1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Mị Công Tử - Lâm Uyển Du

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,797
      《 Mị công tử 》( Ma Mỵ Tứ công tử chi tam)

      Tác giả: Lâm uyển du

      Vai nam chính: Mai Đan Thanh

      Nữ nhân vật chính: Song Hỷ

      Edit: Quảng Hằng

      Hoàn 10 chương (18+)


      Nguồn: Bí Mật Hoa Viên


      Nội dung giới thiệu vắn tắt


      là nam tử hán vai rộng, cánh tay cứng cáp vững chãi.

      Chứ đừng đến dáng dấp xinh đẹp, xinh đẹp tựa thiên tiên!



      nghĩ tới tiểu nương này liều chết đạp chân đau



      Mỗi câu đều là khen ngợi "Xinh đẹp" !



      Ghê tởm hơn chính là, sau khi ăn túi bánh chưng tự tay nàng làm



      Cư nhiên đau bụng đến chết sống lại!



      Vì để cho nàng bồi thường thân thể tôn quý của , nên nàng phải đến nhà để nhận hành hạ



      quyết định để cho nàng đảm đương làm nha hoàn dành riêng cho ——



      Ha! nghĩ tới công phu"Bị ngược" của nàng càng lúc càng được tăng cấp theo thời gian.

      Bất kể đối với nàng ác liệt đến mức nào, nàng cũng có thể nhàng "Vượt qua kiểm tra"



      Thậm chí còn có thể nửa đêm canh ba chạy ra bên ngoài làm thêm để kiếm thêm chút tiền!



      Nàng thích kiếm như thế, nhất định cho nàng kiếm cho .



      Chỉ cần nàng bồi ngủ mười lần, giữa bọn họ liền xóa bỏ. . . . . .

      Vì được ủng hộ bộ này khá nhiều nên mình edit tiếp bộ này, trong tình trạng edit, ai có hứng thú giúp mình gửi vào mail mình nhé, hoàn xong tặng ebook cho bạn có tham gia. Về phần đăng hoàn bộ Người chồng tuyệt với mình bắt đầu đăng.
      Last edited by a moderator: 1/8/14
      stella2412, Huệ Nguyễnlinhdiep17 thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,797
      Chương thứ nhất



      Edit: Quảng Hằng

      Beta: Khánh Linh

      Trong kinh thành phi thường náo nhiệt, quốc thái dân an, mưa thuận gió hòa, nhưng khu đất tinh hoa phía đông của kinh thành, trong trang viên rộng lớn xinh xắn lại vô cùng yên lặng, so với ồn ào náo động của kinh thành cách nhau vạn dặm.

      Bên trong khu trang viên, tất cả những gia nhân đều im lặng làm việc, chuyện với nhau cũng dám lớn tiếng, chỉ có thể dùng tay ra hiệu.

      có cách nào khác, ai bảo chủ nhân ở đây vốn thích tiếng ồn, ồn ào ảnh hưởng nghiêm trọng đến tâm tình của .

      Ở trong phủ làm việc cũng lâu nên bọn hạ nhân đều biết, chủ nhân bình thường hoàn hảo, nhưng nên để cảm thấy xung quanh quá ồn ào, nếu cơn tức giận của phát tác.

      Chủ nhân ở Viện Cuồng hoa cư, bên trong yên ắng vô cùng, mà nếu nhình quanh thấy bên trong mọi thứ đều bóng loáng sạch , việc quét dọn lau chùi vô cùng chỉnh tề thanh khiết, cho thấy tính thích sạch của chủ nhân.

      Phía sau hậu viện có hàng rào gỗ nối đuôi nhau, kéo dài đến căn đình nho , bên trong đó có người ngồi.

      Sau giờ Ngọ, trời vẫn còn hơi lạnh, làn gió êm dịu lướt qua, làm lay động mái tóc dài đen mịn của người ngồi, bộ y phục hoa lệ màu trắng cho thấy thân phận tôn quý của người này, cũng đồng thời làm tôn thêm nét tao nhã lịch lãm. Dưới ánh sáng rực rỡ, dung nhan xinh đẹp động lòng người, mềm mại như tiên nữ vừa lạc bước xuống hồng trần.

      Nhìn thoáng qua, người ta cứ ngỡ đây là thiên kim tiểu thư, nhưng nhìn kỹ, phát ra phải là nữ nhi.

      Mai Đan Thanh, chủ nhân của khu trang viên rộng lớn này, đôi mắt xinh đẹp lóe lên những tia sáng lấp lánh như ánh sao, bất động nhìn chăm chú về phương xa, có ai đoán được giờ phút này trong lòng suy nghĩ gì?

      Đột nhiên, khóe mắt nhìn thấy cách đó xa có thân ảnh nhanh chóng di chuyển về hướng , bất động thanh sắc đứng lên, chuẩn bị tìm chỗ trốn.

      Nhưng vẫn chậm bước.

      "Vương gia, người nên ăn chút gì......"

      Người phục vụ cho đại chủ tử Mai vương phủ là Tứ Nương trông khoảng năm mươi tuổi, ngừng theo thân ảnh xinh đẹp xoay người bỏ chạy trước mắt.

      Mà bà bất quá cũng chỉ là thiếu phụ xinh đẹp bốn mươi tuổi mà thôi.

      khỏi thầm than hơi.

      Bình thường Vương gia cũng rất kén chọn, mà mấy ngày nay biết là vì chuyện gì, thức ăn ăn vào rất ít, chẳng những thế mà hầu như thèm đụng đến.

      " muốn."

      Nghe được hai chữ bỏ lại cách vô tình này, vốn là theo đuôi ở phía sau, sắc mặt Tứ Nương lập tức trắng xanh, đôi môi run rẩy đầy bi thương.

      "Ngài...... Ngài...... Ngài cái gì?"

      Nhìn thấy dáng vẻ bị đả kích của bà, Mai Đan Thanh nhịn được len lén thở dài, sau đó thu hồi vẻ mặt lãnh đạm, đổi thành vẻ mặt mỉm cười, xoay người đối mặt với thiếu phụ chăm sóc nhiều năm qua.

      Mặc dù bà rất hay càu nhàu cử nhử, nhưng quan tâm của bà đối với cũng là chân thành nhất.

      thiếu hụt loại quan tâm chân thành này rất nhiều, cho nên chỉ cần có ai thể chút xíu, càng thêm quý trọng.

      "Tứ Nương, phải là vấn đề ở chỗ bà." biết làm gì nên lại thở dài.

      "Có phải đầu bếp mới tới hợp khẩu vị của ngài hay ? Hay là ngài ngã bệnh? Hay hoặc giả là luyện vũ quá mệt mỏi? Hoàng Thượng cũng là, sao lại thích xem ngài khiêu vũ đến mức độ này, lúc nào cũng xem ngài giống như tiên tử trời giáng xuống, ngay cả ăn ngủ cũng cần sao!" Tứ Nương bất bình, nổi giận thay cho Mai Đan Thanh.

      Mai Đan Thanh từ được Bát Vương gia thu dưỡng, trở thành nghĩa tử của ông ta, được cưng chìu mến, am hiểu vũ điệu Đôn Hoàng. Có ngày, vào đại thọ tám mươi tuổi của Hoàng Thượng, dâng điệu vũ mê hồn làm người ta ngây ngất mê mẩn, lại được Hoàng Thượng nhìn trúng, lập tức ban lệnh lập làm phi, sau lại phát là nam nhi mới ôm hận từ bỏ.

      ra Hoàng Thượng rất muốn thèm để ý đến cái nhìn của những người khác, cũng để ý Mai Đan Thanh là nam hay nữ, thích là thích mà thôi. Chỉ tiếc, thân là Hoàng Thượng nên còn bị rất nhiều hạn chế.

      Cũng thể trách Hoàng Thượng vừa gặp thương, bởi vì Mai Đan Thanh mặc dù là thân nam nhi, nhưng hề có những tố chất vai u thịt bắp thô lỗ như những nam nhân khác, hoặc dáng vóc to thô như con gấu bệ vệ, ngược lại, thân thể cao gầy mảnh khảnh, mềm mại, mái tóc dài đen mịn, mềm mượt như mây, da thịt trắng sáng như tuyết, đôi mắt đẹp sáng lấp lánh như những ánh sao bầu trời, đôi môi đỏ mọng như máu, thân bạch y uyển chuyển như Mai hoa tiên tử.

      Mọi người, ngay từ ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy , nhất định cho nam nhân thô lỗ, ngược lại xem như tiếu giai nhân xinh đẹp tuyệt trần.

      Chỉ tiếc người tuy đẹp, nhưng cá tính cũng rất kém, đôi mắt xinh đẹp trong vắt luôn trong trẻo lạnh lùng hiếm có, khóe miệng khêu gợi luôn luôn chứa nụ cười, nhưng nếu đến gần thấy nụ cười đó luôn luôn có vẻ lãnh đạm cùng giễu cợt.

      Tính nóng giận giống như đứa trẻ bốc đồng, ai cũng làm gì được .

      Hoàng Thượng mặc dù cách nào đem Mai Đan Thanh thu vào hậu cung, nhưng đối với lại sủng ái có thừa, chỉ tiếc tuyệt cảm kích chút nào.

      Bề ngoài mặc dù là nhu xinh đẹp như vậy, tính khí của cũng giống như bản tính của , đó là tính khí của đại nam nhân.

      sao có thể trở thành nam sủng để đại nam nhân khác sủng ái!

      Cho nên sau đó cho dù Hoàng Thượng bức hiếp hay mang lợi ích ra dụ dỗ như thế nào, Mai Đan Thanh thề, tuyệt đối khiêu vũ cho Hoàng Thượng xem nữa.

      Bởi chọc giận thánh nhan, Hoàng Thượng , nếu như nhảy cả đời cho phép nhảy, còn hạ thánh chỉ, trừ phi nguyện ý vì Hoàng Thượng múa thêm điệu vũ nữa, nếu cả đời này khiêu vũ cho ai xem người đó phải chết.
      Last edited by a moderator: 1/8/14
      Huệ Nguyễnlinhdiep17 thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,797

      Edit: Quảng Hằng

      Beta: Khánh Linh


      <img class="alignnone size-full wp-image-12001" title="dm1" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/03/dm1.jpg" alt="" width="590" height="390" />



      Bởi vậy, những người vì hâm mộ danh tiếng của từ khắp nơi tìm đến, muốn dùng rất nhiều tiền tài của cải để xin Mai Đan Thanh múa khúc đều bị thánh chỉ này hù dọa chạy hết.

      Hoàng Thượng ràng chỉ muốn mình ông ta có thể nhìn thấy kỹ thuật nhảy kỳ diệu sánh ngang tiên tử trời này thôi.

      "Hoàng Thượng phải hạ thánh chỉ rồi đó thôi, ngài cũng cần bận rộn nữa." Tứ Nương còn bưng cái chén trong tay, thức ăn đáng thương sắp nguội lạnh hết rồi mà người nào đó vẫn chưa muốn chạm đến.

      "Ông ta chỉ là ta thể khiêu vũ, đâu có là ta thể viết bài hát." Gần đây luôn luôn có loại linh cảm giống như luồng giai điệu sắp xuất , muốn nắm bắt nhưng vẫn bắt được.

      Khiêu vũ phải là hứng thú chủ yếu của , lại càng phải là nguồn gốc phát tài của , mà là sáng tác ra khúc nhạc hay và cảm động mới chính là tài nguyên tốt để kiếm tiền, cũng là hứng thú của .

      Huống chi, khiêu vũ tốt hơn, đỡ phải đụng chạm tránh né những tên sắc quỷ, thực ra làm sao mà biết những tên sắc quỷ này chỉ mượn rượu làm loạn mà thôi.

      Tất cả mọi người đều muốn nhìn thử xem nam nhân này hình dáng xấu đẹp như thế nào mà lại bị Hoàng Thượng tưởng lầm là mỹ nhân, còn thiếu chút nữa đem vào chốn hậu cung? Và kỹ thuật nhảy kia ra sao mà có thể khiến cho Hoàng Thượng mê luyến dứt như vậy?

      Hại bị hành hạ vài buổi tối, ngủ ngon, ăn vô, là làm tức chết.

      "Người là sắt, cơm là thép, muốn ăn cũng phải ăn no, mới có trí nhớ suy nghĩ những thứ phức tạp kia chứ?"

      Tứ Nương hiểu, những thứ hình thù kỳ quái phát ra thanh kia lại có thể phát ra luật tuyệt với, là quá mức kỳ lạ! Thậm chí ánh mắt của bà nhìn nam nhân đứng trước mặt bà đây cũng có thêm nhiều bội phục cùng tôn kính.

      Mặc dù bề ngoài của đúng là đem tới rất nhiều lời phê bình hoặc ái mộ nhàm chán, nhưng chỉ cần những ai có quen biết với điều biết rằng, bên trong vẻ xinh đẹp hoàn mỹ kia là tài năng thiên phú.

      Thấy Tứ Nương lo lắng như vậy, nhưng mình lại ăn vô, Mai Đan Thanh thể làm gì khác hơn là thuận miệng bịa ra thứ mình muốn ăn, trì hoãn thêm thời gian và phân tán lực chú ý của bà, ít nhất là muốn bà tại phiền thêm.

      "Bánh chưng."

      "A?" Tứ Nương nghe .

      "Ta muốn ăn bánh chưng."

      Đừng là muốn ăn bánh chưng, chỉ cần muốn ăn món gì dù là Mãn Hán Toàn Tịch (1), Tứ Nương cũng làm được cho ăn no.

      "Được, được, được, Tứ Nương lập tức làm, ngài ngoan ngoãn chờ."

      "Vâng." xong, còn lộ ra nụ cười xinh đẹp, nụ cười này là chiêu bài để có được tất cả những gì muốn——Gần như tất cả.

      Như vậy chắc là có thể thanh tĩnh đoạn thời gian, có thể bắt đầu công việc.

      Chỉ lúc sau, Tứ Nương chạy về tới, trong tay còn lôi kéo nương xinh xắn nhưng xa lạ, nhanh chóng chạy về hướng .

      "Bánh chưng tới đây."

      Nhất thời, tiểu nương cứ bị tha lôi như vậy kéo tới, cùng mặt đối mặt. Nếu kịp thời vươn tay chạm vào cái trán của nàng, chỉ sợ nàng bị Tứ Nương đem quăng cả thân thể lên người .

      " phải là muốn ta ăn nàng ấy chứ?" Nhìn kiểu gì tiểu nữ nhân này cũng giống như là cái bánh chưng nha?

      "Ta......" Song Hỷ ấp úng, bởi vì đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy tiên nữ, khẩn trương ra lời.

      Hơn nữa tại sao có thể cùng tiên tử dựa vào gần như vậy? lễ phép chút nào.

      Song Hỷ quỳ xuống đất liền tại chỗ, hướng Mai Đan Thanh lạy giống như là bái thần lễ phật.

      "Nàng làm gì đó?" Mai Đan Thanh cau mày, hiểu hỏi.

      "Song Hỷ, con làm gì?" Tứ Nương cũng cảm thấy kỳ quái.

      "Tứ nương à, có tiên nữ, nhanh bái lạy ."

      khí đột nhiên cứng nhắc, sắc mặt Tứ Nương lập tức trắng bệch, bà liếc nam nhân bên cạnh cái, lo lắng sợ Song Hỷ phạm sai lầm lớn, còn biết chết sống mà ngây thơ như thế.

      Trong phủ người nào mà biết những chữ xinh đẹp, tuyệt sắc, mê người đều dùng để chỉ vị nương, nhất định được phép ra trong phạm vi nghe được của Mai Đan Thanh, nếu ...

      "Mang xuống đánh mười đại bản." Mai Đan Thanh lạnh lùng ra lệnh.

      Song Hỷ lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt mở to, chớp chớp hiểu.

      "Vương gia, nàng phải là người làm trong phủ, hiểu gia quy này." Tứ Nương vội vã muốn thay nương cầu xin tha thứ. Bà muốn ngay cả mục đích lôi nàng đến nơi này vẫn chưa kịp ra mà nàng mang cái mông sưng về nhà rồi.

      "Vậy cũng tốt!"

      Hai người vừa nghe đến những lời này, lập tức thở phào nhõm.
      Huệ Nguyễnlinhdiep17 thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,797

      Edit: Quảng Hằng

      Beta: Khánh Linh


      <img class="aligncenter size-full wp-image-34938" alt="5dfaf21b0ef41bd53003245251da81cb38db3d2c1" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/12/5dfaf21b0ef41bd53003245251da81cb38db3d2c1.jpg" width="535" height="401" />

      "Đánh hai mươi đại bản." Mặt lại có chút biểu cảm ra lệnh.

      Song Hỷ cùng Tứ Nương khỏi hít mạnh ngụm khí lạnh.

      "Vương gia......"

      Tứ Nương lại muốn muốn mở miệng, lại bị bàn tay kéo lấy tay áo, quay đầu nhìn lại phát Song Hỷ khẽ lắc đầu với bà.

      "Nương nương, tại ta lễ phép trước. Dù sao ngài ấy cũng là ân nhân cứu mạng nhà của chúng tôi, đánh mông vài cái cũng sao đâu."

      "Ta cứu cả nhà nàng lúc nào?"

      Tâm tình Song Hỷ lập tức kích động báo cáo, " tới việc này, vô cùng cảm tạ Mai vương gia. Lúc trước cha tôi bị người bôi nhọ, ông ấy tham ô. Đây là kẻ thù của cha tôi vu oan giá họa, vu cha tôi phạm vào tội chết, chẳng hiểu vì sao lại đến tai của Hoàng Thượng. Vốn dĩ Hoàng Thượng muốn đem cha tôi xử tử, nhưng tại sao Hoàng Thượng có thể cẩn thận điều tra , liền phán xử tử cha tôi? Ngài như vậy có phải là rất quá đáng hay ..."

      " điểm chính." Đầu cũng thèm ngẩng lên, mắt cứ nhìn chăm chú vào đống giấy ngổn ngang bàn, giống như bên trong đó có chứa báu vật gì vô giá lắm vậy.

      "Sau đó bởi vì ngài có lòng tốt câu, chẳng những rửa sạch oan khuất của cha tôi, cũng tránh cho cả nhà chúng tôi bị rơi vào thảm cảnh tịch biên gia sản, xử trảm cả nhà.”

      "Ác? Ta cái gì?"

      "Ngài với Hoàng Thượng, muốn biết người có phải là quan phụ mẫu tốt hay , hãy hỏi dân chúng nơi đó là ràng nhất, vì vậy Hoàng Thượng cho người thầm điều tra, mới tin tưởng cha tôi trong sạch, ông ấy là vị quan tốt, mọi việc đều suy nghĩ vì chúng dân..."

      "Tốt lắm, vậy ta biết mình quá nhiều chuyện." Mai Đan Thanh cũng thèm ngẩng đầu lên , tay vẫn còn ở giấy động vài nét bút.

      "A?" Song Hỷ hiểu lắm ý bên trong lòng , gò má tái nhợt hoang mang, thoạt nhìn rất giống như chú chó bị lạc đường.

      "Mau cút , ta bề bộn nhiều việc, rảnh nghe nàng nhảm."

      "Nhưng mà....." Song Hỷ cầm bánh chưng trong tay đặt vào trong tay .

      Mai Đan Thanh sửng sốt, ngẩng đầu lên nhìn nàng chằm chằm, lạnh lùng muốn kêu nàng lấy ra, lại thấy đôi mắt sáng như trăng rằm biết cười của nàng, mặt còn treo hai lúm đồng tiền khả ái.

      "Ân nhân, đây là túi bánh chưng ta tự tay làm, ngài hãy nhận ! Ăn ngon nha! Và xin ngài nên tức giận, bởi vì dáng dấp của ngài quá xinh đẹp, nên vừa rồi ta mới thất lễ như vậy. Ta vẫn luôn cho rằng đại tỷ nhà ta là đẹp nhất, nghĩ tới ngài còn xinh đẹp hơn tỷ ấy vài ngàn lần. Bất kể như thế nào, ngài vẫn là đại ân nhân cả đời của nhà chúng tôi, hôm nay hân hạnh được gặp ngài. Ta cũng quấy rầy ngài nữa, ngài nhớ ăn bánh chưng nhé! Tự tay ta gói đấy!" Nàng dùng đầu ngón tay nho chỉ chỉ vào mình.

      Cần gì nhấn mạnh như vậy? Chẳng lẽ ngon đến mức cắn rơi đầu lưỡi sao? Mai Đan Thanh rất muốn hỏi ngược lại.

      Nhưng chưa kịp mở miệng, nàng bị Tứ Nương lôi kéo chạy trốn mất dạng.

      Hừ! Biết chạy là được rồi, ghét nhất người ta đẹp, mới vừa rồi nương đó tràng dài biết nhắc đến từ đó bao nhiêu lần, vốn định ra lệnh đánh mông nàng thêm vài chục trượng nữa, nhưng mà chạy mất thôi coi như bỏ qua.

      Xung quanh rốt cục an tĩnh, đột nhiên nhớ lại khuôn mặt tươi cười mới vừa nhìn thấy kia, trong đầu cũng tự chủ ra giai điệu, vội vàng nhanh chóng viết xuống.

      Viết đến nửa, sờ sờ bụng, thuận tay cầm lên cái bánh chưng của tiểu nương đó, chăm chú ăn……

      Ừ! Ăn rất ngon.

      rất nhanh ăn xong cái.

      đem tất cả những linh cảm vừa mới xuất khi vừa gặp nương đó viết ra thành bài hát xong, hài lòng gật đầu cái, trong miệng khẽ ngâm nga khúc nhạc vừa rồi, sau đó cảm thấy bụng giống như được thoải mái lắm.

      "Tứ...... Tứ Nương......" ôm bụng, cảm thấy bụng quặn đau càng lúc càng có khuynh hướng nghiêm trọng.

      Đây là tình huống trước nay chưa từng có.

      "Tứ Nương......" đau đến trán cũng đổ mồ hôi lạnh.

      Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ ăn đến hư bụng sao? Nhưng vừa rồi có ăn cái gì...

      Khoan ! Ánh mắt của chạy tới đống lá mới vừa ăn xong, cảm giác được bụng quặn đau càng thêm kịch liệt.

      "Chuyện gì? Chuyện gì?" Tứ Nương nghe được chủ tử kêu gọi, vội vàng buông hết mọi thứ làm tay xuống, chạy đến trước mặt Mai Đan Thanh, lại thấy sắc mặt trắng bệch.

      "Bánh chưng đó...... có độc."

      vừa xong, cả người liền té người Tứ Nương, đem bà đè mặt đất.

      "Người đâu...... Cứu mạng......" Tứ Nương lập tức oa oa kêu to.

      (1) Mãn Hán Toàn Tịch, hay Tiệc triều đình Hán Thanh, là trong những đợt tiệc lớn nhất được ghi chép ở <a title="Mãn Châu" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/M%C3%A3n_Ch%C3%A2u']Mãn Châu[/URL] và <a title="Lịch sử Trung Hoa" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/L%E1%BB%8Bch_s%E1%BB%AD_Trung_Hoa']lịch sử Trung Hoa[/URL]. Đợt tiệc này bao gồm 108 món độc đáo từ <a title="Nhà Thanh" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_Thanh']nhà Thanh[/URL] và văn hóa <a title="Người Hán" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Ng%C6%B0%E1%BB%9Di_H%C3%A1n']người Hán[/URL]. Đợt tiệc này được tổ chức trọn 3 ngày với 6 bữa tiệc. Nghệ thuật ẩm thực và kỹ thuật nấu nướng được thể từ các đầu bếp khắp nơi ở Trung Hoa.  
      Xem thêm: http://vi.wikipedia.org/wiki/M%C3%A3n_H%C3%A1n_To%C3%A0n_T%E1%BB%8Bch
      Tồn Tồn, Huệ Nguyễnlinhdiep17 thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,797

      Chương thứ hai

      Edit: Quảng Hằng

      Beta: Khánh Linh

      Phanh!

      Tiếng đạp cửa đáng sợ hù dọa những người bạn ở trong phòng, bọn họ vốn nghe Song Hỷ kể chuyện xưa, ngờ lại xuất hung thần ác sát, tất cả mọi người theo bản năng ôm lấy thân thể mảnh mai của Song Hỷ, sợ quá liền đồng thanh khóc toáng lên.

      "Nàng mau, ai phái nàng tới hại ta?"

      Thân ảnh xinh đẹp vừa xuất ở cửa nổi giận đùng đùng, miệng lập tức tuôn ra tràng chỉ trích hung ác, hề để ý tới người ở bên trong bị dọa cho sợ đến phát khóc.

      "Vương gia, nên như vậy......" Tứ Nương ở phía sau giọng cầu khẩn.

      dám cản, bởi vì Vương gia khi nổi giận, bất luận kẻ nào cũng gặp tai ương.

      "Tiên nữ tỷ tỷ...... ư phải......" ngước lên thấy ánh mắt đằng đằng sát khí, Song Hỷ vội vàng đổi lời , "Vương gia, ta hiểu ngài gì...... A!"

      là đau!

      Song Hỷ nhìn khuôn mặt trước mắt, ràng xinh đẹp như vậy, thân ảnh thon thả mê người như vậy, nhưng sao bắt người lại đau như vậy?

      Nàng rất muốn bảo buông tay, nếu ngày mai làm sao giúp phụ thân viết công văn?

      "Bánh chưng mà nàng đưa ta!" cắn răng nghiến lợi .

      "Ăn ngon ? Ta có lừa ngươi đúng ? Có người còn ta có thể đem bánh chưng ra ngoài bán, kiếm được rất nhiều tiền."

      "Thế tất cả mọi người trong thành bị nàng độc chết mới đúng chứ!" hung ác gầm .

      "A?" Cái miệng Song Hỷ hé mở.

      "A cái gì mà a?"

      "Ai ? Bánh chưng của tỷ tỷ ta gói ăn ngon nhất khắp thiên hạ." bé nho mập mạp đứng ra, bất bình thay tỷ tỷ mình thích nhất.

      Mai Đan Thanh bắn ra ánh mắt giết người vô tình, lập tức liền thấy gương mặt beo béo xinh xắn đó co rúm lại, oa tiếng, nhào vào trong ngực Song Hỷ.

      bé kia vừa khóc, những tiểu hài tử khác cũng cùng nhau khóc lớn hơn nữa.

      " cho phép khóc." ghét nhất tiểu hài tử khóc, mà bây giờ chỉ là đứa khóc, mà là đống!

      "Được rồi, được rồi, đừng khóc, các em tìm mẹ !"

      bé con mập mạp nâng khuôn mặt khóc đến đỏ bừng, nghẹn ngào , "Nhưng tỷ tỷ sợ sao? Nữ nhân xấu xa này quá hung dữ nha!"

      "Nữ nhân xấu xa......"

      Thanh của Mai Đan Thanh lạnh như băng giống như tới từ Địa Ngục, làm mọi người nghe lạnh cả mình.

      "Cho ngươi lại lần nữa, ta phải loại người ăn hiếp trẻ con!”

      Giọng mang theo uy hiếp, hù chết đám trẻ con còn chưa dứt sữa, làm cho trường khóc lóc càng thêm thảm thiết.

      "Ngài nên hù dọa trẻ con như vậy." Song Hỷ dang tay ra, đứng chắn trước mặt đám trẻ con, giống như gà mẹ bảo vệ dàn gà con, mà là con chim ưng đáng sợ.

      "Ta thấy ta nên mang mấy bạn này chơi hay hơn.”

      Tứ Nương vội vàng chạy đến chỗ mấy oa nhi, túm được đứa nào túm, dẫn vào bên trong, mấy bé con còn lại cũng ngoan ngoãn chạy theo vào, bỏ lại mình Song Hỷ đứng đó chiến đấu hăng hái.

      "Tốt lắm, tại nàng nên cho ta câu trả lời thỏa đáng."

      "Vương gia ——"

      "Nàng hại ta đau bụng đến mức sắp chết, cho nên nàng phải bồi thường cho ta." ngang ngược vô tình cắt ngang khi nàng muốn mở miệng giải thích.

      "Bồi thường tiền ư? Ta...... Ta có tiền." Đầu của nàng thấp đến thể thấp hơn nữa.

      "Hừ! có, cha nàng phải là Huyện thái gia sao? Đường đường là Huyện thái gia mà lại có tiền?" từng chữ từng câu đều là giống như người đến để gây .

      "Có...... chút xíu tiền, nhưng phải bồi thường bao nhiêu?" biết cha có nhớ nghe lời của nàng, tham ô chút xíu hay ?

      " trăm vạn lượng."

      Nàng ngẩng phắt đầu lên, thiếu chút nữa đụng vào cằm , đôi mắt to của nàng chớp chớp liên tục ngừng, nếu bảo rằng cái ghế trước mặt nàng nhấc chân bước nàng cũng ngạc nhiên đến như thế.

      "Cái gì? Chẳng qua chỉ đau bụng chút xíu mà thôi, tại sao lại phải bồi hường nhiều tiền như vậy?”

      "Thân thể của ta là vô giá."

      "Sao ngươi lại thích so đo như vậy?"

      "Chuyện này chẳng liên quan gì đến việc so đo cả!"

      biết tại sao, nhìn thấy nàng là lại rất muốn ăn hiếp nàng.

      thể trách , ai bảo nàng lại có dáng vẻ làm người ta muốn bức hiếp trêu chọc đến thế chứ?

      "Nhưng ta nghĩ cha ta nhất định có nhiều tiền như vậy, hơn nữa ngươi có chắc chắn là ăn bánh chưng của ta mới bị như vậy ? Nhưng những người khác ăn rồi cũng có vấn đề gì mà!"

      "Vậy nàng bảo ta thuộc loại người ăn tạp sao?"

      Nhìn thấy bộ dáng giống như muốn đánh người, nhưng cho dù như thế, dáng vẻ của vẫn hề suy giảm vẻ đẹp chút nào.

      Song Hỷ nhìn mặt của , nhịn được phát ra tiếng thở dài hâm mộ.

      " ...... Ngươi là, là xinh đẹp nha!" Nàng quên rằng được xinh đẹp, nhưng theo trực giác bật thốt lên, chờ khi nàng phản ứng kịp, lời ra khỏi miệng.

      "Nàng!" giận đến mức sắc mặt cũng xanh mét.

      "A! xin lỗi, xin lỗi, ta phải cố ý muốn mạo phạm ngài, ta chỉ là mà thôi."

      "Rất tốt, như vậy, ta liền lấy chứng cớ tới." lấy từ trong lòng ngực ra thư xác nhận của đại phu, "Thư này có chữ ký cùng con dấu của tất cả đại phu trong thành, là ta ngộ độc thức ăn."

      Dĩ nhiên trước tiên là tìm đại ca thần y của cứu mạng, sau đó mới phái người tìm những đại phu này ký tên và đóng dấu.

      "Có lẽ là ngươi ăn bánh chưng, sau đó lại ăn thêm cái gì khác nên mới bị ngộ độc thức ăn——"
      Tồn TồnHuệ Nguyễn thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :