1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Một năm thiên hạ - Hoàng Anh (Full 50c Đã Có eBook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 32.2

      "Tiểu thư nếu muốn tốt cho mình —— nên đối đầu với ông ta." Thôi tiên sinh thở dài: "Đây là kiến thức cơ bản mà ta dạy qua cho tất cả các tiểu thư của Tố gia —— tốt nhất vĩnh viễn chống chọi lại vị Tể tướng này."

      Tố Doanh đứng lên, run run vén váy áo, dịu dàng : "Chúng ta chuyện khác . . . Ta nghe Tố Lan , trong cung có cao tăng khuyên Thánh thượng trai giới. Cho nên kể từ phế hậu xuất cung, hậu cung phi tần người nào có thể thấy long nhan của Thánh thượng."

      "Ta cũng có nghe về chuyện này, chắc hơn phân nửa là , nếu Đan viện nương nương cũng liên tiếp phái người Tướng phủ nhờ giúp đỡ." Thôi tiên sinh và Tố Doanh cùng nhau ra khỏi Vịnh Hoa đường, vừa vừa : " chỉ có như thế, Tinh quan còn , năm nay lành, đối với những người cầm tinh con chuột tốt cho hoàng gia. Trong cung tất cả cung nữ cầm tinh con chuột đều cho xuất cung—— nhóm tú nữ nhập cung cùng đợt với Thuần viện nương nương đều cầm tinh con chuột, còn chưa có lệnh trục xuất nhưng chỉ sợ được sủng ái. Nếu bị cho xuất cung rồi, muốn tiến cung trở lại là điều cực kì khó khăn."

      Tố Doanh cười lạnh: "Trai giới, cầm tinh. . . Những chuyện quỷ quái này là Cư Tể tướng truyền ra phải ?"

      "Tiểu thư lại ra những điều thể nóng nảy rồi. Ngài ngẫm lại …" Thôi tiên sinh cười : "Nếu là chuyện cần phải bày mưu đặt kế mới có thể đạt được mục đích, chắc chắn phải do Cư Tể tướng làm. Cứ nhìn vào việc của phế hậu, là có thể thấy khi ông ta làm việc là làm thẳng tay, bày đặt tính kế này nọ? Sợ rằng việc duy nhất ông ta phải hao tâm bày mưu đặt kế, chính là tiểu thư ngài. Mà ngài cũng cách nào cự tuyệt ông ta." Nàng dừng chút, còn : "Tiểu thư cần suy nghĩ nhiều, chuyện hậu vị, chắc hẳn định sẵn."

      Tố Doanh trầm mặc , tới bên cạnh lùm hoa tử dương(*), nàng đưa tay bẻ đóa, đặt ở chóp mũi ngửi, nhàng : "Mùa hạ . . . sắp qua rồi."
      (*) Hoa tử dương:

      [URL='https://i.imgur.com/d321cB2.jpg%5b/img']https://i.imgur.com/d321cB2.jpg[/img[/URL]]

      Đông Bình Quận vương phủ lần nữa mời Thôi tiên sinh về dạy tiểu thư phải là bí mật gì. Mặc dù Đông Bình Quận vương nhiều lần công bố Thôi Lạc Hoa chỉ ở tạm trong phủ của , tìm gia đình mới, nhưng những lời này khó có thể làm người ta tin. Cộng thêm sau khi hoàng hậu bị phế, Đông Bình Quận vương cùng Tể Tướng lại rất chuyên cần, người có lòng khó đoán được trong đó có ý đồ gì. Tố Doanh là tiểu thư duy nhất của Đông Bình Quận vương phủ duy nhất chưa gả, đối với quý tộc trong kinh thành trở nên rất nổi danh, đại đa số người chưa cần biết ưu điểm của nàng, tìm tòi thiếu sót của nàng.

      Vì vậy khi Tể Tướng lên ý định lập tân hậu chủ trì hậu cung, hơn nữa đề cập đến Đông Bình Quận vương Lục tiểu thư tài đức vẹn toàn, lập tức gặp phải rất nhiều công kích hoặc là hàm súc hoặc là trực tiếp.

      phải là bởi vì những người này sợ Cư tướng, chỉ là bọn họ càng muốn ứng cử viên cho hậu vị là nữ nhi của họ.

      phải là bởi vì Tố Doanh xuất thân tốt —— Đông Bình Quận Vương phủ cũng từng có vị Thái hậu và vị hoàng hậu.Cũng phải là bởi vì bọn họ hoài nghi tài đức của Tố Doanh. Tiêu chuẩn để đánh giá tài đức ra là hết sức mơ hồ, bọn họ cũng rất khó khăn khi lấy vấn đề tài đức này ra phán xét Tố Doanh.

      Bọn họ đưa ra lý do phản bác ràng nhất đó là: Trong kinh thành có rất nhiều lời đồn đãi rằng vị Lục tiểu thư của Đông Bình Quận Vương phủ là người điên, có hơn mười vị danh y có thể chứng minh, vị tiểu thư này thỉnh thoảng có số thời điểm ra vài lời kỳ quặc, thấy những thứ kỳ lạ —— người có bệnh như vậy căn bản đủ tiêu chuẩn để vào cung, làm sao có thể lên hậu vị?

      Tể tướng nhất phái cũng vội vì Tố Doanh mà tránh đạn, chỉ ngẫu nhiên đáp lại công kích của bọn họ. Vì vậy những người có hảo cảm với Tố Doanh càng được thể đem nàng thành kẻ ra gì. Nếu người Tể tướng đề xuất có hy vọng, những người ủng hộ phế hậu cũng lần nữa dấy lên, dâng tấu khẩn cầu đem phế hậu đón về.

      Phe phái trong triều căn bản được chia ra theo nhóm cách ràng, hở chút lại tranh cãi ầm ĩ, liên tiếp ngừng. Hoàng đế thèm để ý tới tấu chương lập hậu, kết thúc trai giới. Bảy ngày sau đó lâm triều, lại gặp phải vấn đề như vậy —— đám triều thần cũng cho phép Hoàng đế thanh tâm quả dục. Điều này làm cho ngài càng thêm phiền lòng.

      Ngược lại Tể Tướng uyển chuyển nhượng bộ, khiến đông đảo triều thần có chút hiểu. Cư Tướng : "Nếu lập Đông Bình Quận vương nhi nữ là điều khó khăn lập người khác hẳn là thể. Tranh cãi ầm ỹ như vậy cũng phải là thượng sách, có lẽ hôm nay trở cho đòi đại thần trong triều thảo luận, có người tốt hơn để chọn, lại mời bệ hạ định đoạt."

      Cư tướng làm như vậy, là khiến người ta tò mò, đến Hoàng đế cũng biết trong hồ lô của mua bán thuốc gì. Ngày đó, Hoàng đế ở ngự thư phòng triệu kiến Cư Hàm Huyền, hỏi vì sao tiến cử Tố Doanh đầu tiên đáp: "Tinh quan có qua kiếp hạn năm nay cần vị có bát tự vô cùng đặc biệt để bình ổn, mà Đông Bình Quận vương lục nữ vừa lúc bát tự hợp với cầu của Tinh quan. . ."

      Hoàng đế phải người ngốc, tự nhiên biết tất cả mọi chuyện đều có những điều sau, vì vậy cũng ngạc nhiên.

      Cư Hàm Huyền thấy mặt Hoàng thượng bình thản đạm bạc, hình như có hứng thú, vì vậy thở dài: "Bệ hạ mấy ngày liên tiếp vì chuyện này mà hao tổn tinh thần, bằng tạm thời để sang bên. . . ra thần tiến cử nữ tử này, cũng chỉ là nhìn nàng dịu dàng thanh lịch lại thông tuệ nhã nhặn—— bệ hạ ra là gặp qua, nàng từng ở trong cung bên cạnh Thuần viện nương nương qua đời khoảng thời gian."

      Tim Hoàng đế đập mạnh và loạn nhịp trong chốc lát, đứng lên chắp tay yên lặng, cặp mắt nhìn vào góc u ám trong cung điện, lạnh nhạt : " ra là tỷ tỷ của Thuần viện…."

      Cư Hàm Huyền thấy Hoàng thượng còn có ấn tượng, chậm rãi tiếp tục : "Từ xưa chuyện làm phong phú hậu cung đều là xem xét đến vấn đề dòng dõi. Tiểu thư của Đông Bình Quận Vương phủ tất cả mọi người đều biết . . ."

      "Nàng quả giống như lời mấy triều thần từng , cả ngày huyễn hoặc, hành động có vấn đề sao?" Hoàng đế hỏi.

      Cư Hàm Huyền mỉm cười : "Sử sách từng có đề cạp qua, những vị kỳ nhân thường gặp được những điều mà người thường khó có thể giải thích, điều đó có gì kì quái chứ? Cùng tiên nhân trò chuyện, trong mộng gặp điềm lành mà thụ thai, chẳng lẽ đều là phán đoán? Theo ý kiến của thần, thay vì tin vào những lời bên ngoài, bằng chính mắt nhìn thấy. Bệ hạ có thể triệu kiến xem chút vị tiểu thư kia đầu óc có vấn đề như bọn họ hay ."

      Hoàng đế nhàng gật đầu cái: "Ngày mai là mười ba tháng bảy, trẫm muốn đến Tây Giao làm lễ hạ trại. Đông Bình Quận Vương cũng tiếp giá?"

      Cư Hàm Huyền vội vàng : "Vâng!"

      Hoàng đế trầm mặc chốc lát, chợt dịu dàng hỏi: "Trẫm ngày trước cũng quá lưu ý. . . Bộ dạng của nàng cùng Thuần viện tương tự sao?"

      Tố Doanh cùng muội muội Tố Hòe phải mẹ sinh ra, tướng mạo cũng quá giống nhau. Cư Hàm Huyền muốn tùy tiện đáp lại, trầm giọng : "Bệ hạ thấy liền biết."

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 32.3:

      Trước hai ngày của ngày rằm tháng bảy, còn gọi là tết Nguyên tiêu, hoàng gia bắt đầu có kế hoạch đón tết —— tối mười ba tháng bảy, Hoàng đế cùng các đại thần tiến về Tây Giao, dự định ngày 14 mở yến tiệc ở đó.

      Tố Doanh cùng phụ thân được truyền đến đây, trong lòng sớm biết ý của Hoàng thượng là như thế nào. Nàng hoàn toàn vui mừng, nhưng lại cách nào cự tuyệt, mặc dù ở nơi tưng bừng náo nhiệt này, lại chỉ thờ ơ lạnh nhạt, cách nào hòa chung khí vui tươi được.

      Trong tiệc rượu, cần hầu hạ rượu tự có hạ nhân lo liệu, Tố lão gia lại vội vàng đến trướng của Tể Tướng bái kiến, Tố Doanh có việc gì làm, nên ngồi trong trướng mình, lát thấy tay chân lạnh lẽo, mới phát nơi này vào đêm khuya lại có thể lạnh như thế.

      Nàng ra bên ngoài trướng, tránh những hạ nhân bận rộn, mình ra xa, thảnh thơi ngắm trăng. Bầu trời đêm trong suốt, mặt trăng sáng bóng như ngọc, chỉ kém chút so với lúc trăng tròn. Ở phía xa, màn đêm dường như bao trùm lên tất cả, làm cho phong cảnh cũng trở nên mông lung. cỏ, sương đêm rất nhanh làm cho làn váy cùng vớ gấm của Tố Doanh ướt nhẹp, từng đợt lạnh lẽo thấu xương thâm nhập làm nàng thể dừng bước.

      Hoa dại bên đường ở dưới ánh trăng nở rộ, màu trắng của cánh hoa mỏng manh, có ánh trăng chiếu vào, giống như trong suốt. Tố Doanh cúi người hái đóa hoa, giơ lên soi ánh trăng, muốn nhìn chút thực có phải óng ánh trong suốt, nhưng chẳng kịp chờ nàng xem ràng, chợt có tiếng sào sạt của vạt áo quét lên thảm cỏ, sau đó có người gì đó, mơ hồ nhắc tới tên Tố Doanh, lại có người khẽ cười tiếng.

      Tố Doanh kinh ngạc xoay người, hoa trong tay rớt xuống mặt đất, nàng quỳ xuống hành lễ: “Hoàng thượng vạn tuế!"

      Hoàng đế, Thái tử cùng hai hoạn quan, hai cận vệ, cũng nhàn nhã dạo dưới ánh trăng.

      "Ban đêm sương lạnh, đứng lên ." Hoàng đế xong, tới bên cạnh Tố Doanh. Vị hoạn quan lanh lợi hái được đóa hoa đưa đến tay Hoàng đế, Hoàng đế liền cười cười với Thái tử: "Lúc ta còn rất , cũng thích đem những đóa hoa gần như trong suốt đặt ở trước mắt, cho là nhìn như vậy thế gian thay đổi, trở nên mỹ lệ hơn. . ."

      Hoàng đế vân vê đóa hoa, rãi đưa qua mắt, thở dài : "Hoa giống nhau, nhưng thế gian từ trước đến nay vẫn là như vậy." Vừa buông tay, đóa hoa liền bay xuống trước mặt Tố Doanh. Ánh mắt của Hoàng đế cũng di chuyển theo quỹ đạo rơi của đóa hoa, nhìn chăm chú vào mặt của Tố Doanh, ôn hòa hỏi: "Ngươi là Tố Doanh?. . . Ngẩng đầu lên."

      Tố Doanh cúi đầu, từ từ ngửng lên, nhìn thấy ánh mắt nhu hòa của Hoàng đế —— đưa lưng về phía ánh trăng sáng bầu trời nên Tố Doanh thấy vẻ mặt của , duy chỉ thấy Hoàng đế có đôi mắt nhu hòa yên tĩnh, giống như trong hồi ức của nàng.

      Hoàng đế quan sát lát, nhàng gật đầu, tựa như mê man : ". . . Mặt mày đều giống như . . ." thanh trầm thấp, như có như .

      Tố Doanh biết nàng giống ai, chỉ nghe ra là khen ngợi, liền khẽ cúi đầu.
      "Thời gian còn sớm, ở chỗ hoang vu thế này, khuê nữ nên lang thang ở bên ngoài. Mùa hạ . . . sắp qua , nên đêm hơi lạnh." Hoàng đế xong, truyền lệnh cho hoạn quan bên cạnh: "Đưa nàng trở về."

      Tố Doanh cảm tạ ân điển, đứng lên muốn , chợt nghe Đông cung thế tử hỏi: "Ca ca nàng gần đây có khỏe ?"

      Nàng xoay người lại nhìn Thái tử cái, phát vẫn còn lưu luyến, hình như muốn cùng nàng thêm mấy câu. Tố Doanh vội tránh ánh mắt của , khom người trả lời: "Hồi bẩm Điện hạ, ca ca kể từ khi được Điện hạ tiến cử đến biên quan, vẫn cẩn trọng, e sợ cho phụ tin tưởng của Điện hạ . . . Lúc trước mặc dù có bị thương nhưng gần đây tốt hơn nhiều."

      Thái tử thấy nàng hơi câu nệ, đối đáp thận trọng, lẩm bẩm : "Vậy tốt . . ."

      thanh của tự nhiên vui, Tố Doanh có chút bận tâm, nhưng nhiều người nhìn trừng trừng, nàng cũng tiện nhiều, lại hành lễ với rồi mới cúi đầu rời .

      Nhưng nàng có cảm giác nóng bỏng sau gáy, biết là ánh mắt của người nào mực rơi vào nơi đó. . .

      Thịnh yến Tết Trung Nguyên cũng bởi vì bên cạnh Hoàng đế thiếu hụt vị hoàng hậu mà nhạt hòa. Trừ Tố Doanh, còn có mấy vị thiếu nữ quý tộc Tố thị cùng phụ huynh cũng đến, mượn cơ hội để bái kiến thiên nhan. Hoàng đế đối với mấy thiếu nữ này đối xử như nhau, Tố Doanh cũng được hưởng đối đãi gì đặc biệt. Thấy như vậy, Tố lão gia mặc dù có Tể Tướng chống lưng, vẫn tránh được bồn chồn trong lòng.

      Tố Doanh ngược lại rất thản nhiên —— nếu là Hoàng đế vừa ý nên chọn nàng, như vậy ai cũng có thể trách nàng. Coi như phụ thân càu nhàu khoảng thời gian, có lẽ cũng có ngày hết hy vọng.

      Nhưng rạng sáng ngày mười sáu tháng bảy, sau khi hạ lễ, lúc các quý tộc sắp sửa quay lại kinh thành, Tố Doanh chợt nhận được phần quà tặng.

      Hoạn quan mặc áo vàng cũng kiêng dè người khác, qua lại trước mặt những người khác, cười mỉm đem cái hộp kính tròn khảm gỗ lim, giao đến tận tay Tố Doanh. Tố Doanh thấy sắc phục của là ngự tiền Thái giám cảm thấy tâm thần thấp thỏm, khi mở hộp ra, lại càng biết mình nên buồn hay vui.

      Trong hộp tràn đầy những đóa hoa màu trắng, mỗi đóa đều mang giọt sương, trong sáng thuần khiết, mùi thơm bay ra ngào ngạt.

      Hộp quà cũng có kèm theo câu chữ nào. Vậy mà cần bất kỳ ngôn ngữ nào, mỗi người đều biết tâm ý của Hoàng đế.

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 33: Đại hôn

      Chuyện trong cung có khi rất đơn giản, chỉ cần ám hiệu, tất cả mọi người đều hiểu ý, cần phải nhiều. Nhưng có khi lại rất phức tạp, dùng những lễ nghi phiền phức đến mức khó tin để làm những chuyện thực rất đơn giản.

      Hỉ nương của Hoàng gia vào ngày mùng ba tháng tám tới cửa chúc mừng, mặc dù Tố lão gia sớm đoán được chuyện này nhưng vẫn kìm được vui mừng.

      Lễ nạp hậu định vào mười ba tháng tám. Tố Doanh khi nghe cảm thấy thời gian có vẻ quá gấp gáp. Nhưng thời gian của Hoàng gia khá khác biệt so với dân gian, khó có thể thương lượng. Huống chi Tố lão gia sợ đêm dài lắm mộng, chỉ ước gì Tố Doanh sớm tiến cung. Hỉ nương vừa ra khỏi phủ, Tố Doanh bị Thôi tiên sinh và nhóm những nữ quan trong cung làm nhiệm vụ giám sát, bắt nàng chuyên cần học lễ nghi.

      Tố Doanh ra hiểu tại sao Hoàng đế chọn nàng. lần gặp nhau dưới ánh trăng nửa sáng nửa tối, Hoàng đế câu vô nghĩa làm người ta hiểu, lại làm cho nàng còn có đường lui về phía sau. Nàng lén lút kể lại cuộc gặp gỡ bất ngờ này cho Thôi tiên sinh nghe nhằm hỏi nàng về nghi vấn trong lòng —— Liệu có phải Hoàng đế đối với Thuần viện còn có chút nhung nhớ?
      Thôi tiên sinh trả lời, chỉ cười : "Hoàng đế chính là Hoàng đế! Phải suy tính rất nhiều. Ngài ấy có lẽ bởi vì tiểu thư là tỷ tỷ của Thuần viện mà ban thưởng rất nhiều thứ quý giá, nhưng cũng vì nguyên nhân này mà đem luôn hậu vị cho tiểu thư. Phía trước ngài ấy vừa mới quyết định, ngay sau đó hậu vị ở trong tay tiểu thư, chẳng qua ngài ấy nhìn vào thế cục, làm như vậy để bình ổn dị nghị mà thôi. Ngoài ra, khi Cư tướng mực sắp xếp người, Hoàng đế còn có thể chọn người nào khác? Nếu như Hoàng đế chọn người khác, người đó cũng thể ngồi ở hậu vị dài lâu." Nàng dừng chút, lại : "Nhưng mà bây giờ còn có chuyện đáng để ăn mừng—— nhờ vào Thuần viện nương nương, Hoàng đế cũng bài xích tiểu thư, hình như còn có chút hảo cảm."

      Tố Doanh im lặng, đối với cuộc hôn nhân như vậy để đạt được hậu vị mà , điểm này quả đáng được ăn mừng.

      Hộp hoa đó, phải đưa cho mình nàng, mà là đưa cho rất nhiều người nhìn. Nàng sớm nên nghĩ tới.

      Mấy ngày chậm chạp trôi qua, lúc này là mồng 6 tháng 8, Tố Doanh tốn ba ngày luyện tập lễ nghi của hoàng hậu trong ngày đại hôn, học thuộc lòng những cầu rườm rà đó để tránh khi làm lễ lại lóng ngóng, cho đến sau khi dùng xong cơm tối mới rảnh rỗi. Tố Doanh vốn thích những hình thức lễ nghi xã giao khách sáo, tối hôm đó khó được chút nhàn hạ, còn phải dùng để tiếp đãi những người đến chúc tụng khách khí. Nàng ứng phó lát, nhân lúc ai để ý, lập tức chuồn mất.

      Nàng cũng có mục đích ra ngoài để làm gì, rảnh rỗi liền lững thững tới Vịnh hoa đường. Nhà chính của Vịnh hoa đường thắp đèn, Tố Doanh đẩy cửa vào, nhìn thấy mảnh u ám, chợt nhớ tới nhiều năm trước, nàng từng rất nhiều lần ở bên ngoài cửa sổ, nghe Thôi tiên sinh dạy tỷ muội của nàng. Khi đó, đối với các vị tỷ muội, cung đình gần như vậy, dường như chỉ cần chạm tay là tới, mà đối với nàng lại xa xôi như vậy.

      "Tiểu thư, ngài ở chỗ này làm gì?" Thôi tiên sinh tay cầm đuốc đến, căn phòng u tối bỗng bừng sáng, những hồi ức của Tố Doanh bị ngọn đuốc xua , giọng : "Tới nơi này tỉnh táo lát."

      "Tiểu thư mấy ngày nay quá mệt mỏi, cũng nên chú ý thân thể." Thôi tiên sinh mỉm cười : "Ngay cả Quận Vương cũng cảm thấy bất ngờ: ngày trước khi buộc tiểu thư học tập, tiểu thư vẫn còn rất mất hứng. Nay tiểu thư hoàn toàn giống như xưa, còn có cố gắng."

      Tố Doanh nhàn nhạt cười tiếng: "Mấy ngày trước, nếu giả vờ giả vịt, chọc giận Tể Tướng, chỉ sợ tiền đồ của ca ca ta khó khăn. tại, ta có lựa chọn. Nếu là chọc giận phu quân ta, tính mạng của tất cả những người thuộc Tố gia nguy hiểm, ta sao dám phớt lờ . . ."

      Thôi tiên sinh ôm mấy hộp sách, đặt lên bàn với Tố Doanh: "Có lẽ đây là thời khắc cuối cùng mà ta còn có thể dạy học cho tiểu thư —— những sách này giao cho tiểu thư, về sau chắc sử dụng đến."

      Tố Doanh tới gần thấy đó là hộp sách “Nữ giới” và hộp sách “Nữ Tắc”. Nàng cầm lên liếc mắt nhìn, đến lật cũng thèm, tiện tay ném xuống đất, cười : " có vị hoàng hậu nào dựa vào chúng để ngồi yên hậu vị."

      Thôi tiên sinh cũng để ý, đem những quyển sách nhặt lên, phất bụi, cũng cười : "Nhưng mỗi hoàng hậu đều lấy chúng ra để giả bộ bày ra lấy điểm…"

      Tố Doanh hai mắt chân thành, nhìn thẳng nàng: "Hóa ra Thôi tiên sinh dạy tỷ muội ta những thứ như vậy . . . biết tình cảnh của họ bây giờ như thế nào."

      Ánh mắt của Thôi Lạc Hoa buồn bã, giọng điệu cũng trầm xuống: "Ta từng hỏi tiểu thư, tiếc nuối lớn nhất trong cuộc đời của ngài là cái gì. Tiếc nuối lớn nhất cuộc đời ta, là dùng phương pháp dạy học trò của ta như bây giờ —— quá khứ ta dựa vào những tiêu chuẩn của minh hậu, hiền hậu dạy các tiểu thư, bây giờ ta chỉ muốn dạy cho học sinh của ta cách làm sao để sống sót." Nàng nhìn Tố Doanh, hai mắt lộ tình cảm mến hiếm thấy: "Từ xưa đến nay, làm vợ vua là khó khăn nhất. biết bao nhiêu hoàng hậu sinh ra ở dòng dõi quý tộc bị vỡ mộng cách thảm thương, hối hận vì sinh ra trong gia đình đế vương. Ta chỉ hi vọng tiểu thư về sau phải hối hận."

      Tố Doanh vuốt những quyển sách, như có điều suy nghĩ: "Thôi tiên sinh sau này có tính toán gì ?"

      "Nữ nhi của Thôi thị, cả đời chỉ có dự định, chính là dạy học cho nữ nhi của Tố thị." Thôi tiên sinh cười : ". . . . . . Đến chết mới thôi." Luôn luôn như thế: thà bị phụ thuộc vào Tố thị, tuổi già đơn, cũng nguyện phụ thuộc vào nam nhân.

      Tố Doanh dịu dàng nhìn nàng, kiên định : "Thôi tiên sinh cần lo lắng cho cuộc sống trong tương lai… Ta quyết định: dẫn theo tiên sinh vào cung."

      Thôi tiên sinh có chút ngoài ý muốn, nhưng rất nhanh mỉm cười: "Trước đây lâu, ta cảm thấy tiểu thư rất giống hoàng hậu . . . Nàng cũng đem tiên sinh của mình cùng tiến cung." Khi cùng Tố doanh về phế hậu Thôi tiên sinh vẫn cố ý xưng phế hậu là hoàng hậu, nhằm tránh được điềm xấu về hai chữ kia, nhưng mày của Tố Doanh vẫn có chút chau lại.

      "Muốn trở thành hoàng hậu, nên đem tiên sinh của mình để lại cho những tiểu thư khác của Tố thị . . ." Giọng điệu Thôi tiên sinh phức tạp, hình như có chút tán thưởng, đợi Tố Doanh gì, nàng khom người cúi đầu, kính cẩn : "Đa tạ tiểu thư."

      Tố Doanh hơi gật đầu cái —— nàng nhận cái cúi đầu này hổ thẹn. Những năm gần đây, Thôi Lạc Hoa hiểu rất Tố Doanh, nếu mang nàng vào cung, Tố Doanh thể xác định Tố lão gia làm gì với nàng.

      Rời khỏi Vịnh hoa đường, Tố Doanh nhàng bước từng bước, chậm. Ánh trăng quá sáng, nàng dùng ánh mắt cố sức nhìn những viên gạch màu lát mặt đất, cũng phải bởi vì có cảm tình đặc biệt đối với chúng, chẳng qua là cảm thấy sắp sửa rời tất cả những gì quen thuộc, có chút phiền muộn tên.
      tới lui, nàng dẫm lên cái bóng người mơ hồ liền dừng lại, men theo bóng dáng từ từ nhìn lên khóe mắt và đầu lông mày của . Dáng vẻ của rất phong độ, nhưng ngũ quan từ giống Tố lão gia, di nương hay huynh đệ tỷ muội chút nào, nhìn vào đều biết huyết thống khác. Mặc dù như thế, Tố Doanh cũng chỉ lần cảm thấy, khuôn mặt, mỗi vẻ mặt, mỗi ánh mắt của . . . Nàng vẫn luôn rất quen thuộc. Ảo giác này quá nguy hiểm, nàng cũng dám nghĩ thêm.

      "Nhị ca . . ." Tố Doanh hơi gật đầu, coi như là chào hỏi.

      Vẻ mặt Tố Chấn bình tĩnh, từ từ : "Từ ngày mai trở , muội phải cần phải gọi ta như vậy nữa."

      Rất nhiều người bây giờ cố bám lấy Đông Bình Quận vương phủ làm thân. Thế nhưng lại chọn ngày mùng bảy tháng tám nhận tổ quy tông. Từ ngày mai trở , đời cũng chưa có Tố Chấn, chỉ có Hổ Bí lang tướng Tạ Chấn.

      Tố Doanh"Ừ" tiếng, thêm gì nữa. Hai người đứng đối mặt con đường chật hẹp, lặng lẽ nhìn nhau, hình như cũng biết nên những gì. Từ xa truyền đến tiếng tiếng trống canh, Tố Doanh thở dài, lắc đầu cái, cất bước qua bên cạnh .

      Tố Chấn chợt bắt lấy cổ tay nàng khi nàng vừa định bước qua, vẫn là hướng mặt về phía trước, nhưng hô hấp lại khó mà bình tĩnh.
      Bshathuthao thích bài này.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 33.2:

      Tố Doanh cảm thấy tay truyền đến nhiệt độ cơ thể , nóng hổi, cảm thấy hơi đau lòng —— nàng cũng phải hiểu tất cả những điều làm. Nhưng nàng suy nghĩ về chuyện này rất nhiều, cũng bởi vì quá , ngay cả suy nghĩ "Nhất thời hồ đồ" cũng chưa từng có, cho nên chỉ có thể lại lần nữa lắc đầu.

      Trâm cài tóc với những hạt lưu ly đầu nhàng đụng chạm xuất thanh giòn tan, giống như là lúc nào cũng có thể vỡ.

      "Buông tay thôi. . ." Nàng .

      buông tay nàng ra, lại ôm chặt cả người nàng.

      "Vào lúc này buông tay, cả đời này thể ôm muội vào lòng . . ." .
      Tố Doanh bị lỗ mãng của làm kinh ngạc đến ngây người, biết tình cảm của sâu nặng đến mức này. Nàng muốn đẩy ra, nhưng sức thấm vào đâu so với cái ôm của ."Chúng ta mấy năm qua chỉ có gặp nhau mười bảy lần…" Tính ra vào năm nay là nhiều nhất. Ngày trước đống quân ở biên thành, ít về kinh.

      nhìn nàng, dùng thanh nhàng nhu hòa, : "Muội viết cho ta ba mươi lăm lá thư, tổng cộng mười vạn lẻ bốn trăm mười sáu chữ cái . . . Ta từng chữ từng chữ trong đó đều có thể hình dung muội làm gì, muội lo lắng điều gì, muội suy nghĩ như thế nào. Khi đọc xong bức thư thứ mười chín muội gửi, ta biết: đời này, ai có thể hiểu muội hơn ta. Bất luận như thế nào, ta muốn cưới muội."

      Tố Doanh giận tái mặt, giọng điệu lộ ra lạnh lẽo: “Thỉnh tự trọng!”

      lạnh lùngcủa nàng làm cho ánh mắt nóng bỏng của từ từ lạnh dần. Trong lúc buồn bã, Tố Doanh nhanh chân thoát khỏi, lui ra bước, quay lưng lại với .

      đường mòn lần nữa vang lên tiếng bước chân —— Thôi tiên sinh tới, ôm hộp sách lúc nãy Tố Doanh mang . Thấy cảnh tượng trước mắt, nàng sửng sốt trong chớp mắt, định thần bình tĩnh với Tố Doanh: "Tiểu thư, mặc dù rất nhiều người ; biết sai có thể sửa, sửa tốt lên thôi, nhưng có vài người thể phạm sai lầm —— vì họ có cơ hội sửa đổi."

      "Ta hiểu." Tố Doanh vào thời điểm ra hai chữ này, cảm thấy có chút mơ hồ —— nàng chợt có loại dự cảm: ra chữ "Hiểu" này, đại khái, cả đời nàng cũng sống như Thôi tiên sinh từng , thể, có tư cách gặp được Sơn Bá . . . Có vài người, nhất định chỉ có thể là bóng dáng thoáng qua trong cuộc đời.

      Nàng lẳng lặng hít sâu cái, nghiêng người bước qua Tố Chấn. còn kéo tay của nàng, nhưng giọng : "A Doanh, xin muội hãy kêu tên ta lần nữa . . . Giống như sáng sớm mùa đông năm ngoái, trước khi muội đến Đông cung ấy."

      thanh của thực bất đắc dĩ, làm cho người ta đành lòng cự tuyệt. Nhưng Tố Doanh chỉ quay mặt sang nhìn cái, ngậm chặt miệng, cách nào mở miệng. Nàng chán nản cúi đầu, lặng lẽ tiếp tục con đường của nàng, cuối cùng lời.

      Tạ Chấn hôm sau liền rời khỏi Tố phủ. Tứ phu nhân dù sao cũng hết lòng nuôi nấng , nhịn được mà rơi nước mắt. Những người khác đối với vị nhị công tử này luôn luôn xa lạ, huống chi lại có đại của Tố Doanh tới gần, cũng có vì chuyện này phân tâm.

      Tố lão gia cẩn thận quan sát sắc mặt của Tố Doanh, phát nàng cũng tỏ vẻ gì đặc biệt, vì vậy mới an tâm hơn, với nàng: "Khi còn trẻ, u mê hồ đồ là điều khó tránh khỏi, qua thời gian mọi chuyện rồi nhạt phai. Về sau, con ngẫm lại, có số việc cảm thấy là mình chỉ hồ đồ mà thôi."

      Thấy Tố Doanh thờ ơ, Tố lão gia lại : "Con là đứa bé hiểu chuyện —— về sau mỗi việc dù lớn hay đều phải càng thận trọng. Ai —— cho đến sinh hạ hoàng tử, cũng thể lơi lỏng được!"

      Tố Doanh cười lạnh: Tính toán của phụ thân là lâu dài.

      Ngày mười ba tháng tám cuối cùng cũng tới, toàn bộ gia tộc Tố thị đều tụ tập đầy đủ ở Đông Bình Quận vương phủ. Sứ giả của Hoàng gia dâng lên bữa ăn cùng với rượu ngon và sính lễ đặc biệt, sau khi cả gia tộc Tố thị lần lượt uống hoàng gia ngự tửu, mệnh phụ liền mời Tố Doanh lên xe.

      Ở nơi này tổ chức đại lễ long trọng, biết tại sao, Tố Doanh vẫn có cảm giác trống rỗng, giống như đây phải là hôn lễ của nàng, giống như buổi đại lễ này có liên quan gì đến nàng, có cũng được. Nàng từng bước, im lặng thực các lễ nghi học, bước sau nghĩ tới bước kế tiếp, ngoài ra hề có những ý niệm khác, bi thương vui sướng cũng biết nơi nào. Xung quanh hoan ca như hải (*), nàng lại chỉ là ngồi đó như ốc đảo đơn độc, tỏ vẻ trầm mặc, cách nào có thể hòa nhập vào khung cảnh vui vẻ đó.

      (*): Ý khung cảnh vui vẻ, ca múa linh đình

      Cho đến khi Tố lão gia cùng Tố phu nhân thay nhau lên bậc thang, vô cùng cung kính : "Kính chi giới chi, Túc Dạ vô vi mạng", "Miễn chi kính chi, Túc Dạ vô vi mạng" (*), Tố Doanh lúc này mới ý thức được nàng hoàn thành tất cả nghi thức trong nhà —— bọn họ chỉ còn lo lắng tối nay nàng thể làm người kia vui lòng.

      (*) Đại khái ý nghĩa của câu này là cảm tạ ân điển của Hoàng thượng, nguyện trung thành phục vụ đến cùng.

      Màn che rủ xuống, trống kèn nổi lên, con ngựa hiền lành vững vàng kéo xe hướng về phía Hoàng cung mà .

      Khóe miệng Tố Doanh nở ra nụ cười lạnh, ngồi nghiêm chỉnh, tâm trạng lơ lửng chin tầng mây, cảm thấy thân thể trống rỗng, dường như chịu khống chế của lí trí nữa, muốn động cũng thể động đậy.

      "Con rối . . ." thanh nhàng giễu cợt vang lên: "Ngươi cho rằng, thuận theo bọn , là tất cả đều có thể vui vẻ? Con rối cũng có cảm giác?"

      "Câm mồm!" Tố Doanh biết thanh kia là của ai. Nữ nhân kia tuy có hình dạng lượn lờ xuất như ngày trước nhưng vẫn quên dùng thanh tới quấy nhiễu nàng.

      Giọng của nữ nhân biến mất nhưng Tố Doanh khó lấy lại bình tĩnh.

      Trong hoàng cung còn có nghi thức càng long trọng và dài dòng hơn nữa đợi nàng, nhưng tâm trí nàng đột nhiên nhớ nổi nên làm như thế nào. Nếu là gả vào nhà người thường, làm sai điều gì, nàng cũng cần sợ —— nhiều lắm là cũng chỉ là mọi người cười đùa phen, ngày sau thành chuyện để đàm tiếu. Chọc tức nàng, nàng có thể ở trước mặt tướng công mình nũng nịu, cho phép nhắc đến … Nhưng mà hôn lễ này của nàng là đại diện cho hình ảnh của cả đất nước, là khuôn thước mẫu mực, lưu vào sử sách, truyền lại đời sau, nếu có sai lầm đều bị người đời sau soi xét.

      Tố Doanh nhất thời hoảng hốt, cố hết sức suy nghĩ, nhưng lại có số điều thể nhớ nổi.

      Vừa đến cửa cung, Tể Tướng truyền sắc ban rượu, Tố Doanh ở trong xe uống, tất cả ý niệm loạn lên trong đầu đều rất thần kỳ đều được ly rượu này làm cho trở lại bình thường.

      Cách đại điện tầm bảy mươi bước, nàng phải xuống xe, dẫm lên thảm đỏ từ từ về phía trước. đường thấy đặt bộ yên bạc, nàng vừa thấy liền biết là của ca ca Tố Táp. Trong phần nghi thức dùng yên ngựa của ca ca, biết là an ủi hay là nhắc nhở.

      Tố Doanh thầm khẽ thở dài tiếng, trong nháy mắt lúc vượt qua yên ngựa mới thực cảm nhận được, nàng từ lúc này còn là Tố Doanh, mà là Tố thị hoàng hậu.

      Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống buổi lễ long trọng tiến vào hồi cuối. Tố Doanh được thượng cung hướng dẫn vào ngự điện. Thượng thực tiến rượu, thượng thẩm thiết tiệc(mấy thứ đồ trong phòng cưới), Tố Doanh liếc mắt nhìn, trong lòng nhịn được mà lạnh lẽo, yên lặng hướng mắt nhìn xuống đất.

      Nghe cung nhân bên cạnh quỳ lạy, mặc dù đầu bị trùm lại bởi tấm khăn, nàng cũng biết Hoàng đế tới trước mặt nàng. Sau đó, Hoàng đế dắt tay nàng, lời mang nàng ngồi vào vị trí —— chỉ có hai người bên bàn tiệc, khác với đại yến mới xong, yên tĩnh đến mức có thể nghe được thanh chiếc lá rơi chạm vào song cửa sổ, cây nến đỏ trong góc cháy nổ lách tách ra hoa đèn. Bọn họ trịnh trọng nhận lấy ngũ cốc mà Thượng thực dâng lên, lại nhận lấy rượu tế điện Thần Minh, khiến bữa tối này xem ra càng giống như cuộc hôn nhân cầu nguyện, là nghi thức thần thánh, có thể bảo đảm thiên hạ ngũ cốc được mùa. Bất luận bọn họ thích hay thích mâm cỗ thịnh soạn này, cũng phải ăn vài ba miếng tượng trưng, uống qua rượu, súc miệng.

      Thượng nghi quỳ tấu “Lễ thành”, trong đầu Tố Doanh chợt trống rỗng, thân thể tự chủ được nhàng run rẩy.

      vị thượng cung dẫn Hoàng đế đến đông phòng để cởi áo bào, vị thượng cung khác đứng bên cạnh Tố Doanh, đợi nàng đứng dậy vào trong trướng. Tố Doanh yên lặng ngồi cách nào nhúc nhích, trong mắt vị thượng cung kia mang theo mấy phần trách cứ. Nàng câu nào, rón rén dìu Tố Doanh lên, kế tiếp dường như nửa kéo nàng ngồi lên ngự giường, rút mũ phượng và cởi lễ phục cho Tố doanh, sau đó liền thối lui khỏi màn trướng.

      Dưới ánh nến cả căn phòng bao phủ bởi màu hồng nhưng sắc thái ấm áp này thể nào trấn áp bớt cỗ hàn khí trong lòng Tố Doanh, làm cho nàng khi chỉ còn lớp quần áo, ngừng phát run. Tất cả cung nhân cũng lặng yên tiếng động thối lui, Tố Doanh nghe thấy tiếng cửa điện nhàng khép lại, sau đó, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh.

      yên tĩnh này làm cho tâm nàng hoảng loạn. Có người vén tầng màn trướng lên, tiếng bước chân về phía nàng, suýt nữa để cho nàng có thể hô hấp. Nàng cúi đầu, nhìn từng bước áo trắng tới trước mặt, lại từ trước mặt nàng chuyển tới bên người nàng ngồi xuống.

      Có lẽ mới vừa rồi, yên tĩnh kéo dài quá lâu, nhất thời hai người cũng biết nên bắt đầu chuyện gì.

      Hoàng đế dịu dàng kéo tay nàng đặt lên tay , lòng bàn tay ấm áp ngăn chặn run rẩy của nàng.

      Tố Doanh nhớ kỹ, trong lúc chuẩn bị hôn lễ, mỗi di nương đều truyền cho nàng rất nhiều kinh nghiệm, Thất di nương Bạch Tiêu Tiêu đưa nàng là câu : "Cả hôn lễ quá mệt mỏi náo loạn, chưa chắc có sức nhìn kỹ mặt của con —— khi chỉ còn dư hai người, con nhất định phải canh chừng thời điểm vừa nhìn con mỉm cười. Mặc kệ phu quân con về sau cưng chiều cưng chiều con, nhưng mãi quên nụ cười này của con."

      Nghĩ đến điều này, nàng muốn ngẩng đầu lên mỉm cười, chợt nghe thanh trầm trầm vang lên: "Lúc này, nàng nghĩ đến người nào?"

      Vừa nghe xong câu hỏi, tâm trí Tố Doanh liền nghĩ đến vài người, mỗi người ai cũng làm cho nàng cười nổi. giọt nước mắt đột nhiên xuất , tí tách rơi áo lụa của nàng, thậm chí nàng còn có thể cố nén lại.

      "Thần thiếp có tội . . ." Nàng giọng cáo lỗi.

      Ngón tay của nhàng lau nước mắt nàng, mơn trớn cằm, khóe môi, mí mắt rồi đuôi lông mày nàng.

      "Khổ sở cứ khóc ." bế nàng trong ngực, ôn nhu : "Chỉ là nàng và trẫm, về sau, cũng thể nghĩ tới những người đó nữa rồi . . ."

      dịu dàng của Hoàng đế khiến Tố Doanh ngờ tới, mặt của nàng dán vào lồng ngực ấm áp của , lạnh lẽo cơ thể hoàn toàn biến mất. tựa hồ nghe được tim của nàng đập dần dần bình tĩnh, vì vậy đứng dậy buông tấm màn trướng gần giường nhất xuống.

      Tố Doanh cho là mình chuẩn bị tốt, nhưng tất cả đối với nàng mà đều rất xa lạ, thân thể cùng hơi thở của khiến nàng biết làm sao. Mặc dù vuốt ve chậm rãi, nàng vẫn kìm được khẩn trương, dung nhan thất sắc. lớn hơn nàng mười chín tuổi, nhưng vẫn rất khỏe mạnh khí phách, khi khoảnh khắc kia tới nàng nhịn được rơi nước mắt, thậm chí bị sợ đến cắn chặt đôi môi quên hô hấp. chuyện, hôn hai gò má nàng, mỗi nụ hôn đều giống như cánh hoa rơi vào da thịt của nàng mềm mại, nhàng. Mà nàng đầu váng mắt hoa, chỉ có thể nhắm mắt lại, trốn tránh tất cả mọi việc trước mắt.

      Rốt cuộc trong nháy mắt, nàng chợt mở mắt mà kinh ngạc kêu lên tiếng ngắn ngủi. Dường như căng thẳng trần đầy trong từng mạch đều ở trong nháy mắt kia buông lỏng . . .

      tiếng, hai tiếng . . . Chiếc đồng hồ cát bằng ngọc chảy tí tách, Tố Doanh trợn tròn mắt biết đếm bao lâu, nhưng trong lòng chỉ lặp lặp lại " tiếng, hai tiếng". Nàng len lén xoay mặt, thấy nằm bên cạnh, ngủ yên tĩnh, hô hấp đều đặn an ổn.
      Nàng nhàng đứng dậy, muốn xuống giường, vén chăn đến gần tay lại bị tóm lấy.

      "Trời còn chưa sáng, điềm xấu." nhắm mắt .

      Nghe đêm tân hôn nhất định phải cùng gối cho đến tận trời sáng, nếu cuộc đời này khó có thể đầu bạc răng long.

      Tố Doanh chậm rãi nằm xuống, nhìn lên đỉnh trướng, thêu rất nhiều hoa phù dung.

      " ngủ được? suy nghĩ gì?" hỏi.

      Tố Doanh dám cho biết —— đầu tiên, nàng sợ nhớ được lễ nghi vào ngày mai, khi đến Đông cung, phi tần ở Đông cung cùng quần thần, trong ngoài mệnh phụ đến hành lễ chúc mừng. Định bụng dậy viết những điều đó ở nhất mảnh vải, giấu ở cạp váy trong, để tránh lúc đó bị bêu xấu.

      giống như hiểu ý đồ của nàng, nắm tay nàng nhàng : " nhớ được những lễ nghi kia cũng có vấn đề gì —— nàng là hoàng hậu, làm gì cũng có người nào có thể gì. Bọn họ xem sắc mặt của nàng mà làm việc, để nàng khó chịu."

      Tố Doanh hé miệng : "Bệ hạ đùa."

      "." nghiêng đầu nhìn nàng, cũng là cười tiếng: "Đây là kinh nghiệm."

      Khóe mắt của có nếp nhăn, vậy mà lúc mỉm cười hai mắt vẫn trong suốt như chứa làn nước mùa xuân, Tố Doanh đỏ mặt, vội đảo mắt nhìn nơi khác. "Ngủ . . ."

      giọng : "Nếu ngày mai nàng cũng chẳng có sức mà chống đỡ đâu."

      thanh của trầm trầm, giống như có ma lực. Tố Doanh rất nhanh ngủ, nhưng chỉ ngủ chưa tới hai canh giờ, lại lo lắng trong giấc mộng tỉnh lại.

      Màn cửa hơi bay bay, nhiễm sắc đỏ của mặt trời sáng sớm, Tố Doanh khó khăn lắm mới chịu đựng được đến hừng đông, rón rén bước bước xuống giường. Lần này, Hoàng đế có lôi kéo nàng, hình như cũng ngủ say.

      Tố Doanh lại quay đầu lại nhìn hai lần, mới yên mà bước thoải mái khỏi màn trướng. ngang qua bàn trang điểm,nàng thuận tay nhặt lên cây trâm cài tóc, đến trước lư hương, mở nắp ra, dùng trâm cài tóc gẩy gẩy, lựa ra khối hương liệu cháy dở.

      Ngoài cửa sổ vang lên thanh lạ, Tố Doanh sợ hãi, khẽ run rẩy, đợi thấy hình ảnh con chim xẹt qua, nàng thở phào nhõm, lại nhìn vào sâu trong màn che—— Hoàng đế vẫn có động tĩnh.

      bàn có tàn rượu đêm qua. Nàng liền đem khối hương chưa cháy hết kia, thả vào trong ly rượu sau đó nuốt xuống.

      Vị cay của rượu từ từ chảy xuống cổ họng, nàng chậm rãi thở ra hơi, rốt cuộc cũng an tâm.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 34.1: Đan Xuyến cung II

      Chuỗi hạt ngọc bích, vòng tay lam ngọc, trâm cài đủ loại, khuyên tai phỉ thúy, khuyên tai bạch ngọc. . .

      Trước khi xuất giá, mấy vị thượng cung dạy quy củ với Tố Doanh: trang phục và trang sức của hoàng hậu sang trọng cao quý, toàn thân dát vàng dát ngọc rực rỡ, tượng trưng cho trời đất núi sông, là loại trang phục những mặc vào người để thể trang trọng quý phái bậc nhất của chủ hậu cung mà còn khiến hoàng hậu hiểu rằng: người nàng chỉ là vinh hoa phú quý có gì sánh nổi,mà còn phải gánh lấy trách nhiệm nặng nề khác hẳn người khác.

      Tố Doanh từng mang cái đầu cài đầy trâm và đủ loại ngọc bội người ngồi yên hàng canh giờ trong viện, nhưng mà khi đó người nào dám để cho nàng dùng trang phục chính thức của hoàng hậu để luyện tập mà chỉ dung đồ trang sức bình thường. Các vị vừa cắm mấy cây trâm nặng trĩu lên đầu Tố Doanh, vừa : "Quá , quá !" Cho đến khi cổ Tố Doanh đau ê ẩm mới chịu dừng tay.

      Hôm nay lần đầu tiên mặc trang phục chính thức của hoàng hậu, Tố Doanh mới biết dối.

      Nhìn vào trong gương, bóng dáng lộng lẫy trong đó giống như phải là nàng, chỉ có thể nhìn thấy hào quang bao quanh bóng dáng, diện mạo chỉ còn lại vẻ mơ hồ và hoàn toàn trắng bệch.

      mùi thơm nhàng thoang thoảng bay vào điện. Tố Doanh biết là cung nữ phụng hương ở ngoài điện chờ, nàng ngửi cái, nhìn Thôi Lạc Hoa đứng gần đó, khẽ nghiêng đầu

      Thôi Lạc Hoa chăm chú để ý từng cử động của nàng, nhìn thấy ánh mắt của nàng, lập tức : "Thượng nghi, xin đem hương này đổi ."

      thanh trong trẻo nhưng lại cực kỳ vang dội trong điện yên tĩnh, vẻ mặt Tố Doanh vẫn biến sắc, những người khác khỏi vì giọng điệu chút khách khí của vị Thôi tiên sinh này mà cảm thấy kinh ngạc.

      Hai người thượng nghi nhìn nhau, cúi đầu thưa: "Nương nương, chuyện này . . . hợp quy củ. Lại , giờ lành sắp đến."

      Tố Doanh giống như mất hồn, gì, ánh mắt chăm chăm nhìn vào hình ảnh xa lạ của mình trong gương.

      "Người đặt ra quy củ biết nương nương thể ngửi mùi cỏ Huân thảo." Thôi Lạc Hoa nhìn họ mỉm cười: " tại hai vị thượng nghi biết, phải là nghĩ ra phương pháp xử lí đấy chứ."

      Hai vị thượng nghi nghe xong, vội vàng lui khỏi điện. Mùi thơm kia cũng rất nhanh bị phân tán. Khi Tố Doanh bước ra khỏi điện hai người cung nữ cầm hương ở phía trước nàng, mùi hương nhàn nhạt quanh quẩn trong gió đổi thành mùi khác.
      Ở phía bên ngoài điện, các cung nhân trải ra những tấm lụa vàng, tung bay nổi bật trong ánh nắng sáng sớm. Tố Doanh cúi đầu suy nghĩ, mặc cho hai cung nữ dìu bước những tấm lụa vàng.

      biết bao lâu, Triêu Dương điện bị khuất sau những mái ngói cong cong của các cung điện khác.

      Tố Doanh chậm rãi ngẩng đầu lên, khóe miệng tạo ra nụ cười lạnh như băng —— Đan Xuyến cung . . . Lần đầu tiên nàng nhìn thấy thực rất trang nghiêm, xa vời, nhưng hôm nay cửa chính Đan Xuyến cung lại vì nàng rộng mở.

      Lúc nhận hành lễ, quỳ lạy của tất cả mọi người, Tố Doanh cũng cần làm gì, mấy vị quan hướng dẫn nghi thức tự biết hướng dẫn lễ nghi, nàng chỉ cần nghe theo lời họ mà ngồi xuống, ở thời điểm nào đó ban thưởng quà tặng cho người này người nọ.
      Khi Thái tử thân áo bào tím, thắt đai lưng ngọc vào trong điện, Tố Doanh cảm thấy so với những lần gặp gỡ trước đây có bất đồng. Có lẽ là bởi vì nàng lần đầu tiên thấy mặc lễ phục của Thái tử, nên vẻ mặt cũng phải tỏ ra cứng nhắc lạnh lùng cho hợp với khí chất cao quý . . .

      nhìn nàng, chỉ nghe lời chỉ dẫn mà làm hành động tiến lùi, tầm mắt đạt tới nơi xa nhất nơi, ước chừng là dưới chân nàng.

      Tố Doanh nhìn thẳng phía trước, khi lui sang bên, nàng liền gật đầu ra hiệu cho cung nữ bên cạnh, đem những món quà ban thưởng ban xuống —— minh kim cung mạo, ngọc khấu trừ huyền, thanh ngọc bội (mấy cái món đồ vàng ngọc này mình lười dịch quá), tất cả đều rất trân quý, nhưng đều là nội quan chuẩn bị theo thường lệ, có cái nào nàng phải tự mình chọn lựa.

      Thái tử phi mỉm cười tiến đến, mặt mày nhõm, trần đầy vui mừng. Tố Doanh vẫn giữ nguyên biểu cảm, tuần tự làm từng bước theo chỉ dẫn của nội quan, thưởng nàng đóa kim hoa lộ ra minh .

      Phượng Diệp công chúa cùng phò mã Tố Trầm, Vinh An công chúa cùng phò mã Bạch Tín Mặc lặng yên theo thứ tự bái kiến. Vẻ mặt khinh thường của Vinh An công chúa là điều mà Tố Doanh dự kiến ngay từ đầu —— nàng quỳ lạy qua loa, miễn cưỡng chỉ có ba phần thành ý, giống như là hành lễ với hậu vị, mà phải hành lễ với Tố Doanh. Nàng thẳng thắn biểu cảm xúc như vậy thực ra khiến Tố Doanh cảm thấy khá an tâm. Về phần những người khác, Tố Doanh tỉ mỉ nhìn những lớp ngụy trang khuôn mặt của họ, nhìn ra chút nào vui mừng, cũng nhìn ra chút tâm . Kể cả đại ca của nàng là Tố Trầm cũng trưng ra bộ mặt nghiêm trang, có phần miễn cưỡng. Điều này làm cho Tố Doanh cảm thấy thất vọng, nhưng cũng có biểu mặt, chỉ là trong lòng thầm tự giễu —— mọi người ở đây ai cũng ép buộc mình giấu tâm ý chân , giống như hề suy nghĩ gì . . .

      loạt những hành động quỳ lạy hành lễ yên lặng lặp lặp lại cách nhàm chán cuối cùng dường như cũng sắp kết thúc, nhưng mà vì tiểu công chúa Chân Ninh lại bắt đầu xảy ra cố.

      Vị công chúa tuổi nhất này hành lễ rất có chuẩn mực, vậy mà sau khi hoàn thành toàn bộ lễ tiết, nàng liền đứng lại trước mặt Tố Doanh, cười tủm tỉm : "Ta biết ngươi —— ngươi trước kia làm chức phụng hương, ở trước mặt mẫu thân ta, đầu cũng dám nâng lên."

      thanh của nàng thanh thúy, làm cho toàn bộ khí trong điện chợt tĩnh mịch.
      Tố Doanh nhàng mỉm cười, cặp mắt cong cong, nhìn chằm chằm vào tiểu công chúa.

      Nàng vào thời điểm còn như Chân Ninh công chúa, cũng từng ỷ vào chuyện mình còn bé mà những lời làm người khác khó chịu, cho là những lời của trẻ con cần chấp trách, ai có thể làm gì nàng.

      Tiểu công chúa ở dưới ánh mắt chăm chú của nàng, mới đầu vẫn có thể sợ mà đối chọi, nhưng lâu sắc mặt liền trắng bệch, hạ mi mắt xuống. Đối với phản ứng như vậy của tiểu công chúa, Tố Doanh cảm thấy khá tiếc nuối: nàng thích dũng khí của Chân Ninh, nhưng thích lỗ mãng của nó. Đứa này chưa có suy tính chuẩn bị chu toàn cho mọi tình huống có thể xảy ra, mạo hiểm địa vị của mình đối đầu với chủ nhân mới của hậu cung, mở ra mối quan hệ tốt ngay từ đầu.
      Quan nội cung phụ trách lễ nghi khen thưởng vốn nên vào lúc này tuyên cáo yết kiến kết thúc, nhưng thấy trường hợp lúng túng, lại đoán ra tâm ý của tân hoàng hậu, có chút biết làm sao.

      Phượng Diệp công chúa tiến lên bước, quỳ gối trước mặt Tố Doanh: "Chân Ninh công chúa trẻ người non dạ, mong nương nương thứ tội."

      Tố Doanh trả lời, nhìn quan phụ trách lễ nghi khen thưởng cái, lập tức thông minh tiếp tục điều khiển buổi lễ, tuyên bố buổi yết kiến hoàng hậu và ban thưởng kết thúc.

      Những triều thần cùng phu nhân của mình cũng đến hành lễ hướng hạ khiến Tố Doanh hoa cả mắt. Nhất là những vị phu nhân đại thần kia, dường như làm đủ mọi trò để hấp dẫn chú ý của nàng để gây dựng mối quan hệ, nhưng mà thực Tố Doanh vẫn thể nào nhớ được những khuôn mặt kia. Bộ dạng của họ rất giống nhau: quần áo lụa là, trang sức óng ánh, khuôn mặt tươi cười nhàng . . .

      Tố Doanh cảm thấy, mình giống như nếu xuống dưới đó lâm vào mê trận, bị đám người giống nhau như đúc vòng quanh. Chiếc mũ phượng dường như càng ngày càng nặng nề, dường như muốn kéo cả cái đầu nàng xuống. Vì vậy, Tố Doanh bắt đầu ngồi yên. Nội quan phụ trách lễ nghi và khen thưởng chú ý tới từng hành động của nàng, liền tại lúc làm lễ đẩy nhanh tốc độ —— chỉ là tăng nhanh chút xíu, chỉ trừ em dâu của Hoàng đế là Ung vương phi nhíu mày, cơ hồ ai phát , nhưng lại khiến cho Tố Doanh thoát khỏi bể khổ nhanh hơn nửa canh giờ.

      Quay về Đan Xuyến cung, cởi bỏ lễ phục, Tố Doanh lại phải thay thường phục để tham dự gia yến ở Phụng Khánh điện cùng với Thái tử và mấy vị công chúa.

      Nàng sớm biết rượu này nhất định uống thoải mái, nhưng vẫn là cùng bọn họ khách sáo phen, sau đó cũng lười xem sắc mặt của họ, hờ hững rời khỏi. Cứ như vậy, khách khí cả ngày rốt cuộc cũng kết thúc, Tố Doanh coi như làm tròn trách nhiệm nặng nề của mình, đột nhiên cảm thấy cả người còn chút sức lực nào, qua lại mấy bước, đầu của nàng hỗn loạn, dường như rượu uống vào bây giờ mới phát huy tác dụng, chỉ thấy uể oải buồn ngủ. May mà ở xa Phụng Khánh điện này có tòa bát giác đình, nàng liền vào ngồi lát, lệnh cho mấy cung nữ thái giám bên người rời khỏi đình viện, chỉ chừa Thôi Lạc Hoa ở bên mình.

      Nàng lời, Thôi Lạc Hoa cũng quấy nhiễu đến thanh tĩnh của nàng.

      cơn gió lạnh bay đến phả hơi lạnh vào mặt, rồi lan cả vào tâm can, Tố Doanh hô hấp sâu, tinh thần chấn động, nhưng mặt lại sáng sủa ít.

      "Thôi tiên sinh . . ." Nàng cúi đầu hỏi: "Tuy tiên sinh ở chỗ hành nghi lễ quỳ lạy tân hậu, nhưng mới vừa rồi trong bữa tiệc ngài nhìn thấy toàn bộ. Có cảm tưởng gì?"

      Thôi Lạc Hoa mỉm cười : "Nương nương có con mắt tinh tường, cần gì phải người khác tham mưu?"

      Tố Doanh thở dài: "Việc làm Hoàng hậu này là khó khăn!"

      Tiếng thở dài theo gió mà phân tán ra, nhất thời gió dường như cũng lạnh ba phần.

      "Nương nương…” Thôi Lạc Hoa nháy mắt tế nhị, Tố Doanh liền đưa mắt nhìn, thấy Thái tử đứng ở bên ngoài đình cách đó xa, nhìn về phía nàng chăm chú.

      Tố Doanh nhàng gật đầu, Thái tử do dự trong chớp mắt sau đó tiến đến, Thôi Lạc Hoa biết điều bước ra xa mấy bước.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :