1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Mắt Xanh Mê Hoặc

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      26, cảnh đêm thảo nguyên…

      Edit: Tiểu Tiểu

      #ff9900;Beta: Quảng Hằng
      "Ngày mai ở nơi này rất náo nhiệt, có đấu vật, thi cưỡi ngựa, bắn tên còn có thi bắn tên." Trác Lực Cách đuổi kịp Tiêu Tiêu, chỉ vào phía trước .

      Ngải Đăng ra lều lớn, liền rất xa thấy người nam nhân ân cần  theo phía sau Tiêu Tiêu, ánh mắt thoáng qua tia lạnh lẽo, nghiêng đầu nhìn Tây Đinh phía sau: "Sao lại thế này?"

      "Là con trai của Tộc trưởng" Tây Đinh ghé vào bên tai Ngải Đăng giọng.

      "Là ta?" Khóe miệng Ngải Đăng  gợi lên chút cười lạnh.

      Mà xa xa  Tiêu Tiêu buồn rầu biết nên làm thế nào thoát khỏi Trác Lực Cách, nhìn quanh bốn phía, nơi này cách lều ở có chút xa. lúc khó xử nghe được thanh   của vị cứu tinh

      "Bé ngoan, sao lại chạy đến đây?" Ngải Đăng từ phía sau lên trước, vô cùng thân thiết  ôm lấy eo Tiêu Tiêu .

      "Ngải Đăng, ra rồi à, đây là Trác Lực Cách, vừa rồi ấy mang bọn em thăm quan nơi này" Tiêu Tiêu tựa vào trong lòng Ngải Đăng làm nũng tự đắc .

      Ngải Đăng nhìn Trác Lực Cách gật đầu, chăm chú nhìn ta hồi lâu, mới dùng ngữ điệu lạnh lùng  "Cám ơn " .

      " có gì, có thể làm bạn với Dédé mã là vinh hạnh của tôi" xong Trác Lực Cách còn ôn nhu liếc mắt nhìn  Tiêu Tiêu cái.

       

      " , vậy tạm biệt " Ngải Đăng lạnh lùng  liếc mắt cái, nắm tay Tiêu Tiêu trở về.

      "Ngải Đăng, dạy em cưỡi ngựa được ?" Tiêu Tiêu mặc váy dài màu xanh nước biển , đuôi váy tha mặt đất có chút ô uế, vươn tay nâng mép váy, phủi bùn đất dính đó  .

      "Hôm nay trễ rồi, ngày mai chúng ta học" đến lều nghỉ dừng bước chút, rồi hướng Tây Đinh "Mang đứa này trở về trại ." .

      Vào trong, Tiêu Tiêu dùng nước rửa mặt chuẩn bị sẵn,  nước lạnh khác biệt là nước có vị ngọt tự nhiên. Nơi này tài nguyên nước phi thường thiếu thốn, bất quá may mắn ở trong thành mua được thùng nước khoáng, nếu ngay ngay cả nước uống cũng có. Tự mình rửa xong, lại lấy khăn mặt tinh tế  giúp Ngải Đăng lau mặt, gió ở Mông Cổ thổii mạnh mang theo nhiều cát bụi nếu rửa sách rất tổn hại đến làn da .

      "Bé ngoan" Bắt lấy tay Tiêu Tiêu đưa lên miệng khẽ hôn cái" Tối đến, dẫn em đến nơi" .

      "Chỗ nào?" Buông khăn mặt, hai tay khoác lên cổ Ngải Đăng  , hôn khe khẽ lên môi .

      "Đợi lát nữa em biết"

      Tiêu Tiêu nghĩ tới ánh sao sáng cùng bầu trời đêm thảo nguyên Mông Cổ, đúng là phong cảnh khó quên nhất . Có thể là tất cả mọi người tại vì ngày mai còn phải tổ chức đại hội Na Ta Mu nên đều nghỉ ngơi dưỡng sức, bốn phía bên ngoài hoàn toàn yên tĩnh chỉ còn lại tiếng côn trùng kêu vang ngừng, có tiếng sáo, có tiếng đàn, càng có tiếng ca của trẻ chăn cừu đồng cỏ như lúc ban ngày. Bốn phía mảnh tối đen, có ánh trăng nho chậm rãi dâng lên, nhưng cũng tạo ra vầng sáng bao nhiêu.

      Đêm thảo nguyên  có chút lạnh, nhiệt độ ngày và đêm chênh lệch rất lớn, Ngải Đăng cởi bỏ áo khoác của mình đem khoác cho Tiêu Tiêu, tìm chỗ sạch   ngồi xuống, cứ như vậy lẳng lặng ôm nhau . trời đêm phủ đầy sao, có như trong thành thị bị ô nhiêm nên nhưng ngôi sao càng thêm sáng rực, nét, phi thường sáng ngời. Ban ngày gió lớn nhưng  đến ban đêm lại lắng gió ít, có thể là chỉ có hơi lạnh quất vào mặt. thảo nguyên có chướng ngại vật, có thể thấy nước sông lẳng lặng chảy xuôi ở phía xa xa, ánh trăng in bóng ở dưới nước tựa như tranh vẽ. Tiêu Tiêu ngắm nhìn bốn phía, còn thấy được từng nhà bạt còn lóe ánh sáng hiu hắt, thảo nguyên ở trong bóng đêm tiếp tục thoải mái độc chiếm xung tất cả, ngang ngược tung hoành.

      phải có bài hát hát như vậy sao:

      Bóng đêm Thảo nguyên rất đẹp, khúc đàn du dương, tiếng sáo vang. Gió đêm thổi  dưới ánh sao thiên hà, hợp thành bầu trời đầy sao.

      Bóng đêm Thảo nguyên xinh, Ánh trăng bầu trời rực rỡ. Gió đêm phẩy lục sắc  mơ,  dê bò như mây rơi biên thuỳ.

      Bóng đêm Thảo nguyên đẹp; chưa hết rượu người say. Gió đêm hát ca  ngọt ngào  a, nhìn ngắm ánh trắng đành lòng về.

       

      "Nơi này đẹp quá, so với ban đêm biển còn đẹp hơn" Tiêu Tiêu giọng lẩm bẩm khen ngợi, ánh sao sáng dày đặc có vẻ như dương dương tự đắc, ở bầu trời trong vắt bao la phát ra, giống như thực, như ảo, xa xôi lại như thế trong suốt như thế, cũng giống như chỉ cần duỗi tay ra chạm đến lượng sao chói lọi  này.

      Phía sau  Ngải Đăng cũng trả lời, chính là đem Tiêu Tiêu hơi hơi ôm lấy, để ngồi ở đùi của mình, ban đêm  hơi lạnh từ đất rất nhiều, sợ bị thương da thịt non mịn Tiêu Tiêu.

      "Nếu có thể cả đời này cùng nhau xem sao như vậy tốt biết bao" Tiêu Tiêu hơi hơi nghiêng đầu nhìn vào đôi mắt xanh xinh đẹp chứa đựng bóng đêm của Ngải Đăng, tốt, người nam nhân này là thuộc về mình.

      "Đúng vậy"

       

      Ngải Đăng rốt cục lên tiếng, phải là   khát vọng như vậy, từng nghe rawngfcon rất thích những cảnh thế này. đến bây giờ mới chân chính cảm nhận được câu người Trung Quốc "Đêm xuân khắc đáng ngàn vàng, từ nay về sau quân vương tảo triều" . Đường Minh Hoàng chắc là rất Dương quý phi, đến nguyện ý vì nàng buông xuôi quốc , nguyện ý cùng nàng ngao du khắp chốn. Bất quá Đường Minh Hoàng dù Dương quí phi đến như vậy, lại vẫn vì quốc gia của mình mà ban cái chết cho người con mình , nhưng Ngải Đăng , cho dù có vì hoàn cảnh bắt buộc, nhưng, cũng tình nguyện để bản thân mình chịu chết, bao giờ hại người mình .

      "Ngải Đăng, có thể gặp được tốt" Tiêu Tiêu đưa tay ôm chặt Ngải Đăng, đầu dán tại lồng ngực của , nghe từng tiếng tim đập vững vàng , thầm nguyện cả cuộc đời này cứ như thế này sống đến già.

      * * *
      Lịch sử Mông Cổ "Na Ta Mu" tồn tại lâu nay . Theo những gì khắc tại vách đá《 Thành Cát Tư Hãn Thạch năm năm, Na Ta Mu lúc đầu là do nước Mông Cổ Hãn Vu thành lập, từ công nguyên 1206 năm, Thành Cát Tư Hãn được đề cử làm Mông Cổ Đại Hãn có khả năng kiểm duyệt đội quân của mình, giữ gìn vùng lãnh thổ, 7~8  hàng năm cử hành "Đại hốt lực cách thai" ( đại tụ hội ), đem các thủ lĩnh của các Bộ Lạc triệu tập cùng lại, để taoh lập tình đoàn kết cùng chào đón mùa thu hoạch, cử hành Na Đạt Mộ.

      T hời điểm lúc ban đầu chỉ cử hành bắn tên, thi đấu hoặc thi cưỡi ngựa  loại hạng trận đấu, tới nay, bắn tên, ném phi tiêu, cưỡi ngựa kết hợp trận đấu cùng nhau, trở thành hình thức cố định, sau này người Mông Cổ liền lấy tên gọi tắt này ba hạng vận động thành ngày hội Na Ta Mu.

       

      Tiêu Tiêu buổi sáng còn chưa kịp rời khỏi giường nghe thấy ở bên ngoài thanh hò reo ủng hộ, mặc quần áo mới vừa ra cửa bị cảnh trước mắt hù giật mình, lần đầu tiên biết được thảo nguyên ra có thể tụ tập nhiều người như vậy  .

      " Trán Cát,  Trán Cát! !" Xa xa chạy tới thân ảnh nho , vừa chạy vừa kêu.

      "Dạ Bố Trí cẩn thận chút, chạy vội vả như vậy té bây giờ" Tiêu Tiêu giang hai cánh tay đón lấy Dạ Bố Trí, xoa xoa cái trán  cậu bé, tiểu hài tử đúng là thích náo nhiệt, vì muốn xem trận đấu mà lấm tấm mồ hôi.

      "Có cưỡi ngựa kìa,  Trán Cát mau" Dạ Bố Trí kích động lôi kéo Tiêu Tiêu lên phía trước, muốn cho Tiêu Tiêu cũng biết chút về quan cảnh náo nhiệt này đó.

      "Dừng tay" Đột nhiên phát ra thanh cắt ngang phấn khích của Dạ Bố Trí, cầm tay bao bột mì pha sữa đưa cho Tiêu Tiêu, còn chưa ăn điểm tâm. Ở đây  bữa sáng bình thường đều là phao cơm rang, Tiêu Tiêu ăn quen loại thức ăn này, vì thế mỗi ngày đều phái người trong thành mua các loại bánh và sữa cho .

      "Dạ Bố Trí ăn điểm tâm ?" Tiêu Tiêu cầm sữa đưa qua cho Dạ Bố Trí, trẻ con ở thời kỳ phát triển, uống sữa tươi là tốt nhất.

      Thấy Ngải Đăng đứng phía trước, Dạ Bố Trí cúi đầu nắm tay Tiêu Tiêu đứng ở bên giọng  trả lời: "Ăn bánh bao"

       

      "Dạ Bố Trí muốn ăn bánh nữa?"

       

      "Đó là của Trán Cát , thể ăn"

       

      " có việc gì, cho em, ăn "

      Tới chỗ thi đấu tộc trưởng chuẩn bị cho Ngải Đăng chỗ ngồi tốt nhất, còn có ghế dựa cùng chút điểm tâm , Tiêu Tiêu ngồi ở ghế nhìn hai đội thi đấu bên trong, hai người kịch liệt vật lộn, đều mặc suất giáo phục, thực hoa lệ, cũng đều lộ ra cường tráng của họ.

       

      "Tiểu thư, bọn họ là mặc kêu chiêu đức cách" Ba Căn hướng  Tiêu Tiêu giải thích tò mò của .

       

      "Chiêu đức cách? Tên là kỳ quái nha"

      "Áo ngoài cộc tay của bọn họ làm từ da trâu, bề ngoài của chiếc áo này có vài túi bên ngoài mấy cái túi đó có gắn những chiếc đinh, làm bằng đồng hoắc bằng bạc, là vì dễ dàng cho đối phương nắm chặt" Ba Căn chỉ vào hai đội thi đấu kia dẫn giải.

      Lực chú ý của Tiêu Tiêu những chiếc áo bằng da đặc biệt kia hấp dẫn, phía cóp thêu những hoa văn tinh xảo, hoa văn có hình rồng lên, có khi là hình chim đại bang, hoặc những đóa hoa, làm cho người ta thực có cảm giác phong cách cổ xưa trang trọng, quần áo là từ các màu sắc sặc sỡ pha lẫn vào nhau, rộng rãi với nhiều nếp gấp. Trước đầu gối cũng có những hình dáng rất khác biệt, lên hình dạng Khổng Tước múa, lửa cháy, hình các vị thần may mắn. phía còn có đai lưng quấn quanh eo.

      " cổ người đó sao lại có cuộc miêng băng vải thế?"

       

      "Theo như cái tiểu thư hỏi...,   cái đó gọi là"Sông két" , là giải thưởng mà người thi đấu vật thắng được, vật đó là tượng trưng" , Đấu vật có nhiều kĩ xảo có thể dùng tróc, kéo, xả, đẩy, áp dụng tất cả mười ba kỹ xảo cơ bản có thể diễn ra hơn trăm động tác. Cũng có thể ôm bả vai đối phương, ôm eo, còn có chui vào dưới nách đối phương mà tấn công, hoặc nắm lấy quần áo, đai lưng của đối phương.

       

      Ba Căn vì tận tình giải thích, khi nghe thấy bên sân vang lên từng trận thanh ủng hộ, giương mắt nhìn lên, người đấu vật chổng vó  nằm mặt đất.

      Xem được lát, Dạ Bố Trí chạy tìm các bạn chơi cùng, Tiêu Tiêu cũng còn hứng thú, lôi kéo Ngải Đăng học cưỡi ngựa, tuy lần trước mua con ngựa tốt, nhưng Tiêu Tiêu vì lần đầu cưỡi ngựa, nên chỉ tập xung quanh sân nhà tộc trưởng.

      "A. . ." Tiêu Tiêu được Ngải Đăng giúp đỡ, chuẩn bị lên ngựa, nhưng con ngựa trắng dường như biết Tiêu Tiêu giống với những người khác biết cưỡi ngựa, càng ngừng tới lui, Tiêu Tiêu muốn ngồi lên yên ngựa nhưng cũng sợ ngồi đó, cứ như vậy rối rắm  ôm chặt cổ Ngải Đăng. 

      " lên được" Tiêu Tiêu vẻ mặt vô tội nhào vào người Ngải Đăng, hai chân còn phát tiết đạp loạn lên.

      " có việc gì, sao đâu" Ngải Đăng ôm Tiêu Tiêu, hôn mái tóc của , sau đó đem để trước mặt, chính mình cưỡi lên ngựa trước, sau đó xoay người ôm lấy để ngồi ở trước mình. Tiêu Tiêu chỉ cảm thấy bị cỗ lực đạo, bản thân liền lập tức ngồi xuống ngựa.

      "Bé ngoan, chân phải kẹp chặt bụng ngựa" Ngải Đăng ngồi ở phía sau, tay ôm eo Tiêu Tiêu, tay ghìm chặt dây cương. Tuy có Ngải Đăng bảo vệ, nhưng ngồi lưng ngựa Tiêu Tiêu vẫn khẩn trương, toàn thân căng thẳng, ngựa bắt đầu lại rồi, sợ tới mức Tiêu Tiêu kịp thời bắt được lông bờm của con ngựa, nếu có bàn tay to bên hông chắc chắn bị ngã lăn xuống dưới.

       Tiêu Tiêu dần dần tìm được ít cảm giác, động tác cũng chầm chậm phối hợp . Thân thể theo lưng ngựa phập phồng, cũng có cảm thấy sợ nữa. Ngải Đăng bận tâm vì Tiêu Tiêu  lần đầu cưỡi ngựa, cho nên làm cho ngựa chạy rất chậm, ở thảo nguyên cưỡi ngựa cùng cưỡi ngựa trong sân cảm giác rất khác nhau a.
      Hotaru_yuki thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      27, bắn tên phong ba . . .

      Edit: Tiểu Tiểu

      #ff9900;Beta: Quảng Hằng

      "Nó chỉ nghe lời " Tiêu Tiêu bất mãn , cưỡi ngựa giống lái xe, thể tùy ý mình. Ngựa có thể cảm giác được con người cưỡi nó, nó biết người biết cưỡi nó khi dễ họ, muốn ngừng tự ý ngừng, còn có muốn dừng lại ăn ăn còn có để chủ đồng ý, muốn kéo nó đứng dậy phản khán cương lại……

      "Chúng ta cần nó nữa, mua con khác nghe lời hơn. " Lúc này con ngựa trắng dưới thân như là nghe hiểu được tiếng người, thế nhưng từ mũi phát ra hai tiếng phì phì, tỏ vẻ kháng nghị, Tiêu Tiêu hiểu ý nó liền cười ngừng.

      Phía sau truyền đến thanh phi ngựa rất nhanh càng ngày càng gần, Tiêu Tiêu quay đầu lại vừa thấy. ra là Trác Lực Cách cưỡi con hắc mã hướng bọn họ tới gần, thể phủ nhận nam nhân thảo nguyên rất mê người , da ngăm đen hơn nữa có mặc trang phục dã tính dân tộc, ngồi lưng ngựa  trông bọn họ rất oai phong cùng khí thế.

      "Dédé mã" Trác Lực Cách đánh ngựa đến bên người bọn họ, mở miệng kêu Tiêu Tiêu, còn nhìn nở nụ cười sáng lạn. Con ngựa trắng hình như rất thích con hắc mã, hay cùng nó cọ cọ đầu.

      "Xin chào, Trác Lực Cách" Tiêu Tiêu quá nhiệt tình , bởi vì cảm nhận Ngãi Đăng ngồi sau phát ra tia lãnh ý.

      "Dédé mã xem trận đấu sao?"

      " ấy phải là Dédé mã" Ánh mắt lợi hại của Ngải Đăng quét mắt nhìn Trác Lực Cách cái, cười lạnh .

      "Tôi cho rằng ấy thích hợp với tên này " Trác Lực Cách cam lòng yếu thế  quay về nhìn xuống.

      "A, phải " Ngải Đăng trào phúng giống như  hỏi lại câu, cúi đầu nhìn Tiêu Tiêu, như là đợi phản ứng của .

       

      "Cái đó, Trác Lực Cách, vẫn nên gọi tôi là Tiêu Tiêu , tên Mông Cổ tôi có chút có quen." Tiêu Tiêu thực thức thời, biết Ngải Đăng cao hứng, xin lỗi Trác Lực Cách.

      "Nga, tốt" Trác Lực Cách hơi giật mình mở miệng nhàng nhưng lại hơi có chút thất vọng, bất quá trong chốc lát như là nhớ tới cái gì lại sáng ngời: " lát nữa tôi có tham gia thi bắn tên trong trận đấu, Tiêu Tiêu có thể xem sao?"

      "Ách. . ." Tiêu Tiêu nhìn Ngải Đăng, muốn nghe xem ý tứ của .

      Ngải Đăng trầm ngâm, trong mắt tinh quang vòng bí hiểm ", chúng tôi tất nhiên "

      Bắn tên là trong nhưng truyền thống "Nam nhi tam kỹ" của Mông Cổ, cũng là trong đại hội Na Ta Mu, là trận đấu lớn, trước kia, người Mông Cổ chia làm rất nhiều Bộ Lạc khác nhau, cuộc sống liền chia thành  du mục săn bắn kinh tế hai loại. Khi Thành Cát Tư Hãn thống nhất Mông Cổ về sau, tuy rằng săn bắn là chính nhưng Bộ Lạc cũng dần dần chuyển hướng về phía du mục, nhưng tuy săn bắn nhưng vẫn thương hay tập bắn tên để ngừa kẻ thù bên ngoài xâm lược cùng dã thú tập kích dồn thành bầy. Vì có sẵn súc vật, dân chăn nuôi vẫn ỷ lại cung tiễn bắt giết động vật để  duy trì cuộc sống.

      Tiêu Tiêu cùng Ngải Đăng vừa tới nơi thi đấu, trận đấu hình như gần bắt đầu, Trác Lực Cách vốn lo lắng nhưng khi thấy Tiêu Tiêu đến thần sắc liền bình tĩnh trở lại, nhìn cười.

      Tiêu Tiêu hiểu về kỵ xạ, chỉ có thể theo người xem ở đây tiếng hoan hô cùng tiếng reo hò vang tai để tìm chút manh mối, nhìn ra được, Trác Lực Cách ở chỗ này rất được hoan nghênh , bên sân nhiều bé, Cậu bé cùng phụ nữ đều lớn tiếng vì hô cố lên, chút cũng có xấu hổ, Mông Cổ là thẳng thắn a.

      " được nhìn ta" Tiêu Tiêu ngẩn người, khi nghe thấy bên cạnh truyền đến thanh của Ngải Đăng dường như là ghen, quay đầu nhìn lên, cũng nhìn , vẫn nhìn thẳng phía trong sân đấu, giống như lời vừa rồi vô ý để nghe thấy, Tiêu Tiêu hiểu cười, như vậy khiến cho Ngải Đăng lại càng xấu hổ .

      Kỵ xạ phải phân ba vòng, người tham gia đều là tự chuẩn bị ngựa cùng cung tiễn, cung tiễn cùng với chiều dài và sức nặng cần giới hạn. Quy tắc trận đấu là ba vòng chín mũi tên, chính là mỗi người mỗi vòng chỉ cho phép bắn ba mũi tên, trong mỗi vòng cung tên nào trung đồng tâm nhất tính điểm của vòng đó.

      Trong sân, trận đấu diễn ra thực kịch liệt, nhưng Tiêu Tiêu lại hoàn toàn bị cuốn hút, lặng lẽ sờ tay lên Ngải Đăng, nắm lấy, ngón tay cái của Ngải Đăng cũng cùng bàn tay cọ sát, Tiêu Tiêu rất thích nắm tay Ngải Đăng, xương tay ràng, lại ấm áp.

      "Ngải Đăng, thấy trời nóng sao?" Trong mắt Tiêu Tiêu lóe ra tia giảo hoạt , cười hỏi.

      "Hửm?" Ngải Đăng nghi hoặc  nhìn Tiêu Tiêu.

      "Hì hì, mặc đống áo lông dày như vậy kìa" Tiêu Tiêu đem mặt chôn ở trong lòng Ngải Đăng cười vui vẻ hết sức, càng nghĩ càng khôi hài. Ngải Đăng vẻ mặt bối rối nhìn Tiêu Tiêu, dở khóc dở cười, nên làm gì với bây giờ?

      Lúc này chung quanh phát ra trận hoan hô, Tiêu Tiêu từ Ngải Đăng trong lòng ngửa mặt lên nhìn về phía trong, trận đấu giống như gần xong, người xem cũng bắt đầu lấn dần vào trong giữa sân thi đấu, khi bị mọi người vây ở giữa  Trác Lực Cách đắc ý nhìn Tiêu Tiêu, còn nhìn vẫy vẫy tay, làm cho nhưng Mông Cổ vây quanh ghen tức thôi.

      "Tiêu Tiêu" Trác Lực Cách bước nhanh đến trước mặt Tiêu Tiêu, phía sau còn có vài cậu bé trai hâm mộ ồn ào theo , ánh mắt mọi người giống như đều bị hấp dẫn lại đây.

      Tiêu Tiêu nhìn vẻ mặt hưng phấn của Trác Lực Cách đột nhiên có dự cảm tốt, vội vàng hướng phía sau Ngải Đăng né tránh.

       

      "Tiêu Tiêu, tặng cho " nhìn theo động tac của Trác Lực Cách, chung quanh liền vang lên tiếng ồn ào bàn tán lớn . Trong bàn tay cái Kim Đao tinh xảo, lưỡi dao vừa thấy cũng biết rất sắc bén, dưới chuôi còn khảm viên bảo thạch đỏ như lửa, khi ánh mặt trời  chiếu xuống phát ra ánh sang chói lóa tràn ngập các loại màu sắc.

      Tiêu Tiêu ngây cả người vẫn có tiếp lấy, Trác Lực Cách cũng ko thu tay về, giống như Tiêu Tiêu cầm Kim Đao cũng bỏ qua. Nhất thời nơi này  khí có chút quái dị, xấu hổ cực kỳ, mặt Trác Lực Cách bắt đầu hồng còn Ngải Đăng mặt đen  lại sinh ra hai người đối lập hoàn toàn.

      "Cái này đẹp, là cho em sao?" Dạ Bố Trí biết từ nơi này nhảy ra, đoạt lấy Kim Đao, hưng phấn nhìn Trác Lực Cách hỏi.

      Trác Lực Cách nhất thời im lặng, nhìn bộ dạng Tiêu Tiêu thờ ơ nên có chút căm tức, hít sâu vài hơi quay đầu liền chạy ra ngoài. Người vây xem thấy nhân vật chính rồi, tiếp theo cũng tan, chỉ có  Mông Cổ phẫn nộ  nhìn Tiêu Tiêu, hướng câu tiếng Mông Cổ nghe hiểu rồi đuổi theo Trác Lực Cách

      Tiêu Tiêu có chút bực mình, sao lại giống như đều là lỗi của hết vậy, nhưng liên quan   a, Trác Lực Cách làm ra loại hành vi này phải làm khó ư, huống chi Ngải Đăng còn ở bên cạnh nữa!

      Khóe miệng Ngải Đăng nhếch , cũng chuyện, nhưng nhìn  Dạ Bố Trí, biểu tình mang theo tán thưởng, vẻ mặt ôn hoà  sờ soạng đầu của cậu bé. Dạ Bố Trí được khen ngợi nhìn Ngải Đăng cười hắc hắc.

      Buổi tối , Tiêu Tiêu mới biết được, ở Mông Cổ, Kim Đao là tín vật nam nữ đính ước, nam nhân dựa vào thực lực chính mình giành được Kim Đao tặng cho người  trong lòng mình, nếu nhận, đoạn tình cảm lưu luyến này được thần  Allah chúc phúc. Tiêu Tiêu may mắn ít nhiều vì Dạ Bố Trí gây , nếu đây là vấn đề khó giải quyết. Nghĩ lại ôm Dạ Bố Trí hôn hai cái, là đứa hiểu long người.

       

      Sáng sớm hôm sau Tiêu Tiêu rời giường, hôm nay phải trở lại thành phố, cho nên Ngải Đăng muốn bắt kịp thời gian xem kỹ lại nơi này. Cùng Ngải Đăng ra cửa bao xa, lại đụng phải Trác Lực Cách, chỉ qua cái buổi tối mà cảm giác có chút tiều tụy, cầu cùng Tiêu Tiêu mình vài lời, Ngải Đăng lần này thế nhưng rất rộng rãi  đồng ý.

      "Tôi biết thích, nhưng tôi vẫn muốn gọi là Dédé mã" Trác Lực Cách cười có chút thê lương, nếu có biện pháp cùng cùng chỗ, thiên thần như vậy tại sao lại để cho gặp ?

      ". . . . . ."

      "Tôi thích , chẳng lẽ muốn ở mãi thảo nguyên sao? Tôi thấy thực thích nơi này" Trác Lực Cách ý định cố gắng đến cuối, lần đầu tiên thích , muốn cứ bỏ qua như vậy.

      "Trác Lực Cách, cám ơn thích tôi, nhưng chúng ta mới biết nhau lâu, hoàn toàn biết tôi" Tiêu Tiêu bình thản giải thích cho , dù sao mặc kệ cự tuyệt cùng bị cự tuyệt đều là chuyện rất xấu hổ.

      " Những thảo nguyên cần quy củ nhiều như vậy, xem được mắt là có thể cùng chỗ "

      "Tôi phải lớn lên thảo nguyên "

      "Nhưng là vì sao lại chấp nhận tôi, là bởi vì ta sao?" Trác Lực Cách có chút thất bại  nhìn về Ngải Đăng đứng phía xa xa, thể phủ nhận người nam nhân kia thực vĩ đại, dáng người cao ngất, thân quý khí.

      "Đúng, tôi ấy" Tiêu Tiêu trắng ra, tình trong những trường hợp như thế này được trốn tránh.

      "Ừm, tôi hiểu được, nhưng đứa bé kia. . . . . ."

       

      "Tôi còn chưa kết hôn" Tiêu Tiêu lặp lại  lần, hy vọng có thể nghe ra ý tứ trong lời của mình.

      " ra là thế, ha ha, là tôi suy nghĩ quá nhiều rồi, có lỗi cho , mang đến phức tạp" Trác Lực Cách xoay người chuẩn bị rời , cần ở mình lúc này.

      " Trác Lực Cách " Tiêu Tiêu gọi , nhìn đống cỏ khô sau góc áo màu sắc rực rỡ, chỉ  có thể "Hạnh phúc của kỳ ngay tại cạnh người "

      đường trở về, Ngải Đăng cũng hỏi đến bọn họ những gì, mấy  hưng phấn, Tiêu Tiêu có chút mệt mỏi  tựa vào trong lòng Ngải Đăng, nhưng ra Dạ Bố Trí, thoạt nhìn có chút mất hứng, im lặng  cúi đầu.

      "Dạ Bố Trí, sao lại mất hứng thế?" Tiêu Tiêu ghé vào ghế dựa hỏi.

      Dạ Bố Trí hơi hơi ngẩng đầu, bĩu môi, lại cúi thấp xuống.

      Tiêu Tiêu hiểu nhìn phía Ngải Đăng, chẳng lẽ là thừa dịp ở đây, Ngải Đăng dữ tợn với nó sao? Quan hệ của bọn họ phải có chút dịu sao! Ngải Đăng nhún nhún vai tỏ vẻ cũng biết.

      "Dạ Bố Trí, ai khi dễ em sao?"

      Lần này Dạ Bố Trí ngẩng đầu, nhưng là Tiêu Tiêu lại thấy vô số viên nước mắt của Dạ Bố Trí rơi bắp chân, thế nhưng khóc, Tiêu Tiêu hoảng tay chân, bảo cho Tây Đinh đem Dạ Bố Trí ôm đến bên cạnh .

      "Dạ Bố Trí ngoan, đừng khóc, đừng khóc mà!" Tiêu Tiêu học bộ dạng trước đây mẹ an ủi mình, vỗ nhè lưng Dạ Bố Trí.

      Dạ Bố Trí còn rơi lệ, tay bé nắm chặt quần áo Tiêu Tiêu  , " muốn  Trán Cát " .

      Đứa vĩnh viễn là mẫn cảm nhất , trở lại thành phố, Tiêu Tiêu và bọn họ ly khai, ngay cả Tiêu Tiêu đều quên Dạ Bố Trí thể tiếp tục ở cùng , Dạ Bố Trí như vậy vừa khóc, Tiêu Tiêu cũng thương cảm , có đôi khi duyên phận chính là chỗ này, cùng Dạ Bố Trí rất hợp nhau, nhưng là cũng thể bởi vì điều này mà dẫn nó , nuôi đứa phải giống như nuôi thú cưng, phải đối với tương lai của nó phụ trách, mà mình bây giờ vẫn cần người khác chiếu cố, có thể dưỡng tốt Dạ Bố Trí sao? !

      Tiêu Tiêu trong lòng cũng khóc thành tiếng liền yên lặng nhìn Dạ Bố Trí khóc , mình cũng đỏ tròng mắt, nghe lời  đứa , chính mình có thể bỏ được nó ở trong này chịu khổ sao, như lúc trước lần đầu tiên thấy nó cũng như vậy, cả người vô cùng bẩn , cơm cũng ăn đủ no.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      28, người đàn ông lãng mạn (1) . . .




      Edit:Quảng Hằng


      Beta: Khuyên

      <img class="alignnone size-full wp-image-11401 aligncenter" title="41" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/03/41.jpeg" alt="" width="481" height="680" />



      "Ngải Đăng" Tiêu Tiêu dựa vào bờ vai rộng lớn của , có chút lơ đễnh khẽ gọi.

      Ngải Đăng ôm bả vai của Tiêu Tiêu, nhìn hai người buồn bã, khóe môi thoáng gợi lên chút cười khổ, mình lại nỡ làm cho Bé ngoan khó xử "Có ở đây, có việc gì".

      Những lời này thể nghi ngờ rằng chính là liều thuốc trợ tim dành riêng cho Tiêu Tiêu; nàng mang theo ánh mắt tràn đầy chờ mong Ngải Đăng, Ngải Đăng nghiêm túc nhìn gật gật đầu. Tiêu Tiêu hô to tiếng, chẳng quan tâm vẫn còn ôm Dạ Bố Trí, mạnh mẽ chạy đến hôn “chụt” vào má của Ngải Đăng cái.

      Trở lại trong thành, Ngải Đăng báo với Hương trưởng chuyện chuẩn bị nhận nuôi Dạ Bố Trí, như nghĩ, Hương trưởng hề có ý phản đối, còn nhanh chóng bảo A Ni Á thu thập hành lý của Dạ Bố Trí, cứ ngợi khen mãi tấn lòng lương thiện của Tiêu Tiêu, số mệnh của thằng bé Bố trí này cũng quá may mắn, cũng dặn dò nó sau này có thành người thành đạt cũng đừng quên cố hương nuôi dưỡng mình từ .

      Rất nhanh hành lý của Dạ Bố Trí thu thập xong rồi, Tiêu Tiêu nhìn thấy chút hành lí xíu của bé càng thêm cương quyết mang bé rời xa nơi này, trong bao chỉ có 2 bộ quần áo cũ cùng đôi giày, đứa này cũng chỉ có chút vật dụng nhoi như thế, sao có thể làm cho trái tim Tiêu Tiêu cảm thấy băng giá chứ. Dạ Bố Trí sau khi biết mình phải rời khỏi Tiêu Tiêu, vẫn giống như chú chim non nắm lấy vạt áo của rời, như là sợ nàng đổi ý mang nó cùng .

      Tình trạng thế này mãi đến khi lên máy bay mới được ổn định, Dạ Bố Trí bắt đầu nở nụ cười, đó là nụ cười sung sướng từ tận đáy lòng. Tiêu Tiêu nhìn Dạ Bố Trí ngồi ở trong buồng phi cơ, dáng vẻ có chút e thẹn, bật cười “Dạ Bố Trí, em đáng ". Dạ Bố Trí thẹn thùng đỏ mặt, Trán Cát cần nó, cảm giác này tốt.

      Ngải Đăng trò chuyện với Phi Lực ở thành phố A, dù làm việc vẫn quên nhìn ngắm về phía Tiêu Tiêu, dạy Dạ Bố Trí vẽ tranh, xem ra thực thích đứa bé này. Ngải Đăng cảm thấy kỳ nuôi đứa này cũng tốt, tại dạy dỗ cho nó tốt, chờ về sau Tiêu Tiêu cùng mình có cục cưng, nó có thể giúp đỡ bảo vệ con của mình, chuẩn bị tâm phúc tình nguyện trung thành cho con mình trước cũng tồi.

      Ngải Đăng chuyện điện thoại xong, đứng dậy ngồi bên cạnh Tiêu Tiêu, cầm chăn mỏng đắp lên cho , sợ bị cảm lạnh, lại phân phó None chuẩn bị cơm trưa.

      “Đắp chăn lại cho thằng bé .” Tiêu Tiêu nhìn Tây Đinh , sức đề kháng của trẻ em rất yếu, hơn nữa tại đến môi trường mới nếu bởi vì thích ứng mà sinh bệnh liền nguy rồi.

      “Em thích ăn gì?” Ngải Đăng lấy chiếc bút tay của Tiêu Tiêu giữ ở trong lòng bàn tay, tay của Tiêu Tiêu luôn lạnh, mặc kệ Ngải Đăng dùng đủ mọi cách điều trị cũng có tác dụng, Ngải Đăng quyết định chờ sau khi mang Tiêu Tiêu trở về Na Uy, tìm Bruce Kim chữa trị cho .

      "Sao cũng được, em đói lắm." Tiêu Tiêu nghiêng người, cuộn tròn trong lòng Ngải Đăng.

      "Sáng nay em chỉ uống chút sữa thôi, nên bây giờ phải ăn nhiều chút" Ngải Đăng sờ sờ cái bụng của Tiêu Tiêu, sao lại thích ăn cơm vậy chứ, luôn làm cho lo lắng, thể lơi lỏng chăm sóc chút nào được

      "Nhưng em đói bụng mà." Tiêu Tiêu giống như làm nũng, ở nhà mẹ cũng luôn đốc thúc ăn cơm, nhưng chỉ thích ăn đồ ăn vặt cùng điểm tâm mà mẹ Lưu làm.

      " đói bụng cũng phải ăn chút, làm tấm gương cho Dạ Bố Trí, thể lười ăn"

      "Được rồi….."

      None đưa đến thịt bò bít tết được cắt lát sẵn, cùng bánh mì, Dạ Bố Trí chưa ăn qua thứ này càng từng dùng qua dao nĩa, nhìn thức ăn trước mặt có chút sợ hãi  nhìn Tiêu Tiêu. Tiêu Tiêu trấn an vuốt tóc thằng bé, bắt đầu kiên nhẫn dạy bé dùng dao nĩa, Ngải Đăng rót chén rượu đỏ, tựa lưng vào ghế ngồi tinh tế thưởng thức, híp mắt nhìn cảnh tượng đầm ấm trước mắt mình, trong lòng cảm thấy ấm áp.

      Khi đến thành phố A xế chiều, trực tiếp lối dành cho khách quý đến chiếc xe chờ sẵn ở bên ngoài.

      "Bé cưng bây giờ là muốn về nhà hay là đến chỗ ?"

      “Dạ Bố Trí sao hả ?” Tiêu Tiêu ngẩng đầu lên nhìn Ngải Đăng, ra nàng cũng biết nên giải thích với cha mẹ như thế nào, chỉ ra ngoài chơi chuyến, mang theo đứa bé trở về.

      "Thủ tục nhận nuôi thằng bé đại khái tuần sau mới có thể hoàn thành, hay để thằng bé đến chỗ của tạm trước .”

      là đàn ông, làm sao biết cách chăm sóc trẻ con chứ, hơn nữa còn phải làm việc cũng còn thời gian mà, hay mang về nhà để mẹ chăm sóc tốt hơn, mẹ em thích trẻ con lắm.”

      "Ừ, cùng về với em"




      * * *




      "Con cái gì? Con muốn nhận nuôi đứa bé này?!!"

      "Baby, ba tiếng chút , cẩn thận Dạ Bố Trí nghe được" Tiêu Tiêu tới bên cạnh cửa, cẩn thận  hé hé ra, thấy Dạ Bố Trí cùng Loan Thần Thiên ngồi ở sô pha xem tivi, hơi an tâm chút.

      "Ngải Đăng, cậu , đây là có chuyện gì?" Loan Đức Hồng cảm thấy hai đứa bé này thực thể làm cho người yên tâm rồi, trẻ con là nuôi có thể nuôi sao, cũng phải chó con hay mèo con, cho nó ăn cơm no là được, trẻ con cần phải dạy dỗ, nếu lỡ dạy dỗ tốt phải làm sao bây giờ.

      Thần sắc Ngải Đăng thong dong nhìn Loan ba ba, trong trẻo nhưng lạnh lung mở miệng .

      "Bác trai cần phải lo lắng, cháu phái người giáo dục đứa bé kia tốt "

      Loan Đức Hồng nhìn dáng vẻ khẳng định của Ngải Đăng, thở dài hơi, nghĩ nghĩ vẫn cảm thấy đúng lại hỏi

      “Nhận nuôi đứa bé này danh nghĩa của ai đây?"

      phải muốn dựa danh nghĩa Tiêu Tiêu nhà ông chứ, cái này thể được, Tiêu Tiêu nhà ông vẫn là hoa cúc khuê nữ nha!
      Hotaru_yuki thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      28.2



      Edit:

      Beta: Khuyên



      “Dưới tên trợ lí của cháu.”




      Ngay từ đầu Ngải Đăng chuẩn bị xong cả rồi; lấy danh nghĩa Phi Lực nhận nuôi đứa bé kia, như vậy lúc nào Tiêu Tiêu muốn mang theo bên cạnh cũng có vấn đề gì. Tuy rằng đề nghị này ngay từ đầu bị Tiêu Tiêu phản đối, nhưng pháp luật Trung Quốc đối với người vẫn chưa kết hôn muốn nhận nuôi đứa bé vẫn còn rất nhiều hạn chế, cho nên chỉ có thể bảo Phi Lực vốn kết hôn.




      "Ừm, vậy cũng tạm được." Loan Đức Hồng thế này mới hoàn toàn yên lòng nhìn vợ ngồi bên cạnh gì, .




      “Lát nữa, chuẩn bị cho thằng bé phòng nhé."




      Hà Thanh Lăng đối với đứa bé mới đến này cũng có phản ứng gì lớn, Tiêu Tiêu thích nuôi, hơn nữa con của bà thường hay vắng nhà, mình bà cũng tịch mịch, để cho đứa này ở cùng mình cũng tốt, nếu con trai bà kết hôn sớm chút cũng có đứa con lớn thế này rồi.




      Mà trong nhà, người có phản ứng lạ nhất chính là Loan Thần Thiên, lúc mọi người thương lượng xong, đẩy cửa bước ra bên ngoài, lại phát Loan Thần Thiên cùng Dạ Bố Trí xem phim hoạt hình! Đây quả thực so với chuyện mặt trời mọc lên từ hướng Tây lạ lùng hơn. Loan Thần Thiên nhìn tất cả mọi người ra, bình tĩnh




      "Chị Lưu làm cơm xong, Ngải Đăng ở ăn lại "




      bàn cơm, Ngải Đăng cùng Dạ Bố Trí ngồi hai bên Tiêu Tiêu, Tiêu Tiêu ngừng gắp thức ăn cho Dạ Bố Trí khiến cho sắc mặt Ngải Đăng càng ngày càng khó coi, Hà Thanh Lăng đá vào hai chân Tiêu Tiêu để dưới bàn, muốn quan tâm đến cảm nhận của Ngải Đăng chút, nhưng Tiêu Tiêu lại ngẩng đầu ngẩn người hỏi




      "Mẹ, mẹ đá con chi vậy?”




      ". . . . . . Khụ, Ngải Đăng, con dùng bữa ."  Hà Thanh Lăng gắp miếng rau bỏ vào trong chén của Ngải Đăng, nhưng Ngải Đăng lại hề tỏ vẻ nhận biết ý tốt của bà, vẫn ngồi ở đó hề động.




      "Sao ăn?" Tiêu Tiêu lúc này mới phát Ngải Đăng từ đầu đến giờ hề chạm vào chiếc đũa, sắc mặt cũng tối sầm, chẳng lẽ thích thức ăn mà mẹ Lưu làm sao?




      Ngải Đăng ngậm miệng thẳng tắp nhìn chằm chằm, Tiêu Tiêu lúc này mới chợt hiểu ra, ra là ghen tị! Nghẹn cười tự mình gắp miếng sườn đưa đến bên miệng Ngải Đăng, Ngải Đăng thuận theo mở miệng, biểu tình mặt thế này mới dịu xuống.




      Nhìn Ngải Đăng bình thường vô cùng chú ý hình tượng, tại miệng phồng ra ngậm miếng sườn, Tiêu Tiêu rốt cục nín được cười ha hả, kết quả bị nước miếng của mình làm sặc, ho đến đỏ bừng cả khuôn mặt, Ngải Đăng cũng bất chấp khó chịu, bỏ miếng sườn ra vỗ vỗ vào lưng Tiêu Tiêu, giúp thuận khí.




      "Ăn cơm ăn, cười cái gì" Hà Thanh Lăng rót chén nước đưa cho Ngải Đăng, cho đút cho Tiêu Tiêu. Bên cạnh, Dạ Bố Trí cũng để đũa xuống, nhảy xuống ghế dựa học theo Ngải Đăng dùng tay bé vỗ lưng Tiêu Tiêu. Hà Thanh Lăng cùng Loan Đức Hồng liếc nhau, đứa này như vậy ngoan thế, tính tình dễ thương quá làm người ta mến.




      "Dạ Bố Trí phải , con ngoan quá, ngồi xuống ăn cơm " Hà Thanh Lăng cười, rót cho bé chén sữa chua, đứa này càng nhìn càng thích ngày mai mang theo đứa mua mấy bộ quần áo mới, vừa rồi sửa sang lại hành lý của nó, thấy chỉ có vài món vặt vãnh.




      Ăn xong cơm chiều,  Hà Thanh Lăng mang Dạ Bố Trí tắm rửa, Tiêu Tiêu lôi kéo Ngải Đăng đến phòng vẽ tranh. Kích động, gỡ bức tranh “Đồng” xuống cho xem, lại nhìn thấy này bức họa, vẫn vô cùng kinh ngạc như cũ, tuy rằng cũng hề biết đây chính là , nhưng phần thâm tình trút xuống ở bức tranh này làm cho vô cùng xúc động, có chút kích động ôm lấy Tiêu Tiêu.




      "Ngải Đăng" Tiêu Tiêu tựa vào vai của , ngọt ngào .




      "Có cảm giác bức họa này rất giống hay ? Lúc em còn rất luôn nhìn thấy giấc mộng này rồi, em nghĩ là món quà mà trời ban cho em."




      Ngải Đăng gật đầu, hôn lên trán của Tiêu Tiêu, cùng là báu vật mà trời ban cho .




      "Ngải Đăng, em muốn đem bức tranh này tặng cho "




      "Ừ."




      "Hì hì, cần phải bảo vệ tốt nó nha, tại tăng tới hàng trăm ngàn rồi đó"




      "Ừ."




      " lại “ừ” nữa rồi" Tiêu Tiêu bĩu môi làm nũng.




      "Ừ."




      ". . . . . ."




      "Cưng à, gả cho "




      ". . . . . . Nào có ai cầu hôn giống như vậy." Tiêu Tiêu có chút thẹn thùng dúi đầu vào trong cổ của Ngải Đăng, gả đàn ông ngốc nghếch này, chút cũng lãng mạn.




      Nhưng sáng ngày thứ hai, Tiêu Tiêu liền hoàn toàn phá tan cách nhìn của về . ra Ngải Đăng phải là người lãng mạn nhưng khi lãng mạn khác hẳn người thường. bị tiếng thét chói tai của mẹ hấp dẫn tới cửa, mới phát trước cửa nhà mình phủ đầy hoa Hồng, kéo dài đến vài dặm, hoàn toàn thể nhìn thấy điểm cuối, trong khu phố có rất nhiều người vây quanh xem náo nhiệt, trường hợp đồ sộ như thế này cũng thấy nhiều!




      Mặt Tiêu Tiêu bất chợt đỏ ửng, cần suy nghĩ cũng biết chuyện gì xảy ra rồi, nhanh chóng chạy vội về phòng gọi điện thoại cho Ngải Đăng.




      " ở đâu?" Điện thoại vừa chuyển được, Tiêu Tiêu liền khẩn cấp hỏi.




      "Bé cưng, rất có thành ý, gả cho "




      Quyết định này cũng phải nhất thời bốc đồng, công ty chi nhánh của tập đoàn Magnus tại Trung Quốc cũng sắp vào quỹ đạo chính, cái này cũng đồng nghĩa phải về Na Uy rồi, trước khi trở về muốn xác định quan hệ của cùng Tiêu Tiêu, đem giữ chặt bên cạnh , bởi vì thể chịu đưng nổi khả năng có thể mất .




      " ở đâu?" Tiêu Tiêu kiên trì muốn gặp trước, gây ra chuyện lớn như vậy, nhưng người nào đó lại thấy bóng dáng.




      "Bé cưng, em đến ban công lầu hai ."

      Tiêu Tiêu cả kinh, chẳng lẽ Ngải Đăng vụng trộm lẻn vào nhà rồi? Vội vội vàng vàng chạy lên lầu hai, đẩy cánh cửa cách ra, vẫn thấy bóng dáng của Ngải Đăng, Tiêu Tiêu có chút nóng nảy, tại hoàn toàn có tâm tình chơi trò mèo vờn chuột với .
      Tác giả ra suy nghĩ của mình: Hắc hắc, để cho các bạn đợi lâu, mọi người chú ý H đến đây! !

       
      Hotaru_yuki thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      29, tôi nguyện ý . . .


      Edit: Quảng Hằng'


      <img class="alignnone size-full wp-image-11649" title="4c" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/03/4c.jpg" alt="" width="590" height="442" />


      "Cưng à, em bước lên phía trước, nhìn sang bên trái.”

      Căn cứ theo chỉ dẫn của Ngải Đăng trong điện thoại, Tiêu Tiêu lên phía trước  vài bước, sau đó ngạc nhiên phát biết khi nào , hoa viên ban công của nhà xuất cánh cửa , thong đến căn nhà bên cạnh. Bất quá đợi Tiêu Tiêu nghĩ nhiều, cửa liền mở ra, Ngải Đăng cầm điện thoại đứng ở phía sau cửa, mỉm cười  nhìn vẻ mặt dại ra của Tiêu Tiêu.


      "Cưng à, ở đây" Đôi môi mỏng khẽ mở, giống như có chứa ma chú làm cho Tiêu Tiêu chậm rãi về  hướng .

      Phía sau cánh cửa khoảng gian khác, giàn nho trong hoa viên được hạ xuống, thay vào đó là chiếc xích đu, còn có cầu có dòng nước chảy róc rách thơ như vùng song nước Giang Nam, trong nước vui  bơi lên nhiều loại cá, vách tường hang chuỗi phong linh phát ra ánh sáng lấp lánh, kêu thánh thót vui tai, làm nổi bật lên bầu khí yên tĩnh thần bí, đây quả chính là cảnh tiên trong phố xá ồn ào này.

      "Đây là nơi nào?" Tiêu Tiêu quay đầu hỏi Ngải Đăng ôm từ phía sau.


      "Về sau chờ khi những đứa con của chúng ta trưởng thành, mang em về đây sống với ba và mẹ của em" Ngải Đăng biết Tiêu Tiêu là người quyết luyến gia đình, nên mua căn nhà cạnh Loan gia, là muốn cho Tiêu Tiêu biết, nguyện ý vì làm bất cứ chuyện gì, chờ khi những đứa con của đủ tuổi đủ sức tiếp quản cơ nghiệp của công ty, lập tức rút về phía sau, cùng Tiêu Tiêu sống những ngày bình an nhàn nhã.

      Nghe thấy Ngải Đăng nhắc tới đứa , Tiêu Tiêu có chút buồn cười, vẻ mặt của Ngải Đăng giờ giống như mang thai rồi vậy, chưa hề nhắc đến chuyện cưới xin, vậy mà có thể thốt ra như thế.

      "Em vẫn chưa đồng ý gả cho nha." Tiêu Tiêu cố ý trêu chọc, cảm giác được cơ bắp của Ngải Đăng ở phía sau căng thẳng, bởi vì những lời này của , Tiêu Tiêu cảm thấy vui vẻ, xoay người hai tay ôm eo của Ngải Đăng


      "Ngươi từ đâu lấy được nhiều  hoa hồng như vậy?" Tiêu Tiêu cảm thấy cho dù đem tất cả hoa hồng ở thành phố này cũng chưa chắc có được nhiều như vậy, liếc qua đám người vây xem dưới lầu càng ngày càng nhiều Tiêu Tiêu vừa ngọt ngào lại vừa phiền não, nhà bọn họ sắp sửa nổi danh trong khu này nữa rồi.


      "Mua" Ngải Đăng nhàng bâng quơ  đáp, nhưng phải dùng cả đêm mới có nhiều như vậy , vất vả trong đó khỏi cần nghĩ cũng biết. Dùng máy bay tư nhân suốt ngày đêm chở hoa hồng từ vương quốc hoa hồng của Bulgari đến đây.

      ". . . . . ." Ai cũng biết đây là mua, lẽ mình có thể trồng ra được sao.

      "Cánh cửa cùng ngôi nhà này là sao thế?" Tiêu Tiêu cảm thấy quả thực thể nào tin nổi, trong nhà bị mở cửa, mọi người thậm chí ngay cả chút phát đều có.

      “Thông lúc nửa đêm, căn nhà này ta vốn mua lâu rồi.”

      Đương nhiên có thể thành công đến mức độ thần khong biết quỷ hay như thế này phải kể đến công lao to lớn của vị vợ vĩ đại Loan Thần Thiên ngầm đồng ý rồi, từ sau khi hai người bí mật đạt thành hữu hảo hiệp nghị về sau, "Cảm tình" như mặt trời ban trưa, tiến triển nhanh chóng.

      "Cưng à" Ngải Đăng nâng Tiêu Tiêu cằm lên, đem môi che lại đôi môi mềm mại, nhàng

                            “Lấy nhé.”

      Đôi mắt xanh sâu thăm thẳm tựa như biển sâu, chưa tình say đắm, Tiêu Tiêu gần gũi  thẳng tắp nhìn vào trong mắt của , có thể thấy ràng cái bóng của mình, vô ý thức gật đầu lại đổi lấy nụ hôn sâu bất chợt của Ngải Đăng.

      Môi lưỡi quấn quýt lấy nhau, cùng triền miên, Tiêu Tiêu sớm nhắm hai mắt lại hưởng thụ thương cưng chìu của người nam nhân này, nhưng lập tức bị cắt ngang bởi thanh hợp thời chút nào

      "Các ngươi còn có tâm tình ở đây ngọt ngào, nhanh chóng thu dọc đống rác kia cho tôi! !" Loan Đức Hồng nổi giận đùng đùng  đứng ở cạnh cửa, tay còn cầm cái chổi hoàn toàn hợp với thân phận của ông chút nào, hai người này quả thực rất đòi mạng rồi, biểu đạt tình sao có thể như vậy! ! Hoa hồng làm được gì, rất tầm thường nha! ! ! Loan ba ba rất cam tâm khi con gài của ông chỉ bị vài chiêu mánh khóe đó của ta làm động lòng, hừ, ông cũng có thể mua được nhiều hoa hồng như vậy mà, dựa vào đâu mà đứa con quý như hoa như ngọc của ông phải thằng nhóc này chứ.

      Tiêu Tiêu nghe được thanh của Baby bị kinh hoàng muốn tách ra khỏi đôi môi dán sát tha kia, nhưng Ngải Đăng lại sống chết ôm lấy đầu của Tiêu Tiêu cho tránh né, hôn càng lúc càng sâu, cho rời .

      "Con. . . Các con! !" Loan ba ba đứng ở bên nhìn hai người rời nhau, cảm thấy rất mất mặt rồi, dám đem người lớn như ông để vào mắt! Hừ, ông tìm Loan Thần Thiên tới thu thập hai người này, Tiêu Tiêu từ sợ nhất là trai của nó.

      “Ưm….” Hoàn thành nụ hôn sâu, dài Tiêu Tiêu thở hổn hển tựa vào vai Ngải Đăng, đầu có chút mờ mịt, vừa rồi giống như nghe thấy giọng của Ba by phải, nhưng dường như có xuất nha!

      "Cưng à" Ngải Đăng gắt gao ôm bảo bối trong lòng, luyến tiếc buông ra dù chỉ giây.

      "Ô ô, Thần Thiên con xử giùm cha , bọn họ hề quan tâm đến cha chút nào" Ngoài cửa truyền đến thanh giả vờ đáng thương của Loan ba ba, ngay sau đó tiếng bước chân lại càng đến càng gần, Tiêu Tiêu hơi ngẩng đầu nhìn về phía cửa .

      Loan Thần Thiên tựa vào khung cửa nhìn hai người như keo như sơn,  cười nhìn Ngải Đăng "Phiền toái tổng tài phái người đem mọi thứ trước cửa nhà thu dọc sạch , nhạc phụ tương lai tại rất vui nha.”

      Loan ba ba vốn mừng thầm, chợt nghe nửa câu sau vội kích động nhảy dựng lên "Ai là nhạc phụ tương lai của ta chứ, ba đồng ý!"

      “Ba đồng ý cũng sao, con của ba đồng ý là được rồi.” Loan Thần Thiên trào phúng ông câu, ai kêu ông cưng chìu Tiêu Tiêu đến mức vô pháp vô thiên như vậy chứ, cái này gọi là gieo gió gặt bão.

      "A, Tiêu Tiêu con đồng ý rồi sao? nên nên, con nhìn xem, ta tiêu tiền như nước thế này, về sau nếu phá sản rồi, con cùng ta xin ăn sao, nghe lời cùng cha  về nhà" lời này vừa ra, mọi người đầu đầy hắc tuyến, Loan ba ba quá đáng!

      Ngày hôm sau, khắp các mặt báo đều đồng loạt đăng tin tức rầm rộ ngày hôm qua. lượng lớn hoa hồng hiểu sao tập trung về thành phố A. Bởi vì Ngải Đăng  tạo áp lực, tòa soạn báo đều ăn ý viết ra thần bí thân phận người đó, chỉ là bóng dáng hư cấu mơ hồ, làm cho chuyện này càng trở nên bí lan truyền càng lúc càng xa.

      Con bị quân địch công thành chiếm đất, khiến cho Loan ba ba hề có năng lực phản kích, chỉ có thể trông mong nhìn con cùng Ngải Đăng thành đôi, Ngải Đăng thậm chí còn chuyển đến căn nhà ở sát vách, làm hại Loan ba ba mỗi khi rảnh rỗi liền đứng canh mãi cánh cửa giáp ranh giữa hai nhà canh phòng nghiêm ngặt tử thủ thanh bạch của con .
      Hotaru_yuki thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :