1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Một năm thiên hạ - Hoàng Anh (Full 50c Đã Có eBook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 30: Tố Doanh thụ giáo

      Gần đây, có nha hoàn vừa tròn 15 tuổi được phái đến hầu hạ Tố Doanh. Ban đầu cũng có tên, do bị câm điếc nên mọi người gọi nàng là Ách muội. Nha đầu kia từ lúc tám chín tuổi làm việc nặng ở phòng bếp, tuy tay chân thô ráp nhưng cũng ngu ngốc. Nàng biết làm việc bên cạnh tiểu thư khác với mấy việc thô tục ở phòng bếp cho nên hầu hạ cũng cẩn thận hơn vài phần. Ngay cả như vậy nàng vẫn rất vụng về, chân tay lóng ngóng, hấp ta hấp tấp nên gây ra ít rối loạn.

      Tố Doanh cũng biết thể mới dăm ba ngày, Ách muội có thể trở nên nhanh nhẹn tháo vát. Vì vậy, có thấy lỗi lầm gì cũng chỉ cười rồi cho qua, trách móc gì thêm. Mặc dù Ách muội vừa câm vừa điếc nhưng cũng có thể nhận thấy vị Lục tiểu thư xinh đẹp mềm mỏng, đối xử rất rộng lương với nàng nên thêm vài phần kính .

      Như thói quen trong nhà, nha đầu trong viện của các di nương, tiểu thư đều có danh xưng đàng hoàng, vả lại Tố Doanh thấy Ách muội thà đôn hậu, muốn nàng hầu hạ bên người lâu dài nên đặt cho Ách muội cái tên mới gọi là Hiên Nhân. Ách muội suy nghĩ hồi lâu mới hiểu được tiểu thư đặt tên cho mình, coi việc được đặt tên như nhặt được trân bảo. Tố Doanh viết hai chữ “ Hiên Nhân” cho nàng xem. Ách muội vốn biết chữ nhưng cũng biết đây chính là tên mà tiểu thư đặt cho nàng, cất giữ tờ giấy kia cách cẩn thận.

      Tố Doanh thấy nàng chân thành tà niệm, cũng muốn dạy nàng vài chữ. lường trước mặc dù Hiên Nhân được, nghe người ta cũng khó khăn, nhưng nếu chịu khó bỏ công tốn sức chắc cũng có kết quả. Nhưng mỗi khi nghĩ đến, phụ thân coi nàng như người tâm thần ổn định mà đối đãi, người hầu đưa đến biết chữ, cũng nghe, . Mỗi lần nghĩ đến điều này, Tố Doanh cũng khỏi nản lòng thoái chí, mỗi khi muốn làm việc gì, ý nghĩ hóa thành bụi bặm trong nháy mắt.

      Hiên Nhân cũng biết tiểu thư bị bệnh gì, chỉ là vài ngày lại thấy hai ba vị đại phu đến khám bệnh rồi bắt mạch kê đơn cùng ngừng bê thuốc đến trước mặt nàng. Lão gia nghiêm khắc giao phó phải canh chừng tiểu thư uống thuốc đúng giờ. Hiên Nhân thầm nghĩ, thuốc đắng như thế, ngửi mùi thấy sợ hãi, nếu tiểu thư sợ đắng uống nàng cũng biết phải làm như thế nào.

      Nhưng mà, tiểu thư khi thấy nàng bưng thuốc đến mày cũng thèm nhăn lấy cái, ngửa cổ uống hết, chỉ là có đôi khi nàng thấy tiểu thư cười khổ cái. mười ngày trôi qua, Hiên Nhân cũng thấy thương cảm cho vị Lục tiểu thư này, mỗi lần sắc thuốc đều cố ý xin bằng hữu ở phòng bếp thêm ít kẹo hay mứt hoa quả để Tố Doanh dùng để sau khi uống thuốc bớt đắng.

      Tố lão gia cho phép Tố Doanh đọc sách, đồng thời ngăn cản việc qua lại chuyện trò với người khác. Cả ngày nàng bị cấm túc ở trong tiểu viện, hết ngủ rồi lại uống thuốc, ngoài ra chẳng còn việc gì làm. Mới đầu nàng có oán thầm phụ thân và ca ca, nhưng sau đó kìm được nghĩ ngợi, nếu là tỷ muội khác với mình lời vô căn cứ này, nàng cũng cho là kẻ điên. Vì thế tự nhủ bản thân phải bình tĩnh. Bị cấm túc trong tiểu viện này chừng được tháng, dược cũng biết uống hết bao nhiêu.

      Hôm nay, Tố Doanh buồn bực muốn chết nên đem lư hương cùng hương liệu ra, nghĩ phối chế ra mấy thứ linh tinh, may ra tâm trạng khuây khỏa chút ít. Nhưng mới điều chế được nửa, nàng lại nghe thấy Hiên Nhân ú ú ớ ớ ngoài cửa, bết lại có điều gì tranh chấp với người khác.

      Tố Doanh cảm thấy tò mò, đến cạnh cửa nhìn ngó xung quanh liền ngây người. Hai người đến đều mang thân hành trang gọn gàng, hành lý chưa cất, tuy có chút phong trần mệt mỏi nhưng vẫn mang khí phái bất phàm. người trong đó đúng là người truyền giáo lúc trước ở Vịnh Hoa đường – Thôi Lạc Hoa.

      “Thôi tiên sinh” Tố Doanh kinh ngạc kêu lên tiếng, đem Thôi tiên sinh và bạn của nàng vào phòng.

      Tố gia chưa bao giờ nuôi dưỡng những người vô dụng trong phủ nên sau khi Tố Hòe vào cung, Tố Lan lấy chồng, cần tiên sinh dạy học nữa. Tố lão gia liền khách khí mời Thôi tiên sinh xuất phủ. Nhưng cũng niệm tình nhiều năm chủ tớ nên trả cho nàng số tiền trước lúc ra . Khi Tố Doanh bị tước hàm phụng hương, xuất cung Thôi tiên sinh rời rất nhiều ngày.

      Tố Doanh vừa gặp lại Thôi tiên sinh mà lại nghĩ tới chuyện này đầu tiên, khỏi xấu hổ: “Phụ thân đối xử với tiên sinh như vậy mà ngài vẫn còn nhớ đến ta sao?”

      Thôi tiên sinh cười cười: “Ta sớm nghĩ đến việc bị mời . Lại , từng người họ Tiêu đều trải qua chuyện như vậy, có gì đáng ngạc nhiên”. Nàng nhìn kĩ Tố Doanh, trong mắt đầy khen ngợi: “Mới năm gặp, tiểu thư càng ngày càng thanh lệ động lòng người”.

      Tố Doanh cười cùng trò chuyện với Thôi tiên sinh vài câu, lại quan sát vị nữ tử cùng. Nàng khoảng chừng hơn ba mươi tuổi, khóe mắt lên dấu vết của thời gian nhưng thái độ bình thản, đôi mắt an tĩnh nhưng sâu là tinh tường.

      Thôi tiên sinh giới thiệu với Tố Doanh: “Đây là tiểu thư nhà họ Vương của thế gia nổi tiếng ở Túc Châu, y thuật nhà họ nổi danh thiên hạ ”.

      Vẻ mặt Tố Doanh hơi thay đổi, miễn cưỡng cười : “Hóa ra tiên sinh đây là mời người tới khám bệnh cho ta.”

      “Thu Oánh tiểu thư là vị thần y sống dật, Lục tiểu thư xin hãy tin tưởng nàng”. Thôi tiên sinh khẽ gật đầu với Tố Doanh: “Lục tiểu thư là người hiểu lý lẽ, ắt hẳn biết nên làm thế nào là tốt cho bản thân”.

      Tố Doanh lắc đầu, nhìn Vương tiểu thư cười : “Đối với bệnh của ta, sợ là uống thuốc hay châm cứu cũng có ích gì”.

      Vương Thu Oánh cười cũng hề tức giận, nhìn Tố Doanh : “Lệnh tôn sơ qua tình trạng của tiểu thư cho ta hay. Nếu lời lệnh tôn là đúng tiểu thư phải là người bị trúng tà nặng nhất. Ta từng thấy qua vị tiểu thư luôn cho rằng có con bạch long vòng quanh thân thể mình, cùng nàng thầm qua lại. Vị tiểu thư kia sợ quá, gần như hóa điên. Nhưng tiểu thư biết chân tướng là gì ?”

      Tố Doanh thấy nàng chuyện ràng lưu loát lại thẳng thắn, nhất thời biết sao, chỉ có thể lắc đầu.

      Vương Thu Oánh cười hiền hòa : “ ra chỉ là vì vị tiểu thư kia ăn loại quả kì lạ, người khác nếu ăn gặp vấn đề gì, riêng vị tiểu thư này ăn vào lại bị ảo tưởng, tự mình dọa mình. Từ khi ăn loại hoa quả kia, lại điều dưỡng mấy chục ngày mọi chuyện lại trở lại bình thường”.

      “Ừm...” Tố Doanh nghe xong câu chuyện, đứng lên lại trong phòng suy nghĩ rồi : “Nhưng ta, từ đều tự đặt thức ăn, chưa từng ăn qua cái gì kì lạ”.

      nhất định là do thức ăn, cũng có thể là nước uống, cũng có thể là do hoa.” Vương Thu Oánh , “ biết tiểu thư bắt đầu xuất bệnh trạng từ khi nào?”

      Tố Doanh chậm rãi thong thả : “Từ lúc tám tuổi”.

      Vương Thu Oánh nhíu mày nhìn Thôi tiên sinh, lại hỏi: “Mấy năm qua, tiểu thư chưa hề nghĩ đến chuyện thỉnh đại phu hay sao?”

      Tố Doanh bước tới phía bên cửa sổ, nhìn ra ngoài bầu trời, cười : “Ta có lẽ điên rồi, nhưng ta ngốc. Nếu ta ra, phải từ đó phải sống như thế này hay sao?”

      Vương Thu Oánh hơi giật mình, nhưng vẫn lấy giấy bút từ trong hàng trang, vừa chấm mực, vừa suy nghĩ và hỏi: “ năm bốn mùa, tiểu thư gặp ảo giác này nhiều nhất là khi nào?”

      Tố Doanh trầm mặc trong chốc lát, lắc đầu : “Cũng nhất định. Có lẽ thấy nhiều nhất là ở trong cung”.

      Vương Thu Oánh suy nghĩ rồi lại hỏi: “Vậy lần cuối cùng tiểu thư nhìn thấy là khi nào?”

      Tố Doanh quay đầu lại nhìn nàng, ánh mắt chứa chút lạnh lùng: “ tại”.

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 30.2

      Vương Thu Oánh nhìn Thôi tiên sinh, cực kỳ kinh ngạc nhưng cũng nhanh chóng trấn định hỏi Tố Doanh thấy là cái gì, chuyện ăn uống như thế nào, uống thuốc ra sao, cuối cùng mới hỏi: “ biết nữ nhân kia chuyện gì với tiểu thư?”

      Thân mình Tố Doanh cứng ngắc, lạnh lùng : “Chuyện này có liên quan gì?”

      Thôi tiên sinh thấy lời của Tố Doanh cứng rắn, liền đứng ra làm dịu: “Thu Oánh tiểu thư cũng chỉ là vì Lục tiểu thư mà suy nghĩ. Dù sao đối với việc xem bệnh, đại phu càng biết tường tận việc càng tốt. Hơn nữa, tâm bệnh còn phải từ tâm để bắt đầu chữa trị”.

      “Ta cũng vì hai vị mà suy nghĩ”. Tố Doanh mặc dù vẻ mặt ôn hòa, lời chân thành nhưng giọng điệu có phần lạnh lẽo: “Hai vị cũng biết, Tố gia phải là gia tộc bình thường. những điều nên , nghe những điều nên nghe, đều phải trả giá đắt”.

      “Như vậy chờ đến khi nào Lục tiểu thư nguyện ý lại cho ta nghe”. Vương Thu Oánh thu dọn đồ đạc, nở nụ cười ấm áp với Tố Doanh: “Ta chưa bao giờ là người sợ phải trả giá”. Nàng xong tiện tay cầm ít hương liệu bàn, : “Nếu tiểu thư ngại, cho ta xin ít hương liệu này được ?”.

      Tố Doanh gật gật đầu, gọi Hiên Nhân gói kỹ những hương liệu này, đem cho Vương Thu Oánh. Sau đó tiễn hai người ra tận cửa, lại hỏi: “Thôi tiên sinh lần này trở về là mời Vương thần y xem bệnh cho ta?”

      Thôi tiên sinh biết Tố Doanh nhất định hỏi về vấn đề này, sớm chuẩn bị, chậm rãi trả lời: “Ta trở về là để dạy học. Lão gia đặc biệt mở lại Vịnh Hoa đường vì Lục tiểu thư”.

      Tố Doanh yên lặng nhìn hai vị Thôi Vương ra khỏi tiểu viện của nàng, cho đến khi mấy nha đầu canh cửa thúc giục mới quay vào.

      Đình viện vắng vẻ, trong phòng cũng ảm đạm, nữ nhân kì lạ kia dương dương tự đắc mà ngồi. Nàng ta lời ngồi đó từ lâu, cao ngạo mỉm cười nhìn Tố Doanh.

      “A Doanh! Ngươi xem, ngươi ở trong mắt họ đúng là như vậy, là con rối. Cho dù họ có cho rằng ngươi có chút điên cuồng, vẫn bỏ qua cho ngươi, vẫn muốn giật dây ngươi làm theo ý của họ, toàn bộ cử chỉ, tính cách, sở thích của ngươi phải theo ý họ”.

      Tố Doanh thèm để ý đến nàng, ngồi ở ghế, mắt nhìn bức tranh tường đối diện.

      “Nhưng là người kia cho dù là thần y phương nào cũng thể đuổi ta được”. Nữ nhân kia mỉm cười: “Ngươi bắt đầu hoài nghi đây phải là loại ảo giác. Vậy ta chính thức cho ngươi biết, ta cũng phải là loại bệnh”.

      Làn mi Tố Doanh hơi lay động, hạ xuống, rồi nhàng hỏi: “Vậy rốt cục ngươi là thần thánh phương nào?”

      “Ta là ai đâu có gì quan trọng. Nếu ta xưng danh, nêu lai lịch cái nhìn của ngươi đối với ta cũng thay đổi, quan hệ của chúng ta cũng chẳng khác ”. Nàng kia hai tay chống cằm, mở to hai mắt, cười giảo hoạt: “Có ngày, chính ngươi hiểu ”.

      Tố Doanh buồn bực trong lòng, đứng lên ra phía bậc cửa, nhìn lên bầu trời cao xa vô tận, trong lòng cảm thấy cực kỳ bất đắc dĩ.

      Hiên Nhân ở trong tiểu viện sắc thuốc, nhìn vẻ mặt mịt mờ của Tố Doanh, biết nàng có gì phân phó liền tiến đến, nhìn chăm chú vào môi của Tố Doanh.

      Tố Doanh biết Hiên Nhân có thể hiểu sơ qua lời của nàng thông qua việc nhìn vào môi, vì vậy từ từ : “Ngươi qua phòng bếp, đậu cao ngày hôm qua còn dư, gói lại sáu khối với giấy sạch ....nhất quyết dùng giấy gói màu đỏ. Sau đó đem đến Vịnh Hoa đường, mời Thôi tiên sinh”. xong, Tố Doanh bỗng cảm thấy cực kỳ đau xót, nhịn được rơi nước mắt.

      Hiên Nhân kinh ngạc, thấy Tố Doanh chỉ khóc, nước mắt cũng lau, cho rằng là vì nàng mang khăn tay nên vội vàng chạy vào phòng tìm. Khi quay lại Tố Doanh trở về với vẻ mặt đạm mạc yên tĩnh như chưa có chuyện gì xảy ra.

      !”. Tố Doanh nhìn Hiên Nhân, cười cười : “Ta sao, chợt nhớ đến Hiên Diệp”.

      Hiên Nhân cho tới bây giờ chỉ biết việc quan trọng nhất là làm theo lời của Tố Doanh, liền cẩn thận gói đậu cao, lập tức đem .

      “A Doanh, ngươi định bái nữ nhân kia làm thầy?” Nữ nhân bạch y vốn ngồi bên bàn, nhoáng cái bay đến bên cạnh Tố Doanh: “Ngươi muốn biến thành nữ nhân như vậy của Tố gia?”

      Tố Doanh quắc mắt nhìn nàng, chậm rãi : “Có thể tự do đến Vịnh Hoa đường như vậy cũng tốt. Nếu làm trái ý phụ thân, ta đừng hòng mong có thể bước chân ra khỏi tiểu viện này bước.”

      Sáng sớm hôm sau, phụ thân Tố Doanh phái hai nha hoàn đến để cùng nàng tới Vịnh Hoa đường.

      Thôi tiên sinh sớm chờ, thấy Tố Doanh tỏ vẻ gì là bất mãn hay oán hận gì mặt, liền nhìn nàng cười hiền hòa: “Tiểu thư, cùng ta dạo ở hậu hoa viên chút”.

      Tố Doanh sớm biết Thôi tiên sinh luôn có cách làm khác biệt, rất ít mang theo sách vở, có gì giảng đó, nhưng cũng hiểu dạo ở hậu hoa viên nhằm mục đích gì, cũng yên lặng theo sau.

      Trong hậu hoa viên, sắc xuân tràn đầy, trăm hoa đua nở. Hai người tùy ý chuyện vu vơ bỗng thấy đôi bướm bay đến.

      biết tiểu thư nghe qua câu chuyện xưa về Lương Sơn Bá và Chúc Đài chưa?” Thôi tiên sinh hỏi.

      Tố Doanh gật gật đầu mỉm cười: “Cả đời này gặp được người, khi sống thương chia sẻ, lúc chết cùng nhau mộ, cuộc đời này vậy là đủ”.

      “Nếu lúc trước tuyển phò mã, Bạch công tử vì ngài mà kháng chỉ, thậm chí là tự tử... tiểu thư cũng theo chứ?”

      Tố Doanh buồn bã lắc đầu: “ , mà ta cũng ...”

      Thôi tiên sinh gật đầu: “Là như vậy, đều phải là tham vinh hoa phú quý mà là mỗi con người sinh ra đều mang trong mình trách nhiệm, đều thể chỉ mù quáng mà làm hại đến người thân. Hơn nữa nữ nhi Tố gia, mình còn mang trách nhiệm nặng nề hơn nữa. Cho nên mới , với trách nhiệm đó, có lẽ cả đời tiểu thư cũng gặp được Sơn Bá”.

      “....Vậy a...”. Tố Doamh ngơ ngác nhìn đôi bướm kia lượn lờ hoa lá mà bay .

      Thôi tiên sinh lại hỏi: “Ta muốn hỏi tiểu thư vấn đề thứ hai, đối với tiểu thư, có phải tiếc nuối lớn nhất là được sánh đôi cùng với Bạch công tử?”

      “Hối tiếc lớn nhất...là hiểu được nguyên nhân cái chết của Hiên Diệp”. Tố Doanh lắc đầu .

      “Tiểu thư có từng cố gắng tìm hiểu chân tướng ?”

      “Đâu chỉ có lần tìm kiếm, nhưng mà chân tướng luôn cách ta quá xa, cuối cùng cũng cách nào biết được".

      Thôi tiên sinh trầm mặc lát: “ đời này, có những việc chính là như vậy. Tiểu thư có thể chọn đến chân trời góc bể tìm ra , nhưng cũng có thể...”

      “Buông tha?”

      ! Buông tha chỉ khiến cho bản thân cả đời mơ hồ và tiếc nuối. Có lẽ cách tốt nhất là từ chính bản thân mình tìm ra đáp án mà nó có thể làm cho chính bản thân tiểu thư tin tưởng, cũng khiến người khác có thể tin tưởng”

      “Ta thực biết chuyện gì xảy ra, làm sao có thể thuyết phục người khác?” Tố Doanh lắc đầu.

      “Quan trọng là chính tiểu thư tin tưởng, chân tướng có gì là quan trọng?”. Thôi tiên sinh nhìn thẳng vào mắt Tố Doanh nhàng , làm cho nàng cảm thấy cả người xuyên vào trong suốt đầm sâu.

      “Nghe phế hậu bị phế là bởi vì tư thông với nhạc công. Nhưng thực tế ai biết được nằm nơi đâu. Là người khác cho chúng ta nghe cái gọi là chân tướng, chúng ta thể phản bác lẫn hoài nghi, chính vì người đưa ra chân tướng này là Hoàng thượng”. Thôi tiên sinh thản nhiên .

      Tố Doanh kinh hoàng, trầm giọng hỏi: “Tiên sinh cũng tin?”

      Thôi tiên sinh cười cười: “Tỷ tỷ của ta chính là sư phụ của phế hậu nên ta cũng có hiểu biết chút ít về nàng. có mặt trời sáng lạng cao, cớ sao lại phải dây dưa với đám cỏ dại đáng gì?”. Thôi tiên sinh dừng lại chút: “Dù có ngồi hậu vị cũng có những việc thể lường trước được...Những chuyện này, ngày sau tiểu thư ”.

      Chương 30.3

      Tố Doanh cúi đầu. Nữ nhân áo trắng biết từ khi nào đến bên cạnh, cười cười: “A Doanh, ngươi xem, nàng cố muốn thay đổi chủ ý của ngươi”.

      “Thôi tiên sinh, tại sao ngài lại muốn ta học những thứ này?”

      “Chuyện này chắc tiểu thư cũng có thể đoán được. Ngẫm lại vào thời điểm này, Quận Vương cũng có chủ ý bồi dưỡng tiểu thư”. Thôi tiên sinh giọng .

      “Ông ấy thực muốn đẩy ta vào con đường này?” Tố Doanh ngừng lắc đầu: “Thời điểm phù hợp, càng hợp với quy củ...Ý nghĩ của phụ thân rất kỳ lạ”.

      “Ta sống ở Tố phủ mấy năm nay nên cũng biết Quận Vương phải là người giấu tài hay có những ý nghĩ kỳ lạ”. Thôi tiên sinh mặc cho gió thổi tung tà áo, với Tố Doanh: “Tiểu thư, chúng ta trở về thôi”.

      Tố Doanh đứng ở giữa cảnh xuân tươi đẹp, thản nhiên cười: “Tiên sinh, mời ngài trở về. Thứ cho ta thể phụng bồi”.

      “....Tiểu thư?”

      Tố Doanh nhanh tay bắt lấy nhành liễu, lại thổi nó bay : “Ta tiến cung, cũng cần học để biến thành người khác”.

      Giữa trưa hôm sau, Vương Thu Oánh mang theo chén thuốc cho Tố Doanh.

      “Tiểu thư xin hãy ngừng dùng những loại thuốc trước đây”. Vương Thu Oánh cho nàng cơ hội phản bác, luôn: “Trong vòng mười ngày chúng ta đổi thuốc lần, chắc chắn có thể tìm ra nguyên nhân bệnh”.

      Tố Doanh lên tiếng, cười cười uống xong chén kia thuốc, hỏi: “Thôi tiên sinh là do phụ thân ta mời về, nhưng Vương thần y là do ai mời? Chả lẽ chỉ vì giao tình với Thôi tiên sinh mà ngài lại vạn dặm xa xôi đến đây khám bệnh cho ta?”

      Vương Thôi Oánh trực tiếp trả lời, thong thả lấy đơn thuốc từ trong tay áo: “Đơn thuốc ta đổi mỗi ngày, tiểu thư thể tùy tiện uống thuốc khác, chỉ ăn các loại thức ăn thường ngày. Cũng thể trồng hoa trồng cỏ, càng được điều chế hương liệu….Tiểu thư đoán sai, bản thân ta là do vị đại nhân có lòng mời về để trị bệnh cho tiểu thư”.

      “Có thể cho ta biết danh tính vị đại nhân kia hay ?” Tố Doanh lại hỏi: “Ta vốn hâm mộ đại danh của Vương thị ở Túc Châu, thân cốt khí, khó ai có thể sai khiến nên rất tò mò, biết vị đại nhân kia có tài cán gì mới có thể mời?”

      Vương Thu Oánh đem đơn thuốc đặt lên bàn, “Người kia là ân nhân cứu mạng của đệ đệ ta”.

      “Là nhị ca?” Tố Doanh cũng kinh ngạc: “Huynh ấy biết...ta thường xuyên bị ảo giác?”

      Vương Thu Oánh ngờ Tố Doanh lại tinh tường như vậy, lúng túng trong chốc lát, biết đáp lại như thế nào, chỉ đành kể lại chi tiết: “Tố nhị công tử cũng biết tiểu thư bị bệnh gì. Chỉ thấy tiểu thư bị cấm túc, thường ngày lại có đại phu ra ra vào vào liền đoán là tiểu thư bị bệnh nên rất lo lắng. Thu Oánh vì tiểu thư chẩn bệnh, cũng cho ngài ấy biết. tại làThu Oánh thực tò mò. Làm sao tiểu thư có thể đoán ra chuyện này?”

      Tố Doanh nhàng cười “Cũng có gì to tát...Là lúc sáng ta có chuyện cùng Thôi tiên sinh và được biết Vương thị có mười bảy người con, phần lớn đều y thuật cao minh, chữa bệnh cứu người. Chỉ có Thập lục công tử lại theo nghiệp nhà binh. Các huynh đệ kia của Vương thần y làm sao có thể nguy hiểm đến tính mạng, chỉ có vị Thập lục công tử kia từng đóng quân ở biên thùy, trùng hợp cùng thời điểm Nhị ca ta cũng đóng quân ở đó. Vì vây, ta chỉ đoán phần, Vương tiểu thư liền thừa nhận, ta còn cái gì xác định nữa”.

      Vương Thu Oánh cười : “Lệnh huynh chí tình chí nghĩa, võ công cao cường, tiểu thư lại sắc sảo hơn người. Tố gia đúng là nơi chứa nhân tài”.

      “Là Vương thần y gặp người của Tố thị quá ít”. Tố Doanh chán nản .

      “Như vậy tiểu thư muốn lệnh huynh biết điều gì về tình trạng của mình?”

      “Ngài xem mà làm”. Tố Doanh uể oải trả lời.

      “Như vậy được ? Nhị công tử chắc có lẽ phỏng đoán lung tung...”

      Tố Doanh lẳng lặng nhìn Vương Thu Oánh, mỉm cười đáp: “Chuyện nhà chúng ta, ngài hiểu đâu. Ngài gì với Nhị ca, ta cũng mặc kệ”.
      Last edited: 26/11/14

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 31.1: Sập bẫy

      Tố Doanh bày tỏ ràng rằng nàng muốn vào cung, cũng muốn học những điều liên quan đến chuyện hậu cung, Tố lão gia đầu tiên là khuyên bảo, sau đó là hù dọa, nhưng từ đầu đến cuối Tố Doanh vẫn nghe lời, cuối cùng giận dữ, gào thét lên: "Ngươi ở trong tiểu viện này suy nghĩ cho kĩ … Nghĩ cả đời ở đây mà nghĩ!"

      Tố Doanh hờ hững : "Nữ nhi biết phụ thân như vậy . . . Nhưng nữ nhi thà bị nhốt trong viện ra ngoài, cũng nguyện ý đem cả đời chôn vùi nơi thâm cung. Phụ thân muốn đem cái mạng này của nữ nhi ném vào trong cung?"

      Tố lão gia dậm chân liên tục: "Làm sao con lại có thể cố chấp như vậy? Nếu lần này thuận lợi đưa con vào cung, ngộ nhỡ ông trời có mắt, sắp đặt nhân duyên việc ngồi lên chiếc ghế Hoàng hậu dễ như trở bàn tay! Nếu như con là Hoàng hậu, còn có ai to gan có thể lấy mạng con?"

      Tố Doanh cười lạnh: "Vậy chuyện của phế hậu sao?"

      Tố lão gia thấy nàng cứng đầu như vậy, giận quá nhưng cũng biết làm sao, phất tay : "Ngươi! Ngươi suy nghĩ kỹ chút ! Nhà chúng ta là gia đình như thế nào? Ta bao giờ gả con cho gia đình bình thường. Gả vào hào môn, nhà nào có chuyện thê thiếp thành đoàn? Cũng phải lục đục đấu đá mà thôi? Tố Lan đến vì nó tân hôn nên trượng phu chưa cưới vợ bé. Giống như Tứ tỷ Tố Huệ của ngươi vậy, cũng gả cho nhà có gia thế, bây giờ tướng công nó cũng tam thê tứ thiếp. Nếu phải tỷ tỷ của con từ khôn khéo tài tình làm sao có thể ngồi vững vị trí chủ mẫu? Tất cả đều phải đấu đá tranh giành, chưa chắc so trong cung yên ổn hơn, vẫn chỉ là đấu tranh có được vị trí chủ mẫu để dựa vào, nếu thất thế chỗ tốt gì cũng có!"

      "Cha nếu như lòng buộc nữ nhi tiến cung, kể từ hôm nay, nữ nhi uống thuốc nữa, điên điên khùng khùng cả đời." Tố Doanh biết chuyện giãi bày tâm với phụ thân mình khác nào hạ côn trùng ngữ băng (1), vì vậy, có chút hờn dỗi ra những lời này, sau đó cả ngày đóng cửa tiểu viện, ở trong phòng viết chữ, vẽ tranh hoặc đánh cờ mình giết thời gian, kể cả Vương Thu Oánh đưa thuốc đến cũng đều đóng chặt cửa thèm màng đến.

      (1): thể cùng côn trùng mùa hè bàn luận về băng tuyết

      Tố lão gia trong cơn giận dữ cho phép hạ nhân cung cấp đồ để nấu cơm, nên Tố Doanh cũng ăn gì. Nàng đoán chừng phụ thân nhẫn tâm để nàng đói chết, càng để chuyện nàng uống thuốc xảy ra. Quả nhiên, qua hai ngày, Tố lão gia bị những người bên cạnh khuyên nhủ liền mềm lòng. Như vậy lại tiếp tục theo lẽ thường đem cho Vương Thu Oánh đem nguyên liệu đến để Tố Doanh nấu cơm, Tố Doanh lại đúng hạn uống thuốc, tất cả lại khôi phục trạng thái bình thường. Nhưng Tố Doanh biết phụ thân chết tâm, Tố lão gia cũng biết ông chắc chắn tìm được phương pháp khiến Tố Doanh khuất phục.

      Uống thuốc của Vương Thu Oánh được tháng, quả Tố Doanh nhìn thấy bạch y nữ nhân kia nữa. Nhưng Vương Thu Oánh vẫn hài lòng, tiếp tục tìm tòi nghiên cứu nguyên nhân bệnh trạng của Tố Doanh. Nàng đem tất cả những đồ vật hay thức ăn mà Tố Doanh thường ngày sử dụng ra xem xét kĩ càng, sắp xếp thành danh sách, chính sắp xếp đó lại làm cho Tố Doanh lần nữa thấy nữ nhân áo trắng kia.

      Tố Doanh thấy nàng mấy ngày này vẫn tận tâm tận lực, cũng đối với nàng thêm vài phần tin cậy. Năm ngày sau đó, Tố Doanh lại thấy bạch y nữ nhân kia xuất từ phía xa, giống như muốn điều gì đó nhưng sau lại thôi. Nếu là ngày trước, Tố Doanh với bất kỳ ai, lần này lại đem việc với Vương Thu Oánh.
      Vương Thu Oánh biết được tình huống này, cau mày nghĩ ngợi hồi lâu, lại vùi đầu suy nghĩ ngày, hôm sau hình như phát được điều gì đó, mặt mày tự tin đến tìm Tố Doanh.

      "Tiểu thư có biết, người ở Miền Nam muốn học tập chế hương, trước khi bái sư đều phải có thời gian tháng ở trong phòng đốt hương, ghi chép lại về việc mỗi canh giờ đốt hương liệu nào. Sở dĩ làm như vậy, là để xem xét khứu giác của người muốn bái sư, hai là để xem người đó đối với các loại hương liệu đặc biệt có phản ứng khác thường nào ." Vương Thu Oánh bình tĩnh hỏi: "Nghe tiểu thư bái sư là vị xuất từ danh môn cao thủ. biết sư phụ ngài có từng làm khảo nghiệm tương tự như vậy đối với tiểu thư ?"

      Tố Doanh trước kia từng nghe về chuyện này, nhưng chưa bao giờ để ở trong lòng. Nghe Vương Thu Oánh hỏi như vậy, nàng do dự lắc đầu, tiếp theo cười : "Sư phụ ta . . . Là bị người khác bắt buộc nhận ta làm đồ đệ. Bất kể ta là nhân tài hay gỗ mục đều phải thu nhận ta, cần phải làm mấy việc khảo nghiệm kia."
      "Như vậy tiểu thư cũng biết huân thảo khiến ngài sinh ảo giác?"

      Tố Doanh sửng sốt, ngơ ngác nhìn Vương Thu Oánh : " có ai vì đốt huân thảo mà sinh ra ảo giác . . . Huân thảo phải loại hương liệu gây ra ảo giác."
      "Nhưng mà tiểu thư là ngoại lệ." Vương Thu Oánh khẳng định : "Ngài phải biết, người với người thân thể bất đồng."

      "Chỉ là bởi vì huân thảo?" Tố Doanh trong lòng ra là kinh ngạc hay tin, chẳng biết tại sao, nhất thời còn có cảm giác mất mát.

      "Tiểu thư ngại hãy thử chút, xem nếu như bao giờ đụng vào huân thảo nữa có còn xuất ảo giác nữa ?" Vương Thu Oánh tràn đầy tự tin mỉm cười khiến Tố Doanh thể tin.

      Tố Doanh chần chừ gật đầu, từ đó về sau liền đem toàn bộ huân thảo bên người vứt bỏ.

      Vậy mà giống như là để thị uy, bạch y nữ nhân kia qua vài ngày nữa lại tươi cười xuất trước mặt Tố Doanh.

      "A Doanh!" nàng mỉm cười : " ra trong lòng ngươi cũng muốn ta chỉ là ảo giác, đúng ? Nếu như mà ta là quỷ thần, như vậy ngươi có lẽ là con cưng của trời; nếu như mà ta là ảo giác, vậy ngươi cũng chỉ là bệnh nhân mà thôi! Ngươi cũng muốn chấp nhận việc ngươi là bệnh nhân, đúng ?

      Tố Doanh lại ra xuất của nữ nhân áo trắng cho Vương Thu Oánh biết, Vương Thu Oánh biết được sau cũng nổi giận, lại lần nữa vì Tố Doanh tìm kiếm nguyên nhân bệnh khác.

      Hôm nay, Vương Thu Oánh hỏi mấy câu hỏi để chẩn bệnh cho Tố Doanh thấy Hiên Nhân cầm phong thư lảo đảo chạy vào. Tố Doanh thấy nàng kích động, chuyện gì xảy ra liền cầm bức thư lên xem, ra là thư của Tố Táp.

      Tố Táp mới tới Tây Thùy viết phong thư về, khi đó vẫn còn nghĩ Tố Doanh là kẻ điên, nên nàng cũng lười để ý đến . Sau lại bớt giận, từng viết qua mấy phong thơ, nhưng Tố Táp cũng có hồi . Tố Doanh biết chiến ở Tây Thùy căng thẳng, có thời gian rảnh rỗi, liền mong mỏi hồi của nữa.

      Lúc này thấy Tố Táp gửi thư, Tố Doanh tràn đầy tâm vui mừng, ai ngờ mở ra xem, bút tích của Tố Táp run rẩy, cơ hồ khó có thể phân biệt. Tố Doanh vội vàng đọc thư, mới biết ca ca lúc viết thư, bị trọng thương, hôn mê năm ngày mới tỉnh lại. Nhìn lại, là chuyện của hơn mười ngày.

      Lòng Tố Doanh đau như dao cắt, thấy từng câu từng chữ của ca ca đều là lo lắng cho thân thể của nàng, nhịn được lệ rơi đầy mặt. Nàng đem tình hình sơ lược qua với Vương Thu Oánh, Vương Thu Oánh vừa nghe cũng biết tình huống hung hiểm, khỏi cũng biểu mặt. Tố Doanh nhìn thấy biểu của nàng như vậy, hiểu mạng của ca ca lần này treo lơ lửng, càng thêm đau lòng muốn chết.
      Tố lão gia cũng nhận được tin về Tố Táp, biết được ở chiến trường bị thương, cũng gấp phải xoay vòng vòng, vậy mà nước xa khó cứu lửa gần, gấp cũng có biện pháp. Cũng may trong phủ có thần y Vương Thu Oánh, Tố lão gia theo như đề nghị của nàng hỏa tốc chuẩn bị rất nhiều dược liệu quý, sai người chuyển tới biên thùy cho Tố Táp, chỉ cầu giữ được tính mạng của .

      Tố Doanh vì thương thế của ca ca mà ăn ngủ yên, dường như cũng muốn bị bệnh, may mắn đến hai ngày lại nhận được tin. Phong thư này chữ viết thanh tú chỉnh tề, nội dung là Tố Táp sau khi viết bức thư trước được ba ngày hạ sốt, chịu đựng qua kiếp, chắc hẳn có gì đáng ngại, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng bình phục. Lòng dạ Tố Doanh lúc này mới để xuống, nhìn lại lạc khoản của thư này, lại viết"Thịnh Nhạc chấp bút" bốn chữ, khỏi kinh ngạc. ngờ nữ tướng cùng Tố Táp xuất chinh dẹp loạn lại là Thịnh Nhạc công chúa, lại còn viết giùm thư gửi về nhà. Tố Doanh tiện phỏng đoán, chỉ nghĩ may mà ca ca vô , nàng cũng đem chuyện này tạm để bên.

      Nhưng mà Tố lão gia lại muốn buông tha nàng, tức giận phát tiết lên Tố Doanh: "Người thân nhà người ta ra chiến trường, người nhà đều là lưu luyến rời, duy chỉ có ca ca ngươi xa biên quan, ngươi cũng thèm câu đau lòng, còn khích lệ ! Ngươi mấy ngày trước tinh thần ổn định, ta liền gì ngươi, nhưng ngươi xem tại? Chiến trường là nơi lấy mạng người! Ai. . . . . . Nếu chúng ta ở trong triều có người, cần gì khiến A Táp chịu khổ."

      Tố Doanh vốn ngưỡng mộ những vị danh tướng trong sử sách, suy nghĩ ca ca mình cũng phải là người tầm thường, nghĩ khích lệ ra chiến trường tạo dựng danh tiếng. Hôm nay thực đầm đìa máu tươi đặt ra ngay trước mắt, nàng mới biết chiến trường thực hung hiểm, trong lòng cũng sợ mấy phần, huống chi nàng chỉ có vị huynh trưởng cùng mẹ duy nhất này nên khác với các vị huynh trưởng khác. Liền hỏi: "Ca ca khi nào có thể trở về?"

      " biết!" Tố lão gia tức giận đáp câu, càng quyết định muốn đem Tố Doanh tiến cung, để tránh mấy hài tử ngày sau cũng chịu đựng khó khăn này.

      Tố Doanh lòng lo lắng cho ca ca, mỗi ngày đều viết thư cho , còn tâm trí đâu suy tính chuyện khác. Cho đến khi Tố Táp đích thân viết thư hồi cho nàng, chứng minh thân thể có dấu hiệu bình phục, nàng mới an tâm.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 31.2

      Tháng sáu khi Tố Táp trúng mai phục, Tướng phủ tặng ngó sen non , cố ý là quà cho Tố Doanh , còn hỏi thăm thân thể của nàng có khởi sắc . Tố lão gia biết Tướng phủ vô duyên vô cớ tặng lễ vật, liền chuẩn bị rất nhiều quà đáp lễ, tự mình đem Tố Doanh tới cửa lời cảm tạ.

      Tố Doanh căn bản muốn bước vào cửa Tướng phủ bước nào nữa, nhưng quan hệ của nàng gần đây cùng phụ thân gần đây quá căng thẳng, muốn xảy ra mâu thuẫn hơn nữa, chỉ đành phải gượng gạo cùng.

      Tố Lan biết tỷ tỷ muốn giao thiệp với người trong Tướng phủ, chờ nàng chào hỏi qua Tể Tướng, tìm lý do kéo nàng đến trong phòng mình, để cho nàng trông thấy cặp đôi hài tử của mình.

      "May mà muội cứu ta, kéo ta đến đây." Tố Doanh vừa trêu chọc con trai muội muội trong ngực, vừa buồn rầu : "Ta cảm thấy rất phiền phức khi đứng trước mặt cha chồng muội."

      "Nhưng nghĩa phụ của tỷ rất mong nhớ tỷ!" Tố Lan cười khanh khách : "Từ lần trước tỷ rồi, ông còn cố ý quay lại với muội . . . Muội có thể nhìn ra được là ông ấy còn có điểm thưởng thức tỷ."

      Đứa trẻ mà Tố Doanh ôm kêu lên tiếng, nàng vội cúi đầu dỗ dành, thuận miệng hỏi: "Ông ta gì vậy?"

      "Ông tỷ là người thú vị, rất thích lòng can đảm của tỷ. Tỷ tỷ! Tỷ lần đó làm chuyện gì có can đảm. Sao muội biết?"

      Đáy mắt Tố Lan trước khi xuất giá cũng thường xuất tia ánh sáng như vậy, Tố Doanh vừa thấy liền tăng thêm mấy phần cẩn thận, nhanh chậm đáp: "Ta nhớ lắm . . . Có lẽ là ông ấy chuyện ta dám chống đối ông ấy."
      "Cùng cao hương kia có liên quan?" Giọng Tố Lan nhanh chậm, giống như rất tùy ý, nhưng Tố Doanh lập tức cảm thấy khẩn trương… Muội muội của nàng cũng vì lấy chồng sinh con mà trở nên ngu độn.

      đợi Tố Doanh lựa từ ngữ giải thích, Tố Lan cười cười: "Muội phải muốn truy hỏi tỷ đến cùng, chỉ là, tỷ tỷ lần sau nếu có việc cần dùng tới muội muội, cứ với muội muội tiếng, nếu muội muội chẳng hay biết gì, ngu ngơ thua thiệt biết làm sao."

      Tố Doanh tự nhận thấy mình lần trước làm việc quá kích động, đúng là để cho muội muội gánh chịu nguy hiểm, vì vậy cười cười tỏ vẻ xin lỗi, : "Quở trách hết cha chồng muội, trượng phu muội, phụ thân rồi lại đến ta? Muội mà bị thua thiệt sao? Muội muội là cát nhân thiên tướng, luôn có thể biến nguy thành an, còn có thể hưởng phúc tới cuối đời."

      Tố Lan thành khẩn lắc đầu : "Dựa vào vận số của mình cùng với quan tâm thương của tỷ tỷ muội mới có thể thoải mái trong lòng." xong liền cầm lấy tay Tố Doanh, lại thần thần bí bí : "Tỷ tỷ có biết Tể tướng đại nhân lần này gọi phụ thân đến là vì chuyện gì?"

      " biết." Tố Doanh chỉ lo vùi đầu trêu chọc tiểu hài tử.

      Tố Lan khẽ nhíu mày, : "Là về nhị ca… Muội còn tưởng rằng, nhị ca thường tới nịnh bợ Tể Tướng, chỉ là muốn mưu cầu chức vị, ngờ, ra là bởi vì Tạ gia thân sinh ít con cái, người cuối cùng lính bị chết trận ở Tây Thùy." Nàng tựa như giỡn : "Nhị ca quan tâm đến Tố gia nữa rồi, muốn quay về nhận tổ quy tông! Có Hinh Nương ở bên cạnh giúp, Tể tướng gật đầu đồng ý giúp cùng phụ thân chuyện."

      Tố Doanh sửng sốt, nghe Tố Lan lại : " cũng là, chọn đúng thời điểm này. Nếu theo nhà chúng ta có tương lai lắm mà. . ."

      "Có ý tứ gì?" Tố Doanh cảnh giác hỏi.

      Tố Lan khẽ mỉm cười: "Theo muội thấy, tháng Giêng Từ Minh năm thứ ba, phụ thân làm cho ăn món quà sinh nhật là cái mô hình kia, năm nay cung điện chắc sắp vào tay nàng rồi."

      Từ Minh năm thứ ba, Tố phủ tặng quà sinh nhật cho Đan tần là tòa tượng gỗ Đan Xuyến cung, mà Tố Doanh cùng Tố Táp chính là hai người làm ra.

      " chứ?" Tố Doanh trông mong cuộc tranh giành hậu vị trong cung sớm có kết quả để tránh cho mình cả ngày lo lắng đề phòng.

      "Muội đoán mò thôi. tại với tình hình hậu cung giờ, người có thể đảm nhiệm trách nhiệm nặng nề này cũng nhiều." Tố Lan hạ thấp giọng cười cười: "Chỉ là, nhị ca cũng là vọng tưởng. muốn ra khỏi nhà chúng ta, đổi lại họ Tạ, chỉ là công tử gia đình bình thường, đừng mong có thể lấy được tỷ tỷ."

      "Muội nhăng cuội gì vậy?" Tố Doanh bị nàng chọc giận, đem đứa bé trả lại cho nàng, : " mình ngươi suy nghĩ lung tung ! Ta chuyện với ngươi nữa, nếu người khác cho rằng ta lại phát bệnh."

      Nàng làm bộ phải , vừa vặn nha hoàn vào : "Tướng gia mời lục tiểu thư qua bên kia hàn huyên chút."

      Tố Doanh vừa nghe liền cảm thấy nặng nề, nhưng mình ở trong nhà người ta, thể cứ làm theo ý mình, còn cách nào khác là theo nha hoàn kia quay lại hành lang ở vườn hoa, tới thư phòng yên tĩnh của Tướng phủ.

      Nàng cho rằng phụ thân có lẽ cũng ở đây, ai ngờ trong thư phòng chỉ có Cư Hàm Huyền thản nhiên ngồi đọc sách. Tố Doanh vừa ngửi thấy trong thư phòng có mùi hương thoang thoảng, cũng có chút rầu rĩ, nàng gần đây vẫn động vào hương liệu, chỉ sợ lại ra ảo giác.

      " mở cửa thông gió lúc lâu, còn vấn đề gì đáng ngại chứ?" Cư Hàm Huyền thấy nàng đứng chần chừ ở cửa, từ từ : "Nghe phụ thân ngươi , về sau ngươi thểđộng đến hương liệu nữa. Đáng tiếc cho tay nghề của ngươi! Sau khi ngươi làm phụng hương nữa, hoàng hậu thường nhắc tới hương liệu ngươi điều chế rất nhiều lần! Tất nhiên chuyện này là chuyện trước khi bị phế truất rất lâu."
      Tố Doanh biết tại sao Cư Tể tướng lại nhắc tới phế hậu, yên lặng tiến lên hai bước, hành lễ.

      Cư Hàm Huyền tỉ mỉ quan sát Tố Doanh, khiến nàng nhớ lại lần đầu tiên gặp mặt của hai người sau đó thời điểm ông nhận nàng làm nghĩa nữ thời cũng từng nhìn nàng như vậy, trong ánh mắt có phần lạnh lẽo, mang khí thế bức người.

      "Lời của ngươi lần trước, ta cũng chưa hoàn toàn tin." : "Mà ta cũng biết, ngươi có bản lĩnh có chuyện mà bịa đặt. Cho nên, ta liền cho người điều tra. . . Ngươi cũng sai."

      "Tại sao đại nhân muốn với ta những chuyện này?" Tố Doanh có chút lo lắng.
      Cư Hàm Huyền cười cười: "Ngươi gieo hạt sau đó hái quả, mà muốn biết nó lớn lên như thế nào sao?"

      Khóe miệng Tố Doanh nhàng nhếch lên, nhưng gì.

      "A Doanh, ngươi mượn tay của ta thay ngươi báo thù cho muội muội, tại đến thời điểm hồi báo rồi. Ngươi chẳng lẽ cho là ta ngu ngốc đến mức chỉ vì câu của ngươi mà có thể định đoạt mọi chuyện chứ?" Cư Hàm Huyền đứng lên, tới bên cạnh Tố Doanh, mỉm cười nhìn chăm chú vào ánh mắt của nàng : "Ta cũng muốn ngươi làm chuyện cho ta."

      Sắc mặt của Tố Doanh khẽ trắng bệch, cố chối cãi: "Tố Doanh chỉ là trước mặt đại nhân vô ý câu. Chuyện phế hậu lớn như vậy, là đại nhân thúc đẩy. Chủ ý là do đại nhân định đoạt, Tố Doanh có tài đức gì? Sao có bản lĩnh mượn tay đại nhân?"

      Cư Hàm Huyền cười tiếng dài: "Ta thưởng thức người khác có dung khí dám cùng ta tranh luận, nhưng ta cũng luôn cho bọn họ biết, ta thưởng thức, cũng có nghĩa là ta cho họ có cơ hội lựa chọn bất cứ điều gì."

      Tố Doanh cắn răng, hỏi: "Đại nhân muốn ta làm cái gì?"

      "Ta nghĩ, Tố Táp có qua cho ngươi là ta đảm bảo đảm đem ngươi lên vị trí Thái tử phi." Cư Hàm Huyền mỉm cười , " tại, ta muốn ngươi đến bên cạnh người khác, làm chuyện ngươi vốn nên ở bên cạnh Thái tử nên làm."

      Tố Doanh chợt thất sắc, giọng : " . . ."

      Cư Hàm Huyền sớm biết nàng phản ứng như vậy, nhanh chậm hỏi: "Ngươi cái gì?" đợi Tố Doanh mở miệng trả lời, ông ta thu lại nụ cười, lạnh lùng hỏi: "Nghe , ca ca ngươi trước đó vài ngày bị trọng thương?"

      Suy nghĩ của Tố Doanh loạn lên, lại nghe ông ta như vậy, khỏi ngớ ngẩn.

      "Ngươi cũng biết, chuyện ra chiến trường là do quyết định, nhưng có thể trở lại hay lại thể quyết định." Vẻ mặt Cư Hàm Huyền lạnh lẽo, chậm rãi : "Có tin hay …Nếu như chết trận, ta có thể để cho chết già ở biên thùy?”

      Tố Doanh vừa tức giận vừa đau lòng, nước mắt tràn mi.

      "A Doanh, ngươi đề nghị ca ca ngươi làm việc ngu xuẩn. tại, chính mình nên là người thông minh để đưa ra quyết định." Cư Hàm Huyền vỗ bả vai Tố Doanh: "Sau khi trở về, cố gắng theo Thôi tiên sinh, học tập tốt hơn, nhanh hơn. Nếu , có lẽ ta thay đổi chủ ý, đem việc tốt này cho vị tiểu thư khác của Tố thị”.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 32.1: Mùa hè trôi qua

      Bốn ngày cuối cùng của tháng sáu, toàn bộ kinh thành ngập trong cơn mưa xối xả. Dĩ nhiên, những người nhàm chán theo thường lệ lại đem trận mưa này cùng kiếp số năm nay liên hệ với nhau. Mưa to bắt đầu dừng lại vào đêm hôm đó, ánh trăng rất sáng, có vệt đen nào như thường lệ. Với tượng kì quái này, Tinh quan xem xét, sau đó kết luận: giữa tháng nhưng hình thỏ cùng hình cóc (*) chợt thấy, nguyên nhân là do thiếu hụt trong cung, phải làm nhanh chóng lập hậu.

      (*): Người Trung Quốc có quan niệm vệt đen trong mặt trăng là Thỏ Ngọc hay Thiềm Thừ (con cóc)

      Phế hậu bị phế cũng lâu nhưng trong triều vẫn có người vì nàng biện bạch, hy vọng Hoàng đế đón nàng hồi cung. Tố Doanh nghe thái tử Duệ Tuân từng ở trước đại điện quỳ thẳng hai ngày hai đêm ăn uống, để tố oan cho mẫu hậu , cuối cùng bị Hoàng đế sai người dùng biện pháp mạnh đuổi về giam lỏng ở Đông cung, sau đó ở trong Đông cung ngừng ngâm thơ, viết văn, uyển chuyển phân trần, ý đồ đả động phụ hoàng của . Nghĩ đến bộ dạng quỳ mãi chịu dậy ở đại điện cùng với bị giam lỏng đau khổ ở Đông cung, Tố Doanh khỏi khổ sở vì .

      Cũng có người dâng tấu lên Hoàng đế, cầu đón những tú nữ được chọn về nhà đợt trước bổ sung vào Hậu cung. Nhưng Hoàng đế lại hờ hững, biết nghĩ cái gì. biểu thị thái độ, quần thần khó có thể an tâm, ngừng suy đoán tâm tư của , mỗi ngày đều đưa ra những ý kiến mới, muôn hình muôn vẻ.
      Mùa hè này đối với rất nhiều người mà , thể nghi ngờ dài đằng đẵng và tràn đầy những khó khăn.

      Lúc sắp tối, nắng nóng dần tan. Vịnh Hoa đường ve kêu râm ran, Tố Doanh ngồi thất thần lắng nghe, vẫn là tư thế ngồi chuẩn xác, lưng thẳng tắp nhưng tâm biết trôi dạt đến phương nào. Thôi tiên sinh thấy tinh thần nàng lơ lửng, liền đem tập phú trong tay khép lại, lẳng lặng nhìn nàng.

      Tố Doanh cũng biết tiên sinh dừng giảng bài, vẫn ngồi yên thất thần. Thôi tiên sinh nhàng lắc đầu mỉm cười, : "Thực đạm bạc mà ít ham muốn, chỉ cần vui vẻ mà ngâm nga —— ta nhớ là tiểu thư rất ưa thích Trần vương phú."

      "Khổ Hoàng Tước chế tác hại này, hoạn Đường Lang mạnh phủ."(*) Môi Tố Doanh khẽ nhúc nhích, thanh nhàng chậm chạp: "Cẩn thận từng li từng tí nấp ngụy trang sau đám lá, lại tránh khỏi bị kẻ đứng phía sau tóm gọn. Vốn có cánh lại khó có thể bay cao . . . 《 Thiền phú 》ta vẫn thích nhất … bởi vì quá mức vô vọng."

      (*) Ý tránh được bọ ngựa ở phía trước còn có chim sẻ ở đằng sau.

      Thôi tiên sinh thấy tâm tư nàng ở Vịnh Hoa đường, nên quyết định: "Hôm nay dừng lại ở đây . Văn thơ vốn là sở trường của tiểu thư, về phần sử truyền, tiểu thư nghe nhiều nên thuộc, rất có tâm đắc, cũng cần nhiều làm gì. Bắt đầu từ ngày mai, ta với tiểu thư cùng đọc Chư Tử."

      Tố Doanh cũng mấy nhiệt tình, lạnh nhạt : "Những thứ này ta cũng từng đọc qua."

      "Có số thứ, học cả đời cũng đủ." Thôi tiên sinh cũng chê trách.
      Tố Doanh cười tiếng: " như vậy, ta sao lại có thể dùng vài ngày ngắn ngủi mà học hết? Học xong Chư Tử, còn có cầm kỳ thi họa, cưỡi ngựa bắn cung thao lược . . ."
      “Vẽ bức tranh chỉ là để gửi gắm tình ý sâu đậm, nếu muốn ngắm cảnh, trong cung ắt có đào kép, họa sĩ ra sức; chơi cờ cũng chỉ là nhất thời nhã hứng mà thôi, am hiểu, nhiều lắm là thể tận hứng, cũng lo ngại. Phi tần giỏi cưỡi ngựa bắn cung, đa số chỉ dùng ở khu vực săn bắn, nhưng khi đó người tay mà về, cũng có người chỉ trích. Về phần thao lược . . . Nếu cần phải giống như kỳ nữ tiền triều Hoàng Thái phi hoặc Thịnh Nhạc công chúa rong ruổi sa trường, tinh thông thao lược, cuối cùng cũng chỉ là lý luận suông." Thôi tiên sinh chút hoang mang : "Nếu hiểu được những điều liên quan đến hậu cung, cũng có tài nghệ khó mà đến gần hậu vị. Có thể , trong lúc rảnh rỗi những thứ cầm kì thi họa kia là kĩ năng để lấy lòng, nhưng ngộ nhỡ có chuyện, dựa vào chúng thể bảo vệ tính mạng. Cho dù là người tinh thông tất cả những điều như phế hậu cũng thể nào may mắn thoát khỏi nguy hiểm khi có chuyện xảy ra. Vì vậy, Chư Tử cần phải học, phải nghiên cứu tỉ mỉ."

      "Chẳng lẽ đọc hết Chư Tử là có thể bảo vệ tính mạng?" Tố Doanh cười mang chút giễu cợt: "Lẽ nào phế hậu chưa từng học qua?"
      Thôi tiên sinh thong dong đáp lại: "Nàng mặc dù học qua, nhưng chỉ học hơn nửa, cũng tinh thông. Nếu am hiểu sâu sắc sau đó phải dựa vào tài năng, chăm chăm giữ đạo lý của mình. Hiểu những đối thủ cao thấp thế nào để vừa phòng thủ vừa tiến công, nào đến nỗi hôm nay."

      Tố Doanh nghe được trong lòng phiền muộn, nghẹ ngào : "Ngài trước kia cũng dạy những tỷ muội của ta như vậy?"

      Thôi tiên sinh vẫn như cũ, mặt biến sắc, thản nhiên trả lời: "Tiểu thư cùng các nàng giống nhau.Ta dạy các nàng làm cách nào để từng bước thăng tiến trong cung còn tiểu thư ta lại dạy làm cách nào để giữ vững vị trí."

      Tố Doanh rũ mí mắt xuống, cẩn thận cân nhắc: ". . . Chẳng lẽ ngài thực cho rằng, ý đồ của Tể tướng và phụ thân ta có thể đạt được?" Nàng lẳng lặng cười tiếng: "Phía sau phế hậu phải chỉ là gia đình bình thường, bị tính kế cũng im lặng cho qua, bọn họ thế lực yếu, huống hồ còn có Đông cung ủng hộ . . . chừng ngày kia Thánh thượng hồi tâm chuyển ý, tất cả những gì phụ thân làm đều uổng công. . . . . ."

      Thôi tiên sinh nhìn Tố Doanh mỉm cười: "Tiểu thư đây là suy nghĩ viển vông sao... Nếu như đếm xỉa đến, người thông minh như ngài, quyết ra những lời như vậy."

      Tố Doanh bị ánh mắt sắc bén của nàng chiếu thẳng vào, lập tức cúi đầu.

      "Phế hậu tuyệt đối thể quay về." Giọng điệu Thôi tiên sinh có chút thương cảm, nhưng cũng giấu diếm mà : "Lúc trước là Tể tướng bảo vệ nàng, lại còn bỏ đá xuống giếng, đắc tội với nàng. Nàng nếu được quay về hậu vị lần nữa, nhất định bỏ qua Tể tướng. Cư Tể tướng bao giờ làm việc gì gây bất lợi cho chính mình nên quyết định Đông Sơn tái khởi để chuyện bất lợi xảy ra. Nghĩa phụ của ngài là người dũng cảm kiên quyết và hoàn toàn khôn ngoan."

      Tay Tố Doanh đặt đầu gối, tự chủ được run rẩy: "Đối với ông ấy, tiên sinh biết được bao nhiêu?"

      "Vốn là cũng hiểu lắm. tại, ta nghĩ, làm tiên sinh của ngài, ta cũng cần phải tìm hiểu những người liên quan…" Thôi tiên sinh trầm ổn : "Ngài nếu như đem lại niềm vui cho ông ta, ông ta đem tất cả những gì ngài mong muốn đưa đến trước mắt. Nếu như đối đầu với ông ta, ắt hẳn ông ta cướp tất cả những gì ngài có."

      Trong giây phút đó, Tố Doanh chợt nhớ tới ngày trước đọc qua kinh thư, hình như thấy người có tính cách giống như Cư Hàm Huyền (Có ai biết cái nhân vật có tính cách giống như ông Cư tể tướng này ta? Mình có tìm qua mà chả thấy ai hết)

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :