1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Một năm thiên hạ - Hoàng Anh (Full 50c Đã Có eBook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 34.2

      Thái tử hành lễ, chỉ đứng bên cạnh, thất thần nhìn vào gò má nàng, lúc lâu sau mới cách chán nản: "Tại sao lại là nàng?" Giống như bất đắc dĩ hỏi nàng, cũng giống như chỉ lẩm bẩm mình.

      Tố Doanh liếc cái, cười khổ, biết nên trả lời thế nào.

      trận gió nổi lên, chiếc chuông gió treo trong đình viện vang lên tiếng kêu leng keng. Vẻ mặt Thái tử chợt chấn động, giống như đột nhiên thức tỉnh từ mảnh suy nghĩ hỗn độn, nhớ đến địa vị giờ của họ, ở bên cạnh nhau như vậy hợp với quy củ, chỉ đành than tiếng: "Nàng phải cẩn thận . . ."

      Tố Doanh cảm kích tâm ý của , ngửa đầu : "Huynh cũng vậy."

      xoay người rời , Tố Doanh cũng dời tầm mắt, nhìn nữa. Thôi Lạc Hoa nhìn bóng lưng của Thái tử, tiến lên phía trước : "Thái tử hình như biết điều gì đó."

      Thấy Tố Doanh tỏ thái độ gì, Thôi Lạc Hoa hạ thấp giọng : "Nương nương . . . Phế hậu chết, chắc chắn có người trăm phương ngàn kế đưa nàng trở lại vị trí. Thái tử trước mắt đành lòng làm hại nương nương, nhưng phế hậu dù sao cũng là mẹ đẻ , chỉ sợ bao lâu nữa đưa ra lựa chọn . . . Tính mạng quan trọng, nương nương nên vì mình mà suy tính."

      Tố Doanh yên lặng đứng dậy, vài bước, buồn bã cười cười: "Có lúc, ta thể bội phục Cư Tể tướng—— thời điểm ông ta định đoạt số mạng của người khác, luôn có thể suy nghĩ thấu đáo, hành động tàn nhẫn. Tại sao là ta? Có lẽ . . .Nguyên nhân là Thái tử đành lòng làm hại, cho nên, ta được chọn? Đổi thành người khác, Thái tử hoàn toàn có thể mặc kệ, để cho bè phái ủng hộ phế hậu tùy tiện làm cho người giờ ngồi hậu vị biến mất?"

      "Chính là vì thế, nương nương mới nên lợi dụng thời cơ hiếm có này mà tính toán cho bản thân mình."

      Tố Doanh dường như là nghe thấy lời khuyên của nàng, lại thở dài tiếng, từ từ : "Để sau . . ."

      Hôm nay là ngày Tố Doanh chính thức chuyển vào Đan Xuyến cung. Sau khi cung nữ, thái giám bái kiến xong gần đến hoàng hôn. Nàng đoan chánh ngồi ở đầu giường, ánh mắt lẳng lặng nhìn những qua lượt đồ dùng thượng hạng bằng vàng bằng ngọc được trưng bày trong Đan Xuyến cung.

      Nàng ngồi nhìn lúc lâu, người khác biết nàng nghĩ cái gì. Thôi Lạc Hoa giọng hỏi: "Nương nương có gì phân phó?"

      Tố Doanh mỉm cười, giọng điệu nhàng giống như là thổn thức: " chút dấu vết của nàng cũng có . . ."

      Nàng nhớ ngày trước trong Đan Xuyến cung, khắp nơi bày biện những trân phẩm mà Hoàng đế ban cho phế hậu. Phế hậu là người có con mắt thẩm mỹ, những bảo vật kia giống như là tùy tiện ném ra, nhưng lại làm cho trong điện có phong vị riêng. Hôm nay những bảo vật kia bị thu lại về kho chứa bảo vật, Đan Xuyến cung có vẻ có chút đơn sơ, giản dị. Thậm chí bức rèm che theo ý thích của phế hậu mà bày biện trước kia, cũng thay bằng loại khác, màu sắc cũng khác.

      "Để cung điện này đổi vị chủ nhân, là dễ dàng . . ." Tố Doanh tự than thở trong lòng tiếng.

      Dùng qua bữa tối, Hoàng đế giá lâm.

      Hôm nay, Tố Doanh tham dự lễ bái kiến hành lễ của các hoàng tử công chúa và triều thần, Hoàng đế lại phải đến tổ miếu để báo cáo, bận rộn như nhau cả ngày, nhưng thần thái vẫn bình thản an ổn như thường, thấy chút mệt mỏi khuôn mặt. Thấy Tố Doanh có vẻ hơi mỏi mệt, cười : "Sau này quen tốt thôi."

      Tố Doanh biết nàng phải quen —— những việc lớn như vậy năm có bốn lần, nếu kiện gì đặc biệt, còn có tất cả lớn mấy chục loại lập đàn tế cầu mưa, gặp gỡ, trò chuyện với các vị phu nhân đại thần, lễ nghi tiếp đón các sứ giả từ nước khác.

      " năm chẳng phải là có hơn phân nửa thời gian làm những việc này?" Trong lòng nàng nghĩ tới liền cảm thấy mệt mỏi, nhịn được ra.

      Hoàng đế quay lại nhìn nàng, mỉm cười: "Rất nhanh thôi nàng chê ít, cảm thấy có việc gì làm."

      Lúc ngủ, Hoàng đế ngồi tựa đầu lên gối hỏi: "Có phải Chân Ninh tùy hứng hơn nhiều so với nữ nhi nhà khác?"

      Xem ra cũng nghe người dưới bẩm báo lại chuyện Chân Ninh công chúa hôm nay.

      Tố Doanh nghĩ thầm: đời này gặp nữ nhân, phải những nữ nhi qua dạy dỗ của Tố thị, cũng là nữ nhân Tố thị sinh dưỡng nữ nhi cho , nên đại khái chắc cũng biết phẩm chất tính cách nữ nhi nhà khác như thế nào. Mà nàng cũng vậy thôi.

      Nàng cách nào trả lời, thể làm gì khác hơn là : "Công chúa phải là nữ nhi của gia đình thường dân, cần gì phải so sánh."

      còn : "So với Vinh An mười năm trước, con bé coi là rất hiểu chuyện. . . ."

      xong, thở dài, đột nhiên như nhận ra rằng năm tháng trôi qua nhanh chóng: "Hai ba năm nữa, Chân Ninh cũng nên lập gia đình rồi."

      Tố Doanh biết trấn an nàng, nhưng trong lòng chợt dễ chịu —— cùng với nàng cũng chỉ mới gặp nhau mấy lần, lại đối xử với nàng quá tốt, làm cho nàng biết phải đối xử với như thế nào.

      Ngày thứ hai, khi Tố Doanh tỉnh dậy . Hôm nay, nàng có đại gì cần phải làm, thế nhưng lại còn có việc thụ phong phụ thân của Tố Doanh là Đông Bình Quận Vương lên Bình Vương, huynh trưởng là phò mã Tố Trầm phong Đông Lạc Quận Vương, còn có rất nhiều họ hàng gần xa của Tố Doanh đều được phong chức phong hầu.

      Đây chính là chân chính vinh dự cả nhà.

      Tố Doanh trang điểm xong, nhìn bộ dạng mới của mình có chút quen mắt. Nàng nhìn người trong gương cười cười —— chấm dứt khoản nợ, đến hôm nay, nàng còn nợ phụ thân bất cứ điều gì, những thứ ông ấy muốn, nàng cố gắng hết sức cho ông lấy được.

      đội thái giám cầm đủ các loại khay sắc màu rực rỡ cùng với nhiều rương đồ trong kho bảo vật của hoàng cung tiến vào, hành lễ và truyền khẩu dụ: "Thánh thượng truyền, Đan Xuyến cung bây giờ khá trống trải nên ban cho nương nương bảy mươi bảy món đồ trang hoàng lại cung điện, xin nương nương xem qua."

      Tố Doanh chậm rãi nhìn qua, từ món đầu tiên về trước, qua hết tất cả những bảo vật. Hoàng đế chưa hiểu sở thích của nàng, nên đem đến tất cả các loại rực rỡ hoa lệ cũng có, tinh xảo quý báu cũng có, thậm chí có cả những thứ mộc mạc, cổ xưa . . .

      Thái giám dẫn đầu thấy Tố Doanh khó có thể quyết định, còn dâng lên quyển mục lục: "Thánh thượng phân phó, nếu là có thứ nào hợp ý nương nương, tiếp tục quay lại kho chứa bảo vật lấy."

      Khi Tố Doanh nhận lấy cuốn sách, tay khẽ run cái.

      đối với nàng quá tốt . . . ràng, quan hệ của nàng và chỉ cách hai người xa lạ bước mà thôi.

      Nàng thầm nghĩ, có lẽ đây là khảo nghiệm, xem nàng và có chung loại thích hay . Nhưng nàng rất nhanh bỏ cái ý niệm này: nếu nàng muốn ở trong cung này ở cả đời, nàng hy vọng ở chỗ ở của nàng chỉ toàn những thứ người khác thích, mà phải những thứ nàng thích.

      Nghĩ vậy, Tố Doanh liền hăng hái lựa chọn, sau đó chỉ bảo cung nữ bày biện các vật phẩm đó.

      lát sau, lại có thái giám đem danh sách vào, xin chỉ thị của Tố Doanh có cần đổi những cung nhân phục vụ trong Đan Xuyến cung hay .

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 34.3

      Tố Doanh ngồi nghiêm chỉnh, xem danh sách tên của những cung nhân trong Đan Xuyến cung từ xuống dưới cách cẩn thận, hỏi: "Lúc trước có Bạch công công, bây giờ đâu rồi?"

      Vị thái giám này cũng già, chắc hầu hạ trong cung lâu, chuyện thong thả ung dung, chút hoang mang bẩm báo: "Bạch công công tự xin chuyển trông coi vườn ngự uyển hơn tháng nay."

      Chân mày Tố Doanh khẽ nhăn cái: "Ngày trước ông ấy lên đến chức đó, chắc lâu sau được thăng chức Tổng quản thái giám của Đan Xuyến cung. Cần gì phải làm vậy chứ? Khó được người khôn khéo, lại trông coi vườn ngự uyển, đáng tiếc . . .". Nàng gì nữa, tiếp tục xem cuốn danh sách, lại : "Ban đầu phụ việc bên cạnh phụng hương có hai tiểu cung nữ, gọi là Uyển Vi cùng Linh Nhu , giống như cũng thấy."

      Thái giám lại tiếp tục bẩm báo: "Hai người này trước kia có ăn bớt nguyên liệu điều chế hương, bị bắt giam để điều tra. Uyển Vi đầu năm trúng nước độc, chết. Linh Nhu vẫn còn ở làm việc vặt ở y cục (1)."

      (1): Phòng chuẩn bị đồ, thêu thùa, may vá

      Tố Doanh nhìn cái, cười : “Trí nhớ của công công tốt, chỉ có hai tiểu cung nữ nho từ hai năm trước đến nơi nào, tình trạng như thế nào cũng nhớ ràng như thế."

      Thái giám kia hơi khom người, câu nào.

      Tố Doanh biết mấy tên thái giám lén lút chuẩn bị sẵn những câu hỏi nàng có thể hỏi, e rằng thu thập và nhớ kĩ tất cả những cung nhân có lui tới với nàng khi xưa, liền đem danh sách tên kia để sang bên, hỏi: "Tố Mi bây giờ ở đâu?"

      Thái giám quả nhiên chút nghĩ ngợi liền đáp: "Bẩm nương nương, Hoán y phòng (2)."

      (2): Phòng giặt quần áo

      Tố Doanh hơi ngẩn người: "Hoán y phòng? Thường ngày có phải làm việc nặng nhọc ?"

      Thái giám nghĩ nàng nhớ thương tỷ tỷ, nên thành tâm, đáp: "Cung nhân ở hoán y phòng biết nàng từng là phi tần, cũng làm khó. Nghe nàng hằng ngày chỉ thỉnh thoảng giặt giũ những đồ đạc nhàng trong cung. Bây giờ có nương nương ở đây, cuộc sống của nàng càng khổ sở."

      Tố Doanh yên lặng nghe, thở dài: “Mới có hai ba năm, vật đổi sao dời, người và vật còn . . ." xong đứng lên: "Ta muốn thăm nàng."

      Cung nữ bên cạnh lập tức ngăn cản: "Hoán y phòng là nơi thấp kém, nương nương nên đến những nơi như vậy!" Thôi Lạc Hoa cũng : "Nương nương nếu muốn gặp nàng, bằng truyền nàng đến Đan Xuyến cung."

      Tố Doanh lắc đầu: "Ta nhất định muốn ." xong liền vội vã bước ra khỏi cung.

      Thôi Lạc Hoa vội tới bên cạnh Tố Doanh, : "Nương nương luôn luôn sáng suốt, vừa mới vào cung chưa lâu, sao có thể làm việc theo cảm tính . . ."

      Tố Doanh khẽ nghiêng đầu, dùng thanh chỉ để cho mình nàng có thể nghe thấy, : "Lâu ngày rồi, càng thêm thể thẳng thắn."

      Nàng cố ý mang đám cung nữ theo hầu, chỉ mang theo Thôi Lạc Hoa cùng . Mấy cung nữ trong Đan Xuyến cung cho rằng nàng trẻ tuổi, còn quen hành động theo cảm tình, cũng tiện kiên trì làm trái ý của nàng, để tránh sinh ra chán ghét, ngày sau khó xoay xở. Tố Doanh và Thôi Lạc Hoa đường theo hướng hoán y cục mà .

      được đoạn đường, Tố Doanh chợt nhìn thấy có cửa cung ở phía xa bị khép chặt, cửa cung này là chỗ thông Hậu cung và Đông cung. Nàng có chút kinh ngạc nhìn Thôi Lạc Hoa, nàng ta lập tức : "Sáng sớm hôm nay đóng lại —— nô tỳ có nghe qua về ý tứ của Thánh thượng, Thái tử thành niên, theo quy củ thể tùy ý ra vào hậu cung. Ngày trước niệm tình có hiếu, thường vào cung để thỉnh an phế hậu, Thánh thượng cũng ngăn trở. Hôm nay . . . Thái tử nếu có chuyện muốn vào Hậu cung, phải cần Thánh thượng đồng ý."

      "Chẳng lẽ biết…?" Tố Doanh ngạc nhiên hỏi, lúc chuyện khỏi hơi hạ giọng.

      Thôi Lạc Hoa cúi đầu : "Cho nên nô tỳ mới nhắc nhở nương nương cẩn thận về mọi chuyện."

      Tố Doanh đứng ở tại chỗ lên tiếng, Thôi Lạc Hoa hỏi: "Nương nương định quay về Đan Xuyến cung chăng?"

      " gần đến tân đây rồi, quay lại làm gì nữa…" Tố Doanh lắc đầu: " khi lui bước, về sau chỉ sợ nơi này có cơ hội tới thêm lần nào."

      Hiển nhiên có người thông báo trước cho hoán y phòng rằng hoàng hậu đại giá quang lâm, thái giám và cung nữ ràng có chuẩn bị sẵn. Tố Doanh thẳng vào vấn đề hỏi tỷ tỷ của nàng chỗ ở nào, biết được nàng ở phía sau giặt quần áo, tiếp giá muộn chút.

      Tố Doanh tính toán với bọn họ, để Thôi Lạc Hoa ở lại trông chừng, cho phép người đến quấy rầy nàng, trực tiếp thẳng tìm tỷ tỷ, quả nhiên là trông thấy ở chỗ giặt quần áo, có cung nhân áo xanh giặt những tấm lụa trắng.

      "Tỷ tỷ ——" Tố Doanh kêu tiếng.

      Cung nhân đó cũng ngừng công việc trong tay, Tố Doanh gọi thêm tiếng, nàng mới chậm rãi xoay người hỏi: "Nương nương gọi người nào?"

      Tố Doanh nhìn kỹ kuôn mặt của nàng, đúng là tỷ tỷ, nhưng vẻ mặt lại khô khan rất nhiều. Tố Doanh nhìn chằm chằm nàng, nhàng cười : "Ta cũng biết ta gọi ai a."

      Tố Mi khẽ chớp mắt, cười cười, quay lại với những tấm lụa trắng: "Nếu nương nương niệm tình tỷ muội, hãy bỏ qua cho nô tỳ."

      Tố Doanh về phía trước mấy bước, thấy mấy thứ nàng giặt đều là các loại khăn lụa, đúng như thái giám , cũng quá nặng nhọc. Nàng xem lát, rồi dịu dàng : "Tỷ tỷ, muội đem tỷ về làm việc ở Đan Xuyến cung nhé . . ."

      Tố Mi liếc nàng cái, cười lạnh: "Nương nương cần khách sáo. Nương nương có lẽ biết người bị điều đến hoán y cục là những người nào? người nào phải thân thế đặc biệt, biết quá nhiều, cũng có thể thả ra cung, cũng thể tùy tiện giết chết người. khi nhập cung, còn cách nào thoát khỏi đây."

      "Tỷ tỷ . . ."

      "Ý của nương nương nô tỳ hiểu." Tố Mi lạnh lẽo nhìn Tố Doanh, : "Nương nương chỉ muốn từ chỗ nô tỳ biết được số chuyện? Thực dám dấu diếm, nô tỳ từ khi vào đây, chỉ ngại mình biết quá nhiều, nên cùng người khác chuyện với nhau, càng muốn biết người khác biết những gì —— giúp được nương nương."

      Tố Doanh thấy lời của nàng kịch liệt cứng rắn như thế, giống như Lệ viện, cũng giống Nhu viện. Nàng biết khoảng thời gian Tố Mi nhập cung, nhất định gặp phải biến cố gì đó rất lớn, khiến cho tính tình nàng thay đổi, nhất thời cảm thấy truy cứu tới cùng chưa chắc là chuyện tốt, nhưng lại càng cam tâm cứ thế từ bỏ.

      "Tỷ tỷ có biết, trong mấy tháng này hồn của Nhu viện cùng Thuần viện vẫn cố chấp quanh quẩn ở trong cung? . . . Muội thường mơ thấy A Hòe." Tố Doanh yếu ớt : "Mơ thấy muội ấy lẳng lặng nằm ở giường, chết rồi . . ."

      "Hai vị nương nương quấy phá là chuyện trước khi phế hậu xuất cung. Kể từ hoàng hậu nương nương đính hôn, trong cung làm gì còn có chuyện lạ?" Tố Mi chỉ lo vùi đầu giặt giũ, biết giặt giặt lại tấm lụa trắng trong tay biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn nhìn Tố Doanh.

      "Tỷ tỷ… "Tố Doanh chậm rãi nhìn chung quanh, xác định có người khác, mới hỏi: "Ta chỉ muốn biết là ai hại A Hòe."

      Tố Mi ngừng tay, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm vào Tố Doanh: "Đối với nương nương mà , chỉ là muốn đáp án. Đối với nô tỳ mà , có lẽ phải đổi lại bằng cả tính mạng—— nương nương muốn dùng tính mạng của nô tỳ chỉ để cho bản thân mình an lòng thôi sao?"

      Tố Doanh thấy nàng đến nước như vậy, thể làm gì khác hơn là hỏi nữa, ngượng ngùng xoay người liền nhìn thấy chuỗi lụa trắng bồng bềnh bay trong gió, lại thở dài : "Ta nghe , có người ở chỗ của người nhạc công kia phát chiếc khăn có thơ do chính tay phế hậu đề —— có phải lụa trắng giống như ở đây?"

      Nàng bước đến cầm lấy môt chiếc khăn tay, xoa xoa, thở dài : "Tỷ tỷ ngày trước khéo tay như vậy, hơn nữa lại còn viết chữ rất tốt, dường như có chữ của người nào là tỷ tỷ thể học được . . . Hôm nay lại phải làm việc nặng như vậy, đáng tiếc!"

      "Nương nương! Nơi thấp kém như nơi đây, nương nương ít đến tốt hơn, tránh bị gặp phải những thứ xúi quẩy." Tố Mi lại tiếp tục giặt khăn, cũng ngẩng đầu lên : "Nương nương cần sợ, quỷ và nương nương thù oán, thể đến mà quấy rầy nương nương được đâu."

      "Chỉ mong giống như tỷ tỷ ." Tố Doanh vừa dứt lời trong lòng chợt buồn bã —— đến tỷ tỷ mình chuyện mà cũng giấu diếm như vậy, biết trong cung còn có mấy người có thể trò chuyện cách lòng.

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 35.1: Vô đề
      Ngày thứ hai, Tổng quản thái giám của Đan Xuyến cung lại trình lên danh sách cho Tố Doanh xem. Tố Doanh biết định cho nàng xem cái gì, nhanh chóng mở ra xem, quả nhiên thấy có tên Bạch Tín Tắc và Linh Nhu. Nàng khẽ mỉm cười —— hạ nhân lăn lộn ở Đan Xuyến cung nhiều năm có khác, cần nàng mở miệng phân phó tất cả mọi thứ làm đúng ý.

      Tổng quản thái giám thấy nàng cười, vội hỏi: "Hôm nay là ngày trực của Bạch công công, nương nương có cần triệu vào thỉnh an?"

      Tố Doanh nghĩ mình phải nhanh chóng triệu kiến hoạn quan có gì quan trọng, cho nên gọi. Tổng quản thái giám lập tức khom người, lui về phía sau bước, giống như là tỏ vẻ vì mình lỡ lời mà sợ hãi.

      Quá lanh lợi… Tố Doanh nghĩ thầm, lanh lợi của có chút tự cho mình thông minh, phải là thuộc hạ của Cư tướng.

      Ban đầu Cư Hàm Huyền đưa nàng nhập cung làm phụng hương, hôm nay cũng có những kẻ nằm vùng khác ở bên cạnh nàng. Chỉ khác nhau ở chỗ, quá khứ giấu giếm lai lịch của nàng với hoàng hậu, rất nhiều người biết nàng là người do Cư tướng tiến cử vào cung. Mà bây giờ, nàng dễ dàng biết những người bên cạnh mình, người nào là do đưa vào cung.

      Nàng khẽ cười nhạo mình lo sợ đâu, quay đầu lại với các cung nữ: "Hôm nay là ngày phi tần ở các cung đến bái kiến . . ."

      Lập tức có câu trả lời: "Thời gian chỉ định là sau giờ ngọ."

      Rất săn sóc… Nếu như mới sáng sớm,Tố Doanh phải tiếp đón mấy vị phi tần oanh oanh yến yến xong chắc cả ngày cũng có tinh thần làm nổi việc gì nữa.

      Tố Doanh nhìn nữ quan mới cũng là nữ nhân Tố thị, khẽ vuốt cằm tán thưởng. Nàng thuộc nhóm tú nữ cuối cùng vào thời Tiên đế, được phong làm phi tần nên bị giữ lại trong cung làm cung nữ, tuổi lớn … Cũng phải là nàng rồi. Cư tướng khi sử dụng người, đại khái mới hai ba ngày để cho nàng lưu lại ấn tượng.

      Thôi Lạc Hoa thấy Tố Doanh giống như có tâm , tiến lên phía trước : "Nương nương sáng nay có việc gì quan trọng, có muốn vào vườn ngự uyển dạo chút?"

      Tố Doanh suy nghĩ chút, : "Nếu có việc gì quan trọng, truyền các nhạc công và vũ nữ vào diện kiến . biết trong cung có nhân tài xuất chúng , am hiểu những thứ gì."

      Chung quanh đều là người thông minh, biết nàng nghĩ đến nữ nhạc công tố giác phế hậu, nên có người nhanh nhẹn đáp: "Tiêu Nguyệt Cầm kia ngón tỳ bà, ai bằng."

      Thấy Tố Doanh gật đầu cái, cung nữ vội vã xoay người triệu kiến nhạc công.
      ra đáng lý Tố Doanh nên vội vã triệu kiến những nhân vật chính của câu chuyện phế hậu ngày trước, chỉ là có chút kềm chế được —— nàng muốn để cho bất kỳ người nào biết: Nữ nhạc công kia vào lúc muội muội Tố Doanh được cưng chiều nhất chết cách nguyên nhân im hơi lặng tiếng, và sau khi chuyện phế hậu xảy ra vẫn hề hấn gì mà yên ổn ở lại trong cung, điều này khiến cho người ta nghi vấn . . . Nàng cách nào lừa mình dối người, ở chiếc giường lớn kia, bên cạnh Hoàng đế, nàng luôn luôn ngủ yên ổn.

      Nàng nhịn được nghĩ phải dựa vào phán đoán của bản thân để nhanh chóng tìm ra đáp án, để có thể giúp nàng an tâm chìm vào giấc ngủ . . .

      Lúc Nữ nhạc công Tiêu Nguyệt Cầm ôm tỳ bà vào, Tố Doanh cố gắng nhìn qua bức rèm che chập chờn để có thể thấy mặt của nàng. Nhờ ánh sáng chiếu ra từ Linh Lung châu, nàng miễn cưỡng thấy được khuôn mặt trắng nõn tinh xảo, nhưng lại an tĩnh mà văn nhã, khiến cho Tố Doanh có phần hơi giật mình.

      "Nô tỳ Tiêu Nguyệt Cầm bái kiến nương nương ——" thanh của nàng trầm thấp mà nhu hòa, so với tưởng tượng của Tố Doanh khác xa trời vực.

      Khi nữ nhạc công kia tựa đầu vào cây đàn, gảy lên những điệu, cả đại điện lập tức yên lặng, ánh mắt mọi người đều chăm chú nhìn vào đôi tay xinh đẹp gảy lên những thanh tuyệt vời kia.

      Mới đầu trong cung từng truyền ra lời đồn đãi, Tiêu Nguyệt Cầm ghen tỵ với tài năng của nhạc công Lưu Nhược Ngu, mới tố giác . Tố Doanh chưa bao giờ tin tưởng —— vì ghen tỵ mà mạo hiểm, cái giá phải trả quá lớn. Nhưng nàng từng cho là, người dám ra gian tình của hoàng hậu chắc chắn là người có cuồng ngạo nhất định. Nhưng con người Tiêu Nguyệt Cầm này thực giống sắc của chiếc đàn tỳ bà mà nàng gảy kia, trong vắt nhàng thanh thoát như nước.

      khúc nhạc kết thúc, nàng thở phào, đứng dậy, lại quỳ gối.

      Tố Doanh buông lời khen ngợi lòng: "Hay cho khúc nhạc ngân nga uyển chuyển! Có mang chút phong vị của gia tộc Đường thị ở Thái Châu."

      Đường thị là gia tộc được hầu hết tất cả mọi người đánh giá là gia tộc nhất hạng trong ngón đàn tỳ bà, so sánh với các phái khác hơn nhau ở chỗ thanh tha thiết, vào lòng người.

      Tố Doanh từng thấy qua có người vì luyện ngón đàn của Đường thị mà mất ăn mất ngủ.

      Quỳ dưới đất, tim của Tiêu Nguyệt Cầm đập mạnh và loạn nhịp trong chớp mắt, đáp: "Nô tỳ chính là Đường thị đệ tử."

      Tố Doanh dường như mơ hồ nhận ra được điều bất thường, khỏi mỉm cười —— nàng có tỷ tỷ ngày trước từng bái tiên sinh Đường thị học tỳ bà, tiếc nuối chính là tố chất có hạn, cuối cùng phải bỏ dở, dốc toàn lực luyện thư pháp. như vậy, vị tỷ tỷ kia và Tiêu Nguyệt Cầm được coi như là đồng môn.

      Nghĩ đến đây, Tố Doanh làm như vô tình hỏi: "Phải bao nhiêu năm khổ cực, mới có thể luyện thành ngón đàn tỳ bà với sắc thanh điệu tuyệt vời như vậy?"

      Tiêu Nguyệt Cầm ngửa đầu mỉm cười, đúng lúc có vệt ánh mặt trời chiếu lên khuôn mặt nàng, xinh đẹp nhu mì, nhưng vẻ mặt kia lại cực kỳ trang trọng: "Luyện bao lâu quan trọng, mà quan trọng là tâm ý của bản thân." Nàng đáp: "Tâm chứa tạp niệm, chỉ lòng hướng đến cảnh vật thiên nhiên, điệu gảy ra ắt chất phác thuần tĩnh. Nhưng nếu có tâm tư khác mà học đàn, điệu cũng biến thành những thanh phù phiếm."

      Có lẽ đúng như vậy, nữ nhân Tố thị có thể gảy đàn ít, nhưng thực ai có thể tấu lên khúc nhạc tuyệt đỉnh như vậy, tâm tư các nàng thể an tĩnh, hảo ngón đàn. Tố Doanh nhìn Tiêu Nguyệt Cầm cười cười, cho nàng lui.

      Nữ nhạc công này có kiêu ngạo cùng tự tin, đủ để khiến cho nàng cảm thấy thích.
      Từ đó, Tố Doanh thỉnh thoảng triệu Tiêu Nguyệt Cầm đàn cho nàng nghe, nhưng cũng thường xuyên.

      người nhạc cần lúc nào cũng tỏ vẻ có nghe thấy chịu được. Nhiễu loạn tâm cảnh của nàng, tiếng tỳ bà sớm muộn biến thành tiếng đàn của Lưu Nhược Ngu, giống như đóa hoa có sắc mà hương. Mà Tố Doanh cũng bởi vì trầm mê với điều thích này mà bị chỉ trích.

      Hôm nay, trừ Tiêu Nguyệt Cầm, Tố Doanh còn gặp được Đan viện lâu thấy.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Chương 35.2

      Lần trước gặp nhau, nàng còn là Đan tần muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, lúc này lại trở nên an tĩnh khác thường, khiến Tố Doanh lại càng cảm thán về uy lực thay đổi con người khi gặp phải cố mà ông trời an bài.

      " …" Tố Doanh vừa gọi tiếng như vậy, Đan viện liền nhìn nàng lắc đầu sau đó cúi thấp người.

      Trong lúc Hoàng hậu chuyện, phi tần phải lắng nghe với hành động và thái độ như vậy. Mải nhìn vào cử chỉ xa lạ của nàng, nhất thời Tố Doanh quên mất điều mình muốn . Vào lúc này, ở đây cùng cháu , chỉ có Hoàng hậu cùng Đan viện.

      "Nương nương?" Đan viện vẫn hạ mí mắt như vậy, chăm chú lắng nghe.

      Tố Doanh phất phất tay, muốn xóa khí ảm đạm này, nhưng cử động này hoàn toàn có hiệu quả.

      "Hậu cung quá tiêu điều rồi!" Tố Doanh đổi đề tài. Phi tần, tú nữ hoặc chết hoặc ly tán, phi tần có phẩm cấp chỉ còn lại mấy người, có thể đếm được đầu ngón tay, phần lớn thất sủng nhiều năm, thậm chí có người hơn mười năm được diện thánh. Họ đoan đoan chánh chánh ngồi ở Đan Xuyến cung, mặt dường như đều mang vẻ khiêm tốn mỉm cười như nhau, chuyện cũng quá tẻ nhạt, nhưng ánh mắt lại tiết lộ tâm lạnh như tro tàn của họ, Tố Doanh chỉ mới nhìn họ thôi mà nhịn được phát rét.

      "Quá tiêu điều rồi . . ." Tố Doanh lại cảm thán tiếng. Những người sôi nổi linh hoạt biết nơi nào.

      có ai đáp lại lời cảm thán của nàng, cũng biết trong lòng các nàng có hay vì nàng thở dài mà mảy may rung động.

      Tố Doanh đối với lần gặp mặt này vô cùng thất vọng, thậm chí còn có chút sợ hãi: Nàng sợ khi nàng già nua , cũng trở thành những người như bọn họ.

      Vì vậy đêm đó, khi nằm trong lồng ngực của phu quân, nàng càng giống như con mèo nhu thuận khéo léo.

      Nàng từ lúc còn rất cũng biết: Nữ nhân nhất định phải tìm được người mạnh mẽ để có thể dựa vào, mặc dù nữ nhi Tố thị nắm trong tay quyền lực tối thượng, cũng ngoại lệ.

      Nàng đối với Hoàng đế xưa nay vẫn rất nhu thuận, nhưng nhận thấy được điều bất thường của nàng tối nay.

      "Sao vậy?" dịu dàng hỏi.

      Tố Doanh úp mặt ở trước ngực , đắn đo lúc lâu mới hỏi: "Tại sao bệ hạ lại chọn thần thiếp?"

      Trong lòng nàng sớm chuẩn bị cho hai đáp án, là bởi vì muội muội nàng, hai là bởi vì nghĩa phụ nàng. Nếu như câu trả lời của trong hai đáp án , có nghĩa lòng trả lời, đủ để chứng minh thành ý, khiến cho nàng có thể an tâm.

      Nhưng lại vuốt ve mái tóc dài của nàng, qua thời gian rất lâu mới cười : "Vì ảo giác mà nàng nhìn thấy."

      "Cái gì?" Tố Doanh nghi ngờ mình nghe lầm, tựa như giỡn hỏi lại: "Chẳng lẽ, bệ hạ cho rằng thần thiếp có tài năng dị bẩm?"

      Tay của vẫn vuốt ve mái tóc nàng, đáp lại câu hỏi của nàng, chậm rãi : "Nghe , trước đây lâu, cũng có vị quý phụ có mái tóc đẹp như của nàng vậy, bồng bềnh như mây, lại tựa như thác nước, chảy dài xuống tận mắt cá chân . . . Đáng tiếc nàng lại gặp phải người chồng tốt, bị cơ thiếp thấp kém chèn ép, phải chuyển đến chỗ hoang vắng."

      Tố Doanh nghe được câu chuyện khỏi nín thở. dùng giọng điệu như hờ hững tiếp tục chuyện xưa: "Nàng khóc than, bởi vì nàng tin tưởng khóc lóc làm cho dung nhan càng trở nên xấu . Nàng mỗi ngày cầu nguyện, hi vọng trượng phu có thể thay đổi tính tình . . . Nàng và nhi tử còn cùng bị đày tới chỗ hoang vắng đó, mặc dù còn , nhưng cũng có thể hiểu số phận của cùng với mẫu thân rơi xuống vực thẳm. Có ngày, thiếu niên áo xanh tới trước mặt . . ."

      dừng lại, hít hơi sâu: "Thiếu niên áo xanh dùng giọng điệu rất ưu thương hỏi : “Nếu như . . Ta thực nguyện vọng của ngươi, ngươi có nguyện ý hay dùng mười năm cùng là mười năm được tới trao đổi? Từ giờ trở , trong vòng mười năm ngươi cách nào ai; sau khi thực được tâm nguyện, trong vòng mười năm người nào ngươi . . ."

      Tố Doanh nghe thấy, toàn thân khẽ run rẩy. ôm chặt nàng, nhàng : "Ta hiểu đứa bé kia tại sao lại đáp ứng cầu của thiếu niên áo xanh kia và ra nguyện vọng cùng cầu của mình. Chắc có lẽ do hoàn cảnh xuất thân, nên đứa bé kia trưởng thành sớm, hiểu được tất cả những điều mình muốn nhiều hơn . . . Sau này, thiếu niên áo xanh biến mất, năm rồi lại năm, nguyện vọng của cũng thực , cái giá phải trả cũng trả toàn bộ. cảm thấy đó là điều đương nhiên, bởi vì việc thấy thiếu niên áo xanh là do vận mệnh của mình tốt. Lại qua lâu sau này, mới mơ hồ cảm thấy: Cái giá phải trả có lẽ cần thiết, vì thứ nhìn thấy là là số mệnh, mà là dã tâm của . . . Tựa như việc nhìn thấy thần tiên, chẳng qua chỉ là đối mặt với dã tâm của mình mà thôi."

      im lặng, ôm lấy nàng hỏi: "Cái nàng thấy chính là số mệnh, hay là dã tâm?"

      Tố Doanh cuộn mình trong ngực , khó có thể trả lời.

      hôn lên trán nàng: "Ngủ ."

      Nhưng mà Tố Doanh cách nào ngủ được. Nàng biết cũng ngủ được, tiến đến gần , nhàng : "Thần thiếp thấy, rất đẹp, nhưng cũng rất nguy hiểm . . ."

      "Vậy cần thử thực ." nhắm mắt lại .

      Chớp mắt cuối thu, hôm, Tố Doanh dạo bước trong vườn Ngự Uyển, chợt nhìn thấy lá cây phong bắt đầu đổi màu, sắc đỏ nhiễm đầu cành. Nàng mỉm cười, đứng dưới tàng cây lúc lâu, đến lúc hồi cung bị nhiễm phong hàn, có chút nhức đầu.

      "Nương nương… Truyền Chu thái y?" Thôi Lạc Hoa biết thái y Chu Tỉnh và Đông Bình vương có giao tình, cũng có thể coi ông ta là người có thể tin cậy ở nơi cung cấm này.
      Tố Doanh lắc đầu: "Thái Y Viện có vị Phương thái y, gọi tới đây."

      Nàng vừa , Thôi Lạc Hoa hiểu được ý tứ, thầm khuyên nhủ: "Nương nương, tình hình trong cung vẫn chưa ổn định lắm, cần gì lại khiến Thái Y Viện náo loạn phen nữa?"

      Tố Doanh suy nghĩ trong chốc lát, giọng : "Thôi truyền Chu thái y vậy."

      Tuy chỉ bị bệnh , nhưng lại kéo dài. Tố Doanh phải uống thuốc ba bốn ngày mới khỏi hẳn.

      Đề phòng nàng nhiễm phong hàn cho Hoàng đế, ba bốn ngày nay, đều ngủ lại ở Đan Xuyến cung. Nghe nàng bị bệnh, đến thăm nàng, cũng mấy lời ngọt ngào, chẳng qua cùng nàng uống chung trà, đánh ván cờ.

      Tố Doanh từ trước đến giờ giỏi đánh cờ, cũng hiểu mấy chuyện bày mưu lập trận nên lần đầu đánh cờ cùng , khỏi có chút sợ đầu sợ đuôi. Nhưng chỉ qua ba ván cờ, nàng phát , phương thức chơi cờ của bình thản, quan trọng thắng thua. Nếu chỉ là cùng nhau đánh cờ giết thời gian, nàng cũng yên tâm mà thả lỏng.

      Trong cung tĩnh lặng, chỉ là thỉnh thoảng có thể nghe tiếng đặt quân cờ nhanh chậm. Cho nên đến khi bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập đến, rất nhiều người chú ý tới, chỉ có Tố Doanh trầm ngâm ngẫm nghĩ, để ý.
      Thái giám mặc áo vàng đứng bên cạnh Hoàng đế bước ra, sau đó vào, bên tai Hoàng đế.

      chợt đứng lên, khiến Tố Doanh giật mình. Nàng ngước mắt lên nhìn, thấy hết sức vui mừng. Nàng từng nhìn thấy mỉm cười, nhưng lúc này mới biết khi vui mừng có biểu như thế nào.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Chương 35.3

      "Tốt!" Vẻ mặt rạng rỡ nhìn về phía Tố Doanh, lúc đó cặp mắt giống như phát ra cả những tia sáng của mừng vui: "Tây Thùy toàn thắng, ca ca nàng và Thịnh Nhạc nhanh chóng hồi kinh."

      Tố Doanh và đám cung nhân vội vàng quỳ xuống chúc mừng.

      biết nàng rất nhớ Tố Táp, đỡ nàng dậy, cười : " tới mùa đông, ca ca nàng trở lại. lâu gặp, biết Tố Táp có gì thay đổi hay ."

      Nghe như vậy, trong lòng Tố Doanh vui buồn lẫn lộn: năm này, rất nhiều người thay đổi. Nàng muốn ca ca mình cũng thay đổi.

      Trước khi ra chiến trường, Tố Táp là Tứ Phẩm võ quan, lúc trở về có phẩm cấp là Tam phẩm Quảng Võ tướng quân. chỉ bởi vì muội muội của được thụ phong Hoàng hậu, mà thêm vào đó, chiến công của ở trận chiến với quân Tây Thùy cũng rất hiển hách. Tố Doanh nghe quan quân ở biên thùy đối với tâm phục khẩu phục, rất nhiều người nhờ mới có thể thăng cấp, chắc hẳn cũng có trong tay số ủng hộ nhất định. Tính mạng, chiến công, quyền lực, những người ủng hộ, ca ca của nàng tại cái gì cũng thiếu.

      điện Kim Loan, thấy đứng hiên ngang trước mắt nàng, mặc thân triều phục mới tinh hành lễ, Tố Doanh vừa muốn cười, vừa muốn khóc. lời cho trọn vẹn nàng cũng ra được, may là những lời như vậy Hoàng đế từ cho thành thói quen. An ủi, chúc mừng, khen ngợi cuối cùng, ban xuống tờ sắc phong, phong Tố Táp lên Nhị phẩm Long Tương tướng quân. Tin tức này được giấu kín, Tố Doanh nghe xong cũng khỏi ngạc nhiên. Nhìn lại bao nhiêu triều thần, người nào còn trẻ như Tố Táp mà thân quyền uy. Tố Doanh yên lặng suy nghĩ, chắc trong việc này còn có chứa huyền cơ, chỉ là chưa thể hiểu hết ngay được.

      Thịnh Nhạc công chúa cũng đứng điện, thân quân trang. Thấy Tố Doanh có chút biểu lộ kinh ngạc, Hoàng đế khẽ với nàng : "Nó luôn luôn như vậy, thích mặc nữ trang."

      Tướng mạo công chúa đoan chính thanh nhã, câu chữ gọn gàng linh hoạt, năng rất có khí phách, toàn thân tỏa ra vầng hào quang của nữ trung hào kiệt. Tố Doanh vừa thấy rất thích, vậy mà nghĩ đến vị nữ tử như vậy làm sao có thể có hành động dịu dàng kiểu như viết thư thay khi Tố Táp bị thương . . .

      Trong lòng nàng suy nghĩ đến ơn nghĩa của công chúa với ca ca mình, nhìn Thịnh Nhạc có phần âu yếm hơn, huống chi Thịnh Nhạc công chúa lại phải là do phế hậu sinh ra, từ còn mẫu thân, Tố Doanh lại có thêm đồng cảm, đều là mẫu thân mất sớm mà lớn lên. Những lời ân cần hỏi han lúc nãy được với Tố Táp chuyển qua hỏi hết với Thịnh Nhạc công chúa.

      Tố Doanh chỉ là hành động theo bản năng, nhưng những hành động này khi Vinh An công chúa nhìn vào, lại biến thành hành động có mục đích. Mới đầu, nàng để ý, sau trong lúc vô tình nhìn thấy, biết Vinh An nghĩ nàng là kẻ tiểu nhân, cố gắng lôi kéo người khác. Tố Doanh quan tâm đến suy nghĩ của Vinh An, chẳng qua là sợ người khác cũng hiểu lầm, nên gì nữa, nhìn Hoàng đế cái: vẻ mặt bình thường, giống như cũng để ý, nàng mới an tâm.

      Sau yến tiệc chào mừng và ban tước, Tố Doanh gọi ca ca tới Đan Xuyến cung. Lúc Tố Táp đến, Tố Doanh cho tất cả cung nhân lui, chỉ trừ lại Thôi Lạc Hoa. Đây là lần đầu tiên hai huynh muội Tố Doanh Tố Táp đơn độc gặp mặt sau mọi chuyện, Tố Táp hành đại lễ, gọi hai tiếng: "Nương nương!” khiến Tố Doanh cảm thấy rất mệt mỏi. Tố Táp cũng biết nàng thích, nhưng đây là quy củ, thể làm gì khác hơn là ngẩng đầu mỉm cười với nàng.

      Tố Doanh dìu ca ca đứng lên. Sau khi từng trải hồi phong ba bão táp, gương mặt Tố Táp có chứa thêm mấy phần thành thục hào phóng, bên trái đuôi long mày còn có thêm vết sẹo chưa mờ hẳn, chắc chắn là chỉ mới tháo băng. Sau tai phải lại có thêm vết sẹo trông rất khó coi, kéo dài vào tận trong đầu . . .

      Thấy nàng nhìn mình nhăn mày, Tố Táp vuốt ve những vết sẹo kia, dịu dàng : "Cái này là đứng thành trúng mũi tên của địch, suýt nữa bị mù. Cái kia là bị tướng địch chém nhát, rất khó khăn mới có thể cầm máu, mấy Phó tướng đều cho rằng ta qua khỏi."

      Tố Doanh cầm lấy cánh tay vuốt ve vết thương, bên tay cũng có vết sẹo rất lớn xuyên qua lòng bàn tay.

      "Đây là lần trúng mai phục, có mũi tên bay về hướng Thịnh Nhạc công chúa cách bất ngờ, trong tình thế cấp bách ta lấy tay bắt lấy, kết quả bị xuyên qua tay, rất lâu sau đó thể giương cung." Tố Táp nhàng như có chuyện gì xảy ra, nhưng Tố Doanh nghe xong lại lệ rơi đầy mặt, chảy xuống cả vết thương thành sẹo tay của ca ca mình.

      " bao giờ… muội cho ca ca ra trận nữa…" Nàng .

      Tố Táp thấy nàng khổ sở, lắc đầu cười : "Nếu ta , nương nương ngày sau ngồi điện Kim Loan cũng giống như hôm nay như vậy, ngừng phải nhìn sắc mặt của người bên cạnh."

      ra ca ca vẫn chú ý đến từng biểu của nàng . . . Tố Doanh muốn phản bác, nhưng tìm được lý do tốt nhất: cần nàng che chở, nàng cũng cần ngoại thích mạnh mẽ làm hậu thuẫn.

      "Vả lại, điều này cũng có gì tốt —— ra chiến trường mới biết sao là nam nhân chân chính." Khi Tố Táp nhắc tới chiến trường, trong từng ánh mắt đều tỏa ra những tia sáng rạng rỡ, khiến Tố Doanh kinh ngạc. : "Mưu trí dùng để đối phó địch, dũng khí dùng để giết địch —— ta cũng học hỏi được ít."

      Tố Doanh bình tĩnh nhìn ca ca, để cho nàng nhìn qua cẩn thận. láo, nhưng Tố Doanh vẫn thở dài: "Quá nguy hiểm!"

      Tố Táp trả lời, nguyên nhân Tố Doanh cũng biết, nơi họ đứng phải là nơi tuyệt đối an toàn để chuyện riêng tư.

      Nàng cười cười, lau nước mắt nàng còn đọng lại vết thương, lại hỏi: "Huynh ra trận với Thịnh Nhạc công chúa tốt chứ?"

      "Là vị nữ tướng khiến người ta khâm phục, kém nam nhân." Tố Táp đáp rất cẩn thận.

      "Ca ca!" Tố Doanh giận dỗi, đến cả nàng cũng che giấu nữa.

      Tố Táp cười, : "Nàng rất tốt, tốt vô cùng."

      Có câu này, Tố Doanh quyết định tác hợp bọn họ. "Ca ca, huynh cũng đến tuổi lập gia đình rồi." Nàng thử dò xét tâm ý Tố Táp.

      Tố Táp rũ mắt xuống, thở dài: "Tất cả mọi người…Thái tử, Nương nương cùng phụ thân đều thúc giục, có thể thấy được ta quả thực kéo dài quá lâu. Đồng liêu năm đó cùng làm việc ở Đông cung phần lớn đều thành thân, Thái tử thậm chí sắp làm cha rồi . . ."

      "Chuyện ở Đông cung muội lắm." Tố Doanh lạnh nhạt : “Thái tử phi dường như rất lâu rồi qua thỉnh an, chắc có lẽ cũng sắp sanh."

      Tố Táp nhìn Tố Doanh, trầm giọng : "Nương nương còn nhớ lần đầu tiên theo hoàng gia săn ? Có còn nhớ vết máu người Tể tướng đại nhân?"
      Tố Doanh dĩ nhiên quên —— Thái tử đào tạo 200 tử sĩ, sau hành động tiêu diệt Tể Tướng thất bại, bị coi như thích khách của Nam quốc mà xử lý. "Ý của ca ca là sao?"

      "Nương nương từng là người tốt, muốn ta vĩnh viễn phản bội . Nhưng ta hi vọng nương nương đừng quên: cũng phải khi nào cũng lịch nho nhã." Tố Táp : "Thời điểm hạ quyết tâm làm chuyện gì đó, người khác cũng thể tưởng tượng được độ tàn nhẫn —— ngay cả ta cũng biết khi nào đào tạo nhiều tử sĩ như vậy." Thấy sắc mặc Tố Doanh tốt, lại : "Ta lo lắng nương nương có Tể Tướng chống lưng để chuyển nguy thành an. Gửi hy vọng vào việc niệm tình xưa, quá an toàn rồi."

      Tố Doanh ngờ đến Tố Táp cũng khuyên nàng ra tay trước để chiếm được lợi thế.
      " động thủ, ta làm được . . ." Tố Doanh chán nản : " hiểu tại sao, ta tình nguyện ngồi chờ, hy vọng thay đổi."

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :