1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Nơi Nào Đông Ấm - Cố Tây Tước

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      Ngoại truyện 2 : Nỗi lòng của


      Lần đầu tiên nhìn thấy là ở khu vực trường trung học con đường đầy bóng cây râm mát, có khuôn mặt trầm lặng, yên bình, mặc bộ quần áo thể thao màu xám tôn lên khuôn mặt trắng nõn nà, mái tóc dài đến thắt lưng, tay cầm bó hoa bách hợp, làn gió mát đầu hè thổi tới làm tung bay những cánh hoa màu trắng ngọc, lướt qua má , giây phút ấy, trái tim xốn xang.

      Đêm đó, cánh hoa rơi đầy trong từng ngõ ngách của giấc mơ.

      Sau này, biết được tên là Giản An Kiệt, cái tên đó ngay lập tức khắc sâu tận đáy lòng .

      “Hy Thần, nhìn gì đấy, sao thất thần thế?” Tiếng của người bạn bên cạnh khiến bừng tỉnh.

      “Cậu ta là ai thế?”

      “Hey, học sinh mới nổi của trường, Diệp Lận, tướng mạo xuất sắc nhưng hành quái đản, ồ, bên cạnh cậu ta là...?”

      thôi.” Giọng lạnh lùng lúc này có vẻ hơi tức giận.

      Sau đó, biết bên cạnh còn có người con trai tên Diệp Lận, bị chọc cười, giận dữ, đỏ mặt hay chau mày, tất cả những biểu sinh động và rực rỡ đó đều khiến trở nên bối rối và cáu kỉnh.

      “Hy Thần, cậu bao giờ chưa?”

      “Cái gì?” Câu hỏi đột ngột của người bạn khiến hơi thở tắc nghẹn.

      “Bởi vì gần đây biểu của cậu bình thường, mình luôn tò mò biết người sống nguyên tắc, chín chắn hơn so với tuổi lại cực kỳ thông minh như cậu khi thế nào? Bây giờ xem ra, hồn vía lên mây, cơm nước màng, mặt mày ủ dột... Aiz, mặc dù so với người bình thường có hơi khác nhưng cũng chênh lệch là mấy, có điều, mình tò mò muốn biết... rốt cuộc là vị nữ thần nào lại có bản lĩnh lớn đến mức khiến cho hoàng tử băng giá Tịch Hy Thần của chúng ta ái mộ đến vậy?! Hey, chắc có nhiều đau lòng lắm đây!”

      ra, trong con mắt của người khác, biểu của lại ràng đến thế, có lẽ việc mà tâm tư rối loạn là chuyện rất hiếm, rất lạ, thậm chí bản thân cũng cảm thấy khó tưởng tượng nổi, nhưng quyết tâm đem trái tim lần đầu thổn thức của mình giấu kín tận đáy lòng cùng với cái tên của đó.

      Sau khi tốt nghiệp trong nước và trước khi sang Mỹ du học, cứ nghĩ hai người còn gặp lại nhau nữa. Ba năm sau, khi về nước tham dự hôn lễ của dì Tinh, gặp lại ! mặc chiếc váy màu trắng thuần khiết, ngồi yên lặng chiếc ghế gỗ trong hàng ghế đầu của lễ đường, khóe mi dường như vẫn còn ướt. cứ nghĩ mình quên , nhưng những cơn sóng tình lại cuộn trào mãnh liệt khiến hiểu ra rằng, những quên mà tình cảm của còn cuồng nhiệt hơn trước gấp bội khiến thể kiểm soát nổi. Nhưng số mệnh thay đổi, trở thành em họ hợp pháp của . Hơn bốn tháng sau đó, vào Giản gia ở nhờ, can dự vào cuộc sống của , thấy buổi chiều ngồi trong vườn đọc hết tập thơ của Tagore, thấy sáng sớm ngủ dậy với vẻ điềm tĩnh chút đề phòng, thấy trong thư phòng kiễng chân cách khó nhọc lấy quyển sách ở cao xuống, thấy ngồi ban công đeo tai nghe nhìn xa xăm... được biết rất nhiều điều về khi cùng ở chung mái nhà, nhưng hai người chuyện trò nhiều, vài lần chạm mặt, đều coi như người dưng, lạnh lùng và xa cách, còn cũng giỏi trong việc phá vỡ khoảng cách đó.

      Cho đến hôm, mọi thứ tan nát hết cả! Khi nghe thấy tiếng dì Tinh la hét, vội vàng chạy ra, chỉ thấy Giản An Kiệt ngồi xổm cầu thang, bất lực run rẩy, còn dì Tinh bị ngã xuống dưới lầu, bên cạnh là vũng máu! như phát điên, còn biết mình ra sao nữa, vội vàng chạy xuống đỡ dì.

      “Rốt cuộc em làm cái gì thế?!” Bàn tay tát vào gò má trắng bệch quá mức đó! Đôi mắt xinh đẹp của thất thần, hai dòng lệ chảy tràn, khóe miệng rỉ máu! sợ hãi, cố ý, hy vọng có ai đó động viên, vỗ về mình dù chỉ chút thôi. cảm thấy hoảng sợ, cảm giác trước nay chưa từng có, giống như làn sóng hủy diệt bất ngờ ào ạt xô tới chôn vùi hoàn toàn, muôn đời, muôn kiếp thoát ra được!

      Ngày hôm sau, bị đưa sang Pháp.

      ngồi trong quán bar lờ mờ tối, uống hết cốc này đến cốc khác, đủ để thiêu đốt ruột gan mình.

      “Hy Thần, đủ rồi đấy, cậu là... Sao lại hành hạ bản thân thế chứ!”

      “Hành hạ bản thân ư? Có gì là tốt đâu.” dưới giọng khàn đặc đó là đau đớn tột cùng.

      “Rốt cuộc cậu sao vậy? Sao tự nhiên lại thành ra thế này?”

      “Đấm mình cái !”

      “Cái gì?”

      “Mình đấm mình cái !”

      “Cậu điên rồi!” Người bên cạnh cuối cùng cũng nghe ra muốn gì, đừng được, thốt lên.

      “ừ, đúng thế, mình cũng cảm thấy mình điên đây. Cậu có biết , mình đánh ấy, mình mà lại đánh ấy!” Vừa nghe thấy tiếng cốc thủy tinh vỡ ngay lập tức da cũng bị cứa vào, dòng máu chảy xuống, từng giọt, từng giọt rớt xuống nền gạch bóng loáng.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      Chương 5 : Yên bình, sóng dậy


      Tháng Tư, tiết trời Paris ấm áp, dễ chịu. Tôi quay trở lại đây được hai tháng, tâm trạng cũng lắng dịu.

      Sáng thứ Bảy, những con đường lát gạch đỏ sạch , người qua lại thưa thớt, tôi vác giá vẽ đến cái hồ ở vùng ngoại ô để vẽ phong cảnh. Ở đó có nhà thờ xây theo phong cách Gothic thời kỳ đầu, cuối tuần thường có rất nhiều người đến cầu nguyện, cạnh nhà thờ có trường tiểu học cổ kính, trẻ em học ở đó đều là cư dân của thị trấn, hồn nhiên và vui tươi, đôi khi tôi cũng nhận lời giáo hội dạy miễn phí cho vài đứa trẻ cách vẽ tranh sơn dầu cơ bản, thường là vào chiều thứ Năm, vì lúc đó rảnh rỗi hơn. Dựng xong giá vẽ, tôi lôi từ trong ba lô ra những vật dụng cần thiết, bắt đầu vẽ cảnh mặt trời mọc lung linh, rực rỡ.

      Giữa chừng có vài đứa trẻ chạy lại chơi đùa, nhưng đến quá gần làm phiền tôi.

      số cặp vợ chồng trải khăn trải bàn lên thảm cỏ để tận hưởng ánh nắng mặt trời hiếm hoi trong kỳ nghỉ cuối tuần.

      Hai tiếng đồng hồ sau, tay phải cầm bảng màu mỏi đến mức thể chịu nổi, tôi đành phải dừng vẽ, nghỉ ngơi lát. Nghĩ đến năm ngày nữa phải sang Phần Lan, tôi bỗng cảm thấy lưu luyến thành phố phồn hoa mà tôi mấy thích thú này.

      Tuần trước, theo như luật bắt buộc của nước Pháp, tất cả các cử nhân khoa Luật của trường Đại học Descartes (*) đều phải đăng ký học thạc sĩ khoa Công pháp quốc tế của trường Đại học Helsinki, Phần Lan. Mặc dù vẫn còn nửa năm học thạc sĩ tâm lý ở trường Đại học Paris V, nhưng vì sức khỏe tốt, với lại, nghe theo mệnh lệnh của , tôi phải sớm sang Phần Lan.

      Buổi chiều quay về ký túc, từ xa tôi nhìn thấy bà Madan, mái tóc khô xác xơ bay trong gió, những vùng da sạm khuôn mặt nổi dưới ánh mặt trời.

      Bà Madan chạy đến và hôn lên má tôi, giọng ràng kích động: “Ồ, An, cuối cùng cháu cũng về rồi, có cậu người phương Đông rất đẹp trai đến tìm cháu, cậu ấy đợi cả buổi sáng rồi đấy!”

      Ở đây tôi hề quen chàng người phương Đông nào, dù có cũng chỉ là giữa đường gặp nhau gật đầu chào xã giao, thân đến mức tới tìm nhau.

      “Cảm ơn bà Madan!” Tôi tiếp tục bước , trong lòng tự hỏi biết người đó là ai.

      Có lẽ đoán được chàng phương Đông tuấn tú đó là ai rồi, cho nên khi nhìn thấy ta, tôi cũng cảm thấy quá ngạc nhiên.

      Diệp Lận đứng dưới gốc cây cổ thụ trước cổng ký túc, mặc bộ quần áo màu trắng tinh khiết, mái tóc hơi dài cắt ngắn, trông đầy sức sống.

      “Đến Pháp khi nào thế?” Tôi bước đến gần và mở miệng trước, ngay cả bản thân cũng ngờ mình lại có thể bình tĩnh đến thế, có lẽ tôi từ bỏ tất cả.

      “Hôm qua.” Diệp Lận nhìn tôi lúc mới lạnh nhạt : “Có rỗi ? Cùng ăn cơm.”

      “Được.” Tôi , “Nhưng em phải cất đồ trước .” Tôi chỉ vào giá vẽ ở sau lưng.

      đợi em.”

      Tôi mỉm cười, gật đầu.

      Quay về ký túc, bạn cùng phòng người Singapore mới chuyển đến ngồi chép lời bài hát, người nữa có trong phòng, tôi vào căn buồng ở giữa để cất giá vẽ.

      “An, sáng nay có người đến tìm cậu, ta đợi cậu cả buổi sáng.”

      “Ừm!” Tôi vào phòng tắm, rửa sạch những màu vẽ bám tay.

      Người bạn cùng phòng xem ra rất thích nhắc đến chủ đề này, “Cậu gặp ta rồi à?”

      “Ừm.”

      “Mình cứ nghĩ ta rồi, lòng, ta rất đẹp trai, người thân của cậu à?”

      phải.” Rửa tay xong mới phát ống tay áo cũng dính màu vẽ, tôi thấy hơi bực mình, bèn đến tủ quần áo lấy chiếc áo khoác len rồi lại vào nhà tắm.

      “Bạn trai à?”

      phải.” Tôi thường thích những câu hỏi có ý dò xét thế này, cũng rất ít khi phản ứng, nhưng lần này lại trả lời lấp lửng.

      “Ha ha, An, cho mình số điện thoại của ta !” Tôi thay áo xong bước ra, bạn cùng phòng cầm sẵn giấy bút đứng trước mặt tôi, có vẻ rất hưng phấn, “Nếu phải là bạn trai của cậu, vậy mình theo đuổi được chứ?”

      Tôi nhịn được cười, thực để thức tỉnh ấy, “ ta chắc sắp về Trung Quốc rồi.”

      “Khoảng cách phải là vấn đề.” bạn cùng phòng xua xua tay, ra chiều chẳng có gì quan trọng.

      Tôi ngờ ấy lại như thế, giống như đùa, nhưng, “Mình biết số điện thoại của ta.”

      bạn cùng phòng liếc tôi cái, chau mày kêu lên: “À, đúng rồi! Lần trước Audrey chơi xấu, giở trộm điện thoại của cậu ra xem, chỉ thấy có mồi hai số điện thoại của trai cậu.” ấy có vẻ vui, lấm bẩm mình: “Khó khăn lắm mới thích được người...”

      “Mình đây.” Tôi gì thêm nữa.

      “Mặc bộ Âu phục màu đen như chàng hoàng tử...” đến cửa, tôi nghe thấy bạn cùng phòng câu đó.

      Âu phục màu đen? Tôi chau mày, nhưng cũng mấy để ý.

      Tôi dẫn Diệp Lận đến nhà hàng Ý cách trường Đại học Paris V xa để ăn tối.

      “Đồ ăn ở nhà hàng này được lắm!” Tôi .

      “Em có hay đến ?”

      “Ngày trước em làm thêm ở đây.” Nhấp ngụm nước, tôi hỏi: “ đợi tuần diễn thời trang ở Pháp kết thúc về à?”

      , chỉ ở đây hai ngày thôi.” Khuôn mặt lên dưới ánh đèn mờ có chút trầm tư.

      “Mấy ngày gần đây bận quá, nếu em đưa tham quan Paris.” Tôi thành thực .

      Tiếp đó, hai người đều gì nữa, yên lặng lúc lâu. Cuối cùng, Diệp Lận cũng mở lời trước: “ sắp kết hôn rồi.”

      “Ừm,” Tôi đảo đảo đĩa mì Ý, “Vậy chúc mừng .”

      “Giản An Kiệt, ghét nhất em câu chúc mừng.” Diệp Lận ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt tỏ ra bướng bỉnh.

      “Nhưng mà, Diệp Lận, em chỉ có thể chúc mừng .”

      Tôi bình tĩnh câu thành thực.

      “Có phải hết cơ hội rồi ? Sáu năm trước... trong suốt sáu năm.” Diệp Lận với vẻ chán nản và tuyệt vọng.

      Có lẽ thế, nhưng tất cả còn quan trọng nữa. Em coi như hình bóng từng xen vào cuộc đời em suốt sáu năm, vứt bỏ hết thảy những ký ức ảm đạm, với , chỉ lưu giữ lại sáu năm đó thôi. Sau này, có đôi khi nghĩ đến cũng chỉ cười thầm, đơn giản như vậy thôi cũng đủ mãn nguyện rồi.

      Chia tay với Diệp Lận, tôi quay lại trường mình. Bảy giờ tối, trong vườn trường người lại nhiều, tôi men theo con đường quen thuộc trở về ký túc xá, khi ngang qua khu giảng đường đột nhiên dừng lại.

      Tịch Hy Thần đứng trước mặt tôi, khuôn mặt chút biểu cảm.

      Tôi hoàn toàn muốn gặp con người này, ngay cả nghĩ cũng muốn nghĩ tới.

      ta là phần thể chịu nổi trong ký ức của tôi, mỗi lần tôi ra trong thảm bại ê chề, ta đều chứng kiến.

      Tôi lướt qua ta, hoàn toàn thèm để ý đến.

      Ngày hôm sau tỉnh dậy, tôi bắt đầu đóng gói hành lý. Mặc dù đến tận nơi đón, nhưng tôi nghĩ sáu năm ở đây mua ít đồ, là cả cái xe cũng chở hết được, cho nên nhân lúc còn thời gian, tôi lọc ra những đồ cần thiết hay dùng được nữa để bỏ , những đồ dùng được đem tặng nhà thờ.

      Lọc đồ mất khoảng hai mươi phút, tôi bồng thấy chiếc áo để ở ngăn cuối cùng trong tủ, xa lạ. Chiếc áo vest màu đen, có bất kỳ hoa văn hay kẻ sọc nào, hàng hiệu nổi tiếng nên chắc rất đắt.

      Trong đầu tôi bất giác lên ký ức mơ hồ, mưa như trút nước, đường phố tối tăm, u ám, làm thế nào cũng nhớ được đường về nhà, tôi đứng trong mưa tiếng đồng hồ, cuối cùng cơ thể chịu nổi nữa, choáng váng ngã nhào xuống đất, lúc ấy nhớ láng máng có ai đó bế tôi chạy , sau đó là nằm viện.

      Chiếc áo này có lẽ là của người ấy để lại, đắp lên người tôi rồi quên mang ... định ném nó trở lại tủ quần áo vô tình phát bên trong túi áo phải hình như có vật gì đó, tôi tò mò lấy ra xem thấy có vài tờ euro và hai chiếc thẻ tín dụng. Người này bất cẩn quá chăng? Còn có bức tranh được gấp lại gọn gàng, tôi bèn mở nó ra xem - Quảng trường Châtelet, buổi chiều mùa hè, đài phun nước, chim bồ câu, người bộ, quán cà phê ngoài trời...

      Phía cuối bức tranh lưu lại dòng chữ phóng khoáng, đẹp đẽ.

      “Ngày Mười tám tháng Năm, trời u, quảng trường Châtelet. ấy ngồi yên lặng ở đó ba tiếng đồng hồ.Tôi hy vọng ấy biết tôi, như vậy tôi có thể có cơ hội đến ngồi bên ấy, ít nhất , nếu phải là tôi, chắc chắn ấy bỏ ngay...”

      Cuối cùng là chữ ký hơi mờ nhạt.

      Những ngày tiếp theo rất bận rộn, giáo sư môn tâm lý học là bác sĩ Bemard lúc nào cũng thuyết phục tôi ở lại trường Descartes tiếp tục nghiên cứu, tôi đương nhiên từ chối hết lần này đến lần khác, đồng ý với thể nuốt lời.

      Buổi trưa, tôi vẫn tranh thủ chạy đến bảo tàng Grand Palais (**) xem triển lãm tranh. Những việc tranh thủ thời gian thế này trước đây cũng ít. Hôm qua nghe triển lãm lần này trưng bày tranh sơn dầu của Monet, tôi thao thức suốt đêm. Từ viện bảo tàng về là năm giờ chiều. đường về có vài quán cà phê cao cấp và quán bar nằm rải rác, trước đây Christine thích uống rượu nên tôi cũng từng đến đây vài lần. Lúc này nhìn thấy dòng chữ “quán bar”, chẳng hiểu sao tôi lại muốn vào uống cho say, mặc dù bây giờ tâm trạng tôi rất bình thường, hơn nữa còn biết rằng mình thể uống rượu.

      Thời điểm này quán bar rất thưa thớt, ngoài vài người pha rượu và nhân viên phục vụ ra, chỉ có , hai vị khách biết vì lý do gì mà ban ngày ban mặt cũng giống như tôi muốn mua cơn say. Ngồi ghế cao, tôi gọi cốc rượu tequila, loại rượu này rất dễ say và cũng nhanh tỉnh.

      “Người Trung Quốc? Hay người Nhật?” Pha rượu cho tôi là chàng người ngoại quốc tóc nâu, mắt xanh.

      “Người Trung Quốc.”

      “Hey! Ông chủ của chúng tôi cũng là người Trung Quốc đấy!”

      Tôi bắt lời, việc đấy cũng chẳng có gì là lạ.

      “Jeff, đến từ Mexico.” Nhân viên pha rượu để ý đến vẻ lạnh nhạt của tôi, nhiệt tình tự giới thiệu về mình.

      “Anastasia.” Ở nước ngoài, tôi rất ít khi dùng ba chữ “Giản An Kiệt”.

      “Xin mời Anastasia xinh đẹp!” Jeff giơ cốc rượu tequila pha ngẫu hứng theo kiểu Mexico ra trước mặt tôi,

      có đôi mắt rất đẹp, rất cuốn hút.”

      “Cảm ơn!”

      thích à?” lúc sau, Jeff thấy tôi vẫn chưa uống kìm được hỏi.

      , phải thế.” Tôi gượng cười, “Tôi biết uống rượu.”

      “Ôi trời ơi! biết uống rượu mà lại vào quán bar!?” Điệu bộ của Jeff đầy khoa trương và hài hước.

      Tôi cười, “Đúng thế, cho nên bây giờ tôi định ra đây.” Thực ra vừa nãy tôi vào đây cũng chỉ để chiều lòng mình, chứ phải thực muốn uống rượu, chỉ vì cảm thấy nhàm chán nên muốn thử lần cho biết cảm giác say là thế nào thôi.

      “Tôi nghĩ tôi có thể pha cho ly rượu cồn.” Jeff nêu ý kiến.

      “Vậy còn gì là rượu nữa!”

      “Có lý. Anastasia...” ta đột nhiên như nghĩ ra điều gì, “Anastasia, cái tên này hình như tôi từng nghe ở đâu rồi. Ha ha! Nhớ ra rồi, có lần ông chủ chúng tôi say rượu...”

      “Tôi nghĩ những người có cái tên này ít.” Tên người nước ngoài quanh quấn lại cũng chỉ có chừng đó thôi.

      “Ừm, cũng đúng.” Jeff tán đồng.

      “Cám ơn về ly rượu của .” Tôi nhấp ngụm coi như phép lịch tối thiểu, để tiền lên mặt quầy rồi bước

      Anastasia, lần sau đến tôi mời nước hoa quả!” Giọng sang sảng của Jeff từ phía sau truyền đến.

      Lần sau ư? Tôi nghĩ mình bao giờ đặt chân vào nơi này nữa.

      Chú thích:

      (*) Viện Đại học Paris (tiếng Pháp: Université de Paris) ra đời vào nửa sau thế kỷ XII nhưng năm 1970 được tổ chức lại thành mười ba trường đại học độc lập (Trường đại học Paris I - XIII). Trong đó, trường Đại học Descartes là trường Đại học Paris V. Viện Đại học Paris xưa nay vẫn là trong những trường đại học nổi tiếng và danh giá nhất thế giới. Trường có năm mươi chín người đoạt giải Nobel cương vị các cựu sinh viên, các giáo sư giảng dạy cũng như nhiều nhà lý thuyết chính trị, khoa học, thần học và nghệ thuật xuất chúng theo truyền thống Pháp.

      (**) Grand Palais (Cung điện lớn): công trình lịch sử, nay là bảo tàng của Paris, Pháp.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      Chương 5 : Yên bình, sóng dậy




      Tiếng chuông nhà thờ bồng vang lên, đàn bồ câu trắng quảng trường giật mình bay , tôi nhìn theo chúng, ánh mắt lướt qua đỉnh các công trình kiến trúc Gothic, cho đến khi chúng bay về phía chân trời xa.

      “Em uống rượu à?” giọng lạnh lùng cất lên, khuôn mặt cực kỳ điển trai trong con mắt của số đông ra trước mắt.

      Tôi cúi đầu, bước về phía con đường đến khi nãy.

      “Rốt cuộc em còn muốn bướng bỉnh đến bao giờ nữa?” Giọng bình tĩnh từ phía sau vọng đến.

      Thế nào là bướng bỉnh, muốn để ý đến gọi là bướng bỉnh, vậy hành động chạy đến đây của ta được gọi là gì? Bình chân như vại hay thừa cơ hãm hại?

      “Tại sao lần nào em cũng chỉ chạy trốn vào đồng hoang thế?”

      để ý câu này của ta cũng chạm vào nỗi đau của tôi, ta là người giảo hoạt, biết cách làm tôi đau đớn.

      Tôi quay lại nhìn ta, “Tịch Hy Thần, rốt cuộc muốn làm gì?”

      Tôi xưa nay để ý đến ta, nhưng lại luôn bị thái độ của ta làm cho rối loạn đến mức thể nhìn thẳng vào ta được, “Có số điều cũng nên vừa hai phải thôi, tôi còn làm phiền các người, vì thế xin cũng đừng đến quấy rầy tôi nữa.”

      Bên ngoài cửa sổ, sắc trời u, những hạt mưa to cứ đều đều từng giọt chảy xuống những tán cây ngô đồng bên ngoài khu ký túc, vài cơn gió heo may thổi tới làm những trang giấy của quyển sách giáo khoa tiếng Pháp bàn học bay lật phật, trong phòng bao trùm màu u tối.

      “Haiz! Cậu ngủ rồi à?” Amelia hôm nay lại về sớm hơn tôi, hiếm có.

      “Chưa ngủ.”

      “Hey, hiếm khi cậu tiếp chuyện mình.” ấy xoay người ngồi dậy, “Buổi chiều mình nhìn thấy cậu ở quán bar.”

      Tôi thở dài.

      “Cậu đến đó làm gì? Hả? Làm gì?” Giọng ấy bắt đầu kích động, có chút ý đồ đen tối.

      Tôi sống xa nhà nhiều năm, sớm quen với những kiểu người lòng dạ khó lường thế này, và cũng học được cách quan tâm.

      Tôi trả lời, chỉ thấy ấy cười, : “Quán rượu đó mình thường hay lui tới, mình quen Jeff. Lần sau mình dẫn cậu , uống rượu được giảm giá. Hey, hôm nay mình đến giúp ấy dọn dẹp nhà cửa, cậu biết đấy, người Mexico có thể biến chuồng ngựa thành phòng ngủ, nhưng mình thể chấp nhận được, bởi vì đôi lúc mình cũng ngủ lại đó.” ấy vừa vừa nằm xuống rồi mỉm cười.

      Tôi bò ra khỏi giường và bật đèn, cất quyển sách giáo khoa tiếng Pháp bị gió làm tung bay lật phật vào ngăn kéo, ngủ được nên trở dậy xem sách, giở quyển sách từ vựng tiếng Phần Lan thông dụng ra xem, ra ở đó có thể dùng tiếng để giao tiếp, nhưng giáo sư bên đó lại cố chấp giảng bài bằng tiếng mẹ đẻ, cho nên thể nhập thêm ngôn ngữ nữa vào đầu. Còn nhớ trước đây học tiếng Pháp, mồi ngày tôi chỉ được ngủ năm tiếng, ngay cả khi ăn cũng lo lắng vác quyển từ vựng ...

      “Hey, cậu bật đèn mình ngủ sao được!”

      Tôi quay đầu lại nhìn, ấy nghịch điện thoại, “Khi nào cậu ngủ mình tắt đèn.”

      “Được, vậy bây giờ mình ngủ đây.” ấy bỏ điện thoại xuống nhìn tôi.

      Tôi so đo tính toán với ấy, có họa điên mới so đo với những người như thế này. Tôi tắt đèn rồi ra ngồi trước cửa sổ, gió hiu hiu thổi.

      “Hey, ra mình rất thích cậu.” Amelia , “Cậu bao giờ tranh giành cái gì với bọn mình.” lúc sau, tôi nghĩ ấy ngủ rồi lại nghe ấy cười, : “Cậu có biết ông chủ quán bar của Jeff ?”

      biết.”

      ? Mình cứ nghĩ cậu biết ta, ta nhìn thấy cậu liền đuổi theo ngay. tiếc là cậu biết, người Trung Quốc khá đẹp trai.”

      Sáng hôm sau tỉnh dậy, trời vẫn còn lất phất mưa, hai viên đá cuội bên bệ cửa sổ bị mưa xối vào hơi lành lạnh, tôi nhặt lấy đem vào bàn chặn sách. Hôm nay phải tới phòng hành chính của trường để giải quyết số thủ tục lặt vặt, sau đó đem ít sách vở và quần áo gửi bưu điện sang Phần Lan trước.

      Buổi chiều, khi tôi định ra bưu điện gặp Diệp Lận ở cổng trường. ngồi chiếc ghế gỗ bên con đường gạch, tôi đến ngồi cạnh , hai người câu gì, tận khi rời mới khẽ câu tạm biệt.

      Từ bưu điện ra, tôi quay về trường ngay mà bộ về phía khu phố cổ, hai mươi phút sau đến khu lâu đài cổ mà trước đây tôi hay cùng Christine đến vẽ phong cảnh. Con đường hẹp quanh co, cây cối tầng tầng lớp lóp, khung cảnh hoang tàn, bản thân người Pháp lãng quên nơi này, khách du lịch cũng mấy khi đến đây tham quan.

      Vẻ đẹp tráng lệ và cổ kính của nơi đây, dù miêu tả thế nào cũng thể lột tả hết được. Lần này tôi có dụng cụ vẽ, lần trước tới đây mới chỉ vẽ được nửa.

      Tôi xuyên qua cổng vòm chạm trổ hoa văn màu trắng, vài chỗ ở bên trong bị thời gian bào mòn nhìn hình ảnh ban đầu. Bước vào sâu trong sân chợt nhớ ra năm ngoái để quên chiếc vòng đeo tay thạch bức tường cổ, là món quà của Christine tặng, biết bây giờ nó còn ở đó .

      Tôi chậm rãi tiến lên phía trước, lần tìm chiếc vòng thạch , trong đầu nhớ lại tất cả những hỷ nộ ái ố trước đây. biết bao lâu sau, tiếng động lớn đột nhiên vang lên làm gián đoạn mạch suy nghĩ, cảnh vật tứ bề rung lên ầm ầm, khói đen bốc lên, đồ vật trong tòa nhà vỡ vụn, bay tứ tung, sau đó dưới chân tôi đột nhiên trống rỗng, tôi rơi thẳng xuống.

      “Sụt lở.” Trong đầu tôi lập tức nảy ra từ này, nhưng còn chưa kịp hét lên, nỗi sợ hãi bao trùm toàn bộ cơ thể.

      Khi sắc trời xanh lam hoàn toàn biến mất, bóng đen bỗng nhảy tới.

      Trong lúc mê man bất tỉnh, mùi rêu xanh ẩm mốc xộc vào mũi, bên tai văng vẳng tiếng nước chảy.

      Tôi đau đớn mở mắt ra, trước mắt toàn màu đen như tôi dự đoán. Sao chuyện này lại xảy ra chứ. Có lẽ Thượng đế an bài để tôi kết thúc cuộc đời bằng cách bị chôn sống như thế này, tự nhiên lại có suy nghĩ khôi hài, có lẽ Giản An Kiệt dùng cách này để biến mất khỏi thế gian, để lại chút dấu vết.

      Chân tay vừa cử động cảm thấy tê cứng, dần dần trở nên đau nhức, khắp người ê ẩm, nhất thời biết rốt cuộc đau ở chỗ nào, chỉ thấy lạ là cảm thấy quá đau như tưởng tượng.

      Cảm giác dưới thân mình có gì đó khác lạ, phải là đống đổ nát ẩm ướt, mà ngược lại còn thấy ấm áp, phảng phất hương bạc hà quen thuộc.

      Chạm tay vào nhận ra đó là chất liệu vải, tôi giật mình hoảng hốt, vùng vẫy định ngồi dậy đột nhiên chỗ thắt lưng bị giữ chặt, vừa ngóc đầu lên bị lôi trở lại, bên tai vẳng đến tiếng rên khe khẽ.

      Cảm giác người ở bên dưới cũng dần dần hồi tỉnh, phần lưng bị ôm chặt được buông ra, tôi vội vàng xoay người ngồi sang bên. Trong bóng tối, những viên đá vụn vỡ đâm vào cơ thể khiến tôi khó chịu, trái tim càng lúc càng đập nhanh hơn, sao có thể thế được?! Tại sao con người kia và tôi lại cùng lúc rơi vào chốn này?

      “Em... sao chứ?” Giọng lành lạnh vang lên, hơi khàn và vì chưa hồi phục!

      Mắt tôi từ từ quen với bóng tối, có thể nhìn đây là con đường lát gạch dài và hẹp, trước mặt bị bịt kín bởi đống đổ nát, phía sau bao trùm màu đen.

      Có lẽ do chấn động nên tòa lâu đài lâu được tu sửa này mới bị sụt lở, nhưng cũng may chỗ sụt xuống là đường hầm nên tôi mới thoát khỏi số mệnh bị chôn sống. Thế là thế, khiến người ta biết nên khóc than hay vui mừng.

      Cũng như tôi còn muốn đoán lý do tại sao ta lại xuất ở đây, rơi xuống cùng tôi, làm tấm đệm lót cho tôi.

      Bên cạnh vang lên tiếng “póc” nhè như thể cái gì đó, liền sau đó, đốm lửa lóe lên.

      Sau đó, xung quanh đột nhiên sáng rực, biết ta dùng cái gì để châm ngọn đuốc treo bức tường của đường hầm.

      Mật đạo lộ ra trước mắt càng lúc càng ràng hơn, những tảng đá lớn gồ ghề, lồi lõm phủ đầy rêu xanh và bị nước ngấm xuống bào mòn, còn có cả bó đuốc bằng bạc nguyên chất được chạm trổ xa hoa tường hầm, tất cả lên như bức tranh tuyệt đẹp theo lối kiến trúc Gothic thời Trung cổ.

      Dưới ánh đuốc, tôi thấy tay Tịch Hy Thần nắm chặt chiếc đồng hồ quả quýt tinh xảo, sợi dây xích bằng kim loại quấn quanh ngón tay nhàng rủ xuống, phía cuối dường như có màu đen, nắp đồng hồ có viên đá sapphire sáng lấp lánh, trông rất bắt mắt.

      “Trước đây, trong ngôi làng núi có tên là Tân Vượng, khi đội ngũ thăm dò địa chất chuyện với già làng tình cờ phát bọn họ buộc viên đá lửa màu xanh lam vào bao thuốc lá để châm thuốc, nhìn rất giống đá sapphire, sau quá trình giám định, chứng thực đó là loại đá sapphire có chất lượng tốt nhất ngày nay. ngờ bây giờ nó lại được khôi phục lại vai trò ban đầu.” Giọng ta đều đều, như thể phải giải thích.

      có bật lửa à?” Sau khi giây phút kinh ngạc qua , tôi mới thấy ân hận vì mình tò mò cách cần thiết.

      Ánh đuốc khẽ bập bùng khuôn mặt ảm đạm của ta, “ hút thuốc.” ta . biết tại sao câu rất đồi bình thường bỗng dưng lại khiến tôi có cảm giác khác lạ.

      “Ngôi trường tiểu học ở cạnh nhà thờ từng là trang viên của Công tước Mona d’Abel, nhà thờ cũng thuộc sản nghiệp của ông ta, cho nên có lẽ vì lý do nào đó mà ông ta bí mật xây dựng mật đạo này. Các quý tộc thời ấy thường xây dựng mật đạo để làm nơi trú ngụ, phòng những trường hợp bất trắc.” Tịch Hy Thần lấy bó đuốc từ tường xuống, nhìn về phía con đường bị đám gạch đá vỡ bịt kín, “Hướng thông với nhà thờ bị bịt kín rồi, nhưng hướng khác nhất định có lối ra.” Chỉ qua vài ba câu của ta, chốn tử địa này dường như còn gì đáng sợ nữa.

      Gã đàn ông này vốn là người lạnh lùng, giỏi tính toán, giả lẫn lộn, khiến người ta thể biết được ý đồ là gì, trình bày mạch lạc như thế chắc phải đến đây lần đầu, tôi dồn ép: “Xem ra rất quen thuộc nơi này.”

      Tịch Hy Thần liếc tôi cái rồi : “ thôi!” xong liền giơ ngọn đuốc lên và về phía con đường gạch tăm tối.




    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      Chương 6 : Địa đao, lừa dối


      Tôi đằng sau, cách ta mét, dù thích nhưng cũng lựa chọn nào khác. Tôi cúi xuống mở điện thoại, ngạc nhiên khi thấy có tí sóng nào.

      “Độ dài của mật đạo quá trăm mét, nếu đường chia nhánh chúng ta mất thêm chút thời gian.” Lại là câu chủ ý giải thích.

      “Nếu cuối cùng vẫn có đường ra sao?” Tôi cố tình nêu ra tình huống xấu nhất.

      Bóng dáng cao gầy kia chợt dừng lại, quay người nhìn thẳng vào mắt tôi, ngọn lửa trong mắt ta ngừng lay động, “ đưa em ra.”

      chắc được mấy phần?”

      đưa em ra.” ta lặp lại lần nữa, giọng lạnh nhạt.

      Tôi cười : “Chính xác, tôi cần phải ra khỏi đây.” Ngừng lại lát, tôi tiếp: “Tôi nghĩ Tịch biết lý do tại sao rồi đấy.” Tôi sợ chết, đúng thế, nhưng bây giờ, tôi muốn chết, muốn chết ở đây... trước mặt con người này!

      Sắc mặt Tịch Hy Thần trở nên u ám, “ thôi!”

      Ngọn đuốc trước mặt lắc lư theo từng bước chân, tôi ngập ngừng lát rồi mới cất bước, được khoảng gần mười mét, bờ tường ẩm ướt có vẻ rộng hơn, rêu xanh cũng dày đặc hơn.

      “Mặt đất trơn lắm, cẩn thận đấy!”

      Cứ nghĩ ta im lặng suốt chứ! Tôi nhích từng bước theo sau bóng dáng bị ánh lửa kéo dài ra đó, hề đáp lời. là tôi hơi đuối sức - thể lực của tôi vốn yếu ớt, lại lại lại cả ngày hôm nay nên sớm mệt mỏi rã rời, cuối cùng còn bị rơi vào khu địa đạo này!

      Ban đầu, tôi lặng lẽ vịn tay vào tường để , hy vọng có thể tiết kiệm chút sức lực. Trước khi tìm được lối ra, nhất định tôi gục ngã trước mặt ta.

      Vài phút sau, khoảng cách giữa hai bên tường đột nhiên mở rộng, chúng tôi bước vào cái sân rộng hình tròn, trống rỗng, vách tường đổ nát, bề mặt khắc những họa tiết chạm nổi, thể coi là nghệ thuật được bởi chúng ràng rất thô sơ, như thể chỉ vì muốn bức tường quá đơn điệu nên khắc bừa vào thôi, khí nồng nặc mùi rượu, nghi ngờ gì nữa, đây chính là hầm trữ rượu của giới quý tộc thời Trung cổ.

      Tịch Hy Thần tiến vào trong sân thăm dò địa hình, ở đó có hai lối , tôi theo, nhìn lát rồi chọn lối bên trái.

      “Đợi chút.”

      Tôi xoay người, con dao tiện ích xẹt nhanh về phía bên phải của tôi, tôi nhìn ta cười, rất chậm: “Đừng có chạm vào tôi, Tịch Hy Thần.” Cảm xúc của tôi lên đến cực điểm, vì môi trường này, vì con người này...

      Trong phút chốc, tất cả mọi thứ như chết lặng. ta nhìn tôi, vẻ lạnh lùng, trong cặp đồng tử dần dần lên nỗi giận dữ và đau xót. giây sau, cánh tay gân guốc kéo mạnh tôi ngã vào lòng ta, bờ môi ta áp chặt vào môi tôi, nụ hôn tràn ngập bi thương. Tôi phát hoảng, vùng vẫy, ngược lại, ta càng ôm chặt hơn, đầu lưỡi nóng bỏng và ẩm ướt thọc sâu vào miệng tôi, mút mát như thể người lữ khách mút giọt nước suối cuối cùng sa mạc, cuồng nhiệt, bất chấp tất cả! Tịch Hy Thần như thế, tôi chưa từng thấy bao giờ, khiến người ta sợ hãi!

      ... Tôi hung hãn cắn mạnh cái, vị tanh tanh ngọt ngọt trộn lẫn mùi bạc hà dần dần lan tỏa. ta ngẩng lên, ánh mắt rừng rực như ngọn lửa khóa chặt lấy tôi. cố kìm nén hoảng loạn trong lòng, tôi nhếch môi, mắt nhìn thẳng vào ta, vốn nghĩ mình dễ bị tấn công, kết quả vẫn bị ta làm cho kích động!

      “An Kiệt...” ta giơ tay vuốt má tôi, “ phải làm gì em mới chịu tha thứ cho ? Mới hận , cự tuyệt nữa?”

      Câu đó, giọng điệu khiêm nhường đó, ánh mắt thành khấn đó khiến trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt, đau đớn.

      cho biết, rốt cuộc phải làm gì?” Ngón tay ve vuốt khuôn mặt tôi, vẻ ôn hòa và cầu khẩn.

      Cảm giác lành lạnh khuôn mặt khiến tôi co rúm lại, tôi dùng sức đẩy tay ta ra, “Tôi là đừng có đụng vào tôi!” Bàn tay ra sức lau quệt vị bạc hà khóe miệng.

      “Tại sao lại cho phép mình đến tìm em chứ? Lúc nào em cũng đối xử với cạn tàu ráo máng.” ta nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ bi thương, “An Kiệt, em đối xử công bằng với , ngay từ đầu em cự tuyệt , mỗi bước đều cảm thấy mình giống như thằng ngốc, biết thể lay chuyển được gì...”

      Tôi kìm nén nỗi khó chịu trong lòng, “Tôi biết cái gì!”

      “Em biết đấy, em biết làm thế nào để đẩy Tịch Hy Thần vào vòng tuyệt vọng, đau khổ đến chết. An Kiệt, lúc nào em cũng biết.” Khuôn mặt ta toát lên vẻ đau đớn tột cùng.

      linh tinh cái gì thế?”

      “Dù phạm tội giết người cũng phải có thời hạn chứ, đúng ? Vậy có thể lựa chọn chịu hình phạt sớm hơn được ?”

      “Rốt cuộc linh tinh cái gì thế?!” Trước hoàn cảnh hoàn toàn nắm bắt được tình thế này, tôi bắt đầu cảm thấy hơi lúng túng, trong lòng linh tính có chuyện gì đó sắp xảy ra.

      linh tinh, chỉ là ...” Bàn tay bóp chặt eo tôi đến mức thể cử động được, ánh mắt bất cần của ta làm tôi sợ hãi, tôi nghĩ ta lại...

      “Tịch Hy Thần, đừng có ép tôi phải hận !”

      Tay phải của ta vẫn ôm chặt sau lưng tôi, hề có ý muốn buông ra, “Em từng hận rồi, đúng ?” Cảm giác như ta cười, xa cách mà gần gũi, tha thứ mà đoạn tuyệt, sau đó, bàn tay trắng bệch của ta giữ chặt lấy cánh tay phải cầm dao của tôi, rồi đột nhiên giơ lên đâm mạnh vào ngực mình! Tức , dòng máu đỏ tươi chảy tràn ra chiếc áo sơ mi màu trắng, tạo thành hình đóa mẫu đơn kỳ lạ.

      Tôi sửng sốt nhìn ta, ta điên rồi chăng?! Cảm giác ấm nóng và ẩm ướt tay buộc tôi phải thừa nhận đây phải là ảo giác!

      Tôi dùng sức đẩy ta ra, Tịch Hy Thần loạng choạng lùi lại bước, chán chường dựa người vào bức tường phía sau. Chiếc áo sơ mi rách bươm, máu chảy ướt đẫm, dù cách đoạn khá xa nhưng vẫn ngửi thấy rất mùi tanh tanh ngọt ngọt!

      Con dao dính đầy máu rơi xuống, tôi loạng choạng quay người chạy về hướng mật đạo tối tăm! ta dựa vào cái gì mà làm thế? là hoang đường, quá đỗi hoang đường!!

      Địa đạo tối đến mức giơ tay lên cũng nhìn thấy năm ngón, cảm giác như mình bị rơi xuống cái động đáy, đôi chân tuyệt vọng chạy thục mạng về phía trước, tiếng gió vù vù bên tai giống như tâm trạng hoảng loạn cực độ của tôi lúc này.

      Do chạy vững nên tôi ngã nhào xuống đất, đầu gối đập mạnh xuống con đường đá, cảm giác tê tê đau rát truyền đến, hơi thở gấp gáp, nặng nề trong gian tù túng càng vẻ mệt mỏi và đau đớn... Tại sao lại đến nơi này? Tại sao lại xuất ở đây? Tại sao... tất cả đều rối tung lên thế?! Tịch Hy Thần, quá tàn nhẫn! Khi tôi dằn lòng quyết lãng quên tất cả quá khứ lại xuất , dùng cách này để hủy hoại bản thân cách cực đoan và bạo lực !

      Khi tôi thất thểu quay trở lại thấy ta ngồi dựa lưng vào tường, cánh tay vắt qua đầu gối, chiếc áo sơ mi trắng đẫm máu lên rất đáng sợ trong ánh lửa.

      Trong lòng kinh hãi, tôi chạy vội tới nắm lấy vai ta, “Tịch Hy Thần!” Tôi phát thấy giọng mình hơi run rẩy: “ phải là muốn đưa tôi ra ngoài sao?! Bây giờ như thế này là có ý gì, muốn nuốt lời à?” Tôi hận bản thân bỏ mà còn quay lại, nhưng càng hận gấp bội khi mình tỏ ra quan tâm đến ta!

      Đôi mắt trong veo từ từ mở ra, nhìn thấy tôi chợt sáng lên, giọng ấm áp chưa từng có: “ đưa em ra ngoài.” ta giơ bàn tay dính máu lên vuốt má tôi, “An Kiệt...” Ngọn đuốc rơi xuống đất, ánh lửa chập chờn yếu ớt rồi tắt hẳn, “Đối với em, tuyệt đối nuốt lời.” Tiếng thầm dần, bờ môi lạnh phủ lên môi tôi, giống như vuốt ve con chim.

      ...” Gần gũi trong gian tràn ngập bóng tối thế này khiến tôi càng hoảng loạn, lúng túng biết gì.

      “An... muốn hôn em, rất muốn...” Giọng ấm áp mang chút xấu hổ, tự nhiên.

      Nhân lúc tôi ngây ra, Tịch Hy Thần lưu luyến kết thúc nụ hôn mềm mại như nước, khó nhọc kéo tôi đứng dậy, bàn tay trắng bệch vịn lên bức tường đổ nát.

      ... vết thương...” Tôi gần như vô thức đứng lên, hành vi của ta hoàn toàn vượt quá khả năng lý giải và đối phó của tôi, ngón tay xoa lên bờ môi, ở đó cảm giác ấm nóng vẫn còn lưu lại, khóe môi thoáng cười nhạt, nhưng lần này mất vẻ kiêu ngạo.

      “Xin lỗi, vì làm em sợ.” Giọng đầy vẻ biết lỗi, “ sao.”

      Tôi do dự đỡ lấy cánh tay ta, “ vẫn nên nghỉ ngơi lát...”

      ta nén cơn ho thành tiếng, “, cần, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây, sức khỏe của em chịu nổi môi trường này đâu.”

      Tôi nhếch môi, trong lòng dấy lên những dư vị phức tạp, thế còn sức khỏe của liệu chống chọi được bao lâu?

      “Ở châu Âu thời Trung cổ, kiểu mật đạo này...” ta lại ho chập, khó nhọc : “Kiểu mật đạo này ngoài việc dùng để thoát hiểm cũng thường dùng để giam giữ tù nhân, do vậy chắc chắn có nhiều lối .”

      ta vậy là muốn để tôi yên tâm hay muốn xóa bỏ điên rồ giây trước? Tôi bỗng dưng phát ra mình có thể bình tĩnh nghe ta ... bình tĩnh trước nay chưa từng có.

      Khi khốn đốn luôn cảm thấy thời gian trôi qua chậm, chưa hết ngày mà cứ như trải qua ba ngày ba đêm ăn uống. Tôi cắn chặt môi, những cơn chóng mặt từ từ dội đến, cuối cùng, cơ thể chịu nổi nữa nên ngất .

      Vị tanh của máu lúc trước vẫn chưa bay hết, giờ lại lần nữa tràn đến, cảm giác chất lỏng ấm nóng được đưa vào trong miệng, mang theo chút hương bạc hà.

      Sắc trời u ám, những màn mưa che khuất tầm nhìn, trông đường, rồi bỗng nhiên ấm áp và khô mát, sau đó, tỉnh dậy là trần nhà trắng như tuyết.

      Chiếc áo vest phủ người rơi xuống, có bầu trời, có trần nhà, đập vào mắt vẫn là con đường đá xanh và ánh lửa lờ mờ.

      Tất cả mọi thứ lúc nãy có lẽ chỉ là giấc mơ, thực giấc mơ.

      Tịch Hy Thần quỳ xuống bên cạnh, ánh mắt giấu nổi vẻ lo âu, tay phải buông thõng bên hông, tay trái giơ lên vuốt tóc tôi, ngượng ngùng đến đờ người ra. có áo vest, đóa mẫu đơn màu đỏ sẫm chiếc áo sơ mi trắng tinh kia càng hiển nét trước mắt tôi.

      thể phủ nhận ta có làn da rất đẹp, khuôn mặt nét nào ra nét đấy, sống mũi cao, thẳng tắp, bức tường phía sau phản chiếu chiếc bóng thanh tú, nhưng trong phần thanh tú đó lại chứa đựng vẻ lãnh đạm, thể xâm phạm. Phát thấy tôi nhìn chớp mắt, ta nghiêng đầu ho tiếng. Tôi như đứa trẻ làm điều gì sai bị bắt quả tang, hai má ửng hồng.

      vết thương chưa được xử lý của ta đóng vẩy, gần như đen lại, còn chảy máu nữa.

      Trong nháy mắt, đầu óc tôi bỗng dưng sáng tỏ! Rồi đột nhiên nhớ ra điều gì, toàn thân lạnh buốt như thể vừa bị giội gáo nước lạnh. Tôi lại lần nữa giống như con ngốc, bị những thứ giả dối này lừa gạt! Sao tôi có thể quên được ta là con người mưu mô, quỷ quyệt chứ? ra, tình cảm của tôi đều nằm trong tính toán của người khác!

      Ảnh mắt ấm áp ngay lập tức biến mất. Những lời và cử chỉ ân cần khi nãy đều là do vẻ dịu dàng và đau buồn của ta làm tâm trí tôi ngu muội, giờ nghĩ lại, nó trở nên nực cười, điều sỉ nhục đối với tôi, chế giễu tôi điên cuồng.

      Tịch Hy Thần đứng dậy, hình như hơi chóng mặt nên đứng yên lúc, tay phải vịn vào bức tường đá để đứng cho vững, dòng máu chảy xuống dọc theo đường gồ ghề của bức tường đá.

      “Em có tự đứng dậy được ?” ta cúi đầu hỏi tôi, nụ cười vẫn ấm áp, buông cánh tay phải xuống, vô tình trượt qua các mỏm đá bức tường, quệt vết máu.

      “Phía trước là lối vào hầm rượu, ở đó có dãy bậc thang dẫn ra ngoài, nhưng khó có thể mở được tảng đá đỉnh.” Giọng ta càng lúc càng yếu, tôi yên lặng lắng nghe, khép bờ mi lại để che đậy những cảm xúc của mình.

      Dường như ta suy nghĩ điều gì, “Trừ khi...”, ta chỉ thốt lên hai từ.

      Lối vào hầm rượu là hành lang tối tăm và chật hẹp khiến người ta mấy chú ý.

      Tôi đứng dậy về hướng đó, quay đầu lại thấy Tịch Hy Thần bị rớt lại phía sau khá xa, ôm ngực ho sù sụ, chân vững.

      Tôi cười lạnh lùng, thực ra ta hà tất phải làm thế? Tôi muốn tới dìu đỡ hay lo lắng gì nữa, bởi biết giả dối trong đó.

      Thấy tôi nhìn, ta ngây người rồi đứng thẳng lên, tia sáng bỗng lóe lên trong gian tăm tối, “Để cầm đuốc.”

      Phía cuối con đường hẹp là hầm rượu vang, những hũ rượu vang nho được đưa xuống hầm cách đây hàng thế kỷ được xếp ngay ngắn xen kẽ trong các vách đá.

      số hũ bị hỏng, vỡ tan tành trong các hốc tường, mùi rượu nồng nặc hơn rất nhiều so với lúc nãy, khiến tôi cảm thấy ngột ngạt vô cùng.

      Mặt Tịch Hy Thần đỏ ửng, dường như đứng vững, đổ người vào tôi.

      “Tịch Hy Thần!” Tôi vô thức gọi khẽ.

      Khi đứng vững, ta thuận tay cầm hũ rượu vang đỏ giá và : “Ở đây có gì để ăn uống, đành phải uống tạm thứ này.” ta gượng cười, vụng về biện bạch, ngay cả bản thân ta cũng tin vào cách giải thích đó.

      Sức chịu đựng lên đến đỉnh điểm, khiến cho ý muốn phục thù lại trỗi dậy.

      “Tịch Hy Thần, thích tôi ở điểm gì?” Tôi tiến lại gần ta bước, giọng ôn tồn: “Tấm thân tàn tạ này, hay... tâm hồn nực cười này?”

      Tịch Hy Thần ngây người, rồi đột nhiên cầm tay tôi đặt lên ngực mình.

      Chiếc áo sơ mi trắng của ta ướt đẫm, đóa mẫu đơn màu đỏ thẫm bị mồ hôi làm phai màu.

      “Thú vị đấy!” Tôi từ từ mở từng chiếc cúc áo của ta ra, để lộ bộ ngực săn chắc, mịn màng.

      Ngón tay chạm vào chồ vết thương sâu lắm, rồi dừng lại nơi trái tim phập phồng theo từng nhịp thở.

      nên đâm vào chổ này này.” Tôi , cảm thấy toàn thân ta trở nên căng thẳng, ngay cả phập

      phồng bên dưới ngón tay chạm ngực ta dường như cũng dừng lại. “vết thương quá nông, sau khi rút dao ra máu mới từ từ chảy, khi đâm bàn tay lại nắm vào lưỡi dao, khiến máu trong lòng bàn tay chảy ra, giống như bị thương nặng. Tôi biết ra Tịch lại có tài diễn kịch như thế.”

      có tiếng đáp lại, trọng lượng cơ thể từ từ ép xuống, hơi thở phảng phất mùi rượu phả qua tai tôi, thân thể nóng hừng hực, mồ hôi nhóp nháp khiến tôi vô cùng khó chịu, cố sức đẩy ta ra.

      Tịch Hy Thần đứng vững, ngã vào vách tường đá, tay phải trượt qua các mỏm đá bề mặt tường, vết thương chưa kín miệng lại toạc ra. Rất lâu sau, có tiếng động nào.

      ta dựa người vào vách tường, đầu tóc rối bù, thần sắc u ám, máu ở bàn tay phải từ từ rỉ xuống, từng giọt, từng giọt, “Đúng, khổ nhục kế, mặc dù là kế cũ, nhưng đối với em vẫn có tác dụng.” Tịch Hy Thần nhìn tôi, sau đó mỉm cười, “Bởi vì Giản An Kiệt tuy lạnh lùng nhưng cũng dễ... mềm lòng.”

      “Em muốn chết cùng ở đây, phải ? Cho nên con dao đó đâm , em phải vui mừng mới phải chứ!”

      ta thế là có ý gì? Cười nhạo bất lực của tôi? Đúng! Cái nơi quỷ quái này, nếu ta dẫn đường thực tôi thể ra được.

      Cơ thể Tịch Hy Thần từ từ di chuyển sang bên trái, rồi lại ngồi xuống.

      “Đây chính là bậc thang, em lên .” Bậc thềm đá trong bóng tối, gần như thể nhìn thấy, đột nhiên có tiếng “rầm rầm” vang lên, giống như kỳ tích, lời ta vừa dứt phiến đá nóc thềm tách ra, luồng sáng từ cửa động rọi xuống.

      Tôi giơ tay che mắt cho đỡ chói, sau khi thích nghi với

      ánh sáng mới quay đầu lại nhìn ta, “ à?”, mặc dù lúc này bản thân hề muốn quan tâm đến

      ta ngồi dựa vào tường, lạnh lùng cười, : “Thềm đá lâu tu sửa, em thử xem sao? Với lại, chết cũng có liên quan gì đến em đâu?”

      “Đúng là chẳng liên quan chút nào cả!” Mặc dù tôi buột miệng thốt ra như vậy, nhưng thể phủ nhận nỗi do dự trong lòng.

      “Hay em còn lưu luyến? Ồ, “Sinh cùng ngày, chết cùng mồ”, cũng lãng mạn đấy chứ!” Giọng đều đều mai mỉa thốt ra những lời lẽ vô sỉ làm tổn thương người khác.

      Tôi cố gắng kiềm chế cảm xúc, mặc kệ ta, rồi thế nào ta cũng lên được thôi! Tôi lê tấm thân mệt mỏi bước những bậc thềm đá lởm chởm. Khi lên đến bậc thang cuối cùng, dưới chân là mặt đất xa cách lâu, cảm giác chết sống lại khiến tôi cảm thấy như đây phải là thực.

      muốn quan tâm, nhưng tôi vẫn kiềm chế được, đưa mắt nhìn xuống dưới.

      môi ta là nụ cười ảm đạm, khóe miệng trào ra dòng máu đỏ, ánh mắt thất thần, thân thể từ từ đổ nghiêng xuống, kèm theo đó là những tiếng động “rầm rầm”. Trong lúc tôi biết phải làm thế nào phiến đá bên chân đột nhiên đóng lại, bụi bay mù mịt, tiếng máy móc cũ kỹ ma sát nhau cũng ngừng hẳn, cổng mật thất khép lại như cũ, dấu vết, như thể trước nay chưa từng tồn tại.

      chết cũng có liên quan gì đến em đâu?” Bên tai tôi đột nhiên dội lại câu đó. Tình cảnh hoang đường này chẳng khác gì sinh ly tử biệt.


    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      Chương 7 : Tha thứ, thăm dò


      <img class="aligncenter" alt="" src="http://i.imgur.com/RRxa46B.gif" width="70" height="70" />


      Trong phòng bệnh, bức tường sơn trắng toát, ga trải giường trắng muốt, khí lạnh lẽo kết hợp với mùi thuốc khử trùng, tất cả trở nên quen thuộc đối với tôi, chỉ có điều, lần này, người nằm giường bệnh phải là tôi.

      Tôi đến và ngồi bên mép giường, người ngủ trông tiều tụy và vô hại, vẻ mặt hiền lành, thậm chí có phần giống đứa trẻ, mái tóc rối che phủ đôi mày rậm, đôi môi nhợt nhạt mím lại, còn vẻ cao ngạo ngày thường.

      Tôi cúi xuống nhìn bàn tay phải của ta, vết thương khá nặng.

      Lợi dụng, lừa dối, đánh vào tình cảm, hết vòng đấu này đến vòng đấu khác, cẩn thận từng ly từng tí nước cờ của mình, để ra khỏi mật đạo tăm tối, ngay cả tính mạng mình cũng đem ra tính toán.

      con người thông minh là thế, nhưng đối với chuyện tình cảm lại hành động đến là ngốc nghếch.

      Tôi ngẩng lên, bất ngờ gặp phải đôi mắt biết từ lúc nào mở to nhìn mình. Tôi vội vàng đứng dậy, nhưng chưa kịp đứng lên hẳn cổ tay bị nắm chặt.

      “An Kiệt...” Giọng khàn khàn khó nghe.

      “Tôi gọi bác sĩ.”

      “Đợi !” ta khó nhọc ngồi dậy, đôi mắt thâm sâu vẫn nhìn tôi chằm chằm, giọng chân thành: “ sao, như thế này là ổn rồi.”

      Ảnh mắt ta làm tôi mất tự nhiên, tôi nghiêng nghiêng đầu, “Tịch Hy Thần, tôi lần cảm kích mà chấp nhận tình của đâu.”

      biết.” ta khẽ, “Chỉ là, nghĩ em quay lại.”

      “Khổ nhục kế của diễn hoàn hảo.” Tôi , giọng hơi chế giễu, bây giờ nghĩ lại vẫn thấy sợ, nếu hiểu ra vết thương của ta là , nếu hiểu ra đằng sau câu “trừ khi” đó là trừ khi có người giữ công tắc cửa, nếu thể mở được phiến đá... Khi đội cứu hộ đến, tôi phát ra bàn tay mình run rẩy.

      “Là vì... áy náy?”

      Tôi ngây ra nhìn ta, “ cần phải thăm dò tôi.”

      ta gượng cười, “Đúng thế, làm gì cũng có tác dụng, phải ?” Có lẽ do ốm nặng, nên lúc này trông ta giống như đứa trẻ tủi thân.

      Tôi hơi nghiêng đầu, “Tịch Hy Thần, tôi còn hận , vì vậy cần phải làm thêm điều gì nữa.”

      ta nhìn tôi chằm chằm, như thể nghĩ điều gì, rồi cầm tay tôi lên hôn cái, cảm giác êm ái khiến tôi bối rối, “...”

      “Cảm ơn, thế là tốt lắm rồi.”

      Tôi biết Tịch Hy Thần lại dễ dàng hài lòng đến thế, ta như vậy, tôi thấy quen.

      Tất cả những gì xảy ra trong địa đạo đều có cảm giác thực, nên chúng tôi cố gắng nhắc đến.

      nghỉ ngơi , ngày mai tôi lại đến.” Tôi giằng tay ra khỏi tay ta, nhấc chiếc áo khoác vắt thành ghế rồi bước ra ngoài.

      “An Kiệt!” Giọng bình thản từ đằng sau vọng đến, “ chỉ muốn cho em biết, làm bất cứ chuyện gì khiến em buồn, bố em...”

      “Tôi biết rồi.”

      im lặng lát, “Cảm ơn em tin tưởng . Còn nữa... xin lỗi em.”

      Tôi dừng lại, mở cửa bước ra, câu xin lỗi cuối cùng cũng được thốt ra, muộn mất sáu năm, bây giờ nghe thấy chỉ như gió thoảng mây bay.

      Tịch Hy Thần vào viện tuần, tôi quay lại trường giải quyết số việc, đồng thời thông báo cho biết chuyến bị hoãn lại thời gian.

      Bạn cùng phòng vì chuyện tôi mất tích suốt mấy ngày liền mà hỏi han gì, chúng tôi trước nay rất ít quan tâm đến nhau, chỉ có bạn người Singapore mỗi lần gặp tôi đều hỏi thăm về biến mất của Diệp Lận, tôi đành cười khổ trả lời ấy sắp kết hôn. ấy tỏ ra rất thất vọng, nhưng cũng may là đến làm phiền tôi nữa.

      Tôi lùi chuyến Phần Lan lại hai tuần, sau khi Tịch Hy Thần ra viện đến gặp ta nữa, tôi quen thuận theo tự nhiên, hơn nữa việc tiến triển như thế là vượt quá dự liệu của tôi rồi.

      Hôm nay, tôi gửi tất cả hành lý ra bưu điện, chỉ để lại hai bộ quần áo thay đổi, cùng với chiếc áo vest ấy.

      , tôi đến quán bar đó lần nữa vì tại có vài suy nghĩ, đến vào buổi tối tuyệt đối phải là thời điểm thích hợp, vì tầm đó rất đông khách, khiến tôi cảm thấy thoải mái. thấy người pha chế rượu hôm trước, tôi hỏi nhân viên phục vụ, ta mỉm cười đầy ngụ ý, “ tìm Jeff phải ? Cuối tuần ấy bận lắm, bận đối phó với rất nhiều , tôi nghĩ muốn gặp ấy chỉ có thể đợi sang tuần sau thôi.”

      Tôi suy nghĩ lát, “Thế ông chủ của các có ở đây ?”

      Lần này người phục vụ nhíu mày ra chiều ngạc nhiên, “Ha ha, vậy phải đợi năm sau rồi, đương nhiên, năm sau cũng chưa chắc gặp được ấy.”

      Tôi nghĩ lát, cuối cùng quyết định đưa chiếc túi tay cho ta, “Phiền đưa cho ông chủ giúp tôi.” Ngừng lại lát, tôi thêm, “Lúc nào cũng được.”

      ta có vẻ do dự, tôi : “Tôi cho năm mươi euro.”

      ta mỉm cười, “ hào phóng.” Người phục vụ cầm lấy tiền và túi xách, “Dựa vào năm mươi euro này, tôi có nghĩa vụ phải nhắc nhở , ông chủ của chúng tôi muốn gần gũi con , cho dù...”, ta liếc nhìn chiếc túi, “ có tặng ấy chiếc áo thời trang đắt tiền.”

      Tôi muốn nhiều, trả lại đồ chắc là có thể chứ, vậy nên tôi chỉ câu cảm ơn rồi quay người rời , ngờ vừa ra đến cửa thấy ta đuổi theo.

      tặng thẻ tín dụng ư?!” ràng ta giở chiếc túi ra xem lượt và khá sửng sốt.

      Tôi nhìn ta, định giải thích ta trả lại chiếc túi cho tôi, Sorry, hay là tự đưa cho ấy , tôi muốn bị thêm tội ăn cắp thẻ tín dụng.”

      “Tôi buộc tội ăn cắp thẻ tín dụng.” Tôi , nhưng vậy chứ cũng biết ta giúp, người nước ngoài thường cấm kỵ dây dưa với nhau về tiền bạc.

      ta lắc đầu, quay người viết vào mảnh giấy rồi đưa cho tôi, “Đây là địa chỉ khách sạn ông chủ tôi ở, tôi biết bây giờ ấy còn ở Paris , có thể là về Trung Quốc rồi.” Bỗng nhiên ta nhìn tôi cười, : “ tự tìm thử xem, Trung Quốc.”

      Tôi nghĩ, mình mất oan năm mươi euro.

      Ra khỏi quán bar, nhìn chiếc túi trong tay, tự nhiên cảm thấy yên lành lại mua việc vào thân, tôi thầm thề là bao giờ lặp lại chuyện này nữa.

      taxi đến khách sạn gần chín giờ, đến số phòng như giấy viết, tôi do dự lát rồi bấm chuông, ngờ ra mở cửa lại là .

      “Xin hỏi tìm ai ạ?” ta tiếng .

      Tôi nghĩ ta là người Trung Quốc nên luôn bằng tiếng Trung: “Tôi tìm... Tịch Hy Thần.”

      ta mỉm cười, nhanh chóng chuyển sang tiếng Trung: “ có việc gì ? Bây giờ ấy nghỉ ngơi.”

      Thế này là tốt nhất, “Phiền đưa cái này cho ấy.” Tôi định đưa đồ cánh cửa khác trong phòng khách mở ra, tôi thừa nhận, lúc này thấy rất hối hận vì đến đây, ta quay sang và nhìn thấy tôi.

      Lúc này, chiếc điện thoại của tôi lại reo lên đúng lúc, liếc nhìn số điện thoại, tôi gật đầu với đứng trước mặt tỏ ý xin lỗi, rồi ra hành lang và bấm phím nghe.

      Đầu dây bên kia im lặng năm giây rồi khẽ khàng : “An Kiệt, là đây.”

      Tôi biết. “ say à?” Diệp Lận thường thích gọi cả họ của tôi, trừ khi say rượu mới mơ mơ hồ hồ bỏ họ , gọi An Kiệt.

      chút.”

      ở đâu?”

      “Ờ, còn ở đâu nữa.” Giọng khàn khàn, “Chỉ là tự nhiên rất muốn chuyện với em thôi, muốn nghe thấy giọng em.”

      Bên kia đầu dây rất ồn ào, chắc là nơi nào đó đại loại như quán bar, “Em sao thế?” Nghe giọng có vẻ uống ít rượu.

      khẽ cười, “An Kiệt, từng với em là em chưa nhỉ?”

      Tôi biết tại sao lại đề cập đến vấn đề này, “Rồi.”

      “Vậy, bao giờ với em là em hơn em của chưa... có thể là hơn rất nhiều.”

      Tôi day day hai bên thái dương, biết phải gì, “Uống ít thôi, về nghỉ ngơi sớm .”

      Bên kia đầu dây ngừng lại lát, “Xin lỗi, có lẽ nên gọi điện.” Sau đó điện thoại bị ngắt.

      Tôi bị thái độ chẳng ra sao của làm cho sững sờ.

      “Em tìm à?” Giọng ấm áp từ sau lưng truyền đến.

      Tôi quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt vui mừng hiếm có. Tịch Hy Thần đứng dựa vào lan can, mặc bộ đồ ngủ, thần sắc vẫn hơi ốm yếu, tôi lại gần đưa cho ta chiếc túi,

      “Tôi nghĩ đây là đồ của .”

      ta liếc nhìn, rồi cười : “Sao lại là đồ của ?”

      Thấy ta có ý muốn nhận, tôi bèn đặt nó xuống cạnh cửa, ta dõi theo tôi, như thể vẫn đợi tôi câu gì.

      “Thực ra cần phải làm nhiều việc đến thế, đấy!” Tôi khẽ thở dài, “Tạm biệt!”

      “An Kiệt.” Tịch Hy Thần gọi tôi lại, chỉ thấy ta , “Em đây là đồ của muốn kiểm tra lại xem có thiếu thứ gì .”

      Nếu ý chí yếu đuối chút, nếu bản thân thiếu kiên nhẫn chút, tôi nghĩ mình phát điên lên mất.

      Đèn trong phòng khách rất sáng, chiếc ti vi màn hình tinh thể lỏng vẫn bật, chiếu chương trình truyền hình giải trí của Pháp.

      “Cà phê hay nước lọc?”

      “Nếu kiểm tra xong...”

      ta rót cốc nước đưa cho tôi, “Vẫn chưa, nhiều năm rồi, phải nghĩ lại xem còn thiếu thứ gì.”

      Tôi siết chặt lòng bàn tay, “Tịch Hy Thần, đừng nghĩ vì từng giúp tôi , hai lần mà có thể tùy ý làm nhục tôi.”

      ta nhìn tôi lúc, định vừa nãy mang tập tài liệu đến, “Hy Thần, có cần em trước ?”

      Tôi bị ánh mắt của ta giây phút trước làm cho thoải mái, bèn : “ tiễn ấy à?” Dầu sao người ta cũng là con .

      ta quay sang, lấy lại vẻ tự nhiên vốn có, “ đưa em về.”

      cần, cần, có khách, em gọi taxi về cũng được.” xong, ta quay sang tôi mỉm cười và vẫy tay chào, tôi gật đầu đáp lễ theo thói quen.

      “Giúp chuyển lời hỏi thăm bố em nhé!” ta tiễn ra đến cửa.

      “Vâng, nhất định rồi.” Có lẽ do có mặt tôi nên ta rất kín đáo: “Nếu có thời gian, tranh thủ đến dự sinh nhật em vào tối mai nhé!”

      Tịch Hy Thần gật đầu, đóng cửa quay vào, ngồi xuống chiếc sofa đối diện với tôi, “ làm nhục em.”

      Tôi ngừng lại lát, “Được, vậy tôi có thể được chưa?”

      “Em đến tìm ?” ta nhàng hỏi câu, có phần hơi lạc đề.

      “Đúng thế, tôi đến để trả lại đồ.”

      ta khẽ mỉm cười, “Người vừa nãy là đồng nghiệp làm ở chi nhánh công ty bên Pháp.”

      cần phải giải thích với tôi.” Tôi thực lòng.

      ta ngây ra lát, rồi cay đắng thốt lên: “ừ nhỉ, quên mất, em là Giản An Kiệt, xem ra biết phải trái.”

      Tôi miễn cưỡng đứng dậy, muốn lặp lại câu hỏi đến ba lần, “ kiểm tra xong chưa? Tôi có thể được ?”

      có cản em ?” Giọng ta .

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :