1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Mười năm sau giành em về - Diệp Tinh (Full 10 Chương - Đã có eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 10.2:

      Eidtor: Lin

      Thi Gia Phong chịu. “Buông ra, ấy rời khỏi con! Con tuyệt đối buông ra.”

      Tang văn Nhi nhìn vẻ mặt nghiêm túc của , muốn giữ ở bên người sao?

      “Mẹ…” Tang tuấn hiểu chuyện gì xảy ra, chẳng qua cậu lại cảm thấy tại sao ba mẹ lại gây gổ vậy?

      Thi Gia Phong nghe được thanh của Tang Tuấn,mới nhớ mình còn vốn liếng cuối cùng. “Văn Nhi, sớm chuyến đó với Tiểu Tuấn, hai người bọn sớm nhận nhau!”

      Cái gì? Bọn họ sớm nhận nhau? có thể gạt ? Còn để cho phu nhân và Tang Tuấn biết, ngờ sớm cho Tang Tuấn. “Thi Gia Phong, tên lừa gạt!” tang văn Nhi tức giận muốn thoát khỏi .

      “Mấy đứa rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Bà Thi hoàn toàn hiểu.

      Tang Tuấn cười hì hì . “Bà nội, trước đó cháu và ba nhận nhau!”

      Bà Thi vẫn nghe hiểu. “ba cháu là ai?”

      Thi Gia Phong vừa giữ chặt Tang Văn Nhi, vừa trả lời. “Con chính là ba của Tiểu Tuấn!”

      Cái gì? Bà Thi thể tin nhìn ba người.

      tại dù tang văn Nhi cái gì cũng đều vô dụng, phu nhân biết, chuyện kết hôn đó, chắc chắn được quyết định.

      “Hai người các ngươi từ lúc nào …” Bà Thi vẫn cảm thấy kỳ quái.

      Thi Gia Phong nhận thấy Tang Văn Nhi buông tha, giãy dụa nữa, lập tức buông ra. “Chuyện này ra rất dài dòng, lúc nào rảnh con với mẹ, dù sao mẹ biết Tiểu Tuấn là cháu nội mẹ là được rồi!”

      Bà Thi còn chưa chạm được vào đầu mối, nhưng nếu Thi Gia Phong như vậy, vậy hẳn sai mới.

      Tang Văn Nhi tức giận rời khỏi phòng họp, muốn nhìn thấy Thi Gia Phong nữa.

      Thi Gia Phong bất đắc dĩ nhún vai với Tang Tuấn. “Mẹ con tại vẫn chưa tiếp nhận được.”

      Tang Tuấn che miệng cười.

      Thi Gia Phong đứng ở cửa phòng, chờ Tang Tuấn vào thăm dò tin tức, từ ngày đó, luôn cách xa từ năm mét trở lên, cho đến gần, xem ra Tang Văn Nhi thức tức giận.diễn-đàn-lê-quý-đôn

      Tang Tuấn ra với . “Ba! Mẹ biết ba muốn tìm, nhưng mẹ lại muốn gặp!”

      Ai, chuyện này đột nhiên rắc rối.

      !Ừ, con chơi , để ba giải quyết mẹ con!” mặc dù Thi Gia Phong như vậy, nhưng cũng có lòng tin.

      Tang Văn nhi ở trong phòng đều nghe được hết đoạn đối thoại bên ngoài, giải quyết ? phải tự phụ quá rồi sao?

      Thi Gia Phong vào phòng, thấy tìm kiếm đồ. “Văn Nhi…”

      Tang Văn Nhi ngẩng đầu, vẫn cúi đầu làm chuyện của mình.

      “Rốt cuộc em phải tức giận bao lâu? Chúng ta cũng kết hôn, chẳng lẽ em còn muốn thay đổi sao?” Mặc dù Thi Gia Phong từng nhìn thấy bộ dạng tức giận của Tang Văn Nhi, nhưng vẫn đoán rằng dù tức giận thế nào, nhiều lắm là để ý tới mà thôi chứ?

      Thi Gia Phong khó chịu kéo lại gần mình, hôn lên môi , để hiểu, bây giờ là ai chuyện với .

      Tang Văn nhi muốn giãy dụa tách ra, còn cắn lên đôi môi , nhưng Thi Gia Phong rất ngoan cố, chịu buông ra.

      Cho đến khi Tang Văn Nhi nếm được mùi máu tanh, mới thả lỏng, lúc này Thi Gia Phong mới chịu buông ra.

      Phát đôi môi bị mình cắn cho lõm vào, ràng chảy máu, tại sao vừa rồi vẫn chịu buông ra?

      có bệnh sao?”

      Thi Gia Phong suy nghĩ chút mới . “ cảm thấy có, hình như bị bênh tương tư!”

      Tang Văn Nhi trừng mắt liếc cái.

      “Chẳng qua cảm thấy đây là điều đương nhiên, vì có vợ, nhưng mỗi đêm lại vườn nhà trống, hơn nữa vợ còn giận , em xem nên làm thế nào? có thể bị bệnh tương tư sao?” Thi Gia Phong bĩu mỗi, làm nũng .

      Bao nhiêu tuổi mà còn làm nũng, thái độ tang văn nhi vẫn thay đổi, nhưng trong lòng lại cười, vì dáng vẻ của buồn cười. “Đừng đụng vào em!” đẩy tay ra. “ muốn làm gì làm, đừng làm phiền em!”

      Mặc dù Thi Gia Phong rút tay về, nhưng lúc tang văn nhi xoay người, lại lập tức ôm lấy . “ được! có lời của em, thể làm gì được!”

      Tang Văn Nhi có tâm tình hưởng ứng lời của , định trả lời, dù sao đây cũng là cách hay dùng.

      “Văn nhi, rốt cuộc em muốn làm thế nào, em mới chịu nguôi giận?” Thi Gia Phong biết trước đó mình phải hạ mình xuống, mới có thể khiến cho người vợ xinh đẹp của nguôi giận.

      ra Tang Văn Nhi chỉ cách nào tha thứ, tại sao lại tự
      Ý để ký đơn ly hôn, nếu lừa gạt , vậy phải chịu hậu quả là tức giận của , phải sao? căn bản chưa từng qua lời , điều này khiến cách nào bỏ qua.

      biết em vẫn còn tức chuyện kết hôn ngày đó, biết hành động của có chút quá mức, nhưng vì muốn nhanh chóng được cưới em! Trước đó em luôn như gần như xa, mà sau khi biết Tiểu Tuấn là con trai , cũng trách gì em, chẳng qua chỉ cảm thấy rất vui, vì em là người phụ nữ mà mười năm nay luôn nhớ tới!”

      Thi Gia Phong ôm lấy , bắt đầu bằng giọng thâm tình, hi vọng như vậy có thể khiến vui vẻ:”Bắt đầu từ khi đó, biết nhất định em, em cũng biết là người có chủ nghĩa thích cưới, nhưng vì em, lần đầu tiên có ý định kết hôn. biết em muốn giấu chuyện về Tiểu Tuấn, tuyệt đối đồng ý kết hôn với , cho nên và Cung Tề Nhân, Lệ Tường Dương nghĩ cách, đồng thời, cũng tự với chính mình nhất định kết hôn với em!”

      Tang Văn Nhi đưa lưng về phía Thi Gia Phong, mặc dù thấy được vẻ mặt của , nhưng nghe thấy từ trong giọng điệu của , biết lời có thể tin chút, sao? sao?

      sai, vốn quyết định kết hôn với , vì hai người thích hợp, phải sao? giữa hai người nên nảy sinh tình cảm, cũng nên ở chung với nhau.

      Mặc dù rất kinh ngạc với lời tỏ tình của , nhưng biết lượng sức mình, cũng rất ràng tình sử của , trong lòng nhớ mười năm, nhưng bên cạnh luôn thay đổi bạn , chuyện này khó khiến tin, hơn nữa hai người ở chung chỗ, về sau thay lòng, nên làm gì đây? nhất định còn khổ sở hơn tại.

      Thi Gia Phong hi vọng sau khi mình kể xong, có được câu trả lời của , nhưng đợi rất lâu lại nghe được câu trả lời, vẫn tin sao?

      “Em tin sao?”

      Tang Văn Nhi xoay người lại, kéo dài khoảng cách của hai người. “Em cảm thấy chắc cũng rất nhiều người cảm thấy khó tin chứ?”

      Thi Gia Phong cau mày.

      “Thi Gia Phong thân là công tử trăng hoa, lúc nào lại qua lời kết hôn với phụ nữ? Có thể bây giờ em, về sau sao? Chẳng lẽ lại để em nhìn thấy tìm người phụ nức khác? Thay vì bị tổn thương như vậy, em cần ở bên cạnh tốt hơn!” Tang Văn Nhi buộc mình phải tỉnh táo, thể tin tưởng vào những lời ba hoa này của .

      Hiểu lầm của Tang Văn Nhi với phải quá sâu chứ? Thi Gia Phong chưa từng nghĩ tới sau khi kết hôn, mình tìm người phụ nữ khác, xem ra cuộc sống trước kia của ảnh hưởng nghiêm trọng đến cái nhìn của về .

      “Văn nhi, hề nghiêm túc với những người phụ nữ đó, biết mười năm qua, qua lại với rất nhiều người phụ nữ, nhưng trong lòng vẫn nghĩ đến em, cho nên ở cùng những người phụ nữ đó, trong lòng vẫn cảm thấy đơn, mà bạn bè nhìn thấy như vậy, mới đưa vào nơi đó, cũng thích, nhưng cuối cùng lại…” Bị trầm luân.

      như vậy có phải càng tô càng đen hay ? Đây rốt cuộc là lời giải thích thế nào? Thi Gia Phong biết nên làm sao mới phải đây.

      Tang Văn Nhi nhìn khẩn trương suy nghĩ muốn đưa ra lời giải thích, cũng giống là giả, có thể tin tưởng sao?

      “Anhh có thể đảm bảo, như mười năm nay, luôn luôn em.” Thi Gia Phong nóng nảy .

      Lời này ai mà thể , quan trọng là làm được ? Tang Văn Nhi vẫn tin được.

      Thi Gia Phong nhìn vẻ mặt tin của mình của , có chút thất bại. “Văn Nhi, biết rất trăng hoa, khiến em thể tin , nhưng ngay cả việc dối vì có ý tốt, em vẫn thể tha thứ cho sao?”

      “Gia Phong, em…” Tang Văn Nhi cảm thấy có chút khổ sở với vẻ thất bại của , lòng của cũng làm từ thịt, lời của tất nhiên có thể chạm vào lòng , nhưng lý trí cứng nhắc vẫn luôn nhắc nhở , để có thể tránh khỏi những tổn thương mình có thể gặp phải, nhưng phát , ra cái gì bị tổn thương, cái gì thích hợp, đều là mượn cớ, quan trọng là hai người có đối phương mà thôi.

      biết làm nhiều chuyện sai lầm, đảm bảo từ bỏ tất cả, chỉ vì em, nguyện ý! Từ sau khi hai chúng ta hẹn hò, cảm thấy mình nên bảo vệ em, thương em, vì mặc kệ là gặp gỡ em, hay là người của em, cũng khiến vô cùng thương tiếc, cũng biết tại sao mình lại có suy nghĩ như vậy, dù sao sau khi phát ra, cũng cảm thấy mình thể đánh mất em!”
      Last edited: 5/2/15

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 10.3:

      Editor: Lin

      Thi Gia Phong ngồi xuống giường, nhìn sàn nhà . “ biết em cũng tin , là công tử trăng hoa, nhưng chưa bao giờ lời với người phụ nữ nào, em là người đầu tiên cũng là người cuối cùng!”

      là người đầu tiên?

      “Gạt người!” Tang Văn Nhi tin, coi như mấy người phụ nữ kia, đó là mười năm này? phải mười năm trước, Lương Tiểu Tuyền vẫn luôn ở trong tim sao? Chẳng lẽ chưa từng tỏ tình sao?

      lừa em!” đều là .

      “Lương Tiểu Tuyền sao? phải Lương Tiểu Tuyền sao? chừa từng qua lời với ấy?” phải thừa nhận, có có chút ghen, nếu như mười năm này người luôn nhớ đến phải là , có thể vẫn còn ghét người đàn ông này.

      Thi Gia Phong hiển nhiên biết hỏi như vậy, có chút sửng sốt. “Sao em lại biết?”

      Tang Văn Nhi phát mình đột nhiên thốt lên, cực kỳ hối hận. “Em nhìn ra được, đừng hòng sang chuyện khác.” muốn che giấu quá khứ.

      Mặc dù Thi Gia Phong cảm thấy kỳ quái, nhưng cũng để ý, vì đó là chuyện qua, quan trọng là nên giải thích thế nào. “Bây giờ có cảm giác gì với ấy, ban đầu cũng có chính thức tỏ tình, em có thể yên tâm.”

      Mặc dù Tang Văn Nhi hoài nghi, nhưng thái độ hiển nhiên trở nên tốt hơn nhiều.

      “Văn Nhi, em tin tưởng ! Nếu lòng với em, còn có thể dùng hôn nhân để trói chặt em lại sao? Đến bây giờ em còn hiểu tấm lòng ?” Thi Gia Phong sợ cự tuyệt, trước đó xa lánh khiến hề dễ chịu, muốn tiếp tục bị như vậy nữa.

      Tang Văn Nhi tính mở miệng, nhưng muốn lại thôi.

      “Muốn gì?” Thi Gia Phong nhìn biểu tình khó xử của , cầm tay .

      Tang Văn Nhi lắc đầu . “Em và căn bản thích hợp, tại sao lại kiên trì muốn chúng ta kết hôn?”

      Lông mày nhíu chặt. “Ai hai chúng ta thích hợp? còn cảm thấy rất thích hợp!”

      “Nhưng đây chẳng qua chỉ là suy nghĩ từ phía!”

      ra, Tang Văn Nhi ngại điều này, mới chịu đồng ý với ?

      “Ngu ngốc, phải vì thân phận, bất kể là tuổi tác, cũng em, cũng cho phép em dùng bất kỳ lý do nào để cự tuyệt !” Thi Gia Phong ôm vào trong ngực mình.

      Sau khi Tang Văn Nhi nghe cũng có chút cảm động, vẫn đề của vẫn suy nghĩ được giải đáp, có thể tin tưởng sao?

      mặc kệ trong lòng em suy nghĩ lung tung cái gì, vội vàng vứt bỏ ah, em chỉ cần biết em, hơn nữa em lâu, lâu là đủ rồi.” Thi Gia Phong ôm chặt lấy .

      Tang Văn Nhi do dự giơ tay lên, đặt lưng , nếu như để ý nhiều như vậy, có phải có được hạnh phúc rồi ?

      Sau khi Thi Gia Phong cảm nhận được hành động của , mỉm cười buông lỏng chút, cúi đầu nhìn , mà dáng vẻ như có chút xấu hổ dám nhìn thẳng . “Văn Nhi! Em ! đúng ?” Thi Gia Phong dò hỏi.

      Muốn thế nào đây, có thể chỉ có mới trực tiếp như vậy!

      Nhưng dù Tang Văn Nhi trả lời, nhưng nhìn nét mặt của , cũng cảm nhận được ràng, dáng vẻ xấu hổ của , là đáng chịu được.

      “Có phải tự mắng mình trong lòng?” Vẻ khí thế của Tang Văn Nhi nhất thời giảm phân nửa, lòng của mềm xuống rồi, khát vọng hạnh phúc, lại vừa sợ tặng mình hạnh phúc, nhưng nếu như ở cùng với người mình , vậy có phải cũng cần quản nhiều như vậy, chỉ cần người đó mình là đủ rồi, tại sao còn phải nghĩ đến chuyện xa xôi như thế?

      Thi Gia Phong nhéo cái mũi của , " con đường tình phân chia thắng bại, chỉ có hai trái tim từ từ đến gần nhau!"

      Tang Văn Nhi trừng mắt liếc cái, "Miệng lưỡi trơn tru!"

      "Chỉ với em thôi!" Thi Gia Phong nghiêm túc cười .

      Tang Văn Nhi cũng cười, dù sao chuyện này cũng phải sớm kết thúc, danh nghĩ hai người cũng là vợ chồng, muốn ly hôn, cũng đồng ý, vậy tại sao tiếp tục tiến lên đây? Lại có thể cho con trai gia đình hoàn chỉnh, đây phải là điều phải đền bù cho Tang Tuấn sao?

      Sau khi Thi Gia Phong hiểu suy nghĩ của Tang Văn Nhi, lập tức lấy chiếc nhẫn mua từ nhiều ngày trước từ trong túi ra, chuẩn bị vì thời khắc quan trọng, ra muốn tặng vào ngày ký tên đó, nhưng nghĩ đến phản ứng của lại kịch liệt đến vậy, sau khi mẹ xuất , cơ hội mở miệng của càng thêm có, cho nên vẫn giữ lại.

      Tang Văn Nhi nhìn chiếc nhẫn lấy ra, là đẹp, phải muốn....

      "Văn Nhi, mặc dù hôn lễ này đến hơi trễ, nhưng vẫn tốt hơn là có, chiếc nhẫn này chuẩn bị rất lâu rồi, nhưng vẫn luôn có cơ hội lấy ra, tại cuối cùng em cũng tha thứ cho , cho nên muốn cầu hôn e! Xin em hãy gả cho !" Thi Gia Phong quỳ chân xuống.

      Mặc dù chiếc nhẫn kết hôn vô cùng hấp dẫn, nhưng tha thứ lúc nào?

      "Hình như em vẫn chưa tha thứ cho !" Tang Văn Nhi nhíu mày.

      Thi Gia Phong lập tức trở nên sốt sắng, "Biêu vừa rồi phải muốn tha thứ cho sao?"

      "Em chưa !" Lần đầu tiên phát trêu chọc là vui, ai bảo vẫn luôn trêu chọc mình?

      "Văn Nhi, thể như vậy, chuẩn bị từ rất lâu rồi, hơn nữa chúng ta kết hôn, em thể vứt bỏ !" Thi Gia Phong cầm tay .

      là ngây thơ! Tang Văn Nhi nhìn vẻ mặt của , cảm thấy lúc này rất giống đứa bé thích giận dỗi muốn mua đồ.

      "Buông em ra!" Tang Văn Nhi làm bộ tức giận .

      Nhưng càng tức giận, Thi Gia Phong càng chịu buông tay , ngang ngược đeo chiếc nhẫn vào tay . "Từ giờ trở , em thể lấy chiếc nhẫn này xuống, em chính là phu nhân của Thi Gia Phong ."

      "Ngang ngược!" Tang Văn Nhi cười, vẫn mang theo chút ngang ngược, côn đồ, mới là Thi Gia Phong.

      "Hả?" Thi Gia Phong còn chưa kịp phản ứng, nhưng càng nghi càng đúng, vừa rồi đồng ý mình sao?

      "Vừa rồi em đáp ứng rồi sao?"

      " xem?"

      Thi Gia Phong nhớ lại, ôm : "Nhất định là đồng ý, mặc kệ em có đồng ý hay , kết quả cũng chỉ có , còn nữa, mẹ sắp xếp hôn lễ cho hai chúng ta, khi biết bà vô cùng vui mừng, có thể làm lớn bao nhiêu lớn bấy nhiêu, em thích ?"

      " biết!" Tang Văn Nhi vô cùng xấu hổ.

      biết? Thôi , dù sao đó cũng quan trọng, quan trọng là tại nghĩ thế nào. "Văn Nhi, em !" Còn chưa nghe được câu đí, Thi Gia Phong vẫn cảm thấy yên tâm.

      Tang Văn Nhi do dự, cần ra miệng sao?

      "Em nhất định phải !" Như biết suy nghĩ trong lòng , Thi Gia Phong lập tức ra lệnh.

      "!" Tang Văn Nhi qua loa.

      Thi Gia Phong bình tĩnh nhìn đáy mắt . "Tại sao lại xác định như vậy?"

      Tang Văn Nhi bị nhìn, da đầu có chút tê dại, chỉ có thể ngoan ngoãn thừa nhận: "Được rồi! Em !"

      Nhận được câu trả lời của , Thi Gia Phong thiếu chút nữa là vui mừng hét lớn lên. "Nếu , tại sao vẫn chịu với chuyện về Tiểu Tuấn?"

      Tang Văn Nhi thu lại nụ cười, có chút muốn trốn tránh vấn đề này.

      " cho trốn tránh, nhất định phải trả lời ." Thi Gia Phong bắt được bả vai .

      Hốc mắt của Tang Văn Nhi có ánh nước: "Em sợ! Sợ sau khi biết đoạt Tiểu Tuấn, nó là người thân duy nhất của em, em thể mất nó."

      Nghe vậy, nét mặt Thi Gia Phong dần trở nên dịu dàng, đau lòng ôm lấy , "Yên tâm, Văn Nhi, cướp Tiểu Tuấn cảu em, bắt đầu từ hôm nay, em chỉ có mình Tiểu Tuấn là người thân, em còn có , còn có mẹ, cuộc sống của em rất tốt."

      Sau khi Tang Văn Nhi nghe được, ôm chặt lấy Thi Gia Phong, quả nhiên vẫn rất hạnh phúc!

      "Văn Nhi ngốc, nếu từ lúc bắt đầu em cho biết, có thể sớm phát ra tâm ý của mình với em rồi, em cũng cần phải chịu nhiều khổ sở như vậy!" vô cùng thương tiếc , hi vọng có thể ở dưới cánh chim của cả đời, bao giờ bị bất kỳ ai tổn thương .

      Tang Văn Nhi rất vui mà khóc, rất , rất thương , dù cách nào biết trước chuyện tương lai, nhưng vẫn hi vọng có được tất cả mọi thứ ở tại, chỉ cần thích , vẫn .
      Last edited by a moderator: 4/2/15
      Pecku, Tiểu yêu tinhFuu thích bài này.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Hồi cuối.

      Editor: Lin

      Sáng sớm đầu tiên của mùa xuân, Tang Tuấn sớm chờ trong phòng khách, hôm nay có thể nhận lì xì, dĩ nhiên cậu hưng phấn đến ngủ được, nghĩ tới bà nội, bác cả, gì cả, cậu nhận, chỉ còn thiếu ba mẹ nữa thôi, nhưng hai người họ ở trong phòng làm gì vậy?

      “Bà nội, hai người ở trong phòng làm gì? phải họ quên tặng cháu bao lì xì chứ?” Tang Tuấn phát , sau khi kết hôn, Tang Văn Nhi thường hay quên, hơn nữa hình như nguyên nhân đều từ Thi Gia Phong.

      Bà Thi nhìn hai vợ chồng nhừ Thi Gia Diệp, cười rối rít, vừa mới cười, hai người ra khỏi phòng, Thi Gia Phong như đỡ nữ vương tôn quý, cẩn thận từng li từng tí đỡ Tang Văn Nhi.

      “Cẩn thận chút!” Thi Gia Phong ngừng nhắc nhở Tang Văn Nhi.

      Hai mắt Tang Văn Nhi liên tiếp trợn trắng, người đàn ông này có phải biến thành nô tài của mình rồi ?

      “Mẹ, mẹ! Chúc mừng năm mới! Nhanh lấy bao lì xì ra!”

      Mọi người cùng cười, sao đứa này lại chịu đợi như vậy?

      Tang Văn Nhi lấy bao lì xì ra, hôn lên gương mặt tuấn tú của Tang Tuấn. “Về sau bảo bối nhà chúng ta phải chăm đọc sách đó!”

      “Ừm!” tang Tuấn gật đầu đồng ý, sau đó lập tức chạy sang Thi Gia Phong muốn xin bao lì xì, Thi Gia Phong lập tức hào phóng lấy ra.

      Tang Văn tới ngồi xuống bên cạnh bà Thi, nhưng Thi Gia Phong nhìn thấy bên cạnh có vị trí cho mình, cứng rắn kéo vợ lại bên cạnh, lần nữa chọc cho mọi người cười to.

      “Gia Phong, con có cần phải làm vậy mỗi ngày ? Mọi người đều biết con Văn Nhi rồi, đừng khoa trương như vậy chứ?” Bà Thi chịu được .

      Thi Gia Phong cũng cảm thấy như vậy có gì tốt, vất vả mới khiến cho Tang Văn Nhi đồng ý gả cho mình, cũng đồng ý chuyện đương với đối phương mỗi ngày, đương nhiên muốn che chở cho …, huống chi tại cũng thể so với quá khứ.

      “Con thấy, trước kia ba mẹ được ở cũng nhau, nên tại mới dính nhau cả ngày.” Tang Tuấn chen miệng vào.

      Tang Văn Nhi bắt Tang Tuấn lại, giơ tay vỗ lên mông cậu. “tang Tuấn, mẹ phát gần đây con rất nhiều!”

      “Đây còn phải vì ba sao?” Tang Tuấn đổ sang cho Thi Gia Phong.

      Thi Gia Phong lập tức giơ cao tay. “ có!”

      Lương Tiểu Tuyền nhìn màn này, cũng có chút hâm mộ. “ tốt! Làm hại tôi cũng muốn có đứa bé rồi.”

      “Nên nghĩ như vậy từ lâu rồi!” Bà Thi lập tức tiếp, vốn còn cho rằng Thi Gia Phong thể kết hôn nhanh như vậy, nghĩ tới cháu trai bà cũng được mười tuổi rồi, đây mới gọi là nhanh chóng chứ!

      Lương Tiểu Tuyền liếc mắt nhìn Thi Gia Diệp, nếu phải vì công việc bận rộn, mà cũng có ý định, bọn họ cũng phải kéo dài lâu như vậy.

      Tang Văn Nhi và Thi Gia Phong liếc nhìn nhau, bàn tay đặt lên bụng . “Mẹ, Văn Nhi mang thai.”

      Bà Thi còn muốn hỏi thăm chút tại sao Thi Gia Diệp lại chịu sinh con, ngờ lại nghe được Thi Gia Phong Tang Văn Nhi mang thái. “Cái gì? Còn vừa cái gì?” Bà cho là mình nghe nhầm.

      Tang Văn Nhi ngượng ngùng . “Con mang thai.”

      Tang Tuấn hỏi . “Mang thái là ý có đứa bé sao?”

      Tang Văn Nhi gật đầu.

      “Vậy ngay cả con cũng có em rồi? tốt quá!”Tang Tuấn vui mừng.

      Bà Thi cũng rất vui, còn Thi Gia Diệp cũng vui thay hai người.

      “Sao con biết nhất định là em ?” Mặc dù Tang Văn Nhi và Thi Gia Phong cúng rất muốn là con , những chuyên như vậy sao có thể chính xác đây?

      “Con đoán, con muốn có em !”. Tang Tuấn noi với Tang Văn Nhi.

      Tang Văn Nhi nhìn dáng vẻ vui mừng của mọi người, cũng rất cảm động, nhìn về phía Thi Gia Phong, nếu như phải vì , cũng biết lúc nào mình mới có thể có được gia đình ấm áp như vậy, cũng biết lúc nào lấy được hạnh phúc của chính mình.

      Sau khi Thi Gia Phong phát Tang Văn Nhi nhìn mình, quay sang hôn lên gương mặt . “Cảm ơn em! Bà xã!”

      Tang Văn Nhi cười đáp lại.

      Thi Gia Phong dùng khấu hình miệng . “ em!”

      Tang Văn Nhi mỉm cười, ngẩng đầu, cũng dùng khẩu hình miệng với . “Em cũng !”

      Đây chính là hạnh phúc, mơ ước của trở thành .

      ---HOÀN---
      Pecku, Tiểu yêu tinhFuu thích bài này.

    4. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :