1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Mẹ chồng ăn thịt cả nhà nàng dâu - Kỷ Đạt(50c)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 22


      Mẹ Đại Lâm nhận được giấy triệu tập của toà án khi ở trường học, các đồng nghiệp bàn ra tán vào. Chủ nhiệm giáo vụ khích bác, xỉa xói bà trước mặt các đồng nghiệp: "Ồ, bà có thể chửi nhà thông gia khiến họ tức quá mà chết, còn muốn làm chủ nhiệm. Dựa vào việc bà biết chửi rủa hay việc bà biết lừa đảo? Trường ta xuất nhân tài kiệt xuất như bà, có khi tên tuổi được ghi vào sử xanh đấy! Chủ nhiệm giáo vụ tôi đây cũng mở mày mở mặt! Ha…ha!" Chủ nhiệm giáo vụ cười vang, mọi người cũng cười hùa theo, là vốn khinh thường những việc mà mẹ Đại Lâm làm, hai là lấy lòng chủ nhiệm.

      Mẹ Đại Lâm ngậm miệng, đôi môi tái xanh run run, móng tay suýt cào rách lòng bàn tay, nhưng cũng dám hé răng nửa lời.

      Nếu như bà dám đáp trả, chỉ có thể gây nên những lời chửi rủa lăng mạ tàn độc hơn. Làm to chuyện, trường học có thể khai trừ bà bất cứ lúc nào. Bà sắp về hưu rồi, vì số tiền lương hưu của bà, dù có bị sỉ nhục hơn nữa, bà cũng chỉ có thể nghiến chặt răng ngậm uất hận vào lòng. Giữa tiếng cười nhạo của đồng nghiệp, mẹ Đại Lâm dám lên tiếng, cầm giáo án, cúi đầu bước , cố để gây chú ý của mọi người. Phía sau vẫn vang vọng tiếng cười nhạo độc địa của đồng nghiệp và chủ nhiệm. Mẹ Đại Lâm nghe thấy như bị kim chích, nước mắt lăn dài. Ở nhà, cảnh đổ nát, có chỗ trú chân, ở trường học, bà cũng bị đả kích kịch liệt, ngày nào cũng thấp tha thấp thỏm, sợ hãi lo lắng như lớp băng mỏng, sợ sai bước, sai câu.

      Hiệu trưởng và chủ nhiệm tỏ thái độ bài trừ bà, muốn đuổi bà . Các đồng nghiệp những có ai ra mặt đỡ hộ bà câu, ngược lại đều thành tai mắt của chủ nhiệm, giám sát nhất cử nhất động của bà, để báo chủ nhiệm. Bà có làm sai chuyện gì, chủ nhiệm liền mắng bà như tát nước. Những ngày tháng của mẹ Đại Lâm ở trường khó sống, bà vẫn còn mấy năm nữa mới nghỉ hưu, lúc này bà cũgn dám có bệnh xin nghỉ dưỡng bệnh. Chỉ cần bà bà có bệnh, lập tức bị thầy hiệu trưởng khai trừ ngay. Bố Đại Lâm cãi cọ với bà bao năm nay, từ lâu bằng mặt mà bằng lòng, còn tình cảm. Con trai sắp phải ly hôn, bà biết, nếu như con trai ly hôn, rất có thể khó tìm được vợ, danh tiếng nhà quá tệ rồi, con nhà ai còn chịu lấy Đại Lâm chứ.

      Đại Lâm cả ngày trốn trong phòng khóc lóc, nhiều lần tìm Thuý Thuý, đều bị bố Thuý Thuý cầm chiếc ghế dài ném vào, nên dám đến nữa. Con trai rất lâu rồi chuyện với bà, cứ mở miệng ra là nổi giận đùng đùng, chửi bà tham tiền. Mẹ Đại Lâm lại bị toà án gửi giấy triệu tập. Ở trường, bà thấp thỏm yên, bà cảm thấy cuộc sống còn chút ý nghĩa gì, mấy lần đến bên sông Hải Bạt, bà muốn lao xuống, thế là xong. Vì nghĩ đến con trai, bà mới lao xuống, nhưng con trai bây giờ rất hận bà, hận bà phá hoại cuộc hôn nhân của , hận yếu đuối của mình, kịp thời bảo vệ Thuý Thuý, rất hối hận vì những việc xảy ra. Trong mắt con trai, mẹ Đại Lâm nhìn thấy thù hận sâu sắc.

      Dương Chiến đến phòng họp của công ty Thuý Thuý đúng như hẹn. Sau khi hỏi han vài câu xã giao, Tổng giám đốc Ngô điềm tĩnh mỉm cười, đưa ra những tài liệu mà Thuý Thuý sắp xếp lại. Đợi Dương Chiến từ từ xem xong tất cả tài liệu và ảnh, còn có cả video, trầm tư, mặc dù vẫn cố làm ra vẻ mặt tỉnh bơ, nhưng trong lòng biết , có đường lùi. biết Thuý Thuý điều tra ra, ngừng trách mình coi thường đó, quá sơ suất, để mất món hời.

      Tổng giám đốc Ngô thoáng mỉm cười, : "Tổng giám đốc Dương, tôi và quý công ty hợp tác nhiều năm, chất lượng sản phẩm của công ty chúng tôi có thể so sánh được với sản phẩm tốt nhất của những công ty đồng ngành quốc tế, giá cả cũng rất ưu đãi, chúng tôi cũng rất có uy tín trong ngành, điều này quý công ty biết nhất. xem chúng ta còn có thể hợp tác được ? " Dương Chiến trấn tĩnh, mỉm cười, : "Tôi muốn về suy nghĩ thêm, ngày mai tôi trả lời chú. Tôi có thể cầm những tài liệu này được ?" "Đương nhiên là được." Tổng giám đốc Ngô trả lời rất lịch thiệp.

      Ngày hôm sau, Dương Chiến ký hợp đồng năm với giá ban đầu. Trước đây, mỗi lần ký là hai năm, nhưng lần này Dương Chiến giở trò, chỉ ký năm. Bởi tối hôm kia, khi được Phó giám đốc Hàn tận tuỵ phục vụ ăn uống tại căn nhà sang trọng của , thu được rất nhiều thông tin quý giá. Khi Dương Chiến hỏi Phó giám đốc Hàn sao nhìn thấy lắp, Phó giám đốc Hàn lạnh lùng Thuý Thuý bị điên rồi. Dương Chiến rất ngạc nhiên, vội hỏi ngọn ngành. Phó giám đốc Hàn bèn cho , Thuý Thuý bị mẹ chồng đánh cho đến phát điên. vốn bị mắc chứng tự kỷ ám thị, mẹ lại bị mẹ chồng chửi cho đến chết, khiến Thuý Thuý thực bị điên. Dương Chiến kinh ngạc lắc đầu, : " đáng tiếc, đáng tiếc!" Dương Chiến lại hỏi thêm số việc về Thuý Thuý, được biết trước khi công tác, từng học được cách lắp ghép máy móc tại phân xưởng sản xuất. Cần phải biết rằng, rất ít người có thể vào được phân xưởng đó, và mỗi linh kiện đều được chế tạo độc lập, lộ ra ngoài. Cho dù là nhân viên kỹ thuật trong phân xưởng sản xuất cũng chỉ có thể hiểu biết về bộ phận linh kiện mình sản xuất, hề biết gì về những bộ phận linh kiện khác. Việc này là để bảo mật những bộ phận bên trong máy, để lộ kỹ thuật ra ngoài. Tổng giám đốc Ngô làm rất tốt công việc bảo mật này. Thuý Thuý cần tìm hiểu về máy móc, Tổng giám đốc Ngô tin tưởng Thuý Thuý, hơn nữa, trước khi Thuý Thuý vào phân xưởng, ký hợp đồng với Tổng giám đốc Ngô, nội dung là bảo mật vĩnh viễn những gì học được. Dương Chiến đứng dậy, lại lại trong phòng, nếu như có thể làm cho Thuý Thuý cho biết bí mật chế tạo máy, với những kỹ thuật viên xuất sắc có trong tay, đến năm, hoàn toàn có khả năng chế tạo ra loại máy móc này giống y như nay. Như thế cần mua ở chỗ Tổng giám đốc Ngô nữa, năm có thể tiết kiệm được vài chục triệu tệ. Còn về Thuý Thuý, liệu có bị đuổi việc hay khởi tố vì tội tiết lộ cơ mật của công ty, cũng chẳng liên quan gì đến Dương Chiến . Do đó, ngay ngày hôm sau, ký hợp đồng thời hạn năm với Tổng giám đốc Ngô. Trong năm, nhất định phải chế tạo ra loại máy móc này.
      Mua chuộc Thuý Thuý là việc dễ như trở bàn tay, điên rồi cũng chẳng sao, chỉ cần ra bí mật chế tạo máy là được. Sau khi hỏi thăm được địa chỉ nhà Thuý Thuý, Dương Chiến lái xe ngay.

      Mẹ Đại Lâm mấy ngày nay tâm thần được yên, bố Vương Hinh thuê ba cậu trai trẻ to khoẻ lực lưỡng, cầm di ảnh của mẹ Thuý Thuý, quanh bức ảnh quấn đầy khăn trắng. Sáng sớm, khi mẹ Đại Lâm ra khỏi nhà, họ liền theo bà, miệng lẩm bẩm "Trả mạng cho tôi!Trả mạng cho tôi!" Bà lên lớp giảng bài, họ tiếp tục cầm ảnh đứng đợi ngoài cửa lớp, khi hết giờ, họ lại theo bà về văn phòng, tiếp tục lẩm bẩm: "Trả mạng cho tôi!Trả mạng cho tôi!" Khi bà về nhà, họ cũng theo bà suốt cả chặng đường. Ở trước cửa nhà bà, họ gõ chiêng đánh trống, kêu gào ầm ĩ, khiến cho cả nhà Đại Lâm và hàng xóm đều bực bộ mà dám hé răng, cả đêm ngủ được.

      Hàng xóm dám nổi nóng với ba cậu thanh niên cơ bắp cuồn cuộn, ra sức trút giận lên mẹ Đại Lâm, họ chửi bới nhiếc móc bà thậm tệ. Mẹ Đại Lâm có chửi cũng chửi lại, đánh cũng đánh lại, mấy lần uất quá, chỉ muốn nhảy lầu tự vẫn.

      Hôm nay, mẹ Đại Lâm giảng bài, đột nhiên thấy nữ sinh làm mặt quỷ trêu ngươi bà, những bạn học khác thấy, nhưng mẹ Đại Lâm đứng bục giảng, sao có thể nhìn thấy được chứ? Tâm trạng của bà vốn trầm uất, vừa nhìn thấy bộ dạng của nữ sinh đó, liền nổi giận, hỏi làm gì đấy? ta cười, với mẹ Đại Lâm câu, khiến bà nổi giận đùng đùng, lao xuống chỗ nữ sinh đó. nữ sinh sắc mặt u, cả hàm răng trắng muốt, giọng đáng sợ như tiếng từ chốn điạ ngục, như là cương thi , cứ từng từ từng từ , khoảng cách giữa hai từ dừng lại khoảng hai giây: "Bà thông gia, tôi ở trong tủ lạnh ở phòng xác, lạnh quá !" Mẹ Đại Lâm rùng mình sợ hãi, mãi kịp phản ứng lại. Sau giây phút hãi hùng ban đầu, bà trở lại thực tại, đời làm gì có ma chứ? Quỷ thần sợ kẻ gian ác, thế giới này kẻ ác nhiều như nấm, quỷ nào dám ló mặt chứ? Chắc chắn là con bé này bị ai dụ dỗ giở trò, nghĩ đến đây, mẹ Đại Lâm sao có thể nhịn nổi? Bố Vương Hinh hành hạ bà, nhà trường giày vò bà, ba thằng thanh niên to con như Ngưu Ma Vương suốt ngày bám theo bà, sợi dây thần kinh của bà căng như dây đàn, bất cứ lúc nào cũng có thể đứt tung.
      Đầu mẹ Đại Lâm nóng bừng, hét lớn với nữ sinh đó: " chịu chăm chỉ nghe giảng, còn giở trò ma quỷ trong lớp, động rồ à! Ra khỏi lớp ngay cho tôi!" Thấy mẹ Đại Lâm giận giữ, nữ sinh cố trấn an sợ hãi của mình, hành động theo kế hoạch của Minh Minh, ra ngoài, khi qua mẹ Đại Lâm, lén lấy cùi trỏ hích vào người bà cái, sau đó lao lên bục giảng, thở sâu, nhìn khuôn mặt kinh ngạc của các bạn và mẹ Đại Lâm nổi giận lôi đình bên dưới. biết, phải diễn tiếp cho xong, vì nhận tiền của Minh Minh điển trai. Lúc này, mẹ Đại Lâm chạy lên bục giảng, nữ sinh lén nhấn nút máy ghi siêu mà Minh Minh đưa cho . Mẹ Đại Lâm véo tai , gầm lên: "Ra ngoài, phá vỡ kỷ luật lớp học, quá hỗn xược. Cứ đợi tôi thông báo cho phụ huynh của , càng ngày càng ra gì!" nữ sinh thầm bên tai mẹ Đại Lâm bằng thanh trầm nhất: "Đồ lưu manh, đồ lừa đảo, đồ giết người!" Mẹ Đại Lâm chỉ còn kịp cảm thấy trước mắt tối đen, ai cũng ức hiếp bà, ngay cả học sinh của bà cũng dám ức hiếp bà.

      Mẹ Đại Lâm đầu óc nóng bừng bừng, máu nóng bốc lên, phải cố gắng dùng hết lý trí, bà mới giơ tay ra đánh nữ sinh, quy định cho phép đánh học sinh. Nhưng mẹ Đại Lâm thể khống chế được miệng bà, bà lớn tiếng chửi bới: "Mày là đồ chết giẫm, mày dám…" Bà chửi đúng 15 phút đồng hồ, trước mặt tất cảc các học sinh trong lớp, trước mặt những đứa trẻ ngạc nhiên sửng sốt. Nhưng tiếc là bà thể ngờ được rằng, từng lời từng chữ bà bị máy ghi lén ghi lại. Minh Minh nhanh chóng cầm được cái máy ghi .

      Việc tiếp theo rất hợp tình hợp lý. mẹ Đại Lâm chửi rủa học sinh, vi phạm vào quy tắc nhà giáo, bị hiệu trưởng khai trừ cách công tư ràng, ha ha, đúng là công tư ràng. Mẹ Đại Lâm tố giác lên cơ quan trọng tài, nhưng bằng chứng ghi quá ràng, thể thêm được gì. Mẹ Đại Lâm bị mất tiền lương hưu. Ba cậu hộ pháp đó cũng bám theo bà nữa. Mẹ Đại Lâm bắt đầu im lặng cả ngày, hai con mắt vô thần nhìn đờ đẫn vào bức tường. Tiền lương và bảo hiểm y tế còn nữa, bà mới hơn 50 tuổi, những năm tháng về sau biết tính sao đây? Chỉ có mấy ngày, mà hốc mắt bà trũng hẳn xuống, người cũng gầy xọm cả . Được bạn bè giới thiệu, bà mua số sách về phật giáo về đọc, bắt đầu ngày ngày đến chùa thắp hương, cầu phúc cho con trai và Bá Bá. Em trai và em dâu thấy tình hình như vậy, thèm đến nhà chơi, sợ bà vay tiền của họ.

      Về phần Bá Bá, tiền kiếm được ở quán Internet, đưa về cho bà, mẹ Đại Lâm đưa bàn tay khô gầy nhận lấy tiền của Bá Bá, nước mắt tuôn rơi lã chã. Bố mẹ Bá Bá thấy con trai kiếm được tiền, giở mọi cách để lấy được tiền của Bá Bá. Nhưng Bá Bá đưa cho họ xu, mà đưa cả cho mẹ Đại Lâm. Bố mẹ Bá Bác thẹn thùng tức giận, đến nhà chỉ thẳng vào mặt mẹ Đại Lâm mà chửi bới, mẹ Đại Lâm khóc đến mờ cả mắt. Khoảng thời gian này, mẹ Đại Lâm già nhiều, tóc bạc trắng, lại cũng còn được nhanh nhẹn như trước, nhưng luôn đem theo cuốn kinh. Bà thường lẩm nhẩm: ""Cả hai cùng thua thiệt, cả hai cùng thua thiệt."

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 23


      Dương Chiến mang rất nhiều quà, tìm được đến nhà Thuý Thuý, gõ cửa, tự xưng là khách hàng của công ty Thuý Thuý, nghe bị ốm, đến thăm . Bố Thuý Thuý mời vào phòng khách, mới phát ra nhà chẳng còn hoa quả gì, ngay cả nước nóng cũng có. Mẹ Thuý Thuý còn chưa hoả táng, ông bà ngoại Thuý Thuý nhất định chọn ngày tốt để chôn, bố Vương Hinh vẫn còn liên hệ việc mua mộ. Bố Thuý Thuý mấy ngày nay ăn uống gì, Thuý Thuý cả ngày ngủ li bì, thỉnh thoảng bí bố ép dây, uống chút sữa. Cả nhà đều dang bận rộn với việc ma chay của mẹ Thuý Thuý, tạm thời có thời gian để chú ý đến . Mọi người thương lượng, đợi sau khi chôn cất mẹ Thuý Thuý xong, Bắc Kinh, nhờ chuyên gia khám bệnh cho .

      Thân hình cao to vạm vỡ của Dương Chiến vừa bước vào, phòng khách bỗng trở nên bé, chật chội, u. Dương Chiến ngờ là nhà Thuý Thuý lại và đơn sơ thế, Dương Chiến quen ngồi lâu ở bầu khí chật hẹp thế này, nên đề nghị được thăm Thuý Thuý, có việc cần với Thuý Thuý.

      Dương Chiến là loại nhân vật có tố chất làm lãnh đạo thiên bẩm, có thứ uy nghiêm khó mà từ chối được, còn bố Thuý Thuý cả đời thà chất phác, là người ngoan ngoãn chấp hành mệnh lệnh của lãnh đạo. Dù ông cảm thấy việc Dương Chiến vào phòng ngủ thăm Thuý Thuý được hay lắm, nhưng dưới uy phong của Dương Chiến, ông đành dẫn Dương Chiến vào phòng ngủ của Thuý Thuý. Thuý Thuý vẫn ngủ rất say. Dương Chiến gọi mấy lần, đều có phản ứng. Dương Chiến kéo luôn chăn của Thuý Thuý, may mà Thuý Thuý mặc đồ ngủ. Dương Chiến vừa nhìn thấy , vô cùng kinh ngạc, thể ngờ Thuý Thuý lại nhợt nhạt đến thế, gầy yếu đến độ chỉ còn da bọc xương. Sau khi bị kéo cho tỉnh dậy, Thuý Thuý mơ màng dụi dụi mắt, ngơ ngác nhìn Dương Chiến, nhận ra .

      Dương Chiến tin nổi Thuý Thuý lại nhận ra , vậy bước tiếp theo phải tiến hành thế nào đây? giơ tay ra, huơ huơ trước mặt Thuý Thuý, hồi lâu, Thuý Thuý vẫn nhận ra . Lúc này mới nhớ ra, giơ tay huơ huơ trước mặt bệnh nhân là ti vi họ thường làm để xem bệnh nhân có bị mù hay , chứ phải là để xem bệnh nhân có bị điên hay . Dương Chiến cảm thấy hành động của mình nãy giờ là đần độn, chỉ muốn tặng cho mình cái bạt tai. Thuý Thuý nhận ra , máy móc của ra sao đây? chỉ có thời gian năm thôi! Vẻ mặt Dương Chiến vẫn rất lịch , nho nhã, nhưng trong lòng hận nỗi thể bóp chết Thuý Thuý. Bố Thuý Thuý vào bếp pha sữa nóng cho con , tiện thể đun nước nóng pha trà cho Dương Chiến luôn.

      Dương Chiến thấy bố Thuý Thuý bước ra ngoài, bèn nắm lấy cơ hội. túm lấy gáy Thuý Thuý, hỏi gấp gáp: " lắp, tôi là Tổng giám đốc Dương, có nhớ ?" Thuý Thuý bị túm gáy, rất khó chịu, hừ hừ mấy tiếng, rụt cổ lại, mở to đôi mắt mơ màng, tìm kiếm mẹ khắp phòng: "Mẹ ơi, mẹ ơi!" Dương Chiến vừa bực vừa sốt ruột, : "Tôi phải mẹ đâu! Mẹ mất rồi!" Thuý Thuý nghe mẹ mất rồi, càng cuống cuồng xuống giường để tìm bóng dáng mẹ, tìm thấy bèn khóc oà lên. Bố Thuý Thuý vội vàng chạy từ bếp vào, dỗ dành Thuý Thuý, đưa sữa cho : "Thuý Thuý ngoan nào, mẹ chợ rồi, tý nữa là về. Con uống sữa rồi ngủ thôi".

      Thuý Thuý uống xong sữa, ngoan ngoãn trèo lên giường ngủ. Bố Thuý Thuý đắp chăn cho , Thuý Thuý ngọt ngào: "Khi nào mẹ về, bố nhớ gọi con nhé". Sau đó lại mơ màng chìm vào giấc ngủ. Dương Chiến tức đến nổ đom đóm mắt, chỉ muốn đâm đầu vào tường. ủ rũ đứng dậy, nhìn căn nhà bừa bộn lộn xộn - bố Thuý Thuý biết làm việc nhà.

      Bố Thuý Thuý với Dương Chiến, trong suy nghĩ của Thuý Thuý, mẹ vẫn còn sống, bố Thuý Thuý cứ luôn với , mẹ chợ, mẹ đến nhà dì, mẹ làm rồi. Sau đó Thuý Thuý yên tâm ngủ, nếu , Thuý Thuý nhớn nhác tìm mẹ khắp mọi nơi, tìm thấy khóc oà lên. Dương Chiến chẳng còn lòng dạ nào mà ở lại thêm nữa, muốn về. Bố Thuý Thuý vội bảo đem quà về, quà giá trị quá. Dương Chiến chẳng buồn nhiều, nhanh chóng rời khỏi đó.

      Sau khi trở về, Dương Chiến lại nghiên cứu những tư liệu mà Thuý Thuý thu thập được, sau đó lại lại trong căn phòng sang trọng của mình. Cuối cùng, nhờ bạn bè giới thiệu cho vị bác sĩ tâm thần nổi tiếng của Hồng Kông. Vị bác sĩ này chữa khỏi cho rất nhiều người, nhưng thu phí rất cao. Dương Chiến liên lạc được với ông, sơ qua về bệnh tình của Thuý Thuý, bác sĩ suy ngẫm lát rồi bảo đưa Thuý Thuý đến để ông khám, khả năng chữa khỏi bệnh là rất cao. Dương Chiến hơi kích động, sau khi trò chuyện với bác sĩ về liệu trình và các chi phí chữa bệnh, tính ra, nếu để chữa khỏi bệnh, cũng phải mất số tiền kha khá. Nhưng so với việc mỗi năm tiết kiệm được mấy chục triệu tệ và tiền lợi nhuận khổng lồ từ việc bán máy hàng năm. vẫn còn lợi hơn nhiều.

      Thế nên Dương Chiến hẹn lịch đưa Thuý Thuý đến cho bác sĩ chữa bệnh. Dương Chiến từ trước đến giờ, quyết định làm gì đều tiến hành nhanh gọn. Ngay hôm sau, tìm gặp bố Thuý Thuý tình hình, bố Thuý Thuý đương nhiên là đồng ý ngay. Dương Chiến lập tức làm thủ tục giấy tờ cho họ, nhanh chóng tới Hồng Kông.

      Đại Lâm được biết Thuý Thuý được ông chủ lớn đưa đến Hồng Kông chữa bệnh, trong lòng thấp thỏm lo lắng. Sau khi tan sở, muốn trở về nhà đối diện với ông bố suốt ngày thở ngắn than dài và bà mẹ mặt mày ủ rũ, nên thường đếm thẳng toà chung cư nhà Thuý Thuý, lặng lẽ đứng dưới hồi, khi mệt bèn ngồi xuống ghế trong khu. Trong khu có người nhận ra , liền chỉ chỉ trỏ trỏ, nhìn bằng ánh mắt khinh thường. Mỗi lần như vậy, Đại Lâm đều hổ thẹn cúi đầu nhìn ngón chân, cũng hề có ý định biện giải. Lâu dần, mọi người cũng chẳng buồn chỉ trỏ bàn tán gì nữa, yên lặng ngồi quan sát lũ kiến lại bận rộn dưới đất.
      Lúc và Thuý Thuý nhau, gần như ngày nào làm về cũng đến đây, ngày ngày đưa làm, đón về nhà, hai người cùng ngồi chiếc ghế này, cho dù là gì, chỉ nắm chặt bàn tay xinh của , ngồi yên lặng bên nhau cũng vô cùng hạnh phúc. Chẳng biết từ khi nào, niềm hạnh phúc này lại trở thành nỗi đau xuyên thấu vào tận xương tuỷ? Đại Lâm hiểu tại sao lại ra nông nỗi này, tại sao đôi vợ chồng trẻ ân ái lại thành ra thế này, ai biết được đây?

      Khi hạnh phúc có trong tay, biết trân trọng giữ gìn, đợi khi mất hối cũng kịp nữa rồi.

      vẫn luôn cho rằng Thuý Thuý là vợ , thể rời khỏi được, mẹ cũng là người mẹ hiền từ, chỉ cần Thuý Thuý hiếu thuận với mẹ chút, đáp ứng được tính hư vinh của mẹ khi vừa mới làm mẹ chồng, cái gia đình này được hạnh phúc mỹ mãn! Nhưng tại sao mọi chuyện lại diễn biết thành người mất, nhà tan cửa nát? sai bước, các bước đều sai. Đại Lâm hoàn toàn tuyệt vọng về cuộc sống tương lai. lặng lẽ gần như chút sinh khí, ngồi ghế, nước mắt cứ thế tuôn rơi.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 24


      Bá Bá kinh doanh quán Internet rất thành công, đem tiền về giúp mẹ Đại Lâm sửa chữa lại ngôi nhà, dù còn thua xa lúc trước, nhưng cũng tạm ở được. Bá Bá nuốt nổi cơn giận này, muốn gặp bố Vương Hinh để lý. Ở công ty bố Vương Hinh, bố Vương Hinh hề chú ý đến , gọi bảo vệ đuổi . Vừa vặn Vương Hinh trở về, vừa thăm ông bà ngoại ở bệnh viện. Ông bà ngoại vốn rất khỏe mạnh, bỗng chốc gầy rộc hẳn , nhìn thấy bèn cầm tay khóc nghẹn ngào, làm cho Vương Hinh cũng đầm đìa nước mắt. vừa quay lại, nhìn thấy Bá Bá, cơn giận trào lên, chỉ , bảo cút . Bá Bá nổi giận, từ được mẹ Đại Lâm nâng niu trong lòng cho đến lúc khôn lớn, chưa bao giờ phải chịu sỉ nhục này, ngay lúc đó bèn chửi tay đôi với Vương Hinh. Kẻ thù gặp nhau, ánh mắt đỏ ngầu, lời qua tiếng lại bèn chuẩn bị động thủ. Dù sao Vương Hinh cũng là con , mặc dù dáng người cao ráo, nhiều kinh nghiệm, đánh người như Đại Lâm vấn đề, nhưng Bá Bá cao hơn 1m80, thân hình vạm vỡ, chắc chắn Vương Hinh đánh lại được. Nhưng Vương Hinh nóng mắt, mặc kệ, cứ thế lấy ghế ném về phía Bá Bá. Họ đánh nhau ở đại sảnh tầng công ty, tiếp tân ở tầng sợ quá, vội vàng gọi điện thoại báo cáo với bố Vương Hinh.

      Bá Bá cũng phải tay vừa, tay giữ lấy chiếc ghế liền ấn Vương Hinh xuống dưới đất. Vương Hinh phản ứng cực nhanh, giơ hai chân lên đỡ, Bá Bá nhanh nhẹn né tránh. Vương Hinh muốn đứng lên, nhưng bị Bá Bá ném ghế, ấn giữ vai , hai đầu gối ghìm chặt đùi , Vương Hinh giơ cao nắm đấm định đánh, bị Bá Bá giữ chặt đôi tay.

      Trong lúc Bá Bá và Vương Hinh giằng co nhau, tay Bá Bá vô tình chạm vào ngực . Khi Bá Bá vừa chạm vào khuôn ngực đầy đặn, mềm mại, lập tức rút tay lại như phải bỏng, mặt đỏ bừng lên.

      Vương Hinh vừa giận vừa xấu hổ, từ và Thuý Thuý đều nhận được giáo dục đôn đốc của bà ngoại, trước khi kết hôn phải giữ được trinh tiết, cho nên, mặc dù Vương Hinh thường xuyên chửi bậy cách hơi thô thiển, nhưng tiếp xúc về thể xác giữa và Đại Thiếu cũng chỉ dừng lại ở nụ hôn mà thôi, Đại Thiếu cũng dám ép .

      Cao thủ trong giới võ lâm giao đấu, phần ngực và phần dưới của người phụ nữ là vùng cấm kị. Bá Bá chạm vào vùng cấm kị. nhanh nhẹn đứng dậy, thẹn thùng, lí nhí: "Xin lỗi, tôi cố ý!" Vương Hinh túm lấy chiếc ghế, đập mạnh. Bá Bá biết mình đuối lý, tránh, chỉ đứng tấn.

      Đến khi bố Vương Hinh vội vàng chạy bằng đường thoát hiểm xuống, nhìn thấy con của ông ngỗ ngược vung ghế lên đập mạnh vào Bá Bá. Bố Vương Hinh thấy con hề hấn gì, thở phào nhõm, đứng bên thưởng thức trận đấu võ miễn phí, rồi mới từ từ bước đến, bảo Vương Hinh dừng tay. Vương Hinh cũng đánh mệt, thở phù phù, trừng mắt nhìn Bá Bá.

      Khi ánh mắt hai người chạm nhau, cả hai cùng vội vàng né tránh.

      Bá Bá gì, quay người bước , khi bước xuống bậc thềm, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, lại quay đầu lại, bỗng gặp phải ánh mắt Vương Hinh vẫn trợn trừng nhìn theo tấm lưng to khoẻ rắn chắc của . Vương Hinh bỗng đỏ mặt, Bá Bá cũng lập tức thẹn thùng quay người vội vã bước .

      Bố Vương Hinh ngạc nhiên hỏi con : "Sao mặt con đỏ thế?" Vương Hinh : "Đánh mệt quá bố ạ" .

      trở về phòng làm việc, định gọi điện cho Đại Thiếu, nếu Đại Thiếu biết chuyện, chắc chắn xé xác Bá Bá. Điện thoại cầm trong tay, trước mắt lên đôi mắt trong trẻo thuần khiết của Bá Bá, bất giác, đặt điện thoại xuống.

      Dưới bầu trời oi ả, Bá Bá vội vàng bước , rồi dần dần bước chậm lại, nhàng đặt bàn tay vừa nãy chạm vào Vương Hinh lên môi. Trước đây, khi Đại Lâm và Thuý Thuý nhau, gặp Vương Hinh, đó là kiêu ngạo và ương bướng. Do khác biệt quá lớn về hoàn cảnh gia đình, bao giờ có thể ngờ được rằng, có lúc lại gần đến thế.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 25


      Bố Thuý Thuý thể xin nghỉ phép quá lâu, ông ở lại Hồng Kông được tháng quay về, để lại mình Thuý Thuý mơ màng đối diện Dương Chiến. Đương nhiên, trước mặt bố Thuý Thuý, Dương Chiến tỏ ra hiền lành lương thiện như Thích Ca Mâu Ni. Chỉ trong nháy mắt, luôn mất hết kiên nhẫn đối với Thuý Thuý mơ mơ màng màng, hơi tý là trách mắng chì chiết , mấy lần tức giận, chỉ muốn ném Thuý Thuý ra ngoài cửa sổ. Khi rời khỏi đó, bố Thuý Thuý rất yên tâm, ông cảm thấy Dương Chiến là người đàn ông tốt hiếm có, trong xã hội ngày nay, người tốt như Dương Chiến còn nhiều nữa.

      Bố Thuý Thuý vừa , Dương Chiến liền khôi phục lại khuôn mặt nguyên thuỷ đối với Thuý Thuý, Thuý Thuý được vị bác sĩ nổi tiếng chữa trị có chút khởi sắc, cũng thấp thoáng nhận ra là ai, cứ vừa nhìn thấy là lập tức lẩn trốn. Hôm nay, Thuý Thuý ngủ lười, chủ động chữa bệnh, cứ nghĩ đến máy móc của biết đến bao giờ mới chế tạo được, lại càng bực bội, nổi giận đùng đùng lao vào biệt thự thuê cho Thuý Thuý, thẳng lên tầng, lấy chân đạp cửa phòng ngủ, hất tung chăn của Thuý Thuý và bắt đầu chửi bới . Bị đánh thức bất ngờ, rồi lại nhìn thấy khuôn mặt dữ tợn của Dương Chiến, Thuý Thuý run rẩy sợ hãi, vội chui vào trong chăn, còn dám thò đầu ra. Dương Chiến buông tha, túm lấy , định vứt ra ngoài cửa sổ chạm sát đất. Thuý Thuý giãy giụa, kêu khóc gọi mẹ. Dương Chiến mềm lòng, đưa vào phòng tắm, mở vòi hoa sen trong bồn tắm, cởi quần áo , nắm lấy , tắm cho giống như giặt cái khăn, giúp mặc váy, rồi nhét vào trong xe hơi của , đưa đến chỗ bác sĩ.

      Dương Chiến lao nhanh đường phố Hồng Kông, may mà biệt thự thuê cũng khá gần bệnh viện, lúc là đến. Bệnh viện nằm khu vực phồn hoa của Hồng Kông, Dương Chiến thuê biệt thự ở đó đương nhiên giá cũng rất đắt đỏ. Dương Chiến quay sang nhìn Thuý Thuý ngồi bên cạnh , tóc ướt nhèm, sợ sệt quan sát người qua xe lại nườm nượp đường phố Hồng Kông. Có lần, Thuý Thuý , Hồng Kông chẳng có gì hay cả, cũng giống như Thanh Đảo, vùng ven biển vậy, hơn nữa lại quá đông người, đường đâu đâu cũng đầy người, lại chen chúc, lao nhanh như bay, cứ như là ăn cướp, còn ở Thanh Đảo đông người, lại cũng nhanh, đường phố rộng rãi thoáng mát, rất dễ chịu. Những lời này là Thuý Thuý ra mấy hôm trước, bệnh của khá hơn đôi chút, thỉnh thoảng cũng biết ra những suy nghĩ của mình. Thuý Thuý nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Dương Chiến, vội vàng tránh né. Dương Chiến hỏi cách nghiêm khắc và khô khan: "Bệnh của khi nào mới khỏi? Có thời hạn ? Tôi có thời gian để lãng phí vào !" Thuý Thuý khẽ hỏi: "Bệnh của tôi có liên quan gì tới ?" mưu của Dương Chiến bị lật tẩy, đùng đùng nổi giận: "Im ngay! nữa là tôi ném ra khỏi xe đấy!"

      Thuý Thuý thận trọng nép người về phía cửa xe, bắt đầu nhớ mẹ. Bác sĩ là người hoà nhã ngoài 50 tuổi, ông rất quý khuôn mặt vừa thẹn thùng vừa mơ màng của Thuý Thuý nên cư xử rất đỗi dịu dàng với . Mấy lần ông nhìn thấy Dương Chiến nổi giận mắng mỏ Thuý Thuý, mặc dù ông biết Dương Chiến và Thuý Thuý có quan hệ gì, nhưng nhìn thấy Thuý Thuý và bố ăn mặc năng đều rất bình thường, còn Dương Chiến vừa nhìn biết là nhân vật danh tiếng trong xã hội, biết tại sao Dương Chiến lại bỏ ra số tiền lớn để chữa bệnh cho Thuý Thuý. Đạo đức nghề y cho phép ông hỏi han quá nhiều. Sau khi nhìn thấy vài lần Dương Chiến nổi giận với Thuý Thuý, bác sĩ kìm lòng được, bèn khuyến cáo Dương Chiến, nếu của tiếp tục làm như vậy thỉ chỉ có hại cho việc chữa trị của Thuý Thuý mà thôi. Vì máy móc mấy chục triệu tệ của , Dương Chiến bất đắc dĩ phải hứa với bác sĩ. Thế nhưng sau đó, vẫn thể kìm nổi tính khí nóng nảy được hình thành từ của mình, mặc dù mỗi lần nổi nóng, đều hối hận mất mấy phút.

      Lúc này, bác sĩ nhìn thấy toàn thân Thuý Thuý ướt nhèm, hơn nữa, khi nắm tay, phát ra toàn thân run rẩy, ông hỏi Dương Chiến ngược đãi thế nào. Dương Chiến giờ mới sực nhớ, khi nãy vì vội quá, dùng vòi nước lạnh tắm cho Thuý Thuý, thảo nào mà Thuý Thuý khi đó cứ rên hừ hừ, dưới uy hiếp của mới chuyển thành tiếng thút thít. Tắm xong, cũng kịp lau khô cho , cứ thế mặc bộ váy cho , cần phải biết rằng bây giờ trời chuyển sang thu. Trước câu hỏi vặn của bác sĩ, Dương Chiến hơi đỏ mặt, trình bày mấy câu. Bác sĩ nghiêm khắc : "Ông Dương, nếu còn để tôi phát ra lần nữa ông ngược đãi bệnh nhân, tôi lập tức báo cảnh sát!" Dương Chiến ủ rũ xin lỗi:"Xin lỗi, sau này tôi hết sức chú ý".Bác sĩ lườm cái, gọi y tá rót cho Thuý Thuý tách cafê nóng, khoác thêm áo khoác vào, sau đó bắt đầu chữa bệnh. Vị bác sĩ này có học vấn uyên bác nhất về tâm lý học. Ông chẩn đoán, Thuý Thuý có vấn đề gì về tinh thần, chỉ là gặp phải tổn thương quá lớn nên tự khép mình lại. Sau khi trị liệu tâm lý có thể bình phục. Ông chuẩn bị mấy hôm nữa tiến hành trị liệu bằng phương pháp thôi miên cho Thuý Thuý, để trong quá trình bị thôi miên, Thuý Thuý có thể ra tất cả nỗi đau tâm lý mà phải chịu đựng, có như vậy, bác sĩ mới có phương hướng điều trị chuẩn xác.

      Được bác sĩ điều trị, Thuý Thuý khá hơn nhiều, biết chuyện, biết cười, biết trợn trừng mắt với Dương Chiến khi tức giận, cũng biết cãi lại Dương Chiến nữa. Dương Chiến cảm thán, đúng là Thuý Thuý lúc mơ mơ màng màng trước đây vẫn đáng hơn.

      lần, Thuý Thuý tức giận quá, còn lấy nệm ghế sô fa ném vào Dương Chiến. Lúc đó Dương Chiến quá bất ngờ, tránh nên bị ném thẳng vào, sau đó xoa xoa mũi, kinh ngạc bước . Sau khi bác sĩ kết thúc việc chữa trị, Dương Chiến mải bận rộn, mãi mới đến đón Thuý Thuý. Trước khi rời khỏi đó, bác sĩ dặn , trời bắt đầu lạnh, cần phải mặc thêm áo ấm cho Thuý Thuý, mọi người đều mặc áo khoác, Thuý Thuý vẫn mặc chiếc váy mỏng đem từ Thanh Đảo đến.

      Dương Chiến gật đầu đồng ý, đúng là sơ suất bỏ qua việc này. Chính tự mua cho mình số quần áo, lại hề nghĩ đến việc mua cho Thuý Thuý.

      Lần này, dẫn Thuý Thuý đến thiên đường mua sắm lớn nhất Hồng Kông. Những người trước kia của Dương Chiến hầu như đều là người mẫu, quần áo mua cho họ đều dài và thon . dựa theo kinh nghiệm của mình, đến thẳng những khu vực bán hàng hiệu nổi tiếng mà các thích, chỉ cần ưng ý bộ quần áo người ma-nơ-canh mặc là bảo bán hàng lấy loại thon nhất dài nhất để Thuý Thuý mặc thử. Nhưng Thuý Thuý chỉ cao có hơn 1m60, thêm nữa, gần hai tháng qua cơm cá cơm thịt hầu hạ, lại béo tròn giống như trước đây, thậm chí còn hơi có bụng dưới, những bộ quần áo đó, Thuý Thuý sao có thể mặc vừa đây? bán hàng nhìn Thuý Thuý và Dương Chiến, cười gượng.

      Lúc này Dương Chiến mới kịp phản ứng lại, cơn giận bốc lên, trách mình suy nghĩ được chu đáo, ngược lại trách Thuý Thuý thân hình đủ cao, đủ gầy, đủ thân hình người mẫu, làm mất mặt!

      Dương Chiến cố kìm cơn giận, với bán hàng: "Thôi, bỏ , cảm ơn ! " Rồi kéo Thuý Thuý . Thuý Thuý cam tâm, cứ quay đầu lại nhìn bộ đồ tuyệt đẹp mặc người ma-nơ-canh. Đây là bộ đồ màu đen chất liệu cao cấp, ở ống tay có hàng hoa hồng đỏ tươi bằng lụa tơ tằm to bằng nửa lòng bàn tay, phía bên phải eo cũng có bông hoa hồng tươi thắm như vậy. Thuý Thuý chưa bao giờ nhìn thấy bộ đồ đẹp đến thế. Đồ trong trung tâm mua sắm Ánh nắng mặt trời và Mùa xuân Pari ở Thanh Đảo đều rất đắt, Thuý Thuý gần như chẳng bao giờ xem, có tiền mua, xem xong càng đau lòng. Đồ của Thuý Thuý mặc đều mua ở những chỗ phổ thông, có 70, 80 tệ mà Thuý Thuý cũng thấy hơi đắt rồi. Thuý Thuý cứ liên hồi quay lại nhìn bộ đồ đó, cũng ngại dám mở miệng ra bảo Dương Chiến mua, miệng chu ra vẻ oan ức. Dương Chiến thấy ánh mắt thèm thuồng của , bực bội: " Bộ đồ đó mặc người người mẫu mới đẹp, nhìn lại , vừa béo vừa lùn, mặc mà đẹp được tôi ra ngoài đường bị xe đâm chết!" Thuý Thuý vừa giận vừa cuống, bỗng lắp ba lắp bắp: "Tôi, tôi… béo đến thế, chỉ là hơi … hơi béo chút thôi…" Dương Chiến chẳng buồn tranh luận với , tiện tay chỉ bộ đồ trước mặt, với bán hàng tìm kích cỡ phù hợp với Thuý Thuý và cho vào túi. Thuý Thuý thích, : "Đây là quần áo của phụ nữ trung tuổi, dành cho những bà mẹ 50 tuổi mặc". Dương Chiến thể nhịn nổi nữa, hét lớn: "Thích mặc hay tuỳ! Tôi chẳng muốn hầu hạ nữa đâu! Bộ này còn đắt hơn bộ khi nãy những 2000 đô la Hồng Kông, còn hài lòng, muốn chết à! Muốn chết ra ngoài đâm vào xe ! " bán hàng kinh ngạc nhìn hai người, đoán xem họ quan hệ gì với nhau, người ? Trông hợp! Người giúp việc? Ánh mắt Thuý Thuý nhìn Dương Chiến hề giống người giúp việc nhìn ông chủ.

      Thuý Thuý định chửi gì đó, nhưng lại nghĩ ra được, bèn : "Đồ thần kinh", rồi quay người luôn. Dương Chiến tức điên lên, hồi lâu mới nghĩ ra việc đuổi theo , chớ để bị lừa bắt ở giữa trung tâm này, thế máy móc của cũng luôn. Dương Chiến tìm kiếm lúc lâu, khó khăn lắm mới tìm thấy Thuý Thuý đứng trước bộ váy màu đen đó. Dương Chiến lời nào, kéo ra khỏi trung tâm, đẩy vào xe, về nhà! Suốt dọc đường , Dương Chiến bực bội nghĩ, chờ được đến lúc đồ lắp này chữa khỏi bệnh, phát minh ra máy móc, bị làm cho tức đến chết mất! tức chết cũng phải bị tổn thọ mất hai mươi năm! Dương Chiến vừa lái xe vừa cầu nguyện: "Thượng đế à, xin ngài hãy để ta trở lại trạng thái ngớ ngẩn biết chửi ai như trước , con thực thể chịu đựng nổi ta nữa rồi!"

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 26


      Thanh Đảo, cơn gió thu thổi bay những chiếc lá lìa cành. Những chiếc lá vàng óng rơi đầy đường phố, cơn gió thổi qua, tạo nên những tiếng xào xạc êm ả.

      Đại Thiếu và Vương Hinh dạo bước, Đại Thiếu ôm eo Vương Hinh, vô cùng dịu dàng, xoay người Vương Hinh lại, thơm lên trán , : "Hinh Hinh, chùng ta cưới nhau nhé. Em cũng qua sinh nhật 24 tuổi rồi". Vương Hinh bĩu môi: " cầu hôn à? Có quỳ xuống ? Thế hoa hồng đâu? Nhẫn kim cương đâu?" Đại Thiếu cười hi hi, nhẫn kim cương mua từ lâu rồi, là kiểu dáng Vương Hinh thích. Hôm nay, thử thăm dò ý tứ của Vương Hinh, trước đây, Vương Hinh luôn : " nhắm mắt lại ngủ !" Ý là hãy nằm mơ . Lần đầu tiên, khẩu khí của Vương Hinh dịu lại, Đại Thiếu như mở cờ trong bụng, ôm chặt vào lòng.
      Mẹ Đại Lâm cũng dần lấy lại khí thế sau khi chịu đựng những đả kích liên tiếp từ cái chết của mẹ Thuý Thuý. Bạn nhìn thấy cỏ dại bao giờ chưa? Cỏ dại bên đường có bị châm giẫm lên. lúc đó nằm rạp xuống, khiến ta đồng tình, nhưng nó nhanh chóng kiên cường đứng lên. Cỏ dại chính là bức tranh tả thực của mẹ Đại Lâm. Toà án phán quyết như sau, mẹ Đại Lâm chửi rủa dẫn đến cái chết của mẹ Thuý Thuý, bồi thường 3,5 vạn tệ. Việc Đại Lâm lừa đảo hôn nhân, đủ chứng cứ, thụ lý. Bố Vương Hinh thay mặt bố Thuý Thuý, đòi Đại Lâm trả 5 vạn tệ. Mẹ Đại Lâm trả được số tiền nợ ngân hàng 10 vạn tệ. Cuối cùng, mẹ Đại Lâm còn cách nào khác, đành phải bán căn nhà mua lúc Đại Lâm kết hôn, trả đủ số tiền 18,5 vạn, mua căn nhà khác hơn. Dốc công sức tranh đấu, chẳng được gì, lại trở về vị trí ban đầu, ngay cả công việc cũng bị mất. Sau khi than thở ba tháng trời, bà lại bắt đầu có những suy tính mới. Bá Bá đến tuổi kết hôn mà vẫn chưa có nhà. Mặc dù bố Thuý Thuý vẫn thèm để ý đến Đại Lâm ngày ngày đến ngóng ở khu nhà Thuý Thuý, nhưng khẩu khí đỡ hơn nhiều. Đại Lâm nghĩ, ba tháng rồi, Thuý Thuý chắc cũng sắp về, vì sợ lỡ dịp Thuý Thuý về nhà, nên dù có mưa gió cũng ngăn nổi đôi chân đứng canh ở khu nhà Thuý Thuý mỗi khi tan sở. Khi và Thuý Thuý vừa mới hưởng tuần trăng mật về bị chia rẽ, ba tháng trôi qua, càng lúc càng nhớ Thuý Thuý. Từ khi nhau đến giờ, chưa bao giờ và Thuý Thuý xa nhau lâu như vậy.

      Ban đầu bố Thuý Thuý chau mày quắc mắt lạnh lùng với , định bảo Thuý Thuý gửi cho ông giấy uỷ quyền đại diện Thuý Thuý để ly hôn với Đại Lâm, nhưng Dương Chiến chẳng buồn quan tâm đến việc này, nên cứ lần lữa mãi. Bố Thuý Thuý chỉ đợi Thuý Thuý chữa bệnh xong về nhà ly dị Đại Lâm. Dù sao 20 vạn cũng đập phá rồi, số tiền 10 vạn bị lừa sau này cũng lấy lại được 5 vạn, còn liên can gì nữa. Nhưng Đại Lâm ngày ngày dù mưa gió cũng vẫn đến đợi Thuý Thuý, bố Thuý Thuý mềm lòng, thấy rằng trong xã hội ngày nay, người đàn ông si tình đến thế cũng còn nhiều, có thể thấy Đại Lâm Thuý Thuý lòng. Thêm nữa, những người bác họ hàng của bố Thuý Thuý đều khuyên nhủ ông, chưa chắc bệnh tình của Thuý Thuý chữa khỏi hẳn, nếu chữa khỏi bệnh, quay về đây, ai còn muốn cưới nữa? Mà cho dù chữa khỏi bệnh, người phụ nữ ly hôn như Thuý Thuý, tìm đâu ra người chồng si tình như Đại Lâm? Thôi, vẫn là tình đầu tốt nhất! Những người tái hôn, có mấy ai được hạnh phúc? Bố Thuý Thuý suy nghĩ hồi lâu, ép Thuý Thuý ly hôn ngay với Đại Lâm nữa, thái độ đối với Đại Lâm cũng mềm dịu hơn, có lúc còn gọi Đại Lâm đến ăn cơm.

      Lúc này, mẹ Đại Lâm thấy thái độ của bố Thuý Thuý dịu , lại nghe Đại Lâm có người muốn giới thiệu đối tượng cho bố Thuý Thuý, đều bị ông từ chối, mẹ Đại Lâm chuyển động con ngươi mắt, nảy ra ý đồ. Mẹ Đại Lâm có em họ con ông chú họ, năm nay 45 tuổi, từ xinh đẹp, đứng trong đội ca múa của trường, năm đó cũng thi được vào đoàn ca múa, nhưng bị con của vị quan chức ép xuống, đành phải vào công xưởng, lấy chồng là con , chồng mất sớm, cũng chưa có con, muốn tái hôn nhưng vẫn tìm được người phù hợp, nên ở lại nhà mẹ chồng, mẹ chồng cũng tiện đuổi . Mấy năm nay, mẹ chồng bán thân bất toại, đành phải cắn răng hầu hạ, là người phụ nữ đảm . Mẹ Đại Lâm nghĩ, nếu như giới thiệu được cho bố Thuý Thuý, sau khi kết hôn, họ có thể đến ở nhà mẹ chồng , dù sao bà lão bán thân bất toại có thể sống được mấy ngày chứ. Nhà Thuý Thuý có thể sửa lại chút để dành cho Bá Bá lấy vợ. Nếu Thuý Thuý hài lòng, để Thuý Thuý và Đại Lâm ở đó, đằng nào bố Thuý Thuý mà chết, chẳng phải của Đại Lâm sao? Đợi bố Thuý Thuý chết, ngay cả nhà của mẹ chồng em họ cũng trở thành của Đại Lâm, cũng chính là nhà của bà, bà có thể lấy cho Bá Bá cưới vợ. Chỉ hận nỗi là bố Thuý Thuý rất khỏe mạnh, biết bao giờ mới chết! Nghĩ là làm, mẹ Đại Lâm đội gió rét, thẳng đến nhà em họ. Người này tên là Trương Tú Tú, là người phụ nữ tâm địa cũng đến nỗi xấu xa.

      Trước mặt Trương Tú Tú, mẹ Đại Lâm hết lời khen ngợi bố Thuý Thuý, nào là mặt mày sáng sủa, thân hình cao lớn, đơn vị rất coi trọng, tính tình chất phác thuần hậu, nhà cửa cũng khá, chỉ có con lâý Đại Lâm. Vợ mất thời gian, nhưng vẫn luôn nhớ thương vợ, ai giới thiệu đối tượng cũng chịu. Trương Tú Tú nghe xong cũng động lòng, muốn gặp mặt. Mẹ Đại Lâm cùng với Đại Lâm đến nhà Thuý Thuý gặp bố Thuý Thuý về việc này. Bố Thuý Thuý nổi giận, đuổi mẹ Đại Lâm ra ngoài. Mẹ Đại Lâm vẫn nhụt chí, nhân ngày chủ nhật, liền kéo Trương Tú Tú trang điểm hết sức tỉ mỉ đến nhà Thuý Thuý. Bố Thuý Thuý thấy Trương Tú Tú duyên dáng nền nã, nên hơi ngại đuổi thẳng mẹ Đại Lâm ra khỏi cửa. Mẹ Đại Lâm ngồi ghế sô fa, liến thoắng về ưu điểm của Trương Tú Tú, bố Thuý Thuý chẳng buồn lên tiếng. Trương Tú Tú thấy bố Thuý Thuý cao to, khoẻ mạnh, thà, nhà cửa cũng khá, nên rất động lòng. Đến trưa, Trương Tú Tú chủ động đứng lên vào bếp nấu cơm, bố Thuý Thuý ngăn nhưng bà cười: " cứ ngồi , em nghe chị có ai giúp việc nhà, lại làm, về nhà còn phải tự nấu cơm, vất vả quá, em nghe mà xót ruột. Hôm nay em đến đây rồi, cứ ngồi nghỉ , đợi lát nữa chấm điểm nghệ thuật nấu nướng của em! " Trương Tú Tú vốn định : "Để lát nữa chấm xem nghệ thuật nấu nướng của em và của chị nhà ai hơn ai!" May mà kịp phanh lại, tiếp. Bà vốn có văn hoá, biết ăn , trình độ ăn của bà là zê rô, nhưng trình độ nấu nướng dọn dẹp nhà cửa của bà vào bậc nhất. Bà nấu cơm, bố Thuý Thuý thể ngồi , bèn vào phụ giúp bà, hai người trò chuyện rất thận trọng, ý tứ. Cơm nấu xong, màu sắc hương vị rất tuyệt, hơn hẳn tay nghề của mẹ Thuý Thuý, Từ ngày mẹ Thuý Thuý qua đời, bố Thuý Thuý ăn uống tạm bợ, đây là bữa cơm ngon nhất kể từ mấy tháng nay ông được ăn, ăn no quá phát nấc. Mẹ Đại Lâm cười tít mắt, luôn miệng khen ngợi trình độ nấu ăn của Trương Tú Tú xuất sắc, khiến Trương Tú Tú cười thẹn thùng. Trương Tú Tú cười, : " thích ăn món ăn do em nấu là được rồi, từ nay về sau, ngày nào em cũng đến nấu cho ăn!" Bố Thuý Thuý muốn từ chối, nhưng lại thấy hơi tiếc, nên cứ ậm ừ. Sau khi ăn xong, Trương Tú Tú dọn dẹp đâu ra đấy cà căn nhà lộn xộn bừa bãi, giặt giũ hết đống quần áo bố Thuý Thuý để tích tụ từ lâu, đem phơi phóng.

      Bố Thuý Thuý ngồi ghế sô fa, vuốt vuốt cái bụng no căng, nhìn căn nhà được dọn dẹp sạch tinh tươm, có cả người phụ nữ xinh đẹp cắm cúi làm việc, bỗng thở dài cảm thán, gia đình có người phụ nữ là xong! Thế là Trương Tú Tú ngày nào cũng đến nhà Thuý Thuý cơm nước, dọn dẹp, giặt giũ, còn massage cho bố Thuý Thuý nữa. Bố Thuý Thuý dần dần quên cái chết thê thảm của vợ.

      Trương Tú Tú ở độ tuổi ham muốn như hổ như sói. Sau khi quen biết với bố Thuý Thuý được ba tuần, Trương Tú Tú mượn cớ nấu cơm bị bẩn, bèn ở lại nhà Thuý Thuý tắm rửa, tắm đến nửa chừng, lại cầu bố Thuý Thuý chà lưng. Bố Thuý Thuý ở bên ngoài nghe tiếng nước chảy róc rách sớm nảy sinh suy nghĩ vẩn vơ, lần này đúng là củi khô gặp lửa, chập luôn vào nhau. Bố Thuý Thuý là người đàn ông truyền thống, làm việc gì phải có trách nhiệm, nên định ngày, mời số khách coi như làm lễ cưới.

      Ngày cưới được tổ chức vào tháng thứ tư sau khi mẹ Thuý Thuý mất, hề thông báo cho gia đình Vương Hinh. Hồi xưa, bố mẹ Thuý Thuý quen biết nhau là qua người giới thiệu, trước khi cưới vốn cũng có nhiều tình cảm, điều kiện hai bên tương tự, đều trung hậu thà, mặt mũi đoan chính. Hai bên gia đình gặp mặt nhau, dựa vào những thông tin được cung cấp. Cả hai gia đình đều là những người thà, thế nên đồng ý kết hôn. Sau khi cưới, mẹ Thuý Thuý ôm hết mọi công việc gia đình, bố Thuý Thuý phải lo lắng gì, công việc ngày càng phát triển. Còn mẹ Thuý Thuý, vì hết lòng chăm lo cho gia đình, nên công việc chỉ dậm chân tại chỗ. Hai người chung sống với nhau cả đời, cũng rất hoà thuận, ít cãi cọ, nếu về mặt tình cảm, có lẽ chỉ là tình thân.

      Mẹ Vương Hinh cưới sau, bà xinh đẹp hơn chị , chọn lựa mãi mới chọn được bố Vương Hinh, chính là vì trọng ông có năng lực. Nhưng bố Thuý Thuý lại có vẻ coi thường người có công việc chính thức, cho rằng ông buôn bán khắp nơi, thu nhập ổn định. Sao mà ổn định được bằng hàng tháng lĩnh lương ở công xưởng? Chỉ mấy năm sau, bố Vương Hinh mở được công ty, làm ăn phát đạt, bố Thuý Thuý lại bắt đầu tự ti, dám ngẩng mặt lên trước gia đình nhà vợ. Cho nên, ông bà ngoại Thuý Thuý lập di chúc để lại toàn bộ gia tài cho Vương Hinh, bố Thuý Thuý trong lòng tức giận, cũng dám gì.

      Mẹ Thuý Thuý đột ngột qua đời, bố Thuý Thuý cũng dần ổn định lại quỹ đạo cuộc sống sau cơn bàng hoàng kinh ngạc. Thuý Thuý Hồng Kông, gia đình Vương Hinh cũng chẳng buồn đến thăm hỏi ông, chỉ thường xuyên gọi điện đến hỏi tình hình của Thuý Thuý. Bố Thuý Thuý cuối cùng cũng tránh xa được gia đình Vương Hinh, tránh xa cái gia đình khiến ông có cảm giác nặng nề, áp lực. Cả ngày chạm mặt Trương Tú Tú hiền thục nhu mì, ông cảm thấy cuộc sống bỗng chốc dễ chịu hẳn. Nhưng bố Thuý Thuý mời mẹ Đại Lâm, chỉ mời Đại Lâm. Đại Lâm chẳng có ý kiến gì về việc này, thân lại càng thêm thân, là việc đáng mừng!

      Mẹ Đại Lâm được mời tức giận đá thúng đụng nia, chửi bới. Bá Bá quay về đưa tiền cho bà, nghe thấy bà chửi bới, vội luôn. Bá Bá nghĩ ngợi hồi lâu, thấy kinh tởm việc làm này của mẹ Đại Lâm. Nếu như mẹ Đại Lâm và bố thừa hưởng vô liêm sỉ của ông ngoại Đại Lâm, Bá Bá thừa hưởng lương thiện của bà ngoại Đại Lâm.

      Bá Bá càng nghĩ càng thể chấp nhận được việc này, muốn cho Vương Hinh biết.
      Trong lòng vốn thấp thoáng bóng dáng của Vương Hinh. Hôm đó, sau khi có động chạm về thể xác, bóng hình Vương Hinh ngày càng nét trong lòng , ngày càng khao khát hơn. Bá Bá bèn quyết định nhân cơ hội này tìm Vương Hinh, để tạo mối thân quen.

      Khi Bá Bá đến công ty nhà Vương Hinh, tiếp tân nhận ra đánh nhau với Vương Hinh, cho vào, bảo với Vương Hinh, nhà Thuý Thuý xảy ra chuyện. Quả nhiên, Vương Hinh lập tức để lên.

      Vương Hinh dường như quên hẳn chuyện xảy ra hôm trước, chỉ khách sáo gật đầu chào Bá Bá, khiến hơi thất vọng. Bá Bá phải là người hay , chỉ vài câu trình bày xong toàn bộ việc. Vương Hinh nghe xong, sắc mặt trắng bệch, thốt nên lời, trái tim bỗng chốc trở nên lạnh giá, lạnh đến nỗi thở nổi. Bá Bá thấy Vương Hinh thất sắc như vậy, cũng biết gì, đành chào ra về, Vương Hinh còn nghe thấy lời chào của .

      Vương Hinh định thần lại, lập tức gọi điện cho Đại Thiếu. Đại Thiếu điều tra, trả lời: "Đúng vậy, mới kết hôn". Vương Hinh đờ đẫn ngồi xuống, nước mắt rơi lã chã, khóc cho bác , khóc cho Thuý Thuý. Vương Hinh về nhà cho bố mẹ biết, mẹ Vương Hinh oà khóc, được câu nào. Mặt bố Vương Hinh tái xanh, ông là người từng trải, gặp rất nhiều chuyện, nên ông luôn suy nghĩ sâu xa hơn những người khác. Ông giục vợ: "Đừng khóc nữa, mau ép bố Thuý Thuý chuyển nhượng căn hộ cho Thuý Thuý, có thể viết là tặng riêng cho Thuý Thuý, Đại Lâm có phần, nếu , Thuý Thuý đúng là còn cái nhà mà về. Đợi đến khi Thuý Thuý trở về, thể ở trong nhà được, bố và mẹ kế cứ quấn quýt trò chuyện, Thuý Thuý sao có thể chịu được chứ? Nhà Đại Lâm về được rồi, Thuý Thuý có thể ngủ ngoài đường sao? Chuyển nhượng nhà cho Thuý Thuý, nếu Thuý Thuý thấy khó sống, có thể đuổi bà mẹ kế , dù sao căn nhà cũng là di sản của mẹ Thuý Thuý, Thuý Thuý cũng có phần". Mẹ Vương Hinh lau nước mắt, cùng chồng và con tức tốc đến nhà Thuý Thuý. Lúc này, Trương Tú Tú và bố Thuý Thuý ăn cơm rất thân mật.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :