Nô Thê Muốn Xoay Người - Miêu Nhãn Hoàng Đậu (c71)

Thảo luận trong 'Thùng Rác'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. lyly

      lyly Well-Known Member

      Bài viết:
      765
      Được thích:
      866
      ô hô hô..đợi mãi cũng có hot rồi.thanks b nhé.
      CatCora thích bài này.

    2. Tran Lan PHuong

      Tran Lan PHuong New Member

      Bài viết:
      6
      Được thích:
      4
      Ho,lau oi mình ko theo dõi truyện này, y định là để có nhiu nhiu chương đọc lun 1 thể cho ghiền, nhưng h mình đọc lại, mình thiệt bấn loạn vs cái mớ tên nhân vật hix, thiệt phục bạn edit o khoản mí cái tên, mình đọc mà muốn liếu lưởi lun
      CatCoraChris thích bài này.

    3. Ledoan2099

      Ledoan2099 Active Member

      Bài viết:
      113
      Được thích:
      37
      Huuu đến bao giờ nữ chính mới hết khổ đây
      CatCora thích bài này.

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      AA!! Ngóng hót nhé, mà ko biết có thịt ko chứ :cool:. Ko biết chị khi nào mới hết khổ :rolleyes:
      CatCora thích bài này.

    5. CatCora

      CatCora Well-Known Member

      Bài viết:
      65
      Được thích:
      705
      Chương 072. Tiến vào phòng nghị
      Thấy nàng tới, thị vệ đứng ở trước phòng nghị lập tức đẩy ra chiếc cửa hoa lệ cực nặng phía sau. Nhất thời, luồng khí ấm bao khắp toàn thân nàng, xua tan ít khí lạnh người.

      Bước vào chỗ tối, nàng đưa mắt cẩn thận tò mò nhìn xung quanh, thứ chiếm được ánh nhìn phải con người, mà là hoa lệ mãnh liệt cùng uy nghiêm huyền bí. Hình ảnh di chỉ đổ nát trước đây sụp đổ trước đây sống lại, tạo nên dấu ấn hoàn toàn mới.

      Những cây cột trụ vuông màu đỏ cực kỳ đặc sắc, nền nhà được lát bởi những khối đá màu xanh, trần nhà phủ kín những hoa văn đầy màu sắc, vách tường bốn phía cũng ngập tràn những hình màu. Nội dung của những hình này chủ yếu đề cập đến Phật, Độ Mẫu, Kim Cương, người động, các loại động thực vật, chủ đề về biện kinh, lễ mừng, nhạc cổ, ca múa. Những đường cong sinh động lưu loát mà kém phần tinh tế; bố cục biến hóa đầy ngẫu hứng, hợp tan đan xen; bố trí đầy màu sắc, đẹp tả xiết, lấy màu đỏ là chủ đạo, thêm vào đó là những màu sắc đối lập như màu xanh dương, xanh lá cây. Mỗi bức hình đều thể sáng tạo, trở thành vật trang trí lộng lẫy trong bầu khí quỷ dị thần bí này.

      Những bức bích họa sống tiên diễm này so với những bức tranh phai tàn ở di chỉ đại càng thêm phản ánh ràng nền tảng văn hóa độc đáo được dung hòa từ Ấn Độ, Kashmir, Nepal, Islam. Các họa sĩ vĩ đại lưu lại tên tuổi này thể được trình độ của mình đối với nghệ thuật tạo hình và tinh luyện, vận dụng những sức thái đối lập cùng hài hòa sáng tối, tốt đến mức mà người đại cũng thể tin được, rồi lại thể bị thuyết phục bởi những bằng chứng sống này.

      Phòng nghị rộng mấy trăm thước, hai sườn được đặt rất nhiều bàn thấp, bàn được đặt đầy rượu cùng thức ăn, trước bàn rất nhiều người ngồi. Bọn họ người uống rượu, người thử món ăn, người lại thích thú thưởng thức ca múa. Dựa trang phục họ mặc, đa số đều là quan viên quý tộc, nhưng hình thức trang phục lại khác xa với người Cổ Cách. Nhìn xơ qua có Ba Tư, Ấn Độ, Ladakh, Nepal, còn có Ü-Tsang . . . . ., có thể chút khoa trương mà hình ảnh trước mặt chính là bức tranh miêu tả họp mặt của các quốc gia Nam Á sống động nhất.

      Đầu thế kỷ 17, thầy tu Adam Bolswert người Bồ Đào Nha tới Vương quốc Cổ Cách từng ghi lại rằng: "Cổ Cách là trung tâm giao thương của các nước xung quanh, các đoàn vận chuyển nguyên liệu lụa, gốm sứ, trà, gạo, quả sung, nho, đường. . . . . . từ nhà Hán, Bruzha tới Sri Baja Bay (tên cổ của thủ đô Malaysia) đều phải thông qua nơi này. Đồng thời, các thợ thủ công Nam Á cũng ngừng tới Cổ Cách, đưa văn minh của cải vào tay Cổ Cách. Mà lông dê, muối ăn, phèn chua. . . . . . những đặc sản của Cổ Cách cũng được vận chuyển tới Nam Á." Trong khoảnh khác, nàng như sinh ra ảo giác hai thế giới được dung hòa làm .

      Trong đại sảnh, mười hai người đàn ông mặc áo đỏ sẫm, bên ngoài phủ áo khoác dày sặc sỡ tách ra theo trình tự hình quạt, mỗi người đều ôm cái trống tròn bằng da dê, gõ lên những tiếng trống nhịp nhàng, tay kia . Ở giữa là hai mươi mấy trẻ nhảy múa, thân mặc những chiếc áo khoác diễm lệ, đầu họ đội mũ khảm đầy trân châu cùng vàng bạc, người đeo vòng cổ san hô, cổ tay là những chiếc vòng vàng bạc khảm đầy ngọc quý. Những chiếc áo choàng bên ngoài thể đầy đủ sắc màu nơi nóc nhà cao nguyên này, màu hồng sậm cùng da cam được phối hợp với nhao cùng những trang sức quý giá tạo nên hương vị đặc biệt mạnh mẽ. Mà mỗi màu sắc trang phục người vũ nữ đều giống với hoa văn áo choàng của họ, hình thành chỉnh thể lạ mắt nhưng lại hài hòa tới mức đáng ngạc nhiên.

      Trong tiếng nhạc huyền diệu, đám vũ nữ đưa tay múa rất nhịp nhàng, khi gấp lại đưa về phía trước, khi tiến tiến lui lui, tựa như những con đường uốn lượn bên trong Vương cung, chẳng những đem lại cảm giác bền vững kiên cố, lại còn mang đầy tinh thần đoàn kết, hơn nữa bên trong còn giấu cao quý nhàng nơi Vương cung, đoan trang thanh lịch, xinh đẹp duyên dáng lại đầy sôi nổi. Nó cũng giống như bức tranh bên ngoài làm cho người ta ngạc nhiên thôi.

      Đây chính là điệu múa "Huyền" được sáng tác vào thời đại Cổ Cách, điệu múa này cần nhạc cụ, chỉ cần dùng tiếng trống cùng thanh ma sát cạnh trống, hơn nữa những trang sức phụ tùng người vũ nữ va chạm lẫn nhau cũng tạo ra những thanh êm tai, vô cùng có tiết tấu.

      Tương truyền, điệu múa "Huyền" là do nghệ sĩ múa sau thời gian liên tục nghiên cứu ngẫu nhiên tìm ra, nó dựa kết cấu của tòa thành Cổ Cách, có thể đó là tác phẩm xuất sắc để đời của người nghệ sĩ này. Trước tiên nó được tiến hành diễn thử trong cung và được các đại thần nhất trí thừa nhận, Cổ Cách Vương liền chọn nó trở thành điệu múa cung đình, để các vương công quý tộc thưởng thức. Mà trong các hoạt động chúc mừng, Cổ Cách Vương cũng mời bằng hữu, phú thương ở các quốc gia khác đến thưởng thức, và nhận được rất nhiều lời khen ngợi.

      đại, điệu múa "Huyền" tuy rằng còn giống như nguyên bản mấy trăm năm trước, những vẫn rực rỡ đến lóa mắt thua kém gì điệu múa gốc, có thể là phát triển trường tồn, độc đáo đầy mị lực. Ở trong các trận đấu, chỉ tiết mục này của người A Lý cũng đủ áp đảo các tiết mục khác, giành được giải thưởng lớn. Mà nàng, cũng có vinh hạnh được xem qua.

      Nhưng mà giờ, nếu so sánh giữa hai bên, điệu múa "Huyền" cổ đại bất luận là trang phục hay động tác, tiếng trống hay vũ đạo cũng đều tăng thêm phần thu hút đầy thần bí rung động lòng người.

      Thẳng cho tới khi bị vật gì đó dùng sức lôi kéo, La Chu mới giận dỗi cúi đầu xuống nhìn gặp ngay Ngân Nghê đứng sát ngay cửa gác.

      Ngân Nghê đưa ra chiếc lưỡi hồng, mắt tam giác ngược màu lam có vài phần thúc giục cùng lo lắng, nhìn nàng, rồi lại quay đầu nhìn về phía sau.

      Nàng nhìn thuận theo tầm mắt của Ngân Nghê thấy cầm thú Vương.

      Cầm thú Vương ngồi ngay ngắn ở chính vị đại sảnh lớn, người vẫn là những phục sức xa hoa y như cũ. ngồi dựa lưng chiếc giường hẹp lớn, giường được khảm đầy những viên ngọc quý báu, tạo thành bức tranh Cát Tường. giường được trải tấm da hổ lộng lẫy, còn được đặt thêm mấy cái đệm dầy êm ái. Trước giường có chiếc bàn dài hơn những chiếc bàn khác, bên cạnh còn có hai thị nữ xinh đẹp quỳ, trước bàn là hai con báo tuyết tao nhã nằm, gặm nhấm những miếng thịt xương ngon lành. Sau chiếc giường cũng là loạt thị nữ xinh đẹp, giống như là tấm bình phong bằng cơ thể con người, tuyệt đẹp lại đầy màu sắc. Xung quanh chiếc giường là hơn mười con chó ngao khỏe mạnh, màu sắc khác nhau, lộ ra vẻ hung tợn trắng trợn, nhưng lại càng giúp nổi bật hơn, phú quý tả nổi.

      Vách tường đằng sau giường của Vương là bức tranh sinh tử luân hồi lớn, màu sắc tươi sáng, hình ảnh trong rất sống động, nền bức luân hồi là mảnh xanh lam, phảng phất giống như thâm thúy của vũ trụ, tay Hành Mẫu cầm hoa Mạn Liên tứ giác xoay tròn, đoan trang quyến rũ lại có chút lạnh nhạt từ bi, nó cùng với hình ảnh Diêm Vương miệng ngậm tay cầm vòng luân hồi trong tay hình thành hai lực lượng đối lập.

      Chính uy nghiêm thần bí đến dọa người chứa trong bức bích họa cộng với vị cầm thú Vương ngồi ngay ngắn giường kia tạo thành sứ sức mạnh làm cho kẻ khác vừa thấy liền kính sợ thôi, bất giác muốn quỳ xuống thần phục.

      Cầm thú Vương cầm lên chiếc cốc bạc, hơi hơi mỉm cười, giống như thưởng thức điệu múa "Huyền" cùng với các sứ khách, nhưng tầm mắt nguy hiểm lạnh lẽo của lại phóng về phía nàng.

      Tia lạnh này lập tức kéo La Chu bay bổng theo ngôi sao chổi nghệ thuật trở về tại. Sau khi thanh tỉnh, nàng hận thể cho mình hai phát tát. Cái lúc khỉ gió nào rồi mà còn có tâm tình thưởng thích nghệ thuật, tán thưởng điệu múa "Huyền", xúc động với lịch sử. Thứ nhất nàng . . . . . .. . . . . .phải nhà nghệ thuật, thứ hai phải nhà lịch sử, thứ ba phải nhà khảo cổ, miễn cưỡng cũng có thể coi là người có chút ít tri thức lịch sử, có điều, so với những là người say mê những di chỉ cổ, nàng chỉ là người thích phiêu lưu thám hiểm mà thôi. Chọc giận cầm thú Vương là chuyện , cẩn thận mất đầu mới là chuyện lớn.

      Nàng nhanh chóng khom người cúi đầu, hạ tồn tại của mình xuống thấp nhất, dùng tư thế hèn mọn nhất theo Ngân Nghê tới bên cạnh cầm thú Vương. Thân hình mảnh khảnh quá mức bé so với hội trường náo nhiệt rộng lớn này, gần như có ai chú ý tới di chuyển của nàng. tới gần khu vực giường của cầm thú Vương, những ngao khuyển nằm dày kín xung quanh liền tự động nhường cho nàng chỗ. Nàng học theo bộ dáng của hai thị nữ bên cạnh bàn, cúi đầu khiêm tốn quỳ xuống.
      B.Cat, tiểu ngư nhi, tieusacnu7 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :