1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Một năm thiên hạ - Hoàng Anh (Full 50c Đã Có eBook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 48.1: Chân tướng

      Tháng năm là thời điểm tốt để săn nai. Cuối tháng tư, cung nhân được phái tới Sùng Sơn để dựng trướng và giải tỏa khu vực săn bắn. Tháng năm, Hoàng đế cùng Hoàng hậu dẫn theo mấy trăm thần tử tâm phúc trùng trùng điệp điệp giá lâm Sùng Sơn.

      Vốn Hoàng đế muốn ở đây đến tận tháng bảy, nhưng thể bỏ bê quốc nên những vị đại thần trong triều cũng theo đến đây, ở Kinh thành chỉ lưu lại Tể Tướng cùng Thái tử. Tố Doanh tin là chỉ vô ý hành động như vậy, mỗi việc làm đều mang dụng ý nào đó mới là phong cách của . Vì vậy, Tố Doanh có suy nghĩ về ý đằng sau hành động của là như vậy: Thái tử cùng Tể Tướng hiểu thế lực và vai trò của đối phương, thậm chí cả phong cách hành động của nhau cũng nắm như lòng bàn tay. Nếu như trong hai người ai có ý định rục rịch phe kia nhất định khắc chế. Vì nguyên nhân này họ nhất định an phận.

      Về phần hậu cung, Tố Doanh cũng có sắp xếp: Trước khi , Đan viện nhanh chóng được phong làm Khâm phi. ra Tố Doanh cũng yên tâm lắm về vị này: Hai người bọn họ cũng biết, Bình vương là người luôn nghiêng về phía nữ nhân có hy vọng, có nghĩa là chỉ cần nữ nhân đó ở trong cung có thực lực, có lòng dạ thâm sâu, tuy làm chuyện sai lầm, cũng bỏ qua, dốc hết sức nâng đỡ. Tố Doanh lo lắng khi được nâng đỡ phản bội mình nên cũng giữ thái độ dè chừng với nàng. Thêm vào đó, chỉ Khâm phi được tấn phong hình như có chút thỏa đáng, Tố Doanh liền xa gần đề nghị Hoàng đế tấn phong Cảnh tần vào vị trí Hi phi, An tần vào vị trí Ninh phi. Khâm, Hi, Ninh- ba phi cùng đứng hàng thứ hai trong cung, nhưng Tố Doanh lại cố ý nâng đỡ Khâm phi, để cho nàng quyền lực hơn chút. Vậy mà Hoàng đế cũng đồng ý với đề nghị của Tố Doanh. Có lẽ sợ nàng tạo ra hậu cung quá rối loạn sau đó khó có thể khống chế cục diện. Nếu nghĩ cho nàng như vậy, Tố Doanh cũng thúc dục, vui vẻ cùng đến Sùng Sơn.

      Điều duy nhất làm nàng thích là: Tố Lan lấy thân phận muội muội của Đông Lạc quận Vương theo đoàn săn bắn. Tố Doanh gần đây ngẫm ra, Hoàng đế muốn hậu cung và thế lực của Tể Tướng kết giao quá sâu. vị Khâm phi lệ thuộc quá nhiều vào Tể Tướng được sủng ái, thậm chí Hoàng hậu Tố Nhược Tinh nhiều năm qua cùng Tể Tướng có quan hệ mỏng cũng khiến cho Hoàng đế vui. Tố Doanh vốn là nghĩa nữ của Tướng phủ, tầng quan hệ này khó mà chối bỏ nên chỉ có thể tận lực cùng người của Cư phủ giữ khoảng cách. Vì chuyện chén canh ngó sen trước kia, Tố Doanh vẫn canh cánh trong lòng nên thèm ngó ngàng gì tới Tố Lan.

      Sáng sớm hôm chính thức săn, Hoàng đế mặc bộ áo giáp vàng, nón viền trắng, áo choàng màu xanh thêu những đám mây màu tím pha đen. Có lẽ là do màu sắc quá gợi hình, khi Tố Doanh thấy bình thản ung dung bước ra lập tức nghĩ tới bầu trời xanh cao vời vợi, thỉnh thoảng có vài đám mây lững lờ trôi thảo nguyên.

      Đầu tiên, Đế hậu cùng tất cả cận thần, quý tộc thưởng thức nghi lễ cầu sơn thần thổ địa cho chuyến an lành, vui vẻ, sau đó tự mình rót rượu, xin lỗi sơn thần thổ địa vì mình săn thú đem đến nhiều ồn ào náo động, cũng thỉnh cầu bọn họ ban cho nhiều con mồi, cuối cùng là hứa hẹn sau buổi săn hiến tế những con mồi tươi ngon nhất cho thần linh.

      Sau khi những nghi thức này hoàn thành, buổi săn mới chính thức bắt đầu.

      Tố Doanh từng tham gia buổi săn của Hoàng gia, thế nhưng hoàn toàn có hứng thú gì với việc săn bắn này. Đến bây giờ nàng mới có chút thấu hiểu, tại sao những vị Quân Vương lại thích loại hình tiêu khiển này. Thảo nguyên rộng lớn vô biên, đến chỗ này dõi mắt chung quanh mới có thể hiểu thiên hạ do mình đứng đầu rộng lớn đến chừng nào. Gió thổi khiến cây cối nghiêng ngả như múa, mây cuốn mây tan, khỏi khiến lòng người bị mê hoặc mà cất cao giọng hót. Dũng sĩ phóng ngựa rong ruổi, cất tiếng hát vang, giống như có thể thâu tóm cả thiên hạ trong tay. Hàng ngàn dũng sĩ cưỡi tuấn mã, tung hoành ngang dọc, hào khí ngút trời . . . . Cảnh tượng "Giành lấy thiên hạ" trong lịch sử có thể cảm nhận đầy đủ ở nơi này.

      Mà trong mắt nàng lúc, bức tranh hào hung kia hóa thành cảnh tượng ngay lúc này. đồng cỏ thoắt thoắt bóng dáng màu xanh cưỡi ngựa trắng, bất chợt giơ roi hô lên tiếng, giương cung tráng kiện, thua bất kì thiếu niên nào.

      Tố Doanh nhìn bất tri bất giác mỉm cười, chầm chậm cưỡi ngựa tiến sát , nhìn chăm chú nhắm bắn, mũi tên vèo bay ra khỏi ngân cung, con nai to lớn ở phía xa trúng tên ngã xuống.

      Những tiếng reo hò vang dậy, cười vui vẻ, tiếng cười lay động gian, ánh mắt tràn đầy niềm vui tươi phấn khởi thực thụ giống như gương mặt luôn luôn giữ vẻ trầm tĩnh an hòa như mọi khi, làm cho gương mặt chợt vô cùng sinh động. Tố Doanh nhìn đến ngẩn người, cảm thấy giờ phút này khác biệt.

      thảo nguyên rong ruổi khá lâu, : "Hoàng hậu thích đâu cứ ."

      luôn dẫn đầu đội quân tìm thú săn, nhưng cũng miễn cưỡng người khác phải cùng .

      Có lẽ là do thảo nguyên bao la rộng lớn, thanh chuyện cũng hào sảng hơn rất nhiều, giống với kiểu chuyện trầm tĩnh an ổn thường ngày. Tố Doanh muốn biết, lúc này theo , nàng còn có thể phát bao nhiêu điều mà trước kia nàng biết về . Vì vậy nàng ngẩng đầu lên : "Nguyện cùng bệ hạ đồng hành."

      nheo mắt nhìn nàng cười cười: "Cùng ta vào núi đều là dũng sĩ. Ở sâu trong Sùng Sơn mãnh thú , nàng sợ sao?"

      Tố Doanh mỉm cười: "Gặp thú mà trốn, còn có thể gọi là săn thú sao?"

      cười vang, vung tay hô lên: "Đến đây ."

      Sùng Sơn địa thế cũng quá hiểm trở, nhưng cây cối rậm rạp, đoàn người dừng chân ở chân núi lúc sau đó rẽ vào con đường mòn ngoằn nghèo để lên đỉnh núi, trông thấy con thú nào ngay lập tức giương cung, tới lưng chừng núi thu hoạch được rất nhiều thú rừng. Hoàng đế săn được dã thú nào như hổ hay gấu nên có chút tiếc nuối. Tố Doanh ngược lại săn được rất nhiều gà rừng và thỏ hoang đến nỗi ngay cả mình cũng cảm thấy ngoài ý muốn. Sau này mới biết là Hoàng đế muốn nàng cảm thấy việc săn nhàm chán nên sai người cố ý xua những con thú đó đến gần chỗ nàng.

      Dần dần tới chỗ cao, Tố Doanh thấy hơi lạnh nhưng Hoàng đế cưỡi ngựa song song với nàng vẫn rất hăng hái.

      "Phía trước có chỗ có thể nghỉ ngơi, hãy nghỉ lát." cầm roi ngựa chỉ về phái trước, Tố Doanh nhìn theo hướng roi thấy sườn núi có bãi đất trống khá rộng. giải thích: "Nơi này gọi là Chếnh choáng đài … đường được nửa, ở lưng chừng núi, uống nửa rượu, nửa tỉnh nửa say."

      Tố Doanh buồn cười: "Ở chỗ này say chuếnh choáng, đến đỉnh núi chẳng phải là say khướt? Như vậy làm sao mà xuống núi?"

      Thế nhưng lại khôi phục giọng điệu thường ngày, hờ hững đáp: "Đến đỉnh núi, nàng : ra muốn say khướt cũng dễ dàng. Cao xử bất thắng hàn (*)… khi đó tỉnh táo hơn nữa ấy chứ." Cho dù trong cuộc săn, giống như biến thành người khác, nhưng dấu vết của con người lăn lộn nhiều năm trong cung cũng cách nào chối bỏ được.

      (*) Ý là ở nơi cao khí lạnh hơn.

      Tố Doanh thấy mất hứng, vội vàng giật giật ống tay áo của : "Bệ hạ, có hồ ly!"

      nhanh chóng giương cung, mũi tên bắn ra hoàn toàn trúng đích nhưng thèm nhìn con hồ ly mà quay sang với Tố Doanh: "Cũng nhờ nhãn lực của nàng tốt, con hồ ly này ban cho nàng."

      Tố Doanh vừa mới tạ ân điển xong có người cầm con hồ ly kia tiến đến. mũi tên trúng ngay mắt trái của nó, hoàn toàn tổn hại đến bộ lông. Tố Doanh ngạc nhiên đến nỗi há hốc mồm, tròn xoe mắt. nhìn thấy bộ dạng nàng như vậy, vui vẻ cười hai tiếng, vỗ vỗ vào lưng Tố Doanh sau đó giục ngựa lên trước.

      Chuếnh choáng đài được dọn dẹp sạch , rượu cũng chuẩn bị xong, Đế hậu hai người ngồi tháp cao. Các dũng sĩ ngồi chiếu của mình nướng thú săn được cùng nhau nâng chén. Hoàng đế thấy vậy cũng gia nhập hàng ngũ của bọn họ, tự thân động thủ nướng thịt. Việc này xuất ở lúc săn có gì kì quái nhưng Tố Doanh lần đầu nhìn thấy, khỏi kinh ngạc lát. Nàng ở bên quan sát cẩn thận, phát giờ phút này thái độ đối với kẻ dưới cực kỳ thân thiết, giống như chỉ là thủ lĩnh trong đám thợ săn. Những quần thần kia đối với vẫn cung kính như cũ, nhưng thái độ so sánh với thường ngày có phần buông thả hơn rất nhiều. đại đội nhân mã ở Chuếnh choáng đài khí thế ngất trời uống rượu và ca hát, trừ việc ăn mặc và dụng cụ săn cao cấp hơn bình thường chút còn lại cũng có gì khác biệt lắm so với những người thợ săn đồng hành lên núi.

      Tố Doanh ngồi tháp cao ngắm nhìn, thấy Hoàng đế còn bình dị gần gũi như vậy, nàng cũng nên buông bỏ chút lễ nghĩa, lập tức bỏ áo choàng ra, kéo ống tay áo tới bên cạnh , mỉm cười : "Thần thiếpcũng muốn thử chút." ngồi ở giữa hai vị phò mã nướng khối thịt hươu, thấy thế đem cây nướng thịt đặt vào tay Tố Doanh.

      Tố Doanh thành thục nướng thịt, sau lúc quay trở đem khối lớn thịt hươu nướng chín năm phần, sau đó nhanh chóng dùng dao cắt từng thớ khối thịt, lấy muối rắc vào để có vị mặn. Tất cả mọi người nhìn thấy đều ngẩn người nhìn động tác của nàng, ngay cả Tố Trầm cũng cảm thấy kinh ngạc. chỉ biết muội muội từng vào cung chăm sóc việc ăn uống thường ngày của Thuần viện, lại biết nàng quả là tự thân tự lực. Hoàng đế giống như là sớm biết năng lực của nàng, nhâm nhi khối thịt hươu Tố Doanh chính tay nướng, nhìn mọi người cười : "Chỉ sợ ngày sau tú nữ đều phải học cầm kì thi họa nữa, họ học nấu ăn đấy!"

      Tố Doanh nghe vậy là biết thích, trong lòng rất vui mừng. Nàng dù sao cũng là Hoàng hậu của nước, mặc dù tự cao tự đại, nhưng cũng dám cùng mọi người tỏ vẻ quá thân thiết, cợt nhã, cùng bọn họ uống rượu ăn thịt nên vội tìm cớ, đứng dậy ngắm phong cảnh xung quanh.
      Last edited by a moderator: 14/4/15

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 48.2:

      Chỉ lát sau, Hoàng đế mang theo hạ nhân, lặng lẽ tới phía sau nàng, : "Cảnh sắc ở bìa sau của Sùng Sơn còn đẹp mắt hơn." Dứt lời cầm tay nàng, dẫn ra chỗ khác.

      Phía trước quả nhiên gian rộng mở - rừng cây xanh ngắt trùng trùng điệp điệp và rộng mở như hút hết tầm mắt nhưng nếu nhìn kĩ, xa xa có thể thấy được khung cảnh của thảo nguyên với màu xanh nhàn nhạt pha chút vàng đặc trưng. Trời về chiều, ánh mặt trời sắp lặn chiếu những tia sáng sắc vàng pha đỏ lên những ngọn cây, đỉnh những ngọn cây như được dát vàng lay động trong gió rực rỡ. Khung cảnh vô cùng tráng lệ… Trong tiếng gió vi vu, Tố Doanh hít thở sâu, giang rộng đôi tay để hứng lấy những cơn gió."Thích a…." Cảm giác này rất đặc biệt nhưng chỉ có thể dùng ba từ đơn giản này để biểu đạt.

      nhàng gật đầu, chỉ vào thảo nguyên phía xa : "Ta nên oanh oanh liệt liệt sống ở nơi đó." đưa cánh tay vung lên, chỉ hướng về rừng cây thăm thẳm màu xanh: "Sau đó, nhàng thoải mái chết ở nơi đó."

      "Bệ hạ!" Tố Doanh vội lên tiếng ngăn cho những điều may.

      nhìn nàng cười cười, nữa.

      Ngay cả là Đế Vương, cũng có những nguyện vọng thể thực . Lúc lên ngôi chưa được bao lâu chỉ định xây Hoàng lăng của riêng mình, được xem xét phong thủy thổ địa, nghiên cứu kiến trúc cách nghiêm túc và cầu kỳ, cách xa nơi này vạn dặm. Theo Tố Doanh biết, nơi đó vào mấy năm trước xây xong. Nàng nhìn sang nam nhân đứng bên cạnh mình, chầm chậm cầm lấy tay .

      Bọn họ vai kề vai, tay nắm tay cho đến khi mặt trời khuất núi.

      "Chúng ta tiếp tục lên đỉnh núi chứ?" Tố Doanh tuy có lưu luyến cảnh sắc tráng lệ trước mắt, nhưng vẫn mong đợi phong cảnh nơi điểm cuối của hành trình.

      Thế nhưng lại lắc đầu : "Chúng ta xuống núi thôi."

      "Hả?"

      nghiêng đầu nhìn lên ngọn núi, giọng hơi trầm: "Ta lên đỉnh núi lần … Lần đó là cùng săn với Tiên hoàng. Có tên đại thần ra sức khuyến khích ta lên núi trước, ta rất phấn khích nhưng về sau khi ngẫm lại ta luôn cảm thấy hối hận: Tại sao lại lên trước? Tại sao ngừng lại ở Chuếnh choáng đài?" cúi đầu trầm mặc lát, sửa lại vạt áo cho Tố Doanh, cười cười: " lát nữa, núi rất lạnh, nàng ăn mặc như vậy, ở lại được đâu … Quay lại thôi."

      Kết quả của buổi săn hôm nay rất tốt, buổi tối tất cả quân thần cùng nhau đốt lửa trại, nướng thịt và hân hoan ca múa, dường như quên luôn cả thân phận cao quý của mình. Ngày thứ hai Hoàng đế lại dẫn đội săn vào núi, bắt được con gấu đen rất to, thoạt nhìn rất khỏe mạnh và hung dữ, làm Tố Doanh mở rộng tầm mắt. Ngày thứ ba Đế hậu cùng nhau đến thảo nguyên bắt thỏ hoang, lúc hoàng hôn, dừng lại bên hồ để ngựa uống nước, Tố Doanh cưỡi con ngựa Đạp Tuyết của mình, dõi mắt trông về phía xa.

      Ánh trời chiều lan tỏa, sắc vàng dệt thảm cỏ, đẹp như tranh vẽ, gió đêm nổi lên từ bầu trời xa xôi phía chân trời . . .

      Tố Doanh bẻ đoạn thân sậy, vót nhọn đầu, đặt ở bên môi thổi, đáng tiếc sắc hay, vốn là khúc nhạc vui vì nhạc cụ này mà càng thêm phần thê lương. Hoàng đế cưỡi con ngựa Lưu Tinh của , lẳng lặng lắng nghe.

      Thổi xong khúc nhạc, Tố Doanh thở dài: đẹp đẹp , nhưng ngay cả khi được sống ở nơi đẹp như vậy cả đời người, nhất định ai cũng có phiền não của riêng mình.
      Tiếng thở dài của nàng còn quanh quẩn đâu đây, nhưng nhanh chóng bị thanh vui vẻ của bài nhạc khác xóa tan … Là Hoàng đế thổi khúc đồng dao. Chỉ với bản nhạc ngắn gọn nhưng lại mang sắc thái tươi vui đặc trưng của bài đồng dao, thổi xong cười : "Khúc nhạc kia của nàng quá bi thương, hợp với cảnh đẹp nơi đây." xong cao giọng hỏi tùy tùng sau lưng: "Còn ai có thể thổi khúc đồng dao như ta?"

      Cận vệ ai cũng nhanh chóng thổi lên những khúc đồng dao đậm chất quê hương, mang bản sắc của nơi mình sinh ra và lớn lên. Khi người thổi mọi người phụ xướng, tạo nên sắc đặc biệt dưới trời chiều.

      Thân sậy được lấy làm nhạc cụ bị tiện tay ném sang bên … Lúc khởi hành quay về, Tố Doanh bèn cúi người nhặt lên, dùng sợi cỏ buộc lại chỗ, cẩn thận bỏ vào trong túi gấm bên hông. Mặc dù nàng nhắc nhở mình: bọn họ thuộc về chốn cung cấm thâm sâu kia, người hôm nay mỉm cười với nàng, có lẽ ngày mai thay đổi. Nhưng nàng vẫn quý trọng thời khắc trước mắt này- thời khắc mà thấy những mặt khác của mà nàng chưa từng được thấy trước đây và nàng cất giấu nó trong tận đáy lòng.

      Ngày thứ tư, sau khi cùng đá cầu, Hoàng đế liền vào ngự trướng nghị cùng mấy vị đại thần. Tố Doanh đợi tới đợi lui, thấy trong ngự trướng có động tĩnh gì liền có linh cảm chẳng lành. . . Nàng từ từ học được cách làm sao để ý đến những động tĩnh xung quanh , hay quan sát sắc mặt của mỗi người hầu hạ bên cạnh để suy đoán tình huống, mà lúc này giờ phút này kết quả quan sát khiến cho nàng lo lắng.
      Nàng phái người tới ngự trướng hỏi thăm, nhưng dò la được tin tức gì hữu dụng.
      Trong lúc nàng căng thẳng lo âu, nhưng lại thể lơ là được bạch y nữ nhân nhàn rỗi bay tới bay lui trong trướng, điều này làm cho nàng càng phiền muộn hơn.

      "A Doanh, ngươi có biết cái gì là bất hạnh ?" Nàng hỏi nhưng đợi Tố Doanh mở miệng tiếp: "Lúc mang theo hi vọng mà đến, lại phát niềm hi vọng của mình chỉ giống như quyết tâm xây lâu đài cát. Đầu tiên rất có ý chí chiến đấu, muốn làm chuyện lớn, nhưng sau khi nhận thấy thực, mục tiêu to lớn lại biến thành điều rất cơ bản đó là sống sót. Những quyết tâm, ý chí lúc đầu như vậy nhưng giờ đây lại chỉ giãy giụa để sinh tồn … Đây chính là bất hạnh." Nàng chỉ chăm chú lên ý kiến của mình, thèm nhìn sắc mặt của Tố Doanh.

      Tố Doanh liếc mắt nhìn nàng, sau đó tự nhủ: "Ta nhìn thấy nàng ta, nàng ta gì đều mặc kệ!"

      "Ngươi thiếu chút nữa thấy được ta!" Bạch y nữ nhân bay lượn tự do trong trung: "Khi ngươi coi bất hạnh là chuyện đương nhiên trong cuộc sống cung đình, thời điểm ngươi tự nhủ rằng ‘ta phải thích ứng với cuộc sống thâm cung này, cố gắng sống sót’ ngươi chắc chắn gặp ta. Nếu ngươi càng ngày càng dám mạo hiểm, càng ngày càng trầm mặc, tất cả những gì mở miệng đều phải đắn đo suy nghĩ, có lúc dứt khoát mở miệng. Kết quả, từ từ biến thành cái xác hồn … Như vậy ngươi bao giờ nhìn thấy ta nữa."

      Nàng còn : "Người tự hài lòng với cuộc sống tại, cho dù trước mắt có bao nhiêu lựa chọn chăng nữa, bọn họ cũng nhìn thấy. May mắn thay ngươi lại có thể nhìn thấy ta. Nhanh lên, A Doanh! Ngươi lại đến thời điểm thể đưa ra lựa chọn . . . Thay vì từng bước giãy giụa, vì sao dùng đến quyền lực to lớn ngươi nắm trong tay để khiến cục diện hoàn toàn thay đổi?"

      "Lựa chọn?" Tố Doanh đứng trước loan trướng của Hoàng hậu,lạnh lung nhìn nàng: "Bây giờ địa vị và quyền lực của ta chênh lệch rất xa so với kết quả đạt được khi thực giao dịch với ngươi sao? khi ta muốn, với tay là có thể chạm vào. Coi như địa vị và quyền lực ngươi hứa với ta có thể to lớn hơn, đối với ta mà chỉ là dư thừa. Ta chỉ lấy những gì cần thiết."

      "Đó là ngươi còn chưa biết thôi . . . Có thể đem những thứ ngươi cần cho ngươi, ngươi muốn hướng tới tìm kiếm che chở của người đàn ông này … Bỏ ngay suy nghĩ đó sắp chết." Bóng dáng màu trắng nhàng bay tới đỉnh ngự trướng.
      Last edited by a moderator: 15/4/15

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 48.3:

      Đúng lúc này, Hoàng đế cùng mấy vị đại thần bước ra. Bạch y nữ nhân bay đến bên cạnh Hoàng đế, để tay vai . Hoàng đế giống như có cảm giác đầu vai hơi lạnh, rùng mình cái.

      Tố Doanh thấy vậy, sắc mặt càng thêm tái nhợt, khỏi bước nhanh về phía .

      " rất nhanh chết." Bạch y nữ nhân lại lần.

      "Ngươi láo!"

      "Có tin hay …tùy ngươi." Bạch y nữ nhân hờ hững : "Tố Doanh, nhanh tự có tính toán cho bản thân mình !Đứa trẻ tám tuổi hiểu ý nghĩa của việc có được thiên hạ này, nữ quan phụng hương cũng kham nổi gánh nặng thiên hạ, nhưng ngươi bây giờ đường đường là vị mẫu nghi thiên hạ, ngươi phải hiểu rằng: thể hai chữ muốn, nếu ngươi chỉ còn lại hai bàn tay trắng."

      Tố Doanh càng chạy nhanh, vẻ mặt khó dò thẳng đến bên cạnh Hoàng đế, thèm để ý đến quy củ mà kéo tay áo . Tuy Hoàng đế hiểu chuyện gì xảy ra nhưng thấy vẻ mặt nàng vừa nghi hoặc vừa kinh sợ pha chút khổ sở, khoan dung nhìn nàng cười cười, : " vào đây, ta có lời muốn với nàng."

      xong, nhàng kéo tay áo của mình nhưng cách nào thoát khỏi bàn tay sống chết níu lấy tay áo mình của Tố Doanh, vì vậy dùng vẻ mặt nghiêm túc nhìn nàng.

      ràng là mặt trời ngay đầu nhưng Tố Doanh lại cảm thấy có chút lạnh, còn có chút mê mang, càng ngày càng thấy . Nàng bèn nhắm mắt lại, hít sâu cái, sau đó buông ống tay áo, theo vào ngự trướng.

      Ngay sau khi được hạ xuống, ngăn cách khí ba ngày vui vẻ ở bên ngoài doanh trướng hoa lệ này, lại trở về đúng vị trí Quân Vương.

      Trong trướng có mùi hương trong veo ấm áp, nhàng di động chung quanh hai người.

      Tinh thần Tố Doanh vẫn chưa ổn định lại, đứng trước mặt , cũng biết nên gì, chỉ là ngẩn người quan sát từng hành động của . Sau khi các đại thần rời , sắc mặt của tốt. Thấy ánh mắt nàng thê lương, trầm giọng hỏi: "Ngươi biết?"

      Tố Doanh khẽ run rẩy, hỏi ngược lại: "Về cái gì?"

      "Lan Lăng Quận Vương ở Tây Thùy liên tiếp bại trận, thương vong rất nhiều." Chân mày nhíu lại: "Trong trận chiến vừa rồi bị bắt, là Phó tướng Tạ Chấn đánh bất ngờ trại địch cứu trở về. Bây giờ chiến tại Tây Thùy lâm vào cục diện bế tắc, tình thế tốt."

      "Cái gì?" Tố Doanh cả kinh, lập tức quỳ xuống tạ tội cho ca ca của mình. Xưa nay Đế Vương thường hay "Con dân của mình có tội, cũng là mình có tội", đem tội lỗi khắp thiên hạ nhận vào bản thân mình, chỉ có như vậy mới được coi là minh quân. Thân là thê tử của , Hoàng hậu của nước cũng phải học tập. Người nhà nàng có tội, trong đó nhất định là có lỗi của nàng, nàng phải chủ động cầu xin thứ tội mới biểu lộ mình là người hiểu đạo lý, nếu như cầu cạnh, ngược lại tốt. biết lúc nào điều này biến thành loại quy củ. Ngay cả Tố Doanh lòng lo lắng cho ca ca của mình, cũng theo bản năng theo quy củ này trước quở trách chính mình, hơn nữa còn phải ngừng bày tỏ thái độ sợ hãi và hối lỗi.

      tùy ý trấn an đôi câu, sau đó : "Thái tử thỉnh cầu Tây Chinh."

      "Chiến căng thẳng như vậy sao?" Tố Doanh lúc này thực rất nóng lòng: Thái tử mười bốn tuổi được thụ phong binh mã thiên hạ Đại Nguyên Soái, mang binh xuất chinh, là kì tài trong quân . Nhưng Tố Doanh lại sợ khi Thống soái quân chống Tây Thùy, có thể dễ dàng tìm cách đưa Tố Táp vào chỗ chết, dù là tiền trảm hậu tấu cũng chưa hẳn thể.

      phải nàng tự nhiên lo lắng những chuyện đâu, cũng nghĩ nhiều đến an nguy xã tắc gì nữa mà chỉ tính toán cho mình, cho ca ca mình. Có thể Thái tử có ý đồ gì khác, nhưng mà chỉ đội quân Tây quốc, nào đến nỗi để cho tự mình lãnh binh? Trong triều cũng phải là có tướng tài có thể xuất trận. Thái tử danh nghĩa mang hàm Đại Nguyên Soái, cầm binh , khi nắm chặt binh quyền trong tay, mưu quyền soán vị là điều dễ như trở bàn tay, lịch sử phải chưa bao giờ có chuyện đó xảy ra.

      "Thân là Thái tử, làm như vậy có quá mạo hiểm ?" Nàng cố ám thị địa vị đặc thù của Thái tử cho để có thể ý thức được rằng- Nếu để Thái tử lãnh binh lần này, người nên lo lắng có nàng mà còn có .

      "Quả . . . Còn cần phải suy nghĩ thêm." thoáng kéo dài giọng điệu, thể mệt mỏi. Tố Doanh phát cũng yên tâm về Thái tử mới hơi an tâm.

      Chân mày nhíu chặt, lại lại trong ngự trướng: "Chinh Lỗ tướng quân tử trận, Lan Lăng Quận Vương đánh bại Tây quốc chưa được bao lâu, bọn họ lại ngóc đầu trở lại. Đội quân của Lan Lăng Quận Vương rất thiện chiến, lần này giao chiến cũng bị thua thiệt. Tây quốc … thể khinh thường."

      Tố Doanh tiến lên trước, ôm lấy : "Cũng chỉ là tiểu quốc, làm sao có thể làm khó được người muốn oanh oanh liệt liệt sống ở thảo nguyên như Bệ hạ?" Chuyện quốc tới phiên nàng quan tâm, nàng muốn tự cho là thông minh mà bày mưu tính kế trước mặt . Tin cậy , chính là hành động thông minh nhất.
      Nàng nịnh nọt làm cho sảng khoái cười tiếng, ít nhất là hài lòng với biểu bây giờ của nàng. Tiếp đó lại hỏi: " chuyện khác … Đan Xuyến cung mấy ngày nay vẫn ổn chứ?"

      Hoàng hậu xa, Đan Xuyến cung bẩm báo về tất cả mọi việc nhưng hình như biết việc Khâm phi đúng hạn chuyển tin tức đến cho Tố Doanh.

      Tố Doanh nhấp nháy, lập tức chút nào giấu giếm trả lời: "Bình an vô ." Thường bao giờ hỏi nàng về việc hậu cung, lúc này nhắc tới, tất nhiên là bởi vì ca ca nàng ở bên ngoài bị thua thiệt, nếu nàng có những hành động thiếu suy nghĩ khó tránh khỏi nguy cơ kẻ dưới bị lung lay . Đạo lý này Tố Doanh hiểu, thận trọng trả lời: "Xin bệ hạ yên tâm."

      "Chỉ hy vọng như thế." nhanh chậm : "Ta nghe , nàng luôn luôn để ý đến chuyện của Thuần viện, gần đây có điều tra. Có số việc, khuấy lên dễ dàng nhưng đè xuống lại khó khăn. Nếu như phải là người có thể khả năng giải quyết mọi việc cách êm đẹp, hãy bỏ qua đừng đụng đến nó nữa. Ta muốn nghe chuyện người bên cạnh nàng chết cách minh bạch … nhất là vào thời điểm này." Giọng điệu mặc dù quá nghiêm nghị nhưng ngẫm lại kĩ đây hoàn toàn là lời trách cứ.

      Tố Doanh tùy tiện trả lời, nhưng vẫn có chút hậm hực trong lòng. Từ trước đến nay, luôn luôn bỏ ngoài tai những lời bóng gió vô dụng. Hôm nay chợt nhắc tới, hơn phân nửa là vừa mới có kẻ mượn cớ chất vấn phẩm hạnh của nàng, khiến Hoàng đế cũng thể làm bộ như biết. Trong triều chưa bao giờ thiếu những kẻ vừa nghe phong thanh gió đổi hướng nào để ngả ngay theo hướng đó nhưng phản ứng này khỏi quá nhanh.

      "Quên Thuần viện . Chuyện qua, người chết, tìm hiểu chân tướng cũng còn ý nghĩa gì nữa rồi." Hoàng đế nhìn thấy sắc mặt Tố Doanh trầm, chậm rãi : "Giả sử quá nhàn rỗi rồi nhớ lại chuyện cũ cũng còn nghe được. Nhưng còn có rất nhiều chuyện nàng phải làm, nên chấp nhắt mãi với quá khứ."

      Đây phải chăng là kiểu trước trách cứ sau trấn an? Tố Doanh mở to hai mắt nhìn , chợt sinh ra loại kích động muốn hỏi : có thể thấy chuyện sinh ly tử biệt là chuyện thường tình? cách khác đối với , quên người từng thích dễ dàng như vứt bỏ tờ giấy bị viết sai?. . . Nhưng nàng hỏi được.
      "Tố Hòe là nữ nhi được dạy dỗ từ của Tố thị, cũng hoàn toàn ngờ nghệch như nàng nghĩ đâu." Ánh mắt của bình tĩnh, giọng điệu đều đều, trước sau như .

      Tố Doanh trong lòng hơi oán hận: Những bộ mặt của mà A Hòe thấy chưa chắc là bộ mặt của . Tình cảm giữa bọn họ cũng giống đóa phù dung sớm nở tối tàn, những nụ cười lưu luyến, ánh mắt triền miên cũng có thể cùng người chết mà bị chôn vùi?

      Trong lòng nàng chua xót: ngày nào đó nàng có ở đây, nhất định cũng dễ dàng quên mất nàng. Nhưng giả sử trước nàng, nàng sợ rằng bao giờ có thể vô tư thoải mái quên được tất cả như .

      "Vực sâu có cá … điềm chẳng lành." nhìn nàng chăm chú, sầu não tiếp: "Chuyện nàng sắp xếp trong Đan Xuyến cung ý đồ quá lộ liễu rồi, làm như vậy bọn hạ nhân hoảng loạn, chính nàng cũng gặp bất lợi."

      cảm thấy ý đồ của nàng quá lộ liễu?

      Vậy ra tất cả suy nghĩ, ý đồ của nàng đều bị nhìn ? còn : "Cưỡi ngụa mà buông dây cương tất nhiên là được nhưng nếu siết dây cương quá gấp cũng tốt, vung roi quá nhanh cũng phải điều sáng suốt … Đạo lý này nàng phải biết?"

      Lần đầu tiên nghe dùng giọng điệu thèm giấu diếm trách cứ như vậy, Tố Doanh cúi đầu phản bác được.

      Vì mootk lời vô căn cứ của nữ nhân biết là thần hay là quỷ mà lo lắng cho tính mạng của , ở trước mặt triều thần luống cuống cả tay chân. Mà lo lắng của vĩnh viễn chỉ là những mối quan hệ chằng chịt và phức tạp trong cung.

      Thấy sắc mặt nàng biến đổi, dịu giọng : "Hôm nay nàng cũng mệt, ta cũng mệt rồi nên đâu nữa, về trướng nghỉ ngơi ."

      Tố Doanh lời cáo lui.

      Nhưng mà loại chuyện giống như nghỉ ngơi phải là vào lúc này. Rời khỏi ngự trướng, đầu óc Tố Doanh bắt đầu xoay chuyển. Về đến loan trướng, nàng trầm mặc ngồi suy nghĩ về tình cảnh tại.

      lúc sau, cung nữ vào bẩm báo: "Bạch công công cầu kiến."

      Tố Doanh thức tỉnh từ trong những suy nghĩ hỗn loạn, biết vì sao lại đến, nhưng cảm giác đến rất đúng lúc, lập tức cho gọi vào trướng.
      Last edited by a moderator: 18/4/15

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 49.1: Huynh đệ

      Bạch Tín Tắc nhìn thẳng, cầm túi da trong tay, vững vàng tiến lên từng bước."Nương nương, túi da của ngài bị rơi đường."

      Đó là túi mà hôm qua trong chuyến săn thú Tố Doanh mang theo, chắc lúc đó nút buộc ngang hông bị lỏng, trong lúc Tố Doanh để ý mà rơi mất. "Hôm qua, ngươi cùng, thế nào nhặt được vật này?"

      "Là Bạch tướng quân lượm được, đem cho tiểu nhân trả lại nương nương."

      Tố Doanh nhìn chăm chú túi da trong tay Bạch Tín Tắc sau đó cười : "Nếu như hôm nay Vinh An công chúa ở đây, nhất định tự mình đem cho ta ngay trước mặt nàng." Nàng siết chặt chiếc túi da, bất tri bất giác dùng lực khiến chiếc túi da bị nhăn lại.

      "Tín Tắc . . ." Nàng mỉm cười : "Có nhớ khi ta gọi ngươi về Đan Xuyến cung làm việc gì với ngươi hay ?"

      "Lời của nương nương nô tài luôn khắc sâu trong tâm trí, chưa bao giờ dám lơ là." Bạch Tín Tắc giọng trả lời.

      Khi đó nàng : người thà phải cùng đệ đệ ruột thịt làm bộ như bất hòa vài chục năm vẫn nhất quyết sống ở trong cung chắc chắn hoạn quan, chỉ có cung đình mới là nơi có thể dung thứ . khi ra ngoài, coi như trong nhà có quyền có tiền, lại có em dâu là vị công chúa, nhưng dưới con mắt của người đời, cũng chỉ là kẻ khác người, nam nhân hoàn chỉnh.

      Tố Doanh nhớ, Ngũ di nương Bạch Tiêu Tiêu mấy năm trước cũng , con trai cả của Bạch gia làm mất hết thể diện của phụ thân . Ngay cả thứ xuất cũng còn để vào mắt, Bạch gia còn có ai quý trọng hoạn quan nghèo khổ, quyền thế?

      Khi đó Bạch Tín Tắc im lặng cắn răng nghe nàng tỏ bất cứ thái độ gì.
      Tố Doanh cảm thấy giữa nàng và người này tồn tại loại duyên phận kì diệu. Nàng cũng phải quá tintưởng vào những thứ hư vô như "Ý trời" hay "Duyên phận", nàng tin rằng những suy nghĩ và hành động của con người mới là điều tất yếu để các kiện xảy ra. Chính vì vậy, nàng càng muốn thu người này về dưới trướng. Vì vậy nàng lúc ấy quả quyết : Nàng cần Bạch Tín Tắc ra sức nịnh nọt nàng làm gì, nàng cũng vui vẻ gì với . Trong quá khứ, việc Bạch gia đối xử với nàng như vậy, ai ai cũng biết, cũng rất nhiều người cho là nàng đem Bạch Tín Tắc làm thủ hạ là để hành hạ , vậy bọn họ vừa đúng có thể thuận nước đẩy thuyền, diễn đôi kẻ thù. Tín Tắc chỉ cần đối xử với nàng giống như với Bạch Tín Tắc là được rồi.

      Nghe nàng vậy... Bạch Tín Tắc cũng tỏ ra kinh ngạc hoặc nghi ngờ, chỉ là bình tĩnh hỏi: "Tiểu nhân là người của Bạch gia, nương nương hận?"

      Tố Doanh thờ ơ trả lời: " tới có hận hay có vẻ quá nặng nề. Trong lòng ta, Bạch gia cũng chưa có sức nặng như vậy. Về phần xuất thân Bạch gia của ngươi có đáng tin cậy, ta tình nguyện thử chút."

      Lần đầu tiên thử thách là ở Hoàng Cực tự. Tố Doanh sai Bạch Tín Tắc coi chừng cửa phòng của nàng, lý do là phạm sai lầm nho nào đó, phạt đứng, thuận tiện coi chừng nàng ngủ trưa, vô luận ai tới quấy nhiễu cũng cho vào. lần kia quả để bất luận kẻ nào nhận thấy được Hoàng hậu có trong phòng. những thế, trong lúc đứng canh cửa, người nào có thái độ muốn dò xét đến cùng, người nào đối với nhất cử nhất động của Hoàng hậu đều để ý đều nắm trong lòng bàn tay.

      Nhưng Tố Doanh vẫn chưa tin cậy , bởi vì vẫn chưa có cơ hội thứ hai dùng vào việc gì để tiếp tục thử thách.

      Bạch Tín Tắc luôn luôn cúi mặt nhìn mũi chân của mình, thận trọng : "Nương nương là tấm gương sáng cho hậu cung, ai ai cũng tâm niệm như vậy." Ý của nghe thấy mấy lời bất lợi đối với nàng trong hậu cung.

      "Lỗ tai của ngươi thính như ta trông đợi rồi."

      Tố Doanh đứng lên, từ hộp nữ trang ném ra hộp phấn, mở hộp ra, bên trong là khối phỉ thúy. Nàng đem khối phỉ thúy cho Bạch Tín Tắc, nghiêm mặt : "Ta muốn ngươi làm chuyện. hỏi câu, trước kia qua, có quyền được lựa chọn cưới người nào, nhưng có thể lựa chọn người nào. Ngươi hỏi : chọn lại lần nữa . Nếu như đổi ý, ta tác thành cho , khối phỉ thúy này cần cầm về nữa."

      "Nương nương . . ." Bạch Tín Tắc hơi ngẩng đầu lên nhưng mắt vẫn nhìn mặt đất, dám dùng ánh mắt nhìn thẳng vào Hoàng hậu: " là đệ đệ của tiểu nhân."

      Trong lời của có ý: Thử hỏi kẻ đến huynh đệ ruột cũng có thể bán đứng, có đáng giá để được tin tưởng hay ?

      Ánh mắt Tố Doanh mang theo tia châm biếm lẳng lặng nhìn trong chốc lát, tiếp: " khắc sau ngọ thiện, trướng sử dụng như nhà kho tạm thời của Đan Xuyến cung lúc săn có ai."

      Giọng của nàng rất kiên quyết. Hạ nhân thể nào cự tuyệt chủ thượng. Bạch Tín Tắc thêm lời nào, đem khối phỉ thúy nắm chặt ở lòng bàn tay, khom người cáo lui.

      Tin tức Lan Lăng Quận Vương ở Tây Thùy thảm bại lan truyền nhanh chóng, tất cả mọi người ai cũng biết Hoàng hậu tâm tình tốt, nàng miễn cưỡng dùng ngọ thiện sau đó khép chặt trướng, tiếp bất cứ ai.

      Mà giờ khắc này, Tố Doanh cảm thấy rất nguy hiểm nhưng lại có cách nào xoay chuyển tình thế. Nàng chưa bao giờ cố ý nghe lén người khácnói chuyện- chuyện này đúng với phong thái của Hoàng hậu. Nhưng nàng làm như vậy. Nếu như có ai biết nàng núp ở trong trướng chứa đồ dùng lặt vặt, trốn sau đống hộp gỗ đặt sau bình phong, nghe lén hoạn quan cùng phò mã đối thoại, biết mọi chuyện thành cái dạng gì? Hành động lớn mật này vượt quá tưởng tượng của bất kì ai cũng như chính Tố Doanh, nhưng mà quả thực nàng làm vậy.

      số việc nữ nhân nhất định phải dựa vào nam nhân. Ví dụ như lúc này, Tố Doanh thể mặc giáp trụ ra trận phụ trợ ca ca của nàng chuyển bại thành thắng.

      Nàng cần vị tướng tài, có thể tin cậy ra trận giúp đỡ Tố Táp. Thân là Hoàng hậu, nàng cũng có thể đem quyền lực ra để hứa hẹn với ai đó, nàng tự tin vào năng lực của mình có thể đưa ra mồi nhử tốt. Nhưng khi muốn điều khiển người khác, đều phải chuẩn bị sẵn sàng tâm lí: nàng chưa chắc là người ra giá cao nhất. Người chịu để nàng điều khiển đồng thời cũng có thể bị mua chuộc bởi kẻ khác, lâm trận phản bội.
      đời này chỉ có loại quả cân cách nào cân đo đong đếm sức nặng, chính là "Nhân tình" .Đáng tiếc sức nặng của "Nhân tình" luôn biến hóa khôn lường.

      Tố Doanh cũng mong đợi Bạch Tín Mặc đối với nàng nhớ mãi quên, nhưng năm lần bảy lượt ở trước mặt Vinh An mà vẫn rat ay bảo vệ nàng. Tố Doanh mặc dù hiểu duyên cớ trong đó, nhưng nàng nguyện ý thử dò xét, xem chút có phải vẫn còn thương nàng, nguyện ý làm những gì tốt đẹp nhất cho nàng.

      Bạch Tín Tắc đến muộn hơn nàng lát. qua lại trong trướng vài bước, bước chân dừng ở trước bình phong, giả bộ thưởng thức phía những dụng cụ săn, nhưng vòng qua phía sau dò xét đến cùng. nghĩ: Hoàng hậu chỉ định cho chỗ này, cũng để cho gặp bất lợi bèn yên lặng đứng chờ.

      Lúc Bạch Tín Mặc bước vào, bước chân rất an tĩnh, Tố Doanh dường như phát việc bước vào. "Đại ca … " gọi Bạch Tín Tắc tiếng.

      Tố Doanh từ giữa khe hở nhìn ra ngoài nhưng Bạch Tín Tắc đứng chặn tầm mắt của nàng khiến nàng chỉ có thể nghe thanh mà nhìn thấy vẻ mặt hay ánh mắt của bọn .

      Bạch Tín Tắc lấy khối phỉ thúy kia ra, dây đeo màu sắc thanh nhã được gắn thêm khối phỉ thúy nhàng lay động.

      cần giải thích thêm, Bạch Tín Mặc liền hiểu hàm nghĩa của việc này. thở dài: "Bạch gia tham gia vào tranh chấp giữa Đông cung và Đan Xuyến cung. Đây là quyết định của phụ thân."

      Tố Doanh nghe như vậy có chút thất vọng, nhưng trong lòng vẫn thấy còn chút hy vọng vì giọng điệu của cũng phải quá quyết liệt.

      "Nàng là nữ nhân ngươi từng muốn cưới." Khi Bạch Tín Tắc hạ thấp điệu của giọng nó lại mang mềm mại ôn hòa nghĩ tới. Nhưng Bạch Tín Mặc chút nghĩ ngợi trả lời khiến bầu khí hoàn toàn thay đổi.

      "Ta cưới được nữ nhân ta muốn." : "Nàng chỉ là phần của kế hoạch, ta có lơ là kế hoạch mấy ngày… Mấy ngày đó … dường như qua lâu."

      Tố Doanh hoàn toàn ngẩn người. "Kế hoạch". . . Nàng quả chỉ là quân cờ trong kế hoạch của .
      Last edited by a moderator: 20/4/15

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,808
      Chương 49.2: Huynh đệ II

      Tố Doanh hoàn toàn ngẩn người. "Kế hoạch". . . Nàng quả chỉ là quân cờ trong kế hoạch của .

      "Nhưng ngươi lại hoàn toàn đắm chìm vào trong mấy ngày ngắn ngủi khi thực kế hoạch đó." Lời của Bạch Tín Tắc vừa êm êm vừa chầm chậm, văng vẳng bên tai Tố Doanh: "Vừa bắt đầu, ngươi cố ý chọn nàng làm vật hy sinh, sau đó lại bất tri bất giác quên ý nghĩ ban đầu, đùa mà thành mà thực thương nàng."

      Bạch Tín Mặc lên tiếng phủ nhận: "Đây chỉ là suy nghĩ của đại ca. Chỉ là đùa giỡn nhưng nếu giống như , tại sao có thể khiến cho Tố tiểu thư động tâm? Mà đến bây giờ còn chuyện này có ích lợi gì? Đại ca, ta khuyên ngươi nên nhúng tay vào chuyện của nàng, cần gây thêm phiền toái cho Bạch gia."

      "Ngươi là trụ cột của Bạch gia, quả nên thận trọng chút." Bạch Tín Tắc thở dài: "Nhưng ngươi đừng quên rằng là ngươi động vào nàng trước. Tình cảnh của nàng tại rất khó xử, muốn ngươi tỏ lập trường. Nếu ngươi chọn sai, gây phiền toái cho Bạch gia."

      Bạch Tín Mặc tùy ý ứng phó câu, nghe có vẻ liên quan lắm: "Nàng bây giờ muốn trọng dụng ta, cũng chỉ là ngay lúc này thể tìm được người có xuất thân, năng lực có thể đảm đương được việc mà còn để cho nàng tùy ý sai khiến! Nhìn cách nàng đối xử với Tạ Chấn cũng biết cách nàng đối đãi với mấy người dưới trướng như thế nào. Nếu như ta chọn đứng về phía nàng, chuyện đầu tiên rơi vào đầu ta chính là lãnh binh thay thế Thái tử Tây Thùy, vừa có thể để Thái tử ở lại trong kinh, lại có thể trợ giúp ca ca của nàng. Nhưng ta phải Tạ Chấn, ta chọn nàng."

      Bạch Tín Mặc bước lên trước. Tố Doanh cho rằng bước tới để lấy khối phỉ thúy trong tay Bạch Tín Tắc, nhưng chỉ sờ vào dây đeo."Khối phỉ thúy này đại ca có thể tùy ý xử lý, cần trả lại cho ta." Đối thoại kết thúc, quay lưng bước .

      Ở giữa khe hở chật hẹp nhìn ra, Tố Doanh nhìn thấy vẻ mặt hờ hững lúc quay người bước , nàng cố gắng mím môi, mở to mắt, vẫn cảm giác trước mắt mơ hồ . Đây là Bạch Tín Mặc? Nam nhân tuấn tiêu sái, ôn nhu ấm áp Bạch Tín Mặc… Đây mới là bộ mặt của ? Nam nhân từng có lời thề son sắt cả đời chỉ thương mình nàng?

      Bạch Tín Tắc hỏi lại lần nữa: "Ngươi có thể bỏ rơi nàng?"

      Bạch Tín Mặc trầm mặc lúc, trả lời: "Cũng chỉ là nữ nhân."

      Bạch Tín Tắc cúi đầu thở dài tiếng. Giống như hồi cho câu trả lời của đệ đệ , góc khác trong trướng cũng xuất tiếng cảm thán của ai đó. thanh kia mặc dù cực kỳ bé , nhưng Bạch Tín Mặc vẫn nghe thấy, vẻ mặt sợ hãi biến sắc, đột nhiên rút bảo kiếm bên hông ra, kiếm đâm tới.

      "Dừng tay!" Bạch Tín Tắc lên tiếng ngăn lại, nhưng kịp.

      "Vèo" cái, chóp mũi Tố Doanh sượt qua luồng gió lạnh lẽo. Bản năng khiến nàng hơi ngửa người về phía sau, sợ hãi đến nỗi mồ hôi lạnh ướt sũng cả người: lưỡi dao sắc bén cắm vào chiếc rương, ngay trước mặt nàng.

      "Ra ngoài!" Bạch Tín Mặc rút kiếm, giọng gầm lên.

      Tố Doanh đứng lên, bước ra khỏi chỗ nàng thân. Cả Bạch Tín Mặc lẫn Bạch Tín Tắc đều ngờ: Quần thoa chập chờn hình bóng của Hoàng hậu nương nương. Bọn nhìn thấy Tố Doanh mặt mũi tái nhợt, ngây người quên cả hành lễ. Đây chỉ là khắc tim đập mạnh và loạn nhịp, huynh đệ hai người lập tức khôi phục thái độ bình thường, quỳ rạp mặt đất dám ngẩng nhìn Hoàng hậu, quăng kiếm hai miệng đồng thanh: “Vi thần đáng chết”.

      Tố Doanh lẳng lặng nhìn Bạch Tín Mặc, giờ phút này nhìn ràng rồi, nàng vẫn cảm thấy xa lạ, vì vậy cười khổ: "Ta vốn trông cậy vào đời này có Tạ Chấn thứ hai. Về phần ngươi . . . Ta bỗng nhiên cảm thấy, ta chưa từng quen biết ngươi."

      Bạch Tín Mặc khẽ nâng đầu lên, trong ánh mắt tràn đầy xa lánh. trấn định lại, gật đầu : "Quen biết tuy lâu nhưng thực chung đụng dài . . . Lại , chúng ta đều phải là loại người dễ dàng có thể nhìn thấu người khác, hoặc là để cho người ta dễ dàng nhìn thấu."

      "Có lẽ, nên chuyển sang nơi khác chuyện." Tố Doanh lạnh lung ra lệnh.

      Bạch Tín Mặc đứng nghiêm bất động, giọng điệu bình thản: "Nương nương, giữa chúng ta làm gì có giao tình sâu đậm đến nỗi phải thêm gì nữa?"

      Tố Doanh kinh ngạc suy nghĩ về nam nhân đứng yên. Nàng từng cho rằng, để lại cho nàng những kỉ niệm vừa đẹp vừa thương tâm mà cả đời này nàng quên, là bi kịch gậy đánh uyên ương, lần cưỡi ngựa rong ruổi dưới hoàng hôn thổi khúc tình ca, cùng lời hứa trọn đời trọn kiếp . . . Nhưng người trước mắt này, là nam chính trong quá khứ của nàng, là nam nhân lúc nàng mười lăm tuổi tình nguyện phó thác cả đời người sao?

      "Bạch Tín Mặc . . ." Tố Doanh lắc đầu thở dài: "Ngươi chỉ vào lúc đó cần ta? tại cần nữa nên giữa chúng ta cũng có giao tình sâu đậm gì đúng ?"
      chút tỏ vẻ xúc động.

      Bạch Tín Mặc từng có hôn ước với nàng là quá khứ, trước mắt nàng giờ là em rể của Đông cung Thái tử.

      Tố Doanh chợt hiểu Thái tử ban đầu tại sao lại vì thay đổi của nàng mà vô cùng đau lòng. Nàng cho là, trước kia trong mắt Duệ Tuân thấy phải nàng, mà là chính hình ảnh tốt đẹp về nàng do chính dựng nên. Ai ngờ trăm sông đổ về biển, nàng đối với Bạch Tín Mặc cũng như vậy.

      "Từ lúc vừa mới bắt đầu, ngươi muốn cưới Vinh An công chúa?" thanh của nàng nguội lạnh, kìm nén nổi chua xót.

      Bạch Tín Mặc trả lời.

      Tố Doanh giễu cợt : "Mặt nạ vỡ, diễn trò còn có ý nghĩa gì nữa đâu?"

      Bạch Tín Mặc nhìn vào ánh mắt nàng, rành mạch trả lời: "Nương nương quả là người thông minh."

      Thông minh . . . Qua lâu như vậy, cuối cùng cũng thông minh ra rồi . . .

      Tố Doanh cố gắng lắm mới có thể gật đầu cái: " ra là như vậy …"

      phải là từ trước đến giờ nàng và chưa từng chuyện nhiều như vậy. Nhưng mà lúc trước cuộc trò chuyện của bọn họ chắc phải chuẩn bị rất nhiều lời dối. May mắn cho , đến lúc cần phải chuẩn bị bất cứ lời dối nào nữa rồi.

      Tố Doanh yên lặng qua bên cạnh , trong cái chớp mắt vai kề vai, hình như tự chủ được mà nghiêng đầu nhìn nàng, nhưng nhịn được xoay mặt.

      Đây chính là người vô tình vô nghĩa đó . . .

      Tố Doanh chợt nghĩ đến: Dự đoán của phu quân nàng khiến người ta kinh ngạc, nếu nhìn quá ràng về những con cá dưới vực sâu, quả nhiên thất vọng.

      Nàng cắn chặt răng, cho phép mình thất vọng.

      Chỉ ở những lời dối tưởng chừng như tốt đẹp, đáng giá thất vọng.

      Tố Doanh rất chậm, Bạch Tín Tắc cũng chầm chậm theo sát, thủy chung ở phía sau nàng nửa bước. Tố Doanh trong lòng mục đích, tới lui dần dần rời khỏi khu vực săn, vào bãi đất hoang trống trải.

      Bầu trời trong xanh, thỉnh thoảng có những đám mây nằm rải rác, nàng mắt nhìn bầu trời xanh lam thỉnh thoảng lại có chút trắng tinh, thất thần. yên tĩnh bao trùm khắp nơi, trừ thỉnh thoảng từ khu vực săn truyền tới những tiếng cười mơ hồ, còn có trâm phượng bằng vàng đầu nàng bị gió lay động, phát ra thanh trong trẻo.
      Để đánh vỡ khí quá yên lặng này, Tố Doanh cất tiếng. Nhưng giọng điệu nàng có chút mờ mịt, giống như tinh thần vẫn chưa ổn định lại: "Bạch Tiêu Tiêu làm mai ta và , là tâm muốn cùng nhà ta kết thân sao? Bạch gia từ lúc nào bắt đầu mưu cầu nghiệp lớn?"

      Bạch Tín Tắc giọng trả lời: "Là từ khi gia phụ biết được Vinh An công chúa thường xuyên lui tới Đông cung. Khi đó Bạch Tín Mặc mười bốn tuổi, công chúa mười tuổi."

      Tố Doanh quay đầu lại nhìn Bạch Tín Tắc: " chuyện với ngươi xong, cảm thấy thoải mái!"

      Bạch Tín Tắc đáp lại: " có lựa chọn đứng bên cạnh nương nương bên là Tín Mặc, phải tiểu nhân."

      Vẻ mặt Tố Doanh thẫn thờ, cũng tin."Ngươi muốn làm trái với ý của Bạch gia, tình nguyện bị cuốn vào chuyện giữa Đông cung và Đan Xuyến cung?"

      "Nương nương biết đấy, đối với tiểu nhân, cung đình là nhà." Bạch Tín Tắc cho dù trong lúc có ai, bên cạnh Hoàng hậu, eo và lưng vẫn tự giác cong xuống. Dáng vẻ nhún nhường, chuyện cũng siểm nịnh cũng vội vàng: "Huống chi Bạch gia đối với tiểu nhân sớm còn hi vọng, phụ thân cùng mấy đệ đệ quyết định khoanh tay đứng nhìn cũng liên quan đến quyết định của tiểu nhân."

      Tố Doanh vẫn tin: Đây là cách Bạch gia huynh đệ thường dùng để qua mặt người ngoài, Dương quan đạo, Độc Mộc kiều, dù cho người nào nhầm, còn có người khác tương trợ. Có lẽ đoạn đối thoại vừa rồi, ở trước mặt nàng, hai huynh đệ nhà này thầm trao đổi ý kiến. Nàng đối với những người thuộc Bạch gia dám khinh thường, nhưng nàng ngại mượn cơ hội này nghe xem Bạch Tín Tắc gì. muốn trải lòng nàng cũng nên mấy lời lòng.

      "Lúc ta mười lăm tuổi, gặp phải nam nhân xuất chúng với đầy đủ những ưu điểm thu hút người khác, nam nhân đó trân trọng ta, hứa hẹn cùng ta đầu bạc răng long. Vào lúc đó cuộc đời đúng là có gì đáng hối tiếc. tại mới tỉnh ngộ, ta của mười lăm tuổi còn rất ngây thơ, nhưng khi đó hai mươi tuổi, lăn lộn trong cung đình hơn mười năm! thể nào ngây thơ giống như ta được . . ." Tố Doanh nhàn nhạt cười tiếng, lại che giấu được thê lương trong mắt: "Nếu như ta trở thành Hoàng hậu, mà là gả vào gia đình quyền quý nào đó khác, có lẽ thỉnh thoảng nhớ tới đoạn cảm tình này còn có thể thầm mỉm cười."

      Đây là những lời lòng của nàng. Nàng còn nhớ ánh nắng trong buổi hoàng hôn đó, dưới bóng cây cổ thụ bên hồ bao quanh là cánh đồng cỏ hoang sơ bất tận, hơi thở ấm áp và giọng dịu dàng của … Nàng mãi mãi chẳng thể quên nổi.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :