Nô Thê Muốn Xoay Người - Miêu Nhãn Hoàng Đậu (c71)

Thảo luận trong 'Thùng Rác'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. VampireAlissa

      VampireAlissa Active Member

      Bài viết:
      104
      Được thích:
      114
      Thú vui nuôi pet của Vương là tao nhã :014:
      CatCorajanenguyen thích bài này.

    2. Mi mũm mĩm

      Mi mũm mĩm Active Member

      Bài viết:
      183
      Được thích:
      196
      Ngày nào cũng vào hóng mà chưa có chương mới. Thích truyện này lắm ý .Cốt truyện hay, mới lạ và hấp dẫn.Càng đọc càng ghiền là seo??? :yoyo14::yoyo14:
      CatCora thích bài này.

    3. hiêu hiền hòa

      hiêu hiền hòa Active Member

      Bài viết:
      100
      Được thích:
      106
      vương quá:runintears::runintears:
      CatCoramèo lẩm cẩm thích bài này.

    4. tiểu ngư nhi

      tiểu ngư nhi New Member

      Bài viết:
      18
      Được thích:
      7
      miss King :yoyo25:
      CatCora thích bài này.

    5. CatCora

      CatCora Well-Known Member

      Bài viết:
      65
      Được thích:
      705
      Cả nhà măm ngay cho nóng nào :yoyo31:.

      Chương 073. Vương cùng nữ nô vô cùng thân thiết
      "Tiện nô khấu kiến Vương." Hai tay nàng dán sát đất, trán cũng nhàng đặt đất, giọng mang theo chút sợ hãi, chút khẩn trương, chút cung kính, chút hèn mọn lại có chút lấy lòng.

      Tán Bố Trác Đốn nghiêng người nhìn nữ nô bên cạnh chân phải của , mắt ưng khẽ híp lại. Chỉ ở trước mặt , giọng của nô lệ này mới có thể mang nhiều cảm xúc phức tạp như vậy. biết từ lúc nào, lại có ham mê phân biệt cảm xúc của nàng, đặc biệt thích nâng đầu của nàng lên, đánh giá cẩn thận từng biểu tình sâu trong ánh mắt nàng.

      Cặp mắt trong suốt có thần kia tuyệt khô khan chút nào, nó khác hẳn yên lặng kiệm lời của nàng, thường xuyên khống chế được mà để lộ ra nội tâm, ngẫu nhiên lại nở rộ ánh hào quang vô cùng sinh động. Bi phẫn cũng tốt, hoảng sợ cũng tốt, ủy khuất cũng tốt, ảm đạm cũng tốt, hung ác cũng tốt, thống khổ cũng tốt, đều làm cho cảm thấy biết chán. Đây là lần đầu tiên gặp được thứ đồ chơi thú vị như vậy.

      "Rót rượu." dời tầm mắt, thản nhiên .

      "Dạ." La Chu trả lời , đứng thẳng người, cầm lên bầu rượu bàn, cẩn thận rót vào chiếc cốc bạc tay cầm thú Vương.

      Rót rượu, cũng là môn kỹ thuật sống. Thân thể cùng cánh tay của người rót rượu tuyệt đối thể đông đưa, lượng rượu rót ra phải được duy trì lưu lượng cùng tốc độ chảy, thể rót quá ít, cũng thể quá đầy. Trong quá trình rót rượu, thể để rượu bị bắn ra ngoài. Nếu vô ý bắn lên tay cầm cốc của cầm thú Vương, đánh gãy tứ chi, nặng loạn công đánh chết.

      Đây là những hiểu biết mà La Chu tổng kết được dựa kết cục điêu tàn của ít cung nô cung thị khi rót rượu. Trước kia là nhìn người ta rót rượu cho cầm thú VƯơng, giờ là đến phiên nàng, tim đập càng lúc càng nhanh. Những tiếng gào thét, kêu rên thê lương, máu chảy đầm đìa từ cổ tay, những cỗ thi thể bị phá nát thành mảnh dần dần xuất trong đầu nàng, tay ôm bầu rượu liền nghe theo lệnh mà run run.

      Nước rượu khi ngừng khi chảy, lúc to lúc , lúc trái lúc phải, làm cho tay của cầm thú Vương ướt đẫm, mà trong cốc lại chỉ có phần ba.

      Mùi rượu thơm lan khắp nơi, ba chiếc nhẫn ngón tay đều bị nước rượu thấm ướt. Hắc diệu thạch cùng ngọc bích được khảm nhẫn lóe ra ánh sáng u, cùng với thân nhẫn màu bạc cổ xưa hòa lẫn vào nhau, chúng giống như biến thành ba ánh mắt lạnh băng, ma quái cực điểm, mà cũng lạnh lẽo tới cực điểm.

      Nàng gắt gao cắn môi dưới, cố gắng ức chế những tiếng sỡ hãi tràn ra khỏi miệng, nàng run càng lúc càng mạnh. Ngay lúc nàng rót rượu đầy cốc bạc, dưới tay cầm thú Vương bãi rượu lớn, nó nghiêng theo chiếc bàn, chảy xuôi xuống dưới.

      Đặt bầu rượu lên bàn, nàng lập tức quay về vị trí cũ: "Vương, xin. . . . . .Xin. . . . . .Thứ. . . . . .Thứ tội." câu ngắn ngủn mà lắp bắp thôi, nó tràn đầy khủng hoảng, có thể nghe từng tiếng răng nàng va chạm vào nhau.

      Lúc đó, tiếng trống lan truyền lớn, trang sức ngọc bội đồng loạt rung động, tiếng bước chân mạnh mẽ tràn đầy sinh lực, màu sắc rực rỡ của những chiếc áo choàng tạo nên vẻ diễm lệ cho những làn váy lượn sóng, điệu múa "Huyền" tiếng tới cao trào, hấp dẫn khiến cho tất cả mọi người say mê.

      "Quất roi, chặt tay, trượng đánh, ngươi chọn cái nào?" Tay cầm cốc của Tán Bố Trác Đốn vẫn hề nhúc nhích, vẫn yên lặng dưới làn rượu tinh khiết thơm nồng. Giọng lạnh lẽo chút độ ấm, chút tức giận, chỉ đơn giản là liệt kê ra các lựa chọn.

      Thân thể La Chu run lên, toàn thân như rơi xuống hầm băng. Cầm thú Vương chính là chờ cho cơ thể nàng được dưỡng tốt lên, rồi tìm cớ giết sao? Giống như là nuôi cho heo béo mập rồi giết thịt vậy. , tuyệt thể chết! Nàng ngẩng phắt đầu, hãi hùng nhìn về phía khuôn mặt chút thay đổi của cầm thú Vương, hoảng sợ nhanh: "Ta chọn, Ta. . . . . .Ta lập tức liếm sạch cho ngươi."

      Dưới ánh mắt kinh ngạc của Tán Bố Trác Đốn, nàng ngã nhào tới, bất chấp tôn ti lấy cốc bạc trong tay , dùng tay áo lau sạch rượu bàn, rồi mới ôm tay phải dính đầy rượu của , chuyên chú mà thành kính nhanh chóng liếm láp. Tại đó có nước lau, cũng chỉ có thể dùng lưỡi liếm sạch. Trong nhận thức của nàng, đây là phương thức lấy lòng hèn mọn ti tiện nhất. Người giống như chó, vì mạng sống, đừng là liếm tay, cho dù là bắt nàng liếm chân, nàng cũng bất chấp nhục nhã mà làm.

      Xúc cảm mềm mại, ấm áp non nớt truyền lên từ đầu ngón tay, Tán Bố Trác Đốn chăm chú nhìn đầu lưỡi phấn hồng thong thả chạy khắp ngón tay, bạo ngược quay cuồng trong lòng dần trở nên bình ổn.

      Cái lưỡi kia giống như con cá nghịch ngợm, bơi qua lại giữa ngón tay , từ ngón út tới ngón cái, đảo quanh mỗi đốt ngón tay thô dầy, thỉnh thoảng lại dừng lại ở những nơi ướt đẫm rượu. Đôi môi có chút trắng mất lớp da khô, trở nên non mềm tươi tốt hơn, ngẫu nhiên cùng với lưỡi chạm vào da thịt , mang đến loại thoải mái khác biệt.

      Ngao nô này mỗi lần bị uy hiếp tính mạng, nàng luôn hành động có chút ngoài dự đoán. xưng tiện nô, cũng xưng Vương, nàng nghĩ rằng dùng môi lưỡi liếm sạch rượu là có thể bù lại sai lầm sao? Cứ cho là bỏ qua nước rượu dính tay, vậy nước miếng lưu lại đầy tay nên trừng phạt thế nào? Cắt lưỡi sao?

      Khóe môi Tán Bố Trác Đốn hơi nhếch lên, mắt ưng lãnh khốc lên tia nghiền ngẫm, tay cứ để mặc cho ngao nô liếm láp. Tay trái nâng lên cốc bạc, đưa tới bên môi nhấm nháp, ánh mắt quay trở lại điệu múa "Huyền" diễn ra đại sảnh.

      Liệt Thích Già Thát Tu ngồi ở hàng bên trái, lần này phụng mệnh lấy thân phận đại sứ của Liên Hoa Pháp Vương tham dự, toàn thân khoác chiếc áo cà sa đỏ sẫm viền vàng, trước ngực đeo tràng hạt Kim Cang, tay trái quấn niệm chuỗi hạt Atula.

      Từ lúc La Chu tiến vào trong sảnh, liền chú ý tới thân mình mảnh khảnh của nàng. Từ sau kho đưa chăn bông, đột nhiên bị Vương giao cho rất nhiều nhiệm vụ. Chờ tới lúc hoàn thành, Vương hạ lệnh ngoài cung nô hầu hạ cho ngao nô, bất kể kẻ nào tự ý tiến vào ngao phòng thăm bệnh, giết tha. Dục vọng chiếm giữ của Vương ngày càng mạnh a. bùi ngùi than , có chút tiếc nuối tạm thời thể chạm vào da thịt trắng mịn nõn nà kia.

      Heo được Vương dưỡng rất khá, khuôn mặt trắng trắng nộn thoáng tia phấn hồng, khác hoàn toàn với màu hồng rực khi sốt cao. Vệt màu hồng giữa mày biến mất, vẻ mặt sợ hãi luôn khiến cho người ta có ham muốn chà đạp.

      Nàng giống như con thú tránh ở chỗi tối đưa mắt nhìn bốn phía, biết thấy được cái gì, cảnh giác sợ hãi trong mắt dần được thay thế bằng say mê. Cho tới khi Ngân Nghê kéo áo choàng nàng mới chợt tỉnh, hèn mọn tới bên cạnh Vương.

      Nàng nhấc tay nhấc chân rót rượu, chảy ra tay Vương, thoáng nhìn thấy mắt tưng ngưng tụ lãnh lẽo, thầm nhíu mày, cân nhắc xem nên làm thế nào để phân tán chú ý của Vương.

      Nàng liền dập đầu tạ tội, bỗng nhiên lại ngẩng đầu lên, để lộ ra khuôn mặt nhắn trắng bệch, trong lúc còn kinh ngạc nàng ôm lấy tay phải của Vương ngừng liếm láp. Nhìn khuôn mặt của Vương biến hóa, lặng lẽ thở ra hơi, hoàn hảo, Vương vẫn chưa tức giận lâu.

      Nữ nô này so với heo còn ngốc hơn, ngay cả rót rượu cũng làm xong. khẽ giễu cợt trong lòng. Nhìn đầu liễu phấn hồng phía xa ngừng liếm láp qua lại quanh ngón tay Vương, cả người có chút khô nóng, dưới thân có chút trướng lên. Ngón tay gẩy hạt Atula, trộm nhìn vẻ mặt thích ý của Vương, có chút yên tâm, lại có chút lo lắng.

      Vương ít ham muốn, mọi người đều biết. Vương đối xử tàn nhẫn với phụ nữ, mọi người vẫn bàn tán bấy lâu nay, nhưng trừ những phụ nữ chết, người sống biết việc này quá ba người. Nếu Vương chán ngấy heo , liệu có tàn nhẫn hủy diệt nàng giống như những phụ nữ chết kia ?

      Lần đầu tiên, trong lòng Thích Già Thát Tu nổi lên chút xíu hối hận. Nếu lúc đầu, trước khi Vương chưa nảy sinh hứng thú cùng ham muốn chiếm giữ heo , đoạt lấy nàng tốt rồi. Dù sao đem nàng hiến cho Pháp Vương, cũng an toàn hơn so với ở lại bên cạnh Vương hỉ nộ vô thường.

      Điệu múa chấm dứt dưới tiếng vỗ tay cùng khen ngợi ngớt, nhạc sĩ cùng vũ nữ lần lượt lui ra. Lúc này, mọi người đều thấy nữ nô bị bím tóc che nửa mặt nâng tay Cổ Cách Vương liếm láp ngừng.

      Chúng thần Cổ Cách sau chút kinh ngạc liền trở lại bình thường, vì họ đều nhận ra nữ nô trước mặt kia là ngao nô được Vương sủng ái nhất. Mà những khách ngoại lai hiểu biết Vương cung đều lộ ra ánh mắt kinh ngạc cùng tò mò.

      Cổ Cách Vương đương nhiệm Mục Xích Tán Bố Trác Đốn là Cổ Cách Vương minh lỗi lạc nhất, tàn bạo hiếu chiến nhất, cũng là người bạc tình ít ham muốn nhất.

      thích nhất là báo tuyết cùng ngao khuyển mà thích phụ nữ. Hậu cung vô cùng trống trải, trước mắt chỉ có năm thị phi. Nghe , kể từ tuổi mười bảy bắt đầu lập phi, cực ít người có thể sống hơn ba tháng bên cạnh . Các đại thần cũng dám khoa tay múa chân, can thiệp gì tới hậu cung, chỉ sợ khuê nữ nhà mình bất hạnh bị Vương chiêu vào hậu cung, sớm nhận cái chết toàn thây. Đến lúc đó vương quyền phú quý được hưởng, mất con con , còn làm cho Vương vui, đây mới là ăn trộm gà được còn để mất nắm gạo.

      Trước đây, phú thương cùng hoàng thân quốc thích vương tộc cũng từng hiến các mỹ nhân muôn màu muôn vẻ, nhưng bất kể người đẹp thế nào, Cổ Cách Vương cũng đều dùng sắc mặt lạnh nhạt mà nhận lấy. Mỹ nhân có thể sống hay mới là vẫn đề, còn muốn dựa vào nhan sắc để mê hoặc Cổ Cách Vương thu thập tin tình báo hay để trục lợi, chỉ có thể là nằm mơ. Dần dần, khách quý bên ngoài cũng còn hiến mỹ nhân nữa, bởi vì đơn giản là họ lãng phí tài nguyên quý giá.

      Chính là hôm nay bọn họ thấy được Cổ Cách Vương bạc tình ít ham muốn lại thân thiết với nữ nô đến như vậy. Chẳng lẽ là. . . . . . Chẳng lẽ là Cổ Cách Vương thông suốt? Hiểu được thưởng thức tình cảm mỹ nhân.

      Này là cơ hội ngàn năm có , thể tuột mất a!

      Thoáng chốc, các khách quý trong đại sảnh mỗi người tâm tư khác nhau, sóng ngầm nổi lên cuồn cuộn.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :