1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Mệnh Phượng Hoàng - Hoại Phi Vãn Vãn (Full 4 Tập)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 33.3
      Beta: Thanh Lam
      So với lần trước, ta thành thạo hơn rất nhiều. Hạ Hầu Tử Khâm giúp ta ngồi ngay ngắn, khẽ cười. "Trẫm ngờ nàng lại nhớ lâu như vậy."

      Ta cười tủm tỉm, sao ta có thể cố gắng chứ?

      Diêu Chấn Nguyên... Ta thầm đọc tên ông ta.

      Thời gian trôi rất nhanh, chẳng bao lâu sau trời tối, giọng của Cố Khanh Hằng truyền đến: "Hoàng thượng, còn sớm nữa, nên về thôi!"

      Hạ Hầu Tử Khâm trả lời rồi quay sang với ta: "Về thôi!"

      Giao cung tên cho thị vệ đứng bên, ta cùng lên ngựa. Yến tiệc buổi tối được tổ chức tại Liên Đài các, chúng ta về Ngự Túc uyển thay y phục trước rồi mới qua đó.

      Đến nơi mới thấy kinh ngạc, chỉ nhìn thấy bóng dáng của Hàn Vương, thấy quận chúa kia. Ha, yến tiệc buổi tối, nàng ta cũng đến.

      Nhớ tới lời Thái hậu , ta nhất định được để Hạ Hầu Tử Khâm và quận chúa đó ở riêng bên nhau, nhưng chắc Thái hậu ngờ được quận chúa Bắc Tề kia lại trốn tránh muốn gặp chúng ta.

      Hạ Hầu Tử Khâm bước lên ngồi, cất tiếng hỏi: "Bệnh của quận chúa nghiêm trọng lắm à? Vậy trẫm bảo thái y qua xem." Dứt lời, liền gọi người.

      Hàn Vương lên tiếng: "Đa tạ Hoàng thượng, có lẽ..."

      "Hoàng thượng!" Ta ngắt lời Hàn Vương, đứng thẳng người, . "Quận chúa từ xa tới, lại mang bệnh, nếu chỉ kêu thái y qua khám e là hay. Chi bằng để thần thiếp tự , Hoàng thượng và Hàn Vương ở đây uống vài chén !"

      Hạ Hầu Tử Khâm cười với ta, gật đầu. "Như vậy cũng tốt!"

      "Vậy thần thiếp xin cáo lui trước!" xong, ta quay người ra ngoài.

      Bên ngoài, Vãn Lương và Triêu Thần thấy ta nhanh chóng ra giật mình, vội đuổi theo.

      "Sao nhanh như vậy mà nương nương ra rồi?" Vãn Lương lo nhìn vào bên trong.

      Ta cười, : "Quận chúa Bắc Tề mắc bệnh, vẫn ở Nghi Tư uyển tới, bản cung đích thân đến thăm."

      Triêu Thần "ơ" tiếng, giọng : "Quận chúa đó quá kiêu căng, lúc ở cổng hoàng thành xuống kiệu, bây giờ còn đến dự yến tiệc."

      Ta hơi trầm giọng: "Đúng vậy, quá kiêu căng. Bản cung muốn xem xem, quận chúa Bắc Tề kiêu căng như vậy rốt cuộc là người như thế nào! Vãn Lương!" Ta đột nhiên gọi, Vãn Lương vội bước lên. "Hôm nay, ngươi cũng mở to mắt ra nhìn cho bản cung!" Sau này, nàng ta cũng phải ngày ngày tiếp xúc với quận chúa đó.

      Vãn Lương vội đáp lời.

      Ba người chúng ta , Triêu Thần bỗng kinh ngạc : "Nương nương, có phải nữ tử hôm nay chúng ta nhìn thấy ở cùng với Tuyên Hoàng trong rừng..." Triêu Thần chưa hết câu nhưng ta hiểu ý nàng ta.

      Ta cũng từng hoài nghi, ha, nếu vậy chứng tỏ hôm đó ở trong rừng, nữ tử kia cũng trông thấy ta. Nhưng cho dù thế nào, đầu tiên phải qua Nghi Tư uyển rồi sau.

      Hai cung tỳ thấy ta im lặng, cũng biết điều nữa, chỉ bên cạnh.

      Tới Nghi Tư uyển, ta vừa định tiến vào liền thấy hai cung tỳ ra ngăn lại, người : "Người là..."

      Triêu Thần vội bước lên, : "Đây là Đàn Phi nương nương của thiên triều."

      Nghe thấy vậy, mặt hai cung tỳ biến sắc, vội quỳ xuống. "Nô tỳ biết là nương nương, mong nương nương thứ tội!"

      Ta xua tay kêu họ đứng lên, chỉ hỏi: "Bản cung nghe quận chúa của các ngươi bị bệnh nên đến thăm. Quận chúa bây giờ ở đâu?"

      "Quận chúa nghỉ ngơi trong phòng ạ!" cung tỳ nghiêng người trả lời. "Xin mời nương nương!"

      Ta gật đầu, cất bước vào.

      Cung tỳ đưa ta tới gian phòng, đứng ngoài cửa, : "Quận chúa, Đàn Phi nương nương tới thăm người!"

      lát sau mói nghe thấy giọng từ bên trong truyền ra: "Mau mời nương nương vào!"

      Lúc này cung tỳ mới đẩy cửa giúp ta, khẽ : "Nương nương, mời người!"

      Ta nhìn nàng ta, vịn lên tay Vãn Lương bước vào.

      Ta cảm thấy có chút kỳ lạ, bên trong cung tỳ nào. Nữ tử nằm nghiêng giường, tấm rèm rủ xuống. Ta bước lên, thấy nữ tử hơi nghiêng người, bắt đầu ho.

      "Quận chúa…" Ta kìm được, liền lên tiếng.

      Nàng ta ho lúc mới cất lời: "Khiến nương nương chê cười rồi! Phất Dao khỏe nên thể hành lễ với nương nương. Mong nương nương rộng lòng tha thứ!"

      Phất Dao... Phất Dao...

      Ha, cái tên cũng nhắc nhở ta, nàng ta quả là muội muội của Phất Hy.

      Trấn tĩnh lại, ta lắc đầu, : "Quận chúa cần đa lễ, Hoàng thượng nghe quận chúa bị bệnh nên bảo bản cung qua thăm."

      Nàng ta khẽ cười. "Phiền Hoàng thượng phải bận tâm rồi! Phất Dao từ yếu ớt, chịu nổi việc lại nhiều, nghỉ ngơi vài ngày là khỏe ngay thôi!" Nàng ta dừng lại lát rồi tiếp: "Hôm nay chưa thỉnh an Hoàng thượng, quả là Phất Dao đúng!"

      Ta vội : "Quận chúa khách sáo rồi, sau này là người nhà, Hoàng thượng để ý mấy nghi thức xã giao này đâu!"

      Kỳ lạ , đối với việc Hoàng đế Bắc Tề đưa Phất Dao tới hòa thân, bất luận là Hạ Hầu Tử Khâm hay Thái hậu, hoặc là ta, trong lòng đều nghi ngờ. Vậy , chi bằng ta nhân cơ hội này thăm dò nàng ta.

      Nàng ta im lặng trong giây lát rồi mới gượng cười, : "Phất Dao biết, người Hoàng thượng chỉ có tỷ tỷ của Phất Dao."

      Lời của nàng ta khiến ta sửng sốt, tay cầm chiếc khăn bất giác siết chặt.

      Nàng ta dường như nhớ ra điều gì, vội : "Phất Dao đáng chết, sao lại để nương nương đứng chuyện chứ?"

      Lúc này ta mới sực tỉnh, gượng cười. " sao, quận chúa cần đứng lên, bản cung ngồi xuống là được mà!" xong, ta liền ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường.

      Người phía sau tấm rèm lập tức bật ho, lâu sau mới ngừng lại được. Ta kìm được, lên tiếng: "Chi bằng bản cung truyền thái y tới xem bệnh cho quận chúa!"

      "Tạ ơn nương nương, Phất Dao uống thuốc rồi, cần phiền thái y đâu!" Giọng của nàng ta rất , lát sau nàng ta mới tiếp: "Thực ra, vì sao hôm nay nương nương tới, Phất Dao cũng biết chút ít."

      Ta có chút kinh ngạc, ý của nàng ta.

      Nàng ta tiếp: "Nương nương có thể cùng Hoàng thượng tới Thượng Lâm uyển, đương nhiên người có vị trí quan trọng trong lòng Hoàng thượng. Xin nương nương yên tâm, sau này Phất Dao vào cung làm phi, nhất định tuân theo tôn ti trật tự, cung kính với nương nương."

      Ta sững sờ, nàng ta cho rằng ta đến để ra oai phủ đầu nàng ta? Ha, nàng ta quả xem thường Tang Tử ta rồi. "Quận chúa nghĩ nhiều rồi, bản cung hôm nay đến đây chỉ vì quan tâm tới bệnh tình của quận chúa, có suy nghĩ khác."

      Nàng ta khẽ cười, đáp: "Nương nương phải, Phất Dao nghĩ nhiều rồi!"

      Từ đầu đến cuối, lời của nàng ta đều hờ hững, ta đoán được Hoàng đế Bắc Tề đưa nàng ta tới hòa thân, rốt cuộc là có dụng ý gì? Mà Liễu Phất Dao, tốt cuộc nàng ta có phải quân cờ được Hoàng đế Bắc Tề sắp xếp bên cạnh Hạ Hầu Tử Khâm ?

      Trầm mặc hồi, nàng ta lại : "Thực ra, nếu phải cha khăng khăng tiến cử Phất Dao với vương huynh, Phất Dao hoàn toàn muốn hòa thân với thiên triều, tỷ tỷ lúc còn sống thương Phất Dao nhất, sao Phất Dao có thể— có thể ở bên cạnh người tỷ tỷ chứ?"

      Nàng ta , nàng ta vốn muốn. Như vậy, nếu nàng ta biết Hạ Hầu Tử Khâm ban hôn nàng ta cho Tần Vương, có lẽ nàng ta bằng lòng,

      Nhưng nghe nàng ta nhắc nhắc lại về Phất Hy, căm ghét trong lòng ta càng tăng thêm, ta nghiến răng : "Tỷ tỷ của quận chúa... Ha, xin thứ lỗi, bản cung chưa từng thấy Hoàng thượng nhắc đến, vì vậy cũng biết."

      Người sau tấm rèm như giật mình, buột miệng hỏi: "Hoàng thượng... người chưa từng nhắc tới ư?"

      Ta cười khẩy, vì sao phải nhắc đến chứ?

      Thấy ta im lặng, dường như nàng ta rất thất vọng, lâu sau mới : " còn sớm nữa, nương nương hãy về nghỉ sớm Khụ khụ…"

      Ta cũng định ở lâu thêm nửa, đứng lên, : "Vậy bản cung về trước, nếu quận chúa có cầu gì, cứ sai người đến với bản cung. Quận chúa nghỉ ngơi cho khỏe nhé!" Dứt lời, ta nhìn nàng ta, thẳng ra ngoài.

      Bản thân nàng ta muốn làm phi tử của Hạ Hẩu Tử Khâm, vậy cũng đúng ý của Thái hậu.

      Ra bên ngoài, Triêu Thần đột nhiên lên tiếng hỏi: "Nương nương, có phải quận chúa đó giả bệnh ?"

      Ta biết vì sao nàng ta hỏi vậy, bởi lúc ta truyền thái y, Phất Dao luôn thoái thác.

      Ta vừa định lên tiếng nghe Vãn Lương : " thể, vừa nãy ở trong phòng, nô tỳ quả có ngửi thấy mùi thuốc, mà quận chúa uống thuốc."

      Ta nhìn Vãn Lương với ánh mắt tán thưởng, vẫn là nàng ta cẩn thận. Hơn nữa, Phất Dao giả bệnh làm gì? có lý do.

      Ba chúng ta , đột nhiên nghe thấy có người gọi: "Đàn Phi nương nương!"

      Quay đầu nhìn lại, trong đêm tối, tấm mặt nạ màu bạc khiến ta giật mình. Hai cung tỳ bên cạnh cũng có chút sợ hãi, nhưng vì ngại người trước mặt nên dám kêu lên.

      Y ung dung bước tới, khẽ cười, : "Nương nương biết nghĩa muội của bản vương tới thiên triều hòa thân, nhưng vẫn quan tâm tới bệnh tình của muội ấy, đích thân tới thăm, khoan dung, độ lượng của người quả khiến bản vương thán phục!"

      Tuy y thán phục nhưng ta có thể nghe thấy ý mỉa mai qua ngữ khí đó.

      Ta cười, : "Người đến là khách, bản cung chỉ thay Hoàng thượng đến thăm mà thôi!"

      Hai đồng tử của y hơi co lại. "Nương nương biết chuyện!"

      biết vì sao, chuyện qua tấm mặt nạ khiến ta cảm thấy khó chịu, nó khiến ta nhớ tới Tô Mộ Hàn.

      Nhìn y với vẻ vui, ta cau mày, : "Vương gia cảm thấy đeo mặt nạ chuyện với người khác là thất lễ à? Hay... vương gia ngại về tướng mạo của mình?" Cũng biết vì sao, lúc này ta lại ăn to gan như vậy,

      Y đột nhiên tiến lại gần ta, nở nụ cười tà mị. "Sao? Nương nương tò mò về tướng mạo của bản vương à?"

      phải tò mò, mà là... Cảm giác kỳ lạ ấy luôn quấy nhiễu trong lồng ngực khiến ta ra được.

      Nam tử ở rất gần, ta do dự lát, tay run run đưa về phía chiếc mặt nạ của y...


      <a title="" href="http://cungquanghang.com/wp-admin/post-new.php#_ftnref2'][1][/URL] Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại: Tội bất hiếu có ba điều tội có con trai là nặng nhất. (Mạnh Tử)
      Last edited by a moderator: 1/8/14

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 34
      Beta : Thanh Lam
      Đầu ngón tay ta đưa ra nhưng chiếc mặt nạ dường như vẫn cách rất xa. Ta ngập ngừng giây lát, giống như tấm rèm trong phòng Tô Mộ Hàn treo trước mặt ta năm đó, có gì ngăn cản song ta vẫn dám vén lên. Đó dường như là điều cấm kỵ trong lòng ta. Nhưng đối diện với nam tử trước mặt, vì sao ta lại có cảm giác lạ lùng như vậy? Đôi mắt y tĩnh lặng như nước, y ngăn cản ta song ta mơ hồ cảm thấy có sức mạnh nào đó ngăn ta lại.

      Ta hơi thất vọng, nghiến răng đưa tay ra, nhưng khi sắp chạm vào, bóng người vụt tới, bao kiếm nặng nề đặt ngang trước mặt ta, giọng của người đó vang lên: "Mong Đàn Phi nương nương dừng tay, mặt nạ của vương gia thể tháo ra được!"

      Ta giật mình, nhìn thấy người ăn mặc gọn gàng đứng bên cạnh, mà lại là nữ tử!

      Hàn Vương khẽ cười rồi xoay người, ; " còn sớm nữa, xin nương nương hãy trở về !"

      Ta ngượng ngùng thu tay lại, chẳng trách y ngăn cản, bởi y biết ta tháo nổi mặt nạ của y. Khẽ hít hơi sâu, rất kỳ lạ, vì sao ta lại thấy thoải mái? Ta quay người, cười : "Vương gia khiến bản cung cảm thấy rất giống người."

      "Giống ai?" Y hỏi cách thờ ơ.

      Ta lắc đầu cười, trả lời, chỉ liếc hai cung tỳ cái rồi cất bước rời .

      Cảm giác rất giống, nhưng Hàn Vương trước mặt nào có giống người bị bệnh lâu ngày chứ? Ta khẽ khép đôi mắt, nếu giọng của y khàn hơn chút, nếu lời của y hờ hững hơn chút, nếu y còn ho, vậy ... rất giống, rất giống...

      Giống tiên sinh của ta, giống Tô Mộ Hàn.

      Song Hàn Vương mà ta gặp khinh mạn như vậy, sao có thể là Tô Mộ Hàn? Nếu là y, sao y nhận ra ta?

      Ba người trở về Ngự Túc uyển, nhưng Hạ Hầu Tử Khâm ở đó. Tìm Tình Hòa hỏi mới biết Diêu Chấn Nguyên đến, bàn việc với Hạ Hầu Tử Khâm. Diêu Chấn Nguyên là tướng quân bảo vệ hoàng thành, lần này đến Thượng Lâm uyển săn bắn, tất nhiên phải đến đây trước để đóng giữ.

      Lúc Tình Hòa lui ra, ta đột nhiên gọi nàng ta lại, hỏi: "Tình Hòa, ngươi biết vì sao Hàn Vương đeo mặt nạ ?" Nàng ta nhiều năm ở trong cung, có lẽ biết gì đó về mấy chuyện như thế này.

      Tình Hòa sững người, rồi quay người, đáp: "Nương nương, nô tỳ cũng chỉ nghe , Hàn Vương có tướng mạo như con , tuy dũng mãnh, thiện chiến nhưng vì tướng mạo xinh đẹp, dịu dàng, đủ sức uy hiếp kẻ địch nên mỗi lần ra chiến trường, y đều đeo mặt nạ, lâu dần thành thói quen."

      Vậy sao?

      Nhưng Tình Hòa cũng chỉ là "nghe ", như vậy vẫn thể khẳng định được . Chẳng trách lúc Hạ Hầu Tử Khâm nhìn thấy y, ngạc nhiên lắm.

      Cho những người ở trong phòng lui ra hết, đợi rất lâu vẫn thấy Hạ Hầu Tử Khâm quay về, ta cảm thấy mệt mỏi liền lên giường ngủ. Hôm sau tỉnh dậy thấy bên cạnh vẫn trống trơn, ta khỏi giật mình, vội ngồi dậy, gọi người vào.

      Tình Hòa đợi ngoài cửa, nghe thấy ta gọi, vội bước vào hỏi: "Nương nương có việc gì ạ?"

      "Hoàng thượng đâu? Hôm qua người về à?" về, vậy đâu? Nhớ tới Phất Dao, ta giật mình, ...

      Tình Hòa đáp: "Hoàng thượng có về, nhưng rất muộn, sáng nay vội dự triều sớm, thấy nương nương còn ngủ nên đánh thức nương nương dậy, dặn nô tỳ đợi nương nương tỉnh với người tiếng."

      Hôm nay còn dự triều sớm? Sớm tinh mơ dậy rồi. Tình Hòa còn hôm qua về rất muộn, ta biết rốt cuộc Diêu Chấn Nguyên gì với mà có thể bàn bạc đến khuya như vậy.

      Ta buột miệng hỏi: "Diêu Phó tướng vẫn ở Thượng Lâm uyển à?"

      Tình Hòa gật đầu, : "Vâng, ngày mai là mùng Chín tháng Ba, Diêu Phó tướng phải ở lại sắp xếp công việc của thị vệ. Lần này ở Thượng Lâm uyển có rất nhiều người, hơn nữa họ đều có thân phận tôn quý, Hoàng thượng dặn dò tuyệt đối thể lơ là, thiếu cảnh giác."

      Đó là điều đương nhiên, nếu những vị khách quý đó xảy ra chuyện, thiên triều cũng mất hết thể diện.

      Ta đứng dậy, lúc ra ngoài lại nhìn thấy Tấn Vương có chút ngạc nhiên, nhưng y bước lên, với ta: "Hóa ra nương nương còn ở đây?"

      Ta trả lời: "Bản cung định hồi cung, sao vương gia ở đây?"

      Y khẽ cười: "Tối nay Hoàng thượng mở yến tiệc mời đại thần trong triều, phải ngày mai mới có thể qua đây, vì vậy Hoàng thượng kêu bản vương qua bên này để cùng tiếp các vị khách quý." Hạ Hầu Tử Khâm quả nhiên suy nghĩ rất chu đáo, dẫu sao bên này còn có mấy vị khách quý.

      Ta gật đầu, tiến lên vài bước, bỗng lên tiêng: "Bản cung quên mất, Hoàng thượng muốn ăn bánh vừng, Vãn Lương ở lại ! Đợi ngày mai, khi Hoàng thượng đến chuẩn bị cho người."

      "Vâng!" Vãn Lương gật đầu rồi dừng bước.

      Triêu Thần định lên tiếng nhưng thấy ta lừ mắt, vội im lặng rồi cùng ta ra ngoài.

      Triêu Thần đương nhiên cảm thấy kỳ lạ, trước đây người làm bánh vừng là nàng ta, vì sao bây giờ ta lại sai Vãn Lương ở lại. Ha, dĩ nhiên là vì Tấn Vương.

      Hồi cung, ta liền đến Hy Ninh cung, với Thái hậu chuyện về Phất Dao. Sắc mặt Thái hậu dần lộ vẻ kinh ngạc song người gì.

      Tối nay, Hạ Hầu Tử Khâm bận mở yên tiệc thết đãi văn võ bá quan, mà trong cung chỉ có phi tần chính ngũ phẩm trở lên mới đủ tư cách đến Thượng Lâm uyển, vì thế, tối nay tất cả đều nghĩ xem ngày mai nên ăn mặc thế nào. Còn ta sai Cát Thụy chuẩn bị giúp gói thuốc mê, tuy hơi ngạc nhiên nhưng dám hỏi vì sao.

      Cuối cùng cũng tới ngày mùng Chín tháng Ba. Sinh nhật Hoàng đế, thời tiết rất đẹp, thích hợp nhất với việc săn bắn.

      Lần này, ta thể cùng lên ngự giá với Hạ Hầu Tử Khâm, tới Thượng Lâm uyển cũng thể ở Ngự Túc uyển nữa. Phía sau ngự giá là phượng liễn của Thái hậu, tiếp theo là Diêu Thục phi, tiếp nữa mới đến ta.

      Ta tưởng Thiên Phi , ngờ tỷ ta cũng có mặt.

      Mọi người đến Thượng Lâm uyển, xuống kiệu, đổi sang xe ngựa đơn giản rồi tới bãi săn bắn. Ta kinh ngạc phát ra Hạ Hầu Tử Khâm cũng thay trang phục ngự giá, lúc này, mặc khôi giáp màu đen, trông càng oai phong lẫm liệt.

      Qua tấm rèm xe ngựa, có thể loáng thoáng nhìn thấy những tấm lưới sắt giăng lên ở bãi săn phía xa. Lúc này ta mới nhớ ra Hạ Hầu Tử Khâm từng , trong Thượng Lâm uyển có rất nhiều thú dữ hoang dã, khi ta vào đó, nhất định phải cẩn thận.

      Bên ngoài bãi săn bắn là mảnh đất trông rất rộng, rìa xung quanh dựng vòng chiếu. Khách quý các nước và các đại thần trong triều đều ngồi vào chỗ.

      Hạ Hầu Tử Khâm và Thái hậu ngồi ở vị trí chính giữa, còn chỗ ngồi của các phi tần đều đặt phía sau .

      Ta ngồi xuống, theo bản năng nhìn về chỗ ngồi của người Bắc Tề, cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng của Phất Dao. Hôm nay thời tiết đẹp nhưng gió rất to, nàng ta khoác áo choàng, ngồi cách rất xa, ta hoàn toàn nhìn gương mặt của nàng ta. Nàng ta chỉ ngổi yên lặng, thi thoảng thấy Hàn Vương cúi người thủ thỉ vài câu với nàng ta.

      Ta đưa mắt từ từ quan sát lượt, khi nhìn đến chỗ ngồi của người Nam Chiếu có chút giật mình. Y phục của Hoàng hậu Nam Chiếu, màu sắc quen thuộc đó... Ta bỗng nhớ tới lúc gặp Quân Ngạn trong rừng hôm qua, bóng dáng vội vã rời ấy...

      Hóa ra là nàng ta!

      Ta bỗng nhìn sang phía Quân Ngạn. Nét mặt y lãnh đạm, chỉ nâng cốc rồi uống cạn, dường như chuyện hôm qua chưa hề xảy ra. Ta lại muốn cười, đúng vậy, nào xảy ra chứ? Chẳng ai nhìn thấy chuyện giữa và Hoàng hậu Nam Chiếu, giống như chẳng ai nhìn thấy ta gặp Thư Cảnh Trình vậy.

      Khẽ hít hơi, cho dù y thực có tư tình với Hoàng hậu Nam Chiếu cũng đâu phải việc ta nên quan tâm chứ?

      Thu lại ánh mắt, lúc này ta mới nhớ ra Vãn Lương vẫn ở Thượng Lâm uyển.

      Ta nghĩ ngợi, liền thấy Triêu Thần bên tai: "Nương nương, Vãn Lương..."

      Nhìn theo ánh mắt nàng ta, ta thấy Vãn Lương đứng cạnh Tấn Vương. Thái hậu ràng cũng chú ý đến, bà ngoảnh đầu nhìn ta, nhưng ta lại cảm thấy ngạc nhiên. Vãn Lương có thể ở bên đó, nhất định là ý của Tấn Vương.

      Ta đưa mắt nhìn Phất Dao, Vãn Lương à, chuyện sau này phải dựa vào bản thân ngươi thôi!

      Lát sau mới thấy thị vệ cưỡi ngựa từ trong bãi săn ra, y nhảy xuống khỏi lưng ngựa, quỳ xuống với Hạ Hầu Tử Khâm: "Hoàng thượng, bên trong chuẩn bị xong!"

      Hạ Hầu Tử Khâm đứng lên, cười : "Việc săn bắn hôm nay lấy bách thú trong rừng làm mục tiêu, trẫm hạ lệnh thả rất nhiều thỏ bên trong, những người vào rừng căn cứ vào số lượng thỏ săn được để tính phần thưởng."

      vừa dứt lời, ta thấy bách quan ai nấy đều lộ vẻ lúng túng. Sắc mặt Cố đại nhân vô cùng khó coi, bỗng nhớ đến bản tấu của ông ta, ra sức cầu xin Hạ Hầu Tử Khâm đừng trách cứ lời can gián của Cố Khanh Hằng, ta nhịn được suýt bật cười.

      Khóe miệng Tấn Vương hơi mỉm cười, còn Hiển Vương vẫn luôn điềm tĩnh, ta nhận ra biểu cảm gì gương mặt y.

      Hạ Hầu Tử Khâm lại : "Người nào bắn được nhiều thỏ nhất, trẫm trọng thưởng. Hôm nay, ai cũng có thể vào rừng, lúc đó chuẩn bị tên cho các vị, mũi tên trong ống tên của mỗi người đều có ký hiệu riêng, tiện cho việc ban thưởng. Thời gian kết thúc là lúc mặt trời xuống núi."

      vừa dứt lời, những người phía dưới bắt đầu thầm to , mấy vị vương công quý tộc ai nấy đều nóng lòng muốn thử, ai cũng biết Hạ Hầu Tử Khâm hôm nay ban thưởng rất hậu hĩnh.

      Thị vệ kia lùi xuống, người khác dắt con ngựa tiến lên. Hạ Hầu Tử Khâm bước tới, nhún người nhảy lên lưng ngựa. Ta nén được khẽ dịch người, nhưng thấy ngoảnh đầu nhìn ta, ta khẽ : "Thần thiếp phải thay y phục rồi mới !"

      Khóe miệng cong lên rồi nhìn ta nữa, nhận ống tên và cung tên thị vệ đưa, hét to tiếng, ngựa lao vút vào bãi săn.

      Vũ lâm quân bảo vệ vội đuổi theo, ta còn nhìn thấy Cố Khanh Hằng cũng theo vào.

      Thấy Hoàng đế vào rừng, những người phía dưới vội vàng đứng lên, chọn ngựa rồi xông vào bãi săn. Quả nhiên, ta còn nhìn thấy vài tiểu thư thay y phục gọn gàng, đáng vẻ của bọn họ lưng ngựa thua kém nam tử chút nào. Ta thực ngưỡng mộ họ.

      Tấn Vương và Hiển Vương cũng cưỡi ngựa vào bãi săn.

      Ta thấy Quân Ngạn đứng lên, lúc quay người, y đột nhiên nhìn ta, khóe miệng cong lên thành nụ cười như có như . Thị vệ bên cạnh vài câu bên tai y, thấy y gật đầu, liền có người dắt ngựa tới. Y nhảy lên lưng ngựa, cũng vào trong.

      kỳ lạ, sao Hàn Vương có thể kiên nhẫn như vậy, lúc này còn vào rừng? Ta suy nghĩ thấy y đứng lên, nhưng lên ngựa mà về phía này. Ta giật mình, thấy y sải bước tới trước mặt Thái hậu, khẽ : "Thái hậu, nghĩa muội của bản vương còn bệnh, có thể cho muội ấy về Nghi Tư uyển nghỉ ngơi trước ? Đợi tới yến tiệc buổi tối, muội ấy lại tới thỉnh an Hoàng thượng và Thái hậu!"

      Ta quan sát y kĩ, đối với nghĩa muội này, y thực tận tâm tận lực nhỉ?

      Thái hậu cười, : " bệnh mau trở về ! Nơi này gió lớn, bệnh tình nghiêm trọng hơn hay!"

      "Đa tạ Thái hậu quan tâm! " Hàn Vương chắp tay tạ ơn Thái hậu rồi xoay người rời .

      Nhưng ta lại : "Triêu Thần, ngươi đưa quận chúa về nghỉ ngơi, nhớ thay bản cung chăm sóc chu đáo cho quận chúa!"

      Triêu Thần vội : "Vâng, nô tỳ biết rồi ạ!" xong, nàng ta liền xin phép Thái hậu cáo lui, đứng lên tới chỗ của Phất Dao.

      Hàn Vương chợt quay đầu nhìn ta, ta thấy nét mặt y sau tấm mặt nạ, chỉ thấy tia sáng lóe lên trong đôi mắt đen như mực ấy. Y : "Đàn Phi nương nương cẩn thận!" Dứt lời, y gì thêm, chỉ sải bước rời .

      Thái hậu nhìn ta, sau đó quay sang Diêu Thục phi, : "Thục phi góp vui à? Ai gia chưa từng nhìn thấy dáng vẻ khi cưỡi ngựa của Thục phi!"

      Diêu Thục phi mỉm cười, : "Thái hậu, người chê cười thần thiếp, thần thiếp là phi tử, sao có thể tham gia?"

      Lời của nàng ta khiến ta ngạc nhiên, đúng thế, vậy ta vào đó với lý do gì đây?

      suy ngẫm nghe thấy Thái hậu khẽ "hừ" tiếng, ánh mắt nhìn ra phía xa, : "Nàng ta có thể tham gia, nữ tử của thiên triều ta vì sao thể?"

      Ta hơi kinh ngạc, nhìn theo ánh mắt của Thái hậu, thấy Hoàng đế và Hoàng hậu Nam Chiếu đều đứng lên. Công chúa Chiêu Dương tuy là con của Hoàng đế Gia Thịnh nhưng phải do Hoàng hậu Minh Vũ sinh ra, thân phận khó xử của nàng ta nay, đương nhiên khiến Thái hậu chán ghét!

      Xem ra Thái hậu muốn Diêu Thục phi tham gia là để áp chế kiêu ngạo của Nam Chiếu.

      Diêu Thục phi cũng là người thông minh, nàng ta khẽ cười, : "Vâng, vậy thần thiếp cung kính bằng tuân mệnh!" Dứt lời, nàng ta liền đứng lên, gọi Quyến Nhi lui xuống.

      Ta sững sờ, với Thái hậu: "Thái hậu, thần thiếp cũng muốn vào thử xem sao!"

      Thái hậu nhìn ta vẻ ngạc nhiên, xem ra bà biết chuyện Hạ Hầu Tử Khâm dạy ta bắn tên. Ta cười, : "Chưa biết chừng thần thiếp vào lại có thu hoạch bất ngờ!"

      Đôi mắt bà mở to nhưng hỏi ta "thu hoạch" gì, rồi chuyển ánh mắt ra xa, lãnh đạm . " !"

      ''Vâng!" Ta đáp lời rồi quay người xuống.

      Lúc qua Thiên Phi, thấy tỷ ta cười khinh miệt, : "Đàn Phi à, ngươi cũng có thể vào ư?"

      Ta cười. "Vinh Phi chưa từng nghe Hoàng thượng à, hôm nay ai cũng có thể vào. Nếu Vinh Phi muốn cũng có thể đấy!" Ha, với bộ dạng của tỷ ta bây giờ tham gia kiểu gì?

      Quả nhiên mặt tỷ ta biến sắc, nhìn ta với vẻ giận dữ.

      Còn Thiên Lục khẽ cười. "Nương nương, người thực chuyện gì cũng dám làm để chơi trội nhỉ?"

      Ta cười mỉa, nhìn thẳng vào nàng ta, giọng : "Bản cung từ là nha đầu hoang dã, bản cung có gì phải sợ chứ? Có bản lĩnh, Tích tần cũng vào !"

      Nàng ta tức giận, nhìn ta với ánh mắt hung dữ, cắn môi thốt được câu. Khi sải bước qua nàng ta, nghe thấy tiếng chiếc khăn trong tay Thiên Phi rơi xuống, khóe miệng ta cong lên, tỷ ta vẫn giữ được bình tĩnh.
      Last edited by a moderator: 1/8/14

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 34.2
      Beta: Thanh Lam
      Ta cười mỉa, nhìn thẳng vào nàng ta, giọng : "Bản cung từ là nha đầu hoang dã, bản cung có gì phải sợ chứ? Có bản lĩnh, Tích tần cũng vào !"

      Nàng ta tức giận, nhìn ta với ánh mắt hung dữ, cắn môi thốt được câu. Khi sải bước qua nàng ta, nghe thấy tiếng chiếc khăn trong tay Thiên Phi rơi xuống, khóe miệng ta cong lên, tỷ ta vẫn giữ được bình tĩnh.

      Ra tới bên ngoài, thấy Vãn Lương chạy đến, ta nhìn nàng ta cái nhưng gì, bước lên xe ngựa. Ta nhất định phải về Thu Ngọc cư thay y phục trước, nhân tiện nghe ngóng chút chuyện từ Vãn Lương.

      Tới Thu Ngọc cư, ta vội vàng vào. Vãn Lương vừa giúp ta thay y phục vừa : "Nương nương, sau khi người vào, trong lùm cỏ sau cái cây thứ năm có mũi tên của vũ lâm quân. Thư đại nhân , Diêu Phó tướng tuần phía tây khu săn bắn vào giờ Thìn."

      Ta gật đầu, hỏi: "Thư Cảnh Trình rồi hả?"

      " rồi ạ, nô tỳ nhìn Thư đại nhân rời ." Vãn Lương dừng lát mới nhíu mày, tiếp: "Nương nương, người thực muốn mình?"

      Ta khẽ cười. "Bản cung làm việc, ngươi còn yên tâm?"

      Vãn Lương trầm mặc lúc rồi rút con dao găm trong tay áo ra, đưa cho ta "Nương nương, đây là vật Thư đại nhân đưa cho nô tỳ, là để nương nương phòng thân."

      Ta cúi đầu nhìn, dao găm chưa rút ra khỏi bao nhưng có thể thấy nó rất sắc, có điều, nếu ta phải chờ đến gần mới có thể giết Diêu Chấn Nguyên, vậy ta nhất định đọ được với . Suy cho cùng, thứ ta chuẩn bị cũng đủ rồi.

      Ta lắc đầu, : "Bản cung dùng thứ này." Nàng ta định nhưng ta lại lên tiếng. "Đợi sau khi bản cung vào, ngươi tìm cơ hội ra khỏi Thượng Lâm uyển, còn nhớ ngôi chùa chuyển mười dặm mà ngươi ?"

      Có thể do ta chuyển chủ đề quá nhanh, Vãn Lương ngẩn người.

      Ta nhìn nàng ta, tiếp: "Ngươi tới đó, tìm trụ trì, ông ấy đưa cho ngươi thứ bản cung cần."

      Đôi mắt nàng ta mở to, nhưng chỉ trong giây lát vội gật đầu, : "Vâng, nô tỳ nhớ rồi!"

      Ta gật đầu, quay người ra cửa.

      Phía sau bỗng vang lên giọng của Vãn Lương: "Nương nương nhất định phải cẩn thận."

      Bước chân hơi ngập ngừng nhưng ta quay đầu, thẳng ra ngoài. Vừa vừa lần mò thứ mang theo bên mình lần nữa, khi chắc chắn thiếu ta mới bước nhanh hơn.

      Trở lại bãi săn, ta mới biết Diêu Thục phi vào rừng. Ta cũng lên ngựa, liền có hai thị vệ tiến lên theo sau ngựa của ta, cùng ta vào rừng. Vào trong mới phát khu rừng này rộng lớn đến đáng sợ, vừa nãy bao nhiêu người vảo, vậy mà lúc này chẳng thấy ai cả.

      Ta nhớ tới lời của Vãn Lương ban nãy, đếm kĩ, nhanh chóng tìm ra cái cây thứ năm.

      Nhưng ta dừng ngựa, chỉ cưỡi ngựa chạy vài vòng, sau đó đột nhiên dừng lại, chạy vòng quanh chỗ cũ vài lượt. Thị vệ phía sau kìm được, bước lên hỏi: "Nương nương có gì ổn ạ?"

      Ta nhíu mày, : "Bản cung đánh rơi chiếc khuyên tai."

      Nghe thấy vậy, thị vệ lúng túng nhìn ta, phát tai trái ta quả thiếu chiếc khuyên tai, y lưỡng lự giây lát rồi : "Thuộc hạ tìm giúp nương nương!" xong, y kéo cương ngựa sang nơi khác.

      Đợi lát thấy thị vệ đó quay lại, ta liền với tên kia: "Ngươi cũng tìm giúp ta !"

      "Nương nương, việc này..." do dự, dám bỏ ta lại mình.

      Ta nghiêm giọng : "Đó là thứ Hoàng thượng ban thưởng cho bản cung, nếu tìm thấy, bản cung nhất định hỏi tội các ngươi!"

      Nghe thấy ta vậy, mặt thị vệ kia biến sắc, vội kéo ngựa quay đầu, : "Thuộc hạ ngay!"

      Nhìn bóng lưng lao vụt của y, ta cúi đầu nhìn chiếc khuyên tai trong lòng bàn tay, khẽ bật cười, tiện tay vứt vào lùm cây bên cạnh rồi thét lên tiếng, thúc ngựa chạy vào sâu trong rừng bằng đường tắt.

      Ta nhanh chóng tìm thấy nơi cất giấu mũi tên, nhặt mũi tên đó lên rồi tiện tay vứt vào ống tên đeo sau lưng, thúc ngựa quay đầu, chạy về phía tây.

      Ngựa phi rất nhanh, thi thoảng còn nghe thấy trong gió có tiếng vó ngựa từ xa vọng đến và tiếng rít của mũi tên. Lúc này, ta cũng quan tâm lắm, chỉ tăng tốc tiến vào cánh rừng phía tây.

      Tới nơi mới phát vẫn chưa có ai qua. Suy nghĩ chút, ta dừng ngựa, dựa vào gốc cây to chờ đợi.

      Khoảng tuần hương sau, ta mới nghe thấy tiếng bước chân vọng đến từ cách đấy xa, dường như có rất nhiều người. Lặng lẽ bước ra nhìn, thấy tất cả đều là người của ngự lâm quân, ta biết Diêu Chấn Nguyên tới.

      Ta lấy bình nước, rửa lớp thuốc nước mặt, hít hơi sâu.

      Đợi họ tới gần, ta cố ý hét to: "A…"

      Nghe thấy người : "Tướng quân, thuộc hạ qua xem!"

      Vậy kẻ trong số đó chính là Diêu Chân Nguyên?

      Ta vội : "Diêu Tướng quân..."

      Diêu Chấn Nguyên vừa nghe thấy tiếng gọi, vội ngăn thị vệ lại, lên tiếng: "Các ngươi cần qua, bản tướng xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì!"

      Sau đó sải bước tiến lên, vòng qua nhánh cây, cúi đầu nhìn ta. Sắc mặt hơi thay đổi, vội ngồi xuống, hỏi: "Tiểu thư sao thế?"

      Ta thầm cười khẩy, chưa từng gặp Đàn Phi, càng biết ta bây giờ là ai. Dù sao nữ tử hôm nay vào rừng cũng ít, trong chốc lát thể đoán ra thân phận của ta.

      Ta cố ý nhíu mày, : "Khuyên tai của ta bị rơi, muốn nhảy xuống tìm nhưng cẩn thận bị thương ở chân. Vừa may nhìn thấy Tướng quân dẫn người qua, Tướng quân có thể giúp ta ?"

      cười, đưa tay ra, : "Hóa ra là vậy, để bản tướng dìu tiểu thư về nhé?" xong, liền định ôm lấy ta.

      Ta vội ngăn lại. "Tướng quân có thịnh tình như vậy, đương nhiên ta thể từ chổi, nhưng vẫn mong tướng quân tìm giúp ta chiếc khuyên tai đó trước, Tướng quân thấy thế nào?"

      kéo tay ta, cười : "Chỉ là chiếc khuyên tai thôi mà, nàng muốn bao nhiêu, trở về bản tướng tặng nàng bấy nhiêu! Chỉ cần là cầu của mỹ nhân, bản tướng nhất định đồng ý!"

      Ha, đúng là vừa gặp mỹ nhân liền quên hết mọi chuyện.

      Ta nở nụ cười xinh đẹp. "Tướng quân, chàng xấu xa!"

      Nghe thấy vậy, càng cười vui vẻ, vừa kéo tay ta vừa : "Bản tướng chưa từng biết hoàng đô còn có mỹ nhân như tiểu thư, bản tướng sống ba mươi năm nay coi như uổng phí rồi!" xong, cúi đầu định hôn tay ta.

      Ta giật mình, vội : "Tướng quân, phía sau có bao nhiêu người như vậy, bất tiện lắm!"

      sững sờ, chỉ chỉ ta, cười: "Oa, mỹ nhân, nàng xấu hổ à? Chuyện này dễ giải quyết thôi!" đứng lên, với mấy thị vệ kia: "Nơi này còn việc gì nữa, các ngươi mau tuần chỗ khác trước !"

      "Vâng, thưa Tướng quân!" Đám người đó trả lời rồi rời .

      Nhân lúc đứng lên, ta lấy chiếc khăn tẩm thuốc mê ra. lại ngồi xuống, vừa định nhào tới, ta nhìn , cố ý tỏ vẻ vui. "Tướng quân vừa nãy còn , chỉ cần là cầu của ta đồng ý, nhưng ta chỉ muốn Tướng quân tìm giúp chiếc khuyên tai, Tướng quân lại sẵn lòng!"

      ngẩn người. Ta cười cười, vẫy chiếc khăn tay về phía , nín thở rồi lên tiếng: "Rốt cuộc Tướng quân có bằng lòng hay ?"

      cực kỳ vui vẻ, vội gật đầu. "Được, được, bản tướng sợ nàng rồi, rơi ở đâu?"

      "Dạ, ở kia!" Ta giơ tay, tùy tiện chỉ chỗ.

      lại nắm tay ta rồi mới đứng lên, : "Bản tướng tìm khuyên tai giúp nàng, mỹ nhân phải lấy thân báo đáp nhé! Bản tướng thương nàng!"

      Ta thu lại nụ cười, khẽ : "Vậy Tướng quân cứ tìm xong rồi hãy ."

      "Chẳng qua chỉ là chiếc khuyên tai thôi mà!"

      bước lên, khom người tìm kiếm. Ta vội đứng lên, rút cung tên lưng ngựa, lắp mũi tên, ngắm chính xác kẻ trước mặt, nghiến răng kéo căng dây cung. Chỉ lần này, ta tuyệt đối thể sẩy tay!

      Nhưng cuối cùng, ta dám buông tay. Kỹ thuật bắn cung của ta thành thạo, hơn nữa, xét cho cùng cũng là con người. Muốn ta tự tay giết người, ta chưa từng nghĩ tới.

      Cơ thể của người trước mặt bắt đầu lắc lư, xem ra thuốc mê có tác dụng. Ta hít sâu hơi, mở to mắt, ngắm chính xác giữa lưng , vừa định buông tay bỗng quay người.

      Ta giật mình. nhìn ta, nhíu mày, : "Mỹ nhân, nàng muốn làm gì?" hỏi xong, loạng choạng về phía ta. "Sao bản tướng cảm thấy đầu óc choáng váng..."

      Ta kìm được, lùi bước, lưng chạm vào thân cây phía sau. Tay cầm cây cung run run, ta nghiến răng nhủ thầm, bắn , nhất định phải bắn!

      Diêu Chấn Nguyên càng lúc càng tới gần ta, trong tình thế cấp bách, ta vội vàng buông tay. Mũi tên bay vụt ra, ta sợ đến nỗi nhắm chặt mắt lại. Lúc mở mắt, ta thấy mũi tên cắm thẳng vào ngực Diêu Chân Nguyên, đầu mũi tên cắm sâu vào ngực phải, nhìn ta chằm chằm, đôi mắt mở rất to.

      Còn ta ôm ngực, ánh mắt dừng lại ở mũi tên khác cắm bên cạnh . Trong lòng vô cùng kinh hãi, ta vội ngoái đầu, nhìn thấy thứ gì đó phản quang cách chỗ này xa, khiến ta thể mở mắt. Lát sau mở mắt ra, còn nhìn thấy gì ở bên đó. Chỉ nghe thấy tiếng "bịch", cơ thể Diêu Chấn Nguyên ngã nhào xuống đất.

      Ta bịt miệng, để mình hét lên.

      Mũi tên ban nãy rốt cuộc là do ai bắn? Bởi mũi tên của ta cắm thẳng xuông đất.

      Thủ pháp bắn tên rất chính xác!

      Lực lớn như vậy.

      Nhưng lúc này ta còn thời gian để phân tích nữa, khi quay người , đột nhiên nghĩ ra biết người vừa nãy có phải nhìn thấy ta ? trốn nhanh như vậy chỉ vì muốn người khác biết ám sát Diêu Chấn Nguyên.

      Vậy coi như ta tiện tay giúp , liền xuống ngựa, vứt miếng ngọc bội Thư Cảnh Trình đưa rồi thét tiếng, thúc ngựa rời .

      Ta cuống quýt bôi thuốc nước lên mặt, ngựa chạy rất xa, căng thẳng trong lòng mới dần tan biến. Ta bình tĩnh trở lại. Suy nghĩ lát, ta vẫn nên quay về chỗ vừa mất khuyên tai với hai thị vệ khi nãy.

      May mà hai thị vệ kia vẫn chưa quay lại, có lẽ bị ta dọa cho sợ hãi. Ha, họ có thể tìm thấy mới lạ!

      Lại đợi lát mới nghe thấy tiếng vó ngựa chạy tới. Ngước mắt nhìn, quả nhiên là hai thị vệ kia. Nhìn thấy ta, vẻ mặt bọn họ hơi lúng túng.

      Ta "hừ" tiếng. " tìm thấy?"

      Hai người đều bất đắc dĩ gật đầu.

      Ta quay đầu ngựa. "Vậy tiếp tục tìm cho bản cung! Bản cung cũng còn lòng dạ mà tìm kiếm nữa, bản cung ra khỏi rừng trước!" Dứt lời, ta thúc ngựa chạy về phía trước.

      Ngựa chạy được đoạn, đột nhiên nghe thấy tiếng mũi tên bay đến, ta nhìn thấy phía trước có con thỏ.

      Cuống quýt ghìm cương ngựa nhưng lực đủ mạnh, ngựa thể dừng trong chốc lát, ta giật mình, lại nghe thấy có tiếng người bay vọt tới, hai cánh tay ôm lây thắt lưng ta, hai người trở mình xuống ngựa.

      Xuống đất, lại nghe thấy phía sau có người lo lắng hỏi: "Hoàng thượng, nương nương, sao chứ ạ?"

      Là giọng của Cố Khanh Hằng.

      Ngước mắt mới nhìn thấy Hạ Hầu Tử Khâm ôm ta, chỉ thấy hơi cau mày, trầm giọng : "Hôm nay săn bắn, trong rừng là nơi nàng có thể chạy lung tung à? Mũi tên có mắt, nếu bị thương làm thế nào?"

      Ta đột nhiên sững sờ bởi câu "mũi tên có mắt" đó của , nhớ tới chuyện của Diêu Chấn Nguyên lúc nãy, có phải chính Hạ Hầu Tử Khâm sai người làm ?

      Nghĩ vậy, ta bỗng cảm thấy yên tâm hơn.

      Cười với , ta : "Có Hoàng thượng ở đây, thần thiếp sợ."

      Vừa nãy, nếu phải mũi tên đó đến kịp thời, ta lại bắn trúng Diêu Chấn Nguyên, chừng, xảy ra chuyện.

      lườm ta cái nhưng lại ôm ta lên ngựa của . Ta ngoái đầu, mỉm cười với Cố Khanh Hằng để huynh ấy biết ta sao.

      Bên tai lại vang lên giọng của Hạ Hầu Tử Khâm: "Nàng bắn được gì rồi?"

      Ta ngẩn người, : "Vẫn chưa, thần thiếp định tìm thỏ gặp Hoàng thượng."

      "hừ" tiếng, lại hỏi: "Thị vệ của nàng đâu?"

      đúng là quan sát tỉ mỉ, nhanh như vậy phát ra. Ta cười: "Thần thiếp đánh rơi khuyên tai, sai họ tìm."

      cúi đầu nhìn tai ta, nhưng gì nữa.

      Ta ngước mắt nhìn , cười hỏi: "Thành quả của Hoàng thượng đâu?"

      cười đắc ý, cần ta cũng biết nhất định là thắng lợi trở về. Ta quay đầu, định nhìn xem thành quả của ở trong tay ai, đột nhiên ghìm dây cương. Ánh mắt nhìn về phía lùm cây thấp phía xa.

      Ta giật mình, nghe : "Còn giương cung?"

      Thị vệ vội đưa cung tên lên lưng ngựa của ta. Ta có chút ngỡ ngàng, nhận lấy rồi giương cung.

      nhìn phía trước rồi : "Nhìn thấy rồi chứ? Thỏ."

      Thỏ á?

      Ta nhìn kĩ, lùm cây đó thực ra chẳng hề thấp, lại còn cách khá xa, ta nhìn . Cũng biết rốt cuộc thỏ ở chỗ nào, chỉ loáng thoáng nhìn thấy lá cây chỗ đó khẽ lay động.

      Ta thầm than, quả ta phải nhân tài bắn tên.

      Bỏ , bỏ , bắn đại phát, nếu trúng là kỳ tích, trúng cũng coi như ta cố gắng. Còn nếu bắn khiến chê cười. Dù sao cũng nhìn thấy thỏ, ta bắn mũi tên về chỗ có động kia là được. Nghĩ vậy, ta liền kéo căng dây cung, mím môi, thả lỏng tay.

      biết có phải là ảo giác , ta cảm thấy khoảnh khắc ta bắn mũi tên , đáy mắt lên nét cười khó hiểu.

      Nét cười đó khiến ta sợ hãi.

      Đúng lúc này, ta nghe thấy có người kinh hãi kêu lên: "Vương gia!"

      Tiếng "keng" vang lên ở phía xa, ta ngạc nhiên nhìn qua, thấy mũi tên ta bắn ra bị ai đó dùng mũi tên tương tự bắn trúng, hơn nữa, còn bắn xuyên qua thân mũi tên, cắm lên thân cây bên cạnh. Ta sửng sốt há hốc miệng, phía sau lùm cây đó có người!

      Vương gia... Là giọng của nữ tử.

      Ta chỉ cảm thấy sửng sốt, là Hàn Vương!
      Last edited by a moderator: 1/8/14

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 34.3
      Beta: Thanh Lam
      Tiếng "keng" vang lên ở phía xa, ta ngạc nhiên nhìn qua, thấy mũi tên ta bắn ra bị ai đó dùng mũi tên tương tự bắn trúng, hơn nữa, còn bắn xuyên qua thân mũi tên, cắm lên thân cây bên cạnh. Ta sửng sốt há hốc miệng, phía sau lùm cây đó có người!

      Vương gia... Là giọng của nữ tử.

      Ta chỉ cảm thấy sửng sốt, là Hàn Vương!

      nghĩ, ta liền thấy có người bước ra từ lùm cây ấy, Hàn Vương và nữ tử ta gặp hôm đó cùng ra. Nhìn thấy chúng ta, đầu tiên y sững sờ, sau đó ta nhìn thấy đáy mắt y lóe lên tia giận dữ.

      Hạ Hầu Tử Khâm ở bên cạnh vội xuống ngựa, vừa tiến lên vừa hỏi: "Sao vương gia lại ở phía đó?"

      Ta vẫn ngồi lưng ngựa, suy ngẫm về mũi tên ban nãy Hạ Hầu Tử Khâm muốn ta bắn. là người biết nhất kỹ thuật bắn tên của ta như thế nào, mũi tên này dù bị bắn vào giữa cũng bắn trúng Hàn Vương, nhưng lại muốn ta bắn về phía đó...

      Nhìn bóng lưng nam tử kia, ta quả hiểu muốn thăm dò điểu gì?

      Hàn Vương đứng thẳng người, ánh mắt vẫn nhìn ta, lên tiếng: "Hoàng thượng, tên thể bắn loạn!"

      Hạ Hầu Tử Khâm khẽ cười. "Kỹ thuật bắn tên của Đàn Phi của trẫm tốt, dù thế nào cũng thể làm vương gia bị thương."

      Hàn Vương lạnh lùng nhìn ta, cười giễu, : "Hoàng thương phải, kỹ thuật bắn tên của nương nương quả dám tâng bốc, thứ lỗi bản vương xin cáo từ!" Dứt lời, y ra hiệu bằng ánh mắt với người bên cạnh, thúc ngựa rời .

      Y tức giận. Người thông minh như y thể nghe ra được chút gì từ lời của Hạ Hầu Tử Khâm, nhưng y lại tức giận với ta.

      Rốt cuộc là vì sao?

      Lúc Hạ Hầu Tử Khâm quay người, vẻ mặt nặng nề.

      bước lên, ta bỗng nhảy xuống ngựa, lên tiếng hỏi: "Hoàng thượng muốn thần thiếp thăm dò điều gì giúp người?"

      hơi sững người. Ta tiếp: "Hoàng thượng lợi dụng thần thiếp ra tay, nhưng thần thiếp lại biết lý do."

      Lông mày nhíu lại, trầm giọng : "Đàn Phi, hỗn xược!"

      Đúng thế, ta hỗn xược.

      Song biết vì sao ta cảm thấy tức giận. Rốt cuộc muốn làm gì? Vì sao thể cho ta biết? Nếu ra, cho dù phải thực muốn giết Hàn Vương mà chỉ thăm dò thôi, ta cũng giúp , nhưng lại chẳng gì, còn ta hỗn xược...

      định lên tiếng nghe thấy tiếng vó ngựa vang lên từ phía sau, dường như rất gấp gáp. Ta ngoảnh đầu nhìn, thấy thị vệ nhảy vọt xuống, tiến lên, quỳ chân, : "Hoàng thượng, xảy ra chuyện rồi! Diêu Phó tướng chết!"

      Nghe thấy tin này, ta chẳng kinh ngạc lắm, chỉ vì biết từ lâu, có lẽ cũng nên bị mọi người phát rồi.

      Người bên cạnh sải bước lên, nghiêm giọng hỏi: "Ngươi gì?"

      "Diêu Phó tướng bị hành thích, lúc phát chết rồi!" Thị vệ đó nhắc lại lần nữa.

      Hạ Hầu Tử Khâm nhanh chóng lên ngựa, quát: "Đưa trẫm xem! Truyền lệnh xuống, việc này được để lan truyền rộng rãi!" Ngựa của chạy được vài bước đột nhiên ghìm dây cương, quay đầu nhìn Cố Khanh Hằng. "Đưa Đàn Phi trở về!"

      ngoảnh đầu nhìn ta, chỉ thúc ngựa rời . Tới khi bóng dáng chìm trong màu xanh biếc, ta vẫn chưa thể phản ứng lại.

      Ha, giả vờ giống đây! ràng cũng biết việc này từ lâu, xem ra ta vẫn bằng . Việc này đương nhiên thể lan truyền rộng rãi, chuyện nội bộ của thiên triều, cần giải quyết cách lặng lẽ, thể để nước khác chê cười.

      Cố Khanh Hằng xuống ngựa, bước lên, : "Nương nương, chúng ta về trước!"

      Lúc này ta mới sực tỉnh, gật đầu. Huynh ấy đỡ ta lên ngựa, ta vừa quay ngựa vừa hỏi: "Hoàng thượng sai ai hành thích Diêu Phó tướng?"

      Nghe ta hỏi vậy, huynh ấy sững người hồi lâu rồi mới lên tiếng: "Nương nương gì thế?"

      Ta khẽ ''hừ" tiếng, hóa ra đến Cố Khanh Hằng mà cũng cho biết.

      Lắc đầu, ta chuyển chủ đề: " có gì! Khanh Hằng, vừa nãy, lúc Hoàng thượng muốn ta bắn tên, huynh có nhìn thấy gì ?" Ý của ta rất ràng, có nhìn thấy Hàn Vương sau lùm cây kia .

      Huynh ấy đáp: "!"

      nhìn huynh ấy, nhưng ta tin. Huynh ấy lừa dối ta. Lẽ nào đây thực chỉ là trùng hợp? Khẽ thở dài, ta nghĩ nhiều thế làm gì, vẫn nên rời rồi sau.

      Bên ngoài bãi săn bắn, những người vào rừng ngồi tại chỗ uống rượu, vui vẻ chuyện. Thái hậu chuyện phiếm với các phi tần, xem ra bà có vẻ rất vui. Thiên Lục nhìn ta, lông mày hơi cau lại. Lúc này ta mới nhớ Cố Khanh Hằng ở bên cạnh, chắc vì nhìn thấy huynh ấy nên nàng ta mới càng tức giận.

      Thế à? Song ta còn muốn xem, nàng ta có thể tức giận đến đâu. Ta cố ý loạng choạng bước chân.

      "Nương nương!" Người bên cạnh nhanh tay đỡ ta, lo lắng hỏi: "Người sao thế?"

      Thiên Lục sợ hãi tới mức gần như đứng bật dậy, còn ánh mắt Cố đại nhân ở phía kia như sắp phát hỏa.

      Ha, bọn họ căng thẳng như vậy làm gì?

      Ánh mắt Thái hậu cũng liếc sang, bà nhíu mày nhưng nhẫn nhịn, nổi giận. Ta đứng thẳng người, buông tay Khanh Hằng ra, giọng : "Ta sao, huynh , Hoàng thượng còn ở trong rừng. Mọi việc phải cẩn thận, Diêu Thục phi cũng vào rồi."

      Huynh ấy hơi chần chừ, cuối cùng cũng gật đầu, xoay người rời .

      Ta bước lên trước, ngồi cạnh Thái hậu. Thái hậu khẽ : "Đàn Phi, ngươi phải nhớ kĩ thân phận của mình!"

      Quả nhiên bà cũng canh cánh trong lòng chuyện vừa nãy, nhưng ta nào có ngu ngốc, sau khi chọc tức Thiên Lục còn gây phiền phức cho chính mình chứ? Ta khẽ cười, lại gần Thái hậu, : "Bẩm thái hậu, thần thiếp vì phấn khởi quá nên mới nhất thời bất cẩn. Thần thiếp muốn cho người biết, Diêu Phó tướng chết rồi."

      xong, ta cảm thấy ràng cơ thể bà khẽ chấn động, bà nhìn ta với ánh mắt tin được.

      "Thái hậu..." Thiên Phi nhận ra khác thường của bà, gọi .

      Thái hậu xua xua tay rồi quay người sang với ta: "Đây chính là điều ngươi , thu hoạch bất ngờ?"

      Ta khẽ cười, gật đầu.

      Ánh mắt Thái hậu lóe lên tia vui mừng, bà sớm vứt chuyện giữa ta và Cố Khanh Hằng ban nãy ra khỏi đầu, định lên tiếng thấy người vội vã từ trong rừng chạy ra, bước lên vài câu bên tai bà rồi lại vội vàng lui xuống.

      Ta nhìn Thái hậu, thấy bà đột nhiên đứng lên, : "Ai gia bỗng thấy khỏe, trờ về nghỉ ngơi trước, các ngươi cứ ở đây chuyện!" Sau đó, bà nhìn ta, : "Đàn Phi, ngươi đưa ai gia về!"

      "Vâng!" Ta vội đứng lên đỡ bà.

      Ánh mắt Thiên Phi nhìn ta đầy vẻ đắc ý, tỷ ta nhất định tưởng rằng Thái hậu trách phạt ta vì chuyện ban nãy. Nhưng ta nhìn tỷ ta, chỉ cùng Thái hậu rời khỏi đó.

      Hai người qua Ngự Túc uyển, bao lâu sau thấy Hạ Hầu Tử Khâm trở về.

      Thái hậu vội bước lên, hỏi: "Thế nào?"

      "Thi thể được khiêng , việc này trẫm dặn dò rồi, được lan truyền rộng rãi. Cuộc săn bắn vẫn được tiếp tục, ai biết trẫm thu dọn trường." lãnh đạm , ánh mắt lại nhìn về phía ta.

      Ta giật mình, nghe thấy Thái hậu hỏi: "Kẻ nào làm?"

      cười khẩy tiếng, ném miếng ngọc bội trong tay lên bàn, cất tiếng. "Mẫu hậu cho rằng là ai? Đương nhiên là Thư Cảnh Trình."

      Ta có chút ngạc nhiên, biết vì sao lại như vậy? biết phải là Thư Cảnh Trình.

      Thái hậu sa sầm mặt, lên tiếng: "Đàn Phi, ngươi lui xuống trước, ai gia có lời muốn với Hoàng thượng!"

      Ta hơi do dự nhưng vẫn phải đáp: "Vâng, thần thiếp xin cáo lui!"

      Lúc ta chuẩn bị cất bước, Hạ Hầu Tử Khâm đưa tay giữ ta lại, nhìn ta, cất lời: "Mẩu hậu, khi trẫm phái người tới Thư gia, phát Thư gia còn ai! Hơn nữa, Thư Cảnh Trình vừa hành thích Diêu Chấn Nguyên xong trốn tung tích, việc này quả rất khác thường."

      Lời của với Thái hậu, nhưng ánh mắt lại dán gương mặt ta.

      Cuối cùng, ta khỏi kinh ngạc, vì sao lời của khiến ta cảm thấy kẻ ra tay giết chết Diêu Chấn Nguyên phải là người của ?

      cười: "Sao, Đàn Phi cảm thấy kinh ngạc ?"

      Thái hậu dường như cảm thấy mơ hồ, bước lên hỏi: "Hoàng thượng gì?"

      vẫn nhìn ta, nhấn mạnh từng từ: "Hôm nay, Thư Cảnh Trình hề vào khu săn bắn. Trước khi Diêu Chấn Nguyên chết, còn gặp nữ nhân."

      "Hoàng thượng!" Thái hậu khẽ kêu tiếng.

      Hạ Hầu Tử Khâm tiến lại gần ta, trầm giọng : "Đàn Phi có biết là ai ?"

      thực khiến ta kinh ngạc, nếu mũi tên bắn ra từ phía sau ta phải của hoặc người của , vậy làm thế nào biết kẻ Diêu Chấn Nguyên từng gặp chính là ta?

      Hít hơi sâu, ta điềm tĩnh quỳ xuống, trả lời: "Là thần thiếp!

      Thái hậu kinh ngạc nhìn ta.

      Hạ Hầu Tử Khâm giận dữ đến mức giơ chân đá vào chiếc ghế bên cạnh, mắng: "Làm liều! Nàng tưởng chuyện này thú vị lắm à?"

      Ta cúi đầu. "Thần thiếp đương nhiên biết lúc này thể xem thường, nhưng nếu Diêu Chấn Nguyên chết, vậy Hoàng thượng có thể nhân cơ hội thu lại binh quyền ở hoàng đô.".

      "Đàn Phi!" Giọng của Thái hậu đầy vẻ khó tin.

      vẫn rất giận dữ, : "Việc này chưa tới lượt nàng làm, trẫm tự có sắp xếp!"

      "Nhưng sao Hoàng thượng chưa từng nghĩ, Thư Cảnh Trình chẳng qua chỉ là lễ bộ thị lang, kỹ thuật bắn tên của chưa chắc tốt hơn thần thiếp. Huống chi, trước khi Thư Quý tần được ban chết, thần thiếp từng thăm nàng ta." Ta lặng lẽ quan sát sắc mặt .

      Lông mày hơi nhướn lên, chờ ta tiếp. Thực ra ta biết từ lâu, việc ta tới Ngọc Thanh cung giấu nổi , cũng giấu nổi Thái hậu. Chi bằng ta nhân cơ hội này ra tất cả.

      "Thư Quý tần cầu xin thần thiếp bảo toàn tính mạng cho ca ca của nàng ta, nàng ta nàng ta chết sao nhưng Thư gia thể tuyệt tự. Nàng ta bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại." Khi lời này, ánh mắt ta nhìn về phía Thái hậu.

      Tin rằng Thái hậu là người thông minh, ta vậy, bà cũng hiểu khi Thư Quý tần sắp chết biết ai là hung thủ . Nghe tới từ "vô hậu", Thái hậu ràng thay đổi sắc mặt.

      "Nàng ta khóc lóc rất thảm thiết, thần thiếp nhất thời mềm lòng nên đồng ý với nàng ta." Ta cúi đầu trước . "Thần thiếp có tội!"

      lạnh lùng "hừ" tiếng, : "Ngược lại, trẫm rất muốn nghe chút về hành vi tội ác của nàng!"

      Hít hơi sâu, ta : "Thần thiếp lén tìm Thư Cảnh Trình, bảo trước, và muốn lấy miếng ngọc bội gia truyền của . Ý của thần thiếp rất ràng, việc hành thích, thần thiếp làm. Tiếng oan, đương nhiên Thư gia gánh!"

      lại hỏi: "Sao nàng có thể tin ?"

      Ta đáp: "Chỉ cần Diêu Chấn Nguyên chết, hai nhà Diêu - Thư kết thù, hơn nữa, cả đời này cũng thể hóa giải. Thần thiếp cũng dám nhận định, người của Thư gia dám lộ mặt lần nữa."

      vẫn muốn , bỗng nghe thấy bên ngoài có người hô: "Hoàng thượng, Thục phi nương nương về!"

      Có vẻ Diêu Thục phi biết chuyện này.

      Hạ Hầu Tử Khâm nhìn ta, cất bước ra ngoài. Đương nhiên thể để Diêu Thục phi nhìn thấy những chuyện xảy ra trong phòng.

      Đợi ra, Thái hậu mới : "Còn đứng lên!"

      Ta tạ ơn rồi đứng lên, lại nghe thấy Thái hậu : "Đàn Phi, ai gia ngờ ngươi còn có lòng can đảm và hiểu biết như vậy!" Trong ánh mắt bà nhìn ta thấp thoáng niềm thích.

      Ta cúi đầu, : "Thái hậu trách thân thiếp tự ý tha cho Thư Cảnh Trình ư?"

      Bà khẽ cười. "Thực ra ai gia cũng muốn đuổi cùng giết tận, chuyện của Thư Quý tần, ai gia cũng áy náy, chỉ ngờ ngươi còn có biện pháp như vậy! Ai gia phải khen ngợi ngươi!"

      Ta sững sờ, bà lại : "Hôm nay ai gia mới biết, ngươi quả suy nghĩ cho Hoàng thượng. Những điều ai gia nghi ngờ trước đây sai rồi!"

      Ta nhớ tới thuốc độc bà cho ta uống, thấp giọng : ", Thái hậu cẩn trọng là cần thiết!"

      Bà tự cười giễu mình. "Ai gia từng nghi ngờ ngươi là mật thám của người nào đó, còn nghi ngờ lòng trung thành của ngươi với Hoàng thượng."

      Ta kinh hãi, buột miệng hỏi: "Thái hậu tưởng thần thiếp là người của ai?"

      Song bà đáp lời, chỉ : "Ngươi yên tâm, thứ ai gia cho ngươi uống phải thuốc độc. Ai gia chỉ muốn áp chế ngươi, muốn ngươi nghe lời."

      Ta thảng thốt nhìn người trước mặt, ha, hóa ra thuốc đó chỉ là thứ Thái hậu dùng để dọa ta.

      Bà kéo tay ta, : "Việc hôm nay nguy hiểm như vậy, ngươi dám làm mình, nếu ai gia còn nghi ngờ ngươi, đó là lỗi của ai gia."

      Lời của bà khiến ta nhớ đến cảnh trong bãi săn, như vậy, kẻ giúp ta phải là người của Hạ Hầu Tử Khâm. Vậy ... là ai?

      Lòng ta bỗng trở nên rối loạn, nếu phải người của Hạ Hầu Tử Khâm, vì sao phải giúp ta? Vì sao muốn giết Diêu Chấn Nguyên nhưng lại muốn lộ mặt?

      Thái hậu buông tay ta rồi tiếp: "Ai gia phải ra ngoài, phải an ủi phía Thục phi chút, còn phải phái người thông báo cho Diêu Hành Niên. Ngươi về Thu Ngọc cư trước , có việc gì đừng ra ngoài, suy cho cùng, chuyện lớn như vậy nhưng cũng ai biết"

      "Vâng, thần thiếp xin ghi nhớ!"

      Thái hậu ra ngoài, ta thở phào nhõm,

      Đợi lát, ta đẩy cửa ra, ngạc nhiên khi phát Tình Hòa đứng ở cửa, thấy ta ra vội : "Nương nương, theo nô tỳ cửa bên."

      Ta sững sờ, vẫn là Thái hậu suy nghĩ chu đáo, ta gật đầu.

      Nàng ta dẫn ta ra cửa bên rồi : "Nương nương cẩn thận!"

      Ra khỏi Ngự Túc uyển, ta thẳng về Thu Ngọc cư, quên kêu Vãn Lương tới ngôi chùa đó lấy thuốc nước Tô Mộ Hàn đưa. đường , gần như trông thấy bóng dáng cung nhân nào, bọn họ bận qua Liên Đài các chuẩn bị yến tiệc, những người còn lại có đều tới bãi săn.

      Ta vội vàng về Thu Ngọc cư, bỗng nghe thấy tiếng "vút" vang lên từ phía sau, tới khi bừng tỉnh thấy mũi tên bằng huyền thiết cắm thân cây bên cạnh. Lực mạnh đấy! Mũi tên cắm cây lay động chút nào!

      Ta quay đầu, thấy Hàn Vương và nử từ kia đứng thẳng người ở phía sau, cách ta xa lắm. Cung tên tay nữ tử đó vẫn chưa thu lại hết. Vậy tên này là do nàng ta bắn ra? Nhưng nhìn mũi tên này, hoàn toàn thể đoán nó được bắn ra từ tay nữ tử!

      Ta ngạc nhiên nhìn nghe thấy giọng lạnh lùng của Hàn Vương: "Ngươi cho rằng dựa vào ngươi là có thể bắn chết bản vương?"
      Last edited by a moderator: 1/8/14

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 35.1
      Beta : Thanh Lam


      Giọng của y lạnh lùng, đôi mắt đen láy dường như đóng băng trong phút chốc, ta bỗng cảm thấy khiếp sợ. Liếc mắt nhìn chằm chằm vào mũi tên cắm thân cây bên cạnh, trong lòng ta vẫn thể bình tĩnh trở lại. Ta biết mũi tên này chỉ là lời cảnh cáo dành cho ta, lời cảnh cáo mang tính uy hiếp.

      Y tưởng mũi tên ta bắn về phía y là muốn giết y.

      Ha, ta nào muốn giết y? Thậm chí ta còn nhìn thấy y ở phía sau lùm cây đó! Ha, cho dù ta nhìn thấy sao chứ?

      Ta nghiến răng, ngước mắt nhìn y. "Vương gia chẳng phải kỹ thuật bắn tên của bản cung khiến ngài cảm thấy dám tâng bốc ư? Bản cung có thể đả thương được ngài ?"

      "Ngươi..." Nữ tử thanh tú, xinh đẹp bên cạnh y nhíu mày, rút mũi tên trong ống tên đeo sau lưng ra, lại giương cây cung lên, nghiêm giọng : "Vương gia, thể giữ ta lại."

      Lùi bước, cung tên kia được kéo căng, ánh mắt nữ tử nhìn ta đầy sát khí. Nhớ tới mũi tên cắm thân cây đó, nếu cắm vào ngực ta, vậy ta chắc chắn chết.

      Nhưng Hàn Vương giơ tay chặn cung tên trong tay nữ tử đó, cười chế nhạo. "Thanh Dương, ngươi hãy lui xuống!"

      "Vương gia!" Nữ tử tên Thanh Dương ấy cau mày nhìn y, vẫn muốn thu lại cung tên.

      "Lui xuống!" Y lại lần nữa, rồi quay sang phía ta cất tiếng: "Mạng của ta, bản vương muốn tự mình lấy."

      Trong lòng ta rúng động, lời của y có ý gì?

      nghĩ ngợi thấy y cất bước về phía ta, ta bất giác lùi lại nửa bước, nhưng y bỗng sải bước, giơ tay túm chặt cổ tay ta khiến ta đau đến nhíu mày. Y cười lạnh lùng. "Hôm nay bản vương mới biết lòng dạ nương nương nham hiểm như vậy! Cũng khó trách, người có hậu thuẫn như nương nương lại có thể giữ được thánh sủng nơi hậu cung thiên triều!"

      Ta kinh ngạc nhìn nam tử trước mặt, rốt cuộc y gì?

      Đôi mắt đen láy nhìn cổ tay trắng nõn bị y túm chặt, y : "Bản vương rất tò mò, đôi tay trắng nõn này của nương nương rốt cuộc nhuốm bao nhiêu máu tươi?"

      Máu tươi... Ta chỉ cảm thấy bàng hoàng, nhìn y sửng sốt, thể tin được.

      Ta nghiêm giọng hỏi: "Rốt cuộc ngài gì?"

      Tại sao lời của y lại lạ lùng đến vậy, y ta lòng dạ nham hiểm, vì sao cứ như liên quan đến y? Và liên quan gì chứ?

      Y cười tiếng, buông bàn tay nắm tay ta ra, chắp tay ra sau, quay lưng về phía ta, lạnh lùng : "Bản vương thực tò mò, con người rốt cuộc sinh ra độc ác đến thế, hay có ai dạy nương nương độc ác như vậy?"

      Ta sững người, thấy y sải bước rời . Thanh Dương lại nhìn ta, rút mũi tên đó xuống rồi vội vã theo.

      Ta đứng ngơ ngẩn, lời của y vừa rồi thực rất kỳ lạ. Nhìn chăm chằm vào vết cắm sâu của mũi tên đó, ta đứng hồi lâu rồi mới cảm thấy kinh hoảng. Vội nhìn theo hướng Hàn Vương vừa rời , nhưng còn thấy bóng dáng của y...

      Lẽ nào... người giết Diêu Chấn Nguyên trong khu rừng hôm nay là Thanh Dương? Giây phút ta ngoái đầu nhìn, thứ chói mắt ấy là chiếc mặt nạ bạc phản chiếu ánh mặt trời của Hàn Vương ư? Y tưởng ta thấy y, bởi vậy y cho rằng mũi tên đó của ta nhằm giết người diệt khẩu?

      Hít sâu hơi, vì thế, khi thấy ta bắn mũi tên ấy, ánh mắt y nhìn ta vô cùng giận dữ. Mũi tên ta rút ra là mũi tên thường của vũ lâm quân, mũi tên Thanh Dương bắn ra chắc chắn cũng phải mũi tên chuẩn bị cho người vào rừng săn bắn, nếu , lúc Hạ Hầu Tử Khâm trở về có vẻ mặt như vậy. Cho nên, cách giải thích duy nhất chính là mũi tên của Thanh Dương là mũi tên thường.

      Đầu ngón tay ta hơi run rẩy, nàng ta mang mũi tên của mình vào rừng làm gì? Lại có thể khéo đến thế giúp ta bắn chết Diêu Chấn Nguyên!

      Hàn Vương...

      Cắn môi, ta hiểu. Chẳng lẽ y chỉ đơn thuần muốn giúp ta nhưng muốn lộ diện? Nhớ tới lời y ban nãy, câu nào cũng là nhắc nhở ta, còn có mũi tên của Thanh Dương, có lẽ y muốn cảnh cáo ta được lung tung, đúng ? Cho nên y mới vội vàng tìm ta để mấy lời như vậy.

      Đúng thế, nếu , bây giờ cuộc săn bắn vẫn tiếp tục, y làm sao có thể xuất ở nơi này?

      Nhớ tới câu của Thanh Dương lúc trước, thể giữ lại ta, theo ý của nàng ta là muốn giết ta. Quả nơi đây bây giờ có bóng dáng người, dù nàng ta giết ta cũng ai biết, nhưng Hàn Vương lại cho...

      Đầu óc càng lúc càng rối loạn, ta thở dài tiếng, lắc đầu rồi về Thu Ngọc cư.

      Lúc bước vào, thấy Triêu Thần ra đón, ta giật mình, cất tiếng hỏi: " phải kêu ngươi tới Nghi Tư uyển à?"

      Triêu Thần nhìn ta, : "Vâng, quận chúa ngủ rồi, nô tỳ muốn về báo với nương nương tiếng, nàng ta hề đâu." Dừng lát, Triêu Thần lại hỏi. "Nô tỳ còn phải nữa ?"

      Ta nghĩ lát rồi : " cần đâu!" Nếu Hàn Vương vào rừng nữa, vậy thuận đường về Nghi Tư uyển, Triêu Thần vẫn tốt hơn. Ta sợ Hàn Vương vì chuyện vừa rồi mà gây khó dễ cho cung tỳ của ta.

      Nghe thấy vậy, Triêu Thần gật đầu rồi giọng hỏi: "Nương nương còn săn ?"

      Nghe nàng ta nhắc, ta mới nhớ ra mình vẫn chưa thay y phục, liền lắc đầu, : ", giúp bản cung thay đồ!" xong, ta vào trong.

      Triêu Thần vội theo.

      Thái hậu dặn ta cần ra ngoài, ta chỉ có thể ngoan ngoãn chờ tin ở Thu Ngọc cư.

      Thay y phục xong, ngồi lát nghe thấy tiếng Vãn Lương trở về. Ta sai Triêu Thần ra ngoài nghe ngóng xem lúc này Hoàng thượng và Thái hậu ở đâu, sau đó kêu Vãn Lương đóng cửa rồi hỏi: "Đồ đâu?"

      "Nương nương!" Vãn Lương đưa túi đồ cho ta, ta mở ra nhưng chỉ cầm là biết, trong túi đồ to thế này chỉ có chiếc bình , chắc Tô Mộ Hàn sợ nó vỡ nên mới phải cẩn thận như vậy.

      Y luôn suy nghĩ chu đáo. biết vì sao ta lại vô cớ nghĩ đến Hàn Vương.

      Ha, chắc ta bị ngốc nghếch rồi, sao bọn họ có thể là người chứ?

      Vãn Lương lo lắng nhìn ta, cuối cùng kìm được, hỏi: “Nương nương, chuyện ở bãi săn bắn thế nào rồi?"

      Ta thu gọn gói đồ, khẽ cười, : "Đương nhiên giải quyết xong. Vừa nãy bản cung kêu Triêu Thần ra ngoài chính là thăm dò chuyện đó."

      Nghe thấy thế, lông mày chau lại của Vãn Lương mới dần dãn ra, nàng ta cười, : "Nô tỳ biết rồi, nương nương thông minh nhất!"

      Ta im lặng, ta thông minh nhưng người khác cũng chẳng phải kẻ ngốc. Đặc biệt là Hàn Vương - người khiến ta thấy khó hiểu!

      Ta và Vãn Lương đợi lát liền nghe thấy có người từ ngoài tiến vào. Vãn Lương ra ngoài xem, hơi ngạc nhiên, : "Nương nương, là Cố đại nhân!"

      Ta hơi giật mình, nhìn sắc mặt của Vãn Lương, đương nhiên nghi ngờ "Cố đại nhân" trong lời của nàng ta chính là Cố Khanh Hằng. Ta cau mày đứng lên, sao huynh ấy có thể đến đây lúc này?

      ra ngoài, thấy chỉ có mình huynh ấy, ta thể để huynh ấy vào phòng, tránh lời ong tiếng ve.

      Huynh ấy nhìn thấy ta, hành lễ. "Thuộc hạ tham kiến nương nương!"

      Ta bước lên, : " cần đa lễ, có việc gì vậy?"

      Khanh Hằng giơ tay đưa món đồ, nhìn kỹ mới phát hóa ra là chiếc khuyên tai bị ta tiện tay vứt . ngờ hai thị vệ kia cuối cùng cũng tìm thấy, nhưng sao lại ở trong tay huynh ấy chứ?

      Huynh ấy thấp giọng, : "Họ vào tiện nên thuộc hạ làm thay!"

      Ta ngẩn người, thị vệ tiện, huynh tiện ư? Ta cười thầm, xem ra huynh ấy có lời muốn với ta.

      Ta giơ tay nhận lấy, tiện thể đeo lên tai rồi hỏi: "Huynh muốn hỏi gì?"

      Huynh ấy ngẩn người, cuối cùng mỉm cười. "Nương nương luôn thông minh như vậy!" Ánh mắt huynh ấy dừng lại tai ta, rồi thu lại nét cười, giọng : "Lúc nương nương sai người tìm khuyên tai, thực người chỉ đợi ở chỗ cũ?"

      Ta nhìn huynh ấy, trả lời. Trong lòng huynh ấy đoán đúng, chỉ tới tìm đáp án để khẳng định mà thôi.

      Khanh Hằng lại : "Khi Hoàng thượng đến, hỏi ngự lâm quân theo Diêu Phó tướng tuần sát, họ đều Tướng quân vì tình cờ gặp vị tiểu thư nên mới dặn dò họ nơi khác tuần tra."

      Lời của huynh ấy khiến ta sửng sốt, song ta vẫn im lặng. Ta trốn sau thân cây, bọn họ thể nhìn thấy gương mặt ta, chỉ biết là nữ tử, nữ tử hôm nay vào bãi săn bắn cũng ít, có thể tìm ra ? Huống hồ, Diêu Chấn Nguyên ham mê sắc đẹp là chuyện ai ai cũng biết, người hiểu tình hình dù thế nào cũng hoài nghi ta.

      Cố Khanh Hằng nhìn ta chăm chú, trong lòng huynh ấy quả nhiên đoán được đó là ta, vì chuyện khuyên tai nên huynh ấy mới có thể nghi ngờ ta.

      Cuối cùng ta cất tiếng: "Vậy Hoàng thượng làm thế nào?"

      Huynh ấy ngừng giây lát rồi mới lên tiếng: " ngự lâm quân tuần sát nào may mắn thoát khỏi."

      Đầu ngón tay ta run rẩy, hôm nay ta coi như được mở mang kiến thức đối với thủ đoạn của Hạ Hầu Tử Khâm. Như vậy, việc này truyền đến tai nhà họ Diêu trở thành kẻ bị ám sát tại bãi săn bắn hôm nay ngoài Diêu Chấn Nguyên còn có ngự lâm quân tuần sát.

      Khẽ siết chặt hai tay, ta vẫn chưa thực suy nghĩ chu đáo, chỉ cần biết đó là chuyện liên quan tới nữ nhân, vậy Diêu gia điều tra triệt để, hành động này của Hạ Hầu Tử Khâm hoàn toàn vứt tiếng oan cho Thư Cảnh Trình gánh. Thế , ta phải ngồi xem người nhà họ Diêu có thể tìm được Thư Cảnh Trình hay . Có điều tới lúc ấy, ta cũng chẳng sợ nữa, mối thù lớn như vậy, chẳng thể nào tháo gỡ được.

      Cố Khanh Hằng lại nhìn ta, khẽ : "Nếu nương nương còn việc gì về phòng nghỉ ngơi , thuộc hạ về luôn đây!" Dứt lời, huynh ấy liền quay người định .

      "Khanh Hằng..." Ta gọi huynh ấy, nhưng lại biết phải gì.

      Bước chân huynh ấy ngừng lại song quay người, chỉ : "Thuộc hạ chỉ có việc cầu xin, hy vọng nương nương sau này có chuyện gì, hãy để thuộc hạ làm thay!" rồi cất bước rời .

      Huynh ấy muốn làm thay, đương nhiên sợ ta xảy ra chuyện, nhưng huynh ấy có biết , để huynh ấy , ta cũng lo lắng cho an toàn của huynh ấy.

      Vãn Lương đứng bên biết điều im lặng, câu. Ta bình tĩnh trở lại, nghĩ lát liền tháo khuyên tai xuống, đưa cho Vãn Lương. "Cất cái này cho bản cung!" Ta với Hạ Hầu Từ Khâm rằng mất chiếc khuyên tai, tránh để tới khi biết ta tìm thấy lại nghĩ nhiều.

      Vãn Lương nhận lấy, khẽ : "Vâng!" xong, nàng ta liền xoay người vào.

      Lúc mặt trời lặn mới thấy Triêu Thần trở về.

      Ta vội đứng lên, nghe nàng ta : "Nương nương, Hoàng thượng qua bãi săn bắn rồi, cuộc săn bắn ngày hôm nay kết thúc. Hoàng thượng ban thưởng cho mấy vị đại nhân, công tử săn bắn được nhiều, nghe , còn ban hôn cho hai vị tiểu thư."

      Ta im lặng lắng nghe, xem ra bên kia vẫn chưa biết tin tức có người chết trong bãi săn. Có lẽ tin này cũng phải đợi sau trận này mới công bố. Ta chỉ tò mò, biết Diêu Thục phi thế nào?

      Hai người chúng ta đứng trong phòng lát liền nghe thấy tiếng bước chân người sải bước từ bên ngoài vào. Nghi hoặc ngước lên nhìn, cửa mở, ta giật mình, thấy Hạ Hầu Tử Khâm bước nhanh vào.

      Buổi tối còn có yến tiệc, lúc này vừa từ bãi săn bắn về, sao còn rảnh rỗi tới chỗ ta?

      Nghĩ vậy nhưng ta chỉ có thể bước lên hành lễ. "Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng!"

      "Nô tỳ tham kiến Hoàng thượng!" Vãn Lương và Triêu Thần cũng vội vàng hành lễ.

      Ta đứng lên, thấy ngồi xuống, ta nghĩ giây lát rồi bước lên, ; "Hoàng thượng thay y phục à? Sao còn tới chỗ thần thiếp?"

      "hừ" tiếng, cất lời: "Trẫm phát nàng bây giờ càng lúc càng to gan, làm chuyện như vậy còn có thể giấu giếm trẫm!" Ngữ khí nặng nề của khiến ta bỗng nhớ tới nét mặt phẫn nộ của khi đá cái ghế trong Ngự Túc uyển lúc chiều.

      Ta định quỳ nhưng bị ngăn lại. tức giận : "Quỳ có ích gì!"

      Ta điềm tĩnh lên tiếng: "Quỳ là để làm dịu tức giận trong lòng Hoàng thượng. Nếu theo ý thần thiếp cần quỳ, việc thần thiếp làm hôm nay phải vì Hoàng thượng ư?" Ngước mắt nhìn , bắt đẩu tức giận, còn có kết cục nào hay hơn kết cục này?

      Dù thế nào chăng nữa, cũng ra tay giúp ta khắc phục hậu quả, ta quả còn gì để .

      Thấy cơ thể khẽ run lên, liếc xéo ta, lâu sau mới lên tiếng: “Nàng vì trẫm?"

      Có quá nhiều lý do để ta làm việc này. Thứ nhất là muốn thuận theo ý của Thái hậu, thứ hai là cũng muốn Hạ Hầu Tử Khâm có thể thu hồi binh quyền ở hoàng thành, vả lại, khi Diêu Chấn Nguyên chết, có thể thừa cơ giao vị trí này cho Cố Khanh Hằng. Ta cũng coi như giữ đúng lời hứa với việc Thư Quý tần nhờ vả trước khi chết... Nhưng dù thế nào, cũng có lý do là vì Hạ Hầu tử Khâm.

      Ta khẽ cười. "Thần thiếp đương nhiên là vì Hoàng thượng."

      Nghe thấy vậy, tức giận trong mắt giảm nửa, tay nắm lấy tay ta, kéo ta qua, thở dài. 'Trẫm muốn nàng gặp nguy hiểm tới tính mạng vì trẫm. Trẫm là nam nhân, cho phép nữ nhân làm như vậy vì trẫm."

      Ta cười. "Nhưng thần thiếp làm việc này tốt, còn phiền Hoàng thượng khắc phục hậu quả cho thần thiếp."

      hơi nhíu mày. "Tin tức của nàng nhanh đấy!"

      Khẽ mím môi, ta nhất thời vui vẻ mà quên mất. luôn tinh tường, khôn ngoan như vậy, chỉ câu của ta, cũng có thể nhận ra vài điều khác. giấu giếm , ta chỉ : "Thần thiếp lo lắng chuyện bên đó nên nhờ người hỏi Cố thị vệ."

      cũng câu nệ việc này, chỉ : "Trẫm rất tò mò, lẽ nào khẩu vị của Diêu Chấn Nguyên thay đổi?" Ta ngẩn người, chưa kịp hiểu ra có ý gì thấy tiếp: "Tuy mấy thị vệ kia hề nhìn thấy người, chỉ nghe thấy tiếng, nhưng có thể khiến Diêu Chấn Nguyên sẵn sàng sai bọn họ rời để ở riêng với nữ tử đó, bọn họ đều cho rằng đó phải là mỹ nhân tuyệt sắc. Trẫm muốn biết, rốt cuộc nàng dùng cách gì để có thể khiến ở lại?"

      Hóa ra, tò mò điều này.

      Ta khẽ cười, đáp: "Sao nam nhân đều chỉ nghĩ theo hướng này nhỉ?" Câu này khiến sững sờ. Ta tiếp "Thần thiếp chỉ nhàng với , gia phụ[1] có việc muốn bàn bạc cùng . Người vào rừng hôm nay rất nhiều, có quỷ mới biết gia phụ thần thiếp là ai." Ta ngừng giây lát rồi lại cười, : "Thần thiếp còn , gia phụ muốn bàn bạc chuyện hôn lễ của tỷ tỷ tuyệt sắc của thần thiếp..."

      Nghe thấy vậy, bật cười, sau đó nhíu mày, hỏi: "Gan to gớm nhỉ? Nàng muốn tự mình trao phi tử của ta cho Diêu Chấn Nguyên đó hả?"

      Tuy cười nhưng ta bỗng cười nổi. Lúc này, lại có thể nghĩ đến Thiên Phi và Thiên Lục. Đúng vậy, trong mắt , hai người họ luôn xinh đẹp hơn ta.

      Thấy ta im lặng, hỏi ta bị làm sao, chỉ : "Trẫm cảm thấy kỹ thuật ban tên của nàng tiến bộ nhỉ?"

      Ta cười, chỉ cắn môi, : "Đó là điều đương nhiên, thiếp tẩm thuốc mê lên khăn tay, sau khi hôn mê lại gần rồi mới bắn, Hoàng thượng cho rằng thần thiếp đứng trước mục tiêu còn bắn chuẩn?" Mũi tên cắm sâu như vậy, quả nhiên vẫn nghi ngờ.

      Song có chính sách, ta có đối sách.

      "Hả?" Lông mày hơi nhếch lén, thấp giọng hỏi. "Vậy vì sao lại bắn hai mũi tên?"

      Ta rủa thầm trong lòng, ta chỉ bắn có mũi tên, mũi tên trúng. Nhưng đối diện với , ta vẫn phải tiếp tục dối. Nhìn , ta trả lời: "Mũi tên khác đương nhiên là lệch hướng, tránh để người khác nghi ngờ là mũi tên bắn gần mục tiêu, vì vậy cần mũi bên cạnh, họ tưởng rằng mũi tên được bắn từ xa, chính là để tránh đám ngự lâm quân ấy cho rằng do nữ từ mà Diêu Chấn Nguyên gặp ra tay. ngờ Hoàng thượng giúp thần thiếp, mũi tên ấy đương nhiên trở thành cần thiết."

      Cuối cùng cũng bật cười.

      Ta nhân cơ hội, hỏi: "Vậy Hoàng thượng hài lòng với con mồi thần thiếp săn cho người lần này ?" Lời ngày trước ta vẫn luôn ghi nhớ. Hơn nữa, hôm nay muốn ta bắn mũi tên về phía Hàn Vương, ta luôn cảm thấy khúc mắc trong lòng, chẳng lẽ con mồi mà muốn vốn là Hàn Vương?

      "Ban đầu Hoàng thượng muốn thứ gì?" Ta bạo gan hỏi , việc tới bước này, kẻ ngốc cũng biết thứ muốn tuyệt đối chỉ là thỏ.

      lại ngước mắt nhìn ta, hỏi ngược lại: "Nàng có tin là Hàn Vương?"

      Nghe chính miệng ra, ta sửng sốt, tròn mắt nhìn người trước mặt. cười khẩy tiếng. "Trẫm giống kẻ ngốc đến vậy à? Bắc Tề đưa người tới hòa thân, Hàn Vương là sứ thần tới chúc mừng sinh nhật kiêm tướng quân đưa người tới hòa thân, nếu trẫm để y chết tại thiên triều, lại còn trong ngày sinh nhật của trẫm, người của các nước nghĩ thế nào?"

      Ta thảng thốt nhìn , đúng thế, lời của cũng phải có đạo lý. Ta biết Phất Dao thể chết, bởi nàng ta là quận chúa tới hòa thân, vậy Hàn Vương há chẳng phải cũng giống nàng ta ư? Thậm chí còn hơn thế, bởi trong mắt Hoàng đế Bắc Tề, địa vị của Hàn Vương vĩnh viễn cao hơn Phất Dao rất nhiều. Hạ Hầu Tử Khâm là người thông minh, thể làm chuyện bất lợi cho mình như vậy.

      Xem ra quả là ta trách lầm . Nhớ tới buổi chiểu ở bãi săn, ta còn hỏi vặn vì sao, lúc đó chỉ hai từ "hỗn xược" với ta. Ha ha, thế bây giờ có phải ta nên vui mừng vì cuối cùng tức giận ?

      lúc sau, ta đổi giọng hỏi "Phía bên Thục phi nương nương thế nào ạ?"

      hít sâu hơi, đáp: "Theo ý mẫu hậu tạm thời giữ bí mật, chưa phát tang, đợi qua sinh nhật của trẫm mới ban thánh chỉ, Diêu Chấn Nguyên cứu giá hy sinh, đến lúc đó ban thưởng cho Diêu gia nhà họ là được."

      Ta biết vì sao là ý của Thái hậu, ta nghĩ việc này Thái hậu ra mặt với Diêu Thục phi là thích hợp nhất. Có lẽ đối mặt với cục diện nay, Diêu Thục phi nhất định cũng phải để ý đến thể diện của thiên triều mà che giấu nét mặt, tất cả mọi nỗi thương tâm và đau lòng chỉ có thể nuốt vào trong.

      Nhưng ta biết, bây giờ nàng ta chắc chắn vô cùng hận Thư Cảnh Trình, hận cả Thư Quý tần chết. Nàng ta hận Thư gia, Thư gia khiến nàng ta mất đứa con, mất trai. câu "cứu giá hy sinh" của Hoàng thượng lại khiến nàng ta thốt được câu.

      Như vậy cũng tốt, Diêu Hành Niên ở bên ngoài khi hay biết cũng qua thời gian. Lúc này, Hạ Hầu Tử Khâm có thể nhân cơ hội đề bạt ngưòi khác vào vị trí này.

      Ta nghĩ bỗng nghe thấy : "Trước tiên, trẫm để Cố Khanh Hằng tạm thời thay thế vị trí của Diêu Chấn Nguyên." xong, ánh mắt nhìn về phía ta, khóe miệng để lộ nụ cười.

      Ta sững người, lại khẽ "hừ" tiếng. "Đây chẳng phải kết quả nàng luôn hy vọng ư? Trẫm tin nàng luôn để tâm chuyện này như vậy, giờ lại có suy nghĩ muốn giành được chức quan này!"

      Ta thở dài, quả nhiên hiểu ta tới tận chân tơ kẽ tóc. Ta bèn cười, : “Nhưng Hoàng thượng cũng cảm thấy Cố Khanh Hằng thích hợp đúng ? Nếu sao Hoàng thượng có thể đồng ý đề bạt huynh ấy?" lại "hừ" tiếng, ta nắm chặt tay , : "Chức quan đó trống, điều thần thiếp có thể làm chỉ là mấy chuyện nhặt bên ngoài, còn quyền quyết định vẫn nằm trong tay Hoàng thượng, chẳng phải sao?"

      Trong lòng vẫn có thành kiến đối với Cố Khanh Hằng, tin ta và Cố Khanh Hằng nhưng ta biết vẫn để ý. Giống như Phất Hy ràng chết, song ta vẫn ngừng đố kỵ. Có điều, thực hoàng đế tốt, chôn vùi nhân tài chỉ vì chuyện như vậy.

      Cuối cùng cười, : "Sao trẫm cảm thấy trẫm giống như tích tụ quyền lực phía sau cho nàng nhỉ?"

      Ta nhíu mày, lại đứng lên, : "Sắp đến giờ rồi, trẫm phải trở về thay y phục." Dứt lời, liền quay người rời .

      "Hoàng thượng!" Ta gọi lại. "Chuyện của quận chúa..."

      "Tối nay ban hôn."

      Giọng của khẽ khàng, người ra tới phòng ngoài.

      biết vì sao, khi ta nghe thấy bốn chữ "tối nay ban hôn", tảng đá trong lòng ta mới coi như rơi xuống. Phất Dao tuy phải là Phất Hy nhưng mang lại cho ta cảm giác dễ chịu.

      Mặc dù bản thân nàng ta cũng , muốn ở bên cạnh Hạ Hầu Tử Khâm, nhưng ta vẫn cảm nhận được thái độ thù địch đối với nàng ta.

      Màn đêm cuối cùng cũng buông xuống.

      Lúc này, Liên Đài các, những ngọn đèn hoa sen thắp sáng, giăng khắp chốn, cả mặt hồ bên cạnh cũng dập dềnh những ánh đèn. đường và hành lang, đèn lồng treo dày đặc. Đưa mắt nhìn ra xa, nơi đây tựa như ban ngày.

      Trong điện, chính giữa là vị trí của Hạ Hầu Tử Khâm và Thái hậu, chỗ ngồi của khách quý các nước ở hai bên, chỗ ngồi của quần thần và phi tần ở phía dưới. Ngọc Tiệp dư vừa khéo ngồi cạnh ta, nàng ta hỏi : "Nương nương, người nhìn thấy vẻ mặt của Thục phi chưa?"

      Sao ta thấy chứ? Đôi mắt nàng ta đỏ hoe, chắc là khóc. Đáng thương cho nàng ta, lúc này lại thể ra, còn phải gượng cười trong yến hội.

      " , tần thiếp chưa từng thấy nàng ta như vậy. Khi ở hậu cung có Thái hậu cưng chiều, hôm nay lại là sinh nhật của Hoàng thượng, tần thiếp càng hiểu." Ngọc Tiệp dư thấp giọng , dần thu lại ánh mắt, cúi xuống nhìn cốc trà trong tay, lắc đầu uống ngụm, gì nữa.

      Ta cười, : "Hôm nay Thái hậu muốn nàng ta vào rừng để so tài với Hoàng hậu Nam Chiếu, chẳng lẽ... thua?" xong, ta nhìn về phía đó.

      Nhưng ngờ lại thấy Phất Dao.

      Ta khẽ nhíu mày, nàng ta vẫn mặc chiếc áo khoác rộng, gần như che khuất cả gương mặt. Đột nhiên ta cảm thấy Phất Dao rất giống nghĩa huynh của nàng ta, đều muốn người khác thấy gương mặt . Sau đó ta lại cảm thấy buồn cười, bản thân ta chẳng phải cũng giống vậy ư?

      Dần thu lại suy nghĩ, thấy bên cạnh chỗ ngồi của người Bắc Tề là Quân Ngạn, y nâng chén rượu nhưng ánh mắt lại nhìn về phía người Nam Chiếu. Ánh mắt ấy mơ hồ toát ra thứ ánh sáng lấp lánh. Ta cười khẩy tiếng, chuyện này thú vị

      Khóe miệng khẽ cười, khi ta bình tĩnh trở lại, thấy Tấn Vương ngồi phía đối diện ngừng nhìn về chỗ ta. Nhớ ra Vãn Lương đứng sau, ta khẽ cười tiếng, rót chén rượu đưa cho Vãn Lương rồi : "Ly rượu này, bản cung kính Tấn Vương."

      Vãn Lương rất thông minh, đương nhiên hiểu ý ta, đáp lời rồi sang phía đối diện.

      Ta thấy Tấn Vương nhận chén rượu trong tay Vãn Lương, ngửa cổ uống cạn, khẽ cười nhưng đuổi Vãn Lương trở về. Điều ta muốn chính là kết quả như thế này.

      lát sau, thái giám bên ngoài hô lớn: "Hoàng thượng giá đáo! Thái hậu giá đáo!"

      Tất cả mọi người vội đứng dậy, khách quý các nước đều bước ra khỏi vị trí, những người khác đều cúi đầu, quỳ xuống. "Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Thái hậu thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế."

      Đợi Hạ Hầu Tử Khâm và Thái hậu ngồi vào chỗ, mới nghe thấy giọng vang lên: "Bình thân!"

      Mọi người tạ ơn xong liền ngồi vào chỗ.

      Người điện lại : "Lần này có thể cùng các nước thiết lập mối bang giao hữu hảo, trẫm rất vui mừng. Các nước hòa thuận, bách tính an khang chính là điều may mắn của thiên hạ!"

      "Hoàng thượng thánh minh!" Quần thần phía dưới đồng thanh .

      Ta nhìn những người ngồi ở vị trí khách quý, bọn họ đều chỉ để lộ nụ cười lạnh nhạt nhưng có mấy phần , mấy phần giả, rốt cuộc ta cách nào nhìn thấu. Ta nghĩ, có thể thống nhất giang sơn chắc chắn cũng là suy nghĩ sâu xa của Hạ HầuTử Khâm, dễ dàng để người khác hiểu .

      Hạ Hầu Tử Khâm nâng cốc mời mọi người.

      Ta đột nhiên nhớ ra, Hàn Vương đeo mặt nạ uống rượu thế nào nhỉ? biết vì sao, lúc nghĩ tới điều này, ta quả muốn cười.

      Nhìn về phía người Bắc Tề ngồi, ta chỉ thấy y nâng cốc nhưng trong khoảnh khắc lấy tay áo rộng che , cốc rượu cạn. Ha, tốc độ nhanh đấy!

      Thanh Dương ở bên cạnh y đột nhiên nhìn về phía ta. Ta giật mình, chẳng lẽ nàng ta cảm nhận được ta nhìn ư? Nàng ta nhìn sang phía ta, dường như lộ vẻ thất vọng, sau đó lại thu hồi ánh mắt.

      Thái hậu khẽ ho tiếng, liếc nhìn Hạ Hầu Tử Khâm. hiểu ý, giọng ràng: "Hôm nay, trẫm muốn ban cho Tấn..."

      "A..."

      giọng nử tử kinh hãi kêu lên, ta thấy Phất Dao đứng bật dậy.

      Mọi người ngạc nhiên đưa mắt nhìn về phía ấy khiến Hoàng thượng phải ngừng lại. Nàng ta hành đúng là tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi!

      Cuối cùng ta nắm chặt hai bàn tay. Lúc Hạ Hầu Tử Khâm ban hôn cho Tấn Vương, đột nhiên nàng ta đứng dậy, rốt cuộc là vì sao?

      Hạ Hầu Tử Khâm cũng nghe thấy nên nhìn qua bên đó. Hai hàng lông mày của Thái hậu nhíu chặt.

      Nữ tử ngước lên, mấp máy môi: "Biểu ca…"
      Last edited by a moderator: 1/8/14

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :