Ma thổi đèn - Thiên hạ bá xướng

Thảo luận trong 'Các Thể Loại Khác (Kinh Dị, Trinh Thám..)'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Skye

      Skye Well-Known Member

      Bài viết:
      747
      Được thích:
      5,671
      Q.3 - Chương 42: BA VỊ QUỐC VƯƠNG





      Tuyền béo định hỏi gì nữa, tôi liền xua tay chặn lại :" Sao? Vừa nhìn thấy quan tài sợ rồi à? Đúng là ngày trước có lời cảnh cáo 'Quan tài chìm, quách đồng đen, nếu cao số chớ lại bên', nhưng chúng ta qua cầu Tam Thế bước đến trước cửa cung, chứng tỏ cả ba chúng ta quá cao số, nếu chưa tới cầu Tam Thế, ta rơi xuống phủ từ lâu rồi".


      Tuyền béo :" Đúng nà vớ vẩn! Tư nệnh Béo này có biết sợ nà gì? Chỉ vì tôi chưa từng nhìn thấy kiểu quan tài này mà thôi. Nhưng mà 'hổ đớp nhím', biết phải nuốt kiểu gì bây giờ?"


      Thực ra tôi cũng biết bản mệnh của chúng tôi có vững hay , thế chỉ nhằm giúp Tuyền béo có thêm can đảm. Cửa vào còn cách ba cỗ quan quách kỳ dị quãng, ánh sáng của quả pháo tuy chói lòa nhưng chưa đủ để nhìn kỹ từng chi tiết, đành chờ thêm lát , thấy cửa bị cạy rồi mà vẫn xuất bẫy chốt gì, tôi bèn gật đầu ra hiệu với Tuyền béo và Shirley Dương rằng có thể vào.


      Shirley Dương xòe ô Kim Cang trước mở đường, tôi và Tuyền béo theo sát . Quả phảo sáng vừa bắn ra vẫn chưa tắt, soi khắp cả mộ thất. Đúng như tôi lường trước, đây là mộ thất rất lớn kiểu chữ "Hồi", cung chia làm hai vòng trong ngoài. Bức tường trắng vây quanh là vòng , cách bức tường chừng bảy tám mét, vòng trong lại có tường khác vây lại, cửa mộ hai bức tường nhìn vào nhau, bên trong chỉ là gian thấp với nóc khum cong, cửa có hàng rào chắn. Ánh pháo sáng soi vào tận nơi sâu nhất của mộ thất.


      Vừa bước qua cửa ngoài, tôi dùng đèn pin mắt sói chiếu hai bên, đó là khoảng gian kẹp giữa hai bức tường mộ, chất đầy các loại đồ tế bằng đồng xám xỉn. Những mâm đồng đỉnh đồng, xen lẫn với chúng là những chiếc ngà voi, tiền ngọc, nồi ngọc, tượng trưng cho danh phận quốc vương của chủ nhân mộ thất này.


      Đây là ngôi mộ vua chứa nhiều đồ tùy táng nhất mà tôi từng nhìn thấy trong đời. Những đồ tùy táng này đều làm riêng cho người chết, chứ phải đống các đồ vật có giá trị được tùy tiện chất vào như ở nước Tinh Tuyệt. Thời kỳ Hán Đường rất thịnh việc hậu táng, nghe thời ấy có số lăng hoàng đế chôn theo đồ tùy táng đến cả vạn cân, tương đương với phần ba tài lực của cả nước bấy giờ. Các đồ tùy táng trong mộ Hiến vương tuy xa xỉ và nhiều bằng các lăng mộ hoàng đế kia nhưng cũng dường như chôn cả nước Điền vào trong mộ này. Có điều, các thần dân, nô lệ và báu vật đều thể theo Hiến vương lên trời, sau hơn hai ngàn năm dãi dầu, tất cả đều mục nát dưới lòng đất u đen tối, ánh mặt trời.


      Tôi thở dài nghĩ bụng những món đồ cổ đáng giá của Trung Quốc ngày xưa đều mục nát như vậy cả sao, đoạn rảo bước cùng Shirley Dương tiến vào gian bên trong của mộ thất. Mộ thất hai lớp tựa như thành trong và thành ngoài của các thành trì cổ đại, gian mộ thất lớp trong sâu nhất là khu vực trung tâm của ngôi mộ cổ.


      Quả pháo sáng dần dần tắt ngúm, bước vào đến nơi vừa lúc bốn bề chìm trong bóng tối, chúng tôi bèn bật ngay đèn gắn mũ lên. Trước mặt là cỗ quan tài được treo lên bằng vòng đồng, có thể tích lớn nhất và cũng nổi bật nhất trong ba cỗ quan tài.


      Quách đồng đen xỉn gợn tia phản quang, bên phủ lớp bụi dày. Tôi xỏ găng tay, phủi bỏ lớp bụi phía , cỗ quách tức ánh lên màu xám xanh kỳ dị. Những vết hoen gỉ màu xanh lục lỗ chỗ bề mặt đồng, thoáng nhìn cứ tưởng là có cả đàn rết xanh sẫm bò.


      Nhìn kỹ hơn, thấy có chín vòng đai quấn quanh, kín mít đến độ gió cũng lọt vào được, xung quanh chạm khắc rất nhiều hình thực vật kỳ dị, ngoài ra có đặc điểm gì nổi bật khác, chỉ là to, đầm và nặng mà thôi. Áo quan bằng gỗ chắc nằm bên trong đó.


      Còn hai cỗ quan quách kia, cỗ bằng gỗ, nhìn kiểu dáng và kích cỡ có lẽ phải quách gỗ, mà chỉ là quan tài đơn thuần. Nhưng chất gỗ đóng quan tài này cũng rất khác lạ, nhìn thoáng qua, thấy ván gỗ phải dày đến tám tấc, quét sơn, mà chỉ để mộc, nguyên màu gỗ đen như than, chất gỗ cứng đanh chắc nịch.


      Shirley Dương lấy làm lạ :"Hình như gỗ quan tài được gia công đặc biệt gì, đời này có loại gỗ nào như thế này nhỉ?"


      Tôi gõ tay lên nắp quan tài, phát ra tiếng "coong coong" như tiếng chuông, vang trong mộ thất nghe rất đằm tai. Tôi với Shirley Dương :" Đây chính là tử quan trong truyền thuyết, ở những nơi ánh mặt trời vĩnh viễn bao giờ chiếu tới như các ngòi lạch khe trong chốn núi sâu rừng già, có loại cây lạ màu đen như than bao giờ được hưởng ánh dương. Các cây bình thường cứ mỗi năm được tăng vòng tuổi nhưng loại cây này phải vài chục năm hoặc trăm năm mới được thêm vòng tuổi, gọi là tử mộc. Cái tên này rất đặc biệt, hình dung nó là thứ cây sinh trưởng nơi hang hốc trong lòng đất".


      Tuyền béo cũng đưa tay sờ cỗ quan tài, :" Ối giời ôi, nếu đây nà tử quan vậy nó nà báu vật rồi. Nghe tử mộc rất khó nớn thành cây cho gỗ, có thể đóng quan tài, ván nại dày thế này, tính theo giá thị trường giờ chắc phải đắt hơn cả đống vàng lớn bằng ngần này ấy chứ! Tôi nghĩ, nếu tìm thấy thứ nào ưng ý hơn, chúng ta cứ khiêng nó về ... cũng được. Chuyến Vân Nam nần này còn coi là lao động công ích cuối tuần nữa phải hai vị?"


      Tôi với Tuyền béo và Shirley Dương :" Vàng bạc so với đám gỗ này sao được? Mười cỗ quan tài vàng cũng bằng. Các vị xem ván dày thế này, chưa kể đều là gỗ lõi cây tử tốt nhất, vẫn có câu 'xẻ lõi mộc ván tám tấc', phải là cây vạn năm đâu có thể có lõi dày thế này được? Năm xưa Từ Hy thái hậu lão phật gia cũng được hưởng thụ thứ này đâu, vì loại cây này tuyệt chủng từ thời Hán, hậu thế có ai tìm nổi cây tử thân to nữa".


      Tuyền béo ngớt xoa tay, nhịp thở trở nên nặng nề, :" Dù sao ... hai người ơi, ta còn chờ gì nữa? Mau khiêng nó ra thôi!".


      Shirley Dương chẳng để ý đến Tuyền béo, với tôi :" Cỗ quách đồng xanh treo lửng lơ kia cũng rất đặc biệt, nó là thế nào vậy? Bên kia còn cỗ quan tài dị dạng nữa, chẳng lẽ đây là Hiến vương và hai bà vợ?"


      Tôi lắc đầu :" Giờ tôi cũng hiểu ra sao nữa. Theo quy cách của lăng mộ xưa, quách đồng xanh thuộc hàng dị loại, chỉ có những kẻ mắc tội nặng, hoặc vị quý tộc mắc bệnh truyền nhiễm mới dùng quách đồng để bịt cho kín. Cũng có thuyết khác rằng, trước khi liệm, xác có dấu hiệu thi biến, phải dùng quách đồng để đề phòng cương thi phá áo quan chui ra. xem, bên ngoài quách đồng có chín sợi đai to nặng, đâu dễ gì mở được? Có ma mới biết được trong này chứa những gì?"


      Shirley Dương :" Tôi chỉ biết có thứ quan tài góc đồng dùng để phòng xác biến, vậy ra bộ quách đồng xanh treo lửng lơ này cũng là như thế. Nhưng tại sao lại phải treo lên thế?"


      Tuyền béo xen vào :" Điều này ngay tôi còn biết nữa nà! Trước đây bọn tôi từng thấy bộ quách đồng mặt người trông dữ hơn bộ này nhiều, núc đó tư lệnh Nhớt sợ quá suýt vãi cả đái. Về sau tôi nghe quách treo bằng vòng đồng chỉ chuyên dùng cho những ai tu đạo cầu tiên, để sau khi chết rồi họ tiếp xúc với uế khí ở mặt đất nữa. Tôi đoán rằng trong này, chín chín phần trăm nà não Hiến vương rồi, não những thành tiên mà còn chớm bị biến xác, nên phải dùng quách đồng vòng đồng treo trong mộ thất. Chúng ta tạm đừng đụng đến nó vội, chi bằng khiêng cỗ tử quan về trước, nửa đời còn nại chỉ ngồi đếm tiền cũng đếm xuể!" Truyện "Ma Thổi Đèn "


      Tôi với Shirley Dương :" đừng nghe Tuyền béo nhảm! Đứa sợ vãi đái ra chính là cậu ta chứ đâu phải tôi! Nhưng mấy câu sau cậu ta đúng, quan quách treo lửng lơ đều là của những người tu đạo. Quách đồng dùng để hãm quỷ nhập tràng, tuy nhiên thể khẳng định trong đó chính là Hiến vương. Ba cỗ quan quách này rất quái dị, ta phải làm rồi hẵng ra tay".


      Chúng tôi nhất trí xem xem cỗ quan tài thứ ba ra sao , rồi mới quyết định khai quan thế nào. Ba chúng tôi cùng bước vào chỗ sâu nhất của mộ thất. Bên trong ấy là cỗ quan tài bằng đá kín mít có vết ghép. Người ta dùng đá vân nguyên khối đục thành quan tài. Các mặt đá vân hết sức cổ phác thậm chí có thể là nguyên thủy, được chạm khắc hàng trăm chiếc vòng tròn lồng vào nhau, những vòng này tập hợp lại thể con dã thú màu đen, phải rồng phải hổ, chẳng là con gì, đầy màu sắc cổ kính thần bí.


      Phủ lên mặt ngoài quan tài đá là lớp sơn son gần trong suốt, khe hở giữa nắp và thân quan tài ở trong lớp sơn này thể nhìn thấy. Mấy năm ở Phan Gia Viên chúng tôi cũng tích lũy được số kinh nghiệm, ở đó tuy lắm đồ giả nhưng thông tin cực kỳ phong phú, đặc biệt là có thể tìm hiểu được tin tức về các loại đồ tùy táng từ miệng các nhà sưu tầm dân gian mà nếu chỉ dựa vào sách vở bao giờ có thể tiếp xúc được. Tôi chỉ lần nghe người ta nhắc đến quan tài đá kín như bưng, nghe từng hai lần đào được ở Sơn Tây.


      Có điều ràng là cỗ quan tài đá này ngắn hơn quan tài bình thường rất nhiều, bên dưới có bốn tượng người chân tráng kiện bằng đá khiêng lên, cho nên nó cao hơn hẳn cỗ quan tài bằng gỗ tử. Thấy vậy Tuyền béo luôn :" Chắc chắn đây là con trai Hiến vương, nó là vương tử, chưa tốt nghiệp cấp hai tuẫn táng theo bố rồi, mà cũng chẳng cần bằng cấp làm gì, chỉ chờ cùng ông bố lên giời làm tiên thôi!"


      Shirley Dương :" ! Tôi chưa từng nghe có ai để cho con cái mình phải tuẫn táng. Hổ dữ còn ăn thịt con nữa là!"


      Tôi với cả hai người :" Đương nhiên phải vương tử vương tôn gì cả, cỗ quan tài này ngắn, ấy là bởi rất có thể bên trong chứa toàn bộ thi thể. Vào thời Chiến quốc, các nước phân tranh, muôn nhà đua tiếng, văn hóa mộ táng cũng trở nên đa dạng. Có các kiểu táng hợp tứ chi, táng giập vụn, táng uốn cong, táng cúi gập, táng ngồi xổm, táng treo, đặt nghiêng hoặc nằm ... Cách lý giải khác nhau về cái chết dẫn đến cách đặt tử thi cũng khác nhau. Có lẽ đây là quan tài đá táng theo kiểu quyển táng (uốn cong). Loại đá vân này cũng rất khác thường, là thứ đá mát rất hiếm thấy, tính chất tựa như thủy ngọc, thi thể bên trong lúc sinh thời chắc chắn cũng phải là nhân vật có máu mặt". Truyện "Ma Thổi Đèn "


      Chỉ có điều hình thức quyển táng này đến thời Hán Vũ Đế tuyệt tích rồi, nhưng có còn tồn lưu ở nước Điền phía Nam chẳng ai còn nữa. Ba cỗ quan tài này ngoại trừ yếu tố "rất đặc biệt" ra, chúng hoàn toàn thể đặt bên cạnh nhau mà luận được, tuy được đặt ở cùng mộ thất nhưng dường như liên quan gì đến nhau.


      Tôi thầm nghĩ đằng nào thể hiểu nổi, thôi cứ mở tất ra xem vậy, bèn bảo Tuyền béo bước đến chỗ góc cửa lúc nãy vào châm ba cây nến, rồi bắt đầu ra tay với cỗ quan tài tử đáng giá nhất. Dù Hiến vương thành đất cũng có sao, Mộc trần châu chắc chắn vẫn còn bên trong quan tài.


      Tuyền béo thắp nến, tôi thấy ba ngọn nến sáng lên, chiếu rọi vào góc mộ thất u tăm tối, trong lòng chợt sực nhớ ra điều gì đó, cầu Tam Thế, ba cỗ quan tài?


      Tôi vắt óc suy nghĩ, Shirley Dương bỗng :" Tôi vừa nghĩ đến cầu Tam Thế mà chúng ta thấy ở trước cửa cung, thi thể trong ba cỗ quan tài này có cái nào là của Hiến vương hay còn chưa , nhưng rất có khả năng phải là ... vị Hiến vương sở hữu Mật phượng hoàng mà chúng ta cần tìm. Quan quách trong mộ thất này là do ông ta đào ra từ những ngôi mộ cổ khác, rất có thể ông ta thông qua phương thức nào đó, cho rằng đây là thi hài kiếm trước của mình".


      Tôi nghĩ ngợi, rồi đáp :" Đúng rồi! Vậy khó lý giải nữa, ba cỗ quan tài này thuộc về cùng thời kỳ, chúng đại diện cho ba đời thân của Hiến vương nhân gian. Đạo gia ở Trung Quốc xưa nay có lưu truyền truyền thuyết về 'tiên lại tam sinh', tam sinh được gọi là tam ngục, trạng thái cuối cùng khi chết đều rất thê thảm, cho nên mới dùng thứ quan tài đặc biệt này để đặt xác. Còn Hiến vương chắc chắn cũng được chôn giấu ở đâu đây trong gian mộ thất này ... Ấy chết ... Tôi với cứ mải ngắm ba cỗ quan tài, Tuyền béo thắp nến ở góc mộ sao vẫn chưa quay lại nhỉ? Ba ... sáu ... chín, ở góc tường có đến chín cây nến! Sao thằng khốn này lại thắp nhiều nến thế này? Tuyền béo đâu?"


      Shirley Dương ra hiệu bảo tôi khẽ thôi :" nghe bên trong quách đồng xanh xem ... có tiếng gì đó phải ?"




      Quyển 3: Trùng Cốc Vân Nam


      Chương 43


      NẾN TRƯỜNG SINH


      Người dịch: Trần Quang Đức


      Nguồn: e-thuvien




      Ba cây nến ở góc mộ thất nơi gần chỗ chúng tôi nhất được cắm thành hình tam giác giống như kiểu ba cỗ quan tài được sắp đặt. Thứ ánh sáng này tôi quen thuộc, chắc chắn là ba cây nến Tuyền béo vừa thắp.


      Nhưng bên phải ba cây nến này lại có hai hàng ánh sáng xanh yếu ớt, xuất dọc tường, mỗi hàng có ba đốm sáng, đủ soi sáng xung quanh, bóng tối vẫn là bóng tối, chẳng qua chỉ xuất sáu đốm "ma trơi" màu xanh u mà thôi.


      Cỗ quách đồng xanh cỡ lớn treo bằng vòng đồng vọng ra những thanh rin rít như tiếng đồng và sắt cọ vào nhau. Tôi thầm nghĩ chắc chắn đó là thanh cương thi cạy nắp quan tài. Tại sao vừa vào cung gặp ngay xác biến, liệu có phải tại tôi lúc nãy phủi bụi nắp quách đồng khiến xác cổ nằm trong quan tài cảm nhận được sinh khí của người sống? thể! Vì tôi xỏ găng tay kia mà!


      Tôi lại xoay chuyển ý nghĩ, tạm chưa tìm hiểu xem sáu đốm "ma trơi" kia ở đâu ra. Ba ngọn "mệnh đăng" của Mô kim Hiệu úy vẫn còn sáng, vị trí dựng nến nhầm, suy ra trong mộ ít nhất là cho đến thời điểm này vẫn còn chưa có biến cố hoặc các thứ dơ dáy như quỷ dữ oan hồn xuất , chỉ là hiểu cái gì giở trò thế này?


      Tôi trấn tĩnh lại rồi gọi vào trong mộ thất :" Tư lệnh Tuyền béo! Mả mẹ nhà cậu, cậu lại nhặt nhạnh cái chó gì thế? Mau chui ngay ra đây tôi xử theo quân pháp bây giờ!"


      Lúc này Tuyền béo mới thò ra ở phía bên kia cỗ quách đồng xanh, hỏi :" Tư nệnh Nhất tìm tôi à? Tôi vừa khui được thứ rất hay cái quách đồng này, bằng vàng phải". đoạn giơ lên vật tròn tròn bằng kim loại rồi bước ra.


      Tôi đón lấy xem, hóa ra là mảnh gương đồng, xoa sạch lớp bụi, thấy bề mặt nó vẫn sáng bóng có thể soi được, gương sao cả nhưng mặt lưng bị gỉ lốm đốm. Xung quanh gương có viền đá vàng óng trang trí, những viên đá tròn này rất dễ bị lầm tưởng là vàng . Mặt lưng của gương tuy nham nhở nhưng lại cho ta cảm giác đẹp điêu tàn mà chỉ riêng các cổ vật thời viễn cổ mới có. Gắn gương đồng quách đồng để làm gì? Chẳng lẽ nhằm trấn áp xác chết ngàn năm? Tôi chưa từng nghe chuyện này bao giờ, bèn đưa lại cho Tuyền béo :" Đây là cái gương đồng, khảm đá chứ phải vàng. Cậu lấy được ở đâu mau trả về đó, việc ta làm là việc hệ trọng, đừng vì những thứ nhãi nhép chẳng bõ bèn gì mà làm lỡ đại ".


      Shirley Dương hỏi Tuyền béo :" Vừa rồi thắp mấy cây nến ở góc Đông Nam mộ thất?"


      Tuyền béo thấy Shirley Dương hỏi chuyện này, ngạc nhiên :" Ba cây, dù sao tôi cũng là dân có văn hóa, chẳng lẽ lại biết đếm? nhìn xem ...". đoạn liền ngoảnh lại, trố mắt ra nhìn ... Tuyền béo cũng thấy ngoài ba cây nến đó ra còn có sáu đốm sáng xanh u khác.


      Sáu đốm sáng xanh trông như ma trơi kia quả nhiên phải do Tuyền béo thắp lên, nhưng chỉ cần ba cây nến này tắt có gì quá nguy hiểm. Có điều, vẫn nên xem lại cho . Ba cỗ quan quách trong mộ thất đều rất chắc chắn, phải mất chút giờ mới mở được, cho nên nếu đúng là có dấu hiệu tà ma gì đó, phải sớm tiêu diệt ngay từ khi nó mới manh nha.


      Tôi lo đeo mặt nạ phòng độc có mặt kính dày vào nhìn , bèn gỡ ra thả trước ngực, rồi đeo khẩu trang, tay cầm khẩu M1A1, dẫn Shirley Dương và Tuyền béo bước lên xem.


      Vị trí có ánh sáng xanh quái dị nằm bên cạnh cửa mộ thất, diện tích của cung khá lớn, ba cây nến mà Tuyền béo thắp ở góc nhà tương đối tập trung, nên ánh sáng rất có hạn, khoảng cách giữa hai nguồn sáng khoảng tám chín mét nên đều thể chiếu sang nhau được.


      Khi đến chỗ cách lửa ma trơi độ bốn năm mét, đèn pin mắt sói có thể chiếu lên tường rất . Lúc mới vào mộ thất, chúng tôi bị thu hút bởi ba cỗ quan tài ở giữa cho nên mấy chú ý đến bên cửa vẫn còn thứ gì đó.


      Thứ đầu tiên lên trong quầng sáng đèn pin mắt sói là cái mặt ma quái mọc đầy vảy đen. Cái mặt này mồm có môi, chỉ có hai hàng răng sắc nhọn nhe ra, ánh sáng leo lét như ma trơi chính là phát ra từ cái mồm ấy.


      Tôi và Tuyền béo vừa nhìn thấy cái mặt tởm lợm này, trong đầu chỉ lên hai chữ "ác quỷ", cũng nghĩ xem súng đạn có tác dụng gì , lập tức giương khẩu "máy chữ Chicago" lên đạn từ trước mà nã luôn.


      Shirley Dương có đôi mắt cú vọ, thị lực hơn người, khả năng nhìn trong bóng tối hơn hẳn hai chúng tôi, chợt lên tiếng :" Đó là người cá vảy đen ... sao đâu, đều chết cả rồi, đây là trường minh đăng trong mộ cổ, là nến vãng sinh ấy mà".


      Tôi từ từ chúc nòng súng xuống. Cách đây lâu chúng tôi vừa mới bàn về trường minh đăng vạn năm tắt trong địa cung, ngờ mới bước vào đây gặp nó, trong lòng khỏi có phần hiếu kỳ :" đời này có người cá ? Hay chỉ là cách người thời cổ gọi tên con hải ngưu mà thôi?". Nghĩ đoạn tôi bèn bước gần thêm vài bước, định xem xem con nhân ngư đầy vảy đen này hình thù ra sao.


      Tôi thấy có hai cột đồng chôn chìm vào tường, phần , giữa và dưới mỗi cây cột đồng có sáu cái xác khô quái vật nửa người nửa cá bị trói ở đó. Những con người cá này nửa tựa như phụ nữ, cũng có hai bầu vú, cổ thon, mang mọc ở bên cổ, nhưng da như da người, toàn thân có vảy to đen và thưa, vùng bụng có vảy.


      Những cái xác này hình như được xử lý đặc biệt, khô đanh đen xỉn, bị rữa nát. Bên cột đồng có dây xích xuyên qua xương bả vai của sáu con người cá, khiến chúng đều khom người quỳ xuống, trói ngoặt tay ra phía sau, xếp thành hàng đều đặn từ xuống dưới. Mồm chúng to cách kỳ lạ và đều há rộng Tôi rọi đèn pin vào, thấy họng mấy con người cá đều bị nút chặt bằng thứ giống như sợi amian màu trắng, mặt lưỡi khô cứng cắm mẩu que làm mồi, ánh lửa cháy xanh nhàn nhạt.


      Tuyền béo hiếu kỳ, chọc chọc nòng khẩu M1A1 vào người cá, xác chúng cứng đơ. Tuyền béo :" Khác với người cá tôi tưởng tượng, nhưng nại ăn đứt ở chỗ kỳ quái, chết cứng cả rồi, có nẽ chẳng thể bán cho vườn bách thú được nhưng Viện Bảo tàng Tự nhiên Thủ đô chắc vẫn chưa có thứ tiêu bản này đâu nhỉ?"


      Tôi thấy những con người cá vảy đen này tuy kỳ dị nhưng cũng chỉ là thứ nến trường sinh bình thường trong địa cung, thứ đạo cụ tượng trưng rằng xác thịt chủ nhân bị hủy diệt nhưng linh hồn vẫn tồn tại. Nghĩ vậy liền trấn tĩnh tinh thần, rút điếu thuốc lá, châm bằng ngọn lửa xanh trong mồm con người cá, rồi phun khói thuốc vào mặt Tuyền béo :" Lần này tư lệnh Tuyền giác ngộ khá cao, nghĩ đến cá nhân trước, mà là nghĩ đến tập thể lớn là tổ quốc ta. Cậu vác nó về tặng cho Bảo tàng Tự nhiên, để họ bổ sung lĩnh vực còn bỏ ngỏ, chưa biết chừng lại kiếm được tấm bằng khen đem về nhà treo cho oai ấy chứ!".


      Shirley Dương :" Đây phải lần đầu phát ra thứ này đâu. có rất nhiều người thế giới phát xương nhân ngư rồi, hải quân Mỹ cũng từng bắt được con còn sống. Nghe mỡ của người cá dưới đại dương chỉ có nhiệt độ cháy rất thấp, mà giọt mỡ của nó có thể cháy liên tục vài tháng tắt, các hầm mộ của quý tộc thời cổ thường dùng thứ mỡ này làm vạn niên đăng. Nhưng trực tiếp dùng xác người cá làm nến tôi chưa từng nghe đến bao giờ, tôi cho rằng chuyện này có liên quan đến núi tiên ngoài biển Đông trong truyền thuyết thời Tần - Hán".


      Nhớ lại các ghi chép về lăng mộ cổ đại Trung Quốc từng viết rất tỉ mỉ về nến trường sinh, tim tôi bỗng như trầm hẳn xuống. Tôi với Shirley Dương :" mới chỉ biết mà chẳng biết hai. Nghe người cá ở Đông Hải rất dâm đãng, khát máu, thường tụ tập bên dưới hòn đảo do san hô chết tạo nên ngoài biển Đông. Bên dưới đảo có nhiều hang động đan xen ngang dọc, thẳm sâu khó lường, sào huyệt của nhân ngư ở chỗ ấy. Chúng ra vùng biển lân cận phô bày thanh sắc, thu hút các lái buôn thuyền qua biển, nạn nhân thường bị chúng ăn thịt chừa lại mẩu xương. Có người bắt sống được người cá vảy đen, giết rồi phơi khô, sau đó đổ mỡ của nó vào xác chính nó làm thành nến trường sinh, đáng giá nghìn cân vàng ngọc. Hồi bé tôi nghe ông nội kể những chuyện này, cứ tưởng chỉ là truyền thuyết, giờ xem ra đúng là có rồi. Mặt khác, vì môi trường bên trong ngôi mộ khép kín ổn định bị chúng ta phá vỡ, mồi lửa gặp khí bèn bốc cháy, cho nên những ... đốm lửa ma trơi này bỗng sáng lên. Tôi thấy chẳng có gì lạ cả". Truyện "Ma Thổi Đèn "


      Nhưng kỳ lạ nhất là có cả thảy sáu ngọn nến trường sinh. Khác với vạn niên đăng, theo quy tắc bố trí lăng mộ, nến trường sinh chỉ đặt ở mộ thất. cây nến trường sinh ứng với thi thể quan trọng trong mộ, và đương nhiên dành cho người tuẫn táng. Ví dụ, mộ phu thê hợp táng phía trước quan tài thường đặt hai cây nến trường sinh.


      Tuyền béo xòe ngón tay ra đếm :" Mộ thất có ba quan tài, cộng với ba người sống chúng ta đủ số. Đệt cụ nhà nó, nó tính gộp cả ba chúng ta à?" Truyện "Ma Thổi Đèn "


      Shirley Dương :" ! Tôi nghĩ Hiến vương nằm trong ba cỗ quan tài đặt ở giữa mộ thất. Quan quách của ông ta tuy thể nằm ngoài phạm vi mộ thất này nhưng chắc chắn phải chôn giấu rất kỹ, xương cốt trong ba cỗ quan tài cổ xưa hơn này tượng trưng cho kiếp trước của Hiến vương, cộng với Hiến vương nữa vậy là bốn cái xác. Nhất từng các chạm khắc động vật ở cầu Tam Thế đều là từng đôi đực cái, vương mộ là mộ hợp táng, như vậy tức là ở đây ít nhất phải có năm cái xác, nhưng tính như thế này vẫn khớp với số lượng nến trường sinh ..."


      Bỗng luồng phong ập đến, ba cây nến ở góc Đông Nam tắt ngúm. Quách đồng xanh sau lưng chúng tôi vọng ra những tiếng móng tay cào vào kim loại khiến người ta sởn óc, đứng trong địa cung u tịch mịch, thứ thanh này như xối vào vỏ đại não, khiến cảm giác ghê sợ lấn át tất cả từ sâu bên trong cơ thể lan ra ngoài. Tôi lập tức xoay người lại, Tuyền béo đứng bên cạnh :" Tôi thề có Mao chủ tịch, lần này phải tôi làm".


      Tôi với cậu ta :" Xưa nay tổ chức luôn tin tưởng cậu, bây giờ là lúc thử thách cậu đây, mau đến xem xem trong quan tài đồng có cái gì ... Chết cha, gặp ma mẹ nó rồi các cậu ơi, nhìn đầu kia quan tài xem, sao lại mọc ra ba đốm ma trơi xếp thẳng hàng thế kia? Chẳng lẽ ở đây có cả thảy chín cái xác?"


      Tôi vội với Tuyền béo :" Tuy chưa tác dụng của gương đồng nhưng rất có thể nó được dùng để trấn yểm cái xác nằm trong quách đồng xanh. Cậu mau đưa gương đây, tôi ra đặt vào chỗ cũ xem có ăn thua gì !"


      Tuyền béo dúi cái gương đồng vào tay tôi. Tôi nhắc cậu ta và Shirley Dương tạm quan tâm đến ba cây nến trường sinh vừa xuất , cứ ra đứng chờ bên ba cây nến kia, sau khi tôi đặt gương đồng vào lập tức châm lại ba cây "mệnh đăng" ấy.


      Tôi thầm nghĩ :" Lần này phải phạm quy rồi. Nhưng minh khí ở đây rất quan trọng, thể lấy, cũng phải chúng tôi chưa từng làm trái quy tắc ' gà gáy đèn tắt chớ mô kim', ngài tổ sư trời khôn thiêng chắc tha thứ cho nỗi khổ tâm này, bởi chúng tôi tay nghề còn non, lại hơi kém may mắn nữa.


      Chúng tôi chia hai nhóm, mình tôi rảo bước đến bên quách đồng, cầm đèn pin mắt sói quét lượt. Mặt bên quách có chỗ lõm hình tròn, chắc là chỗ đặt gương đồng nhưng bị Tuyền béo cầm xẻng công binh nạy thủng miếng to. thanh trong quách vọng ra khiến tôi ngớt rùng mình, nào dám lề mề, vội ấn ngay cái gương đồng vào chỗ đó.


      Nào ngờ vừa rụt tay lại gương đồng rơi ngay xuống đất. Vì chỗ đó thủng, phần lõm ban đầu vốn nông nên càng thể giữ nổi cái gương nặng. Tôi vội nhặt lên rồi ấn vào quách đồng, cứ thế giữ chặt nó ở đấy, nhưng có lẽ ổn vì chẳng thể cứ đứng đây mà giữ mãi.


      Kể cũng lạ, vừa áp cái gương đồng vào, tiếng cào bên trong quách đồng liền im bặt, xem ra nó đúng là thứ pháp khí dùng để đối phó với cương thi . Về các thủ đoạn của đạo gia ấy tôi biết, nhưng chuyện này cũng quan trọng, miễn để xảy ra chuyện xác biến là đủ tạ ơn trời đất lắm rồi.


      Cái khó ló cái khôn, tôi ngoảnh lại bảo Shirley Dương châm lại ba cây nến, sau đó lần tìm trong túi xách, tôi còn nhớ có cuộn băng dính nhưng biết mất đằng nào, may là còn có gói kẹo cao su của Mỹ, bèn nhét vào mồm nhai ngấu nghiến hồi, sau đó nhét bã vào mặt tiếp xúc giữa gương đồng và quách, đấm đấm vài nhát rồi bỏ tay ra. Tuy được chắc như ban đầu nhưng cũng tạm được việc .


      Ba cây nến cháy sáng ở chỗ Shirley Dương và Tuyền béo, tôi bèn bước đến và :" Lúc nãy nến còn chưa lay lắt chập chờn tắt ngúm luôn, chứng tỏ cái xác trong mộ lợi hại dị thường. Lúc trời còn chưa tối, ta nhìn thấy điềm báo quái gở 'lợn đen qua sông, điềm mưa lấn cõi', chứng tỏ rằng đất này khí xác xung thiên, phải thi biến bình thường đâu".


      Tuyền béo :" Chẳng qua chỉ nà bánh tông nằm trong quách đồng xanh thôi mà? Nó bị gương đồng trấn yểm rồi, chắc sao nữa đâu".


      Tôi lắc đầu :" Chưa chắc! Ta còn chưa biết trong quách này chứa thứ gì làm sao có thể kết luận được? Cậu chớ có mà quên, lúc nãy cậu là người đầu tiên nạy cái gương đồng ra, chứ chưa từng có ai đụng vào, mà các dấu hiệu thời tiết ta thấy lúc trước lại rất bất thường, cho nên tôi nghĩ ... e là trong mộ này còn chứa thứ gì đó, nhưng tóm lại là cậu đừng có gây rối cho tôi nữa. Đợi sau khi chúng ta tìm thấy Mộc trần châu, muốn quậy phá thế nào cũng ai cản cậu đâu".


      Nhưng Tuyền béo lại nghĩ vậy :" Sao nại bảo tôi quậy phá? Suốt dọc đường, mọi việc nhếch nhác nặng nhọc, tôi đều tranh nàm tất, quần chúng nhân dân luôn có con mắt sáng suốt, tôi xưa nay vẫn là chú trâu chịu thương chịu khó. Nếu tư lệnh Nhất cứ vu oan cho tôi như thế thôi tôi trở về làm trâu ngựa cho nhân dân vậy, thề đội trời chung với bọn thống trị các người. Lỗ Tấn chẳng ' Liếc mắt coi khinh ngàn lực sĩ, cúi đầu làm ngựa chú nhi đồng' đấy thôi!".


      Tôi bật cười :" Tư lệnh Tuyền béo làm gì mà nóng thế? Sao trước kia tôi nhận ra nhỉ, cậu cũng biết đánh bóng bản thân ra phết đấy, nhưng mà 'chú ngựa nhi đồng' kia có lắm thịt như cậu ? Cậu là con trâu mộng có! Thôi giờ cậu đừng lườm nguýt tôi làm gì nữa, việc cần nhất lúc này là phải xem xem ba ngọn nến trường sinh mới mọc ra kia là như thế nào. Mả bà nó, cái nhà mồ to bằng cái lỗ mũi này, có chó mới biết được tất cả có bao nhiêu cái xác?"


      rồi tôi cùng Tuyền béo và Shirley Dương lách qua ba cỗ quan tài quái, đến phía trước ba ngọn nến trường sinh. Thấy tường mộ gắn chìm ba cột đồng, có người cá vảy đen dùng làm đèn, nhưng vật liệu để làm nến trường sinh còn tởm lợm hơn sáu con nhân ngư kia nhiều.


      Người ta lấy ba thằng bé mũm mĩm tuổi chừng mười mười hai làm Tiếp dẫn đồng tử. Tư thế của các Tiếp dẫn đồng tử này cũng giống như đám nhân ngư, phủ phục quỳ lạy, cúi đầu nhắm mắt, vẻ mặt rất ngoan hiền, bấc đèn lắp ở rốn kéo dài ra đoạn, bụng và lưng đồng tử gắn liền vói cột đồng. Có lẽ trước kia người ta đổ đầy mỡ vào cột đồng và thân thể đồng tử, mỡ từ từ thấm qua rốn mà chảy ra.


      Nhưng từ ngàn năm trước mỡ cạn, bấc đèn bị giữ kín trong địa cung quá lâu, sớm tắt ngúm. Giờ đây khí từ từ tràn vào sâu trong mộ thất, cho nên những giọt mỡ còn sót trong ba cây đèn Tiếp dẫn đồng tử lại cháy bùng lên, có điều chẳng bao lâu nữa, khi mỡ cạn hết chúng vĩnh viễn tắt ngúm.


      Shirley Dương thở dài :" Ông Gandhi của Ấn Độ từng chỉ ra bảy tội ác hủy diệt nhân loại, trong đó có hai tội là làm chính trị mà vô đạo đức và làm khoa học mà vô nhân tính. Những đứa trẻ này chính vì thế mà biến thành vật hy sinh cho giấc mơ bất tử của các đế vương thời cổ..."


      Tôi với Shirley Dương :" Việc tuẫn táng đồng nam đồng nữ từng rất phổ biến từ trước thời Minh, sau những năm Hồng Vũ 1thì còn mấy nữa. Tôi vài lần được thấy rồi. Đủ hiểu thời đại càng gần với chúng ta, giấc mơ thành tiên bất tử càng bị con người coi là xa vời vô vọng".


      Tuyền béo lia đèn pin mắt sói vào ba Tiếp dẫn đồng tử, quan sát hồi lâu rồi ngoảnh lại với tôi :" Tư lệnh Nhất này, tay ba đứa bé còn cầm cái thẻ, đó viết chữ gì vậy?"


      Tôi cúi nhìn vào vị trí mà Tuyền béo , bàn tay bị xử lý cho cứng như sắt của đám đồng tử cầm thẻ đồng, bên khắc bốn chữ cổ. Chúng nó biết tôi mà tôi cũng chẳng biết chúng nó, đành nhờ Shirley Dương ra đọc xem sao.


      Shirley Dương cúi lom khom, soi đèn pin nhìn lát rồi bốn chữ đó là "Tiếp tiên dẫn thánh".


      Tôi gật đầu :" Thế tôi dám chắc rằng ở đây hoàn toàn đúng như truyền thuyết. Ba ngọn nến trường sinh làm từ người sống, tức ba Tiếp dẫn đồng tử này là ' đồng tử chấp bài' dẫn đường cho người thành tiên, vai trò đại khái kiểu như sứ giả. Lão tặc Hiến vương nghĩ kín kẽ, tuy nhiên nó vẫn là dạng khác của nến trường sinh. Lẽ nào trong mộ này có chín cái xác , và tại sao chúng ta tính mãi vẫn đủ số?"


      Shirley Dương đứng lên, bước sang bên cạnh mấy bước rồi ngoảnh lại với tôi :" chỉ có chín thôi đâu. Ở đây còn cây nến trường sinh to nhất ... nhưng vì to quá nên nó thể sáng lại được nữa".


      Tôi và Tuyền béo bước đến chỗ Shirley, quả nhiên lại nhìn thấy cây đèn đồng đen tuyền, to gấp chục lần cây nến trường sinh làm bằng con nhân ngư. Cây đèn đồng được tạo thành hình cái đầu trâu to tướng, trông hết sức cổ phác, phần bấc đèn quá nặng nên rơi xuống đất. Đối với quy tắc số lượng chủ mộ và số lượng nến trường sinh phải bằng nhau, tôi tuyệt đối khẳng định là chính xác, nhưng tại sao trong địa cung này lại có mười cây nến trường sinh? Dù ba Tiếp dẫn đồng tử kia có thể tính vào, vẫn là bảy cây.


      Rốt cuộc còn có thi thể của những nhân vật quan trọng nào cũng được đặt ở đây? Ngoài vương phi, những trọng thần khác lẽ ra nên chôn ở bồi lăng mới đúng, rốt cuộc mười cái xác là những ai? Tôi nghĩ nát óc mà vẫn nghĩ ra.


      Shirley Dương cũng thể lý giải nổi. Chỉ có Tuyền béo :" Có gì mà nhớn nhác ngạc nhiên thế? Chắc là vì lão có lắm vợ! Ta cứ bật săng quăng nắp ra, có bao nhiêu cái xác, mở áo quan ra đếm là biết ngay!"


      Tôi với Tuyền béo :" Hiếm khi thấy cậu lý trí như vậy! Xem ra, sau bao phen đấu tranh trường kỳ gian khổ, cậu bắt đầu chín chắn rồi đấy. Nếu giờ mà ở nhà, ta phải ăn mừng mới được!"


      Chúng tôi vốn định mở cỗ quan tài gỗ tử đáng giá nhất ra trước tiên, nhưng lại nghĩ đằng nào chẳng bật nắp cả ba, cho nên bắt đầu ra tay từ cỗ quách đồng xanh hung độc nhất này. Phải đánh phá chỗ kiên cố nhất, gặm nát khúc xương cứng nhất , những thứ còn lại sau đó dễ đối phó thôi!


      Cỗ quách đồng xanh treo lửng lơ cách mặt đất chừng hơn mét, quách cao gần hai mét, lù lù đống to đùng, vài vòng xích đánh đai, chín lần khóa chốt chặt, được treo lên nóc mộ thất bằng mười sáu chiếc vòng đồng.


      Shirley Dương :" Quách đồng treo cao thế này khó mà với tay mở được, ta nghĩ cách hạ nó xuống ".


      Tôi chiếu đèn pin lên. Có lẽ lưới bắt thây và thừng trói thây của Mô kim Hiệu úy cũng khó mà phát huy tác dụng được. Tôi đành leo lên để gỡ vòng đồng ra. Làm vậy rất có thể khiến quan quách rơi xuống vỡ bung, nhưng lúc này cũng thể nghĩ ra cách nào tốt hơn.


      Tôi quăng phi hổ trảo rồi trèo lên, đứng quách đồng to tướng, vừa ngẩng đầu mũ leo núi va vào đỉnh mộ, đành phải khom người xuống, song cứ hễ động đậy quách đồng lại hơi chao . Các vòng đồng phát ra tiếng kim loại trầm đục, cả vòng và các đai xích đều rất chắc chắn, tôi nhún người xuống vài cái mạnh, định thử xem có thể dùng trọng lượng cơ thể làm bật các vòng đồng hay . Truyện "Ma Thổi Đèn "


      Ai ngờ vừa đạp chân cái đầu phát ra tiếng nứt võ rắc rắc, tôi thầm than hay, có lẽ nó bị treo ở đây lâu quá, như đèn cạn khô dầu, đai xích chưa đứt thanh xà ngang bằng đồng bên gãy trước. Tôi vội bảo Shirley Dương và Tuyền béo tránh ra kẻo bị rơi vào đầu, còn mình lập tức nhảy ào xuống đất.


      Cỗ quách đồng nặng đến hai nghìn cân chẳng giữ được mấy chốc nữa, chiếc vòng đồng bung khỏi xà ngang trước, các thứ còn lại đương nhiên trụ nổi, lập tức rơi xuống rào rào. Tiếng động lúc này tất nhiên là inh tai nhức óc, như trời đất rung chuyển. ngờ cỗ quách đồng xanh đập xuống đất làm lõm thành cái hố to. Tiếp đó là tiếng gỗ mục bị sập gãy, cỗ quan quách bằng đồng chỉ dừng lại chốc lát mặt đất rồi lập tức rơi mất hút vào cái hố mà nó vừa tạo ra.


      Ba chúng tôi vội xông đến, chỉ thấy bên dưới đám gạch vỡ nát là những thanh gỗ vuông đen kịt. Mỗi thanh gỗ đều to bằng thân người lớn, xếp chặt khít với nhau, có số thanh bị ngấm nước bẩn mục nát cả. Đống gỗ này khi xưa phải màu đen, mà do ngấm nước nên mới thế này. Cỗ quách đồng đập gãy đám gỗ mục rồi rơi xuống dưới sâu.


      Tôi ném ngay xuống dưới đó cây pháo sáng, ánh sáng bùng lên, phía dưới là gian phòng dựng bằng các thanh gỗ vuông, rất thấp và hẹp. Ngoài cỗ quách đồng vừa rơi xuống, bên cạnh còn có cỗ quan tài khác rất đặc biệt phát ra ánh lân tinh nhàn nhạt, hoàn toàn giống như vật của tục thế. Nền gạch của căn mộ thất mà chúng tôi đứng được lót lớp đá vôi rất dày mủn thành bột trắng, bên dưới rất ẩm ướt, mùi ẩm mốc rữa nát bay lên xộc vào mũi.


      Mặc dù tôi đeo khẩu trang nhưng vẫn thấy ngột thở, vừa bịt mũi vừa với Shirley Dương :" ra lão tặc Hiến vương trốn ở dưới nhà mộ gạch này, đây là mộ thất dạng như mộ mộc quách 2, cũng ngờ quan tài đồng cực nặng rơi xuống phá được nó, bằng ta khó mà tìm ra được. Có người bảo đó là ngẫu nhiên, nhưng tôi cho rằng đây là số phận. Mộc trần châu của lão chắc chắn nằm trong tay chúng ta rồi".


      Tuyền béo nhặt cái gương đồng nằm mặt đất, với tôi :"Tư lệnh Nhất vừa nãy dán gương chặt..."


      Tôi ngớ ra trong thoáng, nghĩ bụng phen này rắc rối to rồi, sao mình lại quên mất chuyện cái gương nhỉ? Bèn cầm lấy xem, may mà chưa sứt mẻ gì, chỉ cần lắp nó vào chỗ cũ là ổn. Nhưng cúi nhìn xuống ... khốn nạn rồi! Đai xích quấn quanh quách đồng xanh đứt, chín vòng xích tuột quá nửa, nắp quách cũng bật ra. Trong làn ánh sáng lờ mờ hình như có vài cái "móng tay" dài đến khó tưởng tượng nổi thò ra, quả nhiên là cung này có thêm cái xác ! --------------------------------


      1 Khoảng những năm 1368-1398.


      2 Còn gọi là mộc lý mộ. Quách: chỉ nhà mồ bằng gỗ ( chú thích của tác giả)

    2. Skye

      Skye Well-Known Member

      Bài viết:
      747
      Được thích:
      5,671
      Q.3 - Chương 43: NẾN TRƯỜNG SINH





      Ba cây nến ở góc mộ thất nơi gần chỗ chúng tôi nhất được cắm thành hình tam giác giống như kiểu ba cỗ quan tài được sắp đặt. Thứ ánh sáng này tôi quen thuộc, chắc chắn là ba cây nến Tuyền béo vừa thắp.


      Nhưng bên phải ba cây nến này lại có hai hàng ánh sáng xanh yếu ớt, xuất dọc tường, mỗi hàng có ba đốm sáng, đủ soi sáng xung quanh, bóng tối vẫn là bóng tối, chẳng qua chỉ xuất sáu đốm "ma trơi" màu xanh u mà thôi.


      Cỗ quách đồng xanh cỡ lớn treo bằng vòng đồng vọng ra những thanh rin rít như tiếng đồng và sắt cọ vào nhau. Tôi thầm nghĩ chắc chắn đó là thanh cương thi cạy nắp quan tài. Tại sao vừa vào cung gặp ngay xác biến, liệu có phải tại tôi lúc nãy phủi bụi nắp quách đồng khiến xác cổ nằm trong quan tài cảm nhận được sinh khí của người sống? thể! Vì tôi xỏ găng tay kia mà!


      Tôi lại xoay chuyển ý nghĩ, tạm chưa tìm hiểu xem sáu đốm "ma trơi" kia ở đâu ra. Ba ngọn "mệnh đăng" của Mô kim Hiệu úy vẫn còn sáng, vị trí dựng nến nhầm, suy ra trong mộ ít nhất là cho đến thời điểm này vẫn còn chưa có biến cố hoặc các thứ dơ dáy như quỷ dữ oan hồn xuất , chỉ là hiểu cái gì giở trò thế này?


      Tôi trấn tĩnh lại rồi gọi vào trong mộ thất :" Tư lệnh Tuyền béo! Mả mẹ nhà cậu, cậu lại nhặt nhạnh cái chó gì thế? Mau chui ngay ra đây tôi xử theo quân pháp bây giờ!"


      Lúc này Tuyền béo mới thò ra ở phía bên kia cỗ quách đồng xanh, hỏi :" Tư nệnh Nhất tìm tôi à? Tôi vừa khui được thứ rất hay cái quách đồng này, bằng vàng phải". đoạn giơ lên vật tròn tròn bằng kim loại rồi bước ra.


      Tôi đón lấy xem, hóa ra là mảnh gương đồng, xoa sạch lớp bụi, thấy bề mặt nó vẫn sáng bóng có thể soi được, gương sao cả nhưng mặt lưng bị gỉ lốm đốm. Xung quanh gương có viền đá vàng óng trang trí, những viên đá tròn này rất dễ bị lầm tưởng là vàng . Mặt lưng của gương tuy nham nhở nhưng lại cho ta cảm giác đẹp điêu tàn mà chỉ riêng các cổ vật thời viễn cổ mới có. Gắn gương đồng quách đồng để làm gì? Chẳng lẽ nhằm trấn áp xác chết ngàn năm? Tôi chưa từng nghe chuyện này bao giờ, bèn đưa lại cho Tuyền béo :" Đây là cái gương đồng, khảm đá chứ phải vàng. Cậu lấy được ở đâu mau trả về đó, việc ta làm là việc hệ trọng, đừng vì những thứ nhãi nhép chẳng bõ bèn gì mà làm lỡ đại ".


      Shirley Dương hỏi Tuyền béo :" Vừa rồi thắp mấy cây nến ở góc Đông Nam mộ thất?"


      Tuyền béo thấy Shirley Dương hỏi chuyện này, ngạc nhiên :" Ba cây, dù sao tôi cũng là dân có văn hóa, chẳng lẽ lại biết đếm? nhìn xem ...". đoạn liền ngoảnh lại, trố mắt ra nhìn ... Tuyền béo cũng thấy ngoài ba cây nến đó ra còn có sáu đốm sáng xanh u khác.


      Sáu đốm sáng xanh trông như ma trơi kia quả nhiên phải do Tuyền béo thắp lên, nhưng chỉ cần ba cây nến này tắt có gì quá nguy hiểm. Có điều, vẫn nên xem lại cho . Ba cỗ quan quách trong mộ thất đều rất chắc chắn, phải mất chút giờ mới mở được, cho nên nếu đúng là có dấu hiệu tà ma gì đó, phải sớm tiêu diệt ngay từ khi nó mới manh nha.


      Tôi lo đeo mặt nạ phòng độc có mặt kính dày vào nhìn , bèn gỡ ra thả trước ngực, rồi đeo khẩu trang, tay cầm khẩu M1A1, dẫn Shirley Dương và Tuyền béo bước lên xem.


      Vị trí có ánh sáng xanh quái dị nằm bên cạnh cửa mộ thất, diện tích của cung khá lớn, ba cây nến mà Tuyền béo thắp ở góc nhà tương đối tập trung, nên ánh sáng rất có hạn, khoảng cách giữa hai nguồn sáng khoảng tám chín mét nên đều thể chiếu sang nhau được.


      Khi đến chỗ cách lửa ma trơi độ bốn năm mét, đèn pin mắt sói có thể chiếu lên tường rất . Lúc mới vào mộ thất, chúng tôi bị thu hút bởi ba cỗ quan tài ở giữa cho nên mấy chú ý đến bên cửa vẫn còn thứ gì đó.


      Thứ đầu tiên lên trong quầng sáng đèn pin mắt sói là cái mặt ma quái mọc đầy vảy đen. Cái mặt này mồm có môi, chỉ có hai hàng răng sắc nhọn nhe ra, ánh sáng leo lét như ma trơi chính là phát ra từ cái mồm ấy.


      Tôi và Tuyền béo vừa nhìn thấy cái mặt tởm lợm này, trong đầu chỉ lên hai chữ "ác quỷ", cũng nghĩ xem súng đạn có tác dụng gì , lập tức giương khẩu "máy chữ Chicago" lên đạn từ trước mà nã luôn.


      Shirley Dương có đôi mắt cú vọ, thị lực hơn người, khả năng nhìn trong bóng tối hơn hẳn hai chúng tôi, chợt lên tiếng :" Đó là người cá vảy đen ... sao đâu, đều chết cả rồi, đây là trường minh đăng trong mộ cổ, là nến vãng sinh ấy mà".


      Tôi từ từ chúc nòng súng xuống. Cách đây lâu chúng tôi vừa mới bàn về trường minh đăng vạn năm tắt trong địa cung, ngờ mới bước vào đây gặp nó, trong lòng khỏi có phần hiếu kỳ :" đời này có người cá ? Hay chỉ là cách người thời cổ gọi tên con hải ngưu mà thôi?". Nghĩ đoạn tôi bèn bước gần thêm vài bước, định xem xem con nhân ngư đầy vảy đen này hình thù ra sao.


      Tôi thấy có hai cột đồng chôn chìm vào tường, phần , giữa và dưới mỗi cây cột đồng có sáu cái xác khô quái vật nửa người nửa cá bị trói ở đó. Những con người cá này nửa tựa như phụ nữ, cũng có hai bầu vú, cổ thon, mang mọc ở bên cổ, nhưng da như da người, toàn thân có vảy to đen và thưa, vùng bụng có vảy.


      Những cái xác này hình như được xử lý đặc biệt, khô đanh đen xỉn, bị rữa nát. Bên cột đồng có dây xích xuyên qua xương bả vai của sáu con người cá, khiến chúng đều khom người quỳ xuống, trói ngoặt tay ra phía sau, xếp thành hàng đều đặn từ xuống dưới. Mồm chúng to cách kỳ lạ và đều há rộng Tôi rọi đèn pin vào, thấy họng mấy con người cá đều bị nút chặt bằng thứ giống như sợi amian màu trắng, mặt lưỡi khô cứng cắm mẩu que làm mồi, ánh lửa cháy xanh nhàn nhạt.


      Tuyền béo hiếu kỳ, chọc chọc nòng khẩu M1A1 vào người cá, xác chúng cứng đơ. Tuyền béo :" Khác với người cá tôi tưởng tượng, nhưng nại ăn đứt ở chỗ kỳ quái, chết cứng cả rồi, có nẽ chẳng thể bán cho vườn bách thú được nhưng Viện Bảo tàng Tự nhiên Thủ đô chắc vẫn chưa có thứ tiêu bản này đâu nhỉ?"


      Tôi thấy những con người cá vảy đen này tuy kỳ dị nhưng cũng chỉ là thứ nến trường sinh bình thường trong địa cung, thứ đạo cụ tượng trưng rằng xác thịt chủ nhân bị hủy diệt nhưng linh hồn vẫn tồn tại. Nghĩ vậy liền trấn tĩnh tinh thần, rút điếu thuốc lá, châm bằng ngọn lửa xanh trong mồm con người cá, rồi phun khói thuốc vào mặt Tuyền béo :" Lần này tư lệnh Tuyền giác ngộ khá cao, nghĩ đến cá nhân trước, mà là nghĩ đến tập thể lớn là tổ quốc ta. Cậu vác nó về tặng cho Bảo tàng Tự nhiên, để họ bổ sung lĩnh vực còn bỏ ngỏ, chưa biết chừng lại kiếm được tấm bằng khen đem về nhà treo cho oai ấy chứ!".


      Shirley Dương :" Đây phải lần đầu phát ra thứ này đâu. có rất nhiều người thế giới phát xương nhân ngư rồi, hải quân Mỹ cũng từng bắt được con còn sống. Nghe mỡ của người cá dưới đại dương chỉ có nhiệt độ cháy rất thấp, mà giọt mỡ của nó có thể cháy liên tục vài tháng tắt, các hầm mộ của quý tộc thời cổ thường dùng thứ mỡ này làm vạn niên đăng. Nhưng trực tiếp dùng xác người cá làm nến tôi chưa từng nghe đến bao giờ, tôi cho rằng chuyện này có liên quan đến núi tiên ngoài biển Đông trong truyền thuyết thời Tần - Hán".


      Nhớ lại các ghi chép về lăng mộ cổ đại Trung Quốc từng viết rất tỉ mỉ về nến trường sinh, tim tôi bỗng như trầm hẳn xuống. Tôi với Shirley Dương :" mới chỉ biết mà chẳng biết hai. Nghe người cá ở Đông Hải rất dâm đãng, khát máu, thường tụ tập bên dưới hòn đảo do san hô chết tạo nên ngoài biển Đông. Bên dưới đảo có nhiều hang động đan xen ngang dọc, thẳm sâu khó lường, sào huyệt của nhân ngư ở chỗ ấy. Chúng ra vùng biển lân cận phô bày thanh sắc, thu hút các lái buôn thuyền qua biển, nạn nhân thường bị chúng ăn thịt chừa lại mẩu xương. Có người bắt sống được người cá vảy đen, giết rồi phơi khô, sau đó đổ mỡ của nó vào xác chính nó làm thành nến trường sinh, đáng giá nghìn cân vàng ngọc. Hồi bé tôi nghe ông nội kể những chuyện này, cứ tưởng chỉ là truyền thuyết, giờ xem ra đúng là có rồi. Mặt khác, vì môi trường bên trong ngôi mộ khép kín ổn định bị chúng ta phá vỡ, mồi lửa gặp khí bèn bốc cháy, cho nên những ... đốm lửa ma trơi này bỗng sáng lên. Tôi thấy chẳng có gì lạ cả". Truyện "Ma Thổi Đèn "


      Nhưng kỳ lạ nhất là có cả thảy sáu ngọn nến trường sinh. Khác với vạn niên đăng, theo quy tắc bố trí lăng mộ, nến trường sinh chỉ đặt ở mộ thất. cây nến trường sinh ứng với thi thể quan trọng trong mộ, và đương nhiên dành cho người tuẫn táng. Ví dụ, mộ phu thê hợp táng phía trước quan tài thường đặt hai cây nến trường sinh.


      Tuyền béo xòe ngón tay ra đếm :" Mộ thất có ba quan tài, cộng với ba người sống chúng ta đủ số. Đệt cụ nhà nó, nó tính gộp cả ba chúng ta à?" Truyện "Ma Thổi Đèn "


      Shirley Dương :" ! Tôi nghĩ Hiến vương nằm trong ba cỗ quan tài đặt ở giữa mộ thất. Quan quách của ông ta tuy thể nằm ngoài phạm vi mộ thất này nhưng chắc chắn phải chôn giấu rất kỹ, xương cốt trong ba cỗ quan tài cổ xưa hơn này tượng trưng cho kiếp trước của Hiến vương, cộng với Hiến vương nữa vậy là bốn cái xác. Nhất từng các chạm khắc động vật ở cầu Tam Thế đều là từng đôi đực cái, vương mộ là mộ hợp táng, như vậy tức là ở đây ít nhất phải có năm cái xác, nhưng tính như thế này vẫn khớp với số lượng nến trường sinh ..."


      Bỗng luồng phong ập đến, ba cây nến ở góc Đông Nam tắt ngúm. Quách đồng xanh sau lưng chúng tôi vọng ra những tiếng móng tay cào vào kim loại khiến người ta sởn óc, đứng trong địa cung u tịch mịch, thứ thanh này như xối vào vỏ đại não, khiến cảm giác ghê sợ lấn át tất cả từ sâu bên trong cơ thể lan ra ngoài. Tôi lập tức xoay người lại, Tuyền béo đứng bên cạnh :" Tôi thề có Mao chủ tịch, lần này phải tôi làm".


      Tôi với cậu ta :" Xưa nay tổ chức luôn tin tưởng cậu, bây giờ là lúc thử thách cậu đây, mau đến xem xem trong quan tài đồng có cái gì ... Chết cha, gặp ma mẹ nó rồi các cậu ơi, nhìn đầu kia quan tài xem, sao lại mọc ra ba đốm ma trơi xếp thẳng hàng thế kia? Chẳng lẽ ở đây có cả thảy chín cái xác?"


      Tôi vội với Tuyền béo :" Tuy chưa tác dụng của gương đồng nhưng rất có thể nó được dùng để trấn yểm cái xác nằm trong quách đồng xanh. Cậu mau đưa gương đây, tôi ra đặt vào chỗ cũ xem có ăn thua gì !"


      Tuyền béo dúi cái gương đồng vào tay tôi. Tôi nhắc cậu ta và Shirley Dương tạm quan tâm đến ba cây nến trường sinh vừa xuất , cứ ra đứng chờ bên ba cây nến kia, sau khi tôi đặt gương đồng vào lập tức châm lại ba cây "mệnh đăng" ấy.


      Tôi thầm nghĩ :" Lần này phải phạm quy rồi. Nhưng minh khí ở đây rất quan trọng, thể lấy, cũng phải chúng tôi chưa từng làm trái quy tắc ' gà gáy đèn tắt chớ mô kim', ngài tổ sư trời khôn thiêng chắc tha thứ cho nỗi khổ tâm này, bởi chúng tôi tay nghề còn non, lại hơi kém may mắn nữa.


      Chúng tôi chia hai nhóm, mình tôi rảo bước đến bên quách đồng, cầm đèn pin mắt sói quét lượt. Mặt bên quách có chỗ lõm hình tròn, chắc là chỗ đặt gương đồng nhưng bị Tuyền béo cầm xẻng công binh nạy thủng miếng to. thanh trong quách vọng ra khiến tôi ngớt rùng mình, nào dám lề mề, vội ấn ngay cái gương đồng vào chỗ đó.


      Nào ngờ vừa rụt tay lại gương đồng rơi ngay xuống đất. Vì chỗ đó thủng, phần lõm ban đầu vốn nông nên càng thể giữ nổi cái gương nặng. Tôi vội nhặt lên rồi ấn vào quách đồng, cứ thế giữ chặt nó ở đấy, nhưng có lẽ ổn vì chẳng thể cứ đứng đây mà giữ mãi.


      Kể cũng lạ, vừa áp cái gương đồng vào, tiếng cào bên trong quách đồng liền im bặt, xem ra nó đúng là thứ pháp khí dùng để đối phó với cương thi . Về các thủ đoạn của đạo gia ấy tôi biết, nhưng chuyện này cũng quan trọng, miễn để xảy ra chuyện xác biến là đủ tạ ơn trời đất lắm rồi.


      Cái khó ló cái khôn, tôi ngoảnh lại bảo Shirley Dương châm lại ba cây nến, sau đó lần tìm trong túi xách, tôi còn nhớ có cuộn băng dính nhưng biết mất đằng nào, may là còn có gói kẹo cao su của Mỹ, bèn nhét vào mồm nhai ngấu nghiến hồi, sau đó nhét bã vào mặt tiếp xúc giữa gương đồng và quách, đấm đấm vài nhát rồi bỏ tay ra. Tuy được chắc như ban đầu nhưng cũng tạm được việc .


      Ba cây nến cháy sáng ở chỗ Shirley Dương và Tuyền béo, tôi bèn bước đến và :" Lúc nãy nến còn chưa lay lắt chập chờn tắt ngúm luôn, chứng tỏ cái xác trong mộ lợi hại dị thường. Lúc trời còn chưa tối, ta nhìn thấy điềm báo quái gở 'lợn đen qua sông, điềm mưa lấn cõi', chứng tỏ rằng đất này khí xác xung thiên, phải thi biến bình thường đâu".


      Tuyền béo :" Chẳng qua chỉ nà bánh tông nằm trong quách đồng xanh thôi mà? Nó bị gương đồng trấn yểm rồi, chắc sao nữa đâu".


      Tôi lắc đầu :" Chưa chắc! Ta còn chưa biết trong quách này chứa thứ gì làm sao có thể kết luận được? Cậu chớ có mà quên, lúc nãy cậu là người đầu tiên nạy cái gương đồng ra, chứ chưa từng có ai đụng vào, mà các dấu hiệu thời tiết ta thấy lúc trước lại rất bất thường, cho nên tôi nghĩ ... e là trong mộ này còn chứa thứ gì đó, nhưng tóm lại là cậu đừng có gây rối cho tôi nữa. Đợi sau khi chúng ta tìm thấy Mộc trần châu, muốn quậy phá thế nào cũng ai cản cậu đâu".


      Nhưng Tuyền béo lại nghĩ vậy :" Sao nại bảo tôi quậy phá? Suốt dọc đường, mọi việc nhếch nhác nặng nhọc, tôi đều tranh nàm tất, quần chúng nhân dân luôn có con mắt sáng suốt, tôi xưa nay vẫn là chú trâu chịu thương chịu khó. Nếu tư lệnh Nhất cứ vu oan cho tôi như thế thôi tôi trở về làm trâu ngựa cho nhân dân vậy, thề đội trời chung với bọn thống trị các người. Lỗ Tấn chẳng ' Liếc mắt coi khinh ngàn lực sĩ, cúi đầu làm ngựa chú nhi đồng' đấy thôi!".


      Tôi bật cười :" Tư lệnh Tuyền béo làm gì mà nóng thế? Sao trước kia tôi nhận ra nhỉ, cậu cũng biết đánh bóng bản thân ra phết đấy, nhưng mà 'chú ngựa nhi đồng' kia có lắm thịt như cậu ? Cậu là con trâu mộng có! Thôi giờ cậu đừng lườm nguýt tôi làm gì nữa, việc cần nhất lúc này là phải xem xem ba ngọn nến trường sinh mới mọc ra kia là như thế nào. Mả bà nó, cái nhà mồ to bằng cái lỗ mũi này, có chó mới biết được tất cả có bao nhiêu cái xác?"


      rồi tôi cùng Tuyền béo và Shirley Dương lách qua ba cỗ quan tài quái, đến phía trước ba ngọn nến trường sinh. Thấy tường mộ gắn chìm ba cột đồng, có người cá vảy đen dùng làm đèn, nhưng vật liệu để làm nến trường sinh còn tởm lợm hơn sáu con nhân ngư kia nhiều.


      Người ta lấy ba thằng bé mũm mĩm tuổi chừng mười mười hai làm Tiếp dẫn đồng tử. Tư thế của các Tiếp dẫn đồng tử này cũng giống như đám nhân ngư, phủ phục quỳ lạy, cúi đầu nhắm mắt, vẻ mặt rất ngoan hiền, bấc đèn lắp ở rốn kéo dài ra đoạn, bụng và lưng đồng tử gắn liền vói cột đồng. Có lẽ trước kia người ta đổ đầy mỡ vào cột đồng và thân thể đồng tử, mỡ từ từ thấm qua rốn mà chảy ra.


      Nhưng từ ngàn năm trước mỡ cạn, bấc đèn bị giữ kín trong địa cung quá lâu, sớm tắt ngúm. Giờ đây khí từ từ tràn vào sâu trong mộ thất, cho nên những giọt mỡ còn sót trong ba cây đèn Tiếp dẫn đồng tử lại cháy bùng lên, có điều chẳng bao lâu nữa, khi mỡ cạn hết chúng vĩnh viễn tắt ngúm.


      Shirley Dương thở dài :" Ông Gandhi của Ấn Độ từng chỉ ra bảy tội ác hủy diệt nhân loại, trong đó có hai tội là làm chính trị mà vô đạo đức và làm khoa học mà vô nhân tính. Những đứa trẻ này chính vì thế mà biến thành vật hy sinh cho giấc mơ bất tử của các đế vương thời cổ..."


      Tôi với Shirley Dương :" Việc tuẫn táng đồng nam đồng nữ từng rất phổ biến từ trước thời Minh, sau những năm Hồng Vũ 1thì còn mấy nữa. Tôi vài lần được thấy rồi. Đủ hiểu thời đại càng gần với chúng ta, giấc mơ thành tiên bất tử càng bị con người coi là xa vời vô vọng".


      Tuyền béo lia đèn pin mắt sói vào ba Tiếp dẫn đồng tử, quan sát hồi lâu rồi ngoảnh lại với tôi :" Tư lệnh Nhất này, tay ba đứa bé còn cầm cái thẻ, đó viết chữ gì vậy?"


      Tôi cúi nhìn vào vị trí mà Tuyền béo , bàn tay bị xử lý cho cứng như sắt của đám đồng tử cầm thẻ đồng, bên khắc bốn chữ cổ. Chúng nó biết tôi mà tôi cũng chẳng biết chúng nó, đành nhờ Shirley Dương ra đọc xem sao.


      Shirley Dương cúi lom khom, soi đèn pin nhìn lát rồi bốn chữ đó là "Tiếp tiên dẫn thánh".


      Tôi gật đầu :" Thế tôi dám chắc rằng ở đây hoàn toàn đúng như truyền thuyết. Ba ngọn nến trường sinh làm từ người sống, tức ba Tiếp dẫn đồng tử này là ' đồng tử chấp bài' dẫn đường cho người thành tiên, vai trò đại khái kiểu như sứ giả. Lão tặc Hiến vương nghĩ kín kẽ, tuy nhiên nó vẫn là dạng khác của nến trường sinh. Lẽ nào trong mộ này có chín cái xác , và tại sao chúng ta tính mãi vẫn đủ số?"


      Shirley Dương đứng lên, bước sang bên cạnh mấy bước rồi ngoảnh lại với tôi :" chỉ có chín thôi đâu. Ở đây còn cây nến trường sinh to nhất ... nhưng vì to quá nên nó thể sáng lại được nữa".


      Tôi và Tuyền béo bước đến chỗ Shirley, quả nhiên lại nhìn thấy cây đèn đồng đen tuyền, to gấp chục lần cây nến trường sinh làm bằng con nhân ngư. Cây đèn đồng được tạo thành hình cái đầu trâu to tướng, trông hết sức cổ phác, phần bấc đèn quá nặng nên rơi xuống đất. Đối với quy tắc số lượng chủ mộ và số lượng nến trường sinh phải bằng nhau, tôi tuyệt đối khẳng định là chính xác, nhưng tại sao trong địa cung này lại có mười cây nến trường sinh? Dù ba Tiếp dẫn đồng tử kia có thể tính vào, vẫn là bảy cây.


      Rốt cuộc còn có thi thể của những nhân vật quan trọng nào cũng được đặt ở đây? Ngoài vương phi, những trọng thần khác lẽ ra nên chôn ở bồi lăng mới đúng, rốt cuộc mười cái xác là những ai? Tôi nghĩ nát óc mà vẫn nghĩ ra.


      Shirley Dương cũng thể lý giải nổi. Chỉ có Tuyền béo :" Có gì mà nhớn nhác ngạc nhiên thế? Chắc là vì lão có lắm vợ! Ta cứ bật săng quăng nắp ra, có bao nhiêu cái xác, mở áo quan ra đếm là biết ngay!"


      Tôi với Tuyền béo :" Hiếm khi thấy cậu lý trí như vậy! Xem ra, sau bao phen đấu tranh trường kỳ gian khổ, cậu bắt đầu chín chắn rồi đấy. Nếu giờ mà ở nhà, ta phải ăn mừng mới được!"


      Chúng tôi vốn định mở cỗ quan tài gỗ tử đáng giá nhất ra trước tiên, nhưng lại nghĩ đằng nào chẳng bật nắp cả ba, cho nên bắt đầu ra tay từ cỗ quách đồng xanh hung độc nhất này. Phải đánh phá chỗ kiên cố nhất, gặm nát khúc xương cứng nhất , những thứ còn lại sau đó dễ đối phó thôi!


      Cỗ quách đồng xanh treo lửng lơ cách mặt đất chừng hơn mét, quách cao gần hai mét, lù lù đống to đùng, vài vòng xích đánh đai, chín lần khóa chốt chặt, được treo lên nóc mộ thất bằng mười sáu chiếc vòng đồng.


      Shirley Dương :" Quách đồng treo cao thế này khó mà với tay mở được, ta nghĩ cách hạ nó xuống ".


      Tôi chiếu đèn pin lên. Có lẽ lưới bắt thây và thừng trói thây của Mô kim Hiệu úy cũng khó mà phát huy tác dụng được. Tôi đành leo lên để gỡ vòng đồng ra. Làm vậy rất có thể khiến quan quách rơi xuống vỡ bung, nhưng lúc này cũng thể nghĩ ra cách nào tốt hơn.


      Tôi quăng phi hổ trảo rồi trèo lên, đứng quách đồng to tướng, vừa ngẩng đầu mũ leo núi va vào đỉnh mộ, đành phải khom người xuống, song cứ hễ động đậy quách đồng lại hơi chao . Các vòng đồng phát ra tiếng kim loại trầm đục, cả vòng và các đai xích đều rất chắc chắn, tôi nhún người xuống vài cái mạnh, định thử xem có thể dùng trọng lượng cơ thể làm bật các vòng đồng hay . Truyện "Ma Thổi Đèn "


      Ai ngờ vừa đạp chân cái đầu phát ra tiếng nứt võ rắc rắc, tôi thầm than hay, có lẽ nó bị treo ở đây lâu quá, như đèn cạn khô dầu, đai xích chưa đứt thanh xà ngang bằng đồng bên gãy trước. Tôi vội bảo Shirley Dương và Tuyền béo tránh ra kẻo bị rơi vào đầu, còn mình lập tức nhảy ào xuống đất.


      Cỗ quách đồng nặng đến hai nghìn cân chẳng giữ được mấy chốc nữa, chiếc vòng đồng bung khỏi xà ngang trước, các thứ còn lại đương nhiên trụ nổi, lập tức rơi xuống rào rào. Tiếng động lúc này tất nhiên là inh tai nhức óc, như trời đất rung chuyển. ngờ cỗ quách đồng xanh đập xuống đất làm lõm thành cái hố to. Tiếp đó là tiếng gỗ mục bị sập gãy, cỗ quan quách bằng đồng chỉ dừng lại chốc lát mặt đất rồi lập tức rơi mất hút vào cái hố mà nó vừa tạo ra.


      Ba chúng tôi vội xông đến, chỉ thấy bên dưới đám gạch vỡ nát là những thanh gỗ vuông đen kịt. Mỗi thanh gỗ đều to bằng thân người lớn, xếp chặt khít với nhau, có số thanh bị ngấm nước bẩn mục nát cả. Đống gỗ này khi xưa phải màu đen, mà do ngấm nước nên mới thế này. Cỗ quách đồng đập gãy đám gỗ mục rồi rơi xuống dưới sâu.


      Tôi ném ngay xuống dưới đó cây pháo sáng, ánh sáng bùng lên, phía dưới là gian phòng dựng bằng các thanh gỗ vuông, rất thấp và hẹp. Ngoài cỗ quách đồng vừa rơi xuống, bên cạnh còn có cỗ quan tài khác rất đặc biệt phát ra ánh lân tinh nhàn nhạt, hoàn toàn giống như vật của tục thế. Nền gạch của căn mộ thất mà chúng tôi đứng được lót lớp đá vôi rất dày mủn thành bột trắng, bên dưới rất ẩm ướt, mùi ẩm mốc rữa nát bay lên xộc vào mũi.


      Mặc dù tôi đeo khẩu trang nhưng vẫn thấy ngột thở, vừa bịt mũi vừa với Shirley Dương :" ra lão tặc Hiến vương trốn ở dưới nhà mộ gạch này, đây là mộ thất dạng như mộ mộc quách 2, cũng ngờ quan tài đồng cực nặng rơi xuống phá được nó, bằng ta khó mà tìm ra được. Có người bảo đó là ngẫu nhiên, nhưng tôi cho rằng đây là số phận. Mộc trần châu của lão chắc chắn nằm trong tay chúng ta rồi".


      Tuyền béo nhặt cái gương đồng nằm mặt đất, với tôi :"Tư lệnh Nhất vừa nãy dán gương chặt..."


      Tôi ngớ ra trong thoáng, nghĩ bụng phen này rắc rối to rồi, sao mình lại quên mất chuyện cái gương nhỉ? Bèn cầm lấy xem, may mà chưa sứt mẻ gì, chỉ cần lắp nó vào chỗ cũ là ổn. Nhưng cúi nhìn xuống ... khốn nạn rồi! Đai xích quấn quanh quách đồng xanh đứt, chín vòng xích tuột quá nửa, nắp quách cũng bật ra. Trong làn ánh sáng lờ mờ hình như có vài cái "móng tay" dài đến khó tưởng tượng nổi thò ra, quả nhiên là cung này có thêm cái xác ! --------------------------------


      1 Khoảng những năm 1368-1398.


      2 Còn gọi là mộc lý mộ. Quách: chỉ nhà mồ bằng gỗ ( chú thích của tác giả)

    3. Skye

      Skye Well-Known Member

      Bài viết:
      747
      Được thích:
      5,671
      Q.3 - Chương 44: THẠCH TINH





      Máu xông lên não, tôi chẳng kịp nghĩ gì nữa, cầm lấy gương đồng lớn tiếng gọi Tuyền béo và Shirley Dương :" Mau tìm băng dính ngay!", rồi liền nhảy ào xuống mộc quách bên dưới.


      Cú nhảy khiến tôi suýt nữa bị trẹo chân, những thanh gỗ vuông dài thô nháp đều mủn nát, giẫm chân vào là lún, nước đen bắn tóe lên. Cây pháo sáng vẫn cháy, giúp tôi nhìn phía trong khe hở của quách đồng có ván quan tài gỗ lành lạnh, nắp thủng hai lỗ to, lộ bên trong có mấy cái móng tay dài, trắng bợt, nhọn hoắt, vì quá dài nên cong lại. thanh mà chúng tôi nghe thấy trong mộ thất bên chắc chắn là do những móng tay này cào vào quách đồng phát ra.


      Tôi tạm quên cảm giác đau nhức nơi cổ chân, cũng chẳng thiết ngắm nhìn mấy cái móng tay cho kỹ càng, lập tức cầm luôn gương áp vào chỗ lõm thân quách đồng, rồi nhảy lên nắp quách. Cũng chẳng hiểu tôi lấy đâu ra sức mà khỏe thế, dùng cả chân lẫn tay dồn mạnh lên nắp quách bắt nó phải đậy khít vào như cũ.


      Rồi Shirley Dương cũng nhảy xuống đưa cho tôi cuộn băng dính. xuống hơi muộn nên nhìn thấy gì bên trong áo quan, bèn hỏi tôi :" Trong đó có gì thế Nhất?"


      Tôi vừa dùng băng dính dán lên mấy cái vòng, đính chặt gương đồng lại, vừa đáp :" Còn có gì khác nữa đâu? cái xác cựa quậy, hiểu sao cái gương đồng lại trấn được nó. Hình như hễ nhấc gương ra móng tay nó lại mọc dài nhanh vun vút".


      Tuyền béo cũng nhảy xuống, nghe tôi vậy liền bảo luôn :" Tôi biết ngay cái gương là đồ quý rồi mà. Khi nào chúng ta rút quân hãy nghĩ cách rước nó về nhé, nhất định để lại cho kẻ địch nhánh cây ngọn cỏ nào hết!".


      Tôi thấy trấn được quách đồng, thiết nghĩ tạm thời có gì đáng ngại, bèn ngẩng nhìn lên phía hầm mộ, thấy toàn là vách gỗ mục nát, cao đầy ba mét, bị ngấm nước nghiêm trọng. Vốn định để Tuyền béo cứ ở tiếp ứng, nhưng giờ lại thấy ở dưới này mà có chuyện gì cũng leo lên ngay được, vả lại mở quan tài có ba người dễ hỗ trợ nhau hơn, vậy nên tôi bèn với cậu ta và Shirley Dương :" Ở góc nhà có cỗ quan tài, chẳng biết có phải của lão Hiến vương nữa, ở đây bí hiểm khó lường, muốn 'thăng quan phát tài' phải cực kỳ cẩn thận đấy!"


      Rồi cả ba chúng tôi bước đến gần cỗ quan tài có ánh lân tinh. Cái hầm gỗ ẩm ướt này rất chật chội, để tiện làm việc, chúng tôi đều bật sáng đèn gắn mũ. Thấy cỗ quan tài bị mấy thanh gỗ rơi xuống đè lên, tôi lo nhất là gỗ mục có thể lại sập xuống bất cứ lúc nào, khi đó chôn sống chúng tôi ở đây, bèn chọn vài thanh tạm coi là chắc, chống vào mép lỗ thủng bị quách đồng rơi xuống phá vỡ khi nãy.


      Những thanh gỗ vuông này gọi là mộc phương, vốn được ken thành từng lớp khít, tại sao lại mục ra thế này, đến nỗi từ màu vàng biến thành màu đen. Theo lý mà mộ Hiến vương nằm ở tiên huyệt sinh khí tốt lành, sao trong huyệt lại bị xâm thực đến nước này? Xem ra ở chỗ sâu nhất trong mộ này, nhất định là chứa điều gì đó cực kỳ khủng khiếp.


      Chúng tôi nhanh chóng dọn dẹp, cỗ quan tài bị mộc phương đè lên ra. Tôi gạt sạch những mảnh gỗ và bụi bẩn nắp xong, ánh lân tinh xanh xanh càng rệt hơn, cả cỗ quan tài sáng bóng như gương, giống khối huyền băng màu lam nằm dưới đáy biển, sáng lung linh mê hồn. Tuyền béo luôn miệng trầm trồ :" Sao quan quách ở đây cứ cái nọ đáng giá hơn cái kia thế nhỉ? Cái này ... làm bằng gì? Bằng ngọc hay là pha lê hay là băng?". rồi cu cậu vuốt ve nó mãi thôi.


      Tôi lắc đầu :" Tôi chịu. Hồi làm lính công binh, đào đá bao nhiêu năm, khi tham quan đội thăm dò địa chất cũng thấy vô số mẫu khoáng thạch, nhưng loại đá này tôi chưa thấy bao giờ, có lẽ phải băng, nó chỉ trơn nhẵn thôi chứ lạnh".


      Shirley Dương cũng bị cỗ quan tài kỳ lạ này thu hút, từ đầu chí cuối chỉ mải xem xét, giờ mới lên tiếng :" Đây là thạch tinh màu lam, là biến thể của pha lê, chỉ hình thành trong các nham động điệp sinh dưới lòng đất".


      Trong các thư tịch cổ ghi chép, thạch tinh là loại đá chỉ ở những sơn cốc gần phủ mới có. Truyền thuyết ở địa ngục có chiếc cối xay làm bằng thạch tinh, kẻ phạm tội ác tày trời sau khi rơi vào cõi u minh bị cối xay đá này nghiền nát. Dưới đất có con chó đen chuyên ngồi đó chờ, thè lưỡi liếm đám thịt nhớt chảy ra, những vụn thịt còn lại biến thành ruồi, muỗi và bị thế gian đánh đập, vĩnh viễn được siêu thoát.


      Đương nhiên đó là truyền thuyết mê tín, nhưng có thể khẳng định điều, thạch tinh xanh mướt này tuy đẹp mê hồn nhưng lại mấy tốt lành, và cũng thích hợp để làm quan tài, huống chi lại là quan tài chứa thi hài của quý tộc?


      Vậy ràng đây là cỗ "quan tài ma" đến từ cõi u minh, rốt cuộc là có công dụng gì? Tại sao lại cất giấu trong mộc quách ẩm ướt tối tăm bên dưới mộ thất? Trước sau thời Tây Chu mộc quách rất phổ biến, nhưng đến thời Tần - Hán ít người dùng. Trong mộ thất chúng tôi phát ra mười cây nến trường sinh, vậy cái xác nằm trong cỗ quan tài ma này có ứng với trong mười cái xác ?


      Shirley Dương nhìn cỗ quan quách đồng phía sau, rồi :" Quan quách trong khu mộ này đều rất hiếm thấy, khiến người ta vắt óc cũng sao hiểu nổi, càng như thế lại càng nơm nớp như đứng bên vực sâu, băng mỏng. Chúng ta phải tìm ra điểm đột phá triệt để khui ra bí mật giấu trong khu mộ Hiến vương này mới được".


      Tôi :" Tấn công phải có trọng điểm! Vậy nên phải vận dụng cách công kích mạnh, thấy quan tài là nạy, thấy tiền của là cuỗm! Bây giờ bắt tay làm luôn, đem dây thừng cột chân ra , xem xem trong quan tài ma này có phải Hiến vương ?"


      Tuyền béo lập tức khua tay nhặng cả lên :" Cái trò thăng quan phát tài tôi quá thạo, cả lúc nằm mơ cũng diễn tập mãi, nghề cho chín còn hơn chín nghề. Hai người cứ đặt dây thừng vào , việc mở quan tài mình Béo này làm tất!".


      Tôi vỗ vai Tuyền béo :" Tư lệnh Tuyền béo khá đấy, dọc ngang trời đất mới thể bản sắc hùng, nhưng cậu nhớ cho, phải giữ được trái tim hồng, chuẩn bị đủ phương án, lấy minh khí đồng thời phải đề phòng xác biến, hai tay đều phải tóm, hai tay đều phải cứng. Vả lại quan tài thời cổ thường có hơi xác, phải kiểm tra mặt nạ phòng độc trước , và chớ có lại giống như hồi ở Đông Bắc ... quên xỏ găng tay!"


      Dặn dò Tuyền béo xong, cả ba chia nhau ra chuẩn bị, lấy ra ba sợi dây thừng màu đỏ tẩm chu sa. Shirley Dương luôn rất tò mò đối với cương thi, hỏi tôi :" Nhất, tại sao cương thi lại sợ chu sa?"


      Tôi trả lời :" Điều này phải hỏi lão mù ấy, chứ tôi đâu. Nhưng tôi đoán chu sa cũng chẳng có tác dụng gì, thực ra nguyên lý chỉ là dùng dây thừng chặn miệng quan tài, xác bên trong cứng đơ cong người được, tay và chân nâng lên được ra nổi. Nhưng ở trong quan tài ma này có cương thi hay khó mà trước, ta cứ chuẩn bị chẳng lo gì, chặn nó trước vẫn hơn".


      Trong lúc chuyện, tôi chuẩn bị xong dây thừng, Shirley Dương lựa theo vị trí của hai cỗ quan tài rồi thắp hai cây nến ở góc hầm gỗ. Tôi giơ tay ra hiệu với Tuyền béo, lập tức dùng thám trảo sắc nhọn cạo sơn gắn ở khe nắp quan tài ma. Vật liệu chế ra cỗ quan tài xanh mướt này là thứ đá đặc biệt hiếm có, nếu phân loại có thể xếp nó và cỗ quan tài ngọc vào loại quan tài đá. Quan tài đá đóng đinh, mà chỉ dùng mộng đá chốt cho khít. Thám trảo của Mô kim Hiệu úy cũng như con dao quân dụng đa năng của Thụy Sĩ, có chi tiết chuyên dùng để nạy mộng đá.


      Quan tài ma có cả thảy bảy cái mộng, đầu cái, hai bên mỗi bên ba cái, phía đáy có. Tuyền béo làm rất say sưa, chỉ lát sau lần lượt nạy xong rồi nạy nắp lên. Phía dưới nắp lại có lớp keo da cá dán chặt, keo khô chết từ lâu, phải xọc móc cào của thám trảo vào rồi khơi ra dần.


      Cuối cùng Tuyền béo kêu to :" Được rồi!". Tôi và Shirley Dương đứng chực ở bên cạnh, thấy tạm ổn, bèn lập tức chăng ba sợi dây thừng chu sa chặn miệng quan tài. Nhấc nắp ra rồi, thấy tầm nhìn trong gian mộc quách này vẫn bình thường, chứng tỏ trong quan tài có hơi xác chết. Tôi thầm lấy làm lạ, hay là bên trong có xác? Hay là quan tài ma khít, sau khi xác rữa uế khí bay ra rồi tan ? Tôi vội nhìn ngay vào quan tài.


      Vừa nhìn cái tôi liền lập tức yên tâm, bên trong có xác. người đàn ông nằm thẳng, từ cổ trở xuống được quấn kín bằng gấm trắng, chỉ hở cái đầu, thi thể vẫn còn khá nguyên vẹn thậm chí cơ mặt bị xẹp xuống, nếu là vẫn như sống cũng phải là quá. Nhưng tử trạng lại đáng sợ, hai hốc mắt lõm xuống thành hai cái hố đen pha lẫn đỏ, con mắt bị móc bỏ, nhìn rất kinh khủng. Truyện "Ma Thổi Đèn "


      Tôi định nhìn kỹ hơn bỗng Tuyền béo lấy thừng trói thây thòng vào đầu cái xác rồi kéo lên, sau đó giơ tay tát bảy tám cái liền.


      Tôi và Shirley Dương ngớ ra, thầm nghĩ hay là có dây thần kinh nào trong đầu thằng Béo này bị chập, chẳng lẽ lại bị trúng tà nữa? Chúng tôi vội ngăn lại, hỏi xem rốt cuộc cậu ta định làm gì? Truyện "Ma Thổi Đèn "


      Tuyền béo vẫn đeo mặt nạ phòng độc nên tôi nhìn thấy mặt, chỉ nghe cậu ta hỏi vặn câu chẳng đâu vào đâu :" Chẳng lẽ hai người nhìn ra à?"


      Thấy Tuyền béo năng kỳ cục, tôi tiếp tục hỏi :" Cậu ăn no rửng mỡ à? Sao lại tát người chết?". tới đây tôi liền nhớ ra trước đây Tuyền béo bị trúng tà "giáng lưỡi", hay là chưa khỏi hẳn? Rất có thể chủ nhân của bộ vu y bị Hiến vương giết hại biến thành quỷ dữ, nhập vào Tuyền béo để lẻn vào cung hòng đánh thây ma rửa hận, giống như hành động của Ngũ Tử Tư 1 thời cổ vậy?


      Tôi liền đưa tay gỡ luôn cái mặt nạ phòng độc của Tuyền béo ra nhìn mắt, nhưng cũng thấy có gì lạ, Tuyền béo mới :" Ở đây ẩm ướt bỏ mẹ, cậu gỡ mặt nạ tôi ra làm gì?". đoạn giằng lại cái mặt nạ chụp lên, tiếp :" Lẽ nào tư lệnh Nhất và tham mưu Shirley vẫn nhận ra? Nhìn xem đây ..." Truyện "Ma Thổi Đèn "


      Tuyền béo chỉ vào cái đầu của xác chết, cậu ta nửa chừng bỗng cái đầu mắt của thây ma lúc la lúc lắc rồi "cắc" tiếng rụng xuống, rơi trúng thành quan tài ma. Thạch tinh trơn nhẵn như băng, cái đầu hơi dừng lại chút rồi lăn xuống đất.


      Ba người đều giật bắn cả mình. Chất thạch tinh này khí rất nặng, tuy bị coi là thứ chẳng lành nhưng nó có đặc tính là lạnh mát, có thể bảo quản thi thể nguyên vẹn như ban đầu. Lúc mới mở nắp quan tài thấy nó tươi nguyên như khi còn sống, cơ mặt co nhăn, thành phần nước trong cơ thể vẫn được giữ lại, hề có dấu hiệu rữa nát hay khô héo, tại sao cái đầu này lại chắc chắn như thế, Tuyền béo tát mấy cái tuy nặng tay nhưng cũng thể vì thế mà gãy lìa ra được.


      Tuyền béo cũng lấy làm lạ, lập tức nhặt cái đầu lên. Thấy lớp da bắt đầu từ từ biến thành màu đen, có lẽ tại khí ẩm ướt ở mộc quách khiến xác chết bị oxy hóa trong thời gian cực ngắn.


      Tuyền béo :" Sao lại kém chịu đòn thế nhỉ? Lẽ ra có bẻ xuống cũng bẻ nổi mới đúng chứ?"


      Shirley Dương đỡ lấy cái đầu từ tay Tuyền béo, :" Đưa tôi xem nào!". Rồi hỏi :" Vừa rồi định gì? Chúng tôi chưa nhận ra điều gì hả?"


      Tuyền béo đáp :" À ... chẳng lẽ hai người nhận ra vừa nãy tôi làm gì à? Lão thầy bói mù bảo năm xưa hội lão ấy đổ đấu, hễ gặp thi thể vẫn còn nguyên vẹn đều phải dùng thừng trói thây trói lại, rồi tát mấy cái mạnh, nếu thể gỡ được quần áo liệm và đồ tùy táng. Hôm đó lúc lão ta chúng ta ăn cơm, chắc hai người cũng nghe thấy rồi. Tôi vốn định để hai người nhìn ra rằng cái đầu của thằng cha này cũng hệt như đầu người sống, phải dần cho trận , ai ngờ nó lại như hàng mã, vừa đụng khẽ cái long ra".


      Tôi gật đầu :" ra là chuyện đó. Đúng là lão mù có thế , nhưng đó chỉ là thủ đoạn dùng để tự tăng lòng can đảm mà thôi. Nếu tát người chết đảm bảo vẫn lấy được đồ liệm và đồ tùy táng, e có phần tự dối mình dối người, nhưng đối tượng đó phải là người mới chết, mới được chôn. Cậu làm như thế là thừa, tôi tuyên bố từ nay miễn chức phó tư lệnh của cậu!"


      Tuyền béo định phân trần bỗng thấy Shirley Dương bưng cái đầu người chết lên :" Hai đừng tranh cãi nữa, mau xem cái đầu này ...". đặt cái đầu lên nắp quan tài.


      Chỉ sau mấy phút ngắn ngủi, cái đầu đen kịt thêm phần, trông cực đáng sợ, nhất là hai hốc mắt sâu hoắm, cả cái đầu trông như hộp sọ đen xỉn. Bên rìa hốc mắt của nó có viền máu đỏ sẫm hình xoáy trôn ốc, chỉ khoảnh khắc sau vết máu cũng biến thành màu đen.


      Cái đầu của thây ma cổ xưa này ngoại trừ mắt bị khoét, còn lại có gì đặc biệt cả. Tôi hỏi Shirley Dương :" Tôi thạo khám nghiệm tử thi, xem liệu đây có phải đầu của Hiến vương ?"


      Shirley Dương :" Có phải Hiến vương hay e khó xác định lắm. cũng vừa thấy rồi đấy, hốc mắt bị khoét. Thời xưa có thứ dụng cụ hành hình, trông tựa như cái chén uống rượu, bên trong có lưỡi dao xoắn vòng, úp vào mắt người rồi xoay tròn là có thể moi được con mắt ra".


      Tôi và Tuyền béo cùng gật đầu. Mấy năm trước chúng tôi từng xem triển lãm về phong tục mai táng thời cổ ở Bắc Kinh, trong đó có cái bát để khoét mắt người. Nhưng tại sao cái xác này khi còn sống lại bị khoét đôi mắt? Và tại sao lại đặt vào cỗ quan tài ma khí nặng nề này? Vương mộ chỉ chôn những người trong vương thất, vậy cái xác này là ai?


      Ngoài ra tôi còn phát thấy ở phía dưới cái đầu có vết dùng vệt sắc cắt lìa, nhưng giống như vết dao chém đầu mà là bị cắt ra sau khi chết. Vậy phải tại Tuyền béo ra tay quá mạnh, cái đầu vốn chỉ được đặt kề vào cái xác, tại sao phải làm thế? Chẳng lẽ nước Điền cổ đại có phong tục cắt đầu người chết sau đó lại khớp vào?


      Tôi chợt nghĩ đến khả năng, nhưng tạm thời dám chắc, phải xem kỹ cái xác trong quan tài mới được. Ba chúng tôi vây quanh quan tài, Tuyền béo soi đèn pin, tôi và Shirley Dương dùng dao lính dù rạch lớp gấm trắng quấn quanh xác chết. Vào thời Hán, có tập tục mặc áo ngọc ( còn gọi là ngọc hạp) cho các vị vương, dùng ngọc đẹp mát nhuận để phòng thây xác bị rữa nát, nhưng cái xác này lại dùng gấm trắng để quấn chặt, chỉ chừa ra cái đầu, quả là khác lạ.


      Những lớp gấm trắng này cũng bắt đầu bị hơi ẩm mốc xâm thực, càng vào trong càng khó bóc gỡ. Trong cái mặt nạ phòng độc nóng rì rì, mũi tôi ướt hết cả mồ hôi, nhờ Shirley Dương giúp sức, cuối cùng cũng bóc được hết các lớp gấm quấn quanh cái xác.


      Khi bóc gỡ, tay tôi cảm thấy là lạ nhưng vẫn chưa nhìn thấy bên trong, lúc này soi đèn pin vào quan tài mới thấy vô số ánh vàng hắt lên như muốn thu hồn nhiếp phách người ta, sao lại như vậy được?


      Phía trong mấy lớp gấm trắng bao bọc là bộ xương bằng vàng lấp lánh, ngoại trừ xương sống và vài mảnh xương hông vẫn là xương người, còn lại đều là xương vàng ròng, hề có chút cơ thịt nào.


      Toàn thân nát gần hết, phải dùng xương bằng vàng bù vào, nhưng tại sao cái đầu vẫn còn nguyên vẹn?


      Shirley Dương :" Nhất nhìn phần cổ của bộ xương vàng mà xem, có đai ngọc dùng để nối cái đầu. Lúc nãy Tuyền tát trận làm trật đai ra, nên cái đầu mới rơi xuống đất".


      Tuyền béo luôn :" Tham mưu trưởng Dương sáng suốt đấy, nếu chẳng phải tư lệnh Béo này dùng sức chuẩn, chúng ta đâu dễ gì phát ra bí mật của cái xác cổ này chứ. Chơi cả bộ xương bằng vàng, người bình thường đâu kham nổi? Theo tôi đây chính là lão Hiến vương rồi!"


      Shirley Dương tỏ thái độ, chỉ trỏ tay vào bộ xương vàng :" Còn thiếu vài cái xương sườn bên trái, sao họ bù vào cho đủ nhỉ?"


      Tôi nhận ra ở đây có manh mối, bèn với Shirley Dương :" Ở đây giữ nguyên trạng thái chịu cực hình moi tim móc gan của bộ xương này lúc còn sống. Có lẽ cái xác trong quan tài này là dùng mộ phần của ba cái xác bên trong các quan quách ở mộ thất bên ghép lại. Từ đầu chúng ta nghĩ đến điểm này rồi, ba cỗ quan tài dị dạng thuộc ba thời kỳ khác nhau này là của ba đại quý nhân bị xử cực hình. Tuy bị xử tử nhưng vẫn được ban ơn chôn cất theo quy chế phù hợp với địa vị của họ lúc sinh thời, và cả ba đều được coi là kiếp trước của Hiến vương, thể ông ta trải qua tam ngục, là 'ảnh cốt' mà ông ta để lại chốn ty trước khi thành tiên".


      Từ xưa có câu " Khổng Tử có Nhân, Lão tử có Đạo", đạo giáo chuyên luyện đan nuôi khí để cầu đạo thành tiên, thoát khỏi nỗi khổ sinh lão bệnh tử. Nhưng trường sinh bất tử đương nhiên phải cứ bình thường là có thể đạt được, thoát thai hoán cốt, đơn giản là "lột da tróc thịt", mà phải trải qua vài lần kiếp nạn nặng nề. Những kiếp nạn này cũng phải hễ cầu là được, cho nên số người tu đạo tìm xương cốt ba kiếp trước của mình để thay thế, đem chôn vào huyệt để làm ảnh cốt, thể với trời đất rằng mình trải qua tam ngục, đủ để thoát thai hoán cốt, như vậy may ra kiếp này có hy vọng được thành tiên rồi.


      Trong mộ thất này, gian mộc quách phía dưới tương đương ty, người ta ghép các bộ phận chịu cực hình của ba cái xác thành "cái xác thế thân" đặt ở đây, vì ba xác chết ấy được coi là ba kiếp của Hiến vương cho nên chúng chẳng khác gì chính ông ta, cũng được an táng tại mộ thất chính.


      Shirley Dương cũng nghĩ gần giống như tôi, :" Có thể là ý nghĩa tượng trưng của mỗi tầng trong mộ thất này cũng khác nhau: tầng giữa tượng trưng nhân gian, mộc quách bên dưới tượng trưng cõi u minh hư vô, và bên mộ thất còn tầng nữa tượng trưng cho núi tiên. Thi thể của Hiến vương chính là nằm núi tiên ấy".


      Tôi với Shirley Dương và Tuyền béo :" Những điều chúng ta vừa chỉ là giả thiết, vẫn cần phải làm hơn . Ngôi vương mộ tu tiên cầu trường sinh kiểu này chưa mấy ai được nhìn thấy, dường như có rất nhiều điều bí hiểm, chi bằng ta cứ tìm xem trong quan tài còn có thứ gì giá trị . Ta xem phần đầu và thân, chất liệu thạch tinh có thể giữ xác ngàn năm rữa, cho nên trạng thái của xương cốt này có lẽ giống như trạng thái trong quan quách gốc. Tôi cho rằng cái đầu hoàn hảo này là từ cỗ áo quan tử dày tám tấc, phần thân giữa nát chẳng còn gì nên đành dùng vàng bù vào, chắc chỉ còn lại những mảnh xương còn sót nằm trong cỗ thạch quan, lớp sơn son phủ bên ngoài thạch quan chắc sau này mới được quết phủ lên".


      Tuyền béo :" Cái bộ xương thế thân lắp ghép này, chỉ còn phần chân là chúng ta chưa xem thôi, lỡ đâu dưới chân lại có món gì đáng tiền sao nhỉ?"


      Tôi nghĩ điều này rất khó xảy ra, phần chân được lấy từ cái xác trong quách đồng đồ sộ kia. Hai ngục đầu tiên lần lượt là "khoét mắt" và "moi tim", địa ngục thứ ba chắc chắn là "đoạt hồn" đáng sợ nhất, chính vì vậy mà chủ nhân cái quách đồng xanh ấy mới hung tợn đến thế. Tôi vừa bóc lớp gấm trắng quấn chân cái xác ra vừa hỏi :" Hai người có biết đoạt hồn là gì ?"


      Shirley Dương đáp :" Hình như vào đời Thương - Thang có thứ cực hình có thể lấy ra hồn phách của người sống, chỉ còn lại thân xác, biến thành cái thây biết di chuyển, sống mà cũng chẳng chết. Nhưng cụ thể là làm như thế nào các sử sách hề ghi lại, cho đến nay vẫn là câu đố. Đấy có phải là phép đoạt hồn ?" --------------------------------


      1 Ngũ Tử Tư: nhân vật thời Xuân Thu chiến quốc, trả thù cho cha bằng cách "đào mồ quật xác" kẻ thù

    4. Skye

      Skye Well-Known Member

      Bài viết:
      747
      Được thích:
      5,671
      Q.3 - Chương 45: ĐOẠT HỒN





      Tôi vừa gỡ mấy lớp gấm trắng vừa kể vắn tắt cho Shirley Dương nghe chuyện xảy ra cách đây lâu.


      Vu thuật đoạt hồn cho đến thời Chiến quốc mới tuyệt tích hẳn. Có lần ở chợ đồ cổ Phan gia viên bỗng xuất mấy món đồ. lão nông dân quê ở An Dương, Hà Nam có hơn trăm mảnh xương hình dáng kì quái muốn tìm người mua. Những thứ ấy trông giống những cái "kim xương", nhưng to và dài, bên trong trống rỗng , tất cả đựng trong cái vò gốm cổ , bề mặt khắc toàn chữ cổ.


      Lão nông dân ấy kể là đào được thứ ấy dưới đất, có chữ Giáp cốt - đương nhiên lão hiểu. Nhưng khu vực quê lão người ta từng đào được rất nhiều cổ vật có giá trị , lão cảm thấy có thể đem những cây "kim xươngn" này về Bắc Kinh bán được món tiền lớn. Hồi đó đám chúng tôi cũng có nhiều người nhìn thấy , nhưng vì là hàng giả nhiều quá nên ai dám khẳng định là , niên đại lại quá xa xưa, chưa ai nhìn thấy chúng lần nào, thậm chí chẳng chúng là vật gì nữa.


      Nhưng rồi có hai người Nhật Bản lúc đó ưng mắt định mua tất, nào ngờ công an ập đến rồi tạm giữ cả người lẫn vật. ra là ở quê lão có người nhìn thấy là lão đào được đồ cổ, ghen ăn tức ở nên mới tố ra, người ta truy về tận Bắc Kinh. Về sau nghe những vật là lão đào được gọi là "cốt châm"- hình cụ mà người đời Thương dùng để đoạt hồn. nay chúng thuộc về nhà bảo tàng địa phương Hà Nam.


      Tuyền béo đứng bên bổ sung : " Tôi còn nghe được rằng, với thời giá nay, mỗi cái kim đoạt hồn ấy có thể đổi được chiếc ô tô nhập khẩu. Hồi đó bọn tôi mắt kém, nếu ... nếu giờ bị ngồi nhà đá rồi!"


      Shirley Dương : " vậy , đoạt hồn tức là thứ cực hình chích cạn hết máu người?"


      Tôi gỡ hết những lớp gấm trắng bọc xương cốt, bên trong rành rành là đôi chân người với lớp da khô quắt tím nâu, bề mặt lỗ chỗ những vết đen tròn lốm đốm, chắc những vết đen này là vị trí mạch máu bị chọc kim đoạt hồn. Tôi với Shirley Dương và Tuyền béo: "Chích hết máu đâu xong, nghe người bị cực hình còn phải uống hỗn hợp tiết trâu, bò, dê, gà... nhằm biến người ấy thành cương thi. Khi nào chúng ta làm tất cả rồi, tốt nhất là đốt sạch hai cái chân này và cả cỗ quan tài gỗ trong quách đồng nữa, để đề phòng xác biến".


      xem kĩ ba phần thi thể, trong áo quan còn thứ gì khác, chỉ cần đốt bỏ thi thể trong quách đồng xanh, và xác định trong áo quan chỉ có nửa người là hoàn toàn chứng tỏ phán đoán của chúng tôi là đúng, khỏi cần mở xem hai cỗ quan tài còn lại mộ thất nữa.


      Tôi với Shirley Dương : " Bây giờ tôi có thể chắc rằng, mộ Hiến vương tuy có bố cục kì quái nhưng tầng dưới có ảnh cốt vậy nơi này phải chia thành thiên môn, địa hộ để làm tiền đề cho hình thể rồng tiềm vươn lên sau này. Đây là thủy mộ gồm ba tầng đuôi tôm, thân cua và mắt cá vàng hợp thành. Vị trí của thi thể Hiến vương nhất định phải trùng hợp với ảnh cốt trong mộc quách, xác định được ảnh cốt rồi ta hoàn toàn toàn có thể trực tiếp tìm ra Hiến vương thôi".


      Tôi sắp xếp đơn giản ngắn gọn, Shirley Dương và Tuyền béo ở lại mộc quách đốt hai cái xác, là nhằm phá vỡ bố cục của ngôi mộ, hai là để tránh xảy ra chuyện xác biến, đương nhiên có thể lấy luôn cái gương đồng để sau này lỡ có lúc cần dùng đến.


      Còn tôi lên để tìm mắt cá vàng . Tôi đặc biệt dặn dò Shirley Dương phải để mắt đến Tuyền béo, phải châm lửa đốt áo quan trong quách đồng xanh rồi hẵng gỡ cái guơng đồng ra. Shirley Dương gật đầu, rồi đưa phi hổ trảo cho tôi: " cũng nên cẩn thận, chớ có làm liều".


      Tôi bám đống gỗ mộc phương trèo trở lại gian mộ thất bên . Chín cây nến trường xinh xanh u vẫn chưa tắt, ba cây nến thắp ở góc Đông Nam cháy bình thường, ánh sáng tuy yếu nhưng vẫn làm cho tôi thấy yên tâm.


      Ngẩng lên nóc nhìn cây xà bằng đồng bị gãy, khó nhận ra đó có gian trống hay , chỉ lờ mờ thấy ở chỗ gãy có mảng gì màu trắng. Đèn gắn đủ sáng, tôi lấy đèn pin mắt sói ra soi mới nhìn đó là mảng nóc mộ làm bằng thạch trắng giống như bức tường ngoài của cung, nó nằm đúng phía ảnh cốt. Nếu biết bên có thể có tầng mộ thất nữa chắc chắn thể nhận ra dấu vết này.


      Tôi dùng phi hổ trảo của Shirley Dương đu lên đoạn còn lại của cây xà đồng bị gãy, vất vả hồi mới gạt sạch được các mảnh vụn che kín tảng đá trắng, để lộ ra lối vào hình bầu dục vừa dài vừa hẹp. Tôi bèn tháo găng tay rồi thò tay qua thăm dò, cảm giác luồng phong thổi qua ràn rạt, liền chiếu đèn pin vào, thấy khó mà xác định được độ cao của huyệt mộ bên .


      Quan sát sơ bộ, thấy hình như này là cái hang to trống trải hình tròn, tựa như địa hình kiểu cái phễu ở hồ nước ngoài kia. Nhưng đây là hang nhân tạo, kích cỡ hơn rất nhiều, chiều rộng chỉ khoảng hơn chục mét, có dốc đất chạy vòng quanh lên. Đèn pin thể soi cao hơn, đó tối đen như mực.


      Tôi thầm nguyền rủa: " Thằng cha Hiến vương này dù chết nhưng vẫn muốn đặt mình lên chỗ cao nhất của cung, ham hố quyền lực và tiên đạo đến thế là cùng".


      Tôi vẫn canh cánh lo cho bọn Tuyền béo bên dưới, nên định được lối vào rồi liền đóng chốt buộc thừng, rồi trở xuống mặt sàn tầng giữa của mộ thất, thấy gian mộc quách dưới kia lập lòe ánh lửa, biết Tuyền béo và Shirley Dương cũng làm ổn thỏa.


      Lát sau, Tuyền béo và Shirley Dương trèo lên cầm theo cái gương đồng. Sau hộp ngọc ở hậu điện thiên cung, đây là chiến lợi phẩm thứ hai rất có giá trị. Vừa gặp lại tôi , Tuyền béo ngay: " Cái xác trong quách đồng đúng là có chân, người ta thay bằng chân đá. Cậu lên đó có phát ra thứ gì đáng tiền ?"


      Nhưng lúc này tôi ngây ra nhìn ánh lửa trong gian mộc quách nên nghe mà hiểu cậu ta gì, lát sau mới định thần trở lại, cứ cảm thấy còn việc quan trọng gì đó, nhưng sao nhớ ra được. Thực ra chính tôi cũng mình có thể nhớ ra hay là nghĩ đến. Càng nghĩ càng nhức đầu, thôi nghĩ nữa vậy. Tôi quay người lại với Tuyền béo và Shirley Dương: "Phía tầng giữa của mộ thất là cái hang to, trống, chắc chắn Hiến vương nằm đó, ở vị trí tương ứng với ảnh cốt chiếu thẳng lên".


      Chẳng ai muốn nán lại lâu ở cung nơi người chết an nghỉ, chúng tôi chia nhau bám thừng leo lên đỉnh mộ cao chừng ba mét rồi chui vào cái hốc mà tôi khui ra được. Cái hang trống hình tròn rất cao, đứng đây nhìn thấy đỉnh. Toàn bộ xung quanh là đá thạch màu trắng. Truyện "Ma Thổi Đèn "


      vách vẽ kín các bức họa màu, phong cách pha trộn cả Hán và ngoại tộc xen lẫn phong cách tôn giáo, nét trang trọng vương giả và nét nhàn tản hư ảo của tiên đạo đều song song thể ra. Đây là phongcách hội họa chưa từng được lưu truyền ở đời, lại gần quan sát, thấy bố cục rất chặt chẽ, ý tưởng nghiêm cẩn, thực khiến người ta phaỉ trầm trồ thán phục. Từ những bích họa tuyệt mĩ này có thể suy ra tâm điểm của mộ Hiến vương cách đây xa nữa.


      Nhân vật trong bích họa đều là các thiên thần trợn mắt, kích cỡ như người bình thường, cúi đầu xuống dưới, hình như chăm chú nhìn người đến từ đáy hang, con mắt đều được khảm ba lớp pha lê và đá màu, bắt ánh sáng lấp lóa. Chúng tôi vừa vừa xem, những ánh mắt trong bích họa dường như cũng dịch chuyển nhìn theo.


      Tuyền béo bị các nhân vật trong tranh ấy nhìn đến rùng cả mình, bèn giơ xẻng công binh xọc bừa vào mấy con mắt đá pha lê, nhưng bích họa quá lớn, có đến hàng trăm nhân vật, khoét sao cho xuể, đành cố tránh nhìn cho khỏi sinh lòng sợ hãi.


      Lòng tôi vẫn chộn rộn nghĩ đến đám lửa cháy hừng hực và những bức tượng đồng kì dị, nên mấy chú ý đên các bức họa trong hang, bước theo dốc vòng tròn lên đoạn, bỗng sực nhớ ra. Đó là câu chuyện cách đây chừng chục năm. Người ta có câu mười năm như cái búng tay, bôn ba khói lửa ngỡ ngày hôm qua...


      Tôi từng nhìn thấy tượng đồng mặc trang phục và tư thế kì dị như thế này, có điều họ... hồi ở Khang Ba Thanh Phổ tuyết bay đầy trời dưới chân núi Côn Luân...


      Bao ý nghĩ cùng lúc dồn dập tràn về, thế rồi chẳng bước đên chỗ cao nhất trong hang từ lúc nào , tôi trước Tuyền béo và Shirley Dương, rẽ sang đoạn dốc. Trước mặt là bức tường trắng chắn ngang, ngẩng đầu nhìn lên, thấy đó vẽ người phụ nữ, chắc hẳn là bà vợ Hiến vương rồi.


      Tôi mới đoán như thế, thậm chí chưa nhìn trang phục và nét mặt người phụ nữ trong tranh bỗng cảm thấy cổ tay mình bị ghìm lại như có vòng sắt khóa chặt. Tôi vội rụt tay lại, nhưng tay bị ghìm chặt quá sao cựa quậy được, đau buốt thấu xương, cúi xuống nhìn liền thấy bàn tay trắng trẻo trong bức tranh trước mặt thò ra nắm lấy cánh tay tôi. Truyện "Ma Thổi Đèn "


      Bàn tay năm ngón tay thon dài, trắng đến mức gợn tia máu nào, là tay phụ nữ nhưng sức mạnh ghê gớm, lẽ nào trong bức tường này chôn xương cốt vợ Hiến vương? Vì quá đau nên tôi kịp ngẩng đầu nhìn bức bích họa trước mặt có biến đổi gì , chỉ cố nhịn đau hít hơi, tay kia giương khẩu "máy chữ Chicago". Họng súng M1A1 chưa kịp giương lên, từ trong bức bích họa lại thò ra bàn tay giá lạnh như chiếc kìm sắt bóp chặt cổ tôi.


      Tôi thấy khó thở, chân tay đều rã rời, tay phải sao giương nổi khẩu súng máy lên, Tuyền béo và Shirley Dương chắc đến ngay thôi, nhưng e chỉ hai giây nữa là tôi tiêu đời rồi.


      Cổ bị bóp chặt, đầu tôi buộc phải ngửa lên, chỉ thấy tường đá thạch trăng trắng chứ nhìn được trước mặt là cái gì bóp nghẹt cổ mình. Bỗng có người vỗ mạnh vào vai, tôi kêu "ối" lên tiếng, cổ tay và cổ đau như gãy lìa, nhưng bàn tay ghì bóp tôi biến mất như bóng ma.


      Người vừa đứng sau vỗ vai tôi là Tuyền béo, cậu ta : "Tư lệnh Nhất vừa làm dáng đẹp nhỉ, ngẩng đầu ưỡn ngực, trông giống tư thế cán bộ cách mạng thúc đẩy sản xuất thời kỳ Đại nhảy vọt ngày trước ra phết đấy!"


      Shirley Dương cũng bước đến, thấy tình hình ấy, cũng hỏi xem xảy ra chuyện gì.


      Tôi sờ lên cổ, ngẩn ngơ như vừa đánh mất cái gì đó, biết nên hình dung ra sao, đành ra sức mà thở mạnh, sau hồi mới kể lại với hai người chuyện xảy ra trong mấy giây ngắn ngủi khi nãy.


      Tuyền béo chớp ngay thời cơ chế nhạo tôi ngủ mê giữa ban ngày. Tôi với cậu ta và Shirley Dương: "Nếu là ngủ mê, mẹ kiếp, đây là cái gì?" rồi giơ cho họ nhìn vết ngón tay xanh nhợt hằn cổ tay, rồi tiếp: "Tôi thừa biết ngôi mộ Hiến vương này rất quái dị mà! Trong bức tường này nhất định có ma!"


      Shirley Dương hỏi: "Nhưng đeo mấy cái bùa hộ thân được sư thầy khai quang rồi kia mà?"


      Tôi vỗ vào mấy cái tượng Phật đeo trước ngực: "Các thứ này chẳng ăn thua gì đâu, nếu chẳng phải chúng đắt tiền, tôi ném vào sọt rác từ lâu rồi, cứ giữ lại lúc nào về bán cho bọn Tây. Từ giờ tôi còn đeo nữa tôi là con chó."


      Lúc này Tuyền béo cũng cười được nữa, nhìn kĩ lại mới để ý chỗ vẽ người phụ nữ bích họa lồi ra mảng, dường như đằng sau có chôn cất thi thể, hơn nữa còn liền với đá thạch màu trắng thành khối, liệu có phải mụ ta tác quái ? Tuyền béo : "Dù sao bức tường này cũng chắn mất lối vào mộ thất, chúng ta làm thôi, làm phải làm đến cùng, ta vẫn còn thuốc nổ, cứ cho nó bay luôn , dù trong tường có thứ gì cũng nổ hết". rồi cậu ta hạ túi đeo lưng xuống, chuẩn bị thuốc nổ.


      đường tới đây, trang thiết bị tiêu hao khá nhiều, túi đeo của Tuyền béo vơi quá nửa, nhưng rồi hễ thấy cái gì là cậu ta lại nhặt cái ấy cho nên lúc này cái túi vẫn căng phồng, phía cùng là chiếc gương đồng. Tôi nghĩ bụng gương đồng có thể trấn xác chết, hiểu có thể trấn ma , bèn cúi xuống cầm cái gương lên định quay lại dùng nó chiếu vào bức vẽ người phụ nữ.


      Vừa quay người chưa kịp giơ gương lên, cổ tôi lập tức bị bóp chặt cứng, lần này lực mạnh hơn rất nhiều, trong khoảnh khắc tôi kêu nổi tiếng. Tuyền béo và Shirley Dương ở phía sau chuẩn bị thuốc nổ, hoàn toàn biết tôi bị bóp nghẹt thở, nhưng lần này rồi nhìn , kẻ bóp cổ mình chính là người phụ nữ trong bức bích họa kia.


      Cổ bị bóp chặt, chân tay mất hết sức lực, thế nên những người treo cổ vừa đạp bỏ cái ghế là hai tay đờ ra, giơ lên được nữa, lúc này, muốn phát ra tín hiệu bé để cầu cứu tôi cũng làm nổi.


      Khi tôi gần như bị mất ý thức, bỗng thấy bức tường trước mặt đổ sập, có vật từ trong tường chạy xổ ra, xung lực rất mạnh húc tôi ngã bật ngửa, cả người đổ xuôi theo đường dốc lăn xuống hang động. Cổ bị xiết nữa, cuối cùng cũng lấy lại được hơi thở, người lăn nhào về phía sau, tôi đồng thời co chân đạp thẳng vào thứ vừa bóp cổ mình.


      Đối phương dùng sức quá mạnh, ngờ làm vỡ cả tường, nếu chỉ vài giây nữa thôi tôi bị nó bóp chết. Lúc này thân thể tôi thể tự chủ được nữa loạng choạng ngửa về phía sau, bỗng có bàn tay kéo tôi lại. Định thần nhìn kỹ, ra là Tuyền béo, cậu ta và Shirley Dương nhảy tránh cái vật lăn xuống trước kia, thấy tôi bị lao theo nên thuận tay tóm luôn. Truyện "Ma Thổi Đèn "


      việc xảy ra quá đột ngột, ai hiểu ra sao nữa. Cổ và cánh tay tôi đau nhức như bị bỏng, vừa định thần lại hỏi ngay Shirley Dương và Tuyền béo: "Vừa rồi cái gì văng ra thế?"


      Shirley Dương và Tuyền béo cùng lắc đầu, việc diễn ra quá nhanh, ai nhìn , chỉ thấy bóng trắng chớp qua, họ mà tránh kịp chắc chắn bị nó đẩy cho ngã nhào theo rồi. Chỗ chúng tôi đứng là phần đỉnh của cả khoảng gian rộng lớn màu trắng, bên dưới tối om nhìn thấy gì, cái bóng trắng vừa nãy lăn xuống khoảng tối dưới đó. Tôi với Shirley Dương và Tuyền béo: "Vừa nãy ... bức tranh bà vợ Hiến vương bỗng sống lại, suýt nữa bóp chết tôi. Mau bắn pháo sáng xuống xem xem là chuyện gì."


      Tuyền béo thấy mặt tôi hoảng hốt, biết rằng phải chuyện đùa, liền lập tức lục túi rút súng bắn pháo hiệu ra nạp đạn. Shirley Dương chỉ xuống mé bên phải: "Bên tay phải, hướng trăm hai mươi độ!"


      Tuyền béo bắn pháo sáng, cả gian trống trải bỗng bùng lên, trong ánh sáng trắng lóa, chúng tôi thấy cái xác phụ nữ nằm gục cái dốc hẹp bên dưới, thân hình cái xác này khá béo, bất động nằm yên chỗ, nhưng ánh sáng chói vừa rọi vào, nó liền ngồi phắt dậy như bị điện giật.


      Tuyền béo hoảng hồn nhảy dựng lên tại chỗ, tôi cũng thấy lạnh hết cả người, bèn chĩa khẩu "máy chữ Chicago" ngắm chuẩn mục tiêu, với Tuyền béo: "Con mụ ấy giả chết... "


      Nhưng chưa hết lời, vừa mới để ý thấy hơn, ra cái xác phụ nữ ấy ngồi dậy mà là dần dần phình lên như quả bóng bơm hơi.


      Thấy thế, Shirley Dương liền với tôi: "Người ta chết hơi xác chết bị bung kín trong cơ thể, rồi nát rữa trương lên. Thi thể này chết ít nhất là hai nghìn năm trước, dù bảo quản tốt đến mấy cũng thể đến giờ này mới bắt đầu trương phình lên được"


      Tôi : "Lúc này vẫn có giờ quan tâm những vấn đề đó à? Nhưng hình như nó trương lên phải do hơi xác chết đâu, mà là do ... trong cơ thể có thứ gì đó."


      Cái xác phụ nữ phình lên rất nhanh, chỉ sau chốc lát, da và cơ thịt căng ra gần như trong suốt, đột nhiên nổ "bục" tiếng, vô số những con thiêu thân từ bên trong bay tản ra. Bọn thiêu thân này lớn bé đủ cả, nhao nhao bổ về phía quả pháo sáng, lập tức nhấn chìm cả nguồn sáng bên trong.


      Bọn thiêu thân sinh ra trong xác chết lợi hại hơn thiêu thân thường rất nhiều, sức sống cũng cực kì bền bỉ, thấy ánh sáng là lao vào ngay, mình lại toàn bột xác chết, người sống mà dính phải thứ ấy sinh ra đốm xác. Số lượng thiêu thân lao ra trong cái xác ấy phải lên đến cả ngàn vạn, chắc chắn lúc còn sống bà ta bị giở trò gì đó người, thế mới sinh ra nhiều thiêu thân đến vậy. Với trang bị của chúng tôi có, căn bản là thể tiêu diệt nổi chúng.


      Nguồn sáng trong hang chỉ còn lại ba cái đèn người chúng tôi, cả đàn thiêu thân mang theo bụi xác chết ào ào lao tới. Bọn tôi đều đeo mặt nạ phòng độc nhưng tay chân vẫn hở, nếu bị dính phấn xác chết cầm chắc là trúng độc, vậy là cả ba đành quay đầu bỏ chạy lên phía cao. Bức tường trắng chắn lối có lỗ thủng hình người, hình như đây là cái lỗ hình thành tự nhiên, trước kia người ta dùng cái xác phụ nữ để lấp kín nó. Đây có thể là tầng cuối cùng của mộ thất. Tôi nhặt chiếc gương đồng bị rơi trước lỗ hổng, vẫy gọi Tuyền béo Shirley Dương cũng rút lui vào trong.


      Đàn thiêu thân bay quá nhanh, trong khoảnh khắc lao đến sát sau lưng. Tuyền béo đành dùng bình xịt propane lần cuối cùng để tạo bức tường lửa lên chống lại chúng. Nào ngờ lũ thiêu thân rất hung tợn, dù bị lửa đốt vẫn xông vào rất dữ, cánh bị cháy trụi mới chịu rơi xuống đất nhưng vẫn ngớt vẫy đạp.


      Đàn thiêu thân hung hăng lao vào lửa, lại phân tán bốn bề cho nên khó mà giết được hết, đặc biệt là nhìn ở khoảng cách gần, trông chúng như hao hao hình người, lại càng khiến người ta phải dựng ngược tóc gáy. Tuyền béo cũng hơi chùng tay, chờ phun hết bình propane, định cắm đầu cắm cổ chạy lên mộ thất ở phía cùng, nào ngờ trong cơn hoảng loạn bước hụt chân rồi rơi từ dốc cao xuống, may mà kịp ghì cánh tay vào gờ dốc nên mới bị ngã xuống bên dưới. Tình huống đơn giản này vốn chẳng khó khăn gì với Tuyền béo, nhưng chỉ vì hai chân chơi vơi nên cu cậu sinh lòng e sợ, liền lập tức gọi to: "Tư lệnh Nhất, vì Đảng, vì dân mau kéo tôi lên với!"


      Tôi vốn rút lui vào sâu trong mộ thất, thấy Tuyền béo trượt chân, người lơ lửng , đành cùng Shirley Dương quay lại, vừa hét: "Cậu cố chịu hai phút ", vừa kéo lôi lên. Đợt thiêu thân thứ nhất tan tác, đợt thứ hai có đến mấy trăm con tràn đến.


      Chúng tôi chui tọt vào lỗ hổng hình người, cũng kịp nhìn kĩ tình hình xung quanh, vội tìm thứ gì đó để bịt kín lại. Mé bên trái có cỗ quan tài đồng hình thang lớn lắm, ba chúng tôi chẳng hề đắn đo liền khiêng ra chặn luôn, vừa khéo bịt kín lỗ hổng. Còn có vài kẽ hở nho nho, Tuyền béo bèn cầm móng lừa đen nhét vào. Tuy chúng tôi hành động nhanh hết mức có thể, nhưng vẫn có vài chục con thiêu thân kịp lẻn vào trong mộ thất. May mà nhiều nên chúng tôi cầm xẻng công binh đập nát hết được ngay.


      Chúng tôi kiểm tra các phần da thịt hở; thấy bị dính bột phấn xác chết mới yên tâm quan sát xung quanh, phát số vật rất kì lạ, xem ra đây đúng là gian mộ thất cuối cùng rồi. Nhưng những thứ này dùng vào việc gì nhất thời thể đoán được. Còn cỗ quan tài đồng ở bên cạnh mà chúng tôi vừa khiêng ra để bịt lối vào trong lúc hoảng loạn, ai cũng nghĩ đấy chắc phải là quan quách của Hiến vương. Có điều thể tích nó rất , hình thù lại kì dị, nặng đến trăm cân, hết sức kì quái, chúng tôi bèn giơ đèn pin mắt sói lên quan sát.


      Cỗ quan tài ấy được làm bằng gỗ pha với đồng, tất cả là màu nâu đen, đóng bằng gỗ nam mộc, được khảm nhiều chi tiết đồng phức tạp trang trí, bốn bên đều là đình đài điện gác xinh xắn được chạm chủng, bên con chim to đúc bằng đồng, nắp quan tài gắn chết, bên trong có xác, chỉ có bộ áo liệm cài lông công.


      Tuyền béo tiện tay nhắc bộ áo liệm lên luôn, thấy tinh xảo tuyệt mĩ, hóa ra là may bằng sợ vàng. Thấy trong quan tài chằng có thứ gì khác, tôi bèn cầm dao lính dù cạo vài nhát trong lòng áo quan, hề có tý mùn xác chết nào cả. Xem ra đây là cỗ quan tài rỗng, nếu từng có xác chết nát rữa, ít ra vẫn còn để lại lớp mùn mỏng đỏ sẫm.


      Shirley Dương : "Quan tài rỗng, có thể chỉ là bày để đấy thôi. Tôi nghĩ nó có ý nghĩa tượng trưng hơn là ý nghĩa thực dụng. Nhưng để tượng trưng cho cái gì chứ? Con chim to này là chim phượng hoàng, có lẽ là để chứa Mật phượng hoàng chăng?"


      Tôi : "Cũng có thể là để chứa bà vợ Hiến vương. Căn cứ vào vị trí ảnh cốt mà suy đoán, quan quách của Hiến vương đặt ở mặt phía đông mộ thất này, cố xem các đồ vật và bích họa trong mộ thất, đủ biết toàn bộ bí mật về Hiến vương nằm ở đây cả. Chúng ta cứ kiểm tra theo lối cuốn chiếu thôi!"


      Gian mộ thất có nhiều vết tích đục đẽo của bàn tay con người, là động thiên nhiên màu trắng, gian cũng lớn lắm. Mấy vách thạch trắng ở bốn phía hết sức kì lạ, có nhiều lỗ thủng, hốc bên trong thông suốt, thạch trụ san sát, có số chỗ rất hẹp. Lúc này chúng tôi chỉ mải chú tâm tìm quan quách của Hiến vương, tạm thời nghĩ cách trở xuống ra sao, hề dám phân tán, chứ dần dần dò dẫm lục soát.


      Ở đầu ngoài mộ thất có vài bức bích họa đơn giản, kém xa các bức tranh màu tuyệt mĩ ở ngoài kia, cấu tứ và nét vẽ cực sơ sài, hình như là Hiến vương tự vẽ, nội dung vô cùng kinh khủng...


      Phần đầu diễn tả quá trình xây dựng mộ hiến vương, vẽ cảnh Hiến vương giết tà thần ở núi Già Long và hàng phục dân man di. Tà thần mặc trang phục tựa như lá tre trúc, mặt mũi gớm giếc hung ác, thân mọc đầy lông đen, náu trong sơn động rất sâu, đại khái chính là những hài cốt sơn thần mà chúng tôi nhìn thấy.


      Sơn thần bị Hiến vương hình dung thành tà có mấy món binh khí, trong số đó là ngọc thai. Quả như chúng tôi suy đoán, ngọc thai tượng trưng cho tín ngưỡng phồn thực thời cổ. Nghe vào ngày trăng tròn mỗi tháng, dân man di địa phương phải cung phụng cho sơn thần.


      Xem đến chỗ này, Tuyền béo : "Ngày trăng tròn vừa đúng vào kì phát dục của lũ khỉ trong rừng. Bọn này thèm khỉ cái mà lại thèm phụ nữ, theo tôi đây cũng là do dân địa phương chiều thôi. ra ta trách nhầm Hiến vương rồi. Ông ta cũng có ý cứu dân thoát khỏi cơn nước lửa, cũng là vị lãnh đạo tốt đấy."


      Tôi độp lại cậu ta luôn: " như *** ấy, lập trường nguyên tắc vứt mẹ nó hết rồi à? Tôi thấy cậu có vẻ như đ... biết thế nào là ngợm phải! Cái khuynh hướng ấy nguy hiểm lắm nhé! Cậu cứ nghĩ kỹ , đúng là lão ta giết mấy con quỷ ăn đàn bà hằng tháng, nhưng sao vẽ cảnh chính lão biến hơn hai vạn phụ nữ địa phương thành sâu bọ."


      Shirley Dương : "Bộ xương của sơn thần, thiềm cung, ngọc thai và các thần khí khác, đều bị nhét vào bụng con độc long ở núi Già Long. Con độc long ấy chắc chắn là con sâu lớn, nội dung bức vẽ này gần trùng khớp với suy đoán của chúng ta, phía sau là các nội dung về cải tạo bố cục phong thủy, có gì đáng kể. Điều đặc sắc nhất ở đây là miêu tả Hiến vương bói thiên cơ và các nội dung dị thường mà ông ta nhìn thấy. Có lẽ căn nguyên khiến ông ta đắm đuối với đạo trường sinh là vì đây."


      Tôi thấy trong mộ thất chẳng có quan quách gì đáng chú ý, tuy lẽ ra vị trí xác phải trùng với vị trí phía ảnh cốt, nhưng địa hình gian mộ thất cuối cùng này hết sức kỳ quái, rất khó mà phán đoán được vị trí chuẩn xác, nếu quan quách của Hiến vương giấu ở chỗ nào đó e cũng dễ gì phát được, chỉ còn cách chịu khó lần tìm từng đầu mối mà thôi. Nghe Shirley Dương thế, tôi bèn nhìn về phía bức "thiên cơ đồ", bất giác sững sờ, buột miệng thốt lên: "Đây là bức 'Ngắm cảnh hồ' của Mật tông Tây Tạng mà!"

    5. Skye

      Skye Well-Known Member

      Bài viết:
      747
      Được thích:
      5,671
      Q.3 - Chương 46: CẲNH NGẮM HỒ





      Tương truyền rằng ngày xưa Tần Thủy Hoàng trong lần tuần du ven biển từng thấy núi tiên thấp thoáng ngoài khơi, núi có ba vị tiên tay cầm linh đơn trường sinh, vì thế mới hoàn toàn tin vào thuyết thần tiên, trường sinh bất tử, suốt đời chỉ cầu mong tìm được thuốc trường sinh của ba vị ấy.


      Thuốc trường sinh là thứ thể có, nhưng câu chuyện này trong lịch sử chắc hẳn là . Tôi lớn lên bờ biển Phúc Kiến, nghe các ngư dân cao niên ở đó kể rằng ngoài biển có ba cảnh kỳ lạ gọi là: bóng đảo , tòa thành giữa biển và khói sóng ngoài khơi.


      Tòa thành giữa biển còn gọi là Hải thị thần lâu, là cảnh sắc kỳ ảo huyền diệu nhất. Bầu trời ngoài khơi mênh mông bỗng dưng ra thành phó, núi non và con người. Chắc năm xưa Tần Thủy Hoàng nhìn thấy ảo ảnh của ba ngọn núi thần, nếu với hiểu biết của ông ta đâu thể dễ tin vào lời mấy tay thuật sĩ.


      Ở Tây Tạng , mỗi khi Phật sống viên tịch đều cử người vào hồ thánh bên cạnh núi thần để quan sát cảnh hồ - cảnh hồ ấy cũng là kì quan tương tụ như tòa thành biển - để từ đó nhận được những gợi ý mà tìm linh đồng chuyển thế.


      Bức vẽ Hiến vương bói thiên cơ mà chúng tôi nhìn thấy lúc này gần như là bức vẽ mô tả kiện ngắm cảnh hồ của Mật tông, chỉ khác địa điểm lại chính là cái hồ sâu tận Trùng cốc. Bao sắc màu phủ khắp bên hồ, muôn vàn cảnh tượng kì dị ra.


      Nhưng Hiến vương nhìn thấy núi tiên mà nhìn thấy tòa thành được xây đỉnh núi cao vút, bên dưới là mây trắng vờn quanh. Trong cung điện ở chính giữa , có tô tem hình con mắt rất to được thờ phụng, có các người hầu mặc trang phục kì dị đứng xung quanh.


      Có lẽ đây là tiên cảnh trong con mắt Hiến vương. Ông ta hi vọng mình chết được lên tòa thiên cung này. Shirley Dương lẩm bẩm: "Tòa thành này ... phải là nước Tinh Tuyệt, vậy còn là nơi nào nữa đây?"


      Tôi với Shirley Dương: "Đây có thể là nơi nào đó ở Tây Tạng. Tôi chưa bao giờ thấy tòa cung điện này nhưg ở Khang Ba Thanh Phổ tôi thấy xác cổ mặc thứ trang phục kì lạ này. Từ lúc nhìn thấy các tượng người tượng thú bằng đồng ở cung Lăng Vân, tôi ngờ ngợ hình như mình từng thấy chúng ở đâu đó, vừa giống lại vừa giống, cho nên cũng nghĩ nhiều về chuyện ấy nữa, vì xác cổ và người đồng là hai thứ khác nhau xa. Giờ nhìn bức họa này tôi có thể khẳng định tuyệt đối đây là đất Tây Tạng. Chuyện này ra dài lắm, ta cứ tìm Mộc trần châu , khi nào trở về tôi kể tỉ mỉ cho nghe".


      Có lẽ chính vì Hiến vương năm xưa từng gặp dị tượng gần như chuyện ngắm cảnh hồ của Mật tông, nhìn thấy tô tem con mắt to, cho nên ông ta mới tin rằng Mật phượng hoàng trông như con mắt là vật tế lễ bắt buộc để thành thần tiên bất tử.


      Nhưng đến lúc này tôi cũng dám chắc chắn điều gì nữa, chẳng có thể tìm thấy Mộc trần châu trong mộ Hiến vương hay , trong lòng lờ mờ thấy được ổn cho lắm, chẳng nhẽ tôi lại phải Tây Tạng chuyến?


      Ba chúng tôi bước lên phía trước mấy bước, cảnh tượng thay đổi theo mỗi bước chân, bích họa vẫn diễn tả các cảnh hồ nước, nhưng giống như bích họa ở chính điện của cung Lăng Vân, tranh vẽ ở đây thể cảnh Hiến vương cưỡi rồng trời, chỉ khác là bố cục đơn giản hơn nhiều, và có vẽ thêm ba Tiếp dẫn đồng tử dẫn đường. Xem đến đây người tôi bỗng vã mồ hôi, ba Tiếp dẫn đồng tử hay sứ giả ấy đều quỳ rạp người sát đất, phía sau gáy cũng có kí hiệu hình con mắt.


      Đây tuyệt đối phải là trùng hợp ngẫu nhiên, ba chúng tôi dường như cùng đưa tay lên sờ gáy mình, lòng nhủ thầm ổn, mười phần chắc tám là cái mồm thối của Tuyền béo trúng - ba cây nến trường sinh Tiếp dẫn đồng tử dưới kia chính là đại diện cho ba Mô kim Hiệu úy chúng tôi.


      Tuyền béo chỉ vào bức vẽ chửi: " Cái mả mẹ nhà nó chứ, bực hết cả mình, lại dám vẽ bọn bố mày xấu thế này chứ, trông khác quái nào ba con chó nằm đâu. Tổ cụ nhà mày, bố mày định đổ đấu xong để cho thằng chó mày toàn thây, giờ xem ra cái loại mày bất nhân, đừng có trách bọn ông bất nghĩa!" Truyện "Ma Thổi Đèn "


      Shirley Dương : "Song đây lại chứng thực điều, vị tiên tri núi Zhaklama ở gần động quỷ có thể dự báo chính xác các việc xảy ra ngàn năm sau, nhưng rời xa núi thần động quỷ, năng lực ấy liền mất . Tương truyền Mộc trần châu lấy được từ động quỷ đáy, có thể trong hoàn cảnh đặc thù nào đó, biểu ra số điềm báo đặc biệt, có lẽ chính vì thế nên Hiến vương mới có thể thông qua việc xem cảnh hồ mà nhìn thấy số tượng dị thường, tôi cho rằng Mộc trần châu nhất định nằm trong mộ thất này".


      Tôi nhìn quanh lượt rồi với Shirley Dương và Tuyền béo: "Hai người có cảm thấy ở đây có chỗ nào bất bình thường ? Chúng ta cày xới dò tìm vùng trong mộ thất , sao vẫn thấy quan quách nào của lão Hiến vương???"


      Theo quy tắc xây dựng lăng mộ, những mộ thất giữ nguyên trạng hang động như thế này gọi là mộ động thất. Mộ động thất này là gian mộ thất cuối cùng của mộ Hiến vương, căn cứ vào Táng kinh và kết cấu địa mạch chắc chắn thể có thêm mật thất nữa, nhưng trong mộ thất lại có quan quách đặt xác Hiến vương, mà chỉ có vài ba thứ như hai thanh kiếm cổ , vài cuốn sách bằng thẻ tre cũ nát xôc xệch, ngay đến vật tùy táng ra hồn cũng có.


      Tuyền béo ra vẻ hiểu biết : " Theo tôi có thể người ta chôn quan quách vào tường mộ thất rồi. Cái xác phụ nữ chứa đầy con thiêu thân chẳng phải cũng thế là gì?"


      Tôi với : " Cái cửa hang kia là về sau này người ta mới lấp, thứ đá thạch trắng ở đây ít nhất cũng phải vạn năm mới hình thành được, ở đây có dấu vết đục đẽo, cho nên thể có chuyện giấu áo quan vào trong vách đá. Chúng ta lại tìm xem sao, nếu tìm thấy ta đành căn cứ vào vị trí của ảnh cốt mà đục đá này ra". Truyện "Ma Thổi Đèn "


      Shirley Dương giật giật tay tôi, bảo tôi nhìn vào góc mộ thất. Tôi giơ đèn pin chiếu sang. Chỗ đó có cái lò luyện đan bằng đồng xanh cao bằng nửa tầm người, vì đó là góc khuất, lại thấp nên lúc nãy chú ý đến. có thể đây phải lò luyện đan, mà là thứ quan tài đặc biệt. Ba chúng tôi bèn cùng tới chỗ đó xem xét.


      Cái lò có ba chân, bụng to miệng rộng, thừa sức chứa hai người lớn ngồi vào, nhưng bên trong chỉ có ít đất vụn màu tím xen trắng, đoán là đan dược gì đó bị mủn. Tuyền béo bắt đầu sốt ruột, vận sức trâu bò tóm chân vật nghiêng cái lò xuống, đổ đám mùn kim đan ra đất.


      Xem chừng thể tính đến khả năng xấu nhất, trong mộ Hiến vương có hài cốt ông ta, chỉ có bộ ảnh cốt, lại càng có Mộc trần châu gì hết. Nghĩ lại bao nỗi hiểm nguy gặp suốt dọc đường đến đây để rồi công cốc trở về, ngoài cỗ quan tài có hình chim phượng vô chủ và cái lò luyện đan ra, chỉ có số đồ vật của dân Nam man và nước Dạ Lang - đều là chiến lợi phẩm của HIến vương, tìm được gì khác.


      tường thạch trắng ở góc mộ thất cũng có số bích họa, chúng tôi bí, đành xem xem các bích họa này có manh mối gì . Phong cách vẽ ở đây lại rất khác, Shirley Dương đoán rằng vị chủ tế vẽ những tranh này. Nội dung thể thầy cũng cấy các con thiêu thân vào cơ thể vương phi để phòng rữa nát, và đặt xác này vào lỗ hổng hình người của thất rồi lấp kín, làm thế là vì trong mộ thất chính thể đặt người tuẫn táng là người ngoài vương thất, và dường như cũng là để giữ được trạng thái tự nhiên của hang động, trong này chỉ có cỗ phượng quan trống rỗng, vương phi đứng ở cửa chờ thi thể Hiến vương tan rồi thành tiên.


      Tôi càng xem càng lấy làm kì lạ, nội dung này dường như có ý gì khác nữa, trước hết là cái xác phụ nữ được bịt kín ở cửa hàng nghìn năm, quan quách che chở tại sao vẫn rũa nát? Dù trong miệng nhậm ngọc châu chống rũa, được mặc áo liệm khổng tước rồi đặt vào quan tài kín như bưng, nhưng sau hai nghìn năm, gặp phải khí cũng biến thành đen xỉn như vỏ cây mới đúng. Nhưng lúc nãy cái xác phụ nữ trước khi trương phình lên vẫn hệt như người còn sống, mặt khác, bà ta chết rồi cần gì phải dùng thiêu thân để đề phòng rữa nát, trứng kén thiêu thân sống bằng gì khi nằm trong cái xác ấy?


      Shirley Dương cắt ngang mạch suy nghĩ của tôi: "Mộ Hiến vương là mộ hợp táng cả vương lẫn hậu, phán đoán của Nhất giờ được chứng thực. trước khi chúng ta bước vào, mộ thất vẫn khép kín nguyên vẹn, chứng tỏ xác Hiến vương phải nằm trong này, dù rữa nát hết cũng phải để lại dấu vết gì mới đúng, là vua nước, tối thiểu cũng phải có bộ quan quách chứ nhỉ!"


      Tôi với Shirley Dương: "Có điều này chúng ta quên mất, còn nhớ ở tầng giữa mộ thất có mười cây nến trường sinh ?"


      Trong đó có ba cây nến trường sinh được chế thành tiếp dẫn đồng tử, có thể chỉ là để hù dọa chúng ta, bảy cây nến còn lại, sáu cây là người cá vảy đen, chúng đại diện cho di hài ba kiếp trước của Hiến vương, ảnh cốt trải qua tam ngục và vợ ông ta. Tuy chúng ta chưa tìm ra thi thể của Hiến vương, nhưng nếu tính như thế, vậy là khớp nhau rồi đấy.


      Chỉ còn lại cây đèn đầu bò bằng đồng, to nhất, hình dáng cổ phác nhất. Từ hai loại nến trường sinh kia có thể suy luận rằng , cây nến trường sinh đầu bò này chắc chắn là đại diện cho cái xác thứ mười trong mộ thất. Tôi cho rằng có lẽ ta phải tìm ra cái xác thứ mười này rồi mới có thể tìm ra cái xác của Hiến vương.


      Tuyền béo : "Tư lệnh Nhất này, tôi có ý kiến với cậu thế này, ai bảo tính tôi vốn thẳng ruột ngựa cơ chứ, tôi thấy cậu chả logic mẹ gì cả, cậu bảo trong mộ này có mười cái xác thế khác nào tính gộp cả ba chúng ta vào... "


      Tôi vội ngắt lời Tuyền béo, cho cậu ta lải nhải, giờ đâu phải lúc tán bậy tán bạ. Tôi : "Muốn phát biểu ý kiến cứ chờ khi nào họp . Coi như tôi dùng từ chưa chuẩn nhưng chúng ta cứ tạm thời coi cái xác thứ mười là kí hiệu kiểu như câu đố . Tôi cho rằng cái xác ứng với cây nến trường sinh đầu bò chắc chắn bình thường, có lẽ nó là tồn tại vượt ngoài hiểu biết thông thường của chúng ta. Chính vì tồn tại của nó, chúng ta mới như bị bịt mắt vậy, thể nhận ra cái xác của Hiến vương... " Truyện "Ma Thổi Đèn "


      Tôi định tiếp, bỗng nhiên cái mũ leo núi như bị thứ gì đó đập vào, như có người vừa ném đá, tiếng vang rất đục. Cơ hồ Shirley Dương cũng bị tấn công, nàng liền hụp đầu xuống ngay. Trong ánh đèn lấp loáng, hơn chục con thiêu thân đua nhau lao vào ngọn đèn mũ. Tôi vội cầm cái găng tay đập chúng tới tấp, vừa đập vừa hỏi Shirley Dương: "Vừa nãy chưa bịt kín lối vào à, vẫn còn khe hở phải ?"


      Shirley Dương lấy làm lạ : " thể! Chúng ta kiểm tra rồi mà!"vừa Shirley Dương vừa xua mấy con thiêu thân rồi bật sáng cây đèn huỳnh quang màu lục giơ về phía lối vào hình người được chặn bằng cỗ phượng quan.


      Ánh đèn pin luôn chiếu thẳng, thích hợp để soi đường trong bóng tối, còn đèn huỳnh quang hoặc pháo sáng có khả năng chiếu rộng xung quanh. Giơ đèn huỳnh quang vào sát tường, ánh sáng lạnh màu lục hắt lên vách đá trắng lập tức chiếu sáng vùng khá rộng, cỗ phượng quan vốn chặn kín lối vào hang động biến mất, cái lối vào hình người giờ trống huếch trống hoác.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :