1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

MẬT ĐÀO TIỂU KIỀU THÊ CỦA TỔNG GIÁM ĐỐC

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Vân_08

      Vân_08 Well-Known Member Staff Member

      Bài viết:
      630
      Được thích:
      6,353
      Chương 26:Người thần bí.

      Edit: Tú Tú

      Beta: Nico

      Hứa Đào Nhi nhanh chóng chuyển tới căn phòng bình dân rách nát, rất lâu được tu sửa, biết bao nhiêu người từng ở qua. phải mẹ góa con côi, người thất nghiệp, người hay chơi bời lêu lổng tuyệt đối thuê chỗ này.

      Tuy rằng hoàn cảnh tốt, tường loang lổ, lại có đồ dùng gì, nhưng Hứa Đào Nhi chỉ đủ tiền để thuê căn phòng cỡ này, phải chạy chạy lại rất nhiều nơi mới có thể thuê được căn phòng như này.

      Ban ngày, Hứa Đào Nhi vội vàng tìm việc làm, buổi tối ở chung quanh làm công. Nhưng mặc dù mỗi ngày chỉ ngủ ba bốn tiếng, tiền kiếm được mới chỉ miễn cưỡng duy trì cuộc sống.

      Có điều đối với , sống ở bên ngoài cũng có chỗ tốt, đó chính là tự do hơn rất nhiều, bị mẹ con Thường Quyên thường xuyên bắt nạt. Chỉ là khống chế được lòng mình, ngừng nghĩ về thiếu gia. Nghĩ đến mình rời khỏi càng lúc càng xa, trong lòng lại cảm thấy vô cùng khổ sở.

      trăm, hai trăm, ba trăm hai mươi…Tiền thuê nhà còn thiếu năm trăm đồng, tối mai phải làm thêm chút mới được. Thiếu ngủ hai tiếng cũng sao.” Hứa Đào Nhi cẩn thận đem tiền cất vào trong túi, tiếp tục về phía trước.

      Đèn đường mờ mờ, hắt bóng lên mặt đường dài. Ban ngày con đường này u, buổi tối đèn đường héo hắt lại tăng thêm bầu khí quỷ dị.

      trận gió lạnh thổi tới khiến Hứa Đào Nhi rùng mình cái, lạnh run người quay đầu lại, may mắn, có ai cả.

      Nhưng khi tới ngõ tắt khác, trước mắt đột nhiên xuất nhóm người, mấy người mang dáng vẻ lưu manh đánh giá từ đầu đến chân.

      Hứa Đào Nhi nhận ra bọn họ, bọn họ là ác bá thuê trọ gần chỗ ở, bình thường chuyên cướp đoạt tài sản của người khác để duy trì sinh hoạt. bất giác đem hai tay che trước ngực, cúi đầu thấp nhanh về phía trước.

      ” Vội vã như vậy làm gì? bằng bồi em chúng tôi chơi đùa chút?” nam nhân xăm trổ che ở trước mặt , phun ngụm khói vào mặt .

      ” Xin, xin…hãy tránh ra.” Hứa Đào Nhi cực kỳ sợ hãi. Lá gan tương đối , nhất là lúc này còn là hai giờ sáng, nếu như bọn họ muốn, căn bản tìm ra người giúp đỡ .

      ” Tôi tránh làm sao?” Nam nhân xăm trổ , tới gần thêm chút, ” Yên tâm! Tôi có chút hứng thú nào với , giao tiền ra đây, lập tức có thể rời .”

      ” Tôi có tiền.” Thừa dịp tới gần, Hứa Đào Nhi nhanh chóng chui qua dưới vai , liều mạng chạy về phía trước. dám quay đầu nhìn xem bọn họ có đuổi theo hay , chỉ nghe tiếng bước chân phía sau dần.

      ” Làm mình sợ muốn chết, may mắn bọn họ đuổi theo…” Hứa Đào Nhi thở hổn hển, đột nhiên cảm thấy bên hông căng thẳng, thân thể bị người đè lên tường. “A…” Qua giây lát, đôi môi bị người khác bịt lại, kịp phát ra thanh nào.

      ” Câm miệng !” Thanh nam nhân cảnh cáo phát ra ngay sát bên tai .

      ” …” Vừa thoát khỏi hang hổ, lại gặp phải biến thái hay sao? Sao lại xui xẻo như vậy chứ?

      Hứa Đào Nhi lặng lẽ cho tay vào túi, chuẩn bị lấy ra bình xịt, đột nhiên nghe thấy từng đợt tiếng bước chân tới gần.

      ” Nhanh lên, đừng để chạy thoát.”

      ” Lần này bắt được lần sau chờ đợi chúng ta chính là cái chết….Nhanh lên !”

      ………………………………….



      Nhìn lướt qua bờ vai , Hứa Đào Nhi nhìn thấy hơn mười người đàn ông mặc đồ tây đen chạy qua, bọn họ liếc qua hai người liền nhanh chóng chạy về hướng tây.

      Thấy đám người áo đen đều xa, Hứa Đào Nhi cảm thấy kiềm chế nới lỏng, lập tức dùng sức đẩy người đàn ông đè ép người ra. Đột nhiên, phát tay mình dinh dính, mùi tanh nồng đậm xông thẳng lên mũi.

      A ! Máu ở đâu ra vậy?… ngước mắt nhìn lên, cánh tay nam nhân đó chảy máu.

      Nam nhân thấy đám người đó xa, thân thể cao to lảo đảo đổ xuống người , “Đừng đưa tôi tới bệnh viện…” Hơi thở yếu ớt của phun lên cổ .

      xong, liền đem toàn bộ trong lượng thân thể đổ lên người , ngất .

      ” Này ! mau tỉnh lại, tôi còn chưa biết nhà ở đâu mà?” Hứa Đào Nhi giọng hỏi, thấy có chút phản ứng nào. chỉ có thể mang về phòng trọ của mình, cho nằm lên giường.

      ở trong phòng tìm kiếm hồi lâu, rốt cuộc tìm được hòm sơ cứu, lấy ra thuốc tiêu viêm và băng vải băng bó lại vết thương cánh tay . Hình như bị đao hay vật gì đó sắc nhọn làm bị thương. Vết thương rất sâu vẫn còn chảy máu ngừng.

      May mà ở trường Hứa Đào Nhi có học qua khóa sơ cứu cho nên cũng khá thuần thục giúp cầm máu. Băng bó xong mới thở phào nhõm, lúc này mới cẩn thận nhìn .

      mang mặt nạ màu bạc, chỉ lộ ra chóp mũi và đôi môi. Nhưng chỉ cần nhìn sống mũi cao thẳng, đường cong gương mặt như đao khắc là biết nam nhân vừa tuấn mỹ vừa lạnh lùng, hơn nữa còn có loại khí chất vương giả trời sinh.

      ” Bị người đuổi giết, lại còn mang mặt nạ…Lẽ nào có hiệp đạo?” Hứa Đào Nhi suy đoán, đối với tràn ngập tò mò. Tay chần chờ chạm vào mặt nạ của , nhưng lại cảm thấy bản thân đường đột liền nhanh chóng rụt tay về.

      Gian phòng này chỉ có cái giường, ngay cả ghế sô pha cũng có, cho nên Hứa Đào Nhi thể làm gì khác là kéo ghế ngồi bên cạnh giường nghỉ ngơi. Bởi vì công việc ban ngày rất khổ cực, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

      Sáng sớm, ánh nắng chiếu xuyên qua cửa sổ vào phòng, Lãnh Minh chậm rãi mở ra hai mắt, đập vào mắt là nửa thân được che đậy, vết thương được băng bó cẩn thận. Tay cầm lấy tay . Bàn tay rất lại mềm mại.

      lộ ra gương mặt thanh lệ thoát tục lại tươi mát, môi nở nụ cười dịu dàng. Vài lọn tóc rủ xuống hai bên má , thỉnh thoảng lay động quét qua gò má trắng nõn của , e thẹn như nụ hoa bách hợp chớm nở.

      Lãnh Minh hồi tưởng lại tối hôm qua làm nhiệm vụ bị tập kích, nữ nhân này cứu , còn thay băng bó vết thương.

      Khẽ nhíu chân mày, Hứa Đào Nhi mở đôi mắt nhập nhèm ngái ngủ, lười biếng vươn vai, sau đó theo quán tính đeo kính vào. Khi nhìn về phía Lãnh Minh, phát tỉnh, môi cũng tái nhợt như ngày hôm qua, khôi phục được chút huyết sắc.

      Khi ánh mắt hai người đối diện nhau, ngoài ý muốn phát , có cặp con ngươi màu lục, giống như có khả năng hấp dẫn linh hồn lại trong veo như hồ nước, thực rất đẹp.

      Song toàn thân cùng cặp con ngươi kia cũng tỏa ra khí tức lạnh lùng, vừa lạnh lùng vừa thoát tục.

      Tóc đen, mắt màu lục, có lẽ là con lai.

      Hứa Đào Nhi vốn cho rằng cặp mắt của Thượng Quan Dạ rất đẹp rồi nhưng đôi mắt màu lục của lại có thêm phần ma lực chế trụ lòng người.

      dám tưởng tượng, đằng sau mặt nạ kia là khuôn mặt dao động nhân tâm như thế nào.

      Đối với khi sợ hãi than khi ánh mắt hiếu kỳ, Lãnh Minh từ đầu đến cuối câu nào, biểu cảm gương mặt cũng chút thay đổi.

      Cuối cùng, Hứa Đào Nhi đành phải mở miệng trước, “ cảm thấy thế nào?” Thấy trả lời, sờ sờ trán , lại sờ trán mình kiểm tra nhiệt độ, “May quá sốt.”

      ” Quần áo!” lúc lâu Lãnh Minh mới phun ra hai chữ, thanh chút độ ấm.

      ” Quần áo của vẫn còn ở bên ngoài, chờ tôi giúp băng bó lại vết thương rồi hãy mặc.” Hứa Đào Nhi lấy khăn lau người cho , cảm thấy chút bài xích, vội , “ yên tâm, tôi có ác ý ! Nếu tôi quyết định giúp , cũng làm hại .”

      Chỉ bằng cũng đòi làm hại ? Có phải là biết lượng sức quá rồi hay ? Chỉ là chán ghét bị nữ nhân đụng chạm mà thôi! Lãnh Minh nghĩ như vậy nhưng cũng ra.

      có chút đau, cố chịu đựng chút.” Hứa Đào Nhi nhanh chóng giúp khử trùng vết thương, sau đó cẩn thận băng bó lại. Có lẽ là do thân thủ của tốt lại từng luyện võ, thân hình hoàn hảo săn chắc vô cùng, thân thể dương cương tráng kiện, nhưng lại có cảm giác cơ bắp cuồn cuộn.

      ” Sao hỏi tôi là ai?” Lãnh Minh mở miệng câu.

      ” Nếu tôi hỏi, sao?”

      .”

      “…” , Hứa Đào Nhi gì, cố ý đùa giỡn sao? ràng là , còn hỏi vấn đề này làm gì.

      sợ tôi làm hại sao?” lại tiếp tục hỏi câu.

      ” Cánh tay phải của bị thương, làm hại tôi bằng cách nào? Hơn nữa, tôi có bình xịt phòng sắc lang, chính là có công hiệu này.” Hứa Đào Nhi mang “Bùa hộ mệnh” giơ ra trước mặt .

      ra cũng chỉ giỡn mà thôi, tuy rằng thân phận của thần bí, nhưng nghĩ phải người xấu. Có lẽ kinh nghiệm sống của nhiều, thế nhưng cảm thấy cảm giác của mình rất chuẩn. Người tốt hay người xấu đều phân biệt ràng.

      Khóe môi Lãnh Minh nhếch lên nụ cười, có thể đơn thuần hơn nữa được ? Nếu muốn làm hại chỉ cần dùng tay trái tốn chút sức lực có thể vặn gãy cổ rồi.

      ” Xong rồi!” Hứa Đào Nhi thắt cái nơ bướm vết thương của , giúp mặc lại áo sơ mi.

      ” Miệng vết thương rất sâu, sợ là còn phải tĩnh dưỡng vài ngày, nếu chê cứ ở lai chỗ của tôi.”

      ” Trong tủ lạnh có mỳ ăn liền, bây giờ tôi cần ra ngoài lúc trở về thuận tiện mua nửa con gà về nấu canh cho ăn. Còn có kem đánh răng, bàn chải, khăn mặt cũng cần phải mua.”

      ” Đúng rồi! Ngày hôm qua tôi thấy vỉa hè có bán quần áo giảm giá, tôi mua cho vài bộ. Tôi biết quần áo của đều là hiệu Armani nhưng tôi có tiền chỉ có thể mua được hàng vỉa hè, chịu khó chút.”

      Hứa Đào Nhi vừa vừa vào nhà tắm rửa mặt, sau đó vào phòng bếp mang ra bát cháo nóng hổi.

      ” Cái này mặc dù là tôi mua hai ngày trước nhưng vẫn để trong tủ lạnh, vẫn có thể ăn được. Hơn nữa, còn là mười đồng bát to, đây là thức ăn xa xỉ nhất trong phòng này rồi.”

      ” Tôi mới chỉ ăn nửa, vốn còn định để dành ăn trong hai ngày nhưng tới đây để cho ăn.” múc muỗng đưa lên bên môi , vẻ mặt hàm chứa tươi cười, hai con mắt cong cong.

      còn biết là ai, còn mang về nhà lại còn dùng thức ăn “xa xỉ” nhất chiêu đãi ? Nữ nhân ngu ngốc, trong đầu rốt cuộc là chứa thứ gì vậy?

      Đáy mắt Lãnh Minh lóe lên cái, có loại cảm giác nên lời. Do dự lát từng miếng từng miếng ăn hết bát cháo “xa xỉ ” nhất kia.

      ” Được rồi ! Tôi ra ngoài mua gà, nghe mới khai trương giá cả thấp hơn chút.” Hứa Đào Nhi đeo túi ra ngoài, tới ngoài cửa, còn ló đầu vào dặn dò, “Miệng vết thương của còn chưa khép lại, chớ nên lộn xộn, chờ tôi trở lại.”

      Đợi …Trở về? Trong phòng chỉ còn lại Lãnh Minh, hiểu nghĩ… Ở chỗ này có cảm giác ấm áp.


      Advertisements

    2. Vân_08

      Vân_08 Well-Known Member Staff Member

      Bài viết:
      630
      Được thích:
      6,353
      Chương 27: Nữ tiếp viên

      Edit: Tú Tú

      Beta: Nico

      Cũng lâu lắm, Hứa Đào Nhi mang theo bao lớn bao trở về. Kết quả vừa vào cửa, đập vào mắt là thân ảnh có vóc dáng tuyệt đẹp chỉ mặc độc mỗi cái quần ở trong phòng qua lại. Cặp đùi siêu dài qua lại khiến thể rời mắt.

      ” A…” Hứa Đào Nhi thét lên tiếng chói tai, nhanh chóng lấy túi che hai mắt, hô to, ” có thể mặc quần áo tử tế được hay ? là đàn ông, như vậy tôi rất xấu hổ.”

      Lãnh Minh mặc kệ , nửa ngày trời mới chậm chạp trả lời, “Quần dính máu, bẩn!”

      phải chứ, cho là nguyện ý chiếm tiện nghi của sao?

      ” Cho dù bẩn cũng phải mặc vào chứ, lúc tôi có ở đây lại cởi.” Hứa Đào Nhi gấp đến độ xoay quanh. Hầu hạ thiếu gia hơn mười năm cũng chỉ nhìn qua nửa thân của mà thôi, nhưng người trước mặt sao chỉ có thể mặc mỗi cái quần mà lượn qua lượn lại trước mặt vậy chứ, phải cái gì cũng bị nhìn thấy hết hay sao?

      Tuy rằng Hứa Đào Nhi gấp đến độ như kiến bò chảo nóng nhưng Lãnh Minh lại bày ra bộ dáng thể thương lượng, chỉ lạnh nhạt nhả ra hai chữ, ” muốn !”

      “Này ! Nếu như chịu mặc quần áo vào, tôi liền, tôi liền làm cơm cho ăn.”

      ” Cứ tự nhiên !”

      …” Hứa Đào Nhi nghẹn lời, lúc này mới nhớ tới còn giúp mua quần tứ giác, liền mang ra ném vào người , ” Bây giờ có thể mặc rồi chứ.”

      ” Có thể !” Lãnh Minh vẫn bộ lạnh lùng, lấy quần rơi mặt đất mặc vào.

      Hứa Đào Nhi buột miệng thở dài, lúc này mới dám nhìn . Ừm ! Tuy rằng chỉ còn đôi chân lộ ra bên ngoài nhưng cái cần che cuối cùng cũng che lại nếu chắc điên mất.

      tay còn có vết thương, nghỉ ngơi chút tôi liền nấu cơm.” Hứa Đào Nhi nhanh như chớp chạy vào phòng bếp, ” Lách cách, leng keng…” tới tiếng đồng hồ, chuẩn bị xong vài món, động tác vô cùng nhanh nhẹn.

      ” Uống bát canh gà rất tốt đối với cơ thể.” múc thêm bát canh đặt trước mặt , múc muỗng đưa lên miệng , ” Há miệng.”

      cần !” Lãnh Minh nhận lấy bát, hơi uống sạch.

      Hứa Đào Nhi choáng váng, lúng túng hỏi, ” nóng sao?”

      Canh này vừa mới đổ trong nồi ra thôi, chỉ bưng bát lên cảm thấy nóng muốn chết mà bưng uống hơi mà có cảm giác gì sao? Rốt cuộc là …Có phải người vậy?

      Lãnh Minh dùng tay trái vô cùng thuận tiện ăn hoa quả, ăn cơm, động tác vô cùng thành thạo giống như người thuận tay trái vậy.

      Hứa Đào Nhi càng ngạc nhiên hơn, nhịn được lại hỏi, ” Bình thường đều dùng tay trái sao?” Thế nhưng cũng đúng, tay phải của tầng chai sần do thường xuyên dùng tay phải mà. Nhưng nếu thuận tay trái tại sao lại có thể sử dụng tay trái cách dễ dàng thuận tiện như vậy?

      Lãnh Minh hừ tiếng, coi như là trả lời.

      Từ đều tiếp nhận huấn luyện cả hai tay, nếu như tay trái cũng linh hoạt như tay phải, lực công kích của cũng tăng lên gấp đôi. Có thể dùng súng cả hai tay, ở cùng thời gian có thể tiêu diệt được gấp đôi quân địch.

      Thấy trả lời, Hứa Đào Nhi cũng tự làm mình xấu mặt thêm nữa, liền ngồi xuống bên cạnh , vừa ăn vừa gắp thức ăn cho .

      ” Ngoại trừ con gà, còn lại đều là rau xanh, biết có quen ? Nhưng cũng có cách nào, tôi ngay cả chút tiền cũng còn.” Hứa Đào Nhi thở dài nhưng rất nhanh lấy lại tinh thần, ” Có điều với tôi mà , cảm thấy thỏa mãn rồi.”

      ” Trước ngày tới đây và trước đó rất nhiều ngày, tôi vẫn luôn trung thành với mỳ gói. Nhưng bây giờ tôi có thể cùng ngồi cùng chỗ, cùng ăn cơm, còn có con gà, xem cuộc sống của tôi có phải là tràn đầy kì tích hay ?”

      mặt Hứa Đào Nhi lộ ra nụ cười thỏa mãn, giống như bàn chỉ có gà và rau xanh mà là sơn hào hải vị. Như vậy cũng hơn mỳ gói rất nhiều rồi, với đây là sơn hào hải vị khó có được.

      Phút chốc trong lòng Lãnh Minh cảm thấy chấn động, trong thế giới của , những thứ thấy qua, nghe qua, trải qua đều là mưu toan tính, nhuốm đầy bạo lực và máu tanh. Để tranh quyền đoạt lợi, mỗi người đều chút lưu tình mà cướp sinh mạng của người khác.

      Cho tới bây giờ cũng biết, đời này vẫn còn có đơn thuần như vậy. Đơn thuần đến mức chỉ là ăn bữa cơm nhà mà cũng có được cảm giác hạnh phúc và thỏa mãn.

      “Sao ăn? Có phải cơm tôi nấu khó ăn lắm hay ? Nhưng tôi thấy cũng ăn được mà.”

      phải.” Ngược lại nấu cơm ăn rất ngon, hơn nữa lại có loại cảm giác ấm cúng của gia đình.

      Tuy rằng qua vô số quốc gia ăn vô số mỹ thực của các đầu bếp danh tiếng thế giới nhưng chưa từng có ai có thể nấu mấy loại rau ra được món ngon giống như .

      Hơn nữa lại có loại cảm giác ấm áp. Nhà sao? Đúng là rất lâu cảm nhận được loại cảm giác này.

      Hứa Đào Nhi thở phào nhõm, tiếp tục gắp rau cho , ” Bây giờ là bệnh nhân, nên ăn nhiều chút, mặc dù chỉ là rau dưa nhưng đối với thân thể cũng rất tốt.”

      “Còn có cơm nước xong tôi còn phải tìm việc làm thể lại nấu cơm cho ăn. Trong phòng bếp có lò vi sóng, biết sử dụng chứ?”

      ” Có thể !”

      ” Như vậy được rồi, buổi tối tôi còn làm ba công việc, tối khuya mới trở về. nghỉ ngơi sớm chút, cần chờ tôi.”

      hình như rất thiếu tiền sao? Tôi có…”

      ” Tôi phải hình như thiếu tiền mà là vô cùng thiếu tiền. Nhưng chỉ cần có đôi tay tôi có thể kiếm tiền. Có công việc có tiền. Dù khó khăn như bây giờ nhưng tôi cũng hiểu được hạnh phúc.”

      Dáng vẻ Hứa Đào Nhi tươi cười xán lán, tựa hồ có gì có thể làm phiền não.

      ……………………………………………..



      Được Hứa Đào Nhi tận tình chăm sóc, thương thế của Lãnh Minh cũng dần dần chuyển biến tốt. Quan hệ của hai người cũng thân thiết hơn trước, chuyện cũng nhiều hơn.

      Tối hôm đó, Hứa Đào Nhi chỉ làm công việc về nhà. Lãnh Minh ăn thức ăn khuya mang về, cầm tờ báo cẩn thận tìm kiếm việc làm.

      “Tổng hội Tinh Hoa Luân Dạ tuyển nữ bồi rượu, số lượng giới hạn, chỉ cần dáng chuẩn, gương mặt xinh đẹp chắc chắn trúng tuyển…

      Dáng chuẩn? 163cm, cup B, chắc cũng coi là chuẩn.

      Xinh đẹp? Từ đến lớn, đại khái chỉ có Dương Sở Nguyệt như vậy, hơn nữa còn biết có phải thế để an ủi .

      Bồi rượu? Đêm đó uống bình lớn rượu vang đỏ về sau hình như làm chuyện quá đáng với Thượng Quan Dạ. Tuy rằng nhớ ràng lắm nhưng hình như là …say khướt?

      Ba điều kiện đều phù hợp, công việc này đành bỏ qua. Hứa Đào Nhi biết làm gì khác ngoài cầm lấy tờ báo khác tiếp tục tìm việc làm.

      ” Quán rượu chúng tôi cần tuyển nhân viên, cầu hai mươi ba tuổi, có trách nhiệm, có thân thủ tốt…Nam giới!” Hứa Đào Nhi gục đầu xuống, buồn rầu đem ánh mắt nhìn qua nơi khác.

      ” Công ty Trung Giới cần tuyển nữ tiếp viên, cầu, ngũ quan đoan chính, vóc người mỹ lệ, quen thuộc các điểm tham quan ở thành phố A. Nội dung công tác là bồi khách nam tham quan ba ngày, bao ăn ở còn có tiền boa, lương ngày…1000?”

      Ánh mắt Hứa Đào Nhi nhanh chóng sáng lên, lấy bút đỏ đánh dấu lên. Chỉ là bồi chơi, chỉ bao ăn bao ở, lương mỗi ngày lại cao như vậy, công việc tốt như vậy may mà phát sớm.

      cầm lấy điện thoại di động muốn gọi hỏi xem sao, vậy mà Lãnh Minh vẫn luôn trầm mặc đột nhiên chen vào câu, “Cho dù gọi điện xin phỏng vấn cũng được nhận đâu.”

      ” Hửm? Sao biết?” Hứa Đào Nhi chớp chớp mắt hỏi. Hình như đây là lần đầu tiền quan tâm đến chuyện tìm việc làm của .

      ” Nữ tiếp viên, thực hiểu nó có ý gì sao?” nên đơn thuần hay là quá ngu ngốc?

      ” Phía phải rồi sao? Bồi khách chơi ba ngày, hơn nữa còn phải quen thuộc các địa điểm tham quan vui chơi ở thành phố A, đó phải là hướng dẫn viên du lịch sao?”

      quá xem cái chữ “nam” phía quá rồi, cái gọi là nữ tiếp viên, chính là cùng chơi, cùng ăn, cùng ngủ…” Lãnh Minh liếc cái đầy xem thường.

      ” Cùng…ngủ?” Hứa Đào Nhi nhanh chóng giơ hai tay che trước ngực, lầm bầm hỏi, ” Có phải nghĩ quá nhiều rồi ? Có lẽ chỉ đơn thuần là cùng họ tham quan mà thôi, mới phải như .”

      tin, cứ thử mà xem.” Lãnh Minh lạnh nhạt xong, lại nhịn được giáng thêm đòn, “Có điều cho dù tìm tới cửa bọn họ cũng nhận.”

      Có ý gì? muốn vóc dáng xấu đến dọa người sao? Hứa Đào Nhi ủy khuất bỏ tay xuống. lâm vào cảnh sơn cùng thủy tận, gạo tiền, vất vả mới kiếm được công việc, gặp phải công việc như vậy lại chịu đả kích của .

      Cái gì chứ, tốt xấu gì cũng từng giúp đỡ có được hay ? Sớm biết thế này ngày đó giúp để cho cảnh sát bắt , vụng trộm nghĩ.

      Tìm hồi lâu, cũng tìm được công việc nào thích hợp, Hứa Đào Nhi bất đắc dĩ bỏ tờ báo xuống, miễn cưỡng ngáp cái.

      nhìn về phía Lãnh Minh, chính là nhìn chớp mắt cảnh vật ngoài cửa sổ, đôi mắt màu lục dưới ánh đèn vàng càng trở nên sâu thẳm đến tận cùng, mặt nạ màu bạc bao trùm lấy đường cong hoàn mỹ của gương mặt.

      Hình như có rất nhiều bí mật.

      Có đôi khi, Hứa Đào Nhi nghĩ rất lạnh lùng, lạnh đến mức hình như phải là người cùng thế giới với . Có đôi khi lại cảm thấy rất độc. Bởi vì độc cho nên có lúc rơi vào trạng thái tâm tình dễ tổn thương.

      Nhưng ở chung càng lâu càng nghĩ lạnh lùng chính là hình tượng của , nhưng con người chính là người có nội tâm lương thiện.

      ” Vì sao cứ nhìn tôi chằm chằm vậy?” Lãnh Minh vẫn nhìn ra cửa sổ, tựa như phía sau lưng đôi mắt.

      ” Tôi suy nghĩ, qua mấy ngày ở chung tôi còn chưa biết tên . , có thể cho tôi biết được ?”

      !” Rất đơn giản, ý tứ ràng là cự tuyệt.

      ” À ! Vậy thích gì nhất?”

      có !”

      ” Ghét cái gì nhất? phải là có luôn chứ?”

      ” Có !” Ngoài dự liệu của lại cho câu trả lời khẳng định, nhưng câu tiếp theo lại làm cho Hứa Đào Nhi buồn bực muốn chết. ” Tôi ghét nhất là bị người khác hỏi này nọ.”

      ” Nửa ngày nghe thấy gì, Lãnh Minh bỗng nhiên bồi thêm câu, ” Vậy thích cái gì?”

      ngờ chủ động hỏi chuyện , Hứa Đào Nhi có cảm giác được quan tâm mà sợ hãi, liên tục trả lời, ” Tôi thích nhất là cuộc sống tại. Tuy rằng khổ cực, nhưng rất tự do. Hơn nữa, mỗi đồng đều do chính mình kiếm được, rất có cảm giác thành tựu.”

      xem! Tôi có đàn violon, có bút vẽ, có gian phòng của chính mình, còn có làm bạn nữa. Cho dù phải là người giàu có nhất cũng là người hạnh phúc nhất.”

      ” Hạnh phúc… Đây là hạnh phúc sao?” Ánh trắng nhàn nhạt chiếu lên gương mặt tuấn mỹ của Lãnh Minh làm cho gương mặt lên nhu hòa hiếm thấy.

    3. Vân_08

      Vân_08 Well-Known Member Staff Member

      Bài viết:
      630
      Được thích:
      6,353
      Chương 28: Cơ hội gia nhập Miracle.


      Edit: Tú Tú

      Beta: Nico

      ” Hạnh phúc…Đây là hạnh phúc sao?” Lãnh Minh đứng ở nơi đó lặng lẳng nhìn .

      Đôi mắt sâu thẳm như bóng đêm, khiến cho Hứa Đào Nhi nhìn ra được cảm xúc trong mắt .

      ” Sao lại hỏi tôi ghét thứ gì nhất?” Hứa Đào Nhi lên tiếng phá vỡ yên lặng. đợi mở miệng, trong đầu suy nghĩ chút lại tiếp, ” Hình như tôi ghét thứ gì cả.”

      ” Nhưng mà có đôi khi, tôi cũng rất ghét tính cách nhu nhược nhát gan của bản thân, dám cùng người tranh luận, cũng dám lời phản đối. Còn có, rất lâu rồi tôi ràng tình nguyện làm chuyện nhưng chỉ cần người khác mở miệng tôi liền đồng ý.”

      xem có phải tôi rất vô dụng ? Biết bản thân nên nhu nhược, nhưng lại dùng cách này sống hơn hai mươi năm.”

      ” Có điều nếu ở cùng cảm giác này của tôi lại tự động biến mất. Tuy rằng chúng ta mới chỉ quen biết có vài ngày nhưng cảm giác lại giống như bằng hữu lâu năm, cái gì cũng có thể ra. Rất kỳ quái đúng ?”

      ” Tôi biết từ đâu tới, làm công việc gì, thậm chí là tên của cũng biết. Chỉ có thể cho rằng, có phải là loại người trong các bộ phim truyền hình tivi… Hiệp đạo, có lẽ siêu nhân…Vì cứu vớt trái đất này mà được sinh ra vị siêu hùng thần bí.”

      ” Hiệp đạo? Siêu nhân? hùng? Vì sao cho rằng tôi là ma quỷ?”

      ” Tôi biết, dù sao tôi cũng cảm thấy là người tốt. Tuy rằng bề ngoài của rất lạnh lùng, tựa như Dạ lễ phục giả diện nhưng lại vừa soái vừa lạnh lùng, lúc đầu có cảm giác là người xấu, nhưng về sau lại vì muốn thương con thỏ mà trở nên tốt bụng, hơn nữa còn tiếc hi sinh tính mạng.”

      ” Tôi nghĩ đây chính là số mệnh, số mệnh chú định là người tốt.” Hứa Đào Nhi nghiêm túc gật đầu.

      ” Dạ lễ phục giả diện?” lẩm bẩm cái tên này, Lãnh Minh hiểu vì sao đột nhiên lại có cảm giác muốn cười. Mà thực tế thực cong môi cười, giống như băng tuyết tan ra, mang đến khí xuân ấm áp.

      Hứa Đào Nhi ngây ngẩn cả người, con người phóng đại hết cỡ, kinh ngạc gì sánh được phun ra câu, ” , lại có thể nở nụ cười?”

      ” Làm sao? Tôi cười, rất kỳ quái sao?” Lần này Lãnh Minh lại đổi lại vẻ mặt lạnh nhạt thản nhiên, tuy rằng thu lại ý cười nhưng mà gương mặt cũng nhu hòa hơn ít.

      ” Ừm! So với cây vạn tuế trổ hoa, cây xương rồng già trổ bông còn kỳ quái hơn.” Hứa Đào Nhi gật đầu rồi lại gật đầu, sau đó cười hì hì , ” Nếu cười chắc chắn rất đẹp trai.”

      xong câu đó, điện thoại di động đột nhiên đổ chuông.

      ” Này ! Làm sao vậy? Có việc gì thế? Cái gì?” Hứa Đào Nhi bật dậy, tin được hỏi, “Miracle thực tuyển sinh viên sao?”

      ” Ừ ! Ừ ! Ừ ! Mình nhất định phụ tâm ý của bạn, sáng mai mình liền tới Miracle giao bản thảo. Yên tâm, trong vòng buổi tối chắc chắn hoàn thành. Cảm ơn! Hẹn gặp lại.”

      ” Oa ! Mircle đồng ý tuyển sinh viên.” Hứa Đào Nhi hưng phấn qua lại trong phòng, rồi lại chạy đến trước mặt Lãnh Minh lại nhiều lần, “Mircle nha! dám tưởng tượng.”

      ” Vì sao lại muốn vào được Miracle như vậy?” Hỏi những lời này thần sắc Lãnh Minh có chút cổ quái.

      Nhưng Hứa Đào Nhi lại nhận ra, kích động hồi lâu mới trả lời.

      ” Mircle chính là truyền kỳ trong giới trang sức, từng mẫu từng mẫu thiết kế đều là những thứ nữ nhân ao ước. Nếu như có thể vào được Miracle, có thế cùng tinh trong ngành giao lưu học hỏi, học được nhiều điều bổ ích, nhất định là rất bổ ích.”

      ” Có điều hình như tôi kích động quá sớm rồi, có thể hay còn phải xem bản thiết kế tối nay. Tôi cần phải làm cho xong, ngủ sớm chút .” Hứa Đào Nhi mang giấy bút ra, chúi đầu vào thiết kế.

      Ngay từ đầu, vì Dịch Tinh Thần mới lựa chọn công việc thiết kế châu báu, trang sức nhưng càng về sau lại càng thích công việc này, bản lĩnh trời sinh cũng dần dần được khai phá.

      Chỉ cần quyết định thiết kế bộ trang sức, là có thể xuất tràn ngập vô số linh cảm, đây là tài năng mà bất cứ sinh viên cùng khóa nào thậm chí là nhà thiết kế nổi danh cũng sánh được.

      Đêm càng lúc càng khuya, Hứa Đào Nhi càng lúc càng có ý tưởng nhiều hơn. Do có ý tưởng nên lúc hạ bút, đường cong, khung viền bên ngoài, lại thêm sửa chữa từng bước từng bước đều như mây trôi nước chảy. Dần dần đôi hoa tai trăng với sao cùng với sợi dây chuyền cùng bộ sinh ra dưới ngòi bút của .

      Trời biết sáng từ lúc nào, Hứa Đào Nhi nằm gục lên bàn ngủ.

      Lãnh Minh tới bên người , cầm lấy bản thiết kế của , đập vào mắt bản thiết kế tinh mỹ.

      Tuy rằng thiết kế trăng sao có rất nhiều người thiết kế nhưng bọn họ đều là cho ánh trăng ở giữa trung tâm, mà thiết kế của Hứa Đào Nhi lại là ngôi sao bạc khảm nhập giữa ánh trăng, càng thêm nổi bật ánh sáng của ngôi sao kia.

      Thiết kế của có lẽ cũng là suy nghĩ trong lòng , mỗi chỗ đều chứa đựng hào quang ấm áp. Dường như trong lòng , đều là thuần khiết, thông thấu, lóng lánh ánh mặt trời.

      được bao lâu, nhưng thiết kế của nhất định chấn động toàn bộ giới châu báu trang sức.

      Ánh mặt trời chiếu lên má Hứa Đào Nhi, ưm tiếng liền tỉnh lại.

      Nhìn đồng hồ đeo tay, nhiều ít còn tiếng nữa, rón rén rửa mặt đánh răng, rồi giúp Lãnh Minh chuẩn bị bát cháo.

      ” Cố gắng lên nào, tôi nhất định thành công đúng ?” nhìn người ngủ say giường câu sau đó tự tin tràn đầy bước ra khỏi phòng.

      Nghe được tiếng đóng cửa, Lãnh Minh mở ra hai mắt, nhàn nhạt nở nụ cười.

      Hứa Đào Nhi vừa ra cửa, liền thấy mấy cậu bé đứng dưới gốc đại thụ vò đầu bứt tai, nhịn được liền hỏi, “Cậu nhóc, làm sao vậy?”

      ” Diều của bọn em mắc ở cây, chị giúp bọn em lấy xuống được ? Cậu bé giống như nhìn thấy cứu tinh, vừa chỉ lên cây vừa với Hứa Đào Nhi xin giúp đỡ.

      Hứa Đào Nhi ngẩng đầu nhìn theo hướng cậu bé chỉ, liền thấy con diều cá vàng mắc cây vẫn còn đung đưa như kêu cứu.

      ” Được ! Chị giúp mấy đứa lấy xuống.” Hứa Đào Nhi chút do dự đáp ứng.

      Tuy rằng bình thường nhìn qua trông rất yếu ớt nhưng hồi bé từng là cao thủ leo cây rồi. Hai tay ôm lấy thân cây, hai ba cái leo lên cao, tận lực vươn cánh tay để với tới con diều.

      Ánh mắt cậu bé lom lom nhìn , khẩn trương đến mức dám thở mạnh.

      Cố lên chút…Cố lên chút…Cố lên chút…Oa ! Lấy được rồi ! Hứa Đào Nhi giơ con diều trong tay, nghe được thanh vỗ tay hoan hô phía dưới, khỏi có chút đắc ý, nghĩ tới dưới chân trống , liền hụt chân rơi xuống.

      ” A….” Mấy cậu bé thét chói tai, nhanh chóng lấy hai tay che mắt, dám nhìn thảm kịch sắp sửa diễn ra.

      Nửa ngày nghe thấy tiếng động vật nặng rơi xuống, mấy cậu bé mới hé hé ngón tay nhìn lén.

      Chỉ thấy Hứa Đào Nhi tay cầm diều, tay túm chặt lấy cành cây, lung lay như cái lá khô. Cố gắng hết sức mới có thể leo xuống.

      ” Oa ! Chị lợi hại !” Mấy cậu bé vây lại vẻ mặt kinh hỉ như nhìn thấy nữ siêu nhân.

      ” Chị ơi, cùng chơi thả diều với bọn em .”

      ” Đúng vậy ! Đúng vậy ! Cùng chơi với chị lợi hại là tốt.”

      ” Chị còn có việc các em chơi vui vẻ.” Hứa Đào Nhi nhanh chóng trả diều cho mấy cậu bé liền nhanh chóng rời .

      ” A ? Đây là cái gì?” cậu bé bụ bẫm lên tiếng nhặt lên tờ giấy cuộn tròn, “Có phải là của chị hồi nãy làm rơi ?”

      ” Ừm ! Chắc chắn là của chị ấy.”

      ” Chị ơi ! Chị làm rơi đồ…Chị…” Mấy cậu bé cùng nhau hô to. Nhưng Hứa Đào Nhi xa, trong lòng chỉ nghĩ đến nhanh chóng chạy tới Miracle, căn bản nghe thấy người khác gọi mình.

      Cao ốc Miracle là nơi phồn hoa nhất ở khu thương mại của thành phố A, tựa như vương quốc châu báu độc lập. Bất luận là vẻ bề ngoài hay công trình thiết bị bên trong hoàn toàn xứng đáng với danh xưng đệ nhất cao ốc chọc trời.

      chỉ như vậy, Miracle chính là tập đoàn số số hai thế giới, khách hàng ở khắp toàn cầu, bất kể là nữ vương, vương phi, phu nhân tổng thống, nữ quan chức ngoại giao, danh môn phu nhân, trong bộ sưu tập trang sức của mình đều có ít nhất món đồ trang sức do Miracle làm ra.

      Bởi vậy, cho dù Miracle có mấy vạn công nhân, nhưng có thể bước vào đây đều cảm thấy tự hào. Mỗi khi có người , “Tôi làm việc ở Miracle” Người xung quanh dùng ánh mắt hâm mộ mà nhìn. Trong mắt bọn họ Miracle chính là thiên đường trong mộng.

      Cở sở vật chất hạng nhất, thừa hưởng danh tiếng thế giới, tiền lương lại cao, khoa trương chút nào khi người muốn vào Mircle đứng chật cả mấy con phố.

      Cho nên lúc Hứa Đào Nhi chạy tới, toàn bộ năm phòng khách đều đứng chật cứng, bị mùi nước hoa hun đến thở nổi, căn bản có tâm tình nhìn ngắm xa hoa của Miracle.

      Sau trận hỗn loạn, các ứng viên mới xếp thành hàng dài, Hứa Đào Nhi bị nhóm lớn mỹ nữ chen chúc đến đứng cuối cùng, liều mạng đến mức đầu ngón chân mình cũng nhìn thấy.

      đến đây ứng tuyển công việc làm vệ sinh sao? Ở đây chỉ tuyển nhà thiết kế, nhầm chỗ rồi.”

      ” Tôi…” Hứa Đào Nhi còn chưa kịp giải thích, bị đám mỹ nữ chen lấn đẩy ra ngoài, kế tiếp còn bị các mỹ nữ xa lánh.

      Chờ vất vả mới tới lượt , là bốn tiếng sau.

      ” Hứa Đào Nhi, cố lên ! Mày có thể !” hít sâu vài cái, đẩy cửa vào, ” Xin chào ! Tôi đến xin ứng tuyển làm nhà thiết kế.”

      Quản lý hói đầu ngẩng lên, thấy dáng vẻ của nụ cười liền cứng ngắc môi.

      Những người trước vào muốn vóc dáng có vóc dáng muôn gương mặt có gương mặt, đột nhiên lại xuất người phụ nữ đeo mắt kính xấu xí, tâm tình của cũng xuống dốc phanh.

      ” Xin chào ! Tôi tên là Hứa Đào Nhi, đến từ đại học Bàn Nghệ, khoa thiết kế trang sức, năm nay hai mươi mốt tuổi…”

      ” Đủ rồi ! Tôi có hứng thú với thông tin cá nhân của !” Quản lý hói đầu nhịn được cắt đứt lời , lạnh giọng hỏi,” Bản thiết kế đâu?”

      ” À ! Ở đây?” Hứa Đào Nhi vội vàng lục lọi trong túi, nhưng tìm khắp nơi cũng thấy bóng dáng của nó đâu, ” Kỳ quái ! Sáng sớm ràng lúc có bỏ vào rồi mà, sao lại thấy. Chẳng lẽ…”

      đạo sấm sét quét qua…


      Advertisements

    4. Vân_08

      Vân_08 Well-Known Member Staff Member

      Bài viết:
      630
      Được thích:
      6,353
      Chương 29 :Nhân viên vệ sinh.

      Edit: Tú Tú

      Beta: Nico


      xin lỗi, bản thiết kế của tôi có lẽ rơi dưới lầu, xin cho tôi 30 phút, 15 phút được rồi. Tôi xin ngài.” Hứa Đào Nhi cấp thiết cầu xin.



      ” Tiểu thư, có biết 15 phút tôi có thể phóng vấn bao nhiêu người ? Thời gian của tôi rất quý giá, rảnh hao phí cùng . Chính tự nhìn phía sau còn có bao nhiêu người, nếu mỗi người đều như , ngày tôi chỉ phóng vấn được vài người.”



      ” Xin lỗi! Nếu có thời gian… tôi vẽ tại chỗ này cũng được. Tôi ngồi bên cạnh yên lặng vẽ tranh, cam đoan làm phiền đến mọi người.”



      cần! người ngay cả bản thiết kế cũng có thể tùy tiện để đâu đó, căn bản có tư cách trở thành nhà thiết kế. Nếu như chúng tôi nhận giao nhiệm vụ cho đến lúc đó hỏng việc ai chịu trách nhiệm? Cửa ở bên kia, mời cần lãng phí thời gian của tôi.”



      ” Thế nhưng, thế nhưng…” Hứa Đào Nhi gấp đến độ chẳng biết gì.



      ” Xin hãy cho tôi thêm cơ hội được ? Có thể xem thiết kế của tôi sau được , ngài thay đổi cách nhìn, bốn năm đại học tôi luôn đứng thứ nhất, có rất nhiều ý tưởng thiết kế….”



      ” Stop ! Sao lại mặt dày như thế, tôi cũng sợ ăn ngay . Đối với bất kể nhà thiết kế nối tiếng mà , bề ngoài cũng cần phải thể được khí chất.”



      chỉ có tác dụng làm cho cảnh đẹp ý vui, mà ngay cả bản thân nhà thiết kế cũng tỏa sáng, ít nhất là có khí chất. Mà …chỉ nhìn bộ dáng, mặt mày, tôi liền đối với tác phẩm của chút hứng thú. Cho nên phần công việc nhà thiết kế này thích hợp với .”



      ” Những cái này về sau có thể cái tiến, hơn nữa đối với nhà thiết kế mà , quan trọng nhất phải là thiết kế làm cho người ta thích sao? Tôi xin ngài cho tôi thêm cơ hội nữa được ? Tôi rất cần công việc này.”



      ” Tiểu thư ! Lời của tôi rất ràng, nếu như còn , tôi liền mời bảo an vào đưa ra. Hừ ! Tôi biết còn đống lời vô ích muốn nhưng chữ tôi cũng muốn nghe. Đây là lần cuối cùng tôi lời này, mời ra khỏi đây.”



      Hứa Đào Nhi vốn còn muốn thêm cái gì, nhưng thấy trưng ra khuôn mặt thể thương lượng, đành phải ủ rũ rời .



      ” Đợi chút… có phải rất cần công việc hay ?”



      ” Vâng!” Hứa Đào Nhi quay đầu lại, ngừng gật đầu.



      ” Tuy rằng thích hợp trở thành nhà thiết kế nhưng nhìn bộ dạng lớn lên như vậy, giới thiệu môt công việc khác cho cũng được. Bên cạnh thang máy lầu căn phòng, nơi đó có thông báo tuyển công nhân vệ sinh.” Quản lý hói đầu bày ra bộ dáng hùng hồn, giống như làm việc ân đức to lớn với Hứa Đào Nhi.



      ” Công nhân vệ sinh?” Hứa Đào Nhi ngơ ngác chút, vốn cho rằng gọi lại là muốn cho thêm cơ hội.



      ” Thế nào? muốn?” Quản lý hói đầu, cười lạnh giọng điệu đầy khinh miệt, “Có thể vào Mircle là may mắn, còn quản công việc là gì sao? Người trẻ tuổi bây giờ đúng là có bản lĩnh gì, toàn như rồng bay, làm như mèo bệnh.”



      ” Tôi phải có ý này…” Hứa Đào Nhi cắn môi,” Cảm ơn ngài.”



      ra khỏi Mircle. Hứa Đào Nhi như người mất hồn, liên tục trách móc bản thân. Tuy rằng quản lý hói đầu lời khó nghe nhưng lời đều rất đúng, nếu ngay cả bản thiết kế để nơi nào cũng biết, có tư cách trở thành nhà thiết kế.



      Điện thoại đổ chuông, là Hạ Nhiên. Đợi bạn tốt ở bên kia lải nhải hồi, mới hữu khí vô lực , “Xin lỗi! Mình làm hỏng việc rồi ! Sáng sớm lúc ra cửa, mình gặp mấy cậu bé nên giúp bọn nó lấy con diều mắc cây có lẽ làm rơi bản thiết kế lúc đó.”



      “…Mình xin quay lại tìm nhưng quản lý muốn cho mình cơ hội, có điều giới thiệu cho mình công việc khác… là làm công nhân vệ sinh. Mình? Mình nhận công việc đó rồi ! Mặc dù chỉ là công nhân vệ sinh, nhưng cuối cùng cũng rất gần Mircle.”



      “…Bạn nên mắng mình, mình cũng có cách nào. Nếu tiếp nhận công việc này, tháng sau ngay cả ăn cơm cũng có tiền. Hơn nữa chỉ cần lưu lại có cơ hội tiếp xúc với nhà thiết kế tinh . Ừm ! Cảm ơn ! Tạm biệt !”



      Cúp điện thoại, Hứa Đào Nhi thở dài, nhưng rất nhanh lại lắc đầu, loại ngay cảm giác này ra khỏi đầu.



      Tuy rằng chỉ là công nhân vệ sinh, nhưng dù sao cũng là công việc ổn định. tin rằng, chỉ ngừng nỗ lực, ngày nào đó, mơ ước trở thành nhà thiết kế của trở thành thực. Dù sao cũng thể bước lên trời, thành công tốn sức như vậy có chỗ dựa là thể. Nếu có vận khí như người khác càng phải nỗ lực hơn người khác.



      Về đến nhà, Hứa Đào Nhi phát bên trong trống trơn, thân ảnh quen thuộc còn. tới phòng bếp, lại vào toilet vẫn có ai.



      Khi thấy bàn xấp tiền, mới tin rằng từng xuất , ra lặng lẽ tiếng động, chút nào lưu luyến.



      có chút tức giận chào hỏi lấy câu ra , dù sao bọn họ cũng từng sống chung vài ngày, thoáng cái đột nhiên nhìn thấy, trong lòng cảm thấy trống rỗng. Hơn nữa hẳn là coi như bằng hữu mới đúng.



      Nhưng tỉnh táo ngẫm lại, xuất của vốn là ngoài ý muốn của , chẳng là gì của , có quyền can thiệp đến cuộc sống của .



      Chỉ hy vọng có ngày có thể gặp lại “Hiệp đạo” trong suy nghĩ của , cũng hi vọng mọi chuyện của đều thuận lợi.



      Miracle là công ty châu báu đệ nhất ở Đài Loan, nhân viên vệ sinh cũng có đên vài trăm người, nhưng dù vậy vẫn khó có thể thỏa mãn nhu cầu của hơn vạn công nhân. Bởi vậy Hứa Đào Nhi chủ động kiêm hai công việc, nhân viên vệ sinh, cùng với người chạy việc vặt.



      Chín giờ sáng.



      ” Xin chào, đây là cà phê của , còn cần gì nữa ?”



      ” Xin chào. đây là văn kiện của , còn cần photo lại hay ?”



      “Xin chào, đây là hoa tươi của , mười lăm phút trước do công ty chuyển phát nhanh chuyển tới. Nếu cần gì khác chỉ cần gọi điện thoại là được rồi.”



      …………………………………………………



      Hứa Đào Nhi giống như con quay, ngừng ở các bộ phận quay tít mù. May mắn là bọn họ đối với rất tốt, nhưng trong đó cũng có ngoại lệ.



      Tỷ như… Mễ Na, ta đối với người ngoài luôn có thái độ tốt, nhất là đối với Hứa Đào Nhi làm loại chạy việc vặt này. Nhưng bởi vì ta là người tình bí mật của quản lý, cho dù khó chịu người khác cũng dám gì, vẫn là trước mặt ta a dua nịnh hót.



      ” Xin chào, đây là hồng trà của .” Hứa Đào Nhi cẩn thận đem cái khay đặt trước mặt ta.



      Trước đó làm bảy ngày, ta tìm phiền phức đến tám lần, phải chê cà phê đắng, nước chanh chua, hay chê in tài liệu quá chậm, chữ viết , lần này Hứa Đào Nhi cũng muốn chuốc lấy phiền toái.



      Mễ Na ưỡn ngực liếc cái, tiếp tục điện thoại làm nũng, “Cái gì? Lễ vật? Trang sức em có đống lớn, hàng hiệu cũng có, xe thể thao cũng có, thực nghĩ ra muốn cái gì. Hoa hồng? Cũng quá hạ tiện , em thà muốn nhẫn kim cương, ừm ! Sau khi tan làm ở bãi đậu xe chờ em, .”



      ta nhanh chậm sửa lại kiểu tóc, lại bôi kem dưỡng da, vươn tay cầm tách trà. Nhưng bởi vì tay ta trơn mà cầm được cái tách, khiến cho hồng trà rơi xuống, làm ướt hết Hứa Đào Nhi.



      làm ăn thế nào vậy? Đấy chính là trang phục mùa hè mới nhất của Chanel, bồi thường được sao?” Mễ Na đứng lên, chỉ vào mép váy dính chút hồng trà, dùng thanh khoa trương hét to.



      Núi lửa phun trào, những người khác đều dùng ánh mắt đồng tình nhìn Hứa Đào Nhi, nhưng ai dũng cảm đứng ra giúp .



      ” Xin lỗi ! Tôi giúp lau khô.” Hứa Đào Nhi vội vàng buông cái khay tới gần lại bị ta đẩy ra,



      ” Bỏ ! Tay chân vụng về ! biết sao công ty lại nhận người như .”



      ” Tay chân vụng về hẳn là mới đúng.” giọng chen vào, người nọ đứng phía sau Hứa Đào Nhi, mới bị ngã sấp xuống.



      Hứa Đào Nhi quay đầu lại, đập vào mắt là cặp mắt xanh lam như hột xoàn, ngay cả là nữ nhân cũng rung động thôi.



      Ánh mắt xung quanh đều nhìn về phía , có kinh ngạc, có ước ao, có đố kị… Nữ nhân trước mắt, quả thực là mỹ nhân tuyệt sắc.



      mặc áo đăng ten màu trắng thắt ngang eo, phía dưới là chân váy màu hồng phấn. Tóc đen và con mắt màu lam, khí chất xinh đẹp như nữ thần Phương Đông, làm cho người ta nỡ chớp mắt



      Mễ Na cũng ngây ngẩn cả người lát, lập tức phản bác, “ là ai? Mời cần quản chuyện của tôi.” Vẻ đẹp của này làm ta đố kị muốn chết, càng thêm giận dữ vài phần.



      ” Tôi rốt cuộc biết vì sao bộ phận Trâu tổng quản lý lại thụt lùi hơn những bộ phận khác, hóa ra có bình hoa cáo mượn oai hùm. ràng là cẩn thận làm đổ nước lên người ấy, ngược lại đổ lỗi hết cho ấy, tôi còn muốn hỏi sao công ty lại tuyển người như .”



      Thượng Quan Tiên khoanh tay trước ngực, mỉm cười, nóng lạnh giễu cợt.



      … dù thế nào cũng là chuyện của tôi với ta, cùng liên quan. có biết tôi là ai , chọc giận tôi, ngày hôm nay liền phải thu dọn đồ đạc rời .”



      ” Tôi biết là ai, cũng muốn biết. Có điều… chọc giận tôi, có khả năng đời này đừng mong vào được Miracle, tin… cứ thử xem.”



      Hai nữ nhân cứ như vậy qua lại, bầu khí giương cung bạt kiếm.



      ” Xôn xao…” Vẫn là lần đầu tiên có người dám những lời này với Mễ Na, tất cả mọi người đều giật mình. Mễ Na có chỗ dựa vững chắc là quản lý, lẽ nào chức vị của này cao hơn quản lý ?



      ” Cảm ơn …Là lỗi của tôi, chúng ta thôi.” Hứa Đào Nhi giọng . Quả thực tính cách của Mễ Na rất tệ, lại có chỗ dựa, cũng muốn vì chuyện của mà làm cho này thêm phiền phức.



      ” Haizzz ! cũng quá dễ bị người khác bắt nạt quá rồi. càng nhường nhịn, ta càng kiêu ngạo. Có bản tiểu thư ở đây, tuyệt đối cho phép chuyện này xảy ra.



      Thượng Quan Tiên rất trượng nghĩa ôm vai Hứa Đào Nhi, hất cằm về phía Mễ Na , ” Cho cơ hội cuối cùng, xin lỗi hay ?”



      ” Hừ ! Tôi lời xin lỗi?” Mễ Na chỉ vào chóp mũi mình hừ lạnh tiếng, ” Bản tiểu thư muốn nhìn xem, đến tột cùng là cắp đuôi chạy trốn, hay là tôi bị sa thải.”



      xảy ra chuyện gì? Nhao nhao lên làm cái gì?” Quản lý hói đầu tới.



      Mọi người kinh hãi, cái này, chiến sợ rằng là muốn thăng cấp. Có điều bọn họ rất lâu chưa xem kịch đặc sắc như vậy.



      Thượng Quan Tiên trưng ra thần thái thản nhiên, híp mắt, đáy mắt lên đạo tinh quang.

    5. Vân_08

      Vân_08 Well-Known Member Staff Member

      Bài viết:
      630
      Được thích:
      6,353
      Chương 30: Thượng Quan Tiên giúp đỡ.

      Edit: Tú Tú

      Beta: Nico

      xảy ra chuyện gì? Nhao nhao lên làm cái gì?” Quản lý hói đầu tới, oán trách liếc Mễ Na cái, “Na Na có chuyện gì?”

      Mễ Na vừa nhìn thấy tình nhân của mình tới, lập tức lao tới, nũng nịu chôn trong ngực , , “Quản lý, còn tới, Na Na bị người ta đuổi ra khỏi công ty.” Thanh của ta thiên kiều bá mị nhưng ánh mắt lại cực kỳ độc.

      Quản lý hói đầu nhìn bốn phía, có chút lúng túng đẩy ta ra, nhưng vẫn hỏi. “Làm sao vậy? có lệnh của , ai dám đem em đuổi ra khỏi công ty.”

      “Chính là hai người bọn họ. người tay chân vụng về làm dơ váy của em. người quá phận, muốn vĩnh viễn đuổi em ra khỏi Miracle. Người ta rất sợ nha, quản lý, phải thay Na Na làm chủ.”

      Quản lý hói đầu theo ngón tay ta chỉ nhìn qua, nhìn Hứa Đào Nhi với ánh mắt tàn khốc , “Tại sao lại là ? làm được nhà thiết kế coi như thôi , tại làm việc lặt vặt cũng xong, ăn cái gì lớn lên vậy? Lập tức thu dọn đồ đạc rời .”

      “Còn nữa……” đột nhiên quản lý hói đầu biến sắc, ánh mắt vô cùng kinh hoảng.

      “Tôi thế nào?” Thượng Quan Tiên cười ngọt ngào hỏi, “Quyền lực của quản lý lớn, muốn cho bình hoa hoành hành, muốn đuổi người hay đều do ông quyết định sao? Theo ý của ông, toàn bộ Miracle này đều do ông định đoạt?”

      “Tôi…Tôi…Tôi Đương nhiên phải, ngài hiểu lầm rồi, tiểu…”

      Thấy đối với làm động tác im lặng, quản lý vội vàng gật đầu, đẩy Mễ Na ra, cúi đầu khom lưng . “Vừa rồi chỉ là hiểu lầm, tôi cản bản biết.”

      “Quản lý…” Sau giây dương dương đắc ý, Mễ Na hoàn toàn kinh ngạc, ngây ngốc trợn to hai mắt.

      Những người khác cũng kinh ngạc đến ngốc lăng, này đến tột cùng là có thân phận gì, cư nhiên làm cho quản lý từ trước luôn bộ cao cao tại thượng sợ hãi đến vậy?

      “Hiểu lầm? như vậy, nữ nhân này chút quan hệ nào với ông? Tôi còn tưởng ông cho ta quyền lớn như vậy.”

      “Tuyệt đối có, tôi chỉ có quan hệ cấp cấp dưới với ta. Trước lúc ngài đến đây, tôi biết có nữ nhân như vậy! Nếu ngài tin, tôi lập tức đuổi việc ta.”

      “Quản lý!” Sắc mặt Mễ Na cực kỳ xấu xí, dùng sức dậm chân, oán hận cắn răng trừng mắt nhìn Thượng Quan Tiên.

      “Câm miệng! mau thu dọn đồ đạc, lập tức rời . Ở trong phạm vi tôi quản lý, tuyệt đối cho phép tình này phát sinh.” Quản lý hói đầu bày ra bộ dáng cương trực hơn người ra lệnh.

      “Nếu như ta , phải ông tốn ít công sức dỗ dành ta sao? Chuyện này dừng ở đây, tôi chỉ muốn ta nhận chút giáo huấn mà thôi.”

      Thượng Quan Tiên cái gì nữa, lôi kéo Hứa Đào Nhi rời khỏi, “ thôi! Quần áo của cần phải xử lý chút.”

      Trong toilet Hứa Đào Nhi trầm mặc giặt quần áo, thỉnh thoảng liếc trộm Thượng Quan Tiên cái, nhưng rất nhanh lại cúi đầu trầm mặc.

      Thượng Quan Tiên cảm thấy buồn cười, thấp giọng , “Tôi biết nghĩ gì, nhất định là nghĩ nhìn tôi như nữ sinh yếu đuối nhu nhược làm sao có dũng khí phản kháng thế lực ác bá đúng ? Ha ha! ra đây là lần đầu tiên tôi trừng trị kẻ ác, cũng là có chút cảm giác thành tựu.”

      “Lần đầu tiên?” Thế nhưng, vừa rồi này rất lợi hại nha! giống , chỉ biết im lặng chịu sỉ nhục.

      “Những câu lúc nãy đều là học được tivi, ngờ lại hữu hiệu như vậy.” Trong mắt Thượng Quan Tiên lóe lên tinh , nhưng vẻ mặt lại đơn thuần như đứa trẻ, so với vừa rồi giống như là hai người khác nhau.

      “Tôi cũng biết vì sao lại giúp , có lẽ bởi vì…Nhìn thấy lại nhớ tới bản thân mình trước đây. Tuy rằng tôi từ được thương, nhưng lá gan lại rất , lúc bị người khác bắt nạt cũng dám phản kháng, chỉ biết im lặng.”

      “Thứ thích nhất là gì? Đối với tôi Ballet chính là thứ quan trọng nhất. Những lúc tôi thiếu tự tin và dũng khí, tôi dùng hết tinh thần vào việc luyện tập Ballet, để quên mọi phiền muộn, vượt qua tất cả. Phương pháp này rất tốt cũng thử xem.”

      ” Ừm! Cảm ơn .”

      này toát ra khí chất tự tin, gương mặt xinh đẹp, lại cởi mở dễ gần, chính là người trong mộng của nam nhân. cũng muốn giống như ấy, chỉ tiếc, ở trước mặt này chỉ là thứ tầm thường xấu xí.

      “Nghe quản lý hói đầu học thiết kế? từng tham gia phỏng vấn thiết kế sao?”

      phải! Tôi là sinh viên khoa thiết kế đại học Bàn Nghệ, sang năm tốt nghiệp. Tôi tới phỏng vấn xin làm nhà thiết kế nhưng bởi vì xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, ma xui quỷ khiến mà trở thành người sai chạy việc vặt.

      “Hóa ra là như vậy, tôi thuộc khoa vũ đạo, sang năm cũng tốt nghiệp, trùng hợp.” Thượng Quan Tiên vừa vừa liếc nhìn đồng hồ đeo tay, “Tôi còn có việc phải trước, hẹn gặp lại.”

      ” Ừm! Hôm nay cảm ơn rất nhiều.” Đợi ấy tới cửa Hứa Đào Nhi mới nhớ tới còn biết ấy là ai, vội hỏi, “Tôi là Hứa Đào Nhi, còn ?”

      “Tôi có dự cảm chúng ta chắc chắn gặp lại nhau, đến lúc đó cho biết.” Thượng Quan Tiên nhìn chớp mắt, cười tươi rời .

      ” Ừm! Hẹn gặp lại.” Hứa Đào Nhi yên lặng nhìn ấy, ấy thực rất đẹp, giống như vẻ đẹp của thiên sứ, thuần khiết lại lương thiện. biết lúc nào mới có cơ hội gặp lại.

      ……………………………………………

      Ở Miracle, nữ nhân viên vệ sinh mượn cớ lau dọn mà tiếp cận tổng tài của công ty là chuyện thường xuyên xảy ra.

      Bởi vậy lúc lựa chọn tổ trưởng tổ vệ sinh rất nghiêm túc, cần dáng người, cần gương mặt, Hứa Đào Nhi tự nhiên được tuyển chọn là người quét dọn nơi làm việc của tổng tài.

      Thời gian ăn cơm trưa, Hứa Đào Nhi đẩy xe đẩy chứa đầy dụng cụ quét dọn bắt đầu làm việc. Gõ nửa ngày thấy ai trả lời mới đẩy cửa vào.

      Phòng làm việc rất lớn, ánh sáng xuyên qua cửa sổ chiếu rọi cảnh vật trong phòng, nơi này là tầng cao nhất, cũng là tòa nhà cao nhất ở thành phố này. Chỉ cần tới bên cửa sổ có cảm giác như bậc vương giả từ cao nhìn xuống, bao quát được cả toàn cảnh thành phố.

      Bên trong trang trí hai màu đen trắng, tường màu trắng, bàn màu đen, sô pha cùng thảm màu đen. Đơn giản nhưng lại xa hoa, cho người ta cảm giác ung dung mà trầm lắng.

      Từ những thiết kế bài trí trong phòng, Hứa Đào Nhi khó đoán ra Thượng Quan Tứ là người có phẩm vị, hơn nữa còn tưởng tượng ra phong thái vương giả của đứng bên cửa sổ nhìn bao quát phong cảnh toàn thành phố.

      khỏi nghĩ rằng, tổng giám đốc Miracle kiêm nhà thiết kế cao cấp, ma vương của giới châu báu, nhân vật truyền kỳ này đến tột cùng là có bộ dạng như thế nào?

      “Thiếu chút nữa quên mất công việc…” Hứa Đào Nhi lắc lắc đầu, lập tức bắt tay dọn dẹp. Quét dọn xong phòng làm việc, đẩy ra cảnh cửa thông với phòng làm việc, phát bên trong còn có căn phòng khác.

      Ban công rộng rãi, tường xây xen kẽ gạch trắng đen. Thảm đen sạch mềm mại, giường lớn xa hoa được làm từ chất liệu tốt nhất nhưng vẫn đơn giản là hai màu đen trắng.

      Sô pha, quầy bar, Whiskey cao cấp, tạo ra nơi dành riêng cho người đàn ông thần bí. Hứa Đào Nhi đẩy ra cánh cửa thủy tinh, bên trong là phòng tắm màu xanh biển.

      Cả phòng tắm cũng có? Đây đâu phải là phòng làm việc mà là gian phòng tổng thống độc lập làm Hứa Đào Nhi sợ đến ngây người.

      Phòng làm việc lại còn xây thêm căn phòng riêng biệt, chẳng lẽ là để thuận tiện cho việc mang tình nhân tới đây? Ách…Hình như việc này liên quan gì đến mình, nên quản nhiều như vậy, tốt nhất là làm tốt công việc của bản thân là được rồi.

      Ban công, giường, phòng tắm, quầy bar…Hứa Đào Nhi chuyên chú quét dọn đột nhiên nghe được tiếng mở cửa, tiếp theo là tiếng bước chân của hai người vào.

      “Tôi dựa theo lời ngài , thông báo với các ngân hàng, người phục trách Phỉ Lực Khoa rất nhanh phá sản, cũng ám chỉ với bọn họ triệt để khóa sổ, tất cả cơ sở hạ tầng bất động sản, bọn họ lấy ra thế chấp để vay tiền, chặt đứt mọi con đường của bọn họ.”

      Thanh này…Sao lại nghe quen như vậy? Hứa Đào Nhi nghiêng đầu lắng nghe.

      “Boss hổ là Boss, tại Phỉ Lực Khoa bị chúng ta ép đến đường cùng, tin chắc rằng trong tuần này chúng ta có thể thu mua hết cổ phiếu thấp hơn giá thị trường 20%.”

      Boss? Sao ngay cả xưng hô cũng quen thuộc như vậy? kìm lại được tò mò, Hứa Đào Nhi len lén nhìn qua khe cửa, thấy được thân hình gầy gò…

      …………………………………………….



      “Đưa con trai của mua ít đồ chơi cũng tốt, giữ lại làm phí sinh hoạt cũng được, tốt nhất là nên cản đường của Boss, ok?”

      ” Ha! Còn mình phải kẻ lừa đảo, quả nhiên nhìn thấy tiền lập tức lộ bản chất.”

      phải cái kẻ cách đây nửa tháng là kẻ lừa đảo đó sao? Hình như gọi là Dony. Hứa Đào Nhi vừa nghĩ lại càng hoảng sợ.

      như vậy….Boss của đúng hơn là…Tổng giám đốc?

      Tiêu rồi! những lời kia, sau đó còn vứt trả tiền cho , nếu như phát là nữ nhân viên trong công ty, nhất định đuổi việc . Thành phố A lớn như vậy, làm sao lại hết lần này đến lần khác đụng trúng ? Hứa Đào Nhi thầm kêu khổ trong lòng.

      “Nhớ kỹ thu mua tới 51% cổ phần liền dừng tay, tôi muốn trở thành đệ nhất cổ đông, sau đó đoạt lấy quyền kinh doanh của Phỉ Lực Khoa, tôi muốn Phỉ Lực Khoa trở thành trong những công ty con của gia tộc ở thành phố A.”

      Tiếng của nam nhân kia trầm thấp lại lộ ra ngạo nghễ cùng tự tin. chính là hoàng đế của giới châu báu.

      biết, Boss, tôi ra ngoài trước.”

      Dony rồi, Hứa Đào Nhi lại cẩn thận nhìn qua khe cửa, đập vào mắt chính là người đàn ông ngồi chiếc ghế dựa lớn xa hoa lật giở tài liệu, cả người tản ra khí thế cao ngạo và khí chất đế vương, góc mặt nghiêng của hoàn hảo đến mức thể xoi mói.

      Là nam nhân lần trước ở khách sạn bị hắt nước trúng người? chính là ma vương của giới châu báu Thượng Quan Tứ? này đối với Hứa Đào Nhi quả thực thể nghi ngờ chính là họa vô đơn chí.

      Trước là ném tiền sau là hắt nước, nếu bị phát , chắc chắn trực tiếp đá văng . Hứa Đào Nhi tuyệt vọng nghĩ, thực quá xui xẻo.

      Tuy rằng xem qua rất nhiều bản tạp chí Mircle, nhưng đó lại có tác phẩm của Thượng Quan Tứ, cũng có giới thiệu vắn tắt về hay ảnh chụp, ngoại trừ tên của , đối với căn bản là biết gì cả.

      Nếu như chính là Thượng Quan Tứ xin thề nhất định cách xa càng xa càng tốt, càng quản chuyện của .

      Nhưng bây giờ những lời này có ích gì, ngoại trừ mong xong việc nhanh lên chút cái gì cũng làm được.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :