1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Nơi Nào Đông Ấm - Cố Tây Tước

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      Chương 10 :Gắn bó, ly biệt


      Trong mơ, tôi cảm giác có bàn tay nhàng và mềm mại ngừng ve vuốt lông mày, xuôi theo khóe mắt xuống má, dừng lại ở môi, dịu dàng vân vê, nghịch nghịch, đụng chạm đó khiến hơi thở tôi gấp gáp hơn, tôi từ từ hé môi, ngay sau đó nghe thấy bên tai có tiếng cười khẽ, rồi bờ môi bị ai đó nhàng phủ lên...

      Mở mắt ra, căn phòng tranh tối tranh sáng khiến tôi nhất thời nhớ ra là mình ở đâu, cho đến khi khuôn mặt khôi ngô trong bóng tối lờ mờ lên hơn, ký ức đêm qua mới dần dần hữu, hai má tôi lập tức ửng hồng, nghiêng người cuộn mình chiếc giường đơn, lấy tay che trán.

      Cơ thể chìm xuống, hai cánh tay rắn chắc từ phía sau kéo tôi vào lòng, tiếng cười khe khẽ ấm áp khiến trái tim tôi rung động, ngón tay ướt át quấn quấn lọn tóc rủ bên hông tôi.

      Hơi thở của người ấy phả lên cổ nong nóng khiến tôi run rẩy.

      “Nhạy cảm !”

      Ngứa quá!”

      “Ngứa ở đâu?” Câu hỏi chân thành nhưng hành động lại đen tối: đôi môi dừng lại ở cổ tôi, cắn khẽ và mơn man rất gợi tình.

      Tôi giơ tay cố ngăn chặn những khiêu khích của , nhưng lại thuận theo đó kéo tay tôi lại, đút ngón tay tôi vào trong miệng , nhàng mút mát.

      Tôi giật mình, nghĩ lại toàn bộ việc đêm qua, cảm giác hoang mang, muốn rụt tay về, đẩy bằng được ra xa.

      Tịch Hy Thần thở dài, tỏ ý tiếc nuối, đầu yên phận gối bả vai tôi, làm loạn nữa.

      “À, đúng rồi, An Kiệt, Phác gọi điện cho em rất nhiều lần.” Tịch Hy Thần cười nhạt, với chiếc điện thoại reo bàn đưa cho tôi, đồng thời “chu đáo” giúp tôi bấm sẵn nút nghe.Khiến tôi trở tay kịp!

      “Giản An Kiệt, hãy giải thích cho biết tại sao đêm qua con về nhà.” Giọng của rất nghiêm khắc.

      “Con...” Tôi ngước mắt nhìn người trước mặt nhìn tôi cười tủm tỉm, càng biết phải gì.

      “Cậu ta đến Phần Lan rồi à? Còn nữa, con ở cùng cậu ta phải ?”

      ...” căng thẳng cũng đúng, lại thể dối , nên tôi cứ ấp a ấp úng thành tiếng, “Trưa nay con về.”

      Người bên cạnh bồng nhiên ôm tôi chặt hơn, cơ thể trần trụi ấm nóng, bàn tay nhàng mơn trớn từ thắt lưng rồi do dự tiến dần lên . Trước ánh mắt mơ màng đó, tôi khẩn thiết ngoảnh mặt về phía lắc đầu, nhưng Tịch Hy Thần lại mỉm cười, môi mấp máy từ “Đừng” rồi cúi xuống, nhàng mơn man sau gáy tôi.

      hy vọng con có thể về ngay bây giờ, An Kiệt.”

      Cánh tay kia luồn vào trong chăn mơn trớn phần dưới bụng.

      “Đừng...” Phần thân dưới tôi bỗng ướt đẫm.

      “An Kiệt, con vẫn nghe đấy chứ?”

      “Vâng, vâng ạ, thưa , con vẫn nghe.”

      nghĩ, chúng ta cần phải lần cho xong.”

      Ngón tay thon thả vuốt ve ngực tôi, lòng bàn tay cọ xát ấm nóng khiến tôi giật mình, suýt chút nữa đánh rơi điện thoại, hoảng loạn giơ tay lên ngăn cản xâm phạm, đụng chạm vào.

      Da thịt hai người chỉ cách nhau tấm chăn mỏng lộn xộn, gần như trần truồng, cảm giác khô nóng truyền đến, cánh tay kia tiếp tục khiêu khích bên hông nhưng bị tôi giữ lại, giống như con thú bị chế ngự lặng lẽ nằm yên chỗ nhưng vẫn rình cơ làm càn, khiến tôi nhất thời biết nên buông tay hay tiếp tục giữ lấy.

      Mỗi nụ hôn đều mềm mại như nước, nhưng cũng cuồng nhiệt như lửa. ánh sáng mặt trời từ bên ngoài cửa sổ rọi vào qua tấm rèm cửa, phản chiếu khuôn mặt đầy nam tính ửng đỏ, càng thấy dục vọng tuôn trào... ánh mắt ấm áp, mơ màng nhìn tôi chóp, đôi môi mỏng khẽ hôn lên trán tôi.

      Miệng tôi bất giác bật ra tiếng rên khe khẽ.

      “An Kiệt, hy vọng con nghe .” Giọng của ràng rất tức giận.

      Ruột gan rối bời, tôi vội đẩy ra, áp mu bàn tay lên môi, cố chế ngự hơi thở loạn nhịp, năm giây sau bình tĩnh trở lại mới mở miệng, “, tí nữa con gọi lại cho được , con...”

      Bên kia đầu dây ngừng lại giây lát, “Anastasia Giản, phải Tịch Hy Thần giường với con đấy chứ?”

      Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, “, phải đâu ạ, nghĩ quá rồi...” Hai má tôi đỏ bừng, chột dạ đến mức chỉ muốn vùi ngay đầu vào trong chăn, nhưng tên đầu sỏ kia lại vùi mặt vào vai tôi, lén lút cười khúc khích, thậm chí bắt đầu thừa cơ mút mát tai tôi, nơi nhạy cảm nhất của cơ thể, cánh tay còn lại được thể phối hợp nhịp nhàng, bắt đầu mơn trớn bên hông tôi.

      Tôi luống cuống định dịch người lại phía sau, nhưng cánh tay vừa khua ra sau lưng bị giữ chặt lấy, khiến cơ thể thể di chuyển được.

      ...” Trước đôi mắt mơ màng đầy sắc dục của , trong lòng tôi cảm thấy vừa sợ hãi vừa xấu hổ.

      “Giản An Kiệt, rốt cuộc con có nghe đấy?!” ràng rất giận dữ vì mãi thấy tôi trả lời.

      , con... con có việc, phải ngắt điện thoại lúc ạ.” để kịp phản ứng, tôi ngắt điện thoại dường như ngay lập tức, lúc này thực thể bận tâm đến chuyện nghĩ gì nữa.

      “Tịch...” Điện thoại rớt xuống giường, tôi giơ tay che đôi mắt đen mơ màng trước mặt, “Đừng làm loạn nữa.”

      Tịch Hy Thần khẽ cười, nắm lấy tay phải của tôi áp lên ngực , tôi giật mình định rụt tay lại, nhưng nhanh tay giữ chặt, “An Kiệt, em!” Tôi cảm nhận nhịp tim đập rộn.

      Da thịt nóng bỏng áp chặt vào nhau, lửa tình hừng hực bắt đầu lan tỏa, chiếc lưỡi cuồng loạn mút mát da thịt tôi, từ xuống dưới, để sót bất kỳ chỗ nào, khiến cơ thể tôi cứ rướn lên từng chập, cảm giác khó diễn tả thành lời, cánh tay giơ ra, do dự, cuối cùng vắt lên vai .

      Tôi cảm thấy đôi mắt ấy rạo rực hơn trước! Giọng khàn khàn mang theo tiếng cười đầy ý, nụ hôn cuồng nhiệt đến ngạt thở, ra sức mút mát bờ môi tôi, lưỡi thoăn thoắt luồn vào trong, sục sạo khắp nơi trong khoang miệng, càng lúc càng gấp gáp hơn, như thể muốn nuốt trọn cơ thể tôi vậy.

      Tiếng rên rỉ đứt quãng, tiếng thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm rịn trán, tôi chỉ cảm thấy cổ họng khô rát, lúc này chẳng thể làm được gì, chỉ muốn uống trọn dòng nước ngọt duy nhất thông qua lối ra duy nhất đó, toàn thân run rẩy, cơ thể hừng hực ngừng tiếp cận, hòng khỏa lấp cơn dục vọng, giống như giọt máu rơi xuống tuyết, nóng ấm và ẩm ướt từ từ nhuộm đỏ...

      Chiều hôm đó, quay về nhà , ngờ nghênh đón tôi lại là người khác, ngồi ở phòng khách... Đó chính là người mẹ hai năm gặp của tôi.

      “Về rồi à?” Mẹ tôi, Lâm Ngọc Quyên, đặt chén trà xuống rồi đứng lên, cử chỉ tự nhiên, trang nhã.

      Sao mẹ lại sang đây?” Tôi đứng ở cửa lát rồi bước vào.

      Mẹ nhìn tôi, quá nhiệt tình cũng quá hời hợt, rất lâu sau mới : “An Kiệt, mẹ muốn con quay về Trung Quốc cùng mẹ.”

      “Mẹ có lý do gì mà lại muốn đưa con về?” Tôi chậm rãi hỏi.

      Mẹ bước lên trước vài bước rồi ôm tôi vào lòng, “Con à, mẹ hy vọng con có thể quay về.”

      Con biết rồi.” Tôi cúi xuống, im lặng hồi lâu, “Khi nào mẹ về, con cùng mẹ.”

      “Chị ơi, tối nay chị có ở lại đây ?” tôi đứng dựa ở cửa bếp từ lúc nào.

      , chị về khách sạn.” Mẹ buông tôi ra, chỉnh lại áo, giọng khách khí, “Ngày mai chị lại đến, làm phiền em rồi.” xong, bà lại quay sang tôi, “An Kiệt, con cứ chuẩn bị , nếu ngày mai vội quá chúng ta lùi lại ngày.”

      sao ạ.” Tôi .

      “Con ngoan.” Mẹ cười .

      Nhìn mẹ ra khỏi cửa, tôi quay người đến bàn ăn, rót cốc nước uống.

      “An, bà ấy là mẹ con, nhưng, cũng chỉ là người có công sinh thành ra con thôi.” Giọng từ phía sau truyền đến, như muốn an ủi, vỗ về.

      Tôi quay sang ôm lấy , “Làm sao đây, con rất muốn gọi tiếng mẹ.” Dù phải là người sinh thành ra tôi.

      “Đứa trẻ ngốc.”

      , con là đứa trẻ ngoan.”

      “Thà con là đứa trẻ hư còn hơn.”

      .” Tôi chớp chớp mắt, thấy hơi rặm rặm, “Con lại sắp được gặp Phác Tranh rồi, câu đầu tiên khi ấy nhìn thấy con chắc chắn là, em lại trở về rồi à, phiền toái quá!”

      “An Kiệt.” Giọng đột nhiên trở nên cứng cỏi, “Đừng để người khác chi phối suy nghĩ của con, dù là những người con quý trọng.”

      “Con biết rồi ạ.”

      Vừa bước vào phòng ngủ chuông điện thoại reo, là Tịch Hy Thần, tôi nghe máy, tâm trạng tôi lúc này chẳng muốn nghe điện thoại của bất kỳ ai, kể cả .

      Buổi tối ăn cơm cùng , giữa bữa Tịch Hy Thần lại gọi điện, lần này tôi nhấc máy.

      “Em có bận gì ?” Giọng vô cùng ấm áp, hề hỏi tại sao lúc trước tôi nghe máy.

      “Em ăn cơm.”

      định rủ em ăn cùng.” Bên kia đầu dây hình như nghĩ ngợi giây lát rồi : “Ngày mai phải về rồi.”

      Sao lại... trùng hợp thế?

      nhìn tôi, “Sao, mới có nửa ngày gặp gọi đến tra hỏi rồi à?” Đối với chuyện của tôi và Tịch Hy Thần, thực cũng có bắt tôi vào thư phòng ngồi chuyện, nhưng vì quá mệt nên tôi chẳng nghe được bao nhiêu lăn ra ngủ, sau đó đương nhiên là loạt những lời trách mắng, nhưng tôi còn nghe thấy gì nữa.

      “ừm.” Tôi lại với Tịch Hy Thần.

      hỏi khi nào quay lại à?” Bên kia đầu dây nhận được câu trả lời như mong đợi, thở dài : “An Kiệt, ngay bây giờ có thể hình dung mấy ngày ở đây nhớ em đến thế nào, chỉ nghĩ thôi thể chợp mắt được rồi.”

      Đến lúc này, thể phủ nhận rằng dù tâm trạng buồn, tôi cũng bắt đầu thấy mở lòng hơn, “ dỗ ngọt em đấy à?”

      , đấy!”

      Tôi cười : “Thôi nghỉ ngơi , ngày mai chắc bận lắm!”

      “Ở cạnh em mới ngủ được.”

      “Thế định hôm nay ngủ nghỉ gì chắc?”

      Bên kia đầu dây truyền đến tiếng cười khẽ, “Em đến đây rồi ngủ.”

      .” Tôi dứt khoát từ chối.

      cảm thấy hình như mình đánh giá thấp khả năng của cậu ta rồi.” tôi .

      Ngắt điện thoại xong, tôi quay sang nhìn , “Sao ạ?”

      “Cậu ta như con cáo ấy.”

      “Thực ra so sánh với sói họp hơn ạ.” Tôi cười.

      “Tâm trạng khá hơn nhiều rồi phải ?”

      biết tại sao tâm trạng tôi lại thể như thế, “Con xin lỗi vì khiến phải lo lắng.”

      “Lúc này mới thấy người con hữu ích.” , vẻ hài lòng, “Cậu ta biết con sắp quay về chưa?”

      “Con nghĩ là biết.”

      “Con với cậu ta à?”

      “Tạm thời chưa ạ.” Dù sao cũng gặp thôi, trùng hợp như vậy, chuyện gặp nhau cũng chỉ là sớm muộn.

      Chuyến bay từ Helsinki đến thành phố A hạ cánh lúc bốn giờ chiều. Lái xe của mẹ đứng ở cổng sân bay đợi sẵn, lên xe là thẳng về chồ mẹ ở - ngoại ô phía Tây thành phố A.

      Mẹ muốn nghỉ rồi lên thẳng tầng hai, tôi ở dưới chọn phòng dành cho khách để nghỉ ngơi.

      Ngày hôm sau thức dậy, việc đầu tiên tôi làm là gọi điện cho Phác Tranh, việc gặp ấy những cần thiết mà còn vì tôi nhớ . Nghĩ lại, lần trước tôi vội vàng rời Trung Quốc làm khiếp sợ, nếu khắp nơi “ xấu” tôi như vậy.

      “Nha đầu em lại quay về rồi à?”

      “Gặp nhau , trai.” Giọng the thé của Phác Tranh khiến tôi thấy rất vui.

      xem, xảy ra chuyện gì?”

      “Lẽ nào mỗi lần em gọi điện cho , đều nghĩ là có chuyện gì à?” thế phủ nhận tuy Phác Tranh hơi lơ đễnh nhưng đối với tôi, lúc nào cũng cẩn thận, chu đáo.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      Chương 10 :Gắn bó, ly biệt
      Phác Tranh “hừm, hừm” vài tiếng, hỏi gì thêm, “Được thôi, vậy cùng ăn cơm, em mời nhé?”

      Tôi taxi đến nhà hàng hẹn, vì vẫn còn sớm nên chưa vào vội, tôi vốn thích những nơi đông đúc, tất nhiên cũng chỉ là thích mà thôi.

      Nhiệt độ vừa phải, ánh mặt trời rạng rỡ.

      Phía quảng trường đối diện có đám người túm tụm ồn ào, tôi ngước lên nhìn, ra là mấy người mẫu Trung Quốc và nước ngoài chụp hình sân khấu ngoài trời, vây quanh để xem phần lớn là các , ai cũng cầm điện thoại chụp.

      Cuộc sống của họ nhất định rất an nhàn và hạnh phúc, cuối tuần rủ nhau mua sắm, hưởng thụ thời thanh xuân tươi trẻ, sống trong tình thương của gia đình, người thân...

      Tôi mỉm cười, cúi xuống đá đá viên sỏi bên đường.

      biết bao lâu sau, cảm giác có ai đó đứng trước mặt mình, tôi bèn ngẩng lên, chạm ngay phải đôi mắt xanh biếc như nước biển, dưới ánh mặt trời càng thêm long lanh. Khoác mình bộ trang phục sạch , tinh tươm cùng kiểu thiết kế táo bạo, trông như chàng hoàng tử kiêu ngạo và độc đoán, mình trốn khỏi hoàng cung, khí chất cao quý, phi phàm.

      “Sao em lại ở đây?” Diệp Lận nheo mắt hỏi.

      Định thần lại sau vài giây kinh ngạc, tôi cất tiếng: “...” Rồi nhớ ra cái sân khấu ngoài trời kia, lại nhìn bộ trang phục mặc, tôi cười : “ làm việc à?”

      Diệp Lận chau mày, “ừm.” xong câu này, dường như nhất thời biết phải gì nữa, như thể bước đến đây chỉ để đứng im vậy.

      ...” Tôi muốn tìm chủ đề nào đó để nhưng rồi lại bối rối đứng đực ra.

      “Cùng ăn cơm !” Diệp Lận ngắt lời tôi, “Đợi chút nhé!” xong liền quay người chạy về phía sân khấu ngoài trời.

      Còn tôi cuối cùng cũng ý thức được mình trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người.

      Nhìn Diệp Lận quay trở lại sân khấu, tôi nhận ra vẫn rất nổi bật ngay cả khi bị mọi người vây quanh, thế mà chỉ mới đây thôi tôi còn phát ra tồn tại của .

      Còn nữa, hình như vừa muốn cùng tôi ăn cơm, nhưng tôi chắc chắn mình vẫn chưa đồng ý.

      Tôi giơ tay lên che nắng, cảm thấy hơi oi bức, hay là mau mau quay lại nhà hàng đợi Phác Tranh, nhưng chưa kịp quay người bị ai đó giữ tay lại, “ gì ơi, đợi chút.” Giọng trong trẻo mang theo hương vị mùa hè.

      Đó là người đàn ông tuấn tú, tôi cúi đầu nhìn cánh tay bị ta kéo.

      “Ôi, xin lỗi!” ta cũng nhận thấy hành động vô phép của mình, lập tức thu tay về, “Là thế này ạ, Diệp bảo qua đó.”

      Diệp Lận? lần nữa tôi nhìn lướt qua đám đông về phía sân khấu ngoài trời.

      Diệp bảo tôi đưa vào khu vực phía sau sân khấu đợi chút, lâu đâu ạ, tầm mười phút thôi.”

      “Sao tôi lại phải ?” Tôi cười .

      “Hả?”

      “Sao lại đứng ở cửa thế?” Tiếng của Phác Tranh.

      Haiz, Tranh.” Tôi quay người lại, thấy Phác Tranh sải bước tiến về phía tôi, nở nụ cười rạng rỡ, chân thành.

      phải là em bị nhân viên phục vụ chặn cho vào đấy chứ?” Phác Tranh cười ha hả.

      “ừm.” Tôi giả vờ trầm tư, “Thế nên mới đứng đợi Hiệp sĩ Rồng là đến hộ giá đây.”

      “Thôi vào , tí nữa lại ngất ra đấy.” Phác Tranh bước đến ôm lấy tôi.

      “Bây giờ dễ bị ngất đâu.” Tôi khoác tay Phác Tranh cách tự nhiên rồi quay sang với người đàn ông bên cạnh: “Tôi gọi điện cho ấy sau.”

      ta có vẻ hơi bất ngờ, “Vậy, ... Diệp...” Ấp a ấp úng nên lời.

      “Đừng lo, tôi gọi điện cho ấy, ấy làm khó đâu.”

      , phải thế.” ta lắc lắc đầu.

      Thái độ ngập ngừng khó hiểu của ta khiến tôi chau mày.

      “Sao thế? Người quen à?” Phác Tranh hỏi.

      “Cũng hẳn là quen, ấy là đồng nghiệp của Diệp Lận.” Tôi tiện miệng bừa.

      “Diệp Lận?” Phác Tranh liếc nhìn tôi.

      Tôi chỉ tay về phía sân khấu ngoài trời trước mặt.

      lát sau, đột nhiên Phác Tranh : “Có cần qua đó xem sao ?”

      “Hả?”

      thôi.” Phác Tranh kéo tôi về phía sân khấu ngoài trời, tôi nhất thời kịp phản ứng, liền bị ấy lôi .

      “Hey, người em, thôi.” Phác Tranh quay ra đằng sau gọi.

      Tôi ngẩng đầu nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng của Phác Tranh, nhất thời thể đoán được suy nghĩ của .

      Vượt qua đám đông, tiến lại gần mới thấy hiệu ứng sân khấu thể xem thường, những chiếc đèn rọi xuống sân khấu sáng trưng, mặc dù là ban ngày nhưng vẫn tạo cho người xem cảm giác rất lạ, phông màn xung quanh đều là màu tối, làm tôn lên vẻ đẹp của các người mẫu, thu hút chú ý của mọi người. Diệp Lận đứng giữa nên càng nổi bật, quần áo và trang sức cầu kỳ màu xanh lá cây, lớp phấn mặt màu xanh lam tạo cảm giác lành lạnh, vẻ mặt trầm tĩnh, khí chất ung dung, mặc sức tạo dáng cách thuần thục.

      luôn biết làm thế nào để thể bản thân.

      Diệp Lận đưa mắt nhìn tôi đứng lẫn trong đám đông, gần như rất chăm chú, mãi rời, nhưng động tác của vẫn rất thuần thục, tự nhiên, nên ánh mắt đó làm cho người khác chú ý đến tôi, vì diễn viên trời sinh chỉ đứng trước máy quay, còn tôi , bị nhìn, tôi cảm thấy được tự nhiên lắm.

      sân khấu, nhạc du dương, vài người mẫu lướt qua lướt lại đổi vị trí cho nhau.

      nghĩ gì vậy?”

      “Em muốn gặp cậu ta à?” Phác Tranh hỏi lại.

      “Em hỏi nghĩ gì vậy, Phác Tranh?” Tôi nghiêm túc .

      “Em...” Phác Tranh định tiếp bị chạy đến ngắt lời.

      “Tôi là trợ lý của Diệp Lận, xin mời theo tôi vào hậu trường!”

      đến đây rồi mà còn từ chối quá kiểu cách, “Vậy làm phiền rồi.” ra, gặp Diệp Lận cũng là việc cần thiết, chỉ là tôi biết Phác Tranh nghĩ gì, ấy muốn... tôi và Diệp Lận nối lại tình xưa ư? Tuy nhiên, điều này cũng chưa chắc vì có lẽ Phác Tranh cũng nghe Diệp Lận và Dương Á Lợi sắp cưới nhau, hơn nữa, ấy phải là người biết thái độ của tôi nhất chứ, vậy bây giờ, ấy làm thế này là vì lý do gì? Lẽ nào chỉ đơn thuần là quen biết đến thăm hỏi, hay là, vì có ai đó muốn ấy làm điều gì khác...

      Bước vào hậu trường, có nhiều người lắm, chỉ có vài chuyên gia trang điểm và nhân viên phục trang bận bịu, các người mẫu cứ lần lượt vào rồi lại ra.

      trợ lý vừa nãy bước vào đưa cho tôi và Phác Tranh mỗi người cốc cà phê, tôi vừa cầm chiếc cốc giấy lập tức có cảm giác ai đó nhìn mình từ đằng sau, liền quay đầu lại, ngạc nhiên khi thấy Diệp Lận đến.

      Tôi đứng thẳng người hơn chút.

      cứ nghĩ em cơ.” Diệp Lận đến trước mặt tôi, khi còn ghé sát vào tôi, giọng điệu mập mờ, xong quay sang người bên cạnh tôi, “Phác Tranh, lâu rồi gặp.”

      Phác Tranh cười cười, “Gần đây công việc của cậu chắc bận lắm?”

      “Cũng bận.” Diệp Lận có vẻ mấy hào hứng.

      “Bận rộn cũng tốt.”

      Diệp Lận ra chiều đăm chiêu, “ ngờ cậu cũng quan tâm đến mình.”

      Phác Tranh chẳng để tâm, “Dù sao chúng ta cũng là bạn cùng trường mà.” ngừng lại lát rồi tiếp: “Hơn nữa, thời gian cậu và An Kiệt tìm hiểu nhau, mình cũng coi cậu như em trai.”

      Tôi nhíu mày theo phản xạ... Phác Tranh là người biết tình nhất, sao bây giờ lại...

      “Giờ mới nhớ mình còn có chút việc phải làm.” Phác Tranh quay sang tôi, “ trước đây, lát nữa bảo Diệp Lận đưa em về nhé!” khẽ vỗ vỗ vào tay tôi.

      Nhìn Phác Tranh bước ra khỏi hậu trường, tự nhiên tôi thấy hơi khó chịu, liền giả bộ vuốt vuốt tay áo, “Còn phải chụp nữa ?” Tôi quay đầu lại hỏi Diệp Lận.

      Diệp Lận nhìn tôi, ánh mắt khác lạ, “ thay quần áo .”

      “Nghe chị Amy bạn của Diệp đến, đâu rồi, đâu rồi?” Diệp Lận vừa khỏi có vóc dáng rất đẹp, ăn mặc thời trang bước vào hậu trường.

      “Bạn của Thiếu Diệp à? Bổn cung cũng rất muốn xem mặt đấy!” nam người mẫu bước vào.

      “Ôi, Chúa ơi, hình như John muốn cho người ta chết hay sao ấy! Mình nghĩ mình có thể ngủ ngày đêm mất.” Lần này bước vào là nam người mẫu lai, đá chiếc giày ở chân ra cách thô bạo, “Đúng rồi, bạn của Thiếu Diệp đâu? Cho mình ngó xem nào.” xong ta liền nhìn ngó tứ tung.

      Khi ánh mắt hướng về phía tôi, ta lập tức xoay người chạy đến, “A ha, nhất định là rồi!”

      Nam người mẫu bước vào trước huýt sáo tiếng rồi cũng chạy đến, nhìn tôi : “Nếu tôi và ấy cùng tranh đấu ai thắng đây?”

      “Vậy cậu xác định chỉ có chết thôi.” Giọng Diệp Lận từ trong phòng thay đồ truyền đến, đứng dựa vào khung cửa, dáng vẻ mệt mỏi, lười biếng.

      Diệp, chúng ta ăn đồ Hàn Quốc !” Vài người lần lượt kéo đến.

      “Hôm nay giai cậu có thời gian đưa cậu ăn đồ Hàn đâu.” nam người mẫu cười .

      “À, đúng rồi, Diệp, bạn của đâu?” vừa bước vào ngồi trước bàn trang điểm chuẩn bị tháo đồ nữ trang ràng rất kích động nhảy cẫng lên.

      “Đẹp mà kiều, dịu dàng nhưng yếu đuối, lạnh lùng mà băng giá, tôi là John, trưởng nhóm, nếu quan tâm đến quay phim, chụp ảnh quảng cáo, có thể đến tìm tôi bất cứ lúc nào.” người đàn ông nước ngoài mỉm cười đến đưa danh thiếp cho tôi. ra người vừa chụp ảnh ở sân khấu chính là phụ trách của bọn họ.

      Diệp, là bạn của chúng ta cùng nhau ăn cơm, được ?”

      “Đúng thế, tôi cũng muốn thử xem cơ hội chiến thắng của mình là bao nhiêu.”

      “Ha ha, sếp cũng tán thành kìa, Thiếu Diệp, cậu thấy sao?”

      Diệp Lận cười ý nhị.

      Tôi biết tại sao cục diện lại trở nên... hỗn loạn thế này.

      Mặc dù Diệp Lận có vẻ phản ứng gì, nhưng hình như cảm thấy rất vui, có ý định giải thích.

      “Vốn định riêng, bây giờ xem ra được rồi, cùng sao chứ?” Diệp Lận đến, nhàng hỏi.

      Tôi lặng im nhìn .

      Diệp Lận nắm lấy tay tôi, “Cùng ăn thôi, những thứ khác cần quan tâm.” Kèm theo đó là tiếng cười độc tài cho phép từ chối.

      nắm tay tôi rất chặt, muốn rụt tay lại cũng được, tôi cúi đầu, chau mày... Trái tim bỗng thắt lại... ở cổ tay quấn chiếc khăn đó cẩn thận để lộ ra vết sẹo, là vết sẹo sao?! Trời ơi, vết thương đó...

      Bàn tay còn lại giơ lên bịt chặt đôi môi run rẩy, tôi ngẩng lên nhìn chằm chằm vào chiếc bóng trải dài trước mặt.

      Tự tử à? Tại sao?

      Diệp Lận, lần này, lại làm trò gì nữa thế?


    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      Chương 11 : Gặp gỡ, ghen tuông



      Tình hình bây giờ trở nên khá kỳ quặc, tóm lại, tôi ngồi trong nhà hàng, trở thành trung tâm giải trí của mọi người, đau hết cả đầu.

      “Trong đó có rượu đấy!” Diệp Lận giằng lấy thứ đồ uống trong tay tôi và đưa cho tôi cốc nước lọc.

      “Oa oa oa, Diệp cũng biết quan tâm đến người khác cơ đấy!”

      “Bình thường cũng giúp đỡ em mà.” Diệp Lận nháy mắt.

      thế nào nhỉ, à, dịu dàng, Diệp, thuộc típ người dịu dàng đâu.”

      Diệp Lận phì cười, “ ngờ hình ảnh của trong mắt em lại cao quý đến thế.”

      tên Trần Lâm Lâm lè lưỡi, cười hì hì tiếp lời.

      “Chị Giản, chị và Diệp quen nhau như thế nào ạ?” tên Amy là người có vẻ dịu dàng, ít nhất.

      trúng tiếng sét ái tình với ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên, mọi người đừng trêu ấy nữa, ok?”

      Diệp, cứ như con gà mái già vậy.”

      “Trần Lâm Lâm, hãy chú ý đến lời ăn tiếng của em.”

      “Ok, ok!”

      Giản, món ăn họp khẩu vị à?” Tôi nhớ người mang họ Trì.

      ạ.” Tôi vô thức gẩy gẩy đĩa đồ ăn trước mặt.

      “Tôi từng cho rằng cái nhìn đầu tiên chỉ là khoảnh khắc đẹp đẽ nhưng ngắn ngủi, giản đơn mà dễ vỡ, tôi muốn đến hình tượng ấy, biết , cảm giác đầu tiên của con người rất mong manh, Giản, hình tượng của rất... rất tuyệt, bất luận là tướng mạo, khí chất hay

      phẩm vị, cảm giác.”

      “John, được quan tâm đến ấy quá!” Diệp Lận uể oải mở lời.

      “Hey, tôi chỉ muốn xác nhận chút xem ấy có còn giữ danh thiếp của tôi hay thôi.”

      Mọi người cười ồ, “sếp, mà cũng có lúc phải theo đuổi người ta để trông chờ được chụp ảnh à?”

      “Trông chờ ư? Ồ, có thể như vậy, ấy tạo cho tôi cảm hứng trong thời gian ngắn ngủi, còn để lại... dư vị bất tận nữa chứ, có điều ấy phải là người đầu tiên tôi theo đuổi.”

      “John, cần phải củng cố vốn tiếng Trung của mình.” Diệp Lận rót cho ta ly rượu vang.

      “Câu này nghe lọt tai lắm, tôi đến Trung Quốc mới được hai năm mà đạt đến trình độ này, cậu phải coi tôi là thiên tài mới đúng chứ!” Hai người hẹn mà cùng chạm cốc, “Đương nhiên, nếu có ai biết tiếng Pháp, tôi nghĩ tôi tiến bộ hơn nữa.”

      Lòng bàn tay tướp mồ hôi khiến tôi thấy hơi khó chịu, muốn vào nhà vệ sinh rửa tay, vừa đứng dậy nghe thấy tiếng chuông gió leng keng ngoài cửa.

      “Ngài Tịch.” Tiếng nhân viên phục vụ nhà hàng truyền đến.

      Tịch ư? Tôi giật thót mình.

      Ngước mắt lên... là Tịch Hy Thần! Đúng là trùng họp... Tôi đứng sững, nhất thời biết phải làm gì, thực hơi bất ngờ.

      Hôm nay mặc chiếc áo vest màu nâu đất nhạt, chiếc quần tối màu, mái tóc được chải chuốt lắm, mọi thứ tuy đồng bộ nhưng lại vô tình tôn lên vẻ hài hòa, trẻ đẹp, đeo chiếc kính gọng bạc, vô cùng nhã nhặn, có điều thái độ vẫn bình tĩnh, lạnh nhạt khiến người ta có cảm giác khó gần.

      Tôi chắc chắn chỉ trong khoảnh khắc nhìn thấy tôi, nhưng chỉ giây sau, ánh mắt lại thản nhiên như , vẻ mặt có gì thay đổi, vẫn bình tĩnh như trước.

      Đằng sau Tịch Hy Thần còn có vài người đàn ông nữa, theo hướng dẫn của nhân viên phục vụ, họ về phía tôi, khi chỉ còn cách tôi khoảng mười mét, John đột nhiên nhảy cẫng lên, “A, Elvis Tịch!”

      Vì tiếng gọi đó, Tịch Hy Thần dừng lại bên cạnh tôi, đưa mắt nhìn John.

      trùng hợp, Tịch, có thể gặp ở đây!”

      Tịch Hy Thần chau mày như suy nghĩ điều gì, sau đó nhớ ra, “John... Feld?”

      “Vâng, Tịch vẫn còn nhớ tôi, vinh dự quá!”

      Tịch Hy Thần làm như vô tình liếc nhìn lượt những người ngồi bên bàn ăn, sau đó gật đầu với John, “Xin lỗi, giờ tôi tiếp chuyện được.” Giọng điệu khách khí, xa cách.

      Nhìn chiếc bóng thanh mảnh khuất dần sau lối rẽ lên lầu, tôi lại ngồi xuống, biết là vô tình hay cố ý, khi ngang qua tôi, ngón tay giá lạnh của khẽ sượt qua mu bàn tay tôi, lưu lại chút giá lạnh...

      “John, vị đó...”

      “Elvis Tịch, Tổng giám đốc điều hành của Thành Nghiệp, có thể coi là cấp của các cậu đấy.” John vừa vừa ngồi xuống.

      “Điều này bọn em cũng biết, dù sao cũng toàn là ông chủ cả.” Trần Lâm Lâm cười .

      “Nhìn ta có tướng lãnh đạo.” Amy phụ họa theo.

      “sếp, sao lại quen ta thế, ý em là, sao ta cũng biết , ta là nhân vật quan trọng như vậy...”

      John tủm tỉm cười, “ ta là người đầu tiên tôi theo đuổi.”

      Mọi người đều ồ lên.

      “Bị từ chối à?”

      John cười cười, “Lúc đầu biết thân phận của ta, khi đến tổng công ty, nhìn thấy ta, tôi liền theo đuổi gạ gẫm làm người mẫu cho mình, chưa từng thấy ai lạnh lùng như thế, nên về sau, aiz, chẳng dám bám theo nữa, đặc biệt là khi biết ta là ông chủ của ông chủ mình, tôi nghĩ, tôi vẫn còn muốn giữ cái công việc này để sống qua ngày.”

      “Xem ra đúng là dễ gần.” Trần Lâm Lâm chống cằm .

      “Nhưng phải ta rất xuất chúng, lắm tiền, đẹp trai, còn gì nữa nhỉ... như bước ra từ trong tiểu thuyết vậy.” này tên Cora.

      “Muốn được gả vào gia đình quyền thế à?” nam người mẫu cười .

      “Minh tinh nào chả muốn lấy chồng giàu sang, quyền quý.”

      “Lâm Lâm à, đừng có vơ đũa cả nắm thế, đời vẫn còn có những người sẵn sàng hiến thân vì nghệ thuật chứ.”

      “Đúng, đúng, đúng, giống như chị Amy vĩ đại chứ gì?”

      “Nha đầu, muốn chết hả?”

      “Cora, đừng ôm mộng làm gì! Hey, phải là cậu bị ta hớp mất hồn rồi đấy chứ?”

      “Sao thế được! Chỉ đơn thuần là đứng ngắm từ xa thôi, chứ cậu biết đấy, đàn ông quá xuất chúng an toàn đâu.” Cora quay đầu lại cười .

      “Cậu cảm thấy ta tạo cảm giác an toàn ư?”

      “Haiz, là, mình cảm thấy hợp với ta.”

      “Cora của chúng ta mà lại câu này à? Cậu là tự tin nhất M-SHANG mà!”

      “No, no, điều này liên quan đến vấn đề tự tin hay , kiểu người ngồi tít cao này khó nắm bắt lắm, mà mình lại thích kiểm soát tuyệt đối cơ.” xong, liền nháy mắt cười.

      Có người phụ họa theo, có người chỉ cười, có người tranh cãi lại.

      Tôi biết rằng, ra cho dù là minh tinh hay ai khác, chỉ cần túm năm tụm ba đều trở nên ồn ào, náo nhiệt cả.

      Nhà hàng này được coi là hạng sang của thành phố, ở đây hội tụ tất cả những tầng lớp thượng lưu, các thương gia giàu có, các minh tinh màn bạc... ràng thích họp với tôi.

      “Sao lại ngẩn người ra thế?” Diệp Lận hẩy hẩy tôi.

      “Em nghĩ, tại sao trước đây lại ghét những người giàu có.” Bây giờ lại dễ dàng hòa nhập, rất hòa nhập là đằng khác.

      Ảnh mắt long lanh, “Em nghĩ về ?”

      “ừ.” Lần này tôi phản bác.

      lúc nào cũng ghét những người lắm của, chỉ là trước đây.” vui vẻ : “Sao, bây giờ em cũng cùng chung suy nghĩ với à?”

      phải thế.” Tôi đứng dậy, đột nhiên kéo tôi lại, “Em đâu?”

      vệ sinh.”

      “Đừng có chạy lung tung đấy!”

      Tôi gượng cười, “Em có thể chạy đâu được?”

      khẽ “hừm” tiếng, “Ai mà biết được.”

      Tôi luôn chịu thua trước những lời và hành động của , “Vậy có muốn cùng em ?”

      trề môi rồi buông tay ra, “Paris đúng là chẳng phải nơi tốt đẹp gì, để em tự do, phóng khoáng đến thế!”

      Tôi chẳng muốn quan tâm đến tính xấu của , nhưng ràng mọi người để ý thấy, cười cười đầy ý, “Sư huynh, để em đưa chị ấy , yên tâm, tuyệt đối để lạc mất đâu.” Cora đứng dậy bước đến trước mặt tôi, trịnh trọng khoác tay tôi khiến tôi dở khóc dở cười.

      Từ nhà vệ sinh ra, tôi chần chừ lát rồi hỏi, “Diệp Lận vẫn chưa kết hôn à?”

      “Hả?” Cora tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, “Đương nhiên là chưa rồi! Sao chị lại hỏi em vấn đề này, chị phải là bạn của ấy à?”

      Tôi dừng bước, “Tôi nghĩ ấy kết hôn với Dương Á Lợi rồi?”

      “Chị nhà sản xuất Dương á?” Cora bình tĩnh , “Bọn họ từng qua lại nhưng chia tay lâu rồi, cũng phải đến bốn, năm năm rồi ấy chứ, bây giờ chỉ là bạn bè thôi... Hey, sao chị thế?”

      Tôi lắc lắc đầu, bước theo ta, “Hơi ngạc nhiên.”

      có gì ngạc nhiên cả, chị đừng nhìn vào vẻ bề ngoài thờ ơ của ấy, thực ra ấy rất chung tình, em cảm thấy ấy đối với chị rất lòng.”

      Tôi gì thêm nữa, khi ngang qua hành lang thấy có ai đó gọi tên mình với vẻ rất hưng phấn.

      “An Kiệt?!”

      Tôi ngoảnh đầu nhìn thấy Lâm Tiểu Địch cười rạng rỡ chạy đến, “Ôi trời, cậu về nước rồi hả?”

      Gặp ấy, tôi cũng thấy vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, “Thế còn cậu, sao cũng về đây à?”

      “Mình dẫn hai nghệ sĩ của công ty về đàm phán hợp đồng quảng cáo.” Tiểu Địch nhìn tôi từ đầu đến chân, “ tệ, chân tay, người ngợm vẫn nguyên vẹn, khí chất vẫn phi phàm.”

      “Cậu cũng thế.” Tôi mỉm cười, “Bây giờ cậu làm kinh doanh à?”

      “Ôi trời, đừng nhắc đến nữa, làm kinh doanh nghe hay lắm, thực ra chẳng khác gì bảo mẫu, phục dịch hai còn khó chiều hơn cả mẹ mình, ràng chẳng cao sang gì mà cứ làm như mình cao sang lắm.” ấy nắm lấy tay tôi như ngày xưa, “Thế còn cậu? về hẳn hay còn nữa?

      có dự định gì cho tương lai chưa?...”

      Tôi ngắt lời ấy, “Tiểu Địch, mình có bạn đợi, hôm nào gặp cậu chuyện trò tiếp nhé?”

      “Lâm Tiểu Địch.” giọng nam trầm vang lên, người đàn ông từ hành lang phía sau chúng tôi đến.

      Theo phản xạ, tôi quay đầu nhìn về phía cánh cửa gỗ chạm trổ, khi bắt gặp ánh mắt quen thuộc ấy, tôi thấy mình bình tĩnh, như thể việc này nằm ngoài dự đoán, nhưng ánh mắt có vẻ lãnh đạm, dưới ánh đèn tranh tối tranh sáng lại như dò xét.

      “Nhà sản xuất Trương.” Cora chủ động tiến lên trước chào người đàn ông vừa xuất .

      là?”

      “Cora, người mẫu của M-SHANG.”

      Người được gọi là nhà sản xuất Trương khẽ gật đầu rồi quay sang nhìn tôi, “ cũng là người mẫu của M- SHANG à?”

      Tôi thấy thú vị, dáng tôi tuy cũng cao nhưng được xem là người mẫu hơi quá.

      phải, ấy là bạn của tôi, rất đẹp phải ?” Tiểu Địch có vẻ hãnh diện, sau đó hạ thấp giọng hỏi, “Tiền bối, bên trong đàm phán đến đâu rồi?”

      “Ông chủ đàm phán dự án hợp tác với Tổng giám đốc của Thành Nghiệp, hôm nay ngài Tổng có mặt, xem chừng vài mục quảng cáo cần đàm phán nữa, tôi cũng muốn với về chuyện này...”

      “Ông Trương, ông thầm to gì với các ở ngoài đấy thế? Đều là người quen cả, mau vào trong , đúng lúc mọi người giải lao.”

      Cách bài trí sang trọng, tinh tế của căn phòng làm cho các dây thần kinh của tôi như dãn ra, cảm giác dễ chịu hơn nhiều, tôi còn chẳng hiểu ra sao bị Cora kéo vào, là vào cũng dở mà cũng xong.

      trùng hợp là lại gặp người của chúng ta, người mới của M-SHANG, ha ha, Tổng giám đốc Tịch, Thành Nghiệp các ngài quả là nơi đất thiêng lắm nhân tài.”

      Tịch Hy Thần mỉm cười, “Có lẽ sau này chúng ta nên suy nghĩ đến chuyện hợp tác thêm.”

      “Ồ, đúng là hợp ý tôi quá!”

      “Cora phải , hình tượng được đấy!”

      Tiểu Địch ghé sát tai tôi thầm: “ ấy là bạn thế nào với cậu? Có chuyện gì thế? Sao lại kéo cậu vào đây?”

      Tôi cũng thầm theo: “Là đồng nghiệp của Diệp Lận.”

      Tiểu Địch thầm rủa: “Ôi, đúng là cá mè lứa.”

      Tôi cười : “Tính cách cũng được mà.”

      “Vâng, cậu nhìn ai mà chẳng thấy được.”

      ngờ trong mắt người khác, tôi lại thuần khiết đến thế.

      “Thế còn ? Sau này định phát triển vào lĩnh vực gì?” Người đàn ông ngồi chếch về phía bên trái trước mặt tôi hỏi.

      Tôi ngồi thẳng người lên, vấn đề này vẫn còn phải suy nghĩ, “Có thể là luật sư, cũng có thể làm trợ giảng.” Tôi trả lời thành thực, “Ở Pháp tôi học khoa Công pháp quốc tế, ngành Tâm lý học.”

      ràng người đàn ông này ngờ tôi lại trả lời như thế, có vẻ hơi ngạc nhiên.

      Tiểu Địch ngồi bên tủm tỉm cười, “Ông chủ, ấy phải là nghệ sĩ, ấy là bạn học thời phổ thông của tôi.”

      “Sao lại đưa bạn đến nơi này làm gì?” Có người nửa đùa nửa , “Nhưng đúng là cơ hội hiếm có, chỉ cần trong số những người có mặt ở đây ngưỡng mộ về cơ bản có thể nổi tiếng rồi.” ta nhìn tôi, đánh giá, “Tư chất tốt, ngũ quan thanh tú, chiều cao cũng đạt tiêu chuẩn... Tổng giám đốc Tịch, chắc chắn ấy phải là nhân viên mới của công ty chứ?”

      phải. Sao, Giám đốc Vinh có hứng thú muốn kéo ấy về công ty của mình à?”

      “Dù tôi có ý đó cũng phải xem đối phương có đồng ý chứ!” Người đàn ông họ Vinh quay đầu lại, thành thực hỏi tôi: “Thế nào? có hứng thú làm minh tinh ?”

      “Cũng thích lắm.” Tôi thành thực , mong ước của tôi là được làm họa sĩ, nhưng điều đó thực được.

      Có vẻ như hiếm khi nghe thấy những lời này, người đàn ông họ Vinh cười sảng khoái, “Tổng giám đốc Tịch, xem ra ngôi miếu của chúng tôi hấp dẫn rồi.”

      “Ngôi miếu của các cũng to đấy chứ.” Có người cười .

      Thành thực mà , tôi có thể kiên nhẫn ngồi đây đúng là chuyện nằm ngoài dự đoán, nghĩ đến Diệp Lận đợi ở ngoài kia đến phát cáu, tôi lại thấy đau đầu.

      “Xin lỗi, vợ tôi sợ mùi thuốc lá, nên tôi cai rồi.”

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      Chương 11 : Gặp gỡ, ghen tuông


      Tôi hơi ngạc nhiên, ngẩng lên thấy Tịch Hy Thần từ chối điếu thuốc lá mà ông chủ úc đưa ra mời, đó chỉ là câu xã giao rất bình thường, nhưng khi tôi nghe được lại cảm thấy trong lòng rộn ràng, vui sướng.

      “Tổng giám đốc Tịch, cũng sợ bà xã à?”

      Tịch Hy Thần dường như biết phải làm thế nào, đành khách khí : “Vâng, cũng hơi sợ.”

      Người đàn ông họ Vinh tỏ ra đồng cảm sâu sắc, “Haiz, thời đại này, nếu biết sớm tôi chẳng kết hôn...”

      Tiếp đó, tôi còn nghe thấy gì nữa, tâm trạng chìm đắm trong suy tư.

      Tiểu Địch ghé đầu về phía tôi, “An Kiệt, vị Tổng giám đốc của Thành Nghiệp này chắc cậu cũng biết chứ?”

      Tôi giật thót mình, “Cái gì?”

      “Sao lại ngạc nhiên thế? Mình tưởng cùng trường phổ thông đều biết nhau cả chứ? ấy học bọn mình vài lớp, ngày đó rất nổi tiếng, còn bây giờ đương nhiên cần phải rồi. Mình ân hận là hồi còn học có cơ hội làm quen với nhân vật nổi tiếng số như thế... Có lẽ bây giờ có gọi hai tiếng “sư huynh” người ta cũng chẳng thèm để ý đâu.” Vừa Tiểu Địch vừa huých vào tay tôi, “Hey, An Kiệt, mình có to quá ?”

      .”

      “Vậy tại sao “sư huynh” lại nhìn chúng ta thế?”

      Tôi ngước lên nhìn, thực ra là dám. Tôi cúi xuống lần tìm chiếc điện thoại vừa rung lên, linh cảm của tôi chuẩn xác, là Diệp Lận.

      “Tiểu Địch, lát nữa mình liên lạc với cậu nhé!” xong, tôi liền đứng dậy đẩy cửa bước ra, quan tâm những người ở trong phòng phản ứng ra sao, đương nhiên, cũng phải thừa nhận rằng người đó khiến tâm trạng tôi bất ổn.

      “Hóa đơn của các bạn, ngài Tịch trả rồi ạ.”

      họ của em hào phóng đấy!” Diệp Lận kéo tôi , vẻ mặt bình tĩnh, lạnh lùng.

      Tôi cố ý né tránh chủ đề này, đưa mắt nhìn về phía đám người vẫy tay tạm biệt, “ cùng bọn họ à?”

      “Bây giờ muốn cùng em!” Diệp Lận đột nhiên dừng lại, biểu được tốt lắm, từ giữa bữa ăn luôn trầm mặc, có lẽ đến giờ mới bùng nổ.

      thực lòng, bây giờ tôi cũng chẳng hơi đâu suy đoán xem nghĩ gì, bởi vì tôi còn tinh lực, cũng chẳng đủ kiên nhẫn nữa, “ kết hôn với ấy, tại sao thế?”

      “Chẳng vì cái gì cả! Tự nhiên muốn kết hôn kết hôn nữa.”

      Tôi kéo tay trái của lại, cổ tay có vết thương được quấn bằng chiếc khăn đen. giật mình muốn rụt tay lại, nhưng tôi nắm chặt khiến thể làm gì được,

      vẻ mặt gượng gạo ngoảnh sang bên, tay hơi run rẩy.

      Tôi tháo chiếc khăn đó ra, lấy ngón tay xoa lên vết thương, “Em muốn biết vết thương này là do đâu?” Tôi ngẩng lên nhìn .

      Đôi môi run rẩy, ánh mắt bình tĩnh lúc nãy như thể bị vật gì đó sắc nhọn cứa đứt, sầu muộn và tan nát.

      “Diệp Lận.”

      “Em quan tâm à?! Em để ý chắc?!” vẻ đau đớn .

      “Em vẫn luôn quan tâm đến , phải biết điều này chứ!”

      kéo tôi vào lòng, “ muốn chơi nữa, Giản An Kiệt, muốn chơi nữa! thua rồi, chịu thua rồi!”

      lợi dụng ấy, ấy là người vô tội mà.”

      ấy ổn thôi.”

      “Vậy ích kỷ.”

      “Đúng, ích kỷ, lòng dạ hẹp hòi!” Cánh tay siết chặt, “Nhưng em đừng quên, chính em là người khiến trở nên xấu xa thế này.” Câu cuối cùng rất .

      Giản.” giọng kính cẩn vang lên.

      Tôi giật mình, quay đầu lại nhìn thấy chiếc ô tô màu đen cùng với người tài xế đứng dựa ở cửa xe biết từ lúc nào dừng lại cách tôi khoảng năm mét.

      Diệp Lận mỉm cười buông tôi ra, khóe môi lộ vẻ mỉa mai, “Có vẻ hôm nay em cần đến lái xe miễn phí là nữa rồi.”

      Giản, tiên sinh muốn tôi đưa về.”

      Người lái xe này tôi từng gặp, ta là người của Tịch Hy Thần... Tịch Hy Thần sao?

      Tôi mải suy nghĩ trán bị ai đó hôn lên cái, Diệp Lận cười đầy ý.

      Tôi hơi dùng sức đẩy ra, thái độ của ràng như muốn làm cho ai đó xem.

      muốn theo đuổi em lần nữa.” Hơi thở của phả vào tai tôi, câu như lời tuyên thệ chỉ minh tôi nghe thấy. xong, liền tiến về phía chiếc xe thể thao của mình với vẻ tự nhiên, phóng khoáng. Tôi hơi định thần lại, nhìn chằm chằm theo bóng dáng về phía chiếc xe đậu ở trước cửa nhà hàng, sau đó nghênh ngang bỏ .

      Giản, mời lên xe.” Giọng căng thẳng của người tài xế kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ.

      Tôi gật đầu, chưa phát ra là có người bên trong, mở cửa sau xe và ngồi vào.

      Cửa xe vừa đóng, lực cực mạnh kéo tôi lại phía sau, tôi chưa kịp kêu lên vì kinh hãi miệng bị bịt chặt, mùi bạc hà mát lạnh quen thuộc phả vào trong lưỡi, dùng hết sức mút mát điên cuồng khiến tôi đau rát và ngạt thở, tấn công quá vội vàng, gấp gáp như thể muốn những giác quan chân thực nhất chứng thực điều gì.

      “Hy Thần?” Tôi gần như nghĩ mình bị nghẹt thở vì nụ hôn này, toàn thân khẽ run rẩy.

      Tịch Hy Thần nặng nề nhắm mắt lại, hít thở sâu rồi từ từ buông tôi ra, những ngón tay siết chặt trở nên trắng bệch.

      “Trần Tuấn, lái xe !” Ánh mắt xuyên qua cửa sổ xe, nhìn ra bên ngoài, thờ ơ và lạnh nhạt.

      “Em muốn xuống xe.” Tôi đột nhiên , giọng rất bình tĩnh.

      Cảm giác cả cơ thể như cứng lại.

      Tôi quay người thử mở cửa nhưng được, “Để em xuống xe.” Tôi lạnh nhạt .

      “Trần Tuấn, xuống xe !”

      “Tịch Hy Thần!”

      “Rốt cuộc em còn muốn giày vò đến bao giờ nữa?”

      dường như lấy hết sức kéo mạnh tôi vào lòng, thô bạo hôn lên môi tôi, giày vò, ngấu nghiến, có chút kỹ xảo nào, cảm giác ngạt thở khiến tôi cố gắng vùng vẫy khoát khỏi nụ hôn đó, nhưng càng vùng vẫy lại càng bị ôm chặt hơn, càng bị hôn điên cuồng hơn.

      Cơ thể bị ôm chặt thể cựa quậy được, tôi nhắm mắt lại, bắt đầu rốt cuộc mình muốn làm gì nữa.

      Đúng, tôi vừa mới tức giận, tức giận tính khí kỳ quặc của , tức giận bản thân vì tính khí kỳ quặc của mà khó chịu...

      Cuối cùng, tôi thở dài, “Hy Thần, ở đây nên...”

      buông tôi ra, nhìn tôi, ánh mắt dần dần ấm áp hơn.

      Cơn sóng tình cuồn cuộn như sóng biển, đôi tay tôi bấu chặt vào tấm ga trải giường, cặp mắt đen sâu thẳm, mãnh liệt như ngọn lửa của nhìn tôi chằm chằm, thấy dục vọng dâng trào, từ từ cúi xuống, đôi môi nóng bỏng nhàng mơn man từng chút , rồi dần trở nên mạnh mẽ như thể muốn trừng phạt, cuối cùng, đầu lưỡi nóng bỏng, ẩm ướt dừng lại ở phía dưới xương quai xanh của tôi, ra sức mút mát, những giọt mồ hôi nóng hổi hai cơ thể như hòa quyện rồi tan chảy, ngón tay ấm nóng thọc sâu vào dưới thân mình tôi, cảm giác khó chịu và nóng rát khiến tôi run rẩy. tấn công của mấy nhàng, thậm chí còn có thể là hoang dã, thô bạo, tôi thể kìm được tiếng thét, “Đừng...”

      ngắt lời tôi, kéo tay phải của tôi chạm vào vùng kín của . Tôi giật mình, định rụt tay lại bị giữ chặt, sao thoát ra được, cảm giác nóng rực như thiêu như đốt khiến tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ, nhưng lại kiên quyết bắt tôi phải cảm nhận nóng bỏng trước nay chưa từng có ấy, cánh tay phải bất lực bị giữ chặt, run rẩy, nhục dục dâng trào.

      Vầy vò cuồng loạn, ánh mắt càng lúc càng rực lửa, vẻ lạnh lùng, cao quý, thanh lịch ngày thường còn nữa, thay vào đó là ham muốn tột cùng.

      bắt đầu thực bá chiếm và cưỡng đoạt, tôi chỉ cảm thấy trước mắt bao phủ lớp sương mù mờ mịt, sau đó rơi vào trạng thái hồn loạn thể gọi tên, nhịp điệu của tình - tình dục cùng với khoái cảm mãnh liệt, điên cuồng khiến tôi rơi vào trụy lạc... Thân thể nhớp nháp, chiếc ga trải giường mềm mại và nhầy nhụa, tất cả mọi thứ dường như đến quá nhanh, nhưng là lẽ đương nhiên phải thế...

      Dư vị của đợt sóng đầu tiên còn chưa lắng dịu, lại khăng khăng đòi lấp đầy cơn khát dục vọng vẫn chưa thỏa mãn. Khuôn mặt tuấn ai sánh bằng, ánh mắt tham lam, khao khát nhìn tôi si dại, đôi mắt thâm sâu rực lửa như muốn thiêu trụi tôi, rồi vào trong tôi, quá gấp gáp, vội vàng khiến tôi kịp thở, đợt sóng điên cuồng lại bắt đầu dâng trào.


    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      Chương 12 : Canh giữ, hẹn hò


      Ánh mặt trời yếu ớt rọi vào khung cửa sổ, cố len lỏi vào bên trong; làn gió dịu , mát lành như muốn chọc ghẹo tấm rèm cửa; bốn bề yên bình, tĩnh lặng. Tôi ngồi dậy, day day thái dương, nhìn ngó xung quanh, bố cục đơn giản mà độc đáo, bài trí rất ràng, tông màu chủ đạo là đen và trắng, hình như hôm qua Tịch Hy Thần đưa tôi đến khu nhà cao tầng nằm ở ngoại ô phía Bắc thành phố... Tôi lại đưa tay lên day day trán, sáng ra đau đầu cả ngày chẳng làm được gì, tôi lấy chiếc chăn đơn quấn quanh người rồi bước vào nhà tắm.

      Tấm thân trần trụi trước gương lộ dấu tích của cuộc ân ái.

      Tôi tắm gội qua loa rồi vào phòng thay đồ bên trái vơ đại bộ quần áo mặc tạm, mùi hương bạc hà thoang thoảng áo khiến tôi cảm thấy cơ thể hơi nóng, day day ấn đường rồi bước về phía cửa phòng, tay vừa đặt vào tay nắm cửa loáng thoáng nghe thấy tiếng chuyện trong phòng khách.

      “Hôm nay con bé về Giản gia...”

      “Lời của Lâm Ngọc Quyên, chắc con bé cũng nghe vài phần.”

      “Hy Thần, con có muốn cùng về chuyến ?”

      Sau giây yên lặng, tiếng của Tịch Hy Thần vang lên: “Con qua đó.”

      Tôi quay lại giường nằm, lâu sau thiêm thiếp ngủ.

      Trong lúc mơ màng, tôi cảm thấy bên đệm lún xuống, người ở phía sau kéo tôi vào lòng, bàn tay yên phận di chuyển lung tung.

      “Ngứa.”

      tiếng cười khẽ vang lên bên tai, “Dậy ăn sáng thôi.”

      “Em đói.”

      “Ăn chút, dạ dày dễ chịu hơn.”

      Tôi dang tay ôm lấy cổ , nghiêng đầu hôn lên bờ môi lạnh. Tịch Hy Thần hơi ngạc nhiên, sau đó dần dần hôn sâu hơn.

      Lần lượt từng người bước ra khỏi cửa, mỗi người đều có công việc riêng của mình, về tính tình, cả hai đều có thiên hướng sống độc lập, dù là khi , tâm tính cũng thay đổi là bao, đối với chúng tôi mà , thân mật, quấn quýt bên nhau thể tách rời chỉ là điều diễn ra trong tiểu thuyết.

      Tôi taxi đến nhà Phác Tranh, thấy đâu cả, nhưng cũng bất ngờ khi thấy mẹ điện thoại, bảo tôi quay lại Giản gia, tôi đồng ý. Tôi hiểu những ân oán tình thù của người lớn, mà cũng muốn hiểu, chỉ là, bà là mẹ tôi.

      Mái ngói đỏ tươi, dãy hành lang dài uốn lượn, vườn cây xanh tươi râm mát, thấy cảnh mà thấy người.

      Người giúp việc nhìn thấy tôi cũng mấy ngạc nhiên, mời tôi vào trong.

      Trong phòng khách có Giản Chấn Lâm, Thẩm Tinh Du, vài người quen biết, cùng với... Tịch Hy Thần tao nhã ngồi bên.

      Giản Chấn Lâm nhìn thấy tôi, liền vịn vào Thẩm Tinh Du để đứng dậy.

      “Quay về là tốt rồi, quay về là tốt rồi...” Giọng ông già nua nhưng vẫn nghiêm cẩn.

      Tôi siết chặt nắm đấm, để tránh tỏ ra yếu đuối trước con người này, chỉ có điều, cái dạ dày đáng ghét cứ ùng ục suốt từ lúc tôi đẩy cánh cửa bước vào, chút cháo hoa bị ép ăn sáng nay có lẽ đến giờ bốc hơi hết.

      “Đây có phải là Tiểu Kiệt ? thành thiếu nữ rồi cơ đấy, bác là bác Ninh đây, cháu còn nhớ ?”

      “Ông Ninh, ông đừng dọa con bé nữa.” người đứng tuổi khác cười .

      “Xem ông Từ kìa, hồi con bé còn , tôi bế nó suốt đấy!” Người đàn ông họ Ninh mỉm cười đứng dậy, có vẻ là quan chức khôn khéo.

      “Tiểu Kiệt nhà chúng tôi ở nước ngoài suốt, sợ là nhận ra ông.” Thẩm Tinh Du cười .

      “Thanh niên ngày nay đều thích chạy sang nước ngoài sinh sống, giống thằng nhóc nhà chúng tôi, sang Mỹ ba năm, quay về ngay cả gọi tiếng cha cũng quen.”

      “Ninh nhị công tử còn trẻ mà năng động quá!” Thẩm Tinh Du cười.

      “Năng động gì đâu, cả ngày chẳng chịu làm ăn gì, hai mươi tám tuổi rồi mà vẫn chưa thấy dẫn nào về ra mắt. Như cháu Hy Thần đây mới hợp lòng tôi, nếu có được cậu con trai như thế, bắt tôi sống ít hơn vài năm tôi cũng sẵn sàng.”

      “Hy Thần , đến tôi là dì mà còn thấy tự hào nữa là.”

      “Ha ha, Tiểu Thẩm, bà chuyện thú vị.”

      “Ông Ninh quá khen rồi, tôi cũng chỉ thôi mà.”

      Tịch Hy Thần chỉ yên lặng ngồi đó, tham gia bất cứ điều gì, thản nhiên như liên quan đến mình.

      Thẩm Tinh Du mỉm cười quay sang tôi, “An Kiệt, đừng đứng mãi thế, vào , vào , hôm nay xem như có duyên, hai bác đây đều đến thăm bố con.”

      “Tiểu Kiệt...” Ánh mắt Giản Chấn Lâm lộ vẻ áy náy.

      “Ông Giản.” Cuối cùng, tôi , “Ông diễn kịch mãi mà cảm thấy... kinh tởm à.”

      “An Kiệt!” Thẩm Tinh Du ngờ tôi lại thế, kinh ngạc hét lên, nhưng ngay sau đó nhanh chóng dịu giọng: “Sao con có thể như thế với bố mình?”

      “Tinh Du.” Giản Chấn Lâm vỗ vỗ vào vai Thẩm Tinh Du, “Là chúng ta có lỗi với con...”

      “Chấn Lâm, Tiểu Thẩm, nhìn hai người xem, ngay cả con cái cũng phải thấu hiểu chút chứ! Tiểu Kiệt, bác Ninh làm chỗ dựa vững chắc cho con, phải sợ gì cả.”

      “Nếu có việc gì nữa phiền ông Giản giúp với mẹ tôi là tôi đến rồi.” Tôi định quay người Thẩm Tinh Du gọi giật lại: “Con bé này, có chuyện gì thế biết!”

      “Tiểu Thẩm.”

      “Mọi người cũng thấy rồi đấy, muốn sống hòa hợp với nó, nhưng tính cách nó kỳ cục quá, cố gắng thế nào cũng vừa lòng nó.” Thẩm Tinh Du bực tức ngồi xuống sofa.

      “Khó khăn lắm con nó mới quay về, Tinh Du, em chịu đựng chút .”

      Chịu đựng? Phải chịu đựng tôi hà tất còn gọi tôi quay về? Chịu đựng? Hừ, chẳng phải tôi cũng phải chịu đựng các người sao!

      “Tiểu Thẩm, tôi rất thích con bé, bà đừng làm khó nó nữa.”

      “Ông Ninh! Haiz, thôi được, thôi được, dù sao mẹ kế cũng đều bị coi là xấu xa cả.” Thẩm Tinh Du đứng dậy, liếc nhìn tôi, ánh mắt lúc này còn cố che giấu vẻ chán ghét, “Thím Lâm, dọn cơm .”

      Dọn cơm... Tôi nghĩ mình cần thiết phải ở lại, nhưng chưa kịp nhấc gót nhìn thấy Tịch Hy Thần đứng dậy về phía tôi. Trong lúc tôi còn sững sờ đứng ngay trước mặt tôi, hôn cái... Con người này, biết phân biệt nơi nào với nơi nào.

      Tôi buông thõng tay xuống, mười ngón đan vào nhau.

      “Hai đứa!” Thẩm Tinh Du là người đầu tiên định thần lại.

      “Chúng con... ở bên nhau.” Tịch Hy Thần , che giấu vẻ xúc động, nghe là gì, chỉ nắm tay tôi chặt, công khai biểu thị độc chiếm.

      Vẻ mặt Thẩm Tinh Du hơi khó coi, “Hy Thần... con,con nhảm gì thế? Con bé là em họ con mà!”

      “Nhưng cùng chung dòng máu.”

      Giản Chấn Lâm cũng choáng váng kém, “Hy Thần, cháu và Tiểu Kiệt...”

      “Nếu ấy đồng ý, cháu lấy ấy.” Tịch Hy Thần rất bình thản.

      “Hai đứa, hai đứa sao lại... định làm loạn à?” Giản Chấn Lâm suýt nữa đứng vững.

      “Chú vì tiền tài, quyền thế của hai nhà Tịch - Thẩm mà lấy dì Thẩm, cháu quan tâm, nhưng, Giản An Kiệt là của cháu.”

      “Cái gì?!”

      “Đừng lợi dụng con bé nữa.” Ngữ khí chậm chạp, lạnh lùng, có phần hơi tuyệt tình.

      Tịch Hy Thần quay về phía tôi, giơ tay lên lau những giọt mồ hôi lấm tấm rịn trán, “Sắc mặt em hơi tái, dạ dày lại khó chịu à?”

      “ừm.”

      “Đáng lẽ trước khi ăn sáng phải cho em uống chút mật ong trước.” Lông mày nhíu lại, “Đau lắm hả?”

      chút thôi.”

      “Vậy chúng mình mau quay về thôi, được ?”

      Tôi biết sao lại có thể thản nhiên mình kiểu trước mặt các vị tiền bối ngẩn tò te ra như thế.

      “Đủ rồi đấy! Tiểu Kiệt, con qua đây! Hy Thần, chú luôn coi trọng cháu, cháu đừng phụ lòng chú!”

      “Vì chú là bố của An Kiệt, nên cháu mới tôn trọng gọi chú là chú Giản.” nho nhã, lễ độ.

      Sắc mặt Giản Chấn Lâm tái nhợt, “Chú Giản? Thôi, ta sợ bây giờ ta tiếp nhận nổi hai tiếng chú Giản nữa!”

      “Tham ô và hối lộ, thất thế là còn đấy, xin... hãy tự thu xếp ổn thỏa.”

      Ra đến cửa, Tịch Hy Thần còn quay đầu lại, “Đúng rồi, chú Giản, chú luôn muốn tài sản của Thành Nghiệp, về mặt pháp luật nó thuộc quyền sở hữu của cháu, nó thuộc về Giản An Kiệt, sáu năm nay vẫn thế.”

      Ánh nắng ấm áp, gió thổi mát rượi, Tịch Hy Thần nằm ôm tôi chiếc ghế dựa ngoài ban công, bàn tay trái ấm áp xoa lên bụng tôi, dịu dàng và cẩn thận.

      Cảm giác đau dần dần biến mất, tôi nhắm mắt lại, thở hơi dài sảng khoái.

      “Cảm thấy dễ chịu hơn chưa?” Giọng ấm áp từ đỉnh đầu truyền xuống.

      “Rồi.”

      “An Kiệt, em... có trách ?” Rất lâu sau mới thận trọng mở lời.

      Tôi mở mắt ra, ngước lên nhìn , vẻ lạnh lùng và bình tĩnh của còn nữa, những lọn tóc mềm mại rủ xuống trán, che mất phần đôi mắt, khuôn mặt tuấn, dịu dàng, hai chiếc khuy áo mở ra làm lộ đường cong của chiếc xương đòn đẹp đẽ, cả cơ thể như bức tranh tuyệt mỹ.

      kìm lòng được, tôi giơ tay lên với những lọn tóc đen mềm mại, nhàng nghịch nghịch lúc, bàn tay trượt xuống, che ngang đôi mắt đen sâu thẳm đó.

      “Tịch Hy Thần.” Tôi thầm, nếu thừa nhận có thể khiến thấy yên tâm hơn, vậy , “Em !”

      Mất khoảng mười giây, cả cơ thể cứng đờ như khúc gỗ, sau đó, xúc động kéo tay tôi, nâng người tôi lên ôm chặt rồi hôn đến nghẹt thở.

      Tôi biết, bắt đầu từ giây phút này, số điều thay đổi, hoặc có lẽ sớm thay đổi rồi, bắt đầu từ trong địa đạo đó, bắt đầu từ câu, “An Kiệt, em” và “mười hai năm có đủ ” ấy.

      Tiếp theo, nghi ngờ gì nữa, là trận cuồng phong tình ái, khi Tịch Hy Thần còn kiềm chế được những ham muốn hoan lạc, như kẻ háu đói ngập chìm trong thức ăn. Màn đêm ấm áp, chỉ có thể chìm đắm trong đương.

      Sáng hôm sau, tôi mơ màng nghe thấy tiếng nhạc du dương, tiếng nhạc rất quen thuộc. Cuộc ân ái đêm qua làm tôi mệt rã rời, tiếng chuông quấy nhiễu giấc ngủ khiến đầu tôi càng đau hơn. Tôi giơ tay lần mò về phía chiếc tủ thấp, với điện thoại đưa lên tai nghe.

      Bên kia đầu dây là giọng nam lạ, “Elvis, cậu quên hôm nay có cuộc họp lúc chín giờ sáng đấy chứ?”

      là...” Thực ra đầu tôi lúc này vẫn còn trong trạng thái chưa tỉnh hẳn.

      Bên kia đầu dây ràng hơi ngạc nhiên, “À! Sorry, sorry, xin hỏi... Tịch Hy Thần...”

      Câu làm tôi tỉnh hẳn, hóa ra nghe nhầm điện thoại!

      Phía sau truyền đến tiếng cười khẽ, hơi khàn khàn, tôi quay đầu lại, thấy Tịch Hy Thần chống cằm, vài lọn tóc mai hơi ướt, ga trải giường lộn xộn che phần thân dưới, nhìn tôi cười âu yếm, biết là tỉnh từ bao giờ.

      Tôi chìa điện thoại ra, nhận với vẻ mấy tập trung, giọng thờ ơ, : “Tôi là Tịch Hy Thần đây.”

      Bên kia đầu dây hình như câu gì, môi hơi nhếch lên, “ giường tôi có con lạ lắm à?” Ánh mắt giấu được nụ cười đầy ý.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :