1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Mưu đồ - Phó Du

Thảo luận trong 'Hiện Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. bonica82

      bonica82 Well-Known Member

      Bài viết:
      32
      Được thích:
      564
      @susu cảm ơn nàng ủng hộ nha ngủ ngon nhéeee
      susu thích bài này.

    2. Tranglinh0808

      Tranglinh0808 Active Member

      Bài viết:
      234
      Được thích:
      236
      Mình thích nam chính trầm tâm cơ. Tks bạn nhiều lắm

    3. Dung Nguyễn 1995

      Dung Nguyễn 1995 Active Member

      Bài viết:
      235
      Được thích:
      222
      thích nam chính như thế này

    4. bonica82

      bonica82 Well-Known Member

      Bài viết:
      32
      Được thích:
      564
      @Tranglinh0808 @dungnguyen1995 cảm ơn mọi người nhé xoxoxoxoxo

    5. bonica82

      bonica82 Well-Known Member

      Bài viết:
      32
      Được thích:
      564
      CHƯƠNG 5

      Editor: bonica82

      muốn làm cái gì?”

      Lâm Cảnh Tĩnh cảm giác thanh của mình đều run rẩy. Đôi tay mềm mại của chống lên cơ ngực rắn chắc của Giang Nhị, chút khí lực.

      Giang Nhị liếm liếm tai , tay ôm lấy eo, nhàng hà hơi, cũng có bất kì động tác nào khác.

      thả tôi ra ngay.”

      Lâm Cảnh Tĩnh nghe thấy tiếng cười bên tai, sau đó liền cảm giác được viền tai bị người ta hôn cái, hơi thở ướt át của nam nhân chui thẳng vào lỗ tai nàng.

      Giang Nhị buông ra, từ trong lòng móc ra cái gì đó, đặt vào trong tay Lâm Cảnh Tĩnh.

      Lâm Cảnh Tĩnh vừa nhìn liền thấy đồ vật trong tay mình là con thỏ màu hoàng kim treo lủng lẳng. ràng là màu sắc của con thỏ này rất là tục khí, nhưng hiểu sao Lâm Cảnh Tĩnh lại thích nó buông tay.

      Nhưng mà cái này là cái gì? Vừa đấm vừa xoa sao? Lâm Cảnh Tĩnh kịp thời phản ứng, đẩy Giang Nhị ra, sau đó hai tay ôm ngực: “Tôi, tôi cần.”

      “Tôi chuẩn bị quà cho mọi người, chẳng lẽ lại thiếu phần em? Hay là…,” Giang Nhị chớp mắt cái, nhích lại gần hơn, “Chẳng lẽ, em thích món quà này, mà thích cái khác, chẳng hạn như….”

      Giang Nhị , miệng liền kề sát Lâm Cảnh Tĩnh giả bộ như muốn hôn.

      Lâm Cảnh Tĩnh sợ tới mức kêu to: “Tôi, tôi lấy con thỏ, lấy con thỏ. Tôi thích lắm!”

      Giang Nhị ngồi thẳng lại, vẻ mặt có chút tiếc nuối.

      “Đúng rồi” Rốt cục cũng an tĩnh, có thể bàn đến điều kiện rồi.

      , muốn cưới tôi. Tôi cũng, tôi cũng vừa vặn muốn lấy . Nhưng mà chúng ta… Nhất định phải…”

      Vì cái gì, Lâm Cảnh Tĩnh cảm giác mình càng , sắc mặt Giang Nhị lại càng khó coi.

      “Ý của tôi là, nếu chúng ta ký cái hiệp nghị hôn nhân. Chúng ta giả bộ kết hôn. Tôi chịu trách nhiệm dỗ Giang gia vui vẻ, còn … chiếu cố giúp tôi.”

      Mặt Giang Nhị hoàn toàn lạnh xuống, “ xứng chức người em tốt. Vì trai, cái gì cũng có thể hi sinh.”

      “Tôi… rốt cuộc có đáp ứng ?”

      Lâm Cảnh Tĩnh thấy ánh mắt ổn, cúi đầu xuống, vân vê chiếc khăn tay.

      “Nếu tôi chấp nhận sao?”, giọng đầy mỉa mai của Giang Nhị vang lên.

      bất chấp Giang gia luôn sao?”

      Giang Nhị cười lạnh, ngón tay thon dài khẽ nâng cằm Lâm Cảnh Tĩnh, cười lạnh: “Em thử xem?”

      Sau khi gặp lại, đây là lần đầu tiên Lâm Cảnh Tĩnh nghiêm túc quan sát gương mặt Giang Nhị. ra bộ dáng của rất, tồi. Giang Nhị hề giống những nam nhân trong Giang gia. Cả người toát ra hơi thở thô lỗ, làn da nhìn kĩ còn có vài miệng vết thương, có vài chỗ thành sẹo, hiển nhiên cũng lâu rồi. Rốt cuộc những năm nay Giang Nhị làm cái gì? Tại sao lại có những vết thương như thế?

      Trong lòng Lâm Cảnh Tĩnh chợt lên rất nhiều tâm tình, nhưng lại biết vì sao, Giang Nhị chợt buông ra, quay mặt .

      rốt cuộc muốn thế nào đây?”

      Trong lúc mơ hồ, Lâm Cảnh Tĩnh nghe Giang Nhị đáp lại.

      “Nếu như tôi đáp ứng, có phải em muốn kí cái hiệp nghị ?”

      “Đúng vậy đúng vậy.” Lâm Cảnh Tĩnh hề cảm giác được thanh lạnh lẽo của Giang Nhị, ngược lại vui vui vẻ vẻ rút ra bản hiệp nghị từ ngăn kéo.

      “Tôi soạn sẵn rồi, đọc qua .”

      “…”, Mẹ nó! Giang Nhị tức giận mắng tiếng trong lòng, nhưng tay cũng nhận lấy phần hiệp nghị của Lâm Cảnh Tĩnh. Nhìn qua loa lần, thầm nghĩ: nha đầu này ngờ lại suy nghĩ chu toàn đến thế. phát sinh quan hệ, can thiệp vào cuộc sống riêng tư của đối phương, năm sau đường ai nấy , tự do cưới gả.

      Tốt! Quả nhiên là học sinh văn hay chữ tốt. Rất tốt!

      Giang Nhị trong lòng buồn bực đến ói máu, nhưng lại nở nụ cười: “Tốt lắm, tôi đáp ứng.”

      sao?” Lâm Cảnh Tĩnh cười tươi như hoa. “Vậy chúng ta kí tên , được đổi ý đó.”

      “Ha ha”

      Trả lời Lâm Cảnh Tĩnh là tiếng cười nhạt của Lâm Cảnh Tĩnh. Bội ước? chấp nhận hiệp nghị này, lấy đâu ra chuyện bội ước?

      Đại khái là, Giang Nhị rất vô sỉ.

      Tiếng cười của Giang Nhị làm Lâm Cảnh Tĩnh run rẩy chút.

      Đây là chuyện tốt mà tại sao lại cười đáng sợ như vậy chứ. Tại sao lại phản ứng kì quái như vậy chứ?

      Bất quá cuối cùng mọi chuyện cũng xong, Lâm Cảnh Tĩnh thở phào hơi.

      Cứ như vậy, lại thấy có nhiều thứ thể trì hoãn được, Giang Nhị cùng Lâm Cảnh Tĩnh quyết định hôn lễ được tổ chức vào cuối tuần.

      Mà phận làm dâu như , còn phải giải thích vì sao từ lễ đính hôn lại chóng vánh biến thành kết hôn. Còn có, quan trọng nhất là…

      Chú rể tại sao lại là người khác rồi?

      Mà vào hôm Lâm Cảnh Tĩnh vừa trở về sau khi chuẩn bị cho lễ cưới, mệt đến nhấc chân lên nổi, bị Lâm Hạo cản lại ngay lối vào.

      “Tiểu Tĩnh, chúng ta chuyện chút.”

      Từ Lâm Cảnh Tĩnh thân với Lâm Hạo. cũng biết được trai rất thương . Đó cũng là lí do quyết định gả cho Giang Nhị.

      , có chuyện gì vậy?”

      Trong phòng, Lâm Hạo sắc mặt chùng xuống, nhìn thoáng qua em , cuối cùng hỏi: “Em, muốn gả cho tên tiểu tử Giang Nhị đó?”

      Lâm Cảnh Tĩnh gật gật đầu.

      “Em thích sao?”

      Lâm Cảnh Tĩnh lần này có phản ứng.

      ràng là thích!” Lâm Hạo cười lạnh tiếng, đến bắt lấy tay Lâm Cảnh Tĩnh, “, lấy chồng nữa, biết ngay là em bị ép buộc.”

      , buông tay em ra trước .” Lâm Cảnh Tĩnh giãy giụa, nhìn Lâm Hạo lắc lắc đầu, “, là em nguyện ý.”

      “Tiểu Tĩnh”

      Lâm Cảnh Tĩnh nhìn trai nhà mình, cười khổ tiếng, “, em chỉ có thể đảm bảo, mọi chuyện trôi qua rất khá.”

      “Em thể…”

      “Em có.” Lâm Cảnh Tĩnh lắc đầu. hề xem mình là vật hi sinh. Từ được ông nội, ba mẹ còn có trai thương như thế, bảo vệ vô cùng tốt. Nhưng Lâm Cảnh Tĩnh cũng hiểu, kỳ thực sớm muộn gì cũng phải gả cho tên công tử nhà giàu. tin cái gọi là tình , vì kì thực những người xung quanh , cuối cùng cũng phải từ bỏ cái gọi là tình chân chính để thực trách nhiệm với gia tộc thôi.

      Vốn dĩ cuộc đời lại chẳng phải cổ tích.

      Cho nên Lâm Cảnh Tĩnh hề cầu xa vời. Nếu vận khí tốt còn có thể tìm được người tồi. Người đó thích , mà cũng thích người đó.

      Còn nếu vận khí tốt…

      Lâm Cảnh Tĩnh cười khổ. Nghĩ như vậy lại cảm thấy, kì thực gả cho Giang Nhị, cũng phải tốt.

      trước mặt hết sức điềm tĩnh, có cảm giác vui vẻ của dâu chờ cưới, nhưng cũng hề có cảm giác bí bách vì bị ép buộc.

      Lâm Hạo lui về phía sau. có phải đánh giá thấp Lâm Cảnh Tĩnh rồi . Kì thực em trông ôn thuận của , nhưng nội tâm lại rất mạnh mẽ.

      Trong lòng thở dài tiếng, đem Lâm Cảnh Tĩnh ôm vào trong ngực, giọng : “Nếu Giang Nhị khi dễ em, phải cho . đánh trận, rồi dắt em về.”

      “Xì!” cười tiếng.

      Lâm Cảnh Tĩnh chợt nhớ lại chuyện khi còn . Lúc bị tên Giang Nhị cắn cái, được đưa vào bệnh viện. Mà lúc đó Lâm Hạo cũng theo. ấy ở lại đập Giang Nhị trận tưng bừng.

      Lâm Cảnh Tĩnh gật gật đầu, hốc mắt nóng lên, mỉm cười: “, em sống tốt mà.”

      Cứ như vậy, cuối cùng mọi người Lâm gia cũng chấp nhận cuộc hôn nhân này. Hôn lễ của Lâm Cảnh Tĩnh và Giang Nhị cũng tới gần.

      Ngày kết hôn, tuy trong lòng biết chỉ là giả, Lâm Cảnh Tĩnh cũng khóc nức nở. Đến ngay cả người cứng rắn như Lâm phu nhân cũng kìm được nước mắt, lôi kéo tay con .

      “Tĩnh Tĩnh, con gả qua Giang gia phải ngoan, phải tự chăm sóc bản thân cho tốt nha con.”

      Lâm mẹ câu lại nghẹn ngào. Cha Lâm ôm Lâm Cảnh Tĩnh cái, lại nhìn con rể trước mặt, “Giang Nhị, ta đem con giao cho con, nếu con đối xử với nó tốt đừng trách ta.”

      “Cha yên tâm. Con đối xử tốt với ấy.”

      Giang Nhị xong, liền ôm dâu còn khóc lem nhem ra cửa lớn,

      Phù dâu hôm nay là bạn cao trung kiêm khuê mật của Lâm Cảnh Tĩnh Bạch Phỉ Phỉ. Thấy bạn mình khóc sướt mướt, Bạch Phỉ Phỉ tiến lên muốn đỡ tay bị Giang Nhị gạt ra.

      “Em khóc cái gì, cũng phải là về nhà nữa.”

      Thanh ôn nhu cùng động tác bạo ngược của Giang Nhị làm cho Bạch Phỉ Phỉ nghẹn lời, giật giật khóe miệng: “Hai người này muốn cưới nhau sao?”

      Ngày này, giao thông của Thanh Thành thông thuận đến kinh ngạc. Kì thực từ Lâm gia đến Giang gia hề xa, nhưng Giang Nhị lại cho đoàn xe chạy quanh thành phố vòng.

      Chẳng kém muốn thông báo cho cả Thanh Thành hôm nay Giang Nhị kết hôn.

      Bất quá lúc này Lâm Cảnh Tĩnh cũng để ý. còn bận cảm thán cho số phận của mình.

      Hôm nay Lâm Cảnh Tĩnh cứ mơ mơ hồ hồ như vậy lập gia đình. Đối tượng lại chẳng phải Giang Đại ôn nhu mà thích, mà lại là tên khốn Giang Nhị này. Nghĩ đến lại càng thấy bi ai trong lòng.

      xe, vừa mới bắt đầu Giang Nhị còn mỉm cười, nhưng khi tiếng khóc bên cạnh càng ngày càng lớn, thể bỏ qua, mặt Giang Nhị cũng đen thui như đít nồi. lấy khăn tay trong tây trang ra, thô lỗ xoa xoa mặt Lâm Cảnh Tĩnh: “Em khóc cái gì!”

      “Hu hu hu”

      Lâm Cảnh Tĩnh nhìn Giang Nhị cái, khóc càng lớn hơn.

      Giang Nhị càng nhìn càng giận. Nhìn thấy đôi mắt đẫm lệ của người nào đó, liền nhịn được loạn tưởng: ta lại nghĩ đến Đại ca, hay là muốn gả cho ?

      Giang Nhị rốt cuộc cũng nhịn được nữa, vứt khăn tay qua bên, trực tiếp bỏ qua ánh mắt kinh ngạc của Bạch Phỉ Phỉ, ôm Lâm Cảnh Tĩnh đặt đầu gối.

      “Em khóc tiếng tôi liền hôn em cái!”

      Giang Nhị là như vậy, nhưng cũng đợi Lâm Cảnh Tĩnh hoàn hồn, hôn lên môi cái, trằn trọc.

      Tác giả lại có lời muốn : Chương sau… Chính là đêm động phòng hoa chúc hắc hắc :th_72::th_72::th_83::th_6:

      Nhân vật mới: Bạch Phi Phỉ

      Nghề nghiệp: tác giả ngôn tình internet

      Tính cách: chính là ngốc


      Lời editor: chương sau là động phòng rồiiii :th_72::th_72::th_72:

      Lại cảm ơn mọi người ủng hộ mình nhé :th_7::th_7::th_7:

      À còn xưng hô của Giang Nhị với Cảnh Tĩnh bình thường là em, còn khi bực bội mình đổi sang nhé :th_48::th_48::th_48:

      Mà từ chương sau đổi sang em hết, vì cưới rồi mà :th_20::th_20::th_20:
      Last edited: 12/10/17
      bornthisway011091, Happyanh, Anhdva40 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :