1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Mao Sơn Chóc Quỷ Nhân - Thanh Tử (3613 chương)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      375
      Được thích:
      3,229
      chương 79
      Cũng giống như hôm qua, cánh cửa quán rượu Nhã Lan chỉ đóng phân nửa, Diệp Thiếu Dương và Tiểu Mã chui vào, ngẩng đầu nhìn, Nhuế Lãnh Ngọc ngồi ở vị trí như hôm trước, có điều hôm nay nàng vận đồ da bó sát, trông vô cùng gợi cảm, làm hai người lập tức sáng mắt ra.

      "Tới sớm thế, ở đây sao?". Diệp Thiếu Dương ân cần chào hỏi.

      "Vừa tới!". Nhuế Lãnh Ngọc quét mắt nhìn , ánh mắt rơi vào chiếc áo A--đắc* của Diệp Thiếu Dương, im lặng gì.

      * Lưu ý nó tên là A--đắc nhé :)), mình ko có sửa tên đâu

      Hai người vừa ngồi xuống lập tức có mỹ nữ tới, mỉm cười với bọn họ: "Hai vị uống gì? Tôi mời khách!"
      Diệp Thiếu Dương đoán nàng hẳn là chủ quán này, bạn của Nhuế Lãnh Ngọc, quả nhiên là nữ, tâm tình vui sướng thả lỏng, nhìn mỹ nữ : "Cho tôi chén trà xanh hay trà gì cũng được!".

      Mỹ nữ mỉm cười kỳ quái: "Quán rượu chỉ có rượu, có trà."

      "Vậy cho ly nước nóng!". Diệp Thiếu Dương có thói quen uống rượu buổi sáng.

      "Cho tôi ly Whisky". Tiểu Mã rất lịch cười cười: "Rượu Whisky với đá, tôi thích nhất."
      Diệp Thiếu Dương nhìn vẻ mặt giả bộ của cậu, may mà trà chưa lên, nếu muốn phun vào bản mặt nó.

      Rượu vừa bưng lên, lão Quách chạy đến, tiếp theo là Tạ Vũ Tình và Lý Đa.

      Dưới hướng dẫn của mỹ nữ chủ quán, mọi người tới căn phòng lớn, ngồi quanh cái bà, Diệp Thiếu Dương nhìn trái nhìn phải, : “Mọi người đều đến đông đủ, ai có gì muốn cứ trước!".

      Tất cả mọi người đều nhìn Nhuế Lãnh Ngọc, ở đây ngoại trừ Diệp Thiếu Dương ra chỉ có nàng là vai chính, có quyền lên tiếng nhất.

      Nhuế Lãnh Ngọc trầm mặc trong giây lát rồi lên tiếng: "Hôm nay là ngày mồng ba, thích hợp tác pháp, công việc chuẩn bị cũng xong, chi bằng hôm nay chúng ta mở phong ấn, quyết đấu trận, kết thúc chuyện này!"

      Diệp Thiếu Dương gật đầu, đồng ý với thuyết pháp của nàng.

      Nhuế Lãnh Ngọc liếc mắt nhìn lão Quách: "Lão Quách, đem súng chu sa phân phát cho mọi người.".

      Lão Quách xách túi to đặt lên bàn, lấy ra vài cây súng chu sa, nhìn mọi người cười : " ngàn mốt, bao đạn lần đầu, ai muốn mua?"

      Tiểu Mã lập tức kêu lên: "Huynh phải giúp chúng tôi làm việc sao, lại còn thu tiền mới gớm!"

      Lão Quách đảo mí mắt: "Ta mua vỏ súng phải cũng dùng tiền sao, còn phải thay đổi cấu trúc của nó, ngàn mốt là lấy giá vốn rồi!".

      Tạ Vũ Tình giật lấy khẩu, kiểm tra thử, nháy mắt với lão Quách: "Súng này Bộ Công Thương chưa cấp phép mua bán, tịch thu. Lại thêm mấy viên đạn nữa, lấy về giám định xem có phải là hàng hay .".
      " hiểm quá a!". Lão Quách đau lòng kêu lên.

      Diệp Thiếu Dương : "Sư huynh đừng bán, chia cho mọi người , bao giờ chuyện hoàn thành, đệ kêu Lưu Minh trả tiền hết, để huynh chịu thiệt đâu!"

      Lão Quách thể làm gì khác hơn là gật đầu.

      Lý Đa và Tiểu Mã cầm súng, cảm giác như mình cũng thành bán pháp sư, vô cùng hưng phấn.

      Diệp Thiếu Dương nhìn hai người bọn họ, rằng: "Phía dưới đó rất nguy hiểm, các cậu suy nghĩ kỹ , có muốn vào hay ?".

      "Có chứ!". Tiểu Mã trả lời rất phấn chấn: "Trừ ma vệ đạo, thay trời hành đạo!"

      Diệp Thiếu Dương liếc mắt nhìn cậu: "Nhớ kỹ, tất cả phải nghe theo chỉ huy của tôi, nếu ai nghe, chết ráng chịu!".

      "Tuân mệnh, xuất phát!". Tiểu Mã kêu to.

      Diệp Thiếu Dương khoát khoát tay, ánh mắt chuyển qua Nhuế Lãnh Ngọc: "Em , khi hợp tác với nhau tín nhiệm rất quan trọng, tôi còn chưa hiểu tình hình của em, Tần Phong bảo tôi tự hỏi em, em lại , em có thấy thất lễ hay ..."

      Nhuế Lãnh Ngọc liếc mắt nhìn , thong thả : "Thông linh thuật của ta là gia truyền, tổ tiên ta từng theo Trịnh Hòa thái giám Tây Dương, học được thông linh thuật từ người nước ngoài, lúc về nước trải qua chiến loạn, sau đó lưu lạc, thu phục vong linh, quen biết rất nhiều pháp sư, học thêm được ít pháp thuật tạp gia, bao gồm cả Mao Sơn thuật của các ngươi, từ từ cải tiến, trở thành phái. Từ đó về sau, gia thế chúng ta lấy thông linh thuật làm chức nghiệp."

      Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, Trịnh Hòa Tây Dương (1), hình như là chuyện thời Minh triều? Lập tức quay lại chắp tay với Nhuế Lãnh Ngọc, cười : " ra cũng là pháp thuật thế gia, rất giỏi!".

      (1) Trịnh Hòa Tây Dương: Trịnh thái giám là nhà hàng hải và thám hiểm người Trung Quốc nổi tiếng. Ông chính là người chỉ huy các chuyến thám hiểm được gọi chung là các chuyến của "Thái giám Tam Bảo hạ Tây Dương" hay "Trịnh Hòa đến đại dương phía tây" từ năm 1405 đến năm 1433. Tạp chí Life xếp Trịnh Hòa đứng thứ 14 trong số những người quan trọng nhất trong thiên niên kỷ vừa qua. Dưới thời Minh Thành Tổ, ông suất lĩnh hơn 240 thuyền, 27400 thuyền viên cao to xa, đến nhiều vùng biển lớn, quốc gia và khu vực, tổng cộng có 7 chuyến vĩ đại vào lịch sử loài người.

      Nhuế Lãnh Ngọc thèm để ý đến , lại tiếp tục :

      "Khi tới đời ông cố của ta dựa vào khai quang làm giàu, tiếng tăm lừng lẫy trong giới pháp thuật tại Thạch Thành, cho nên mới bị người Nhật Bản tìm được để đối phó thi vương, ông biết sau khi chuyện thành công nhất định bị xử tử để tránh tiết lộ bí mật kho khí giới, cho nên bày Bách Quỷ Triêu Trận để dùng vong linh tới giết những quỷ nằm trong lầu, cũng coi như làm chuyện tốt…”

      “Nhưng ông lại lo lắng, khi người trong lầu chết hết viện quân y trở thành trận nhãn của sào, phàm là người vào đều phải chết, cho nên ông muốn hại chết người vô tội, trước khi hoàn thành xong liền kiếm cớ quay về nhà lần, kể mọi chuyện cho ông nội ta nghe, bảo ông chờ lúc quỷ trong viện quân y chết hết nghĩ biện pháp thanh trừ sào.”

      “Điều ông cố ngờ tới chính là sau khi ông chết, quỷ ảnh chợt xuất , lợi dụng oán khí của Phùng Tâm Vũ để tập hợp toàn bộ khí vong linh trong trận pháp, rót vào trong cơ thể nàng, luyện hóa thành quỷ thi. Ông nội ta tìm Phùng Tâm Vũ đấu pháp, bị đánh bại, biết mình phải là đối thủ, vì vậy khắp nơi thỉnh cao nhân, cuối cùng mời được Thành Vân pháp sư..."

      Diệp Thiếu Dương nghe đến đó, cảm giác cơ hội vuốt mông ngựa (2) tới, giơ ngón tay cái lên, hiên ngang đại nghĩa rằng: "Ông nội em rất giỏi, vừa giết nhiều quỷ, vừa quan tâm đến tính mạng người vô tội hậu thế, Thiếu Dương ca đây là chính nhân quân tử, bội phục nhất đại hùng như vậy!"

      (2) Vuốt mông ngựa: nịnh nọt, xun xoe.

      Nhuế Lãnh Ngọc liếc mắt nhìn Diệp Thiếu Dương, : "Đó là ông cố ta!".

      "Ách... Ông nội em kế thừa di chí, đại chiến Phùng Tâm Vũ, cũng là hùng, cả nhà em đều là hùng!".

      Tạ Vũ Tình lập tức chen lời: "Ta muốn ói quá , tên vô lại ơi, ngươi vỗ mông ngựa cũng vừa vừa thôi, nếu cũng phải ‘Bất hiển sơn bất lộ thủy’ (3) mới hay chứ!"

      (3) Bất hiển sơn bất lộ thủy: biểu ra tài năng, ngấm ngầm giấu giếm.

      Bị nàng vạch trần tại chỗ, Diệp Thiếu Dương đỏ mặt liếc mắt, lập tức im lặng.

      Nhuế Lãnh Ngọc cười thản nhiên.

      Diệp Thiếu Dương vốn định nịnh hót để nàng cười tiếp, lại sợ Tạ Vũ Tình mỉa mai, cho nên nhịn luôn gì.

      Nhuế Lãnh Ngọc vốn phải người thích chuyện, nhưng đến phân nửa, chờ Diệp Thiếu Dương hỏi tiếp, cũng cho xong:

      "Ông nội ta và Thành Vân pháp sư vốn định dẹp yên sào, thế nhưng Phùng Tâm Vũ và quỷ ảnh kia lợi hại vượt quá tưởng tượng, lại còn có thêm quỷ oa nhi yểm trợ. Sau đó Thành Vân pháp sư hi sinh, lấy thân thể làm thành Xá Lợi phối hợp Kim Cang Phục Ma Ấn mới phong ấn được Phùng Tâm Vũ và tất cả lệ quỷ tà linh trong sào.”

      “Ông nội ta đấu pháp xong bị trọng thương, lâu sau liền mất, cho cha ta biết, phong ấn chỉ có thể duy trì bảy mươi năm, nhất định phải thanh trừ sào trước lúc phong ấn bị phá giải, nếu bách quỷ xuất , hậu quả rất nghiêm trọng.”
      “Cha ta lúc đó còn trẻ nông nổi, xông vào sào lần, bị phá pháp thân, may mắn chết, nhưng cả đời thể làm phép, lúc đó vừa qua giải phóng, cả nhà ta liền đến HongKong.”

      “Ta năm tuổi bắt đầu tu luyện thông linh thuật, muốn thanh trừ sào trước khi phong ấn biến mất. Ta vốn định tu luyện thêm vài năm nữa, thế nhưng năm nay là năm cuối cùng của phong ấn, ta chỉ có thể liều chết đánh trận, kết quả ta điều tra ký túc xá gặp phải Tần Phong..."

      Diệp Thiếu Dương nhất thời khẩn trương: "Gặp làm sao?"

      Nhuế Lãnh Ngọc hiểu nhìn : "Cái gì mà làm sao, chúng ta quyết định hợp tác mở phong ấn, thanh trừ lệ quỷ trong sào!".

      "Được rồi!". Diệp Thiếu Dương nhìn thoáng qua súng chu sa bàn: "Những phương pháp này học được từ đâu? Lại còn thứ dùng lúc trước nữa, trông như cây trượng ấy?".

      p/s: Lại mê @@. Mà ko mê bằng thằng main :)). Tự hỏi ko biết nó có phải đạo sĩ ko nữa :))

    2. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      375
      Được thích:
      3,229
      chương 80
      Nhuế Lãnh Ngọc tháo cây gậy kim loại và cây súng lục màu bạc giống hệt như súng chu sa xuống, đặt lên bàn, rằng: "Đây là súng diệt hồn, cũng dùng đạn chu sa nhưng chỉ có pháp sư mới có thể sử dụng, pháp lực càng mạnh, uy lực càng lớn. Còn đây là Toái Hồn Trượng được chế tạo từ thép và PCB (1), ta dành làm vũ khí riêng.".

      (1) PCB: Polychlorinated biphenyls là các hỗn hợp tới 209 loại hóa chất, được sử dụng chủ yếu trong các thiết bị điện.

      Diệp Thiếu Dương chợt hiểu ra, thép và PCB là kim khí thông linh và có khả năng trừ tà, cho nên Toái Hồn Trượng tiên tiến thực tế cũng như dạng Đào Mộc Kiếm, nguyên lý tương tự Đào Mộc Kiếm, đều là vật phẩm có năng lực trừ tà và tính chất thông linh, nếu được dẫn pháp lực có thể khắc chế tà.

      "Những pháp khí này đều do chế tạo?"
      "Ta ở HongKong có quen biết Vu sư Hội Long Hoa, cũng được xem như là bán sư phụ của ta, ông vốn là bậc thầy về chế tạo khí giới, đặc biệt am hiểu chế tạo pháp khí, cho nên dung hòa nhiều nguyên tố dùng trong quân đội để tạo ra những đồ vật phi thường.".

      xong nàng liếc mắt nhìn Diệp Thiếu Dương: "Đệ tử Mao Sơn các ngươi chủ yếu là bài vị thiên phong, đạo pháp truyền thừa, đương nhiên sử dụng được mấy thứ ấy, chỉ cần tu luyện tốt đạo thuật Mao Sơn là được. Còn pháp sư dân gian chúng ta giống với các ngươi, chúng ta luôn ngừng học tập, suy nghĩ cải tiến mới có thể làm cho mình trở nên mạnh mẽ!".

      Diệp Thiếu Dương gãi đầu, cười hề hề: "Tôi lợi hại như đâu!".

      "Ta khen Mao Sơn Tông, phải khen ngươi, ta chẳng thấy ngươi lợi hại ở chỗ nào cả!". Nhuế Lãnh Ngọc chút khách khí trả lời.
      Tiểu Mã lập tức phản bác: "Tiểu Diệp tử rất lợi hại đó nhé, mình giết chết kappa đấy!".

      Nhuế Lãnh Ngọc nhàn nhạt : "Nếu như ngay cả kappa còn đánh lại còn xưng đệ tử Mao Sơn à?"

      Diệp Thiếu Dương im lặng gì, cũng giải thích, hôm nay có cơ hội làm phép, ta phải để cho nàng nhìn thấy kỹ thuật của ta, khiến nàng tâm phục khẩu phục mới được.

      "Ngươi muốn hỏi gì nữa ?". Nhuế Lãnh Ngọc nhìn Diệp Thiếu Dương.

      "Tần Phong đâu?"

      "Đến chỗ tránh nạn chờ chúng ta rồi!"

      Diệp Thiếu Dương gật đầu: "Vậy lên đường!”.

      Phong ấn mở ra, bách quỷ xuất , Phùng Tâm Vũ hợp nhất quỷ thi... Diệp Thiếu Dương tin rằng, trận chiến ngày hôm nay rất gian khổ, vừa ra khỏi cửa, hít hơi sâu, ngực vừa khẩn trương lại vừa mong chờ.

      Là con la hay con ngựa, kéo ra mới biết (2).

      (2) Nguyên văn “Thị loa tử thị mã, đáo liễu lạp xuất lai lưu lưu đích hậu liễu”: ý con la và con ngựa có vẻ bề ngoài khá giống nhau, tuy nhiên la mang tải trọng và có năng lực đề kháng, ngựa nhanh và linh hoạt, cho nên kéo ra thấy con nào ì ạch, nhàn nhã đó chính là con la.

      Diệp Thiếu Dương bảo mọi người trước, mình ngồi xe lão Quách trở về ngôi nhà của Tạ Vũ Tình, ôm thi thể của Phùng Tâm Vũ lên xe, sau đó mới lái xe tới cổng Học Viện Ngoại Ngữ hội họp với mọi người. giao thi thể Phùng Tâm Vũ cho Tiểu Mã, lấy lý do cần phải bảo tồn thể lực để dễ đối phó với nàng, lý do này quá mức đường hoàng, Tiểu Mã còn lời nào để .
      đường , lão Quách đề nghị: "Tiểu sư đệ, đệ gọi điện thoại kêu Lưu Minh tới đây để chứng kiến chúng ta khai quang, xong việc mới dễ đòi tiền lão, tránh cho lão giở trò kỳ kèo.".

      Diệp Thiếu Dương nghĩ cũng phải, mau chóng gọi cho Lưu Minh, ông ta ở trường, mấy phút sau tới, nghe lão Quách sơ lược tình huống, rất chi vui vẻ, biểu toàn lực giúp đỡ.

      Đoàn người tới tháp nước, mở tường gạch ra, chui vào, chợt điện thoại của Diệp Thiếu Dương vang lên, vừa cầm lên nhìn thấy Chu Tĩnh Như gọi tới.

      lập tức bắt điện thoại, nghe thấy giọng của Chu Tĩnh Như: "Thiếu Dương ca, ở đâu?"

      "... có chút chuyện!". Diệp Thiếu Dương định lừa , chỉ là muốn lo lắng.

      "Ơ, bận lắm sao?"

      "Ừ, bận lắm!". Diệp Thiếu Dương liếc vòng nhìn mọi người, nghĩ thầm lúc này mà mình rời khỏi hàng ngũ chừng bị bọn họ ném vào tháp nước ngay tức khắc.

      "Hihi, vậy bận gì làm !". Chu Tĩnh Như rất thấu hiểu : "Bao giờ làm xong gọi điện thoại cho em nhé, em có chuyện quan trọng cần giúp!".

      Diệp Thiếu Dương nhíu mày, vội hỏi: "Chuyện gì?"

      "À... Cha em hình như trúng tà, ông ấy vốn tin nhưng tình hình có vẻ nghiêm trọng, em định gọi đến xem thử!".

      Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, lúc trước con trúng tà, bây giờ tới cha trúng tà, trùng hợp như vậy? Nghĩ nghĩ lại, cha ấy thuộc hàng tỉ phú, làm ăn quanh năm, có khi đắc tội với người nào nên mới bị người ta dùng thuật yểm, âu cũng là chuyện bình thường.

      "Có nguy hiểm ?". Diệp Thiếu Dương hỏi.

      " nguy hiểm đến tính mạng, nhưng tinh thần uể oải, hay thấy ác mộng v.v...".

      "Ừ, giờ chuyện gấp, sau khi làm xong tới tìm em, em cha em cố chịu đựng chút!".

      Chu Tĩnh Như đồng ý, cúp điện thoại, Diệp Thiếu Dương bảo mọi người: "Xuống !". xong dẫn đầu leo xuống tháp nước, mọi người theo sát phía sau, hơi tới nơi ngày hôm qua gặp Phùng Tâm Vũ.

      Lần đầu tiên nhìn thấy Đạt Ma thiền trượng và phong ấn ánh sáng, mọi người hết sức kinh ngạc.

      "Cẩn thận có tà linh, ta canh giữ, ngươi cứ bắt đầu!". Nhuế Lãnh Ngọc xong liền mở Toái Hồn Trượng, thẳng đến bên cạnh thiền trượng.

      Diệp Thiếu Dương với lão Quách: "Mang đồ vật đến đây, trải linh đạo trước!".

      Lão Quách lập tức mở túi lấy ra bó cỏ lau to giao cho Diệp Thiếu Dương, dựa vào bát quái phương vị mà xếp thành hình thoi mặt đất, sau đó nhập vào bó lá ngải, chỉ huy Tiểu Mã đem thi thể Phùng Tâm Vũ đặt ở trung tâm bát quái, ngửa mặt lên trời.

      Diệp Thiếu Dương lấy ra chén sứ xanh , cắt ngón giữa, chút máu vào nước chu sa, khuấy đều, dùng bút chu sa chấm chấm, vẽ năm tờ Định hồn phù dán lên hai lỗ tai, hai vai cùng với đỉnh đầu Phùng Tâm Vũ.

      Năm bộ vị chính là ngũ đại quỷ huyệt người quỷ thi, sau khi bị phong bế hồn phách ra được, đương nhiên hiệu quả còn phải dựa vào pháp lực của pháp sư và tu vi của quỷ thi.

      Còn thừa lại chút hỗn hợp máu và chu sa, Diệp Thiếu Dương bôi nó lên Đấu mực, quấn ba vòng tại vị trí dưới cổ Phùng Tâm Vũ khoảng thước ba tấc, làm thành đạo kết, treo lên miếng tiền Ngũ Đế sáng lấp lánh.

      Lão Quách vừa thấy lập tức cả kinh: "Điêu mẫu đại tiền (3)!"

      (3) Điêu mẫu đại tiền: Dựa theo Bào Khang <Đại Tiền Đồ Lục>, mỗi lò đúc tiền khi đúc đều phải tinh luyện hoàng kim đầu tiên, chế thành Điêu mẫu (Mẫu điêu khắc tiền), sau đó lấy Điêu mẫu làm thành Mẫu tiền, cuối cùng mới dùng Mẫu tiền đúc thành tiền để lưu thông, bởi vậy Điêu mẫu được xem như Tổ tiền, được chế tác vô cùng tinh xảo với những nguyên liệu thượng đẳng, mới có thể làm khuôn cho Mẫu tiền.

      Đồng tiền được phân thành ba loại, Điêu mẫu, Đúc mẫu và Tiền đồng, đơn giản, Điêu mẫu chính là mẫu khuôn in ấn, độc nhất vô nhị toàn quốc, dùng hoàng kim để chế tạo nên, vô cùng quý hiếm. Đúc mẫu làm bằng nửa vàng nửa đồng, được các tỉnh phát hành mô phỏng theo Điêu mẫu, mỗi tỉnh độc nhất mẫu, cũng rất hiếm thấy, chỉ có tiền đồng lưu thông làm từ ba đồng bảy chì là phổ biến nhất.

      Đối với làm pháp khí, Điêu mẫu chính là vua của vạn tiền, linh tính cực mạnh, Đúc mẫu đứng thứ hai, thế nhưng chúng đều rất quý hiếm, Mao Sơn Tông truyền thừa nhiều năm như vậy, cũng chỉ tích lũy được ba miếng Điêu mẫu, bảy miếng Đúc mẫu.

      Lão Quách thân là đệ tử Mao Sơn, liếc mắt liền nhìn ra đồng tiền Ngũ Đế kia chính là Điêu mẫu, cả kinh : "Tiểu sư đệ, sư phụ truyền cả Điêu mẫu đại tiền cho đệ sao?"

      "Chuyện đó còn phải hỏi!". Diệp Thiếu Dương trả lời đương nhiên, thầm mỉm cười, ra tiền này là do ta ăn trộm của Thanh Vân Tử. Thanh Vân Tử là quỷ hẹp hòi, chỉ cho ta có ba đồng Đúc mẫu.

      tiếp tục dùng chu sa tuyến cột mười ngón tay của Phùng Tâm Vũ, dùng hai đồng Đúc mẫu kết lại, sau đó đem mảnh Long Tiên Hương đốt thành cao, bôi lên Quỷ Môn của Phùng Tâm Vũ, đứng dậy quan sát : "Cứ như vậy !"

      Lão Quách : "Tam tiền định mệnh, cổ ràng tỏa hồn, thiên du điểm đăng, đến thi vương cũng bị khốn trụ."

      Diệp Thiếu Dương lắc đầu, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt thanh tú của Phùng Tâm Vũ: " khi hồn phách của nàng trở về cơ thể trở thành nguyên linh quỷ thi, chỉ cách quỷ mẫu la sát có bước, trói chặt như vậy, mấy thứ này thể vây khốn nổi nàng, cả đệ cũng ngăn cản được! Thôi, đến lúc đó rồi hãy !".

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :