1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Mệnh Phượng Hoàng - Hoại Phi Vãn Vãn (Full 4 Tập)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 45.2
      Type: Thanh Lam
      Beta : yuki77

      Khi ấy Tấn Vương , ta ở cạnh Hạ Hầu Tử Khâm mới là lúc cực khổ nhất. Vậy mà bây giờ vẫn phải đơn độc chiến đấu, nỡ.

      đáp, chỉ : “Nàng có biết vì sao trẫm đối xử với nàng như vậy ?”

      Ta hơi sững người, vì sao đối xử với ta như vậy? trước nay chưa từng chạm vào ta, bây giờ lại biếm ta vào lãnh cung, còn để ta tưởng rằng Triêu Thần bị giày vò đến chết vì ta…

      Tay càng lúc càng nắm chặt tay , trong đầu lên bao lý do, cổ họng khó chịu, ta nghẹn ngào gật đầu. Ta biết, đương nhiên ta biết…

      Tất cả mọi điều làm chẳng phải ngoài việc muốn để ta trở thành mục tiêu công kích. Cái gì mà Phất Hy, cái gì mà Dao phi, đó đều là giả dối, từ đầu tới giờ, người để tâm nhất là ta, Tang Tử.

      Dán mặt lên lồng ngực , ôm chặt lấy cơ thể , ta kìm được, nức nở thành tiếng. Có lẽ trong kiếp này, nước mắt của ta rơi nhiều nhất trong đêm nay. Hãy để ta buông thả lần, chỉ lần này thôi!

      Lúc này mới thở phào nhõm, thoải mái lên tiếng: “Chỉ cần nàng biết, trẫm vĩnh viễn có thể chống đỡ được.”

      Ta lại khóc: “Tại sao Hoàng thượng phải để thiếp vào lãnh cung, chỉ là tự ý xuất cung thôi mà, người hoàn toàn có thể tước phong hiệu của thần thiếp, ném thiếp vào góc nào đó, như vậy thiếp vẫn có thể bày mưu tính kế cho Hoàng thượng, phải sao?” Còn hơn bây giờ chỉ có mình.

      mình…

      Dường như ta lại nhìn thấy , con người độc của buổi ban đầu. Bề ngoài dũng mãnh tới mức đao chém vào nhưng nội tâm lại độc vô cùng, khiến ta cảm thấy đau đớn.

      Song lại cười, : “ vào lãnh cung, bọn họ buông tha cho nàng. Ban đầu trẫm phong nàng làm Đàn phi là để nàng sống tiếp. Lần này cũng vậy, A Tử!” lại thở dài, nhìn ta rồi : “Nhất định phải sống tốt, trẫm có cách nào chịu đựng lần thứ hai nữa…”

      lần thứ hai, nhưng ta biết , lần thứ nhất đó là Phất Hy, Phất Hy của năm năm trước, trong lòng Phất Hy tốt đẹp.

      “Hoàng thượng, Dao phi nàng ta…”

      “Trẫm biết!” ra hiệu ta cần tiếp, ta nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt , còn bỗng nhiên nhắm mắt, chỉ khẽ : “Nàng ấy hận trẫm.”

      Thế nhưng nàng ta vẫn người.

      “Lời thề ban đầu quá hoàn mỹ, song bây giờ trẫm có cách nào khiến lục cung vô phi vì nàng ấy. Điểm này, nàng hiểu nhưng nàng ấy . cho cùng, trẫm vẫn cảm thấy hổ thẹn với nàng ấy.”

      “Hoàng thượng…”

      “Trẫm khó chịu…” cau chặt mày,

      Ta chỉ cảm thấy đau nhói trong lòng, tất cả mọi điều , ta đều hiểu. Cảm giác của , ta cũng hiểu. nàng ta bao nhiêu năm như vậy, , bây giờ vẫn , khoảnh khắn nhìn thấy nàng ta sống sót trở về, chắc chắn vui mừng xiết bao, bởi tưởng cuối cùng cũng có thể bù đắp tất cả mọi thứ nợ nàng ta.

      Thế nhưng ngờ, Phất Hy bây giờ còn là Phất Hy tốt đẹp, đơn thuần đó nữa…

      “Trẫm muốn đối xử tốt với nàng ấy, cho dù sủng ái nàng ấy cả đời.” chậm rãi nhưng ta có thể nhận ra nỗi đau trong đó.

      Ôm chặt lấy , ta biết trước mặt Dao phi, vĩnh viễn thể nhẫn tâm. bây giờ vẫn , có điều tình ấy là tình qua, trong lòng hiểu nhưng muốn thừa nhận. Ta cũng ép thừa nhận. Nỗi đau và bất lực khi ấy, chỉ có hiểu nhất. Có thể vì nàng ta từ bỏ vị trí thế tử, điều đó đau đớn, thê thảm như thế nào, phải chỉ dăm ba câu là ta có thể hiểu sâu sắc được. Mà thứ khiến đau đớn nhất mà bây giờ là người tuy còn nhưng tình chết. Chỉ đáng tiếc, Dao phi hiểu.

      Nàng ta quay về, ỷ vào áy náy và thương xót của dành cho nàng ta, thậm chí chút kiêng nể, trắng trợn làm những việc nàng ta muốn làm mà biết làm tổn thương hết lần này đến lần khác.

      thở dài. “Thế nhưng nàng ấy hiểu, vẫn luôn hiểu. Đúng thế, trẫm phụ nàng ấy.”

      !” Đưa tay che miệng , ta lắc đầu. “Hoàng thượng hề phụ nàng ta, chưa từng.” Năm năm trước, lấy vị trí thế tử ép buộc, còn bây giờ ngỗ ngược làm trái ý Thái hậu, giữ lại người ban đầu định ban cho Tấn Vương làm vương phi để làm phi tử của mình, trước nay chưa từng phụ nàng ta.

      đưa tay lên gạt tay ta, : “Nàng ấy và trẫm là thanh mai trúc mã, từ trẫm cưng chiều nàng ấy, nàng ấy, nàng ấy muốn gì trẫm đều có thể cho nàng ấy. Tất cả mọi người đều trẫm và nàng ấy chính là đôi trời sinh, thậm chí trẫm còn vì nàng ấy mà đến vị trí thế tử cũng cần. Từ bỏ tất cả để ra , trẫm cũng sẵn lòng…”

      Ta im lặng lắng nghe, lời, đây là lần đầu tiên nhắc tới chuyện qua giữa và Phất Hy trước mặt ta. Từng câu từng từ đều do chính miệng ra khiến ta cảm thấy đau lòng. Nhớ tới lần đó, khi hai vị vương gia vừa hồi cung, sau bữa tiệc đoàn viên, nhắc tới Phất Hy, chỉ câu: “ nhắc tới nàng ấy.” Khi đó là bất lực, còn bây giờ lại là nỗi đau kéo dài.

      Kiêu ngạo như mà chuyện như vậy cũng có thể làm tình cảm của dành cho Phất Hy có gì phải nghi ngờ, đương nhiên là .

      “Để chia rẽ bọn ta, mẫu hậu dùng kế gả nàng ấy sang Bắc Tề. Lúc trẫm biết là ba tháng sau đó. Khi nàng ấy , trẫm còn tưởng đó là để chuẩn bị hôn cho hai người. Nàng ấy cũng vui mừng, nhưng ai biết…” bỗng im lặng, cố gắng nhìn sang chỗ khác, nhìn ta.

      Nhưng ta vẫn nhận ra khi ấy chắc tuyệt vọng xiết bao.

      Ôm lấy , nghe tiếng thở thầm chịu đựng của , lát sau ta mới lại nghe thấy lên tiếng, nhưng là hỏi ta: “Nàng nghĩ khi ấy trẫm có cảm nhận gì?” Ta sững người nhưng đợi ta trả lời tiếp: “Trẫm đau buồn tới mức muốn giết người! Hận thể xông tới Bắc Tề giết chết Hoàng đế Bắc Tề! Giết kẻ hại chết nàng ấy!”

      “Hoàng thượng!” Ta sợ hãi ôm chặt lấy .

      Đột nhiên bật cười tự giễu. “Trẫm cho rằng trẫm nàng ấy, tới tận xương tủy, cho tới lần ở Nam Sơn đó, khoảnh khắc trẫm trơ mắt nhìn nàng ngã xuống núi, lồng ngực trẫm dường như khuyết thứ gì đó. Trẫm lại hận thể giết chết chính mình.”

      Cuối cùng ta bang hoàng, sửng sốt!

      Trẫm cho rằng trẫm nàng ấy, tới tận xương tủy…

      Trẫm cho rằng trẫm nàng ấy, tới tận xương tủy…

      Ha, nếu bây giờ ta còn nghe ra ý tứ của , vậy ta quả thực quá ngu xuẩn!

      Tiếng hít thở của rất nặng nề, mà bên ngoài, cuối cùng trời cũng bắt đầu đổ trận mưa to.

      Tiếng mưa rào, từng trận từng trận lấn át nhau. Ngoài tiếng mưa, tất cả mọi thứ đều yên tĩnh, hề có sấm sét như ta tưởng, chỉ là cơn mưa rất lớn. Mưa trận này rất thoải mái, thỏa thuê…

      Đột nhiên ta cảm thấy mọi thứ đều thư thái. Giống như Hạ Hầu Tử Khâm , chỉ cần ta biết, vĩnh viễn có thể chống đỡ được. Còn ta bây giờ hiểu tấm lòng của , vậy ta còn quan tâm điều gì nữa? Cho dù quý, thương xót nàng ta như trước, ta cũng quan tâm.

      Cuối cùng, ta cũng biết chắc chắn, vì sao ban tặng ta chữ ‘Đàn’. Cây đàn hương, loại cây có sức sống mãnh liệt nhất, hy vọng ta có thể giống như cây đàn hương, sống tốt trong chốn hậu cung lúc nào cũng ‘cá lớn nuốt cá bé’. Nó cũng có nghĩa là quý trọng, Hạ Hầu Tử Khâm quý trọng ta.

      “Nghe tin nàng sao, trẫm vui mừng xiết bao, tới Cảnh Thái cung đợi nàng từ rất sớm nhưng nàng lại hồi cung, tới dịch quán trước vì Hàn Vương.” nghiến răng .

      Ta vui mừng, như vậy mới giống , phải sao? Ghen tuông đồng nghĩa với tin tưởng, bởi để ý nên mới như vậy.

      Ta càng trở nên áy này vì bụng dạ hẹp hòi lần ấy, nhoài người trong vòng tay , : “Hoàng thượng phải biết thiếp về là vì người. Thiếp tưởng Hoàng thượng quan tâm, cho nên thiếp tức giận.” Câu cuối bỗng trở nên rất , dường như đến bản thân ta cũng cảm thấy ngượng ngùng.

      Cuối cùng cũng cười: “Hai hôm sau, lúc nàng tới Thiên Dận cung, trẫm biết. Trẫm hạ quyết tâm, quyết định tin tưởng nàng.”

      Trong lòng ta sửng sốt, quyết định tin tưởng ta, cho nên chuyện lần này, dẫu Cố Khanh Hằng kể cho về tấm lệnh bài trước, cũng hoài nghi. Thế nhưng ta vẫn còn chuyện giấu .

      Ngẩng lên, ta cố lấy dũng khí, : “Hoàng thượng, có phải vừa nãy người muốn ban thưởng cho thiếp vì chuyện của Trương Lăng ?”

      sững sờ giây lát rồi gật đầu, : “Nhớ, trẫm còn nàng muốn gi, trẫm đều đồng ý.”

      Rời khỏi vòng tay , ta nhìn vẻ ngạc nhiên trong mắt , hít sâu rồi : “Thiếp muốn Hoàng thượng tức giận, người chỉ cần đồng ý với thiếp là người tức giận.” Ta đứng lên, ngoái đầu lại mới nhớ ra, bình trà còn nước.

      Bên ngoài, trời vẫn mưa rất lớn, mưa chảy xuống mái hiên như thác nước.

      Ta nghĩ lát rồi ra ngoài cửa, lấy khăn tay thấm nước, do dự giây lát, cuối cùng lau sạch thuốc nước mặt. Cảm giác lạnh buốt, trong lòng ta thấp thỏm nhưng cũng ấm áp. Ta biết bao lần, làm thế nào để lau thuốc nước trước mặt , nhưng chưa từng nghĩ như thế này, đơn giản, dễ dàng.

      Ta xoay người lại, chầm chậm về phía . Lúc tới cạnh bàn, ta lấy mồi lửa bên cạnh, định thắp sáng đèn. Ánh trăng ba nãy còn sáng, bây giờ trời mưa, căn phòng lờ mờ, e rằng nhìn .

      Nhưng bỗng : “A Tử, cần thắp đèn!”

      Ta giật mình, hoang mang nhìn , song thấy bước tới bên cạnh ta từ lúc nào, ôm ta vào lòng, : “Trẫm biết!”

      Đầu ngón tay run run, ‘kịch’ tiếng, mồi châm lửa rơi xuống bàn, ta run giọng hỏi : “Hoàng thượng biết khi nào?”

      khẽ cười. “Đêm hôm đó, trẫm qua Cảnh Thái cung, nàng cũng chưa bôi thuốc, trẫm nhìn thấy.”

      Ta sửng sốt, buột miệng : “Nhưng Hoàng thượng đêm đó người châm đèn, còn đụng mạnh vào chân bàn.”

      vẫn cười. “Đúng thế, đụng mà. Đụng rồi mới châm đèn.” ngừng giây lát, lại : “Trẫm nghi ngờ từ lâu, bởi Triêu Thần khi nàng rửa mặt, chải đầu, trước nay đều cho người khác hầu hạ.”

      Đúng vậy, Triêu Thần là người của , chi tiết ấy, nhất định biết.

      “Còn lần Diêu Chấn Nguyên gặp thích khách, đội thị vệ ngự lâm quân bị trẫm bí mật xử tử, bọn chúng đều , trước lúc chết, Diêu Chấn Nguyên có gặp nữ tử. Trẫm hiểu Diêu Chấn Nguyên, phải mỹ nhân thèm nhìn, đừng nhẫn nại, dừng lại thương lượng điều kiện với nàng.” Khóe miệng lộ ra nụ cười như có như .

      Thế nhưng ta vẫn cảm thấy vô cùng ngạc nhiên. “Vậy vì sao Hoàng thượng lật tẩy thiếp? Hôm đó người còn nếu thiếp lừa gạt người nữa, người hận thiếp…”

      khom người, vùi mặt vào cổ ta, cười : “Trẫm dốc ruột dốc gan với nàng, nếu nàng còn định tiếp tục giấu trẫm, dĩ nhiên trẫm hận nàng. Hơn nữa, trẫm phải cho nàng cơ hội rồi sao? Nếu , sao phải đợi chuyện của Trương Lăng giải quyết xong, trẫm ban thưởng hậu hĩnh cho nàng. Trẫm còn trẫm muốn gì, trẫm đều cho nàng.”

      Ta sững người, hóa ra dự tính từ lâu, đến đường lui cũng nghĩ cho ta, chỉ đợi ta nhân cơ hội này mà thẳng thắn với . Ta trước nay biết hóa ra lại để tâm tới ta như vậy.

      Trong lòng xúc động, nhỡ may ta vẫn thẳng thắn, như thế nào? Ta nghiến răng, nếu như vậy ta cũng xứng đáng được , chẳng phải ư?

      Trong lòng rung động, ta hỏi : “Hoàng thượng hỏi thiếp vì sao ư?”

      Song : “Bây giờ trẫm hỏi.”

      Hít hơi sâu, ta xoay người, nhón chân rồi hôn lên môi , : “Hóa ra thiếp cần lo lắng về phía Hoàng thượng. Chỉ người mới là kẻ đa mưu túc trí nhất.”

      khẽ cười rồi hôm lại ta, vừa hôn vừa nghiến răng, : “ được dùng kính ngữ với trẫm nữa!”

      Ta cười : “Nhưng thiếp quen rồi.”

      bế ta lên, sải bước về phía giường, cúi đầu nhìn ta, : “Vậy thay đổi!”

      nhàng đặt ta lên giường, thở gấp vài hơi nhưng cúi người. Bàn tay hơi run run, cảm giác nóng bừng lan ra trong khí… … vẫn thầm chịu đựng điều gì?

      Ta ra sức kéo người thấp xuống, khẽ bên tai : “Thiếp nhớ khi ấy Hoàng thượng từng , trẻ con với chàng là loại là trách nhiệm, loại là mong chờ. Hoàng thượng, hãy ban cho thiếp đứa con nhé!” Ta muốn sinh con cho , muốn.

      Cảm nhận cơ thể khẽ run lên, cúi đầu hỏi ta: “Nàng mong muốn?”

      Ta gật đầu, gật mạnh. Ta , vì sao muốn?

      Hơi thở của dần trở nên gấp gáp, cơ thể cũng càng lúc càng nóng bừng. Ta ôm lấy , vụng về hôn lên cành tai . Toàn thân run rẩy, khom người hôn vào cổ ta.

      thở hổn hển. “A Tử, hôm nay trẫm muốn nàng, e là sau này nàng hận trẫm.”

      Lời của khiến ta sửng sốt, nhưng ngay lập tức ta lại ra sức lắc đầu, nghiến răng : “ đâu, bất luận là lúc nào, thiếp cũng hận chàng, tuyệt đối .” Sao lại những lời kỳ lạ như vậy?

      Sao ta có thể hận ? Dẫu ngày mai rời khỏi đây, ban ơn mưa móc cho tất cả tam cung lục viên, ta cũng hận, bởi ta hiểu , đây là trách nhiệm của vị đế vương.

      Ta , đòi hỏi phần tình cảm thể cầu. Ta là Tang Tử, phải Dao phi.

      Ta , thương , ta có thể đấu tranh vì , cũng có thể thu lại những cái gai vì , sao ta có thể hận ? Ta nghĩ, nếu mẹ ta cha ta bây giờ ta có thể lĩnh hội cách sâu sắc tất cả mọi điều bà làm năm đó. Cho dù ngốc nghếch hơn nữa, đây chỉ vì bà . Vì vậy, dù phải trả giá bằng mọi thứ, bà cũng hối tiếc.

      Nhìn vào mắt , tất cả đều là nỗi đau, đến mức ta cũng cảm thấy rất đau lòng.

      ôm chặt ta, hôn ta nhưng miệng vẫn hỏi: “Nếu có ngày nào đó trẫm còn ở bên cạnh nàng, nàng cũng hận trẫm chứ?”

      “Hoàng thượng…” Ta kinh ngạc, vì sao lời của khiến ta cảm thấy sợ hãi? Hai tay ôm lấy mặt , ta vội : “Thiếp chỉ có mình, vì thiếp có chàng. Chàng cũng chỉ có mình, vì thiếp kề vai chiến đấu bên chàng.”

      “A Tử!” đau đớn gọi tên ta, mỉm cười cách khó khăn, “Cám ơn nàng!”

      Đây là lần thứ hai cám ơn ta nhưng vì sao nước mắt ta cứ tuôn trào, thể ngăn lại?

      Câu ‘cảm ơn’ này, thậm chí còn sức nặng hơn cả câu : “Ta nàng!” lạ lùng, vì sao ta lại có cảm giác đó?

      Ta trở nên run rẩy, nhưng cơ thể càng nóng bừng. Tay run run, ta cởi long bào cho , sau đó là áo lót, ngón tay lướt qua lồng ngực tráng kiện, cảm nhận được lớp mồ hôi nhễ nhại của .

      Tay cuối cùng cũng kiềm chế được, đưa tay kéo áo ta, hơi thở gấp gáp nhưng vẫn : “Sau này, vẫn cứ phải bôi thuốc nước. Tội khi quân, trẫm bảo vệ được nàng.”

      Được, được, ta gật đầu. Nếu biết, bôi thuốc thế nào chứ? Cho dù bôi cả đời làm sao? Ta vẫn bôi như trước, thoải mái, yên tâm.

      “Ưm…” khẽ rên tiếng, đưa tay cởi áo người ta, hai cơ thể cuối cùng dán chặt vào nhau. Bụng dưới của nóng khiến hơi thở của ta bất giác trở nên nặng nề. dùng đầu gối tách hai chân ta ra, còn ta chỉ thấy trống ngực đập liên hồi, nhưng hôm nay ta trốn tránh. Còn nhớ hôm đó ở Thượng Lâm uyển, cưỡng ép ta, muốn ta song ta lại ra tay, tát mạnh cái. Ha, bây giờ nhớ lại, chuyện đó như giấc mơ. Còn lúc này, ta lại khao khát muốn ta…

      ra sức ôm lấy ta, giọng run rẩy: “Hôm nay trẫm làm chuyện hề lý trí..” rất khó chịu, vẫn thầm chịu đựng điều gì đó.

      Nhưng dù phải thầm chịu đựng gì nữa cũng là nam nhân.

      Ta cố gứng nghĩ tới những lời của , bởi mỗi câu đều khiến ta cảm thấy sợ hãi.

      “Hoàng thượng…” Ta gọi bằng giọng cuốn hút.

      nghiến răng, cuối cùng hôn ta bằng nụ hôn sâu. Nhưng đúng lúc này, nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân ai đó, ta chỉ cảm thấy sửng sốt. Đây là lãnh cung, lúc này còn có ai tới chứ? Triêu Thần ư? Chẳng phải nàng ta trông chừng ở bên ngoài sao?

      ràng cũng cảm nhậ được khác thường ở bên ngoài.

      Người kia chạy đến cửa nhưng vào, chỉ gấp gáp : “Hoàng thượng, Dụ Thái phi đột nhiên tới Dao Hoa cung, lúc này gây rối ở đó, nghe còn… còn cào rách mặt Dao phi nương nương.”

      Là giọng của Lý công công.

      Ta chỉ cảm thấy trong lòng sửng sốt, Dụ Thái phi và Dao Phi. Cục diện như vậy, Hạ Hầu Tử Khâm ra mặt được. Tất cả mọi người đều cho rằng ở Thiên Dận cung, chẳng phải ư?

      Người ở phía ta hơi sầm mặt nhưng vẫn nhanh chóng đứng lên. Ta ngập ngừng giây lát, vội bò dậy, mặc áo cho . hít sâu, ta nhìn thấy mặt đỏ ửng, kìm được đưa tay ra xoa xoa, nhưng toàn thân run rẩy, vội kéo tay ta, trầm giọng : “A Tử, đừng làm loạn!”

      biết vì sao, nghe thấy câu này của , ta lại muốn bật cười.

      “Trẫm thể tới thăm nàng mỗi tối, trẫm để lại Triêu Thần cho nàng.” vừa vừa đứng lên, rồi lại xoay người kéo chăn, đắp lên người ta. Nhìn sâu vào mắt ta, quay người rời .

      Khoảnh khắc cửa mở, ta thấy bên ngoài trời vẫn mưa rất to. Ta càng cảm thấy kỳ lạ. Dụ Thái phi yên lành sao lại chạy tới Dao Hoa cung của Dao phi gây chuyện?
      Last edited by a moderator: 1/8/14

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Type: Thanh Lam
      Beta : yuki77
      Chương 46
      Ta còn nghe thấy tiếng bước chân của nữa, lúc sau mới thấy Triêu Thần chạy vào. Nàng ta cẩn thận mở cửa phòng, khẽ gọi: “Nương nương!”

      Ta đáp lại tiếng, kéo y phục mặc lên người rồi mới : “Vào !”

      Nàng ta tiến vào, khé khép cửa rồi bước lại gần, nhìn thấy ta vẫn thắt đai lưng, mặt đột nhiên đỏ ửng, lúng túng : “Nương nương, Hoàng thượng người…”

      Ta chỉ : “Dao Hoa cung xảy ra chút chuyện, người phải qua xử lý.” Ngước mắt nhìn nàng ta, ta cười: “Sau này đừng gọi ta là nương nương nữa, ta còn là Đàn phi từ lâu rồi.”

      Nhưng nàng ta lắc đầu. “, trong lòng nô tỳ, nương nương mãi mãi là nương nương, trước nay chưa từng thay đổi.”

      Lời của nàng ta khiến lòng ta ấm áp, đưa tay nắm lấy tay nàng ta, vỗ vỗ xuống mép giường,  : “Triêu Thần, ngươi qua đây chuyện với ta.”

      Nàng ta do dự giây lát rồi mới bước tới ngồi xuống, sau đó lại ngước mắt nhìn ta, cười: “Nương nương quả rất đẹp!”

      Lúc này ta mới nhớ ra trước kia nàng ta chưa từng nhìn thấy mặt ta. Nghe nàng ta nhắc đến, ta bất giác xoa mặt, cười : “Ha, chỉ là lớp da mà thôi!” Ai quan tâm đến nó chứ? Chỉ là Hạ Hầu Tử Khâm quan tâm, còn ta bây giờ cũng quan tâm.

      liên quan tới dung mạo.

      Triêu Thần sững sờ giây lát, hồi lâu sau mới : “Nương nương, Hoàng thượng để nô tỳ ở lại chăm sóc người, nhưng ban ngày nô tỳ vẫn chỉ là cung tỳ đưa cơm, thể lại gần nương nương.”

      Ta gật đầu, sao ta hiểu những điều này! Bây giờ ta chẳng qua chỉ là phế phi trong lãnh cung, có tư cách gọi cung tỳ đến hầu hạ.

      Mu bàn tay chạm vào quần áo của Triêu Thần, bên ngoài mưa lớn, y phục của nàng ta bị ướt nhưng vẫn có cảm giác lạnh, ta buột miệng hỏi: “Bên ngoài lạnh ?”

      Nàng ta sững người, lắc đầu. “ lạnh ạ, bây giờ sắp tháng Tư rồi, chỉ mưa to chút thôi, đâu còn lạnh nữa.”

      Nghe thấy vậy, ta mới yên tâm.

      Vãn Lương theo Tấn Vương về đất phong, ta lại ở trong lãnh cung, bên cạnh chỉ có mỗi mình Triêu Thần. Chúng ta có thể gọi là sống tựa vào nhau. Triêu Thần cũng thể ra ngoài, người trong cung đều biết nàng ta bị đánh chết bởi ta tự mình xuất cung.

      Đưa tay gạt mái tóc rối của nàng ta, ta thở dài tiếng. “Cũng biết thế nào rồi!”

      Thấy trong mắt Triêu Thần lóe lên tia sáng kì lạ, sau đó nàng ta cúi đầu.

      Ta cảm thấy bàng hoàng, vội hỏi: “Bọn họ… xảy ra chuyện gì?” Có phải khi ta bị lật đổ, những cung nhân trong Cảnh Thái cung của ta cũng được buông tha?

      Song Triêu Thần lắc đầu. “, xảy ra chuyện gì. Cảnh Thái cung bây giờ trống , Thái hậu hề chuyển họ .”

      Vậy ư? Thế vì sao Triêu Thần lại có vẻ mặt như vậy? Nhìn nàng ta chăm chú, ở bên ta lâu đến vậy, ta hiểu nàng ta, nàng ta có chuyện giấu ta.

      Bàn tay nắm tay Triêu Thần siết chặt, ta cất tiếng hỏi: “Vậy là chuyện gì?”

      “Nương nương…” Nàng ta nhìn ta, định gì đó rồi lại thôi.

      “Bây giờ thế này rồi, còn có chuyện gì thể ?”

      Nghe ngữ khí của ta có chút nặng nề, nàng ta mới đứng dậy, quỳ xuống trước mặt ta, : “Hôm nay nô tỳ kể với nương nương, có điều nô tỳ kể với nương nương xong, người đừng với Hoàng thượng. Triêu Thần là người của Hoàng thượng nhưng người Hoàng thượng muốn theo dõi vốn phải là nương nương.”

      Lời của nàng ta khiến ta kinh ngạc, người muốn theo dõi phải ta? Trong đầu lên từng gương mặt, mở to mắt nhìn Triêu Thần, ta biết.

      Người Hạ Hầu Tử Khâm muốn Triêu Thần theo dõi… là nàng ta.

      Triêu Thần lặng lẽ nhìn ta, thấy ta im lặng, liền hít sâu hơi rồi lên tiếng: “Hoàng thượng muốn nô tỳ theo dõi .”

      Quả nhiên…

      Triêu Thần là người được Hạ Hầu Tử Khâm an bài bên cạnh Phương Hàm, nhưng Phương Hàm vô tình lựa chọn ta, vì vậy nàng ta mới trở thành cung tỳ thân cận của ta.

      Ta buột miệng hỏi: “Tại sao Hoàng thượng lại phái ngươi theo dõi nàng ta?” , ta vẫn biết ơn Phương Hàm. Sau khi tiến cung, nàng ta luôn ở bên cạnh giúp đỡ ta, từ trước tới nay chưa từng làm chuyện gì có lỗi với ta.

      Nhưng chuyện giữa nàng ta với Hạ Hầu Tử Khâm phải là chuyện ta có thể quản. Lúc này ta mới nhớ ra, ta chưa từng hỏi về quá khứ của Phương Hàm.

      Triêu Thần vẫn quỳ, ta đưa tay ra đỡ nàng ta dậy, : “ cần giữ lễ tiết với ta, ngươi ngồi xuống rồi . Ta trách ngươi. Hoàng thượng làm như vậy đương nhiên có lý do của người.” Ta tin tất cả mọi điều Hạ Hầu Tử Khâm làm đều có nguyên nhân. Nếu muốn giết Phương Hàm vòng vo, còn sắp xếp cơ sở ngầm bên cạnh nàng ta.

      Nghe ta vậy, Triêu Thần mới thở phào nhõm, suy nghĩ lát rồi : “Phương Hàm là người của tiền triều.”

      Ta nhớ ra, khi ta hỏi đến chuyện của Phất Hy, Phương Hàm nàng ta biết, chỉ vì nàng ta phải người đến từ phủ thế tử. ngờ, nàng ta lại là người của tiền triều. Thế nhưng, sao Thái hậu và Hoàng thượng có thể giữ lại người của tiền triều? giữ lại cũng thể trọng dụng, vì thế ở trong cung, Phương Hàm cũng coi như được tự do.

      Triêu Thần tiếp tục kể: “Sau khi Hoàng thượng đăng cơ, có rất nhiều cung nhân của tiền triều được dùng nữa, đuổi ra khỏi cung, thay người mới. Nhưng Phương Hàm trước kia là cung tỳ của Hoàng hậu Minh Vũ, nương nương cũng biết, Hoàng hậu Minh Vũ và Thái hậu chính là chị em ruột. Nghe lần, Hoàng hậu Minh Vũ cùng Thái hậu cùng thắp hương trong chùa, Thái hậu cẩn thận bị trượt ngã, Phương Hàm kéo Thái hậu, lúc ngã xuống, bị giá cắm nến cào rách mặt.

      Ta kinh hãi, nhớ khi ta vừa vào cung, Phương Hàm với ta rằng nơi này nếu có quyền lực bảo về được chính mình. Nàng ta đưa tay ra chỉ vào vết sẹo cổ mình rồi đây vẫn được coi là . Cũng bởi câu này của nàng ta mà ta cảm nhận được hiểm ác trong chốn hậu cung khi ta còn chưa đặt chân vào cuộc chiến hậu cung này. Song ta đâu biết, vết sẹo cổ nàng ta có vì nguyên nhân này!

      Vậy tại sao nàng ta phải che giấu? Mà nàng ta dối ta, ràng là muốn châm lửa cho khả năng đấu trí của ta, muốn ta sống tiếp, sống tốt trong hậu cung.

      “Nương nương, người sao thế?” Triêu Thần thấy ta im lặng liền lo lắng hỏi.

      Ta bừng tỉnh, vội lắc đầu. “ sao, rồi sau đó!”

      Nàng ta thấy ta chuyện mới thở phào, lại . “Vốn dĩ cung nhân của tiền triều đều phải xuất cung, nhưng Phương Hàm có người thân ở bên ngoài, muội muội duy nhất cũng mất tích trong lần cung biến đó.” Triêu Thần đột nhiên im lặng, sợ hãi nhìn ta.

      Có lẽ do nàng ta cẩn thận nên mới buột miệng ra hai từ ‘cung biến’. Đúng vậy, trong cung bây giờ đâu thể những từ như vậy? Nhưng bản thân ta thể lý giải được, chỉ khẽ : “ tiếp .”

      Triêu Thần vội gật đầu, lên tiếng: “ khẩn cầu Thái hậu cho mình được ở lại, Thái hậu niệm tình có công cứu giá nên cho phép được ở lại trong cung. Nhưng Hoàng thượng yên tâm về nên mới phái nô tỳ ở bên . Hoàng thượng cũng chỉ muốn nô tỳ theo dõi chứ muốn làm gì. Thái hậu là người niệm tình xưa nhất, huống hồ còn có ơn cứu mạng người, hơn nữa bao nhiêu năm nay, nô tỳ cũng chưa từng thấy có điểm gì bất thường.

      Cung tỳ của Hoàng hậu tiền triều chủ động xin được giữ lại, chỉ Hạ Hầu Tử Khâm phải nghi ngờ, đến ta cũng có chút nghi ngờ, Phương Hàm theo ta lâu như vậy, ta cũng có thể cảm nhận được nàng ta khi trung thành với ai tận trung cả đời. Nhưng sau khi Hoàng hậu Minh Vũ qua đời, giang sơn của Tuân gia bị lật đổ, nàng ta lại muốn tiếp tục ở lại trong cung, điều này quả khiến người khác nghi ngờ.

      Triêu Thần nhìn ta, dường như suy nghĩ rất lâu mới lên tiếng: “Cho tới khi nương nương vào cung, chủ động tiếp cận người…”

      Lời của nàng ta khiến ta sửng sốt.

      Nghĩ kĩ lại những ngày mới vào cung, khi đó ta chẳng qua chỉ là cung tỳ, Phương Hàm thực từng nhắc nhở, chỉ bảo ta. Thậm chí sau này, Hạ Hầu Tử Khâm phong ta làm Đàn phi, nàng ta lại đưa cung nhân do chính mình dày công dạy dỗ tới chỗ ta, còn chủ động tìm đến, muốn hầu hạ ta…

      Người khỏi run lên, ta nhìn Triêu Thần, : “Nhưng ta hề quen nàng ta.”

      Ta quen Phương Hàm, người của Tang phủ cũng quen nàng ta, nếu , người nàng ta muốn giúp tuyệt đối phải ta mà chỉ có thể là Thiên Phi và Thiên Lục, Song nàng ta lại lựa chọn kẻ quyền thế, hơn nữa còn là kẻ có tướng mạo bình thường là ta.

      Trong lòng ngạc nhiên, ta buột miệng hỏi: “Cho nên Hoàng thượng mới bắt đầu chú ý đến ta, đúng ?”

      Triêu Thần phì cười, : “Sao nương nương lại quên, Hoàng thượng biết người trước mà.”

      Ta sững người, ha, ta quả hồ đồ rồi! Lúc ta còn là cung tỳ của Huyền Thiên các, Hạ Hầu Tử Khâm biết ta. Ha, với tính đa nghi của , lúc biết Phương Hàm chọn ta, nếu có ý đề phòng ta ta mới thấy lạ.

      Nhìn Triêu Thần, ta : “Trước đây hay sau này đều quan trọng, sau khi ở Cảnh Thái cung, Hoàng thượng gì với người?”

      Triêu Thần sững sờ giây lát nhưng lại lắc đầu. “, Hoàng thượng gì, Hoàng thượng chỉ sai người điều tra nội tình của nương nương. Có điều Thái hậu hơi nghi ngờ nương nương.”

      “Thái hậu…” Lúc này ta mới nhớ ra, lúc đầu, Thái hậu biết vì sao bà nghi ngờ ta, vì sao tin tưởng ta, bởi mọi thứ xảy ra chỉ trong chớp mắt. Thái hậu cũng là người thông minh, có thể xử lý mọi việc cách bình tĩnh, thản nhiên.

      Chuyện này Hạ Hầu Tử Khâm biết, Thái hậu thể biết, nếu , người đánh Triêu Thần là người của Thái hậu, bà hạ thủ lưu tình. Trong đầu lọc lọc lại những lời Thái hậu với ta.

      Hôm Hạ Hầu Tử Khâm biếm ta vào lãnh cung, bà còn nghiêm giọng hỏi, có phải ta quên lời của bà. Hóa ra bà chỉ nhắc nhở ta, chưa quên hãy nghĩ lại cho kĩ. phải bà đoán ra, bà vẫn tin tưởng ta.

      Nghĩ vậy, ta đột nhiên cảm thấy vui mừng.

      Triêu Thần qua đỡ ta, : “Nương nương, người cần nghĩ gì cả, mọi thứ đều qua. Ở đây, chẳng ai có thể hại người được nữa.”

      Ta biết, lãnh cung mà, ai muốn tới chứ! Chỉ cần Hạ Hầu Tử Khâm đến thăm ta, những phi tử trong hậu cung kia càng vui mừng, mong sao ta vĩnh viễn ra khỏi nơi này.

      còn sớm nữa, nương nương nghỉ ngơi !” Triêu Thần đỡ ta nằm xuống.

      Đột nhiên ta hỏi: “Vậy còn ?”

      Triêu Thần sững người giây lát rồi mới lên tiếng: “Bao nhiêu năm như vậy vẫn có chuyện gì, có lẽ sao đâu ạ! Hoàng thượng trước tiên cần quan tâm nữa. Sau này, nếu nương nương gặp nàng ta, có số điều cũng cần .”

      Ta im lặng, bây giờ ta và Hạ Hầu Tử Khâm đứng cùng chiến tuyến, đương nhiên cái gì cũng chỉ nghĩ cho . Nếu còn nghi ngờ Phương Hàm, vậy ta cũng nên giữ khoảng cách với nàng ta.

      Ta nằm xuống, kéo tay Triêu Thần, : “Đêm hôm Hoàng thượng qua Dao Hoa cung, biết bên đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Ta ngủ được.”

      Vẻ mặt Triêu Thần lúng túng. “Nhưng nô tỳ có cách nào dò la.”

      Ta gật đầu, ta biết chứ, ta cũng phải có ý muốn kêu nàng ta ra ngoài thăm dò, chỉ là trong lòng thấy lo lắng.

      biếm ta vào lãnh cung là để bảo vệ ta, điều này ta hiểu, song bây giờ ta bỗng cảm thấy băn khoăn, đơn độc. Ta hy vọng có thể ở bên cạnh , chứng kiến mọi thứ xảy ra bên ngoài. Như thế cũng còn hơn thế này, cái gì cũng phải chờ đợi.

      Ha, ta khẽ cười trong lòng, hóa ra ta thích hợp với cuộc sống phẳng lặng như vậy. Ta trước nay phải nữ tử cần được người khác nâng niu, bảo vệ trong lòng bàn tay.

      Triêu Thần lại ngồi xuống bên cạnh ta, than thở: “Nương nương, nô tỳ trước nay chưa từng gặp ai như người.”

      Ngước mắt nhìn nàng ta, ta cười, hỏi: “Như thế nào?”

      Nàng ta cũng cười. “Người quá kiên cường, ở bên cạnh người khiến nô tỳ cảm thấy yên tâm. Người có thể làm chỗ dựa cho nô tỳ, trước nay đều như vậy. Nương nương còn nhớ những lời nô tỳ kể với nương nương ở Thượng Lâm uyển hôm đó ?”

      Nghĩ lại, đương nhiên ta vẫn nhớ. Nàng ta từng , cung tỳ cũng phải xem xét để chọn lấy chủ tử có thể làm chỗ dựa cho bọn họ.

      Triêu Thần lại : “Nô tỳ cảm thấy may mắn vì có thể ở bên nương nương.” Đôi mắt Triêu Thần sáng lấp lánh, khóe miệng hơi cong lên mỉm cười.

      Ta biết tất cả những lời liên quan tới thân thế của nàng ta khi đó đều là . Nàng ta tuy là người của Hạ Hầu Tử Khâm nhưng dĩ nhiên cũng hy vọng có thể ở trong cung, sống tốt. Ta rất vui mừng, giờ đây nàng ta vẫn khỏe mạnh đứng trước mặt ta, còn cảm thấy có thể dựa dẫm vào ta, vậy ta cố gắng hết sức để bảo vệ nàng ta.

      Bên ngoài, mưa ngớt. Bầu trời lúc trước còn tối đen như mực, bây giờ dần lên chút ánh sáng mờ nhạt, ít nhất ta có thể nhìn nhánh cây lay động ở bên ngoài.

      Ta mỉm cười, : “May mà ngươi và Hoàng thượng đến, nếu tối nay đáng sợ.” Tuy có sấm sét nhưng vừa nãy ta vẫn sợ tới mức dám ngủ.

      Triêu Thần nhíu mày, hỏi: “Nương nương sợ điều gì?”

      Ta cười. “Ta cũng có thứ để sợ chứ, sợ sấm sét.”

      Nàng ta ngẩn người, sau đó : “Hoàng thượng lâu như vậy tới thăm người, chắc muốn đợi tình hình qua , sợ người khác chú ý.”

      “Ta biết.” Ta biết hết, thậm chí ta còn có thể đoán ra, những ngày này chắc chắn cũng nhàn rỗi.

      Luôn phải lật thẻ bài của các cung, thể ngủ mình mỗi tối. Thế nhưng, ta hề cảm thấy khó chịu. Lựa chọn đế vương, nếu đến khả  năng chịu đựng như vậy ta còn ngay từ đầu nên lời .

      Đế vương cũng cần có người thương, ở vị trí tít cao nhưng cũng có lúc yếu đuối. Ta , đương nhiên bao dung với . Ta từng từ lâu, ta phải Dao phi, ta chỉ là Tang Tử.

      lát sau, Triêu Thần khuyên ta: “Nương nương nên nghỉ thôi, nếu Hoàng thượng biết đau lòng. Tối nay nô tỳ ở đây canh chừng cho người.”

      Ta thở dài, cuối cùng cũng nghiêng người nằm xuống. Khi nhắm mắt, cảm thấy tay của Triêu Thần đưa lên dém góc chăn của ta. Nhưng ta ngủ được, ta luôn nghĩ tới rất nhiều chuyện.

      Nhớ tới túi gấm Tô Mộ Hàn đưa cho, ta nghĩ tới lời đồn mệnh phượng hoàng viết mảnh giấy. Ba đầu ta tưởng Triêu Thần chết nên muốn mượn tay Thiên Lục trừ bỏ Dao phi, nhưng hóa ra Triêu Thần chết, tất cả chẳng qua chỉ là kế hoãn binh của Hạ Hầu Tử Khâm.

      Khẽ nắm chặt hai tay, vậy túi gấm đó, ta còn nên dùng hay ?

      Khi ấy, ta từng nghĩ bất luận là làm hại Dao phi hay long thai trong bụng Thiên Phi, e rằng Hạ Hầu Tử Khâm đều căm phẫn tới lãnh cung tìm ta. Hôm nay, ta biết được nỗi đau khổ của , đối với đoạn tình cảm qua đó, ta biết bất lực đến nhường nào.

      Ta phải nhẫn tâm làm hại Dao phi, ta chỉ muốn làm tổn thương trái tim . Chuyện Dao phi và Thanh Dương cùng bắt cóc ta ra khỏi cung, cũng biết ràng, nhưng lại vẫn muốn cưng chiều nàng ta cả đời. Ta phải biết, chỉ muốn bù đắp, bù đắp cho áy náy thể nàng ta nữa.

      Những điều này, ta đều hiểu.

      Còn Thiên Phi, ta nhớ khi ấy, ta từng đồng ý với , chỉ cần là con của , ta ra tay hãm hại.

      Cắn môi, bây giờ biếm ta vào lãnh cung để bảo vệ ta, nếu ta gây ra trận gió tanh mưa máu nơi hậu cung, e rằng khi biết, hận ta.

      Bây giờ là lúc loạn trong giặc ngoài, ta thể làm những chuyện khiến phải bận tâm nữa.

      Chợt nhớ tới túi gấm khác Tô Mộ Hàn đưa ta. Y sau khi ta đọc xong túi gấm thứ nhất biết khi nào mở túi thứ hai. Ta xem túi thứ nhất, thực ra cũng đoán được câu trong túi gấm thứ hai.

      Thò tay xuống gối theo bản năng, đầu ngón tay ta chạm vào góc của túi gấm, lúc định rút ra mới nhớ Triêu Thần còn ở bên cạnh. Chuyện này vốn cần giấu nàng ta nhưng nàng ta là người của Hạ Hầu Tử Khâm, ta sợ biết chuyện túi gấm đó liên quan tới Tô Mộ Hàn, trong lòng lại thoải mái.

      Ngẫm nghĩ lát, thôi bỏ qua, đợi ngày mai xem cũng muộn.

      Đêm nay ta hoàn toàn mất ngủ.

      Lúc trời gần sáng, ta nghe thấy tiếng bước chân rón rén lại của Triêu Thần. Có lẽ nàng ta tưởng ta vẫn ngủ, sợ đánh thức ta. Trời sáng, nàng ta lại là cung tỳ đưa cơm tới lãnh cung.

      Ta vốn hề ngủ nhưng cũng gọi Triêu Thần. Đợi nàng ta ra, ta ngồi dậy, lấy túi gấm dưới gối, ung dung mở ra, ngạc nhiên bên trong cũng là mảnh giấy. Ta nghĩ thực ra nên xem, ta được Tô Mộ Hàn dạy dỗ, tâm tư của y, ta có thể đoán trúng vài phần. Nhưng sau khi xem phải tiêu hủy nên ta vẫn liếc qua.

      Xem xem đồ đệ được tiên sinh dạy dỗ là ta đây rốt cuộc học được bao nhiêu chân truyền của y? Nghĩ vậy, khóe miệng ta bất giác mỉm cười.

      Mở mảnh giấy được gấp gọn gang, nhìn thấy nét chữ xuất chúng của y. đó viết ràng: Mệnh phượng hoàng, duy nhất.

      Mấy chữ này khiến ta bật cười.

      Quả nhiên y muốn dùng nước cờ này để làm tan rã bọn họ, sau khi tỷ muội Tang gia độc sủng hậu cung. Hoàng hậu chỉ có thể có , ta muốn xem bọn họ, ai nhượng bộ. Có lẽ chiêu này có tác dụng với Thiên Lục, nhưng Thiên Phi ngu ngốc như vậy, chỉ cần gây chia rẽ chút, tỷ ta nhanh chóng mắc mưu.

      Tô Mộ Hàn, y quả luôn suy nghĩ chu đáo. Ha, y chỉ ngờ giữa đường xuất Dao phi thôi. Y càng ngờ túi gấm thứ nhất đó, ta định dùng đến.

      Mảnh giấy này viết rất dài so với mảnh giấy trước. Nhìn xuống bên dưới còn câu của y, ta chỉ xem qua cái, bỗng cứng đờ người. Đầu ngón tay run run, mảnh giấy khẽ khàng rơi xuống đất, nghe thấy bất cứ thanh nào. Ta tin nổi lại cúi đầu nhìn, hàng chữ đó vẫn vô cùng nét.

      Ha, ai Tô Mộ Hàn suy nghĩ đến chuyện nửa chừng xuất Trình Giảo Kim? Y… y quả suy nghĩ quá chu toàn! Tất cả các kiểu thất bại của ta trong cuộc chiến chốn hậu cung, y đều… tính đến.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Type: Thanh Lam
      Beta : yuki77

      Chương 46.2
      Câu phía dưới đó, y chẳng qua chỉ nghĩ tới lối thoát cho ta. Ha, ta đâu ngờ lại có thể như vậy? Nhớ tới đêm Giao thừa năm trước, lúc Thiên Phi muốn ta đối câu đối… Cả lần Thái hậu đột nhiên muốn ta tới Hy Ninh cung chép kinh Phật cho bà… Ta biết lý do của tất cả mọi chuyện. Thái hậu nghi ngờ ta là mật thám của người nào đó, hóa ra phải có nguyên nhân, có lửa làm sao có khói.

      Hôm đó ta bất cẩn ngã, bị sái tay. Ta cảm thấy lạ, ràng dường như giẫm phải thứ gì nhưng ngoái đầu lại thấy có gì ở đó. Ha, bây giờ ta mới biết, thứ ta giẫm phải chính là chân của Phương Hàm.

      , ta lắc đầu mạnh, phải ta giẫm phải chân nàng ta, mà là nàng ta cố ý khiến ta vấp ngã. Mục đích chính là muốn ta bị thương ở cổ tay để chữ ta viết khác với chữ thường ngày. Nàng ta còn đặc biệt dặn dò, chuyện bị thương ở cổ tay đừng cho Thái hậu biết. Chẳng trách Thái hậu vốn bảo ta chép kinh Phật mười ngày nhưng mới được ngày, bà kêu Thiển nhi đến niệm tình ta thành tâm nên cho ta về Cảnh Thái cung. Thái hậu ban đầu muốn thăm dò ta nhưng cuối cùng thăm dò được điều gì. Chỉ vì cổ tay của ta bị thương , chỉ vì chữ viết đó phải chữ viết ngày thường của ta.

      Cúi đầu, chăm chú nhìn mảnh giấy rơi đất, giấy trắng mực đen, lên càng ràng. Đột nhiên ta cảm thấy tim đập thình thịch, vội khom người nhặt mảnh giấy, lấy mồi châm lửa bàn, đốt cháy.

      Nhìn ngọn lửa bùng cháy, ta ngăn được cơn run rẩy. Câu của Tô Mộ Hàn: Có lẽ, ta đợi ngươi tới… Hóa ra ta chỉ là quân cờ, đúng ? Ha, sắp đặt quân cờ biết nội tình như ta rốt cuộc là vì lý do gì?

      Suy nghĩ lại, cuối cùng ta vẫn có manh mối. Chán nản lùi lại vài bước, ta ngơ ngẩn bên mép giường. Từ khi ta tiến cung đến nay, Phương Hàm chưa từng đến điều gì trước mặt ta. Nàng ta lựa chọn trung thành với ta quả nhiên còn có ý đồ khác. Thế nhưng rốt cuộc là vì sao? Ta có ích gì với bọn họ?

      Câu hỏi này… có lời giải đáp. Điều duy nhất ta vui mừng là Hạ Hầu Tử Khâm chưa từng nhìn thấy hai túi gấm người ta, bằng hậu quả thể lường trước được. Việc này dẫu ta có giải thích cũng giải thích ràng được.

      Đứng bật dậy, , ta thể ở trong lãnh cung tiếp nhận bảo bệ của Hạ Hầu Tử Khâm, ta nên ra ngoài.

      Ha, nhưng bây giờ ta làm thế nào để ra ngoài? Nơi đây là lãnh cung, ta mới bị biếm vào lãnh cung ngày thứ bày, ta làm thế nào để ra khỏi đây?

      Hạ Hầu Tử Khâm , thể tới thăm ta mỗi tối. Tối qua đến rồi, vậy tối nay ắt thể đến, ta cũng có cơ hội với . Huống chi, vơi hiểu biết của ta về , tuyệt đối cho ta ra ngoài.

      Đứng ngơ ngẩn mình rất lâu, cho tới khi Triêu Thần mang cơm vào, ta vẫn ngây ngốc đứng đó.

      Triêu Thần có chút ngạc nhiên nhìn ta, vội hỏi: “Nương nương, sao người bôi thuốc?”

      Lúc này ta mới sực tỉnh, ta còn chưa rửa mặt, chải đầu. Lúc ngủ dậy, chỉ lòng nghĩ tới chuyện túi gấm, nào nhớ ra việc bôi thuốc nước chứ! Cũng may, lúc này ở lãnh cung, ngoài Triêu Thần còn người nào khác tới.

      Nàng ta chắc cũng nhận ra, vội xoay người : “Nô tỳ lấy nước cho nương nương.”

      “Triêu Thần!” Ta gọi nàng ta lại. “ cần, ngươi để cơm xuống rồi ra ngoài .”

      Nàng ta chỉ là cung tỳ đưa cơm, nên ở trong lãnh cung quá lâu. Đưa cơm tới rồi phải ra ngoài luôn, tránh để người khác nghi ngờ. Ta cũng muốn hỏi tình hình tối qua bên Dao Hoa cung nhưng xem ra phải đợi tới tối mới hỏi được.

      Tin rằng buổi tối Triêu Thần vào với ta.

      Triêu Thần ngẩn người, thấy ta nháy mắt gì nữa, quay người ra.

      Nghĩ lát, ta vẫn nên ra ngoài lấy nước để rửa mặt, chải đầu. Bây giờ ở lãnh cung, chuyện gì ta cũng phải tự làm hết, nhưng như thế chưa phải khó khăn nhất, khó chỉ ở chỗ cách bức tường lãnh cung, ta biết chuyện xảy ra bên ngoài. Trong lòng ta luôn cảm thấy bức bối. Hơn nữa, hôm nay đọc bức thư trong túi gấm thứ hai Tô Mộ Hàn đưa, ta càng kiềm chế được.

      Bôi thuốc nước lên, nhìn chính mình trong gương, ta bật cười. Ta nghĩ ta nên biết ý đồ của Tô Mộ Hàn muốn ta bôi thuốc nước hồi đó. Thông minh như y chắc cũng nghĩ đến việc khi ta tiến cung, giấu dung mạo dễ nhưng muốn để lộ ra khó, trừ phi ta được Hoàng thượng coi trọng, sau đó thẳng thắn mọi thứ với người, bằng nếu ra ta phạm tội khi quân, bị chém đầu. Hành động này của Tô Mộ Hàn chẳng qua chỉ đề phòng khi ta bại trận trong cuộc chiến chốn hậu cung có thể trốn ra ngoài, sau đó sống với gương mặt khác, sau này dù có người nhìn thấy cũng ngờ ta có thể là Đàn phi với dung mạo bình thường của hậu cung thiên triều khi đó.

      cho cùng, y vẫn là muốn tốt cho ta. Tất cả đường lui của ta, y đều tính toán xong. Nhưng vì sao y lại viết ra câu đó?

      Ta im lặng nhắm mắt, Tô Mộ Hàn, rốt cuộc người là ai?

      Đột nhiên nhớ tới khi đó, Hạ Hầu Tử Khâm điều tra nội tình của ta từ lâu, biết ta là tam tiểu thư của Tang gia, biết tất cả mọi thứ về ta. Khi ấy, ta muốn hỏi có phải cũng từng điều tra Tô Mộ Hàn?

      Có lẽ cũng điều tra. Lần đó, đột nhiên muốn tới ngõ Trường Đại, còn đưa ta đến ngôi chùa bị bỏ hoang ấy, chắc điều tra nhưng chưa điều tra được gì.

      Ta vào cung bao lâu, Tô Mộ Hàn liền rời . Khi ấy ta vẫn cảm thấy kỳ lạ, sao đột nhiên y lại bỏ . Chẳng nhẽ y sợ có người truy xét?

      Khẽ nắm chặt cây trâm trong tay, hít sâu rồi đưa tay cài cây trâm lên tóc. Chuyện này e rằng ta có nghĩ nữa cũng nghĩ ra điều gì, cách mau chóng nhất là hỏi những người hiểu tình hình.

      Cuối cùng, ta đứng lên, bước tới bên bàn, đồ ăn Triêu Thần mang đến nguội, có điều bây giờ nào phải lúc cho ta làm điệu làm bộ. Ta lắc đầu, ngồi xuống, ăn ít rồi đẩy đồ ăn bàn sang bên, phải đợi khi Triêu Thần mang cơm tối đến mới thu dọn .

      Ta lại đứng lên, ra ngoài, cả lãnh cung lạnh lẽo, vắng lặng, chẳng có gì ngoài tiếng gió lướt qua. Tối qua đổ trận mưa lớn, khí hôm nay mang theo chút lành lạnh. Ta bước tới cánh cổng lãnh cung, nơi đó nhất định có thị vệ canh chừng.

      Bên ngoài luôn có những lời đồn bất tận về lãnh cung. Năm đó khi thiên hạ vẫn còn là của Tuân gia, nghe rất nhiều phi tử sống tại lãnh cung sau này đều bị ép phát điên, nếu có thị vệ canh giữ, chắc chắn hàng ngày đều thể bình yên. Lâu dần lãnh cung có người bảo vệ cũng trở thành lệ thường.

      Ha, tuy ta bây giờ phải kẻ điên nhưng họ vẫn canh giữ như bình thường. Ta đương nhiên trốn ra cách quang minh chính đại, dù có trốn ra cũng bị bắt trở lại. Ta làm việc vô dụng như thế!

      Ta cũng biết người cnah giữ bên ngoài chắc chắn là tâm phúc của Hạ Hầu Tử Khâm, bởi vậy người bên ngoài vào được, người bên trong cũng ra được.

      Bước vào đình nghỉ chân, ta tìm chỗ ngồi dựa vào lan can. Ngước mắt nhìn đám mây trắng lững lờ trôi nền trời xanh biếc, rất thuần khiết, rất trong trẻo, ta bất giác mỉm cười. Đúng thế, nếu có thể nhuốm bụi trần như vậy tốt biết bao, nhưng đáng tiếc, là con người luôn suy nghĩ rất nhiều chuyện, tốt có xấu có, có thể bày tỏ có, phải giấu diếm có… Quả , có quá nhiều chuyện…

      Cũng giống như tiên sinh của ta, Tô Mộ Hàn. Ba năm đối với ta mà , y luôn là câu đố, nhưng trong lòng ta y luôn tốt đẹp. Hạ Hầu Tử Khâm đúng, trong lòng ta, Tô Mộ Hàn giống như vị thần. Nhưng sao ta biết chuyện ở đây lại có thể liên quan tới y?

      “Tiên sinh…” Khẽ gọi y, trong lòng ta còn bình tĩnh được nữa. Ta dường như lại nhìn thấy tấm rèm đó, còn có bóng dáng gày gò sau tấm rèm…

      Buổi tối, Triêu Thần quả nhiên lại đến.

      Nàng ta dường như rất vui vẻ, gương mặt là nụ cười hưng phấn. Nhìn thấy ta, Triêu Thần chạy chậm tới, cười : “Nương nương, hôm nay lúc nô tỳ gặp Thái hậu ở ngự hoa viên, Thái hậu hỏi thăm nương nương đấy!”

      Ta sững người, Thái hậu…

      Nàng ta cười vui vẻ. “Thái hậu hỏi người có khỏe ? Nô tỳ liền khỏe, rất khỏe.” Nàng ta kéo tay ta: “Nương nương, Thái hậu hề quên người.”

      Ta cũng cười, quả nhiên Thái hậu có biết. Bà tin tưởng ta, từ sau lần chép kinh Phật ấy, sau lần cho ta uống thuốc độc giả ấy, bà hoàn toàn tin tưởng ta. Nhưng ta gượng cười trong lòng, nếu để bà biết, việc này vốn phải như vậy, bà còn nhớ đến điểm tốt của ta ?

      “Nương nương hình như vui?” Triêu Thần nhíu mày nhìn ta.

      Ta vội lắc đầu. “Sao có thể? Hoàng thượng ổn chứ?”

      Nàng ta gật đầu. “Ngày nào cũng vậy, lên triều, bãi triều, xử lý chính .”

      Ha, nha đầu thông minh, tránh duy nhất chuyện lật thẻ, ta cười : “Rời khỏi Ngự thư phòng, hôm nay chắc Hoàng thượng phải tới Dao Hoa cung, tối qua Dao phi chịu kích động.”

      Đôi mắt lộ vẻ ngạc nhiên, nàng ta buột miệng hỏi: “Nương nương biết?”

      Sao biết chứ? Đương nhiên là đoán rồi.

      Triêu Thần dường như ý thức được mình lỡ lời, vội : “Nương nương, thực ra Hoàng thượng…”

      “Triêu Thần!” Ta ngắt lời nàng ta. “ cần , ta biết Hoàng thượng mới lạ. Cho dù thế nào, Dao phi cũng là quận chúa hòa thân của Bắc Tề, theo lệ thường Hạ Hầu Tử Khâm phải tới thăm nàng ta.” Ngừng lát, ta lại : “Dụ Thái phi rạch mặt nàng ta, bị thương thế nào?” Thực ra chẳng phải ta có lòng tốt gì, bị thương ở mặt, đó là việc nữ tử để ý nhất, ta rất muốn xem vẻ mặt Dao phi lúc đó.

      Nghe thấy vậy, ánh mắt Triêu Thần loé lên tia sáng thất vọng, nàng ta : “Nghe nếu cào sâu hơn chút, chưa biết chừng để lại sẹo.”

      vậy, lần này nàng ta vẫn may mắn.

      “Nương nương!” Triêu Thần nhìn ta.

      Ta cười: “Sao Dụ Thái phi ra tay mạnh hơn chút nữa, cào sâu hơn cũng tệ.” Kẻ liều lĩnh như Dao phi, cho ả ta bài học cũng tốt, thế nhưng biết sau này ả có chĩa mũi dùi về phía Dụ Thái phi ?

      Ha, e rằng nàng ta biết, cứ như vậy đạp lên giới hạn cuối cùng của Hạ Hầu Tử Khâm. có thể nhẫn nại thăm Dụ Thái phi nhưng cũng muốn bà sống dễ, bằng Dụ Thái phi bị ốm, rào trước đón sau muốn nghe ta về bệnh tình của bà.

      Triêu Thần bấy giờ mới cười. “Nghe Tiểu Đào cố gắng hết sức để kéo Dụ Thái phi, nếu e rằng Dao phi nương nương bị nát mặt ấy chứ!”

      Tiểu Đào à, cũng đáng thương cho nàng ta, chăm sóc Dụ Thái phi cả ngày phải lo lắng, sợ hãi!

      Triêu Thần lại : “Nương nương, rất lạ nhé, nghe hôm qua lúc ban ngày, Tích Quý tần đến Vĩnh Thọ cung.”

      Thiên Lục? Nàng ta tới đó làm gì?

      Ta lập tức cười khẩy, chẳng trách Dụ Thái phi đến Dao Hoa cung gây xem ra việc này thể có công lao của Thiên Lục. Ta biết từ lâu, vì chuyện của Cố Khanh Hằng, nàng ta để yên. Bây giờ ta lại có chút vui mừng vì người nàng ta là Cố Khanh Hằng, nếu , nàng ta đối thủ mạnh của ta.

      “Sau khi xảy ra chuyện, Thục phi nương nương là người truyền thái y, còn… đặc biệt truyền Vương thái y.” Triêu Thần nhìn ta, . “Nghe sau khi xảy ra chuyện, Thục phi nương nương còn đặc biệt gọi riêng Vương thái y đến, là muốn hỏi thăm tình trạng của Dao phi nương nương.”

      Có vẻ Diêu thục phi hoàn toàn thoát khỏi nỗi đau sau cái chết của trai, đúng thế, nàng ta phải kẻ ngốc, ngồi chỗ đợi nữ nhân trong hậu cung lòi đuôi. Lặng lẽ lâu đến vậy, cuối cùng nàng ta cũng ra tay. Hỏi riêng bệnh tình của Dao phi? Ha, e rằng người nàng ta quan tâm là long thai trong bụng Thiên Phi có?

      Câu của Thư Quý tần hôm đó, nàng ta lâu nay tìm hiểu có nghĩa là nàng ta quên.

      Ta kìm được bật cười. Ta cần dùng diệu kế trong túi gấm của Tô Mộ Hàn đưa cho để gây ra cuộc chiến giữa các phi tần chốn hậu cung bây giờ xem ra bọn họ ai nấy đều dằn lòng được rồi.

      Xoay người ngồi xuống, ta cất tiếng hỏi: “Vậy Thái hậu thế nào?”

      “Thái hậu .”

      Chuyện liên quan tới Dao phi và Dụ Thái phi, Thái hậu , cũng khiến người khác nghi ngờ. Ai chẳng biết bà ghét nhất hai người này. Thảo nào tối qua Lý công công vội vàng tới tìm Hạ Hầu Tử Khâm, chỉ vì Thái hậu ra mặt, chuyện này chỉ có thể kêu .

      Gật đầu, đột nhiên nghĩ tới Phương Hàm, ta lại lên tiếng: “Mấy ngày nay có tin của ?”

      Triêu Thần ràng sững người, hồi lâu sau mới lắc đầu, : “ có ạ! Nô tỳ thể qua bên đó, tin tức ban nãy chỉ là nghe người ta . Có lẽ ở Cảnh Thái cung, có chuyện gì đâu.”

      Ta cũng biết những lời của Triêu Thần ban nãy, vì là ‘chuyện lớn’ ở hậu cung nên các cung nhân mới có thể bàn tán xôn xao như thế, còn Phương Hàm bây giờ có ai quan tâm chứ!

      Có điều, ta nhớ ra chuyện Thiên Lục tới Vĩnh Thọ cung, có thể được truyền ra ngoài, nàng ta bây giờ vẫn có thể bình yên vô cơ chứ? Trong lòng hơi ngạc nhiên, chẳng nhẽ được Thái hậu đồng ý? Ha, đúng thế, Thiên Lục là người thế nào chứ? Nàng ta hành chuốc phiền phức cho mình. Giờ đây Thái hậu tin tưởng nàng ta, nàng ta chỉ đưa ra chủ ý , Thái hậu há đồng ý? Huống hồ người nàng ta đối phó lại là Dao phi?

      Ta cũng đột nhiên nhớ ra lúc tình cờ gặp Dụ Thái phi ở Thiên Dận cung khi ấy, khi bà nhắc tới Dao phi, còn nhắc đến Thái tử tiền triều…

      Theo lý mà , Phất Hy và Thái tử tiền triều chính là em họ, họ gặp mặt cũng có gì là lạ, nhưng ngữ khí của Dụ Thái phi khiến ta cảm thấy lạ lùng. Lắc đầu, có lẽ chỉ là ta nghĩ quá nhiều, Dụ Thái phi vốn điên khùng, lời bà ấy cũng thể coi là .

      Triêu Thần nhìn ta chăm chú, thấy ta im lặng liền giọng : “Nương nương mệt rồi à? Nô tỳ đỡ người nghỉ.”

      Ta gật đầu, để mặc nàng ta đỡ ta đứng dậy, đến bên giường nằm xuống. Ta : “Ngươi cũng lên !” Ban ngày nàng ta vẫn phải làm việc, buổi tối phải canh chừng cho ta, dẫu cơ thể có làm bằng sắt thép cũng chịu đựng được.

      Nhưng nàng ta sợ hãi lắc đầu. “Nô tỳ sao có thể nằm cùng giường với nương nương?”

      Thở dài tiếng, biết nàng ta chắc chắn đồng ý, ta liền : “Vậy qua nhuyễn tháp nghỉ ngơi !”

      Lần này nàng ta từ chối, gật đầu : “Nương nương nghỉ ạ!”

      Nghe thấy vậy, ta nhắm mắt. lát sau, nghe thấy tiếng bước chân rời của nàng ta. Ta nghiêng người, cả ngày nghĩ đến chuyện làm thế nào để ra khỏi lãnh cung, nhưng cuối cùng vẫn chưa có cách nào hoàn mỹ.

      Ta biết Hạ Hầu Tử Khâm cho phép. tìm đủ mọi cách để đưa ta vào đây, nếu biết bây giờ ta lao tâm khổ tứ nghĩ cách ra ngoài, nhất định mắng ta khiến người khác phải lo lắng. Nhưng có rất nhiều chuyện ta phải suy nghĩ. Ta cũng biết, ta phải sống tốt mới khiến lo lắng, khiến phân tâm để xử lý chuyện hậu cung tiền triều, thế nhưng có số chuyện, ta thể cho biết, ta chỉ có thể tự mình điều tra.

      Trong lòng hơi căng thẳng, ta nghĩ trừ chuyện thuốc nước mặt, những chuyện khác đều được coi là ta giấu . Hơn nữa cũng có rất nhiều chuyện giấu ta, nhưng ta biết.

      Tối qua, những lời , ta nghĩ đến và cảm thấy sợ hại. Nếu chỉ lo lắng loạn trong giặc ngoài, vậy ta sợ, những chuyện này, cuối cùng cũng giải quyết được. Nếu có ngày chống đỡ được, cùng lắm ta chết cách kiêu hãnh cùng .

      Song lời của lại khiến ta nghe ra tầng nghĩa khác, thậm chí ta muốn nghĩ, ta chỉ muốn bất luận lúc nào ta cũng sống mình. Ba năm trước, Tô Mộ Hàn và Cố Khanh Hằng cho ta dũng khí để sống tiếp. Còn bây giờ, là động lực để ta tiếp tục sống.

      Xung quanh vô cùng yên tĩnh, tiếng hít thở của Triêu Thần dần đều đặn, song ta ngủ được.

      biết qua bao lâu, dường như ta nghe thấy tiếng bước chân của ai đó tới. Trong lòng ngạc nhiên, vui mừng, nhưng ta vẫn cảnh giác chống tay lên, quay lại.

      Bóng dáng nam tử từ ô cửa chiếu vào, ánh trăng kéo dài, dài, tới tận bên giường ta. Ta mở to mắt, nhìn thấy nụ cười của huynh ấy. Nhìn thấy ta, huynh ấy mỉm cười yên tâm.

      Ta sửng sốt, vừa định lên tiếng, nhưng huynh ấy lách mình tiến vào, : “Suỵt… Đừng kinh ngạc! Ta chỉ đến thăm muội, nhìn muội rồi . Lâu lắm rồi thấy muội, trong lòng ta yên tâm.”

      Ta mỉm cười, huynh ấy vẫn luôn dịu dàng như xưa. “May quá, mọi thứ đều ổn.”

      Huynh ấy lại : “Phải rất lâu nữa ta mới được gặp muội, đợi ta trở về, tất cả mọi chuyện được giải quyết.”

      Ta kinh ngạc nhìn Cố Khanh Hằng, huynh ấy … tất cả mọi chuyện…
      Last edited by a moderator: 1/8/14

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 47
      Type: Thanh Lam
      Beta : yuki77

      Nụ cười tủm tỉm đẹp đẽ của nam tử vẫn dịu dàng như lần đầu ta gặp huynh ấy. Ta nắm lấy tay huynh ấy, vội hỏi: “Khanh Hằng, cái gì mà tất cả mọi chuyện?” Ta luôn cảm thấy huynh ấy và Hạ Hầu Tử Khâm giấu ta chuyện gì đó.

      Nhưng huynh ấy chỉ cười, : “Tam nhi, muội tin ta?”

      Bao lâu rồi được nghe huynh ấy gọi như vậy, ta nhất hời sững người.

      Huynh ấy lại : “Tam nhi, muội phải tin tưởng ta, tin tưởng Hoàng thượng.”

      “Khanh Hằng…”

      Song huynh ấy đứng lên, : “Ta phải quay về, thấy muội sống tốt, ta cũng yên tâm.”

      “Khanh Hằng!” Ta nhảy xuống giường, kéo tay huynh ấy, : “Còn chuyện của Thái Hằng? Có khó khăn ?”

      Huynh ấy ngoảnh đầu nhìn ta, cười : “Giống như muội và Hoàng thượng dự đoán, lòng trung thành của Thái Hằng hề vững chắc.”

      Nghe thấy vậy, ta mới có chút yên tâm. Nhưng huynh ấy “Đúng như ta và Hoàng thượng dự đoán”, trước mặt huynh ấy, Hạ Hầu Tử Khâm vẫn nhắc đến ta?

      Ta nghĩ Khanh Hằng nhàng rút ray khỏ tay ta, về phía cửa. “Muội nghỉ ngơi , mọi chuyện rồi qua!” Đến khi ta nhìn huynh ấy lần nữa huynh ấy rất xa rồi.

      Còn ta vấn xoay người, chỉ ngơ ngẩn nhìn ra ngoài qua cửa sổ. còn nhìn thấy bóng dáng huynh ấy nhưng biết vì sao ta muốn xoay người.

      Huynh ấy lâu rồi gặp ta, còn phải rất lâu nữa mới được gặp… Ta chỉ muốn hỏi, rất lâu là bao lâu?

      Ta ngừng nghĩ đến những lời huynh ấy vừa , huynh ấy phải tin tưởng huynh ấy, tin tưởng Hạ Hầu Tử Khâm.

      Ta tin, đương nhiên ta tin. Ta chỉ thấy lo lắng.

      “Nương nương?” Bên tai vang đến giọng của Triêu Thần, ta giật mình nhìn sang nhuyễn tháp, thấy Triêu Thần dậy, vội vàng qua chỗ ta, hỏi: “Nương nương sao vậy? Sao lại đứng ở đây?”

      Ta vội lắc đầu. “ có gì, ta chỉ khát nước nên muốn dậy uống nước thôi!”

      Nàng ta vội xoay người, vừa rót nước cho ta vừa : “Sao nô tỳ như thấy có người đến? Có phải… Hoàng thượng đến ạ?” Lúc Triêu Thần hỏi ta, mặt lộ vẻ vui mừng.

      Ta nhận lấy cốc trà nàng ta đưa, nhấp ngụm rồi cười, : “Hoàng thượng lúc này sao có thể đến đây? Vừa nãy chỉ là gió thổi làm cửa mở thôi!”

      Triêu Thần nghi hoặc quay đầu nhìn, nhưng ta đặt cốc trà xuống, xoay người, : “Ta đóng rồi. Triêu Thần, ngủ !” Ta vừa vừa thẳng đến giường.

      Nghe ta vậy, Triêu Thần gì thêm, lại nhìn cánh cửa sổ lần nữa, chắc chắn đóng chặt rồi mới xoay người nằm lên nhuyễn tháp.

      Ta nghiêng người, mở mắt nhìn về phía cánh cửa, ngẩn ngơ đến thất thần. Đột nhiên ta nhớ ra bây giờ mình ở lãnh cung, nếu thuốc nước của ta dùng hết phải làm thế nào đây? Đúng rồi, ta còn chưa với Hạ Hầu Tử Khâm về việc thuốc nước của ta do Tô Mộ Hàn đưa.

      Lấy lọ thuốc ra, lắc lắc thấy vẫn còn hơn nửa bình, còn có thể chống đỡ khoảng tháng. Đột nhiên ta cảm thấy đây có thể là lọ thuốc nước cuối cùng ta phải dùng, còn tại, ta quả thể có nó. Hạ Hầu Tử Khâm từng cũng bảo vệ được ta nếu mắc tội khi quân phạm thượng. Khẽ thở dài, ta chỉ hy vọng khoảng thời gian này, lãnh cung đừng có thêm người tới.

      Triêu Thần vẫn như hôm qua, khi trời còn chưa sáng rời .

      Ban ngày, khi đưa cơm đến, nàng ta kinh ngạc kêu lên: “Nương nương, sao người lại bôi thuốc nước?”

      Ta cười, : “ sao, ở đây đâu có ai đến.”

      Ta nghĩ ta nên tiết kiệm chút, tránh tới lúc có cái để dùng, Triêu Thần nghĩ lát rồi gì thêm.

      Những ngày ở lãnh cung trôi quanh rất nhanh. Ta nghe chuyện thích khách ở Nam Sơn cuối cùng cũng được giải quyết. Nghe đâu kẻ chủ mưu chính là binh bộ tả thị lang, năm Nguyên Quang thứ hai, cha đánh chết dân thường đường, chuyện này vốn được người ta giấu nhẹm nhưng Hạ Hầu Tử Khâm lại điều tra đến cùng, hạ lệnh chém đầu, cho nên ôm hận trong lòng, muốn ám sát Hoàng thượng giữa đám đông.

      Đương nhiên ta biết chuyện này phải như vậy, nhưng vu oan cho người của binh bộ tả thị lang, rốt cuộc là Diêu Hành Niên hay Hạ Hầu Tử Khâm ta biết. Sau đó Diêu Hành Niên rời khỏi hoàng đô, trở về Thương Châu.

      Các phi tần trong hậu cung ngoài việc thi thoảng gây ra số chuyện nhặt cũng có chuyện gì lớn. Có vẻ Diêu thục phi điều tra ra được manh mối về long thai trong bụng Thiên Phi, bằng nàng ta tuyệt đối kiềm chế được. Ta cũng cảm thấy kỳ lạ, khi đó ta điều tra chuyện này phải hai lần nhưng cuối cùng vẫn thể tìm ra manh mối.

      chúng ta điều tra được quả thực khác xa so với những lời Thư Quý tần . Về chuyện này, ta lo lắng, chẳng nhẽ Thư Quý tần nhầm?

      Ha, có lẽ bây giờ Diêu thục phi vẫn suy nghĩ, có phải hôm đấy ta cố ý mấy lời đó cho cung tỳ của nàng ta nghe, còn hoàn toàn phải thế, ta chẳng qua chỉ muốn nàng ta ra tay làm hại Thiên Phi?

      Ta lắc lắc đầu, chuyện này đừng nàng ta, ta nghi ngờ, đến ta cũng nghĩ ra.

      Chớp mắt đầu tháng sáu.

      Hai tháng ở trong lãnh cung, Hạ Hầu Tử Khâm chỉ tới bốn lần. Mỗi lần đến, Triêu Thần đều trước với ta, ta bôi thuốc nước, còn nếu tới, ta bôi, cho nên chuyện này biết, tự khắc hỏi.

      Ta chỉ muốn để biết ta định rời khỏi lãnh cung.

      Mỗi lần vội vàng tới đều vào lúc đêm khuya, rồi lại vội vàng trở về, chưa từng ở lại qua đêm. Ta cũng cảm nhận được dường như cố gắng tránh ngủ chung giường với ta. Nhớ tới tối hôm đó, làm việc lý trí.

      Ta nghĩ ra rốt cuộc muốn ám chỉ điều gì?

      vào hạ rồi, mưa dông càng lúc càng nhiều. Song cũng may Triêu Thần ở bên cạnh, ta phải mình chịu đựng nỗi sợ sấm sét. Ta vui mừng biết bao vì Hạ Hầu Tử Khâm để lại Triêu Thần cho ta, cũng cảm kích Thái hậu hôm đó tin tưởng ta, đánh chết Triêu Thần.

      Đêm nay, ta và Triêu Thần vừa ngủ, đột nhiên nghe thấy tiếng ‘ầm’ lớn bầu trời, ta sợ đến mức kìm được hét lớn. Triêu Thần vội chạy qua ôm lấy ta, vỗ về: “Nương nương đừng sợ, có nô tỳ ở đây, có nô tỳ ở đây!”

      Bao nhiêu năm rồi, ta vẫn thể thay đổi được nhỉ!

      Ta nhoài người vào lòng Triêu Thần, run rẩy mãi thôi. Chỉ lát sau, lại nghe thấy tiếng sấm lớn bổ xuống, ngoài thanh vang bầu trời, dường như bên ngoài truyền đến tiếng ‘ầm’. Tiếng sấm này ràng to hơn lần trước rất nhiều.

      Ta chỉ cảm thấy tim đập loạn, cảm giác cánh tay Triêu Thần càng lúc càng siết chặt. Nàng ta khẽ : “Nương nương sao, qua rất nhanh thôi.”

      Ta túm chặt cánh tay Triêu Thần nhưng thể nhắm mắt, chỉ nhìn chằm chằm ra bên ngoài.

      Sấm sét đan xen, bầu trời tối đen như mực, chỉ từng đợt lóe lên những tia sáng trắng. Ngay sau đó, cơn mưa rào trút xuống ào ào.

      Đêm mưa dông và sấm sét luôn khiến ta cảm thấy hoảng sợ. Triêu Thần vẫn ôm lấy ta. Trận mưa giông này biết bao lâu mới dần. Đến khi trời sáng, ta tỉnh dậy phát mình nằm yên giường, người đắp chiếc chăn mỏng, còn Triêu Thần ra ngoài từ lúc nào, trong phòng chỉ còn lại mình ta.

      Ta nghĩ lát rồi đứng lên.

      Lúc đẩy cửa ra ngoài rửa mặt, bỗng nhìn thấy thái giám bước tới, ta sợ hãi, vội vàng đóng cửa phòng. Hôm nay là ngày gì nhỉ? Nghĩ kĩ, là mùng Năm tháng Sáu, phải cuối tháng, đám cung nhân cần vào dọn dẹp như thường lệ, vậy thái giám kia sao lại xuất ở nơi này?

      Ta sững người hồi lâu mới quay người, trước tiên mặc kệ thế nào, bôi thuốc nước rồi ra thăm dò xem sao. Bưng chậu nước, nhân tiện ra ngoài lấy nước rửa mặt, chải đầu, nhưng nghe thấy thiên điện bên cạnh vọng ra tiếng , nghe ra chỉ có người.

      Ta tò mò theo tiếng , nhìn thấy rất nhiều cung nhân. Tiến lên nữa, thấy phía thiên điện thiếu gần nửa bức tường. Những cung nhân đó cẩn thận xử lý gạch ngói rạn và đổ nát rơi xuống, nền nhà rất bừa bộn. Ta bỗng nhớ ra tiếng sấm rất lớn tối qua.

      Hóa ra sấm sét làm đổ gần nửa bức tường của thiên điện. Ta đứng nhìn từ xa, có thể thấy bên trong ướt sũng bởi cơn mưa tối qua. Nhìn cảnh này, ta nghĩ lại mà cảm thấy sợ.

      Nghe thái giám giám sát cất cao giọng the thé: “Ai nấy phải nhanh lên! Hôm nay, trước khi trời tối nhất định phải xử lý sạch đống ngổn ngang dưới đất! Còn tất cả đồ đạc trong điện đều chuyển ra ngoài. Những thứ bị ướt hay chưa ướt đều chuyển ra hết. Thái hậu rồi, nhân lúc còn sớm, vứt hết những đồ dẫn sét .

      thái giám khác bước lên, : “Bao nhiêu đồ thế này, hôm nay, trước khi trời tối sao xử lý xong được chứ? Công công, ngài xem, sét này cũng là… yên đanh lành sao có thể phá nát bên này!”

      Thái giám giám sát ‘hừ’ tiếng. “Đây là sét trời đánh ngươi quản được ? Còn trách cái gì, lãnh cung bao nhiêu năm chưa tu sửa, đánh sụp toàn bộ là ngươi nên thắp hương lễ Phật rồi. Tới lúc đó bảo các ngươi sửa chữa lại từ đầu các ngươi chỉ kêu bận thôi! Đừng có phí lời nữa, còn mau làm việc !”

      Thái giám kia thất vọng thở dài, cuối cùng vào trong thiên điện.

      Thái giám giám sát đó lại kêu: “Tất cả nhanh nhẹn lên chút! Thái hậu trong năm ngày nhất định phải sửa chữa xong nơi này. Lãnh cung này bây giờ phải để , còn có người ở đây!”

      Lời của khiến ta hơi giật mình, đương nhiên đến ta. Có lẽ Thái Hậu cũng muốn có quá nhiều người đến lãnh cung?

      Ta nhìn lại lần nữa, bên đó lộn xộn chẳng ra hình thù gì, đổ nát đến mức này, đến cả nóc nhà cũng phải sửa, còn cả bức tường… Thái hậu hạ lệnh phải sửa xong trong năm ngày, cũng hơi khó.

      Lắc lắc đầu, mấy chuyện này phải việc ta quan tâm. Ta quay người đổ nước rồi trở lại phòng để rửa mặt, chải đầu, sau đó ra ngoài nữa. Hôm nay ta phải ngoan ngoãn bôi thuốc để người ta nhìn thấy dung mạo của mình.

      Vì đông người nên khi Triêu Thần mang cơm đến cho ta dám ở lại lâu. Ta chỉ trao đổi bằng ánh mắt với nàng ta rồi hai người nhìn nhau cười.

      Lãnh cung mấy ngày nay lạnh lẽo chút nào, bên ngoài đầy tiếng bước chân người qua lại. Cho tới tối mới bắt đầu yên tĩnh.

      Ngồi trong phòng lát, ta thổi tắt đèn, lúc bước tới đầu giường liền nghe thấy ó người đẩy cửa phòng. Ta tưởng là Triêu Thần nhưng khi ngoái đầu, đột nhiên nhìn thấy bóng dáng tiến lại gần.

      Còn chưa kịp phản ứng, cơ thể ta bị người ấy ôm chặt. Nghe : “May mà nàng sao, trẫm rất sợ.”

      Ta sững người, chắc cũng nghe tối qua thiên điện của lãnh cung bị sét đánh. Đưa tay đẩy ra, ta : “Thiếp ở thiên điện, có thể xảy ra chuyện gì chứ? Hoàng thượng…”

      từ từ buông lơi vòng tay, hôm nay có ánh trăng, ta nhìn gương mặt , thế nhưng lại thể thắp đèn.

      Bàn tay to lớn vuốt ve gương mặt ta, than thở. “Trẫm tưởng lãnh cung là nơi an toàn nhất trong hậu cung, nhưng nào biết…”

      Vươn tay ra nắm lấy tay , ta cười, : “Nơi này đương nhiên là nơi an toàn nhất, chỉ là lần bất trắc thôi, Hoàng thượng đừng bận lòng!” Chưa xong, biết vì sao ta đột nhiên sững sờ.

      lần bất trắc… Trong đầu nghĩ tới số chuyện, ta bỗng cảm thấy tia sáng lóe lên.

      Căn phòng tối om, nhìn nét mặt ta, chỉ kéo ta tới bên giường, cùng ngồi xuống. : “Triêu Thần nàng sợ sấm sét. Mỗi lần sấm sét, trẫm đều ăn ngon, ngủ yên, nhưng trẫm lại thể đến. Hôm qua, lúc nguy hiểm đến vậy, trẫm thể ở đây. Hôm nay đến lại có sấm sét.”

      Nghe ra ý tự trách móc trong lời của , ta có chút xót xa trong lòng.

      Nắm lấy tay , ta : “Hoàng thượng cần bận tâm đến thiếp, nếu ngày nào chàng cũng nhớ đến thiếp mới khiến thiếp ăn ngon, ngủ yên.” Cúi người ôm lấy , ta tiếp: “Chuyện của tiền triều còn rất nhiều, chàng phải chuyên tâm chút.”

      sững người, cuối cùng bật cười. “Sao nàng biết trẫm chuyên tâm?”

      Ta cười: “Thiếp đoán.”

      trầm giọng, : “Nàng yên tâm, chuyện nào lớn chuyện nào , trong lòng trẫm biết . Sau khi Diêu Hành Niên trở về Thương Châu chưa hề có động tĩnh gì, người của trẫm phái cũng chưa từng ông ta và Bắc Tề có liên hệ.”

      Ta im lặng lắng nghe, nếu có động tĩnh tốt, chỉ e là có động tĩnh mà thiên triều biết.

      Nghĩ như vậy, trong lòng ta khó tránh khỏi sợ hãi, nhưng ngay sau đó lại mỉm cười, người Hạ Hầu Tử Khâm phái , ta nên tin tưởng bọn họ.

      lại : “Có điều… Nam Chiếu lại thầm hành động.”

      Ta giật mình kinh hãi, vội : “Với Bắc Tề ư?”

      Nhưng lắc đầu. “. Nhưng Hoàng đế Nam Chiếu tập hợp quân đội ở phía đông bắc.”

      Ta im lặng, phía đông bắc của Nam Chiếu tiếp giáp với thiên triều, phía bắc là Bắc Tề, Hoàng đến Nam Chiếu đột nhiên làm như vậy, đương nhiên muốn thu hút chú ý của Hạ Hầu Tử Khâm. Lần trước ta cho rằng Nam Chiếu, Đại Tuyên và Bắc Tề có liên hệ với nhau, song Hạ Hầu Tử Khâm , Đại Tuyên và Nam Chiếu thể sát cánh bên nhau, có lẽ là bởi Đại Tuyên và thiên triều giáp nhau. Vậy , Nam Chiếu và Bắc Tề vẫn có khả năng, đúng ?

      Thế nhưng nếu bọn họ liên thủ xuất binh, vậy lý do là gì? có lý do thể khai chiến.

      Ta đưa tay lên vuốt ve má , cảm thấy ấn đường của chau lại. Ta nhẹn nhàng xoa dịu cho , khẽ lên tiếng: “Hoàng thượng nhất định phải để thiếp ở lãnh cung à?”

      dường như ngạc nhiên, ta lại : “Hôm đó, lý do Thái hậu biếm thiếp vào lãnh cung chỉ là mạo phạm bà mà thôi, ra cũng phải chuyện gì to tát. Tuy Dao phi cho rằng vì chàng hiểu lầm chuyện của thiếp và Hàn Vương nên mới muốn như vậy, nhưng đó phải lý do của Thái hậu. Chỉ cần Thái hậu nghĩ cách là có thể thả thiếp ra, chẳng phải sao?”

      “A Tử…”

      vừa định lên tiếng liền bị ta ngắt lời: “Thiếp biết, hôm đó chàng thể làm như vậy, vẫn bởi lo lắng có phải Dao phi liên thủ với Diêu Hành Niên hay , hay là Bắc Tề liên thủ với Diêu Hành Niên. Nhưng bây giờ Diêu Hành Niên về Thương Châu, chàng chỉ cần để Thái hậu thả thiếp ra, hơn nữa cần khôi phục tước vị cho thiếp. Dẫu hôm nào đó Diêu Hành Niên biết cũng thể gì. Suy cho cùng, chuyện này qua lâu rồi.”

      từ chối: “Chuyện này tuyệt đối được.”

      Hôm đó , phong ta làm phi là muốn ta có thể sống sót chốn hậu cung, biếm ta vào lãnh cung cũng là vì vậy. Bây giờ ta thế, chắn chắn sợ nếu khôi phục tước vị cho ta, ta ra ngoài, giống như con giun con dế, ai cũng có thể giẫm chết ta.

      Thế nhưng cho ta ra ngoài, lại phải khôi phục tước vị cho ta, điều đó hoàn toàn thể. Bởi trong mắt Dao phi, đối với ta, trái tim chết, chẳng phải ư? Song ta muốn ra ngoài, ta nhất định phải làm chuyện của Tô Mộ Hàn, mà chuyện này ta thể thẳng thắn giãi bày với Hạ Hầu Tử Khâm.

      Ta vừa định lên tiếng, lại : “Trẫm đồng ý với Cố Khanh Hằng, thời gian này, nhất định phải để nàng ở đây, cho tới khi trở về.”

      Ta giật mình sửng sốt, buột miệng hỏi: “Khanh Hằng ở hoàng đô ư?”

      Bỗng nhớ ra lời huynh ấy , phải rất lâu sau nữa mới có thể gặp ta. Ban đầu ta chỉ tưởng huynh ấy rất lâu nữa cũng thể đến lãnh cung thăm ta, hóa ra phải sao?

      ràng cảm nhận được hơi giật mình, tựa như vừa lỡ lời, lúc sau mới thấy đáp: “Ừ, trẫm sai ra ngoài làm chút chuyện!”

      ‘làm chút chuyện’, Cố Khanh Hằng lại ‘tất cả mọi chuyện’. Ta biết hai người bọn họ rốt cuộc giấu ta điều gì, kìm được, thử thăm dò : “Hoàng thượng sai huynh ấy làm chuyện gì?”

      Nhưng cách rất thản nhiên: “Trẫm sai theo dõi Diêu Hành Niên.”

      Theo dõi Diêu Hành Niên?

      Ta biết lừa ta, bởi vì lúc đầu, khi nhắc đến việc sai người theo dõi Diêu Hành Niên, tên Cố Khanh Hằng, bây giờ lại với ta là sai Cố Khanh Hằng Thương Châu, ta đương nhiên tin. Có điều vậy, dù ta có hỏi cũng chẳng ích gì. ràng và Cố Khanh Hằng đều muốn giấu chuyện này.

      biết vì sao, lúc này ta càng cảm thấy chuyện và Cố Khanh Hằng giấu ta có liên quan tới mấy lời hôm đầu tiên tới lãnh cung thăm ta, nhưng rốt cuộc là vì sao, đương nhiên ta nghĩ ra, chỉ bởi hai người bọn họ đều quá cẩn thận, để lại cho ta bất cứ manh mối nào.
      Last edited by a moderator: 1/8/14

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 47.2
      Type: Thanh Lam
      Beta : yuki77

      Ta im lặng, đột nhiên cúi người ôm lấy ta, than thở: “Đợi ngày nào đó, nàng lau nước thuốc mặt , e rằng chẳng ai nhận ra nàng nhỉ? Ha, đúng thế, ai có thể ngờ nữ tử xinh đẹp này lại có thể là nàng!”

      khẽ cười vui vẻ, còn ta lại sững sờ, lời của rốt cuộc là có ý gì? Đợi ta lau nước thuốc , chẳng ai nhận ra ta… Vì sao câu này của khiến ta cảm thấy hoảng sợ?

      Hít sâu hơi, túm chặt lấy vạt áo , ta hỏi: “Hoàng thượng muốn để thiếp xuất cung ư?” Bằng ta thể nghĩ ra, yên lành, sao lại những lời như vậy. Lẽ nào lúc bước vào, lãnh cung an toàn chính là ý này?

      Nhưng do dự trả lời: “ muốn.”

      Ta im lặng, e rằng trong lòng muốn nhưng lại thể làm như vậy. Giật mình sửng sốt, vì sao ta có suy nghĩ lạ lùng như thế?

      Ngước lên nhìn chăm chú. Trong lòng tối đen, ta hoàn toàn nhìn gương mặt , chỉ thấy bóng dáng mờ mờ. đột nhiên khom người, đôi môi mỏng in lên môi ta, khẽ : “Trẫm muốn giữ nàng ở bên mình, mãi mãi.”

      Ta cười: “Vậy Hoàng thượng hãy để thiếp lau thuốc nước , dùng thân phận hoàn toàn mới để ở bên chàng.”

      Nhưng lắc đầu. “, nàng chính là Tang Tử, chỉ là Tang Tử. Trẫm muốn nàng che giấu thân phận của mình để ở bên trẫm.”

      Ta ngẩn người, Hạ Hầu Tử Khâm kiêu ngạo nên cũng hiểu tính kiêu ngạo của ta. Cho dù ta muốn từ bỏ kiêu ngạo của mình, từ bỏ thân phận Tang Tử, cũng chấp nhận.

      Ta quả nhầm người.

      hiểu ta.

      Về chuyện thuốc nước của ta từ đâu mà có, chưa từng hỏi cây, còn ta sau khi suy nghĩ, cuối cùng cũng lên tiếng bởi chuyện này có liên quan tới Tô Mộ Hàn, ta muốn chuyện của Tô Mộ Hàn với . Có điều thông minh như , chắc đoán được vài phần.

      Ta giật mình, nếu thực đoán trúng, vậy chắc thầm phái người tới ngôi chùa đó, chờ người đưa thuốc cho ta đến. Có lẽ đợi được người đưa thuốc đó cũng tốt. Người đó cũng có thể coi là hiểu tình hình nhỉ? Thế nhưng bên cạnh ta còn có người biết hơn, cho nên lần này dù muốn ta ra ngoài, ta cũng phải ra.

      lát sau, lại : “Mấy ngày tới còn có thể có sấm sét, nàng cần sợ, chuyện xảy ra tối qua chỉ là chuyện . Nơi này là chính điện, bị sét đánh tới.”

      Ý sắp phải về, vì vậy mới dặn dò ta mấy chuyện này.

      Ta gật đầu. “Hoàng thượng đừng làm việc vất vả quá, phải giữ gìn long thể.” Mỗi lần tới đều có chút mệt mỏi, thời gian này có quá nhiều việc, ai có thể gánh vác thay .

      khẽ cười. “Trẫm biết, trẫm đồng ý với nàng, có thể tiếp tục chống đỡ.” Vừa xong buông tay, đứng lên ra ngoài.

      “Hoàng thượng!” Ta kìm được gọi .

      Bước chân ngừng lại, quay người nhìn ta. Ta cười gượng “ có gì, thiếp chỉ muốn nhắc nhở chàng, cẩn thận chân bàn trong phòng.” Trong phòng tối đen, cẩn thận ngã ngay.

      hơi sững người, cuối cùng bật cười thành tiếng, dí dỏm : “Nàng sợ cái gì, lần này cho dù đá phải, trẫm còn có thể lôi nó ra ngoài tứ mã phanh thây được ?”

      Đương nhiên rồi, lẽ nào bây giờ còn có thể chiếc bàn này làm đau , phải tìm người bổ ra, mang tới Ngự thiện phòng? Xem ra cũng nhớ chuyện khi đó. Nghĩ vậy, ta cũng che miệng phì cười.

      khẽ ‘hừ’ tiếng, xoay người rời .

      Chỉ lát sau, lại có tiếng bước chân người vào, nàng ta gọi: “Nương nương, là nô tỳ.”

      Đương nhiên ta biết là Triêu Thần, ta liền : “ cần qua hầu hạ đâu, tối nay có ánh trăng, ngươi nghỉ ngơi ở nhuyễn tháp đó , ta cũng ngủ đây.”

      Nàng ta do dự giây lát, cuối cùng ‘dạ’ tiếng rồi qua nữa.

      Đột nhiên ta nhớ tới câu của Hạ Hầu Tử Khâm, mấy ngày nay có thể có sấm sét, còn nơi này là chính điện, sét đánh vào. Ta nghĩ ta có đối sách rồi.

      Ngày hôm sau, lúc ra khỏi cửa, đầu tiên ta tới thiên điện tu sửa, quả nhiên thấy có chiếc thang dài. Khóe miệng khẽ cong lên mỉm cười, ta thản nhiên rời .

      Tìm lượt cả lãnh cung, cuối cùng cũng tìm thấy chiếc giá cắm nên phủ đầy bụi, song ta quan tâm những điều này. Ta cầm về phòng, đặt lên bàn, nhìn hồi lâu vẫn cảm thấy nó quá ngắn. Lại nhìn xung quanh, ngoài mấy cây trâm bàn trang điểm tìm thấy đồ vật gì phải chất liệu bằng gỗ. Thở dài tiếng, lúc này quay người lại vô tình nhìn thấy móc treo màn bên giường, ta giật mình sửng sốt.

      Vội đứng dậy, tới lấy nó xuống, cái móc treo làm bằng đồng. Tuy là lãnh cung nhưng đồ vẫn được làm rất tinh tế. Cũng may là làm theo kiểu hình xoắn ốc, lát nữa kéo thẳng ra dài hơn chút.

      Phải mất lúc lâu ta mới kéo thẳng được cái móc đó. Lấy giá cắm nến, cố gắng cài sợi dây đồng lên, như vậy nó cũng dài khoảng hai mươi tấc, có lẽ cũng đủ.

      Buổi tối, ta ngồi mình bên bàn đợi Triêu Thần. Hôm qua Hạ Hầu Tử Khâm vừa tới, hôm nay chắc chắn tới. Tuy đêm khuya mới tới nhưng nếu đến quá nhiều vẫn khiến người khác chú ý.

      Để ngọn đèn vào trong góc phòng, ta thổi tắt, lờ mờ có thể nhìn thấy đồ đạc trong phòng.

      Khi Triêu Thần đến, nhìn thấy ta ngồi mình bên bàn, nàng ta giật mình, vội bước lên hỏi: “Nương nương sao vậy?”

      Ta đứng lên, với nàng ta: “Ra ngoài giúp ta chuyển cái thang dài kia tới đây.”

      Mặt Triêu Thần biến sắc, nàng ta nhíu mày hỏi: “Nương nương cần cái thang đó làm gì?”

      Ta chỉ thẳng, : “Đừng hỏi nhiều như vậy, đương nhiên ta có việc cần dùng. Ban ngày, ta nhìn thấy cái thang đó rất dài, mình ta e rằng chuyển được nên chỉ có thể đợi người tới.”

      Nghe thấy vậy, nàng ta càng hiểu, định lên tiếng nhưng thấy dáng vẻ của ta đành miễn cưỡng im lặng. Lúc này hai chúng ta tới thiên điện, chiếc thang dài đó vẫn tựa vào tường. Ta gọi Triêu Thần lại, hai người cùng dốc sức di chuyển nó.

      nặng!

      Triêu Thần vội : “Nương nương, cái thang này rất nặng, nô tỳ có thể trụ được, người…”

      “Ta sao!” Ta nghiến răng , cũng may ta phải loại nữ tử yếu đuối.

      Triêu Thần vẫn muốn gì, ta lại : “ cho vững.”

      Nàng ta hơi ngạc nhiên, lúc này cũng biết phải giữ sức để chuyển cái thang đó nên gì nữa. Từ thiên điện đến chính điện còn đoạn nữa, ta và Triêu Thần vừa vừa dừng, rất lâu sau cũng tới được cửa. Lúc dựng cái thang ở bên ngoài, hai chúng ta đều mệt mỏi đến mức thở nổi. Ngồi xuống bậc thềm, thở hổn hển, hai người nhìn nhau rồi bật cười.

      Triêu Thần nhíu mày, : “Nương nương muốn là gì?” Nàng ta ngước mắt nhìn, đùa: “Chẳng lẽ người muốn trèo lên ngắm sao?”

      Ta tủm tỉm cười, đương nhiên phải trèo lên nóc nhà nhưng phải để ngắm sao. Hôm nay có trăng sao cũng gần như nhìn thấy. đáp lời, ta nghỉ ngơi lát rồi đứng dậy, vào bên trong lấy đồ ta chuẩn bị sẵn lúc ban ngày, đưa cho Triêu Thần rồi : “Cầm cho ta cái này, lát nữa đưa cho ta.” xong, quan tâm tới vẻ ngạc nhiên của nàng ta, ta trèo lên chiếc thang.

      “Nương nương…” Triêu Thần đuổi theo. “Người muốn làm gì? Người mong xuống , để nô tỳ làm cho. Nương nương…”

      “Suỵt!!!” Ta quay đầu, trừng mắt với nàng ta, giọng trách: “Người muốn người bên ngoài nghe thấy à?”

      Bấy giờ nàng ta mới sợ hãi im lặng nhưng đôi mắt nhìn ta vẫn rất lo lắng. Ta nhìn nàng ta, chỉ đưa tay ra, : “Đưa đồ cho ta!”

      Nàng ta lưỡng lự lát rồi đưa đồ cho ta.

      Ta nắm chặt, tay vịn vào chiếc thang, leo lên . Cao quá, ta dám nhìn xuống dưới. Cuối cùng cũng leo lên mái nhà, đầu tiên ta đặt đồ trong tay xuống, sau đó cẩn thận trèo lên đỉnh. Lúc quay người nhìn ra bên ngoài lãnh cung, ngoài đó đèn đuốc sáng trưng. Đèn lồng treo khắp nơi tạo thành những chấm li ti, đẹp vô cùng.

      Triêu Thần còn ngắm sao, nhưng ta cảm thấy ngồi ở đây ngắm cảnh đêm trong cung cũng tệ. Nghĩ vậy, ta kìm được mỉm cười. Sau đó lại khẽ ho tiếng, ta lên đây phải để chơi. Nắm chặt đồ trong tay, ta cúi thấp người rồi trèo lên mái nhà.

      Tìm chỗ gài đồ vào, lấy mấy mảnh ngói vỡ đè lên, thử đẩy đẩy, thấy đủ chắc mới yên tâm chút. Hít hơi sâu, ta quay xuống.

      Triêu Thần lo lắng đợi ở dưới, thấy ta xuống vui mừng : “Nương nương, cuối cùng người cũng xuống rồi.”

      Ta gật đầu, lên tiếng: “Đừng gì, trước tiên chuyển cái thang về vị trí cũ .”

      “A!” Nàng ta bất giác kêu lên.

      Ta cười. “A cái gì mà a, nhanh lên!” Nếu ngày mai để người ta nhìn thấy cái thang xuất ở đây hay.

      Thấy ta khom lưng nhấc cái thang, Triêu Thần vội tiến lên giúp ta. Lại tốn ít sức lực để chuyển cái thang về chỗ cũ, hai chúng ta mệt vô cùng, phải dìu nhau trở về phòng rồi ngôi bên mép giường thở hổn hển.

      Cuối cùng Triêu Thần kìm được, bèn hỏi ta: “Nương nương cầm thứ kỳ lạ đó lên nóc nhà làm gì?”

      Thứ kỳ lạ? Ha, có lẽ giá cắm nến được ta cắm thêm sợ dây đồng nên nàng ta mới thấy kỳ lạ?

      Ta vừa định lên tiếng nhưng nghe nàng ta ngạc nhiên kêu lên: “Ôi, móc tấm rèm sao lại thiếu cái?”

      Ta quay đầu nhìn, cưới : “Ta cắm vào cái giá cắm nến chứ sao.” Ánh mắt nàng ta lộ vẻ ngạc nhiên. Ta lại : “Mang lên nóc nhà dẫn sét.”

      Nàng ta kinh ngạc, hồi lâu mới : “Nương nương, người… người gì ạ?”

      “Dẫn sét.” Ta lại lần nữa. Ta biết tại sao nàng ta cảm thấy kinh ngạc, chỉ bởi ta vốn sợ sét nhất. Dẫn sét đối với ta mà hành động điên khùng.

      Nếu phải vì trận sấm sét tối hôm trước đánh sập nửa bức tường của thiên điện ta vẫn nghĩ tới cách này. Mùa này chắc chắn vẫn còn sấm sét, nhìn sét đánh tường thiên điện chắc lực rất lớn, huống chi hôm đó thái giám giám sát cũng , lãnh cung nhiều năm tu sửa, chỉ cần sét đánh xuống nữa đánh thẳng tới chính điện, khi đó, phế phi sống trong lãnh cung tất nhiên phải được bố trí ở nơi khác, vậy ta có thể quang minh chính đại ra ngoài, hơn nữa cần Hạ Hầu Tử Khâm và Thái hậu ra mặt. Chỉ là thiên tai mà thôi, ai có thể quản được cơ chứ? Ai có thể gì?

      Cuối cùng Triêu Thần cũng phản ứng lại, nàng ta : “Nương nương muốn ra khỏi lãnh cung à?”

      Ta gật đầu, : “Chuyện này được kể cho bất kỳ ai.” Nếu phải vì mình ta thể dịch chuyển cái thang đó, ta cũng định cho Triêu Thần.

      Nàng ta vội : “Nương nương muốn ra ngoài có rất nhiều cách mà, còn việc dẫn sét này quá nguy hiểm! được.” Nàng ta đứng lên. “Nô tỳ phải lấy thứ đó xuống!”

      Ta kéo nàng ta lại. “ mình ngươi thể dịch chuyển cái thang dài đó đâu!” huỗng chi, ta và nàng ta dịch chuyển cái thang đó hai lần, lần này tay của hai người cũng hơi run rồi, chuyển lần nữa gần như thể.

      “Nhưng…”

      sao!’ Ta vỗ về nàng ta. “Lúc sét đánh, chúng ta ở trong phòng, có chuyện gì đâu.” Tuy như vậy nhưng trong lòng ta bắt đầu trở nên căng thẳng, đó là điểm yếu của ta, điểm yếu mà cả đời cũng thay đổi được.

      Nàng ta lo lắng tới nỗi mắt đỏ hoe. “Vì sao nương nương nhất định phải chọn cách này? Nếu người muốn ra ngoài, nô tỳ cầu xin Hoàng thượng và Thái hậu.”

      Ta thở dài, : “Chuyện này nếu có thể cầu xin họ, ta cũng cần làm như vậy.”

      Nàng ta bỗng sững người, suy nghĩ lát lại : “Vậy…. chúng ta có thể phóng hỏa! khi lãnh cung bị cháy, nương nương cũng có thể ra ngoài.”

      Triêu Thần vẫn là nha đầu thông minh, nhưng suy nghĩ chưa thấu đáo.

      Ta lắc đầu, : “Cách phóng hỏa này ta phải chưa từng nghĩ đến, nhưng bên ngoài lãnh cung còn có thị vệ. Khi xảy ra hỏa hoạn, bên ngoài nhanh chóng nhận ra, tới lúc đó, có người đến dập cháy với tốc độ nhanh nhất. Thế nhưng sét đánh khác, khi bổ xuống, ai dám tiến lên ngăn cản, trừ phi kẻ đó cần mạng sống, hơn nữa, tốc độ đủ nhanh.”

      Khi tới cần mạng sống, ta ràng nhìn thấy vẻ mặt Triêu Thần biến sắc, đừng nàng ta, ta nghĩ sắc mặt ta cũng rất khó coi. Ta sợ nhất là sấm sét mà.

      Ta ngước lên nhìn xà nhà đỉnh đầu, tất cả đều bằng gỗ, chắc chắn rất dễ bén lửa, như vậy chẳng cần ai phóng hỏa để gây ra hỏa hoạn cả.

      Rất lâu sau Triêu Thần mới lên tiếng: “Vì sao nương nương nhất định phải ra ngoài? Nơi này phải rất an toàn ư?”

      Rất an toàn, chính vì quá an toàn nên ta mới cảm thấy yên tâm. Sao ta có thể mình an toàn, để họ đối mặt với nguy hiểm chứ? Hít sâu hơi, ta : “Chuyện này trong lòng ta hiểu , nhớ là được kể cho bất kỳ ai, đặc biệt là Hoàng thượng, biết ?”

      Nàng ta chần chừ, thấy ta nhìn chằm chằm mới bối rối gật đầu.

      Mọi việc chuẩn bị xong, chỉ còn thiếu gió đông. Ta nhắm mắt lại, Thái hậu trong vòng năm ngày phải hoàn thành công việc tu sửa, vậy ta hy vọng trong thời gian này lại có sấm sét nữa. Sét càng lớn càng tốt.

      Ngày thứ hai, thời tiết đẹp, có dấu hiệu của mưa giông, ta hơi thất vọng. Ngày thứ ba vẫn như vậy. Ta khỏi có chút lo lắng.

      Cuối cùng, sáng sớm ngày thứ tư, ta sờ lên chiếc ghế đá trong sân thấy có cảm giác nóng. Cả ngày hôm qua có gió, buổi tối oi hơn ban ngày. Trong lòng ta căng thẳng, e rằng mưa giông sắp đến.

      Ta hưng phấn song lại sợ hãi. Thời tiết bất thường này, nếu có sấm sét, có lẽ còn kinh khủng hơn lần trước.

      Nhìn đám cung nhân tu sửa thiên điện có vẻ nóng nảy, thái giám giám sát : “Muốn chết à? Mưa nữa công trình này phải chậm lại. Nếu Thái hậu trách tội làm thế nào?”

      Trong lòng ta thầm vui mừng, sợ là qua đêm nay, lượng công việc của bọn họ lại nhiều thêm, cũng may lãnh cung nhiều năm tu sửa, ta cũng được coi là ác ý phá hoại đâu nhỉ?

      Lặng lẽ lùi lại vài bước, kiễng mũi chân nhìn đồ dẫn sét nóc nhà, chắc chắn hoàn hảo ta mới yên tâm. May mà nóc nhà đủ cao, vậy đó cũng nổi bật nên ai phát ra.

      Đêm nay, Triêu Thần đến rất muộn, vẻ mặt nàng ta hơi khác, vừa vào cửa liền : “Nương nương, nô tỳ nghe họ đêm nay có mưa lớn.”

      Ta gật đầu, ta biết. thứ ta chờ đợi chẳng phải chính là giây phút này sao?

      Nàng ta lao tới, do dự : “Nương nương, có cần…” Nàng ta nhìn ta, định gì lại thôi.

      Ta biết nàng ta muốn gì, liền lắc đầu, : “ sao, có quản cũng vô ích, vẫn cùng là vấn đề.”

      “Nương nương…” Ánh mắt nàng ta lộ vẻ vui mừng.

      Tuy ta như vậy nhưng trong lòng vẫn hy vọng sét bổ xuống, ta chuẩn bị lâu như vậy nên muốn uổng công. Ta quay người lại, kéo tầm rèm xuống, ra sức ném lên xà nhà.

      “Nương nương?” Triêu Thần nghi hoặc nhìn ta.

      Ta : “Nếu sét đánh xuống đốt cháy xà nhà, dùng tấm rèm này là có thể dẫn lửa xuống.” Phía dưới là bàn, ghế…

      Đôi mắt Triêu Thần nhìn ta cảng trở nên kinh ngạc. Nàng ta nhìn ta như ta nhìn Tô Mộ Hàn khi ấy. Điều khiến ta kinh ngạc chính là cầm kỳ thi họa, thiên văn địa lý, có cái gì y tinh thông. Cũng nhờ y nên mới có ta của ngày hôm nay.

      Ha, Tô Mộ Hàn…

      Buông tấm rèm ra, ta xoay người, kéo tay Triêu Thần ra ngoài.

      Nàng ta vội : “Nương nương, chúng ta đâu?”

      “Thiên điện.” Nơi đó tuy vẫn chưa tu sửa xong nhưng cùng lắm chỉ bị dột mà thôi, hôm nay chắc đến nỗi bị sét đánh lần nữa, nhưng chính điện quá nguy hiểm.

      Ngón tay Triêu Thần run run, cuối cùng gì, nàng ta cũng biết chúng ta thể chờ ở bên ngoài phòng. Hai người ngồi trong góc sửa xong của thiên điện, chẳng mấy chốc thấy bầu trời nổi cơn dông, chỉ lúc sau, tiếng ‘ầm’ vang lên.

      Triêu Thần ôm lấy ta theo bản năng. Ta cắn môi, bây giờ vẫn chưa phải lúc căng thẳng nhất, ta nhất định phải kiềm chế. Cảm thấy Triêu Thần căng thẳng, lần này nàng ta cũng sợ.

      Tiếng sấm trung rền vang mấy tiếng, ta siết chặt tay Triêu Thần, tim đập loạn xạ. Tiếng sấm vẫn ngừng vang lên, đột nhiên nghe thấy tiếng mưa ‘ào’ xuống, sau đó lại là tiếng rền rất lớn ngân vang cả bầu trời, kèm theo đó là thanh của thứ gì đổ sụp xuống. Ta chỉ cảm thấy mặt đất bỗng bị chấn động mạnh.

      Xong rồi! Ta gần như nhảy lên theo phản xạ.

      “Nương nương!” Triêu Thần sợ hãi kêu lên.

      Bước chân hoảng loạn nhưng ta vẫn đứng lại, do dự lúc rồi nghiến răng xông ra. “Triêu Thần, được ra ngoài.” Tiếng động lớn ban nãy chắc chắn kéo người khác tới, mà nàng ta là cung tỳ chết, thể xuất trước mặt mọi người. Cho nên lúc nãy ta mới điều căng thẳng nhất vẫn còn ở phía sau.

      Nhớ tới lần đó, ta vừa khóc vừa xông ra ngoài tìm người, sau đó gặp Tô Mộ Hàn. Lần này có tiên sinh để ta dựa dẫm nữa, nhưng dù sợ hơn nữa ta cũng phải chạy ra. Bên ngoài, trời mưa rất lớn, mưa táp lên mặt ta đau rát.

      Giữa chính điện bập bùng ánh lửa, bắt đầu cháy rồi!

      đầu, tiếng sấm vẫn tiếp tục. Lúc này, đồ dẫn sét bị đánh rơi nên sét đánh xuống nữa, mà điều ta cần đủ. Hai chân còn sức lực, mềm nhũn, ta sợ tới mức bật khóc.

      Rất nhanh nghe thấy tiếng bước chân người chạy vào, tiếp đó ta nghe thấy người : “Gay rồi, chính điện bị sét đánh trúng, mau bẩm báo Hoàng thượng và Thái hậu.”

      Khóe miệng cong lên mỉm cười, ta chỉ cảm thấy cơ thể mềm nhũn, ngã nhào xuống trong làn mưa.

      Ánh mắt của người kia tìm đến, gọi thất thanh: “Nương nương…”
      Last edited by a moderator: 1/8/14

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :