1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Mị Công Tử - Lâm Uyển Du

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương thứ chín

      Edit: Quảng Hằng

      Beta: Khánh Linh

      Khi Song Hỷ chuẩn bị xong hành lý, định rời khỏi, nàng phát mình như vậy mà còn có thể có chút lưu luyến cái chỗ này.  Dù sao nàng ở nơi này cũng môt thời gian, mọi người cũng đối với nàng rất tốt.  Về nhà mặc dù có thân nhân của mình bầu bạn, nhưng luôn luôn với thân phận tỷ tỷ trách nhiệm nặng nề.



      giống ở đây, địa vị mọi người đều là ngang hàng, ít nhất bằng tuổi nhau cũng tương đối có lời để tán gẫu, hơn nữa lại thiếu mất nam nhân bá đạo nào đó luôn hò hét bên tai nàng, sai khiến nàng…….

      Vốn tưởng rằng nàng rất vui vẻ, nhưng tại sao chút tâm tình vui cười nàng cũng có?

      Nhưng mà người ta cũng hạ lệnh trục khách, cũng được.

      Cuối cùng lấy được thứ muốn, bây giờ đối với nàng còn hứng thú nữa, chẳng lẽ nàng phải ở lại chỗ này cầu xin chút xíu sủng ái của sao?

      Mặc dù trong lòng của nàng luôn có thanh nho xúi giục như thế, nhưng kiêu ngạo cùng tôn nghiêm cho phép nàng làm như vậy.

      Đột nhiên, gương mặt u sầu của lên ở trong đầu của nàng, đánh sâu vào nội tâm của nàng...... Ách! Cũng tính là sâu trong nội tâm, mà phải là tình cảm bên ngoài, giống như nàng rời là vứt bỏ vậy.

      Vứt bỏ?!

      Cái ý niệm đáng sợ này xuất làm nàng giật thót cả mình.

      Nàng lại nghĩ tới lúc ban đầu mình có phản ứng hỏng bét như vậy, nhất định là bị tổn thương rất sâu.

      Nhưng nàng là sợ a! phải sợ hình xăm của , phải sợ dòng máu nửa người nửa quỷ của , mà là phẫn nộ của làm nàng sợ hãi.

      phải là người mà nàng biết, mà là người xa lạ lãnh khốc vô tình.

      Hay là mau !

      Song Hỷ vội vàng nắm hành lý lên, trước khi mình suy nghĩ lung tung nhiều chuyện khoa trương hơn nữa, nhanh chóng rời khỏi mảnh đất thị phi này !

      Nên cáo biệt với ?

      Nàng suy nghĩ chút, nên tốt hơn.

      Song Hỷ chân trước vừa rời , có nam nhân chân sau liền chậm rãi, chần chờ, rồi lại giống như là tự chủ được về hướng gian phòng của nàng.

      Mai Đan Thanh hối hận, muốn với nàng cho phép nàng , cho phép nàng .

      Nhưng làm sao có thể xuất ngôn phản ngữ được? Mình ban đầu kiên quyết cỡ nào a!

      cho phép nàng tiếp tục xuất ở trước mắt của mình, tại lại muốn nhìn thấy nàng, nên làm sao bây giờ?

      Đúng là vẫn thể ngừng được khát vọng trong lòng, tới cửa, lại phát người trong phòng rời , chỉ để lại trong khí mùi hương quen thuộc.  Lúc này mới kinh hoàng nhận ra rằng mình đem mùi hương của nàng cất giấu tận tâm hồn mình từ lâu mất rồi.

      lẳng lặng ngồi ở chiếc giường nàng từng ngủ qua, sau đó chậm rãi nằm gối của nàng, ngửi lại mùi hương quen thuộc đó, suy nghĩ về bản thân.

      Có lẽ người khác rất hâm mộ có tất cả, nhưng cũng hiểu được thứ mà mình muốn hơn hết thảy đó là người có thể hiểu mình, làm bạn bên cạnh mình.

      có thể giống như trước đây, vô tình bá đạo cướp lấy thứ mình muốn, sống những ngày chỉ biết có bản thân mình mà thôi, nhưng sau đó nhớ lại những ngày có Song Hỷ bên cạnh, ao ước nếu cứ được như vậy vượt qua cả đời.

      Nhớ tới dòng máu ác quỷ trong cơ thể mình, cảm giác được hình xăm sau lưng trở nên nóng bỏng đau nhói ngăn trở bao nhiêu xúc động của . phát mình có thể chịu đựng ánh mắt sợ hãi của những nữ nhân khác, quan tâm, bởi vì các nàng ấy đều là gì với cả.

      Nhưng nếu để cho Song Hỷ biết thân thế của ra phải là Vương gia tôn quý gì cả, mà chẳng qua chỉ là nghiệt chủng kết hợp nửa quỷ nửa người sinh ra, sợ nàng xem thường .

      cũng có thể đánh cuộc lần, nhưng...... có dũng khí đánh cuộc.

      tình nguyện ép nàng chứ nguyện ý thấy trong ánh mắt thiện lương sáng ngời đó có chút sợ hãi hoặc là chán ghét nào đối .

      vẫn cho là mình rất cao ngạo, quan tâm ánh mắt những người khác, nào biết rằng mình chẳng qua là tự lừa mình dối người, đúng là vẫn còn thừa nhận nỗi thống khổ mà những huynh đệ khác gặp phải.

      Nghĩ đến chuyện mình ban đầu còn trêu cợt đại ca như vậy, cho là thực quá nhút nhát, đủ thẳng thắn, ra mình cũng phải giống y như sao?!

      Thả nàng ! Nàng xứng đáng có được điều tốt hơn, có được nam nhân hoàn mỹ hơn thương nàng, sau đó sinh đống lớn những tiểu hài tử mập mạp, sống cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn.

      theo , chỉ sợ có những ngày bình thản như người thường, chứ đừng đến chuyện nối dõi tông đường.

      Bởi vì dòng máu ác quỷ là ma chú, là nguyền rủa vĩnh viễn giải được.

      Mai Đan Thanh nằm ở giường Song Hỷ, nhắm hai mắt lại, dung nhan xinh đẹp che giấu được nội tâm đơn cùng tịch mịch.

      mở mắt ra nhìn gói thuốc trong tay, lo lắng vết thương của nàng lần trước bị cẩn thận thương tổn vẫn chưa khỏi hẳn, mỗi ngày cần phải uống thuốc, như vậy mới lưu lại vết sẹo......

      Mình rốt cuộc làm gì?  phải là muốn xen vào chuyện của nàng nữa sao, còn muốn nàng sao?  Vậy nàng có như thế nào, cần gì phải quan tâm?

      ...... Đáng chết, biết mình là khẩu thị tâm phi, ra hoàn toàn cũng phải là muốn như vậy.

      tại chỉ biết mình bắt đầu nhớ nàng.

      ra cảm giác nhớ nhung người là rất đau khổ mà!

      ****************************
      Tồn Tồn, stella2412Huệ Nguyễn thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      justify;" align="


      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Chương thứ chín

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Edit: Quảng Hằng

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Beta: Khánh Linh

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Song Hỷ rời khỏi Mai vương phủ tháng, Tứ Nương chỉ tới tìm nàng lần.  Nếu như phải chuyện có liên quan đến Mai Đan Thanh, Song Hỷ rất vui vẻ cùng bà hàn huyên chút.  Nhưng nếu Tứ Nương vừa mở miệng nhắc tới , Song Hỷ ngược lại lấy cớ có chuyện bận rộn, mềm mại mời Tứ Nương .



      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Song Hỷ cho là ban đầu Mai Đan Thanh đuổi nàng nhất định là vì đối với nàng hoàn toàn có tình cảm.  ra nàng sai lầm rồi.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Khi Tứ Nương mới bước vào đại môn nghe sau lưng truyền tới thanh trầm thấp, "Nàng sống như thế nào?"

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Tứ Nương giật mình, quay đầu nhìn lại, phát Mai Đan Thanh đứng ở dưới tán Mai ở đại môn, biết đứng bao lâu?

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Vương gia, ngài hỏi ai?"

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Tứ nương đừng trêu cợt ta, sáng sớm ta nhìn thấy Tứ nương mang theo đống lớn vật dụng lỉnh kỉnh ra ngoài, giống như muốn trở về nhà thăm mẹ.  Nhưng ta biết Tứ nương còn người thân, Tứ nương gặp Song Hỷ."

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Ta gặp Song Hỷ tại sao phải cầm đống đồ lớn ra ngoài chứ?" Tứ Nương bất kể như thế nào cũng thừa nhận, bởi vì thừa nhận mình bị bắt tẩy là cầm tiền của Mai Đan Thanh làm người tốt.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: thở ra hơi, "Ta ngại Tứ nương cầm đồ cho Song Hỷ, ta chỉ muốn biết nàng sống có tốt hay ?"

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Nếu như có thể, ngay cả mình cũng muốn đưa đến cho nàng.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Nhìn thấy chủ tử có vẻ tức giận, Tứ Nương cũng thở ra hơi nhõm. Thấy khuôn mặt xinh đẹp của lại có quầng đen đáng sợ, là làm cho người ta lo lắng.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Vương gia lại ngủ?"

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Ta ngủ được."

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Tứ Nương nhíu mày, giọng hỏi: "Muốn gặp nàng tại sao gặp nàng chút?"

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Ai ta muốn gặp nàng?" quay đầu chỗ khác, lên tiếng phủ nhận, nhưng chút lực thuyết phục cũng có.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Vậy tại sao phải hỏi nàng sống có tốt ?"

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Ta muốn người ta là nàng bị ta ăn hiếp đến chịu nổi mới về nhà."

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Chẳng lẽ đúng sao?"

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Ta nào có ăn hiếp nàng?" Phản ứng mãnh liệt của lại tiết lộ tim của .

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Đúng rồi, đây là nàng nhờ ta đưa cho ngài.  Mặc dù nàng vẫn còn rất giận ngài, nhưng cũng lo lắng ngài lại biếng ăn, cho nên nàng tự mình làm những thứ điểm tâm này, hi vọng ngài có thể ăn."

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Nhìn món điểm tâm Tứ Nương nhét vào trong tay , đó là bánh bích quy tình thích ăn. Cho tới bây giờ chưa từng qua với Song Hỷ rằng mình thích ăn thứ này nha! Nàng làm sao lại biết?

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Song Hỷ là rất tốt, đáng giá để nam nhân hết mực thương , phải Vương gia biết điểm này chứ?"

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Mai Đan Thanh gì, chẳng qua là cảm giác được độ ấm nóng từ túi giấy truyền đến lòng bàn tay của mình, ấm áp tim của .

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: " ra Vương gia rất thích Song Hỷ phải ?"

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Trầm mặc là câu trả lời của .

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Nếu thích, tại sao còn muốn đuổi nàng ấy ?"

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Ta xứng với nàng."

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Ai ?"

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Tứ Nương, bà biết ta......" lại trầm mặc.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Nhớ tới phản ứng sợ hãi cùng bất an của Song Hỷ lúc nhìn thấy hình xăm đáng sợ sau lưng , liền thể đối mặt lần nữa.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Ngài cách nào quyết định cha mẹ của ngài là ai, nhưng như thế có nghĩa là con người của ngài liền là tà ác tốt. Ngài chính là người tốt, chẳng qua chỉ là bị tổn thương quá sâu khi còn , nhưng tình của lão Vương gia đối với ngài cũng đủ để đền bù những gì ngài đánh mất. Ngài cũng nên suy nghĩ thoáng hơn, ngài là Mai Đan Thanh, là Mai Đan Thanh cao cao tại thượng, là nghĩa tử mà lão Vương gia thương nhất."

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Nhưng là...... Vạn nhất nàng chán ghét ta......"

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Song Hỷ , nàng ấy phải là loại nương đó."

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: suy nghĩ, muốn rất nhiều với Tứ nương, muốn kể khi Song Hỷ thấy hình xăm sau lưng của vẻ mặt hoảng hốt lúc ấy của nàng làm cho người ta thương tâm đến mực nào, nhưng làm sao có thể thốt ra khỏi miệng? Đây là chuyện mà dự đoán trước rồi, phải sao?

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Có lẽ ta cứ làm người như thế này tốt hơn, nên tiếp tục liên lụy đến người khác."

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Ngài......"

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Tứ Nương còn muốn thêm nữa, nhưng quay đầu rời , cũng quay đầu lại.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Ai! Hai kẻ cố chấp. Lúc bà đến gặp Song Hỷ, cũng nhìn thấy thân thể lơ đễnh hồn lìa khỏi xác, ngờ người nào đó trong nhà này còn càng nghiêm trọng hơn.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: ràng hai người thương lẫn nhau rồi nhưng lại cao ngạo như vậy.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: được! Tiếp tục như vậy tuyệt đối phải là biện pháp.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Tứ Nương quyết định phải phá vỡ cục diện bế tắc này, bằng y theo tính khí của Vương gia, sợ rằng cả đời cũng cưỡng bách mình tìm Song Hỷ.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Giận dỗi làm hạnh phúc chạy .

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Được! Cứ làm như thế.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Ngày hôm sau, Mai Đan Thanh nhận được phong thơ, bên trong viết: Muốn gặp ngươi, Song Hỷ.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Mà ở bên kia, Song Hỷ cũng nhận được phong thơ, bên trong viết: Muốn cùng nàng chuyện lần nữa, Mai Đan Thanh.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Hai người ước hẹn gặp nhau ở đình Dạ Thất Tịch ngoài ngoại ô.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Song Hỷ cầm bức thư trong tay, nhìn tới rồi lại nhìn lui, sau đó lại cố gắng nhìn lại rất nhiều lần, sợ mình nhìn lầm, cho đến khi xác định là .

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: muốn hẹn nàng gặp mặt!
      Tồn Tồn, stella2412Huệ Nguyễn thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương thứ chín

      Edit: Quảng Hằng

      Beta: Khánh Linh




      Trời ạ! Song Hỷ khỏi nhắm hai mắt lại, bóng dáng xinh đẹp của hành hạ nàng mấy ngày nay giống như ngay lập tức liền ra, nàng muốn bình ổn nhịp tim dồn dập, nhưng lòng của nàng lại nghe lời như vậy.



      Kể từ khi rời khỏi , Song Hỷ mới hiểu được mình thích nhiều đến bao nhiêu, loại tỉnh ngộ này làm nàng cảm giác vừa đau lại vừa ngọt, cái mất mát thể nhìn thấy lại là khổ như vậy.

      Hơn nữa nàng rất hối hận biểu ban đầu của mình. Nhưng lúc ấy nàng rất tức giận, đơn giản là hận chết , làm sao có thể thốt ra lời ngọt ngào cho được?

      ra hình xăm của cũng đại biểu cho cái gì hết! Huyết thống trong cơ thể cũng thế.

      Mặc dù mọi người đều máu mủ di truyền, nếu quả là như thế nàng càng sợ, bởi vì mặc dù có điểm phách lối, nhưng cũng là người tốt.

      Nàng sợ thân thế hoặc là huyết thống của , nàng chân chính sợ hãi là chẳng qua là nhất thời cao hứng, chỉ là muốn chinh phục nàng, cũng phải lòng nàng.

      Nếu nàng dâng tim của mình ra, đến lúc đó bị phụ làm sao bây giờ? Nàng nhất định sống nổi. Khi đó, chính vì nàng nghĩ như thế mới có thể ngừng kháng cự tình cảm chân trong lòng.

      Bất quá mấy ngày nay, nổi khổ tương tư làm cho nàng sợ hãi, ra muốn lại thể là chuyện thống khổ như vậy.

      Nghe Tứ Nương từ hôm đó đến nay cũng đều ăn ngủ, dáng vẻ cũng luôn luôn buồn bã u sầu, như thế có phải tượng trưng rằng cũng có cảm nhận như nàng, cũng bị nỗi khổ tương tư giày xéo?

      Chẳng lẽ nàng có thể vô tình thèm nhớ suy nghĩ đến nữa? có thể sao......

      ?!

      Cái chữ này đột nhiên nhảy vào trong lòng của nàng, làm nàng vừa bất an, rồi lại cảm giác chuyện như thế là đương nhiên.

      Có lẽ từ ánh nhìn đầu tiên mình thương !

      "Con à."

      Thanh của phụ thân ôn nhu vang lên ở phía sau, Song Hỷ vội vàng lau khô nước mắt trong hốc mắt sắp rơi xuống.

      "Cha, tại sao cha trở lại? phải ở kinh thành sao?"

      "Ta biết con về nhà, cho nên đặc biệt trở lại. Con khóc sao?" Thiên Hạo Vân là thư sinh ôn văn nho nhã, mặc dù vào tuổi trung niên, nhưng vẫn là mỹ nam tử xuất sắc.

      " có."

      "Con à, cha biết chuyện của con cùng Mai vương gia." ra cho dù Song Hỷ trong thành ồn ào huyên náo về chuyện này từ lâu.

      "Cha, còn cùng có gì."

      "Phải ? Nhưng cha nghe được phải như vậy."

      "Cha nghe được cái gì?"

      "Nếu như có gì, tại sao lại có nam nhân viết lá thư mang tin tức chấn động với ta, thích con như thế nào, hi vọng ta có thể yên tâm để cho chiếu cố cho con. Mặc dù chữ của hơn phân nửa ta xem hiểu, nhưng mang mười phần thành ý." Thiên Hạo Vân gật đầu cái, bày tỏ ý tán thưởng.

      !

      Tại sao phải viết thơ?

      "Lần này cũng là do viết thơ cho ta biết con về nhà, ta mới chạy về."

      "Ác!" Song Hỷ cúi đầu thấp.

      Thiên Hạo Vân đưa tay nhàng vỗ vỗ nàng, "Cha đều hiểu, cha cũng từng có tuổi trẻ mà! Chỉ cần con cảm thấy tốt, là người đáng để cho con phó thác cuộc đời, vậy con còn do dự cái gì?"

      "Con sợ con chưa đủ tốt......" Nước mắt của nàng lăn xuống, sau đó muốn ngừng cũng ngừng được.

      "Có được hay phải hỏi con chứ! Muốn biết ở trong lòng đối phương nghĩ như thế nào về con, trực tiếp chạy hỏi đối phương, nghe câu trả lời chân nhất của phải là tốt nhất sao? Thay vì ở chỗ này suy nghĩ lung tung làm cho mình càng thêm lâm vào trong tình cảm hỗn loạn, cũng phải là người thông minh."

      "Nhưng mà vạn nhất đáp án phải như con muốn làm sao bây giờ?"

      "Nếu quả là như thế, con hãy cùng cha rời khỏi nơi này, bắt đầu lại lần nữa.  Có lẽ đây là quyết định thống khổ, nhưng ít nhất có tiếc nuối, huống chi, nếu như đáp án giống như con muốn sao? hỏi để hiểu cho phải càng tiếc nuối hơn sao?"

      "Cha, cha......"

      "Như thế nào? Rất thông minh phải ? ra ta vốn chính là người rất thông minh."

      Song Hỷ thiếu chút nữa bật cười, trong đầu cũng rất cảm tạ lúc này có người chỉ điểm mình nên làm như thế nào.

      Nàng khỏi dùng sức nắm chặt lá thư trong tay, sau đó quyết định gật đầu cái, "Được, con phải để hỏi cho hiểu, muốn lưu lại tiếc nuối."

      Hơn nữa nàng cũng phải đem nội tâm của nàng tất cả với cho biết, nàng bởi vì thân thế hoặc là huyết thống nửa người nửa quỷ gì đó của thương , ngược lại, khi nàng , nàng có ý định muốn buông tay.

      Chỉ cần còn muốn nàng, cả đời này nàng liền theo .

      Thiên Hạo Vân gật đầu cái, "Đây mới là đứa bé ngoan. Đúng rồi, lúc trở lại nhớ giúp ta mua vịt nướng Vương Ký ở phố Đông, lâu chưa ăn nên cực kỳ nhớ nha."

      Song Hỷ gật đầu cái, "Được."

      Phụ thân là lạc quan, có lẽ lát nữa nàng vừa khóc vừa quay trở lại đây!

      Bất quá lo lắng của Song Hỷ là dư thừa, bởi vì nàng căn bản có cơ hội để hỏi cho , liền bị người nào đó trùm túi vải trói .

      Bởi vì trong thơ có viết thời gian, cho nên Mai Đan Thanh sáng sớm ra khỏi cửa, chạy đến đình Dạ Thất Tịch.

      Nhưng chờ lâu, cũng sắp đến hoàng hôn nhưng vẫn thấy Song Hỷ đến, có chút vẻ nhịn được.

      Nữ nhân đáng chết, hẹn gặp mặt người ta còn trễ lâu như vậy, có phải cố ý hay ? Muốn chỉnh sao?

      "Người đâu!"

      "Dạ"

      "Đến nhà Song Hỷ hỏi thử xem có ai nhìn thấy nàng ra khỏi cửa ?"

      "Vâng." Gia đinh lập tức rời .

      Mai Đan Thanh lại trở về ghế ngồi xuống, nhìn bàn đầy những món điểm tâm mà nàng thích nhất, ngay cả món Thạch Ngọc băng mà nàng thích ăn cũng mang đến, chẳng qua sớm tan chảy rồi.

      Nữ nhân này rốt cuộc giở trò quỷ gì? Chờ chút nữa khi gặp lại nàng, mắng nàng bữa tuyệt đối cam lòng, sau đó ...... hò hét nàng to.

      Ngay lúc đó, gia đinh mới vừa rời vội vã chạy về tới.

      " xong, xong."

      "Chuyện gì?"

      "Vương gia, Song Hỷ nương bị người trong cung mang ." vừa rồi mới vừa đến cửa nhà Song Hỷ, liền thấy đống thái giám động thủ động cước với nàng.

      "Cái gì?!" Mai Đan Thanh lập tức đứng lên, cáu kỉnh hỏi: "Ai dám to gan động vào nàng như vậy?"

      "Là Hoàng Thượng."
      Tồn Tồn, stella2412Huệ Nguyễn thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Chương thứ mười

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Edit: Quảng Hằng

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Beta: Khánh Linh

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color:  

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Ba ngày sau.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Đại quảng trường trước đại điện chật ních vô số quần chúng muốn đến xem náo nhiệt, đại quảng trường thành lập tòa võ đài xa hoa. Đây là do đương kim Hoàng Thượng phái người xây xong từ sớm, mong đợi có ngày có thể sử dụng triệt để.



      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Hoàng Thượng, thời gian đến."

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Rất tốt, đem người mang đến đây."

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Hoàng Thượng vừa xong, liền nghe được dưới đại quảng trường tiếng người xôn xao.  Mọi người ngẩng đầu nhìn thấy thiếu nữ bị người kéo ra, sau đó cột vào cây cột bên võ đài, nàng toàn thân cao thấp ăn mặc vô cùng xinh đẹp sang trọng, nhưng gương mặt khả ái lại tràn đầy lo lắng cùng sợ hãi.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Song Hỷ bị trói ở cây cột, giống như cừu non đợi người đến giết thịt.  Nhưng nàng có thời gian lo lắng cho an nguy của mình, ánh mắt ngừng lo lắng quét qua từng gương mặt của đám người bên dưới nhưng lại tìm được tìm mục tiêu mình muốn.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Lúc này, thái giám thân cận được Hoàng Thượng sủng ái nhất Lý Công công đứng giữa võ đài, hướng về phía dân chúng bên dưới , " nương này phạm tội kháng chỉ, theo lý nên đem ra Ngọ môn chém đầu răn chúng, nhưng Hoàng Ân mênh mông như biển cả, nguyện ý cho lần cơ hội.  Chỉ cần Mai vương gia nguyện ý vì Hoàng Thượng múa điệu vũ nữa, tội trạng của này lập tức được miễn.  Vậy mà trưa nay hề thấy Mai vương gia xuất , nên nương này được đưa ra Ngọ môn hành quyết ngay lập tức.”

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Song Hỷ vừa nghe tuyên liềm lâm vào khiếp sợ, ngờ tới Hoàng Thượng vì muốn xem Mai Đan Thanh khiêu vũ lại chừa thủ đoạn nào như vậy!

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Được rồi! Nếu phải chết cũng nên vì mình tranh cãi hơi cuối cùng !

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Hoàng Thượng, ta tình chưa từng nhìn thấy Mai vương gia khiêu vũ." Nếu nàng được xem cũng bị chết oan uổng như vậy.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Nàng láo, ai mà biết ta thương nàng đến mức độ nào, làm sao có thể nhảy cho nàng xem chứ?" Hoàng Thượng mặc dù già rồi, nhưng vẫn còn tự cho là rất thông minh.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Song Hỷ nóng nảy, " dân nữ cùng với việc khiêu vũ cho dân nữ xem là hai việc khác nhau! Dân nữ có xem qua! Hơn nữa ngài thể dùng loại phương pháp này cưỡng bách người làm chuyện mà mình thích."

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Trẫm là Hoàng Thượng."

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Ai yo! Giống như dùng những lời này là có thể giải thích tất cả mọi vấn đề.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Như vậy ngài làm sao có thể phục chúng?" Nàng liền nhất thời nhảy ra kháng nghị.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Là nàng phạm tội khi quân trước, còn dám lớn tiếng!" Long nhan của Hoàng Thượng biến sắc.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Nhưng dân nữ có......"

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: " bậy, Đan Thanh cũng chính miệng thừa nhận."

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "A? Ngài gặp ?"

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Hoàng Thượng lạnh lùng cười, "Tiểu nha đầu, nàng quá coi thường sức ảnh hưởng của mình rồi! Ngay từ hôm ta vừa bắt nàng đến đây, cũng tìm tới ta rồi."

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: đến đây ông ta càng giận dữ hơn.  Lúc trước dù có vừa đấm vừa xoa như thế nào cũng mời được nam tử cao ngạo này, tại lại vì tiểu nương trước mắt này liều lĩnh vào cung gặp ông ta, hơn nữa còn đáp ứng tất cả cầu của ông ta.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Mặc dù tiểu nương tên gọi Song Hỷ này quả là có chút khả ái, nhưng so với dung nhan mỹ lệ của Đan Thanh.....

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Căn bản là Thiên Tiên sánh duyên với nha đầu ngây ngô.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Nghe được Hoàng Thượng Mai Đan Thanh đến cứu nàng, lập tức Song Hỷ liền cảm động đến muốn phát khóc.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Này! Này! Này! Làm gì bày ra vẻ mặt vô cùng cảm động như vậy? Nàng cho là nàng có thể ở cạnh Đan Thanh sao? Sao nàng nhìn lại thân phận địa vị cùng với dung mạo khí chất của mình, toàn bộ đều hợp.  Nếu quả muốn chọn thê tử cho Đan Thanh, cũng phải thuộc hàng như công chúa của trẫm! Xếp hàng đến chân trời vẫn còn kém rất xa!”

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Lão già này, biết cách chuyện làm tổn thương người khác mà, cho dù ngự ngôi cửu ngũ cao cao tại thượng, cũng thể khinh thường người khác như thế chứ!

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Nhưng hết lần này tới lần khác Mai vương gia chỉ hết mực ta.  Hoàng Thượng, ngài tốt nhất nên chạm đến sợi lông tơ của ta, nếu mạng của ta dù có mất cũng chẳng thấm gì, cùng lắm mười tám năm sau vẫn là trang hảo hán.  Nhưng tâm nguyện của ngài rốt cuộc cũng cách nào hoàn thành bởi vì Mai vương gia tuyệt đối thay ta báo thù.  hận ngài cho đến chết, nhất định để cho ngài nhìn thấy cái mà ngài muốn.”

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Nàng...... Nàng......"

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Lớn mật! Vả miệng!" Lý công công lập tức ra lệnh.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Mắt thấy những vệ sĩ lực lưỡng dùng bàn tay thô lỗ to lớn của sắp giáng xuống mặt mình, Song Hỷ sợ sắp khóc, lại nghe được thanh lạnh lùng ở bên cạnh nàng truyền đến.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Dám đánh nàng thử xem.”

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: điệu cao vút mãnh liệt nhưng lại làm lòng bàn chân người ta rét run.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Tráng hán chuẩn bị đánh người ngẩng đầu nhìn lên, liền bị người trước mắt xinh đẹp như thiên tiên vừa giáng trần mê hoặc, lại đồng thời bị vẻ mặt lạnh như băng cùng ánh mắt sắc bén hù dọa.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Đan Thanh......" Song Hỷ vừa thấy cứu tinh tới, nước mắt cũng nhịn được nữa tuôn xuống.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Đừng sợ, ta đến, ta để cho ai ăn hiếp nàng."

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Đan Thanh, chuyện ngươi hứa......" Hoàng Thượng nhắc nhở.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Vi thần nhất định làm được, hi vọng Hoàng Thượng cũng có thể được là làm được."

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: " thành vấn đề."

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Song Hỷ nhất định phải ra, nếu nàng sợ còn cơ hội, "Đan Thanh, ta chút cũng sợ, chỉ cần chàng còn muốn ta, ta sống là người của chàng, chết là ma của chàng."

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Nghe được lời của nàng, trong đôi mắt đen của Mai Đan Thanh thoáng qua tia thương nồng đậm.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: "Nàng nhẫn nại chút, ngoan ngoãn nhìn ta nhảy xong điệu vũ cuối cùng này, sau đó chúng ta thể hạnh phúc vui vẻ cả đời." thâm tình chân thành nhìn nàng .

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Đừng là nghe được cam kết của làm nàng cảm động đến mức nào, chỉ cần thấy xuất ở trước mặt mình cũng đủ lắm rồi.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Nàng dùng sức gật đầu cái.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Mai Đan Thanh được vài bước nhưng đột nhiên lại như nhớ đến chuyện gì, xoay người lại, hai tay ôm lấy mặt của nàng, cúi đầu cho nàng nụ hôn đầy ôn nhu thâm tình.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Toàn bộ dân chúng có mặt tại đây đều xôn xao trận, nữ nhân mặt đỏ hồng, nhưng vẫn thể dời mắt được, trong đầu toàn bộ đều hâm mộ tiểu nương Song Hỷ này chết được. Còn các nam nhân ngẩn ngơ lại có cái nhìn khác về Mai Đan Thanh, ra cũng có mặt nam nhân khí khái như thế này!

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Đối với nữ nhân, chỉ cần cho nàng nụ hôn đầy nam tính nhiệt tình như thế, nàng ngoan ngoãn! Tất cả mọi người phía dưới hẹn mà cùng nghĩ như vậy.

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Cả người Song Hỷ vẫn còn trong trạng thái hoang mang hoảng hốt, lại nghe thấy bên tai mình truyền đến thanh trầm thấp ôn nhu, "Ta nàng."

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Cái gì?

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Khi Song Hỷ muốn hỏi cho ràng, rời .

      font-family: Times New Roman; font-size: x-large; color: Đều là do người đáng ghét hại Đan Thanh của nàng phải làm việc mà muốn làm, ánh mắt hung ác của nàng chăm chú vào Hoàng Thượng cao cao tại thượng ngồi ở bên trái nàng.
      Tồn Tồn, stella2412Huệ Nguyễn thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương thứ mười

      Edit: Quảng Hằng

      Beta: Khánh Linh

       

      biết có phải là cố ý hay , ánh mắt già nua của Hoàng Thượng né tránh ánh mắt giết người của nàng, giả vờ trà trong tay mình uống ngon, đủ để cho ông ta quên tồn tại của những người khác bên cạnh mình.



      là biết diễn trò.

      "Ta......" Song Hỷ muốn mở miệng, nhưng bị người quát bảo ngưng lại.

      "Đừng quấy rầy, Đan Thanh muốn khiêu vũ."

      Lời của Hoàng Thượng mừng rỡ vạn phần làm cho Song Hỷ chú ý, nàng nhìn theo ánh mắt của ông ta về hướng võ đài.

      ràng bây giờ là buổi trưa, mặt trời chiếu xuống nóng bỏng, bỗng nhiên ngay tại thời khắc này trời lại thay đổi, mây đen kéo đến đầy trời, bầu trời u ám xám xịt.

      Mọi người cảm thấy hết sức kỳ quái, nghĩ thầm có phải trời sắp mưa hay , lại cảm giác được mặt có mảnh êm ái gì đó đáp xuống.

      Mọi người đưa tay sờ thử, sau đó ngẩng đầu lên nhìn, phát từng cánh hoa mai trắng tựa bông tuyết chậm rãi bay xuống.

      Lúc đầu chỉ là cánh, hai cánh, giống như những chú bướm múa lượn trung, sau đó càng ngày càng nhiều, giống như trời đầy hoa mai khiêu vũ, xinh đẹp mê hoặc lòng người.

      Đột nhiên, bóng dáng màu trắng chậm rãi xuất trong mưa hoa mai, hai tay cầm bảo thạch song đao tinh xảo, giữa nhạc khúc du dương, phối hợp bảo đao trong tay khí phách ngất trời, xuyên qua đám mưa hoa, bay lượn nhàng, dáng dấp làm rung động lòng người.

      Đao, lóe lên những ánh sáng chói lóa, chiếu lên dung nhan xinh đẹp, mái tóc đen dài bay lượn theo điệu vũ, phất phơ tung bay trong mưa hoa, đôi mắt sáng long lanh như những ánh tinh tú bầu trời, ngoảnh mặt nhìn lại, làm những người có mặt dâng lên trận nóng bỏng cùng cảm động.

      Mọi người đều bị kỹ thuật nhảy giống như tiên nga giáng trần cũng với khúc nhạc êm dịu làm rung động sâu, trợn mắt há hốc mồm, cách nào hô hấp, sợ rằng chỉ cần chớp mắt cái bỏ lỡ điệu vũ hiếm có của thiên tiên.

      Trong những cơn mưa hoa bay đầy trời, thân ảnh tươi mát thoát tục tràn đầy linh khí, lúc đó trong lòng mọi người tự chủ đều cùng dâng lên tán thưởng cùng tôn kính cách nào cưỡng lại được.

      Có vài người còn hai tay tạo thành chữ thập, quỳ mặt đất hướng về điệu vũ vừa lạy vừa ca ngợi, bởi vì trong mắt họ là hoa mai tiên tử hạ phàm, là thần, là tiên chứ phải người phàm.

      Song Hỷ nhìn chớp mắt, trong đầu cảm giác mình bị cảm xúc biết tên nào đó hung hăng chấn động, nàng có thể lý giải tại sao Hoàng Thượng chỉ cần nhìn thấy lần, có cách nào quên được.

      Ai xem qua điệu vũ như tiên hạ phàm trong cơn mưa hoa mai thế này mà lại bị cảnh kỳ diệu cả đời khó quên làm mê hoặc ngây ngất được, ngay cả nàng cũng thể tránh khỏi.

      Vũ điệu đẹp mắt xinh đẹp như vậy, nếu thể nhìn thấy được nữa làm sao bây giờ?

      Ông Trời tại sao lại phải tàn nhẫn như vậy, để cho nàng thấy được cảnh đẹp nhất thế gian này, giống như trong giấc mơ hoàn mỹ nhất, ai có thể so sánh được với .

      Song Hỷ cảm giác được hốc mắt ẩm ướt, trong lòng có chút oán hận.

      Sau này nếu thấy được nữa, làm sao bây giờ? Ô ô......

      Xoay người lại thu đao cách ưu nhã xinh đẹp, bóng người trong mưa hoa mai đứng nghiêm bất động, cơn mưa hoa mai cũng theo vũ điệu chậm rãi êm ái bay lượn, sau đó từ từ tán lạc mặt đất, tuyên cáo bản nhạc hoàn tất.

      khúc vũ vừa xong, toàn trường lâu có ai mở miệng, tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm, giống như bị trúng phép định thân.  Song Hỷ vẫn cảm động chảy nước mắt, thấy dáng vẻ rung động của những người khác, nàng cũng cảm thấy hết sức vui vẻ.

      Lúc này, nàng giống như từ cảnh trong mơ trở về thực, có loại cảm giác chân .  Mà tiên tử xinh đẹp đó lại mình, đây đối với Song Hỷ mà là loại cảm thụ rất kỳ quái.  Nhưng nàng lại càng thêm khẳng định rằng người nàng thích phải là tiên tử trong mưa hoa mai trời, mà là nam tử người phàm tuy bình thường hay phách lối nhưng lại thương nàng, cưng chìu nàng suốt cả cuộc đời này.

      Nếu như nàng là Hoàng Thượng cũng muốn đem nam nhân xinh đẹp này chiếm làm của riêng của mình, như vậy...... Nàng cùng Hoàng Thượng coi như là...... tình địch sao?

      Ánh mắt Song Hỷ lập tức quét về phía Hoàng Thượng, vốn tưởng rằng nàng nhận được tầm mắt hung ác, nhưng nàng suy nghĩ nhiều quá, bởi vì trong đôi mắt Hoàng Thượng chỉ có Mai Đan Thanh tồn tại, những người khác đều thành người vô hình.

      Mà trong mắt Mai Đan Thanh lại chỉ có duy nhất Song Hỷ tồn tại.

      tại vũ khúc kết thúc, nàng chết chắc rồi.  Xem ra đây là lần cuối cùng nàng gặp mặt .

      "Hoàng Thượng, ta nhảy xong, tại dân chúng tại đây cũng xem qua ta khiêu vũ, có phải cũng nên lôi ra chém đầu tất cả hay ?"

      Lời Mai Đan Thanh vừa ra khỏi miệng, quần chúng phía dưới lập tức xôn xao trận, vội vàng chen lấn về hướng cửa thành, có thể trốn được trốn.

      Nhưng cửa đóng lại nên nơi nào cũng thể có cách nào khác, mọi người thể làm gì khác hơn là bày ra vẻ mặt đáng thương, nhìn Hoàng Thượng cao cao tại thượng kia, hy vọng Hoàng Thượng có thể hạ thủ lưu tình.

      Hoàng Thượng làm sao lại biết dụng tâm tính toán của nam tử xinh đẹp trước mắt này là vì cái gì?

      Chính là vì tiểu nương khả ái đó.

      ra ông ta lần đầu tiên vừa mới nhìn thấy Song Hỷ cũng có ý định giết nàng, bởi vì ông ta chưa bao giờ nhìn thấy đôi mắt to thiện lương lại xinh đẹp như vậy.  Người có đôi mắt chân thành long lanh ánh nước như thế lòng của nàng nhất định cũng rất thiện lương.

      "Nếu như Hoàng Thượng cảm thấy như vậy ổn, xin hãy thu hồi thánh chỉ, thả Song Hỷ."

      Chuyện tới nước này còn có thể sao?

      "Người đâu, thả nàng !"

      Mai Đan Thanh chờ được những người khác đem Song Hỷ thả ra, thi triển khinh công nhảy lên tới bên cạnh nàng, ánh mắt thâm tình chân thành nhìn nàng, trong miệng ôn nhu , "Đừng sợ, ta tới cứu nàng."

      Song Hỷ mỉm cười nhìn , sắc mặt tái nhợt dị thường, nhưng khóe miệng lại mang nụ cười hạnh phúc, yếu ớt : "Ta biết chàng đến, cho nên ta...... ta......"

      Khi nàng được tháo xuống cả thân thể mềm nhũn ngã vào trong lòng của Mai Đan Thanh.

      Mai Đan Thanh cho rằng nàng rất vui cho nên chủ động nhào vào lòng , giọng dấu được cưng chìu: "Nếu bình thường nàng cũng chủ động như vậy tốt rồi."

      "Ta...... uống độc dược."

      "Cái gì?!"

      Nụ cười mặt Mai Đan Thanh nhanh chóng biến mất thay vào đó là nét hoảng sợ.  hung hăng nhìn chằm chằm Hoàng Thượng, Hoàng Thượng lắc đầu cái, chứng tỏ ông ta có bắt nàng uống thuốc độc trước.

      " phải là Hoàng Thượng." Hơi thở Song Hỷ mong manh .

      "Vậy là ai? Tại sao nàng muốn uống thuốc độc?" Mai Đan Thanh ôm chặt lấy nàng, tức giận gầm , "Ta lập tức mang nàng đến gặp đại phu."

      " có giải dược của ta, Đại La thần tiên tới cũng vô dụng."

      Thanh lạnh như băng chậm rãi vang lên ngay lúc này, làm cho người nghe rét mà run.  Ánh mắt mọi người đều nhìn quanh tìm xem ai , bất ngờ phát người chuyện ngồi ở phía sau ngai vàng của Hoàng Thượng.

      là cao thủ lợi hại đến thế nào mới có thể đột phá phòng thủ của cấm vệ quân, có thể đến gần Hoàng Thượng như vậy? Nếu có ý chỉ sợ Hoàng Thượng giờ biến thành cái xác.

      nhìn ra được mặt mũi nam nhân chuyện như thế nào, chỉ thấy thân áo đen, khoác áo choàng thêu Kim Long màu đen theo gió nhàng phiêu đãng, nửa mặt nạ màu bạc mặt làm người ta có loại cảm giác lạnh lùng.
      Tồn Tồnstella2412 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :