1. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Mariana

Thảo luận trong 'Truyện Phương Tây'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      CHƯƠNG 31


      Màn đêm phủ xuống chúng tôi như chiếc bóng của cái chết. Johnnie quấy khóc và cáu gắt vì chiếc răng sâu, chịu ngủ, nhưng tôi rất vui mừng khi được đong đưa cậu bé trong vòng tay ngay bên cạnh bếp lửa, tạm thời quên lo lắng. Nếu Caroline biết nơi chồng bác đến giờ này, biết những dự định của ông, bác cũng biểu lộ gì về nó. Chúng tôi toàn tán gẫu linh tinh mỗi lần chuyện, nhưng căng thẳng vẫn tồn tại và hữu hình, cả ba chúng tôi đều thấy bồn chồn vì nó.

      Đến gần nửa đêm chúng tôi nghe thấy tiếng ngựa dừng lại bên ngoài ngôi nhà kèm theo tiếng những bộ yên ngựa kêu lọc xọc, tiếng những bộ guốc gõ dồn cùng thanh của những người đàn ông băng qua khoảng sân. Rồi những thanh đó rút hẳn. Cửa trước đóng sập lại và tiếng bước chân của bác tôi vang lên trong sảnh. Caroline và tôi ngồi thẳng dậy, bất động, đôi mắt hướng ra cửa, tôi tưởng tượng cả hai chúng tôi dường như đều nín thở.

      Cửa nhà bếp đập mạnh lên bức tường đằng sau. Chắn ngang lối vào, bác tôi trừng mắt nhìn cả ba chúng tôi, biểu cảm của ông còn tối tăm hơn cả địa ngục. Trong vòng tay tôi, Johnnie bắt đầu cất tiếng khóc.

      “Elias Webb chết rồi”, ông , chất giọng điềm tĩnh của ông còn nguy hiểm hơn bất cứ tiếng quát tháo điên tiết nào. “Cả Bill Pogue và Edmund Harrap. Chết tất.”

      Chúng tôi nghĩ nên gì cả. Mà cũng kịp gì. Bởi ngay lập tức ông tuôn ra liên tiếp và hất văng cái bàn cùng bát đĩa đó xuống đất.

      “Quỷ bắt thằng khốn de Mornay!” Cơn giận dữ bùng nổ. “Ta để yên mà chịu thiệt hại vì nó thế này!”

      Johnnie gào lên inh ỏi, rúc gương mặt xíu vào ngực tôi và bấu chặt đôi bàn tay sợ hãi lên váy tôi. Tôi áp thằng bé sát hơn vào người và đong đưa, cố gắng để cơn sợ hãi của bản thân chiếm cứ.

      “Ngài de Mornay gây thiệt hại gì cho bác vậy?" Tôi bình tĩnh hỏi, nhưng ông còn nghe thấy tôi. Đôi mắt ngùn ngụt căm hờn, trợn lên độc ác trong ánh lửa bập bùng từ lò sưởi.

      “Những kẻ khác đều chấp nhận bại trận”, ông lẩm bẩm, như với chính mình, “và để tên quỷ chiến thắng. Nhưng ta nhìn thấy máu quỷ và biết con người”, ông siết chặt bàn tay đeo găng quanh chuôi kiếm, rồi nhíu mày nhìn tôi. “Chị thể làm thằng câm miệng được à?” Ông thô lỗ quát, làm tôi càng ôm chặt đứa vào lòng, che chở cho nó.

      “Bác Jabez”, tôi , cố thấm ướt đôi môi khô khốc, “bác định làm gì thế?”.

      Nụ cười của ông trông vô cùng xấu xa. “Ta định đợi cho ngài de Mornay của chị trở về từ chuyến cưỡi ngựa đêm của và cho chào mừng quên trong sớm chiều."

      Tôi cố giữ giọng mình điềm tĩnh. “Bác định hại ngài ấy sao?”

      “Ta muốn nhìn thấy chết.”

      Caroline tái bợt trong góc cạnh ô cửa. “Nhưng, Jabez, chắc chắn...”

      chống đối ta?” Thay vào đó ông hướng cơn thịnh nộ sang bác, đổ chiếc bóng to lớn và đầy hăm dọa ghế của tôi. “Lạy Chúa! Đến cũng nghĩ đến chuyện chống đối ta à?” Tôi thoáng nhìn thấy ý định khủng khiếp trong đôi mắt ông trước khi ông di chuyển, nhưng tôi bất lực ngăn nổi ông. Trước khi tôi có thể bảo vệ đứa , ông giằng nó khỏi cánh tay tôi và bằng cử động độc ác, ném nó về phía lò sưởi bằng đá, nơi đứa trẻ rơi xuống như món đồ chơi bỏ , méo mó và vỡ nát. “Ta là chủ cái nhà này”, bác tôi gầm lên, “và vì Chúa, được thắc mắc thêm lần nào nữa!”.

      Cơn sốc khiến tôi câm bặt, tiếng thét phản kháng mắc nghẹn trong cổ họng. Nhưng bác tôi đứng đó bất động trong lúc, trừng mắt nhìn xuống chúng tôi như kẻ thống trị địa ngục, rồi quay phắt gót chân bỏ , cánh cửa trước ngoài sảnh lại sập mạnh sau lưng. khắc sau đó tôi nghe thấy tiếng duy nhất của con ngựa hướng thẳng về phía ngôi làng và lâu đài Crofton.

      m thanh, và ý nghĩ kèm theo, khuấy động trạng thái sững sờ của tôi. Đờ đẫn, tôi ngẩng đầu quay sang nhìn Caroline thét lên hung dữ và lao mình qua căn phòng rồi đổ sập xuống trước lò sưởi cháy rừng rực, hai cánh tay khẽ khàng ôm lấy cơ thể bất động của con trai. Cơ thể bác run lên dữ dội, đôi môi nhúc nhích ru thành bài hát dỗ dành, nhưng đứa bé ở quá xa, vượt ngoài đụng chạm của bác. Tôi lần nữa nhìn đôi mắt bác và thể ép bản thân nhìn lại lần thứ hai. Đó là đôi mắt chết chóc, sinh khí và vô cùng tàn bạo. Như thể kinh khủng từ những gì chứng kiến đẩy tâm trí thống khổ của bác vượt qua tất cả nhẫn nhục, bỏ lại gì ngoài cái vỏ trống rỗng, nơi linh hồn người sống từng trú ngụ trong đó. Nhìn thôi cùng quá đau đớn rồi.

      “Caroline à.” Tôi khẽ nài nỉ. “Caroline, chúng ta thể ở lại đây.”

      Bác trả lời, nhưng tôi vẫn cương quyết tiến lên trước.

      “Jabez mất trí rồi. Caroline. Chờ ông ta quay lại còn nguy hiểm hơn. Chúng ta phải tìm kiếm giúp đỡ."

      Đôi mắt trũng sâu lãnh đạm nhìn lướt qua tôi.

      “Đợi cháu ở đây”, tôi . “Cháu lát thôi.” đợi xem bác có nghe thấy lời hướng dẫn của mình , tôi giật áo choàng khỏi chiếc móc treo đằng sau cửa hậu và vặn mạnh then cửa, lảo đảo lao vào màn đêm.

      Bên trong chuồng bồ câu tối đen như nấm mộ, thanh gù gù của những con chim chẳng khác gì tiếng nhạc đệm kỳ quái cho nhịp đập điên cuồng của trái tim tôi. Cửa chuồng đóng chặt. Tôi rút chiếc dây thừng để mở nó, thầm cảm tạ bầu khí sạch của màn đêm sộc lên xung quanh cùng ánh trăng từ cao rót xuống đâm thủng màn đêm hiển , cho tôi đủ ánh sáng để ít nhất có thể nhìn thấy cái bóng mờ mờ của những bức tường bao xung quanh.

      Mò mẫm dọc theo bức tường, tôi gần như khóc lên vì nhõm vì khi những ngón tay chạm vào phần bờ nứt nẻ của cái hốc. Nếu Chúa phù hộ, tôi cuống quýt nghĩ, chiếc chìa khóa vẫn còn nằm ở đây. Chiếc chìa khóa Richard đặt ở đây cho tôi tùy ý sử dụng từ khoảng hai tháng trước. Chiếc chìa khóa đưa tôi vào sân sau của tòa trang viên. Tôi biết ở đó mình được an toàn - ít nhất cùng an toàn với Caroline, những người hầu của Richard đảm bảo được điều đó. Về phần tôi, tôi có nơi nào để nấp cho đến khi Richard thoát khỏi bác tôi.

      Ta nhìn thấy máu của tên quỷ, bác tôi vậy, những từ ngữ đó xộc lên lạnh buốt qua những mạch máu của tôi. Vậy tức là Richard bị thương ư?

      , đương nhiên bị thương, tôi tin tưởng nhủ thầm. Nếu bị thương, bác tôi chắc chắn trông hả hê rồi. Có lẽ Richard cưỡi ngựa hộ tống nhà vua đến Oxford. Ôi, cầu xin Chúa, tôi cầu nguyện, hãy để ở lại với nhà vua. Đừng để trở về nhà đêm nay…

      Những khớp ngón tay của tôi cào lên mặt đá lởm chởm khi những ngón tay nắm được chiếc chìa khóa, tôi nhanh chóng rút nó ra, siết chặt trong lòng bàn tay rồi chạy băng qua sân vào nhà.

      Caroline ngồi ghế, chờ đợi tôi, chiếc áo choàng buộc ngay ngắn vai. cách cẩn thận, bác bọc chiếc khăn quanh cơ thể đứa trẻ bất động trong lòng. “Nó có thể bị lạnh”, bác khẽ giọng giải thích, như thể sợ đánh thức thằng bé.

      Trái tim tôi như bị bóp nghẹt đau đớn trong lồng ngực, nhưng tôi lên tiếng phản đối. Giờ phải là lúc đánh vỡ ảo tưởng của bác. “Vậy thôi”, tôi ra hiệu cho bác và chúng tôi cùng nhau ra khỏi ngôi nhà tăm tối, đóng cánh cửa lại sau lưng.

      Caroline lần cất tiếng hỏi về nơi tôi đưa bác đến. cũng thể dù chỉ chút hứng khởi với những gì xung quanh. Bác lầm lũi theo sau, ôm chặt đứa con chết vào ngực. Đêm lạnh và sáng lờ mờ dưới ánh trăng nhợt nhạt. Đêm săn lùng nỗi sợ hãi, những chiếc bóng đuổi theo ta qua khắp cánh đồng và thậm chí cả núi rừng cũng thể bảo vệ ta khỏi những đôi mắt chầu chực dõi theo.

      Chúng tôi nhanh chóng băng qua rặng cây để tiến về lâu đài, men người vòng qua cả nhà thờ và chuồng ngựa để đến tòa trang viên qua bức tường phía tây. Ở rìa sân chuồng ngựa, chiếc bóng khác lao vụt qua chúng tôi, tôi nín thở sợ hãi trước khi nhận ra đó là gì - con chó nhút nhát chạy lang thang với chiếc đuôi buông thõng dưới chân. Tôi tưởng nghe thấy tiếng hít vào khác cạnh tiếng thở của tôi, nhưng Caroline gây ra tiếng động nào, nên tôi nghĩ đó là do trí tưởng tượng căng thẳng cùng tiếng vọng của cơn gió mà thôi.

      Chẳng gặp mấy khó khăn để tìm ra cánh cửa thấp nép giữa bức tường bao quanh sân sau, nhưng tôi phải loạng choạng ba lần mới nhét được chiếc chìa vào ổ khóa. khi nhét vào, chiếc chìa khóa xoay cách dễ dàng, cánh cửa bật mở vào trong những tấm bản lề tra dầu, tôi dẫn Caroline vào, rồi vội vàng khóa lại cánh cửa phía sau. Đẩy Caroline áp vào bức tường, nơi bóng tối đặc quánh, tôi đưa bàn tay lên môi ra chiều bảo Caroline được lên tiếng.

      “Đợi ở đây nhé”, tôi thào. Bác ôm đứa con và im thin thít gật đầu, đôi mắt thẫn thờ và mấy quan tâm. Ánh đèn vàng tràn ra ngoài sân sau từ thư viện, tôi cẩn thận về hướng đó, nhấc làn váy để chúng quét sột soạt lên vạt cỏ. Trái tim như muốn nhảy lên cổ họng khi tôi tiến lại gần khung cửa để ngỏ, rồi tất cả ngưng bặt khi cánh tay mạnh mẽ siết lấy từ sau lưng tôi như gọng kìm, lôi tôi về phía ánh sáng.

      Tôi hẳn hét lên ngay khi có thể thở lại, nhưng cả hai hành động đó đều thể thực bởi bàn tay to lớn ép chặt vào mũi và miệng tôi, khiến tôi khó thở. Đầu tiên mắt tôi mở to sợ hãi, rồi khi nhận ra nhau, bàn tay bóp nghẹt kia cũng ngay lập tức thả gương mặt tôi ra.

      Farr!” Gương mặt của người quản gia lần đầu tiên hé lộ ngạc nhiên. “Thứ lỗi cho tôi! Tôi tưởng là trộm.”

      Tôi chà mạnh lên cổ và nở nụ cười mệt mỏi. “Tôi tìm nơi náu”, tôi , " cho tôi , bác tôi đến trước tôi phải ?”.

      Người quản gia lắc đầu. “. ai đến đây kể từ lần ghé qua của sáng nay cả.”

      “Xin ông.” Tôi đặt bàn tay lên tay áo ông ta. “Đừng cho phép bác tôi vào căn nhà này. Ông ấy định gây hại cho ông chủ của ông. Người cùng với tôi có thể làm chứng cho độc ác trong bản tính của ông ấy.” Quay người lại, tôi gọi Caroline vẫn chìm trong khoảnh tối ở bức tường phía xa. “Đến đây , Caroline, người này là bạn. Bác được an toàn.”

      Bác chậm rãi tiến đến trong bộ dạng cứng còng và lê chân đau đớn, siết chặt cái bọc đáng thương vào bầu ngực đầy bảo vệ. Khi bác đến đứng trước mặt chúng tôi, ánh sáng từ thư viện phủ trọn lên gương mặt vàng như sáp và còn sinh khí của đứa trẻ, cũng để lộ vệt máu khô biến màu làn da thoáng xanh tái.

      Ông quản gia nhìn và ngước đôi mắt khiếp sợ về phía tôi. “Giờ bác ở đâu vậy, thưa ?” ông hỏi tôi.

      “Tôi sợ ông ấy nấp đâu đó ngay bên ngoài tòa nhà”, tôi trả lời thẳng thừng, “Ông có người nào đáng tin ?”

      “Tôi có ba người có khả năng như tôi”, ông đáp, “và chàng trai trẻ rút lui khỏi trách nhiệm mỗi khi được gọi. có muốn tôi cho người gọi quan khâm sai ?”.

      Tôi lắc đầu, trái tim trĩu xuống. “Quan khâm sai có tác dụng gì đâu, thưa ông, vì ông ta chết và bên cạnh đó cũng là tên phản bội. Tôi xin thú nhận rằng tôi biết ai có thể tin tưởng được. Lũ sói luôn đội lốt giữa bầy cừu.”

      Người quản gia đứng thẳng vai đầy tự hào. “Vậy hãy giao cho chúng tôi”, ông , “tôi cử người cảnh báo nguy hiểm cho ngài”.

      Tôi nhõm mỉm cười với ông. “Cảm ơn ông, thưa ông. Tôi có thể đưa bác tôi đến đâu, để bác ấy có thể thấy thoải mái hơn?”

      “Lò sưởi vẫn cháy trong đại sảnh, thưa , cả hai người cảm thấy ấm hơn khi ở trong đó. Tôi gọi hầu đến chăm sóc cho hai người, và… đứa bé.” Ông nhìn Caroline thương hại, nhưng bác chỉ chằm chằm nhìn ông với đôi mắt đờ đẫn, và theo chúng tôi khi được bảo làm thế.

      Tôi đợi cho đến khi người hầu đến và nhìn Caroline ngồi xuống ghế trước lò sưởi. Bác đong đưa Johnnie, thỏa mãn à ơi. thể lưu lại, tôi rời hai người phụ nữ và lên cầu thang, vội vã bước hai bậc lúc.

      Phòng ngủ huyết dụ có cảm giác lạnh lẽo và đơn khi Richard ở đây. Ánh trăng chiếu lên chiếc giường bốn cọc tạo thành những chiếc bóng mờ ảo, và đổ tràn vùng sáng quanh chân tôi, nhưng tôi dám châm nến vì sợ đôi mắt của bác tôi. Tôi biết ông ta ở ngoài kia, náu mình đâu đó sau cái cây hay hàng rào hoặc bức tường của khu vườn, bị thôi thúc bởi mục tiêu độc ác duy nhất. Bãi cỏ trải dài nhợt nhạt và yên bình bên dưới khung cửa sổ, nhưng tôi có thể cảm nhận được diện đầy ma mị của con ác quỷ.

      Tôi nhìn chằm chằm khắp bãi cỏ, hướng về phía con đường, hy vọng trong những người hầu của Richard chặn đường và khiến quay lại. Tôi tiếp tục nhìn, hy vọng, cho đến khi tầm nhìn của tôi nhòe dần vì mệt mỏi, nhưng tôi vẫn chịu quay . Tôi biết bây giờ là mấy giờ. cử động đầu tiên lướt qua mắt, tôi bừng tỉnh.

      Đầu tiên tôi thể nhìn thấy gì ràng, chỉ là tia sáng trắng lướt qua giữa những hàng cây gắn với con đường vòng quanh từ phía nam, rồi tôi nhìn thấy Navarre, phi những nước kiệu đường hoàng trở về nhà với Richard lưng. Giống như bóng ma, im lặng, họ di chuyển giữa bóng đêm, tiếng rít gào mỗi lúc tăng của cơn gió đánh cắp thanh như sấm từ tiếng vó ngựa.

      Chắc chắn họ gặp ấy - trong những người hầu hẳn nhìn thấy và báo cho ; thế nhưng vẫn đến.

      đến vì tôi, tôi đau đớn nghĩ. biết Jabez Howard vẫn còn sống, bác tôi trong cơn điên tiết quay lại tìm kiếm trả thù. Tôi đúng là ngu ngốc khi nghĩ rằng Richard chọn cách quay lưng, thế nhưng gan dạ đến khinh suất của khiến tôi sầu khổ, tôi cũng tại sao.

      Cho đến tận khi con ngựa lại gần tôi mới nhìn thấy lý do Richard cho ngựa quay đầu và vì sao những lời cảnh báo từ người hầu lọt được vào tai . Con ngựa ngừng lại, người cưỡi ngựa nằm dài bất tỉnh chiếc cổ vạm vỡ của con ngựa. Navarre cuối cùng cũng dễ dàng chạy chậm lại, rồi ngừng hẳn. Tôi kinh hãi nhìn khi Richard văng về phía trước, trượt nặng nề khỏi lưng ngựa rồi nằm dài mặt đất. cử động.

      Tôi nhớ lại nụ cười đểu giả và thanh rin rít của ông ta.

      Nhưng ta nhìn thấy máu của tên quỷ, và biết là con người.

      Lần thứ hai trong đêm nay, tâm trí tôi lấp đầy những tiếng thét kinh hãi, lần thứ hai tôi bất lực thể để chúng thoát ra. Tôi nhìn thấy bóng đen chạy phăm phăm qua bãi cỏ hướng về phía người đàn ông ngã sõng soài, và lời kinh cầu nguyện vọt lên trí não quặn đau của tôi. Tỉnh dậy , tôi cầu xin bóng tối và dáng hình ngã gục. Ôi, xin , hãy tỉnh dậy. Làm ơn… làm ơn… làm ơn…

      Bóng đen kia đến gần hơn, bị kích thích phải hành động, tôi lê bàn chân nặng như chì khỏi vị trí trước cửa sổ, chạy như bay với tốc độ phi thường để xuống cầu thang và băng qua hành lang tối thẫm.

      im lặng trong đại sảnh cảnh báo cho tôi. Gió vẫn rền rĩ đập vào khung cửa sổ cao vời vợi, nhưng thanh nào khác, những bước chạy mang tôi trở vào phòng trước khi nhận thức được sai lầm.

      Caroline và người hầu vẫn ngồi trước ngọn lửa. Họ ngồi đó như những quân bài, cảnh giác cứng người, đôi mắt gắn chặt lên người đàn ông đứng tấm thảm phía trước lò sưởi với đôi bàn tay vươn về phía ngọn lửa. Phía sau ông ta là cánh cửa thông ra ngoài, bên kia cánh cửa là Richard nằm đó - bất lực, có lẽ dần chết, bãi cỏ. Nhưng bác tôi chặn đường của tôi.

      Ông ta quay đầu lại, vẫn đưa lưng về phía tôi, và chuyện với tôi qua bên vai. “Hừm. Mariana. Quả là màn chào đón thú vị đấy. Mày có gì biện hộ cho bản thân?”

      Tôi đáp lại. Từ đâu đó trong tâm trí choáng váng và quay cuồng của tôi, tôi để ý bác mình cởi bỏ dây lưng cùng găng tay, dù vẫn đeo kiếm. Ánh mắt tôi xẻo nhanh về phía ông ta vắt chiếc thắt lưng lên chiếc ghế, lờ mờ ghi nhớ con dao găm của ông ta vẫn còn nằm trong bao. Nó đủ trở thành món vũ khí giết người nếu tôi có ý định nào đó.

      Jabez Howard nhìn theo ánh mắt tôi, đôi mày của ông ta hạ thấp, và tôi di chuyển. Cuộc tấn công của tôi diễn ra chớp nhoáng, nhưng vẫn đủ nhanh. Tôi chỉ kịp lao qua căn phòng, vồ lấy cán con dao găm ông ta xông đến, giằng con dao khỏi tay tôi và hất văng nó xuống sàn, đôi mắt ông ta khinh khỉnh.

      “Mày coi ta là thằng ngu chắc?” Ông ta hỏi, đôi tay như muốn nghiền nát cổ tay tôi. “Mày tưởng ta vẫn chưa biết đến tội lỗi của mày sao? Mày là con điếm của quỷ dữ, Mariana Farr, mày có dám phủ nhận ?” Tôi vênh cằm nhìn thẳng vào mắt ông ta. “Tôi phải điếm”, tôi phủ nhận lời buộc tội đó. “Và Richard de Mornay phải quỷ. ấy sắp trở thành chồng tôi."

      lần nữa tôi nhìn thấy nụ cười quái đản, vặn vẹo và căm thù đó.

      “Ta nghĩ mày thể cưới thi hài”, bác tôi .

      ấy chết!”

      “Có gì quan trọng nữa? Nếu giờ chết, cũng sớm chết thôi.” Nụ cười tắt hẳn dưới đôi mắt điên dại và lạnh buốt kia. “Và mày cũng ước được thế, sau khi ta xử lý mày xong xuôi. Mày là con điếm tội lỗi, Mariana ạ, giống như mẹ mày, Chúa trút trả thù lên đầu mày.”

      Tôi nhìn thấy đòn đánh lao tới và nao núng, nhưng bàn tay ông ta đập lên cằm tôi còn nguyên sức mạnh ban đầu. Thay vào đó, tôi cảm thấy ông ta rùng mình, cảm giác cơn chấn động siết lấy bàn tay bóp nghiến lên xương cổ tay yếu ớt của tôi, đến khi tôi thét lên vì đau đớn những ngón tay của ông ta buông lỏng rồi rơi sõng soài, ông ta loạng choạng, đôi mắt trợn trừng ra sau trong hốc mắt và ngã vật ra tiếng động.

      Tôi trừng mắt nhìn vào vết máu tuôn ra từ xương bả vai của ông ta, nơi chuôi con dao găm vẫn còn lồi ra chút, rồi hướng ánh mắt nhìn Caroline. Bác đứng sát cái xác của ông ta, đôi bàn tay giữ cứng đơ trước mặt, những ngón tay vẫn trong trạng thái nửa siết chặt. Tuy gương mặt bác để lộ dù chỉ biểu cảm , nhưng đôi mắt lại le lói ánh lên niềm chiến thắng.

      Tôi nghe tiếng bước chân thình thịch đến gần và sững sờ đối diện với người quản gia vừa mới đến.

      “Thằng nhóc trông ngựa nghĩ nó nhìn thấy người đàn ông vào qua cửa phòng rửa bát đĩa”, ông hụt hơi cảnh báo chúng tôi, rồi bần thần trước hoạt cảnh trước mặt.

      Tôi hắng giọng. “Bác tôi gặp tai nạn, thưa ông.”

      Đôi mắt vị quản gia nhìn tôi qua vai Caroline, thoáng thông cảm trao đổi giữa chúng tôi. Ông gật đầu lịch thiệp. “ được giải quyết, thưa .” Rồi, gần như lời giải thích đến muộn sau đó: “Đức ngài trở về”.

      Tôi nuốt xuống đau đớn. “ ấy có… ấy có…?”

      “Chúng tôi đưa ngài ấy vào nhà thờ, biết đấy, biết ngôi nhà có còn an toàn nữa.” Đôi mắt ông thận trọng. “Tôi cử người cưỡi ngựa đến Marlborough, để đưa bác sĩ về đây.”

      “Vậy ấy…?”

      “Ngài ấy vẫn sống và cầu được gặp .”

      Đó là tất cả những gì tôi cần nghe. Tôi quên mất xác chết nầm sõng soài dưới chân, quên Caroline, quên tất cả mọi thứ. Tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến là Richard, cần tôi, đôi chân tôi dường như chạm đất khi lao qua bãi cỏ, qua khu vườn hướng về phía nhà thờ, tòa tháp lừng lững và đen thẫm bầu trời có bình mình dần hé dạng.

                  CHƯƠNG 32


      “Em được đau lòng.”

      tỉnh và nhìn tôi. Tôi nâng cằm nhìn thẳng vào mắt .

      “Em có gì để đau lòng cả”, tôi , với điềm tĩnh hề cảm nhận được. “ khỏe lại. Bác sĩ có mặt ngay bây giờ.”

      “Mariana.” Đó là lời khiển trách nhàng, rung lên từ trong lồng ngực tàn tạ của . Đôi mắt trượt khỏi tôi và tập trung lên góc sáng lờ mờ của nhà thờ, nơi ánh đuốc thể chạm đến.

      Đương nhiên nghe thấy cuộc chuyện, cũng giống như tôi - những tiếng thào bí của những người hầu đưa đến đây, họ đứng trông chừng ngoài cửa. Đó là vết thương trí mạng, họ với tôi thế, chưa khi nào họ nhìn thấy vết thương thế này, và họ cũng chỉ gặp vài người bị thương trong cuộc đời… tốt hơn hết nên để ngài ấy nằm đó trong yên bình… và họ lắc đầu buồn bã, gương mặt hằn lên nỗi đau buồn của những người đàn ông lớn tuổi khi phải trông thấy chàng trai trẻ qua đời.

      Tôi thấy mình thể rời mắt khỏi gương mặt . Từng sắc thái biểu cảm, từng cái chớp mi, dường như trở nên quý giá với tôi hơn chính bản thân sống. Chỉ kéo dài bao lâu trước khi hơi thở của trở nên cực kỳ khó khăn, nhưng tôi tưởng tượng giờ trông khỏe hơn rồi. Nhìn nằm dài và xám nhợt chiếc áo choàng, mặt sàn lát đá lạnh lẽo của hốc tường hẹp bên dưới tòa tháp khiến tôi sốc khủng khiếp, mái đầu gối lên bệ của suối nước rửa tội cổ xưa, cằm ngoẹo sang bên vai. Đầu tiên tôi nhìn thấy máu - nền vải đen từ áo khoác - nhưng áo sơ mi cứng bết lại vì máu, mùi của nó bám dai dẳng cách buồn nôn trong mũi tôi.

      nhận được những vết thương dũng cảm, và chiến thắng dũng cảm. Tôi nghe nhà vua được cảnh báo kịp thời, Richard đối mặt và truy đuổi những tên phản tặc dưới trướng của bác tôi. Bốn người bị hạ sát, nhà vua an toàn lên đường đến Oxford, còn Richard… tôi dám kết thúc suy nghĩ ấy. Vài người có thể gọi đó là trao đổi công bằng, cho mạng sống của nhà vua. Nhưng tôi .

      Bên đầu chúng tôi, những vị thánh ô kính dửng dưng nhìn xuống qua mái vòm đá gân guốc của khung cửa sổ. hiểu sao nhà thờ lại mang tới cảm giác chết chóc khác biệt vào ban đêm, phải vì cơn gió lạnh khiến tôi rùng mình. Richard cũng cảm thấy vậy, khẽ mỉm cười trong ánh lửa bập bùng.

      “Khi còn là đứa trẻ”, mơ màng , “sau khi mặt trời lặn, rất sợ nơi này. nghĩ những ngôi mộ có thể mở toang bên dưới chân mình, nếu giẫm lên chúng. Thánh đường dường như đầy rẫy những bóng ma của các thầy tu và giáo sĩ chết từ lâu. Nếu trợn mắt lên, có thể thấy họ lẳng lặng đứng đó, đến thăm . Có lẽ họ muốn chung với họ.”

      “Đừng ngốc thế”, tôi .

      Giọng như vọng lại từ nơi rất xa, điều đó khiến tôi hoảng sợ. “ chỉ vậy thôi”, cười trấn an tôi. “ nghĩ cũng khó để các thầy tu chào đón kẻ ngoại đạo như vào nhóm của họ. Bên cạnh đó, hồn ma của cũng đủ bận rộn lắm rồi, với việc dõi theo em.”

      “Tức là định ám theo em sao?”

      “Phải.” Đôi mắt nhìn tôi ấm áp. “Em thoát khỏi dễ dàng đâu.” Đôi mắt lại trượt , lần này qua vai tôi về phía bệ thờ. “Điều bí chính là cái chết”, chậm rãi . “Shakespeare gọi nó là vùng đất chưa từng khám phá, chúng ta đều sợ phải du hành đến những vùng đất mới. Nhưng chắc chắn những bãi biển xa lạ đầy rẫy các khả năng, đúng ?” nhíu mày. “ từng gặp người đàn ông, ở cung điện của vua Pháp, người tự nhận mình sống ở thời La Mã và từng dùng bữa ở bàn ăn của Caesar [1] . nghĩ ông ta bị điên”, lơ đãng nhớ lại, “Nhưng trông có vẻ giống như vậy. Nhưng nếu như đúng phải là vậy sao?”.

      [1] Danh hiệu của các hoàng đế La Mã.

      Tôi lại rùng mình. “Chúng ta bắt buộc phải chuyện về cái chết thế sao?”

      “Nếu như quả linh hồn con người sống lâu hơn cả”, tiếp tục, phớt lờ tôi, “và nếu những linh hồn lại được sinh ra lần nữa em cần phải lo lắng hồn ma của ám theo em. Thay vào đó con người bằng xương bằng thịt của bám theo em”.

      Đôi mắt tôi dịu dàng hoài nghi. “Và làm cách nào em biết đó là , lạy Chúa, trong cơ thể khác?” “Rất đơn giản.” ráng sức giơ bàn tay lên, xoay những ngón tay lại để cho tôi thấy chiếc nhẫn nặng nề khắc biểu tượng đeo. “Em hãy nhìn vào đây và ghi nhớ, con diều hâu trùm mũ giáp của gia tộc de Mornay. Chiếc mũ giáp có thể che mờ nó nhưng rồi nó lại có thể thấy ràng hơn là nhìn bằng mắt."

      “Ý là em nên tin theo trái tim mình.”

      “Hơn cả trái tim. Là linh hồn em.” Bàn tay giơ lên cao hơn và siết chặt lấy tay tôi. “Hãy cảm nhận, tình của . gì có thể phá vỡ nó. Chúng ta là hai nửa của chỉnh thể, cả và em. Diều hâu kết bạn cả đời, và cuộc sống của chúng ta cũng vậy, chỉ có điều là mới khởi đầu thôi. Thành ”, mỉm cười , “em có nghĩ để thứ như nấm mồ chắn ngang chúng ta ?”.

      “Em mất .” Giọng của tôi run rẩy. Đôi bàn tay to lớn của dần buông lỏng tay tôi. “Hãy lấy chiếc nhẫn khỏi tay .”

      “Richard…"

      “Cầm lấy chiếc nhẫn của ”, lặp lại, “và mang theo nó cùng với em”.

      Giọng bướng bỉnh, rồi tôi vâng theo, tháo chiếc nhẫn to lớn khỏi ngón tay vươn ra của . Chiếc nhẫn lạnh lẽo, tay cũng lạnh lẽo, tôi âu yếm nắm nó trong lòng bàn tay, chớp lại ẩm ướt dâng cao trong đôi mắt.

      “Hãy nhớ đến con diều hâu đó, Mariana Farr”, khẽ , “và đừng dùng đôi mắt để tìm kiếm , mà hãy dùng linh hồn em. Tâm hồn trông thấy những điều nội tại ở bên trong.” giọt nước mắt nóng bỏng tràn khỏi mắt và chảy dọc xuống má tôi, dùng ngón tay giữ lấy nó. Tôi cố gắng mỉm cười với , nhưng thể, miệng tôi bắt đầu run rẩy, cơn đau lóe lên thiêu đốt chóng vánh trong đôi mắt , trượt bàn tay ra sau đầu tôi và kéo tôi nằm xuống với .

      Tôi nếm được vị mặn môi mình và vị cay đắng của máu môi . Đây là nụ hôn chia xa, loại nụ hôn ghi dấu lời giã biệt của những kẻ nhau, nụ hôn của đau đớn, hối tiếc, và lời hứa mù quáng lời. Tôi định ngồi dậy khi nụ hôn kết thúc, nhưng ôm tôi chặt, bàn tay vuốt ve tóc tôi.

      “Em làm ngực đau mất”, tôi phản đối, nhưng lắc đầu.

      vượt qua đau đớn rồi”, dối, “ luôn tưởng tượng được chết trong vòng tay người mình . Vô cùng lãng mạn”. Những lời của dính vào nhau bẫng, sau vài phút, cử động của tay tóc tôi chậm dần, rồi ngừng hẳn.

      Ngực tôi thít lại. “Đừng bỏ lại em.” Lời cầu xin buột ra thành tiếng thào thống khổ mà tôi sao ngăn lại được. “Xin . Richard… xin hãy ở lại…”

      “Đừng sợ", , hôn lên mái tóc tôi. “ thể bị phá hủy, nhớ chứ? chỉ ngủ chút thôi.”

      Tôi ngẩng đầu lên nhìn . Ngay cả trong ánh trăng mờ mịt đến đáng thương, tôi vẫn có thể nhìn thấy mà mình kinh hãi. “”, tôi thều thào đau đớn. “Xin Chúa, . Richard…”

      “Để lần khác”, hứa, mỉm cười và khép mắt lại. Sau lúc lâu, tôi quay mặt tựa vào vai và để cho nỗi đau đớn chiếm cứ trong những tiếng khóc nức nở, cảm giác gì có thể cứu nổi cơn đau trống hoác vì khổ sở. Tôi cố gắng ôm đến liều lĩnh, nhưng ở lại. Làn vải tấm áo choàng dày bên dưới má tôi rắn lại, trở nên lạnh hơn, cuối cùng trở thành tảng đá bằng phẳng, cứng cáp. Tôi siết chặt tay quanh chiếc nhẫn của , nhưng rồi, nó cũng tan vào khí. Đằng sau mí mắt nhắm nghiền của tôi, ánh nến trở nên mong manh và tôi cảm giác những tia nắng đầu tiên nhàn nhạt của mặt trời tỏa ấm áp làn da. Tôi mình trong nhà thờ.

      Tôi biết mình nằm đây bao lâu, gương mặt áp lớp sàn đá ẩm ướt, đau lòng trước những ước nguyện của người đàn ông chết hơn ba thế kỷ. Tôi chậm rãi chống cả người đứng dậy, lơ đãng lấy tay gạt những giọt nước mắt khỏi gương mặt và ngước mắt nhìn lên những vị thánh có đôi mắt buồn bã cửa sổ sáng rực rỡ đầu mình.

      “Julia à.” Giọng đến từ bóng của chiếc cổng đằng sau tôi, khiến tôi nhảy dựng lên. “Julia”, bà Hutherson lại gọi và lặng lẽ cầu, “đến lúc chúng ta rồi”.

      Tôi bối rối quay lại.

      “Tám giờ tổ chức Tiệc Thánh ở đây”, bà giải thích, “giờ gần bảy giờ rồi”.

      Đương nhiên rồi, tôi nghĩ. Sáng Chủ nhật. Tôi nghĩ đến việc đặt câu hỏi về diện diện của Alfreda Hutherson tại nhà thờ - việc bà ở đây chờ đợi dường như là vô cùng hợp lý. Tôi cố gắng hỏi bất cứ điều gì. Vết thương xé lòng từ nỗi đau buồn khiến đầu óc tôi tê liệt. Đờ đẫn, tôi gật đầu với bà, lê vài bước dọc theo lối giữa hai hàng ghế để tiến về bệ thờ, đọc những cái tên mài mòn dưới chân. “ ấy ở đâu?” Tôi hỏi.

      “Ở đó.” Bà chỉ. “Bên cạnh cha cậu ấy.”

      có cái tên nào cả.”

      “Phải.” Bà khẽ cười và tiến lên trước. “Có lời giải thích cho điều đó. Là do bệnh dịch, cháu thấy đấy. tháng sau cái chết của Richard bệnh dịch tràn đến Exbury, người thợ đẽo đá cũng nằm trong số những người chết. Phải mất hơn năm sau người ta mới tìm thấy người thay thế, lúc ấy đứa cháu của Richard tên Arthur chuyển vào tòa trang viên, cậu ta muốn dùng tiền của mình để khắc đá.”

      “Bệnh dịch tràn cả đến đây sao?”

      “Ồ, phải. Rất khủng khiếp. Ta tin cứ ba người người chết vì dịch bệnh. Nó gần như xóa sổ ngôi làng khỏi bản đồ.”

      “Nhưng Mariana vẫn sống.” Tôi mỉm cười mấy hài hước với phiến đá lạnh lẽo bên dưới chân mình.

      “Phải. Đương nhiên rồi”, bà kết thúc, “Nhưng ấy cũng ở đây. ấy bỏ , cùng với Caroline, trong vài tháng”.

      “Cháu hiểu.” Nhưng tôi chỉ nghe được nửa. “Chuyện gì xảy ra với chiếc nhẫn?”

      “Nhẫn nào?”

      “Chiếc nhẫn bạc của Richard, khắc gia huy đó. ấy trao nó cho Mariana, để ấy có thể tưởng niệm ấy.”

      “Ồ, cái đó.” Bà gật đầu. “Lại đây, ta chỉ cho cháu xem.”

      Tôi theo bà ra bên ngoài nhà thờ cũ kỹ, lặng im và hòa mình vào ánh mặt trời trong trẻo buổi sáng. Cuối cùng cơn mưa ngừng, cả thế giới như trở nên tươi mát, sạch và đượm mùi hương ngọt ngào. Tít cao đầu chúng tôi là con diều hâu chao lượn, cất tiếng kêu the thé và duyên dáng sải cánh đuổi theo luồng gió mỗi lúc dâng cao. Đến bức tường của nghĩa địa, bà Hutherson ngừng bước và chỉ xuống, “Ở đó”, bà . “Giờ chiếc nhẫn nằm ở đó.”

      Chúng tôi đứng trước nấm mộ của Mariana.

      ấy luôn đeo nó”, bà tiếp tục. “ sợi dây chuyền quanh cổ. John Howard tìm thấy nó khi ấy qua đời và chôn cất ấy cùng với nó.”

      “John…” Tôi hơi lắc đầu, cố gắng gạn lọc những suy nghĩ lộn xộn của bản thân. “Nhưng John Howard mất khi còn ẵm ngửa. Jabez giết thẳng bé. Cháu chứng kiến điều đó xảy ra.”

      “Phải.” Bà nghiêng ánh mắt lạ lùng về phía tôi. “ lạ, phải sao? Nào, hãy đến đây. Giờ là lúc cháu cần tách trà đậm đặc ngon và thứ gì đó để ăn.”

      Tôi máy móc vâng lời, dù thực nghĩ nhiều, lát sau tôi thấy mình lần nữa ngồi gọn lỏn chiếc ghế trong nhà bếp trang viên, nhìn bà Hutherson qua bình trà quen thuộc. Bữa sáng bà làm cho tôi rất nhiều và ngon lành, nhưng tôi nhai thức ăn mà hề cảm nhận được mùi vị của nó, tâm trí vẫn bướng bỉnh trôi về duy nhất điểm.

      “John Howard chết”, tôi lặp lại. Nhưng rồi John Howard sống để chôn cất Mariana, vào khoảng sáu mươi năm sau. John Howard cũng từng sở hữu chiếc bàn gấp mà tôi mua được ở phiên đấu giá bất động sản, chiếc bàn giấu trong mình chiếc vòng tay mạ vàng khắc bầy chim thiên đường mắt xanh…

      “Có năm người biết đến cái chết của đứa trẻ”, bà chỉ ra, đếm họ đầu ngón tay. “Jabez Howard, người cùng chết đêm hôm đó. Mariana và Caroline, người che đậy chuyện này. Và hai người hầu nhà Richard de Mornay, vị quản gia cùng hầu , tất cả bọn họ đều giữ bí mật.”

      Tôi lắc đầu. “Nhưng tại sao? Vì sao có ai bận tâm…” Câu trả lời đột ngột đánh vào tôi, tôi giật mình ngước mắt lên. “Ôi, Chúa ơi.”

      Bà Hutherson rót đầy tách trà cho tôi. “Cháu cảm nhận được đứa bé, trong người cháu sao?”

      . Ý cháu là, cháu để ý quá nhiều đến nó.”

      “Caroline biết.” Giọng của bà chắc chắn. “Bà ấy thậm chí còn giúp đỡ theo cách của mình. Bà ấy bỏ với Mariana, đến vùng thôn dã, chỉ hai người bọn họ. Và đến mùa xuân họ quay về Exbury, trở về Đàn Cừu Xám, họ mang theo đứa trẻ có tên John. Khó có ai còn nhớ đến đứa trẻ, hay phán đoán chính xác số tuổi của thằng bé. Nên Mariana giữ lại được đứa con của Richard, lẫn thanh danh của và Caroline… giữ được bé Johnnie của bà ấy.”

      Tôi trừng mắt lặng câm nhìn tách trà chưa hề được đụng đến của mình. “Cháu muốn được nhìn thấy nó”, cuối cùng tôi . “Con của Richard.”

      “Cháu có thể thấy thằng bé, nếu cháu muốn.”

      “Bằng cách nào?”

      “Cháu quý”, đôi mắt bà hiền từ, “cháu hề bị mắc kẹt với thời gian, dù trông có vẻ đúng là như vậy. Thực tế tất cả những hồi ức của cháu đều theo trật tự của thời gian - điều gì xảy ra vào tháng Chín hồi đó, cũng xảy ra vào tháng Chín lúc này, đúng là vậy đấy. Nhưng có lần cháu nhảy cách về phía trước.”

      Tôi chớp mắt. “Cháu làm thế sao?”

      “Chuồng ngựa”, bà . “Cháu nhớ chứ? Cháu từng vào chuồng ngựa lần và nhìn thấy con ngựa của Richard. Đó là ký ức nằm ngoài trật tự. Theo ta nhớ điều đó diễn ra vào tháng Năm, nhưng vào thời điểm đó năm 1665 Mariana thậm chí còn chưa đến Exbury.” Bà nhìn tôi để đảm bảo tôi vẫn hiểu kịp. “Cảnh tượng cháu nhớ lại đó diễn ra muộn hơn sau đó, vào năm kế tiếp.”

      Tôi cố gắng nhớ lại chính xác cảnh đó. Tôi vào bên trong chuồng ngựa và nhìn thấy Navarre đứng trong ổ của nó. Đó là những gì tôi nhớ. Và rồi…

      “Có ai đó huýt sáo”, tôi đột ngột nhớ ra. “Ở bên ngoài. Nghe giống như Evan Gilroy.”

      “Dù sao”, bà tiếp tục, “việc nhìn thấy những cảnh tượng diễn ra tại các thời điểm khác nhau giữa cuộc sống của cháu với Mariana rất có thể xảy ra, nếu cháu muốn. Chỉ cần cố gắng, cháu nhìn thấy. Nhưng”, bà cảnh báo tôi, “cháu còn nhiều thời gian”.

      “Ý bác là sao?”

      Bà nhìn thẳng vào mắt tôi. “Cháu nhớ ta từng chuyến của cháu là vòng tuần hoàn chứ?”

      “Có.” Tôi gật đầu. “Bác rằng cháu phải hết vòng tuần hoàn trước khi hiểu ra mục đích của tất cả.”

      “Phải. Vòng tuần hoàn sắp đóng lại rồi. Và chỉ còn khoảng thời gian ngắn, có lẽ là vô cùng ngắn, cháu thể sống cuộc đời của Mariana thêm được nữa.”

      Tôi trố mắt nhìn bà. “Ý bác là cháu quên hết sao?”

      “Lạy trời, .” Bà vội vã cam đoan với tôi. “Những ký ức đó là phần thiết yếu của cháu, Julia ạ, cháu bao giờ quên chúng. Cháu chỉ thể sống trong chúng thêm nữa, cháu hiểu ý ta chứ?”

      , cháu hiểu.”

      “Cháu thấy đấy, việc bị mắc kẹt trong quá khứ rất dễ xảy ra. Quá khứ vô cùng hấp dẫn, con người ta luôn về màn sương che phủ của thời gian, nhưng thực chính thực tại mới là thứ bấp bênh luôn bị che phủ. Quá khứ ràng, ấm áp và thoải mái hơn. Đấy chính là lý do vì sao con người ta luôn bị mắc lại trong đó.”

      Tôi buồn bã vật lộn để tiếp thu ý nghĩ đó.

      “Thế này tốt hơn nhiều”, bà dịu dàng . “ đấy. Nếu cháu phải tiếp tục làm sống lại đến từng mùa hè, năm này qua năm khác, trong khi ngay lúc này điều cháu nên làm là bước tiếp với cuộc sống ở đây.”

      “Còn bao nhiêu thời gian”, tôi hỏi, “trước khi vòng tuần hoàn khép lại như bác ?”.

      Bà Hutherson mỉm cười. “ lâu lắm. Khi nó đến cháu biết ngay thôi. Cháu ăn xong bữa sáng chưa? Rồi à? Ừm, thế đến lúc cháu nên về nhà ngủ rồi đấy. Cháu cảm thấy đỡ hơn khi cháu ngủ, và ta cũng thế.” Bà ngăn lại cái ngáp. “Ta cũng có đêm bận rộn, thức cùng với cháu.”

      Đương nhiên rồi, tôi nghĩ thầm, và cảm thấy hơi xấu hổ. Hẳn phải có ai đó theo cùng tôi, mở cánh cửa tòa trang viên cho tôi và trông chừng để tôi bị nguy hiểm. Ai đó thậm chí còn bận tâm đến mức tra dầu vào ổ khóa sân sau, để chuẩn bị cho chuyến ghé qua của tôi, cho nên chiếc chìa khóa của tôi mới hoạt động.

      Tôi xin lỗi vì đẩy bà vào rắc rối như vậy, nhưng bà gạt lời xin lỗi của tôi sang bên.

      “Ta thấy rất thú vị, khi ra ”, bà thừa nhận. “Cháu chưa bao giờ to nó lên, nếu như muốn biết. Cháu chỉ đứng, nhìn và phản ứng. Và ở trong phòng Kỵ Sĩ cháu là hình ảnh của chính bóng ma ta nhìn thấy trong suốt những năm qua. Cháu nhìn thấy Richard trở về, có phải , điều mang đến cho cháu đau đớn nhiều đến thế?”

      Tôi gật đầu. “Bác biết đấy, ấy ngã khỏi lưng ngựa. ấy ngã xuống, rồi…” Tôi cắn môi, nỗi đau lại hội tụ, bà nhoài người qua chiếc bàn để bọc bàn tay mạnh mẽ của mình lên tay tôi.

      “Ta rất lấy làm tiếc, cháu ạ. Ta quên rằng chỉ trong sáng nay cháu mất cậu ấy.”

      Tôi mỉm cười, góp nhặt từng mảnh từ điềm tĩnh để bao quanh mình như tầm khiên. “Lạ là”, tôi với bà, “lễ chôn cất của ấy được ghi lại trong những giấy tờ của nhà thờ”.

      “Thực hề lạ đâu.” Bà đứng dậy để dọn bàn, cách hiệu quả như mọi khi. “Cái năm xảy ra nạn dịch là cuộc hỗn loạn kinh khủng. khó mà giữ được bản ghi chép khi cả thế giới cứ dần sụp đồ xung quanh mình. Bên cạnh đó, việc này hóa ra lại tốt.”

      “Bằng cách nào?”

      “Ta nghĩ, tốt hơn nếu cháu biết trước điều gì xảy đến với Mariana và Richard”, bà nhã nhặn giải thích. “Cách tốt hơn hết để xác mình mọi thứ là sống cùng với chúng, chứ phải đọc được trong cuốn sách. Cháu có nghĩ mình băn khoăn với việc trở về, nếu cháu biết rằng Richard chết trẻ ?”

      “Có lẽ là ”, tôi suy ngẫm về logic trong lý luận của bà, và chấp nhận. “Cháu có thể hói bác điều này ?”

      Bà mỉm cười. “Nếu có liên quan đến Geoffrey, ta vẫn can thiệp đâu.”

      liên quan đến Geoff. Thực tế, đó là về bác.”

      “Ồ?”

      “Có hôm, khi chúng ta chuyện, bác có gì đó. gì đó về cháu và Jabez Howard, bác hiểu tính khí ông ta thế nào.”

      Bà ngập ngừng, nhưng chỉ trong thoáng, “Ông ta từng là trai ta.”

      Tôi nhìn bà dứt, nhận thức dần sáng tỏ. “Thế điều đó khiến bác… bác hẳn từng là..

      “Nên con thấy đấy”, bà , “đấy là lý do vì sao ta phải giúp con vượt qua chuyện này. Ta từng lần bỏ lại con, khi con cần ta. Bỏ lại con phải ăn nhờ ở đậu trai ta, khi là linh hồn, ta chỉ có thể dõi theo và đau đớn cùng con mỗi khi con đau đớn. Kiếp này của ta cũng chỉ vì điều đó”.

      Đây đáng nhẽ nên là cuộc sum vầy tuyệt vời. Tôi đáng nhẽ nên ôm bà, hôn bà, khóc nức nở trong lòng bà. Nhưng thay vào đó tôi chỉ ngồi ghế, bà tiếp tục lau đĩa, nhưng hiểu sao tình , nguồn an ủi và cảm thông vẫn dâng lên giữa hai chúng tôi, như những đợt sóng rì rào vỗ vào bãi biển lộng gió. Thời gian dành cho việc chuyện có lẽ nên để sau. Lúc này, biết được đủ lắm rồi.

      Thực tế là, tôi cũng có nhiều cảm xúc để bộc lộ vào khoảnh khắc này. Nỗi tiếc thương Richard vẫn còn là nỗi đau sống động, các dây thần kinh của tôi vẫn kéo căng, còn đôi mắt đau buốt và ráo hoảnh vì những giọt nước mắt mệt mỏi vẫn nuốt vào trong.

      Cuối cùng khi rời khỏi căn bếp, thay vì về bằng cửa sau, tôi trở lại hành lang chính và bước ra sân sau. Bầu khí ở đây rất tĩnh lặng, chẳng có gì chuyển động. Dây thường xuân bức tường đổi sắc giữa tiết thu, chỉ còn màu xanh đơn độc nữa mà sắc xanh nhuốm thêm sắc đỏ và vàng rực rỡ, quá rực rỡ đều mức gần như khiến đôi mắt tôi đau đớn. Tôi gạt đám thường xuân sang bên và cúi mình tìm cánh cửa.

      được tra dầu như tôi nghi ngờ. chỉ ổ khóa, mà bàn lề cũng được tra dầu. Chìa khóa của tôi vẫn cắm ổ, khi tôi xoay và rút chìa khóa ra, dầu cũng chảy ra theo và bám vào những ngón tay. Tôi đẩy mở cánh cửa và bước ra ngoài con đường, nắm chặt bàn tay chiếm hữu quanh chiếc chìa khóa.

      Richard trao chiếc chìa khóa này cho tôi, tôi tự nhắc nhở bản thân, nên tôi bao giờ rời xa nó. Richard…

      Tôi kiên cường ngăn lại những giọt nước mắt chực tuôn trào, rồi xoay bước hướng về nhà, vừa vừa lảo đảo đôi chút những cánh đồng gồ ghề. gương mặt lướt qua trước mắt tôi - gương mặt mơ hồ và đẹp trai đến đau đớn, đôi mắt nghiêm túc nhuốm sắc xanh của khu rừng. “Ai là người em nhìn thấy?” Geoff từng hỏi tôi như vậy. “Geoff hay Richard?”

      Giờ tôi còn khó trả lời hơn bao giờ hết.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      CHƯƠNG 33


      Tôi tin rằng chính mình cũng biết, kể cả ngay trước khi tôi nhắm mắt, rằng đây là chuyến trở lại quá khứ cuối cùng.

      Mới chỉ vài giờ trôi qua kể từ khi tôi trở lại Đàn Cừu Xám nhưng dường như nó kéo dài sao chịu nổi. Tôi ngay lập tức lên giường ngủ, cố hết sức để nghe theo lời khuyên của bà Hutherson cùng giọng từ chính mệt mỏi của tôi, và tôi nằm đó, nhìn chằm chằm lên trần nhà, trong khi mặt trời chiếu lên ngôi nhà và tràn qua những chiếc lá bạch dương nhảy múa chắn ngang cửa sổ phòng ngủ của tôi.

      Giấc ngủ hề đến. Ý nghĩ về vòng tuần hoàn vô hình đó, giam cầm trong đường cung tàn nhẫn của nó, càng ấp ủ cảm giác cấp bách khiến tôi càng lúc càng bồn chồn yên. Cũng chính cảm giác cấp bách này đưa tôi đến nơi này bên ngoài ngôi nhà và tôi biết ràng mà cần thắc mắc.

      Đằng sau lưng tôi, cây phong khẽ run rẩy khi những đám mây giăng kín mặt trời ban trưa, làn gió thoang thoảng thổi sàn sạt bãi cỏ dưới chân, băng qua những cánh đồng tăm tắp ngoài kia.

      Đây là khu vườn nơi Thiếu phụ Xanh đứng. phải khu vườn bồ câu Iain kiến tạo giữa đống gạch vụn, mà là khu vườn nguyên bản của nhà bếp cũ, mọc lên từ rất lâu rồi, là nơi hồn ma của Mariana lưu luyến suốt bao năm qua. Cho đến khi tôi chào đời. Đây là nơi thích hợp, tôi nghĩ, để chấm dứt tất cả.

      Tôi chỉnh lại dáng đứng và siết chặt nắm tay, hướng mặt về phía mặt trời với đôi mắt nhắm chặt. Cơn gió thổi qua mái tóc trong khi tôi chờ đợi. Cưỡng chế tất cả suy nghĩ trong tâm trí của mình trừ duy nhất ý nghĩ…

      Lần này có cơn chóng mặt, cũng còn thanh. Thời gian êm ái trôi ngược trở lại như dòng sông hướng ra biển cả và kéo tôi vào trỗi dậy huy hoàng, đáng tin cậy của nó.

      “Mariana.”

      Tôi mở choàng mắt, quay lại để đối mặt với chàng trai băng qua sân về phía mình. Cậu ta là chàng trai trẻ cao lớn, dứt khoát và rắn chắc, với mái tóc màu vàng sáng lẫn đôi mắt xanh thẳm như bầu trời thu.

      Tôi vẫn thường tìm kiếm hình ảnh người cha thằng bé, hy vọng tìm thấy vài phần của Richard vẫn còn lưu lại, nhưng có mặt ở đây. Tôi lý luận điều này tốt hơn cho John. Mọi người đều cho nó là đứa con trai hợp pháp của Jabez Howard, ai từng biết tôi vẫn phủ nhận điều đó cho đến khi còn thở.

      “Chị họ”, thằng bé gọi tôi, đột nhiên ngừng lại khi chỉ còn cách vài mét. “Xong hết rồi nhé. Em buộc dây lỏng ra rồi - nếu đổi ý, chị có thể tháo ra.”

      Tôi mỉm cười với thằng bé, cách cương quyết. “Chị đổi ý đâu.”

      “Nhưng lãng phí khủng khiếp”, thằng bé vừa vừa nhún bờ vai rộng, “nhưng mà chị cứ làm theo ý chị ”.

      Nụ cười của tôi càng vững vàng khi ánh mắt lướt qua thằng bé nhìn về phía chuồng bồ câu bị bỏ rơi. Những con chim đều ra vào sáng nay, được những người hầu của ngài George Staynor - Người chủ mới của lâu đài Crofton cùng đất đai kèm theo nó, mang trong những bao tải. Ngài George là quân nhân về hưu, ông ta thiết lập cho ngôi nhà mới của mình chiến dịch thực thụ đầy năng lượng, tìm cách phục hồi lại giàu có cho tòa trang viên huy hoàng từng bị Arthur de Mornay hủy hoại.

      Tuyên bố chiếc chuồng bồ câu cũ dù tu sửa vẫn còn xập xệ và bất tiện, ngài George cầu xây dựng chuồng bồ câu mới và lớn hơn gần lâu đài, cùng với ao cá và hang nuôi thỏ gần đó. Ông ta sai năm người đàn ông đến để di chuyển những con chim. Tôi cảm thấy hối tiếc khi chứng kiến ra của chúng. Khi con chim cuối cùng bị bắt lại, tôi bảo John niêm phong cửa chuồng lại.

      Có lẽ, tôi lý luận, những con chim dễ dàng quen với cái chuồng mới. Nếu cố gắng trở lại cái tổ cũ, chúng phát lối vào bị chắn lại, có thể chúng lựa chọn tự do thay vào đó. Có lẽ thế. Dù sao nữa, tôi để chúng quay lại, bị giam cầm trong sân nhà mình và chờ đợi cái chết ập xuống. Cái lồng này được sử dụng thêm nữa.

      Chỉ duy nhất thứ còn lưu lại trong những chiếc hốc tối tăm và đầy bụi: chiếc chìa khóa, được chính tay tôi đặt vào đó. Tất cả những cái hốc khác đều im lặng, chết chóc và trống rỗng.

      John tiến lên đứng bên cạnh tôi, nhìn xuống gương mặt tôi với ánh mắt nghiêm túc và phê bình. “Tối qua chị ngủ”, thằng bé .

      “Chị nằm mơ.”

      “Em nghĩ đấy là mộng du”, thằng bé khẽ buộc tội. “Em nghe thấy tiếng chị bước sàn. Mẹ em cũng từng có những giấc mơ như vậy, khi bà còn sống, nhưng bà là người dễ bị kích động.”

      “Em đừng tỏ ra ầm ĩ thế, John. Chỉ duy nhất đêm thôi mà.”

      “Phải rồi. Cùng đêm hằng năm. Có lẽ ngày nào đó em biết được nguyên do.”

      Tôi mỉm cười và chạm vào má thằng bé. “Có lẽ vậy. Nhưng phải hôm nay.” Có thứ gì đó rơi leng keng khỏi cổ tay giơ lên của tôi và nó nhanh tay bắt lại.

      “Chị nên thay móc”, thẳng bé với tôi, “nếu chị mất chiếc vòng tay, còn em thể tượng tượng chị ra sao nếu có nó”.

      Tôi nhìn xuống đàn chim thiên đường bị mài mòn bởi thời gian vẫn đeo tay tôi suốt mười sáu năm - bằng với tuổi của John - và mỉm cười buồn bã. “Chị thể thay cái móc mới được.”

      vớ vẩn.” Thằng bé nắm chặt lấy chiếc vòng tay. “Em xem có thể làm gì với nó chiều nay. Người bán trang sức là người đàn ông tử tế, em nghĩ ông ấy cho em mức giá hợp lý. Em nhìn chị mất thứ chị quý trọng thế này.”

      Trái tim tôi trào lên tình lời. Tôi khao khát được với thằng bé rằng, trong số những món quà Richard trao cho tôi, thằng bé là điều tôi quý trọng hơn hết thảy… nhưng những từ đó , thể, tự định hình.

      “Em luôn chăm sóc cho chị, John ạ”, tôi . “Chúng ta chăm sóc lẫn nhau.”

      Đó là những năm tháng tốt đẹp, tôi suy ngẫm, tuy nghèo khổ nhưng yên bình và luôn tràn ngập hoa hồng thay vì những cơn mưa. Căn nhà từng giam giữ tôi như tù nhân dần trở thành mái ấm của tôi, những bóng đen giận dữ dần được năm tháng trôi qua khuyên giải. Giờ chỉ còn hai chúng tôi. Caroline qua đời từ bảy mùa đông trước, nhưng bác cũng còn ý chí để sống lâu thêm nữa, qua đời của bác cũng giống như chiếc bóng đổ lên tường, khi tất cả những chiếc đèn đều tắt.

      John và tôi cùng làm việc và gìn giữ ngôi nhà, trong suốt thời gian đó tôi nhìn thằng bé dần trưởng thành thành người đàn ông.

      Tình trạng của tòa trang viên được tốt cho lắm. Arthur de Mornay cướp phá toàn bộ giàu có của nơi đây, để mặc nó suy tàn trong khi đắm mình trong bài bạc và gú. Tôi thấy cậu ta bán lâu đài.

      Nhưng tôi còn mừng hơn nữa khi biết Navarre có trong những thứ bị cậu ta bán .

      Chú ngựa xám to lớn trở nên tiều tụy sau cái chết của Richard. Khi tôi quay trở về Exbury vào mùa xuân, sau khi sinh hạ John, tôi có cơ hội nhìn thấy Navarre ngoài đồng, thay đổi của con thú làm tan vỡ trái tim tôi. Nó trông hốc hác và kề cận với cái chết, chiếc đầu kiêu ngạo của nó rũ xuống và lơ đãng, những chiếc chân to lớn oằn mình xuống đất.

      Tôi cố gắng, theo cách của mình, vỗ về nó, mang theo can đảm để lén ghé thăm chuồng ngựa của tòa trang viên, khi chú bé giữ ngựa vắng. Tôi mang đồ ăn cho con ngựa đau ốm, trò chuyện với nó và làm hết sức để cổ vũ nó, nhưng dù nhận ra tôi, nó vẫn chịu thay đổi, đôi mắt ủ dột buồn bã của nó như trộn lẫn với khốn khổ của chính tôi vậy.

      Và rồi ngày, trong lúc tôi ghé qua chuồng ngựa, cả con ngựa và tôi đều nghe thấy tiếng ai đó huýt sáo bên ngoài, ngay khi bị giật mình vì cảm thấy mắc lỗi, tôi nhận ra tiếng huýt sáo này vô cùng quen thuộc…

      Evan Gilroy hiên ngang bước qua cánh cửa chuồng ngựa. Vừa nhận ra nhau, ta đưa ngón tay cảnh báo lên môi mình. “Cẩn thận, tiểu thư ạ”, ta khẽ lẩm bẩm. Tôi thấy ta quen thuộc ngoài đôi mắt và giọng ấy. ta trông hoàn toàn thay đổi, với hàng ria và bộ tóc giả kiểu cách đổ xuống bờ vai gù gù thận trọng. “Tôi đến để đưa Navarre ”, ta , với chất giọng thẳng thắn và kiên nghị. Đôi mắt ta nhìn qua tôi về phía chú ngựa, tôi thấy vẻ biến đổi biểu cảm của ta. “Lạy Chúa”, ta khẽ than, “họ làm gì với mày thế này?”.

      Tôi hiểu ý ta. Navarre từng rất đẹp, việc nó bị bạc đãi thế này sau cái chết của dường như là mạo phạm tàn bạo chính bản thân Richard.

      Evan vượt qua tôi để vuốt ve chiếc cổ chú ngựa. Trước đụng chạm đó, đôi tai Navarre giật mạnh, quay về phía giọng thân thuộc. Đôi mắt trong vắt của nó ánh lên điều gì đó rất gần với niềm hy vọng, cơn kích động run run cợn lên khắp cơ bắp của chú ngựa, bên dưới bàn tay vỗ về của tôi. Tôi suýt chút nữa khóc lớn, khi nhìn thấy biến đổi của nó.

      Và chuyện được giải quyết. Cuộc chia tay của chúng tôi diễn ra rất nhanh, chỉ có chút thời gian để chuyện trò.

      “Có tin tức gì về Rachel ?” Tôi hỏi ta. “ ấy cùng chứ?”

      . Tôi để ấy ở chỗ an toàn với người của tôi, ở bắc Bristol. Chúng tôi kết hôn được tám tháng.”

      “Ôi, Evan”, tôi thể ngăn nổi niềm sung sướng trong giọng . “Tôi mừng cho hai người.”

      “Giá như có thể chung vui với chúng tôi”, ta dịu dàng . “ biết cậu ấy cũng rất .”

      “Vâng.”

      “Cậu ấy định cưới .”

      “Tôi biết.”

      Sau đó ta nở nụ cười với tôi, nụ cười mím chặt cho thấy ta rất đau khổ. “Rachel và tôi lên phương bắc”, ta . “Đến Scotland. Chúng tôi nghĩ bắt đầu cuộc sống mới ở đó, tránh xa tất cả những bóng đen săn đuổi chúng tôi ở đây.”

      Tôi cố gắng nở nụ cười và chúc ta những điều tốt đẹp, dù cho trái tim tôi quặn thắt. Sau đó ta rời , lưng chú ngựa xám to lớn, tôi nghĩ mình nhìn thấy chút dấu vết từ lòng kiêu hãnh ban xưa trong dáng của nó.

      Vụ mất trộm nhanh chóng bị phát , nhưng người ta bao giờ bắt được kẻ trộm. Trong khi người của Arthur de Mornay lùng sục đường làng, Navarre tự do phi thẳng đường lớn hướng về Bristol, chở Evan Gilroy lưng, và cùng với ta, là tình tôi gửi đến Rachel. Tôi bao giờ được gặp lại họ nữa.

      Hồi ức đó khiến tôi nở nụ cười buồn, sát cạnh vai tôi, tôi nghe thấy John trút tiếng thở dài nặng nề. Tôi quay sang nhìn con và thấy thằng bé nhìn xuống tôi với thắc mắc pha lẫn thất vọng.

      “Chị là câu đố, chị họ ạ, rồi đến ngày em được sáng tỏ.” Nó cúi xuống hôn lên má tôi. “Chị đừng có làm việc cực nhọc quá trong lúc em vào làng đấy nhé? Dạo này trông chị dễ dàng mệt mỏi lắm.”

      “Lời nguyền của tuổi tác.” Tôi cười. “Nhưng vì em, chị khiến bản thân mệt mỏi nữa. Chị đứng ở đây và nhìn cánh đồng thêm chút.”

      John lại nhìn tôi, ngập ngừng đôi chút như thể muốn gì đó, hay hỏi gì đó, nhưng rồi khoảnh khắc ấy trôi qua. Mỉm cười, thằng bé quay người , tôi xoay ánh mắt trở lại với thảm hoa màu nhấp nhô, hút mắt toàn ánh vàng và xanh, đổ tại cho ánh nắng chói chang đột ngột che chở tầm nhìn của mình lúc này…

      Sắc nhọn, thình lình thâm nhập, tiếng chuông ầm ĩ và tàn bạo phá vỡ im lặng. Tôi chớp mắt, còn là Mariana nữa, chỉ còn là Julia, với tiếng chuông điện thoại lanh lảnh gọi tôi bước qua cánh cửa nhà bếp. Dường như cần đến những nỗ lực to lớn mới có thể di chuyển đôi chân từ nơi tôi đứng, như thể bằng cách nào đó tôi mọc rễ ở đó và thể cử động.

      Chiếc điện thoại tiếp tục reo trong lúc tôi chầm chậm quay vào.

      “Em mất nhiều thời gian quá đấy”, giọng tôi trêu ghẹo, tôi sụm người dựa vào bức tường, rồi lấy những ngón tay mỏi mệt bóp trán.

      “Vâng”, tôi trả lời. “Em bận quá.”

      “Lại làm vườn nữa à?”

      “Đại loại thế.”

      “Em vẫn ổn đấy chứ?” Giọng sắc bén. “Nghe giọng em lạ quá.” Trước khi tôi có thể trả lời, hỏi, “Em lại quay về quá khứ nữa đúng ? Giờ có chuyện gì xảy ra?”.

      “Em kể hết nghe, Tom ạ, em hứa đấy. Chỉ là phải bây giờ thôi. Giờ em muốn gì cả. Em chỉ muốn lên giường ngủ.”

      “Em có muốn ai đến chỗ em ? có thể thay đổi các bài giảng của mình chút, và xuống đó. Hoặc có thể Vivien…”

      .” Lời từ chối thẳng thừng nghe có vẻ khiếm nhã, nhưng tôi sao ngăn được. “Em muốn ai đến cả, Tom ạ. em muốn. Em chỉ muốn ở mình thôi.”

      “Nhưng Julia…”

      “Ôi, em xin ấy, Tom!” Tôi nhanh chóng mất kiên nhẫn. “ chỉ cần mặc kệ thôi mà, được sao?”

      từ bỏ và cúp máy với lời xin lỗi. “Hãy gọi cho khi nào em cảm thấy khá hơn cưng nhé”, dặn, tôi có cảm giác mình khác gì con bé bạc bẽo chua ngoa lúc đặt ống nghe xuống.

      Tôi thơ thẩn trở vào bếp và đứng nhìn ra ngoài cửa sổ đúng cái chỗ tôi từng đứng, nơi đó trong khu vườn có người phụ nữ trẻ đứng, nhìn và trở nên già cỗi, chờ đợi người bao giờ trở lại.

      Hoặc cũng có thể, tôi nghĩ, sau cùng trở về bên , khi đến với tôi ngay buổi ban đầu - dáng hình im lặng, cao lớn con ngựa xám, lấp lóa dưới những bóng râm từ tán sồi, gần đến trêu ngươi nhưng bao giờ cùng nằm ngoài tầm với.

      Bao nhiêu mùa trôi qua. bao nhiêu đợt tuyết đến và , hoa nở rộ rồi khô héo dưới ánh mặt trời chói chang của mùa hè, trong khi Mariana và Richard chờ đợi, bất lực khi bị niêm phong giữa giao lộ thời gian… chờ đợi khoảnh khắc tâm hồn họ lại được giao hòa, ngất ngây trong men tình ái của nhân gian.

      Và giờ đây khoảnh khắc ấy đến, tôi chẳng thể tìm ra được cảm giác khoan khoái nào, cũng chuyển dịch, chỉ là cảm giác thất vọng đến thẫn thờ và mệt mỏi vì những nỗ lực chẳng đến đâu. Quay khỏi cửa sổ, tôi hướng những bước chân rã rời lên gác và ngã lên giường la liệt quần áo. Nơi đây, trong căn phòng yên tĩnh nhập nhoạng tối, cuối cùng giấc ngủ cũng đến với tôi - giấc ngủ mịt mờ, thăm thẳm, thăm thẳm như miệng vực hút sâu và trơ trọi mộng mị. Thời của những giấc mơ qua rồi.

                  CHƯƠNG 34


      Thời tiết vẫn rất đẹp vào ngày hôm sau, tôi đến Luân Đôn để dùng bữa trưa. Đó là chuyến bốc đồng và thừa thãi, cuộc gặp gỡ được sắp xếp chóng vánh với biên tập để thảo luận về rắc rối tưởng tượng với cuốn sách. Nếu có lòng tin vào bản thân, rất có thể tôi thừa nhận mình chỉ lảng tránh ngôi nhà, như cố gắng trẻ con nào đó để trì hoãn những điều sao ngăn chặn. Nếu tôi xa nhà và có những hồi ức về cuộc đời của Mariana, chẳng có bi kịch nào hết. Hoặc đấy là theo lập luận của tôi. Nhưng nếu ở Đàn Cừu Xám và còn ký ức sống động nào xảy đến nữa, tôi dám chắc mình có thể chịu đựng nổi.

      Tôi phải chịu đựng nỗi mất mát Richard và cảm giác hoàn toàn khác biệt khi mất Rachel; dường như công bằng với tôi khi để mất cuộc sống ở nơi tôi từng thân thuộc. Nhưng rồi tôi cũng biết mình mất nó. Quả thực, nếu tin tưởng bà Hutherson, tôi phải mất nó. Tôi được sinh ra vì định mệnh này; thứ định mệnh kêu gọi tôi về nhà, vượt qua bao năm, đến Exbury, đến Đàn Cừu Xám, và gặp Geoff…

      Chính linh hồn nhìn thấy những thứ nội hàm thực , Richard hứa với tôi như vậy và tôi tìm kiếm lời giải trong lời hứa đó. Đảm bảo, đến đúng lúc, nỗi đau sắc bén trong tôi phai nhòa. Đến đúng lúc, tôi còn bận tâm quá nhiều đến chuyện Geoff còn lưu giữ ký ức, giống như tôi. Tôi tìm thấy hạnh phúc trong thực tại, vui vẻ mà đón nhận rằng mình tìm thấy hai lần trong những kiếp người tách biệt và để mọi thứ ngủ yên.

      Sau cùng, thực phần của mình trong thỏa thuận. trở lại với tôi, tìm thấy tôi và tôi nhận ra . đâu có hứa gì thêm nữa.

      thoải mái khi đến Luân Đôn, giữa những cửa hàng kinh doanh sầm uất, để ngồi với biên tập của tôi trong nhà hàng hào nhoáng đắt đỏ và dõi theo hàng người kéo qua cửa sổ, vai kề vai với sống động và muôn màu muôn vẻ. Tôi thể sống ở Luân Đôn thêm được nữa. Nó còn là phần trong tôi, hay tôi cũng còn là phần của nó, nhưng đến đây vài giờ mang lại trật tự cho cuộc sống của tôi và tiếp thêm cho tôi nguồn năng lượng mới đầy sức sống.

      Khi lái xe lao qua cây cầu chuyến trở về, tôi lại cảm thấy được sống và gần như yên bình. Ngồi nhà lên đầy kiêu ngạo từ những cánh đồng để chào đón tôi, vững chắc và hề đổi thay dưới bầu trời tháng Chín bát ngát. Tôi lái xe dọc lối , vượt qua rặng cây rụng lá lên kính xe và đỗ chiếc xe vào bên trong chuồng ngựa cũ.

      Có người đợi tôi. Vivien gọi to tên tôi và vẫy tay, đôi chân đong đưa khi ngồi bức tường của chuồng bồ câu. Bầu khí ban chiều khô ráo và lành lạnh, ấy mặc chiếc áo chui màu đỏ tươi với quần jean, mái tóc vàng cuộn lại thành mớ hỗn độn.

      “Bọn tôi tự ý pha cà phê”, ấy giải thích với nụ cười chào đón. “Tôi nghĩ thấy phiền lòng. Cửa nhà bếp để ngỏ.”

      Bên cạnh tôi, Iain ngừng làm việc và dựa vào cái cào, bàn tay đeo găng gạt mái tóc màu nâu đỏ khỏi trán. “Tôi định làm bánh sandwich”, hiền hậu , “nhưng ấy cho tôi làm”.

      “Chẳng ngạc nhiên tí nào”, Vivien khô khốc. “Em thấy làm bánh sandwich rồi. nghĩ chẳng có ai ăn bằng.”

      quay sang nhìn ấy cái. “ làm việc hơi bị nặng nhọc đấy, cưng ạ. cần được bồi bổ.” Quả thực công việc của đều là việc nặng. Khu vườn được xới tung nằm dưới chân, những bông hoa thẫm nâu héo úa ném thành chồng vạt cỏ lưa thưa. Thứ duy nhất được để lại là nhánh hồng leo đơn độc, nó chết và bện mình bám quanh tảng đá đổ nát, chỉ còn mỗi phần thân và những chiếc gai còn lưu lại. Đây từng là khu vườn đáng vào mùa hè vừa rồi. Tôi hướng mắt tránh khỏi nó và mỉm cười với Vivien.

      “Tôi nghĩ tự pha cho mình tách cà phê”, tôi . “Có ai muốn uống thêm ?”

      “Hỏi vớ vẩn.” Iain nhe răng ra cười và đưa cho tôi chiếc tách của mình. Vivien theo tôi vào nhà, nhưng khi tôi định rửa cả tách cho ấy, ấy lắc đầu.

      “Tôi thể ở lại lâu”, ấy xin lỗi. “Tối nay tôi phải làm việc. Nhưng tôi có câu hỏi nếu có thời gian.”

      Tôi tò mò đặt ấm nước lên bếp. “Được mà.”

      “Tôi muốn là người đầu tiên được biết”, ấy bắt đầu, ngượng ngịu vặn ngón tay. “Ừm, cũng hẳn là người đầu tiên… Đương nhiên Iain cũng biết, cả dì Freda nhà tôi nữa, nhưng có thêm ai khác.”

      ấy hít hơi sâu, mỉm cười và tiếp tục. “Tôi sắp kết hôn.”

      “Vivien!” Tôi gần như đánh rơi tách cà phê, rồi vui mừng thốt lên. “ tuyệt vời!”

      “Và tôi muốn trở thành phù dâu cho tôi.”

      “Đương nhiên rồi”, tôi đáp ngay lập tức. “Tôi thích lắm. Tôi nghĩ Geoff trở thành phù rể.”

      hơi nhăn trán. “Vì sao lại là Geoff?”

      “Ừm”, tôi ấp úng, “Tôi chỉ nghĩ… với việc ấy và Iain thân thiết như vậy, tôi nghĩ điều đó cũng là tự nhiên…”

      Nét mặt Vivien giãn ra, nhưng vẫn gửi cho tôi ánh nhìn kỳ quặc trước khi trả lời. “Tôi cưới Iain, Julia ạ. hiểu sao lại hiểu nhầm như vậy. Người tôi sắp cưới là Tom kìa.”

      “Tom?”

      trai đấy.” ấy gật đầu. “ ấy hỏi cưới tôi ngày hôm qua. Tôi nghĩ ấy tự mình với , nhưng ấy bảo được khỏe.”

      “Tôi bị đau đầu”, tôi lơ đãng . Giờ cũng bắt đầu đau đây. “ sắp cưới Tom á?” Tôi hỏi lại, sao tin nổi.

      “Phải.” Nụ cười xấu hổ của Vivien giờ biến thành biểu cảm đau đớn và bối rối. “Chúng tôi tưởng vui mừng.”

      “Có chứ.” Tôi ép mình nở nụ cười. “Tôi vui lắm, đấy. Tôi chỉ bị bất ngờ, thế thôi.”

      ấy thả lỏng người. “Là do chúng tôi ém nhẹm tất cả mọi chuyện, đúng ? Tôi cũng chắc vì sao nữa. Tôi nghĩ khá là vui vẻ khi lén hẹn hò mà ai hay biết. Phần lớn thời gian còn lại chúng tôi đều phải tỏ ra nghiêm túc.”

      “Ừ, mấy người hùa vào đánh lừa tôi”, tôi thành . “ thể tin nổi mẹ tôi cũng gì với tôi. Bà giỏi giữ bí mật khủng khiếp.”

      “Bác ấy chưa biết đâu”, Vivien ngập ngừng . “Tôi vẫn chưa gặp mặt cha mẹ .”

      Tom hẳn đến mất trí rồi, tôi kinh ngạc nghĩ, khi cầu hôn người ta mà dẫn người ta về ra mắt gia đình trước, có vẻ có vài phần trong mà tôi vẫn chưa hoàn toàn hiểu , trong suốt những năm thân thiết của hai em. Vivien cắn môi nhìn tôi.

      có nghĩ họ thích tôi ?” ấy hỏi.

      “Bố mẹ tôi á?” Tôi mỉm cười trước ý nghĩ ấy. “Họ hài lòng ngất ngây ấy chứ. Bố mẹ tôi luôn miệng rầy rà Tom phải kết hôn kể từ khi ấy tốt nghiệp trường Oxford và giống tính cách cha mẹ tôi lắm. Tôi nghĩ họ thích ”, tôi thêm vào. “Cha mẹ tôi hơi kỳ quái chút, nhưng rất đáng .”

      “Giống Tom.”

      Tôi cười toe toét. “ kỳ quái đến mức ấy đâu.”

      khó chịu đấy chứ? Ý tôi là về chuyện hai chúng tôi cưới nhau ấy.”

      “Đương nhiên là rồi. Sao tôi lại phải khó chịu cơ chứ?” Vì sao, quả là vậy, tôi tự hỏi bản thân, ánh mắt tôi lang thang ra ngoài cửa sổ về phía người đàn ông lúi húi làm việc trong khu vườn cạnh bức tường đổ vỡ của chuồng chim bồ câu. Vì sao tôi lại nghĩ rằng định mệnh hoàn hảo? Sau cùng, Rachel và Evan ra cùng nhau, nhau và có lẽ già bên nhau. Có lẽ lần này số phận rẽ riêng những hướng khác dành cho họ.

      Richard và tôi, từng chia cách, rồi được đưa đến với nhau. Có lẽ Rachel cùng Evan, ở kiếp này, phải chia xa…

      Ấm nước rít lên lò và tôi giật mình quay khỏi cửa sổ, vươn tay tắt bếp và rót đầy tách cà phê. Vivien vẫn lẳng lặng quan sát tôi, lại khoác lên mình ánh nhìn lúng túng đầy lo lắng.

      “Ôi”, ấy đột nhiên . “Tôi tí quên. Geoff gọi cho đấy.”

      Tôi ngẩng đầu lên. “Ở đây ư?”

      “Trong lúc tôi pha cà phê.” ấy gật đầu.

      “Khoảng giờ trước. Kết nối chập chờn lắm, tôi hầu như thể nghe thấy ấy gì, nhưng tôi hứa nhắn lại với .”

      ấy vẫn ở Pháp sao?”

      “Tôi nghĩ vậy. Tôi nghĩ ấy đâu đó ở khu Pyrenees. Dù sao ấy cũng bảo gọi lại cho tối nay.”

      Tôi trầm ngâm khuấy cà phê. “ có bảo ấy rằng mình sắp kết hôn ?”

      .” ấy bật cười. “Hẳn nó cũng lướt qua tâm trí tôi. Nhưng ấy cao hứng phải, nếu tôi để mặc ấy thao thao bất tuyệt. ai chen lời được với Geoff, khi ấy bắt đầu.”

      Tôi mỉm cười. “Tôi cũng nghiệm ra được điều đó. ấy có bảo khi nào gọi lại ?”

      . Chỉ là tôi kéo đến quán tối nay, cho đến khi ấy gọi cho .” ấy kiểm tra đồng hồ và nhăn mặt. “Chúa ơi, tôi phải đây. Ned lột da tôi mất. Nghe này, tôi rất xin lỗi vì tự nhiên lại quăng vào đầu tin tức này…”

      “Tôi run lên đây này”, tôi kiên định . “ đấy.”

      “Và ủng hộ tôi chứ? Tôi hứa bắt mặc đám váy ghê rợn nào đâu, hay bất cứ thứ gì.”

      “Tôi háo hức lắm”, tôi và đóng dấu lời hứa với cái ôm. “Tôi hy vọng trai tôi trân trọng vận may của ấy.”

      Vivien mỉm cười và lắc đầu. “Tôi mới là người may mắn”, ấy với tôi. “Và hết, tôi em . Tôi luôn muốn có em .”

      chiếc bóng lướt qua khung cửa, trong giây lát tôi tưởng tượng là Rachel trước mặt mình, chứ phải Vivien. Rachel, nụ cười dịu dàng và đôi mắt tươi vui, mái tóc vàng lúc nào cũng rối tung bờ vai. Nhưng khi tôi chớp mắt, ấy biến mất.

      “Sau đó ghé quán Sư Tử Đỏ chứ?” Vivien ngừng ở khung cửa và quay người lại. “Sau khi Geoff gọi điện thoại ấy? Tôi đãi chai rượu Bordeaux hảo hạng nhất của mình, để chúc mừng dịp này. Tôi chắc chắn những người đàn ông cũng muốn chúc mừng.”

      Tôi hứa cố có mặt, ấy vui vẻ ra , hét to lời tạm biệt với Iain lúc hướng về phía cánh đồng vào làng. Có lẽ vì đồng cảm với chàng Scotland tự kỷ, tôi xếp đĩa bánh sandwich cùng rau trộn, bê hai tách cà phê trong tay còn lại, tôi ra chỗ chuồng chim bồ câu, chậm rãi băng qua bãi cỏ để làm tràn thứ gì.

      ngừng công việc khi thấy tôi đến, đứng thẳng lưng dậy và vươn vai. kéo đôi găng tay và đặt chúng ngay ngắn lên bức tường thô ráp bên cạnh, rồi vươn tay đón lấy chiếc đĩa cùng tách cà phê từ tay tôi.

      thiên thần”, vừa cảm ơn vừa ăn nhồm nhoàm. “Vậy là ấy kể với về đám cưới rồi à?”

      Tôi gật đầu. “Vâng.”

      ấy có khẩu vị tốt đấy. Tôi rất quý trai .” Tôi liếc nhìn , tìm kiếm vài dấu hiệu cảm xúc dưới bề mặt điềm tĩnh ấy. “Dù vậy tôi nghĩ thấy nhớ ấy, khi ấy .”

      nhún vai. “Hampshire cũng cách đây quá xa, tôi nghĩ chúng ta thấy họ thường xuyên.” đặt chiếc đĩa lên tường. “ ấy hy vọng thấy hứng khởi.”

      rút ra gói thuốc lá nhăn nhúm từ túi áo sơ mi, lấy ra điếu và châm lửa. Phía ánh lửa thoáng bùng lên của que diêm, đôi mắt xám của hoài nghi lướt qua tôi. “ có phiền nếu kể với tôi vì sao trông như thể vừa mới mất bạn thân nhất ?”

      “Tôi biết nữa.” Tôi thở dài, dựa lưng vào bức tường, nhìn chằm chằm vào chuỗi những ngọn đồi phía xa. Mặt trời tàn dần về phía tây, để lại vầng hào quang bừng sáng của những sắc màu hấp hối trải khắp bãi cỏ dập dờn, ngả mình thấp bên dưới ngọn gió. Tôi nhìn xuống, nhìn khu vườn bị phá hủy. “Tôi thực cũng biết nữa”, tôi lặp lại. “Mấy ngày này khốn khổ với tôi, nào mưa, nào tất cả mọi thứ đều héo hon, và…”, giọng tôi dần. Tôi biết làm sao để giải thích đây. “Nơi đây từng là khu vườn tuyệt đẹp”, tôi .

      có vẻ thấu hiểu. “Rồi lại đẹp thôi”, . “Vào năm sau. Đấy là điều tuyệt diệu về những khu vườn, chúng luôn đâm chồi trở lại."

      “Tôi cũng nghĩ thế.” Tôi lại thở dài. “Nhưng tôi vẫn ước sao chúng chết.”

      thoáng im lặng, trầm ngâm nhìn chằm chằm xuống bàn chân, rồi đá vào cục đất tơi xốp, dùng mũi ủng lật ngược nó lại, để lộ ra những chùm rễ trắng bên dưới.

      xem này, nó vẫn còn ở đây”, chỉ ra. “Chùm củ và rễ cây, chỉ đợi để phát triển. phải học cách nhìn chúng chỉ bằng đôi mắt của mình, Julia ạ.” rít hơi thuốc dài và chậm rãi thốt ra. “Thay vào đó hãy cố gắng nhìn bằng tâm hồn. Tâm hồn trông thấy những điều nội tại ở bên trong.” Trong phút dài, có gì chuyển động. Rồi ngẩng đầu và đôi mắt đắm chìm trong mắt tôi, vượt qua tĩnh mịch của khu vườn chết. Vượt qua hàng thế kỷ. Đằng sau tôi, trong ngôi nhà, điện thoại bắt đầu đổ chuông, nhưng tôi chạy nhấc máy. Tôi tiếp tục đứng đó nhìn chằm chằm trong câm lặng, trái tim như nhảy lên tận cổ họng.

      “Em thể nhìn thấy sao?” dịu giọng hỏi tôi. “Chúa ơi, cứ tưởng ràng lắm chứ. Freda hung dữ hăm dọa , hay hai lần gì đấy, để bắt ngậm miệng.”

      Giọng của chính tôi khó khăn thoát ra. “Bác ấy biết sao?”

      “Ừ. Bà ấy biết ngay khoảnh khắc đầu tiên Geoff đưa về nhà từ Cambrige. Cái mùa hè đó chẳng khác gì địa ngục với . nghĩ mình hẳn điên rồi… Ừm”, cười yếu ớt rồi phả khói thuốc, “em biết cảm giác đó ra sao mà”.

      “Vâng.”

      Hình như chúng tôi bàn luận về thời tiết. chạm vào tôi - trông vẫn hệt như Iain xưa cũ, tựa người vào bức tường chuồng bồ câu, mái tóc chuyển sang ánh đồng dưới ánh mặt trời dần lặn chiếu góc bướng bỉnh lên cằm. thong thả rút điếu thuốc khỏi miệng. “Sau đó, đến Paris, làm việc cho Morland. tò mò muốn biết Richard làm gì ở Paris, trong những năm tha hương của ấy. có vài chuyến phiêu lưu nho , ở đó, nhưng tất cả những gì cảm nhận là nỗi đơn, và đương nhiên, ở đó có em.”

      “Thế nên quay về.” Tôi gần như thầm những lời đó.

      “Ừ. mua ngôi nhà, chuyển vào đó sống và đợi em xuất . biết em đến.”

      liếc sang tôi, chạm vào thoáng, rồi hướng đến chỗ cây sồi đứng trong bóng tối thung lũng. Chiếc điện thoại, bị quên , reo lên hồi chuông cuối cùng rồi khẽ khàng nhòe vào trong im lặng. Tôi hầu như chú ý đến nó.

      “Sao gì?” Tôi hỏi.

      rất muốn.” Lần này đôi mắt xám nhìn đâu nữa. “Hãy tin , rất muốn. Mùa hè này cứ như từ cõi chết trở về. Nhưng Freda rằng em ổn, đến đúng lúc, nếu như im lặng chờ đợi.”

      “Iain à...”

      chung”, đều giọng tiếp tục, “ người đàn ông kiên nhẫn. Nhưng nghĩ mình đợi đủ lâu rồi”. ném điếu thuốc và thận trọng tiến về phía tôi. “ đến lúc chúng ta ngừng chờ đợi và bắt đầu sống.”

      Chất giọng, dáng đứng, từng thuộc về Richard, nhưng Iain là người tiến về phía tôi, Iain là người đứng trước mặt tôi với bờ vai rộng che hết ánh mặt trời. Làm sao tôi có thể mù quáng đến thế, tôi tự hỏi, mà nhận ra điều này từ lâu? Tất cả những gì tôi muốn, tất cả những gì tôi từng có hay từng mong mỏi, đều nằm hết ở đây, trong đôi mắt xám điềm tĩnh này.

      Mất phút dài đau đớn, chỉ đứng đó nhìn xuống tôi, im lặng và nghiêm túc. Và trong đôi mắt tôi, nhìn thấy câu trả lời, cuối cùng mỉm cười và đón lấy gương mặt tôi trong tay , tinh tế vuốt gò má tôi.

      “Đây là những ngày tươi đẹp của em, Julia Beckett ạ”, dịu dàng hứa. Và khi hạ thấp đầu để hôn tôi, toán chim sáo đập cành bay lên từ thung lũng hóa thành đám mây chao nghiêng tuyệt đẹp, xoay tròn lần nữa bầu trời đỏ rực như máu rồi biến mất.

      Vòng tuần hoàn khép lại.

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :