1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Mật Mã - Hắc Khiết Minh

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      Chương 7
      Edit : Quảng Hằng


      Thời gian bất giác trôi , mùa hè qua nửa.

      Những ngày bận rộn và vui vẻ trong nháy mắt biến mất, ba mươi tháng bảy, bầu trời trong vắt gợn mây. Hôm nay « Quán bia màu lam » chính thức khai trương .

      Bắt đầu từ mấy ngày hôm trước, Cảnh Dã cùng Hải Dương có đến tòa soạn báo đăng quảng cáo, còn tự mình đến khu vực gần đó phân phát truyền đơn, tuy rằng tin tưởng lắm cửa hàng bia đó thành công, nhưng vẫn đem hết toàn lực làm rất nhiều đồ ăn.

      Mười giờ sáng, có người đưa bia tới. Mười giờ, mọi công việc chuẩn bị tại phòng bếp đều hoàn thành.

      Mười hai giờ hôm nay là ngày tốt giờ lành, Hải Dương biết làm thế nào mua đến đây chuỗi pháo dài, Cảnh Dã châm ngòi vào đúng mười hai giờ trưa, pháo nổ bùng bùng vang dội cả nền trời xanh thăm thẳm, Tiểu Lam hưng phấn ở bên cạnh xem, vừa nói vừa cười.

      Đáng tiếc, đa số người vừa vào cửa mới nhìn đến Hải Dương liền sợ tới mức co chân lại, chỉ có vài người gan hơi to to tý, cố lấy dũng khí đến. Nhưng dưới áp lực do gương mặt lạnh lùng của Hải Dương và thể hình cao lớn vô hình phát ra, lập tức tốc chiến tốc thắng, có người thậm chí ngay cả chén bia bàn cũng chưa uống xong liền tính tiền rồi .

      Cả ngày trôi qua, khách đến chỉ có con mèo và hai ba người.

      Ít người, đoán trước được, cho nên thất vọng, nhưng hai to một bé kia, hình như cũng cảm thấy người ít như vậy có vấn đề gì, ở trong điếm vui chơi giải trí, cười cười.

      Ngoài việc thiếu khách, cuộc sống của mấy ngày nay đều trôi qua yên ả. Bọn họ giống như là người nhà, mỗi ngày cùng mở cửa buôn bán, cùng nhau làm việc, chuyện phiếm, ăn cơm, xem tivi, thậm chí tranh thủ thời gian ra tới bờ biển bơi xem thủy triều hôn lên bờ đá.

      Cuộc sống là đơn giản như thế, bình thường như thế! quý trọng nét giản đơn mộc mạc bình dị như thế này, cực kì, cực kì quý trọng. biết dù về sau như thế nào, tuyệt đối quên những ngày này.

      Sóng biển đánh tới, kinh hoảng bước lùi lại, lại ngã vào lòng Cảnh Dã, cười ôm lấy thắt lưng , đem khiêng lên rồi chạy. vai vừa cười vừa hét, cho đến khi đem thả ngã vào bãi biển, vẫn cười ngừng. cúi người ở người , cười, “Ha ha, mỹ nữ à, vừa cứu em mạng, em muốn báo đáp như thế nào đây?”

      “Cứu em? Em còn tưởng người núi xuống muốn khiêng em về động chứ.” nhướng mày, hừ tiếng, dùng sức đẩy ra.

      “ Người núi? Ha, vậy người núi giờ đói bụng rồi…” bắt lấy tay , há to miệng, làm bộ muốn cắn.

      “Cứu mạng a, thả ra…” giả bộ sợ hãi, phát ra tiếng thét chói tai, tiếng kêu thét lên nửa lại im bặt, bởi vì người đàn ông này thế nhưng liếm từng ngón tay , hại hít vào một ngụm khí lạnh, thiếu chút nữa nghẹn chết.

      nhìn , cười đầy vô lại, đôi mắt màu đồng thâm u như mặt nước hồ sâu, làm tim đập loạn như chú nai tơ, tự giác ngừng lại hô hấp. liếm xong ngón tay, như mong muốn, hôn lên môi của , rên rỉ tiếng, ưỡn cong người về hướng .

      Cảnh Dã cười khẽ, rất thích đáp trả nồng nhiệt của này! Trời sinh cực kì gợi cảm, chỉ cần đụng chạm rất của cũng đủ làm thở hổn hển, run rẩy ngừng, như thế làm cho thích buông tay, ý loạn tình mê.

      “Khụ khụ, tiên sinh.”

      Đáng giận, hãy để cho hôn thêm năm giây nữa.

      “Khụ khụ khụ, tiểu thư.”

      Hai giây, hai giây nữa thôi là được rồi.

      “Thực xin lỗi, hai vị, quấy rầy chút!”

      Nhìn thấy hai vị kia hôn hừng hực khí thế, mắt thấy trình diễn màn cực kì hạn chế lứa tuổi, bác cảnh sát chạy nhanh đến, kêu mãi nhưng ai them để ý liền câu, ý định ngăn cản hai vị này tiếp tục trình diễn.

      Tiếng hét lớn này rốt cuộc cũng thành công làm Ô Hiểu Dạ phục hồi tinh thần, vừa thấy cảnh sát, lập tức xấu hổ đến mức mặt đỏ phừng, đẩy Cảnh Dã, muốn dừng tay.

      Đáng chết, rốt cuộc ở đâu chạy đến tên kì đà cản mũi thế này? Cảnh Dã cam lòng dừng tay, cực kì khó chịu đứng bật dậy, gương mặt tràn đầy bất mãn lúc này nhìn có vẻ cực kì hung ác dọa người, “Chuyện gì?”

      “Có người nghe tiểu thư kêu cứu mạng.”

      Bác cảnh sát cười khổ nhìn bọn họ, tuy rằng khi ông đến đây nhìn thấy biết đây là trò đùa của hai người nhau, nhưng vẫn tràn đầy trách nhiệm hỏi hỏi: “Tiểu thư, có biết người này ?”

      Hiểu Dạ vừa thẹn lại vừa quẫn, có chút bối rối đứng lên, mặt đỏ bừng gật gật đầu.

      ta là chồng ?”

      lắc đầu, xấu hổ kéo quần áo, thật muốn đào cái hố để chon mình luôn cho rồi.

      “Bạn trai?”

      gật đầu, lại vẫn là xấu hổ đến mức thể mở miệng.

      ta có bắt buộc ?”

      Khuôn mặt nhắn của lúc này đỏ đến mức muốn bốc khói.

      “Tiểu thư?”

      liếc nhanh vị cảnh sát kia cái, ấp úng lúc lâu mới có thể hé miệng : “ có.”

      Cảnh Dã vốn dĩ ngoan ngoãn đứng ở bên nhịn được bật cười thành tiếng, Hiểu Dạ tức giận đến mức đập mạnh vào , lại vẫn ngăn được cười.

      “Khụ … được rồi.” Bác cảnh sát đằng hắng tiếng, liều mạng nhịn cười, nghiêm túc : “Tiên sinh, nơi này là nơi công cộng, phải khách sạn, nếu muốn chơi trò cảm giác mạnh, dã chiến bên ngoài, đó là vi phạm điều 16 của bộ luật hình : Vi phạm phong tục tập quán, điều thứ 234 làm tình chốn công cộng, lần này cho qua, đừng phạm vào nữa. Chuyện làm tình,… hự… vẫn là về nhà làm mới phạm pháp, hiểu ?”

      “Vâng, tôi biết sai rồi.” Cảnh Dã nhe răng cười, “Lần sau cải tiến.”

      Còn lần sau? Ô Hiểu Dạ trừng mắt liếc , vừa thẹn vừa giận đá cước.

      “Uy, à, đau lắm đó.”

      Cảnh Dã lớn tiếng kháng nghị, Hiểu Dạ nghe vậy, giơ chân muốn đạp thêm phát nữa, “Đau chết !”

      “Có lầm ? Chính em cũng , bắt buộc em mà!” lớn tiếng kêu oan.

      còn !” mặt đỏ tai hồng, lần này hai tay đều dùng tới, hai người nhất thời người đuổi người chạy. Thấy hai người lại ồn ào nữa, bác cảnh sát, cười xoay người bước .

      Tiểu Lam ngồi ở tảng đá xa xa thấy có chuyện gì lớn, lập tức lần nữa cùng Hải Dương nghiên cứu hoa văn tảng đá. lâu sau, mặt trời chiều ngả về tây, đầy trời sao xuất bầu trời đêm, thanh cười đùa vẫn vang lên dứt, vang lâu...

      Cảnh Dã mở mắt, ở trong đêm đen.

      Ban đêm tối mờ mịt, vẫn yên tĩnh như cũ, biết vì sao mình lại bừng tỉnh, nhưng cơ bắp toàn thân đột nhiên xiết chặt. Giây tiếp theo, hề báo động trước, chấn động kịch liệt chợt xảy ra, Cảnh Dã phản xạ thật nhanh.

      Đầu tiên bật người dậy, đột nhiên lay động kịch liệt lại như thế, thiếu chút nữa nghĩ rằng còn trong mộng. Nhưng xung quanh có thanh điếc tai, có ánh lửa hừng hực, sau đó nghe thấy được tiếng trầm thấp rít gào kia.

      Tần suất cực thấp đánh vỡ yên tĩnh, trong lúc nhất thời, giống như ngay cả khí đều chấn động, trời đất xoay chuyển.

      hề nghĩ rằng nằm mơ, lập tức xuống giường mở cửa, cho người ngoài cửa chấn động mà chết.

      Phòng ở đầu tiên là chấn động mạnh, sau đó là lắc lư ngừng, giống như gian phòng này là món đồ chơi trong tay người khổng lồ.

      Ban đêm dưới ánh sáng mờ nhạt, thoáng nhìn những ngọn đèn chớp tắt đỉnh đầu, nhanh chóng bước xuống giường đem kia chuyển qua bên, để tránh trần nhà sập đè lên người .

      Gian phòng vẫn còn kịch liệt lay động, bồn hoa đặt bàn ngã xuống, trong phòng tắm truyền đến thanh thủy tinh vỡ vụn, tất cả mọi thứ trong phòng đều lắc lư rung bần bật. Ngay tại khi suy nghĩ có nên vác kia chạy hay thanh lại bắt đầu biến mất, lay động cũng dần dần ngừng lại, sau đó dần dần, tất cả mọi thứ đều trở về với yên tĩnh.

      Chấn động vừa phát sinh, từ khi bắt đầu đến khi chấm dứt, chỉ là hơn mười giây mà thôi.

      Chấn động kinh hoàng mới vừa rồi kia, nay lại giống như có gì xảy ra

      Đêm vẫn sâu, rất sâu, rất yên tĩnh. Người giường còn trong lúc ngủ mơ, hô hấp vững vàng. khẽ nhếch khóe miệng, lặng lẽ bước ra ra ngoài, đến gian phòng khác xem xét.

      Tiểu Lam vẫn ngủ say như cũ, chút chịu ảnh hưởng chấn động vừa rồi, nhưng ra chăn người đều bị bé đá xuống giường.

      Đắp chăn lại cho bé, xác định tất cả mọi chuyện thực yên ổn, mới trở lại phòng ngủ, ai ngờ vừa vào cửa, liền thấy kia thẳng tắp ngồi ở giường.

      Ánh mắt của mở to, nhưng hề có tiêu cự, mặt của đầy áp lực, như là sợ hãi cái gì, sau đó lặng lẽ bước xuống giường, về hướng . Động tác của thập phần quỷ dị, bước chân tập tễnh, thậm chí có chút lắc lư,  giống như cực kì cố sức, kéo lê bước chân đến trước mặt , thậm chí có thể nghe thấy dồn dập thở dốc.

      Trong nháy mắt, muốn gọi , lại thấy đôi mắt vô thần của ngân ngấn nước mắt, mặt trắng bệch có chút máu, trắng đến mức giống như có thể nhìn đến mạch máu dưới làn da . đứng ở cạnh cửa thể nhúc nhích, nhìn lặng lẽ lướt qua , sau đó cầm khóa cửa mới vừa rồi đã khóa.

      này mộng du. ngẩn ra, tỉnh ngộ lại.

      vươn bàn tay, cầm nó, lại xoay tròn khóa chỉ dùng sức giật xuống, cửa đương nhiên nhúc nhích, trong phút chốc, giống như sắp hỏng mất. Nhưng có, chỉ cứng ngắc tại đó, miệng ngừng lẩm bẩm.

      “Tỉnh táo lại, đừng suy nghĩ miên man, bĩnh tĩnh lại nào…...”

      Thanh của rất nhẹ, rất nhẹ, nhẹ đến mức gần như nghe . Sau đó nâng tay trái lên run run, cùng tay phải cùng nhau cầm cửa, lại dùng hết sức lực đẩy lần. Cửa vẫn hề nhúc nhích.

      , đừng đối xử với tôi như vậy...”

      thào tự , tin lại tiếp tục đẩy, nhưng nó vẫn bất động. Giây tiếp theo, đột nhiên phát điên, thử dùng sức thử lại lần, hai tay cầm lấy cửa đẩy, ngừng điên cuồng lắc lư nó, nước mắt chảy dài mặt, thào nức nở, phẫn nộ đập mạnh lên cửa.

      , , đừng như vậy... Mở ra, mở ra...”

      Cảnh Dã nhìn thấy ghê người, bước lên phía trước muốn gọi tỉnh, ai ngờ tay mới chạm tới vai , thấy kêu sợ hãi tiếng, đột nhiên quay người lại, lùi về phía sau cực kì hoảng sợ, lại đụng vào cửa ngã xuống, tay khua loạn xạ, như là muốn ngăn cản ác ma tới gần.

      , đừng bắt tôi về! Tôi muốn, tôi muốn ở đây nữa…”

      “Hiểu Dạ, tỉnh tỉnh.” cứng rắn đánh cái, thừa cơ giữ chặt tay .

      “Đừng… thả tôi ra ngoài, thả tôi ra ngoài…” mặt toàn là nước mắt, tay chân cũng dùng lực giãy dụa.

      Sợ làm thương đến chính mình, kiềm chặt tay chân , đem cả người ôm gọn vào trong lòng, la lớn: “Là , em nằm mơ, tỉnh lại, tỉnh!”

      “Tránh ra, tránh ra…”

      “Hiểu Dạ!” nắm chặt tay , hét lớn tiếng.

      “Van cầu các người, thả tôi ... Thả tôi... ...” lại như nghe thấy, ngừng thét to và bật khóc, toàn thân bởi vì kích động cùng sợ hãi mà run rẩy ngừng.

      “Đáng chết!” Nước mắt của rơi thành hàng, khóc thành tiếng, chỉ cảm thấy phẫn nộ, cúi đầu mắng tiếng, cúi người hôn , thử đem từ trong ác mộng tỉnh lại. Ngay từ đầu, còn giãy dụa, còn khóc, biết qua bao lâu, sau đó dần dần, chậm rãi, bình tĩnh lại, hồi lâu sau, bắt đầu đáp lại.

      nhàng thở ra, ngẩng đầu lên, nhìn . mở mắt ra, nhưng lần này còn trống rỗng vô thần, nước mắt đong đầy trong mắt, chiếu ràng thân ảnh của .

      “Tỉnh chưa?” dùng ngón cái lau nước mắt mắt .

      làm gì thế?” có chút hoang mang, hiểu và mình vì sao nằm mặt đất.

      “Em gặp ác mộng, mộng du.” đứng dậy, ôm trở về giường.

      mệt mỏi quá, cảm thấy cực kì mệt mỏi, toàn thân mệt mỏi, Hiểu Dạ mặc đem ôm lên giường, sau lúc lâu mới nghe hiểu gì.

      “Mộng du?” vẫn là mờ mịt.

      “Đúng.” đem đặt ngay ngắn giường, vẻ mặt bất lực, khiến trong lòng căng thẳng, hai tay lau mồ hôi ẩm ướt trán , khàn khàn : “Mộng du.”

      Đáng chết, này vừa rồi suýt nữa đem hù chết! Mặt của trắng bệch, cánh môi vẫn còn hơi run rẩy, giờ phút này cho dù là thanh tỉnh, vẫn giống con mèo sống sót sau tai nạn.

      “Em mơ thấy cái gì?”

      co rúm lại chút, tự giác né tránh tầm mắt , nhắm mắt lại, giọng khàn khàn: “Em... quên.”

      Đôi mắt đen của Cảnh Dã tối sầm lại, cơ bắp buộc chặt. Đáng giận, dối, mặc kệ mơ thấy cái gì, nhất định nhớ , nhớ rành mạch. biết vì sao, đột nhiên có xúc động muốn biết rốt cuộc sợ cái gì, làm vừa rồi ở trong mộng sợ hãi hoảng sợ như thế...

      biết có thể ép hỏi , bắt buộc , quen thuộc ác mộng, hiểu được tại nhất định càng thêm yếu ớt hơn so với bình thường, chỉ cần gây áp lực, .

      Nhưng muốn tiếp tục hoảng loạn, buổi tối, lần là đủ rồi. Huống chi, mẹ nó, thà tình nguyện chủ động mở miệng, tình nguyện chủ động cho .

      cho biết, sợ cái gì? trốn tránh cái gì? cho biết, vì sao lưng của vết thương khó coi? cho biết, vì sao khi rời nhà ra ngoài luôn thỉnh thoảng xem xét bốn phía? cho biết, vì sao chỉ là bình thường, nhưng bên dưới gối luôn luôn đặt khẩu súng ? Thậm chí mang theo hề rời ?

      Cảnh Dã nhìn gương mặt tái nhợt của , mở miệng hỏi lại, chỉ buồn bực nằm xuống ở bên cạnh , vươn tay kéo vào trong lòng. thuận thế tới gần, ôm thắt lưng , giống như ôm chiếc phao cấp cứu.

      Mới vừa rồi trong nháy mắt đó, còn tưởng rằng sẽ hỏi, hy vọng hỏi? Bởi vì muốn dối, cũng còn sức để dối, nhưng lại càng muốn mất .

      phải là tại, ít nhất hãy cho thêm mấy ngày, rồi lại thêm mấy ngày nữa, để cho được nhớ nhiều thêm chút, nhớ những ngày hạnh phúc giản dị thế này.

      May mắn, hề lên tiếng hỏi.

      May mắn...

      càng tới gần thêm, cho đến khi có thể cảm giác được tim đập, nhiệt độ cơ thể . Nghe tim đập an ổn, nhàng thở ra hơi, an tâm lại, tim đập tiếng rồi tiếng theo quy luật, trấn an lo âu của , biết qua bao lâu, rốt cục hoàn toàn trầm tĩnh lại, chậm rãi mơ màng ngủ thiếp .

      Hơi thở của trở nên bình ổn, Cảnh Dã biết rằng ngủ, ôm , mày bất chợt nhíu lại, lâu thể ngủ say, thẳng đến khi trời sáng...

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875

      Chương 8
      Edit : Quảng Hằng
      Mỗi người đều có quyền lợi cho riêng tư của chính mình.

      Vốn dĩ, là nghĩ như vậy, cho nên cho dù ngay từ đầu liền nhận thấy được này mang theo vũ khí, vẫn lơ đễnh, bởi vì chính cũng mang vũ khí, Hải Dương cũng vậy. Từng có những ngày, bọn họ đều lúc nào mang vũ khí người, đối với những người như bọn họ mà , có vũ khí ở người, giống như có mặc quần áo.

      Cho nên cơ bản, chỉ cần phải có ý đồ gây rối đối với những người quan tâm, thấy có vấn đề gì cả? Huống chi trải qua vài lần quan sát, biết của vũ khí của là dùng để phòng thân, thậm chí hoài nghi có biết cách dùng nó, ít nhất còn biết bảo dưỡng vũ khí.

      có cơ hội liền lấy vũ khí của kiểm tra qua, dùng súng lục, , dễ dàng mang theo. có hai con dao , ở dưới gối đầu, tùy thân mang theo trong túi xách.

      này đến đâu đều mang theo túi xách của , cho dù buông xuống, cũng đều đặt ở xung quanh mình. Nhìn ở trong phòng bếp nhà ăn chạy tới chạy lui, vội vàng nấu cơm xào rau, thỉnh thoảng cùng Tiểu Lam cười cười, mày càng nhíu sâu.

      Hôm nay mặc quần dài rộng thùng thình màu trắng, mái tóc đen dài dùng cây cây trâm búi lên, vài sợi tóc rơi xuống dưới, khi chuyển động, chúng nó lắc lư tại bên gáy , cả người thoạt nhìn nhàng khoan khoái nhưng lại ôn nhu uyển chuyển hàm xúc.

      như vậy giống như bình thường trong gia đình, vậy tại sao lại cần vũ khí phòng thân?

      , đừng bắt tôi trở v! Tôi cần, tôi muốn tiếp tục ở trong này…

      Đừng… thả tôi đi ra ngoài, thả tôi đi ra ngoài…

      Van cầu các người, thả tôi đi... thả tôi… Đi...

      Tối hôm qua, tiếng sợ hãi khóc kêu lại vang lên ở bên tai, tự giác nắm chặt quân cờ trong tay.

      Chẳng lẽ từng bị người ta nhốt? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

      Đáng chết!

      Ba tiếng, quân cờ vua bằng thủy tinh mà Hải Dương từ mạng dễ dàng mua được bị tự giác dùng sức nắm chặt, đầu quân “Sĩ” cổ trung quốc liền lên tiếng mà đứt đôi.

      Cái đầu quân sĩ trong suốt kia ở bàn cờ lăn lăn, đụng vào quân “Xe” của Hải Dương, rốt cục mới ngừng lại.

      Cảnh Dã trừng mắt nhìn cái đầu nho kia, sau đó chậm rãi, chậm rãi ngẩng đầu, chỉ thấy Hải Dương ngồi đối diện mặt chút thay đổi nhưng đôi mắt lại nhìn chằm chằm vào cái đầu thủy tinh khéo léo tinh xảo kia.

      “Ách... Ha... Ha ha...” há miệng thở dốc, cười gượng vài tiếng.

      Hải Dương nheo mắt lại, vẫn trừng mắt nhìn cái đầu kia.

      “Ha... có lỗi, phải tôi cố ý...” Cảnh Dã tiếp tục cười, lại đề cao cảnh giác, chuẩn bị có động tĩnh gì là bỏ chạy.

      Hải Dương rốt cục ngẩng đầu, tầm mắt lại dừng ở thân thể quân sĩ còn trong tay .

      “Ách,…Cái này,… trả lại cho cậu...” Cảnh Dã mang theo thân thể kia, cẩn thận đặt nó tới bàn cờ, khuôn mặt tươi cười : “Tôi nghĩ, dùng keo dính dán lại, hẳn là còn có thể dùng.”

      Mặt Hải Dương trầm xuống, cả người từ từ đứng lên. vừa động, Cảnh Dã lập tức nhảy người lên lui về sau ba thước, nhấc tay hô: “Hắc, tôi xin lõi rồi mà.”

      Hải Dương sải bước về hướng , Cảnh Dã chạy nhảy còn nhanh hơn cả khỉ, chỉ cần vài bước chân là vọt ra đến cửa, miệng ngừng kêu oai oái : « Này đầu trọc à, phải tôi cố ý…, tóc của tôi! Con mẹ nó, đầu bóng lưỡng, cậu đùa à!”

      “Đầu bóng lưỡng, với cậu tôi cố ý mà. »

      mới quay đầu mắng tới hai câu, chỉ thấy năm, sáu phi đao bay về hướng mình sợ tới mức vội vàng cúi đầu tránh.

      “Có lầm hay ?!” né phải tránh trái, tránh thoát được mấy mũi dao, nhưng phía sau lại có thêm mẫy mũi dao ngừng phóng tới, ánh sáng lạnh ngừng lóe lên, khiến cho hoa mắt hỗn loạn.

      “Oa a, gã đầu bóng lưỡng kia, vì quân cờ vua mà coi trọng han hem à…” nhanh chóng nắm lên tấm ván gỗ lên để cản, miệng cam lòng yếu thế hét lên: “Con mẹ nó, cậu cho là cậu có phi đao rất giỏi sao, có giỏi bước ra đánh tay đôi với tôi nào!”

      Ánh phi đao lóe sáng vụt tắt, Cảnh Dã bỏ tấm ván gỗ xuống, thở hổn hển, thấy Hải Dương đứng ở cửa, bẻ răng rắc hai bàn tay to, làm nóng người, mặt lộ ra nụ cười tàn bạo.

      Shit! sai rồi! Người này lớn như vậy, cùng đánh mình làm sao có thể chiếm được tiện nghi? Nhưng lúc này muốn sửa miệng kịp, Cảnh Dã chỉ có thể ở trong lòng thầm kêu khổ, lại chỉ có thể cậy mạnh nở nụ cười, ngoắc ngoắc tya về hướng .

      Tiếp theo, chỉ cảm thấy chính mình như bị xe lửa tông mạnh vào. Tuy rằng sớm có chuẩn bị, vẫn bị đâm cho thất điên bát đảo, vài hiệp phân cao thấp xong, thiếu chút nữa bị tên Đầu bóng lưỡng này chỉnh chết khiếp.

      Mặc kệ, mặt mũi tuy đáng quý, nhưng sinh mệnh còn quý hơn! Ngay tại khi bị áp chế, đau đến sắp chịu nổi, chuẩn bị nhấc tay đầu hàng, đột nhiên nghe được lời cứu mạng của thiên sứ.

      “Cảnh Dã, Hải Dương, ăn cơm.”

      Hiểu Dạ từ nhà ăn ra, ai ngờ lại thấy hai người đàn ông vật lộn nhau ngã nhào cỏ, Cảnh Dã bị Hải Dương bóp cổ, khuôn mặt đỏ bừng.

      nhìn bọn họ, sau đó trừng mắt nhìn, hồ nghi hỏi: “Hai người làm gì vậy?”

      Vừa nghe đến có thể ăn cơm, Hải Dương lập tức thả tay, đứng lên mỉm cười nhìn Hiểu Dạ, khó được mở miệng : “Lâu lắm vận động, tìm tôi luyện thân thể.”

      Luyện thân thể?

      nhìn thấy bạn khổng lồ này cực kì sảng khoái, nhưng Cảnh Dã lại đau đến nhe răng trợn mắt, gương mặt vặn vẹo, bộ dáng toàn thân gân cốt đau nhức.

      có khỏe ?” cười nhìn .

      “Em xem?” dở khóc dở cười vừa xoay tròn cánh tay phải, buông lỏng gân cốt, vừa về hướng .

      nhàn rỗi nhàm chán nên tìm người đánh nhau sao?”

      Thấy mặt dính chút bẩn, mặt cũng dính mấy mẩu cỏ xanh, nhịn được vươn tay gạt xuống giúp , nhưng thái dương trầy da lại hơi chảy máu, cũng phải là vỗ vỗ có thể xong việc, đôi mi thanh tú khẽ nhíu, thử lấy tay khẽ chạm chút, “Đau ?”

      Động tác của tự nhiên như thế, làm khỏi ngây ngốc nhìn , để đùa nghịch, nửa ngày chưa câu.

      “Uy, Cảnh Dã?” Người đàn ông ngốc này ? vẫy vẫy tay ở trước mắt .

      “Cái gì?” nháy mắt mấy cái, hai mắt lại vẫn cứ mãi nhìn chằm chằm .

      Nhìn bộ dạng ngu ngốc của , Hiểu Dạ cong môi cười, “Hỏi có đau hay ? Ngốc quá.”

      “Làm sao?” ngơ ngác mở miệng, vẻ mặt mờ mịt.

      rốt cuộc nhịn được bật cười thành tiếng, lắc đầu, nắm tay về hướng nhà ăn, đẩy ngồi ở ghế xong, cầm hộp cấp cứu vào, gips khử trùng chỗ trầy da ở thái dương xong. Sau đó phát khuỷu tay cũng có trầy da, liền xử lý luôn. Nhìn động tác mềm của trước mắt, Cảnh Dã câu cũng nên lời.

      là một nhi, từ lớn lên ở nhi viện, tính tình táo bạo lại hận đời, khó tránh khỏi dễ dàng cùng người khác có xung đột. Lớn lên, trải qua những ngày chính đều sống được, những trận đánh nhau to lại vô số kể, nhưng cho tới bây giờ có người ở sau ôn nhu chăm sóc như thế, huống chi là loại vết thương đến ngay cả bản thân đều có cảm giác, quan tâm nó có đau hay .

      Ngay cả trong số ít vài người quan tâm , cũng bởi vì sớm quen cùng đánh nhau người khác, nhiều lắm là quăng chút băng gạc, cồn, băng cá nhân cho là cùng, cho dù là Hải Đường, cũng rất ít khi giúp bôi thuốc. Nhưng động tác chăm sóc lại tự nhiên như thế, giống như tất cả là chuyện thực bình thường.

      nửa quỳ ở sàn gỗ thô, cúi đầu xử lý trầy da khuỷu tay , khi bàn tay bé trắng noãn chạm đến miệng vết thương , như con bướm, như là sợ làm đau . dán băng cá nhân xong, sau đó ngước mắt lên, đôi mắt đen rơi vào ánh mắt sâu thẳm của

      “Rất đau sao?”

      cảm xúc tên bỗng dâng tràn khắp lồng ngực, làm thể cất tiếng, chỉ khẽ lắc lắc đầu. Tầm mắt trực tiếp như thế, bị nhìn có chút giật mình, mặt ửng đỏ nhíu mày, khẽ hỏi: “Sao nhìn em như vậy?”

      “Em...” giơ tay khẽ chạm vào khuôn mặt trắng nõn của , thanh có chút khàn khàn, “ tốt.”

      ngây người… ngốc, đỏ mặt, ngượng ngùng đứng lên, bối rối : “ năng ngọt xớt.”

      Thấy xoay người phải , vội vàng kéo tay , bật thốt lên: “ , thích em.”

      rất , giống lúc trước, khuôn mặt luôn tươi cười, khiến kinh ngạc lại bối rối, tim đập rất nhanh.

      thích em.

      Thanh của quanh quẩn ở trong đầu, cảm giác tên bỗng tự dưng xuất , rồi lan tỏa khắp toàn thân, làm cho choáng váng, biết mình nên cái gì, lại chỉ có thể nhìn , biết nên trả lời như thế nào.

      “Em sao?” nhíu mày.

      “Ách... Em...” đỏ mặt, há miệng thở dốc, nhìn gương mặt gần như dã được khắc sâu trong lòng , trong đầu trống rỗng, giây tiếp theo, rốt cục phun ra hai chữ: “Cám ơn.”

      Cám ơn? Cảnh Dã trừng mắt, trừng mắt nhìn , có nghe lầm hay , “Cám ơn”?

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      Chương 8
      Edit : Quảng Hằng
      Hiểu Dạ trừng mắt nhìn , mặt đỏ ửng. Trời ạ, cái gì? Cám ơn?

      Ông trời ơi, , lại “Cám ơn” A?

      xấu hổ tột đỉnh, kích động rút tay về, vội vàng : “Ách, ăn cơm, nếu ăn nguội mất , em vào xem thử.”

      xong, lập tức xoay người chạy trối chết. Trừng mắt nhìn theo bóng dáng hốt hoảng của chạy vào phòng bếp, Cảnh Dã nhíu mày, khó hiểu vuốt vuốt cằm.

      Cám ơn? Là có ý gì?

      với thích , kết quả trả lời “Cám ơn”? Đây là như thế nào? Cám ơn, cao hứng thích sao? Nếu là như thế này, hẳn là nên trả lời “Em cũng vậy” A! Hay là nên , vui khi nghe thế, bởi vì   thích ? Lại ngại phải hắt nước lạnh cho , cho nên đành phải đáp lại câu “Cám ơn”? Vậy tại rốt cuộc là như thế nào? thích , hay là thích ? Hay là thích khiến bị dọa? thích nhưng thích, thích nên được vui…

      A! Con mẹ nó, sao lại phiền toái như vậy, khiến cho đầu!

      Mặc kệ! nghĩ nữa! lẩm bẩm lắc lắc đầu, đầu bay tóc rối, bước nhanh vào phòng ăn.

      “Cám ơn?” Hải Dương đem tầm mắt từ màn hình máy tính kéo đến mặt bạn tốt ngồi ở bên, vẻ mặt kinh ngạc hỏi: “Cậu tỏ tình với ấy, kết quả ấy ‘Cám ơn’”

      nhìn Cảnh Dã từ xuống dưới lần, giây tiếp theo, phốc tiếng, liền nhịn được vỗ đầu gối bật cười ha hả.

      “Cám ơn? Ha ha ha ha… cám ơn? Ha ha ha ha…”

      Trời ạ, sớm biết vậy với tên này!

      phải tỏ tình với ấy, chỉ là tôi thích ấy.”

      Nhìn thấy tên này càng cười càng khoa trương, mặt Cảnh Dã đen thui, chỉ vào màn hình thúc giục : “Mẹ nó, cậu cười đủ chưa?”

      “Cậu với ấy cậu thích ấy, chính là tỏ tình.” Hải Dương nhe răng cười mỉa.

      “Thích là thích, mẹ kiếp, chứ tôi đâu có …” sửng sốt, đến nửa lại im bặt, sắc mặt có chút khó coi.

      phải cái gì?” Hải Dương cười lặng lẽ.

      “Cái gì nữa cũng liên quan đến cậu.” trừng mắt, da mặt dày đem đề tài chuyển , “Cậu, mẹ kiếp, rót cuộc có tra ra cái gì ?”

      “Cậu gấp cái gì, cậu ở trong nhà người ta nửa ngày, ngoài cái túi xách và những giấy tờ giả, còn phải cái gì cũng tìm  ra sao.”

      Hải Dương hừ lanh, tới lui, lại vẫn đem tầm mắt quay lại màn hình, hai bàn tay to lướt nhanh bàn phím.

      đến chỗ này, sắc mặt Cảnh Dã liền càng thêm khó coi.

      Nếu phải kia cái gì cũng cùng , phải lén lút như vậy sao? muốn phiền não, lại muốn ép hỏi , đành phải bí mật điều tra.

      Ai mà biết, căn phòng to như vậy, thế nhưng ngay cả văn kiện chứng minh thân phận hoặc tư liệu cũng đều có! có ảnh chụp, có thư lui tới, có thuế vụ thông tri, có thông tin ghi lại, có bằng tốt nghiệp, sổ lưu niệm tốt nghiệp, thậm chí ngay cả sổ hộ khẩu cũng có.

      Tìm nửa ngày, cuối cùng chỉ tòm được trong túi xcsh của mấy tờ giấy có đề tên “Trương Thục Phân”

      Ngay từ đầu còn tưởng rằng ngay cả tên cũng đều lừa , nhưng rất nhanh liền phát số giấy tờ đó, hộ chiếu cùng tất cả những giấy tờ có kiên quan đều là giả, tất cả những thứ đó đều được chế tác hoàn mỹ, đủ để đánh tráo giả giấy chứng nhận, hôm nay nếu phải gặp được cùng Hải Dương, chỉ sợ có bao nhiêu người nhìn ra được.

      Toàn bộ mấy thứ kia, chỉ có thẻ tín dụng là , chẳng qua cũng là lấy tên Trương Thục Phân rút , nhưng bởi vì như thế, làm cho Hải Dương có thể qua tư liệu tín dụng ngân hàng giả cung cấp, điều tra ra được đường dây.

      Tút tút…

      Máy tính phát ra tiếng vang, ký hiệu cấm màu đỏ thẫm đột nhiên nhảy ra.

      “Sao lại thế này?” Cảnh Dã nhíu mày.

      “Hacker.” Hải Dương trả lời ngắn gọn, ngón tay gõ bàn phím chuyển động nhanh hơn.

      “Tớ cứ nghĩ cậu mới là hacker chứ.” lẩm bẩm, khó chịu trừng mắt nhìn ký hiệu kỳ quái màn hình bắt đầu chạy ra.

      “Tư liệu của ấy bị hình thể bảo hộ, chỉ cần có người chọn đọc tài liệu, chương trình tự động phá hư hệ thống máy xâm nhập, cũng báo lại cho người chế tạo ra chương trình.”

      “Vậy bây giờ cậu làm gì?” nghe được, nhưng vẫn chưa hiểu hết, chỉ phải hỏi lại.

      “Giải quyết cái chương trình muốn phá hư hệ thống của tôi, truy tìm vị trí đối phương.”

      mới xong, toàn bộ màn hình hình ảnh đột nhiên trắng xóa, sau đó xuất dòng tiếng cảnh cáo.

      Cảnh cáo, cấm xâm nhập, nếu tất cả hậu quả tự phụ trách!

      Hải Dương hừ lạnh tiếng, liên tục thao tác vài cái bàn phím, hình ảnh chợt lóe, bắt đầu xuất tư liệu, chúng nó liên tiếp ngừng chạy ra, vừa lòng muốn đem xuống. Bỗng nhiên tư liệu từng cái bắt đầu biến mất, đối phương thả ra chương trình virus chỉ nuốt tư liệu, còn có phá hư ổ cứng của , nếu phải tường lửa của kiên cố, chỉ sợ ổ cứng của máy tính đều bị hỏng toàn bộ.

      tốt! cười lạnh, cam lòng yếu thế lại tiếp tục gõ bàn phím, ban đầu người này dựng lên bức tường lửa kèm chương trình virus hủy diệt hệ thống máy tính của đối phương, nhưng bên kia vẫn chưa login, nắm chắc thời gian, dựa vào chương trình IP của bức tường lửa này, xuyên suốt qua đó, tấn công chớp choáng, từ Jakarta, Tokyo, Los Angeles, đến Vacouver truy tung theo, khi đuổi tới Seattle, tình huống lại sinh biến.

      Tất cả virus đều biến mất hầu như còn, màn hình lại khôi phục thành trống rỗng.

      “Bây giờ là sao nữa vậy?” Cảnh Dã trừng mắt nhìn mãn hình trống rỗng, mở miệng hỏi: “Tìm được rồi sao? Hay là phá hư máy tính cậu rồi?”

      , mấy thứ này này chỉ là thủ thuật che mắt.” Hải Dương chỉ màn hình, “Xem kìa.”

      “Bạn là ai?” màn hình xuất ba chữ cái tiếng .

      “Đối phương login.” Hải Dương , đánh chữ trả lời.

      Chỉ là người tò mò.

      “Tò mò cái gì?”

      Hải Dương đáp lại, dùng tiếng Trung.

      “Trương Thục Phân.”

      Đối phương trầm mặc lâu, gần khoảng chừng nửa phút. Hải Dương nhíu mày, gõ ba chữ khác.

      “Ô Hiểu Dạ.”

      Đối phương lập tức gõ câu thô tục.

      “Cứt chó! Đừng đánh tên này, lập tức cắt đứt quan hệ!”

      Giây tiếp theo, tất cả những thứ màn hình bỗng nhiên lại bắt đầu biến mất.

      “Đáng chết!” Hải Dương mắng tiếng, lại bắt đầu gõ bàn phím.

      “Làm cái quỷ gì vậy?”

      “Đối phương cắt đứt quan hệ.” Hải Dương bỗng ngừng gõ bàn phím, như là bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, nhíu mi, phút chốc dùng tốc độ nhanh nhất đứng dậy lập tức đem hết tất cả những dữ liệu có mạng xóa sạch .

      “Ui trời trời, cậu làm sao nữa vậy?” Cảnh Dã hoảng sợ, hiểu làm cái gì.

      “Cậu ấy có khả năng từng bị nhốt?” Hải Dương nhìn , “Giấy chứng nhận của ấy cũng đều là giả, đúng ?”

      “Cậu là ...” Cảnh Dã biến sắc.

      ấy bị truy tìm, hơn nữa là toàn diện .”

      Sắc mặt Hải Dương đầy vẻ nghiêm trọng : “Vài năm trước tôi từng nghe có người viết bộ chương trình hệ thống, nó có thể dò xét và đo lường tất cả những tư liệu riêng, có mã hóa cũng có tác dụng chương trình kia có thể chặn lại tất cả những ai muốn bắt đầu xâm nhập hệ thống, tôi vẫn nghĩ mấy chuyện đó chỉ là lời đồn đãi. Nhưng tại xem ra, hiển nhiên phải, bởi vì có người dùng bộ hệ thống này truy tìm của cậu, cho nên vừa rồi tôi tên người phụ nữ của cậu người kia lập tức cắt đứt quan hệ.”

      Cảnh Dã càng nghe sắc mặt càng khó xem, suy nghĩ chút, trừng mắt nhìn tất cả những tư liệu vừa bị Hải Dương xóa sạch, hỏi: “Vừa rồi thời gian đủ để người truy tìm đến bên này ?”

      đủ, tôi disconnected rất nhanh.” Hải Dương nhìn màn hình trống rỗng, sau đó chuyển sang nhìn : “Chẳng qua đó là chỉ tình hình chung, nếu chương trình hệ thống truyền thuyết mà tôi nghe được kia là , đối phương còn có khả năng đuổi tới Đài Loan, địa điểm chính xác thì có khả năng, nhưng phạm vi khu vực chắc chắn được xác định.”

      Cảnh Dã trầm mặc lúc lâu, mày càng nhíu càng chặt.

      “Người kia sợ hãi kinh hoảng như thế, có thể thấy được những người truy bắt ấy chẳng những thủ đoạn cao minh, thế lực khổng lồ, cho dù phải đơn vị đặc biệt dành riêng cho vụ này, nhưng xem ra chắc cũng rất khó đối phó, cậu tốt nhất mau chóng trực tiếp hỏi ràng.” Hải Dương đem giấy chứng nhận bàn thu lại trả lại cho .

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      Chương 8
      Edit : Quảng Hằng


      Cảnh Dã tiếp nhận, trong đầu suy nghĩ nhanh chóng, vẻ mặt tối tăm.

      Trực tiếp đến hỏi ? Bởi vì muốn đến ép hỏi cho nên mới có thể lén lút như vậy, nhưng tại tình thế bắt buộc, cho dù xác suất những người đó đuổi theo chỉ có một phần ngàn, vẫn phải cảnh cáo .

      Mẹ kiếp, đáng chết !

      bình tĩnh đứng lên, căm tức vò rối tóc đen, xuống dưới lầu.

      Hải Dương nhíu mày giương giọng mở miệng, “A Dã?”

      “Tớ biết.” Hai tay đút túi quần, nhưng quay đầu lại, nhận mệnh : “Tớ đến hỏi.”

      là ăn trộm gà được còn mất nắm gạo.

      Tuy rằng là muốn hỏi, nhìn kia, lại khó có thể mở miệng, toàn bộ buổi chiều, ở bên cạnh trái lo phải mất, do dự rồi lại do dự, kéo dài tới ngay cả Hải Dương đều nhịn được nhíu mày, liên tiếp nháy mắt với .

      vẫn làm bộ như thấy được.

      Sau đó là đến hoàng hôn, sau đó là đêm khuya, Hải Dương lại kéo tới bên cảnh cáo phen, mới thả về nhà.

      Tiểu Lam từ lúc chín giờ bị Hiểu Dạ mang về chuẩn bị ngủ, chăm sóc nhóc nghịch ngợm kia xong sau đó lại quay về hỗ trợ, tuy rằng buổi tối khách chỉ có hai ba con mèo , nhưng khi lái xe đưa , đã sớm mệt tới nỗi mí mắt đều dính vào nhau. Kỳ cũng biết nên nhanh chóng hỏi ràng, nhưng biết vì sao, lại cứ do dự mãi.

      Đáng giận, vì sao tự mình về chuyện của chứ? Những ngẫm lại, cũng đâu có từng hứa hẹn muốn gì cho biết? cũng phải chồng , vốn có nghĩa vụ chuyện gì cũng phải báo với ….

      Nhưng này cùng lên giường a! Cảnh Dã ở gian phòng tắm kháctắm rửa xong, trở lại phòng ngủ của , ngồi xếp bằng ở giường, mặt đầy vẻ buồn bực trừng mắt nhìn cửa phòng tắm. Bên trong truyền đến tiếng nước chảy từ vòi sen nếu là ngày hôm qua, sớm vào cùng tắm uyên ương, làm sao có thể còn ở trong này, nhưng bây giờ chẳng có chút hứng thú nào cả.

      Đúng vậy, đúng là lên giường cùng , nhưng cũng chưa thích . Nghĩ vậy, câu “Cám ơn” kia lại xuất , làm hại sắc mặt trở nên càng thêm trầm. vì sao mình lại để ý câu trả lời của này như vậy, cũng hiểu được sao lại cứ muốn so đo chuyện chủ động cùng nhắc tới trước, hoặc là mở miệng hỏi trước?

      Mẹ nó, trước đây cũng đâu phải từng lên giường cùng phụ nữ chứ?! Vì sao này lại có biện pháp khiến cho cả đầu miên man suy nghĩ: Trong lòng bất ổn?

      Con mẹ nó, bình thường chỉ khi đối phó với kẻ địch mới có thể hao cân não suy nghĩ, làm sao có thể đem thời gian hao tổn ở người . Có thể trước kia những gặp được, cũng người nào giống , đối với chuyện của mình gần như cái gì cũng , tuy rằng chính cũng là như vậy, nhưng mà...

      A mặc kệ! Dù sao rất khó chịu!

      muốn biết càng nhiều chuyện của , tất cả của , lớn lên như thế nào, thích nhất là cái gì, ghét nhất là cái gì, đều muốn biết tất cả!

      hiểu tất cả những câu hỏi về sao lại ngừng xuất ở trong đầu , nhưng vẫn thể ngừng suy nghĩ.

      Tiếng nước biết ngừng tự khi nào, mặc áo tắm mở cửa ra, bên lấy khăn lau tóc dài ướt đẫm, cả người thoạt nhìn vạn phần quyến rũ, hại khi ở bên cạnh , nhịn được duỗi tay ra đem kéo đến đùi.

      “Thơm quá.” đem mặt dán sát vào cổ .

      “Đừng náo loạn, tóc em còn ướt.” cười trừng mắt liếc , nhưng làm gì nữa cũng buông tay.

      giúp em.” , bên lấy khăn mặt, giúp lau tóc.

      Thấy tự nguyện hỗ trợ, Hiểu Dạ kiên trì, ngoan ngoãn ngồi để giúp

      mình lau khô tóc, nhưng động tác của thật mềm , bao lâu sau liền buồn ngủ.

      Tóc của dài, nhưng vừa mềm vừa dày, thoang thoảng mùi hương cam cúc. dùng khăn mặt nhẹ nhàng lau tóc mái tóc đen của , lại dùng ngón tay chải vuốt, ngẩng đầu lên, ngáp nho .

      “Mệt sao?”

      “Ừm.” mỉm cười, mắt khép hờ.

      lấy máy sấy, sây mái tóc đen mượt của , sợi tóc mềm nhẵn, sấy khô, lại làm cho mái tóc kia theo tay chảy xuống. Đợi khi sấy khô tóc của , cũng ngủ.

      Cảnh Dã đem máy sấy cất vào trong phòng tắm, khi trở lại phòng, thấy giống con mèo giường cuộn thành đoàn.

      Chẳng qua chỉ là một mà thôi? Có gì khác với những khác đâu ?

      tắt đèn, rồi leo lên giường nằm, đem ôm vào trong lòng, theo thói quen xoay người nhích lại gần.

      Đột nhiên, biết vì sao.

      “Tin tưởng.” đột nhiên tỉnh ngộ, nhìn ngủ, lẩm bẩm : “Là vấn đề tin  tưởng.”

      lại ngáp cái, có nghe ràng lời , khỏi mở miệng hỏi: “Cái gì?”

      ... có.”

      Chuyện nghiêm trọng rồi!

      cực kì bối rối, những vẫn vỗ về lưng của , khàn khàn trấn an : “Ngủ .”

      dùng khuôn mặt nhắn cọ xát cánh tay hồi, điều chỉnh tư thế thoải mái, mới vừa lòng thở dài, ngủ lại lần nữa.

      Đáng chết, là tin tưởng. hy vọng tin tưởng , tin tưởng , tin tưởng đến mức có thể cho về tất cả của .

      Chuyện nghiêm trọng! Trời ạ, xem ra lần này xong đời!

      Phảng phất như nghe thấy từ phía chân trời vang lên khúc quân hành giai điệu kết hôn, chờ đợi cảm giác xúc động mạnh cùng kinh hoảng muốn chạy trốn mỗi khi có người phụ nữ muốn kềm chân , trốn, nhưng trong đêm tối tĩnh lặng như thế này, vẫn hề giật bắn mình, lao vọt ra ngoài, cũng có cảm giác hít thở thông.

      thực tế, hoàn toàn muốn buông trong lòng ra, ngay cả ý nghĩ cũng có.

      Mùi hương của mềm mại, dễ chịu, khi ôm vào lòng thoải mái cùng ấm áp, khi hôn cảm giác tuyệt, và lúc ở trong lòng cảm giác lại tuyệt đến chết tiệt.

      Được rồi, quên , nhận mệnh vậy. thầm thở dài, hôn khẽ lên trán .

      Ai, loại cảm giác này rất tuyệt, nhìn lên trần nhà, bất đắc dĩ lại thở dài tiếng, khóe miệng khẽ cong cong.

      Khi chấp nhận đó, tựa hồ ở trong giây lát, suy nghĩ lung tung trong đầu hoàn toàn lặng xuống, ở trong chớp mắt liền biến mất thấy.



      nhếch miệng cười, bỗng nhiên có loại cảm giác thoải mái sảng khoái.

      Ngay lúc thể xác và tinh thần khoái trá như vậy, ôm lấy mỹ nhân cao hứng tiến vào mộng đẹp.

      Đêm, càng sâu.

      Trăng cao, gió đêm lướt.

      Gió thổi, mảnh mây bay tới, dấu góc của mặt trăng.

      Đúng lúc này, tiếng vang vang lên.

      Nhiều năm qua, cảnh giác được tôi luyện ở chiến trường, làm cho Cảnh Dã tỉnh dậy trước tiên, mở mắt ra, nghi hoặc nhíu mày, nghĩ rằng mình nghe lầm, tiếng vang kia lại liên tục vang lên nho .

      Có người mở khóa cửa?

      Tiếng khoá cửa chuyển động, ở trong đêm tối nghe ràng lạ thường, nếu người bên ngoài có lẽ biết là có cái gì, nhưng nghe ở trong tai loại người như , thanh đối phương phát ra tựa như lấy gậy gỗ để gõ cửa.

      Oa, mấy tên trộm vặt biết tốt xấu, nhà nào chọn, cố tình chọn nhà này. ở trong lòng thầm mắng hai tiếng, lặng yên tiếng động xuống giường, nhẹ nhàng tiến vào phòng khách.

      Cửa mở, mấy tia hồng quang đột nhiên toát ra.

      Tia hồng ngoại? Đáng chết, phải trộm vặt!

      sửng sốt, lập tức bằng tốc độ nhanh nhất dùng sô pha che lại thân hình, nhưng trong khoảng thời gian cực ngắn đó, thấy ánh trăng chiếu vào người người vừa mới tới : thân võ trang hạng nặng, bọn họ chỉ cầm súng cùng thuốc nổ loại địa nhất, mà còn mặc áo chống đạn, đầu đội kính nhìn trong đêm.

      Làm gì thế này? nhíu mày, quên tia hồng ngoại ở giữa trung.

      Một, hai, ba, bốn, năm, tổng cộng năm người, à, đúng, có sáu tiếng bước chân, có người mang súng

      sao?

      Những người đó vừa vào cửa liền tản ra, tiếng động đến sô pha bên kia, đè thấp thân hình, vào phòng bếp Hiểu Dạ dùng đèn pin để ở sau quần lót, mới tiến vào tầm nhìn góc chết của những người đó, sau đó lại đến phía sau người cuối cùng, duỗi tay ra, thầm rút ra chủy thủ bên hông đối phương, tay vừa lật muốn đâm vào thắt lưng địch nhân.

      đột nhiên nhớ tới nơi này phải là chiến trường, mà là nhà của Hiểu Dạ, nếu tạo ra sáu thi thể ở trong này, chỉ sợ sẽ cùng trở mặt.

      Suy nghĩ thay đổi nhanh, đem chủy thủ chuyển hướng, lấy chuôi đao dùng sức hướng thái dương đối phương, lập tức đánh tới cái. tiếp được người nọ, cho phát ra thanh khi ngã xuống đất, tiếp theo lại dùng phương pháp đó giải quyết hai gã phía trước, lấy dao và súng người bọn họ, lột sạch vũ khí, còn thuận tay đem số súng đạn thân lột hết xuống.

      Những chuyện này chỉ xảy ra trong vòng vài giây.

      lúc tới phía sau gã thứ tư, đối phương đột nhiên quay đầu lại, hai lời, cầm chủy thủ nhanh chóng xông lên, tay phải xoay tròn cái, như tia chớp cắt đứt gân tay đối phương, xoay ngược người cướp lấy súng tay, tay trái tháo súng quấn quanh thân tên kia, sau đó giáng mạnh xuống đầu đối phương

      Mục tiêu chính giữa báng súng, người nọ phát ra thanh kêu thảm thiết, mặt đầy máu ngã mạnh xuống, nháy mắt kinh động ba người khác.

      rủa thầm tiếng, hai người kia cầm súng quay ngược trở lại, để tránh tạo ra xác chết trong nhà , vứt súng , đồng thời với lấy đèn pin dắt phía sau lưng ra rọi vào loại kính nhìn trong đêm của hai gã kia, tầm mắt của đối phương hoa lên, nổ súng loạn xạ. tránh khỏi họng súng thừa cơ tiến lên, cước gạt ngã

      Xong tên, xoay người lại chặt đứt gân tay tên cầm súng còn lại, thanh khóc thét khác nhất thời vang lên. Đúng lúc này, người bị gạt ngã đứng lên, nhắm nả phát súng.

      Cảnh Dã nghiêng người, viên đạn cao tốc sượt qua hai má , vung tay đem chủy thủ ném ra ngoài, thẳng tắp vào bàn tay cò súng của tên kia.

      lại vung cước đá vào mặt tên còn lại, vung tay nắm lấy súng tên đó quay đầu nhắm ngay đầu người thứ sáu, nhe răng cười, lắc đầu cảnh cáo,

      ”Nếu tao là mày, tao làm như vậy, buông súng xuống!”

      Tên kia vừa mới nhấc súng lên, liền phát mình đối mặt với họng súng, sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, dám nhúc nhích, như thế nào cũng hiểu được vì sao những người chúng với mình chỉ trong chớp mắt thống khổ té mặt đất khóc thét liên tục.

      Khi bị Cảnh Dã uy hiếp, gã lập tức bỏ súng xuống, hai tay giơ cao

      Hắc, quả nhiên sai, người thứ sáu vẫn là có mang súng, bất quá… Kỳ quái, súng đó nhìn sao cũng thấy là lạ.

      nhíu mày, khóe mắt lại ngắm đến hai gã còn có năng lực lại muốn bò kia, hại nhịn được đạp hai chân vào hai gã đáng chết đó, nổi giận mắng: “Con mẹ nó, còn động đậy nữa à! Tao về hưu! Về hưu đó ! Chính là rửa tay gác kiếm ! Mẹ kiếp lũ tụi bay biết hai chữ về hưu này là có ý nghĩa gì sao ? »

      Trước mắt hôn mê ba gã, ngã xuống đất hai gã, gã bị dùng súng gí vào đầu, dùng súng ý bảo tên kia đứng ở bên người đồng bạn, đầy nhân nghĩa: “Mẹ nó, bọn bay may mắn rồi, ông đây ‘Về hưu’, lần này tha cho bọn mày mạng, trở về với ông chủ của bọn mày, tao cần biết gã là ai, ông đây về hưu, nếu còn dám đến làm phiền ông, tao lập tức cho gã gặp diêm vương trước thời hạn, , có nghe hay ? Nghe được thì mau cút! Lần sau còn dám đến nữa, coi chừng tao thưởng cho bọn mày vài viên đạn! Cút!”

      Ba tên kia phát mình gặp cao thủ, vốn tưởng rằng mạng sẽ mất, vừa nghe muốn thả, lập tức xoay người chạy.

      “Chờ chút!” Cảnh Dã hét lớn tiếng, dùng súng chỉa chỉa vào đám phế vật này, “Con mẹ nó, mày đem nhóm đồng bọn rác của bọn mày cút hết cho tao!”

      Bọn họ nghe xong lập tức quay lại, người lưng đỡ đồng bạn, trong chớp mắt liền biến mất ở cửa.

      hừ lạnh tiếng, đem súng  vác đầu vai, muốn đến ban công xác định đám người tới đều rời , lại thấy Hiểu Dạ đứng ở cửa phòng ngủ. có vẻ mặt trắng bệch, hai tay nắm chặt súng lục, đôi mắt to hoảng sợ trừng mắt nhìn thẳng vào .

      Thảm rồi!

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      Chương 9
      Edit : [Bạn nào nhớ là mình làm bộ này cmmt cho Kat biết để thêm vào nha :) Xin lỗi bạn nhiều]
      Beta : Ha.chi, Kat


      Đêm hè lạnh.

      Ngoài phòng, gió thổi rào rạc.

      Thấy Hiểu Dạ đứng ngẩn ra ở cửa phòng ngủ, Cảnh Dạ dường như đông cứng lại. suy nghĩ phải mở miệng để giải thích như thế nào, thấy chưa lời mà bỗng nhiên lao vọt vào trong phòng. giọng mắng thầm hai câu, lập tức đuổi theo.

      “Hắc, tình phải như em nghĩ đâu. Có lẽ thoạt nhìn hình như là như vậy, nhưng phải. biết mình nên sớm cho em , chẳng qua đó là bởi vì lúc trước cùng em cũng chưa quen thân lắm, phải, ý có nghĩ đến…”

      vội vã giải thích với , nhưng bởi vì quá nhanh nên lời càng ngày càng lộn xộn. Ai biết rằng, này lại coi như chưa nghe được gì, vào phòng liền lấy ra cái túi màu đen rồi đặt ở giường.

      “Uy, đứng lại, em muốn đâu?” Thấy bộ dáng như muốn rời , hoảng hốt, duỗi cánh tay dài ra ôm lấy và giữ túi đồ lại.

      “Buông tay!” Vẻ mặt thất kinh, dùng sức giãy giụa để giật lại túi đồ của mình.

      cần!” liều mạng giữ chặt lấy quai túi xách, hung ác rống lên.

      có thời gian cùng ở trong này kéo co, dù sao những thứ này nọ trong túi có thể mua lại, nhưng những người đó sẽ quay lại bất cứ lúc nào. quyết định nhanh, ném túi đồ rồi xoay người bỏ chạy.

      “Con mẹ nó, em còn chạy!” Cảnh Dã vừa thấy chạy lại càng thấy tức giận hơn, nhanh chóng xông lên trước, mạnh mẽ khiêng vai, xoay người quăng lên giường. Cúi người đè xuống để ngăn chặn , tức giận quát: “ chẳng qua chỉ nói với em trước kia từng làm lính đánh thuê, em có cần phải bởi vì thế mà bỏ nhà trốn hay ?”

      Bị lúc khiêng khi lại quăng lên giường, cả người Hiểu Dạ bị choáng váng hoa mắt trận. còn khí lực để giãy dụa, tiếng gầm rú gằn từng tiếng từ từ tiến vào đầu óc bối rối của , thẳng đến giờ phút này mới nghe gì đó. mờ mịt nhìn , đôi môi phấn nộn hé mở, “A... Lính đánh thuê?”

      Thấy vẻ mặt tái nhợt, cặp mắt to tròn tràn đầy kinh hoảng, hai tay liền bắt lấy cánh tay mảnh khảnh của , nổi trận lôi đình : “Trời ạ, em cần phải sợ ! Nơi này là nhà em, nếu em khó chịu, phải cũng là để ! Em con mẹ nó cái gì?”

      ... phải, hiểu, em phải rời khỏi nơi này!” Nhớ tới những người kia truy tìm mình, bối rối, nghiêm mặt rồi vội vàng : “Bọn họ sẽ tới, buông!”

      “Bọn họ? Cái gì bọn họ? Ý em là nhóm người vừa rồi à? Bọn họ trở lại, trừ phi muốn sống nữa!” giận giữ trừng mắt giống như lúc con chim bị thương liền sợ cung tên, đột nhiên tỉnh ngộ, “Đáng chết, những người đó phải tới tìm , là tới tìm em rồi!”

      Nơi này là phòng ở của , những người đó đương nhiên là đến tìm . Khó trách vừa rồi cảm thấy bộ dạng của người cuối cùng có chút kỳ quái. Bây giờ nghĩ lại, mới phát ra… những thứ kia căn bản phải là loại sung bình thường, mà là súng gây mê!

      Đáng chết, cả ngày nay chỉ suy nghĩ làm sao để giải thích trong sạch và cảm giác của mình cho biết, nghĩ đến đầu óc choáng váng đến mức não hư rồi, từ đầu đến cuối quên mất việc hỏi ngọn ngành…

      “Shit! Bọn họ là loại người nào?” mắng tiếng, nhíu mi hỏi thẳng.

      Hiểu Dạ căng thẳng, mím môi được lời nào.

      Trời ạ, đều là sai rồi!

      có cách nào để để ý tới gã đàn ông quật cường đáng kia. cũng thể nào khống chế chính bản thân mình, mà cứ tiếp tục gặp mặt tìm hiểu gã mãnh nam tự cao tự đại này, vì thế mà cũng hề suy nghĩ cặn kẽ hơn. trốn tránh tất cả, hề quan tâm đến bất cứ việc gì, để cho việc phát triển đến mức vượt khỏi tầm kiểm soát. tự với bản thân rằng những người đó tìm được , thuyết phục chính mình bọn họ buông tha cho .

      Nhưng mà bọn họ tìm tới cửa nhà, còn chỉ thiếu chút nữa là chết rồi.

      Thiếu chút nữa!!!

      Cũng chỉ là kém chút nữa thôi, nếu lại chậm thêm chút, bây giờ cũng chỉ là một cái xác hồn.

      Hiểu Dạ trừng mắt nhìn , chỉ cảm thấy muốn khóc.

      Miệng của vết trầy da mặt vẫn còn rướm máu. Tuy rằng miệng vết thương kia rất , chỉ có hai ba cm mà thôi, nhưng nó vẫn khiến cảm thấy ghê người. thấy có người bắn , thấy thiếu chút nữa chết dưới nòng súng đó, nhưng lại kịp ngăn cản, thậm chí thể kêu ra tiếng.

      Trong khoảng khắc đó, mới phát ra chính mình thương , thương rất nhiều. Nhưng mà, lại liên lụy đến hắn, thiếu chút nữa hại chết ...

      , thể nào nhìn chết được. Bây giờ vẫn còn kịp. biết gì cả. chỉ cần rời khỏi nơi này và thật xa, được cách càng xa càng tốt. Vậy liên lụy đến , như vậy còn sống, sống được tốt lắm.

      “Buông.” Kìm chế cảm giác xúc động muốn khóc, Hiểu Dạ lạnh lùng nghiêm mặt .

      để ý tới lời , vẫn đè ở người , sau lại hé mắt hỏi lại: “Những người đó là ai?”

      “Chuyện đó liên quan đến , tránh ra!” lạnh giọng nói.

      muốn biết…” cắn răng, tức giận lặp lại, “Bọn họ là ai?”

      là kẻ ngoan cố Vương Bát Đản!” cũng đứng dậy giãy dụa, tức giận quát: “Thả em ra !”

      “Trừ phi chết!” phẫn nộ rít gào ra tiếng, tức giận đến mức chỉ thiếu chút nữa cầm lấy mà lắc, “Em nghe chưa? Trừ phi chết!”

      “Em chuyện kia liên quan gì đến .” Người đàn ông ngoan cố này chuẩn bị ép bức đến điên lên rồi. Đôi mắt đẫm lệ của Hiểu Dạ nhìn vào mắt , vừa vội vừa tức, lạnh lùng : “Chúng ta chẳng qua chỉ là cùng nhau lên giường vài lần, cho là là cái gì? Buông!”

      là cái gì? là người đàn ông của em!” Gân xanh của nổi lên, tức giận đến sùi bọt mép, “Chẳng qua là lên giường vài lần? Chúng ta ở cùng nhau cũng phải chỉ vài lần, ít nhất cũng có hơn trăm lần! tại con mẹ nó cho biết những người này rốt cuộc là từ đâu đến? mau!”

      là tên điên ngoan cố đáng chết!” vừa xấu hổ vừa phẫn nộ, vẻ mặt đỏ bừng rống trả: “Cho dù có hơn trăm lần thế nào, muốn người đàn ông khi tìm có! cho là có gì đặc biệt hơn người!”

      Người đàn ông khi tìm có? có gì đặc biệt hơn người?

      tức giận đến khóe mắt run rẩy, tức tối cúi đầu xuống mà hôn , dùng miệng hôn lên đôi môi đỏ mọng.

      Đáng chết, cái tên ác ôn này… công bằng, sao có thể dùng chiêu này!

      Hiểu Dạ bị hôn, toàn thân mềm yếu. chỉ cảm thấy vừa tức vừa giận lại thể kháng cự. muốn cắn , kết quả là ngược lại cùng dây dưa đứng lên. Sau đó tới hai ba phút, ngoại trừ đáp lại cái gì cũng thể suy nghĩ.

      Cảnh Dã cởi quần áo của hai người ra, dùng hết chiêu thức để âu yếm , hôn môi , khiêu khích , cho đến khi thở gấp liên tục, toàn thân đều run rẫy, dường như thể nào tiếp nhận thêm bất kỳ đụng chạm nào của nữa.



      *Kat: Mai mình post hết phần còn lại của Chương 9 nha, các bạn chịu khó chờ tí :)
      vk đại ca thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :