1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Mệnh Phượng Hoàng - Hoại Phi Vãn Vãn (Full 4 Tập)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 71.1

      Type: Ginnie
      Ta nhìn nàng ta, chỉ quay sang Diêu Thục phi, : “Thục phi nương nương thấy việc này nên xử lý thế nào?”

      Nét mặt Diêu Thục phi tái mét, để nàng ta biết Thẩm Tiệp dư giả điên, nàng ta tuyệt đối tha cho Thẩm Tiệp dư. Nàng ta tiến lên bước, : “Hoàng thượng giao cho bản cung quản việc này, bản cung đương nhiên thiên vị bên nào. Vừa nãy công công kia Thẩm Tiệp dư sai y những lời đó nhưng bản cung thể chỉ tin lời từ phía của y.”

      Lời của nàng ta vừa dứt, sắc mặt thái giám dưới đất càng tái nhợt, y vội dập đầu, : “Nương nương, Thục phi nương nương, người phải tin nô tài! Từng lời nô tài đều là !”

      Diêu Thục phi lạnh lùng cười tiếng rồi : “Người đâu, truyền thái y xem xem cung tỳ này rốt cuộc vì sao mà chết!”

      Có người vâng lời lui xuống.

      Ánh mắt Thẩm Tiệp dư vẫn khóa chặt khuôn mặt ta, đến chết nàng ta cũng hiểu vì sao ta lại bán đứng nàng ta, chỉ bởi ta ngu ngốc tới nỗi cho nàng ta biết, Trường Phù chính là Đàn Phi.

      Thái y đến khám nghiệm tử thi, sau đó dè dặt đứng dậy, với Diêu Thục phi: “Khởi bẩm Thục phi nương nương, cung tỳ này trúng độc mà chết.”

      Nghe vậy, Thiên Phi kinh hãi kêu lên: “Thẩm Tiệp dư, con tiện nhân này! Dám dùng cách đó để hãm hại ta!”

      Thiên Lục kéo tay Thiên Phi, đề phòng Thiên Phi căm phẫn xông lên. Trong mắt nàng ta lóe lên vẻ độc ác. Ta nhớ đến lúc Thiên Lục tới Cảnh Thái cung, nhắc tới Nhuận Vũ là nàng ta lại nghiến răng nghiến lợi. Lần này, nàng ta chắc chắn rất căm hận Thẩm Tiệp dư. Ta thể công nhận, tình tỷ muội của Tang Thiên Lục dành cho Thiên Phi sâu đậm. Đây cũng là điểm duy nhất ta ghen tỵ với Thiên Phi.

      Nàng ta kéo Thiên Phi, giọng : “Chứng cứ rành rành, nương nương nên làm thế nào?”

      Diêu Thục phi ngờ Thiên Lục mở lời, nàng ta kinh ngạc quay đầu nhìn Thiên Lục, lập tức đáp lời: “Tích Quý tần cho rằng nên xử lý việc này thế nào?”

      Thiên Lục nghiến răng : “Còn có thể xử lý thế nào? Xử tử!”

      Ta nhìn nàng ta. Nàng ta hận thể giết chết Thẩm Tiệp dư ngay lúc này, song lại : “, hôm nay là ngày vui của tiểu hoàng tử, trong cung nên xảy ra cảnh đầu rơi máu chảy. Theo tần thiếp thấy, nên biếm vào lãnh cung trước.”

      Diêu Thục phi khẽ cười, lập tức : “Tích Quý tần quả nhiên suy nghĩ chu đáo, bản cung cũng nghĩ như vậy, đợi bản cung trở về bẩm báo việc này với Hoàng thượng và Thái hậu, chắc nhanh chóng có thánh chỉ.” xong, nàng ta quên nhìn ta cái.

      Ta thản nhiên nhìn lại, câu.

      Đây là việc của hậu cung thiên triều, Diêu Thục phi bây giờ là phi tần có địa vị cao nhất trong hậu cung, nàng ta xử lý những việc này tất nhiên có ai phản đối. Còn ta lúc này chỉ là công chúa của Đại Tuyên, vì vậy ta nên xen vào, chỉ cần lắng nghe.

      Thẩm Tiệp dư hoảng sợ trợn trừng mắt, vùng vẫy, thái giám phía sau ấn chặt nàng ta, nàng ta lạnh lùng với ta: “Công chúa, ngươi tưởng ngươi liên thủ với bọn họ để loại bỏ ta sau này ngươi có thể hô phong hoán vũ ở chốn hậu cung ư? Ha, ha, ha... Ngươi ngây thơ! Ngươi quên những lời ta với ngươi hôm qua ư? Ngươi cho rằng bọn họ đều là người tốt sao?”

      Sắc mặt Diêu Thục phi cau có, trầm giọng : “Lôi xuống!”

      Hai thái giám vâng lời, vội vàng ấn Thẩm Tiệp dư xuống nhưng nàng ta vẫn muốn tiếp: “Ngươi biết nhìn người, tới lúc đó ngươi chết như thế nào cũng biết đâu! Ngươi tưởng dựa vào sủng ái của Hoàng thượng...”

      Thái giám lôi nàng ta ra ngoài. Giọng của nàng ta càng lúc càng trở nên xa xôi.

      Ta lạnh lùng nhìn theo, nếu ta có con mắt nhìn người chết từ lâu rồi. Bây giờ biết tâm tư của Thẩm Tiệp dư ngươi, nếu ta đề phòng, lẽ nào còn đợi bị ngầm hãm hại thêm mấy lần nữa? Nếu như thế mới là sai lầm của Tang Tử ta!

      Còn Thiên Phi, ha, ta cần quá lo lắng về nàng ta.

      suy nghĩ nghe thấy Thiên Phi đứng sau lên tiếng: “Thiên Lục, muội thấy rồi chứ? Ta bị oan! Đúng rồi, Hoàng thượng sai người đón ta qua Quỳnh đài để tham dự tiệc đầy tháng của Cảnh Nhi, ta...”

      “Tỷ!” Thiên Lục ngắt lời tỷ ta, cắn môi . “Tỷ cần tới Quỳnh đài.”

      Ta cười khẩy, Thiên Phi ngu xuẩn, hôm nay xảy ra chuyện như vậy, cho dù tỷ ta có bị oan hay cũng mất cơ hội tới Quỳnh đài rồi.

      Mặt biến sắc, tỷ ta nắm chặt tay Thiên Lục, vội hỏi: “Vì sao? Vì sao cho tỷ ? Tỷ bị vu oan! Thiên Lục, muội hãy với Hoàng thượng, Hoàng thuộng biết tỷ bị oan, nhất định tha thứ cho tỷ!”

      “Tỷ...”

      Diêu Thục phi bật cười thành tiếng: “Hôm nay Phi Tiểu viện dùng tư hình trong Huyền Nhiên các, sau này bị cấm túc ở đây.”

      Nghe vậy, Thiên Phi trừng mắt nhìn người trước mặt, mãi sau mới giận dữ : “Dựa vào cái gì mà đòi cấm túc ta?”

      “Tỷ!” Thiên Lục kéo nàng ta, giọng quát.

      Diêu Thục phi cười đắc ý. “Dựa vào cái gì ư? Chỉ dựa vào câu của Hoàng thượng hôm nay, giao việc này cho bản cung xử lý!”

      Ta cười nhạt tiếng, quay người rời .

      Phía sau vang lên giọng của Thiên Phi: “Ta phục, ta muốn gặp Hoàng thượng! Cảnh Nhi là do ta sinh ra, ta mới là thân mẫu của nó! Ngươi chẳng qua chỉ là thục phi, bản thân ngươi sinh được hoàng tự đừng có đố kỵ với ta! Hoàng thượng vốn dĩ muốn tha thứ cho ta rồi, là các ngươi, các ngươi đều muốn hãm hại ta!”

      Bước chân ta hơi khựng lại. Thiên Phi ... ngu xuẩn tới mức khiến ta cảm thấy buồn cười.

      Dám nhắc tới hoàng tự trước mặt Diêu Thục phi, tỷ ta sợ là mình sống quá nhiều những ngày tháng dễ chịu rồi à?

      Thiên Lục vội cầu xin: “Thục phi nương nương thứ tội! Phi Tiểu viện do quá đau lòng nên mới năng suy nghĩ, tỷ ấy... tỷ ấy có ác ý.” Giọng của Thiên Lục đầy vẻ hốt hoàng, trong lòng nàng ta hiểu tính khí của Diêu Thục phi.

      Thiên Phi vẫn la hét: “Sao phải sợ nàng ta? Những điều ta đều là !”

      Đúng thế, là , thế nhưng ở nơi này, có những lúc, chẳng phải chính là điều đáng sợ ư?

      Diêu Thục phi lạnh nhạt : “Người đâu, Phi Tiểu viện bị điên, mau kéo nàng ta về tẩm cung, canh giữ cho tốt. Mời Quý tần nương nương ra ngoài, sau này có việc cần tới thăm, cũng cho phép những người có phận ra vào Huyền Nhiên các.”

      Bây giờ ta ra đến bên ngoài, chỉ loáng thoáng nghe thấy thanh huyên náo bên trong. Ta cũng biết, mệnh lệnh vừa nãy là của Diêu Thục phi, song cho dù nàng ta lại với Hạ Hầu Tử Khâm và Thái hậu họ cũng chẳng phản đối. Giam cầm Thiên Phi bằng hình thức này là điều chẳng đáng để họ bận tâm. Thiên Phi khiến họ quá thất vọng. Ngoài vận số may mắn sinh hạ được hoàng tử, tỷ ta chẳng có điểm gì tốt đẹp.

      Lúc này gió thổi tới mang theo hơi lạnh, Tư đợi bên ngoài, thấy ta ra vội tiến lên đỡ, : “Công chúa, hồi cung ngay chứ?”

      Ta ngẩn người, nghe nàng ta giải thích: “ cần qua Quỳnh đài nữa, nghi thức đầy tháng của hoàng tử rất đơn giản.”

      Ý của nàng ta là bữa tiệc kết thúc.

      Lưỡng lự giây lát, cuối cùng ta gật đầu, được vài bước bèn hỏi: “Tối nay Hoàng thượng đâu?”

      vội : “Nghe Hoàng thượng tới Ngự thư phòng, e là hôm nay trở về Thiên Dận cung nghỉ ngơi.”

      Ta im lặng, hôm nay vui.

      Hai người về phía Cảnh Thái cung, lúc hành lang, ta trông thấy bóng dáng tới từ phía hành lang bên cạnh. Nương theo ánh đèn bên đó, ta nhìn kĩ mới nhận ra đó là thái y bắt mạch cho ta. Hướng đó là...

      Trong lòng thoáng kinh ngạc, ta nghĩ ra hướng đó ắt hẳn là Lăng Lạc cư.

      Hóa ra y chính là người mà An Uyển nghi nhắc đến với ta. Có điều y chăm sóc cho An Uyển nghi, chắc chắn tận tâm tận lực.

      “Công chúa nhìn gì thế?” Tư thấy ta dừng bước, khẽ hỏi.

      Ta sực tỉnh, khẽ cười, : “ có gì, chúng ta thôi!”

      Nàng ta gật đầu, đỡ ta tiếp.



      Ngày hôm sau, ngồi mình ở đình nghỉ trong cung, ta nhớ tới chuyện của Cố gia. Khi ấy Hạ Hầu Tử Khâm đồng ý để ta thử xem sao, thế nhưng tối qua lại xảy ra chuyện vui, ta biết nên nhắc chuyện này với như thế nào.

      Ta thở dài tiếng.

      Lại ngồi lát, liền thấy Lý công công vội vàng chạy vào, nhìn thấy ta, y vội : “Công chúa, công chúa, hay rồi!” ràng y chạy rất gấp, đầm đìa mồ hôi.

      Lòng ta nặng trĩu, mơ hồ dự cảm được chuyện hay.

      Y chạy tới trước mặt ta, : “Công chúa, Hoàng thượng ...” Y hạ thấp giọng, vào tai ta.

      Ta cảm thấy hoảng sợ, hỏi y: “Chuyện xảy ra khi nào?”

      “Sáng nay.” Y đáp.

      Ta vội đứng dậy. Y nghiêng người, : “Loan kiệu đợi bên ngoài.”

      Ta nhìn y, sải bước ra ngoài.

      giật nẩy mình, vội vã chạy theo. Ta chần chừ giây lát, thấy Lý công công gì nên cũng ngăn cản. Lý công công là người của Hạ Hầu Tử Khâm, nếu việc này thể để người khác biết, y nhất định ngăn Tư lại, huống chi mình ta tới thiên lao gặp phạm nhân cũng ổn.

      Lên loan kiệu, ta vừa định khởi kiệu Lý công công : “Công chúa, người cầm lấy cái này!”

      Ta nhận lấy, hóa ra là lệnh bài xuất cung.

      Hạ rèm kiệu xuống, nắm chặt lệnh bài trong tay, khẽ cắn môi, ta ngờ xảy ra chuyện như vậy, ta nên sớm chút.

      Trong lòng thấp thỏm yên, Khanh Hằng, huynh nhất định đừng xảy ra chuyện nhé!

      Có lệnh bài, đương nhiên ai dám ngăn cản, ta thẳng vào thiên lao của hình bộ. Tư dìu ta xuống kiệu, tiến lên vài bước thấy người tới, với ta: “Vị này chính là Công chúa Trường Phù?”

      Ngước mắt, ta mới nhìn người vừa đến, ngờ lại là Tấn Vương.

      Hóa ra y vẫn chưa quay về đất phong. Hạ Hầu Tử Khâm giao việc này cho y, ta cũng cảm thấy hơi kinh ngạc. Theo phản xạ, ta nhìn về phía sau y, sau đó lại thấy nực cười. Cho dù y phụ trách vụ án của Cố gia nhưng Vãn Lương chỉ là trắc phi của y, sao có thể cùng y tới nơi này? Có lẽ lần này Vãn Lương tới hoàng đô.

      “Công chúa?” Y nghi hoặc nhìn ta.

      Ta vội định thần lại, lúng túng cười, : “À, bản cung biết nên xưng hô thế nào.”

      Y khẽ cười. “Bản vương là Tấn Vương.”

      Ta gật đầu. “Hóa ra là Tấn Vương.” xong, bước chân nhanh hơn, ta nhíu mày hỏi: “Chuyện là thế nào?”

      Y thu lại nụ cười, theo ta rồi : “Cũng may là kịp thời ngăn chặn nên xảy ra chuyện bất trắc. truyền thái y, Hoàng thượng , thể để người đó chết.”

      “Đưa bản cung tới xem!” Ta nhìn y, chỉ bước nhanh vào trong.

      Người phía sau trầm giọng : “Lần này Cố Địch Vân rất quyết tâm.”

      Ta im lặng, lại thấy y tiếp: “Bản vương nghe về thông minh, nhìn xa trông rộng của công chúa chiến trường, lần này Hoàng thượng muốn công chúa tới, bản vương cũng muốn xem thủ đoạn của công chúa như thế nào.”

      Ngón tay thoáng run, ta khẽ : “Bản cung cũng chỉ thử xem sao thôi!”

      Lúc này vào thiên lao, ánh sáng chợt biến mất, gian bên trong càng thêm u.

      “Công chúa lạnh ?” Tư bên cạnh ta hỏi .

      Ta lắc đầu, lại nghe Tấn Vương : “ sai người mở cửa phòng giam, thái giám đợi bên trong.”

      Y vừa xong ta trông thấy hai thị vệ đứng bên ngoài cửa phòng giam, họ mặc trang phục của lính coi ngục. Vừa nhìn là biết người bên trong chính là Cố Khanh Hằng. Hít sâu, ta cất bước lên, thị vệ vội hành lễ với ta.

      Sải bước vào, thấy Cố Khanh Hằng nằm bên trong, giường chỉ lót lớp cỏ khô dày. Trông thấy Vương thái y đứng bên, ta tiến lên, hỏi : “Thế nào rồi?”

      Vương thái y cúi đầu, : “Chỉ mất máu, nguy hiểm tới tính mạng.”

      Nghe vậy, trái tim siết chặt của ta cũng được thả lỏng. Chần chừ giây lát, cuối cùng ta giơ tay ra hiệu cho bọn họ lui xuống. Ánh mắt Tư đầy vẻ ngạc nhiên, ta chỉ : “Lui ra cả !” Quay đầu nhìn Tấn Vương, ta cười, : “Vương gia tin bản cung à?”

      Tấn Vương sững người, vội lắc đầu. “, Hoàng thượng tin tưởng công chúa, bản vương đương nhiên cũng hết sức tin tưởng.” Dứt lời, y với mọi người: “Lui cả ra!”

      Mọi người vâng lời lui ra, Tấn Vương với ta: “Công chúa có việc gì, chỉ cần gọi tiếng.”

      Ta gật đầu, thấy y ra, sau đó thị vệ khóa cửa phòng giam lại.

      Quay người, đưa mắt nhìn người nằm giường, do dự giây lát, ta chậm rãi bước tới.

      Huynh ấy hơi nghiêng mặt qua, nhìn thấy ta, khóe môi mỉm cười, khẽ : “Muội đến rồi!”

      Bước lên nắm lấy tay huynh ấy, nhìn sắc mặt nhợt nhạt, ta nghẹn ngào : “Sao có thể như vậy?” Vừa nãy Lý công công tới, chỉ Cố Khanh Hằng bị thương trong nhà lao, còn do Cố đại nhân ra tay, khi ấy ta cũng thể hỏi kĩ càng, trong lòng lo lắng xiết bao.

      Huynh ấy định nhổm người dậy, ta giật mình, vội ấn huynh ấy nằm xuống rồi : “ người huynh bị thương, huynh hãy nằm xuống!”

      Huynh ấy ngọ nguậy nổi, cuối cùng đành thôi. Có lẽ động vào vết thương, lông mày huynh ấy cau chặt, tay ấn vào vết thương theo phản xạ.

      “Khanh Hằng...” Ta lo lắng gọi huynh ấy.

      Song huynh ấy lắc đầu. “Ta sao.”

      Quay đầu, bên ngoài quả nhiên còn ai, ta hỏi y: “Cố đại nhân lấy đâu ra vũ khí sắc bén vậy?” Bị đưa vào thiên lao, đến y phục người cũng phải đổi thành y phục của phạm nhân, đừng tới chuyện có thể giấu vũ khí sắc bén trong người.

      Huynh ấy mở mắt nhìn ta, giọng : “Ông ấy cướp bội đao của lính canh ngục.”

      Cướp đao? Đó là chuyện xảy ra trong chớp mắt.

      Ta run rẩy giơ tay, chầm chậm chạm vào vết thương của huynh ấy. Ánh mắt đượm vẻ đau đớn, huynh ấy cắn môi, : “ ngờ cha ta có thể xuống tay đả thương ta.”

      Ta cảm thấy khó chịu trong lòng. Cố đại nhân làm vậy với huynh ấy, chắc chắn khiến huynh ấy thất vọng tột cùng. Thế nhưng Cố đại nhân rất thương con trai, sao có thể gây ra chuyện như vậy? Cho dù tất cả mọi người đều tin ta cũng tin. Ta vĩnh viễn thể quên vẻ căm hận của Cố đại nhân dành cho ta sau khi Khanh Hằng bị Thái hậu xử phạt, đó là điều thể lừa gạt người khác.

      E là Cố Khanh Hằng chỉ vì quá quan tâm tới cha mình mà nhìn ra nỗi khổ tâm của Cố đại nhân. Đâm vào phía dưới sườn ba tấc chỉ có thể gây chảy máu chứ dẫn đến tử vong. Cố đại nhân cướp được bội đao của lính canh ngục, nếu ông ta cố ý muốn giết huynh ấy lựa chọn cách này để hạ thủ.

      Ông ta làm vậy phải muốn giết huynh ấy mà là muốn cứu huynh ấy.

      Ông ta nghĩ Hạ Hầu Tử Khâm cho rằng Cố gia có tội, với tính cách của Hạ Hầu Tử Khâm, sau khi tìm ra tội chứng, đuổi cùng giết tận Cố gia. Trùng hợp là Cố Khanh Hằng lại khuyên ông ta giao nộp tội chứng, ông ta chỉ muốn đẩy Cố Khanh Hằng thành người của Hạ Hầu Tử Khâm, sau đó, giả vờ dùng đao giết huynh ấy. Ông ta hy vọng Hạ Hầu Tử Khâm tha cho huynh ấy.

      Cho dù căm ghét Cố đại nhân nhường nào, ta vẫn cảm kích những điều ông ta suy nghĩ cho Cố Khanh Hằng.

      “Tam Nhi!” Huynh ấy khàn khàn gọi ta, ngữ khí thê lương. “Trước đây, ta luôn tin những thích khách đó có liên quan tới cha ta. Cho dù trở về từ tiền tuyến, bị Hoàng thượng ném vào thiên lao, ta cũng tin. Thế nhưng việc tới nước này, ta thể tin.”

      Huynh ấy nhìn ta, giọng : “Muội xem, tại sao cha ta lại làm thế? Chẳng lẽ vinh hoa phú quý mà ông ấy được hưởng vẫn chưa đủ ư?”

      Huynh ấy nghẹn ngào . Ta cảm thấy sống mũi cay cay, nước mắt rưng rưng, chỉ chực tuôn trào. Nắm chặt tay huynh ấy, ta hỏi: “Ông ấy gì với huynh?”

      Song huynh ấy lắc đầu. “Ông ấy chẳng gì, ta hỏi ông ấy, ông ấy cũng trả lời.”

      Cố đại nhân muốn huynh ấy liên quan tới việc này nên để huynh ấy biết chút gì. Cho dù huynh ấy hiểu lầm mà hận ông ta hay đau lòng, tuyệt vọng, ông ta vẫn quyết tâm để huynh ấy cuốn vào chuyện này.

      Có lẽ xưa nay ta cảm thấy Cố đại nhân vĩ đại nhưng lần này ông ta khiến ta thay đổi cách nhìn.

      Khẽ hít hơi, ta hỏi : “Vết thương của huynh còn đau ?”

      Huynh ấy ngẩn người, lắc đầu.

      Ta biết, nỗi đau cơ thể huynh ấy nào so được với nỗi đau trong lòng?

      Giơ tay, nhàng lau mồ hôi trán cho huynh ấy, ta khẽ : “Hoàng thượng định cho cha huynh con đường sống.”

      Huynh ấy cười nhạo tiếng. “Ta sớm biết việc này nhưng cha ta chịu gì, cho dù Hoàng thượng có lòng cũng có lý do để xuống nước.”

      Ta gật đầu. “Muội biết việc này, huynh yên tâm, Hoàng thượng kêu muội tới, muội cố gắng hết sức vì huynh.”

      Việc này vì ai khác, chỉ vì Cố Khanh Hằng.

      Trong mắt huynh ấy, dù Cố đại nhân là người thế nào ông ta cũng là cha của huynh ấy. Ta hiểu tính tình Cố Khanh Hằng hơn ai hết, dẫu Cố đại nhân muốn giết huynh ấy , huynh ấy cũng thể nghĩ tới tình phụ tử. Huống chi, Cố đại nhân hoàn toàn muốn làm hại con trai mình.

      Huynh ấy dường như có chút kinh ngạc nhìn ta, nắm chặt lấy tay ta, vội : “, muội thể ! Ta sợ cha ta làm muội bị thương, hự...” Huynh ấy định ngồi dậy nhưng lại động vào vết thương, vẻ mặt đau đớn.

      Ta vội đỡ huynh ấy, nhíu mày, : “Huynh đừng kích động, muội cẩn thận. Cố đại nhân thể đả thương muội được, huynh yên tâm!”
      Last edited by a moderator: 1/8/14

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 71.2

      Type: Ginnie
      Huynh ấy vẫn lắc đầu. “, Tam Nhi, muội nghe ta , cha ta phải là Cố đại nhân mà muội biết trước kia. Thậm chí ông ấy trở thành người đến ta cũng quen biết. ta thể để muội mạo hiểm.”

      Nước mắt trào ra, nhìn dáng vẻ của huynh ấy, trong lòng ta rất buồn, song ta vẫn : “Hoàng thượng yên tâm để muội đến chính là vì tin tưởng muội. Muội ngốc nghếch khiến mình bị thương, huynh cũng phải tin muội chứ!”

      Huynh ấy nắm chặt tay ta, lắc đầu, : “, phải ta tin muội, ta chỉ tin vào chính bản thân mình. phải bảo vệ muội, thế mà lần nào ta cũng chẳng thể bảo vệ muội được chu toàn. Lần này, biết có nguy hiểm, nếu ta buông tay để muội , ta... ta...”

      “Khanh Hằng...”

      “Tam Nhi, ta thể làm việc khiến mình ân hận cả đời, muội hiểu ?” Huynh ấy nhìn ta, nhấn mạnh từng từ.

      Ta nhìn huynh ấy, với giọng kiên định: “Huynh phải ân hận, muội để huynh phải ân hận.” Cho dù là ta hay là Cố đại nhân, ta cũng để huynh ấy cảm thấy tiếc nuối, ân hận.

      “Tam Nhi...” Huynh ấy lắc đầu, chịu buông tay.

      Nắm lấy tay huynh ấy, ta nhàng gỡ ra, quay người gọi: “Người đâu!”

      “Công chúa!” Rất nhanh liền thấy hai thị vệ chạy tới.

      Ta lên tiếng: “Mở cửa!”

      Bọn họ chần chừ, lấy chìa khóa mở cửa.

      “Đừng !” Huynh ấy lại kéo tay ta.

      Ngoái đầu lại, ta cười với huynh ấy. “Khanh Hằng, đợi muội!”

      Huynh ấy bảo vệ ta lâu như vậy, lần này hãy để ta bảo vệ huynh ấy.

      Ta gạt tay huynh ấy ra, huynh ấy định ngồi dậy, hai thị vệ vội tiến lên giữ huynh ấy. Huynh ấy gọi ta tiếng “Tam Nhi” nữa, chỉ nhìn ta chằm chằm. Huynh ấy gì nhưng ta biết huynh ấy đấu tranh.

      Ta với hai thị vệ kia: “Thay bản cung chăm sóc y cho tốt, được đả thương y!”

      Hai thị vệ vâng dạ đáp lời, ta mới quay người ra ngoài.

      Bên ngoài, Tư chạy tới với vẻ mặt hoảng hốt, nhìn thấy ta bình yên vô ra, nàng ta mới thở phào nhõm. Tấn Vương tiến lên, hỏi : “Công chúa có hỏi được gì ?”

      Ta chỉ : “Mong vương gia đưa bản cung tới gặp Cố đại nhân.”

      Y nhíu mày, lập tức : “Việc này...”

      Ta cười. “Vương gia sợ ông ta lại hành hung lần nữa à? Điều này đơn giản thôi, mở cửa nhà lao, bản cung chỉ chuyện với ông ta qua song cửa là được.”

      Nghe vậy, cuối cùng y cũng gật đầu, : “Vậy xin công chúa theo bản vương!” Dứt lời, y quay người, tiến thẳng lên phía trước rồi rẽ ngoặt, sâu hơn chút, thấy thị vệ canh giữ nhiều hơn. Xem ra họ sợ có người cướp ngục.

      Lại đoạn, Tấn Vương ngoảnh đầu với ta: “Công chúa, phía trước chính là nơi giam giữ Cố Địch Vân.”

      Ta gật đầu, : “Vương gia kêu họ lui ra, bản cung muốn chuyện riêng với ông ta.”

      Cho tất cả mọi người lui xuống, y lại dặn dò ta hồi rồi mới xoay người ra.

      Hít hơi, ta cất bước lên phía trước, trông thấy Cố đại nhân ngồi ngẩn người trong góc. Nhìn thấy ta tới, ông ta cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên.

      Trong nhà lao tối om, ta nhìn nét mặt của ông ta. Do dự giây lát, cuối cùng ta lên tiếng: “Cố đại nhân phải hối hận vì hành động lỡ tay của mình chứ?”

      Ông ta chấn động, ngẩng phắt đầu nhìn về phía ta. Lâu lắm gặp, gương mặt ông ta tiều tụy rất nhiều, râu tóc lờm chờm, khiến ta suýt nhận ra. Ánh sáng chiếu vào gương mặt ông ta, chỉ thấy ông ta nheo mắt, đột nhiên cười lạnh lùng: “Ngươi là ai?”

      Ta sững người, chợt nghĩ ra với khuôn mặt này của ta, ông ta chắc chắn thể nhận ra ta.

      Ta bèn cười, : “Cố đại nhân chưa từng gặp bản cung, đương nhiên nhận ra, bản cung chính là Công chúa Trường Phù của Đại Tuyên.”

      Hai đồng tử co lại, ông ta lập tức : “Ha, nực cười, công chúa của nước Đại Tuyên sao có thể quản chuyện của thiên triều ta?”

      Ta cũng cười, : “Nhưng bản cung cũng sắp trở thành quý phi của thiên triều. đến chuyện thân phận, hôm nay bản cung tới vì rất tò mò về đại nhân. Người ta hổ dữ ăn thịt con, Cố đại nhân khiến bản cung phải nhìn bằng con mắt khác đấy! Bản cung cứ tưởng trông thấy dáng vẻ hối hận của Cố đại nhân vì chuyện lỡ tay, nhưng ngờ, ông lại có thể bình tĩnh như thế.” ràng ta biết lý do ông ta làm vậy nhưng vẫn muốn giả vờ biết.

      Ông ta nặng nề “hừ” tiếng rồi : “Ta có gì phải hối hận? Nghịch tử đó theo tên cẩu hoàng đế, nó xứng làm con cháu của Cố gia ta!”

      Lúc nghe ông ta “cẩu hoàng đế”, trong lòng ta khỏi kinh ngạc. Chẳng trách Cố Khanh Hằng Cố đại nhân bây giờ còn là Cố đại nhân mà ta biết ngày trước.

      Nếu lúc đầu ta tin những thích khách kia có liên quan tới ông ta giờ đây ta lại hoàn toàn tin điều đó. Có lẽ, cho dù thế nào Cố Khanh hằng cũng dám tin.

      Hít sâu, ta nhìn ông ta, lên tiếng: “Xem ra Cố đại nhân hề hối hận, ha, đáng thương cho Cố công tử, tính mạng lúc này như đèn treo trước gió mà vẫn nhớ đến ông.”

      Nghe vậy, đáy măt ông ta cuối cùng cũng lộ vẻ kinh ngạc, tay túm chặt đám rơm rạ dưới đất, buột miệng : “Muốn lừa ta hả? Ngươi còn non lắm!”

      Chỉ cần nhìn là ta có thể khẳng định suy nghĩ của mình, ông ta muốn giết Cố Khanh Hằng, ông ta chỉ muốn bảo vệ huynh ấy bằng cách riêng của mình. Thế nhưng ông ta biết, Hạ Hầu Tử Khâm vốn có ý định giết Cố Khanh hằng, thực ra ông ta cần hành động dư thừa như vậy, khiến Cố Khanh Hằng phải chịu nỗi đau thể xác.

      Ta khẽ cười. “Sao bản cung phải lừa ông? Vừa nãy khi bản cung đến, thuận đường qua phía trước xem sao, thái y , nhát đao đó đâm đúng vào chỗ hiểm, e là qua khỏi tối nay.” Cố Khanh Hằng Cố địa nhân cướp đao từ tay lính canh ngục, vậy chuyện xảy ra trong nháy mắt. Cố đại nhân rất thương con, bây giừo nghe ta như vậy, dù bình tĩnh hơn nữa cũng hoảng sợ.

      Ta chỉ đánh cược phen, xem tầm quan trọng của Cố Khanh Hằng trong lòng ông ta như thế nào.

      Cố đại nhân đứng bật dậy, xông tới, lạnh lùng : “Ngươi gì?”

      Ta lùi lại nửa bước theo phản xa. Ta đồng ý với Cố Khanh Hằng để mình bị thương, vậy ta càng cẩn thận.

      Nhìn dáng vẻ lo lắng của ông ta, thời gian dường như trở lại năm trước, ha, ta nghĩ, thời gian trôi qua nhanh !

      “Nó làm sao?” Ông ta nghiến răng hỏi.

      Ta nhướng mày nhìn ông ta, cuối cùng mỉm cười, : “Có vẻ Cố đại nhân vẫn nghĩ đến cốt nhục tình thân, bản cung còn tưởng Cố đại nhân quan tâm tới sống chết của .” Dừng lại giây lát, ta tiếp: “Kỳ thực, bản cung làm thế nào cũng hiểu được suy nghĩ của Cố đại nhân. Nhát đao đó đâm vào phía dưới sườn ba tấc, những người có kiến thức thông thường đều biết bị đâm dưới sườn ba tấc thể chết, thế nhưng có lẽ lúc xuống tay, Cố đại nhân run tay, nhát đao đó đâm lệch hướng.”

      Nghe ta , sắc mặt ông ta càng lúc càng nhợt nhạt, tay bấu chặt vào cửa nhà lao, người run rẩy, đôi môi cũng run run. Ta tiếp: “Bản cung biết thực ra ông muốn cứu mạng .”

      Cố Khanh Hằng giúp Hạ Hầu Tử Khâm, ông ta chỉ cần câu, theo hoàng đế xứng làm con cháu của Cố gia rồi đả thương huynh ấy, như vậy, nếu Hạ Hầu Tử Khâm biết được tha cho Cố Khanh Hằng. Cố đại nhân tính toán như thế nhưng ông ta hề biết, nhốt hai cha con ông ta cùng chỗ chính là chủ ý của Hạ Hầu Tử Khâm.

      Ông ta im lặng, ta lại : “Thực ra, bây giờ ông vẫn còn cơ hội để cứu mạng .”

      Ông ta ngước mắt nhìn ta, mãi sau mới cất lời: “Ngươi muốn gì?”

      Suy nghĩ lát, ta : “ bị thương rất nặng nhưng trong cung thiếu thái y có y thuật cao siêu, chỉ cần dốc toàn lực cứu chữa, có thể giữ được tính mạng . Bản cung cho thái y đợi ở bên ngoài, nhận lệnh bất cứ lúc nào, chỉ còn xem Cố đại nhân có muốn cứu hay .”

      Toàn thân chấn động, ông ta nghiến răng nhưng vẫn trả lời.

      Ta biết ông ta cân nhắc.

      Ta lại : “Cố đại nhân suy nghĩ nhanh lên chút, tính mạng con trai ông bây giờ nằm trong tay ông. Là sống hay chết, chỉ dựa vào câu của ông mà thôi. Có điều, nếu ông suy nghĩ quá lâu, đến Đại La thần tiên* cũng cứu nổi đâu.”

      (*Đại La thần tiên: thần tiên có cấp bậc cao nhất.)

      “Hằng Nhi...” Ông ta lẩm bẩm gọi tên , đột nhiên nhắm mắt, dường như rất đau khổ.

      Ta từng bước tiến lại gần. “Cố đại nhân vẫn chần chừ, chưa quyết định ư? Vậy để bản cung kêu các thái y trở về.”

      Ta vừa định xoay người , liền thấy ông ta gọi giật lại: “! Đừng...”

      Dừng bước, ta quay người, cười nhạt, nhìn ông ta rồi : “Cố đại nhân vẫn mềm lòng nhỉ?”

      “Đê tiện!” Ông ta trừng mắt nhìn ta, thốt ra hai từ.

      Quả đê tiện, đây cũng là cách mà Hạ Hầu Tử Khâm muốn dùng. Có điều, việc này do chính Cố đại nhân khởi xướng, ta chẳng qua chỉ áp dụng mà thôi. ra, ta vẫn nên cảm ơn ông ta.

      Ta cười. “Cố đại nhân muốn cứu mạng , bây giờ bản cung cũng cứu mạng , chẳng phải điều này chính là những suy nghĩ trong lòng ông ư?” Dừng lại giây lát, ta thu lại nụ cười, trầm giọng : “Vậy bây giờ ông có thể , vì sao muốn hành thích Hoàng thượng? Vì sao muốn châm ngòi cuộc chiến giữa thiên triều và Bắc Tề?”

      “Trước tiên cứu Khanh Hằng !” Ông ta sốt ruột .

      Ta lạnh lùng : “Cố đại nhân hãy trả lời câu hỏi của bản cung trước.”

      “Ngươi...” Ông ta hung hăng nhìn ta.

      Ta điềm tĩnh nhìn ông ta. “ là con trai ông nhưng chẳng liên quan gì đến bản cung. Tốt nhất Cố đại nhân nên suy nghĩ xem sao, ông càng sớm trả lời, thái y càng sớm trị bệnh cho .”

      Dù sao bây giờ ông ta cũng biết ta là ai. Thân phận Trường Phù này rất dễ xử lý mối quan hệ giữa ta và Cố Khanh Hằng. Nếu , cách này dùng được. Trường Phù và Cố Khanh Hằng có giao tình, nếu mặc kệ sống chết của huynh ấy, tất nhiên Cố đại nhân tin.

      Ta nhìn ông ta. “Nhát đao đó là do ông đâm, đâm như thế nào, trong lòng ông biết nhất.”

      Ông ta rất thương con, cộng thêm mối quan hệ giữa ta và Cố Khanh Hằng lúc này, ông ta tin cũng phải tin.

      Dù ánh mắt nhìn ta ánh lên căm hận nhưng ông ta vẫn phải . “Ta hoàn toàn muốn giết , tất cả chỉ vì muốn thiên triều và Bắc Tề khai chiến.”

      Ta sững người, buột miệng hỏi: “Còn chuyện ở Nam Sơn?”

      Ông ta khẽ : “Cũng là vì muốn giết Dao Phi.”

      Trong lòng chấn động, ta quả ngờ, lần đó là vì Dao Phi ư? Trong lúc hòa thân, Dao Phi chết, Bắc Tề chắc chắn nuốt nổi nỗi hận này. Thế nhưng khi đó rất hỗn loạn nên ta tính sai mục tiêu, ta vẫn luôn cho rằng mục tiêu của những thích khách đó là Hạ Hầu Tử Khâm...

      Nhìn người trước mặt, ta hiểu. “Tại sao ông trực tiếp ám sát Hoàng thượng?”

      Ông ta bỗng im bặt. Ta mờ hồ đoán được chút, lại hỏi: “Người đứng sau ông có phải là Hoàng hậu Nguyên Trinh?”

      Ông ta nặng nề đáp: “Ngươi sai rồi, phía sau ta là hoàng tộc Tuân thị!”

      Lời của ông ta khiến ta khỏi kinh ngạc, Tuân gia còn mấy người? Ta ngẩn người, ông ta tiếp: “Hạ Hầu Tử Khâm mưu quyền soán vị, việc này có thể giấu được người trong thiên hạ nhưng thể giấu được ta! Ngôi vị hoàng đế của vốn bất chính! Bây giờ người kế thừa ngôi vị hoàng đế chính thống vẫn còn, nào tới lượt !”

      Ta giật mình sửng sốt, buột miệng hỏi: “Thái tử tiền triều?”

      Ta nhớ khi đó Tô Mộ Hàn từng , đến Hoàng hậu Nguyên Trinh cũng biết y còn sống, vậy làm thế nào mà Cố đại nhân lại biết? Hay ông ta phải người của Hoàng hậu Nguyên Trinh mà là người của Tô Mộ Hàn?

      Nghĩ vậy, ta kìm được run rẩy, nhưng sao có thể chứ, Tô Mộ Hàn phải người như thế.

      Phương Hàm , y thèm dùng thủ đoạn bẩn thỉu, phải sao?

      Cố đại nhân cảnh giác nhìn ta, hồi lâu sau mới cười gằn tiếng: “Công chúa biết chuyện của thiên triều! Có điều, ngươi biết Thái tử còn sống, chắc là vì tên cẩu hoàng đế cũng biết. Ha, bây giờ Bắc Tề thua trận, cũng may Thái tử rơi vào tay các ngươi. Chỉ cần Thái tử còn sống ngày nào có hàng nghìn, hàng vạn người trung thành với vương triều Tuân gia như ta theo!”

      Hóa ra, ông ta muốn châm ngòi cuộc chiến tranh với Bắc Tề là muốn mượn tay Bắc Tề để làm giảm thế lực của thiên triều, sau đó nhân cơ hội khởi binh. Đương nhiên lực lượng binh sĩ này chính là Nam Chiếu, song Nam Chiếu ngờ, Hạ Hầu Tử Khâm chuẩn bị.”

      Hít sâu, ta hỏi: “Có phải Hoàng hậu Nguyên Trinh cho ông biết tin Thái tử tiền triều còn sống ?”

      Ông ta lạnh lùng nhìn ta, mỉa mai lên tiếng: “ sao?”

      Ta lại : “Cũng là nàng ta cho ông biết giang sơn của Hạ Hầu gia có được là bất chính?”

      Ông ta nhíu mày nhưng trả lời.

      Ta nghĩ ta đoán được đại khái dụng ý của Hoàng hậu Nguyên Trinh, Chỉ có dùng danh hiệu của Thái tử mới có thể khiến số đại thần trung thành với Hoàng đế Gia Thịnh trong triều mưu phản. Phận đàn bà con như nàng ta, lại là công chúa xuất giá có tư cách này. Nếu Thái tử chết, nàng ta là tỷ tỷ ruột của Thái tử, chỉ cần tùy tiện bịa ra việc nào đó, Hạ Hầu Tử Khâm đương nhiên trở thành kẻ phóng hỏa năm đó.

      Nhưng nàng ta biết Tô Mộ Hàn còn sống, vì vậy ta cho rằng nàng ta chỉ muốn lừa gạt để có được tín nhiệm của Cố đại nhân. Lúc đó, mượn tay Bắc Tề làm giảm thực lực của thiên triều, Nam Chiếu nhân cơ hội xuất binh...

      Hoàng hậu Nguyên Trinh muốn Nam Chiếu độc chiếm lãnh thổ thiên triều. Có phải Hạ Hầu Tử Khâm sớm nhìn điểm này nên mới thể giữ lại Nam Chiếu?

      Có lẽ Hoàng hậu Nguyên Trinh và Hoàng đế Nam Chiếu đều phải là những kẻ an phận thủ thường.

      Cố đại nhân trung thành quá mức, bị Hoàng hậu Nguyên Trinh lừa vào tròng.

      “Mau truyền thái y xem cho Khanh Hằng!” Cố đại nhân sốt ruột kêu lên.

      Ta nhìn ông ta rồi : “Thư tín trao đổi giữa ông và Hoàng hậu Nguyên Trinh để ở đâu?”

      Ông ta nghiến răng, : “Cứu nó trước !”

      Ta thủng thẳng nhìn ông ta, khẽ cười, : “Muốn cứu , Cố đại nhân hãy nhanh lên chút. Ta hỏi, thư tín ở đâu?”

      “Cứu nó trước!” Lần này, ông ta muốn nhượng bộ nữa.

      Ta nhếch miệng cười, xoay người ra ngoài.

      “Cứu nó...”

      Phía sau vẫn vang lên giọng của Cố đại nhân. Ông ta sợ Cố Khanh Hằng xảy ra chuyện. Còn ta, thực ra đoán được ông ta cất thư tín ở nơi nào. Ngày đó, khi Hạ Hầu Tử Khâm tới Cảnh Thái cung, kỳ thực cho ta biết.

      muốn Cố Khanh Hằng đích thân tìm là muốn dùng cớ này để tha cho Cố Khanh Hằng.

      Lập công chuộc tội, phải sao?

      Ta hỏi nhiều đến thế là muốn làm nguyên nhân Cố đại nhân làm như vậy. Bây giờ mọi điều đều sáng tỏ, hóa ra chỉ là do lòng lang dạ sói của Nam Chiếu.

      Khi Tấn Vương tiến lên, đợi y lên tiếng, ta giành trước: “Cố Khanh Hằng biết thư tín thông đồng với địch ở đâu.”

      Tấn Vương hiển nhiên giật mình sửng sốt, có điều nhìn dáng vẻ chắc chắn của ta, y cũng tiện gì. Cho mọi người lui hết, ta vào trong mình.

      Thấy ta tiến vào, Cố Khanh hằng quan tâm đến vết thương người, lao ra. Ta vội đỡ huynh ấy, giọng trách: “Huynh vẫn bị thương, còn nằm xuống?”

      Huynh ấy nhìn ta kĩ rồi mới : “Ta lo lắng, hận thể ra ngoài tìm muội. May quá, muội bình an trở lại.”

      Huynh ấy đứng vững, ta đỡ lấy huynh ấy, dìu huynh ấy ngồi xuống, phát vết thương của huynh ấy thấm máu ra mảnh vải xô quấn bên ngoài. Ta vô cùng sợ hãi, vội : “Miệng vết thương bị hở rồi!”

      Nhưng dường như huynh ấy biết đau, kéo tay ta, lắc đầu, : “ sao!” xong, huynh ấy đưa tay giữ lấy vết thương.

      Ta vội đứng lên, : “Muội truyền thái y.”

      !” Huynh ấy kéo tay ta buông, khẩn cầu ta. “Muội hãy giúp ta cầu xin Hoàng thượng tha cho cha ta.”

      Quay đầu nhìn huynh ấy, ta cười khổ. “Cho dù ông ấy đối xử với huynh như vậy, huynh vẫn thể bỏ mặc ông ấy, đúng ?” Cố Khanh Hằng mà ta quen xưa nay bao giờ ghi hận, bởi vậy mới trong sáng đến mức khiến ta đau lòng.

      Huynh ấy cúi đầu, : “Hoàng thượng chỉ nghe lời muội, ngoài ra, người nghe lời ai khác.”

      “Nhưng huynh cũng biết tính cách của Hoàng thượng, chúng ta cũng phải giữ thể diện cho người, phải sao?” Huynh ấy dường như kinh ngạc, ngước mắt nhìn ta, ta tủm tỉm cười. “Thể diện của Hoàng thượng nằm trong tay huynh.”

      Huynh ấy càng kinh ngạc, đợi huynh ấy hỏi, ta thẳng: “ cần lo lắng, cha huynh đâu thực muốn giết huynh chứ!”

      Bọn họ, người rất thương con, cho nên tinh thần mới bị rối loạn, người luôn kính trọng phụ thân của mình, cho nên mới đau lòng, tuyệt vọng.

      Trong ánh mắt dần lên vẻ vui mừng, huynh ấy nghiến răng, hỏi: “ ?”

      Ta gật đầu. “Muội lừa huynh khi nào chưa?”

      Cuối cùng huynh ấy bật cười.

      Ta : “Trước tiên, để thái y khám cho huynh.”

      Lần này, huynh ấy cự tuyệt.

      Thái y đến, cởi y phục của huynh ấy ra, thay thuốc cho huynh ấy, băng bó lại rồi mới lui xuống. Sắc mặt huynhh ấy nhợt nhạt nhưng tinh thần rất tốt.

      Ta tiến lên, : “Ý của Hoàng thượng là muốn huynh lấy được thư tín thông đông với giặc từ chỗ cha huynh, sau đó dùng cái cớ huynh lấy công chuộc tội để miễn tội chết cho cả hai.”

      Huynh ấy gật đầu. “Huynh biết, cha huynh trước sau chịu .”

      Ta khẽ cười. “Vừa nãy muội tới, ông ấy rồi.”

      Huynh ấy tin nổi, nhìn ta với vẻ vui mừng, : “ ư?”

      “Ừ!” Ta đáp lời, cúi người với huynh ấy. “Có điều, huynh phải đích thân đưa người lấy. Muội với bên ngoài, Cố đại nhân cho huynh việc này, còn huynh chẳng qua chỉ cải tà quy chính.”

      Huynh ấy thở dài, : “Tam Nhi, muội là giỏi.”

      Ha, phải ta giỏi, là do Hạ Hầu Tử Khâm vốn muốn giết huynh ấy. Còn Cố đại nhân, đó hoàn toàn là vì niệm tình Cố Khanh Hằng.

      Khom người, ta thầm vào tai huynh ấy.

      Ánh mắt huynh ấy lộ vẻ kinh ngạc. “Ở đó?”
      Last edited by a moderator: 1/8/14

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 72.1

      Type: Ginnie
      Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của huynh ấy, ta mỉm cười.

      Huynh ấy muốn ngồi dậy, ta vội ấn huynh ấy xuống, nghe huynh ấy : “Vậy ta ngay!”

      Ta lắc đầu. “, bây giờ sao huynh có thể ? Ít nhất phải dưỡng thương cho khỏe .”

      “Nhưng huynh đợi được.” Huynh ấy nhíu mày, .

      Ta gật đầu, sao ta biết chứ, song ta quan tâm tới sức khỏe của huynh ấy hơn.

      “Tam Nhi...”

      Huynh ấy còn muốn nhưng ta ngắt lời, : “Khanh Hằng, huynh phải nhớ, Hoàng thượng có ý định tha cho hai người, đó là long ân vô cùng to lớn.” Bằng , là quân vương nên nhân từ, mềm mòng. Theo ý của ta nên xử Cố đại nhân tội chết, thế nhưng nhìn người trước mặt, ta lại nỡ. Còn Hạ Hầu Tử Khâm nghĩ tới ơn cứu mạng của Cố Khanh Hằng là vượt quá mức độ nhẫn nại của rồi.

      Nhìn huynh ấy, ta tiếp: “Cho nên huynh phải dưỡng thương cho khỏe, việc này thể nóng vội.” Ta chỉ sợ hoàng đô vẫn còn cá lọt lưới, e rằng tới lúc đó, bọn chúng nhìn thấy Cố Khanh Hằng, tha cho huynh ấy. Suy cho cùng, bọn chúng phải Cố đại nhân, cần quan tâm tới tình thân phụ tử.

      Cuối cùng huynh ấy cúi đầu, nghiến răng gì.

      Ta thở dài tiếng. “Mấy ngày này, thiệt thòi cho huynh rồi. Rất nhanh thôi, huynh có thể ra ngoài.”

      Mãi sau mới thấy huynh ấy gật đầu. Lúc ra, ta dặn dò thị vệ trông nom huynh ấy cho tốt, kêu thái y tới thăm bệnh hằng ngày.

      Tấn Vương đưa ta ra khỏi thiên lao, nhíu mày hỏi: “Bản vương biết rốt cuộc nơi cất giấu thư tín ở đâu?”

      Ta khẽ cười. “Vương gia cần bận tâm về việc này, Hoàng thượng , nếu Cố Khanh Hằng có thể lập công chuộc tội cho cơ hội. Đợi thương thế của chuyển biến tốt, Hoàng thượng sắp đặt.”

      Ánh mắt Tần Vương lóe lên tia kinh ngạc nhưng y cố tiếp tục chủ đề này nữa. lúc sau, y lên tiếng: “Công chúa hồi cung luôn à?”

      Ta chần chừ giây lát, nhìn y vẻ hiểu rồi gật đầu. “Đương nhiên, nếu phải như vậy vương gia cho rằng bản cung nên đâu?”

      Y khẽ cười, lắc đầu, : “Bản vương có ý đó.” Dừng lại giây lát, y lại : “Khi nghe công chúa dẫn quân đánh cho Bắc Tề đại bại, bản vương vẫn nghĩ rốt cuộc là nữ tử như thế nào mới có thể oai hùng như vậy.”

      Ngoái đầu nhìn y, ta mỉm cười, : “Bây giờ nhìn thấy, vương gia thấy bản cung thế nào?”

      Y cười lúng túng. “Bản vương cảm thấy hề giống. Công chúa thâm tàng bất lộ, khiến bản vương bội phục!”

      Ta mỉm cười đáp, chỉ vịn tay Tư tiến lên. Vốn dĩ muốn mượn cớ để bóng gió đến Vãn Lương nhưng nghĩ chút, cuối cùng ta lại thôi. Phương Hàm cũng , cho dù ban đầu Vãn Lương có giúp Phương Hàm giấu giếm ta, ta cũng muốn truy cứu nữa.

      Hãy để trong lòng ta còn giữ lại phần tốt đẹp duy nhất này. Nghĩ như vậy, khóe miệng ta mỉm cười, vịn tay Tư bước vào loan kiệu. Dựa lưng vào tấm đệm mềm phía sau, tay ta khẽ siết chặt, nếu ta đoán sai, nơi cất giấu thư tín chính là ở ngoại ô hoàng đô, căn cứ bí mật huấn luyện thích khách.

      Hạ Hầu Tử Khâm tìm rất nhiều lần ở Cố phủ nhưng có kết quả. còn , có lẽ thư tín ở Cố phủ, mà giấu ở nơi khác. Câu đó của chính là ám thị cho ta, chẳng qua muốn trao cơ hội này cho Cố Khanh Hằng. Cố đại nhân chịu , hóa ra Hạ Hầu Tử Khâm đoán ra, thế nhưng muốn toạc móng heo, đúng như ta , chúng ta phải trả lại thể diện cho .

      Hít sâu, Hạ Hầu Tử Khâm có thể đối xử với Cố Khanh Hằng như vậy, ta rất cảm kích.

      Hồi cung, ta về Cảnh Thái cung nghỉ ngơi. Lúc vào, ta trông thấy Tường Thụy từ sân bước tới, thấy ta trở về, y vội vàng hành lễ.

      Thái độ của y đối với ta tốt hơn trước chút, ta biết có phải do những lời ta hỏi y khi đó . Xảy ra chuyện của Phương Hàm, ta từng nghi ngờ tất thảy bọn họ, nhưng bây giờ ta lại cảm thấy hoang mang.

      Lúc ta tới trước mặt y, y đột nhiên gọi ta: “Công chúa!”

      Ta hơi ngẩn người, nghe tiếng bước chân y chạy lên, vòng qua người ta, cúi đầu : “Công chúa, hôm nay nô tài nghe Thục Phi nương nương biếm Thẩm Tiệp dư vào lãnh cung nhưng Hoàng thượng... đồng ý.”

      Lời của y khiến ta sửng sốt.

      Tối qua ta biết việc Diêu Thục phi muốn đưa Thẩm Tiệp dư vào lãnh cung. Ta vốn cho rằng mặc dù lời của nàng ta tương đương với thánh chỉ nhưng Hạ Hầu Tử Khâm giao việc này cho nàng ta xử lý, vậy thánh chỉ đó chỉ là hình thức, song ngờ Hạ Hầu Tử Khâm lại đồng ý.

      Ta buột miệng hỏi: “Thế Thẩm Tiệp dư bây giờ thế nào?”

      “Tạm thời bị nhốt ở Thu Ba cư, ý của Hoàng thượng là muốn suy nghĩ thêm.” Y vẫn cúi đầu .

      Ta mím môi, Hạ Hầu Tử Khâm làm vậy khiến người ta khó hiểu.

      Nhìn chằm chằm người trước mặt, ta khẽ hỏi: “Tại sao ngươi lại muốn cho bản cung biết việc này?”

      Tường Thụy giọng đáp: “Nô tài cho rằng công chúa muốn biết.”

      biết vì sao, câu này của y khiến ta nhớ tới chuyện trước kia. Khi ấy, có chuyện gì, bọn họ đều chủ động quay về với ta. Ai nấy trong số họ đều là đôi mắt và đôi tai của ta nơi hậu cung.

      Vành mắt hơi đỏ, biết từ khi nào những việc như vậy dần thay đổi, đến nỗi bản thân ta cũng phát ra.

      Nghiêng mặt , ta : “Bản cung biết rồi, ngươi lui xuống trước !”

      Y chần chừ, gật đầu vâng lời, xoay người lui xuống.

      theo ta vào phòng, đóng cửa phòng xong, nàng ta mới giọng hỏi: “Vì sao Hoàng thượng giữ thể diện cho Thục phi nương nương trong việc này nhỉ?”

      Lời của nàng ta khiến ta kinh ngạc.

      Đúng thế, ta hồ đồ rồi, ta nên nghĩ ra, Hạ Hầu Tử Khâm hành động khác thường nhưng giữ thể diện cho Diêu Thục phi. Về lý mà , giao việc này cho Diêu Thục phi nên để xảy ra tình huống như vậy.

      Điều gì khiến làm vậy?

      Suy nghĩ lại cũng có kết quả.

      Buổi tối lại truyền đến tin, Thẩm Tiệp dư cuối cùng cũng bị biếm vào lãnh cung.

      Lúc Tư tới việc này với vẻ đương nhiên phải thế, ta lại trầm mặc.

      suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng lại đồng ý nhốt Thẩm Tiệp dư vào lãnh cung. Vì sao phải mất đến nửa ngày?

      Ngón tay run run, phải Hạ Hầu Tử Khâm muốn suy nghĩ mà là thể để Thẩm Tiệp dư vào lãnh cung, bởi vì trong lãnh cung còn có người khác.

      Nếu ta nghĩ nhầm, đó chính là... Dao Phi.

      Ta bỗng dưng bật dậy, Tư giật mình, vội tiến lên hỏi: “Công chúa sao thế?”

      Ta vội sực tỉnh, mới phát mình thất thố. Ta nên nghĩ ra từ lâu, phải Hạ Hầu Tử Khâm vẫn giấu Dao Phi ở đâu đó ư? Đêm ấy, vội vàng muốn Triêu Thần thay thế Dao Phi nên có thời gian để đưa người ra ngoài, nơi duy nhất có thể giấu người trong cung chỉ có lãnh cung.

      Nơi đó cách chính điện phía trước khá xa. Quan trọng nhất là lãnh cung bây giờ ai.

      Còn việc làm thế nào để Dao Phi ở đó mà gây ra động tĩnh gì, ta nghĩ đương nhiên có thủ đoạn của mình.

      Cho nên bây giờ mới có thể đưa Thẩm Tiệp dư vào, nếu tất cả đều bại lộ.

      Hạ Hầu Tử Khâm muốn giữ lại tính mạng cho Dao Phi, giấu lâu như vậy, dĩ nhiên vẫn muốn giấu. Ta cũng định hỏi về việc này, có lẽ lần này, đưa nàng ta xuất cung. Còn nàng ta đâu, đương nhiên do Hạ Hầu Tử Khâm quyết định, nhưng cho dù thế nào, đời này kiếp này nàng ta thể hồi cung được nữa, cũng thể có bất kỳ mối liên hệ nào với .

      “Công chúa...” Tư thấy ta im lặng, bèn gọi ta tiếng.

      Ta mỉm cười, lắc đầu : “ sao, ta chỉ hơi mệt, ta muốn nghỉ ngơi sớm chút.”

      Nàng ta vội gật đầu, dìu ta, : “Vậy nô tỳ hầu hạ nương nương nghỉ ngơi.”

      Xoay người tới bên giường, ta nằm xuống. Tư đắp chăn cho ta, thổi tắt ngọn đèn giữa phòng, để lại duy nhất ngọn đèn trong góc, sau đó mới khẽ khàng đóng cửa, ra. Nằm giường, ta nghĩ đến rất nhiều việc xảy ra gần đây, làm thế nào cũng ngủ được.

      Lo lắng cho vết thương người Cố Khanh Hằng, ta biết, hôm nay ta như vậy, huynh ấy nghe lời ta mà chờ đợi, thế nhưng ta cũng biết lòng huynh ấy bất định. Thở dài tiếng, ta thể ở bên cạnh huynh ấy. Ta trở mình, nhìn bóng dáng mông lung trong tẩm cung, biết vì sao trước mắt lại trở nên mơ hồ.

      Dường như nghe thấy có tiếng bước chân từ ngoài vào, ta thoáng giật mình, cửa mở. Dưới ánh đèn lờ mờ, chiếc long bào màu vàng chói mắt đến dị thường. Ta vội ngồi dậy, đúng lúc ngước mắt nhìn, cánh cửa phía sau được nhàng khép lại.

      bước lên, hỏi: “Sao còn chưa ngủ? Trẫm cho người khác gây tiếng động, sợ đánh thức nàng.”

      Ta cũng đáp, chỉ hỏi: “Sao muộn thế này Hoàng thượng mới qua?”

      cười gượng, : “Trẫm ngủ được.”

      Ta ngẩn người, thấy cởi hài rồi lên giường. Ta giơ tay cởi long bào cho , nghiêng người nằm xuống, vươn tay ôm lấy ta.

      “Hoàng thượng...” Ta gọi .

      lắc đầu, vùi mặt vào cổ ta, thầm: “A Tử, trong lòng trẫm rất rối loạn.”

      Kéo chăn đắp lên người , ta hỏi: “Hoàng thượng rối loạn điều gì?”

      Song trả lời.

      Để mặc ôm, ta cũng im lặng. Rất lâu sau, ta tưởng ngủ, bỗng thấy cất tiếng: “Hôm nay nàng tới thiên lao, tình hình bên đó thế nào?”

      Ta ngước mắt nhìn , hề mở mắt, hơi thở cũng khẽ khàng. Ta bèn : “ đâm vào chỗ hiểm, nghỉ ngơi vài ngày là vấn đề gì. Về phía Cố đại nhân, thiếp cũng hỏi rồi, đại để biết chỗ giấu thư tín.”

      Lông mi khẽ lay, vẫn mở mắt, chỉ khẽ cười, : “ hổ là A Tử của trẫm.”

      Ta cười khẽ. “Điều đó phải tạ ơn tấm lòng của Hoàng thượng.”

      có chút đắc ý. “Đừng tưởng nàng tâng trẫm lên tận trời xanh là sau này có việc gì, trẫm đều có thể theo ý nàng nhé!”

      Ta phì cười. “Hoàng thượng cần theo ý thiếp, những việc Hoàng thượng làm, thiếp rất cảm kích rồi, Khanh Hằng cũng vậy.”

      Cánh tay ôm ta khẽ siết chặt, than thở: “Trẫm luôn sợ mình vẫn làm chưa đủ tốt.”

      Đáy lòng xót xa, ta ôm lấy , khẽ : “Hoàng thượng làm rất tốt!” Lúc lời này, ta khỏi nghĩ tới việc Thẩm Tiệp dư bị biếm vào lãnh cung hôm nay, đương nhiên cũng nghĩ tới việc của Dao Phi.

      Cắn môi, ta có thể hỏi đến những việc này.

      Mãi khuya ta mới ngủ thiếp .

      Hôm sau, ta biết người bên cạnh dậy từ lúc nào. Cười chán nản, xem ra ta quá mệt mỏi nên ngủ mê mệt!

      Thiên Phi bị cấm túc, còn cấm bất kỳ người nào tới thăm, Thiên Lục cho dù oán hận cũng thể gì. Nàng ta cũng tới Cảnh Thái cung của ta. Lần trước tới cầu xin ta chuyện của Cố Khanh Hằng, ta đồng ý, với tính cách của nàng ta có lần thứ hai.

      Ba hôm sau mới nghe tin Cố Khanh Hằng đưa người tới căn cứ bí mật huấn luyện thích khách. Lúc nhận được tin, ta nằm nghỉ ngơi nhuyễn tháp. Tư vội vàng chạy vào, cười với ta: “Công chúa, người đúng là thần! Nô tỳ nghe , tìm được thứ Hoàng thượng cần rồi! Vừa nãy Tấn Vương vào cung, bây giờ bàn bạc với Hoàng thượng trong Ngự thư phòng!”

      Nàng ta biết thứ Hạ Hầu Tử Khâm muốn là gì, có điều, nghe nàng ta , ta cũng tin rằng thực tìm thấy.

      Khẽ thở dài, vẫn may là ta và đoán đúng, đoán sai.

      Hai hôm sau liền nghe Hoàng thượng hạ thánh chỉ, Cố Khanh Hằng đoái công chuộc tội, được miễn tội chết. Cố đại nhân bị cách chức quan đại học sĩ, mấy đời được thu nhận, còn Cố Khanh Hằng khi trở về hoàng đô chưa kịp khôi phục thân phận tướng trấn thủ hoàng đô nên giờ đây đương nhiên có chức quan mà bãi bỏ.

      thánh chỉ hề nhắc tới việc Cố Địch Vân thông đồng với địch phản quốc.

      Ta cũng biết trong lòng Hạ Hầu Tử Khâm có dự tính gì, song bốn ngày tới Cảnh Thái cung, cho dù ta muốn hỏi cũng có cơ hội. Có lẽ bây giờ chuẩn bị cách chu đáo, đợi ổn thỏa bắt đầu chiến tranh với Nam Chiếu.

      Ta lại đợi ở Cảnh Thái cung hai ngày nữa nghe được tin Hạ Hầu Tử Khâm triệu kiến Cố Khanh Hằng. Ta còn kinh ngạc, hiểu vì sao đột nhiên y lại triệu kiến huynh ấy, sau khi nghe Tư xong, ta bèn đứng dậy, ra ngoài.

      vội đuổi theo, hỏi: “Công chúa có cần chuẩn bị loan kiệu ?”

      Ta nghĩ chút rồi lắc đầu, : “ cần đâu.” Dứt lời, nhìn nàng ta, ta thẳng ra ngoài.

      chạy chậm theo, giọng : “Công chúa, người chậm thôi!”

      Sải bước được đoạn, ta bỗng dừng lại, ngẫm nghĩ giây lát, lại sang đường khác. Cho dù Hạ Hầu Tử Khâm triệu kiến Cố Khanh Hằng vì việc gì, ta cũng thể chạy thẳng tới Ngự thư phòng, Hậu cung được phép can thiệp chính , huống chi ta bây giờ vẫn chưa phải là phi tử của .

      Đứng hành lang, ta biết Cố Khanh Hằng ra khỏi Ngự thư phòng, ắt phải qua đây, vậy ta đợi ở đây là được.

      Quả nhiên, đợi lúc liền thấy Cố Khanh Hằng tới. Ta để Tư đứng yên tại chỗ rồi vội vàng tiến lên, huynh ấy nhìn thấy ta, thoáng kinh ngạc, bất giác bước nhanh hơn.

      Huynh ấy tiến lên hành lễ với ta rồi : “Công chúa!”

      Ta vội lên tiếng: “ cần đa lễ!” Quan sát kĩ huynh ấy, thấy sắc mặt huynh ấy tốt, ta lo lắng hỏi: “Vết thương người huynh thế nào rồi?”

      Huynh ấy sững người, lập tức lắc đầu. “ sao rồi.”

      Nghe vậy, ta cũng an lòng. Nhìn huynh ấy, ta : “Hoàng thượng làm vậy chỉ là tạm thời, khi nào đến lúc tìm cơ hội cân nhắc huynh.”

      Song huynh ấy khẽ cười, lắc đầu : “Ban đầu, ta tiến cung chỉ vì muốn bảo vệ muội, bây giờ xem ra cần nữa rồi. Kỳ thực, chỉ cần muội sống tốt, ta ở đâu cũng vậy thôi.”

      Sống mũi cay cay, nhớ tới khi đó, ta muốn huynh ấy xuất cung, huynh ấy sống chết chịu, vì ta sống tốt cho nên huynh ấy mới phải ở lại. Giờ đây huynh ấy lại như vậy...

      Thực ra ta sống rất tốt, nếu huynh ấy muốn vào cung nữa, đương nhiên ta tôn trọng huynh ấy, chỉ bởi vì ngay từ đầu ta biết, tính cách huynh ấy thích hợp với cuộc sống như thế này.

      Ta cố nở nụ cười. “Trước đây vất vả cho huynh rồi.”

      Huynh ấy lắc đầu. “Sao lại vất vả? Là vui mừng chứ!”

      Khóe môi khẽ cười, huynh ấy xưa nay đều như vậy, tất thảy mọi việc đều vì ta, đến chuyện cũng thế.

      Hít hít mũi, ta cười, hỏi: “Vì sao Hoàng thượng lại đột nhiên triệu kiến huynh vậy?”

      Huynh ấy cười nhạt. “Giống như muội , Hoàng thượng muốn động viên ta, nhưng trong lòng ta nào để ý đến việc đó. Cha ta phạm phải tội chết, Hoàng thượng niệm tình ta mà giết ông ấy, ta có gì bất mãn chứ? Hơn nữa, giờ đây muội ổn, trong lòng ta chỉ thấy vui mừng.”

      Ta gật đầu, Cố Khanh Hằng là nhân tài, Hạ Hầu Tử Khâm luôn biết điều này, xưa nay công tư rất phân minh.

      Ta vừa định lên tiếng liền thấy hai nguwòi từ xa vội vã tới.

      Lúc đến trước mặt chúng ta, người có vẻ hoảng hốt, người cẩn thận bị ngã ở góc rẽ. Gã thái giám dẫn đường cho người kia vội : “Ôi trời, còn mau lên!”

      Ta tiến lên, hỏi: “ xảy ra chuyện gì?”

      Thái giám kia quay đầu, nhìn thấy ta, bỗng chốc nên lời. Mặt Cố Khanh Hằng biến sắc, huynh ấy rảo bước lên, túm lấy vạt áo người dưới đất, cau mày hỏi: “ xảy ra chuyện gì?”

      Lúc này ta mới nhìn , người ngã dưới đất mặc phục trang trong cung, ta chỉ nhìn là nhận ra, đó là gia đinh của Cố phủ.

      Trái tim như thắt lại, trong lòng ta dâng lên dự cảm xấu.

      Gia đinh run rẩy, thấy người trước mặt là Cố Khanh Hằng bèn lắp bắp : “Thiếu... thiếu gia, lão gia xảy ra chuyện rồi! Lão gia...”

      “Cái gì?” Cố Khanh Hằng run người, nghiêm giọng hỏi: “ xảy ra chuyện gì?”

      Gia đinh đó run rẩy, ra lời, công công bên cạnh ta bèn : “Cố lão gia chết rồi.”

      Ta cảm thấy đầu óc trống rỗng, Cố Địch Vân chết.

      Sắc mặt của Cố Khanh Hằng bỗng trở nên tái mét, huynh ấy quay phắt người, xông tới chỗ công công kia. “Ngươi lại lần nữa xem!”

      Công công đó sợ tái mặt, nhất thời nổi câu.

      Huynh ấy ngây người, đột nhiên xoay người chạy nhanh về phía trước. Ta giật mình kinh hãi, vội kêu: “Còn mau đuổi theo! Phái người theo y xuất cung!”

      Công công bên cạnh vội định thần, vâng lời đuổi theo. Gia đinh của Cố phủ run rẩy đứng lên, vừa định bị ta gọi lại, nghiến răng, : “ cần đuổi theo, ngươi theo bản cung gặp Hoàng thượng!” Vẫn nên cho nghe tường tận mọi việc.

      Gã kinh ngạc ngoái đầu nhìn ta, ta rảo bước về hướng Ngự thư phòng. Bên ngoài Ngự thư phòng, Lý công công thấy ta vội vàng tới, liền ra nghênh đón. “Công chúa, bây giờ Hoàng thượng... Ối, công chúa...”

      Ta kịp nghe y , chỉ bảo: “ bẩm báo bản cung có việc gấp!”

      Lý công công bị dáng vẻ của ta dọa cho hết hồn, vội gật đầu, lao vào trong, rất nhanh sau đó ra, với ta: “Mời công chúa!”

      Ta ngoảnh đầu nhìn gã gia đinh của Cố phủ cái, : “Theo bản cung vào trong!”

      Bên trong, bất ngờ trông thấy Tấn Vương cũng có mặt.

      Hạ Hầu Tử Khâm ngước mắt nhìn ta rồi đưa mắt nhìn gã gia đinh của Cố phủ đứng sau ta, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc. Kẻ đứng sau ta run rẩy, lập cập quỳ xuống, khấu đầu : “Nô tài tham kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”

      Tấn Vương cũng ngạc nhiên, giọng hỏi: “ là ai?”

      Ta ngước mắt nhìn về phía Hạ Hầu Tử Khâm, tiến lên, nghiến răng : “Gia đinh của Cố phủ vào cung Cố Địch Vân chết.”
      Last edited by a moderator: 1/8/14

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 72.2

      Type: Ginnie
      Lời vừa thốt ra, hai người trước mặt đều bàng hoàng, sửng sốt. Mặt Hạ Hầu Tử Khâm biến sắc, buông thứ trong tay xuống, sải bước tới, trầm giọng hỏi: “Cố Địch Vân chết?”

      Đúng, ta cũng tin.

      Quay đầu nhìn kẻ quỳ dưới đất, gã vẫn cúi đầu, toàn thân ngừng run rẩy, dám ngẩng lên.

      Ta nhìn gã, : “Hoàng thượng hỏi ngươi, còn bẩm báo chi tiết việc này!”

      “Vâng, vâng!” Gã gia đinh vẫn cúi đầu, . “Hôm nay, lúc quản gia tới đưa cơm cho lão gia, phát ... phát lão gia chết trong phòng...”

      Hai tay bất giác siết chặt, ta nghe thấy Hạ Hầu Tử Khâm nghiêm nghị hỏi: “Chết thế nào?”

      “Bị... bị giết.” Gia đinh run rẩy trả lời.

      Ta chỉ cảm thấy tim thắt lại, có người ám sát! Song ta nghĩ ra được, Hạ Hầu Tử Khâm tước chức quan của ông ta, cũng tìm thấy thư tín cấu kết với giặc của ông ta, vì sao vẫn có người muốn giết ông ta để diệt khẩu?

      Như vậy há chẳng phải là hành động thừa thãi ư?

      Sắc mặt Hạ Hầu Tử Khâm bỗng trở nên tái mét, mãi sau vẫn thốt nổi câu.

      Tấn Vương với kẻ quỳ dưới đất: “Lui ra!”

      Gã đó lúc này mới phản ứng kịp, vội vàng khấu đầu cáo lui.

      Tấn Vương lại vọng ra bên ngoài: “Người đâu!”

      Lý công công đẩy cửa vào, Tấn Vương hạ giọng, : “Lập tức phái người tới Cố phủ, phong tỏa tin tức Cố Địch Vân tử vong!”

      Nghe khẩu khí y có chút khác thường, nét mặt Lý công công thay đổi, vội vàng vâng lời lui xuống. Còn ta, đột nhiên có dự cảm xấu, dường như có thứ gì đó mà bọn họ đều biết, duy chỉ có ta là biết.

      Sau đó, nhớ tới mấy hôm nay, Hạ Hầu Tử Khâm đều bận rộn trong Ngự thư phòng, chưa từng qua Cảnh Thái cung, ta cũng biết rốt cuộc bận cái gì. Hôm nay lại thấy Tấn Vương cũng ở Ngự thư phòng, hai người đóng cửa, ắt hẳn bàn bạc việc quan trọng nào đó.

      Ta thấy Hạ Hầu Tử Khâm hơi lùi lại bước, Tấn Vương vội lên tiếng: “Hoàng thượng...”

      Song giơ tay gia hiệu cho y cần lên tiếng.

      Tấn Vương cúi đầu, : “Xin Hoàng thượng thứ tội.”

      cười gằn tiếng, lắc đầu. “Trẫm đánh giá thấp bọn chúng.”

      Lời của họ khiến ta trở nên mơ hồ, khó hiểu, ta nhìn hai người trước mắt, cuối cùng kìm được, cất tiếng hỏi: “Hoàng thượng, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

      ngập ngừng giây lát, xoay người lấy thư bàn, đưa cho ta, khẽ : “Tự nàng xem !”

      Ta giơ tay nhận lấy, ánh mắt dừng lại chiếc bàn phía sau , ở đó còn rất nhiều phong thư như vậy, có cái mở, có cái chưa mở. Còn cái trong tay ta mới bóc chưa lâu.

      Ta do dự, cuối cùng rút phong thư trong đó ra.

      Mở ra, thư có vài ba câu, chỉ có ý, đó là bốn năm trước, Hạ Hầu Tử Khâm mưu quyền đoạt vị, phóng hỏa Đông cung, bây giờ Thái tử còn sống, hô hào các trung thần trung thành với vương triều Tuân gia đưa Thái tử đăng cơ xưng đế.

      Ngón tay run run, ta ngước mắt nhìn người trước mặt, quay người, : “Đống thư tín này là do Cố Khanh Hằng đem về. Trẫm xem qua tất cả, nội dung đều như nhau.”

      Nào có ai ngờ những thứ Cố Địch Vân giấu chẳng phải thư tín câu kết với giặc mà lại thế này! Cho nên khi đó ông ta mới công bố nội dung của thư tín. Ta luôn cảm thấy kỳ lạ, nắm được thư tín câu kết với giặc, mà Hạ Hầu Tử Khâm luôn muốn tha cho Nam Chiếu, vậy mà lại thể lấy cớ này để khởi binh... Nhưng bây giờ, cuối cùng ta biết vì sao.

      Ta buột miệng hỏi: “Vậy Cố Khanh Hằng...”

      Tấn Vương đáp: “Lúc mang về, chưa từng xem qua những phong thư này.”

      Bởi vì chúng đều được dán kín nên được đọc qua hay chưa, chỉ nhìn cái là biết. Ta hiểu tính cách của Cố Khanh Hằng, huynh ấy phải kiểu người đọc lén. Ta cũng biết việc này nhất định do Hoàng hậu Nguyên Trinh giở trò.

      Chúng ta mưu tính lâu như vậy nhưng ngờ vẫn bị Nam Chiếu trước bước.

      Tấn Vương lại : “Những thư tín này e là rất nhiều người nhận được.”

      Lời của y, sao ta lại hiểu? Chỉ cần những người nhận được thư tín này nghe được tin Cố Địch Vân bị ám sát, người đầu tiên bị nghi ngờ chắc chắn chính là Hạ Hầu Tử Khâm.

      Ban đầu tống Cố Địch Vân vào ngục, tội danh là có liên quan tới thích khách hành thích Hoàng đế, về điểm này, những người trong triều đều biết . Ông ta mang tội danh như vậy song Hạ Hầu Tử Khâm lại bằng lòng hạ thánh chỉ thả người, hành động này của khiến rất nhiều người kinh ngạc.

      Giờ đây Cố Địch Vân chết, ai cũng cho rằng Hạ Hầu Tử Khâm chẳng qua chỉ giả vờ tha người rồi thầm hạ lệnh ám sát.

      Cố Địch Vân là nguyên lão của hai triều, động cơ “mưu sát” lão thần tiền triều của Hạ Hầu Tử Khâm còn đủ ràng ư?

      giết người, chứng tỏ có tật giật mình. Những người nắm trong tay văn kiện mật này càng tin tưởng chuyện Thái tử còn sống.

      Mặc dù Tô Mộ Hàn vẫn còn sống nhưng ta biết việc này liên quan tới y. Hoàng hậu Nguyên Trinh biết y còn sống cho nên nàng ta lừa gạt! Trước tiên, nàng ta dùng Bắc Tề khởi binh để làm suy yếu thực lực của thiên triều, sau đó sử dụng chiêu gây rối lòng dân của thiên triều.

      Nếu ta đoán lầm, tiếp theo, Nam Chiếu nhân cơ hội này để khởi binh.

      Khẽ siết chặt bàn tay, ta chỉ hy vọng người được Tấn Vương phái có thể kịp thời phong tỏa tin tức Cố Địch Vân bị ám sát.

      Thế nhưng Cố Khanh Hằng...

      Nghĩ tới dáng vẻ huynh ấy vội vã rời , trái tim ta như bị thít chặt. Ta biết huynh ấy có hiểu lầm Hạ Hầu Tử Khâm hay . Có thể huynh ấy cho rằng hôm nay Hạ Hầu Tử Khâm đột nhiên triệu kiến huynh ấy là vì muốn tách huynh ấy ra.

      Nghĩ như vậy, lòng ta trở nên rối rắm.

      Cả ba người đều im lặng, lát sau, Tấn Vương mới lên tiếng: “Hoàng thượng, để thần qua Cố phủ xem sao.”

      Thấy Hạ Hầu Tử Khâm gật đầu, Tấn Vương mới lui xuống. Lúc qua ta, y nhìn ta cái nhưng gì, thẳng ra ngoài.

      Ta và Hạ Hầu Tử Khâm đứng đối diện với nhau, song nhìn ta, đôi môi mỏng mím chặt, thốt lời.

      Chần chừ giây lát, cuối cùng ta bước lên, : “Hoàng thượng, những việc phải làm, chàng đều làm cả rồi, thế nhưng ta ở chỗ sáng, địch ở chỗ tối, khó mà đề phòng được.” Ban nãy Tấn Vương mong tha tội, vậy chắc chắn giao việc bảo vệ Cố Địch Vân cho Tấn Vương, thế nhưng rốt cuộc kẻ khác vẫn ra tay được.

      khẽ “hừ” tiếng rồi : “Hoàng hậu Nguyên Trinh quả tính toán rất tốt, nàng ta ngấp nghé giang sơn này của trẫm chỉ mới ngày ngày hai, trẫm ngày càng tán thưởng trí thông minh của nàng ta đấy!”

      Ta sững sờ, còn biết có ý gì liền nghe thấy giọng của Lưu Phúc truyền vào từ bên ngoài: “Hoàng thượng, Thái hậu đến.”

      nhìn ra phía cửa theo phản xạ, trầm giọng : “Mau mời vào!”

      Ta rất kinh ngạc, lúc này Thái hậu đột nhiên đến, chẳng lẽ nghe được chút tin tức gì ư? Nhưng chẳng phải Hạ Hầu Tử Khâm phải phong tỏa tin tức sao?

      Ta còn suy nghĩ thấy Thái hậu vịn tay Thiển Nhi tiến vào, vừa đứng vững, bà để Thiển Nhi lui ra. Ta vội tiến lên hành lễ với bà, Hạ Hầu Tử Khâm : “Sao mẫu hậu lại đến?”

      Thái hậu nhìn ta, thẳng lên, giọng : “Lúc ai gia vừa tới gặp Tử Úc, thấy vội vội vàng vàng liền hỏi . Sao, là à?”

      Ta khẽ thở phào, nghe Thái hậu như vậy, thế tin tức chắc vẫn chưa bị truyền ra ngoài.

      cũng định giấu Thái hậu việc này, chỉ gật đầu, : “Vâng!”

      Nghe vậy, nét mặt Thái hậu biến sắc, bà nghiến răng, : “Hoàng hậu Nguyên Trinh rốt cuộc muốn làm gì? Ả ta khắp nơi rao tin đồn nhảm Thái tử tiền triều vẫn còn sống, hòng làm động lòng người! Ả ta làm thế, phải là mang dã tâm của Tư Mã Chiêu à?”

      Thái hậu là người thông minh, bà sớm đoán được tám, chín phần.

      Vẻ mặt của Hạ Hầu Tử Khâm trở nên rất khó coi, ta biết có phải vì câu khắp nơi rao tin đồn nhảm Thái tử tiền triều vẫn còn sống” của Thái hậu . Thái hậu cho rằng Tô Mộ Hàn chết nhưng trong lòng Hạ Hầu Tử Khâm biết , bởi vì khi đó, chính miệng hạ lệnh Hàn Vương chết, là chủ động tha cho y.

      “Hoàng thượng!” Ta tiến lên kéo áo , khẽ gọi. Ta chỉ muốn cho biết, việc này tuyệt đối liên quan tới Tô Mộ Hàn, ta sẵng sàng cam đoan cho y.

      lắc đầu, cho ta hay sao.

      Thái hậu nhìn ta, lại : “Trong tay ả ta hề có Thái tử, ai gia muốn xem xem, rốt cuộc ả ta diễn vở kịch này thế nào.”

      “Việc này trong lòng trẫm tự có định liệu, mẫu hậu cứ hồi cung, trẫm muốn gọi mấy vị tướng quân vào cung bàn bạc số việc.” nhìn Thái hậu, nhàng .

      Thái hậu do dự giây lát, cuối cùng gật đầu, lui ra.

      Ta định cất bước nhưng kéo cổ tay ta lại, giọng vang lên: “Nàng ở lại , cùng trẫm nghe ý kiến của bọn họ.”

      Ta sững người song buông tay, quay người . Nghĩ lát, ta cất bước theo.

      Thấy gọi lớn: “Lưu Phúc!”

      Cửa mở, Lưu Phúc vội vàng chạy vào. “Hoàng thượng có gì sai bảo ạ?”

      “Truyền Trần Tướng quân và Dư Tướng quân vào cung gặp trẫm.”

      “Vâng!”

      Lưu Phúc lui xuống, ta kinh ngạc nhìn Hạ Hầu Tử Khâm, những tướng quân cùng trở về từ Trường Hồ chỉ có hai người, song chỉ truyền có hai vị tướng quân này. Trong lòng ta hiểu tất thảy, đứng trước tình huống quốc gia lâm nguy, các tướng quân đều có thể dũng mãnh giết giặc chiến trường, nhưng giờ đây là nội loạn. Chỉ có hai vị tướng quân là Trần Tướng quân và Dư Tướng quân hoàn toàn thuộc phái bảo hoàng. Những người khác cho dù phải người trung thành với Tuân gia tiền triều cũng là những người dễ bị dao động.

      “Hoàng thượng!” Ta bước lên, nắm tay , lo âu nhìn .

      Nếu tìm thấy chứng cứ thông đồng với giặc giữa Cố Địch Vân và Nam Chiếu, như vậy chỉ dựa vào việc Hoàng hậu Nguyên Trinh giật dây Cố Địch Vân ám sát Hạ Hầu Tử Khâm, thiên triều có thể quang minh chính đại khai chiến với Nam Chiếu, ai có thể gì. Nhưng bây giờ lại trở thành Hạ Hầu Tử Khâm mưu hại Thái tử tiền triều, mà Thái tử tiền triều vẫn chưa chết, Nam Chiếu muốn lấy cớ này để khai chiến, còn muốn làm tan rã thế lực trong triều của thiên triều.

      Tất cả những điều này đều vô cùng bất lợi với Hạ Hầu Tử Khâm.

      nắm ngược lại tay ta, quay đầu nhìn ta, mỉm cười, khẽ : “ sao!”

      Hai vị tướng quân nhanh chóng tiến vào. buông tay ta, nhìn thẳng xuống phía dưới.

      Trần Tướng quân, Dư Tướng quân quỳ xuống, : “Mạt tướng tham kiến Hoàng thượng! Hoàng thượng vạn tuế!”

      “Hai vị tướng quân miễn lễ!” lên tiếng.

      Bọn họ tạ ơn rồi đứng lên, Trần Tướng quân cất lời hỏi: “Hoàng thượng triệu kiến gấp mạt tướng vào cung, biết có việc gì?”

      đưa thư tín bàn cho bọn họ rồi lượt việc xảy ra ngày hôm nay.

      Nét mặt Dư Tướng quân biến sắc, y giận dữ : “Sao lại có chuyện như vậy? Hoàng thượng, theo người chúng ta nên làm thế nào?”

      Sắc mặt Trần Tướng quân cũng rất khó coi, y nắm chặt chuôi kiếm ở thắt lưng, trầm giọng : “Hoàng thượng, hoàng đô lúc này còn có các tướng quân khác.”

      Dư Tướng quân nghiêm giọng : “Loạn thần tặc tử, tất cả mọi người đều có thể giết ! Trần Tướng quân lẽ nào còn sợ bọn chúng hay sao?”

      Hạ Hầu Tử Khâm nhíu mày, : “Các ngươi chỉ có hai người, khi ấy, cùng trẫm trở về hoàng đô ngoài các ngươi còn có ba người khác. Luận binh lực, hai người các ngươi thể địch nổi.”

      Nghe vậy, Dư Tướng quân mới bớt ngạo mạn, vừa định lên tiếng Trần Tướng quân : “Lúc Tấn Vương vào hoàng đô, chẳng phải cũng mang theo quân ư? Lẽ nào Tấn Vương cũng thể dùng?”

      Lời của ông ta như thức tỉnh người trong cơn mê, quả có thể dùng Tấn Vương.

      Hạ Hầu Tử Khâm gật đầu, : “Trẫm cũng có suy nghĩ như vậy, trận chiến này ở hoàng đô thể để bùng phát, chỉ có thể áp chế. Trẫm dùng người để áp chế.”

      Binh lực của hai vị tướng quân, binh lực Tấn Vương mang về hoàng đô, thêm ngự lâm quân có sẵn trong hoàng đô, ba đội quân trấn áp ba vị tướng quân khác, chắc dư sức.

      Quả thực giống như Hạ Hầu Tử Khâm , tất cả mạch máu của thiên triều đều nằm tại hoàng đô, nếu khai chiến ở đây, thiên triều chắc chắn bùng lên trận sóng to gió lớn, lúc đó, e là ai có thể dập tắt trong chốc lát.

      Trần Tướng quân ôm quyền, : “Hoàng thượng phải, mạt tướng chuẩn bị ngay.”

      Dư Tướng quân nghe vậy cũng cáo lui.

      Nhìn bóng lưng của bọn họ rời , ta bỗng lên tiếng: “Hoàng thượng vẫn sợ giấu nổi tin tức à?”

      gật đầu: “Trẫm đương nhiên phải chuẩn bị.”

      Ta biết, vạn lần sợ, chỉ sợ lần may.

      lát sau, ta lại : “Nếu hoàng đô xảy ra binh biến, Nam Chiếu đợi thời cơ dấy binh, Hoàng thượng dám đảm bảo Diêu Tướng quân phản bội ?” Diêu Hành Niên mới là người ta lo nhất, phải sao?

      siết chặt bàn tay, bây giờ Hoàng hậu Nguyên Trinh dùng danh nghĩa của Thái tử để khai chiến, Diêu Hành Niên dù thế nào cũng là nguyên lão tiền triều, chẳng lẽ ông ta động lòng?

      Song Hạ Hầu Tử Khâm : “Diêu Hành Niên phản bội.”

      “Sao Hoàng thượng có thể khẳng định như vậy?” Ta nhíu mày, . “Khi đó, mật thư ông ta gửi tới Trường Hồ viết Hoàng thượng trúng độc là vì trong thuốc nước của thiếp có độc, thiếp vẫn luôn tò mò, làm thế nào mà ông ta biết được việc này?”

      Hạ Hầu Tử Khâm sững người, ngước mắt nhìn ta, : “Diêu Hành Niên khi ấy ở biên ải, chỉ tiếp xúc với duy nhất Nam Chiếu, nàng cho rằng làm sao ông ta biết?”

      Lời của khiến ta ngây người.

      đứng thẳng dậy, tiến lên vài bước, chắp tay ra sau, : “Nàng thề thốt chân thành rằng độc của trẫm phải do tiên sinh của nàng hạ, trẫm cũng nghĩ rất nhiều, việc này có thể hiểu được. Năm đó, lúc Hoàng đế Đại Tuyên trúng độc, thuốc độc đến từ Nam Chiếu, mà bây giờ lại xuất trong hậu cung của trẫm...”

      nhìn ta cái, ta cảm thấy trong lòng chấn động, buột miệng : “Hoàng hậu Nguyên Trinh!”

      đáp, chỉ : “Phương Hàm là truyền nhân của Ô tộc, lại là cung tỳ của tiền triều, lén lút qua lại với Hoàng hậu Nguyên Trinh, phải là có khả năng. Nhưng đáng tiếc, nàng ta chết nhanh quá, trẫm chưa kịp thẩm vấn.”

      Trong lòng ta kinh hãi, Phương Hàm là người của Hoàng hậu Nguyên Trinh!

      Hóa ra, Hạ Hầu Tử Khâm biết , còn ta, chưa từng nghĩ rằng mình nhầm. Nàng ta hạ độc phải vì Thanh Dương muốn giết Hạ Hầu Tử Khâm mà vì Hoàng hậu Nguyên Trinh! Nàng ta tự vẫn e là hoàn toàn vì nghe được tin Thanh Dương chết, mà là bởi nhiệm vụ của nàng ta thất bại, nàng ta thể sống tiếp, thể để người ta nhận ra chủ mưu đứng sau nàng ta là ai! Ai vì chủ nấy, ai vì chủ nấy...

      Hóa ra ý nàng ta là như thế này.

      Siết chặt hai tay, à , tâm tư này của ngươi giấu sâu đấy!

      Phương Hàm trông thấy Thanh Dương mới thấy kinh ngạc, có lẽ đến lúc đó nàng ta mới biết Tô Mộ Hàn còn sống. Ta cảm thấy vui mừng, nàng ta chưa gửi tin này cho Hoàng hậu Nguyên Trinh. Bất luận là nàng ta có cơ hội hay nàng ta muốn , đối với ta đều đáng mừng.

      Bằng , với tính cách của Hoàng hậu Nguyên Trinh, nếu biết Tô Mộ Hàn vẫn còn sống, chắc chắn nàng ta dù phải đào ba thước đất cũng tìm cho ra y. Chỉ cần Tô Mộ Hàn còn sống, nàng ta càng có lý do quang minh chính đại để tấn công thiên triều.

      Chính Hoàng hậu Nguyên Trinh chủ mưu việc hạ độc cho nên nàng ta ắt hẳn hiểu nguồn độc người ta, thậm chí còn biết nguồn độc ở đâu. Vì thế Diêu Hành Niên ở biên ải có thể nghe ngóng được tin này, tuy biết thực hư thế nào song cũng thể có khả năng, sau khi ông ta biết, lập tức gửi thư tới Trường Hồ. Nghĩ lại, ông ta chỉ trong thư, thuốc nước người Đàn Phi có độc.

      Thuốc nước người, suy cho cùng là thuốc nước gì, ông ta cũng viết . Theo như ông ta , ông ta cũng biết ta vẫn còn sống, chỉ nêu thuốc nước người ta trước đó có độc.

      Nghe Hạ Hầu Tử Khâm vậy, mọi điều bất hợp lý đều được giải thích thấu đáo.

      Diêu Hành Niên làm phản, bởi vì ông ta còn đường lui. Năm đó, ông ta lựa chọn giúp Hạ Hầu gia giành lấy giang sơn, cho dù bây giờ ông ta mất con trai, còn con vẫn chưa có hoàng tự, ông ta cũng có đường lui.

      Thế nhưng dẫu Diêu Hành Niên phản bội, lúc khai chiến, toàn bộ binh lực của hoàng đô đều gánh lấy nguy hiểm, Hiển Vương còn xử lý phía Bắc Tề cũ, thiên triều chắc chắn có nhiều binh lực hơn để ra tiền tuyến chi viện. Đánh trận này, căn bản là khó khăn chất chồng...



      Chỉ trong ngày, tin tức về cái chết của Cố Địch Vân bị truyền ra ngoài. Quả nhiên ngoài dự đoán của Hạ Hầu Tử Khâm, tin tức này truyền ra, hoàng đô lập tức xảy ra binh biến. May mà Hạ Hầu Tử Khâm chuẩn bị trước. Binh biến lớn, nhanh chóng bị trấn áp.

      Đúng lúc này, tin tức từ biên cương đưa về, Nam Chiếu đóng quân lâu như vậy, cuối cùng cũng thể nhẫn nại.

      Điều khiến người ta ngờ là đại quân thiên triều lại thua liên tiếp!

      Đại quân thiên triều chịu nổi đòn như vậy khiến ta sao hiểu nổi. Mặc dù binh lực của thiên triều nằm trong tay Hạ Hầu Tử Khâm là chủ yếu, nhưng ắt hẳn binh lực trong tay Diêu Hành Niên cũng toàn là tinh binh chứ!

      tái mét mặt, với ta: “Công chúa, nghe trận chiến ở tiền tuyến có cách nào để đánh, Nam Chiếu mượn cớ Thái tử để xuất binh, nghe đâu Tuân Thái tử xuất chiến trường!”

      Lời của nàng ta khiến mặt ta biến sắc, Thái tử xuất ?

      Tô Mộ Hàn...
      Last edited by a moderator: 1/8/14

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Type: Ginnie

      Chương 73.1
      Ta kinh hãi đứng bật dậy, Tư giật mình, lí nhí : “Công chúa...”

      Ta nhìn nàng ta, xoay người thẳng ra ngoài.

      “Công chúa!” Tư đuổi theo.

      Ta quay đầu, chỉ hỏi: “Hoàng thượng bây giờ ở đâu?”

      “Hoàng thượng... Hoàng thượng bàn bạc đại với các đại thần ở trong Ngự thư phòng.” Nàng ta chạy đuổi theo, vừa bên cạnh ta vừa .

      Bước chân ta hơi chậm lại, quả thực bây giờ phải lúc thích hợp để tới đó.

      “Công chúa...” Tư nghi hoặc nhìn ta.

      Ngẫm nghĩ chút, ta xoay người vào phòng, ngồi cạnh bàn, Tư vội rót cốc trà, bưng tới trước mặt ta. “Công chúa uống ngụm nước !”

      Ta nhận lấy, nhấp ngụm.

      Ta hiểu, sao Tô Mộ Hàn có thể xuất ở Nam Chiếu? Ta vốn cho rằng Nam Chiếu chẳng qua muốn mượn tin Thái tử chưa chết để lấy cớ khởi binh, sao có thể nghĩ rằng Thái tử ở trong tay họ?

      Tim khẽ thắt lại, sau khi chia tay với Tô Mộ Hàn ở Tông Hộ, ta quả thực biết y đâu.

      Có thể y tự tới Nam Chiếu.

      Có thể Hoàng hậu Nguyên Trinh tìm thấy y.

      Tất thảy mọi điều e là phải gặp mặt mới có thể biết .

      Ta nhắm chặt mắt, ta hiểu tính cách của Tô Mộ Hàn, y cho phép Hoàng hậu Nguyên Trinh làm như vậy, phải sao?

      Có điều, biết vì sao, càng nghĩ trong lòng ta càng rối loạn.

      Bàn tay run run, chỉ cần cẩn thận là đánh rơi cốc trà trong tay.

      “Công chúa!” Tư sợ hãi kêu lên, vội đón lấy cốc trà trong tay ta, đưa tay lau chỗ nước sánh mặt bàn. Nàng ta nhìn ta, hỏi : “Người sao thế? Có cần nô tỳ truyền thái y đến khám ?”

      Ta lắc đầu, trong lòng rối loạn, truyền thái y có tác dụng gì?

      Bỗng nghe thấy giọng của Tường Thụy ở bên ngoài vọng vào: “Công chúa, Thái hậu sai người tới mời công chúa qua Hy Ninh cung.”

      Ta sững sờ, thoáng thấy Tư cũng lộ vẻ nghi hoặc, có điều, ta nghĩ, ta biết vì sao hôm nay Thái hậu tìm ta.

      Ta đứng lên, ra ngoài, Tư vội đẩy cửa phòng cho ta, Tường Thụy cung kính đứng ngoài, phía sau y là Thiển Nhi. Thấy ta ra, nàng ta vội hành lễ. Ta gật đầu, thấy nàng ta lên tiếng: “Xin mời công chúa, loan kiệu đợi ở bên ngoài.”

      Ta gật đầu, vịn tay Tư ra ngoài.



      Hy Ninh cung.

      Thiển Nhi đưa ta tới cửa, đột nhiên dừng lại, : “Công chúa, Thái hậu mình người vào thôi.”

      Ta ngoái đầu nhìn Tư , nàng ta hơi nhíu mày song ta đẩy tay nàng ta, cất bước vào trong. Cánh cửa phía sau từ từ khép lại.

      Trong tẩm cung của Thái hậu, mùi huân hương vấn vít.

      Qua tấm bình phong, ta có thể nhìn thấy Thái hậu đứng quay lưng lại với ta.

      Do dự giây lát, ta bước lên, vòng qua tấm bình phong, hành lễ với bà. “Tham kiến Thái hậu!”

      Bà quay đầu, nhìn ta chằm chằm, kêu ta đứng lên, chỉ lạnh lùng : “Lần trước chẳng phải ngươi chết ư? Bây giờ hay rồi, lại xuất lần nữa với thân phận Thái tử tiền triều.”

      Ta cúi đầu, bà tìm ta quả nhiên là vì chuyện của Tô Mộ Hàn.

      Lần trước Hạ Hầu Tử Khâm cố ý tha cho y, còn ta quả thực cho rằng Tô Mộ Hàn chết, vì vậy mới những lời đó.

      Thấy ta trả lời, Thái hậu giận dữ : “Ngươi cần , ai gia cũng biết, chắc chắn là Hoàng thượng muốn tha cho ! Ai gia còn biết, nếu phải vì ngươi, Hoàng thượng làm như thế!” Lời của bà vừa dứt, ta liền cảm thấy bóng dáng bà tiến lại gần, ta còn chưa kịp phản ứng, cái bạt tai giáng mạnh lên má ta.

      Ta bưng má theo phản xạ, ngước mắt nhìn người trước mặt. Bà vẫn tức giận. “Cái tát này là ai gia muốn ngươi tỉnh táo lại! Vương triều Tuân thị là quá khứ, bây giờ thiên hạ là của Hạ Hầu gia, còn ngươi là phi tử của Hoàng thượng! Ngươi mực vì người ngoài, nếu liên lụy tới giang sơn của Hoàng thượng, ai gia tha cho ngươi!”

      Ta cắn môi, : “Thái hậu sai rồi, thần thiếp sao có thể vì người khác mà khiến cho ngôi vị hoàng đế của Hoàng thượng bị lung lay chứ?” Ta muốn Tô Mộ Hàn chết, cũng muốn nhìn thấy Hạ Hầu Tử Khâm xảy ra chuyện, bằng , sao ta có thể ngàn dặm xa xôi tới Trường Hồ đánh trận vì ?

      Thái hậu vẫn vô cùng tức giận, bà lạnh lùng cười tiếng. “Ngươi đúng là vì Hoàng thượng?”

      Ta trịnh trọng gật đầu, hề do dự. Ta xưa nay chưa từng quên thân phận của mình, càng quên tấm lòng Hạ Hầu Tử Khâm dành cho ta.

      Nghe vậy, sắc mặt Thái hậu mới dần dịu , sau đó bà lại : “Vậy được, thế ai gia muốn ngươi ra tiền tuyến, đẩy lùi !”

      Ta cảm thấy chấn động, nhìn người trước mặt với vẻ tin nổi. Bà cái gì? muốn ta ra mặt ép Tô Mộ Hàn lui bước?

      Ta nhíu mày. “Thái hậu...”

      Bà nhìn ta, ngắt lời: “ từng là Hàn Vương, vậy ai gia cũng thể hồ đồ mãi. Chuyện xảy ra ở Nam Sơn, lẽ nào nhìn ra có tình cảm với ngươi? Vì vậy, ai gia muốn ngươi .”

      Từ rất lâu ta từng nghĩ, khi Nam Chiếu khai chiến với thiên triều, ta theo Hạ Hầu Tử Khâm ra tiền tuyến, ta muốn để đơn độc đương đầu. Thế nhưng ta xưa nay chưa từng nghĩ, ta ra tiền tuyến vì mục đích như vậy.

      Ép Tô Mộ Hàn lui bước...

      Ta khẽ cắn môi, vì sao hai lần ta và y gặp gỡ đều là chiến trường?

      Đối địch, đối địch, luôn đối địch.

      Nghĩ như vậy, đầu ngón tay ta bỗng trở nên run rẩy.

      Trái tim ta cũng đau đớn từng tấc.

      Ta muốn gặp y bằng thân phận đó. Điều y mong muốn chỉ là ta có thể sống tốt, thậm chí vì ta, y sẵn sàng cứu mạng Hạ Hầu Tử Khâm. Cho dù bây giờ y tham gia cuộc chiến này vì lý do gì, ta cũng thể làm như vậy.

      “Sao ngươi gì?” Thái hậu chau mày nhìn ta.

      “Thái hậu!” Ta ngước mắt nhìn bà, lên tiếng: “Hoàng thượng đồng ý việc này.” là người kiêu ngạo, tuyệt đối muốn ta dùng tình cảm để ép Tô Mộ Hàn lui bước.

      Thái hậu cười gằn tiếng. “Ai gia là người hiểu nhất tính cách của Hoàng thượng, người đương nhiên muốn, nhưng ai gia có cách để ngươi .”

      Ta ngẩn người, Thái hậu quyết tâm muốn ta .

      Lúc ra khỏi Hy Ninh cung, bên tai ta vẫn vương vấn lời của Thái hậu. Thở dài tiếng, ta hoàn toàn ngờ việc trở thành như vậy. đường trở về Cảnh Thái cung cùng Tư , từ xa thấy bóng dáng vội vàng của Thiên Lục, ta giật mình kinh ngạc, từ bữa tiệc đầy tháng của Thần Cảnh, rất lâu rồi ta gặp nàng ta. Hôm nay, nàng ta đâu với dáng vẻ lo lắng vậy nhỉ?

      Phía sau nàng ta, Cúc Vận vừa gấp gáp đuổi theo vừa gọi: “Nương nương, nương nương, người chậm thôi! Nương nương, người thể quan tâm tới chuyện của Cố gia!”

      Nàng ta chạy theo sau Thiên Lục. Thiên Lục quay đầu, bước chân càng lúc càng nhanh.

      Chân mày ta chau lại, chuyện của Cố gia...

      Thiên Lục chỉ có thể quan tâm tới chuyện của Cố Khanh Hằng. Trong lòng ta kinh hãi, chẳng lẽ Cố Khanh Hằng xảy ra chuyện?

      Ta nghĩ ngợi nhiều, lập tức bước nhanh theo Thiên Lục. Nét mặt Tư thay đổi, nàng ta gọi ta: “Công chúa, người đâu vậy?”

      Ta quay đầu lườm Tư , nàng ta ngây người, cuối cùng gì, chỉ theo sát ta.

      Thiên Lục rất nhanh, băng qua hành lang trước mặt rồi lại rẽ. Ta ngước mắt nhìn, trong lòng thất kinh, tiếp là tới Thiên Dận cung! Ta cảm thấy kỳ lạ, Thiên Lục tới đó làm gì? Lúc này Hạ Hầu Tử Khâm đâu có ở tẩm cung nhỉ? Nghĩ như vậy, ta kiềm chế được, chạy theo. Tư chạy theo sát ta nhưng biết điều im lặng.

      Rẽ ngoặt, ta trông thấy người quỳ trước Thiên Dận cung.

      Trợn tròn mắt, Cố Khanh Hằng!

      Ta định bước lên nhưng biết thế nào lại dừng lại.

      Thiên Lục cuối cùng cũng bước chậm hơn, do dự giây lát rồi chậm rãi tiến lên, khẽ gọi huynh ấy: “Cố thiếu gia!”

      Bờ vai Cố Khanh Hằng khẽ run, ngước mắt trông thấy Thiên Lục, huynh ấy hơi mỉm cười, lên tiếng: “Sao nương nương đến đây?”

      Từ xa, ta trông thấy Lưu Phúc chạy tới, với Thiên Lục: “Nương nương, sao người đến đây?”

      Thiên Lục ngoái đầu với ông ta: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”

      Sắc mặt Lưu Phúc thoáng thay đổi, ông ta đáp: “Nương nương, mời nương nương ra chỗ vắng chuyện.”

      Thiên Lục lại nhìn người quỳ dưới đất rồi theo Lưu Phúc qua bên. Lưu Phúc : “Ôi, lúc Hoàng thượng hạ triều trở về tẩm cung nghỉ ngơi Cố công tử tới, cầu xin Hoàng thượng để y dẫn binh xuất chinh chiến đấu với Nam Chiếu. Nhưng nương nương, người cũng biết đấy, bây giờ Cố gia mang tội, Cố công tử giờ đây có thân phận gì chứ, Hoàng thượng có cớ gì để cho y dẫn binh? Y nghe, kiên quyết quỳ ở đây. Hoàng thượng qua Ngự thư phòng rồi, y vẫn chịu quay về!”

      Ta dựa vào tường, lắng nghe, tin tức này đối với ta mà biết là đáng mừng hay đáng lo. Mừng là vì Cố Khanh Hằng khẩn cầu Hạ Hầu Tử Khâm cho huynh ấy dẫn quân xuất chinh, như vậy nghĩa là huynh ấy tin cái chết của Cố Địch Vân liên quan tới Hạ Hầu Tử Khâm. Lo là bây giờ huynh ấy mệt mỏi cả về thể chất lẫn tinh thần, sao có thể lặn lội đường xa ra chiến trường?

      Ta hiểu tâm trạng muốn báo thù cho cha của huynh ấy, thế nhưng Khanh Hằng à, ta nỡ.

      Cổ họng khó chịu, mắt xót xa.

      Hạ Hầu Tử Khâm đồng ý, đương nhiên cũng có lý của .

      Gương mặt Thiên Lục lóe lên tia lo lắng, Lưu Phúc nhíu mày, : “Nhưng sao nương nương tới đây?”

      Ta nhìn qua phía nàng ta, tò mò muốn biết Thiên Lục trả lời thế nào khi Lưu Phúc hỏi đến việc này.

      Đầu tiên nàng ta ngẩn người, sau đó lập tức khẽ cười, : “Cung tỳ của bản cung hình như nhìn thấy Cố công tử, bản cung thuận đường qua xem sao, công công cũng biết đấy, ban đầu bản cung tiến cung hoàn toàn nhờ vào Cố đại nhân tiến cử. Mặc dù bây giờ ông ấy phạm phải tội ác tày đình nhưng bản cung vẫn nhớ tới ân tình ngày xưa.” ra những lời này, nàng ta hề nhíu mày.

      Ha, Thiên Lục à, cuối cùng ta biết khi Cố Địch Vân bị nhốt vào ngục, làm thế nào mà nàng ta thoát thân nhanh như vậy.

      Lưu Phúc vội gật đầu, : “Vâng, nương nương phải.”

      Thiên Lục xoay người, : “Để bản cung thử khuyên Cố công tử, nếu để Hoàng thượng quay lại, nhìn thấy cảnh này, e là người tức giận.”

      Nghe thế, Lưu Phúc vội : “Vậy làm phiền nương nương!”

      Nàng ta gật đầu, : “Công công cứ lui xuống trước !”

      Lưu Phúc chần chừ, cuối cùng lui .

      Thiên Lục định tiến lên nhưng Cúc Vận kéo tay áo nàng ta, giọng : “Nương nương, người... người đừng quản việc này hơn!”

      Thiên Lục trừng mắt lườm nàng ta, giơ tay hất mạnh tay Cúc Vận ra, cất bước lên, với Cố Khanh Hằng: “Cố thiếu gia nên trở về , Hoàng thượng đồng ý thay đổi quyết định.”

      Huynh ấy ngước mắt nhìn nàng ta, lắc đầu : “Lần này, thần nhất định phải quỳ đến khi Hoàng thượng đồng ý mới thôi. Thù giết cha đội trời chung, thần...”

      “Nhưng thiếu gia biết ai giết cha thiếu gia ?” Thiên Lục vội ngắt lời huynh ấy.

      Huynh ấy sững người, lập tức nghiến răng đáp: “Người của Nam Chiếu.”

      ràng trông thấy ánh mắt của Thiên Lục hằn lên nỗi đau, nàng ta khẽ : “Nhưng trận chiến này là chiến tranh giữa hai nước, cho dù thiếu gia , Hoàng thượng cũng dốc toàn lực tấn công Nam Chiếu. Thiếu gia hà tất phải bằng được chứ? Nếu cha thiếu gia ở dưới suối vàng biết được, ông ấy ắt muốn thiếu gia mạo hiểm. Ông ấy chỉ muốn thiếu gia được sống yên ổn.”

      Huynh ấy cười chán nản. “Nương nương hiểu đâu!”

      ...” Nàng ta lắc đầu, bỗng dưng sững lại.

      Hình như ý thức được mình thất thố, nàng ta hơi nghiêng người, vặn xoắn chiếc khăn tay, cắn môi, : “Nhưng ta hy vọng thiếu gia có thể sống bình an, ta cũng muốn thiếu gia mạo hiểm.”

      Huynh ấy thảng thốt nhìn nữ tử trước mặt, mãi sau mới lên tiếng: “Thuộc hạ để nương nương lầm rồi!”

      “Khanh Hằng...” Nàng ta quay người.

      Ta cũng sững sờ, đây là lần đầu tiên ta nghe thấy nàng ta gọi tên huynh ấy.

      Từng từ ràng nhưng mang theo run rẩy. Ta trông thấy mắt nàng ta đỏ hoe, hai tay siết chặt.

      “Nương nương!” Huynh ấy có phần kinh ngạc nhìn nàng ta, buột miệng . “Nương nương nên gọi thần như vậy!”

      Cơ thể Thiên Lục run run, nàng ta lên tiếng: “Ta thể, vậy vì sao nàng ta lại có thể?”

      Tay vịn lên tường siết chặt, ta đưa mắt nhìn, thấy Cố Khanh Hằng : “Nương nương và nàng ấy giống nhau.”

      Thiên Lục cam lòng, nghiến răng : “Người mà nàng ta phải là chàng, thế nhưng ta... ta chàng!”

      Mặc dù sớm biết này nhưng nghe chính miệng nàng ta ra, ta vẫn cảm thấy kinh ngạc. Với tính cách của Thiên Lục, ngày nàng ta kìm lòng được. Cũng chỉ có chuyện liên quan tới Cố Khanh Hằng mới có thể khiến người biết ngụy trang như nàng ta quan tâm tới bất cứ điều gì nữa.

      đứng cạnh ta tròn mắt nhìn, ta liếc nàng ta cái, nàng ta vội cúi đầu.

      Cố Khanh Hằng sững sờ nhìn Thiên Lục, mãi sau vẫn định thần nổi.

      Nàng ta định đưa tay qua song huynh ấy hoảng hốt nghiêng người, khiến nàng ta kinh ngạc: “Khanh Hằng...”

      Huynh ấy cúi đầu. “Xin nương nương tự trọng!”

      Tay nàng ta chợt run lên, thào: “Nàng ta có thể, đúng ?”

      Huynh ấy lắc đầu. “Nương nương sai rồi, ta và nàng ấy xưa nay luôn duy trì khoảng cách thích hợp. Ta trước nay luôn hiểu thân phận của nàng ấy, để nàng ấy rơi vào tình cảnh phái đối mặt với lựa chọn khó khăn.”

      Lời của huynh ấy khiến ta sửng sốt.

      Chỉ có lần huynh ấy bị thương trong thiên lao, ta mới tự tay đỡ huynh ấy. Những điều này hóa ra ta chưa từng để ý. Ha, giờ đây nghe huynh ấy nhắc đến, ta thấy xót xa.

      Thiên Lục cười gằn tiếng, nghiến răng : “Ta tò mò, nàng ta rốt cuộc có bản lĩnh gì mà có thể khiến chàng tận tâm tận lực với nàng ta như vậy?”

      Song huynh ấy khẽ cười. “Nàng ấy cần bản lĩnh gì cả.”

      gương mặt Thiên Lục lên vẻ ngạc nhiên, nàng ta hít sâu, lập tức : “Ta quan tâm chàng và nàng ta như thế nào, hôm nay chàng nhất định phải trở về. Ta để chàng xuất chinh, vết thương của chàng mới khỏi, thể mạo hiểm.”

      Giọng của huynh ấy vẫn lạnh nhạt. “Nương nương cần quan tâm tới thần.”

      Nàng ta chau mày, lùi lại bước, đưa tay đỡ huynh ấy. Huynh ấy quỳ, biết nên tránh thế nào. Đúng lúc tay của nàng ta sắp chạm vào người huynh ấy, ta bỗng trông thấy ngự liễn màu vàng từ xa tới, đầu là Lý công công.

      Ta giật mình kinh hãi, nếu để Hạ Hầu Tử Khâm nhìn thấy, cho dù muốn bỏ qua cho hai người bọn họ nhưng biết giấu mặt mũi đâu?

      Trong tình huống cấp bách, ta vội tiến lên, : “Quý Tần nương nương!”

      Tay Thiên Lục run run, nàng ta quay ngoắt người nhìn về phía ta, sắc mặt thay đổi, trầm giọng : “Ngươi tới làm gì?”

      Cố Khanh Hằng cũng ngạc nhiên ngước mắt nhìn ta. Ta nhìn huynh ấy, sải bước lên, băng qua bọn họ, tiến thẳng về phía trước. Ngự liễn dừng, Lý công công đỡ Hạ Hầu Tử Khâm xuống, ta vội gọi: “Hoàng thượng!”

      cũng ngờ ta ở đây, ánh mắt nhìn về phía ta rồi lại hướng vào hai người đằng sau ta, lông mày hơi nhíu lại, lạnh nhạt hỏi: “Sao Tích Quý tần cũng ở đây?”

      Thiên Lục bây giờ mới phản ứng, vội hành lễ. “Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng!”

      Ta cười, : “Nương nương lo lắng Hoàng thượng gần đây ngày đêm vất vả cho nên qua thăm Hoàng thượng, ngờ lại gặp Trường Phù ở đây.”

      Nàng ta nhìn ta, cắn môi, dám phản đối.

      chỉ “ừ” tiếng, bước lên, đưa mắt nhìn Cố Khanh Hằng, khẽ cau mày, : “Ngươi về , việc này trẫm quyết.”

      “Hoàng thượng...”

      Khanh Hằng định lên tiếng nhưng Hạ Hầu Tử Khâm nhìn huynh ấy, cất bước thẳng.

      Ta vội vàng ra hiệu bằng mắt với huynh ấy, : “Hồi phủ trước , việc này sau.”

      Huynh ấy nhìn ta, nghiến răng, vẫn chịu đứng lên. Ta nhìn Lưu Phúc cái, ông ấy hiểu ý, vội vàng chạy lên. Ta : “Đỡ Cố công tử dậy!”

      Lưu Phúc gật đầu vâng dạ, cúi người đỡ huynh ấy, huynh ấy lại nhìn ta, ta gật gật đầu, huynh ấy mới đứng lên. Có lẽ là do quỳ lâu quá, huynh ấy loạng choạng cái, Lưu Phúc hoảng hốt đỡ lấy huynh ấy rồi : “Cố công tử đứng vững, lão nô sai người đưa công tử hồi phủ.”

      Lưu Phúc rất biết nhìn sắc mặt, bây giờ tuy Cố Khanh Hằng còn đảm nhiệm chức quan nhưng ông ta biết Hạ Hầu Tử Khâm xem trọng người này, đương nhiên vẫn cung kính với huynh ấy.

      Xoay người, ta liếc nhìn Thiên Lục cái rồi : “Nương nương phải là tới thăm Hoàng thượng à? Bây giờ Hoàng thượng hồi cung, sao nương nương còn vào?” Dứt lời, ta cũng nhìn nàng ta, chỉ thẳng lên phía trước.

      lát sau mới nghe thấy tiếng bước chân từ đằng sau.

      tiến lên, khẽ đỡ ta, : “Vì sao công chúa phải giúp nàng ta?”
      Last edited by a moderator: 1/8/14

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :