1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Mao Sơn Chóc Quỷ Nhân - Thanh Tử (3613 chương)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      335
      Được thích:
      3,229
      chương 39 thất tinh long tuyền kiếm
      Tay phải của Diệp Thiếu Dương khép lại, miệng lầm rầm niệm chú, dụng sức chặt mạnh xuống dưới, cắt đứt đôi tay kia ra. Kết quả, chân vẫn bị thứ gì đó níu kéo, cúi đầu nhìn, vô số thi thể như cá trườn trong vũng máu, lao tới chỗ , mỗi con tay ôm lấy đôi chân của , khiến thể động đậy.

      Máu vẫn ngừng dâng lên, ngập đến phần eo.

      Nữ quỷ cũng theo vũng máu từ từ bay lên cao, hai chân đạp mặt nước, sắc mặt điềm tĩnh thanh tú. Thế nhưng bất chợt máu từ mắt mũi miệng của nàng chảy ra, khiến khuôn mặt trong nháy mắt trở nên hết sức quỷ dị và kinh khủng.

      Tạ Vũ Tình ngồi giường nhìn những thi thể trườn bò trong vũng máu, lại thêm diện mạo của nữ quỷ còn kinh dị hơn mấy nữ sinh trong phim ma Nhật - Hàn, nội tâm hoàn toàn sụp đổ, vô cùng tuyệt vọng, nhìn Diệp Thiếu Dương khóc thét lên: "Ngươi , cần lo cho ta! Ngươi chắc chắn có thể trốn thoát, mau nhanh !".
      " bớt khinh thường tôi , tôi còn chưa chết!". Diệp Thiếu Dương cư nhiên quay đầu lại liếc nàng cái, sau đó nhìn nữ quỷ lơ lửng trung, hít hơi sâu, con quỷ này quá mạnh, đành phải xuất toàn lực!

      Lập tức hai tay bắt ấn, kết thành ấn pháp bí truyền của Mao Sơn nội môn - "Kim thần chú", cao giọng niệm chú: “Hữu thỉnh triệu thiên quân, hạ phàm tru tà linh, hộ đệ tử bách tà bất xâm, cấp cấp như luật lệnh!".

      Diệp Thiếu Dương cắt ngón giữa, chấm điểm lên ấn đường, cả người nhất thời bừng sáng, hào quang tử sắc lan tỏa bốn phương, tất cả tà linh đồng loạt buông chân của , liên tục lui về phía sau, vũng máu cũng tự động rẽ sang hai bên, để lộ mặt đất bên dưới.
      Diệp Thiếu Dương mặt đổi sắc tiến về phía trước, cho tay vào túi lấy ra vật dài mà sáng nay trở lại mang theo. Đột nhiên cảm thấy mình sáng suốt, nếu như có vật này, hôm nay thể dẫn theo Tạ Vũ Tình.

      Mở túi, bên trong là lớp vỏ kiếm.

      Diệp Thiếu Dương cầm chặt thanh kiếm, nhìn nữ quỷ sừng sững bất động trung, trầm giọng : "Ngươi ra vẻ đủ rồi, hôm nay ta cho ngươi biết thế nào là đạo thuật Mao Sơn chân chính!".

      Keng tiếng, trường kiếm tuốt khỏi vỏ, hào quang tử sắc bắn ra khắp nơi, đến cả người bình thường như Tạ Vũ Tình cũng cảm thấy nhuệ khí bức người.

      Đệ nhất pháp khí Mao Sơn: Thất Tinh Long Tuyền Kiếm xuất ! Bảo kiếm xuất khỏi vỏ, quỷ thần phải kính nể.

      Trong mắt nữ quỷ lần đầu tiên có phản ứng: Giật mình.

      "Thất Tinh Long Tuyền Kiếm.". Nữ quỷ gằn từng chữ.

      "Cũng biết hàng nhỉ?". Tay phải Diệp Thiếu Dương cầm kiếm, tay trái cắt ngón giữa, dùng máu quệt đường lên chuôi kiếm, trong miệng thầm: “Càn Khôn nhật nguyệt ngời sáng, quang huy hộ ta kim thân, tà quỷ quái tứ phương, phút chốc hóa thành khinh trần! Thất tinh quy vị, Long Tuyền sát địch! Tru tà!".

      Trường kiếm hạ xuống, nhắm thẳng đỉnh đầu nữ quỷ.
      Nữ quỷ né tránh, thực tế cũng né được, chỉ khẽ cúi đầu, mái tóc ngắn đột nhiên mọc dài ra, hướng về phía trước, nỗ lực xoắn vào thanh kiếm.

      Kiếm phong dừng lại chút, sau đó mạnh mẽ chém đứt mái tóc như chém bùn, áp sát đỉnh đầu nữ quỷ, dừng lại lần thứ hai, kịch liệt rung động.

      Diệp Thiếu Dương cắn đầu lưỡi, phun ngụm máu vào bảo kiếm, quát to tiếng: "Tru tà!" Kiếm phong trong nháy mắt áp bức, bổ thẳng xuống đỉnh đầu nữ quỷ.

      Nữ quỷ rống tiếng lớn, thân thể hóa thành đạo hư ảnh, vặn vẹo, móp méo.

      " tháng, chỉ còn tháng...". Thân ảnh nữ quỷ càng lúc càng mờ nhạt, cuối cùng tan biến trong khí, máu loãng đất cũng nhanh chóng xoáy vào chỗ, sau đó biến mất.

      Cuối cùng cũng kết thúc.

      Diệp Thiếu Dương chán nản ngã ngồi xuống đất, kiếm vừa rồi hao tổn biết bao nhiêu pháp lực của , cả người giống như vừa mới chạy marathon đường dài, mồ hôi nhễ nhại, liên tục há mồm thở dốc.

      Tạ Vũ Tình ngồi giường đờ đẫn nhìn Diệp Thiếu Dương, chuyện đêm qua chỉ là để cho nàng tin thế giới này có ma quỷ, mà chuyện vừa mới phát sinh vượt xa tri thức của nàng, đảo lộn toàn bộ thế giới quan trong nàng.

      lâu sau, Tạ Vũ Tình mới chậm rãi cử động, muốn xuống giường, lại phát tứ chi mình mềm nhũn, thể làm gì khác hơn là đành ngồi yên giường, nhìn Diệp Thiếu Dương, : "Này, ngươi... sao chứ?"

      "Chưa ăn được bánh bao thịt heo của , chưa thể chết!".

      Tạ Vũ Tình nhìn trái nhìn phải, nhìn người mình, mọi thứ đều rất sạch , cũng ngửi thấy chút mùi máu, kinh ngạc : "Chuyện gì vừa mới xảy ra? Sao chút máu cũng có? Dường như chưa từng xảy ra chuyện gì, lẽ nào vừa rồi là ảo giác?"

      "Có thể hiểu đó là ảo giác do quỷ thuật tạo nên, thế nhưng nếu như lúc nãy chết, là chết ! Thôi, đừng quấy rầy tôi, tôi điều tức chút!". Diệp Thiếu Dương khoanh chân ngồi dưới đất, dùng bí pháp dưỡng khí của Mao Sơn điều tức vòng chu thiên, khôi phục tinh lực hơn phân nửa, sau đó mới từ từ đứng dậy.

      Tạ Vũ Tình cũng leo xuống giường, hỏi: "Nữ quỷ kia bị ngươi giết?"

      Nhớ tới nữ quỷ tu vi cao cường đó, Diệp Thiếu Dương vẫn còn sợ hãi, lắc đầu : ", vừa nãy chỉ là hồn phách của nàng, sau khi bị chém tụ hồn trùng sinh, trốn rồi!”.

      Tạ Vũ Tình mở to hai mắt: "Vậy là ý gì?"

      "Quỷ hồn khi đạt được đẳng cấp thủ lĩnh có thể chia bảy phách, vạn nhất bị diệt, dựa vào tu vi của bản thể có thể tụ hồn sống lại, cách khác, muốn chém chết quỷ thủ lĩnh, chỉ có thể giết chết tam hồn nguyên thần của nó.”.

      Tạ Vũ Tình nghe vừa hiểu vừa , lẩm bẩm : "Ý ngươi là, bản thể của nàng, còn lợi hại hơn lúc nãy?".

      "Đó là dĩ nhiên, thôi!".

      Hai người rời khỏi túc xá.

      còn tâm trạng ăn bánh bao thịt heo, Tạ Vũ Tình dẫn tới phòng bảo vệ trong trường, lấy thân phận cảnh sát phá án trưng dụng cả căn phòng, hai người ngồi trong phòng uống trà, hơn nửa ngày ai câu.

      " nghĩ tới ta trải qua những chuyện như thế... quá kinh khủng, quá ly kỳ, cứ tưởng như nằm mơ vậy!". Tạ Vũ Tình lẩm bẩm, lúc lâu sau nàng mới chính thức bình tĩnh lại, nội tâm chân chính tiếp nhận những chuyện ban nãy, quay đầu liếc mắt nhìn Diệp Thiếu Dương nhíu mày suy tư: "Này, ngươi suy nghĩ gì thế?"

      " nghĩ tới nữ quỷ đó!...". Diệp Thiếu Dương trầm ngâm : "Nhìn trang phục của nữ quỷ, chắc hẳn là nữ sinh thời dân quốc, lẽ ra tu vi phải đến trăm năm, cư nhiên lại có thể trở thành quỷ thủ lĩnh, quả thực thể hiểu nổi. Nàng lại quen biết đại sư huynh của tôi, nghe nàng , hình như nàng và đại sư huynh của tôi có ước định, nhưng mà là ước định gì?".

      Chẳng lẽ, giữa hai người còn có mối tình nhân quỷ? Vậy mình phải gọi nàng ta là đại tẩu ư?
      Diệp Thiếu Dương tưởng tượng hồi đổ hết mồ hôi lạnh, nhanh chóng bỏ cái suy nghĩ đó.

      Tạ Vũ Tình khiếp vía: "Ta nghe nàng bảo, tháng nữa huyết tẩy toàn bộ đại học trong thành, có khả năng làm được?".

      "Tam hồn nguyên thần của nàng chắc chắn bị phong ấn trong sào, nếu thể dùng phách để đối phó với tôi, vạn nhất bảy phách của nàng đều xuất , cũng thể tạo thành phạm vi giết chóc to lớn, trừ phi phong ấn bị phá giải, ba hồn bảy phách hợp thể, vậy khó có thể lên điều gì! Mà nàng ta định kỳ hạn tháng sau, vậy tháng sau, nàng chắc chắn có biện pháp phá giải phong ấn.".

      Tạ Vũ Tình khẩn trương, : "Đến lúc đó..."

      "Chúng ta chỉ còn thời gian tháng…". Diệp Thiếu Dương cắt lời của nàng: "Trong vòng tháng, bất luận thế nào, chúng ta cũng phải nghĩ cách dẹp yên sào, nếu tất cả mọi người đều chờ chết…”.

    2. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      335
      Được thích:
      3,229
      chương 40 hợp tác
      Tạ Vũ Tình hít hơi sâu, : "Vậy chúng ta hợp tác nhé, cần bọn ta làm gì ngươi cứ .".

      "Ừ... Mà khoan , tôi bảo muốn hợp tác với các người bao giờ?". Con ngươi Diệp Thiếu Dương khẽ chuyển, nhớ tới chuyện lão Quách chỉ giúp cảnh sát giết con bạch mao cương thi mà ăn được bảy vạn đồng thù lao, quyết định cũng phải lấy của bọn họ khoản, lập tức hỏi: "Hợp tác với các người có được gì ?".

      "Được gì á...". Tạ Vũ Tình suy nghĩ chút: "Có thể nhận được giấy khen ‘Công dân gương mẫu’, nếu như ngươi hy sinh, được truy phong liệt sĩ xả thân vì nghĩa.".

      "Xì, ai lại muốn làm liệt sĩ!". Diệp Thiếu Dương khó chịu nhìn nàng: " còn gì nữa?"

      " còn!". Tạ Vũ Tình vuốt tay: "Tặng ngươi giấy khen còn chưa đủ sao?"
      "Chỉ có thưởng tinh thần thôi à? Vậy nghỉ khỏe!". Diệp Thiếu Dương hoàn toàn thất vọng, vốn định trông cậy vào hợp tác với bọn họ để kiếm chút tiền, cải thiện cuộc sống, ai ngờ chỉ cho có tờ giấy khen, dùng bằng cái rắm a!

      "Ngươi từ chối cũng được!". Tạ Vũ Tình cười cười, tháo còng tay đặt lên bàn, ho khan hai tiếng, rằng: "Hơn mười giờ tối hôm qua ngươi xuất tại ký túc xá SỐ 4, kết quả cùng ngày đêm đó xảy ra án mạng, mau theo ta về đồn cảnh sát lấy lời khai!".

      Diệp Thiếu Dương sửng sốt: "Ặc, đây là vu cáo tôi! Tôi cùng với , đâu phải thấy!"

      "Ai mà biết sau đó ngươi có quay lại hay ? Ngươi tới ký túc xá trước là để nghiên cứu địa hình, có đúng ? Lại còn cái gì mà tróc quỷ? Hay lắm, dám mượn cớ mê tín dị đoan, tiểu tử ngươi gặp họa lớn rồi!". xong, Tạ Vũ Tình đắc ý nháy mắt với .

      Diệp Thiếu Dương cảm khái lắc đầu: "Ân Tố Tố rất đúng, tuyệt đối thể tin tưởng nữ nhân, nhất là nữ nhân xinh đẹp.".

      "Ân Tố Tố là ai?".

      "Mẹ của Trương Vô Kỵ, chưa xem Ỷ Thiên Đồ Long Ký à, chậc, lạc hậu quá! Tôi ở Mao Sơn mà còn xem được!".

      đầu Tạ Vũ Tình liền chảy vạch đen dài. tên sống núi dùng điện thoại di động lỗi thời, lại còn dám bảo mình lạc hậu.

      "Đừng nhiều lời, là làm công dân gương mẫu, hai là làm tội phạm bị tình nghi, chọn trong hai !?"

      Diệp Thiếu Dương nhún nhún vai: "Tôi còn có lựa chọn sao?"

      Tạ Vũ Tình mỉm cười thắng lợi…

      "Được rồi, ngươi có vẻ lo lắng mấy đối với chuyện đó, lại còn muốn lấy thù lao, lẽ nào ngươi nắm chắc phần thắng?". Tạ Vũ Tình hỏi.

      "Nắm chắc.". Diệp Thiếu Dương đặt hai tay sau ót, tựa lưng vào ghế, quỷ thủ lĩnh, cộng thêm quỷ nhi lai lịch bất minh, còn có hàng trăm lệ quỷ và tà linh trong sào, mình bảo nắm chắc là nắm chắc cái gì?".

      Bất quá tình như vậy, có lo lắng cũng chẳng thể làm gì, dẹp qua bên, từ trước đến nay ta đều tự tạo áp lực.

      Tạ Vũ Tình nhìn tán thưởng, tiểu tử này trông có vẻ cà lơ phất phơ nhưng ra là người đàn ông tài giỏi.

      Diệp Thiếu Dương đột nhiên nhíu mày: "Đúng rồi, làm chức vụ gì mà lại thay mặt cảnh sát hợp tác với tôi?"
      Tạ Vũ Tình cũng nhíu mày: "Đội phó đội hình cảnh, trưởng ban chuyên án lần này!".

      "Còn trẻ như vậy làm quan to?". Diệp Thiếu Dương có điểm khiếp sợ nhìn nàng từ xuống dưới, dáng người đẹp như vậy … chợt : "Chậc, tôi muốn biết nguyên nhân…"

      "Ngươi muốn biết cái gì?". Tạ Vũ Tình trừng mắt liếc : "Đừng đoán bậy, năm ngoái ta tự tay bắt được trùm ma túy lớn, đặc biệt đề xuất thăng cấp.”.

      " chuyện chính , ngươi định làm gì? Có cần bọn ta phối hợp hay ?".

      "Tối nay tôi vào ký túc xá lần nữa để xác định vị trí phong ấn, giúp tôi tìm tất cả những tư liệu liên quan đến ký túc xá, nhất là lai lịch của nữ quỷ. Mỗi lệ quỷ trong đó đều có nguyên nhân tử vong khác nhau, cho nên sinh ra nhược điểm khác nhau, tôi phải nắm hết mới có thể đối phó với nàng."

      Tạ Vũ Tình gật đầu: "Muốn tìm tư liệu phải đến trường học, ta liên lạc với họ. Ngươi cứ lưu số điện thoại của ta, có gì cần gọi ta.".

      Diệp Thiếu Dương lấy điện thoại di động lỗi thời, lưu số của nàng, : "Yên tâm, tôi khách khí đâu!".

      Bất chợt có tiếng chuông điện thoại vang lên, nhìn kỹ thấy Chu Tĩnh Như gọi tới. Bắt máy, Chu Tĩnh Như hỏi chân tướng việc tử vong của Liêu Thanh Thanh, Diệp Thiếu Dương cũng nhiều lời, chỉ bảo điều tra, có kết quả thông báo.

      Chu Tĩnh Như lại : "Em biết bản lĩnh của rất lớn, thế nhưng mọi chuyện vẫn phải cẩn thận, nếu có gì cần em giúp cứ nhé!”.

      Diệp Thiếu Dương cảm ơn, cúp máy, Tạ Vũ Tình bất mãn : "Chuyện ma quái trong ký túc xá càng ít người biết càng tốt, nên lung tung."

      "Là bạn của tôi!". Diệp Thiếu Dương trả lời: " ấy biết thân phận của tôi, có gì đâu!".

      "Là nữ?". Tạ Vũ Tình chớp mắt.

      "Đúng vậy, hơn nữa còn là mỹ nữ."

      "Ớ, bạn sao?". Tạ Vũ Tình nghiêng mắt nhìn : " thể nào, tên vô lại quê mùa như ngươi mà cũng có bạn ? cho tỷ tỷ nghe, bạn ngươi ở miền núi nào vậy?”.

      Diệp Thiếu Dương cười cười: "Nếu như tôi bảo đó là con của chủ tịch công ty Tinh Thành, có tin ?"

      Công ty Tinh Thành ở Thạch Thành này, ai biết.

      Tạ Vũ Tình cười khanh khách: "Để ta dẫn ngươi xét nghiệm máu, ngươi nhất định là hút thuốc phiện nhiều quá nên bị ảo tưởng rồi!”.

      Hai người từ phòng bảo vệ ra, Tạ Vũ Tình lái xe rời khỏi, Diệp Thiếu Dương cũng ở lại, chạy đường tắt về ký túc xá, vừa vào cửa thấy Lý Đa và người nam xa lạ ngồi giường của mình.

      "Thiếu Dương ca, cậu về rồi!". Lý Đa đứng lên, khách khí : "Giới thiệu chút, vị này chính là người của Liêu Thanh Thanh, Hồ Soái, học cùng lớp với ấy!".

      Diệp Thiếu Dương quan sát chút, người này tướng tá cao ráo, da ngăm đen, thân hình vạm vỡ, trang phục của trông rất giá trị, có vẻ gia cảnh tồi.

      "Xin chào, cậu chính là pháp sư?". Hồ Soái rất khách khí gật đầu với , thế nhưng trong ánh mắt ràng có tia tin tưởng.

      Diệp Thiếu Dương hỏi: "Cậu là người của Liêu Thanh Thanh, dự tang của bạn , lại chạy đến đây làm gì?"

      "Tôi muốn gặp Thanh Thanh.". Hồ Soái , thần tình toát ra vẻ bi thương, thế nhưng vẫn kiềm chế, hít hơi sâu, nhìn Diệp Thiếu Dương: "Người chết có quỷ hồn. Tôi muốn gặp quỷ hồn của ấy!”.

      Diệp Thiếu Dương sửng sốt, đúng rồi, tại sao mình lại quên chuyện này nhỉ, Liêu Thanh Thanh chỉ vừa mới chết mấy tiếng, quỷ hồn nhất định còn ở dương gian, phải gọi hồn của ấy lên để hỏi ai là hung thủ, như vậy chẳng phải cả sao?

      Lập tức gật đầu với Hồ Soái.

      "Mà tôi trước, tôi muốn thấy trò lừa đảo quỷ nhập vào người, tôi muốn thấy tận mắt quỷ hồn của Thanh Thanh, cậu giá .".

      Diệp Thiếu Dương nhàn nhạt hỏi: "Cậu có tiền?"

      "Tìm cậu làm phép, chẳng lẽ có tiền?"
      "Cậu thế lấy trước mười vạn!"

      Diệp Thiếu Dương nhìn vẻ thất vọng lướt qua trong mắt Hồ Soái, mỉm cười, hai lời.

      Hồ Soái cắn răng: "Được, chỉ cần cậu có thể, sau khi chuyện thành tôi giao tiền cho cậu!".

      Diệp Thiếu Dương hỏi: "Cậu có giữ đồ vật nào ấy dùng lúc còn sống ?"

      Hồ Soái sửng sốt, lấy ra từ trong túi chiếc điện thoại di động, : "Đây là điện thoại di động của ấy, tôi muốn giữ làm kỷ niệm, cái này được chứ?"

      "Được!". Chỉ cần là đồ vật mà người chết dùng, phía còn lưu lại tia dương khí, thứ gì cũng có thể được…

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :