1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Một đêm mê loạn: Đại ca xã hội đen đừng tới đây (Hoàn- Đã Có eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      đêm mê loạn: Đại ca xã hội đen đừng tới đây

      [​IMG]
      Tác giả: Chân Huyến Lệ
      Edit : Huongnhi9198 + miu_beo
      Nguồn edit: Sưu Tầm
      Nguồn eBook: cungquanghang.com
      Type 70%pic: nguyenngoc, chiquynh
      Làm eBook: Mic
      Bìa: Nữ Lâm

      Giới thiệu:


      Tôi muốn người đàn ông có kỹ thuật tốt,đẹp trai và có thân thể cường tráng

      trăm vạn bán đêm đầu tiên của , ngờ lại gặp phải người đàn ông kia. ta vừa thần bí lại rất hung hãn.

      ta những muốn chiếm đoạt thân thể , mà còn muốn cả lòng !

      Đại thúc hắc đạo kia, tính cách của ta cũng nhặt , mới bị chọc giận , cơ thể liền bắt đầu vận động. ta thể dùng chân thành của mình để đổi lấy tình chân chính sao?

      giống như cơn lốc mạnh mẽ ập tới, là đàn ông tuấn tú và cường đại

      Cuộc chiến ái tình bé, đáng này ra sao ???​

      Các file đính kèm:

      Last edited: 3/12/15
      corn, kellyvan93, luna31052 others thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Chương 1: Giá cao bán lần đầu tiên 1

      "Tôi là xử nữ! Tôi muốn phá thân! Tôi muốn đêm trăm vạn! Còn nữa, tôi chưa hết! Tôi muốn người đàn ông có kĩ thuật tốt, diện mạo phải tuấn, thân thể lại cường tráng. Có , có ?

      Khuôn mặt của kia trang điểm đậm đặc. Lời của vừa vang lên, nhất thời khiến cho đại sảnh trở nên yên tỉnh.

      Nhìn bộ dạng kia cũng khoảng17, 18 tuổi , làn da trắng nõn nà của thiếu nữ lộ ra, nhìn giống như búp bê sữa vậy

      Đầu tóc rối tung, hàng lông mi giả dầy đặc, tựa như muốn che ngũ quan vốn có của .

      Sau hồi yên tĩnh, tiếng cười từ trong góc tối truyền ra....

      “ A…… ra có người đàn ông nào được như ý của tôi cả.” – khinh thường, bĩu môi.
      Hộc hộc! người đàn ông tức giận đứng lên hét:

      “ Má! Sao mà đắt như vậy? tự xem lại bản thân mình ! Mẹ kiếp, cho rằng mình là Marilyn Monroe sao? Ta khinh!”

      Ngay lập tức, người đàn ông khác cũng đứng lên cười lớn:

      “ Bố mày chỉ cần vạn là có thể cùng lúc chơi cùng nhiều người rồi!”

      ta cho rằng ta là báu vật gì chứ?”

      Trong lúc nhất thời, trong đại sảnh có chút rối loạn .

      kia liếc mắt bốn phía, cắn môi dưới. Khuôn mặt tràn đầy tức giận

      NND! Nghĩ muốn tìm tên đàn ông để phá thân lại thuận lợi như vậy, ông trời có thù oán gì với sao? trăm vạn là nhiều sao? trăm vạn cũng là kém .

      muốn rời khỏi chỗ này đột nhiên nghe được thanh lớn cũng từ trong góc truyền tới.Thanh kia ghê người nha, trực tiếp xuyên qua thanh huyên náo ở đây mà vang vọng trong đại sảnh.

      " trăm vạn thôi sao? Tốt! Tôi muốn em!"

      Ba!

      Trong nháy mắt, tất cả mọi người trong đại sảnh trở nên im lặng , xung quanh tiếng động nào.

      Mọi người theo hướng phát ra thanh nhìn vào trong góc, nhưng thấy được người chuyện kia mà lại thấy có đám hộ vệ khoảng bảy , tám người, trông bọn họ hung hãn, đáng sợ.

      Nhất thời, trong ánh mắt của mọi người liền có chút hoảng sợ.

      kia cũng tò mò nhìn sang, chu cái miệng nhắn, chần chờ chút rồi :

      “ Này, phải chỉ có trăm vạn là đủ. Tôi còn mấy điều kiện nữa, nếu như đủ những tiêu chuẩn……………………”

      Nụ cười từ trong góc phòng truyền ra, ngắt quãng lời của

      “Chỉ cần diện mạo tuấn? Thân thể cười tráng? Kỹ thuật tốt là được đúng ?”

      bóng người chậm rãi đứng lên, tất cả mọi người nhịn được hít ngụm lãnh khí!

      Má ơi! ta cao bao nhiêu a?

      1m9?

      Nhìn cái áo sơ mi màu đen người , liền có thể nhìn thấy được những cơ bắp cuồn cuộn của ta.

      Bả vai vô cùng rộng rãi, vạm vỡ!

      Đâu chỉ cường tráng. . . . . . Quả là cường tráng đến thể địch nổi!

      Giống như là con mãnh thú!

      "A!"

      Cái bóng người xa xa kia cũng khiến cho hoảng sợ.

      Mẹ ơi, cũng quá cường tráng ? Đây là suy nghĩ đầu tiên của , nếu ta nằm người , có thể hay bị đè chết? Còn nữa, chỗ đó của , nơi đó có phải hay rất lớn? Ô ô ô, bị ta giết chết mất!

      giật mình, đôi môi run rẩy, giọng cà lăm tìm lí do :

      , đẹp trai, tôi thấy mặt của …………Ai cho đội mũ với đeo kính đen a?”

      Nghĩ xong, nếu ta lấy cái mũ và mắt kinh xuống, cũng ta đủ đẹp trai, vậy có thể bỏ qua ta rồi.

      choáng váng, ta khoẻ như vậy lại cao lớn cường tráng, muốn lần đầu tiên của lại rơi vào tay tên dã thú kia. Đến lúc đó, còn sống được ?

      Khoé miệng người đàn ông kia dường như nhếch lên cái, giống như là vừa khẽ cười :

      “ Trung, đưa cho ấy chi phiếu trăm vạn, rồi mang ấy tới phòng của tôi.”

      p/s: Mọi người nhớ thanks muội nhá!! Hjhj, bộ này dài lém, hjc hjc

      Chương 2: Giá cao bán lần đầu tiên 2

      a115 (1).jpg (49.69 Ki8-) xem 10404 lần

      “ A Trung, đưa cho ấy chi phiếu trăm vạn, rồi mang ấy tới phòng của tôi.”

      Người đàn ông kia xong quay người , thân thể cường tráng nhàn nhã bước ra ngoài.

      “ Này, này! Tôi muốn tiền của ! Tôi còn chưa có đồng ý mà! Tôi đồng ý cho phá thân của tôi. , đẹp trai……..”

      biết vì sao trong lòng mìnhđột nhiên lại trở nên sợ hãi, hốt hoảng.

      Bóng lưng to lớn của người đàn ông kia cứ như thế….càng lúc càng xa, vẫn như cũ khiến cho người ta có cảm giác như bị áp bức.

      Người đàn ông tên A Trung kia biết từ lúc nào tới bên cạnh , khuôn mặt có chút vui. ta nhìn đánh giá hồi rồi khẽ :

      “ Cũng có chỗ nào hơn người……… biết nhìn trúng ta ở điểm nào…chỗ đó cũng trổ mã, chỉ là tiểu đậu nành……..”

      Cái gì!

      Tên đàn ông thối này dám chê bai trước mặt mọi người..

      nhất thời nổi giận:

      ! , cái gì? ai chưa trổ mã? nóiai là tiểu đậu nành? Bà đây trổ mã rất đầy đủ, dồi dào đấy! Nếu như phải bà đây quá cao, nhất định tất cả rất lớn.”

      tức giận ưỡn ngực, khiến cho tất cả đàn ông nhất thời cùng đưa ánh mắt nhìnbộ ngực của .

      A Trung ngoáy ngoáy lỗ tai, cảm thấy rất ồn:

      “ Được rồi! Có cao hay , lớn hay , cũng cần khoe ra để chúng tôi nhìn, chúng tôi còn muốn giữ lại cái mạng này.”

      Côbị ta chọc tức, thầm :

      “ Tôi điên sao? Ai khoe cho các người nhìn?”

      còn chưa kịp hết nhìn thấy A Trung ngoắc tay , ra ý kêu hai người đàn ông đến giữa hai cánh tay của . sợ hãi , kêu lên:

      “ Này, các người làm gì? Mau buông tôi ra! Buông tôi ra…..”

      A Trung uể oải liếc nhìn :

      trăm vạn này là của . Cầm cho chắc, lão đại của chúng tôi cũng có tính kiên nhẫn. thôi!”

      “ A. , lão đại của ? Tôi, tôi muốn tiền của các người! Tôi có đồng ý cho ta phá thân tôi! Bộ dáng của ta tốt! Mau buông tôi ra! Buông tôi ra………….”

      A Trung liếc cái, đồng tình :

      , nếu nhát gan như vậy, vừa rồi cũng nên trêu chọc lão đại của chúng tôi. Bây giờ hối hận cũng muộn.”

      “ Muộn? Tại sao lại muộn? Tôi còn chưa có đồng ý! Tôi đồng ý! Tôi muốn, cần a…”

      Dọc đường, hét chói tai, tất cả đàn ông đưa mắt nhìn bị khiêng ra ngoài.
      Đợi đến khi nhìn thấy bóng dáng của họ, trong đại sảnh liền trở nên yên tĩnh lạ thường.
      thanh phát ra:

      “ Dường như……Người đàn ông kia lai lịch

      (>‿♥)

      bị đưa vào phòng dành cho tổng thống, mình tự an ủi :

      sao, đợi đến khi gặp được ngườ đàn ông kia , phải ràng. trăm vạn đó muốn. Lần giao dịch này cũng thành.”

      Nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông kia, ta đưa lưng về phía hút thuốc, chỉ thản nhiên phân phó:

      “ Tìm người tắm rửa cho ấy sạch . Nhất là……..khuôn mặt giống như tranh sơn dầu kia.”

      “ Tranh sơn dầu ở đâu? đúng đúng, mặt của tôi bẩn….. Tiên sinh, tôi muốn chuyện, cái chuyện phá thân vừa rồi. Tôi đồng ý, Tôi muốn tiền của . Tôi phải rồi, ha ha, tôi trước. ngủ ngon…….”

      Chúc ngủ ngon , từ “nha” còn chưa kịp ra, bị hai người đàn ông to lớn kẹp chặt rồi ném vào phòng tắm.

      Ngay sau đó, hai bà thím vô cùng cường tráng xông vào, trực tiếp đè vào trong bồn tắm.

      Chương 3: giá cao bán lần đầu tiên 3

      a53.jpg (37.81 Ki8-) xem 9551 lần

      Ngay sau đó, hai bà thím vô cùng cường tráng xông vào, trực tiếp đè vào trong bồn tắm

      Bọi nước bay tung toé khắp phòng…

      “ A, thím à, hai vị thím xinh đẹp như hoa a………….Tôi có chuyện muốn ….Tôi có lời…..tôi, tôi,tôi………..”

      "A! Tóc của tôi. . . . . ."

      "Lông mi tôi đau quá. . . . . ."

      " tay chút, tay chút a, các thím à, cầu xin các người. . . . . ."

      Gần đây, cũng khôn phải lang thang ngoài đường, hằng ngày cũng tắm rửa sạch , sao có thể bẩn a, sao lại dùng sức kì cọ cho như vậy?

      Đợi đến khi tắm rửa sạch từ trong ra ngoài, bị quấn cái khăn tắm rồi đưa đến giường lớn, lúc đó mới biết sợ…

      Đúng vậy, lúc đầu muốn phá thân, có chút giận dỗi, cũng có phần hơi kích động và tức giận.

      Vậy mà, cho tới bây giờ, khi đối mặt với người đàn ông cường tráng kia , bắt đầu sợ hãi vô cùng

      Tha thứ cho sợ hãi của a, chỉ mới có 18 tuổi, vẫn còn chưa làm việc gì có ích cho đời….Vẫn còn chưa lớn nha…..

      “ Tại sao lại muốn phá thân?”

      Người đàn ông đưa lưng về phía , nhàn nhã thưởng thức ly rượu, chậm rãi hỏi .

      Trong giọng của ta, tràn đầy uy hiếp , cảm giác như ta chính là bậc đếvương …

      Thân thể nhịn được có chút run rẩy, cứng nhắc :

      “ Ai cần lo! Này, tôi rồi, tôi chọn phá thân cho tôi. Còn nữa, giao dịch này thất bại, nghe hiểu ?”

      “ Ha ha…………”- Người đàn ông kia cười khẽ tiếng, cũng có quay người lại. chậm rãi, ung dung :

      “ Trêu chọc tôi, lại còn múôn chạy, em có khả năng sao?”

      (⊙o⊙). . .

      giật mình.

      Lời này của ta là có ý gì?

      Chẳng lẽ. . . . . . ta muốn Bá Vương ngạnh thượng cung?

      , thể như vậy………..Có nhiều người ở đó làm chứng cho tôi, tôi có đồng ý để cho làm chuyện ấy….. thể ép buộc tôi….Hơn nữa tôi cũng có ý định cầm tiền của …….”

      người nào có thể cưỡng lại tôi!”

      Người đàn ông cắt đứt lời của , trong nháy mắt xoay người lại

      Ôi. . . . . .

      ngẩn người

      , ta…………thế nhưng……….lại đeo cái mặt nạ màu đen!

      Che ánh mắt cùng lỗ mũi của ta, chỉ nhìn thấy đôi môi mỏng kia! Đôi môi bạc tình…

      , tại sao lại đeo mặt nạ?”

      mặt ta có vết sẹo sao?

      Hay là khuôn mặt vô cùng xấu xí?

      Hay là…………. ta là tên tội phạm bị truy nã! …

      Lúc này, vô số ý nghĩ kỳ quái ra trong đầu

      "A. . . . . . đáng . Đến lúc này, em vẫn còn tinh thần để suy nghĩ đến những thứ kia sao?”

      Người đàn ông kia tựa hồ cười khẽ tiếng, bước gần tới chỗ

      người ta chỉ có cái khăn tắm rộng thùng thình quấn quanh bụng , cái khăn kia tựa như muốn rớt xuống.

      Khi bước , cơ ngực của cường tráng, hung hãn, lộ ra từng múi, có thể thấy được ta to lớn mạnh mẽ như thế nào.

      Cơ bụng sau múi kia cường tráng và hấp dẫn

      “ Này, này , được qua đây!” – Theo bản năng, giờ khắc này trong mắt , những thứ cường tráng hấp dẫn kia đều trở nên kinh khủng

      Nghĩ xong, phải phản kích!

      Đừng tưởng rằng ngốc bó tay chịu chết.

      “ Tắm sạch rồi sao?”

      để ý đến lời của , tiếp tục hướng phía mà bước tới

      “ Tôi , được qua đây!” – trợn to hai mắt

      đáng chết, người chỉ quấn chiếc khăn tắm, bên trong cũng trống , hành động với bộ dáng như vậy phiền phức.

      “ Nhìn gương mặt này coi như vẫn còn giống người .” – tiếp tục chế nhạo

      “ Tôi , được qua đây nữa mà!”

      Chương 4: giá cao bán lần đầu tiên 4

      86230.jpg (37.03 Ki8-) xem 10189 lần

      “ Nhìn gương mặt này coi như vẫn còn giống người .” - tiếp tục chế nhạo

      “ Tôi , danh được qua đây nữa mà!”

      Đột nhiên dùng lực, thuận tay cầm lấy bình hoa lớn ném tới phía người đàn ông kia, chú ý, kia là hướng tới vị trí huyệt thái dương của ta mà bay tới. làm, nếu làm làm đến cùng. Nếu như muốn phản kích, phải chọn vị trí nào đó có lực sát thương mạnh mới xuống tay. nên trách quá hung ác, là do ta luôn tự cho mình là đúng.
      Bình hoa lớn kia vèo cái bay qua..

      cơ hồ muốn nhắm mắt lại , chờ đợi thanh khi bình hoa đập vào đầu ta vang lên!

      Bốp!

      Nhưng ngờ!

      Bộ dạng người đàn ông kia giống như làm ảo thuật vậy, bàn tay nhàng giơ lên liền bắt được cái bình hoa lớn kia.

      nhíu mày :

      là phí của. Đây chính là vật trân bảo của Minh Triều.”

      Nàng cả kinh trợn mắt, há mồm

      thể nào? dùng sức rất mạnh nha! Sức lực lớn như vậy, tốc độ lại rất nhanh, tại sao ta dùng tay vẫn có thể bắt được? Lại còn rất ung dung, thong thả mà bắt lấy.

      Dụi mắt, dám tin tưởng, sau đó suy nghĩ nhiều nữa, bước phản kích lần hai của lại bắt đầu.

      nhanh chóng trượt xuống giường, thấy cái gì liền thuận tay hướng phía người đàn ông kia ném tới. Mò mẫn hồi thế nhưng lại tìm thấy cái súng trường.

      Trời ơi! ta …thế nhưng…lại tàng trữ vũ khí!

      Nếu tố cáo ta, ta liền đợi vào tù ngồi !

      "Đừng tới đây! Kêu người đem quần áo của tôi đến đây!”

      giơ súng lên, nòng súng nhắm thẳng về phía người đàn ông kia.

      Lúc này mới phát , mẹ ơi, tất cả những đồ mà nãy giờ ném ta, tất cả đều được trưng bày rất tốt,tất cả đều nằm bàn.Có thể thấy, ném bất cứ gì qua, người đàn ông kia cũng thoải mái mà chụp lấy.

      “ Súng kia có đạn, em cần phải tự làm tổn thương chính mình”

      Người đàn ông kia chút cũng đế ý, nhàn nhã ..

      cắn môi cái. Nếu ta lại gần, có nên nổ súng hay ………

      dám đến gần tôi, tôi liền nổ súng bắn chết ! Nếu tin, có thể thử!”

      dựa vào tường, thở hổn hển .

      “ Tốt, vậy em cứ việc nổ súng, tôi muốn xem kĩ thuật bắn súng của em như thế nào. Mau nổ súng .”

      Người đàn ông kia cười , khuôn mặt mang theo mặt nạ đen lộ ra khí chất vương giả …

      Trong nháy mắt, khiến cho có chút say mê……….

      Sau đó cắn răng, nổi nóng :

      “ Đây là do bức tôi!”

      Người đàn ông từng bước từng bước tới phía .

      Khi khoảng cách giữa chỉ còn có ba thước, muốn sụp đổ

      Aaaaaaaaaaaaa……… kéo cò súng……

      Đùng đùng đùng……. liên tiếp bắn ra rất nhiền đạn………

      Xung lực của súng trường lớn, nếu như phải là có bức tường phía sau để dựa vào nhất định ngồi hẳn xuống đất rồi.

      Trong thời điềm tiếng sung vang lên, người đàn ông kia tốc độ nhanh chóng nghiêng người qua bên, nhàn nhã tránh khỏi hàng loạt phát đạn kia. Sau đó, như ma quỷ vậy, liền tập kích bên cạnh , tay cầm lấy nòng súng, hơi dùng sức chút. Cái súng trường kia trong nháy mắt bị bẻ cong thành hình chữ U ( bá đạo hết sức =.:)

      “ A!

      ta phải là người! ta là quỷ!

      hoàn toàn bị doạ đến choáng váng…

      Bùm! Cánh cửa mở ra, A Trung đứng ở cửa giơ súng lên, vội vàng hỏi:

      “ Lão đại, sao chứ?”

      Trong nháy mắt, tấm khăn tắm người đột nhiên buông lỏng, nhanh tay liền bắt lại được, tay khác nhanh chóng đem ôm vào trong ngực, thuận tay lấy cây súng tuỳ tiện vứt , nhàn nhạt :

      “ Mau ra ngoài, chơi rất thú vị…”

      A Trung sợ run lên, vội vàng cúi đầu lui ra ngoài, đóng cửa lại.

      ". . . . ."

      cũng còn lời gì để nữa rồi…

      Hộc hộc…..

      Như cơn cuồng phong, đè lên giường, lộ ra nụ cười xấu xa:

      , em rấtthú vị”

      "Ngươi phải có thể cưỡng bách ta! ! ! !" Nàng kêu to.

      Người đàn ông kia giống như nghe được chuyện cười, khoé môi liền giật :

      “ Hả? Vậy sao?”

      Chương 5: Giá cao bán lần đầu tiên 5

      "Ngươi phải có thể cưỡng bách tôi !!" - kêu to.

      Người đàn ông kia giống như nghe được câu chuyện cười, khoé môi liền giật :

      “ Hả? Vậy sao?”

      Lúc này, có cảm giác như mình bị điện giật vậy, cả người kích động, run rẩy hồi.
      Đáng chết, sao bộ dạng của ta lúc này giống như đùa giỡn với chú chó vậy!

      Chẳng lẽ, ta coi như là chó sao?

      Hai cánh tay bé của dùng sức trụ lại bả vai của , cố gắng ngăn cản ép thân thể xuống. Thấy vậy, đôi môinhỏ bé,màu đỏ hồng bĩu môi :

      “Này! …! dám khi dễ đàn bà, con sao đáng mặt đàn ông được! Nếu có bản lãnh, hãy dùng sức quyến rũ của để đổi lấy đồng ý của tôi!”

      “ Ha ha, tôi lại cho là, có thể vuốt ve tiểu miêu bướng bỉnh như em mới là có bản lãnh nha, vật

      Ba!

      Khăn tắm người bị ta kéo ra, sau đó thuận tay ném ra ngoài.

      "A! Khốn kiếp! Lưu manh!"

      Từ trước đến nay, chút dũng cảm nào. Dù sao, cũng mới 18 tuổi, cũng hiểu chuyện đó, cứ như vậy mà đối diện với người đàn ông lực lưỡng như ta .

      Tất cả , toàn thân thể của từ xuống dưới ra dưới ánh sáng mờ ảo…………..

      vội vàng lấy tay che bộ ngực của mình, bỗng nghe được tiếng huýt sáo hưởng thụ của , liền di chuyển theo tầm nhìn của tới………….

      Đáng chết! Ánh mắt của nhìn phía dưới của !

      Ba!

      nhanh chóng đem bàn tay xuống dưới che lại.

      Phía . . . . . . Phía dưới. . . . . . hồi che che lại, bị chọc giận đến điên mất rồi.

      Người đàn ông kia nở nụ cười xấu xa:

      “ Đừng che……..khắp mọi nơi đều bị tôi thấy….Em quả là xử nữ sao?”

      Đây là loại chất vấn, cũng là đối nàng loại khiêu khích!

      trợn mắt, lớn tiếng :

      “ Đương nhiên là

      Trả lời xong câu hỏi của , mới ý thức được. chẳng phải nhanh chóng bị tên đàn ông xa lạ này ăn hết sao, sao lại cùng ta biện chứng những thứ này làm gì. Trước tiên, phải nghĩ cách thoát thân !

      liếc nhìn chiếc khăn tắm quấn bên hông ta, còn tấm khăn tắm cản trở, cũng sợ. có thể đại khái biết vị trí hạ bộ của ta, sau đó hung hăng hít hơi, dùng tất cả khí lực của mình, mạnh mẽ nâng đầu gối lên!

      Tôi đâm chết tiểu bảo của !

      Ai kêu dám cường bạo !

      Ba …..

      Người đàn ông này thế nhưng chỉ cần cánh tay nhanh chóng đè đầu gối xuống. tay chống giường, trong ánh mắt có chút vui mừng :

      “ A! Nha đầu, em có học quyền đạo sao?”

      Quyền thứ nhất chưa trúng, trong lòng có chút thất vọng, cũng thèm suy nghĩ, lần nữa xuất kích. giơ tay đấm về vào mặt của , nghĩ rằng, chỉ cần tránh né quyền này, liền sử dụng chân khác đá vào chỗ đó của ta.

      nãi nãi đây là cao thủ quyền đạo!”

      ra chỉ học chút quyền đạo thôi, ai bảo có tính nhẫn nại.

      "Vậy sao? Vậy càng thú vị rồi. . . . . ."

      nhanh chậm , khuôn mặt khẽ tránh sang bên tránh quyền kia của , sau đó dùng lực đè đầu gối xuống, nhanh chóng đặt giữa hai chân của , khiến cho thể cử động. Sau đó bắt lấy hai cánh tay rồi chia ra, đặt cố định đầu .

      Lồng ngực cường tráng của cứ như vậy mà đụng chạm với bộ ngực mềm mại của .

      khốn khiếp! Mau buông tôi ra!”

      Đột nhiên cảm thấy rất sợ hãi…….

      Cái gọi là công kích của , trong mắt cũng chẳng là gì , cứ thoải mái mà gạt bỏ tất cả.

      Là do được việc, hay là do quá mạnh mẽ?

      “ Nha đầu, bữa ăn khởi động làm nóng người này có phải hay nên sớm kết thúc?”
      A fanglazyangel thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Chương 6: Giá cao bán lần đầu tiên 6

      Cái gọi là công kích của , trong mắt cũng chẳng là gì , cứ thoải mái mà gạt bỏ tất cả.

      Là do được việc, hay là do quá mạnh mẽ?

      “ Nha đầu, bữa ăn khởi động làm nóng người này có phải hay nên sớm kết thúc?”

      Bữa ăn khởi động làm nóng người!

      Cái gì gọi là bữa ăn khởi động làm nóng người?

      ngẩn người lúc, rốt cục hiểu được “ bữa ăn” trong ý tứ của ta là gì. Khuôn mặt sau giây bỗng trở nên đỏ hồng.

      dám động vào tôi, dám cưỡng bức tôi, hãy chờ đó, tôi hận cả đời! Tôi Ngũ Y Y xin thề!”

      "Ngũ Y Y? Tên của em sao?"

      “ Cho dù chỉ còn lại hơi thở cuối cùng, tôi nhất định đến tìm để trả thù!”

      "Ha ha, vậy sao?"- Đôi môi tiến đến gần sát mặt , toả ra luồng hơi nóng, cũng phải là hôn , chỉ là dán mặt sát mặt của , thổi hơi nóng:

      “ Lời hận tôi cả đời….nghe cũng tồi.”

      "A a a a, tay của …”

      Bàn tay của ta đặt ở chỗ nào a a a a a…

      cắn môi,toàn thân cũng đều trở nên nóng rực, còn có chút run rẩy.

      Tay của từ từ, nhàng vuốt ve thân thể của .

      Ba!

      ..............Chiếc khăn tắm người bay xuống sàn nhà…..

      . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

      năm trước.

      Ngũ Y Yđeo cặp sách vai, từng bước nhàng bước vào phòng bệnh, dám tin rằng:

      "Mẹ. . . . . . Mẹ của tôi, bà ấy…….” – Hai đôi mắt to của Ngũ Y Y run rẩy, trong hốc mắt cũng xuất mấy hạt nước mắt.

      Tấm vải trắng che lấp thân thể gầy yếu, mỏng manh. Trước đây cũng từng là thời tao nhã.

      “ Y Y , mẹ con lên thiên đường, lúc bà ấy rất bình thản……Y Y……….”

      Ngũ Phong – ba của Ngũ Y Y cũng đỏ mắt nghẹn ngào, bàn tay ông vỗ vào vai Y Y.

      Nhìn xem, đứa Ngũ Y Y này sao lại gầy như thế, bộ dáng cũng chỉ có 1m6 , thân thể gầy teo. Bây giờ, đầu vai của nó run rẩy dữ dội.

      " …………….! ! !"- Y Y lớn tiếng khóc

      ! Mẹ ! Mẹ vẫn còn muốn ở lại với tôi! Bà ấy sao lại có thể bỏ tôi ở lại mình? Bà ấy chịu ! Bà ấy bỏ mặc tôi! Mẹ! Mẹ…Y Y cầu xin người, xin người tỉnh lại có được hay ? Y Y về sau nhất định ngoan ngoãn, bao giờ chọc cho người giận nữa. Y Y nhất định làm được! Mẹ ơi, cầu xin người hãy tỉnh lại , xin mẹ đấy………..Xin mẹ hãy ở lại với Y Y,….Ô ô ô…….Mẹ…….”

      Ngũ Y Y nhào tới bên cạnh giường bệnh rồi khóc nức nở.

      Ngũ phongđứng cách đó thước cũng lấy tay mà lau nước mắt.

      “ Con , hãy để cho mẹ yên nghĩ . Bà ấy rất mệt mỏi, về sau còn có ba chăm sóc cho con. Từ hôm nay trở , con hãy theo ba về Ngũ gia trang ở .”

      Ngũ gia trang ? Ha ha. . . . . .

      Ngũ Y Y cười lạnh mấy tiếng.

      Nếu là Ngũ gia trang, đứa con riêng, cùng huyết thống như có thể ở sao?

      Lúc trước, mẹ còn ảo tưởng rằng mình có thể đường đường chính chính mà bước chân vào Ngũ gia trang, có thể cầm đôi tay bé của rồi ưỡn ngực tiến vào cái Ngũ gia trang đó…………….Nhưng tất cả, cũng chỉ là giấc mộng!

      Mẹ nằm mơ, đơn giản chỉ là nằm mơ!

      Cái giấc mơ này, trực tiến cướp mười tám năm đẹp nhất của mẹ!

      Đợi mười tám năm, thầm chảy nước mắt mười tám năm, mẹ cũng có đợi đến ngày được gả cho ông ta!

      tại. . . . . .

      Mẹ mất, người ba này lại đột nhiên nghĩ muốn cho đến Ngũ gia trang ở sao?

      “ Sớm nhỉ? “ – Ngũ Y Y ngơ ngẩn mấy chữ

      "Cái gì?" - Ngũ phong có chút .


      Chương 7: Giá cao bán lần đầu tiên 7


      “ Sớm nhỉ? “ – Ngũ Y Y ngơ ngẩn mấy chữ

      "Cái gì?" - Ngũ phong có chút .

      Ngũ YY ngẩng đầu lên, đôi mắt to nhìn thằng Ngũ Phong, gằn từng tiếng :

      “ Ông sớm. Ông làm những gì? Khi mẹ tôi còn sống, ông tại sao cho bà cái danh phận! Ông tại sao lại cưới bà? Mẹ tôi cũng chỉ có nguyện vọng như vậy, ông cũng thực cho bà, chính ông khiến cho bà chết nhắm mắt! “

      “ Ba………….” – Ngũ Phong há miệng, cũng gì được, chỉ là nặng nề thở dài.

      . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

      Ngũ gia trang viên.

      Ánh mặt trời chiếu sáng cà phòng khách, ba vị tiểu thư của Ngũ gia trợn mắt há mồm mà nhìn Ngũ Y Y.

      Ngũ Phong xoa xoa tay, giới thiệu Ngũ Y Y :

      “ Đây là em của các con, Ngũ Y Y . Từ hôm nay trở , Y Y sống ở đây với chúng ta, chúng ta chính là người nhà, ai được bắt nạt Y Y . Nghe chưa?"

      Khuôn mặt Y Y lạnh như băng, ánh mắt lướt nhìn qua ba người kia.

      Ha ha, từng nghe là ba vị tiểu thư danh môn vọng tộc của Ngũ gia đều rất nổi tiếng trong những cuộc xã giao.

      Nhị tiểu thư – Ngũ Nhân Tâm :

      “ Cái gì thế này? Người đàn bà hát rong kia chết thôi, lại để đứa này đến ở cùng chúng ta?”

      Ánh mắt nghiêm nghị của Ngũ Phong bắn tới khiến đó Ngũ NhânTâm lập tức rụt cổ lại.

      Còn Đại tiểu thư – Ngũ Nhân Ái cũng lập tức dùng cánh tay mình đụng cái vào đứa em này ra hiệu, rồi :

      “ Được rồi, ba, chúng con biết rồi, rất hoan nghênh em đến đây sống cùng chúng ta, Y Y từ đây chính là em của chúng ta .”

      Ngũ Nhân Ái cứng rắn nở ra nụ cười giả dối.

      Nhũ Y Y biết tất cả, lông mày nhướng lên, kiên cường :

      cần dùng cái giọng thương hại này để với tôi, tôi cần! Mặc dù là con riêng, nhưng lại cùng chung dòng máu với Ngũ Phong. Vì thế, cho dù tôi muốn đến đây ở cũng được. Ai bảo ông ta lại chính là ba ruột của tôi.”

      Ngũ Y Y lạnh lùng xong, liền đem cái túi lưng của ném xuống đất. Sau đó quay người lên lầu.

      Đại tiểu thư và tam tiểu thư chợt ngẩn ra…

      Nha đầu đáng chết này…………nó coi nó là ai!

      Ở đây, ba chị em họ đối với đều là bậc trưởng bối mà lại kêu ngạo như vậy! Hãy chờ đấy, Ngũ Y Y !

      "Ba. . . . . . Ngườixem Y Y. . . . . . Em ấy tại sao lại như vậy” – Tam tiểu thư Ngũ Nhân Lệ tiến lại ôm cánh tay Ngũ Phong, lắc lắc, bĩu môi làm nũng .

      Nhị tiểu thư thấy vậy liền :

      “ Hừ! chút gia giáo nào cả! Quả nhiên là con của người đàn bà kia!”

      Ngũ Nhân Ái nhanh chóng ngắt lời của Ngũ Nhân Tâm, rồi nhìn Ngũ Phong cười :

      có chuyện gì đâu ba, Y Y vẫn còn . Từ , em ấy đều cùng mấy người tốt kia sống, đứa bé có ngoan như thế nào cũng bị dạy hư. có chuyện gì đâu ba, chúng con dạy em ấy, nhất định khiến em ấy trở thành tiểu thư có hiểu biết.”

      Ngũ Phong nghe vậy, liền thở dài gật đầu cái:

      “ Đứa Y Y này rất đáng thương, mẹ nó vừa mới qua đời. Các con đều là chị, hãy chăm sóc cho nó tốt.”

      Ngũ Nhân Tâm tức giận :

      là, tại sao lại bắt chúng con chăm sóc cho nó! Nó nghĩ nó là ai chứ?”

      "Nhân tâm! Tại sao con có thể chuyện như vậy!"- Ngũ phong trừng mắt lên

      Ngũ Nhân Tâm thấy vậy lập tức ngậm mồm lại. Khuôn mặt có chút vui, tức giận, thở mạnh…

      Ngũ Nhân Ái lập tức cười :

      “ Ba, ba hãy yên tâm . Chúng con giúp đỡ Y Y tốt, Y Y bây giờ chính là em của tụi con mà”

      “ Haiz, cũng chỉ có đứa con này là hiểu chuyện , khôn khéo thôi.” – Ngũ Phong giơ tay vuốt mái tóc của Ngũ Nhân Ái, cũng để ý thấy ánh mắt nham hiểm lẩn tránh kia.

      @nguyengiau: Thanks bạn, mình xem lại!

      sửa bởi lúc 21.03.2013, 12:11.

      Chương 8: Giá cao bán lần đầu tiên 8

      86833.jpg (37.4 Ki8-) xem 7964 lần

      Vào mười hai giờ đêm

      Đây là lần thứ sáu Ngũ Y Y phải bò dậy đến nhà vệ sinh

      “ Ax, đau quá. Ai nha, thể sống nổi mất…….”- Ngũ Y Y khẽ rên. tay chống tường, khó khăn di chuyển vào nhà vệ sinh.

      Tại sao lại nhưvậy. Từ đó đến giờ hệ tiêu hoá của rất tốt, từ đến lớn cũng ít khi ngã bệnh. Tại sao mới đến Ngũ gia trang buổi đầu tiên liền ngừng đau bụng? Nếu cứ tiếp tục đau như vậy, khéo chết mất.

      được, thể để như vậy được. phải xuống lầu tìm chút coi có viên thuốc đau bụng nào .

      Gương mặt Ngũ Y Y đổ mồ hôi lạnh, chống tường khi ra khỏi phòng của . Sau đó vừa bước qua phòng của Ngũ Nhân Ái liền nghe được cuộc đối thoại ở bên trong.

      “ Chị hai, em còn tưởng chị lòng muốn đem con kia làm em của mình đấy” – Ngũ Nhân Tâm mồm nhai đồ ăn rắc rắc, mơ hồ

      “ Chị ba, chị ngốc. Chỉ có chị là kích động, trước mặt ba cũng biết che giấu chút. Chị hai làm sao có thể đem cái con kia nhận làm em ? Chị giỡn sao? Có đúng vậy , chị hai?”

      Ngũ Nhân Ái lạnh lẽo cười tiếng, :

      “ Ngũ gia này, chỉ có ba vị tiểu thư, chỉ có ba mà thôi! Ngũ Y Y là cái thá gì! Xuất thân của nó, cái huyết thống của nó lại muốn trở thành tiểu thư của Ngũ gia sao? Ta nhổ vào! Nó xứng!”

      Ngũ Nhân Tâm nghi ngờ hỏi:

      “ Chị hai, nếu như ngày mai ba phát Ngũ Y Y chết trong nhà vệ sinh, ba có nghi ngờ chúng ta ?”

      Tam tiểu thư nghe vậy cũng bị doạ theo, hoảng sợ :

      “ Đúng vậy, chị hai, lỡ như ba báo án, khiến cho cảnh sát nhập cuộc, tiến hành tra xét. Vậy việc chúng ta đem thuốc tiêu chảy bỏ vào ly sữa của Ngũ Y Y , có hay bị tra được?”

      Ngũ Nhân Ái thèm để ý , cười tiếng:

      “ Yên tâm , ly sữa tươi bị chúng ta bỏ thuốc vào, chị kêu dì Trương đem ra ngoài đổ. Đừng cảnh sát, cho dù là chó nghiệp vụ cũng tìm được cái ly sữa tươi đó. Ha ha ha ha……………”

      Ngũ Nhân Tâm vui vẻ cười to:

      “ Ha ha ha, đến bây giờ em mới biết chị lợi hại như vậy! Khiến cho con Ngũ Y Y chết cũng biết lí do vì sao mình chết! Ha ha ha…”

      Ngũ Nhân Lệ cũng khúc khích cười theo:

      “ Ha ha…,đến lúc làm tang lễ cho ta, chúng ta dùng ít nước tiêu , làm bộ chúng ta khóc rất thương tâm. Chính là vì em đột nhiên qua đởi mà đau lòng nha.”

      “ Ha ha ha, ý kiến hay. Cái chủ ý này của em cũng tệ, ba chúng ta rất đau lòng nha. Ha ha ha………”

      Ngoài cửa, thân thể gầy gò của Y Y càng run rẩy, gắt gao cắn môi dưới, trừng mắt nhìn ba người kiêu ngạo, hung hăng ở trong phòng kia.

      Ba người các ngươi! Họ Ngũ! Là tôi, Ngũ Y Y quá ngây thơ. Vẫn còn nghĩ rằng bản thân mình có thêm người thân, thêm chị em…Nhưng là….Hãy đợi xem!

      Hàn Giang Đình điện thoại cầu cứu của Y Y liền vội vã chạy tới, nhưng là choáng rồi ngất .

      Ngũ Phong xoa ánh mắt của mình, mải mê nhìn Hàn Giang Đình cùng mấy y tá đem Ngũ Y Y lên cáng.

      Khuôn mặt của ba chị em Ngũ gia cũng lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào Hàn Giang Đình, lời nào.

      Đáng chết, sao lại làHàn Giang đình , người thừa kế của công ty Hàn Tinh. Ai lại khiến cho ta xuất vào lúc này?

      Nếu như phải tại Hàn Giang Đình, tiểu tiện nhân Ngũ Y Y xuống phủ rồi! đáng chết!

      Chương 9: Giá cao bán lần đầu tiên 9


      Nếu như phải tại Hàn Giang Đình, tiểu tiện nhân Ngũ Y Y xuống phủ rồi! đáng chết!

      Hàn Giang Đình đột nhiên xoay người lại, ánh mắt nguy hiểm lướt qua ba chị em Ngũ gia, tức giận vô cùng:

      “ Nếu như YY có chuyện gì, mấy người hãy chờ đó. Tôi bỏ qua ! Hừ!”

      “ Này, này, tiểu từ thối, đừng tưởng mình lớn lên đẹp trai liền có thể uy hiếp người khác như vậy. Ăn bừa bãi.”

      Ngũ Nhân Tâm cà lăm cãi lại. ra , vẫn luôn thích Hàn Giang Đình. Chỉ tiếc trong mắt ta cho tới giờ cũng chưa từng có .

      Ngũ Nhân Ái lạnh lùng nhìn Hàn Giang Đình bước xuống lầu, hung ác thầm:

      “ Hàn Giang Đình sao lại quen biết con tiện nhân kia? đáng ghét!”

      . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .Nhớ lại lúc đó. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

      Trong sân trường, Ngũ Y Y ngồi bãi cỏ

      Mặc dù cần trang điểm, mặc đồ tuỳ ý nhưng vẫn như cũ, rất xinh đẹp.

      Rất nhiều bạn học nam qua cũng kìm lòng được mà si ngốc nhìn .

      Mặc dù mới là sinh viên năm nhất, nhưng trong trường đại học nổi tiếng vô cùng, còn được danh là hhoa khôi của trường.

      Mái tóc dài của tùy ý xõa bờ vai, vài sợ tóc rũ xuống trán, thể nhìn nét mặt của , chỉ có thể nhìn đôi lông mày dài, uốn cong của .

      "Này, hot girl, sao lại bày ra bộ dáng hồn bay phách lạc thế này?”

      Hàn Giang đình tới, ngõ vào đầu Ngũ Y Y cái rồi cũng ngồi xuống bãi cỏ.

      Khuôn mặt nhắn của Ngũ Y Y nhíu lại, khuôn mặt lên tia ảo não , buồn chán:
      “ Này, tiểu tử, mình bao nhiêu lần rồi, đừng gọi mình là hot girl, nghe ghê tởm.”

      “Chẳng lẽ lại xưng , em sao?”

      Hàn Giang đình gối cánh tay lên chính đôi chân dài của mình, nhếch miệng cái.

      tư thái tuấn mĩ a.

      Ngũ Y Y cũng để ý tới Hàn Giang đình, gương mặt vẫn như cũ u buồn.

      Hàn Giang đình rốt cuộc phát ngũ Y Y có điểm thích hợp, liền dùng cánh tay đụng cái, liếc về phía khuôn mặt nhắn, tinh xảo của Ngũ Y Y :

      “ Này, xoay sở đủ tiền để xây mộ cho mẹ chưa? Nếu được, vậy mình đem cái xe mới của mình bán

      Vừa nghe đến cái chữ "Bán" này, Ngũ Y Y liền nhịn được run rẩy.

      Bán? Ha ha, Đúng vậy a, cũng chỉ là bán mình để đổi lấy tiền...

      Chỉ là , bán . . . .

      Ngũ Y Y buồn bã cười tiếng:

      cần, người em của tôi, chiếc xe kia là quà sinh nhật của gia gia tặng cho, cậu bán có chuyện gì xảy ra đây. Tiền xây mộ……mình …..xoay sở đủ rồi."

      "? Ba cậu cuối cùng cũng chịu chomột trăm vạn rồi sao ?"

      Hàn Giang Đình vui mừng nhìn Ngũ Y Y, nhưng cách nào tìm thấy vui mừng khuôn mặt Ngũ Y Y.

      này……………….Hôm nay có chuyện gì sao?

      "? Hừ! Ngũ Phong có lòng nhân từ như vậy sao?Cũng chỉ là gian thương mà thôi!” – Ngũ Y Y nhắc đến ông ta, gương mặt nhịn được liền lộ ra vẻ chán ghét vô cùng.

      " phải ông ta đưa cho cậu tiền à? trăm vạn, cậu là làm sao mà kiếm được?”

      Hàn Giang Đình cũng nhănmày. cảm thấy, hôm này, Ngũ Y Y có cái gì đó đúng. ấy rốt cuộc có chuyện gì?

      Bình thường Y Y vô cùng lạc quan, luôn thích giỡn.

      “ Cậu khi nào lại dài dòng như vậy, giống như con vậy.”

      Ngũ Y Y che giấu, khoé miệng giật giật cười mỉm, cánh tay bé, trắng mềm vỗ vỗ bả vai Hàn Giang Đình, khí phách vô cùng, :

      phải chỉ là trăm vạn sao, cũng có nhiều, mẹ mình có kho tiền đó nha!”


      Chương 10: giá cao bán lần đầu tiên 10


      phải chỉ là trăm vạn sao, cũng có nhiều, mẹ mình có kho tiền đó nha!”

      ra mẹ của có gửi tiền ngân hàng, đó là khoản tiết kiệm của bà. theo Ngũ Phong nhiều năm như vậy, vậy mà bà cũng có tiền để gửi vào ngân hàng, ngay cả đồ trang sức cũng bao giờ mua. Nghĩ tới nó, Ngũ Y Ycảm thấy rất đau, rất đau!

      Mẹ như vậy, đơn giản cũng chỉ vì tình !

      lòng Ngũ Phong!

      Từ đầu đến cuối, bà đều ngây ngốc tên gian thương kia!

      Cho dù có đứa con riêng, cho dù bị hàng nhóm chửi rủa, bà cũng hốihận. Chỉ vì, đáy lòng bà vẫn luôn chấp chứa tình tha thiết!

      Mẹ là, tại sao lại tên đàn ông vô tình vô nghĩa như vậy?

      Ngũ Y Y hơi khổ sở , ngẩng đầu lên, mở mắt to nhìn bầu trởi xanh bao la kia, hít hít nước mũi.

      Hàn Giang Đình cứ như vậy mà bị lừa, cười ha ha rồi :

      “ A, ra là như vậy. Mình rồi, dì ấy sao có thể lại có tiền để dành chứ! À, vậy sao lúc đầu cậu lại phát ra, lại vì xây mộ mà vay tiền?”

      Coi như đầu óc heo của Hàn Giang Đình vẫn còn có chút suy nghĩ, vẫn nghĩ ra chuyện này.

      Ngũ Y Y méo miệng, đôi mắt xinh đẹp liếc qua nhìn Hàn Giang Đình này trong, thoải mái mà :

      "A, thời gian đầu mình rất đau lòng nên nhớ đến. Cho nên mới như vậy.”

      “ Oh,khồng tồi, cứ như vậy mua cho dì ấy ngôi mộ để an nghỉ được rồi!”

      Hàn Giang Đìnhvui vẻ cười, gương mặt đơn thuần.

      "Ừ." - Ngũ Y Y gật đầu cái.

      Ngũ Y Y đột nhiên nghĩ đến vấn đề, do dự chút rồi :

      “ Cái đó……………Giang Đình……….Chính là…….Cái kia………”

      Hàn Giang Đình lắc hai chân, nhìn đám mây trắng trời , vô cùng thích ý:

      “ A, cậu muốn cái gì, cậu trở nên dài dòng thôi lôi từ bao giờ? Rốt cuộc có chuyện gì muốn ?”

      "Chính là cái. . . . . ." - Ngũ Y Y khó khăn gãi gãi đầu , vẫn có chút thẹn , dám mở miệng.

      "Cái gì a!"

      "Chính là . . . . .Mình muốn hỏi cậu, cậu từng xảy ra quan hệ với bạn nào chưa?”

      "Cái gì? Cậu muốn đến cái quan hệ nào?” - Hàn Giang Đình trợn tròn mắt, nghiêng mắt nhìnNgũ Y Y.

      Có phải có chút sai lầm hay . Tại sao lại thấy nha đầu mặt dày này, giờ phút này khuôn mặt có chút ửng đỏ.

      "Ai nha, phải là cái quan hệ kiasao!"

      “ Cậu ràng làm sao mình hiểu quan hệ gì? khó hiểu?”

      “ Là…Là……Quan hệ ….thân thể…! Thiệt là! Đầu óc cậu bé như hạt dưa gang á! “ – Từ kia dễ dàng ra từ miệng của Ngũ Y Y, khuôn mặt đỏ ửng rồi.

      "Oh? Từ lúc nào cậu lại quan tâm đến cái quan hệ nam nữ kia? Có phải là có người trong lòng, muốn cùng ta gạo nấu thành cơm?” – Ánh mắt của Hàn Giang Đình có chút nghi ngờ.

      “ Làm gì có người trong lòng! Mình chỉ là muốn biết chút, đúng, phải là điều tra. đúng, mình chỉ là thuận miệng hỏi chút mà thôi.”

      "Rất khả nghi a, hì hì."

      " Cậu rốt cuộc muốn trả lời hay ?"

      “ Tốt tốt tốt, Ngũ Y Y là bạn bè của mình, mình có trách nhiệm phải trả lời tất cả các câu hỏi của cậu! , cậu muốn biết cái gì?”
      A fang thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Chương 11: Đàn ông đẹp trai rất nguy hiểm 1


      “ Tốt tốt tốt, Ngũ YY là bạn bè của mình, mình có trách nhiệm phải trả lời tất cả các câu hỏi của cậu! , cậu muốn biết cái gì?”

      Ngũ YY liếc mắt cái, chần chờ hỏi:

      “ Những người đàn ông, khi cùng xữ nữ làm chuyện kia có phải có cảm giác áy náy ? “
      Hả?

      Hàn Giang Đình ngẩn người.

      Im lặng năm giây, rốt cuộc chịu nổi liền nghiêng người mà cười lớn:

      “ Ha ha ha, bé ngốc. Tại sao họ lại phải áy này, cảm giác đó phải là rất thành tựu đúng hơn.”

      "Nhưng, nhưng người ta là xữ nử, bị đau, còn có máu. Chẳng lẽ họ chút đau lòng, áy náy sao?”

      “ Áy náy con khỉ! Đàn ông đều thích con xữ nử. Con đem lần đầu của mình cho đàn ông, đó chính là vinh dự của nam nhân. làm chuyện đó cảm thấy rất hưng phấn, tại sao họ lại áy náy? Ừm, rất hưng phấn, cực kì hưng phấn!”

      Hàn Giang Đình nhớ lại, khuôn mặt tràn đầy cảm xúc, mấp máy .

      Ngũ Y Y tức giận thầm:

      "Hừ, đàn ông đúng là biến thái !"

      "Hả? Cậu vừ mới cái gì?” – Hàn Giang Đình đem tại lại gần

      " có gì! Đem khuôn mặt chó của cậu tránh xa mình chút!” – Ngũ Y Y tát cái lên khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của Hàn Giang Đình, đầy người ra.

      "Oa nha nha nha, công bằng! Ngũ Y Y, khuôn mặt của mình hoàn mỹ, tuấn tú như vậy, cậu dám tát nó! Làm ơn, gương mặt này rất quan trọng , cậu lại thô bạo như vậy! Còn là nữa!”

      Ngũ Y Y bật cười tiếng, dùng chân đạp Hàn Giang Đình:

      "Cút xa chút! Mình phải là ngu ngốc, gương mặt cậu phiền phức. Tránh xa mình ra!”

      Hai người bạn cùng đánh nhau bãi cỏ….

      Họ là bạn thân từ , cùng nhau lớn lên. Nhưng trong mắt người khác, trông họ rất thân mật với nhau.

      Tan học.

      Ngũ Y Y cùng Hàn Giang Đình ngồi xa. đeo tai nghe, nhai cao su, chậm rãi lái xe.

      Ngũ Y Y giật lấy tai nghe củaHàn Giang Đình :

      “ Giang Đình, buổi tối cùng mình ăn ?”

      “ Sao cậu về nha ăn cơm? Tại sao phải ra ngoài ăn lung tung, bậy bạ.”

      Ngũ Y Y bĩu môi.

      ra, cái trang viên Ngũ gia kia, nếu là “ Nhà “ , lòng muốn trở về.
      Cùng ba chị e ngũ gia ăn cơm, giống như chịu cực hình.

      Ngũ Y Y đáng thương :

      “ Mình muốn ăn đồ cay……… mình mình phải có chút kì lạ sao? Cậu phải với mình chứ.”

      Còn chưa kịp trả lời, Hàn Giang Đình lại phải nhận điện thoại:

      “ Ừ, là ………Có ? Hẹn với ? Tối nay. Tốt, xinh đẹp, nhất định đến đúng hẹn! Gặp lại sau!”

      Ngũ Y Y trừng mắt.

      Hàn Giang đình nhún vai:

      “ Cậu nghe thấy rồi đó, mình có hẹn rồi. bé, cần suốt ngày cứ chạy ra ngoài ăn uống, sạch , nghe chưa? Nhanh về nha ! Thứ bảy mình với cậu chọn nghĩa trang cho dì! Sau đó cúng vái a!”

      "Này! Hàn Giang Đình! Cậu chết ! có nhân tĩnh, mình hận cậu ! “

      Ngũ Y Y tức giận kêu gào, Hàn Giang đình tên kia nhanh chóng lái xe xa.

      xa, Hàn Giang Đình giơ cao cánh tay vẫy vẫy …

      "Hàn Giang Đình ! Thấy con liền bỏ mặc bạn bè! Cậu rất kém cỏi, kém cỏi.”


      Chương 12: Đàn ông đẹp trai rất nguy hiểm 2

      Editor: Miu Béo

      "Hàn Giang Đình! Cậu thấy phụ nữ liền quên bạn bè, cậu kém cỏi! Kém cỏi!" Ngũ Y Y oán trách, thầm, đành mình lái xe chậm rãi .

      đâu bây giờ?

      Trở về Ngũ gia trang sao?

      Như vậy chắc chắn phải ăn tối cùng với ba người chị em kia, điều này với , khác nào bị cực hình hành hạ.

      "Như vậy..... tự mình ăn bánh bột chiên ?"

      Ngũ YY tự hỏi.

      Bản thân là có nhà lại ăn ở ngoài, giống như có chút đơn lạ lùng nha.

      .......

      " hai,chiếc xe này tốt nha, tăng tốc vô cùng thú vị! bằng cho em mượn mấy ngày?"

      Cố Tại Viễn vừa điên cuồng lái xe, vừa ồn ào.

      Hoắc Phi Đoạt ngồi bên cạnh nhịn được nhăn mặt, "Tiểu tử, cậu chạy nhanh như vậy làm gì, đây cũng phải là đường cao tốc."

      " hai, phía trước phải có bọn A Trung dẫn đường sao? Xe tốt như vây sao nhanh chút, phải là sựphí phạm sao? Đây là Bugatti! phải là chiếc Lamborghini kia của em a!"

      "Nhìn phía trước! ầm ĩ muốn chết!" Hoắc Phi Đoạt bất đắc dĩ vuốt vuốt lông mày.

      "Oh, xế chiều hôm nay đem em thành bao bố, đập tới đập lui, eo của em muốn đau đến tê liệt rồi, thêmchút nữalà tàn phế, em chẳng lẽ đượclái xe mới chút sao? Em này hai, thân thể như sắt thép ấy, có đánh với trăm bộ đội đắc chủng cũng khônglà gì, lúc luyện tay với mấy người bọn em xin đừng nghiêm túc như vậy có được ? chỉ cần hơi quơ tay múa chân vài cái phải là được rồi sao? Em cùng A Trung thiếu chút nữa là gặp Thượng đế! hai cũng quá độc ác !"

      Quả nhiên, dong dài của Cố Tại Viễn ngày càng tinh túy, gần như nuốt nước miếng cũng có thểnói được cả tiếng.

      "Tôi chỉ là dùng phần sức lực, có trách trách cậu cùng đại thiếu gia Cố quá yếu, chút lực tấn côngcũng có."

      "Mẹ nó! em cùng Cố Tại Viễn có lực tấn công? Em cũng có thể đánh với mười mấy hai mươi người, quan trọng là quá quáquá mạnh , em dù sao cũng là người mình thường, đâu có giống như , có chỗ nào giống người, đáng sợ giống như Siêu Nhân Điện Quang a."

      Hoắc Phi Đoạt bất đắc dĩ lắc đầu lần nữa, lại bất ngờ hoảng hốt kêu lên: "Nhìn đường! Phía trước có bà lão!"

      "A a a a a!"Cố Tại Viễn cũng chợt phát phía trước có bà lão chậm chạp qua từng bước, sợ hãi vừa phanh xe vừakêu to, nhưng tốc độ xe quá nhanh, mà bà lão di chuyển lại quá mức chậm.

      "Đổi hướng khác! ! !"Hoắc Phi Đoạt bên ra lệnh, nhanh chóng cầm lấy vô lăng, đánh tay lái nhanh chóng chuyển hướng.

      Ngũ Y Y đột nhiên phát đối diện có chiếc xe lao nhanh tới!

      Giống như xe tăng có gắn thêm tên lửa phía sau lao nhanh!

      Mà chiếc xe kia, lại nhắm ngay hướng bàlão lớn tuổi phóng tới!

      đáng chết!

      kịp suy nghĩ, Ngũ Y Y dùng hết sức nhanh chóng hướng tới chiễ xe hơi, bên lớn tiếng hô: "Cẩn thận, bà lão! Có xe hơi tới kìa!"

      Ngũ Y Y xinh đẹp nhảy nhanh khỏi xe, đem xe leo núi ném tới, bản thân đứng trước người bà lão, làm tư thế ngăn cản xe.

      Thình thịch! tiếng vang lớn.

      Chiếc xe đạp leo núi của Ngũ Y Y bay đến trước kính chắn gió của chiếc xe hơi, đập lên cửa thủy tinh thành cái hố lõm xuống.

      Mà chiếc xe hơi kia bởi vì đột ngột bẻ tay lái sang bên phải mạnh, mà cùng lúc đụng vào bức tường bên phải, khói trắng tỏa ra khắp nơi.

      Tất cả đều xảy ra ngắn ngủi trong nháy mắt.

      Nếu như xe ô tô trực tiếp đâm vào bức tường bên phải, đoán chừng có thể trực tiếp nghiền qua người bà lão.


      Chương 13: Đàn ông đẹp trai rất nguy hiểm 3

      Editor: Miu Béo

      Nếu chiếc xe kia đâm thẳng vào bức tường bên phải, đoán chừng có thể trực tiếp nghiền qua người bà lão

      Tim Ngũ Y Y đập mạnh dữ dội làm thở hổn hển, run rẩy mấy giây, mới nhớ xoay người xem bà lão, "Bà ơi, bà sao chứ, có sao chứ, a?"

      Tai bàlão hình như bị điếc, cũng để ý tới Ngũ Y Y, vẫn dùng tốc độ chậm rãi như cũ, từng chút từng chút về phía đường đối diện.

      Ngũ YY gãi gãi đầu.

      Bà lão này điếc quá nặng a.

      "Khụ... Khụ.... Khụ..... Chuyện gì xảy ra vậy, khụ... khụ... khụ... bà lão này, tại sao nhìn đường a....." Cố Tại Viễn từ xe xuống, vừa ho khan, vừa vuốt lồng ngực mình.

      Túi khí bung ra, thêm chút nữa là bị đập cho nhồi máu cơ tim, ngực đau muốn chết.

      Vẻ mặt Cố Tại Viễn chán nản.

      Ngũ Y Y xoa eo mắng ngược lại, " có mắt à? có biết lái xe a? Coi xe là tên lửa à? Phía trước có người thấy à, vừa mù vừa ngu ngốc! biết lái xe đừng ngồi vào vị trí tài xế. Có cần bà đây đưa về trường họclái xe dạy lại ?"

      "Cái, cái gì? Con chết tiệt, có biết ngươi chuyện vớiai ? Xúc phạm ông, ông đánh cho ngươi còn giọt máu!"

      Cố Tại Viễn ngang ngước vò tóc, xoay người nhìn mặt kính chắn gió bị khảm lên chiếc xe đạp leo núi, kêu lên tiếng cực kỳ quái dị, " A! Xong đời! Kính trước của Bugatti cũng bị hỏng a! Con nhóc! Đây là cái xe rách của hả? làm gì hả? sắp xong đời rồi? Máu chảy thành sông, chặt xác thành trăm khúc, xương cốt còn, biến thành tro bụi!"

      "Ầm ĩ quá!" Cửa xe bên kia mở ra, Hoắc Phi Đoạt cao lớn lực lưỡng xuống xe, nhịn được nhăn mặt.

      ta cũng thèm nhìn qua chiếc xe đắt tiền, liếc Cố Tại Viễn cái, sau đó về phía đứng giữa đường xoa eo kia.

      Vừa mới liếc mắt, hơi giật mình.

      Nhưng cũng chỉ giây, liền khôi phục khuôn mặt lạnh lùng như cũ.

      " hai! Bugatti của bị con nhóc này làm hỏng! xem , hai!"

      Cố Tại Viễn lớn tiếng tố cáo trước.

      Lúc này Ngũ Y Y mới nhìn về phía người đàn ông được gọi là hai kia.

      Ôi!

      NgũY Y nhịn được hít hơi lạnh!

      Mẹ ơi, người đàn ông này vừa lạnh lùng đến tàn bạo!

      Cao 1m9, bả vai rộng mà rắn chắc, thân thể cường tráng.

      Đập vào mắt côlà đôi mắt đẹp đầy sương mù, mày kiếm đậm xếch thẳng lên, sống mũi cao thẳng thể ta là người dễ chọc.

      Đúng vậy, người đàn ông này có bề ngoài nghiêng nước nghiêng thành, chim sacá lặn ------ nhưng mà, lại lạnh lùng đến tàn nhẫn như vậy, uy nghiêm như vậy, giống như hoàng đế , chọc, được!

      Quanh thân ta tỏa ra hơi thở " dễ chọc"!

      thế giới này vẫn còn người đàn ông có hình dáng xinh đẹp tuấn tú như vậy sao?

      Ngũ Y Y nháy mắt nhìn chằmchằm Hoăc Phi Đoạt, nhịn được oán thầm:

      Đáng tiếc, nhìn đẹp thế nào? Vừa nhìn là biết nhất định là người bạo lực!

      Hơn nữa, còn là người thủ đoạn độc ác!

      Ngũ Y Y đối mặt với Cố Tại Viễn còn có thể chuyện hùng hồn, chĩa mũi nhọn về phía trước, nhưng bây giờ đứng trước người nguy hiểm như Hoắc Phi Đoạt .........

      sợ đến nỗi muốn chạy trốn.

      Ngũ Y Y bị dọa nuốt nước miếng liên tục.

      ..... Xe đạp leo núi của mình đập vào xe hơi........ hình như là chiếc Bugatti trong truyền thuyết nha.

      "Xe đạp của ?"

      Hoắc Phi Đoạt ngắm thân thể bé của Ngũ Y Y, lạnh lùnghỏi.

      này thân hình còn có thể lớn chút ? quần áo người theo mốt, càng nhìn càng cảm thấy nhắn?


      Chương 14: Đàn ông đẹp trai nguy hiểm 4

      Editor: Miu Béo

      này thân hình có thể lớn chút ? Quần áo người theo mốt, càng nhìn càng cảm thấy nhắn?

      Chân nhắn, cánh tay mảnh khảnh, khuôn mặt chút xíu, nhìn thế nào cũng như học sinh tiểu học.

      tồi, mấy vị trí quan trọng rất đầy đặn......

      Hoắc Phi Đoạt phát bản thân có chút mất hồn.

      Ngũ YY vội vàng chuyển từ tư thế chống nạnh sang chân tay đứng nghiêm, ngoan ngoãn trả lời, "Là của tôi. A, chú, đó phải xe đạp, đó là xe leo núi."

      Please, xe đạp mà giá cao như vậy sao? Dù gì cũng là xe leo núi tốn gấp mấy nghìn xe thường nha.

      "Cái gì?" Hoắc Phi Đoạt nheo đôi mắt sâu xa, nhìn chằm chằm Ngũ Y Y tin được.

      gọi là gì?

      Cho nên....... Gọi .......Chú? !

      Nghiêng người, mới hai mươi sáu tuổi! Mà thôi! Thôi!

      Ngũ Y Y hiểu Hoăc Phi Đoạt muốn cái gì, nghĩ là tức giận chuyện chiếc Bugatti, rụt cổ lại, thanh cũng lớn lối như vừa rồi, keo kiệt , "Tôi là ......Đó là xe của tôi, chú."

      Lại câu chú! Nghiêng người ~!

      Hoắc Phi Đoạt bỗng nhiên rất muốn giết người!

      " hai, đừng nhiều lời với con nhóc này nữa, đáng! Để cho ta bồi thường tiền! bồi thường nổi đưa ta vào thanh lâu !"

      Cố Tại Viễn cuộn tay áo lên, ra vẻ chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng.

      Thình thịch! Hoắc Phi Đoạt đánh quyền vào ngực Cố Tại Viễn, mặc dù đánh cái nhàng, lại làm cho Cố Tại Viễn bị đánh trúng thiếu chút nữa thở được.

      " hai, ......"

      hai sao lại đối xử với em như vậy......

      Hoắc Phi Đoạt ràng muốn Cố Tại Viễn xen mồm vào, đôi chân dài của thong thả bước tới trước mấy bước, môi mỏng kéo lên nụ cười khẽ như có như , cứ như vậy, từng bước tới gần Ngũ Y Y.

      Tim Ngũ Y Y lập tức đập theo quy luật, thình thịch thình thịch thình thịch, mỗi tiếng đều giống như đánh trống.

      Mẹ ơi, người đàn ông nguy hiểm này phải muốn vặn cổ đấy chứ? Ô ô ô, biết chiếc xe kia là Bugatti nha, tình huống lúc đó rất nguy hiểm cấp bách, cũng muốn làm như vậy a, lúc ấy chỉ nghĩ phải cứu người trước.

      "Ch, ch, Chú..... Có, có, có gì từ từ ........" Ngũ Y Y muốn lui về phía sau, chân giống như bị đóng đinh tại chỗ, cách nào nhấc lên được.

      Hoắc Phi đoạt thẳng tới trước mặt Ngũ Y Y xinh xắn linh hoạt, cúi đầu, mắt nhìn khuôn mặt nho của Ngũ Y Y.

      Ngũ Y Y cố gắng ngẩng cao đầu nhìn Hoắc Phi Đoạt cao cao tại thượng, cổ vừa mỏi vừa đau, ai nha, người đàn ông này thân thể quá cao, đối mặt với ta như vậy, đơn giản chính là tự hành hạ bản thân.

      Tự nhiên lại cao như vậy làm gì, lãng phí thức ăn, lãng phí vải vóc.

      "Ch, Chú..... Tôi, tôi có cố ý..... Cái đó, chú có thể cho tôi cơ hội sửa sai được ?"

      cần giết tôi ngay a a a a a.........

      Tôi mới mười tám tuổi, mới học đại học năm nhất, tôi còn chưa có đương, còn chưa kết hôn, cũng chưa sinh con, tôi còn rất nhiều rất nhiều việc chưa làm, cầu xin chú đừng giết tôi a!

      Ngũ Y Y bị dọa đến cái miệng cũng bắt đầu run rẩy.

      "Đánh chết sao? hai, đừng có nhảm với ta, ta đập Bugatti thành như vậy, hai, trực tiếp đánh chết ta !" Cố Tại Viễn đứng sau lưng Hoắc Phi Đoạt kêu lên.

      Ngũ Y Y bị chọc tức, khuôn mặt văn vẹo hung hăng nhìn Cố Tại Viễn.

      Hoắc Phi Đoạt để ý tới Cố Tại Viễn, nhìn chằm chằm Ngũ Y Y, hít sâu hơi, lạnh lùng , " , tôi phải là chú."

      "A?" Ngũ Y Y mở to mắt trong suốt, có chút hiểu, dùng sức nháy mắt mấy cái, lắp bắp lên tiếng, "Oh, oh."
      Chương 15: Đàn ông đẹp trai nguy hiểm 5

      Editor: Miu Béo

      "A?" Ngũ Y Y mở to đôi mắt trong suốt, có chút hiểu, dùng sức nháy mắt mấy cái, lắp bắp lên tiếng, "Oh, oh."

      Có phải xong câu này bị thủ tiêu hay ? Ô ô ô.

      Ngũ YY bày ra vẻ mặt méo mó khổ sở.

      Hoắc Phi Đoạt cúi đầu, đôi môi mê người gần như dán sát vào lỗ tai Ngũ YY, từngluồng hơi nóng phả vào mặt Ngũ YY, cả người như có luồng điện chạy qua, có chút tê tê.

      "Hoắc Phi Đoạt."

      Hoắc Phi Đoạt xong ba chữ này, đừng thẳng người, tay tự nhiên cho vào túi, ánh mắt nhìn về phía trước sau .

      A Trung dẫn mấy chiếc xe mở đường phía trước trở lại, đừng ngay ngắn nhìn . Sau lưng A Trung, có bảy tám người đàn ông cao lớn, vừa nhìn là biết phong cách của xã hội đen.

      Hoắc Phi Đoạt nhìn thoáng qua mấy thuộc hạ, bên kia A trung hiểu, hai muốn bọn họ qua đó, liền phất phất tay, mấy người đàn ông cao lớn trong mấy giây liền biến mất, thấy bóng dáng.

      Ngũ Y Y hí mắt len lén nhìn Hoắc Phi Đoạt cái.

      Con người nguy hiểm này nhìn cũng đẹp trai a! Chắc là phẫu thuật thẩm mỹ cũng ba lần mười lượt rồi.

      Mặt mũi người này chút tì vết.

      Đẹp đến người người ghen tỵ!

      Hả? vừa với cái gì?

      Chẳng lẽ là tên ta?

      sao phải tên cho biết? có hỏi a, là, ông chú rảnh rỗi.

      mới vừa tên là gì? Hoắc cái gì Diễn?

      Cố Tại Viễn đứng sau lưng Hoắc Phi Đoạt cả người ngây ngẩn hóa đá, trợn mắt há mồm.

      hai bị sao đó chứ?

      Sao lại đột nhiên thân thiết với kia như vậy?

      hai chưa từng chủ động chuyện với bất cứ người nào a, nhất là phụ nữ!

      Hôm nay hai kỳ lạ.

      " biết mình sai ở chỗ nào sao?" Hoắc Phi Đoạt hít sâu hơi, lạnh lùng nhàn nhạt hỏi.

      Đầu của Ngũ Y Y cúi xuống, vừa vặn thấy được cơ bụng săn chắc của Hoắc Phi Đoạt.

      Lại gần, cơ bụng của người đàn ông này tệ nha, rất phát triển, nhìn qua săn chắc.

      Bởi vì mặc áo trong màu vàng nhạt bó sát người, cái loại bó rất sát, thấp thoáng hấp dẫn, cũng có thể thấy cơ bụng.

      Đáng chết! lúc tính mạng như chỉ mành treo chuông, còn có tâm trí YY người đàn ông đáng sợ này.

      "Biết......" Ngũ Y Y hiếmkhi chuyện biết điều như vậy.

      là đứa thích mạnh miệng, bao giờ mấy lời mềm mại dịu dàng, như là lúc mẹ còn sống, ràng rất quan tâm bà, nhưng miệng luôn mấy lời phản nghịch.

      Gặp phải người đẹp trai tuấn như Hoắc Phi Đoạt, tự chủ liền trở nên ngoan ngoãn.

      "Lỗi chỗ nào?" Hoắc Phi Đoạt truy hỏi.

      "Lỗi ở..... cản đường xe của ngài......."

      "Ừ? !" Hoắc Phi Đoạt nguy hiểm nheo mắt.

      "A, là sai ở chỗ đập xe của ngài! Tôi sai rồi, sai rồi." Trời ạ, người đàn ông này chỉ hơi nhíu mắt, hừ hừ mấy tiếng, cũng có thể dọa người như vậy a.

      "Cái gì?" Hoắc Phi Đoạt tức giận tay vén lên áo vét.

      Ngũ Y Y bị dọa đến cao thấp cả người run lên, răng đánh lập cập, hốt hoảng nhanh, " đúng đúng, lỗi của tôi rất nhiều, tôi nên cản đường ngài, lại càng nên đem xe leo núi đập vào kính xe ngài, tôi biết xe rất rất rất đắt, tôi cũng biết thời gian của ngài rất quý báu, cho nên ngài đại nhân đại lượng, ngài tha cho tôi ."

      Ngũ Y Y thành tâm thành ý tự kiểm điểm bản thân, ai ngờ, gương mặt nghiệt của Hoắc Phi Đoạt lại càng ngày càng kém.
      A fang thích bài này.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Chương 16: Đàn ông tuấn tú nguy hiểm 6

      Editor: Miu Béo

      Ngũ Y Y thành tâm thành ý tự kiểm điểm bản thân, ai ngờ, gương mặt nghiệt của Hoắc Phi Đoạt lại càng ngày càng kém.

      Kém giống như ăn phải phân chó...... Ha hả.

      Ngũ YY nghĩ thầm, ông chú này tính tình thât là kém, cho dù có dập đầu nhận lỗi như thế nào, đều hả giận, giống như nhất định phải thủ tiêu mới được a.

      Ngũ YY tuyệt vọng, hoàn toàn tuyệt vọng.

      Dựa vào cái gì a, bà đây nếu nhận lỗi, còn muốn như thế nào, muốn giết người à!

      Ngũ YY thèm quan tâm nữa, phùng mang trợn má lớn, "Ông chú này, cuối cùng là chuyện gìa, chú sao lại giống như mấy ông thầy giám thịở trường ân cần dạy bảo người khác như vậy, nhưng tại sao tôi tự kiểm điểm rồi mà chú còn chưa hài lòng, chú có phải muốn làm cho tôi máu chảy thành sông, chặt xác thành trăm khúc, xương cốt còn, biến thành tro bụi ? Vậy chú cứ việc làm ! Làm cho nhanh nhẹn dứt khoát vào! Đến! Chú đến chú đến !"

      Ngũ Y Y la hét, còn ngoẹo đầu đưa cổ cho Hoắc Phi Đoạt, điệu bộnhư "Ngươi tới chém đầu tôi".

      Hoắc Phi Đoạt dở khóc dở cười "Hắc" tiếng.

      đợi lên tiếng, Ngũ Y Y nhanh chóng nhảy lên giẫm vào giày Hoắc Phi Đoạtmộtcái, sau đó giơ cánh tay lên, miễn cường xem như đấm vào cằm Hoắc Phi Đoạt cái, sau đó giống như con sóc , xoay người nhanh chân bỏ chạy.

      Nếu là chạy trốn, khẳng định là quá hoảng hốt nên làm bừa.

      Ngũ Y Y hướng về phía A Trung mà chạy trốn.

      Cố Tại Viễn trợn mắt thể tin được.

      Mẹ ơi, có phải mắt bị mù , nhìn thấy cái gì thế này? hình như thấy chiến thần vĩ đại Hoắc Phi Đoạt bị đánh?

      Hoắc Phi Đoạt là ai a?

      Đó là người võ thuật cao siêu đến nỗi ai đánh lại, được mệnh danh là Chiến thần a!

      Chiến thần đáng sợ, mình tay có thể giết chết mười người lính đặc công a!

      Mới vừa rồi con nhóc còn chưa dứt sữa đó, ta đánh Hoắc Phi Đoạt sao?

      "Uy! Con nhóc chết tiệt kia! là con nhóc biết trời cao đất rộng! cóbiết đánh ai ? Tổ tiên tám đời nhà đều muốn sống nữa phải !"

      Cố Tại Viễn hướng theo bóng lưng Ngũ Y Y kêu gào.

      "Tổ tiên tám đời của ấy chết cả rồi." Hoắc Phi Đoạt tựa tiếu phi tiếu (cười như cười) sửa lời Cố Tại Viễn.

      Cố Tại Viễn sửng sốt, "Cũng đúng nha."

      xong mới chợt nghĩ đến, lớn tiếng ra lệnh cho A Trung, "A Trung! Ngăn con nhóc đó lại! Bắt cho bằng được ta!"

      Nhóc con kia chạy đến bên cạnh A Trung.

      A trung vừa muốn hành động, lại thấy Hoắc Phi Đoạt giơ tay phải lên, cho động, A Trung thể làm gì hơn là giả bộ thành người qua đường Giáp, trơ mắt nhìn Ngũ Y Y hổn hển ở bên cạnh chạy mất.

      "Uy! hai! sao vậy! Sao để A Trung bắt ta lại? Tại sao lại để ta chạy mất?" Hoàng thượng vội thái giám gấp, Cố Tại Viễn gấp đến giậm chân, vò đầu bứt tai.

      Giương mắt nhìn Hoắc Phi Đoạt cao lớn uy nghiêm, ách, hình như khóe miệng hai cười ?

      thể nào? Anhhai cười sao?

      Hoắc Phi Đoạt vẫn nheo đôi mắt phượng như cũ, nhìn bóng dáng càng lúc càng xa của Ngũ Y Y, nhàng mở miệng,"Nhìn cứ như học sinh trung học."

      "Oh.......... Cái gì? ! hai, vừa cái gì?"

      Cố Tại Viễn ngoáy ngoáy lỗ tai, nghiêng đầu nhìn trộm Hoắc Phi Đoạt.

      Hoắc Phi Đạt quay lại nhìn Cố Tại Viễn, ngón trỏ dí vào trán Cố Tại Viễn, , " dài dòng cậu chết chắc."

      Cố Tại Viễn khuôn mặt méo mó tỏ vẻ uất ức, " hai, người ta nãy giờ cũng gì đúng ? Vẫn là với con nhóc kia lải nhải a."

      Hoắc Phi Đoạt thèm nhìn Cố Tại Viễn, chân dài hướng phía A Trung tới, nhàn nhạt dặn dò, "Đem xe sửa."

      sửa bởi lúc 13.10.2013, 00:19.

      Chương 17: Đàn ông đẹp trai rẩt nguy hiểm 7

      Editor: Miu Béo

      Hoắc Phi Đoạt thèm nhìn Cố Tại Viễn, chân dài bước về phía A Trung, nhàn nhạt dặn dò, "Đem xe sửa."

      "Dĩ nhiên phải sửa! Bugatti mới toanh, lại bị như vậy, con nhóc đó rất đáng chết! Em mà biết được ta là ai, em đòi ta tiền sửa xe thiếu đồng!"

      Cố Tại Viễn vừa bước nhanh đuổi theo Hoắc Phi Đoạt vừa lải nhải.

      Hoắc Phi Đoạt bước chân phóng khoáng, sửa sai cho , " phải Bugatti. Là đem chiếc xe leo núi kia sửa."

      "Oh..... A?! Tại sao? Sao lại phải sửa cái xe rách của con kia! Đáng sao? Chỉ là đống sắt vụn! Có sửa cũng thể trởlại như cũ!"

      Hoắc Phi Đoạt thèm quan tâm Cố Tại Viễn.

      Cố Tại Viễn nhíu mày nghĩ nghĩ lại, đột nhiên bước nhanhlên trước cản Hoắc Phi Đoạt lại," hai! Em muốn hỏi ,vừa nãyanh ràng có thể tránh được quyền cước của con nhỏđó, tại sao lại để ta đánh trúng?"

      Hoắc Phi Đoạt nghiêm túc nhìn Cố Tại Viễn, dùng giọng nghiêm túc trả lời , "Tôi, thích, thế!"

      xong, đụng mạnh bả vai Cố Tại Viễn, tiếp tục bước nhanh về phía trước.

      A Trung mở cửa xe, cung kính chờ hai lên xe.

      Cố Tại Viễn vò vò tóc, hài lòng kêu to, "Nhưng mà tại sao chứ, tại sao vậy hai? Tại sao lại để cho con đó đánh trúng? Chắc chắn phải có lý do gì đó? Lý do gì vậy hai? ?"

      Roẹt! A Trung đem miếng băng keo trong suốt dán lên miệng Cố Tại Viễn, " hai căn dặn, được lên tiếng trong giờ."

      "Ngô ngô ngô......." Cố Tại Viễn quơ tay múa chân, cực kỳ tức giận.

      ......................

      Ngũ Y Y ngừng nghỉ chạy xa, so với lúc tham gia cuộc thi chạy bền thành tích còn tốt hơn.

      Chạy qua vài con đường, xác định sau lưng có người đuổi theo, Ngũ Y Y mới dám dừng lại, vỗ vỗ ngực há miệng thở dốc.

      " may, bản thiểu thư thông minh cơ trí, may mắn, bà đây võ nghệ cao cường, nếu lần này chết chắc............ Vù vù,mệt chêt được."

      Ngũ Y Y tìm ghế đá ngồi xuống mạnh, lấy tay quạt quạt, lần này sống chết chạy trốn chạy đến nỗi chân đều rút gân.

      Bugatti a!

      Đó chính là Bugatti đó!

      Tiền mua cái bánh xe là con số thiên văn rồi! (ý là rất nhiều rất nhiều tiền)

      Nếu như mìnhcó chiếc Bugatti, ai dám làm hư dùchỉmột chút, đoán chừng cũng giận đến muốn giết người a.

      Ngũ Y Y lấy tay lau trán đầy mồ hôi, thở dài thườn thượt.

      Đầu ngoẹo sang bên suy nghĩ lại, càng nghĩ càng cảm thấy kỳquái.

      Di, ông chú xã hội đenđó, hình dáng còn xinh đẹp hơn cả phụ nữ, ràng có chút thái độ hung hăng, tại sao thấy hắnthì lạisợ như vậy chứ?

      Nghĩ tới nghĩ lui, Ngũ Y Y mới tính là hiểu. Hoặc là, người chú Hoắc có gì đó hung ác tàn nhẫn, chính là thứ trong truyền thuyết........ Khí chất.

      ...........

      Phốc ---------

      Tiêu Lạc trực tiếp phun ra ngụm rượu trong miệng.

      "Cậu cái gì? Chú? Cậu cái con nhóc từng cùng cậu thân mật kia gọi cậu là chú? Ha ha ha ha ha........."

      Tiêu Lạc dám tin nhìn chằm chằm Hoắc Phi Đoạt, "Phi Đoạt, cậu phải người như vậy nha, cậu bao giờ để nhận định của người khác vào mắt. Dù cho có người kêu cậu ông nội, ông ngoại, chân mày cậu cũng động chút a. Tại sao này kêu cậu là chú, cậu hình như rất để tâm?"

      Cho dù có bao nhiêu người chửi Hoắc Phi Đoạt ác độc, chửi ra tay vô tình, cũng chưa bao giờ để ý, bây giờ làm sao đây.

      Chương 18: Đàn ông đẹp trai nguy hiểm 8

      Editor: Miu Béo

      "Phi Đoạt, cậu phải người như vậy nha, cậu bao giờ để nhận định của người khác vàomắt. Dù có ai kêu cậu là ông nôi, ông ngoại, chân mày câu cũng thèm động. Tại sao nhỏnày chỉ kêu cậu tiếng chú, cậu ngược lại để ý?"

      Ngón tay thon dài của Hoắc Phi Đoạt lắc lắc ly rượu, rũ mắt, "Tôi mới hai mươi sáu tuổi, chẳng lẽ nhìn già như vậy sao?"

      kia cứ khăng khăng gọi là chú, đáng giận.

      Nghĩ đến dáng vẻ lúc chuyện của Ngũ Y Y, Hoắc Phi Đoạt cầm ly rượu lên, hớp uống cạn.

      Tiêu Lạc tao nhã lịch cười nhạt, "Phi Đoạt, cậu để ý phải chỉ là cách xưng hô đúng , mà là cảm nhận của kia về cậu."

      Hoắc Phi Đoạt trả lời, lông mày nhíu chặt, lại uống cạn ly rượu.

      Tính cách Hoắc Phi Đoạt trước giờ vốn lạnh lùng, giống Tiêu Lạc vừa lễ độ lạidịu dàng, Hoắc Phi Đoạt chưa bao giờ bốthí cho người khácmột nụ cười, cực kỳ ít cười, lạnh lùng hà khắc tỏa ra từ trong xương.

      Tiêu Lạc liếc Hoắc Phi Đoạt cái, chủ động chuyển đề tài, "Hôn lễ chịhọ tôi cậu có ?"

      "Ngày nào?"

      "Thứ sáu tuần sau. Tôi phải sớm với cậu rồi sao? Cậu dĩ nhiên nhớ?

      "Được, tôi tranh thủ."

      Hoắc Phi Đoạt cầm phi tiêu bàn, bất ngờ xoay người ném mạnh.

      Vút! Phịch, phi tiêu vững vàng cắm ngay hồng tâm.

      Tiêu Lạc nhướng mày, cũng cầm lấy cái phi tiêu, phóng .

      Vút!

      Phi tiêu cắm sát cạnh chiếc phi tiêu Hoắc Phi Đoạt vừa mới ném, có thể coi như trúng hồng tâm.

      Tiêu Lạc giễu cợt, "Nhìn xem, nếu phải cậu chiếm hồng tâm,tôi cũng bị dồn ép ra ngoài.

      "Chưa chắc."

      Hoắc Phi Đoạt đơn giản hai chữ, giống như đùa giỡn, vèo vèo vèo phóng liên tuc ba phitiêu.

      A Trung ngồi ở xa, nhịn được bật ngón cái lên.

      Ba chiếc phi tiêu phía sau Hoắc Phi Đoạt , tất cả đều trúng hồng tâm, bốn phi tiêu san sát nằm cạnh nhau.

      Tiêu Lạc thể vỗ tay thán phục, "Phi Đoạt, cậu luôn mạnhnhư vậy."

      ......

      có xe leo núi, Ngũ Y Y bất đắc dĩ ngồi xe taxi trở về.

      Ai, xui xẻo. chiếc xe leo núi kia là phải mất cả mùa hèlàm ở quán cà phê mới mua được, cũng vì mua xe leo núi, Hàn Giang Đình cũng bắt chước mua mộtchiếc.

      Mà giờ, chiếc xe của Hàn Giang Đình vẫn còn mới tinh, mà xe của ..... lại bị chủ vứt bỏ đường.

      Kít! Xe taxi đột nhiên dừng lại, làm Ngũ Y Y giật mình.

      "Bác tài,sao vậy? Tại sao đột nhiên lại dừng xe?"

      Ngũ Y Y xoa trán buồn bực hỏi tài xế.

      mơ mơ màng màng, bởi vì thắng gấp, trán đập vào ghế trước. TM đau! (TM: mẹ nó)

      Hôm nay sao lại xui xẻo như vậy a?

      "Ai nha, , ta thể chở , bình nước trong xe hình như bị cạn, nổ máy là lại có vấn đề! xuống xe , tôi lấy tiền của , tôi phải gọi xe kéo, nổ máy được."

      "A? phải chứ? Ngũ Y Y trợn tròn mắt khó tin được, "Dừng ở đây, chú tôi phải làm sao đây?"

      Tài xế lau mồ hôi, muốn xuống xe, " ngại quá a , tôi cũng có cách nha, nếu may xe có thể cháy máy."

      Bốc cháy? Cắt, xe có thể dễ bốc cháy như vậy sao? Quá dọa người a!

      Ngũ Y Y bĩu môi, tình nguyện xuống xe, đứng đường ngoại ô vắng vẻ, thở dài mạnh.

      " xui xẻo!"
      Chương 19: Đàn ông đẹp trai nguy hiểm 9

      Editor: Miu Béo

      Ngũ Y Y bĩu môi, tình nguyện xuống xe, đứng đường ngoại ô vắng vẻ, thởdài thậtmạnh.

      " xui xẻo!"

      Hôm nay là mùng mấy nhỉ, về nhà nhất định phải tra lại hoàng lịch, thấy việc nghĩa rasức giúp đỡ lại gặp phải ông chú Hoắc gì đấy cũng cho qua , xe leo núi cũng bị mất, thế mà hết lần này tới lần khác đón taxi lại gặp phải chuyện xui xẻo như vậy a!

      Trời ạ, phải biết rằng, mới trốn được ông chú Hoắc nhưng mạch chạy cũng phải mấy chục kilomet đó!

      "Hôm nay bị Thái Tuế chiếu rồi, Thái Tuế a......."

      Ngũ Y Y vừa đinh ninh gật gù vừachậm rãi cất bước, bóng dáng nho đơn trải dài đường ngoại ô.

      Ai người có tiền đều xây nhà ở ngoại ô chứ?

      Đơn giản chính là thói khoe khoang ghê tởm!

      Mặt trời xuống núi, rừng cây hai bên đường xanh um tươi tốt có vẻ rất quỷ dị.

      gian yên tĩnh nhưng lại có vẻ...... U ám.

      Ngũ Y Y mặc dù có chút hoảng sợ, lại tỏ ra vui vẻ, hai tay bỏ vào túi, ,huýt sáo.

      Tít tít tít!

      Phía sau vang lên tiếng còi xe ô tô chói tai.

      Hai ngọn đèn pha chiếu tới.

      Ngũ Y Y xoay người nhìn, lập tức đưa cao tay ngăn cản ánh sáng chói mắt, chiếc xe màu đỏ chạy chậm chạp sát bên người Ngũ Y Y.

      Chỉ cần liếc mắt, Ngũ Y Y liền xoay người lại, tiếp tục về phía trước.

      Chiếc xe này quá quen rồi, là xe MINI của con cả Ngũ gia.

      "Ha ha ha, ai u, xem này, cái người quê mùa tro bụi đầy đầu này là ai vậy? Sao lại lôi thôi như vậy, thích bộ sao? Xe của ngươi đâu rồi? Ha ha ha......." Ngũ Nhân Tâmngồi ở ghế sau, điên cuồng cười lớn, chế giễu Ngũ Y Y.

      Kính xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt tươi cười hả hê của bachị em Ngũ gia.

      Ngồi bên cạnh Ngũ Nhân Tâm ở ghế sau, Ngũ Nhân Lệ giả vờỉa vịt , "Ai nha, chị cả chị hai này, từ chỗ này vềđến nhà cũng phải hơn bốn mươi phút, biết người này có về tới nhà được hay a?'

      xong, Ngũ Nhân Lệ che miệng cười khanh khách.

      Chị cả Ngũ Nhân Ái lái xe chạy chậm, : "A, cái này cácem yên tâm, em tư giống như chúng ta, em ấy phi thường giống như người máy, rất thích hợp với kiểu vận động leo núi này."

      Ngũ Nhân Tâm bĩu môi,"Chịcả, chị sai rồi, ở đây làm gì có em tư? Ngũ gia chúng takhông phải chỉ có ba chị em sao?"

      Ngũ Nhân Lệ vẻ mặt kinh khủng như sắp tới ngày tận thế, chỉ cả chị hai, núi này có thể có sói vậy, người này có thểbị sói ăn hay ."

      Chị cả Ngũ Nhân Ái liếc nhìn Ngũ Y Y, "Người rừng sao có thể dễ dàng bị sói ăn như vậy? Người rừng là ai, coi chừng còn đem con sói nuốt vào bụng ấy chứ. !"

      Vừa , ô tô đột nhiên tăng tốc, nhanh như chớp vút .

      Ngũ Y Y trước đó vẫn kiêntrì bộ mới dừnglại, cắn chặt môi, khuôn mặt nho chút tổn thương khẽ lướt qua rồi biến mất, "Hừ! Các người mới là người rừng! Đồ khốn khiếp! Tôi sợ đâu! tôi có cái gì phải sợ chứ......."

      Bướng bỉnh tự nhủ, , hốc mắt Ngũ Y Y ửng hồng.

      sớm biêt ba chị em Ngũ gia ác độc vô tình, nhưng ngờ, mấy người đó có thể để lại nơi rừng núi vắng vẻ.

      Quả nhiên...........

      Máu mủ, đúng là đồ chó má!

      Trời, là đen đủi.

      Ngũ Y Y rồi lại , cho đến chân mỏi nhừ sắp đứt, bốn mươi phút, mới tới Ngũ gia trang.

      Ngũ Y Y cả người đầy mồ hôi lạnh, cực kỳ mệt mỏi đẩy cửa ra, luồng hơi nóng đập vào mặt, mắt bị ánh sáng chói mắt trong phòng chiếu vào có chút kịp thích ứng.

      Trong phòng ăn vọng đến tiếng cười, đưa mắt nhìn vào,chỉ thấy ba chị em Ngũ gia đều giả bộ dễ ngoan hiền dễ thương, cùng Ngũ Phong Tập dùng bữa tối, bốn cha con họ cười cười , ấm áp, hòa hợp!


      Chương 20: Đàn ông đẹp trai nguy hiểm 10

      Editor: Miu Béo

      Trong phòng ăn vọng đến tiếng cười, đưa mắt nhìn vào, chỉ thấy ba chị em Ngũ gia đều giả bộ ngoan hiền dễ thương, cùng Ngũ Phong Tập dùng bữa tối, bốn cha con họ cười cười , ấm áp, hòa hợp!

      Đó là hình ảnh gia đình hạnh phúc đầm ấm!

      Có liên quan gì với đâu?

      xemlà ai?

      Ngũ YY im lặng cười khổ.

      Ngũ Phong Tập nghe được thanh, nhìn về phía Ngũ YY, vui hỏi, "Y Y, sao lại về trễ như vậy? Có chút khái niệm về thời gian ! Con nhà này nên chạy loạn ngoài đường, sau khi tan học phải về nhà ngay!"

      Ngũ Nhân Lệ lập tức nũng nịu, "Ba ba, con rất ngoan nha, con trở về rất sớm."

      Ngũ Y Y khẽ nhếch khóe miệng. Hừ, ba con ngoan? Các chị sao tự kiểm điểm bản thân! Các chị ấy phải đều thích đêm sao!

      Chẳng qua là biết trước hôm nay Ngũ Phong Tập về nhà ăn cơm, ba người mới ngoan ngoãn về sớm, trước mặt Ngũ Phong Tập giả bộ chút.

      Người ta cha con tình cảm sâu nặng, cólà cái gì?

      Ngũ Y Y lên tiếng, đổi giày, mang túi xách, chuẩn bị lên lầu nghỉ ngơi chút.

      "Ta chuyện với con đấy! Con còn giả vờ câm điếc?" Ngũ Phong Tập tức giận, vỗ bàn gào thét, "Con bây giờ phải như trước kia, con bây giờ là tiểu thư Ngũ gia, thể như trước kia láo xược bừa bãi, nghe chưa?"

      Ngũ Nhân Ái nhíu mày , "Đúng vậy, em tư, chúngta mỗi hành vi lời đều liên quan đến danh dự Ngũ gia. Ngũ gia chúng ta phải đám dân thường nghèo khổ, phải giống như hoàn cảnh trước kia của em."

      Ngũ Y Y hít hơi sâu, lờinào, lên lầu.

      Ngũ Nhân Lệ thừa cơ thêm dầu vào lửa, "Ba ba, em ấy đem lời của người để vào taia, ba xem em ấy, đem người đểvào mắt, tại sao lại vậy nha!"

      Ngũ Phong Tập mặt đen lại vỗ mạnh xuống bàn, "Y Y! Con đứng lại!Ba với con, con sao lại biết lý lẽ? Mẹ con dạy con như thế sao, biết lúc người lớn chuyện phải kính cẩn lắng nghe sao? Thái độ của con như vậy là saohả?"

      Ngũ Nhân Tâm chậc chậc quệt miệng.

      Ngũ Y Y thực tức giận,thở hồng hộc thay đổi sắc mặt, trừng mắt nhìn Ngũ Phong Tập, lạnh lùng , "Đúng vậy, mẹ tôi có dạy tôi, bản thân bà gặp người xa lạ, lại đem tấm lòng chân thành trao hết cho người vô tình vô nghĩa, bà sao còn tâm trí dạy tôi?"

      Đôi mắt Ngũ Y Y sáng ngời, nháy mắt hung dữ nhìn chằm chằm Ngũ Phong Tập.

      Ngũ Phong Tập cũng là người coi trọng thể diện, lại bị con đến đứng ngồi yên, cả người tức giận.

      Ông mơ hồ khoát tay áo, "Tốt lắm tốtlắm, con sau này theo mấy chị học thêm nhiều quy củ lễ nghĩa ."

      " có gì hay để học!" Ngũ Y Y lạnh lùng xong, liền đùng đùng lên lầu.

      Vào phòng , vừa đóng cửa, nước nhanh chóng chảy xuống.

      Ngũ Y Y dựa vào cánh cửa, cảngười còn chút lực, từ từ trượt xuống sàn nhà, ôm đầu gối, tiếng động khócthút thít.

      Mẹ mẹ, sao người lại sinh ra con chứ?

      Tại sao lại bỏ lại con, mình ra trước?

      Mẹ có biết , sau khi người , con rất khổ sở, khổ sở, khổ sở..........

      Lầu dưới, mấy người chị em tiếp tục dùng cơm, muỗng, nĩa phát ra những thanh thanh thúy.

      "Ai, đứa Y Y này tính tình giống ai, mẹ của nó cũng ngang ngượcnhư vậy a!"

      Ngũ Phong tập thở dài, đặt chén xuống, ăn vào, suy nghĩ chút nên đối xử với Y Y như thế nào mới tốt, dường như có phần hơi quá.


      Chương 20: Đàn ông đẹp trai nguy hiểm 11

      Editor: Miu Béo

      Ngũ Phong Tập thở dài, buông chén xuống, ăn vào nữa, suy nghĩ chút về thái độ vừa rồi với Ngũ YY, dường như có chút quá, đứa này tính tình cứng rắn, nên dùng thái độ như vậy đối xử với , phải mềm mại uyển chuyển mới đúng, Ngũ Phong Tậplo lắng , "Đứa Y Y này còn chưa ăn cơm liền lên phòng rồi, Nhân Lệ con lên kêu Y Y xuống dùng bữa tối."

      Ngũ Nhân Lệ chu miệng, vô cùng vui.

      Tại sao lại phải quan tâm cái đồ tạp chủng đó?

      Ngũ Phong Tập trừng mắt nhìn ta, "Còn chưa ? Sững sờ cái gì? Đó là em con đó!"

      Ngũ Nhân Ái cười , "Ba ba, người đừng lo lắng, Y Y cũng phải đứa bé ba tuổi, em ấy nếu muốn ăn tối chẳng lẽ biết xuống ăn sao? Em ấy về trễ như vậy, chắc là ăn ở ngoài, ba cần lo lắng."

      Chị hai Ngũ Nhân Tâm lập tức tiếp lời, "Đúng vậy, ba ba, ra chúng con muốn cho người biết, nhưng Y Y ngày nào cũng ăn tối ở ngoài. Đây cũng phải mới lần lần hai."

      Ngũ Phong Tập sắc mặt tối tăm, nặng nề thở dài, thêm gì nữa.

      Ba chị em Ngũ gia khẽ hạ mắt, len lén cười.

      Ba ba là của các , để cho cái loại con riêng đó cướp mất!

      Ngũ Y Y tắm xong nằm giường, lúc này còn chút sức lực.

      Hôm nay vận động quá nhiều, mệt mỏi gần chết, bụng đói đến da bụng dính vào da lưng, về nhà cũng chưa ăn tối, tại đói đến đau cả mật.

      "Giang Đình......." Ngũ Y Y hữu khí vô lực gọi điện cho Hàn Giang Đình.

      "A? Em , chuyện gì?"

      Miệng Hàn Giang Đình biết ngượng, nên gọi Ngũ Y Y là "Em ". Đây là xưng hô Y Y vô cùng ghét, quá kinh tởm.

      Nhưng bây giờ, Ngũ Y Y còn chút sức lực lắm lời với Hàn Giang Đình, nhíu mày , "Giang Đình, bên ngươi sao lại ồn ào như vậy."

      Cũng biết cái tên phá gia chi tử Hàn Giang Đình ở chỗ tiêu khiển nào, thanh cực kỳ huyên náo, kêu la ầm ĩ.

      "Cái gì? Cậu cái gì? Cậu trọng điểm có được ? Mình bên này rất bận."

      Bận cái rắm! Hàn Giang Đình cậu bận còn phải là chuyện tán sao?

      "Xe leo núi của mình bị mất....... Ngày mai mình biết làm sao học, cậu tới đón mình , có được ?"

      "Cái gì? Mấtxe leo núi? Chiếc xe kia cậu ngồi dưới mông mà cũng có thể làm mất? Cậu nửa người mất cảm giác nửa còn lại bị liệt hả? Đần độn!"

      Bên cạnh Hàn Giang Đình dường như có tiếng phụ nữ cười. Cái đồ dâm - côn!

      Kiên nhẫn của Ngũ Y Y cũng dùng hết, phát cáu nóng nảy , " đến đón mình thôi! Tự mình ! dám làm phiền đại thiếu gia Hàn! Đại thái tử Hàn!"

      Nghe ra Ngũ Y Y tức giận, Hàn Giang Đình lập tức cười cợt dụ dỗ. "Đón mà, đón mà! Lên núi đao xuống biển lửa cũng chối từ! đón cậu chính là cháu trai của cậu, được ? Cậu nhờ vả người khác như vậy sao? Phùng mang trợn mắt! Ngày mai gặp!"

      Ngũ Y Y ngắt điện thoại, tay ôm bụng, thân thể nho cuộn tròn lại.

      **

      Ngũ Y Y sửa soạn xong xuống lầu, ba chị em Ngũ gia vẫn còn ăn điểm tâm, mỗi người đều bôi bôi trét trét dày thước, giống như mấy nữ quỷ.

      Thấy Ngũ Y Y xuống lầu, cả ba chị em Ngũ gia nhất trí xem , để ý đến Ngũ Y Y.

      Leng keng! tiếng, cái muỗng trong tay Ngũ Nhân Tâm lập tức rơi xuống, ta trợn to hai mắt, mồm há hốc nửa ngày, từ cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

      "Các chị xem, đó là Hàn Giang Đình a!"

      Chị cả, chị ba cũng nhìn theo ngón tay của Ngũ Nhân Tâm rangoài, quả nhiên, chiếc Ferrari màu bạc dừng ở trong sân, người con trai cực kỳ tuấn sang trọng bước xuống.
      A fanglazyangel thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :