1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Muội Muội Tình Phụ - Đường Quyên [Hoàn]

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Dương Qúy Phi

      Dương Qúy Phi Well-Known Member

      Bài viết:
      193
      Được thích:
      520
      Chương 10:

      Edit: Linh Nhi.

      Beta: Vịt

      tháng sau. Tại Mĩ

      “Làm phiền A Lạc.”

      Ngày cử hành hôn lễ, trong phòng nghỉ của dâu,mẹ Đường thỏa mãn thở dài, đột nhiên ra câu này. Đường Lạc vừa bị đấm vừa bị xoa bất đắc dĩ phục tùng ra ngoài, chờ thời điểm cùng dâu tiến vào lễ đường, Tâm Hân hiểu quay đầu nhìn phía Đường mẫu, chờ bà tiếp.

      “Con biết ? Ba của A Lạc và mẹ...... Chúng ta cũng là em.”

      Mẹ Đường mâu quang trở nên sâu thẳm, suy nghĩ phiêu diêu quay về dĩ vãng. Nghe đến chuyện này, Tâm Hân khiếp sợ ngây dại. Đường Lạc chưa từng qua chuyện này với .

      “Vì thân phận như vậy, nên cuộc sống của A Lạc ở Đường gia trước đây rất vất vả, bởi vì bà nội nó ── vẫn thể tha thứ cho mẹ cùng A Dục, năm năm vừa rồi A Lạc vẫn cố gắng lấp đầy phần tiếc nuối này, mẹ nghĩ, hầu như phần lớn là vì con!”

      Mẹ Đường rưng rưng nước mắt, bà cúi thấp mặt, nhớ lại chuyện cũ thêm gì nữa. Bà nội ở trong miệng mẹ nuôi chính là đại gia trưởng Đường gia,còn A Dục là người chồng mà bà bằng cả trái tim.


      Mẹ Đường bắt đầu ra…, từng chuỗi kiện xảy ra mấy ngày gần đây giống như thước phim quay chậm xẹt qua đầu , bao gồm cả việc Đường Lạc bức bách rời khỏi Đường gia, mang Điềm Điềm , bắt buộc quay về Mĩ kết hôn với ── nhưng mà khi đó chỉ có thể hận , cũng hiểu được tại sao lại muốn làm như vậy...... nguyên lai là vì Điềm Điềm, vì hai người, bỏ ra suốt năm năm trời cố gắng! Mà năm năm đó, trong lòng chỉ ôm ấp oán hận với , trách cứ vứt bỏ mình.

      “Chuẩn bị xong chưa?”

      Cửa bị đẩy ra, chú rể thần thái sáng láng vừa tiến vào ôm lấy người phụ nữ của mình mà nhiệt tình hôn.

      “Xong cả rồi, chỉ chờ con tới đón Tâm Hân.”

      Đường mẫu cảm xúc hồi phục, gương mặt phúc hậu tràn ngập tươi cười. dâu mới bộ dáng điềm điềm mật mật, ở đáy mắt bà Đường vô cùng cao hứng. Dù sao hôm nay là hôn lễ của con trai, mặc kệ từ trước khoái hoạt hay thống khổ đều là quá khứ, nên để chuyện đó ảnh hưởng đến tại và tương lai làm gì.

      Có mẹ Đường ở trong này, Tâm Hân e lệ nhàng đáp lại nụ hôn của . chủ động hưởng ứng làm cho Đường Lạc ngây dại, lặng nhìn lát, thẳng đến khi thấy trong mắt ánh lên biểu tình thẹn thùng, mới đột nhiên lấy lại tinh thần, lộ ra vẻ mặt bất ngờ mừng như điên ── hơn nữa lập tức ôm lấy , lửa nóng hôn môi...... thiên ngôn vạn ngữ toàn bộ đều hóa thành nụ hôn cuồng nhiệt.

      Đường Lạc biết Tâm Hân vì cái gì lại đột nhiên tiếp nhận , nhưng tại cũng muốn truy cứu, dù sao bọn họ còn rất nhiều thời gian! Tâm Hân mềm mại xương phối hợp, hoàn toàn có cự tuyệt, mặc cho chú rể muốn ngừng mà được làm loạn vừa mới mặc lên mình bộ trang phục dâu...... Mẹ Đường thức thời ra, vui sướng thay hai người, nhàng đóng cửa phòng lại.

      TOÀN VĂN HOÀN

    2. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :