1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Mệnh Phượng Hoàng - Hoại Phi Vãn Vãn (Full 4 Tập)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Type: Ginnie

      Chương 76.1
      Cố Khanh Hằng gật đầu, theo ta rồi : “Hoàng thượng biết chuyện muội bị bắt làm tù binh, ta chưa từng trở lại quân doanh, đại chiến sắp bắt đầu, ta thể... thể để người phân tâm.”

      Ta chỉ lắng nghe, huynh ấy làm đúng, Thái hậu muốn ta tới là để giúp , phải là để khiến phân tâm.

      Phía sau vang lên tiếng bước chân của hai người, ta biết đó là Thanh Dương và Liêu Hứa.

      “Diêu Hành Niên ở trong doanh trại, bên ngoài có người canh chừng, chắc đều là người của lão ta.” Ta .

      Huynh ấy gật đầu. “Ta biết, lúc xuất cung, Thái hậu đưa cho ta lệnh bài vào quân doanh, muội cần lo lắng.”

      Ta có phần ngạc nhiên nhìn huynh ấy, khóe miệng cong lên thành nụ cười. Thái hậu quả nhiên suy nghĩ chu đáo, đưa cho huynh ấy lệnh bài, như vậy binh sĩ canh gác bên ngoài biết Cố Khanh Hằng là ai, tất nhiên cũng biết ta. Khi vào rồi còn sợ Diêu Hành Niên nữa.

      Bốn người chúng ta vào tới cổng doanh trại, liền có binh sĩ cảnh giác nhìn chúng ta. Cố Khanh Hằng móc lệnh bài trong ngực áo ra, lắc lắc trước mặt bọn họ, binh sĩ vội vàng nhường đường, : “Xin mời đại nhân!”

      Cố Khanh Hằng gật đầu, cùng ta.

      Tới gần mới nghe thấy rất nhiều tiếng từ bên trong truyền ra, ta biết, nơi này là quân doanh. Có lẽ các tướng quân thảo luận tình hình quân , bây giờ phải là lúc thích hợp để tiến vào.

      Ngẫm nghĩ chút, ta liền quay người, : “Tới doanh trướng của Hoàng thượng.” Nếu có gì bất ngờ, Lý công công chắc ở đó.

      Tìm doanh trướng màu vàng, nhanh chóng nhìn thấy Lý công công.

      Ta tiến lên, gọi y: “Lý công công!”

      Y giật mình thảng thốt, lúc nhìn về phía ta, càng dám tin. Giơ tay dụi dụi mắt, cuối cùng y chạy tới, kinh hãi kêu lên: “Công... công chúa! Đúng là người rồi! Sao người tới đây? A, sao người có thể tới?” Y dường như vẫn thể tin nổi.

      Ta chỉ : “Ngươi sai người đưa bọn họ lui xuống nghỉ ngơi, đợi Hoàng thượng ra bẩm báo cho người biết bản cung đến.”

      Lý công công nhìn Thanh Dương và Liêu Hứa đứng sau ta, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc. Y biết Liêu Hứa nhưng từng gặp Thanh Dương, có điều, bây giờ ta như vậy, y cũng hỏi thêm, chỉ gật đầu.

      Ta bước vào doanh trướng, Cố Khanh Hằng theo ta.

      Huynh ấy vừa vừa : “Ta thấy sắc mặt muội tốt, trước tiên muội nghỉ ngơi chút , đợi Hoàng thượng đến ta gọi muội sau.”

      Ta gật đầu, phát ra doanh trướng của Hạ Hầu Tử Khâm vẫn như xưa, có treo tấm bản đồ nhìn rất quen mắt. Lúc ở trong quân doanh của Nam Chiếu, Tô Mộ Hàn vẽ tấm bản đồ này cho ta xem nên ta cũng ghi nhớ kĩ trong đầu.

      Giường của vẫn được ngăn bởi tấm bản đồ đó.

      Ta bước vào trong, Cố Khanh Hằng theo vào, ta ngẫm nghĩ chút rồi : “Khanh Hằng, huynh cũng nghỉ ngơi chút , ở đây còn có rất nhiều việc, thể tĩnh dưỡng đầy đủ.” Lúc này, có quá nhiều lời cần , ta nghĩ, huynh ấy đều hiểu.

      Huynh ấy “ừ” tiếng rồi ta còn nghe thấy bất kỳ thanh nào nữa.

      Ta ngồi bên mép giường, cẩn thận đặt hai chiếc hộp đầu gối. Hai cái giống y hệt nhau, hình khắc cây thị cũng chẳng khác nhau chút nào. Lớp sơn đều, cho dù đặt hai chiếc hộp cạnh nhau cũng thể phân biệt nổi, huống chi khi ấy ở trong quân doanh của Nam Chiếu, ta chưa từng nhìn thấy cái hộp còn lại.

      Mở hộp gỗ của ta ra, cẩn thận đặt viên thuốc của Phương Hàm vào, ánh mắt ta chiếu lên cây trâm bên cạnh, nơi thiếu hạt trân châu, dường như càng trở nên nhức mắt. Ta cẩn thận lấy nó ra, nghĩ tới lúc y nhàng muốn ta để lại cây trâm cho y, ta bỗng cảm thấy lòng đau đớn khôn nguôi.

      Tiên sinh, ngày, ta trả lại hộp gỗ cho người. Ta thầm .

      Định mở hộp của y ra để đặt cây trâm vào nhưng khoảnh khắc mở nó ra, toa hoàn toàn ngây người! Hạt trân châu đó, hạt trân châu mà y lén lấy cây trâm của ta được đặt trong hộp, hoàn hảo nguyên vẹn, bên ngoài được bọc cẩn thận bằng vải lụa nên hề phát ra tiếng va chạm nào.

      Ta có thể khẳng định, lúc chiếc hộp tới tay ta hề có những thứ này. Rốt cuộc nó được đặt vào lúc nào?

      Nước mắt ngăn được, cứ thế tuôn rơi, ta run rẩy nắm hạt trân châu trong tay, nặng, dường như ta thể cầm nổi...

      Cắn chặt môi, y ra quá dứt khoát, hề giữ lại bất cứ thứ gì của ta.

      Chiếc hộp, hạt trân châu.

      Thậm chí còn khiến tất cả mọi người bên cạnh rời , đến Liêu Hứa cũng cần.

      Trong đầu nhớ tới lúc ta rời , câu y với ta: “Ta sao”...

      “Tiên sinh!”

      Ta nức nở bật khóc nhưng phải gắng sức che miệng, thể để người khác nhìn thấy. Y sao, nhất định có chuyện gì.

      Đúng thế, ta có thuốc của Phương Hàm, phải sao? Hoàng hậu Nguyên Trinh cũng , thuốc của Ô tộc, bất luận là giết người hay cứu người đều rất thần kỳ. Giơ tay lau nước mắt mặt, ta hít sâu, thế nhưng trái tim vẫn ngừng run rẩy.

      Đóng mạnh nắp hộp, ôm chặt trong lòng, ta bỗng nghe thấy giọng Cố Khanh Hằng vọng tới: “Tham kiến Hoàng thượng!”

      Trong lòng thất kinh, đến!

      hề lên tiếng, chỉ sải bước xông vào. Ta cuống quýt ngẩng đầu, thấy gương mặt cương nghị của nam tử lọt vào tầm mắt, khoảnh khắc nhìn thấy ta, dường như ngây người. Sau đó, đột nhiên lao tới như tên bắn, kéo ta đứng dậy, ta hết sức sợ hãi, vội đặt chiếc hộp xuống giường. Lúc quay đầu, cơ thể ta đập mạnh vào lồng ngực , lồng ngực phập phồng dữ dội, ánh mắt sắc bén nhìn ta chằm chằm.

      Ta sững sờ lúc mới giọng gọi : “Hoàng thượng...”

      túm chặt cổ tay trắng nõn của ta, nghiến răng : “Hoàng đế Đại Tuyên phái người đến Đại Tuyên mới xuất binh, lấy lý do là Nam Chiếu bắt công chúa của Đại Tuyên. Trẫm còn cho rằng đó là do Hoàng đế Đại Tuyên rắp tâm muốn xuất binh mà bịa đặt ra, thậm chí lúc nhìn thấy kim ấn đó, trẫm còn tưởng đó chỉ là mượn danh nghĩa, nhưng ngờ lại là !”

      Lời của đầy vẻ tức giận, ánh mắt như tóe lửa. Ta sững người, tưởng ta ở hoàng đô, tất nhiên cho rằng lời của Hoàng đế Đại Tuyên chẳng qua chỉ là cái cớ để xuất binh, vì thế mới bình tĩnh, thản nhiên như vậy, nhưng bây giờ biết ta đến, bèn nổi giận đùng đùng.

      “Hoàng thượng...”

      Ta lên tiếng nhưng nhanh chóng ngắt lời: “Sao nàng hiểu chứ? Trẫm muốn nàng đợi trẫm ở hoàng đô, trẫm nhất định làm được! Nàng tự ý chạy tới, nếu có sơ sót nào, nàng bảo trẫm...” bỗng im bặt, phẫn nộ nơi đáy mắt bị thay thế bởi nỗi âu lo, bàn tay nắm tay ta dần siết chặt, ta đau đớn nhíu mày. ôm ta vào lòng, thở dài, gọi tên ta: “A Tử...”

      Toàn thân ta run rẩy, Hạ Hầu Tử Khâm thế này...

      Ta cắn môi, bây giờ như vậy, ta càng thể nhắc đến chuyện bị người của Nam Chiếu bắt, ta biết nổi giận vì lo lắng cho ta, sợ ta xảy ra chuyện.

      “Trẫm hy vọng nàng có thể ở bên trẫm từng giờ từng khắc, nhưng trẫm lo lắng cho nàng. Chiến ở Trường Hồ, nếu có cách, trẫm trao gánh nặng đó cho nàng, nàng hiểu ?” Giọng của dần, ta gật đầu. Ta hiểu chứ, sao ta có thể hiểu? Cho nên lần này, mới muốn ta ở lại hoàng đô, cho ta tham dự.

      Ta cũng biết, trong chiến dịch Trường Hồ, ta mất tích, căm hận, lo lắng nhường nào, cho nên mới có câu : “Hận thể lập tức khỏe hẳn, san bằng Bắc Tề.”

      Hai tay ta vỗ vỗ lên lưng , ôm lấy , dường như chợt nhận ra điều gì, vội đẩy ta ra, nhìn lượt từ xuống dưới. “Có chỗ nào bị thương ?” nhăn trán, nhíu mày, bàn tay xoa lên má ta. “Sắc mặt sao khó coi như vậy? Để trẫm truyền quân y vào khám cho nàng.” Dứt lời, liền quay đầu định gọi người.

      Ta vội kéo lại. “Hoàng thượng, ... cần đâu, thiếp chỉ mệt mỏi vì đường xa thôi, nghỉ ngơi chút là khỏe.” Nếu để quân y biết ta mang thai, nhất định cho ta theo ra chiến trường.

      Nhưng nếu , sao ta có thể yên tâm được? Tiên sinh của ta còn ở đó!

      chịu, vẫn muốn gọi người, ta đành : “Hoàng thượng có biết lần này thiếp làm thế nào để trốn thoát khỏi quân doanh của Nam Chiếu ?”

      Vẻ mặt biến sắc, cuối cùng ngây người.

      Ta vội : “Hoàng thượng chắc cũng biết, thiếp đưa về hai người, chính là Thanh Dương và đại phu bên cạnh y, tên là Liêu Hứa.”

      Đồng tử của đột nhiên co lại, trầm giọng : “Cuối cùng vẫn đến.”

      Ta ngẩng mặt nhìn , khóe miệng gượng cười. “Nhưng trong lòng Hoàng thượng biết vì sao y tới, đúng ?” hỏi như vậy, chứng tỏ ngay từ đầu đoán được Thái tử của Nam Chiếu là giả mạo. Bây giờ nghe ta , thông minh như vậy, đương nhiên càng nghĩ ra.

      bỗng im lặng, vẻ mặt có phần kỳ quái. Bàn tay ta nắm tay hơi run, đây cũng là điều ta lo lắng, cho dù Tô Mộ Hàn có muốn lấy lại giang sơn của hay , cũng bỏ qua cho y.

      Kỳ thực, ta rất hiểu hoàn cảnh của . muốn ta khó xử nên mới dứt khoát lựa chọn im lặng. Lần này liên thủ cùng Đại Tuyên, việc đối phó với Nam Chiếu cần lo lắng, có thể diệt trừ tận gốc phe cánh của Thái tử. Lúc hồi triều, thay máu đại thần trong triều lần nữa, nguyên khí tổn thất vài năm là có thể khôi phục.

      Ta nắm tay , hít sâu, lên tiếng: “Hoàng đế Nam Chiếu biết thiếp là công chúa Đại Tuyên, dĩ nhiên trông coi nghiêm ngặt, sở dĩ thiếp có thể ra ngoài là vì tiên sinh thả thiếp.” Ta nhìn đăm đăm, bỏ sót bất cứ biểu nào của .

      hơi nghiêng mặt, lát sau mới : “Vì vậy, nàng muốn cầu xin cho .”

      Ta lắc đầu. “, tấm ân tình này là y muốn cầu xin Hoàng thượng. Y , dùng tính mạng của thiếp để đổi lấy tính mạng của Hoàng hậu Nguyên Trinh. Tiên sinh , chỉ muốn Hoàng thượng trả cho y ân huệ lần này.”

      Cuối cùng cũng bộc lộ cảm xúc, quay đầu nhìn ta, nhíu mày hỏi: “Muốn trẫm tha mạng cho Hoàng hậu Nguyên Trinh?”

      Chần chừ giây lát, ta gật đầu.

      Đột nhiên cười nhạo. “Trẫm tưởng nàng muốn trẫm bỏ qua cho .”

      Ta ngẩng đầu, lo âu : “Hoàng thượng hứa với thiếp làm điều gì hổ thẹn với lòng mình.” Lòng bàn tay rịn mồ hôi, đây là lần đầu tiên ta thăm dò giới hạn cuối cùng của với tư cách là vị hoàng đế.

      Ta làm việc theo tình cảm, nhưng ta muốn Tô Mộ Hàn xảy ra chuyện. Hạ Hầu Tử Khâm, như thế nào, ta quả biết.

      Kỳ thực, thể giữ lại huyết mạch của hoàng thất tiền triều. hiểu tất thảy cái lợi và cái hại, ta cũng vậy.

      Trong trận chiến ở Trường Hồ, nếu chủ động tha cho y, có ngày hôm nay, bởi thế Thái hậu mới giận dữ , bà biết tha cho Tô Mộ Hàn là chủ ý của Hạ Hầu Tử Khâm, làm thế cũng là vì ta.

      Ta làm hồng nhan họa thủy, cũng thể là người vong ân bội nghĩa!

      Giọt lệ nóng bỏng trào khỏi khóe mắt, lăn xuống gò má. Lần đầu tiên ta nhận thức được đến khóc cũng hề dễ chịu.

      lẳng lặng buông tay ta, quay lưng , khẽ hỏi: “Lần này, trẫm phải đối đầu với , có phải ?”

      “Vâng!” Ta trả lời cách dứt khoát, hề do dự.

      Nam Chiếu đồng ý để y ra trận, tuyệt đối để y làm kẻ đứng ngoài. Lần này, cho dù y chỉ huy toàn quân cũng chắc chắn thất bại, bởi lẽ mọi con đường có thể thắng trận đều bị y tận tay hủy diệt.

      Mỗi lần nghĩ đến, ta lại cảm thấy đau đớn khôn nguôi...

      Nhìn bóng lưng của Hạ Hầu Tử Khâm, ta : “Chính y thông báo cho Hoàng đế Đại Tuyên biết việc thiếp ở trong quân doanh của Nam Chiếu. Y muốn Nam Chiếu bại trận, y muốn Hoàng thượng mất giang...”

      “Im miệng!” đột nhiên phẫn nộ với ta, đôi mắt vằn đỏ. “, trẫm vẫn có thể khiến Nam Chiếu bại trận!”

      Ta giật mình sửng sốt, lùi lại theo phản xạ. Ta chạm vào giới hạn kiêu ngạo của , là quân chủ nước, thể chấp nhận việc Thái tử tiền triều làm ơn và giúp đỡ . Cho dù chỉ chút xíu, nhưng khi đâm thủng lớp giấy này, theo bản năng, xung quanh dựng lên lớp rào chắn của đế vương.

      Ta hiểu Hạ Hầu Tử Khâm.

      khí bỗng chốc trở nên nặng nề, khuôn mặt ngập tràn vẻ giận dữ, nghiến răng nhìn ta, như thể đứng trước mặt là Tô Mộ Hàn.

      Giờ này ta mới biết, khúc mắc trong lòng đối với Tô Mộ Hàn, ngoài thân phận thái tử còn có rất nhiều thứ khác. Ta cũng bao gồm trong số đó.

      Rất lâu sau, đột nhiên nhắm mắt, giơ tay về phía ta, ta chần chừ giây lát, cuối cùng vươn tay nắm lấy tay , nghe thầm: “Trẫm...”

      chỉ từ rồi lặng im, tiếp nữa.

      Ta : “Hoàng thượng cần .”

      khẽ hít hơi, từ từ mở mắt, kéo ta ngồi bên mép giường, vô ý đụng vào hai chiếc hộp giường, nhìn cái song gì.

      “Khi nào giao chiến?” Ta hỏi.

      đáp lời: “Đại quân Nam Chiếu xuất phát, đóng binh ở phía trước quân ta năm dặm. Người của Đại Tuyên tạm thời chưa xuất phát, sợ gây chú ý cho do thám của Nam Chiếu, vì vậy vẫn phải đợi hai ngày.”

      “Hoàng thượng đích thân ra trận à?”

      quay sang nhìn ta, khẽ : “Đương nhiên.”

      Ta buột miệng : “Thiếp cũng .”

      Đúng như ta dự đoán, nhíu mày, lắc đầu. “ được!”

      Ta nghiến răng. “Lần này Hoàng thượng cho thiếp ra tiền tuyến, thiếp vẫn cứ . Hoàng thượng tin chắc ở đây có người ngăn nổi thiếp ?”

      Cho dù trói chặt ta lại, ta cũng nghĩ mọi cách để , hơn nữa, còn có Cố Khanh Hằng và Thanh Dương cơ mà.

      hơi sa sầm nét mặt. “Vì ư?”

      Ta quả quyết gật đầu. “Biết tiên sinh gặp nguy hiểm, sao thiếp có thể bỏ mặc? Giờ đây thiếp cầu xin Hoàng thượng tha cho y nhưng Hoàng thượng phải biết, thiếp thể bỏ mặc y. Giống như... giống như Hoàng thượng vĩnh viễn muốn Dao Phi chết.”

      Lúc nhắc đến Dao Phi, ràng thấy mắt lóe lên vẻ đau đớn. Ta hít hơi, tiếp: “Việc của nàng ta, Hoàng thượng , thiếp cũng biết vài phần. Khi nàng ta ở trong lãnh cung, thiếp chưa từng hỏi, bây giờ Hoàng thượng đưa nàng ta xuất cung, thiếp cũng hỏi. Thiếp tưởng Hoàng thượng có thể hiểu thiếp.” Ta chưa bao giờ nhắc tới chuyện của Dao Phi với người thứ hai. Ngay cả Thái hậu cũng biết, mặc dù ta biết bà hận thể giết chết nàng ta bởi bà chấp nhận nàng ta. Vì áy náy trong lòng Hạ Hầu Tử Khâm, ta có thể coi như biết gì.

      Cuối cùng cũng để lộ vẻ kinh hoàng, đúng thế, ta biết rất chuyện của Dao Phi. nhìn ta rất lâu, đột nhiên ôm chầm lấy ta, nghiến răng : “Nhưng người trẫm sâu sắc, chỉ có mình nàng.”

      Ta cảm nhận được cơ thể khẽ run.

      nơi nào đó trong trái tim tan chảy bởi mềm mại, ta hít hít mũi, : “Hoàng thượng lo gì chứ? Trong lòng A Tử xưa nay chỉ mình Hoàng thượng.”

      Khi những lời này, ta bất giác vuốt ve bụng mình, còn chưa biết, nơi này của ta có đứa con của ta và .

      sắp được làm phụ thân, ta sắp được làm mẫu thân. Thế nhưng bây giờ ta thể ra, bởi vì tính cách của , nếu biết được chuyện này, ta đừng nghĩ tới việc ra chiến trường.

      ôm chặt lấy ta, hơi thở nặng nề, mãi sau mới lên tiếng: “Trẫm sợ nàng ra ...” cho rằng ta ra mặt cứu Tô Mộ Hàn thể phân biệt tình cảm của bản thân, lưỡng lự giữa và Tô Mộ Hàn.

      Nhoài người dựa sát vào lồng ngực , ta kiên định : “, vĩnh viễn có ngày đó.” Lời này giống như ban đầu ta hứa với : Bất luận thế nào, ta vĩnh viễn hận .

      bỗng bật cười cách bất đắc dĩ: “Trẫm phát ra, trẫm thể kiểm soát nổi nàng.”

      Hai lần rồi, ta đều nghe lời , vậy nên mới sợ hãi.

      Ngước mắt nhìn khuôn mặt mệt mỏi của , ta khẽ cười, : “Bởi vì trong lòng thiếp, Hoàng thượng rất quan trọng.” Ta đến tiền tuyến vì Tô Mộ Hàn, tất nhiên cũng là vì .

      “A Tử!” thầm gọi tên ta, khom người hôn lên môi ta.

      “Hoàng thượng, Hoàng thượng!” Lý công công đứng ở bên ngoài bỗng gọi. “Hoàng thượng, Diêu Tướng quân tới trướng của Thanh Dương nương!”

      Ta sửng sốt, yên lành, Diêu Hành Niên tới trướng của Thanh Dương làm gì? Ông ta chưa từng gặp Thanh Dương mà, chẳng lẽ ông ta nhận ra điều gì rồi?

      buông ta ra, nhanh chóng đứng dậy, ra ngoài, vừa vừa : “Đợi trẫm!”

      Ta cũng đứng dậy nhưng theo. Ta đụng mặt Diêu Hành Niên tốt hơn. Băng qua tấm bản đồ ngăn cách, ta thấy bóng dáng Cố Khanh Hằng ở bên ngoài, có lẽ huynh ấy lui ra ngay sau khi Hạ Hầu Tử Khâm tiến vào.

      Hạ Hầu Tử Khâm qua chỗ Thanh Dương, chắc chắn có chuyện gì xảy ra. Ta là ngốc, lúc này cũng muốn cố ép bản thân nữa, bèn nằm lên giường ngủ giấc.

      Cũng biết ngủ được bao lâu tỉnh, ta bỗng trông thấy dựa vào đầu giường, ngủ cạnh ta. Giật mình kinh ngạc, ta vội vàng ngồi dậy. ngủ sâu, ta vừa động đậy, liền tỉnh, bấy giờ mới phát trời tối.

      nhìn ta, cười : “Lúc trẫm đến, thấy nàng ngủ rất say nên nỡ đánh thức.” Vì vậy, mới dựa vào đầu giường mà ngủ, dám lên ư?

      Ta giơ tay, xoa xoa ấn đường của . “Hoàng thượng mau nghỉ ngơi chút !” Chắc là rất lâu rồi chưa được ngủ giấc bình an.

      ngồi dậy, : “Trẫm sai người chuẩn bị đồ ăn, đợi nàng tỉnh dậy rồi dùng bữa.” Dứt lời, liền quay đầu : “Tiểu Lý Tử!”

      Lý công công đứng ngoài “vâng” tiếng, sau đó ta nghe thấy tiếng bước chân y chạy vào.

      Thực ra, ta đói, song bây giờ cho dù đói ta cũng phải ăn. thể để đứa trẻ trong bụng ta bị đói.

      Đồ ăn được mang lên, ngồi ăn cùng ta.
      Last edited by a moderator: 1/8/14

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Type: Ginnie

      Chương 76.2
      Thu dọn đồ ăn xong, giơ tay cởi y phục của mình, lên giường, ta bèn hỏi : “Hôm nay tại sao Diêu Hành Niên lại đến tìm Thanh Dương?”

      cười nhạt tiếng. “Ông ta đương nhiên muốn vặn hỏi thị nữ do công chúa mang tới, rào trước đón sau để biết chút về công chúa Đại Tuyên.”

      Ta hơi sững người, hóa ra ông ta hoàn toàn biết thân phận của Thanh Dương, cho rằng nàng ta là thị nữ của ta?

      Ha, như vậy cũng được.

      Song hành động này của Diêu Hành Niên quả chứng thực cho lời của Diêu Thục phi, Diêu Hành Niên làm gì cũng đều vì nàng ta, bằng , ông ta tới hỏi thăm Thanh Dương vì hiểu lầm nàng ta là thị nữ của ta.

      Suy nghĩ tới thất thần, lúc sực tỉnh, ta bỗng thấy Hạ Hầu Tử Khâm kề sát ta. Bàn tay lớn của ôm lấy thắt lưng ta, lòng bàn tay nóng giãy.

      khẽ cười tiếng, cúi người đè ta xuống, ta giật mình, chống tay lên người , kêu lên: “Hoàng thượng, đừng!”

      ràng cảm nhận được cứng đờ người, hai đồng tử co lại, ta vội : “Hôm nay thiếp thấy thoải mái, hơn nữa Hoàng thượng mấy ngày liền đều mệt nhọc, nên nghỉ ngơi sớm chút.”

      Đứa bé còn quá , ta sợ làm tổn thương tới nó.

      Nghe ta vậy, vẻ vui của dần biến thành lo âu, chạm mu bàn tay lên trán ta, hỏi : “Khó chịu vậy à?”

      Ta lắc lắc đầu, cười : “Trốn chạy quãng đường mới đến quân doanh, cả người thiếp đều nhức mỏi.”

      cúi người ôm ta, nằm bên cạnh, cau mày : “Trẫm quan tâm tới cảm nhận của nàng.”

      “Hoàng thượng!” Ta gọi song lắc đầu, tay ôm ta chặt hơn. Ta nằm trong vòng tay , nghe : “Ngủ thôi, hãy ngủ giấc ngon!”



      Sáng hôm sau tỉnh giấc thấy đâu nữa, ta ra ngoài, liền trông thấy Lý công công. Thấy ta dậy, y vội tiến lên hầu hạ.

      Ta bèn hỏi: “Hoàng thượng đâu?”

      Lý công công : “Sáng sớm, vừa thức dậy Hoàng thượng tới doanh trướng quân phía trước, hình như Đại Tuyên đưa văn kiện mật tới.”

      Ta cau mày. “Bây giờ vẫn chưa trở lại à?” Rốt cuộc là văn kiện mật gì mà phải lâu đến vậy?

      Song y vội lắc đầu. “, sau đó trở về, Hoàng thượng lại gọi Cố công tử tới, hình như có việc gì đó.”

      Ta hơi kinh ngạc, có điều cũng phải, lần này gặp mặt, còn chưa kịp chuyện với Cố Khanh Hằng. Có điều, chỉ cần hỏi, biết được Cố Khanh Hằng có lệnh bài trong tay nên chúng ta mới có thể vào quân doanh là biết đó là chủ ý của Thái hậu.

      Song giờ đây việc này còn quan trọng, bất kể là chủ ý của ai, ta cũng đến đây rồi.

      Ta có thể làm theo lời của Thái hậu nhưng lại khiến Đại Tuyên có lý do rất hay để xuất binh. Cho dù thế nào, đối với ta mà đây là điều vô cùng tốt, mà Thái hậu cũng chỉ nhìn vào kết quả, phải sao?

      Ta cũng nhắc tới việc của Cố Khanh Hằng, chỉ hỏi: “Còn hai người bản cung đưa đến đâu rồi?”

      “À, đều ở trong trướng của họ.” Lý công công đáp.

      Nghĩ chút, ta bèn : “Đưa bản cung tới trướng của Liêu Hứa!” Sắp ra chiến trường rồi, ta muốn hỏi xem có phải áp dụng mọi biện pháp để ngăn ngừa những biến cố bất ngờ có thể xảy ra hay .

      Cả quân doanh chỉ có mình Liêu Hứa biết ta mang thai cho nên ta chỉ tìm ông ấy, hơn nữa ta cũng rất tin tưởng vào y thuật của ông ấy.

      Lý công công có vẻ bối rối. “Nhưng nô tài phải pha trà cho Hoàng thượng.”

      Ta khẽ cười tiếng rồi : “Vậy cần phiền Lý công công nữa, bản cung tự .”

      Y gật đầu, : “Tạ ơn công chúa châm chước cho nô tài, công chúa ra khỏi cổng doanh trướng, về phía tay phải, chính là trướng thứ tư.”

      Ta gật đầu, thẳng ra ngoài. Rẽ phải, lên trước vài bước, vừa vừa đếm. Lúc qua trướng thứ ba, ta nhìn thấy Diêu Hành Niên sải bước tiến lên. Ta hơi sững sờ song ông ta lên tiếng: “Công chúa Trường Phù?” Đôi mắt đó mang đầy vẻ thăm dò.

      Khi ta còn là Đàn Phi, ông ta mới gặp qua ta có lần, ta cũng cần lo lắng hôm nay ông ta có thể nhận ra ta.

      là vô tình gặp chỉ có thể dừng chân, ta xoay người về phía ông ta, cố ý nhíu mày : “Tướng quân là...”

      Ông ta cười nhạt tiếng. “Bản tướng quân là Diêu Hành Niên.”

      Ta vờ như chợt nhớ ra, vội : “Hóa ra là Diêu Tướng quân, thất kính, thất kính.”

      Ông ta bước lên, đứng trước mặt ta, nhìn ta hồi lâu mới lên tiếng: “Công chúa giống như trong lời đồn, diễm lệ vô song.”

      Trong lời của ông ta chứa vẻ nguy hiểm, ta muốn nhiều lời với ông ta, bèn quay người, : “Diêu Tướng quân quá khen rồi, bản cung còn có việc, phụng bồi.” xong, ta bèn cất bước .

      Song ông ta đứng chắn trước mặt ta, cất lời: “Bản tướng quân còn nghe trong trận chiến Trường Hồ, công chúa khiến đại quân Bắc Tề đại bại, bản tướng tò mò, sao công chúa lại thông minh, trí tuệ như vậy?”

      Nhắc tới trận chiến ở Trường Hồ, trong lòng ta thoáng kinh ngạc, ngước mắt nhìn ông ta, ta : “Diêu Tướng quân chắc hẳn biết chuyện Hoàng thượng khi đó bị trúng độc. Nếu , với trí tuệ của Hoàng thượng, sao tới lượt bản cung ra trận?”

      Ông ta hình như giật mình sửng sốt, ngờ bí mật lớn như vậy mà Hạ Hầu Tử Khâm cũng cho ta biết.

      Ta nhân cơ hội này tiếp: “Thế nhưng bản cung rất tò mò, làm thế nào mà Diêu Tướng quân lại biết việc này? Người biết chuyện còn tưởng Diêu Tướng quân có quan hệ với người của Nam Chiếu!”

      Ông ta sa sầm mặt, giận dữ : “ bậy! Bản vương sao có thể câu kết với Nam Chiếu! Khi đó Nam Chiếu có hành động khác thường, tin tức đương nhiên là do mật thám nghe ngóng được.”

      Quả nhiên là như vậy.

      ai hiểu thời gian độc tố trong người Hạ Hầu Tử Khâm phát tác hơn Hoàng hậu Nguyên Trinh, cho nên Nam Chiếu mới có hành động khác thường. Người của Diêu Hành Niên chỉ cần nghe ngóng sơ sơ là biết việc Hạ Hầu Tử Khâm bị trúng độc và nguồn độc mà Hoàng hậu Nguyên Trinh nhắc đến. Khi ấy, Diêu Hành Niên quả giúp Hạ Hầu Tử Khâm, về điểm này, ta hề nghĩ sai.

      Ta khẽ cười tiếng rồi : “Diêu Tướng quân cần phải nổi giận, là bản cung lỡ lời.”

      Ông ta “hừ” tiếng. “Công chúa lỡ lời cũng sao, bản tướng quân để trong lòng, nhưng hôm nay bản tướng quân vô tình gặp công chúa cũng muốn cho công chúa biết hậu cung của Hoàng thượng dành cho người như công chúa. Hoàng thượng chưa từng sắc phong công chúa làm quý phi của thiên triều, công chúa vẫn nên thức thời chút, đợi chiến bình định quay trở về Đại Tuyên !”

      Nhìn ông ta, ta biết, ông ta những lời này nhằm cảnh cáo ta.

      được trở lại, được cướp địa vị vinh quang lẫy lừng trong chốn hậu cung của con ông ta.

      Ta đứng thẳng người, lạnh nhạt : “Hoàng huynh của bản cung muốn bản cung hòa thân với thiên triều, làm thể diện của Đại Tuyên ta biết để ở đâu?”

      Hiển nhiên thấy ánh mắt ông ta lóe lên vẻ căm phẫn nhưng thể ra ngoài, ông ta nghiến răng : “Công chúa đừng rượu mời uống, muốn uống rượu phạt, hừ!” Ông ta nặng nề “hừ” tiếng, phất tay áo rời .

      Nhìn bóng lưng ông ta, ta đứng lát, thở dài, về phía trướng của Liêu Hứa.

      Lúc ta tiến vào, Liêu Hứa ngồi, nghe thấy tiếng động, ngước mắt nhìn thấy ta, ông ta vội đứng dậy, khẽ hỏi: “Sao nương lại tới đây?”

      Ta tiến lên, hạ giọng : “Liêu đại phu, ta muốn theo đại quân xuất chinh, ta... có phải uống thuốc gì ?”

      Ông ta ngây người, vội lắc đầu, : “ cần, thuốc có tác dụng phụ, nương cần uống gì.”

      biết vì sao, lúc nghe ông ta “thuốc có tác dụng phụ”, ta đột nhiên nhớ tới Tô Mộ Hàn, nhớ tới loại thuốc y dùng...

      Khẽ cắn môi, ta biết lần này y có thể cầm cự được bao lâu.

      Tuy Liêu Hứa vậy song ông ta vẫn giơ tay ra bắt mạch cho ta rồi lập tức : “Thân thể của nương rất tốt, có gì đáng ngại.”

      Ta đưa tay vỗ vỗ ngực, nhíu mày : “Nhưng Liêu đại phu, vì sao ta cảm thấy khó chịu?”

      Ông ta ngẩn người lúc rồi cười, : “ nương nghĩ nhiều rồi, mức độ nôn ọe khi nghén của mỗi người là khác nhau, có người tới sớm, có người tới muộn. Có người bị khá nghiêm trọng, có người hơn.”

      Nghe vậy, ta mới yên tâm chút.

      Lát sau, ta : “Vậy, có thể dùng cách gì để che giấu việc nôn ọe ?” Ta sợ nhỡ may Hạ Hầu Tử Khâm biết.

      Ông ta nghi hoặc hỏi: “Vì sao nương muốn giấu? Ở đây đâu phải quân doanh của Nam Chiếu.”

      Ta khẽ lắc đầu, ông ta lại : “Việc này có cách nào che giấu được, lão phu cũng chịu bó tay.”

      Khẽ thở dài tiếng, ta : “ sao, cảm ơn ông.”

      Lúc xoay người định ra ngoài, ta nghe thấy phía sau vang lên giọng của Liêu Hứa: “ nương, thiếu gia làm gì, xin nương đừng ngăn cản. Cả đời này, thiếu gia sống quá mệt mỏi rồi. Chỉ cần nương sống tốt là phụ lòng thiếu gia hao tổn tâm trí vì nương.”

      Bước chân thoáng khựng lại song ta quay đầu, chỉ rảo bước ra ngoài.

      Lời của Liêu Hứa có ý gì, sao ta nghe ra chứ, đây cũng là nguyên nhân ông ta sẵn lòng rời xa tiên sinh. Thế nhưng ta nỡ, dù thế nào ta cũng nỡ.

      Rời khỏi trướng của Liêu Hứa, ta cứ thất thần, suýt đâm sầm vào Thanh Dương. Nàng ta nhìn thấy ta, chỉ nặng nề “hừ” tiếng, gì, lướt qua ta thẳng vào trong. khỏi ngoái đầu nhìn, song ta cũng nán lại lâu, lập tức trở về doanh trướng.

      Hạ Hầu Tử Khâm vẫn chưa trở lại, cũng thấy Lý công công, ta mới nhớ ra y phải pha trà cho Hạ Hầu Tử Khâm. Ta ở mình rất lâu mới nghe thấy bên ngoài có tiếng động, lúc ra, thấy Cố Khanh Hằng đứng ngoài doanh trướng, thị vệ chặn lại, cho huynh ấy vào trong. Thấy ta ra, họ mới để cho huynh ấy vào. Huynh ấy rất vui mừng, đợi ta hỏi bèn luôn: “Tam Nhi, Hoàng thượng đồng ý cho ta theo đại quân xuất chinh rồi.”

      Ta cũng cười, huynh ấy liều mạng muốn đến chẳng phải vì câu này của Hạ Hầu Tử Khâm ư?

      Ta còn có thể gì? Ta thể ngăn cản huynh ấy. Huynh ấy lại : “Chúng ta thua trong trận chiến này, muội hãy yên tâm!”

      Ta gật đầu, đương nhiên chúng ta bại trận. lát sau, ta mới : “Muội cũng xuất binh.”

      Huynh ấy sửng sốt, buột miệng : “Tuyệt đối thể, chiến trường đao kiếm có mắt, sao muội có thể ? Hoàng thượng cũng đồng ý!”

      Ta cười. “Hoàng thượng đồng ý rồi, hơn nữa, tiên sinh của muội cũng ở đó, muội phải cứu tiên sinh.”

      Lúc nghe ta nhắc đến Tô Mộ Hàn, hai đồng tử của huynh ấy co lại, huynh ấy lập tức : “Y là Thái tử tiền triều, muội cho rằng Hoàng thượng bỏ qua cho y ư? Bao nhiêu người đợi y chết, lúc đó có ai có thể cứu nổi y?”

      Lời của huynh ấy thẳng thừng, đúng trọng tâm, cho dù Hạ Hầu Tử Khâm muốn tha cho y, còn có rất nhiều người trong phái bảo hoàng muốn y chết. Lúc ấy, đến Hạ Hầu Tử Khâm cũng thể bảo vệ y.

      Ta nhắm chặt hai mắt, Tô Mộ Hàn muốn hy sinh tính mạng của chính mình để bảo vệ giang sơn của thiên triều bị ngoại tặc xâm chiếm, nhưng bọn họ vẫn thể để y sống.

      Lựa chọn tàn nhẫn cũng là thực tàn khốc nhất.

      Cố Khanh Hằng muốn ta ra chiến trường chính là vì muốn ta nhìn thấy tình cảnh khiến ta tuyệt vọng.

      Chán nản cười tiếng, ta hé môi : “Việc này cần nữa.”

      “Tam Nhi...”

      “Khanh Hằng...” Mở mắt nhìn huynh ấy, ta : “Muội thể ngăn cản những việc Hoàng thượng muốn làm nhưng người cũng thể ngăn cản những việc muội muốn làm.”

      Có lẽ huynh ấy thể hiểu được những lời này của ta, ta chỉ muốn ôm mối hận suốt đời.

      Huynh ấy còn định nhưng cuối cùng lại im lặng.

      Hai người ngồi rất lâu trong trướng, đột nhiên huynh ấy cất lời: “Ta phải chuẩn bị cho việc xuất chinh, muội nghỉ ngơi !” xong, huynh ấy xoay người định .

      Ta đột nhiên lên tiếng: “Khanh Hằng, cha huynh cả đời tận tâm tận lực vì hoàng triều Tuân gia, huynh...”

      “Tam Nhi!” Huynh ấy quay người ngắt lời ta, trầm giọng : “Cha huynh cung cúc tận tụy vì Tuân gia, đó đều là vì giang sơn của thiên triều, nhưng bây giờ kẻ ngoại tộc cuồng vọng muốn xâm phạm giang sơn thiên triều ta, nếu cha ta còn sống, ông cũng cho phép!” tới câu cuối cùng, ta thấy đôi tay buông thõng hai bên của huynh ấy siết chặt thành nắm đấm.

      Thù nước hận nhà trong thời khắc này lên ràng.

      Cố Địch Vân là ngu trung, nhưng đối diện với Cố Khanh Hằng, ta bỗng cảm thấy buồn bã. Song huynh ấy chỉ khẽ mỉm cười, xoay người nhanh ra ngoài.

      Ta gọi huynh ấy lại, lời gì cũng cần nữa.

      Tới tận đêm khuya, Hạ Hầu Tử Khâm mới trở lại, ta có thể nghe thấy tiếng của toàn quân thi thoảng vang lên bên ngoài. Ta biết nhóm người đầu ra tiền tuyến.

      vẫn nhắc từ tới quân .

      Đến ngày thứ hai, tiền tuyến báo tin khai chiến về.

      Ta cuống quít ôm chiếc hộp của Tô Mộ Hàn vào lòng, thuốc của Phương Hàm tất nhiên thể quên. Lúc ta ra, Hạ Hầu Tử Khâm chuẩn bị xe ngựa cho ta, toàn bộ ngự tiền thị vệ đều vây quanh xe ngựa, từ đầu đến cuối ta hề nhìn thấy bóng dáng của Hạ Hầu Tử Khâm.

      Thanh Dương lên xe, nàng ta muốn con ngựa. Liêu Hứa cũng xuất , vậy mà ta tưởng ông ta . Lần này, ta phải là quân sư cho nên cũng cần tiên phong dẫn đầu. Chiến bắt đầu, đợi ta qua chắc hẳn toàn mùi khói lửa chiến trường.

      Trong xe, ta nhìn Liêu Hứa, : “Liêu đại phu xuất chinh, chỉ đơn giản là vì ta nhỉ?”

      Ông ta sững người, lắc đầu cách bất đắc dĩ nhưng gì. Ta biết, ông ta cũng lo lắng cho Tô Mộ Hàn, thế nhưng ông ta thể cự tuyệt mệnh lệnh của y.

      Càng tới gần chiến trường, cảm giác thanh chém giết càng vang dội khắp đất trời. Ta vén rèm xe lên, trông thấy đằng trước khói bụi bay cuồn cuộn. Binh sĩ hai nước chém giết lẫn nhau, còn phân biệt nổi ai với ai.

      Ta bất giác cắn môi, liếc mắt về phía bóng dáng khiến ta lo âu nhưng cách quá xa, lại có quá nhiều cách trở, ta thể nhìn thấy.

      Bỗng nghe thấy Thanh Dương hét lớn tiếng “tra...”, ta chưa kịp nhìn, thấy ngựa của nàng ta lao lên như tên bay. Đáy lòng ta bỗng nặng trĩu, nàng ta nhìn thấy y!

      Nàng ta nhất định nhìn thấy y!

      Lúc này, ta cũng màng gì cả, bước nhanh ra ngoài cửa xe ngựa, định đứng dậy thị vệ ngăn lại, gã nhíu mày : “Công chúa mau vào trong , nếu người xảy ra sơ sót gì, chúng thuộc hạ biết ăn thế nào!”

      rất to. Ta loáng thoáng nghe thấy lời gã nhưng thể kìm lòng được.

      Ngước mắt nhìn, thấy y, ta chỉ có thể nhìn về phía Thanh Dương lao lên. Trường kiếm của nàng ta rút khỏi bao, xông vào lớp lớp vòng vây, bên cạnh ngựa của nàng ta, chỉ thấy bóng dáng từng người ngã xuống.

      Vì Tô Mộ Hàn, nàng ta sẵn sàng liều mạng.

      Lúc này ta mới hoàn hồn, Hạ Hầu Tử Khâm đâu? ở chỗ nào?

      Ta hét lớn: “Hoàng thượng đâu?” Lần này, đích thân chỉ đạo, có Diêu Hành Niên ở đây, chắc cần ra trận.

      Thị vệ nhìn về phía bên trái, giơ tay : “Hoàng thượng ở kia!”

      Ta nhìn theo hướng y chỉ, thấy phía đó có rất nhiều người, ta loáng thoáng trông thấy lá cờ chiến thắng đứng nhưng từ đầu đến cuối nhìn thấy bóng dáng Hạ Hầu Tử Khâm. Có điều, xung quanh chắc có rất nhiều người ở bên, điểm này, ta cần lo lắng.

      Lúc xe ngựa tiến lên phía trước, ta nghe thấy tiếng trống trận khác vang lên giòn giã, truyền đến từ đầu kia chiến trường. Trong lòng hoảng sợ, mắt nhìn theo, mặc dù ta nhìn thấy nhưng cũng biết quân đội của Đại Tuyên tấn công tới!

      Đúng như Tô Mộ Hàn , Nam Chiếu bị đánh gọng kìm!

      Tim quặn thắt, ta thầm cầu nguyện cho Tô Mộ Hàn nhất định đừng xảy ra chuyện, ta cầu nguyện Thanh Dương có thể tới bên cạnh y.

      Quân đội của thiên triều có thể mở đường cho nàng ta!

      Ôm chặt chiếc hộp trong lòng, ta hít sâu.

      Tiên sinh à, ta cầm theo thuốc của người, người nhất định phải cầm cự được!

      Liêu Hứa ngồi trong xe cuối cùng kìm được, thò đầu ra, lo lắng hỏi ta: “ nương, có nhìn thấy thiếu gia ?”

      Ta lắc đầu, , ta chưa nhìn thấy gì.

      Ta ở cách quá xa nơi Hạ Hầu Tử Khâm đứng, các thị vệ cho xe ngựa tiến lên, ta cũng hạ lệnh tới gần. Xe ngựa cuối cùng dừng lại, bị ngăn cách bởi các binh sĩ ùn ùn kéo đến từ xa, ta thể nhìn thấy gì.

      Giờ đây cũng còn trông thấy bóng dáng Thanh Dương.

      Ta cắn môi, ta cũng biết thời khắc này bản thân mình chẳng thể làm được gì. Chỉ có cách chờ đợi.

      Chờ đợi trong lo âu, đối với ta, thời gian lúc này trôi qua chậm chạp hơn bất cứ thứ gì. Ta cơ hồ sắp ngồi nổi nhưng đứng cũng yên, phải làm thế nào đây? Ta vẫn thể làm gì.

      Ta cũng biết lần này ta đến rốt cuộc có cứu được y , hay chỉ có thể trơ mắt nhìn y chết chiến trường...

      Phía Hạ Hầu Tử Khâm, cửa ải này ta cũng qua nổi, phải sao? Bởi vì việc này chỉ dính dáng đến vấn đề của , hai người. Đó là cả giang sơn của thiên triều, chính xác hơn là thống trị của vương triều Hạ Hầu.

      Hạ Hầu Tử Khâm có thể bao che cho y nhưng cách nào thuyết phục được người khác. Thái hậu chính là người khó thuyết phục nhất.

      Trước khi lên đường, bà bà giao Hạ Hầu Tử Khâm cho ta, vì vậy, ta phải suy nghĩ mọi điều vì Hạ Hầu Tử Khâm, thế nhưng ta thể tha thứ cho việc tiên sinh của ta bị đối xử bất công đến thế.
      Last edited by a moderator: 1/8/14

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Type: Ginnie

      Chương 76.3
                Nhìn chăm chú, mặc dù ta thấy nhưng cũng biết Nam Chiếu liên tục bại trận, phía sau lại có quân mai phục. ngọn núi cao chót vót kia, ta lờ mờ thấy được màu vàng.

                Ta biết, đó chính là Hoàng đế Đại Tuyên.

                Trận chiến này kéo dài từ sáng sớm tới tận nhá nhem tối, ta mới trông thấy có binh sĩ vội vã lui xuống, chạy về phía Hạ Hầu Tử Khâm. Tay túm chặt mép xe, ta nhìn về hướng đó theo bản năng.

                Binh sĩ len vào trong đám người, chẳng mấy chốc, lại thấy y chạy ra, người phía đó đột nhiên chuyển hướng, tiến về phía bên trái.

                Đợi dòng người thưa hơn, cuối cùng ta nhìn hình dáng của Hạ Hầu Tử Khâm, ta sửng sốt, muốn đâu?

                Trong đầu lóe lên suy nghĩ, ta vội hét lên: “ theo đội kỵ mã của Hoàng thượng!”

                Thị vệ giật mình, quay đầu nhìn về phía trước, sau đó chỉ biết im lặng, đánh xe ngựa đuổi theo. Ngự tiền thị vệ bảo vệ ta vội thúc ngựa vây xung quanh xe ngựa của ta. Nếu ta đoán nhầm, Nam Chiếu đại bại, Hoàng đế Nam Chiếu chắc vội vã trốn chạy! Như vậy, Tô Mộ Hàn nhất định cũng cùng đường với y! Hạ Hầu Tử Khâm muốn chặn bọn họ!

                Ta quay sang nhìn về phía Đại Tuyên, quả nhiên màu vàng vừa nãy còn thấp thoáng nhìn thấy, giờ mất bóng. Có vẻ Hoàng đế Đại Tuyên cũng xuất phát! Trong lòng căng thẳng, Hoàng đế Nam Chiếu chết chắc rồi, bao nhiêu người đợi chờ muốn giết y như vậy!

                Xe ngựa phi nhanh như tên bắn, ta càng trở nên căng thẳng. Liêu Hứa sa sầm mặt, lo lắng nhìn về phía trước. Cảnh sắc ven đường lùi lại phía sau, ta hít sâu mấy hơi, cúi đầu nhìn, chắc chắn rằng chiếc hộp vẫn ở trong lòng mới thở phào.

                Xe ngựa theo đội quân đằng trước, rẽ vào con đường bên cạnh, ta nhìn ra ngoài, trong đầu lên tấm bản đồ Tô Mộ Hàn đưa ta khi ấy. Ta nhắm mắt, tấm bản đồ càng hơn.

                Nếu Hoàng đế Nam Chiếu rời từ đầu đó, vậy chắc chắn y muốn lui về lãnh thổ Nam Chiếu. Hoàng hậu Nguyên Trinh chặn từ đằng này, lối ra cách phía trước khoảng hai dặm, còn binh sĩ của Hoàng đế Đại Tuyên bọc đánh phía sau Hoàng đế Nam Chiếu.

                Mở choàng mắt, ta với thị vệ đánh xe ngựa: “Phía trước có gia lộ, rẽ phải!” Nơi này có con đường , có thể chạy thẳng. Khi đó Tô Mộ Hàn đánh dấu các lính gác của Nam Chiếu đứng ở vị trí nào, nhưng giờ đây Nam Chiếu bại trận, những lính gác này ắt hẳn rút lui!

                Chúng ta ít người, có thể nhanh chóng qua con đường này nhưng Hạ Hầu Tử Khâm thể, bọn họ chắc chắn chạy thẳng nhanh hơn.

                Ánh mắt gã thị vệ lóe lên tia kinh ngạc, y còn chần chừ, thấy giao lộ ngay trước mắt, ta lạnh lùng : “Còn rẽ!”

                Y vẫn do dự, bởi vì đội kỵ mã của Hạ Hầu Tử Khâm rẽ mà thẳng! Bọn họ phụng mệnh Hạ Hầu Tử Khâm, phải bảo vệ ta chu toàn, chắc chắn cũng dám tự ý quyết định.

                Trong tình thế khẩn cấp, ta giơ tay kéo dây cương, giật mạnh dây, ngựa hí lên tiếng, chạy như bay vào con đường bên cạnh.

                Thị vệ khẽ kêu lên nhưng lúc này thể quay đầu.

                Khi sắp đến cuối đường, loáng thoáng nghe thấy tiếng vó ngựa đằng trước, nghe thanh còn khá xa. Ta siết chặt tay, biết thanh ta nghe được là người của Nam Chiếu hay người của thiên triều, thế nhưng bây giờ có đường lui, chỉ có thể xông tới.

                Hoàng đế Nam Chiếu muốn rút lui, bên cạnh chắc chắn thiếu thị vệ, nhưng với địa hình nơi này, y thể mang nhiều người. Mà ngự tiền thị vệ bên cạnh ta cũng có thể chống lại được trận.

                Đợi chi viện tới phải việc khó.

                Các thị vệ cũng nghe thấy tiếng vó ngựa bên đó, bội kiếm bên người rút khỏi bao, có người tiên phong xông lên, ta thấp thỏm lo âu, xe ngựa lao lên. Tiếng vó ngựa lại vang lên từ phía sau ta, trong lòng kinh hãi, quả nhiên trông thấy sắc mặt lạnh băng của Hạ Hầu Tử Khâm.

                Ta ngờ tốc độ của lại nhanh như vậy! Đám thị vệ cúi đầu hành lễ, vừa định cất lời nghe thấy tiếng của đội binh lính khác truyền đến, đưa mắt ra hiệu, xe ngựa của ta nhanh chóng lùi lại phía sau, đám thị vệ tiến lên, bao vây trước mặt ta.

                Còn ta cũng nhìn , phục trang của binh sĩ Nam Chiếu!

                Căng thẳng tới mức toàn thân run rẩy, ta nhìn chăm chú, phía sau binh sĩ Nam Chiếu, ta trông thấy Hoàng đế Nam Chiếu và Hoàng hậu Nguyên Trinh. Sau nữa...

                Tô Mộ Hàn!

                nhìn thấy rồi, vừa cảm thấy yên tâm vừa cảm thấy lo lắng.

                “Thiếu gia!” Liêu Hứa kinh hãi kêu thành tiếng.

                Ta mặc kệ ngăn cản của thị vệ, xuống xe ngựa, bọn họ cho ta tiến lên.

                Binh sĩ của thiên triều nhanh chóng tiến lên trước, ta trông thấy cung thủ!

                Lên dây, kéo căng cung, tất cả các động tác đều dứt khoát.

                Hoàng đế Nam Chiếu ý thức được biến động khác thường của bên này, chỉ thấy y huơ tay, quay đầu ngựa, trong chớp mắt, cả đội ngũ đột ngột dừng lại. Ta biết, chắc chắn bọn chúng bị bao vây phía sau.

                Tốc độ của Hoàng đế Đại Tuyên cũng chậm.

                Tất cả thời gian đều vừa đúng cùng thời điểm.

                Ta trông thấy Hạ Hầu Tử Khâm khẽ vẫy tay, cung thủ cấp tốc lại gần lần nữa. cũng thúc ngựa tiến lên. Thị vệ theo sát bên cạnh, bảo vệ .

                Giờ đây ta mới phát ta chưa hề nhìn thấy bóng dáng của Diêu Hành Niên, có lẽ ông ta vẫn ở lại chiến trường, có điều đây phải là điều mà ta muốn truy cứu vào lúc này.

                Ta tiến lên vài bước theo phản xạ song thị vệ ngăn lại, : “Công chúa... xin công chúa đừng tiến lên nữa!”

                Ta cắn môi , đưa mắt nhìn về phía trước.

                Binh sĩ Nam chiếu vây thành vòng, bảo vệ người ở giữa, tất cả mọi người lúc này đều bất động. Ai cũng hiểu, Hoàng đế Nam Chiếu thể thoát nổi. Nhưng ta chỉ lo lắng cho Tô Mộ Hàn, khi mũi tên bắn ra, ai có thể bảo vệ được y?

                Nhìn thấy cung tên trong tay các binh sĩ từ từ nhắm chính xác người phía trước, ta sửng sốt kinh hãi, sợ Hạ Hầu Tử Khâm hạ lệnh bắn tên. Trong tình huống nguy cấp, ta cướp lấy thanh kiếm của thị vệ bên cạnh, y sợ ta bị thương, dám giành với ta. Kề kiếm lên cổ mình, ta hạ giọng : “Để bản cung qua, bằng bản cung chết trước mặt ngươi!”

                Thị vệ sợ tái mặt, y sơ ý cái, ta liền lách người tiến lên.

                “Công chúa!”

                Đằng sau, biết ai gọi ta nhưng ta thể quay đầu. Chạy lên trước vài bước, ta nhìn thấy ánh mắt Tô Mộ Hàn nhìn về phía ta, ta thầm kinh ngạc, thấy y khẽ lắc đầu, ta bỗng dưng đứng sững người, bước chân cũng dừng lại.

                Y muốn ta đừng qua, ta hiểu ý của y, nhưng giờ khắc này, ta còn có thể bình tĩnh nhìn y rơi vào muôn trùng vây, thể thoát thân ư?

                Lúc này, đột nhiên nghe thấy Hoàng đế Nam Chiếu bật cười lớn, với Hạ Hầu Tử Khâm: “ ngờ, ngươi và Hoàng đế Đại Tuyên lại câu kết nhanh như vậy!” Y xong, gân xanh nổi trán, ánh mắt lóe lên, đột nhiên nhìn thấy ta, y bỗng sững người.

                Ta chỉ cảm thấy thất kinh, y quay đầu nhìn về hướng Tô Mộ Hàn.

                Hoàng hậu Nguyên Trinh dường như ý thức được, vội ghìm dây cương, chặn phía trước Tô Mộ Hàn. Ta mới nhớ ra, khi đó Hoàng đế Nam Chiếu xuất phát cùng bọn họ. Có lẽ Hoàng hậu Nguyên Trinh vẫn chưa ra chuyện Liêu Hứa và ta mất tích.

                Khi đó thấy Liêu Hứa trở lại, Hoàng hậu Nguyên Trinh chỉ cần phái người quay về là biết ông ta hề về doanh trại lấy thuốc, thậm chí người được cho là ta ở trong doanh trướng cũng bị thay thế. Lẽ nào nàng ta biết tất thảy đều do Tô Mộ Hàn giở trò? Nàng ta , chính vì sợ Hoàng đế Nam Chiếu gây bất lợi cho Tô Mộ Hàn.

                Ta vẫn cảm kích nàng ta về điểm này.

                Điều ta sợ hãi nhất phải là Tô Mộ Hàn xảy ra chuyện ư?

                Lúc này, ta thấy cơ thể Tô Mộ Hàn hơi lảo đảo, Hoàng hậu Nguyên Trinh giật thót mình, vội giơ tay đỡ lấy y. Ta sợ tới mức thắt lòng, bởi lẽ ta biết, lần này phải y giả vờ, y cũng cần giả vờ nữa.

                Công hiệu của loại thuốc mà Liêu Hứa điều chế hết rất nhanh.

                Ta hoảng hốt, biết nên làm thế nào, bèn tiến lên phía trước bước theo bản năng, chỉ nghe tiếng “vù vù” từ sau vang đến, binh sĩ của Nam Chiếu ngã xuống. Ta vô cùng kinh ngạc, Hoàng đế Đại Tuyên.

                Y đợi đàm phán mà trực tiếp bắn cung!

                Đám người phía trước bỗng trở nên hỗn loạn, bên này, biết ai câu: “Bắn tên”, vô số mũi tên huyền thiết bay về phía Nam Chiếu. Ta vô cùng hoảng sợ, cuống quýt xông lên, Hạ Hầu Tử Khâm dường như phát ra, nhanh chóng trở mình xuống ngựa, ngăn ta lại.

                Ta bật khóc. “Hoàng thượng hãy cứu y, Hoàng thượng hãy cứu y !”

                “A Tử!” kéo mạnh cơ thể chực lao ra của ta, nghiến răng : “Nàng bình tĩnh chút !”

                Ta biết, ta hiểu, Đại Tuyên động thủ, thiên triều chắc chắn thể rớt lại phía sau. hạ lệnh, có tướng quân ra trận hạ lệnh. Bao nhiêu người như vậy chứng kiến, làm hoàng đế của thiên triều, thể đường đường chính chính tha cho y. Huống chi bây giờ Tô Mộ Hàn ở trong chiến trận, cho dù y muốn thoát ra ngoài, Hoàng đế Nam Chiếu cũng chưa chắc đồng ý thả người!

                Thế nhưng, bảo ta trơ mắt nhìn, ta làm nổi!

                Toàn thân run rẩy, cho dù dám nhưng ta cũng chỉ có thể nhìn về phía ấy.

                Song ta kinh ngạc phát , hướng bay của những mũi tên phải đều nhắm vào người ngồi lưng ngựa.

                Mở tròn mắt, những rối ren trong lòng cũng trở nên thả lỏng, hóa ra vẫn có thể đàm phán, chẳng qua họ chỉ muốn giải quyết những binh sĩ kia thôi.

                Bàn tay ta túm y phục run rẩy dữ dội, đúng thế, muốn trả ơn Tô Mộ Hàn, còn giết Hoàng hậu Nguyên Trinh. Nếu tất cả bọn họ đều bị giết bởi cung tên loạn lạc cũng phải là thượng sách.

                Bỗng nghe thấy có người cao giọng hô tiếng: “Thiếu gia”, ta mới sực tỉnh, liền trông thấy dáng vẻ mềm mại của nữ tử lao vút qua đầu chúng ta, vững vàng rơi vào trong vòng chiến phía trước.

                Ta cảm thấy chấn động, Thanh Dương đến!

                Ta muốn gọi nàng ta nhưng muộn.

                Lúc này nàng ta xông vào, chắc chắn phải đối mặt với vô vàn hiểm nguy, bởi vì ngoài binh sĩ của Nam chiếu, nàng ta còn phải chống lại những mũi tên bay ngợp trời. ai có thể thu lại tất cả cung tên chỉ vì bỗng nhiên có người xông vào, ai có thể đặc biệt ra lệnh mũi tên né tránh nàng ta bởi vì nàng ta tới cứu người.

                Điều này hoàn toàn thể.

                Tô Mộ Hàn cũng nhìn thấy nàng ta, dường như muốn nhưng đột nhiên khom người, bắt đầu ho dữ dội.

                “Tiên sinh!” Ta hét lớn.

                Hạ Hầu Tử Khâm ôm chặt lấy ta, nghiến răng : “Trẫm bảo nàng được qua!”

                Đúng, có thể thấy là ta qua nổi, nhưng nếu qua, sao ta có thể yên tâm?

                Thấy y ngã khỏi lưng ngựa, trái tim ta như bị bóp chặt, đau tới mức gần như thể thở nổi.

                May mà Thanh Dương đỡ lấy y!

                “Keng, keng”, những mũi tên bắn về phía y đều bị Thanh Dương dễ dàng dùng trường kiếm gạt ra. Sau khi tạm thời thở phào, ta lại bắt đầu căng thẳng. Người của Đại Tuyên biết có chuyện gì, cứ thấy có người xuống ngựa là trong vòng vây bên dưới, những mũi tên nhắm chuẩn vào bọn họ liên tục bắn ra.

                Thanh Dương, ngươi có thể cản nổi ?

                Lúc này, bỗng nghe thấy đội ngũ chạy tới từ phía sau chúng ta, ngoái đầu nhìn, ta thấy đầu là Diêu Hành Niên. Xem ra chiến bên đó kết thúc, nếu , ông ta thể thoát khỏi đó mà tới đây. Ánh mắt của ông ta nhìn về phía trước, đột nhiên hai đồng tử co lại, bàn tay cầm dây cương bỗng siết chặt.

                Ta giật mình thảng thốt, vừa nhớ ra ông ta cũng nhận ra Tô Mộ Hàn!

                Đây cũng là điều ta sợ hãi nhất, người của phái bảo hoàng tha cho y.

                Người bên cạnh đột nhiên hạ lệnh: “Xông lên cho trẫm, bắt sống Hoàng đế Nam Chiếu và Hoàng hậu Nguyên Trinh!”

                vừa hạ lệnh xong, cung thủ đằng trước thu lại cung tên, cấp tốc lui ra. Ta trông thấy binh sĩ phía sau họ nhân cơ hội lao lên. Ta cảm kích nhìn Hạ Hầu Tử Khâm, cho Thanh Dương cơ hội trốn thoát. có cung tên loạn lạc, Thanh Dương muốn thoát thân vô cùng đơn giản.

                Ta cắn môi nhìn, nắm chặt tay ta. cần , ta cũng hiểu nỗi khổ tâm của . Những thứ làm chỉ có vậy nhưng là ân huệ lớn nhất rồi, phải sao?

                Binh sĩ của thiên triều xông lên, đội ngũ đằng trước bỗng tách ra. Phía Đại Tuyên cũng ngừng bắn tên, bây giờ Hoàng đế Đại Tuyên chắc nghi ngờ, có điều bên này ngừng bắn tên, y cũng thể dừng lại.

                Dù sao thiên triều và Đại Tuyên cũng là đồng minh.

                Thanh Dương vung kiếm đâm xuyên lồng ngực của binh sĩ Nam Chiếu, đỡ Tô Mộ Hàn, nhún người nhảy ra khỏi vòng vây, rơi xuống vùng đất trống phía trước. Ta cảm thấy vui mừng, nhưng bọn họ mới được vài bước, Tô Mộ Hàn bỗng dưng khom người, ngụm máu bắn lên ngực Thanh Dương, cơ thể cầm cự được, ngã xuống.

                Thanh Dương sợ hãi kêu lên, trường kiếm trong tay nàng ta chống đỡ được, cũng trượt theo.

                “Tiên sinh!” Ta định xông lên phía trước, song Hạ Hầu Tử Khâm kéo ta buông. Quay sang nhìn , ta vội : “Hoàng thượng để thiếp qua đó, trong tay thiếp có viên thuốc có thể cứu được y! Hoàng thượng!”

                Ta chỉ có thể cầu xin , nếu buông ta, dù thế nào ta cũng chẳng thể qua đó.

                Bỗng ta nghe thấy Diêu Hành Niên lên tiếng: “Các ngươi lên bảo vệ công chúa!”

                “Vâng!” cặp binh sĩ tiến lên.

                “Hoàng thượng...” Ta khóc nhìn , cuối cùng cũng động lòng, nghiến răng thả tay.

                Liều mạng chạy ra, ta thấy Liêu Hứa xuống xe ngựa, chạy về phía bọn họ.

                “Tiên sinh!” Ta nhào lên phía trước, y níu chặt lồng ngực, ho tiếng, dòng máu đỏ thẫm trào ra khỏi miệng.

                Thanh Dương ôm lấy y, khóc nức nở. “Thiếu gia! Liêu Hứa, mau cứu người, ngươi mau cứu người !”

                Trán Liêu Hứa đầm đìa mồ hôi. Run rẩy mở chiếc hộp trong lòng, lấy viên thuốc của Phương Hàm ra, ta nghiến răng : “Nhìn , ta mang thuốc tới!” xong, ta giơ tay qua định đút cho y uống.

                Thanh Dương bỗng ngăn ta lại, : “Thuốc của tỷ tỷ cần phải hòa tan bằng nước ấm mới có thể dùng.” Ta thấy môi nàng ta bị cắn rách vì dùng sức.

                Ta cảm thấy đầu ong lên, phẫn nộ nhìn nàng ta, giận dữ : “Sao ngươi sớm?” Bây giờ bảo ta phải đâu để lấy nước ấm chứ?

                Cuối cùng nàng ta òa khóc. “Ta cũng biết như vậy... Thiếu gia, thiếu gia, người nhất định phải cầm cự, thiếu gia...”

                Liêu Hứa thốt lời, rút ngân châm từ trong tay áo, chần chừ giây lát, đâm xuống huyệt đản trung của y. Ta giật nẩy mình, đó là tử huyệt! Nhưng nếu phải trong tình thế còn cách nào, ta biết Liêu Hứa dùng.

                Ông ta lau qua mồ hôi, trầm giọng : “Thiếu gia hãy chịu đựng chút, đỡ nhanh thôi.” xong, ông ta liền nháy mắt, ra hiệu cho Thanh Dương, Thanh Dương hiểu ý, cuống quýt đỡ y dậy.

                Binh sĩ theo ta trở lại định lên giúp nàng ta, nhưng nàng ta đẩy bọn họ ra, cho bọn họ chạm vào Tô Mộ Hàn.

                Nắm chặt thuốc trong tay, ta vội vàng đứng dậy theo, y vẫn chưa hôn mê, nghiêng người dựa vào Thanh Dương, song tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống. Cây ngân châm vừa nãy của Liêu Hứa giúp y giữ được chút sức lực, chúng ta chắc có thể rời khỏi nơi này trước.

                Bên đó có xe ngựa.

                Cắn môi, ta chạy lên đỡ bên kia của y. Y nhìn ta, sắc mặt trắng bệch đến mức gần như trong suốt, sau đó lại ngoảnh đầu nhìn phía sau.

                Ta biết y lo lắng điều gì, vội : “Tiên sinh yên tâm, Hoàng thượng đồng ý chuyện của Hoàng hậu Nguyên Trinh.”

                Nghe vậy, khóe môi y nở nụ cười, sau đó lại cau mày, lòng ta thắt lại, thấy Liêu Hứa : “Nhanh, nhanh!”

                Đỡ y rời , đột nhiên y khẽ gọi ta: “Tử Nhi...”

                Ta nức nở lên tiếng: “Tiên sinh cần gì, Tử Nhi hiểu cả. Nhưng người phải cố gắng cầm cự, người từng muốn nhìn thấy con của Tử Nhi chào đời. Người hứa với Tử Nhi, phải sống tốt.”

                , ta bỗng nghe thấy Thanh Dương hét lên: “Thiếu gia, cẩn thận!”

                Chỉ trong nháy mắt, bên tai vang lên tiếng “keng”, mũi tên huyền thiết bay đến bị trường kiếm của Thanh Dương chặt gãy. Ta vừa thở phào nhõm, lại nghe thấy tiếng mũi tên bay tới, vừa ngước mắt nhìn, bỗng nhiên có cảm giác thân thể của Tô Mộ Hàn ép tới.

                Nghe thấy tiếng mũi tên xuyên vào cơ thể...

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 77.1
      Type: Ginnie


      “Tiên sinh, a...” Đau đớn tựa như ngàn mũi dao xé nát con tim, xen lẫn cả nỗi tuyệt vọng, ta điên cuồng ôm lấy y, chặt.

      Tấy thảy chỉ xảy ra trong nháy mắt, hai mũi tên. Thanh Dương kịp ra tay hỗ trợ. Có lẽ nàng ta nhìn thấy nhưng cũng cứu, bởi lẽ chẳng phải mũi tên thứ hai bắn ngay sau đó nhắm chính xác vào ta sao? Thế nhưng mũi tên ấy lại hề đâm vào cơ thể ta.

      “Thiếu gia!”

      “Thiếu gia!”

      Thanh Dương và Liêu Hứa cuống quýt đỡ lấy y, ta chỉ nhìn thấy lồng ngực y trong thoáng chốc loang sắc đỏ...

      Mũi tên này đâm nát con tim.

      Của ta, của Thanh Dương, của Liêu Hứa. Còn cả của Hoàng hậu Nguyên Trinh.

      Tiếng kêu “Linh Nhi” của nàng ta chứa đầy vẻ hối hận.

      Ta bỗng ngẩng phắt đầu, nhìn về hướng mũi tên bắn ra, trong mắt Hạ Hầu Tử Khâm tràn ngập nỗi kinh hoàng. Phía sau , Diêu Hành Niên chưa kịp thu cung tên, lạnh lùng nhìn ta.

      Diêu Hành Niên!

      Ta nghiến răng nghiến lợi thầm nhẩm cái tên này, ta tuyệt đối tha cho lão ta! Tuyệt đối tha cho lão ta!

      Lúc này, chỉ thấy Hạ Hầu Tử Khâm gầm lên: “Còn mau lên bảo vệ công chúa!” Ngự tiền thị vệ bên cạnh vội vàng chạy tới, ta biết, sợ có mũi tên tiếp theo lao tới đả thương ta.

      Thế nhưng ta kịp đợi người của đến cứu ta, cuối cùng ta hiểu vì sao ban nãy Diêu Hành Niên chủ động sai đội binh sĩ bảo vệ ta, chỉ vì những kẻ này đều là người của lão ta, là tâm phúc của lão ta! Bọn họ có thể thấy chết mà cứu khi lão ta bắn tên về phía ta và Tô Mộ Hàn.

      Ta ngốc, đáng lẽ ra nên nghĩ đến điều này từ lúc nãy mới phải! Tại sao ta lại nghĩ ra, tại sao? Vừa nãy ta lo lắng đến lú lẫn rồi! Song bây giờ có hối hận nữa cũng vô ích!

      Quay đầu, thấy người của Đại Tuyên đến, ta có thể nhìn thấy Hoàng đế Đại Tuyên. Mặc kệ tất thảy, ta hét lớn: “Hoàng huynh...”

      Tiếng gọi này dù xa lạ hơn nữa, ta cũng nhất định phải thốt lên. Ở đây, ta là Công chúa Trường Phù của Đại Tuyên, là muội muội của Hoàng đế Đại Tuyên.

      Y có thể nhận ra tình hình bên này của ta, y cứu ta, vì thể diện của Đại Tuyên, y cứu ta!

      Quả nhiên, đồng tử của y co lại, y với người bên cạnh: “Thập Hạ!”

      Ta nhìn , đó chính là thị vệ ta từng gặp ở Thượng Lâm uyển. Thập Hạ phi người tới, nhìn ta cái, hơi kinh ngạc, ta mới nhớ ra khuôn mặt mình khác xưa. Có điều, giờ đây y cũng kịp làm gì nữa, chỉ đón lấy cơ thể Tô Mộ Hàn, Thanh Dương vội yểm trợ y, cuối cùng chúng ta cũng có thể lùi về phía sau cho tới khi người của Đại Tuyên đưa chúng ta vào vòng vây.

      Trong lòng nhớ ra, ta ngước mắt nhìn, trông thấy ánh mắt thất vọng của Hạ Hầu Tử Khâm. chắc chắn trách ta thà cầu cứu Đại Tuyên chứ muốn bảo vệ. Ta đau đớn nghiêng mặt , ta cũng còn cách nào.

      Hoàng hậu Nguyên Trinh muốn bảo vệ ta nhưng Diêu Hành Niên lại muốn giết ta và Tô Mộ Hàn. Lúc này, e là Hạ Hầu Tử Khâm chỉ có thể bảo vệ được ta nhưng bảo vệ nổi Tô Mộ Hàn.

      Hoàng đế Đại Tuyên sai người cõng Tô Mộ Hàn, ra hiệu cho đội quân tiên phong rút lui. Ta chần chừ giây lát, cuối cùng quay đầu lại, theo họ, lùi về quân doanh của Đại Tuyên.

      Đặt Tô Mộ Hàn lên giường, Thập Hạ xoay người, : “Thuộc hạ tìm quân y.”

      Ta vội : “ cần đâu, phiền ngươi đun nóng bình nước cho ta!” Nơi này chắc có ai y thuật cao hơn Liêu Hứa, cũng có ai hiểu bệnh tình của Tô Mộ Hàn hơn Liêu Hứa.

      “Thiếu gia...” Thanh Dương òa khóc bên giường y, người nàng ta loang mảng máu lớn, càng nhìn càng thấy kinh hãi.

      Hai chân run rẩy, nhưng ta vẫn muốn tiến lên. Nửa quỳ trước mặt y, nắm lấy tay y, nước mắt điên cuồng tuôn rơi, song ta dám khóc vì sợ y đau lòng. Y nhắm chặt mắt, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ, chỉ có chỗ bị mũi tên đâm là đỏ thẫm, máu chảy ồ át.

      Liêu Hứa bước lên, rút ngân châm ra, lấy đoản kiếm, nhàng cắt y phục của Tô Mộ Hàn.

      Ta thấy mũi tên đâm rất sâu. Mỗi lần y hít thở, máu tươi lại chảy ra. Ta cắn chặt môi, tiên sinh, người nhất định phải gắng gượng lên, ta để Diêu Hành Niên đắc ý quá lâu, tuyệt đối !

      Liêu Hứa nhìn Thanh Dương cái, trầm giọng : “Châm lửa!”

      Thanh Dương vẫn động đậy, ta nhìn nàng ta, thấy toàn thân nàng ta ngừng run rẩy. Đây là lần đầu tiên ta trông thấy nàng ta như vậy. Đối diện với Tô Mộ Hàn, nàng ta có dũng cảm hơn nữa cũng chống đỡ nổi cơn hoảng sợ trong lòng. Ta thoáng do dự, cắn môi đứng dậy, lấy mồi bên cạnh châm vào ngọn nến.

      Có thị vệ tiến vào, mang nước đến, còn có cả vò rượu. Xem ra bọn họ suy nghĩ rất chu đáo. Ta chợt nhớ ra, năm đó Hoàng đế Đại Tuyên suýt mất mạng trong tay của Hoàng hậu Nguyên Trinh, hôm nay nếu y biết Tô Mộ Hàn là đệ đệ của Hoàng hậu Nguyên Trinh, y có trực tiếp ra tay giết Tô Mộ Hàn ?

      Nghĩ vậy, ta cảm thấy toàn thân run lẩy bẩy.

      Liêu Hứa làm nóng thanh đoản kiếm, phun ngụm rượu lên vết thương của Tô Mộ Hàn rồi quyết đoán đâm thanh đoản kiếm xuống. Lông mày Tô Mộ Hàn hề động đậy, y rơi vào cơn hôn mê sâu...

      Mũi tên đâm sâu vào lồng ngực được rút ra, Liêu Hứa nhễ nhại mồ hôi, thở hổn hển. Sau khi xử lý vết thương của y cách tỉ mỉ, ông ta ngã ngồi bên giường.

      Ta vội hỏi: “Liêu đại phu, thế nào rồi?”

      Ông ta lắc đầu, mãi sau mới run giọng trả lời: “Người thường ai có thể chịu được nỗi đau như vậy, thiếu gia ...” Ông ta thở dài tiếng, siết chặt tay thành nắm đấm, tiếp.

      Ta cảm thấy lòng thắt lại, vội : “Hãy hòa tan thuốc cho tiên sinh uống!”

      Liêu Hứa ngăn ta: “, e là bây giờ thể uống. Thuốc chỉ có viên, được lãng phí!”

      Ta phẫn nộ : “Thế này được, thế kia cũng xong, lẽ nào kêu ta trơ mắt nhìn tiên sinh...” Ta bỗng im bặt, , y sao!

      Bỗng có binh sĩ vào, : “Công chúa, Hoàng thượng mời người qua.”

      Ta sững người, mới nhớ ra mình ở trong quân doanh của Đại Tuyên.

      Hoàng đế Đại Tuyên chắc chắn muốn tìm ta. Nhưng Tô Mộ Hàn...

      Ta ngoái đầu nhìn người nằm giường, rồi cắn môi, theo binh sĩ đó ra ngoài. Y đưa ta tới doanh trướng của Hoàng đế Đại Tuyên nhưng tiến vào, chỉ vén mành trướng cho ta, giọng : “Xin công chúa tự vào!”

      chần chừ, ta sải bước vào trong.

      Y đứng chắp tay sau lưng, Thập Hạ đứng sau, y phục của Thập Hạ còn thấy vết máu, có lẽ y thay ra.

      Hít sâu, ta tiến lên gọi: “Tuyên hoàng bệ hạ!”

      Hoàng đế Đại Tuyên khẽ cười tiếng, quay người lại, nhìn ta chằm chằm, mặt hề có vẻ ngạc nhiên, chỉ cười : “Nàng khiến trẫm kinh ngạc.”

      Ta nhất thời ngây người, biết y có ý gì.

      Y kinh ngạc vì khuôn mặt ta hay vì cách xưng hô của ta với y?

      Bỗng Thập Hạ cười, : “Công chúa hồ đồ rồi ư? Người nên gọi chủ tử là “hoàng huynh” mới đúng.”

      Ta lại nhìn Hoàng đế Đại Tuyên, mặt y vẫn là nụ cười nhàng, hề tức giận bởi lời của Thập Hạ. Ta biết, nếu phải là người có mối quan hệ thâm giao, Thập Hạ xen vào khi các chủ tử chuyện. Đối với Hoàng đế Đại Tuyên, Thập Hạ chỉ là thị vệ.

      Nhìn chằm chằm nam tử trước mặt, đúng như Tô Mộ Hàn , ta có thể trở thành công chúa Đại Tuyên chỉ vì Hạ Hầu Tử Khâm và Hoàng đế Đại Tuyên có trao đổi. Nhưng bây giờ, y muốn nhận nghĩa muội này ư?

      Đột nhiên y nghiêm mặt nhưng hỏi về gương mặt ta mà lại hỏi: “Trẫm hiểu, vì sao khi đó nàng cầu cứu y mà lại cầu cứu trẫm?”

      Hơi siết chặt tay, rất tốt, ta đợi chính câu hỏi này của y.

      Hít sâu, ta đáp: “Chỉ bởi vì trước mặt người ngoài, ta là công chúa của Đại Tuyên, ngài là hoàng huynh của ta, ngài muốn ta chết trước mặt ngài.” Nếu như vậy, hoàng đế Đại Tuyên mất mặt nhường nào chứ?

      Ta tiếp: “Ta cầu cứu người của thiên triều chỉ vì mũi tên đó do người thiên triều bắn!” Khi đó, tình cảnh hỗn loạn, e là y nhất thời hiểu tình hình.

      Quả nhiên, nghe ta vậy, sắc mặt y lập tức thay đổi, y trầm giọng hỏi: “Ai?”

      Thiên triều và Đại Tuyên là đồng minh, bây giờ đối phương gây ra chuyện như thế, y có thể nổi giận ư?

      Ta chỉ : “ phải là người muốn phá vỡ mối quan hệ hữu hảo giữa hai nước, chẳng qua là ông ta cam lòng. Ông ta muốn công chúa của Đại Tuyên được gả vào hậu cung thiên triều, muốn địa vị vẻ vang, lẫy lừng nơi hậu cung của con ông ta bị cướp đoạt. Người này chính là Diêu Tướng quân – Diêu Hành Niên.”

      Cho dù công chúa Đại Tuyên đến thiên triều bằng cách nào nhưng ta là công chúa Đại Tuyên, thậm chí việc Hoàng đế Đại Tuyên đồng ý để ta hòa thân với thiên triều được loan truyền, kẻ nào dám ngăn cản, chắc chắn muốn đối địch với Đại Tuyên. Thể diện của Hoàng đế Đại Tuyên ném đâu?

      Hoàng đế Đại Tuyên mất thể diện cũng chính là Đại Tuyên mất thể diện. Đối với đế quốc, điều này là việc thể dung thứ.

      “Ông ta ư?” Hoàng đế Đại Tuyên cười nhạt tiếng, tiến lên vài bước, nhìn ta, : “Đó là kẻ nhiều năm chinh chiến sa trường, hôm nay ông ta dám bắn mũi tên đó, chắc chắn cũng nghĩ ra đường lui. Trẫm cho rằng hoàng đế nước nàng giết ông ta.”

      Đương nhiên ta biết điều này, hôm nay Diêu Hành Niên chuẩn bị hai mũi tên, cho Tô Mộ Hàn, cho ta.

      Thế nhưng mũi tên dành cho Tô Mộ Hàn bị Thanh Dương ngăn được, song cuối cùng người trúng tên vẫn là y. Diêu Hành Niên chỉ cần , bắn vào ta là do vô tình, lão ta chẳng qua chỉ muốn giúp Hạ Hầu Tử Khâm diệt trừ Tuân Thái tử, như vậy Hạ Hầu Tử Khâm có lý do gì để trị tội lão ta chứ?

      Lão ta loại trừ Tuân Thái tử, chẳng những vô tội mà còn là công thần, phải sao?

      Nhìn chăm chú nam tử trước mặt, ta hé môi : “Chỉ cần ta và hoàng huynh mực khẳng định Diêu Hành Niên cuồng vọng muốn ám sát ta, tất cả trở thành kết cục định.” Nếu Hoàng đế Đại Tuyên khăng khăng khẳng định, cho dù Diêu Hành Niên muốn giết ta giả cũng thành .

      Lúc này, chẳng ai bảo vệ nổi lão ta, trừ phi thiên triều muốn tiếp tục mối quan hệ hữu hảo với Đại Tuyên. Thái hậu cũng cho phép việc này xảy ra, bà chỉ mong Diêu gia sụp đổ.

      Nét mặt Hoàng đế Đại Tuyên khẽ thay đổi, y cười : “Trẫm cho rằng trẫm làm như vậy có lợi ích gì.”

      Ta cũng cười. “Ta có thể giao Hoàng hậu Nguyên Trinh cho hoàng huynh xử lý.” Siết chặt hai tay, ta hứa với Tô Mộ Hàn là cầu Hạ Hầu Tử Khâm tha cho Hoàng hậu Nguyên Trinh, nhưng ta hứa với y là cầu Hoàng đế Đại Tuyên cũng bỏ qua cho nàng ta.

      Vì Tô Mộ Hàn, ta chỉ có thể đưa ra hạ sách như vậy.

      Ta có thể hiểu được cảm nhận của Thanh Dương khi nàng ta nghiến răng muốn giết chết Hoàng hậu Nguyên Trinh, nàng ta chỉ muốn cứu duy nhất Tô Mộ Hàn.

      khuôn mặt của Thập Hạ lên vẻ kinh ngạc song y gì. lát sau mới thấy Hoàng đế Đại Tuyên lên tiếng: “Rất tốt, đủ tàn nhẫn.” Y ghé sát ta, y cao quá, ta phải ngẩng mặt lên mới nhìn thấy thần sắc lạnh lùng của y. Nhưng y lại : “Nàng rất gan dạ, sáng suốt, trẫm chưa từng gặp nữ tử nào như nàng. Nghĩa muội này, đúng là làm trẫm mất mặt.”

      Ta quan tâm câu này của y rốt cuộc là tán dương hay chê bai, khẽ cười tiếng, ta : “ giống với biểu muội của hoàng huynh sao?” Kỳ thực, ta hơi tò mò về chuyện của y và biểu muội của y.

      Sắc mặt y thoáng thay đổi nhưng phải là vui, y chỉ khẽ đáp: “Rất khác.”

      Sau đó y lập tức xoay người, chắp tay phía sau, đứng quay lưng với ta.

      Thập Hạ thấy nét mặt của y có chút khác lạ nhưng cũng gì, lúc lâu sau mới thấy y mở lời: “Thiên triều có người muốn ám sát hoàng muội của trẫm, vậy trẫm thể trả nàng lại cho Hoàng đế Nguyên Quang. Đợi bọn họ cho trẫm lời giải đáp, trẫm suy nghĩ đến chuyện hòa thân cũng muộn.”

      Ta hít sâu, y suy nghĩ rất chu đáo.

      Ta gật đầu, : “Tạ ơn hoàng huynh.”

      Đột nhiên y hỏi: “Người mà nàng muốn cứu là Tuân Thái tử?” Cả kinh, ta lập tức cười bất đắc dĩ, việc này thể giấu nổi, Nam Chiếu lấy danh nghĩa Tuân Thái tử khởi binh, ai biết chứ? Có điều ta hứa giao Hoàng hậu Nguyên Trinh cho y xử lý, chắc y làm khó Tô Mộ Hàn.

      Ta bèn đáp: “Chính là y.”

      Vẻ mặt của Thập Hạ thoáng căng thẳng, y tiến lên bước, : “Chủ tử, xử lý thế nào?”

      Lời của Thập Hạ khiến mặt ta biến sắc nhưng Hoàng đế Đại Tuyên khẽ cười, : “Trẫm ra tay với kẻ sắp chết, Thập Hạ đưa công chúa lui xuống nghỉ ngơi. Trẫm nghỉ chút, nếu đoán sai, thiên triều nhanh chóng sai người tới mời công chúa trở về.”

      câu “kẻ sắp chết” của y khiến ta lảo đảo, Thập Hạ vội đưa tay đỡ lấy ta, : “Công chúa, đứng cho vững, xin mời bên này!”

      Ngoái đầu nhìn Hoàng đế Đại Tuyên lần nữa, y vẫn đứng quay lưng lại với ta, chần chừ giây lát, cuối cùng ta ra.

      Ta ở doanh trướng của Đại Tuyên, Hạ Hầu Tử KHâm nhanh chóng phái người tới, về điểm này, ta cũng biết.

      Ta cắn môi, xin lỗi, lần này thiếp nhất định phải làm xong việc mới có thể theo chàng trở về.

      Đợi thiếp...

      Bất luận là Hạ Hầu Tử Khâm hay Tô Mộ Hàn đều che chở cho ta rất nhiều.

      Ta thể để Hạ Hầu Tử Khâm mất giang sơn, lúc này trừ bỏ Diêu Hành Niên là cơ hội rất tốt để đoạt lại binh quyền. Ta cũng thể để Tô mất mạng, bây giờ tạm thời ở lại quân doanh Đại Tuyên cũng giải quyết được việc khó xử của Hạ Hầu Tử Khâm.

      Tất thảy mọi chuyện đều cần phải có quyết định cuối cùng.

      Dừng bước, Thập Hạ có phần nghi hoặc, ta chỉ : “Ta quay lại doanh trướng ban nãy.”

      Y xoay người dẫn ta theo, vừa vừa giọng : “Công chúa đừng hy vọng nữa, bị trúng mũi tên đó, thể sống nổi đâu.”

      Cơ thể run rẩy, ta cắn môi, Thập Hạ lại : “Với lực bắn đó, từ trước đến nay thuộc hạ mới chỉ thấy người sống sót.” Ta vừa định lên tiếng, Thập Hạ lại : “Nhưng đó là vì có máu dẫn của Bạt Sinh.”

      Ta vội hỏi: “Bạt Sinh?”

      Thập Hạ khẽ cười. “Bây giờ đời còn Bạt Sinh nữa rồi, cho dù có người đó có thân phận quý giá, đến.”

      Ta cắn môi, Hoàng đế Đại Tuyên , y ra tay với kẻ sắp chết, ý tứ rất ràng, y giết, cũng quyết ra tay cứu giúp.

      Thập Hạ đưa ta tới cổng doanh trướng nhưng vào, chỉ : “Nếu công chúa muốn nghỉ ngơi, chỗ này lúc nào cũng có binh sĩ đợi lệnh của công chúa. Thuộc hạ còn có việc, xin cáo lui trước.” xong, y bèn xoay người, vội vã rời .

      Ta hít hơi, quay người vào.

      Người bên trong nghe thấy tiếng bước chân, vội vàng ngước mắt nhìn. Liêu Hứa thấy ta, tiến lên : “Hoàng đế Đại Tuyên tìm nương có việc gì?”

      Ta lắc đầu, chỉ bước lên hỏi: “Tiên sinh thế nào?”

      Ông ta sững người, cuối cùng trầm lặng. Ta nhìn Thanh Dương, thấy nàng ta ngẩn ngơ canh chừng bên giường Tô Mộ Hàn, đến dáng vẻ ngạo mạn, hung hăng càn quấy, căm hờn đối với ta cũng có. Ta nghiến răng tiến lên, cúi người nắm lấy tay y, khẽ gọi: “Tiên sinh...”

      Y vẫn nhắm mắt, hoàn toàn nghe thấy tiếng ta gọi. Trước ngực y quấn lớp vải sô, lờ mờ nhìn thấy màu đỏ thẫm khiến người nhìn cảm thấy sợ hãi.

      Ta càng siết chặt tay y, chỉ có cảm giác lạnh giá.

      Y thở rất chậm, rất lâu sau mới trông thấy lồng ngực của y hơi nhô lên. Lâu tới nỗi ta gần như cho rằng đó chỉ là ảo giác.

      “Liêu đại phu...” Ta run giọng, ngoái đầu hỏi: “Bây giờ phải làm thế nào?”

      Liêu Hứa cúi đầu, thở dài tiếng rồi : “Nếu trước sáng sớm ngày mai, thiếu gia có thể tỉnh có thể uống thuốc.”
      Last edited by a moderator: 1/8/14

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Type: Ginnie

      Chương 77.2
                “Nếu như... nếu như tỉnh?”

                Lời vừa thốt ra, Thanh Dương bên cạnh đột nhiên òa khóc nức nở. Còn ta chỉ cảm thấy ngón tay run rẩy, ta biết đáp án.

                Nhắm chặt hai mắt, ta nghiến răng, ta cam lòng!

                Sau đó, quả nhiên nghe người của thiên triều đến, muốn đón công chúa về, nhưng Hoàng đế Đại Tuyên đồng ý. Thiên triều có người muốn giết công chúa của Đại Tuyên, tức là có ý muốn hủy bỏ hiệp ước đồng minh hữu hảo giữa thiên triều và Đại Tuyên.

                Ý của Đại Tuyên chính là muốn nghiêm trị kẻ muốn giết công  chúa, sau đó công chúa vẫn hòa thân với thiên triều, hai nước từ nay hữu hảo lâu dài.

                Ta biết tin tức này nhanh chóng truyền về hoàng đô, tới lúc ấy, trong triều có nghị của các đại thần, lâu sau, ý chỉ của Thái hậu được truyền xuống.

                Ý chỉ của Hoàng đế cũng như vậy, Diêu Hành Niên chạy trời khỏi nắng.

                Ngồi bên giường Tô Mộ Hàn, y vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh, mỗi lần nghĩ tới lời Liêu Hứa, trong lòng ta căng thẳng đến mức kiềm chế nổi. Mỗi lần khẽ gọi y, giọng đều run rẩy thôi.

                Thi thoảng y khẽ bật ho, máu từ miệng vết thương lại trào ra.

                Nắm chặt tay y, thấy ấn đường y nhăn lại, ta biết y khó chịu biết nhường nào, toàn thân ngừng run rẩy, trong đầu bỗng nhớ tới lời y .

                Y , y quá mệt mỏi rồi.

                Nước mắt trào ra, lăn xuống gò má, ta biết, ta rất hiểu. Thế nhưng tiên sinh à, tha thứ cho ích kỉ của ta, buông tay y như vậy, ta làm được, nhìn y rời như vậy, ta làm được.

                “Tiên sinh!” Ta khẽ khàng gọi y. “Cho dù mệt mỏi nhường nào, cực khổ nhường nào, người vẫn phải tiếp tục sống, Tử Nhi hy vọng người tiếp tục sống.”

                Dường như cảm nhận được ngón tay y khẽ run, ta giật mình kinh hãi, nhìn chằm chằm, song y hề mở mắt.

                Y nghe thấy lời ta, nhất định nghe thấy. Ta hân hoan, đột nhiên muốn cười.

                Lấy chiếc hộp của y ra, nhét dưới gối y, ta thầm: “Bây giờ Tử Nhi trả lại chiếc hộp của tiên sinh cho tiên sinh, cây trâm đó được đặt ở bên trong. Tiên sinh muốn ta để lại cây trâm cho người mà.”

                Thanh Dương tiến vào, bưng nước, cẩn thận thấm ướt khăn lau người giúp y. Nàng ta nhìn ta, cũng chuyện với ta.

                Liêu Hứa cũng vào, tiến lên với ta: “ nương hãy nhường chỗ chút, ta phải thay thuốc cho thiếu gia.”

                Ta gật đầu, lúc đứng lên, biết là do mệt mỏi hay do đứng dậy quá gấp, ta bỗng cảm thấy choáng váng, trước mắt tối sầm, cơ thể đổ ập xuống.

                “ nương...” Ta chỉ nghe thấy tiếng Liêu Hứa gọi tên ta, thế nhưng trong chớp mắt, thanh đó dường như tan theo mây gió.

       

                biết bao lâu sau, lúc ta dần khôi phục lại tri giác mới phát bên dưới mềm mại, ta choàng tỉnh.

                Cách giường xa, bóng dáng cao to của nam tử lọt vào tầm mắt. Nghe thấy tiếng động phía sau, y quay người nhìn, sau đó bước tới, nhìn ta chăm chú, : “Nàng có thai rồi à?” Ngữ khí của y rất , hề nghe ra bất cứ điều gì khác.

                Ta nhất thời ngẩn người, biết nên trả lời thế nào, bỗng có người tiến vào, là Thập Hạ.

                Khoảnh khắc Thập Hạ vén rèm lên, ánh mặt trời tranh thủ len lỏi vào. tay Thập Hạ là bát thuốc, y về phía ta, còn ta đột nhiên cảm thấy kinh hãi.

                Trời sáng!

                Trời sáng rồi!

                Ta lật chăn ra, định xuống giường, Hoàng đế Đại Tuyên liền ấn ta trở lại, nhíu mày : “Sức khỏe của chính mình còn hiểu ư? Có con rồi, phải chăm sóc tốt cho bản thân.” Lúc y những lời này, giọng rất , ánh mắt trở nên vô định.

                Dường như y nghĩ tới chuyện gì đó, có lẽ là nhung nhớ gì đó.

                Có lẽ là nàng ấy.

                Nhưng ta nào quản nổi những điều này, trong lúc khẩn cấp, ta nắm lấy cánh tay y, hỏi: “Tiên sinh của ta đâu? Tiên sinh của ta thế nào rồi?”

                Ánh mắt y hề né tránh, vẫn nhìn thẳng vào ta, hé môi : “Chết rồi.”

                Chết rồi, y nhàng. Đó là việc hề liên quan tới y, ra cũng chẳng thấy quan trọng, cho nên đến ánh mắt, y cũng chẳng màng né tránh.

                Còn ta chỉ thấy trong đầu vang lên tiếng “ầm”, trong nháy mắt, trái tim đau đến nghẹt thở, cảnh tượng trước mắt trở nên cực kỳ mơ hồ. Túm chặt cánh tay y, nghiến răng vẻ cam lòng, ta hỏi: “Tiên sinh của ta đâu?”

                Y nổi giận, chỉ đáp: “Trẫm ràng hay nàng nghe ?”

                Chỉ câu của y khiến ta cảm thấy mùi tanh ngọt trào lên tận họng, há miệng “ọe” tiếng, nôn ra ngụm máu.

                Y nhanh chóng đỡ cơ thể chực sụp đổ của ta, trầm giọng : “Truyền quân y!”

                Thập Hạ bỏ bát thuốc trong tay xuống, cấp tốc xoay người rời .

                Quân y nhanh chóng đến, bắt mạch cho ta rồi mới đứng dậy với Hoàng đế Đại Tuyên. Khoảng cách xa nhưng ta thể nghe lời ông ta . Bên tai ta chỉ văng vẳng hai từ: Chết rồi, chết rồi, chết rồi...

                , ta tin! Ta tin!

                Quân y ra, Hoàng đế Đại Tuyên tiến lên, ngồi trước giường ta, : “Nàng nghe thấy lời của quân y rồi chứ? Nếu nàng còn làm loạn nữa, có thể giữ được đứa bé.”

                Lời của y khiến ta thất kinh, tay xoa xoa bụng theo phản xạ. Ta thể để đứa bé của ta xảy ra chuyện!

                Dòng lệ tuôn rơi, ta nhắm mắt, giọng : “Ta muốn gặp Liêu Hứa.”

                “Được!” xong, y đứng dậy.

                Y ra ngoài lâu liền nghe thấy có người tiến vào, ta mở mắt, nhìn thấy Liêu Hứa. Sắc mặt ông ta mệt mỏi, chắc chắn là canh chừng Tô Mộ Hàn cả đêm. Thấy ông ta, câu đầu tiên ta hỏi là: “Tiên sinh đâu?”

                Thần sắc ông ta ảm đạm, mãi sau mới : “ nương, thiếu gia ra rất thanh thản.”

                Siết chặt bàn tay, trầm mặc hồi lâu, ta nhổm người dậy. “Ta muốn gặp tiên sinh.”

                “ nương!” Ông ta ấn người ta xuống, lắc đầu, : “Đừng nữa, thiếu gia muốn gặp người.”

                “Liêu đại phu...” Ta rơi nước mắt, nhìn ông ta.

                Ông ta cúi đầu, cất lời: “Hoàng đế Đại Tuyên nhân từ, cho phép chúng ta đưa thiếu gia . nương phải biết, thân phận của thiếu gia, cho dù chết cũng thể để chúng ta đưa . Phía thiên triều, ôi...” Ông ta nặng nề thở dài. “Có lẽ đối với thiếu gia, đây là điều tốt nhất.”

                Cho dù chết, đến thi thể cũng được mang ...

                Lời của ông ta khiến ta cảm thấy xót xa. Ta nức nở, thốt thành lời, mãi lâu sau mới cố nén cơn run rẩy, cắn môi hỏi: “Khi nào ?”

                “Bây giờ.” Ông ta đáp rất nhanh.

                Ta kinh ngạc ngước mắt nhìn ông ta, đột nhiên ông ta đứng dậy, quỳ xuống : “Liêu Hứa thay mặt thiếu gia đa tạ nương, nhưng xin nương hãy tác thành. Hoàng đế Đại Tuyên đồng ý, chúng ta phải cố hành động nhanh hết sức, tránh xảy ra chuyện.”

                Ta bất động, lời nào.

                từ “tác thành” khiến ta cảm thấy vô cùng nặng nề. Ta luôn thống khổ túm lấy tay y, cho y rời . Ta cũng biết ta ích kỷ.

                Khẽ gật đầu, nước mắt tí tách rơi.

                Tiên sinh, đây là điều người muốn ư? Liêu Hứa đứng lên, với ta: “Quê nhà của hoàng hậu Minh Vũ là Phong Sĩ thuộc nam bộ thiên triều.” xong, ông ta nhìn ta, chỉ xoay người ra.

                Phong Sĩ, bọn họ muốn tới Phong Sĩ.

                Xuống giường, ta chỉ cảm thấy cơ thể lâng lâng, bước chân giẫm xuống tựa như hề chạm đất. Có chút vô tri vô giác về phía cửa, vén mành trướng, ta trông thấy chiếc xe ngựa ở đằng trước, Thanh Dương nghiêng người ngồi ở đầu xe, hôm nay nàng ta mặc nam trang. Liêu Hứa tiến lên, hai người hề chuyện, ông ấy chỉ khom người vào trong.

                Định bước lên theo bản năng, cánh tay đột nhiên bị ai đó giữ lại, ta giật mình sửng sốt, nghe thấy giọng của Thập Hạ vang lên: “Hôm nay người của thiên triều đến, công chúa để họ ở lại thêm khắc, có lẽ bọn họ nổi đâu.”

                Cho nên Thanh Dương mới phải ăn mặc như vậy, đúng ?

                Ta cũng loáng thoáng nhìn thấy binh sĩ thiên triều ở bên ngoài.

                Xe ngựa chuyển bánh, dần dần tới trước mặt ta.

                Gió thổi rèm xe, ta nhìn chằm chằm nhưng vẫn nhìn bên trong.

                Nước mắt bỗng tuôn trào.

                Ta và y xưa nay đều cách nhau bởi tầng cách trở như vậy.

                Lần đầu gặp.

                Lúc tạm biệt.

                Giờ đây ly biệt cũng vậy.

                Ta che miệng, bật khóc thành tiếng.

               

                Xe ngựa cuối cùng cũng biến mất khỏi tầm mắt nhưng ta hcỉ có thể ngây ngốc nhìn theo, thể bình tĩnh lại. Dường như cái gì cũng là giả, ta chẳng qua chỉ giấc mơ rất dài, tỉnh dậy, tất thảy đều kết thúc.

                Cắn chặt môi, ta nếm thấy mùi máu tanh, móng tay khảm vào gan bàn tay, mọi đau đớn đều bằng nỗi đau trong tim.

                Cuộc đời của ta từ đây thêm lỗ hổng, y là nỗi đau lớn nhất đời ta.

                Ta xoay người vào doanh trướng y từng ở.

                Chiếc hộp ta đưa y còn.

                Cây trâm, thuốc, đều biến mất.

                giường còn chút hơi ấm nào, cảm giác lạnh lẽo lan ra, càng làm tăng thêm lòng căm hận trong ta.

                “Diêu Hành Niên!” Nghiến răng, nhủ thầm cái tên này, ta quyết tha cho lão ta!

                Hôm nay, thiên triều sai người đến mời Hoàng đế Đại Tuyên tới bàn việc quốc thổ Nam Chiếu.

                Tám ngày sau, tin tức truyền đến, Diêu Hành Niên ám sát công chúa Đại Tuyên, hoàng phi tương lai của thiên triều, nhưng vì lập chiến công hiển hách nên lão ta chỉ bị cách chức đại tướng quân, thu hồi binh quyền. Trong ý chỉ của Thái hậu truyền ra từ hoàng đô còn có điều, chính là muốn Đại Tuyên giao ra Tuân Thái tử.

                Lúc Hoàng đế Đại Tuyên nhắc đến chuyện này với ta, ta chỉ cảm thấy trái tim run rẩy, ngước mắt nhìn y, song y mỉm cười, : “Trẫm với bọn họ, Tuân Thái tử chết, khi đó y bị trúng tên, rất nhiều người nhìn thấy.”

                Khẽ siết chặt hai tay, ta biết Thái hậu muốn thi thể của Tô Mộ Hàn. Quả điều này chứng minh cho lời của Liêu Hứa, cho dù chết, bọn họ cũng buông tha cho y, vì vậy, Liêu Hứa và Thanh Dương mới muốn gấp gáp như vậy.

                Y đứng dậy, : “Trẫm hạ táng, mở quan tài, nếu Thái hậu cứ khăng khăng cầu bà tự đến, trẫm quyết ngăn cản.”

                Ta cảm kích nhìn y, Thái hậu tín Phật, bà càng làm nổi chuyện này.

                Hoàng đế Đại Tuyên lại : “Trẫm đồng ý cho nàng hòa thân.” Trong lòng ta cả kinh, y tiếp: “Hoàng đế Nguyên Quang có ý muốn lập nàng làm hậu, nàng là công chúa Đại Tuyên, trẫm đương nhiên để nàng thiệt thòi trong hôn lễ này.”

                Ta mở to mắt nhìn y, mãi sau mới run rẩy đôi môi, hỏi: “Là Hoàng thượng ư?”

                Y gật đầu. “Đương nhiên rồi.”

                Ta đột nhiên bật cười. “Hoàng thượng đồng ý với ngài cái gì?”

                Nét mặt vẫn thay đổi, y đáp: “Quốc thổ của Nam Chiếu, còn có phu thê Hoàng đế Nam Chiếu.”

                Ta lại nhìn y nhưng y xoay người. Điều kiện như vậy đương nhiên hề thiệt thòi cho Đại Tuyên. Nhưng...

                Ta buột miệng hỏi: “Sao Hoàng thượng có thể giao Hoàng hậu Nguyên Trinh cho ngài?”

                Khi đó, Tô Mộ Hàn lấy tính mạng của ta để đổi lấy tính mạng của Hoàng hậu Nguyên Trinh, còn ta lại dùng tính mạng của Hoàng hậu Nguyên Trinh để đổi lấy tính mạng của Tô Mộ Hàn, thế nhưng cuối cùng vẫn giữ được mạng y, còn Hoàng đế Đại Tuyên vẫn mở lời muốn Hoàng hậu Nguyên Trinh, Hạ Hầu Tử Khâm đồng ý ư?

                Lần này, y trả lời ta, chỉ cười : “Trẫm ngưỡng mộ Hoàng đế Nguyên Quang, đời này còn có người có thể khiến y trả giá như vậy. Nếu trẫm có được cơ hội như thế, chắc chắn cũng chút do dự.” Y nhìn ta, lại : “ nửa quốc thổ Nam Chiếu chính là của hồi môn của nàng.”

                Cuối cùng, ta sững người.

                Hoàng hậu Nguyên Trinh chỉ trao cho y nửa lãnh thổ, nửa kia vốn là của thiên triều. Hạ Hầu Tử Khâm lại muốn xoay vòng với phía Hoàng đế Đại Tuyên, đó là của hồi môn của Đại Tuyên dành cho ta. Như vậy, trong triều càng ai dám lung tung.

                Thực ra ngày hôm đó, ta hiểu lắm lời của Hoàng đế Đại Tuyên. Song cái giá mà Hạ Hầu Tử Khâm trả cho ta quá nhiều, ta biết y còn làm những gì vì ta.

                Lại qua năm ngày, đại quân hai nước thu quân về nước. Vì chuyện lập hậu, ta theo Hạ Hầu Tử Khâm về hoàng đô mà theo Hoàng đế Đại Tuyên tới Đại Tuyên.

                Nửa tháng sau, đội ngũ đưa ta hòa thân mới xuất phát từ kinh thành Đại Tuyên. Lúc này ta có thai hơn hai tháng, thi thoảng nôn nghén nhưng nghiêm trọng.

                Lúc ra khỏi kinh thành, hoàng đế Đại Tuyên đứng bên phượng giá của ta, số lời. Có vài câu đến nay ta vẫn nhớ .

                Y : “Hãy tin tưởng, hoàng gia cũng có chân tình. Tam cung lục viện phải thứ mà đế vương hy vọng nhưng chân tình là điều mà ai cũng mong muốn.”

                Ta biết vì sao biểu muội của y lại rời xa y, ta chỉ từng nghe Thập Hạ nhắc đến, hồi bọn họ còn , ai nấy đều cho rằng bọn họ là cặp trời sinh, nhưng những điều này, ta chưa từng hỏi.

                Khoảnh khắc hạ rèm xe, đột nhiên thấy Hoàng đế Đại Tuyên mỉm cười, lời rất nhàng: “Hóa ra gả muội muội , trẫm cũng cảm thấy vui mừng như vậy.”

                Thời khắc này, ta bỗng nhiên cảm nhận được vẻ hiu quạnh của nam tử này.

                Đằng sau ngôi vị cao quý của y là độc vĩnh viễn thể nào xóa nổi.

                Đó là độc khi ở vị trí cao, ta dường như càng thấu hiểu những lời y . Ta và Hạ Hầu Tử Khâm đều may mắn bởi vì chúng ta gặp được nhau, nhau. Cho nên y mới , y ngưỡng mộ Hạ Hầu Tử Khâm khi có thể trả giá như vậy vì người.

                Ta bỗng vén rèm xe, gọi: “Hoàng huynh...”

                Y ngước mắt nhìn ta, ta mỉm cười với y, khẽ : “Hoàng huynh bảo trọng!”

                Khi đội ngũ tới gần hoàng đô của thiên triều là cuối tháng Mười hai. Lại năm sắp trôi qua. Ở cổng thành hoàng đô, đội ngũ nghênh đón khí thế bừng bừng xếp thành hàng kéo dài nửa dặm.

                Phượng giá từ từ tiến vào, ta giơ tay, run rẩy kéo rèm xe, muốn vén lên nhưng dường như mất sạch dũng khí. Song ta biết, ở ngay trước mặt ta, nhìn ta, chờ ta.

                Hốc mắt nóng ran, ta vẫn nhớ ngày đó, ta dứt khoát cầu xin Hoàng đế Đại Tuyên giúp đỡ, sau đó nhìn ánh mắt thất vọng của mà rời .

                Với tính khí của , nhất định rất tức giận, song vẫn với Hoàng đế Đại Tuyên, muốn lập ta làm hậu.

                Phượng giá từ từ dừng lại.

                Rèm xe được người khác vén lên, ta nhìn thấy đứng sừng sững trước mặt, nhìn ta, khóe môi nhoẻn cười.

                Thị nữ dìu ta xuống, bước lên, người bên cạnh vội lui xuống. đưa tay ra cho ta, ta nghẹn ngào đặt tay mình vào bàn tay to lớn của .

                Đột nhiên siết chặt.

                Tuyết rơi ngợp trời, đưa tay giũ tung áo lông chồn, quấn ta vào trong. Ta ngước mắt nhìn dung nhan tuấn tú của nam tử trước mặt, nuwóc mắt làm mờ tầm nhìn, hóa ra chuyện lâu đến vậy mà vẫn nhớ.

                Khoảnh khắc xoay người, tất cả mọi người đều quỳ xuống, hô lớn: “Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế! Hoàng hậu nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế!”

                thanh dời non lấp biển từ cổng thành hoàng đô vang rất xa.

                điện Kim Loan, đại lễ phong hậu.

                Cuối cùng ta cũng trông thấy Thái hậu lâu gặp, bà ngồi cao nhìn xuống ta, khóe môi nở nụ cười mãn nguyện.

                Sau khi làm lễ xong, cung tỳ đỡ ta trở lại Thiên Dận cung trước.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :