1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

MỖI LẦN CHẠM BÓNG ĐỀU VÌ EM - 11 GIỜ PHẢI NGỦ

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
  • ?

    Bạn thấy truyện này thế nào?

    1. Hay lắm. Viết tiếp đi.

      62 vote(s)
      98.4%
    2. Cũng tạm được.

      1 vote(s)
      1.6%
    1. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      47,164
      Tôi đảm bảo là Carlos làm lòng chị em dậy sóng cho mà xem :)) Người đâu mà đẹp trai (tóc vàng là auto đẹp trai rồi ko phải nghĩ :v), ít nhưng lại có trái tim ấm áp, thêm nữa là lại đá bóng giỏi thôi các chị em ơi liệu còn trứng mà rụng cho đến hết truyện khônggggg :))

      Ủng hộ các em nà :3 Cá nhân chị thấy xưng hô - em từ bé nó đáng lắm ý, nghe tình bể cmn bình luôn, nên là... thôi tuỳ em :))
      Nhược Vân, Chris, habang272 others thích bài này.

    2. habang27

      habang27 Well-Known Member

      Bài viết:
      99
      Được thích:
      2,445
      @Ngân Nhi lúc đầu em cũng phân vân nhưng về sau em quyết định để xưng hô theo như lúc đầu em chọn hihi. Càng về sau càng chìm trong bể mật chị ơi ><
      Ngân Nhi thích bài này.

    3. habang27

      habang27 Well-Known Member

      Bài viết:
      99
      Được thích:
      2,445
      Chương 5
      “Carlos…”
      Giọng đột nhiên vang lên nhưng hề ảnh hưởng đến việc đá bóng của Carlos, cậu tiếp tục đá đổ lon. Đợi đến khi cậu quay đầu lại búp bê tóc đen xuất trước mặt cậu.
      Cậu có chút căng thẳng nên hơi ngây người ra.
      "Tặng cho , cảm ơn hôm nay chuyện với em.” Tô Thanh Gia đưa đồ vật cầm tay cho Carlos, đương nhiên vạch trần căng thẳng trong cậu.
      Tâm hồn của trẻ con lúc nào cũng rất yếu ớt, phải bảo vệ thiện lương hồn nhiên của họ.
      Tô Thanh Gia cố tìm lí do để tặng quà cho Carlos, mặc dù hầu như là cậu im lặng gì, để mình cố luyên thuyên.
      Carlos muốn từ chối nhưng cậu thể mở miệng được.
      Đó là quả bóng và bình nước mới. Hai thứ đều màu trắng, mặt là lá cờ màu đỏ với mấy ngôi sao, là quốc kì, nhưng Carlos nhận ra đó là quốc kì của đất nước nào.
      “Em phải rồi, lần sau gặp lại nhé.” Tô Thanh Gia đợi Carlos từ chối đẩy hai thứ đó vào ngực Carlos, bở vì ba ba đẹp trai vẫn còn đợi ngoài kia.
      Lúc này, Carlos vội quay lại tập bóng mà cúi người xuống, gỡ bao cát ra.
      Hôm nay là lần đầu tiên có người với cậu: " đá bóng rất tuyệt, rất có thiên phú, hãy tin em.”
      Tiếng tự nhiên đến lạ nhưng mà là thanh hay nhất đời cậu từng được nghe.


      Nữ tu sĩ Rosa đứng chuyện với Tô Tĩnh Khang. giờ Tô Tĩnh Khang là người đứng đầu lãnh quán, hoạt động lần này là do ông tổ chức, vì thế nữ tu sĩ Rosa bày tỏ cảm ơn với ông.
      Tô Thanh Gia tới.
      "Chào sơ” chào hỏi nữ tu sĩ, còn Tô Tĩnh Khang đứng giữa giới thiệu.
      “Đây là nữ tu dĩ Rosa, còn đây là con tôi – Bella.”
      Vì nữ tu sĩ lớn tuổi, nếp nhăn khắc sâu mặt làm mờ cơ trí: “Oh, Vicente, con của cậu xinh quá, nhìn như thiên sứ vậy.”
      Tô Thanh Gia nở nụ cười ngọt ngào, giống như lớp đường phủ ngoài bánh mì “Cảm ơn bà khen, cháu là thiên sứ của ba cháu đấy.”
      Nếu có thể, bây giờ Tô Tĩnh Khang chắc chắn cười đắc ý, nhưng giờ được, ông chỉ có thể bế con mình lên thôi.
      chuyện lúc, Tô Thanh Gia bắt đầu mục đích đến đây.
      “Bà Rosa ơi, Carlos là người ở đây ạ?”
      Nữ tu sĩ Rosa hơi kinh ngạc: “Đúng vậy, thiên sứ , cháu nhìn thấy thằng bé sao?”
      “Vâng ạ, cháu còn tặng ấy quả bóng ́ và bình nước nữa.” Tô Thanh Gia cố gắng làm cho giọng mình ngây thơ hết mức. "Sơ có thể cho cháu nghe số chuyện về ấy được ? Cháu muốn làm bạn với ấy.”
      Ngôn ngữ là loại kỹ xảo, lúc này Tô Thanh Gia sử dụng khá tốt.
      “Tất nhiên rồi, thiên sứ , thằng bé cần người bạn.” Nữ tu sĩ Rosa nghĩ ngợi lúc rồi
      “Để bà nhớ lại xem nào, thằng bé đến đây lúc bốn tuổi, ba mẹ nó qua đời vì tai nạn giao thông, lại có thân nhân nào liên lạc với cảnh sát nhận về nên bị đưa đến đây. Lúc đó thằng bé rất đáng như cháu bây giờ vậy.”
      Nữ tu sĩ chìm trong dòng hồi tưởng, ánh mắt khi sáng khi tối, bà : "Lúc đó, rất nhiều người muốn nhận nuôi thằng bé nhưng nó muốn, về sau càng ngày càng lớn thích hợp để nhận nuôi nữa. Thằng bé…”
      “Tính cách thằng bé hơi lầm lì nhưng rất mạnh mẽ, mấy bạn khác thấy nó đáng lại thích chuyện nên suốt ngày trêu chọc…” Nữ tu sĩ Rosa đưa tay vuốt ve khuôn mặt của Tô Thanh Gia.
      ra thằng bé rất tốt, rất lương thiện, cháu chắc chắn trở thành bạn tốt của nó.”
      Tô Thanh Gia chớp chớp đôi mắt trong suốt, dò hỏi: “Vậy cháu có thể đến đây thường xuyên ?”
      “Tất nhiên rồi”
      Tô Thanh Gia lại nghiên đầu dùng ánh mắt hỏi Tô Tĩnh Khang.
      Tô Tĩnh Khang bị ánh mắt của làm cho mềm nhũn. Nếu ở đời sau, ông biết cái này gọi là “Moe” [*]


      [*] Moe: người ta hay là đáng


      Ba Tô bị dễ thương của con mê hoặc đến mức có thờ̀i gian hoạt động bộ não của nhà ngoại giao, thế nên gật đầu đồng ý ngay lập tức.
      Tô Thanh Gia biết phải báo đáp, lập tức “Bẹp” cái lên má ông, “Ba là tốt nhất.”
      Đợi chút, hình như đó là bé trai??
      Tô Tĩnh Khang: Ba muốn đổi ý rồi, phải làm sao đây? Còn kịp nữa .


      _______
      Tô Thanh Gia vừa về nhà báo cáo thành quả hôm nay cho mẹ. Kể cả chuyện kết bạn với Lưu Mộng Nhã, tại bây giờ chỉ mới có tám tuổi mà.
      Tất nhiên là có cả chuyện của Carlos nữa.
      Minh Linh có ý kiến gì về cậu bạn của Tô Thanh Gia, từ con bé dịu dàng ít , chính xác là suốt ngày chỉ ở nhà. Vì vậy, nếu tìm được cơ hội để con ra khỏi nhà hằng ngày, Minh Linh cảm thấy rất tốt.
      Vậy là từ sau hôm nay công việc hằng ngày của Tô Thanh Gia biến thành: buổi sáng luyện đàn dương cầm, buổi chiều ngủ trưa xong đọc sách, chờ Lưu Mộng Nhã và Carlos tan học tìm bọn họ chơi.


      Cũng vào thời điểm đó, Carlos ở trong nhi viện với tâm trạng hết sức phức tạp.
      Hôm qua nữ tu sĩ Rosa long trọng tuyên bố rằng hôm nay có người đến đây tặng quà. giống những đứa trẻ khác hi vọng nhận được quần áo đẹp, vui vẻ chờ quà đến. Carlos cảm thấy thay vì tranh quà với bọn họ bằng cậu tự tập bóng mình còn hơn.
      Thế mà hôm nay, cậu lại nhận được món quà to nhất, vì ̀vậy khi trở về kí túc xá, tất cả các bạn nam đều dùng ánh mắt căm thù nhìn cậu…
      Đều vì quả bóng trong ngực cậu.
      Các cậu bé Tây Ban Nha thích đá bóng, đó là biểu tốt đẹp của sức mạnh.
      nhi viện có ba quả bóng, hai quả là của chung, còn quả là của Carlos.
      Mấy cậu bé khác đều muốn có bóng, nhưng cứ muốn tranh là bị Carlos đánh cho trận. Cuối cùng, ai còn đến tranh bóng ́với cậu nữa, sân thể dục sau rừng cây cũng biến thành lãnh địa của mình cậu.
      “Ê, thằng bé xinh đẹp, ai cho mày quả bóng thế?” Mấy bạn nam hỏi, "thằng bé xinh đẹp" là biệt danh lũ con trai kia đặt cho cậu, chứa chút khinh bỉ.
      Carslos để ý tới bọn họ mà thẳng vào trong.
      Mấy bạn nam dám tranh bóng của cậu, mặc dù bọn họ nhiều người, nhưng nếu "thằng này" mà điên lên chả ai yên với nó cả.
      Bọn họ còn nhớ mấy lần dạy dỗ trước.
      Buổi tối, Carlos đặt bình nước và quả bóng cạnh gối, ban ngày hoạt động mạnh khiến cậu nhanh chóng chìm vào mộng đẹp.
      Bầu khí như ngập tràn hương vị của búp bê .
      Trong mộng, Carlos chép miệng cái.


      Cuộc sống bây giờ đối với Carlos quả giống như giấc mộng.
      Cậu có tiền mua con búp bê trong tủ kính, nhưng hình như thượng đế nghe được tiếng lòng của cậu, cho cậu búp bê hàng giá .
      ấy tên là Bella, là bé người Trung Quốc.
      Cậu biết đất nước ấy ở đâu, nhưng điều này cũng thể ngăn cản cậu thích vùng đất đó.
      Bởi vì đó là quê hương của búp bê Tây Dương với mái tóc màu đen.
      Gần như chiều nào Tô Thanh Gia cũng tìm Carlos cùng cậu luyện tập. nhi viện cách nhà Tô Thanh Gia tầm hai mươi phút xe, chỉ sau mấy lần. Carlos học được cách đợi ở trạm xe.
      những thế, Carlos còn cho biết lối bí mật, có thể thẳng tới sân thể dục .
      Tô Thanh Gia rất vui vẻ, bởi vì Carlos bắt đầu chia sẻ bí mật của cậu với .
      Hãy tha thứ cho tâm tư thánh mẫu của , mặc dù hiểu biết nhiều nhưng rất muốn giúp cậu ấy.
      Chỉ tại cậu bé Tây Ban Nha gầy teo này rất kiên cường và có khuôn mặt rất đẹp trai.
      Còn cả đôi mắt xanh xám mà thích nhất nữa.
      Mấy hôm nay Tô Thanh Gia giúp Carlos tập luyện, kể từ đó cậu còn đeo bao cát vào chân nữa, bước chân cũng trở nên nhàng hơn rất nhiều.
      Nguyên nhân lớn khiến trở thành fan bóng đá là bởi vì mê những chàng đẹp trai, bọn họ phát ra hormone nam giới, từng giọt mồ hôi rơi xuống, còn cả vòm ngực rắn chắc khi cởi áo đấu ra nữa.
      Nhưng là fan bóng đá có lí trí, Tô Thanh Gia còn biết rất nhiều kiến thức rèn luyện.
      Hơn nửa tháng đó, Carlos như biến thành miếng bọt biển hấp thụ hết kiến thức Tô Thanh Gia dạy.
      Hôm nay, Tô Thanh Gia dạy cho cậu động tác làm nóng người mới.
      đỡ cánh tay Carlos, nâng chân trái lên rồi co lại , giữ thẳng người, đùi phải từ từ hạ xuống, đến khi đùi và với bắp châṇtạo thành góc khoảng chín mươi độ lại từ từ duỗi thẳng.
      Sau đó lại cong rồi lại duỗi, lặp lặp lại mấy lần.
      Carlos học theo Tô Thanh Gia, hai người giữ tay cho nhau, từ từ co chân, mỗi chân làm mười lần rồi đổi sang chân khác.
      Đây là động tác làm nóng người tương đối khó, cầu chân phải giữ vững trạng thái cân bằng, hai người phải biết phối hợp, được lôi kéo nhau, lúc nào cũng phải thẳng người.
      Nhưng ràng năng lực khống chế của Carlos rất tốt, mới làm lần đầu cực kỳ đúng chuẩn.
      chỉ động tác này mà tất cả động tác Tô Thanh Gia dạy cậu, Carlos cũng có thể hoàn thành rất tốt, hơn nữa còn cố gắng tự tập lại rất nhiều lần.
      Vừa rồi Tô thanh Gia giải thích với Carlos: “Động tác làm nóng người này tác động rất nhiều đến cơ thể, đặc biệt là các dây chằng.” Tô Thanh Gia giơ tay tỏ ý tạm dừng, có vẻ như sắp ngã.
      Chờ đến khi hai chân đứng vững, Tô Thanh Gia chỉ vào phần sau bắp đùi mình: “Dây chằng kéo dài từ đây xuống, giống như sợi dây thừng được vặn lên chủ yếu để khống chế đầu gối. Động tác này rất có tác dụng với các bó cơ, giúp rèn luyện các dây chằng khống chế đầu gối.”
      “Nhưng nếu giữ thẳng, duy trì cân bằng thể đạt được kết quả như mong muốn, đôi khi còn làm dây chẳng đầu gối bị thương nữa.”
      Vỗ vỗ bả vai Carlos, Tô Thanh Gia tươi cười rạng rỡ, mồ hôi bắt đầu xuất cái trán nhẵn nhịu, : “Nhưng động tác này cũng có́ thể tăng cường lực lượng ở chân, gia tăng sức bật.”
      Mặc dù đá bóng, nhưng từng tập mấy động tác yoga.
      Carlos nhìn Tô Thanh Gia có chút xuất thần, nhưng do bình thường cậu ít chuyện cho nên Tô Thanh Gia cũng phát điều gì bất thường.
      “Cậu bé xinh đẹp, cố gắng lên.” Tô Thanh Gia lại tiếp tục rèn luyện với cậu.
      “Cậu bé xinh đẹp” là biệt danh của Carlos, cậu cực kỳ nhạy cảm với mấy chữ này. Lần thứ hai Tô Thanh Gia đến đây biết biệt danh này của cậu, mặc dù khi đó mặt Carlos đen sì, nhưng cảm thấy, biệt danh này vô cùng thích hợp.
      bất ngờ lại nghe thấy biệt danh này từ miệng Tô Thanh Gia.
      Nhưng tại sao cậu lại cảm thấy thích thích thế nhỉ?
      Carlos lại nhìn khuôn mặt chút, trắng trẻo mịn màng như trân châu.
      Đúng vậy, như trân châu, bởi vì cậu cảm thấy những thứ như sữa rất dễ dàng tan biến, hợp với búp bê của cậu, thế nên đổi sang thứ khác để so sánh.
      Nhất định là tại giọng của búp bê quá ngọt ngào, cho nên cậu mới bị mê hoặc và cảm thấy “cậu bé xinh đẹp” rất êm tai. Nhất định là như vậy rồi.


      Lời tác giả: Càng ngày càng ngọt, ngọt như ngậm kẹo vậy. Các bạn ăn kẹo ngon ? À mà quên làm gì có ai mua kẹo cho các bạn. Haha....

    4. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Đúng là ngọt hệt như ngậm kẹo caramen đó. Vị ngọt lan từ từ.
      habang27 thích bài này.

    5. habang27

      habang27 Well-Known Member

      Bài viết:
      99
      Được thích:
      2,445
      • Chương 6:

      Cuối tuần này, Carlos nán lại trong sân tập của nhi viện để luyện bóng như trước đây.
      Đương nhiên, cậu cũng còn độc như xưa.
      Bởi bé búp bê tóc đen cùng cậu.
      Carlos mặc đồ mới, bộ đồ ấy được phát hồi nào, đến bản thân cậu cũng biết bao lâu cậu mới để ý tới cách ăn mặc như vậy.
      Trong lúc ngồi chờ băng ghế ngoài trạm xe bus, Carlos có hơi hồi hộp, nhưng khuôn mặt nhắn tuấn tú vẫn trầm ngâm như ngày thường, bàn tay nắm chặt bỏ trong túi quần, do đó ai nhận ra cảm xúc của cậu.
      Carlos nhìn thoáng qua vật thể phản chiếu được bóng mình ở phía trước. tuyệt, hôm nay mái tóc của cậu vừa mềm mại lộn xộn giống như tổ chim nữa.
      Hôm nay là lần đầu tiên Tô Thanh Gia hẹn cậu chơi.
      Thời gian chờ đợi vừa dài vừa nhàm chán, nhưng khi bé mặc váy đỏ xuất trước mặt cậu, dường như tất cả mọi thứ đều trở nên tốt đẹp lạ thường.

      Lần này, Tô Thanh Gia ra ngoài để chọn ít hoa tươi cần cho việc dưỡng da. Người dân Barcelona may mắn được hưởng thụ điều kiện khí hậu và địa lý thuận lợi, lãng mạn của Tây Ban Nha khiến cho chợ hoa tươi trở nên tấp nập.
      chàng trai dịu dàng, giàu tình cảm hào phóng mua giỏ hoa tươi từ bán hoa, dành tặng cho nàng xinh đẹp quyến rũ.
      Những cuộc gặp gỡ tình cờ chỉ có ở thành cổ Lệ Giang [*], trong thành phố này, hấp dẫn giữa con người với nhau lúc nào cũng cháy bỏng như những cồn cát bên bờ biển vàng nơi Gold Coast [*].

      [*]Lệ Giang là thành phố thuộc tỉnh Vân Nam, Trung Quốc.

      [*] Gold Coast là thành phố thuộc tiểu bang Queensland ở nước Úc.

      Hai người chuyển sang chuyến xe công cộng khác, Carlos chuẩn bị đưa đến đại lộ La Rambla [*]

      [*] La Rambla: là con đường biểu tượng của thành phố Barcelona. Đại lộ dành cho người bộ này luôn rất tấp nập.

      Đại lộ Rambla là nơi có lượng khách du lịch lui tới lớn thế giới. Nó từng là con phố quan trọng nhất ở Barcelona, bây giờ nó chia cắt thị trấn cổ ra làm hai. Dòng người qua lại ngược xuôi chứng tỏ nơi này có sinh lực vô hạn, những ngọn đèn bao giờ tắt và rượu bia có hương vị nồng đậm kích thích con người ta tìm đến nơi này, chìm trong vui sướng suốt đêm ngày.

      Trước đây nơi này chỉ là con sông đầy ắp phù sau. Trải qua bao lần chiến tranh, những hiệu sách và cửa hàng bán hoa vẫn còn như những di tích cổ. đường lớn đâu đâu cũng thấy người trẻ tuổi nâng cốc bia. Ngoài ra còn có cả đám người làm nghề đặc biệt - nghệ sĩ đường phố.
      Bọn họ tụ tập khắp các ngã tư đường để biểu diễn nghệ thuật, khiến cho mỗi góc phố đều toát lên sức hấp dẫn kỳ diệu. Họ cạnh tranh sáng tạo, cười biết mỏi mệt.
      Gần đó cũng có chợ chuyên bán lượng hoa tươi khổng lồ, các loại hoa cỏ khắp thế giới đều tập hợp ở đấy, có chuyện bạn tìm thấy hoa cỏ bạn muốn.
      Tất nhiên, Carlos tới đây cũng vì có chút lòng riêng - trừ sân tập ở bên ngoài, đây là nơi mà cậu thích đến nhất, bởi vì ở đây, mỗi người đều tìm kiếm độc, đều là người lang thang có nhà để về.
      Giống như cậu vậy.
      Đầu tiên hai người mua hoa. Tô Thanh Gia dịch tên của những loại hoa tươi sang tiếng Tây Ban Nha rồi viết vào sổ ghi chú. Đó là bài thuốc có được từ phu nhân lớn tuổi ở Bắc Kinh. Người ấy ở trong tứ hợp viện, bao năm trôi qua, bà vẫn mặc sườn xám như cũ, giữ dáng vẻ nghiêm túc.
      lớn tuổi lắm rồi, nhưng khi bà bước về phía bạn với đôi giày cao gót dưới chân, bạn vẫn bị vẻ đẹp hoài cổ của bà làm cho ngây người.
      Tô Thanh Gia phải nhờ vào nhiều mối quan hệ mới tìm được bà, chuyện với bà. May mắn thay, thông qua đoạn chuyện ấy, có cơ hội phỏng vấn bà.
      Nghe phương thuốc này được lưu truyền từ hoàng cung ngày trước, chuyên dùng cho phi tần trong cung, dược liệu chủ yếu là hòa tươi, chia theo tỉ lệ rồi phơi khô, sau đó bị nghiền nát để làm thành cao bôi, thoa lên toàn thân, hề nguy hại đến cơ thể. Nghe nếu như sử dụng từ khi còn còn có thể khiến da luôn mềm mại như da em bé.
      Tô Thanh Gia nhớ tời lời của vị phu nhân, cảm thấy chắc hẳn là có công hiệu.
      Vào năm tháng thiếu thốn vật chất trước kia, có lẽ chỉ có quý tộc mới được hưởng thụ thứ đồ xa hoa này, nhưng bây giờ lại khác.
      Carlos dẫn dạo vài vòng khắp chợ hoa, bao lâu mua xong các loại hoa tươi cần thiết, hơn nữa hoa cỏ vẫn còn rất tươi mới, cánh hoa mềm mại thấm đẫm nước, rất phù hợp với cầu.
      Tô Thanh Gia chuẩn bị làm trước bộ để thử, mua số lượng hoa tươi gấp ba lần, lỡ bị hư còn thay thế được. Lượng nguyên liệu gấp ba lần công thức cũng nhiều, dùng giấy bó lại chỉ thành bó lớn. Trong lúc vòng quanh, bọn họ phát hiệu thuốc nằm gọn trong góc , sau khi vào hỏi thăm, Tô Thanh Gia phát tất cả nguyên vật liệu cần chỗ này đều có.
      Carlos rất chủ động ôm hết tất cả đồ vào lòng. Cậu thiếu niên đẹp trai tóc vàng mắt lam khiến bán hoa bên đường xấu hổ đỏ mặt, Tô Thanh Gia rất muốn chụp hình cậu. Nhưng mà mang theo máy ảnh.
      là đáng tiếc. lại nhìn về phía cậu, ngắm mái tóc vàng mềm mại, ngắm gương mặt vùi trong đám hoa tươi, ngắm cả ánh mắt màu lam pha xám. Sau này trưởng thành, cậu nhất định trở thành chàng cực kỳ đẹp trai.
      Carlos cảm thấy ngượng ngùng khi bị nhìn mãi. Tô Thanh Gia phát ,dù là lúc hồi hộp, thẹn thùng hay những cảm xúc khác bùng nổ, tai phải của cậu đều rung lên nhè .
      Giờ vành tai ấy chỉ khẽ rung mà còn trở nên đỏ bừng. Da cậu rất mỏng, nhìn qua rất giống quả đào đỏ .
      Tô Thanh Gia nín cười nhìn sang chỗ khác, cực kỳ nỡ làm ngại ngùng.
      biết vì sao mà Carlos có vẻ hụt hẫng. Tô Thanh Gia phát cậu hơi mất mát, mở miệng : “Bây giờ chúng ta qua đại lộ Rambla được chứ? làm hướng dẫn viên du lịch cho em được ?”
      Carlos gật đầu, hơi nóng khuôn mặt vẫn chưa kịp tản hết. Hai người quen nhau hơn nửa tháng, Tô Thanh Gia phát cậu bé này cực kỳ thích chuyện, cậu tựa như chú ốc sên mặc mình chiếc áo giáp rất dày, luôn tự nhốt mình ở bên trong đó.
      Đến tận giờ cậu mới dần lộ ra chút cảm xúc, cố gắng giao lưu với vài người khác.
      Người khác ở đây còn ai khác chính là Tô Thanh Gia.
      Carlos đằng trước dẫn .
      Ký ức của về đại lộ Rambla rất mơ hồ, nay quay lại chốn cũ, từng mảnh ký ức bé dần được chắp vá lại.
      Những nghệ sĩ đường phố trình viễn tiết mục của chính mình, tiếng đàn guitar du dương êm dịu hòa vào gió khiến người ta say mê, những nghệ nhân thủ công với tay nghề khéo léo dùng những trang giấy tạo nên hoa giả bằng vụn giấy, trong hiệu sách trưng bày những câu chuyện xưa về các dũng sĩ giết rồng, dòng máu rồng thiêng chảy xuôi xuống mảnh đất Barcelona, từng giọt bắn tung tóe và hóa thành hoa hồng nở rộ.
      Ở nơi điều mới và cũ giao hòa với nhau, những kiến trúc luôn mang vẻ đẹp tĩnh lặng, tất cả chứng kiến thay đổi qua bao sóng gió thăng trầm.
      đại lộ có rất nhiều họa sĩ vẽ phác thảo cho người đường, Tô Thanh Gia suy nghĩ đôi chút rồi đẩy Carlos qua đó
      “Cậu bé xinh đẹp, hôm nay đẹp như bức tranh vậy.” Carlos nghe thấy lời khen ngợi hơi ngẩn ra
      “Giờ lưu lại kỷ niệm ở đây .”
      Tô Thanh Gia chân thành nhờ họa sĩ vẽ phác thảo cho cậu bé cầm bó hoa. Họa sĩ cũng rất thích cậu bé đẹp trai này, ông bảo Carlos đứng yên dưới ngọn đèn đường, bắt đầu phác họa những nét đầu tiên.
      Carlos biết làm sao, biết hướng tầm mắt về phía nào, hai tay ôm hoa của cậu đổ đầy mồ hôi. Cậu qua đường phố này rất nhiều lần, cũng từng gặp rất nhiều người nhờ họa sĩ vẽ tranh cho.
      lần, vì mải mê xem người biểu diễn ảo thuật đường nên vô tình chặn đường du khách. Du khách rất tức giận, bảo cậu cút ngay, cậu nghe người ta mắng “Thằng ăn mày bẩn thỉu”, trong khi đó cậu luôn miệng xin lỗi.
      Nhưng hôm nay, cậu được thành người mẫu ở chỗ này, đám đông xung quanh cậu đều vui vẻ nhìn cậu mà cười.
      Carlos nhìn thoáng qua cửa tiện có búp bê mà cậu luôn mong có được, sáng sủa sạch , nhưng cậu chợt phát mình còn nhớ dáng vẻ búp bê ấy như thế nào, chỉ nhớ mơ hồ là mái tóc ấy màu vàng.
      Dường như trong khoảnh khắc ấy, độc, khinh bỉ của người khác rời khỏi cậu.
      Cậu nhìn sang bé mặc váy đỏ chăm chú ngắm nhìn họa sĩ vẽ tranh bên cạnh. Barcelona có truyền thuyết nổi tiếng liên quan đến dũng sĩ giết rồng, vị dũng sĩ ấy cứu xinh đẹp khỏi khu nhà ở Casa Batlló [*].

      [*] ] Casa Batlló: là tòa nhà có kiến trúc rất đặc biệt và là địa điểm du lịch nổi tiếng của Barcelona, Casa Batlló có nghĩa là “Ngôi nhà của những chiếc xương”. Mái nhà của Casa Batllo được ví như xương của con rồng khổng lồ bị giết bởi thánh George.

      Carlos nghĩ, nếu như đó là Bella, cậu nhất định sẵn sang giương thanh đao lên, lao vào bụi gai mà có chút sợ hãi.
      ra hôm nay cậu luôn muốn với Bella rằng: "Em xinh đẹp", nhưng ánh mắt Bella nhìn cậu khiến cậu ngượng ngùng, cậu muốn ngăn ánh mắt ấy lại nhưng chẳng nỡ chút nào.
      Đợi đến khi cậu muốn rằng "Em nhìn nữa ,nhiều thêm chút càng tốt." Bella lại nhìn nữa.
      Điều này làm cậu vui chút nào.
      Có điều Bella bỏ tiền nhờ họa sĩ vẽ tranh, vậy... Hẳn là mang về nhà.
      Nghĩ đến đây thấy phấn khích rồi.
      Những đám mây màu đỏ dần lan khắp mặt cậu. Mấy ngày nay nóng đấy, Carlos thầm nghĩ.
      Thời gian vui vẻ luôn ngắn ngủi, chốc lát họa sĩ vẽ xong. Tô Thanh Gia gọi Carlos lại: “Vẽ xong rồi, xem chút , có phải rất đẹp ?” lại : “ đứng đó lâu vậy, tay có mỏi ? Hay là để em cầm hoa .”
      Carlos vội vàng cầm hoa lui về phía sau, ấp a ấp úng: "... cần đâu, tay mỏi... có thể cầm được mà.”
      Tô Thanh Gia đột nhiên cảm thấy mình giống tên cướp mạnh mẽ đoạt quần áo của dân nữ. Ôi trời! nghĩ đến chuyện quái gì thế này?
      “Được rồi, vậy nếu mệt với em, để em cầm thay. Này, xem thử tranh có đẹp ?”
      Carlos ôm hoa trong ngực, ngắm nhìn Tô Thanh Gia. Khi xác định đối phương ngắm nghía bức tranh chăm chú, cậu mới dám bước lên trước bước. giá vẽ bằng gỗ là giấy vẽ trắng thuần, những nét vẽ uyển chuyển lên dưới đôi tay lưu loát của người họa sĩ, từng đường nét đều được khắc họa rất kỹ, hoa tươi trong lòng nửa che nửa lộ xương quai xanhcủa cậu.
      Nơi khiến người khác rung động nhất là đôi mắt cậu, đôi mắt ấy dường như có thể làm tan chảy và làm ấm cả đỉnh núi tuyết Pyrénées. Dường như họa sĩ rất ưu ái dáng vẻ của cậu, độ cong và độ rậm của hàng mi đều được vẽ tương xứng, ánh mắt lóe lên, nhìn về nơi xa xôi nào đó.
      Hóa ra trong mắt người khác cậu có dáng vẻ này. Carlos thầm nghĩ, biết trong mắt Bella sao? Trong lòng có phải cậu cũng ấm áp và dịu dàng như thế ?
      Cậu dám hỏi ra ngoài miệng, lúc này, cậu cảm thấy lời sơ Rosa hiền lành sai, làm người phải có hy vọng và biết chờ đợi.
      Cậu hy vọng Bella cũng nghĩ như vậy.
      Rất nhiều năm về sau, bức tranh này được xuất trong buổi đấu giá từ thiện nhằm viện trợ trẻ em châu Phi. ai có thể xác định bức tranh này được vẽ ở đâu, do họa sĩ nào vẽ, nhưng ánh nhìn của cậu bé năm ấy dường như có thể xuyên thủng trang giấy, vào lòng người.
      Tên cậu thiếu niên ấy vang vọng khắp thế giới, tính ra có đến hàng trăm triệu người điên cuồng hò hét tên cậu, si mê muốn lấy được áo chơi bóng thấm đẫm mồ hôi của cậu. Cậu trở thành dấu ấn của thời đại mới.
      Bức tranh ấy được chính cậu đặt tên “Cậu bé xinh đẹp”.

      _______

      Lời tác giả: đủ ngọt ngào chưa các bạn?
      Last edited: 10/8/18

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :