1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

MẬT ĐÀO TIỂU KIỀU THÊ CỦA TỔNG GIÁM ĐỐC

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Vân_08

      Vân_08 Well-Known Member Staff Member

      Bài viết:
      630
      Được thích:
      6,353
      Chương 31:Nghe trộm.

      Edit: Tú Tú

      Beta: Nico

      tiếng trôi qua, Hứa Đào Nhi chờ đến mức muốn ngủ gật, lần thứ hai cửa mở ra, thanh giày cao gót nện nền nhà gõ tỉnh .

      “Tứ, sao lại có biểu tình này? Nhìn thấy em cảm thấy mất hứng sao?” Trần Kiều Kiều tới bên cạnh Thượng Quan Tứ, bày ra tư thế mê người hỏi, “Ngày hôm trước ở yến hội người ta phải cho số điện thoại rồi sao? Sao lại gọi ? nên biết rằng, đây chính là lần đầu tiên người ta chủ động cho nam nhân số điện thoại của mình nha.”

      Hai tay ta giống như dây leo quấn lấy bả vai Thượng Quan Tứ, vô cùng thân thiết, “Người ta cứ chờ điện thoại của mãi thôi.”

      Lúc trước Trần Kiều Kiều cảm thấy vô cùng hứng thú với Thượng Quan Tứ. Ngày đó ở yến hội nhìn thấy phong thái trác việt của tức bị mê hoặc đến thần hồn điên đảo.

      Chỉ tiếc là thái độ của Thượng Quan Tứ đối với nàng rất lạnh lùng, ta chỉ có thể kín đáo nhét danh thiếp cho .

      “Tứ, câu gì , chán ghét em đến thế sao?” Trần Kiều Kiều hờn dỗi, bày ra bộ dạng sắp khóc.

      Nhưng Thượng Quan Tứ nhúc nhích dù chỉ phân, chỉ ngắn gọn phun ra hai chữ, “Đúng vậy!”

      Trả lời trực tiếp! Tuy rằng Hứa Đào Nhi đối với Trần Kiều Kiều có hảo cảm nhưng nghe Thượng Quan Tứ trực tiếp cự tuyệt lại cảm thấy khó chịu thay ta. đối với nữ nhân hình như luôn tỏ thái độ như vậy, chút tôn trọng nữ nhân đồng thời cũng rất tàn nhẫn.

      Sắc mặt Trần Kiều Kiều lúc đỏ lúc trắng, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định tiếp tục dây dưa quấn quít, “Tứ, sao có thể tàn nhẫn như vậy? ra ba em cũng hi vọng chúng ta có thể qua lại gặp gỡ.”

      ” Ông ấy có mấy trăm nhân viên dưới trướng, mà lại là tổng giám đốc Miracle. Nếu chúng ta có thể hợp tác, Miracle phải thu được lợi ích thị trường lớn hơn sao? Đến lúc đó sản phẩm tiêu thụ chắc chắn tăng lên gấp bội.”

      cần bất cứ kẻ nào hỗ trợ, Miracle cũng có thể phát triển như thường. Điểm này chắc biết rất .” Thượng Quan Tứ nhìn ta, trong thanh lộ lạnh lẽo đáng sợ.

      ghét nhất là loại nữ nhân hiểu cái gì cũng dám tới bàn điều kiện với , đúng là biết trời cao đất dày, ngu xuẩn muốn chết.

      ” Em, em biết…Thế nhưng, bỏ qua tất cả những thứ kia, thực có chút cảm giác nào với em sao? Em cần gì cả, lại hy vọng xa vời chỉ thuộc về mình em. Coi như làm tình nhân, dù chỉ là bạn giường cũng sao. Như vậy, có thể chứ?”

      Trần Kiều Kiều ăn khép nép, cầu xin, “Em đến thể kiềm chế bản thân, cho dù mất hết tôn nghiêm cũng quan trọng, xin đừng cự tuyệt em.”

      ngại quá, tôi thiếu tình nhân, lại càng thiếu bạn giường.” Thanh Thượng Quan Tứ vẫn lạnh lùng nhưng mơ hồ có chút mất kiên nhẫn.

      ” Nhưng em , em phải làm sao đây?” Trần Kiều Kiều ôm cổ ngừng hôn hít lung tung, lại bị dùng lực đẩy ngã sóng soài mặt đất. Thân thể đập xuống sàn nhà, thiếu chút nữa xương khớp cũng sắp lệch ra khỏi vị trí.

      ” Trần tiểu thư, tôi đối với chút hứng thú cũng có, xin hãy tự trọng.” Thanh Thượng Quan Tứ lạnh lùng chứa lửa giận, khiến người khác phải run rẩy. rút khăn giấy chà lau vết son môi cổ, ánh mắt lộ chán ghét.

      …Thượng Quan Tứ, tôi hận .” Trần Kiều Kiều kêu lên ai oán sau đó che mặt chạy ra ngoài.

      Hứa Đào Nhi thấy vậy trừng lớn hai mắt, lại lần nữa hình tượng Thượng Quan Tứ còn muốn tàn nhẫn, đáng sợ hơn so với tưởng tượng của .

      Nam nhân vô tình như vậy, nữ nhân đời này có lấy người khiến động tâm sao?

      ” Còn muốn trốn đến khi nào? ra! ” Thượng Quan Tứ ngồi trở lại ghế da, tròng mắt thâm thúy lóe lên ánh sáng sắc lạnh. Rất ràng, tâm tình tại của vô cùng vô cùng vui.

      Hứa Đào Nhi giống như bị sét đánh, toàn thân lạnh lẽo đến run rẩy. Từ lúc nào biết trốn ở trong này? Lẽ nào từ lúc bước vào phòng biết trong phòng có người? Vì sao lại lập tức bắt lại?

      Nghĩ ra làm vậy là có mục đích gì, Hứa Đào Nhi sợ hãi xách theo xô nước ra ngoài, cúi đầu cung kính , “Tổng giám đốc! Tôi là nhân viên vệ sinh.”

      Tôi xin ! Ngàn vạn lần đừng nhận ra tôi là ai, cũng cần nhận ra giọng của tôi! Hứa Đào Nhi ngừng cầu xin trong lòng.

      ” Từ nay về sau, được tiến vào phòng tôi, lại càng được nghe trộm. Nếu như có lần sau, tôi có lý do hoài nghi chính là gián điệp thương nghiệp.”

      ” Gián điệp thương nghiệp?” Nghe thế, Hứa Đào Nhi ngẩng đầu lên, vội vàng xua tay , “Tôi chỉ là vừa lúc vào quét dọn, hề có ý nghe trộm. Tôi cam đoan, tuyệt đối có lần sau.”

      Ánh mắt hai người vừa vặn đối diện nhau, Hứa Đào Nhi lập tức cuống quít cúi đầu. là ngu ngốc, khẩn trương đến mức quên mất có khả năng nhận ra .

      Nếu bị nhận ra, kết quả so với bị gán cho tội danh gián điệp thương nghiệp biết bi thảm hơn bao nhiêu.

      Nhưng Thượng Quan Tứ giống như hoàn toàn quên mất là ai, thêm câu nào nữa.

      Thấy thế Hứa Đào Nhi thở phào nhõm. Mỗi ngày tiếp xúc nhiều người như vậy, lại bận rộn đống công việc có lẽ sớm quên mất là ai rồi.

      Như vậy là tốt rồi, như vậy là tốt rồi, may mắn, may mắn, sau đó nhanh chóng thu dọn dụng cụ chuồn êm.

      ………………………………………………….



      Vài ngày sau đó, Hứa Đào Nhi vẫn cẩn thận tránh xa Thượng Quan Tứ. Mỗi lần quét dọn, trước tiên hỏi giám đốc có đột nhiên trở về hay , nghe được đáp án phủ định mới dám vào.

      “Tổng giám đốc tuần tra phân xưởng chế tác, về đột xuất đâu.” Thư ký thấy mệt mỏi, ấy mới cười cười hỏi thăm, “Vì sao lại sợ như vậy? Tuy rằng tổng giám đốc rất nghiêm khắc, nhưng tùy tiện nổi giận.”

      phải là… sợ có ý đồ với ? Hay là giống như vô số nữ nhân trước đây có ý đồ câu dẫn bị cự tuyệt cho nên cảm thấy xấu hổ?”

      phải đâu, tôi chỉ muốn quấy nhiễu tổng giám đốc làm việc.” Hứa Đào Nhi thêm cái gì, cảm kích nhìn thư ký sau đó vào phòng.

      Thượng Quan Tứ là người rất thích sạch , hơn nữa cho phép tiến vào phòng làm việc của . Hứa Đào Nhi quét dọn rất nhàng, lúc lau bàn, ánh mắt bỗng bị bản thiết kế máy vi tính hấp dẫn, nhịn được ngừng tay lại.

      Đó là bản thiết kế dây chuyền hột xoàn, vô cùng đặc biệt, như bàn tay che chở trái tim nhưng lại thể thừa nhận.

      Đây chính là điểm khác biệt của nó, cảm giác mơ hồ ngược lại khiến cho người khác bị nó thu hút.

      Phong cách đơn giản nhưng mất hoa lệ, rất khó có thể kết hợp đơn giản cùng cao quý thành mà lại hoàn mỹ như vậy.

      thể nghi ngờ, từ thủ pháp thiết kế cùng ý nghĩa, tác phẩm này đủ khiến cho giới châu báu phải chấn động.

      Nhưng Hứa Đào Nhi lại nghĩ, tuy rằng nó là thiết kế ấm áp, nhưng lại mang lại cho cảm giác chân thực, giống như giấu trong đám sương mù. Người thiết kế chắc là dựa vào cảm giác và ý niệm mà phải là trái tim.

      Do dự hồi, Hứa Đào Nhi giơ tay đóng màn hình nhưng lại cẩn thận đụng phải ly nước bàn, toàn bộ nước trong ly đổ hết lên bàn phím.

      vội vàng lau sạch bàn phím, trong lúc bối rối lại đụng vào đâu đó, máy tính phát ra tiếng bíp bíp, chết máy.

      Đợi đến khi luống cuống tay chân khởi động lại máy tính lại tìm được bức vẽ lúc nãy.

      Đúng lúc này, cửa chậm rãi mở ra, Hứa Đào Nhi hoảng hốt nhìn lại, người kia, còn phải là…Thượng Quan Tứ?

      làm cái gì?” Thượng Quan Tứ nhanh chóng tới, vừa nhìn vào màn hình máy tính thấy bản thiết kế đâu, lập tức hiểu được chuyện gì xảy ra. Ngón tay nhanh chóng lướt nhanh bàn phím gõ vài cái nhưng chỉ phí công.

      “Xin lỗi! Xin lỗi! Tôi cố ý, tôi chỉ là nhìn thấy bản thiết kế muốn giúp đóng màn hình…sau đó…chén trà…sau đó…bản thiết kế…tựa như thấy tăm hơi…” Hứa Đào Nhi hoảng loạn đến mức năng lộn xộn, bất an lo lắng như kiến bò chảo nóng.

      “Tôi nghĩ biện pháp giúp phục hồi bản thiết kế như cũ, xin hãy tin tưởng tôi…”

      cần!” Thượng Quan Tứ cầm lấy máy tính cách xa . tức giận, biểu tình mặt trầm so với tức giận còn đáng sợ hơn vạn lần.

      ” Bắt đầu từ ngày mai, cần tiếp tục vào phòng tôi quét dọn.”

      ” Xin lỗi…tôi.” Hứa Đào Nhi tự trách bản thân, biết phải làm sao. rất muốn làm gì đó để bù đắp nhưng cuối cùng lại thêm lời nào. biết lúc này người muốn nhìn thấy nhất chính là .

      “Tổng giám đốc, rất xin lỗi.” Mang theo bụng hổ thẹn, Hứa Đào Nhi từng bước từng bước quay đầu rời .

      Cả ngày hôm đó Hứa Đào Nhi đều nghĩ về chuyện bản thiết kế, làm cái gì cũng yên lòng. hận bản thân thể chưa từng vào phòng đó, như vậy phát sinh phiền toái lớn đến thế. rất ghét bản thân làm sao lại vụng về như vậy, luôn làm liên lụy đến người khác, trong lòng cảm thấy rất hổ thẹn.

      “Đào Nhi, làm sao vậy?” người đồng nghiệp trong tổ vệ sinh hỏi . “ phải bình thường luôn tràn đầy sức sống hay sao? Sao hôm nay lại rầu rĩ như vậy? lẽ sinh bệnh?”

      có, tôi chỉ cảm thấy hơi mệt chút thôi.” Hứa Đào Nhi cười nhàn nhạt trả lời.

      ” Vậy về trước nghỉ ngơi .” Đồng nghiệp kia vỗ vỗ vai , sau đó tới bên cạnh nữ nhân khác vừa thay quần áo vừa chuyện phiếm.

      ” Mấy người có biết gì hay ? Ngày hôm nay Miracle xảy ra chuyện lớn.”

      ” Chuyện lớn gì? phải quản lý nào đó cùng cấp dưới nào đó làm ra chuyện xấu gì chứ? Những chuyện này chúng ta nghe chán rồi, đổi chủ đề mới mẻ chút được ?”

      phải! Quả thực là chuyện lớn. Nghe cả ngày nay tổng giám đốc đều làm vẻ mặt lạnh, mấy người xem có phải là công ty xảy ra vấn đề hay ?”

      ” A….” Chén trà trong tay rơi xuống đất, Hứa Đào Nhi nhanh chóng nhặt lên, nhìn mấy người cười cười xin lỗi, trong lòng thể bình tĩnh được.

      Mấy người lại quay đầu lại, tiếp tục thảo luận đề tài vừa rồi.

      ” Có tổng giám đốc ở đây, công ty có khả năng xảy ra vấn đề, chắc là áp lực công việc quá lớn.”

      ” Đúng rồi! Nghe quốc vương nào đó chỉ đích danh tổng giám đốc thiết kế sợi dây chuyền để làm quà sinh nhật cho vương phi, hình như tuần sau phải giao hàng, có phải do chuyện này hay ?”

      ” Ừm! Chắc là thế! Như vậy lẽ tổng giám đốc giao bản thiết kế chậm? Có điều tôi tin rằng nhất định thiết kế ra tác phẩm độc nhất vô nhị.”

      …………………………………………………..



      Xem ra bản thiết kế….lẽ nào là lễ vật dành cho Vương phi? Sao có thể phạm lỗi lầm lớn như vậy? Hứa Đào Nhi hận chết chính mình.

      Bản thiết kế bị hỏng, rất khó tìm lại được cảm hứng cùng ý tưởng thiết kế, cho dù thiết kế ra ý nghĩa cũng giống nhau.

      Huống chi chỉ còn lại hai ngày, Thượng Quan Tứ có khả năng thiết kế ra mẫu khác sao? Hứa Đào Nhi khỏi lo lắng.

    2. Vân_08

      Vân_08 Well-Known Member Staff Member

      Bài viết:
      630
      Được thích:
      6,353
      Chương 32:Bù đắp.

      Edit: Tú Tú

      Beta: Nico

      Trong quán nước, Hạ Nhiên vui vẻ hưởng dụng ly kem dâu tây, trêu ghẹo , “Sao lại ủ rũ như vậy? phải bị đuổi việc rồi chứ?”

      có, nhưng mà cũng sắp bị đuổi việc rồi.” Hứa Đào Nhi hữu khí vô lực đáp.

      ” Cái gì? Sao lại bị đuổi việc? phải bạn lại đắc tội người nào chứ?” Hạ Nhiên bỏ kem qua bên, lo lắng hỏi.

      ” Đúng là mình đắc tội với người khác, hơn nữa còn là đắc tội với tổng giám đốc những bốn lần.” Hứa Đào Nhi thở dài thườn thượt, đem tình lần.

      ” Cái gì? Bạn làm hỏng bản thiết kế? Bạn cũng quá…quá cẩn thận rồi, quá xui xẻo.” Hạ Nhiên vừa vội vừa lo lắng, thanh cũng cao lên mấy phần.

      đến lễ vật đặt riêng cho Vương phi, chỉ riêng giá của bản thiết kế, bạn thể đền nổi rồi.”

      năm Thượng Quan Tứ chỉ thiết kế bộ trang sức, có thể lấy được bản thiết kế của phải là nữ vương cũng là hoàng phi, phu nhân tổng thống, cần nghĩ cũng biết nó quý giá bao nhiêu. Có người bản thiết kế của có giá trị vài tỷ, cho dù bạn làm mấy đời công nhân vệ sinh cũng đền nổi.”

      ” Vài tỷ?” Lần này đến lượt Hứa Đào Nhi hét lớn, biết bản thiết kế của Thượng Quan Tứ rất có giá trị nhưng mà đến nỗi đến vài tỷ chứ.

      quả thực rất xuất sắc nhưng đến vài tỷ sao? Bạn đùa đúng ?” có chút tin tưởng hỏi lại.

      ” Đến lúc nào rồi mà mình còn có tâm tư đùa với bạn chứ? Thượng Quan Tứ là CEO kiêm nhà thiết kế cao cấp, ma vương giới châu báu, lại là thiên tài thu được vô số giải thưởng thiết kế quốc tế đấy có biết hả?”

      “Tác phẩm của đều là dành cho hoàng thất, nhà chính trị, phu nhân danh môn, toàn những người thuộc cấp bậc thương lưu mới có thể sử dụng.”

      ” Mình biết rất tài giỏi, ý tưởng thiết kế cũng rất đặc biệt, thế nhưng mình cảm thấy thiết kế của thiếu chút…”

      ” Trước tiên mặc kệ thiếu cái gì, bạn nên nghĩ xem nên làm cái gì để bù đắp .” Trong lòng Hạ Nhiên cũng lo lắng thôi, nhưng lại giúp được gì.

      Về đến nhà, Hứa Đào Nhi buồn rầu nằm bẹp dí giường tiếng đồng hồ, vẫn nghĩ ra nên làm gì để bù đắp lỗi lầm.

      Đột nhiên, trong đầu chợt lóe tinh quang, chi bằng… lại đến giúp phục hồi lại bản thiết kế như cũ.

      là nhà thiết kế, phục hồi lại như cũ tương đối khó khăn nhưng chỉ đơn thuần là người thưởng thức, bị tâm tình ảnh hưởng chỉ cần vẽ lại bản thiết kế là được rồi.

      Nghĩ vậy, Hứa Đào Nhi ngồi dậy, lấy dụng cụ ra. Đầu tiên nhắm mắt hồi tưởng lại kí ức trong chốc lát, sau đó dựa theo ấn tượng ban đầu vẽ lại bản thiết kế.

      ……………………………………………………



      Ngày hôm sau.

      ” Xin giúp tôi thông báo tiếng được ? Tôi có chuyện quan trọng muốn gặp tổng giám đốc.” Hứa Đào Nhi cầm bản vẽ ngừng cầu xin.

      phải là tôi muốn giúp nhưng phải khách hẹn trước, cũng phải nhân viên vệ sinh, thể vào.” Thư kí , “Hay là trở về trước được ? Hôm nay thực là tổng giám đốc rất bận.”

      ” Thế nhưng, thế nhưng tôi thực có việc rất quan trọng… Tôi làm phiền , tôi ở chỗ này chờ được ?”

      ” Cái này…” thư ký hơi khó xử nhìn cái, nhưng vẫn gật đầu.

      ” Tôi xem qua số liệu mấy năm gần đầy của quý công ty, bao gồm những tập đoàn mà bên hợp tác, lấy ví dụ công ty con của bên quốc…”

      Âu phục màu đen, dáng người cao ngất, Thượng Quan Tứ từ trong phòng làm việc bước ra. hình như có nhìn thấy nhưng hề dừng bước.

      “….” Hai mắt Hứa Đào Nhi lập tức sáng lên, vốn định gọi nhưng thấy bên cạnh còn có khách, đành phải kìm lại, chỉ có thể mở trừng trừng hai mắt nhìn vào phòng họp.

      ” Tôi còn phải phát tài liệu cho hội nghị, trước . Năm rưỡi tổng giám đốc mới kết thúc hội nghị, có thể xuống dưới lầu chờ .”

      Năm giờ rưỡi chiều, Dony cùng Thượng Quan Tứ ra khỏi cao ốc Miracle.

      ” Boss, ngài quả là ma vương trong giới châu báu, chỉ cần ngài mở miệng, người nào dám đồng ý, nhớ tới biểu tình của Trương tổng lúc nãy tôi liền…”

      ” Tổng giám đốc, xin hãy nghe tôi mấy câu được ?” Hứa Đào Nhi chạy tới, “Chuyện ngày hôm qua thực xin lỗi, bản thiết kế tôi phục hồi lại như cũ, xin nhìn qua chút được ? Tôi thực muốn bù đắp lỗi lầm.”

      ” Bà mẹ lừa đảo? Sao lại là ?” Dony kêu lên tiếng, ngăn trước mặt , “ muốn làm gì? Lại muốn lừa gạt tiền của Boss sao?”

      phải! Xin tránh ra được ? Tôi có chuyện muốn với tổng giám đốc.” Hứa Đào Nhi gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, nhưng bị Dony ngăn trở chỉ có thể nhìn bóng lưng Thượng Quan Tứ hô to, “Tổng giám đốc, xin hãy nghe tôi giải thích được ? Chỉ cần phút đồng hồ là được rồi…”

      có thấy phiền hả, đáng ghét.” Dony đầy ngã Hứa Đào Nhi, chẳng quan tâm mình có bị thương hay , nhanh chóng đứng dậy.

      “Boss, ngài thong thả.” Dony mở cửa xe cho Thượng Quan Tứ, liền xoay người ngăn cản Hứa Đào Nhi, chỉ có thể trừng trừng nhìn lên xe.

      ” Xin hãy tránh ra, tôi thực có chuyện cần với tổng giám đốc.” Hứa Đào Nhi nóng nảy đẩy Dony ra, chạy tới gõ cửa kính ô tô, “Bản thiết kế tôi phục hồi như cũ, xin cho tôi phút đồng hồ, chỉ cần phút thôi…”

      ” Tổng giám đốc…” Tài xế do dự quay đầu hỏi.

      ” Lái xe!” Thượng Quan Tứ lạnh lùng câu. nhìn thẳng phía trước, từ đầu đến cuối hề liếc mắt nhìn Hứa Đào Nhi.

      ………………………………………………



      Hứa Đào Nhi lên taxi đuổi theo phía sau, theo tới nhà hàng Tây cao cấp.

      ” Xin lỗi, tiểu thư, thể vào.” Phục vụ lễ phép giơ tay ngăn cản .

      ” Vì sao? phải vừa rồi còn có người vào hay sao?”

      ” Tổng giám đốc bao trọn nhà hàng, ngày hôm nay phục vụ bất cứ khách hàng nào khác.”

      ” Tôi là bạn của tổng giám đốc, tìm có việc gấp, làm phiền để cho tôi vào chút được ?”

      xin lỗi! Tổng giám đốc thích bị quấy rầy lúc dùng cơm, cho dù là ai cũng như thế. Nếu như tiểu thư là bạn của chắc là phải hiểu điểm này.”

      ” Thế nhưng tôi thực có việc quan trọng cần tìm …”. Lúc nãy là Dony bây giờ là phục vụ, muốn chuyện với Thượng Quan Tứ khó càng thêm khó, Hứa Đào Nhi cũng sắp phát điên rồi.

      cả, ở đây, ở đây.” Thượng Quan Tiên hướng vẫy vẫy tay, khuôn mặt nở nụ cười xán lạn. “Nghe Dony ngày hôm nay cả rất bận, em còn tưởng đến muộn, đúng là cả mà em quý nhất.”

      ” Tiểu công chúa mời, có lần nào tới muộn chứ.” Thanh Thượng Quan Tứ cực kỳ ôn nhu, cưng chiều gõ gõ chóp mũi hỏi, “Làm sao vậy? Sao hôm nay sao lại nghĩ đến mời ăn?”

      ” Em vừa mới diễn tập nhạc kịch Balet xong, có việc gì làm cho nên mời ăn cùng. Thế nào? muốn nhìn thấy em sao?”

      ” Đương nhiên phải.” Nếu như muốn gặp em, làm sao cả buổi tối lại nhớ em thôi, cả ngày chỉ nghĩ đến hẹn gặp em? Những điều này Thượng Quan Tứ chỉ có thể nghĩ trong lòng.

      ” Tiểu thư, tôi qua rất nhiều lần, thực thể vào.”

      ” Chỉ cần tiếng là được rồi, tôi van xin mà. Chuyện này thực rất quan trọng.”

      ………………………………………………………………..



      ” Bên ngoài sao lại ồn ào như vậy?” Thượng Quan Tiên nhướn cổ lên nhìn, nhíu nhíu lông mày, “Giọng rất quen thuộc… cả, em xem chút, nhanh chóng trở lại.”

      đợi Thượng Quan Tứ ngăn cản, Thượng Quan Tiên lập tức đứng dậy ra ngoài. Nhìn thấy Hứa Đào Nhi, giương môi cười , “Xem ra tôi dự cảm chính xác, chúng ta nhanh như vậy gặp lại.”

      ” Hửm?” Hứa Đào Nhi còn bận dây dưa với phục vụ, ngẩng đầu lên, kinh hỉ hô to, “Là ?”

      Lần nào cũng chật vật như vậy xuất trước mặt ấy, thực là quá mất mặt. Hứa Đào Nhi cảm thấy vui vẻ nhưng trong lòng khỏi cảm thấy xấu hổ.

      ” Tiểu thư, quen biết này?” Người phục vụ hoài nghi hỏi. thực rất khó đem tục khí này cùng với ngọt ngào cao quý của Thượng Quan tiểu thư liên tưởng cùng nhau.

      Nghe ra trong giọng của pha chút khinh thường Hứa Đào Nhi, Thượng Quan Tiên để ý tới , mà trực tiếp hỏi, “Sao lại ở đây? phải tới tìm tôi chứ?”

      phải!” Hứa Đào Nhi lắc đầu, nhìn vào bên trong, lo lắng hỏi, “ là bạn của tổng giám đốc sao? Cũng thể được…”

      có việc trực tiếp phải tốt hơn sao?” Thượng Quan Tiên kéo tay vào bên trong, vẫn quên quay đầu với phục vụ câu, “ nhìn rồi chứ, ấy là bạn tốt của tôi.”

      ” Dạ! Tôi biết rồi !” Phục vụ vội vàng gật đầu.

      ” Vội vàng như vậy, tìm cả của tôi có việc gấp sao?”

      ” Ừ!” Chờ chút… cả? Thượng Quan Tứ là cả của ấy sao? ấy chính là em của Thượng Quan Tứ? Lúc Hứa Đào Nhi còn sợ hãi than, Thượng Quan Tiên kéo ngồi xuống.

      cả, ấy chính là nữ sinh lần trước em với , ngờ hai người cũng biết nhau.” xong Thượng Quan Tiên lại nhìn hướng Hứa Đào Nhi, “Tự giới thiệu chút, tôi là em của tổng giám đốc, Thượng Quan Tiên, rất hân hạnh được biết .”



      ” Tôi, tôi cũng vậy….” Hứa Đào Nhi nuốt ngụm nước miếng, có chút khó có thể tiếp nhận này. lại có thể trở thành bạn bè với thiên kim tiểu thư của Miracle, thực là chuyện ngoài sức tưởng tượng.

      Thẳng đến khi ánh mắt lạnh lùng như băng của Thượng Quan Tứ chiếu tới, Hứa Đào Nhi mới kinh hãi hoàn hồn, ngượng ngùng cười cười, “ xin lỗi, quấy rầy hai người dùng cơm.”

      ” Nào có, đến rồi ăn chung luôn . Mỗi lần tôi cùng cả ăn cơm nhà hàng chỉ có hai người chúng ta, là chán chết được. cả, ngại đúng ?”

      Thượng Quan Tứ đáp ứng cũng cự tuyệt. chỉ dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn Hứa Đào Nhi, tựa hồ muốn cảnh cáo , ở đây là nơi thể ngồi.

      Đem vẻ mặt của thu hết vào mắt, Hứa Đào Nhi nhanh chóng khoát tay . “ cần đâu, tôi chỉ mấy câu với tổng giám đốc xong nhanh chóng rời .”

      ” Vừa vừa ăn tốt sao? lẽ hai người có bí mật muốn cho tôi biết?” Thượng Quan Tiên giả bộ ra vẻ tức giận, nhanh chóng vươn tay giữ lấy tay Hứa Đào Nhi nhưng lại có người nhanh tay hơn.

      Hứa Đào Nhi ngẩng đầu lên, là Thượng Quan Tứ, lực đạo của rất lớn, chỉ kém kéo đứt cánh tay .

      theo tôi!” Sắc mặt Thượng Quan Tứ thay đổi nhìn Hứa Đào Nhi cái, nhanh chóng kéo ra ngoài.

    3. Vân_08

      Vân_08 Well-Known Member Staff Member

      Bài viết:
      630
      Được thích:
      6,353
      Chương 33: Say rượu.

      Edit: Tú Tú

      Beta: Nico

      vào gian phòng riêng, Thượng Quan Tứ xô ngã , trầm giọng , “Có chuyện gì? .”

      ” Tổng giám đốc! Chuyện lần trước tôi rất xin lỗi. Tôi biết để nhà thiết kế phục hồi lại bản vẽ của chính mình là việc khó khăn, cho nên tôi dựa theo trí nhớ của mình vẽ lại bản giúp phục hồi lại như cũ. xem chút, cùng với bản thiết kế của giống nhau như đúc.”

      Hứa Đào Nhi vội vàng lấy bản thiết kế ra, hai tay đưa trước mặt

      cần! Bản thiết kế bị người khác xem qua, tôi cần nữa. Huống chi cái này phải do tự tay tôi vẽ.” Thượng Quan Tứ nhìn cũng thèm nhìn cái, trực tiếp từ chối, đẩy tay ra.

      ” Nhưng mà bản vẽ này cùng với bản vẽ có gì khác nhau, người thiết kế là . Tôi chỉ là người sao chép lại mà thôi.”

      ” Tôi rồi, cần. Tôi muốn nhìn thấy thêm lần nào nữa.” Thanh Thượng Quan Tứ càng thêm băng lãnh, càng dùng lực mạnh đẩy tay ra.

      Hứa Đào Nhi ngơ ngác chút, yên lặng nhìn bản thiết kế lại nhìn Thượng Quan Tứ. Biết mình thể thay đổi quyết định của , cuối cùng thất hồn lạc phách thu hồi bản thiết kế vào túi.

      ” Xin lỗi! Là tôi nhiều chuyện. Sau này tôi bao giờ xuất trước mặt thêm lần nào nữa.”

      Trong mắt Thượng Quan Tứ xẹt qua đành lòng, tự giác mở miệng, “Bản thiết kế kia vẫn chưa hoàn thành, cho dù bị phá hủy tôi cũng dùng đến. Bản thiết kế mới tôi hoàn thành rồi.” cũng ràng lắm, tại sao lại muốn với câu vô ích như vậy.

      vậy chăng?” Hứa Đào Nhi vui mừng ngẩng đầu, hoàn toàn quên mất vừa rồi còn ủ rũ vui.

      Thượng Quan Tứ trả lời, thẳng ra ngoài, tới cửa, bỗng nhiên bị gọi lại.

      “Tổng giám đốc, về thiết kế của …tôi có lời muốn .” Hứa Đào Nhi xoắn góc áo, chần chờ mở miệng, “Bất luận là bản lĩnh, hay là ý tưởng thiết kế từ lúc bắt đầu con đường thiết kế đều là người đứng đầu. Nhưng so với những thứ đó quan trọng hơn phải là tâm của người thiết kế hay sao?”

      ” Tác phẩm tốt, đầu tiên muốn mang lại cảm giác ấm áp cho bản thân nhà thiết kế, sau đó mới là tạo cảm giác ấm áp và rung động cho người khác. Nhưng nếu nó thể tạo ra cảm giác đó có khác nào vật chết có linh hồn. Cho dù có đặc biệt, có hoa lệ, cũng chỉ là kiện châu báu mà thôi.”

      ” Còn có… Mỗi tác phẩm đều chứa tâm tình của nhà thiết kế trong đó. Bên trong thiết kế của tôi chỉ cảm nhận được cảm giác băng lãnh và bất đắc dĩ, căn bản cảm nhận được lòng của .”

      ra… rất độc đúng ? Trở thành nhà thiết kế có thể phải ý nguyện của . Miễn cưỡng làm việc mình thích, …thực cảm thấy hài lòng sao?”

      Cho dù biết mình có tư cách bình luận tác phẩm của , Hứa Đào Nhi lại nhịn được đem những lời này ra. Bởi vì, hi vọng đóng chặt lòng mình.

      Trong phòng chút thanh nào, Thượng Quan Tứ buông xuống mi mắt che cảm xúc trong đó. Hai tay nắm chặt thành nắm đấm lại chậm rãi buông ra, đôi môi khẽ giật giật.

      nên tự cho mình là đúng suy đoán lung tung, như vậy chỉ làm cho tôi cảm thấy buồn cười mà thôi.”

      Tiếng lạnh lùng tựa như hàn băng vang lên.

      Bỏ lại những lời này, mở cửa nhanh chóng rời khỏi. tự biết bản thân mình trốn tránh.

      ………………………………………………………………………….



      Viện dưỡng lão. Hương trà lượn lờ. Hai cụ già vừa uống trà vừa chơi cờ.

      ” Chiếu tướng, tôi thắng.” Hác Đình Phương tươi cười như đóa hoa nở rộ, mờ hồ có thể thấy được dáng dấp mỹ lệ hồi trẻ.

      ” Ha hả! Cùng bà chơi vài ván cờ, tài đánh cờ của bà ngày càng tịnh tiến, tôi trái lại chẳng tiến bộ chút nào.” Thượng Quan Hạc nhấp ngụm trà, cười tán dương.

      ” Tôi biết mỗi lần đều là ông cố ý nhường tôi, nếu tôi làm sao có thể thắng ông.” Hác Đình Phương lắc đầu.

      ” Nếu như Đào Đào ở đây tốt, nó nhất định chơi cờ phải công bằng, ông liền có cách nào nhường cho tôi.”

      ” Lại tiếp, quả thực là lâu nhìn thấy nha đầu Đào Đào kia. Bây giờ là thời gian nghỉ hè, sao lại bận rộn còn hơn khi học như vậy? tuần nhìn thấy nó, tôi cảm thấy trong lòng buồn phiền, có chút nhớ nó.”

      ” Nó bận chuyện của mình, sao có thể nhàn rỗi như chúng ta? Ông cứ như vậy, sau này nó gả ông phải làm sao?”

      ” Lập gia đình phải là tốt, ngược lại tôi thực có thể trở thành gia gia của nó.” Thượng Quan Hạc cười đến vui vẻ, “Nha đầu cũng sắp tốt nghiệp, cũng nên giúp nó xử lý hôn mới được.”

      ” Xử lý hôn ? Ông là…để cho nó gả cho cháu trai của ông? Cách này tốt tốt nhưng mà Đào Đào tâm địa thiện lương như vậy, tôi sợ nó thích hợp gả vào hào môn.”

      ” Giàu có sao, phải cũng chỉ là cái nhà sao? Có tôi chiếu cố, ai dám bắt nạt Đào Đào nha đầu. Hơn nữa, đứa bé tốt như Đào Đào, nam nhân nào cưới được nó chắc chắn cẩn thận che chở.”

      ” Ông quyết định là được rồi. Nhưng mà sợ quá vội vàng hay sao?”

      ” Vội vàng? Ngày này tôi chờ đợi bảy năm rồi, sớm chờ nổi nữa rồi. Chờ thêm nữa, Đào Đào nha đầu kia sợ là gả cho người khác mất. Hơn nữa, giúp chúng nó có nơi có chốn biết lúc nào mới đến lượt chúng ta?”

      ” Già rồi mà đứng đắn.” Hác Đình Phương đỏ mặt, lộ ra thần sắc của thiếu nữ e thẹn.

      ” Được rồi, được rồi, chúng ta trước hãy suy nghĩ kỹ xem làm thế nào để nha đầu đồng ý trở thành cháu dâu của tôi.”

      ……………………………………………………………………….



      Từ sau chuyện của bản thiết kế, Hứa Đào Nhi tuần nhìn thấy Thượng Quan Tứ. vẫn tự với mình phải tận lực tránh mặt Thượng Quan Tứ, được xuất trước mặt .

      Chỉ là vẫn ngừng nghĩ đến khi Thượng Quan Tứ nghe được những lời kia của có cảm giác gì. nhất định cảm thấy quá nhiều chuyện, biết tự lượng sức mình. chỉ là con kiến , lấy tư cách gì mà khoa chân múa tay trước mặt ?

      Đêm nay, Hứa Đào Nhi quét dọn cao ốc, làm xong trời cũng chạng vạng. nhìn hướng phòng làm việc của Thượng Quan Tứ, bên trong vẫn còn sáng đèn.

      trễ thế này, còn làm việc sao? Hay là quên tắt đèn? Bước chân tự chủ, Hứa Đào Nhi hướng phòng làm việc tới. do dự có nên vào hay , đột nhiên có nữ nhân lao tới, thiếu chút nữa xô ngã .

      Nữ nhân kia khóc thương tâm gần chết, lại hướng bên trong quát to, “Thượng Quan Tứ, đúng là đồ độc ác, tôi nguyền rủa cả đời này có được chân tình.”

      Khóc xong, hô xong, nữ nhân kia đẩy Hứa Đào Nhi ra, vừa khóc vừa chạy ra ngoài.

      Là nữ nhân vừa bị cự tuyệt? Hứa Đào Nhi nhìn bóng lưng của kia khẽ thở dài. Qua lúc, mới đẩy cửa vào.

      Phòng làm việc có ai, ánh sáng là từ phòng trong hắt ra.

      thảm là vỏ chai rượu ngổn ngang, có chai bị đập vỡ, rượu đổ ra làm ướt cả thảm, cả phòng đều là mùi rượu nồng nặc. Hứa Đào Nhi ngồi xổm xuống thu dọn chai rượu ngổn ngang bỏ vào thùng rác, sau đó lấy khăn lau chùi sạch .

      Thượng Quan Tứ cởi trần, lời nào liên tục uống rượu. Cặp mặt đen trở nên vẩn đục, cằm mọc đầy râu. Hình như có chút chán chường, nhưng so với bộ dạng ngày thường như thế này hấp dẫn hơn nhiều.

      nên uống rượu nữa, nghỉ ngơi sớm chút .” Hứa Đào Nhi tới bên cạnh , muốn lấy chai rượu từ tay .

      ” Tại sao lại là ? Tôi rồi đừng xuất trước mặt tôi nữa.” Thượng Quan Tứ tránh thoát tay , con ngươi híp lại.

      ” Chỉ cần nghỉ ngơi, tôi lập tức rời .” Hứa Đào Nhi cúi đầu, ngữ khí cũng rất kiên định.

      ” Biết tôi ghét nhất thứ gì ?” ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào mắt .

      ” Tôi ghét nhất là nữ nhân biết tự lượng sức mình, nhất là loại người như . cho là thủ đoạn của mình so với kỹ nữ cao cấp hơn sao? Trong mắt tôi, ngay cả kỹ nữ cũng bằng.”

      ” Dùng tiền vứt vào mặt tôi, làm bộ rất thanh cao. Ở khách sạn vì những nữ nhân khác mà ra mặt, làm bộ như cùng bọn họ khác nhau. Hủy bản thiết kế, giả vờ như rất hiểu tôi. Khuyên tôi nghỉ ngơi, chỉ là giả vờ quan tâm mà thôi. Tôi , đúng ?”

      Bỗng nhiên từ trong miệng nghe được những lời này, Hứa Đào Nhi cảm thấy vô cùng kinh ngạc, tay chân cũng hoàn toàn lạnh lẽo. đều nhớ kỹ? Làm sao có thể? Tại sao lại vờ như biết?

      ” Tôi sai phải ? ” Thượng Quan Tứ giữ chặt cằm của Hứa Đào Nhi, càng lúc càng dùng sức, trận đau đớn kéo tới, đau đến mức khiến hít ngụm khí lạnh.

      ” Nữ nhân quả nhiên đều ti tiện như nhau, ngoại trừ ấy… Thế nhưng… Vì sao số phận lại sắp đặt như vậy…”

      Trong con ngươi của lóe lên tia bi thương rồi lại khôi phục lạnh lùng.

      Thượng Quan Tứ bỗng nhiên nở nụ cười, “ hao tổn tâm cơ như thế rốt cuộc là muốn có được cái gì? Tiền? Nhà? Cùng tôi lên giường? Có lẽ… so với bọn họ càng có lòng tham đáy, cả ba cái đều muốn?”

      phải, phải như thế… Tôi cũng biết vì sao lại có nhiều trùng hợp như vậy…”

      Hứa Đào Nhi còn chưa hết, đột nhiện cỗ lực mạnh mẽ đè ép lên quầy bar. Mạnh đến mức, đau đến mức trước mắt đều tối sầm.

      Cảm giác sợ hãi lan tràn, dưới tình huống này thực rất sợ làm ra chuyện đáng sợ đối với .

      ” Trùng hợp? Đến bây giờ còn giả bộ cái gì?” Thượng Quan Tứ ghìm chặt hông , điên cuồng hôn lên môi .

      Hành động mang theo chút tình cảm nào, đúng hơn là trừng phạt và phát tiết.

      ” Bỏ ra!” Hứa Đào Nhi hoảng sợ mở to hai mắt, xô đẩy, tránh né, kháng cự, ngừng giãy dụa thân thể muốn tránh thoát , nhưng thể tránh thoát được trói buộc của .

      ” Đây phải những gì muốn đấy sao? Giả bộ chống cự làm cái gì?”

      Ngay lúc sắp hít thở thông, Thượng Quan Tứ lại buông ra, trào phúng . nở nụ cười nhạt, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao.

      uống rượu say, căn bản biết bản thân làm cái gì.” Hứa Đào Nhi cố sức lau miệng, đẩy qua bên.

      Thượng Quan Tứ như vậy đáng sợ, thậm chí so với lúc Dịch Tinh Thần thất thường càng làm sợ hãi hơn.

      Chí ít, biết Dịch Tinh Thần làm hại . Nhưng Thượng Quan Tứ có lòng tin.

      Hứa Đào Nhi cực kỳ sợ hãi, định kéo cửa lao ra bên ngoài, lại bị Thượng Quan Tứ ôm vào lòng. cỗ hơi thở nồng đậm mùi rượu kích thích trái tim của , làm sắp bất tỉnh.

      ” Buông ra! Buông ra!” Hứa Đào Nhi né tránh, hoảng loạn. Sau đó bị Thượng Quan Tứ đẩy ngã giường. Thượng Quan Tứ thuận thế bắt lấy cổ tay cổ, nằm đè lên người .

      ” Vì sao lại đối xử với tôi như vậy? Sao số phận lại sắp đặt như vậy? Vì sao…”

    4. Vân_08

      Vân_08 Well-Known Member Staff Member

      Bài viết:
      630
      Được thích:
      6,353
      Chương 34: Thống Khổ.

      Edit: Tú Tú

      Beta: Nico

      Hứa Đào Nhi ngẩn người, đây là lần đầu tiên thấy cởi bỏ cái vỏ lạnh lùng và tác phong cường thế bên ngoài, đây mới thực là Thượng Quan Tứ. Giờ phút này đau thương như vậy, yếu đuối như đứa trẻ.

      Bởi vì người nhưng số phận lại cho phép hai người ở bên nhau, đây chính là nguyên nhân khiến như vậy sao? Người rốt cục là người nào vậy?

      Thấy chống cự ánh mắt Thượng Quan Tứ nhìn từ từ nhu hòa, ngón tay ôn nhu xoa hai má , động tác nhàng sợ làm bị đau.

      ” Nhớ ? Khi còn bé em rất sợ sấm sét, mỗi lần có bão em lại chui vào trong chăn của , rụt đầu vừa run rẩy vừa ôm chặt lấy . Khi đó liền nghĩ, nhất định bảo vệ em tốt. Bất luận xảy ra chuyện gì, đều vĩnh viễn bảo vệ em.”

      ” Mỗi lần thấy em xem mắt, đố kị trong lòng ngừng dâng trào, sợ em người khác, sợ em rời khỏi .”

      ” Cho nên cuối cùng lựa chọn núp trong bóng tối yên lặng theo dõi em, thấy em cự tuyệt bọn họ mới yên lòng. Thế nhưng, lại có người tiếp theo…. Rồi đến lúc nào đó em người đàn ông khác…”

      ” Thế nhưng em chỉ xem trai. thể , cũng có khả năng với em…”

      “…” Trong đầu Hứa Đào Nhi ngừng ong ong, trai? Lẽ nào người Thượng Quan Tứ là…

      ” Tiên Nhi! em! em đến mức sắp phát điên rồi.” Thượng Quan Tứ khẽ gọi tên Tiên Nhi, lần lại lần, cho đến khi hai mắt bịt kín tầng hơi nước.

      Hứa Đào Nhi bị lời của làm cho hoảng hốt. Người Thượng Quan Tứ là Thượng Quan Tiên? Nhưng hai người bọn họ phải là em sao? trai em đây phải là….? căn bản thể nào suy nghĩ tiếp.

      Lẽ nào giống như nội dung mấy bộ phim truyền hình xem, bọn họ là em trong đó có người được nhận nuôi? Nhưng bị quan hệ này vướng bận nên bọn họ thể ở cùng chỗ? Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

      Suy nghĩ chút, Hứa Đào Nhi thử , “Chúng ta là em, sao cả có thể thích em được chứ? Đây là trái với luân thường đạo lý.”

      em chết tiệt, phải trai của em, giữa chúng ta chút quan hệ máu mủ nào cả. em, em có nghe thấy ?”

      Thân thể Thượng Quan Tứ chấn động, dùng sức ôm chặt lấy , khiến thở nổi.

      ” Buông, buông tay ra… Đau quá !” ngừng vũng vẫy muốn đẩy ra.

      ” Chết tiệt! làm tổn thương em sao?” Thượng Quan Tứ cẩn thận hôn lên mặt , miệng ngừng thở ra hơi nóng.

      có, làm tổn thương đến em, đấy…” Trong lòng bàn tay Hứa Đào Nhi đổ đầy mồ hôi, mặt miễn cưỡng duy trì dáng vẻ tươi cười nhàn nhạt.

      chỉ có thể giả dạng Thượng Quan Tiên, ôn nhu trấn an , “ cả, có thể nằm xuống dưới ? Em bị làm cho thở nổi.”

      được gọi cả, gọi là Tứ được ? Mỗi lần nghe em hai chữ này trong lòng lại đau nhức như bị kim đâm.” Thượng Quan Tứ cầm tay đặt lên ngực mình, “Ở đây, rất đau.”

      Hứa Đào Nhi khẩn trương đến mức hô hấp cũng khó khăn, chậm rãi ra chữ kia,” Tứ !”

      Thượng Quan Tứ hài lòng nở nụ cười, hôn lên trán , sau đó nghiêng người nằm qua bên. “Đừng , ở lại với , Tiên Nhi.”

      ” Ừm! Em , em ở lại với .” Hứa Đào Nhi mỉm cười nhìn , thẳng đến khi ánh mắt nhắm lại, hô hấp đều đều, mới thảo phào nhõm.

      Ánh trăng ngoài cửa sổ nhàn nhạt xuyên qua cửa sổ, chiếu rọi góc cạnh phân minh gương mặt của Thượng Quan Tứ. Khóe môi hơi giương lên tựa như tiểu hài tử an tâm ngủ say.

      Trong giấc mộng của nhất định có xuất của Thượng Quan Tiên, Hứa Đào Nhi thở dài, trong lòng hỗn loạn đủ loại cảm xúc.

      Tuy rằng bọn họ có quan hệ máu mủ nhưng thân phận bọn họ lại được thừa nhận. Hơn nữa, nếu bí mật này bị vạch trần bọn họ càng có cách nào ở cạnh nhau nữa.

      lấy thân phận trai ở bên cạnh Thượng Quan Tiên nhiều năm như vậy, muốn thể nhất định là chịu rất nhiều thống khổ.

      Giống như Dịch Tinh Thần nhiều năm như vậy, lại thể biểu lộ ra. Có điều nỗi khổ của còn hơn gấp trăm ngàn lần.

      Nghĩ vậy, Hứa Đào Nhi rất đồng tình với Thượng Quan Tứ. rất muốn vì họ làm chút gì đó nhưng lại làm được gì.

      Có thể thứ duy nhất có thể làm cho Thượng Quan Tứ chính là tại buổi tối hôm nay lấy thân phận Thượng Quan Tiên ở bên cạnh .

      ………………………………………………………….



      Sáng sớm hôm sau, Hứa Đào Nhi vừa tỉnh dậy, đập vào mắt là gương mặt tuấn tú đằng đằng sát khí, sau đó bị bịt miệng kéo ra khỏi phòng làm việc.

      …Thượng Quan Dạ? ” Hứa Đào Nhi tóc tai rối bời, kinh ngạc kêu lên. “, sao lại ở chỗ này? phải lại tìm tôi hẹn hò chứ?” vội vàng lấy tay che ngực.

      ” Tôi tìm cái xấu nữ như hẹn hò? Làm sao có thể?” Trí tưởng tượng của ta cũng phong phú. Thượng Quan Dạ cũng chẳng thèm liếc nhìn cái liền cầm lấy cổ áo hung hăng tra hỏi, “Phải là tôi hỏi tại sao lại ở trong phòng làm việc của tôi mới đúng.”

      của ? của là ai? Tôi biết.” Hứa Đào Nhi chớp chớp mắt hỏi. vừa tỉnh lại, mơ mơ màng màng bị kéo ra, đầu óc có chút chưa tỉnh táo.

      biết của tôi là ai? Đừng đánh trống lảng. , sao lại ngủ bên giường của ấy? Có phải có ý đồ gì hay hả?”

      ” Bên giường? của là…tổng giám đốc?” Hứa Đào Nhi kinh hãi. Thượng Quan Tứ, Thượng Quan Dạ họ là hai em?

      Tuy rằng mơ hồ nghe Hạ Nhiên Thượng Quan Dạ chính là nhị công tử của Miracle nhưng và Thượng Quan Tứ người xinh đẹp tà tứ, người lạnh lùng như băng, người mắt màu lam, người mắt màu đen, người là tình nhân quần chúng, người luôn lạnh lùng với phụ nữ, thực rất khó tưởng tượng họ là hai em.

      ” Biểu cảm của là có ý gì, đừng tưởng rằng giả ngu là có thể lừa được tôi. ! Tối hôm qua làm gì trai tôi? Có phải bỏ thuốc ngủ trong rượu của ấy, câu dẫn ấy lên giường?”

      ” Tôi có! Tôi chỉ đơn giản là cấp dưới của .” Hứa Đào Nhi vội vàng giải thích.

      ” Thực chỉ đơn giản như vậy?” Thượng Quan Dạ tà khí nhếch môi, lập tức biến sắc, đè chặt vào tường, tiếp tục ép hỏi, “Vậy tại sao tôi mặc áo? phải cởi ai?”

      ” Bộ dạng nhát như chuột ngờ trong lòng lại đầy bụng toan tính như vậy. Đầu tiên là từ thủ đoạn tiếp cận tôi, giờ lại nghĩ biện pháp bò lên giường của tôi, đến tột cùng là muốn cái gì?”

      ” Tôi có, trước hết hãy buông tay ra, nghe tôi giải thích có được hả?” Hứa Đào Nhi nghiêng mặt , chỉ kém dán mặt vào tường. Tên đại sắc lang này lúc chuyện nhất định phải gần như vậy sao?

      ” Được! Tôi liền nghe giải thích.” Thượng Quan Dạ rút tay về khoanh trước ngực, chờ vạch trần giả dối của .

      ” Hơn tháng trước, tôi từ viện dưỡng lão ra…” Hứa Đào Nhi cúi đầu, đem chuyện ném tiền vào mặt Thượng Quan Tứ, hắt nước lên người , hủy bản thiết kế, cùng chuyện tối ngày hôm qua nhất thanh nhị sở lần.

      Thượng Quan Dạ nhướng mày, tự hồ hoài nghi láo. Nhưng nghe hoàn chỉnh mọi chuyện về sau, tìm được chỗ nào khả nghi.

      ” Sau khi tỉnh lại, tôi liền thấy …” Hứa Đào Nhi ngao ngán thở dài, ngẩng đầu lên, “Cho nên tôi cùng tổng giám đốc chút quan hệ cũng có.”

      Những gì đều là , ngoài trừ đem chuyện Thượng Quan Tứ xem là Thượng Quan Tiên ra.

      ” Thực ? có dám thề ?” Thượng Quan Dạ bắt đầu tin tưởng nhưng cũng quá chắc chắn.

      ” Thực , tôi xin thề.”

      ” Coi như là sao, cho dù là gián điệp phái tới nằm vùng ở Miracle cũng phái người ngu xuẩn vừa xấu xí như .”

      Thượng Quan Dạ chế nhạo vài câu, đột nhiên nghĩ tới cái gì, cúi đầu ở bên tai . “Huống chi người nào đó phải có người trong lòng sao? Hình như gọi là…Dịch Tinh Thần thiếu gia phải?”

      Thiếu, thiếu gia? làm sao biết được. Bị đâm trúng tử huyệt, Hứa Đào Nhi như con ếch nhảy dựng lên che miệng , vội vàng hấp tấp giải thích.

      chớ lung tung, tôi mến thiếu gia.” Mặt của đỏ như hai trái cà chua, lời ra chút thuyết phục cũng có.

      xong! Đây là bí mật lớn nhất của , sao lại bị đại sắc lang này biết được? Nếu dùng cái này để uy hiếp bắt làm những chuyện kì quái phải làm sao?

      Còn có, còn có nếu đem chuyện này với thiếu gia… còn mặt mũi nào đối mặt với thiếu gia?

      ” Nhìn bộ dạng khẩn trương của , là biết dối, có điều yên tâm tôi đối với việc thích ai chút hứng thú. Điều tôi quan tâm chính là làm thế nào để báo thù.” Thượng Quan Dạ tà ác giương môi, cánh môi tựa như đóa hoa hồng đen chứa lãnh.

      Lần đầu tiên có nữ nhân dám cho ăn hai cái bạt tai, có nữ nhân nhiều câu xúc phạm như vậy. Xuất thân từ Thượng Quan gia lại là siêu mẫu đắt giá, từ được đối đãi như hoàng thái tử, nào có người nào dám với chữ “”.

      Thân phận tôn quý, cho nên từ lúc tiểu học ít nữ hài tử và nữ nhân dây dưa vây quanh , thậm chí là dùng thân thể mỹ lệ mê hoặc .

      có nữ nhân nào tôn sùng cúng bái như thần thánh.

      Tuy rằng quan tâm có thích hay nhưng khi nghe được những lời của thực muốn nổi trận lôi đình. muốn làm cho hiểu , với những lời nên có hậu quả như thế nào.

      ” Báo, báo thù? Chúng ta phải bằng hữu sao? Nào có thù hận gì?” Hứa Đào Nhi cười khó coi hơn cả khóc, muốn kéo gần quan hệ với chút.

      ” Bằng hữu? Ai là bằng hữu với ? Chuyện kia quên rồi sao, nhưng tôi chưa quên, hơn nữa đời này cũng thể quên.”

      Thượng Quan Dạ cười, nụ cười lại làm cho Hứa Đào Nhi khỏi đánh cái rùng mình, đứng nguyên tại chỗ dám nhúc nhích.

      hãy suy nghĩ kỹ, đêm đó sau khi uống hết chai rượu đỏ làm những gì với tôi…”

      Thanh của giống như dẫn dắt Hứa Đào Nhi về hồi ức đêm đó.

      nhớ đêm đó uống rất nhiều rượu, sau đó tới trước mặt Thượng Quan Dạ và thỏ nữ lang, sau đó…

      có biết hay , tôi hề muốn cùng hẹn hò, cho là là ai, nữ nhân đời này vì mà điên cuồng hay sao, tôi Hứa Đào Nhi chút cũng thích …”

      ” Tôi ghét nhất là thứ nam nhân hoa tâm, lăng nhăng, lớn lên dễ nhìn chút hay lắm sao? Lớn lên đẹp có thể tùy tiện bắt nạt tôi, cười nhạo tôi sao? Còn tùy tiện biểu diễn xuân cung đồ, ghê tởm.”

      xong những lời này, còn giống như…

      ” Thế nào? Tức giận? Ha hả. tức giận đáng nha.” xoa bóp mặt , sợ chết vỗ vỗ vài cái, “ nên tức giận, tức giận soái nữa.”

      Ngay cả thanh nuốt nước miếng Hứa Đào Nhi cũng dám phát ra, ánh mắt lộ biết làm sao. xong! Tửu lượng của sao lạ kém như vậy, lần này chết chắc rồi.

      ” Thế nào? Nhớ ra tối hôm đó làm gì với tôi rồi sao? xem tôi nên trừng phạt thế nào đây?” Thanh của mềm giống như tình nhân thủ thỉ nhưng ánh mắt lại sắc lạnh như dao.

      ” Tôi, tôi cái gì cũng biết, tôi còn có việc, trước…” Hứa Đào Nhi giống như con thỏ nhanh chóng bỏ chạy mất dạng.

      Cái gì cũng nhớ ? Tôi chậm rãi nhắc cho nhớ là được, Thượng Quan Dạ lộ ra bộ dạng tươi cười như ma quỷ.

    5. Vân_08

      Vân_08 Well-Known Member Staff Member

      Bài viết:
      630
      Được thích:
      6,353
      Chương 35: giải thích được.

      Edit: Tú Tú

      Beta: Nico

      Bên trong chiếc xe Rolls-Royce, là hai nam nhân xuất sắc khí chất bất phàm.

      Bên phải là nam nhân ưu nhã, chiếc laptop được đặt đùi , ngón tay thon dài chuyển động ngừng, toàn bộ giới tài chính đều chìm nổi đầu ngón tay .

      gương mặt tuấn tú hoàn mỹ, con ngươi màu đen lạnh lùng, toàn thân tản mát ra khí tức băng lãnh.

      Lúc này tất cả lực chú ý của đều tập trung vào màn hình laptop, nhãn thần sắc bén dường như chờ đợi phát động cuộc săn.

      Bên trái là nam nhân nhàn nhã chuyện điện thoại, những lời dỗ ngon dỗ ngọt ngừng phát ra từ miệng .

      Khóe mắt hơi nhướng lên, con ngươi màu lam, mũi cao, gương mặt góc cạnh như tác phẩm nghệ thuật, đôi môi như đóa hoa hồng so với nữ nhân càng xinh đẹp hơn.

      người tỏa ra mùi nước hoa Dior nam tính, dường như cặp mắt kia có thể khiến nữ nhân hồn xiêu phách lạc.

      ” Áo ngủ gợi cảm? Là đặc biệt chuẩn bị cho sao? Được, buổi tối gặp.” Thượng Quan Dạ cúp điện thoại, khỏi mơ màng đến hình ảnh dâm mỹ. quét mắt nhìn Thượng Quan Tứ, hỏi, “Cả ngày nhìn những bản thiết kế, số liệu báo cáo, thấy phiền sao?”

      ” Phiền, nhưng ít ra còn thú vị hơn nữ nhân. Em gặp gỡ nhiều nữ nhân như vậy, cảm thấy bọn họ đều giống nhau sao?” Thượng Quan Tứ đầu cũng thèm ngẩng lên, khóe miệng nhếch lên nụ cười yếu ớt.

      ” Nếu như tỉ mỉ khai quật, thấy ra mỗi nữ nhân đều có điểm đặc biệt. Cùng bọn họ ở cùng chỗ thứ mà em hưởng thụ nhất phải lúc lên giường cùng với bọn họ mà là quá trình lừa gạt bọn họ lên giường, em muốn vì đống số liệu mà buông bỏ cả khu rừng đầy hoa.”

      nghiệp và đàn bà phải đều có thể có cùng lúc hay sao? Lẽ nào em định cứ chơi đùa nữ nhân mãi sao? , em dự định lúc nào tới công ty làm việc? Cứ tiếp tục như vậy, dì mất hứng.”

      làm? tha cho em . Em cũng muốn trở thành con sâu cầm tiền lương mà làm việc. Được rồi! xem gia gia đột nhiên tìm chúng ta có phải vì chuyện công ty hay ? Nếu ông ép em đến công ty làm việc em phải làm sao đây?”

      ” Gia gia năm cũng khó có được lần chủ động tìm chúng ta, nhất định là có chuyện quan trọng, em hãy chuẩn bị tinh thần sẵn sàng .”

      ” Nguy rồi, gia gia cứu nhưng lại hại em, sao em lại xui xẻo như vậy.” Thượng Quan Dạ bày ra khuôn mặt ai oán .

      ” Cứu ? Như thế nào?”



      ” Nếu như phải gia gia đột nhiên muốn gặp chúng ta, em cũng tìm . Nếu như tìm phát cái xấu nữ kia có ý đồ bất chính. Nếu như em đến trễ chừng bị hạ độc thủ.” cố ý đem mọi chuyện quá lên.

      ” Xấu nữ? Ai?”

      ” Chính là người gọi… Hình như gọi là Hứa Đào Nhi, chính là xấu nữ. Buổi sáng hôm nay lúc em tới, ta vậy mà lại tựa vào giường của mà ngủ, còn nắm tay . Có điều…hình như là nắm tay ta. Tuy rằng ta giải thích được mọi chuyện nhưng em vẫn có chút hoài nghi.”

      “…” Thượng Quan Tứ nhíu chặt mày, lúc này mới nhớ tối hôm qua có nữ nhân chạy tới phòng làm việc của , nhân lúc say rượu cởi áo của nhưng bị đuổi ra ngoài.

      Sau đó Hứa Đào Nhi hình như có vào, sau đó với những lời quá đáng, sau đó còn…hôn ?

      Các đoạn kí ức dần dần trong đầu Thượng Quan Tứ, làm vô cùng khiếp sợ.

      Tuy rằng lên giường với rất nhiều nữ nhân, nhưng chưa từng cùng các nàng hôn môi, ngoại trừ lần đó ở khách sạn lên giường cùng nữ nhân mặt hình như có hôn qua ta, lần này là lần thứ hai.

      vẫn cảm thấy ngoại trừ Tiên Nhi tất cả nữ nhân đều là thứ ghê tởm. Tối hôm qua say rượu, cũng nên phát sinh chuyện gì với Hứa Đào Nhi mới đúng. làm sao có thể, có thể hôn .

      cả, làm sao vậy?” Thượng Quan Dạ quơ quơ tay trước mặt Thượng Quan Tứ, trêu ghẹo , “ phải nghĩ đến xấu nữ kia chứ?”

      có! ta trước đây phụ trách việc quét dọn phòng làm việc của mà thôi. Được rồi, sao em biết ta?”

      ” Đó là đoạn ký ức đen tối, em muốn nhắc lại. chung, bất luận thế nào em cũng bỏ qua cho xấu nữ kia.” Thượng Quan Dạ hung hăng nắm chặt nắm đấm, biểu tình tùy hứng giống như tiểu hài tử.

      ” Tới rồi, xuống xe thôi.” Thượng Quan Tứ đóng lại laptop, vào viện dưỡng lão.

      Bọn họ đẩy cửa phòng, ngoài ý muốn phát Thượng Quan Hạc thường ngày tinh thần sáng láng lại suy yếu nắm giường, vẻ mặt bác sĩ trầm trọng đứng bên cạnh.”

      ” Gia gia làm sao vậy?” Thượng Quan Dạ vội vàng hỏi.

      ” Thượng Quan tiên sinh bị nhiễm trùng đường tiểu, là giai đoạn cuối, tôi thành xin lỗi.”

      ” Cái gì? Thân thể gia gia phải vẫn rất tốt hay sao? Làm sao đột nhiên lại bị nhiễm trùng đường tiểu?” Thượng Quan Dạ nắm lấy cổ áo bác sĩ, cuồng nộ rống lên, “Viện dưỡng lão này có bác sĩ sao? Làm sao để bây giờ mới phát ra chứ?”

      ” Thượng Quan tiên sinh sớm biết mình bị nhiễm trùng đường tiểu, chỉ là đành lòng cho hai người biết, đây chính là kết quả xét nghiệm.”

      ” Kết quả xét nghiệm? Đây là cái thứ quỷ gì? Bất luận phải trả giá nào, ông đều phải chữa khỏi cho gia gia, có nghe hay ?”

      ” Dạ, liên quan đến bác sĩ, người già rồi như vậy…Khụ khụ!” Thượng Quan Hạc suy yếu vươn tay ra, “Hai đứa tới đây, gia gia còn số tâm nguyện chưa hoàn thành…”

      Ngày hôm nay mây mù che phủ Thượng Quan gia. Thượng Quan Tứ buồn rầu ngồi ghế sô pha lời nào, ngay cả Thượng Quan Dạ bình thường ngừng cũng trầm mặc. Ánh mắt Thượng Quan Tiên hồng hồng, liên tục dùng khăn tay lau nước mắt.

      ” Dạ, còn cầm kết quả xét nghiệm kia ?” Thượng Quan Tứ đột nhiên hỏi.

      ” Có đây, làm sao vậy?” Thượng Quan Dạ đưa tới.

      Thượng Quan Tứ cầm lấy kết quả xét nghiệm nhìn lâu, tinh thần nhanh chóng tỉnh táo, bình tĩnh , “Kết quả xét nghiệm này là giả, gia gia căn bản bị nhiễm trùng đường tiểu.”

      ” Cái gì?” Thượng Quan Dạ và Thượng Quan Tiên đồng thời kêu lên.

      ” Làm sao gia gia lại giả bệnh được chứ? thể nào đâu.” Thượng Quan Tiên có chút xác định hỏi. Trong ấn tượng của , gia gia vẫn luôn là người nghiêm túc, sao có thể làm ra chuyện này?

      ” Đúng vậy, gia gia có lý do làm như vậy.” Thượng Quan Dạ cũng thể tin được.

      phải gia gia có tâm nguyện cuối cùng chưa hoàn thành sao? Đó chính là lý do.” Thượng Quan Tứ trả lời khẳng định.

      là gia gia thực bị bệnh, ông là vì muốn chúng ta chiếu cố tình nguyện viên chiếu cố ông bảy năm mới làm ra khổ nhục kế như vậy?” Đầu tiên Thượng Quan Dạ vui vẻ, sau đó khuôn mặt lập tức bình tĩnh trở lại đứng dậy muốn .

      ” Em đâu vậy?”

      ” Đương nhiên là tìm gia gia lý luận, sao ông có thể lấy sức khỏe của mình ra lừa gạt chúng ta, là quá đáng.”

      ” Cho dù em có thể thay đổi được gì, từ trước đến nay gia gia là người có chừng mực, lần này làm giả kết quả xét nghiệm, chứng tỏ ông muốn trong hai ta lấy tình nguyện viên kia.”

      ” Em , chừng gia gia bị em làm cho tức giận, lập tức đem tình nguyện viên kia giao cho em. Như vậy, cũng thoải mái.”

      Thượng Quan Tứ còn chưa dứt lời, Thượng Quan Dạ chạy bổ nhào về lại sô pha, vô liêm sỉ , “Em làm chim đầu đàn, cả hẳn là trước mới đúng.”

      ” Thế nhưng phải dì vẫn rất hi vọng em lấy vợ trước sao, sau đó sinh đứa sau đó kế thừa Thượng Quan gia hay sao?”

      ” Đó là ý của bà ấy, em lang thang quen rồi, tuyệt bị nữ nhân nào ngăn cản. Hơn nữa đối phương là tình nguyện viên, nhất định là cái loại nữ nhân thô tục bỏ ai thèm, sao có thể so sánh với người mẫu xinh đẹp được. Nhìn ta em điểm “Thú” tính cũng có, làm sao có thể sinh ra hậu duệ được.”

      ” Thượng Quan Tứ, chừa chút đức có được hả? Ai tình nguyện viên nhất định là thứ thô tục, chừng đối phương là danh môn khuê tú xinh đẹp động lòng người sao?”

      ” Có điều, em cũng tán thành cưới ấy. hoa tâm như vậy, cưới ấy về khẳng định là vắng vẻ ấy, em cũng muốn nhìn thấy mỹ nhân suốt ngày khóc sướt mướt.”

      ” Em thấy, cả cưới ấy là thích hợp nhất. cả chính là nam nhân hoàn mỹ nhất đời này, ai gả cho ấy, nhất định trở thành nữ nhân hạnh phúc nhất đời này. Em đúng ? cả?”

      “….” Thượng Quan Tứ sửng sốt chút, lộ ra bộ dáng tươi cười, mặt hướng Thượng Quan Dạ , “Tiên Nhi cần lo lắng, phải gia gia để chúng ta gặp mặt sau đó do ta tuyển chọn hay sao? ta nhất định chọn . mệt rồi lên lầu nghỉ ngơi trước.”

      Chờ bóng lưng của Thượng Quan Tứ biến mất ở chỗ rẽ cầu thang, Thượng Quan Tiên mới lè lưỡi hỏi, “Có phải em sai cái gì hay ? Sao sắc mặt cả trở nên khó coi như vậy?”

      biết, có thể là ấy cũng muốn lấy tình nguyện viên kia.” Thượng Quan Dạ nhún nhún vai, cúi đầu bên tai , “ cho em bí mật, nữ nhân của cả tuy rằng nhiều như , nhưng cũng ít đâu.”

      ấy từng có nhiều nữ nhân như vậy, sao có thể cam tâm tình nguyện lấy tình nguyện viên ngay cả hình dạng, vóc dáng thế nào cũng chưa thấy qua được chứ?”

      cả cũng hoa tâm như đâu, tự mình nghĩ cách làm sao thoát thân .” Thượng Quan Tiên đẩy ra lên lầu, vào phòng Thượng Quan Tứ, “ cả, làm sao vậy? Có phải thoải mái hay ?”

      có! Tiên Nhi lo lắng cho sao?” Thượng Quan Tứ mỉm cười quay đầu, ôm ngồi lên đùi mình.

      ” Đương nhiên lo lắng, Tiên Nhi thích cả nhất.” Thượng Quan Tiên ôm cổ , khuôn mặt nhắn tựa ngực cọ tới cọ lui.

      ” Nếu thích như vậy, tại sao lại muốn giao cho nữ nhân khác? Em sợ sau khi kết hôn cưng chiều em nữa sao?”

      ” Tiên Nhi cũng nghĩ tới, bây giờ nghĩ chút, thực rất buồn. Sau khi cả kết hôn, thực cừng chiều Tiên Nhi nữa sao?”

      ” Đương nhiên , đứa ngốc! Cả đời này em là người nhất.” Thượng Quan Tứ nắm chặt bả vai , nhìn thẳng vào mắt , “Chỉ cần em câu, vĩnh viễn cưới ai cả.”

      ” Bịch” tiếng Thượng Quan Tiên nhảy khỏi người Thượng Quan Tứ, nhìn chằm chằm , “ cả đùa sao? Sao có thể vì Tiên Nhi mà vĩnh viễn cưới vợ được chứ? Như vậy gia gia trách mắng Tiên Nhi.”

      ” Tiên Nhi, đùa, thực nghiêm túc…”

      cả, thời gian còn sớm, Tiên Nhi mệt rồi, muốn sớm nghỉ ngơi chút, ngày mai gặp.” Thượng Quan Tiên nhanh chóng chạy ra ngoài cũng quay đầu lại.

      Lòng bàn tay trống rỗng khiến trái tim Thượng Quan Tứ như bị dao cắt. Tiên Nhi, lúc nào em mới hiểu trái tim ?

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :