1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Mở To Đôi Mắt Xnh Đẹp CủaEm - Liêu Uyển Hồng

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 33: Lần thứ ba Tuyết Nhung “chia tay” với Ngô Vũ


      Ngày cuối tuần đến rất nhanh. Buổi trưa, Tim và Mia bận việc phải nên trong văn phòng chỉ còn lại Tuyết Nhung. ngồi trước máy tính, gấp rút chuẩn bị bài tuyên truyền mới. Từ sau hôm gặp Nam Nam, Ngô Vũ vẫn chưa xuất . Nghe Tim , ấy công tác ở Bờ Tây. Đột nhiên, tay nắm cửa kêu “tách” tiếng từ bên ngoài. Ngô Vũ hớn hở lao vào.

      “Tiểu Vũ!” Tuyết Nhung kinh ngạc: “ phải công tác sao?”

      “Đúng thế, sau khi hoàn thành xong công việc, liền lập tức quay về đây!” Ngô Vũ hồn nhiên cười : “ xuống máy bay là lập tức về đây, em thấy chạy có nhanh ?”

      Nhìn nụ cười hồn nhiên của , Tuyết Nhung thấy mắt mình cay cay, nước mắt cứ trực trào ra.

      “Em ăn cơm trưa chưa? thôi, đưa em ăn.” Ngô Vũ đến, định tắt máy tính giúp Tuyết Nhung.

      “Ấy, chờ !” Tuyết Nhung vội giữ tay Ngô Vũ lại. “Đừng vội, Tiểu Vũ à, em có vài lời muốn với .”

      Ngô Vũ ngẩn người ra lúc, rồi hoài nghi hỏi: “Có vài lời muốn với ? Là chuyện gì vậy?”

      “Em muốn hỏi , em và quen nhau được bao lâu rồi?”

      “À, chỉ là câu hỏi đơn giản thế này thôi sao? Có gì đáng hỏi đâu chứ, chúng ta quen nhau được hai mươi năm rồi!” Ngô Vũ lại mỉm cười: “Sao thế? Sao tự dưng em lại nghĩ ra câu hỏi đó?”

      “Tiểu Vũ, suốt hai mươi năm qua, làm biết bao việc cho em! Hai ngày qua em nghĩ, trong hai mươi năm đó, liệu em làm được những gì cho ? Nhưng nghĩ nghĩ lại, em vẫn thể nghĩ ra bất cứ việc gì.” Tuyết Nhung nghiêm túc .

      “Em nghĩ chuyện đó làm gì, sao phải khách sáo như vậy với ? Chỉ cần có nha đầu như em quanh quẩn trước mặt là thấy mãn nguyện lắm rồi. Em đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, được chứ?”

      “Tiểu Vũ, hôm nay em thực rất muốn làm việc gì đó cho . hãy tưởng tượng mình đứng ước trước bánh sinh nhật. Hôm nay muốn em làm gì cho ?” Tuyết Nhung dịu dàng nhìn Ngô Vũ bằng đôi mắt xinh đẹp của mình, chờ đợi câu trả lời của .

      sao? Chỉ cần ước em biến mong ước của thành thực sao?” Ngô Vũ lém lỉnh nhìn .

      “Đúng thế, chỉ cần ra mong ước của mình, bất luận là chuyện gì em cũng làm cho .” Lời của Tuyết Nhung có chút gì do dự hay đùa cợt. “Bây giờ hãy nghĩ kĩ nhé, chuyện gì muốn em làm cho nhất?”

      muốn chúng ta được quay trở về tuổi thơ của mình.”

      “Hả?” Nước mắt của Tuyết Nhung bỗng lăn dài má.

      Ngô Vũ vội lấy tay lau những giọt nước mắt vương khuôn mặt xinh đẹp đó: “ cho em được đa sầu đa cảm như thế! phải em làm việc cho sao? Đáng nhẽ em phải làm trong vui vẻ chứ?”

      “Được rồi, chúng ta cứ quyết định như thế nhé, em làm trong vui vẻ.” Tuyết Nhung cố gắng nuốt nước mắt vào bên trong.

      Ngô Vũ bước vài bước đến trước chiếc tủ, rồi lấy hai chiếc vĩ cầm từ nóc tủ xuống. “Ha ha, bây giờ chúng ta lại là những đứa bé kéo đàn dương cầm! thú vị!” Ngô Vũ khoác đàn lên vai, mỗi bên chiếc, sau đó chìa tay ra kéo Tuyết Nhung chạy ra ngoài.

      “Đợi Tiểu Vũ, em muốn chải tóc rồi mới ra ngoài. Em nhớ hồi vẫn thường giúp em tết bím đuôi sam. Giờ có còn nhớ cách để tết ?”

      “Đương nhiên là nhớ! Lại đây, em ngồi xuống, tết tóc cho em.”

      Tuyết Nhung ngồi khoanh tròn chân đất giống như thuở còn . Ngô Vũ quỳ sau lưng Tuyết Nhung, vuốt lại mái tóc dài rối của cho mượt: “Nếu làm em bị đau phải lên tiếng nhé!” Tuyết Nhung thẫn thờ gật đầu. Ngô Vũ thành thục tết từng lọn tóc, vừa tết vừa hát: “Ngôi sao đỏ lấp lánh, tỏa ánh sáng muôn nơi, ngôi sao đỏ rực rỡ...” Trong khi đó, Tuyết Nhung nghẹn ngào cất nên lời. Đầu óc lúc này hoàn toàn trống rỗng, còn trái tim chẳng còn gì ngoài nỗi đau.

      Tết tóc xong, Ngô Vũ ló đầu ra nhìn thẳng vào mặt Tuyết Nhung. “Xem ra em vẫn giống hệt hồi còn , đáng tiếc là có gương, nên biết là em có thích hay ?”

      Tuyết Nhung lấy di động của mình ra, ngắm nghía mình trong màn hình chụp ảnh, sau đó đập tay lên sàn nhà : “ cũng ngồi xuống đây . Em muốn ngồi bên cạnh em.”

      Ngô Vũ ngoan ngoãn ngồi xuống. Tuyết Nhung nghiêng đầu về phía , để mặt hai người lọt vào khuôn hình điện thoại, rồi ấn nút chụp. Sau đó, kiểm tra lại, thấy ảnh đẹp và nét mới mỉm cười đứng dậy, nắm lấy tay của Ngô Vũ. “Tiểu Vũ, bây giờ chúng ta có thể được rồi.” Vừa , vừa nghịch ngợm lắc lư hai bím tóc của mình. thầm hứa trong lòng nhất định đem đến cho Ngô Vũ nhiều niềm vui.

      chiếc xe buýt vào nội thành Ann Abor, người đứng chật ních. Chỗ ngồi xe cũng hết từ lâu. Lúc này, chiếc xe lắc lư chạy đường. Giống như thuở , Tuyết Nhung dùng hai tay ôm chặt lấy eo Ngô Vũ, đầu dựa vào tấm lưng vững chãi của . Khi vào đến trung tâm thành phố, lúc qua đường, Ngô Vũ quay đầu lại, nắm chặt lấy tay Tuyết Nhung, sau đó dắt tay chạy qua những con đường. Khi nhìn thấy những nhà hàng mọc san sát hai bên đường, Ngô Vũ dừng lại, chống tay lên hông, với giọng cường điệu: “Bây giờ muốn ăn thứ mình thèm ăn nhất, còn em sao? Em có muốn ăn thứ mình thèm ăn nhất ?”

      “Đương nhiên rồi!” Tuyết Nhung với giọng nũng nịu của .

      “Vậy tốt. Bây giờ, hai chúng ta hãy viết thứ mình thèm ăn nhất vào lòng bàn tay, xem đó là thứ gì nhé!” Ngô Vũ lập tức rút hai cây bút từ trong ba lô ra, rồi đưa cây cho Tuyết Nhung. Họ nấp vào góc phố bên đường, tựa lưng vào nhau rồi bắt đầu viết.

      “Xong rồi!” Ngô Vũ quay người lại, lật lòng bàn tay ra, bên trong ra hàng chữ “thịt bò cay”.

      Tuyết Nhung cũng lật lòng bàn tay của mình, bên trong cũng là chữ “thịt bò cay”.

      Cả hai người cùng cất tiếng cười vang. Thịt bò cay là món ăn vặt mà hai người họ thích ăn nhất khi còn . Khi đó, ở bên đường trước cổng trường có quầy hàng ngoài trời chuyên bán thịt bò cay. Quầy hàng rách nát này bán thứ gì khác, chỉ bán thịt bò cay. Nhưng khác thịt bò cay ở các cửa hàng khác, vị thường cay nhiều hơn tê, thịt bò cay ở đây lại tê nhiều hơn cay, vì thế đám trẻ con thường dám mua, mà đa số khách hàng là người lớn và sinh viên đại học. Song biết từ bao giờ, Tuyết Nhung và Ngô Vũ lại mê mẩn hương vị đặc trưng này. Hồi đó, sau khi luyện đàn xong, hai đứa thường góp tiền xu lại, rồi chạy thẳng đến quầy bán thịt bò cay.Có lúc góp được nhiều tiền, mỗi đứa được miếng thịt bò. Ông lão trọc đầu chủ quầy hàng chẳng thèm lót giấy, cứ thế đặt thẳng miếng thịt vào bàn tay xinh của hai đứa. Những lúc tiền chỉ đủ mua miếng, Ngô Vũ thường chia miếng thịt bò ra làm hai, phần to đưa cho Tuyết Nhung, còn mình ăn phần . Hai đứa cứ thế vừa , vừa nhai, vừa nuốt ngồm ngoàm. Có những khi, miếng thịt bò được xé thành những sợi , ăn hết rồi mà đứa nào đứa nấy vẫn gắng sức mút sạch những vết dầu vừng bóng loáng trong lòng bàn tay.

      Cứ nghĩ đến đây, hai người lại thấy buồn cười. Ngô Vũ nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi cho vài cửa hàng ăn Trung Quốc. gọi rất lâu, cuối cùng cũng biết được địa chỉ của cửa hàng có bán thịt bò cay. Hai người mãi mãi, gần hết cả Ann Abor mới tìm ra cửa hàng nằm ở góc phố hẻo lánh đó. Họ gọi hai hộp đầy thịt bò. “Lần này chúng ta phải ăn cho no căng rốn nhé!”

      Sau khi đến bãi cỏ xanh mướt bên cạnh trường đại học Middlesex, hai người tìm chỗ rồi ngồi xuống. Ngô Vũ vội vàng mở hộp thịt bò ra ngửi.

      “Thế nào?” Tuyết Nhung lập tức hỏi.

      tồi, vẫn có chút hương vị của tuổi thơ!” Mặc dù món thịt bò cay này cũng có vị cay nhiều hơn tê giống những món thịt bò cay ở khắp nơi thế giới này, nhưng hai người họ vẫn vui vẻ ăn hết sạch sành sanh.

      “Lại đây nào, chúng ra cùng kéo bản nhạc nhé!” Ngô Vũ kéo Tuyết Nhung đứng dậy khỏi bãi cỏ.

      Cả hai cùng mở hộp lấy đàn ra. Tuyết Nhung giơ cây vĩ cầm của mình lên trước mặt Ngô Vũ: “Này, chỉnh nhé!”

      Ngô Vũ mỉm cười hiền lành đón lấy cây đàn từ tay Tuyết Nhung. Rất nhanh, chỉnh xong cho cây đàn, rồi đưa lại cho . Hai người kẹp đàn vào cổ, chuẩn bị kéo những nốt nhạc đầu tiên. Bỗng Tuyết Nhung quay sang, mở to cặp mắt xinh đẹp nhìn hỏi: “Kéo gì đây!”

      Ngô Vũ trợn mắt: “Còn phải hỏi nữa sao!”

      Tuyết Nhung nhếch miệng cười, thở hơi sâu, quay sang gật đầu với Ngô Vũ và rồi bắt đầu kéo đàn. Vẫn là bản nhạc của Bach! Tiếng đàn du dương vang lên, mang những kí ức tuổi thơ trở về. Tâm hồn họ nhưng đối thoại với nhau nền nhạc ngân nga, cảm xúc của cả hai quyện vào nhau theo từng nốt nhạc. thế gian này, liệu có hai trái tim nào đồng điệu đến thế? Hai mươi năm, thời gian dường như gắn kết hai người thành .

      Tuyết Nhung bỗng thấy buồn vô hạn: nếu sớm biết trân trọng tất cả những điều này tốt biết bao! Ôi, những chuyện tiếc nuối nên nghĩ đến nữa, hôm nay đồng ý với Ngô Vũ vui vẻ ở bên .

      Bản nhạc kết thúc, hai người mãn nguyện ngồi thảm cỏ xanh mướt, hai tay quàng qua đầu gối, thoải mái tận hưởng ánh mặt trời và những gì thiên nhiên ban tặng cho con người. Cách đó xa là hàng cây tên chạy dài tít tắp. Từng đợt gió thổi qua, làm lá cây xào xạc, đưa mùi hương nhàng lan tỏa khắp gian. Ngô Vũ bỗng nhớ ra việc gì đó. khẽ lắc đầu, rồi mỉm cười mình. Tuyết Nhung thấy tò mò, liền hỏi vì sao lại cười.

      “Những gốc cây kia gợi nhớ đến chuyện.”

      “Chuyện gì thế?”

      Ngô Vũ cười : “Nhớ hồi học cấp ba, buổi chiều nọ khi chúng ta cùng luyện đàn trong phòng tập sau giờ học, ngoài trời bỗng đổ mưa xối xả. lúc sau, mưa tạnh, có tiếng ai đó gọi từ bên ngoài gọi vọng vào: ‘Có cầu vồng! Có cầu vồng! Mọi người mau ra xem !’ Vậy là hai đứa cùng chạy ra xem. Đó là lần đầu tiên chúng ta nhìn thấy cầu vồng! Cảnh tượng đó rực rỡ biết bao! Hai đứa ngốc nghếch cùng nhau đếm những màu sắc cầu vồng, kết quả nó có đúng bảy màu . Lúc đó, hỏi em thích màu nào nhất trong số bảy màu đó? Em em thích nhất màu cam. Câu trả lời của em làm thấy rất kỳ lạ, nên lại hỏi tại sao em thích màu cam. Em lại trả lời, có lần mẹ dẫn em về quê chơi, em nhìn thấy cả vùng rừng núi rộng lớn ngập tràn màu quýt chín. Những tán cây xanh mướt treo lủng lẳng những chùm quýt rực rỡ, quả nào cũng căng tròn chín mọng, trông đáng như những quả bí ngô xíu. Hương quýt chín thoang thoảng khắp gian, đem đến cảm giác dễ chịu. Vậy nên, từ đó, em thích màu cam.”

      “Đúng vậy, em vẫn còn nhớ chuyện hôm ấy. Bây giờ em vẫn thích màu cam rực rỡ đó! Này, nhìn vào chỗ này .” Tuyết Nhung kéo gấu quần bò lên, để lộ ra đôi tất màu cam.

      Ngô Vũ mỉm cười, giơ tay lên xoa đầu , trầm tư : “Nhưng em biết, hôm đấy sau khi về nhà, viết thứ, vốn muốn tặng nó cho em nhưng lại sợ em cười, nên đến tận bây giờ vẫn dám đưa cho em.”

      ra vẫn giữ bí mật với cả em.” Tuyết Nhung trợn mắt lườm Ngô Vũ: “Bây giờ chắc có thể đưa em xem được rồi chứ?”

      “Vậy em tuyệt đối được cười đâu đấy!”

      cười đâu! yên tâm!”

      “Được rồi, vậy viết lại cho em.” Ngô Vũ quay lưng viết thứ gì đó. lúc sau, nhét mẩu giấy vào tay Tuyết Nhung:

      Nếu màu cam là để dành tặng em

      hái tất cả những trái cam thế giới này

      Chỉ để dâng hiến cho em

      ...

      Giấc mộng khiến những con tim chân thành

      Thổn thức mỗi lần bước qua những vườn cam chín mọng

      Song đó chính xác là ước mơ

      ước mơ dài lâu

      Khiến mải miết hái xuống những trái cam chín vàng

      Hái đến khi lá vàng lấp đầy nơi đứng

      Như lấp đầy trái tim mình.

      Tuyết Nhung cầm tờ giấy tay, im lặng rất lâu. Im lặng, im lặng, vẫn là im lặng đáng sợ đó. lúc sau như sực tỉnh dậy sau giấc mộng, vứt tờ giấy sang bên, vừa khóc nức nở, vừa dùng tay đấm Ngô Vũ liên hồi. “Tại sao chúng ta phải lớn? Tại sao? Tại sao? cho em biết , tại sao?”

      Ngô Vũ nhắm nghiền mắt lại, ngồi im bất động, để mặc Tuyết Nhung trút hết mọi đau đớn lên mình. Lúc này, trái tim chẳng còn gì ngoài nỗi xót xa vô hạn: đúng vậy, tại sao chúng ta phải lớn? Tại sao lại phải lớn? Câu hỏi đó mãi mãi có câu trả lời.

      Rất lâu sau, Tuyết Nhung mới ngừng khóc. vùi đầu vào hai tay, buồn bã : “Sau khi trải qua kiếp nạn của đời người, giờ cứ nghĩ đến tình là em lại khỏi rùng mình. tốt nhất nên quay trở về với Nam Nam !”

      Nghe những lời Tuyết Nhung , Ngô Vũ sững sờ nên lời. quay đầu sang nhìn , ánh mắt đầy tức giận và tuyệt vọng. “Em nhớ nhé, đây là lần thứ hai em buông tay ra!” đoạn, cúi xuống nhặt áo khoác lên, quay người bỏ , và dần biến mất ở phía bên kia của thảm cỏ xanh mướt.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 34: Người đàn ông cao thượng chỉ đem hi vọng đến cho phụ nữ


      Nhà thơ Mĩ Robertlee Frost từng viết nên bài thơ rất hay, trong đó có hai câu cảm động nhất:

      là người luôn rời xa tôi

      Nhưng lại chưa từng bỏ lại tôi.

      Vào đêm ba ngày sau đó, trời bỗng đổ mưa. Mưa dầm dề, mưa não nề như muốn trút hết nỗi đau thương dồn nén suốt bao năm qua.

      Ngô Vũ lang thang trong màn mưa dày đặc, lang thang, lang thang... Mưa thấm ướt vạt áo, thấm ướt cả trái tim lạnh giá, khiến cho nỗi tuyệt vọng trong càng trở nên đáng sợ hơn lần đầu Tuyết Nhung chia tay với . Suốt ba ngày qua, tìm được cách nào để khiến trái tim mình bình tĩnh lại. thể ăn, thể ngủ, thể thốt nên lời, thậm chí còn hoàn toàn mất cảm giác tức giận, tuyệt vọng và đau khổ. Lần đầu tiên chia tay với Tuyết Nhung, vẫn có thể sống tiếp, sau đó tìm được cho mình giải thoát. Bởi vì lúc đó với , Tuyết Nhung chỉ là tình , giấc mơ, trái tim. Nhưng bây giờ, sau khi trải qua những đau đớn của kiếp người, ấy trở thành máu thịt, thành linh hồn, thành sinh mệnh của . Hai người gắn kết thành , mãi mãi thể xa rời!

      Tuyết Nhung tắt đèn, ra khỏi cửa. Ngô Vũ tiến đến, ôm chặt lấy . Khắp người ngấm đầy nước mưa, biết đứng chờ giữa trời mưa thế này từ bao giờ. Chiếc ô Tuyết Nhung cầm trong tay rơi xuống đất. làn gió thổi qua, cuốn nó bay ra xa. Nước mưa thấm ướt người Tuyết Nhung và Ngô Vũ, thậm chí giờ họ thể phân biệt được đâu là nước mưa, đâu là nước mắt.

      “Tuyết Nhung, hối hận, hối hận vì lần đầu tiên em muốn , nghe theo và buông tay em ra. Bây giờ, em lại muốn ra lần nữa, nhưng lần này quyết định nghe theo lời em nữa. nhất định buông tay em ra! Em chính là sinh mệnh của , thể có em! cần em phải , cũng cần em phải đền đáp ! ở bên bảo vệ em, và thực lời hứa mãi mãi có hiệu lực đó! hứa với bất kỳ người con nào khác, vì thế có thể bình thản đối diện với em, đối diện với lương tâm của mình. Tất cả những chuyện em muốn ở , đều làm cho em! Dù có trưởng thành cũng chẳng sao, chúng ta giống như thuở . Mọi thứ thay đổi, chúng ta cùng nhau lớn lên.

      “Tại sao lần nào em bảo cũng , thực ra em chưa từng muốn bỏ em ! Tiểu Vũ à!”

      Khoảnh khắc đó, Tuyết Nhung ôm Ngô Vũ rất chặt. thấy mình giống như con thuyền đối chọi lại với sóng gió của cuộc đời, rất cần chiếc mỏ neo.

      Vì quay lại lấy tập tài liệu bỏ quên ở văn phòng, Tim chứng kiến toàn bộ cảnh Tuyết Nhung và Ngô Vũ đứng ôm nhau trong màn mưa mù mịt. Lòng bỗng dâng lên nỗi chua xót thể diễn tả thành lời. Năm đó, khi nhìn Tuyết Nhung theo Lancer, trái tim chỉ thấy nuối tiếc, vì chưa xác định tình cảm mà mình dành cho Tuyết Nhung là gì. Đối với , đó chỉ là cảm giác bị người con thu hút, chưa phải là thứ cảm xúc mà người ta vẫn gọi là “ thể có người đó.” Còn bây giờ, sau khi cùng Tuyết Nhung trải qua tất cả mọi chuyện, nhận thấy mình chỉ bị ấy thu hút, mà rung động trước ấy. Trái tim rung động sâu sắc trước hình ảnh người con đó, đẹp như viên kim cương nguyên chất, cuộc sống càng mài giũa, ấy càng tỏa sáng, càng toát lên vẻ đẹp cao quý. Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, giờ đây, người con này, và sẵn sàng hi sinh tất cả mọi thứ của mình vì ấy.

      Tim cảm thấy tình cảm giữa Ngô Vũ và Tuyết Nhung phần nhiều là tình thân được nuôi dưỡng từ thuở ấu thơ. Nếu như hai người họ nhau mãnh liệt, khi Lancer chen chân vào cuộc sống của Tuyết Nhung, Ngô Vũ thua cuộc thê thảm đến vậy. cho rằng Ngô Vũ cũng là người đàn ông vô cùng xuất sắc, và cũng rất hợp với Tuyết Nhung. Nhưng có lẽ vì hai người họ quá gần gũi với nhau, nên Tuyết Nhung nhìn thấy những ưu điểm đáng quý đó mà quên mất diện của ấy.

      Nhìn từ góc độ này, Tim thấy mình vẫn còn cơ hội. có thể kiên nhẫn chờ đợi cơ hội, chờ đợi nỗi ám ảnh của Tuyết Nhung về cuộc hôn nhân tan vỡ dần tiêu tan. Khi ấy lấy lại được niềm tin với tình và hôn nhân, xuất . Vì thế, vào buổi tối hai người diễn cùng nhau, chỉ nắm tay , cố gắng kìm những cảm xúc trong lòng, để thổ lộ tình cảm của mình. Nhưng tất cả mong ước và tâm sức của Tim hoàn toàn sụp đổ trong cơn mưa xối xả tối nay. Lần này giống lần nhìn thấy Tuyết Nhung và Lancer ở bên nhau. Lúc đó, có thể ung dung đứng nhìn, coi mình là người ngoài cuộc. Còn bây giờ, Tim cảm thấy mình trở thành kẻ thất bại thực . càng đau đớn hơn khi người mình thua lần này là Ngô Vũ. thực biết phải gì, cũng thể phẫn nộ, thể đố kị, thậm chí thể để họ biết mình đau khổ xót xa.

      Vài ngày sau đó, tối nào Tim cũng vùi đầu vào công việc ở quán rượu của mình, hoàn toàn gặp Ngô Vũ và Tuyết Nhung. Biểu khác thường của Tim khiến Tuyết Nhung vô cùng lo lắng, biết rốt cuộc có chuyện gì xảy ra với ấy. Sau đó, người bạn cho biết, ngày nào Tim cũng ngừng uống rượu và chơi đàn trong quán của mình. Vậy là Tuyết Nhung vội chạy đến chỗ . Đến nơi, chỉ thấy Tim nằm gục phím đàn, bên cạnh là chai rượu, thực giống Tim trước đây mà từng thấy. Con người trưởng thành, tốt bụng, hòa nhã, gần gũi như người cha, hình ảnh vị trưởng bối của Tim biến đâu mất rồi?

      đến, lắc Tim dậy. Nhìn thấy Tuyết Nhung, hai mắt mọng nước, miệng cười cay đắng. Thấy vậy, Tuyết Nhung buồn bã hỏi: “Tim, làm sao thế?”

      Tim hất tay Tuyết Nhung ra, gượng cười: “Em có nhớ cách đây rất lâu, khi em khóc chơi cho em nghe bản nhạc ?”

      “Đương nhiên em còn nhớ.” Tuyết Nhung khẽ gật đầu: “Tên của bản nhạc đó là “Tình bạn thiên trường địa cửu.”

      “Hôm nay, tâm trạng rất buồn, vì thế lại muốn chơi cho em nghe bản nhạc khác. Đó là bản nhạc mà thích và trân trọng nhất trong cuộc đời mình.” Tim từ từ nhấc người khỏi phím đàn, ngồi thẳng dậy, lặng lẽ ngắm nhìn Tuyết Nhung với ánh mắt u buồn. Những ngón tay thon dài của lướt phím đàn, giai điệu của ca khúc chính trong phim “Bác sĩ Zhivago” cũng bắt đầu vang lên. Bài hát kể về câu chyện tình đẹp nhưng đượm buồn của bác sĩ Zhivago và nàng Rana. Tình đó để lại bao tiếc nuối khi hai người nhau mãi mãi thể ở bên nhau. nhạc lên được tất cả! Tuyết Nhung bỗng hiểu ra tất cả. thấy hổ thẹn vô cùng vì quan tâm đến cảm xúc của Tim, để rồi làm tổn thương ấy. Lúc này, mới nhận ra rằng tất cả những bi kịch mà phải chịu đựng đều do chính tạo ra. nông nổi và bồng bột, nên ngã vào cuộc hôn nhân thất bại. Sau khi hôn nhân tan vỡ, lại lấy những đau khổ của mình ra làm cái cớ, lợi dụng tình mà Ngô Vũ và Tim dành cho mình để vực dậy bản thân, trở thành đứa con cưng của xã hội, chữa lành những vết thương mà cuộc hôn nhân thất bại gây ra cho . Nhưng trong quá trình đó, Tim và Ngô Vũ luôn lặng lẽ hi sinh vì oán trách nửa lời. Còn dù biết mình thể đem đến cho họ lời hứa cho tương lai, nhưng lại lợi dụng họ hết lần này đến lần khác chỉ để đạt được mục đích của mình, và cuối cùng lại làm họ tổn thương. cảm thấy mình đê tiện, thể dung tha!

      Nốt nhạc cuối cùng đánh xong, nhưng lúc sau Tim mới cất tiếng hỏi: “Em nghe hiểu chứ?” Tuyết Nhung buồn bã gật đầu, định với Tim lời xin lỗi nhưng lại ngăn cho . “Nghe hiểu tốt rồi. Chúng ta mãi mãi có thể nghe hiểu đối phương, như vậy là đủ với !” Tim đứng dậy, đóng đàn lại rồi tiếp: “ thôi, chúng ta cùng đến văn phòng của hội nào, vẫn còn có rất nhiều việc cần làm!”

      thế gian này, đại đa số phụ nữ đều gặp được người đàn ông thực cao thượng trong cuộc đời mình. Còn nếu gặp được, người phụ nữ đó quả là vô cùng hạnh phúc. Trong tuổi thanh xuân đẹp đẽ của mình, Tuyết Nhung gặp được hai người đàn ông xuất sắc nhất, tự thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới, vì vậy nhất định phải trân trọng họ.

      Ngô Vũ vẫn quay về với Nam Nam, mặc dù ta đến gặp Tuyết Nhung để chuyện. Nam Nam bắt đầu ra sức bám theo Ngô Vũ và Tuyết Nhung, theo dõi nhất cử nhất động của họ từ cửa sổ bên ngoài văn phòng làm việc, nhìn họ cùng nhau ăn cơm, cùng nhau ngồi trước máy tính thiết kế những trang web mới, nhìn Ngô Vũ pha trà, cà phê, nấu mì cho Tuyết Nhung. Vị trí đó của Tuyết Nhung đáng nhẽ phải thuộc về . Dù cố gắng thế nào, Nam Nam cũng thể nghĩ thông suốt, càng cam tâm chấp nhận này. thực người đàn ông đó! có cách nào để kìm chế cảm xúc của mình. Vậy nên, thứ hai sau khi tan ca, Nam Nam gửi bức mail cho Ngô Vũ:

      “Ngô Vũ, có chuyện quan trọng em muốn nhờ . Nếu còn coi em là bạn bảy giờ tối mai đợi em bên hồ trong trường đại học. gặp về!”

      Nhận được thư của Nam Nam, Ngô Vũ vô cùng kinh ngạc. ngờ đến tận bây giờ ấy vẫn nuôi hi vọng với mối quan hệ của hai người. Lần đó khi quay về từ Saint Joshep, rất ràng với Nam Nam qua điện thoại. tin người phụ nữ thông mình như ấy nhất định hiểu ý . Song bây giờ xem ra, ấy vẫn chưa chịu từ bỏ chuyện này. hay là ? Đắn đo suy nghĩ hồi, cuối cùng Ngô Vũ quyết định đến. Dù gì ấy từng bắt đầu, cũng nên có kết thúc. Nam Nam là người phụ nữ tốt, nếu người đàn ông thực nên né tránh cơ hội được thẳng mọi chuyện với ấy, từ đó đánh dấu chấm hết cho chuyện này.

      Ngày hôm sau, đúng bảy giờ, Ngô Vũ có mặt ở ven hồ nhân tạo trong trường đại học. Ánh hoàng hôn đầy thi vị phản chiếu vào sâu trong đôi mắt . Giữa mặt hồ, những cột nước bắn lên trắng xóa, hai bên bờ hàng dương liễu yểu điệu thả tóc xuống mặt hồ. hồ, những đàn vịt trời thỏa sức nô đùa trong làn nước mát.

      nhìn thấy thiên nga bao giờ chưa?” Ngô Vũ chợt nghe thấy giọng Nam Nam. Theo hướng tay chỉ, nhìn ra phía xa nhất ở góc phải hồ. Đúng là có hai con thiên nga trắng muốt bơi ở đó. con chúc đầu xuống nước, biết tìm kiếm thứ gì, con còn lại vươn chiếc cổ dài xinh đẹp, từ từ di chuyển mặt nước cách đầy kiêu hãnh.

      “Quả là rất đẹp!” Ngô Vũ bất giác thốt lên.

      “Lại còn , lần trước đến đây nhìn thấy, lần này cuối cùng cũng được đền bù, sau này chắc phải nuối tiếc nữa.” Nam Nam đầy ý.

      “Dạo này em có khỏe ? Công việc của em có bận rộn ?” Ngô Vũ cố lái câu chuyện sang hướng khác.

      “Công việc ở công ty lúc nào chẳng thế, áp lực đến mức ngộp thở. khó có tâm trạng và thời gian để đến đây hít thở khí trong lành và thư giãn.”

      “Đúng vậy, người Trung Quốc chúng ta làm việc cật lực cho người Mĩ. Chúng ta là những kẻ làm công, còn họ là kẻ chỉ ngồi khua môi múa mép. Nhưng chúng ta mãi mãi làm gì được họ.” Lời của Ngô Vũ có chút mỉa mai.

      ngờ người xuất sắc như lại có cùng suy nghĩ với em!” Nam Nam bật cười, nét buồn rầu khuôn mặt cũng vì thế mà tan biến. Hai người như quay trở lại với những giây phút vui vẻ đẹp đẽ trước kia.

      Ngô Vũ thoải mái cười : “Haiz, dù sao cũng là quốc gia của họ, chúng ta chỉ cần làm tốt bổn phận của mình, nên mong đợi quá nhiều làm gì!”

      “Đúng vậy, ở quốc gia này, chúng ta mong đợi nổi cái gì! Này, hãy nhìn cái này !” Nam Nam rút trong túi xách ra thứ giống như tập công văn, đặt vào tay Ngô Vũ: “Đây là việc em muốn nhờ .”

      Ngô Vũ mở bức thư thứ nhất ra đọc, ra đó là thư mời của hãng ô tô nội địa lớn nhất gửi cho . Ngô Vũ kinh ngạc đọc lèo hết bức thư. Họ mời làm tổng giám sát kĩ thuật ở bộ phận quan trọng, đồng thời cũng đưa ra mức lương và điều kiện ăn ở hấp dẫn.

      “Trời ơi! Em lấy thứ này ở đâu ra vậy?” Ngô Vũ toát mồ hôi hột.

      đọc bức thư tiếp theo !” Nam Nam với vẻ vô cùng bình tĩnh.

      Ngô Vũ vội vàng đọc bức thư còn lại, cũng là thư của công ty đó, người được mời là Nam Nam với mức lương khác, ở bộ phận khác.

      “Nam Nam, em, em làm gì thế?” Ngô Vũ lo lắng lắp ba lắp bắp.

      “Làm gì ư? Chúng ta hãy cùng nhau về Trung Quốc ! nhìn thấy điều kiện viết trong đó quá hấp dẫn sao? Chúng ta còn ở đây làm gì?”

      “Tại sao? Tại sao phải quay về Trung Quốc? , , ít nhất vẫn chưa nghĩ đến chuyện đó.” Ngô Vũ vội vàng .

      phải lúc nãy làm công cho người Mĩ chẳng hi vọng được điều gì sao?”

      “Nhưng, nhưng điều đó có nghĩa là muốn quay trở về Trung Quốc.” Ngô Vũ lấy tay lau mồ hôi lấm tấm trán.

      người xuất sắc như , nếu cứ ở đây phải là tự hủy hoại tiền đồ của mình hay sao? Người muốn trở về nước rất đông, cạnh tranh quyết liệt, em chẳng dễ dàng gì mới liên hệ được cho vị trí tốt như vậy bằng mối quan hệ của mình, dễ dàng gì.” Nam Nam ấm ức .

      “Vậy, vậy tại sao chuyện lớn như vậy mà em lại hỏi trước?” Giọng của Ngô Vũ dịu chút.

      phải lúc nào cũng mình rất bận, kêu em ít liên lạc với sao?” Câu này khiến Ngô Vũ thêm được gì nữa.

      Bỗng, Nam Nam ôm chầm lấy , hai tay vòng qua eo, đầu tựa vào ngực khóc nức nở. Ngô Vũ hoảng hốt gỡ tay ta: “Nam Nam, em đừng như vậy, đừng như vậy, có gì chúng ta từ từ chuyện được ?”

      Nam Nam vẫn chịu buông tay ra: “Em biết muốn ở lại đây vì người phụ nữ đó. Nếu rời khỏi đây, em có hi vọng. Em biết, em, nhưng em , em thể .” càng khóc dữ dội hơn. Nước mắt thấm ướt cả vạt áo trước ngực Ngô Vũ.

      Mình phải làm gì? Mình phải làm gì? Trời ơi! Ngô Vũ lo lắng đến mức làm chủ được chính mình: “Nam Nam, nghe , nghe này, thể trở về Trung Quốc.”

      “Em muốn nghe, em muốn nghe.” Nam Nam cắt ngang lời , gào lên như bệnh nhân tâm thần. “ có thể em, nhưng em phải có ở bên cạnh. , em thể sống nổi! Chúng ta cùng nhau trở về được ? Cùng nhau trở về !” Nam Nam cầu xin trong tuyệt vọng, trái tim hoàn toàn tan nát.

      Nhìn thấy Nam Nam như vậy, lòng Ngô Vũ đau như cắt. Thực đành lòng, dù gì ấy cũng là người con tốt! “Trời ơi! Tôi phải làm sao đây? Làm sao đây?”

      Đôi thiên nga phía xa biết bơi đến gần họ tự lúc nào. Lúc này, chúng nhìn ngó đôi bạn trẻ với ánh mắt bình thản và hiếu kì. biết vì sao, xuất của đôi thiên nga lại khiến cho Ngô Vũ bình tĩnh lại. Người phải là cây cỏ, tất có lòng trắc . Nhưng nếu người con trai cách toàn tâm toàn ý chẳng khác gì loài xúc vật. Dù sao Ngô Vũ cũng lựa chọn giữa hai người phụ nữ, nhất định được động lòng. Nếu muốn chung thủy sắc son với người con , phải tuyệt tình tuyệt nghĩa với người con khác. đành dằn lòng, hất tay Nam Nam ra.

      “Nam Nam, nghe , thực trái tim ở đây, em hãy để !”

      Ngô Vũ bỏ . Từ đó, bao giờ quay đầu lại nữa.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 35: Tai nạn của Ngô Vũ


      Rất nhanh, cuộc sống của Ngô Vũ trở về với quỹ đạo trước đó. Nam Nam cũng còn liên lạc với nữa. Xem ra chuyện đến đây là kết thúc. Ngô Vũ luôn tin rằng thời gian chính là liều thuốc tốt nhất để chữa lành mọi vết thương. hiểu Nam Nam, đó là lương thiện và thấu hiểu người khác. ấy tuyệt đối phải là người con ngốc nghếch.

      Vài tháng sau, Ngô Vũ được công ty cử công tác ở Trung Quốc. Khi kéo hành lý đến cửa soát vé của sân bay Detroit, bị nữ tiếp viên soát vé chặn lại. ta kiểm tra vé máy bay của cách kĩ lưỡng rồi : “Vé máy bay của vấn đề .” Sau đó tiếp viên nọ mời đến phòng an ninh của sân bay. Tuy nhiên, Ngô Vũ vẫn cảm thấy có gì phải lo lắng, vì trước đây khi qua trạm hải quan Mĩ, cũng từng bị mời đến phòng an ninh. Nhưng lúc này, ngồi chờ lại là ba cảnh sát đặc nhiệm của cục điều tra liên bang. chút khách khí, bọn họ cầu cho kiểm tra hành lý tùy thân. Ngô Vũ vẫn bình thản đưa hành lý của mình cho họ. Họ lật từng đồ trong va li ra, kiểm tra rất kĩ. Bỗng tay cảnh sát trọc đầu kiểm tra máy tính của lên tiếng: “Ha ha, hình như tôi tìm ra thứ gì đó”, rồi giơ ra chiếc đĩa cứng. Ngô Vũ vô cùng bất ngờ: “Sao chiếc đĩa cứng này lại ở trong hành lý của tôi?” Hình như vị quan chức cấp cao của công ty chủ quản nọ nhét chiếc đĩa này vào máy tính xách tay của , trong đó toàn là tài liệu kĩ thuật cao được mã hóa của công ty Ngô Vũ.

      bị bắt!” trong hai tay cảnh sát còn lại lập tức còng tay Ngô Vũ.

      Ngô Vũ kinh ngạc tột độ: “Này, đợi , rốt cuộc có chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao các người lại tùy tiện bắt tôi như thế?”

      “Có người báo cho chúng tôi bán tài liệu cơ mật của công ty cho Trung Quốc. cần tìm luật sư để bào chữa cho mình, còn bây giờ có quyền giữ im lặng.” Tay cảnh sát có vẻ là sếp trong ba người với .

      Ngô Vũ đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng, chân tay bẫng, suýt nữa ngất .

      Tuyết Nhung là người đầu tiên biết tin Ngô Vũ bị bắt. Cùng với việc điều tra hiệp hội của , nhân viên liên bang cũng ra lệnh đóng băng tất cả tiền bạc và tài khoản ngân hàng của họ. Lí do họ làm vậy là vì Ngô Vũ quyên góp vào đó khoản tiền khổng lồ với tổng giá trị lên đến năm trăm nghìn đô la Mĩ. Đến lúc này, Tuyết Nhung mới biết, nhà từ thiện nổi tiếng quyên góp số tiền rất lớn khi xuất viện và vài lần sau này chính là Ngô Vũ. Nhờ có số tiền này, hiệp hội và nghiệp cách mạng của mới đạt được những thành công ngày hôm nay. Nếu có số tiền của Ngô Vũ, tổ chức của bọn họ thể tiếp tục hoạt động đến bây giờ. Trời ơi! Tại sao Ngô Vũ lại giấu làm chuyện này? Tại sao lại cho biết?

      việc Ngô Vũ bị bắt và quỹ của hiệp hội bị đóng băng được báo chí ồ ạt đưa tin, làm dư luận xôn xao. Thậm chí có đài truyền hình còn đưa tin như sau:

      Để giúp những phụ nữ trẻ có được chuẩn bị tốt nhất cho cuộc sống hôn nhân, Hiệp hội giáo dục phụ nữ tự bảo vệ mình trong hôn nhân dính dáng đến vụ bán tài liệu kĩ thuật cơ mật của công ty thương mại Mĩ cho công ty chế tạo ô tô của Trung Quốc. Đây cũng là nguồn tiền chính giúp hiệp hội này duy trì hoạt động.

      Sau khi bị thẩm vấn, Tuyết Nhung và Tim nhanh chóng được kết luận liên quan đến vụ án, vì họ hề biết số tiền lớn được quyên góp cho hội là của Ngô Vũ. Luật pháp Mĩ luôn bảo vệ bí mật riêng tư và quyền lợi nhà từ thiện. Giờ đây tất cả búa rìu dư luận đều chĩa về phía Ngô Vũ. Báo chí miêu tả như gián điệp thương mại vì quyền lợi cá nhân mà bán rẻ công ty mình. Mặc dù Ngô Vũ giấu cho Tuyết Nhung biết mọi chuyện nhưng tuyệt đối tin Ngô Vũ là gián điệp thương mại cố tình vi phạm luật pháp Mĩ. luôn tin rằng Ngô Vũ là người có đầu óc sáng suốt, biết nên làm gì và nên làm gì. ấy nhất định làm những việc nguy hiểm và phạm pháp chỉ vì muốn gom tiền cho tổ chức của . ấy chắc chắn biết hậu quả của việc làm này, biết nếu làm vậy là gậy ông đập lưng ông, là hủy hoại toàn bộ công sức của bọn họ.

      Tuyết Nhung và Tim lập tức tìm luật sư giỏi nhất của vùng Detroit cho Ngô Vũ. Dưới sắp xếp của luật sư, hai người nhanh chóng gặp được Ngô Vũ bị tạm giam trong tù.

      “Tuyết Nhi! xin lỗi!” Đây là câu đầu tiên Ngô Vũ khi gặp Tuyết Nhung.

      Nhìn thấy hình ảnh Ngô Vũ trong chiếc áo tù nhân màu cam, lòng Tuyết Nhung đau như cắt: tại sao ấy lại ra nông nỗi này. “Chắc chắn có kẻ nào đó hại ! Em nhất định đưa mọi chuyện ra ánh sáng. đừng lo lắng!” Tuyết Nhung vẻ kiên quyết.

      sao. ngờ bây giờ lại gây phiền phức cho em thế này, xin lỗi. Hi vọng mọi người vì chuyện của mà bị ảnh hưởng.”

      “Tiểu Vũ, đừng như thế.” Tuyết Nhung thấy cay cay nơi sống mũi, nghẹn ngào thể thành lời. lúc sau, mới có thể tiếp: “Hồi , cứ ở bên cạnh em là lại gặp bất hạnh hoặc tai nạn. Vì em, từ bỏ mơ ước trở thành nghệ sĩ vĩ cầm. Vì em, từ bỏ nghiệp và tiền đồ của mình để đến nước Mĩ. Đến bây giờ, lại vì em mà bị hãm hại và phải chịu nỗi oan ức này!”

      “Nhung Nhi.” Ngô Vũ cắt ngang lời Tuyết Nhung. “Em đừng nghĩ như vậy! là ai? chính là Ngô Vũ. phải từng với em, tất cả những gì em muốn, đều làm cho em sao? Đây là lựa chọn của . sao, em đừng buồn bã như vậy.”

      Đó chính là Ngô Vũ, Ngô Vũ mà Tuyết Nhung quen biết suốt hai chục năm qua. Trong chữ “” của đại đa số đàn ông thế giới này đề có phần dành cho ích kỷ. Chỉ có Ngô Vũ, tình của ấy luôn luôn thuần khiết, vô tư. Từ đến lớn, từ lúc ở Trung Quốc cho đến khi đặt chân lên đất Mĩ, ấy chưa bao giờ thay đổi.

      Dưới hướng dẫn của luật sư, Ngô Vũ cố gắng nhớ lại chi tiết những chuyện xảy ra trong ngày hôm đó. Dù vậy, vẫn thể hiểu tại sao chiếc đĩa cứng lại nhảy vào đống hành lý của mình. dò lại lượt tất cả những người mình quen biết ở Bắc Mĩ, nhưng vẫn thể tìm ra kẻ có ý đồ hãm hại mình. Cuộc sống của rất đơn giản. Ở công ty, luôn hòa nhã với đồng nghiệp, chưa gây thù chuốc oán với ai bao giờ. Vì vậy, nguồn gốc của chiếc đĩa đó là câu hỏi mà thể giải thích. Thứ duy nhất mà Ngô Vũ có thể biết chính xác, đó là món tiền lớn mà mình quyên góp cho hiệp hội của Tuyết Nhung là phần lợi nhuận kiếm được khi chơi cổ phiếu ở Trung Quốc. Ngô Vũ đổi số tiền đó ra đô la Mĩ, rồi phân thành từng phần chuyển vào quỹ của hiệp hội.

      Luật sư Fedwren cho rằng, tất cả mọi chuyện đều bắt nguồn từ món tiền lớn đó, chỉ cần chứng mình nguồn gốc chính đáng của nó có thể bác bỏ cáo buộc Ngô Vũ bán tài liệu mật vì tiền.

      Ngày hôm sau, Tuyết Nhung và luật sư Fedwren cùng bay về Trung Quốc. Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, nhờ hợp tác của ngân hàng và cảnh sát trong nước, họ thu thập được toàn bộ các khoản thu chi và biên bản báo thuế của Ngô Vũ, từ đó nắm trong tay bản phô tô các khoản lợi nhuận ấy thu được khi chơi chứng khoán.

      ngày trước khi Ngô Vũ bị đưa ra xét xử, Tuyết Nhung và luật sư Fedwren mau chóng trở lại Mĩ. Ngày hôm sau, trước tòa Ngô Vũ mạnh mẽ bác bỏ cáo buộc phạm tội. Song cho dù chứng minh được nguồn gốc hợp pháp của số tiền quyên góp cho hiệp hội họ cũng chỉ đưa ra được yếu tố mờ ám trong vụ án này. Vì nếu Ngô Vũ muốn bán tài liệu cơ mật, cũng dại dột đến mức mang theo chiếc đĩa cứng lớn như vậy bay thẳng về nước. Song khó khăn ở chỗ họ thể tìm ra nguồn gốc của chiếc đĩa cứng đó, cũng thể giải thích được mối quan hệ giữa Ngô Vũ và công ty Trung Quốc nọ bị kẻ nào đó dựng lên. Vậy nên, khi luật sư Fedwren xin tòa cho nộp ba mươi nghìn đô la Mĩ để bảo lãnh Ngô Vũ ra tù chờ phiên xét xử sau, quan tòa lập tức từ chối. Ngô Vũ bị kết tội gián điệp thương mại, sao chép tài liệu mật của công ty Mĩ vào đĩa cứng rồi bán cho công ty khác ở Trung Quốc. Nếu tội này được thành lập, Ngô Vũ đối mặt với mức án tám năm tù và phải nộp trăm nghìn đô la Mĩ tiền phạt.

      Trước khi tòa án đưa Ngô Vũ ra xét xử tiếp, họ nhất định phải tìm ra chứng cứ chứng minh dính líu đến vụ án này.

      Tuyết Nhung và Tim vô cùng lo lắng. Khi thực tuyệt vọng vì thể tìm ra bằng chứng, Tuyết Nhung bỗng nhớ đến vụ ly hôn của mình. Phải thời gian dài sau khi Lancer bỏ nhà , mới phát ra mưu động trời mà hai kẻ hèn hạ bày ra sau lưng mình: gã đàn ông thông đồng với người đàn bà khác lừa gạt , khiến phải chịu biết bao đau đớn, nhục nhã. Lần này nhất định để bị qua mặt lần nữa. Dựa theo tư duy logic của mình, Tuyết Nhung nghĩ đến từng người mà Ngô Vũ quen biết, Tim, Susan, Lancer, Allen, Mia, Nike, tất cả bọn họ đều được loại trừ. Cuối cùng chỉ còn lại Nam Nam. Trời ạ! Tại sao nghĩ đến người phụ nữ đó? Nếu Ngô Vũ cho rằng mình có bất kỳ kẻ thù nào đất Mĩ, nếu ấy thể nghĩ ra kẻ nào dùng thủ đoạn này để hãm hại mình, ấy vô tình bỏ qua kẻ rất có khả năng làm chuyện đó. Tuyết Nhung chợt nhớ đến người từng là bạn tốt nhất của - Susan, phải cuối cùng ả ta cũng làm chuyện mà bao giờ ngờ tới đó thôi? Bài học xương máu dạy cho Tuyết Nhung biết, kẻ trông có vẻ vô tội nhất chính là kẻ có khả năng làm chuyện ác nhất. Tuyết Nhung nhớ lại chuyện Nam Nam đến tìm mình vì Ngô Vũ. Mặc dù lúc đó Nam Nam điều gì quá khích, nhưng sau ngày hôm đó, ta hoàn toàn bốc hơi khỏi cuộc sống của Tuyết Nhung. Và cũng chính vì thế mà Tuyết Nhung quên mất chuyện này. Bây giờ, trực giác mách bảo : Nam Nam chắc chắn liên quan đến vụ án của Ngô Vũ.

      Sau khi Tuyết Nhung tiến hành trao đổi và suy luận với luật sư, cả hai đều cho rằng, trong số tất cả những người có quan hệ với Ngô Vũ, Nam Nam là đáng tình nghi nhất. Kẻ có thể dùng chiếc đĩa cứng đó để vu oan hãm hại Ngô Vũ nhất định phải là người trong công ty, hơn nữa còn phải là cao thủ máy tính từng tiếp xúc với tài liệu kĩ thuật cơ mật. Sau khi lén lút sao chép bí mật kĩ thuật vào đĩa cứng, kẻ này thầm bỏ chiếc đĩa đó vào trong túi máy tính của Ngô Vũ mà để lại bất kỳ dấu vết nào. Kẻ làm được chuyện đó nhất định phải thường xuyên ở bên cạnh Ngô Vũ hoặc rất am hiểu thói quen sinh hoạt của ấy. Hơn thế nữa, kẻ đó cũng phải biết thông tin Ngô Vũ được cử công tác ở Trung Quốc, nên nhét đĩa vào túi trước khi ấy lên đường. Đây chính xác là mưu được dày công vạch ra! Kẻ vạch ra mưu này nhất định phải rất có đầu óc, khôn ngoan và tài giỏi. Tất cả những yếu tố đó đều phù hợp với Nam Nam. Điều duy nhất phù hợp chính là: người con dịu dàng hiền thục, khiêm nhường tốt bụng, trước nay chưa từng tranh giành với ai như Nam Nam sao lại có thể làm ra chuyện ác độc như thế? Quả nhiên, khi Tuyết Nhung và luật sư Fedwren những nghi ngờ của họ cho Ngô Vũ, ấy lập tức cho rằng chuyện đó tuyệt đối thể xảy ra, theo người có tính cách như Nam Nam chắc chắn thể làm ra chuyện đê hèn như vậy.

      Chỉ có chứng cứ, bây giờ chỉ còn cách tìm ra chứng cứ, mọi người mới tin vào chuyện này.

      Nhưng phải tìm chứng cứ ở đâu đây?

      Tuyết Nhung thể cầu cứu giúp đỡ của cảnh sát liên bang. đưa ra những nghi ngờ của mình: nếu như Ngô Vũ sao chép lại tài liệu cơ mật của công ty, máy tính của ấy nhất định phải lưu lại dấu vết. Trong khi đó, tổ điều tra của công ty và cảnh sát liên bang cũng xác nhận tìm ra bất kỳ dấu vết nào cho thấy Ngô Vũ sao chép tài liệu trong máy tính của mình. Ngoài ra, Tuyết Nhung cũng đề cập đến những nghi ngờ của mình về Nam Nam, bởi vì cách đây lâu ta đến tìm vì Ngô Vũ. Nếu trong công ty có người bày mưu hãm hại Ngô Vũ Nam Nam là kẻ đáng tình nghi nhất. Cơ quan điều tra liên bang Mĩ rất thận trọng với vụ án mang tính chất quốc tế này. Dưới những thông tin của báo chí, vụ việc mỗi lúc lớn. Rất nhiều chuyên gia học giả và lãnh đạo cấp cao trong công ty của Ngô Vũ đều vô cùng quan tâm đến vụ án này. Hơn nữa, nhiều điểm đáng nghi ngờ trong đó được chỉ ra, đa số mọi người đều cho rằng đây là vụ án oan. Dư luận dấy lên làn sóng kêu gọi chính phủ và cục điều ta liên bang mau chóng điều tra chân tướng việc và đưa ra những chứng cứ thuyết phục. Vì vậy, những nghi ngờ của Tuyết Nhung được tổ trọng án tiến hành điều tra. Đầu tiên, họ tìm ra dấu vết sao chép tài liệu trong máy tính của Nam Nam. Mặc dù Nam Nam là cao thủ máy tính, để lộ bất kỳ sơ hở nào, nhưng ta hoàn toàn thể ngờ “vỏ quýt dày có móng tay nhọn”, còn có rất nhiều người cao tay hơn cả mình. Nhưng ngay cả khi phát ra dấu vết Nam Nam sao chép tài liệu mật, phía cảnh sát cũng thể chứng minh được liệu ta có bỏ đĩa cứng vào túi xách của Ngô Vũ hay ? Vụ án đến đây lại lần nữa rơi vào ngõ cụt. Nhưng cơ quan điều tra vẫn chưa chịu bỏ cuộc, mà tiếp tục tiến hành lấy lời khai của Ngô Vũ, hỏi xem vài ngày trước khi xảy ra chuyện ấy gặp những ai, làm những gì và đến những đâu. Ngô Vũ với họ, giống như thường lệ sáu giờ sáng đến tập luyện ở trung tâm thể hình, sau đó đến công ty làm việc. Hết giờ làm việc, thường đến Ann Abor, tiếp tục làm việc trong hiệp hội. Vậy nên, nếu có ai đó trong công ty muốn bỏ đĩa cứng vào túi máy tính của , rất có thể kẻ đó gây án trong khoảng thời gian làm việc ở công ty. Dựa vào suy luận này, tổ điều tra xem lại tất cả các đoạn băng giám sát được ghi lại trong khoảng thời gian này, song vẫn tìm ra được bất kỳ dấu vết nào.

      Lòng Tuyết Nhung nóng như lửa đốt. và luật sư Fedwren lại lần nữa đến gặp Ngô Vũ hỏi xem để túi máy tính ở nhà hay ở công ty? Khi để túi trong xe, liệu có khóa cửa xe hay ? Ngô Vũ với họ, trước nay luôn cẩn thận khi đến những nơi công cộng, vậy nên luôn khóa xe khi để máy tính bên trong, chỉ trừ nơi - trung tâm thể hình. Từ lời kể của Ngô Vũ, họ tìm ra chi tiết vô cùng quan trọng: Nam Nam cũng là hội viên của trung tâm thể hình nọ, Ngô Vũ từng gặp ta vài lần ở đó.

      Tuyết Nhung và luật sư lập tức tìm gặp cảnh sát để thông báo dấu vết mới này. Rất nhanh, tổ điều tra chuyển mục tiêu sang trung tâm thể hình, và xác minh được Nam Nam cũng là hội viên ở đó. Họ lập tức xem lại băng giám sát ghi trong phòng tập thể hình, kết quả cho thấy Nam Nam xuất ở khu vực này. Nhưng khi xem đến đoạn băng ghi lại khu vực cổng vào và bãi đỗ xe của trung tâm, họ phát ra bóng dáng của Nam Nam. Do lúc đó là sáu giờ sáng, trời vẫn còn tối, tầm nhìn bị hạn chế, hình ảnh trong băng cũng rất mờ nhạt, nên họ chỉ nhìn thấy Nam Nam mở cửa ngồi vào chiếc xe, lâu sau đó lại mau chóng ra. Cảnh sát lập tức tiến hành kiểm tra xe của Ngô Vũ, phát chiếc xe mà Nam Nam đột nhập vào chính là xe của . Sau đó, tổ điều tra lập tức bắt giữ Nam Nam, coi ta là nghi can của vụ án. Nhưng luật sư bào chữa cho Nam Nam lại , vì xe của Nam Nam và Ngô Vũ giống hệt nhau, trời hôm đó lại tối nên vì cẩn thận ta lên nhầm xe. Sau khi ngồi lên xe, phát đó phải là xe mình nên ta mau chóng ra. Đối với lời bào chữa này, cảnh sát cũng phải bó tay, thể tiếp tục truy cứu được nữa.

      Họ vẫn chưa có đủ bằng chứng.

      Song, Nam Nam phải là cao thủ gây án. Trong lúc bất cẩn, ta để lộ sơ hở cho cảnh sát. Cuối cùng, cảnh sát liên bang tiến hành điều tra đối chiếu giọng của kẻ tố cáo Ngô Vũ. Mặc dù giọng đó có khẩu giống như người đàn ông ngoại quốc, nhưng nhờ kĩ thuật cao, họ xác minh được giọng đó chính xác là của Nam Nam.

      Chân tướng việc được điều tra ! Ngô Vũ được tòa án xử vô tội và được thả. Tuyết Nhung như trút được gánh nặng, thở phào nhõm.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Kết chuyện: nhau tức là sống chết có nhau


      Buổi sáng hôm Ngô Vũ được thả, sau đêm mưa bão điên cuồng, cành cây và lá nằm vương vãi khắp mặt đất. Cơn bão qua, gian trở nên trong lành và thoáng đãng. Khi ánh mặt trời đầu tiên chiếu xuống mặt đất, vạn vật bỗng chốc hồi sinh. Mùa hè ở Mi-chi-gân, sau những trận mưa bão dữ dội, nước trong các con sông chảy qua vùng nông thôn vẫn chưa rút hết. Nước lấn ra khỏi bờ, tạo nên những trận lũ có sức phá hoại lớn, khiến mọi người kịp phòng bị. Dự báo thời tiết hôm đó thông báo có lũ tràn về. Nhưng khi ra ngoài, Tuyết Nhung nhìn lên trời, thấy trời xanh mây trắng, thời tiết có vẻ hiền hòa, nên cho rằng đài khí tượng có lẽ nhầm.

      Ngày hôm đó chỉ là ngày Ngô Vũ ra tù, mà còn là ngày tạp chí nổi tiếng của Mĩ xuất bản tập san của tuần mới. Vài ngày trước, Tổng biên tập của tạp chí này gọi điện báo cho Tuyết Nhung biết được chọn vào danh sách năm mươi phụ nữ có sức ảnh hưởng lớn của năm, hơn nữa ảnh của còn được chọn làm trang bìa. Nhờ nỗ lực của Tuyết Nhung và hiệp hội của , giờ có 102 trường cấp ba ở Mĩ đưa hoặc quyết định đưa những bài giảng về tình và hôn nhân vào các tiết học, mười lăm trường đại học Mĩ coi môn học về tình và hôn nhân là môn học bắt buộc. Tuyết Nhung cũng khiến xã hội Mĩ nhận thức được những khó khăn và đau khổ mà những phụ nữ trẻ phải đối mặt khi ly hôn. cũng cùng cơ quan lập pháp thảo luận sửa lại luật ly hôn, nhằm đem đến bảo vệ nhiều hơn nữa cho những người phụ nữ. Khi nhận được tin này, ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Tuyết Nhung là cho Ngô Vũ biết. Vậy nên, từ sáng sớm, lái xe đến hiệu sách ưa thích. Nhìn thấy tờ tạp chí có bìa là ảnh của mình giá, nhanh chóng lấy xuống rồi thẳng đến quầy thanh toán. Sau khi thu tiền xong, đưa lại tờ tạp chí cho , nam nhân viên phục vụ đột nhiên ngẩng đầu lên, hết nhìn rồi lại nhìn vào tờ tạp chí : “Tôi rất ủng hộ cuộc cách mạng của dù tôi là đàn ông!” ta vừa dứt lời, cả hai người cùng bật cười vui vẻ. Sau đó, Tuyết Nhung hân hoan lái xe đến thẳng tòa án.

      “Ngô Vũ!” Ngô Vũ ra, có vẻ đợi ở đó được vài phút. Vừa nhìn thấy Tuyết Nhung, liền nở nụ cười dịu dàng. Tuyết Nhung lao về phía trước, ôm chặt lấy Ngô Vũ rồi cứ thế đấm liên tiếp vào lưng : “Em chết lần, cũng chết lần, như vậy là chúng ta hòa rồi đúng ?”

      Ngô Vũ vẫn mỉm cười, nhưng mắt đầy nước tự lúc nào. Nhìn thấy Tuyết Nhung nhảy nhót lăng xăng bên cạnh, biết gì, cũng biết nên gì. Lòng có hàng ngàn hàng vạn lời muốn , nhưng lúc này lại thể thốt ra. chỉ muốn nhìn , nhìn bé mình thương nhất đời ríu rít quanh mình.

      Tuyết Nhung mau chóng kéo Ngô Vũ ngồi vào trong xe, rồi cầm tờ tạp chí ghế đặt đến “bộp” vào tay : “ xem, đây là ai thế?”

      “Đây là người con nhất đời này!” Ngô Vũ thầm trong lòng mình. cẩn thận vuốt lên trang bìa in chân dung của Tuyết Nhung vẫn còn thơm mùi mực: “Tuyết Nhung à, mắt em đẹp! Em biết , năm đó khi mẹ dắt em đến nhà học đàn, lần đầu tiên nhìn thấy em thích đôi mắt xinh đẹp này!” lại nhìn tấm ảnh khắp lượt, rồi tiếp: “ ngờ niềm thích đó biết từ lúc nào nuôi dưỡng trong thói quen: phàm là những chuyện em muốn, đều làm cho em; phàm là những gì có, đều muốn đem đến cho em, dường như cả cuộc đời này sống chỉ để làm điều đó, đến thế giới này cũng chỉ để thực lời hứa đó, chỉ cần em vui là thấy mãn nguyện và hạnh phúc lắm rồi. Giờ đây, cuộc đời được hồi sinh thêm lần nữa, và vẫn thích em như thuở chúng ta còn . Nếu như ngày nào đó trong tương lai, phải rời xa thế giới này, nhất định phải hoàn thành lời hứa với em rồi mới ra . Ngoài điều đó ra, cần bất cứ thứ gì trong cuộc đời này!”

      “Tiểu Vũ!” Tuyết Nhung ôm chặt lấy cánh tay .

      “Đừng trẻ con như thế! Em đến đón từ sáng sớm, chắc vẫn chưa kịp ăn gì. Có đói ? Chúng ta mau thôi nào!” Đó chính là Ngô Vũ, ở bất kỳ hoàn cảnh nào, cũng nghĩ cho Tuyết Nhung trước, chứ phải là mình.

      đường , hai người họ cùng nhau về những chương trình mà Tuyết Nhung được mời lên truyền hình, bàn xem tập san của họ sau này cần có thêm những nội dung gì.

      “Á!” Tuyết Nhung kinh hãi kêu lên: “Lũ!”

      Chưa kịp phản ứng gì, xe của họ bị nước lũ cuốn trôi. Chiếc xe trôi nổi trong làn nước, rung lắc dữ dội, nước ở bên ngoài len qua những khe hở xe xối xả tràn vào trong. Cả xe và người dần dần chìm xuống đáy nước. Ngô Vũ nhanh chóng ngả người về phía Tuyết Nhung, tháo thắt lưng an toàn cho , rồi cố gắng mở cửa xe. Song vì sức ép quá lớn của dòng nước hung dữ bên ngoài, thể mở nổi. Ngô Vũ liền vòng hai tay vào nhau, dùng hết sức đập vào cửa sổ xe, cuối cùng cửa cũng bị đập vỡ. Tay Ngô Vũ đầy máu, nhưng vẫn cố gắng đẩy Tuyết Nhung ra khỏi xe. Sau khi đẩy được ra ngoài, cũng vội vã trèo ra. Hai người lao vào giữa dòng nước chạy xiết. Ngay sau đó, họ nhìn thấy gốc cây ở phía trước bên trái xe. Ngô Vũ vật lộn với dòng nước dữ, chẳng dễ dàng gì mới kéo Tuyết Nhung bơi được đến gần.

      gắng sức đẩy Tuyết Nhung lên trước. Khi nắm được cành cây, Tuyết Nhung quay đầu lại, giơ tay về phía Ngô Vũ hét lên: “Mau nắm lấy tay em! Mau, mau lên!” Nhưng Ngô Vũ chịu đưa tay cho . Tuyết Nhung lại kinh sợ hét lên: “ làm gì thế! Mau nắm lấy tay em !”

      Ngô Vũ ngước mặt lên khỏi mặt nước, nhìn về phía Tuyết Nhung hét lớn: “Cành cây đó thể chống đỡ nổi hai người, em hãy để ! Tuyết Nhung, em nhất định phải sống tốt, em!” Ngô Vũ vừa dứt lời, liền bị xoáy nước hung dữ nuốt chửng, từ đó Tuyết Nhung còn nhìn thấy bóng dáng nữa.

      em... em.” Chỉ có giọng bi thương vọng lại, trôi nổi giữa những con sóng dữ tợn, như thể linh hồn Ngô Vũ vẫn mãi còn đây, chưa muốn rời xa Tuyết Nhung.

      Nửa tiếng đồng hồ sau, Tuyết Nhung được cứu sống. Chính người con trai đó, người con trai có cái tên Ngô Vũ dùng lời hứa của ấy để cứu . Giống như lời ấy , đến thế giới này chỉ để thực lời hứa dành cho , khi rời xa thế giới này, nhất định hoàn thành lời hứa của mình. Chính xác là ấy dùng sinh mệnh của mình để hoàn thành lời hứa ấy: bất kể những gì người muốn, bất kể những gì có, đều dâng hiến, kể cả sinh mệnh của mình.

      tháng sau, Tuyết Nhung và Tim cùng đến thăm mộ của Ngô Vũ. Mộ nằm ở quê hương Trung Quốc, mà được đặt ở Ann Abor. Tuyết Nhung biết, đó chính là tâm nguyện của Ngô Vũ. nhất định muốn nằm ở nơi gần nhất. Linh hồn chắc chắn vẫn luôn dõi theo từng bước , nhắc nhở phải mặc thêm áo ấm, dặn dò được ngủ quá muộn.

      Nước mắt Tuyết Nhung chảy dài ngớt. Bên cạnh , Tim trầm tư nhìn tấm bia mộ được làm từ đá cẩm thạch đỏ, thầm mình: “ thế gian này có người đàn ông nào hoàn toàn tốt và hoàn toàn xấu. thế gian này thực ra chỉ có loại đàn ông: loại ích kỉ, loại ích kỉ. Ngô Vũ thuộc loại đàn ông ích kỉ, là chàng trai tốt bụng và cao thượng.”

      Lúc này Tuyết Nhung bỗng nhớ lại lời trăn trối của mẹ trước lúc lâm chung. Bà dặn khi đến Mĩ hãy tìm người con trai tốt, người con trai mãi mãi bao giờ phản bội lại mình. Nhưng thực ra, vốn cần tìm người con trai đó. ấy trước giờ vẫn luôn ở bên , chưa từng rời xa .

      Phản bội là gì? Vĩnh hằng là gì? Có tình tất có phản bội. Chỉ có vô tư mới là vĩnh hằng.

      Nếu như cuộc đời có thể quay trở lại...

      Tuyết Nhung cầm trong tay chiếc đàn Ngô Vũ tặng mình, bên tai văng vẳng giai điệu của bài thơ cuộc đời mà viết cho :

      Nếu màu cam là để dành tặng em

      hái tất cả những trái cam thế gian này

      Chỉ để dâng hiến cho em

      ...

      Giấc mộng khiến những con tim chân thành

      Thổn thức mỗi lần bước qua những vườn cam chín mọng

      Song đó chính xác là ước mơ

      ước mơ dài lâu

      Khiến mải miết hái xuống những trái cam chín vàng

      Hái đến khi lá vàng lấp đầy nơi đứng

      Như lấp đầy trái tim mình.

        Hoàn

    5. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :