1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Một năm thiên hạ - Hoàng Anh (Full 50c Đã Có eBook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Đại kết cục: năm thiên hạ III

      Thân ảnh màu trắng của nữ nhân rời khỏi chỗ Duệ Hâm, bay thẳng về phía Tố Doanh, khuôn mặt mỹ lệ vô song tiến tới trước mặt Tố Doanh cách nhanh chóng."Có đứa trẻ kia ở đây, ngươi vĩnh viễn đừng mong có được hài tử của mình." Thấy Tố Doanh ngoảnh mặt làm ngơ, khuôn mặt của nữ nhân áo trắng trầm xuống, lại bay tới bên cạnh Duệ Hâm, nhìn đứa trẻ với vẻ mặt nghiêm túc lại có chút suy nghĩ lơ đãng.

      Nàng ta phải là người bạn tâm giao có thể chuyện phiếm, vĩnh viễn phải là đối tượng có thể những chuyện sâu xa có ý nghĩa. Tố Doanh thở dài, vùi đầu xem xét quần áo mới của Duệ Hâm.

      "Bị nhiều người vây quanh như vậy nhưng lại chỉ có thể đắm chìm trong tịch mịch đáng sợ, tự mình tưởng tượng ra bóng trắng ảo diệu ai nhìn thấy. ràng có nhiều người xung quanh bày tỏ trung thành, nhưng lại thể tin tưởng nổi ai mà phong bế chính bản thân mình, chỉ chuyện với ảo giác". Nữ nhân áo trắng bay là là khắp Đan Xuyến cung, quên châm biếm Tố Doanh. Tố Doanh cố ý quan tâm đến những lời móc của nữ nhân áo trắng, ôm lấy những bộ y phục nhắn của Duệ Hâm.

      Nhưng mà nữ nhân kia chịu để Tố Doanh yên, cố ý từng bước từng bước ép sát.

      " đơn có thể khiến nhiều người trở nên kiên cường, nhưng cũng có thể làm cho nhiều người cực kỳ đau khổ. tin tưởng người khác có thể khiến nhiều người trở nên khôn khéo, nhưng cũng có thể làm cho rất nhiều người lâm vào những nỗi lo âu đáng có. Hoàng hậu nương nương, ngươi nghĩ ngươi thuộc loại nào?" Nàng dùng ánh mắt chứa đầy thương hại nhìn Tố Doanh, thở dài."Cẩn thận ngẫm lại cách sâu sắc , nếu khi phu quân của ngươi chết , địa vị Hoàng hậu của ngươi cũng chẳng là gì, đến lúc trắng tay, bị buộc đến Bắc cung mới truy tìm nguyên nhân tại sao lại như vậy quá muộn rồi."

      biết đây có phải là lời tiên tri tai hại hay , nhưng nó đúng là về cuộc sóng gió về sau, Tố Doanh suýt nữa phải chuyển từ Đan Xuyến cung đến Bắc cung - Sùng Nghi cung. Nơi này từng là chỗ ở của Thái hậu, sau lại gần như trở thành lãnh cung. Gần trăm năm nay, chỉ có duy nhất vị Thái hậu Tố thị sinh sống trong lãnh cung này, chính là vị Long vận Thái hậu nổi tiếng trong sử sách mà ai ai cũng biết. Lúc phu quân băng hà, nàng là Hoàng hậu. Tân đế mới đăng cơ- Tĩnh đế phải là con ruột của nàng. Vì vậy, nàng bị đẩy tới Sùng Nghi cung, được phép can hệ gì tới chuyện của Hoàng gia nữa. Đan Xuyến cung lúc này bị mẹ đẻ của Tân đế- Khải Thái hậu nghiễm nhiên chiếm cứ, từ đó thời đại của Long vận Thái hậu chính thức kết thúc, bị giam lỏng trong Sùng Nghi cung. lâu sau, nàng bị Khải Thái hậu phế truất, bị áp giải tới lãnh thành. lâu sau, sử sách chỉ ghi lại về nàng mấy chữ: "Mất vào ngày tháng năm nào”, sau đó hoàn toàn biến mất.

      Kể từ sau chuyện của Long vận Thái hậu, những vị Thái hậu khác của Tố thị luôn luôn kiêng kị Sùng Nghi cung kia, ai muốn dọn vào trong đó mà thích ở Đan Xuyến cung phụ tá Ấu đế. Bởi vì, tất cả những vị Tân đế lúc lên ngôi đều còn bé, chưa lập gia đình, có con dâu tới giành Đan Xuyến cung. Đến lúc Hậu phi của Hoàng đế được lập, cũng được phân cho những cung khác. Vả lại khi họ trở thành Thái hậu chính thức rồi, ở chỗ nào cũng quan trọng nữa. Trải qua quá trình nhi tử trưởng thành, lập Hậu phi, đại đa số họ đến Trường Ninh cung dưỡng già. Sùng Nghi cung càng ngày càng lạnh lẽo, thực chất trở thành lãnh cung danh nghĩa chỗ ở của Thái hậu.

      Mỗi nữ nhân Tố thị đều biết về chuyện này nên ai ai cũng quyết tâm từ khi còn trẻ: Cho dù có chuyện gì xảy ra, nhất quyết làm Long vận Thái hậu thứ hai. Mà mỗi vị Hoàng hậu Tố thị đều thầm suy tính, có tư tưởng ăn sâu bám rễ trong lòng: Chỉ vì Tân quân kế vị phải nhi tử ruột thịt của mình mà bị ruồng rẩy, số phận như vậy quá thê lương, họ tuyệt cam tâm.

      Nay Tố Doanh ngồi hậu vị cũng hoàn toàn thấu hiểu: Nàng… mười tám tuổi… cũng có nỗi sợ hãi như bao vị Tố thị Hoàng hậu khác, sợ trở thành vị chủ nhân bất đắc dĩ của Sùng Nghi cung.

      Chiều tối nay, Duệ Hâm đột nhiên khóc lớn nên Tố Doanh cố gắng dỗ dành. Chợt có tên Thái giám hốt hoảng xông vào Đan Xuyến cung, bẩm báo: "Thánh thượng ở Chiêu Văn Các đột nhiên ngất xỉu."

      Hoàng đế lần trước bệnh vẫn chưa thể khỏi hẳn, Tố Doanh vừa nghe tin cảm thấy chẳng lành, vội đem Duệ Hâm giao cho cung nữ, vội vã chạy tới chỗ Hoàng đế.

      U Phức lượn lờ chung quanh nàng, mặt mang ý cười thâm sâu, dùng những lời trầm quấy nhiễu nội tâm Tố Doanh: " ra ngươi cũng biết, đây chỉ là chuyện sớm hay muộn. chắc chắn ra ngay trước mặt ngươi."

      Tố Doanh rối loạn trong lòng nên thèm để ý tới để ý tới nàng, chạy thẳng tới Chiêu Văn các. Vừa bước vào liền thấy vẻ mặt mấy vị Thái y đó đều tỏ thái độ ràng. Trong đó có Chu thái y, sức khỏe của Hoàng đế là chuyện cơ mật, vì mục đích tránh Hậu cung hoặc Đông cung tỏ tường sau có mưu đồ, Thái Y Viện xưa nay đối với bọn họ cực kỳ đề phòng, những Thái y qua lại thân thiết với Hoàng hậu hay Thái tử, đều được Hoàng đế tin cậy. Xưa nay, Thái y tâm phúc của Hoàng đế luôn là Ngô Thái y và Lý Thái y, mà từ trong miệng của bọn rất khó hỏi thăm được bệnh tình của Hoàng đế. Tố Doanh tiến lên hỏi thăm mấy câu, bọn họ quả nhiên ung dung trả lời: "Thánh thượng gần đây long thể hơi yếu ớt, hơn thế nữa thời tiết hôm nay nóng bức, vì vậy chỉ hơi bị cảm nắng mà thôi."

      " chứ?" Tố Doanh thể đoán ra đây là lời hay chỉ chống chế, nên tự mình nhanh chóng vào bên trong nhìn xem.

      Hoàng đế tỉnh nhưng sắc mặt tái xanh, đôi mắt cũng giữ được vẻ trong trẻo như thường ngày. Nàng thấy đau lòng, tiến lên quỳ gối bên cạnh , muốn hỏi cảm thấy như thế nào, lại sợ mệt, chuyện càng mệt hơn.

      Hoàng đế thấy nàng lo lắng thôi, cầm tay nàng, dịu dàng : " có gì đáng ngại."

      Tố Doanh đưa tay lau tầng mồ hôi lạnh trán , tỏ vẻ trách cứ: " như vậy rồi, còn có gì đáng ngại?"

      Lúc chuyện Thái giám đưa chén canh nóng vào, Tố Doanh tự mình nếm thử sau đó đút cho ăn từ từ uống. "Vừa đúng lúc nàng tới, có đồ tốt cho nàng." giật giật tay, Thái giám lập tức lấy hộp gỗ vào.

      Tố Doanh biết chuyện gì xảy ra, mờ mịt mở hộp ra, nháy mắt liền mất hồn.

      Trong hộp đầy những bông hoa, đủ loại đủ kiểu nhưng chỉ có hai màu sắc duy nhất đó là màu vàng và trắng, được bao phủ bởi những giọt sương long lanh.

      Hộp hoa đặc biệt này phải là lần đầu tiên nàng nhìn thấy, nhưng tim vẫn đập thình thịch.

      "Thực ra ta định tối nay đem đến Đan Xuyến cung." .

      Tố Doanh nhớ ra hôm nay là ngày gì, nâng hộp hoa lên, cúi mặt ngửi, sau đó ngẩng đầu , chop mũi, lông mi cũng dính những giọt sương long lanh. Nàng nhìn cười cảm kích, xoay người bước mấy bước tới bên cạnh bàn, nhàng đem cái hộp đặt xuống, sau đó trở lại ngồi bên cạnh

      giơ tay lau những giọt sương đọng lại chop mũi nàng, từ từ :

      “Vào thời điểm ta còn là 1 thiếu niên, Tiên hoàng từng với ta : nữ nhân coi trọng con nhất khóc thút thít trước mặt con, nhưng nữ nhân con nên coi trọng là nữ nhân tại nơi con nhìn được khóc thút thít mà tại nơi con có thể nhìn thấy lại mỉm cười…Tiên hoàng là 1 người vô cùng cơ trí.”

      Tố Doanh cầm tay , xiết chặt tay nàng, cười :” ra đêm hôm đó, ta nhìn tướng mạo của nàng.”

      Tố Doanh nghe vậy cũng cười:”Nhưng bệ hạ ta mặt mày giống người kia.”

      “Ừ.. có chút giống muội muội của mẫu thân ta…là 1 vị hoàng hậu rất đặc biệt.”

      Tô Doanh vẫn cho là lúc đó đến Tố Hòe, mà hề nghĩ đối tượng đến là Hoài Mẫn hoàng hậu – vị hoàng hậu được chôn cùng Tiên đế. Tố Doanh mơ hồ cảm thấy, nàng có khí chất giống với Hoài Mẫn hoàng hậu phải là 1 loại phúc khí. Mọi người đều nàng được (chôn sống) tuẫn táng cùng Tiên đế, kỳ thực cái chết của nàng vốn rất bí . Còn có người , nàng bị tỷ tỷ của mình, mẹ đẻ của đương kim Hoàng đế Khang Dự Thái Hậu ban cho cái chết. Bất luận lời đồn nào là kết cục của vị Thái hậu này đều chỉ có thể dùng 2 chữ “bi thảm” để hình dung.

      “Thời điểm nàng quỳ gối trước mặt ta, ta cũng cảm thấy nàng cũng là 1 vị Hoàng hậu vô cùng đặc biệt.” tiếp tục nhàng :”Nàng là nữ nhân mà Tể tướng tiến cử về mặt thái độ ta thấy nàng có chút né tránh. Nàng có lẽ có chút sợ hãi Tể Tướng, nhưng chắc chắn phải là người của , nàng và A Tuân là người quen nhưng lại cố ý giữ khoảng cách với nó. Nàng và A Tuân có thể có chút chuyện xưa nhưng cũng có mối liên hệ quá mật thiết với nó.”

      Tố Doanh nhớ được ngày đó mình có biểu như thế nào, nghe miêu tả như vậy, giống như thấy được cảnh tượng 1 thiếu nữ thận trọng quỳ gối thảm cỏ đêm, khuôn mặt bị cái bóng của che khuất, nhưng giọng điệu cùng thái độ của nàng tiết lộ rất nhiều tình.

      “Chỉ vậy mà bệ hạ cũng có thể nhìn ta được khi đó thần thiếp muốn làm Hoàng hậu.” Nàng nhìn chăm chú vào mắt .

      “Nàng có muốn làm Hoàng hậu hay phải là vấn đề quan trọng.” cười cười:”Lúc đó ta nghĩ nàng như vậy theo phe nào giữa Thái tử và Tể Tướng, cũng cùng 1 trong 2 người đó hợp tác để tổn thương 1 người kia, lại càng có mưu đồ thâm sâu. Đây chính là người ngồi ở vị trí Hoàng hậu mà ta muốn.”

      “Bệ hạ muốn, phải là 1 vị mẫu nghi thiên hạ chuẩn mực, có thể cai quản tốt hậu cung hay sao?”

      cười to lên:”Hoàng hậu ở thâm cung, ai chả phải là mẫu nghi thiên hạ? Ta nàng có thể làm chắc chắn nàng có thể làm. ngày kia ta có ở đây, Quân vương tương lai thể…Nàng ngay lập tức trở thành thể… Sau phần có thể hoặc có thể đó, việc nàng cai quản phi tần hậu cung như thế nào là chuyện mà người trở thành Hoàng hậu như nàng nên quan tâm phải là chuyện mà ta cần suy nghĩ.”

      Tố Doanh nghe vậy liền có chút ngơ ngẩn, trầm mặc chốc lát mới :” ra thần thiếp cũng nhìn long nhan của Bệ hạ. Khi đó thần thiếp cho rằng cần biết Bệ hạ là người như thế nào.”

      vẫn nắm tay nàng như cũ, dùng lực nhưng cũng buông ra:” tại lời của ta , nàng phải nhớ kỹ.” Hai mắt của lóe lên, lời ràng kiên định:”Ta cả đời mặc dù dám xưng là tín đồ của Phật tổ, nhưng đối với tăng nhân phật tử luôn luôn quan tâm, từng dùng 10 vạn quan lương để cứu đói cho dân chúng 10 quận bị bệnh dịch. khi ta về miền cực lạc, nàng hãy đến 1 ngôi chùa, vì ta tụng kinh cầu siêu, tốt nhất cách xa Kinh thành, đặc biệt thể chọn ở Hoàng Cực tự.”

      Tố Doanh đầu tiên cảm thấy lạnh đầu ngón tay, sau khi nghe xong thân thể cũng theo đó mà run rẩy.

      “A Tuân… phải là 1 vị Hoàng đế tốt.” Giọng điệu của quá thất vọng, giống như sớm đón nhận này. “ vị hoàng tử có tư cách trở thành Hoàng đế phải thể năng lực của chính mình giữa tất cả huynh đệ của mình, có thể khiến phụ hoàng nhận định đó là , nên đem tất cả huynh đệ của mình ra đuổi tận giết tuyệt, khiến phụ hoàng trừ ra còn lựa chọn nào khác. A Tuân có lòng tin như vậy, cho nên chỉ có thể chờ đợi, đợi 1 ngày còn ai có thể phản đối đến. Người chân chính có khả năng luôn biết nhắm ngay vào chỗ yếu, kích tất trúng. Thế nhưng lại câu nệ chuyện vụn vặt, lo được lo mất, lại có quá nhiều chủ ý, muốn cả thiên hạ này thuần phục tâm ý của . Ta chấp nhận đề nghị của nó, bởi vì những ý kiến đó quá thiếu sức thuyết phục. Nhưng mà dẫu sao nó cũng là người thừa kế duy nhất của ta. Khi nó leo lên được ngai vàng nhanh chóng vươn tay. Khi đó tất ca những chiếu thư ta viết cũng biến thành 1 đống giấy lộn mà thôi, khó có thể bảo vệ bất luận ai.”

      làm như nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Tố Doanh, vẫn đều đều :”A Tuân từng mấy lần khuyên nhủ ta về việc nên quá ưu tiên cho những tăng ni phật tử, cũng nhiều lần thỉnh cầu cắt giảm tăng ni trong chùa chiền và cầu chùa chiền phải đóng thuế như dân thường. Nên đến ngày kế vị, nó nhất định biết những ý kiến mà ta thông qua thành thực tế.

      Nhưng nếu nàng vào chùa tụng kinh cầu siêu cho ta, nó suy nghĩ về việc nàng là Hoàng hậu của Tiên đế mà nới tay. Như vậy thứ nhất có thể bảo vệ chùa chiền bình yên vô , thứ hai tăng ni cũng diện của nàng mà chu đáo lo toan mọi thứ. Nên nhớ trong Hoàng Cực tự… Có ít người cùng mẫu thân qua lại thân thiết, dây mơ rễ má 1 cách sâu xa, nàng tốt nhất nên tránh xa nơi đó.”

      “Bệ hạ!” Tố Doanh giọng rên lên 1 tiếng, lấy tay che mặt.





      Lời của giống như di ngôn, nàng càng nghe càng như mất hết dũng khí. Nhưng lại khoát tay 1 cách dứt khoát, cho phép nàng lên tiếng cắt đứt, tiếp tục :”Khi đó… danh nghĩa là chọn Hoàng hậu nhưng thực tế lúc đó ta nghĩ rằng vị hoàng hậu này chỉ là vật hi sinh. Hoàng hậu này của ta chỉ có 2 trường hợp về sau : 1 là trở thành thái hậu, 2 là 1 cái chết thần bí, chỉ chừa lại mấy chữ về ngày tháng năm mất nguyên nhân cái chết bị sơ lược.” xong, lại bắt đầu hôn mê, khép mắt, tay cũng xệ xuống bên giường.

      Tố Doanh vô cùng đau đớn, đồng thời cũng hiểu tại sao Hoàng đế ra lệnh nghiêm ngặt cho Thái y viện được tiết lộ bệnh của mình cho Hậu cung và Đông cung nhưng lại chính miệng giao phó hậu với nàng. Nàng chẳng phải là người đứng đầu hậu cung, 1 trong 2 mối lo của ư?”Tại sao muốn cho ta biết những thứ này?” Nàng hỏi. Chẳng nhẽ sợ nàng từ đây bày mưu tính kế hay sao?

      “Bởi vì ta từng qua trong bàn cờ thất thú với nàng. Ta nhất định bỏ rơi tiểu linh dương. tại, ta đưa ra lựa chọn tốt nhất cho nàng.”

      Đối với nỗi khổ tâm của trong trẻo, giống như nam nhân trầm ổn mà nàng nhìn thấy thường ngày. Trong giờ phút này, Tố Doanh tin chắc nhìn ra việc Tố Doanh tạo nên sóng gió gì cho quốc gia này.

      Nàng còn chút sức lực nào nhắm mắt lại, nghiêng người gối lên cánh tay của , lúc lâu mới kìm nén được run rẩy, chậm rãi hỏi:”Bệ hạ…đày mẹ đẻ Thái tử đến lãnh thành là lựa chọn tốt nhất cho nàng? Mặc dù nàng vận dụng tất cả những mối quan hệ sâu xa trong Hoàng cực tự để đổi lấy được nụ cười dịu dàng của bệ hạ, nhưng nàng vẫn thoát nổi số mạng của 1 Hoàng hậu.”

      mở mắt nhìn nàng chăm chú, sau đó lạnh nhạt :”Nàng ấy và nàng hoàn toàn khác nhau, phải là ta muốn để cho nàng ấy ngồi cạnh ta, là nàng ấy muốn làm Hoàng hậu nữa…”

      Tố Doanh kinh ngạc đến nỗi được lời nào, ngơ ngác nghe dùng thanh bình tĩnh tiếp:”Mỉm cười là khoan thứ nàng, cũng là bởi vì trừ mỉm cười ta cho thêm nàng bất kỳ vật gì. Nàng ngạn vàn lần được có ý nghĩ như nàng ta, nếu ta cũng làm như vậy với nàng.”

      Tố Doanh trong lúc kinh ngạc tự chủ nín thở, hồi lâu mới bật ra 1 hơi thở.

      dịu dàng vuốt ve tóc của nàng, động tác dần dần dừng lại, sau đó chìm vào giấc ngủ.

      Trong nháy mắt, trong lòng Tố Doanh nảy sinh 1 nỗi sợ hãi, sợ rằng tỉnh lại. Nàng khẩn trương đến nỗi dám thở mạnh, lẳng lặng trong chốc lát, thấy hô hấp vẫn đều đều, mặc dù giọng mũi hơi nặng nề, nhưng có vẻ quá khó khăn, lúc này mới rón rén nhàng bước ra khỏi trướng.
      Last edited by a moderator: 31/5/15

    2. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Đại kết cục: năm thiên hạ III

      Khi được hỏi về chuyện tại sao Hoàng đế lại ngất xỉu, Ngô Lý hai vị thái y trăm miệng lời, cho là Hoàng đế mấy ngày liên tiếp vất vả quá độ, sau đó lại bị cảm nắng nên thân thể suy yếu, ngủ say là điều tất nhiên. Hỏi có lệ nhưng Tố Doanh hề tin tưởng lời của bọn họ chỉ khách sáo dặn dò bọn họ cẩn thận hầu hạ. Vài ngày trôi qua, bệnh tình của Hoàng đế bệnh vẫn thuyên giảm, dễ dàng chìm vào giấc ngủ, khi ngủ rất khó tỉnh lại. Tố Doanh vẫn kiên trì hỏi về bệnh tình của Hoàng đế nhưng Thái Y Viện cũng tìm mọi cách đưa đẩy khiến tâm tình nàng càng ngày càng nặng nề.

      Chớp mắt đến cuối tháng bảy, là thời điểm tuyển chọn tú nữ và tấn phong phi tần. Nhưng bệnh tình của Hoàng đế bệnh mấy chuyển biến, mà gia tộc của mấy tú nữ cũng nghe phong thanh, biết là Thánh giá yên, tiền đồ khó liệu. Trải qua tầng tầng chọn lọc nghiêm ngặt của quan tuyển tú chỉ có ba tú nữ là phù hợp với tiêu chuẩn của Hoàng gia, những tú nữ còn lại phải là có thói quen sinh hoạt cực kì xấu cũng vì thể chất và tinh thần thích ứng được với cuộc sống cung đình, hay bỗng dưng đến kì nguyệt tín, nằm ngủ mê, tướng ngủ bất nhã, năng cẩn thận, thần thái đoan trang, làm việc ổn trọng, biểu ở Thục Văn điện đủ thông tuệ, đủ nhanh nhẹn, đủ đôn hậu . . . Có muôn vàn lí do được đưa ra để loại bỏ các nàng. Cuối cùng chỉ còn lại ba tú nữ được giữ lại, nhanh chóng được phong hào Định viện, Phong viện và Thừa viện. Biểu của ba người mặc dù tệ, nhưng tướng mạo quá xuất chúng, lời cử chỉ xem ra cũng phải hoàn hảo nhất trong đám tú nữ.

      Theo Tố Doanh thấy, có thể tuyển chọn từ ngàn người mà chỉ lấy ba người như vậy, quan tuyển tú quả là làm việc phi thường. Nếu như nàng phải nữ nhân mà Tể Tướng tiến cử mà xuất thân từ tú nữ cũng chưa chắc có thể thông qua. Tất nhiên nàng cũng biết qua trình tuyển chọn tú nữ lần này có điều mờ ám, nhưng vì lo lắng cho sức khỏe của Hoàng đế mà quan tâm lắm đến kì tuyển tú lần này. Ngược lại Khâm phi lại có vẻ khá quan tâm đến nhóm tú nữ này, đợi họ chính thức được thụ phong bắt đầu đối xử kiểu cách với các nàng. Sau khi Tố Doanh biết khuyên nàng đừng làm những việc quá đáng, để tránh ngày sau nhóm tần viện nữ quan hợp sức đối phó nàng.

      Khâm phi lại : "Họ đều là nữ nhân Tố thị, đầu tiên ra tay trấn áp trước, ai biết họ mưu toan gì? Cũng may mấy người lần này cũng phải là loại thâm tàng bất lộ. Nương nương cứ giao cho ta là được, ta đảm bảo làm tổn thương hòa khí giữa các nàng và Đan Xuyến cung." Mặc dù tính khí Khâm phi tốt nhưng từ lúc hợp tác vẫn luôn rất cung kính với Tố Doanh. Thực ra Tố Doanh cũng phần nào đoán được toan tính của mình: Khâm phi cũng giống như nhiều người khác nghĩ nếu như bệnh tình của Hoàng đế vẫn xấu như vậy mà Thái tử thể nhanh chóng quay về Kinh thành, chuyện từng xảy ra rất nhiều trong lịch sử Vương triều có thể xảy ra lần nữa. Đương kim Hoàng hậu- Tố Doanh phải buông rèm nhiếp chính.

      Tố Doanh từ chối cho ý kiến đối với những dự đoán của người qua kẻ lại, mỗi ngày chỉ quan tâm việc đó là ở bên cạnh chăm sóc tỉ mỉ cho Hoàng thượng.

      Đến lúc chính thức sắc phong tú nữ, thân thể Hoàng đế vẫn khá hơn. biết nguyên nhân gì, hai vị Định viện và Phong viện vô duyên vô cớ lại sinh ảo giác trong giấc ngủ, chỉ còn lại vị Thừa viện lại tai mất thính giác. Nhiều người vụng trộm nghi ngờ Khâm phi động thủ, tất nhiên Khâm phi phủ nhận quyết liệt. Tố Doanh cũng biết từ trước, mình thà chấp nhận làm quân cờ của Tể Tướng chứ làm chuyện hại người, vì vậy nàng hoài nghi là ba nữ tử kia muốn trốn tránh, cho nên tính tra ra rang sau đó trừng phạt nặng. Nhưng Hoàng đế lại ra lệnh nên truy cứu tới cùng làm gì nên đành dừng lại. Mấy ngày qua, bởi vì thân thể tốt nên triệu tập tăng chúng cầu phúc, dưới trướng Phật tổ làm phúc, miễn sắc phong cho ba tú nữ được chọn, mở rộng Hậu cung thêm nữa mà hoàn toàn tịnh tâm. lâu sau lại đại xá thiên hạ, truyền chỉ rộng rãi về việc cho cung nữ xuất cung, ngay cả tú nữ tuyển vào cung cũng cho xuất cung nếu muốn nhưng đồng thời cũng bổ khuyết vài vị nữ quan từ nhóm tú nữ sang phía Đông cung.

      Tố Doanh thấy chuyện lần này chỉ đơn giản như ý chỉ của Hoàng đế nên có tìm hiểu về nguồn gốc của mấy nữ quan bổ khuyết sau đó phát những người này đều là những nữ nhi Tố thị với gia thế hiển hách. Tất cả họ đều xuất thân tướng môn, gia phụ đều là những vị quan từ bậc trung đẳng trở lên, danh tiếng tốt, xử vững vàng với người dưới.

      Sau khi xem xét kĩ lưỡng, Tố Doanh cũng hiểu ra phần nào đó dụng ý của Hoàng đế: cố ý cân nhắc những người có khả năng giúp đỡ cho nghiệp sau này của Thái tử, đầu tiên là cho Thái tử đích thân lãnh binh, bây giờ lại đem những nữ nhi của võ quan đưa vào Đông cung … Giống như bắt tay vào việc truyền ngôi. Phát này khiến tâm Tố Doanh khá phiền loạn, biết đại nạn của đến vào lúc nào, mười ngày nửa tháng nữa hay là nửa năm năm nữa đến.

      Hoàng đế bởi vì ngã bệnh mà tháng nay lên triều, việc này trong lịch sử cũng ít khi thấy, vì vậy ngay cả bên ngoài cung cũng dần dần nổi lên những tin đồn. Hoàng đế khi đến Hậu cung đóng cửa gặp mặt ai nên bên ngoài ngay cả còn sống hay chết cũng có thể dễ dàng biết được. Để ổn định lòng người, thỉnh thoảng cho gọi vài triều thần vào yết kiến nhưng mặc dù mấy người đó ràng chứng kiến vẫn có thể chuyện với họ nhưng lại càng có lòng tin vào tình hình sức khỏe của Hoàng đế.

      Hôm đó Bình vương vào cung cầu kiến, có ý dò hỏi về tình trạng thực tế của Hoàng đế từ phía Tố Doanh nhưng nàng cũng chỉ chỉ trả lời qua loa, cho ý kiến gì nhiều về việc này. Bình vương nhịn được mà hỏi thẳng: " giờ Thánh thượng còn có đủ khả năng tự mình xử lý chánh hay ?"

      Tố Doanh cho là vấn đề này hết sức bất kính nên sắp nổi giận đến nơi, Bình vương lại : "Nương nương phải biết, Tố thị Hoàng hậu vào lúc này nên làm như thế nào." Đây quả thực là biểu coi trọng gì lễ nghĩa quân thần nữa mà ám hiệu Tố Doanh phải nhúng tay vào chuyện triều chính. Tố Doanh nhìn chằm chằm phụ thân, quát lớn tiếng "Càn rỡ", nhưng nhất thời cũng thốt lên được lời nào nữa.

      Bình vương khấu đầu tạ tội, nhưng sau khi đứng dậy lại : "Nương nương, cuộc sống của Hoàng hậu chính là dựa vào hai chữ ‘ khống chế ’. Vào lúc này, Thái tử ở đây, Thánh thượng lại nghỉ ngơi tại Hậu cung, giao tiếp với bên ngoài. Thường với tình trạng như vậy, Hoàng hậu tất nhiên là người . . ."

      "Thánh thượng chưa đến mức như vậy!" Tố Doanh nhăn mày tỏ ý muốn nghe tiếp. "Những chuyện vừa phải do Tể Tướng làm chủ, còn những chuyện quan trọng Thánh thượng còn có thể xử lý. Nếu có bất trắc, Thánh thượng ắt truyền Thái tử hồi kinh."

      "Cứ theo đà này, ngộ nhỡ ngày nào đó, thân thể Thánh thượng thực thể làm gì được nữa nhưng Thái tử chưa kịp hồi kinh sao?" Thái độ của Bình vương vẫn rất ung dung, giống như trong lòng sớm tính toán đâu vào đấy.

      "Ta chờ thân thể Thánh thượng tốt trở lại."

      "Lỡ như vẫn chờ được ngày đó sao? Huống chi chiến Tây Thùy vào hồi gay cấn, có số việc khắc cũng chờ được."

      Tố Doanh cười lạnh: "Chuyện đó có nam nhân mấy người lo là được rồi."

      "Bọn họ lo chuyện của mình, những chuyện khác bọn họ thể làm chủ. Lúc này là lúc Tố thị Hoàng hậu nên làm chủ."

      "Đúng đúng…” Tố Doanh thở dài: "Ta đứng ra làm chủ, sau này nếu có chuyện hay xảy ra bọn họ đùn đẩy trách nhiệm cho ta. Nếu ta sáng suốt, làm việc cẩn trọng công đầu là do bọn họ giúp đỡ ta đưa ra những đề xuất tốt; còn nếu như ta có quyết định gì đó sai lầm, là do nữ nhân có kiến thức như ta đứng ra quyết định mới khiến mọi việc như vậy. Bọn họ dám phê phán Thánh thượng cách kịch liệt, nhưng mà để phê phán ta họ thừa dũng cảm.”

      “Nương nương hãy nghĩ như vậy : Ngày hôm nay người đứng ra quyết định việc hôm sau có đứng ra quyết định chuyện khác và càng ngày càng có nhiều việc do ngài quyết định. Mặc cho bọn dị nghị trước sau việc của nương nương cũng xong rồi. Bọn mãi nữa cũng chẳng thay đổi được gì. Đến lúc nào đó, họ chẳng còn dám phê phán nương nương nữa đâu.”

      Tố Doanh ngờ phụ thân ra những câu như vậy, trầm mặc lúc lâu, sau đó xoay mặt, câu ngắn gọn: “Bình vương! Xin hãy lui ra.”

      Mặc dù Tố Doanh ngày ngày đều cầu nguyện cho phu quân của nàng sớm ngày bình phục, nhưng vẫn cứ nằm giường như vậy mãi, khiến cho nàng rất lo lắng. Hiếm khó cơ hội Hoàng đến ở lại Đan Xuyến cung mà bị tầng tầng lớp lớp Thái y và nội quan canh giữ, Tố Doanh lặng lẽ cho gọi Vương Thu Oánh vào bên trong.

      Vương Thu Oánh lén lén lút lút chẩn mạch cho Hoàng đế, thấy vẫn mê man, có phản ứng gì mới đánh mắt ra hiệu cho Tố Doanh ra chỗ khác chuyện.

      “Nương nương có biết sau khi Thánh thượng bị nhiễm bệnh có triệu chứng gì ?”

      Tố Doanh vội lấy ra xấp giấy được sắp đặt gọn gàng, trong đó viết rất chi tiết, cơ hồ ngày mười hai canh giờ đều ghi chép lại tất cả biểu của Hoàng đế. Nàng thấy Vương Thu Oánh còn có bận tâm, cau mày : “Ngươi từ trước đến nay đối với việc chẩn bệnh vẫn luôn rất thẳng thắn và chắc chắn, có gì hãy ra xem.”

      Nhưng Vương Thu Oánh lại hề tự tin giống thường ngày, do dự trả lời: “Nô tỳ chưa từng chẩn bệnh cho Thánh thượng trước đây nên dám ăn lung tung. Nhưng mấy năm trước nô tỳ gặp qua người có chứng bệnh tương tự, người nọ là mấy năm trước mắc bệnh nặng vào thời gian trước, sau đó vẫn dùng thuốc bảo vệ, sau lại tái phát. Tình trạng tái phát của có chút giống bệnh trạng của Thánh thượng. Nhưng tất nhiên là phải giống cách hoàn toàn.

      Tố Doanh giật mình : “Thánh thượng vẫn luôn khỏe mạnh, ta chưa từng thấy uống thuốc bao giờ.”

      “Thuốc cần mỗi ngày uống ba bữa, có thể cách hơn mười ngày, thỉnh thoảng uống bị người khác chú ý. Có lẽ nương nương có cố tình quan sát, hoặc là do phu quân của ngài giữ bí mật quá tốt.”

      “Cách hơn mười ngày dùng thuốc lần? Đây là thuốc chữa bệnh gì?” Tố Doanh sinh lòng nghi ngờ.

      Vương Thu Oánh biết thể gạt người được nữa, giọng trả lời: “Lúc trước bệnh nhân kia của nô tỳ uống thuốc để giải quyết chất độc còn dư lại trong cơ thể. từng trúng độc, sau vẫn dùng thuốc để kiềm chế độc tính, nhưng tàn dư của chất độc vẫn còn trong cơ thể càng ngày càng tụ lại… Vài năm sau rốt cuộc cũng phát tác.”

      Tố Doanh khó nén kinh ngạc trong lòng, trợn mắt, há hốc mồm chừng nửa khắc mới thức tỉnh, trầm : “Nếu như Thánh thượng đúng là bị như vậy… Với tình hình như vậy có nghĩa là trúng độc từ bao lâu?”

      “Nhìn vào điều kiện phát tác có thể thấy Thánh thượng trúng đôc được chừng ba bốn năm, chí ít cũng phải hai năm.”

      Ba bốn năm trước, Hoàng đế từng trúng độc sao? Tố Doanh thực biết. Nàng chưa từng nghe qua chuyện như vậy. Mặc dù khoảng thời gian đó Tố Doanh làm nữ quan phụng hương ở trong cung, nhưng lúc đó nàng chỉ là nữ quan nho làm sao có thể biết chuyện của những nhân vật đứng đầu như Hoàng đế, Hoàng hậu hay đám phi tần hậu cung, cũng giống như những nữ quan bây giờ cũng bao giờ có thể biết được nàng làm gì. Những chuyện thường ngày trong cung luôn được giấu diếm cặn kẽ. Người trong cung thích cũng như được phép đến chuyện ngày xưa, khi nàng trở thành Hoàng hậu, chuyện của ba bốn năm trước đều được nhắc đến nữa. Mà sống trong cung bao nhiêu năm, am hiểu nhất chính là giấu diếm những chuyện cần phải giấu diếm, những người biết chuyện lặng lẽ biến mất từng người từng người , tàn tích còn lại duy nhất của việc năm đó chính là thân thể suy yếu đến nỗi vài năm về sau thể che giấu nổi nữa.

      “Ngươi từng xem bệnh cho bệnh nhân kia, còn có thể sống bao lâu nữa?” Tố Doanh trong lòng tràn ngập hi vọng nhìn Vương Thu Oánh “Ngươi cứu sao?”

      Bộ dạng Vương Thu Oánh dám chắc, khó xử đáp: “Lần trước bệnh nhân kia chỉ kéo dài được bốn tháng… Về phần Thánh thượng… Nô tỳ dám tùy tiện lĩnh mệnh. Xin nương nương hãy để cho nô tỳ về suy nghĩ lại cách cẩn thận.”

      Tố Doanh thất vọng xoay người, vén màn che, yên lặng nhìn về phía thân ảnh ngủ say giường. ở trong mắt nàng cho tới bây giờ luôn là nam nhân phi phàm. Nàng phải là thể tin tưởng, mà là căn bản nguyện tin tưởng: Đến ngày nào đó cũng ra , mà ngày kia, cư nhiên lại phải là lúc nàng già.

      Khoảng ba bốn ngày sau, Hoàng đế lại ngất xỉu thêm lần nữa. kì vọng về bệnh tình Hoàng đế thuyên giảm của Tố Doanh cũng bị đả kích . Điều làm cho nàng lo lắng hơn cả là trong triều có mấy người tiếp tục cầu xin truyền Thái tử hồi kinh.

      Tố Doanh nhìn ra được Tể tướng Cư Hàm Huyền hài lòng với loại kết cục này. Con sói này quả nhiên giống như Hoàng đế qua, muốn thấy người khác ngồi lên ngai vị. và thái tử giống như kẻ địch từ kiếp trước, lần trước có người đưa ra đề nghị truyền Thái tử hồi kinh lấy cớ để phản bác: “Cuộc chiến với Tây Thùy ở trong tình thế nguy cấp, nếu như triệu chủ soái về Kinh làm tướng lĩnh hoang mang, huống chi Thánh thể dần hồi phục, ít ngày nữa có thể lâm triều.” Thân là đương kim Hoàng hậu, Tố Doanh cũng bị mời đến số cuộc gặp gỡ của mấy vị đại thần. Chủ đề chính trong hội nghị đó là chất vấn về tình trạng sức khỏe của Hoàng đế, đối với những lời chất vấn đó, phần lớn thời gian Cư tướng đều lựa chọn im lặng.

      Tố Doanh nhìn những đại thần trụ cột của quốc gia này, thèm quan tâm đến bộ dạng của họ như thế nào, chỉ quan tâm đến phe phái của bọn họ. Hai phe phán riêng biệt, những người ủng hộ Thái tử đúng là can đảm đến khó tin, bởi vì dù sao những người về phe Cư tướng là đa số, trong đó có cả chính phụ thân của nàng. Lẳng lặng nghe bọn họ tranh cãi nàng hiểu : Có lẽ lần này Thái tử vẫn chưa thể về được.

      Vì vậy nàng ung dung tuyên bố: “Thánh thượng mặc dù long thể có chút bất an nhưng tinh thần vẫn minh mẫn. Huống chi Hoàng đế là Thiên tử luôn có lão Thiên che chở, thỉnh thoảng gặp số vấn đề , nhưng nhất định có chuyện gì xảy ra. Gần đây ta trai giới, nhập thái miếu cầu phúc cho Thánh thượng sớm ngày an khang. Chư vị thay vì ở đây tranh cãi ngừng nên đồng tâm hiệp lực, cùng với Tể tướng xử lý chính , đợi Thánh thượng khang phục lâm triều mới phải.

      Lúc này có Võ tướng lỗ mãng hỏi: “Nếu như Thánh thượng đột nhiên ra về miền cực lạc, trong triều lại có Thái tử chủ trì, phải làm thế nào? Trước mắt nên truyền Thái tử hồi kinh, lỡ có chuyện hay xảy ra còn có thể xử lý kịp thời.”

      Tố Doanh thấy là Thái sư từng dạy võ nghệ đồng thời có mối quan hệ thân thiết với Thái tử- Duệ tướng quân hờ hững : “Thánh thượng xưa nay thân thể cực kì tráng kiện, lần này chỉ là may mắc phải bệnh thôi, Tướng quân cần quá lo lắng những điều xảy ra. Huống chi Thánh thượng chỉ có mình Thái tử là truyền nhân, sớm muộn gì Thái tử cũng kế vị. Trước mắt chiến Tây Thùy căng thẳng là điều ai có thể nghi ngờ, long thể bất an là tin đồn hoàn toàn vô căn cứ. Tướng quân muốn Thái tử bỏ qua chuyện chiến ngay trước mắt để lo lắng cho việc vô căn cứ sap?”

      Sắc mặt nàng tốt, Duệ tướng quân lập tức hiểu được: “Nếu như còn dám nhắc tới chuyện này nữa, vậy chỉ là những lời mê hoặc lòng người mà còn giống như là thể chờ đợi được nữa mà muốn Thái tử đảo chính, là mưu phản,” lập tức tìm cái cớ qua loa, để mình bị dính vào tội danh mưu phản như vậy.

      Tố Doanh mặt đổi sắc, đứng lên, tuyên bố kết thúc hội nghị này.

      Cư Hàm Huyền từ đầu đến cuối mở lời, nhưng Tố Doanh cảm thấy rất hài lòng với biểu của nàng nãy giờ. Tố Doanh cố gắng trốn tránh ánh mắt của ông ta. Nàng biết ý đồ của người này vĩnh viễn thay đổi: Ông ta muốn trói buộc Tố Doanh vào khuôn khổ, muốn Tố Doanh nghe theo điều khiển của mình.

      Cũng phải bởi vì Cư Hàm Huyền cần quân cờ vô vụ, hoặc là bởi vì nàng là nhân vật trọng yếu, mà bởi vì là thích nhất việc nắm giữ cục diện, ai cũng phải nằm dưới điều khiến của ông ta. Cư Hàm Huyền lúc này chiếm vị trí vô cùng trọng yếu trong triều, nhưng vẫn muốn từ bệnh tình của Hoàng đế mà khống chế thêm nhiều người, trang bị thêm cho mình nhiều nanh vuốt hơn nữa, vươn xúc tu xa ra hơn nữa. Khi khống chế được càng nhiều, những thứ cần cũng nhiều hơn.

      Trong nháy mắt, Tố Doanh có chút dao động, nhớ tới lời mẫu thân nàng : “Nữ nhân luôn luôn phải dựa vào nam nhân mà sống. Nam nhân nàng phải dựa vào chính là “Quân Vương” của quốc gia. Nhưng khi núi dựa lộ ra dấu hiệu sụp đồ, nàng nên vì mình tính toán. Cư Hàm Huyền lúc này cần nàng, chỉ cần nàng ra ám hiệu, liên kết thành đồng minh là điều dễ dàng.

      Nhưng trong lòng Tố Doanh vẫn chứa ý tưởng có thể khá vô lý nhưng rất kiên định: cường thế của Tể tướng cũng chỉ giống như ánh sáng hào nhoáng dễ tàn lụi, có thể bây giờ rất nhiều người thể cúi đầu trước ánh sáng của ông ta, nhưng khi ánh sáng mất dần hào nhoáng, ai dám bảo đảm mấy người kia vẫn cúi đầu trước hay bỏ còn nhanh hơn thế. Trở thành Hoàng hậu được Tể tướng đề cử phải là lựa chọn của Tố Doanh. Nếu để cho nàng tự lựa chọn cuộc đời mình, nàng muốn đem tương lai của mình giao phó cho luồng ánh sáng hoa lệ nhưng dễ lụi tàn.

      Ở trước mặt mấy vị đại thần kia, nàng có thể tỏ thái độ cứng rắng, nhưng khi trở về Hậu cung, thấy tình trạng của phu quân, nàng có cách nào có thể tự lừa dối mình về thân thể chỉ nhiễm bệnh được.

      Vì vậy, Tố Doanh tắm rửa trai giới, vào thái miếu, cầu nguyện với Thần phật cũng như các vị Tiên đế, cầu cho phu quân của nàng an khang trở lại.

      Ngay lúc nàng kính cẩn cầm nhánh hương lên dập đầu bạch y nữ nhân đó lại xuất , nghiêng người dựa vào yên ngựa của thần thú Bạch Mã canh giữ thái miếu: “Ta qua, lúc ngươi hồi tâm chuyển ý hãy trở lại cầu xin ta.” Nàng vừa về phía Tố Doanh vừa : “Nếu như ngươi vẫn cố chấp theo phu quân ngươi, như vậy việc ngày mai chết cũng giống như chuyện mười năm nữa mới chết mà thôi. tại, có thể là thời điểm tệ nhất của ngươi nhưng cũng có thể là cơ hội tốt nhất của ngươi. Ngươi bây giờ có thể tranh thủ để xem ai đối với ngươi dối trá, ai là lòng nguyện ý theo ngươi. Xét trong Tứ phi có Khâm phi, quân sư Thôi Lạc Hoa, tai mắt tinh thông Bạch Tín Tắc, còn có Cung tư Dương Phương có thể làm cho bất cứ người nào ngươi muốn nhìn thấy biến mất, trong Tướng phủ có Tố Lan có thể thấy được những tin tức trọng yếu. Còn có Tố Táp, mặc dù binh quyền nó là ngất trời nhưng cũng phải là người có thể để người khác khinh thường hay trượng phu của Tố Huệ vừa mới nhậm chức ở Ngự sử đài, nếu cất nhắc thêm chút nữa, hoàn toàn có thể bác bỏ những người có thể chỉ trích ngươi… Ngươi có rất nhiều trong tay, chỉ cần thời cơ là có thể nắm lấy thiên haj.”

      Tố Doanh lẳng lặng nhìn bạch y nữ nhân, lúc lâu mới lẩm bẩm: “Ngươi có thể cho ta thiên hạ?”
      Last edited by a moderator: 31/5/15

    3. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Kết cục: năm thiên hạ - Hoàn

      Tố Doanh lẳng lặng nhìn bạch y nữ nhân, lúc lâu mới lẩm bẩm: "Ngươi có thể cho ta thiên hạ?"

      Thấy được hồi đáp của Tố Doanh, bạch y nữ nhân lập tức nhàng bay vòng sau đó dừng lại trước mặt nàng, trả lời cách chắc chắn: "Tất nhiên! Ta có thể làm mọi cách mà ngươi muốn để có được thiên hạ! Chỉ cần ngươi tình nguyện dùng thời gian của ngươi để đánh đổi."

      Tố Doanh nhàng rũ mí mắt, nhìn chằm chằm vào nền đá, giọng điệu mơ hồ: "Ngươi cũng thấy rồi đó, mười năm qua, ta chưa bao giờ có khoảnh khắc vui vẻ chân chính. Những điều tốt đẹp cũng chỉ xảy ra trong nháy mắt, kết quả luôn là tốt. Như vậy mười năm đó có tính là trả giá hay ?"

      Bạch y nữ nhân mỉm cười lắc đầu: "Thời khắc ngươi cúi đầu trước ta, mới xem như hiểu được mười năm thời gian là đáng quý như thế nào. Cho nên ngươi nhẫn nhục trong vòng mười năm, sau đó mới dùng mười năm đáng quý đó hiến tế."

      Tố Doanh ngửa đầu cười lạnh: "Ta chấp nhận bỏ ra tương lai của ta, làm như vậy là để bị người khác định đoạt nữa, kể cả ngươi. Nhưng mà ta cũng biết mọi việc đều có nhân quả, nên cần cái gọi là "Thiên hạ". Vì ước nguyện lúc này, ta chuẩn bị cho tương lai mười năm tịch mịch. Ngươi liệu còn có muốn mười năm này của ta?"

      Bạch y nữ nhân kinh ngạc nhìn Tố Doanh, sau đó nhanh chóng mỉm cười vỗ tay. Khi ý thức được cách nào thay đổi được kiên trì của Tố Doanh, nàng liền thỏa hiệp.

      "Ta tuyệt đối cách nào trở thành Nữ vương." Tố Doanh vẫn bình tĩnh như vậy, nhìn chăm chú vào đôi mắt đen nhánh của bạch y nữ nhân, "Đầu tiên, ta hiểu biết năng lực của ta đủ. Tiếp theo . . . Người của Tố thị gia tộc đều đọc hiểu tất cả sử sách. Tiền triều vị Hoàng hậu đăng cơ làm Nữ vương, khi triều đại của nàng kết thúc, cả gia tộc của nàng cơ hồ bị tiêu diệt, những người còn sống sót cũng có ai có thể leo lên vị trí Hoàng hậu nữa. Mặc dù Tôn tử của vị nữ vương đó vô cùng sủng ái nữ nhi đời sau của gia tộc này, nhưng chỉ bởi vì nàng kia họ Võ, tất cả mọi triều thần cho đến dân chúng đều phản đối họ Võ lần nữa ngồi lên hậu vị. Nàng đến chết chỉ có thể là Huệ phi."

      mặt nàng thủy chung vẫn giữ nụ cười khổ có phần chế giễu.

      "Ta là Tố thị
      “Ta là Tố thị nữ nhân. Tố thị nữ nhân ta chỉ muốn yên ổn ngồi hậu vị. Người ngoài phản ứng ra sao tạm thời đến, ngay cả phụ thân ta luôn ham mê quyền lực, cũng đồng ý cho ta làm những si tâm vọng tưởng giống như đứng đầu thiên hạ. Tất cả Tố thị nữ nhân của Bình Vương phủ, những người thân của ta, cũng cho phép ta có ý đồ lật đổ Duệ thị. Bởi vì khi thời đại của ta kết thúc, nữ nhi của bọn họ, cháu hay thậm chí tất cả những nữ nhân đời sau… ngay cả cơ hội làm hoàng hậu cũng có.”

      “Vật ước muốn của ngươi bây giờ là gì?”

      “Ta muốn trượng phu của ta được sống.” Vẻ mặt Tố Doanh kiên định, hai mắt mở lớn, ánh mắt sáng rực giống như hiểu vấn đề. “Nam nhân đứng thiên hạ, có lúc cần đối mặt với lựa chọn giữa giang sơn mà mỹ. Nhưng nữ nhân Tố thị đứng thiên hạ, cần nghĩ nhiều như vậy, Hoàng đế phu quân chính là thiên hạ. nếu như ngươi có thể làm được, ta nguyện ý đổi mười năm của ta lấy lại tuổi thọ cho .”

      Bạch y nữ nhân nhìn Tố Doanh, tỏ ra kinh ngạc cũng tỏ ý đồng tình. “ biết mình sống được bao lâu nữa liền đưa ra quyết định để ngươi và gia tộc của ngươi làm vật hy sinh.” Nàng hết sức khinh thường : “Có lẽ là sau khi trúng độc, lòng nghi ngờ nhi tử mưu hại soán vị, muốn tìm thế lực mới phân tán chú ý của Thái tử; nghĩ sắc lập nữ nhân do Tể tướng đề cử, mặt là để bên ngoài mặt làm yên lòng Cư tướng, khiến Cư Hàn Huyền cho rằng chừng còn có thể là lựa chọn của Đế vương; cũng có thể nhìn trúng ngươi phải là người của Cư tướng cũng dựa vào Thái tử, lập ngươi làm hoàng hậu chính là để cân bằng thế lực giữa Đông cung và phủ Tể tướng. cho gia tộc ngươi những đặc ân to lớn, nhưng những đặc ân đó lại chỉ có thể kéo dài trong vòng năm cuối cùng của cuộc đời . Sau khi nhiệm vụ của ngươi hoàn thành, lại muốn đem ngươi ném vào Tự Miếu. Nhưng ngươi lại tình nguyện dùng mười năm của mình muốn sống thêm năm? Bây giờ ngươi lại cho ta nghe là muốn vậy sao?”

      Vẻ mặt Tố Doanh trở nên nhu hòa, giọng mềm mại chậm rãi ra nguyện vọng của mình: “Mỗi bước của ta đều bị người ta tính toán. Thậm chí ngay cả tương lai, cũng lựa chọn thay ta. Ta muốn thoát khỏi số mạng làm vật hy sinh, muốn thuận theo mà hướng người khác an bài mà bước . Ta nghĩ muốn còn sống, nhìn linh dương của mình làm sao thoát khỏi thế cờ mà định. Ta cần năm này đứng đầu thiên hạ, dị nghị, phản đối, ta chỉ muốn năm này có thể che chở cho ta. Ta cũng cần chuyện ai cũng chằm chằm nhìn vào nhất cử nhất động của ta, chỉ cần có thể thấu hiểu tình cảm của ta.”

      Bạch y nữ nhân kiên nhẫn nghe nàng xong tràng dài những nguyện vọng của mình, hơi hơi híp mắt, liếc xéo Tố Doanh lúc lâu, sau đó trầm : “Ngươi phải muốn làm vật hy sinh phải ngừng đưa người khác lên tế đàn, chỉ có như vậy mới có thể bảo toàn cho bản thân. Nhưng mà, nếu như đây là lựa chọn của ngươi, ta còn gì để chứ.”

      Nàng chợt bay đến sát bên cạnh Tố Doanh, sau đó bất ngờ hóa thành mảnh hơi nước bao phủ thân thể nàng, thoáng qua biến mất. Tố Doanh cảm thấy thân thể mình lạnh lẽo, trong vai vang vọng thanh đầy vẻ dụ hoặc của Bạch y nữ nhân: “Tạm thời như thế . Khi ngươi càng có nhiều nguyện vọng, ta xuất lần nữa. A Doanh, ta tin tưởng, mau thôi… chuyện ta và ngươi tái ngộ.”

      Toàn thân Tố Doanh chấn động, sau đó mở mắt. hiểu tại sao nàng lại nằm bất tỉnh sàn nhà lạnh lẽo của Thái Miếu.

      Ánh trăng sáng tựa như ảo mộng khiến Tố Doanh có linh cảm mãnh liệt: Rồi có chuyện tốt xảy ra.

      Quả nhiên, ngay sau khi nàng trở lại Đan Xuyến cung, Vương Thu Oánh nhanh chóng cầu kiến ngay trong đêm.

      nă…” Nàng bảo đảm với Tố Doanh: “Nếu nô tỳ dốc hết sức lực có thể đủ vì Thánh thượng kéo dài năm tuổi thọ. Nhưng trong năm này…. Thánh thượng chỉ là sống sót, nhưng thể khỏe mạnh như xưa, hơn nữa, thường xuyên còn có thể rất khổ sở.” Nàng sau khi xong, cụp mắt quan sát sắc mặt Hoàng hậu, sợ nàng thất vọng, lại thấy khóe miệng Tố Doanh chậm rãi lộ ra nụ cười nhàn nhạt, giống như sớm biết kết quả.

      “Hóa ra là như vậy…. năm…” thanh toát ra từ Tố Doanh trầm đục đến nỗi khiến người khác nghi ngờ chủ nhân của giọng này còn trẻ như vậy.

      “Như vây… năm” mấy chữ đó thực có ý nghĩa gì, người khác thực hiểu .

      Nhưng chính bản thân Tố Doanh cũng thể chân chính hoàn toàn.

      -------------Hoàn chính văn----------------
      Last edited by a moderator: 1/6/15
      Anhdva thích bài này.

    4. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :