1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Nương tử mau tới bảo vệ ta - Ngọc Tịnh Cam Lộ update C112

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Hiểu Mộng Hồ Điệp

      Hiểu Mộng Hồ Điệp Active Member

      Bài viết:
      117
      Được thích:
      109
      Tân lang tân nương hạnh phúc rồi sinh thêm mấy nhóc tì nữa là 3 tỉ muội he rùi nha... Còn con ruồi nào cản trở đập bẹp dí nó liền :yoyo60::yoyo60::yoyo60::yoyo60::yoyo60::yoyo60:
      Tồn Tồn thích bài này.

    2. Tồn Tồn

      Tồn Tồn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,224
      Được thích:
      26,340
      Chương 52 Lộn xộn


      Lý Dụ xong câu kia bao lâu ra ngoài, dù sao hôm nay cũng là ngày đại hôn của , mặc dù trong mắt toàn là bóng dáng của Tô Nhược Tuyết nhưng phép tắc vẫn thể miễn.


      Lúc rồi Tô Nhược Tuyết vẫn chiềm đắm trong tư tưởng của mình, cuối cùng Tử Oanh đành phải vào phòng cắt đứt suy nghĩ của nàng.


      Nữ tử Đại Hạ rất coi trọng giá y, bởi thế so với y phục bình thường giá y nặng hơn ít, vả lại thân phận càng cao càng nặng, hơn nữa đầu còn đội mũ phượng bằng vàng rồng, Tô Nhược Tuyết thể nào thoải mái được, sau khi bái đường xong, còn ai trong phòng nàng mới thay bộ lễ phục tân nương nhàng hơn được chuẩn bị trước đó.


      Khuôn mặt nhắn của Tô Nhược Tuyết đỏ hồng, ánh mắt ngây ngốc khi nhìn Tử Oanh, dung nhan xinh đẹp kết hợp với ánh mắt mê ly khiến cho Tử Oanh sững sờ lát.


      Do ảnh hưởng từ chuyện luyện võ, bình thường Tô Nhược Tuyết cũng bôi son đánh phấn, khuôn mặt sạch nhành khoan khoái, rất tương xứng với khí chất lạnh lùng của nàng, hơn nữa trời sinh dung mạo nàng rất đẹp, làn da trắng nõn như tuyết, sắc mặt hồng nhuận phơn phớt, ngày thường ngoài chuyện kiên quyết bắt tiểu thư nhà mình phải dưỡng da ra Tử Yên và Tử Oanh cũng để mặc nàng trang điểm theo ý mình.


      phải là thể trang điểm, dù sao nữ tử ra ngoài lễ tiết rất quan trọng, Tô Nhược Tuyết cũng chống cự quá đáng, có điều nàng chỉ trang điểm cực nhạt, như có như thôi.


      Mọi người đều biết tân nương tử đều phải trang điểm đậm chút, ngũ quan vốn xuất sắc của Tô Nhược Tuyết khi qua tay của hỉ nương càng thêm sắc sảo, bất đắc dĩ điều là sắc mặt nàng quá mức lạnh lẽo, cho nên lúc trước tại Tô gia Tử Oanh và Tử Yên chỉ thoáng cảm thán vài câu tiểu thư nhà mình xinh đẹp như tiên trời, sau đó càng ra sức dưỡng nhan cho tiểu thư nhà mình hơn nữa.


      Chỉ chớp mắt, ánh mắt Tô Nhược Tuyết gần như chứa trọn sông nước Giang Nam mênh mông vào trong đó, tuy có gió nhưng cũng tự gợn sóng, khiến cho người ta hận thể say trong ánh mắt hoa đào mông lung ấy, bao giờ muốn tỉnh lại, mới lát mà Tử Oanh nhìn đến thất thần.


      Tô Nhược Tuyết ho tiếng, nàng nhướng mi tìm về giọng của mình, "Được rồi."


      "Tiểu thư, người đẹp quá..." Biểu tình mặt Tử Oanh vẫn thay đổi, thậm chí ánh mắt ngạc nhiên còn xen lẫn mấy phần si mê, nhìn đến nổi hai gò má Tô Nhược Tuyết từ từ đỏ lên.


      Đều do người nọ, nếu phải làm sao nàng mất mặt trước nha hoàn của mình được....


      lúc Tô Nhược Tuyết vừa thẹn vừa giận đổ tội cho người khác Tử Yên từ gian ngoài vào, nhìn chủ tớ trong phòng tiểu nương khó hiểu hỏi: "Tử Oanh, sao lại giúp tiểu thư tháo mũ phượng xuống?"


      Tử Oanh bừng tỉnh từ trong mộng cười ha ha ngây ngô, "Tiểu thư đẹp quá, nhất thời ta nhìn mê mẩn..."


      Tử Yên biết làm thế nào lườm tiểu tỷ muội đáng tin cái, tiếp theo ánh mắt cũng rơi lên người Tô Nhược Tuyết ngồi giường, tươi đẹp như hoa đào gì sánh được, thực là đẹp đến nhiễu loạn tinh thần người ta, chẳng trách Tử Oanh ngây ngẩn, mà ngay cả khóe môi nàng cũng giương cao, tìm được từ gì có thể diễn tả hết, ánh mắt gần như theo khống chế cứ nhìn chăm chú vào người trước mặt, tim cũng đập loạn nhịp.


      Tiểu thư nhà nàng tóc dài thướt tha, dáng người cao ngất, như tùng như bách, khí khái hào hùng bừng bừng, thua kém bất kỳ tướng sĩ nào, nhưng bây giờ mặc giá y lại như hoa hồng mai trong tuyết, những cốt cách mất mà còn tăng thêm mấy phần hương vị.


      " rất đẹp." Cười đùa trêu ghẹo tiếng, Tử Yên cũng lên tiếng tán thành.


      Tô Nhược Tuyết cả giận lườm lườm, "Hai người các ngươi chỉ biết ba hoa thôi."


      Mặc dù có hai tiểu nha hoàn trợ giúp, nhưng khi Tô Nhược Tuyết rửa mặt thay y phục xong cũng là chuyện của nửa canh giờ sau rồi, đến khi nàng mặc bộ y phục đỏ thẳm thêu hoa cẩm chướng ra đến chính sảnh thấy có vị phu nhân dưới bốn mươi tuổi chờ, khuôn mặt bà trắng nõn, tròn trịa phúc hậu, thân váy áo đỏ tía, tóc cài trâm hồng san hô, hân hoan nhưng mất phẩm vị, bà tươi cười chào đón nàng, "Chúc mừng nhị thiếu phu nhân, lão nô là Ngô ma ma nhận lệnh của đại trưởng công chúa đến đây hầu hạ người."


      Do bị ảnh hưởng rất nhiều về chuyện trong kiếp trước, lần này Tô Nhược Tuyết chỉ dẫn theo hai nha hoàn thân cận là Tử Yên và Tử Oanh, là hai người mà nàng tin tưởng nhất, đối với ý tốt của Chiêu Nghi đại trưởng công chúa, tuy nàng hơi mất tự nhiên nhưng vẫn ngoan ngoãn đồng ý, "Vậy sau này làm phiền ma ma rồi."


      đến Ngô ma ma, bà là ma ma hầu hạ thân cận của Chiêu Nghi đại trưởng công chúa, nhiều năm qua luôn có vị trí nhất định trong Vĩnh Định Hầu phủ, hành động này của Chiêu Nghi đại trưởng công chúa thể nghi ngờ là muốn gia tăng thể diện cho Tô Nhược Tuyết, bất quá những thứ này sau, bây giờ tâm tư Tô Nhược Tuyết bị thu hút bởi chuyện khác.


      Dùng bữa qua loa tý, nữ quyến ngoài tiền viện đến thăm tân nương tử, tất cả những phu nhân tương đối thân cận đều đến trò chuyện với tân nương tử, làm quen lẫn nhau, tránh cho sau này gặp mặt nhận ra khiến người ta chê cười.


      Nhìn thấy Ngô ma ma ở gian ngoài, sau khi mọi người ngạc nhiên đều có cảm giác quái dị, ai cũng biết nhị lão trong phủ rất thương Nhị tiểu tử, ngờ họ còn che chở cháu dâu mới rước về như thế, ai cả đường đúng ? Chớp mắt mọi người còn chưa nhìn thấy tân nương tử nhưng trong lòng ai cũng nghĩ nhiều hơn vài phần.


      Chu Tử San đằng trước mọi người, vóc người nhắn xinh xắn, dịu dàng yếu ớt, phảng phất giống như lúc nào cũng có thể hoảng sợ như thỏ con, làm cho mọi người khỏi chuyện tiếng lại tránh dọa đến nàng ấy. Hai năm trước nàng ấy gả vào Vĩnh Định Hầu phủ, trở thành nàng dâu trưởng.


      Sau khi mọi người ngồi vào chỗ của mình, Ngô ma ma mới thân thiết giới thiệu từng người cho Tô Nhược Tuyết, Tô Nhược Tuyết là tân nương tử, vào lúc này kiệm lời cũng quá đột ngột.


      "Tuyết Nhi, ta có thể gọi muội như vậy ?'' Vất vả lắm Chu Tử San mới dám mở miệng đề nghị, thấy ánh mắt Tô Nhược Tuyết dừng lại người mình, biết tại sao, nàng cảm thấy ràng trong mắt em dâu có quá nhiều biểu tình nhưng nàng lại rất yên tâm, thoáng cái tâm tình khẩn trương còn nữa, Chu Tử San tiếp: "Sau này chúng ta là chị em dâu rồi, ta rất vui vì muội gả vào phủ."


      xong, nàng nhàng cười cười, giống như thỏ con bé vô hại khiến người ta thích.


      Khóe môi Tô Nhược Tuyết hơi cong lên, nàng nhoẻn miệng cười đáp, "Cảm ơn đại tẩu."


      Tô Nhược Tuyết vốn là người thích nhiều, trước mặt người ngoài càng ít lời hơn, nhưng với con mắt nhìn người của Tô gia, tiểu phu nhân trước mắt đúng như mọi người nhìn thấy, ngây thơ vô hại, tuy rằng là dâu trưởng của đại gia tộc, có lẽ như nàng ấy thiếu hụt rất nhiều, song ở trong mắt Tô Nhược Tuyết, nàng ấy là người đáng .


      Mới lát mà Chu Tử San cũng thích người em dâu trước mặt, nếu phải tính cách nàng nhút nhát, vả lại ở đây có quá nhiều phu nhân ngược lại nàng hận thể dính luôn lên người Tô Nhược Tuyết rồi.


      Ước chừng qua nửa canh giờ, yến hội phía trước ngoại trừ còn mấy bàn rượu gần như kết thúc, nữ quyến trong phòng đều có chừng mực đứng dậy cáo từ, ở đây mọi người đều từng là tân nương tử, ngày hôm nay có bao nhiêu vất vả mọi người cũng biết hết nên làm ra mấy chuyện khiến người ta thoải mái nữa.


      "Thiếu phu nhân, nhị thiếu phu nhân mệt mỏi cả ngày rồi, chúng ta nên quấy rầy nữa, ngày mai người lại đến tìm nhị thiếu phu nhân chuyện nhé."


      Chu Tử San còn muốn ngồi thêm lát, có điều ma ma hầu hạ bên cạnh như thế, hơn nữa thấy dáng vẻ ngồi thẳng tấp và quần mắt hơn thâm của Tô Nhược Tuyết, nàng vội vàng đứng dậy có chút tự trách mình, "Đều tại ta luôn lôi kéo muội chuyện ngừng, muội mau nghỉ ngơi , sáng mai chúng ta gặp lại."


      Tô Nhược Tuyết đứng dậy tiễn nàng, thấy ánh mắt chân của Chu Tử San, nàng cũng thân thiết trả lời, "Đại tẩu quá lời rồi."


      Sau khi tiễn mọi người về hết, Tử Oanh lanh mồm lanh miệng, buồn cười : "Đại thiếu phu nhân đáng quá!"


      Mắt Tô Nhược Tuyết cũng chứa đầy ý cười, hiển nhiên nàng cũng rất thích vị đại tẩu Chu Tử San này.


      "Tử Oanh, tỷ nhăng cuội gì đấy?" Tử Yên bên cạnh lén lút liếc về phía Ngô ma ma cái, nàng biết tiểu thư nhà mình và Tử Oanh lòng thích đại thiếu phu nhân, nhưng huỵch tẹt ra như thế còn thể thống gì nữa? Nàng dâu cả của Vĩnh Đĩnh Hầu phủ phải muốn dùng từ "Đáng " để hình dung là hình dung được đâu, nếu để người ngoài biết được nghĩ tiểu thư nhà nàng thế nào?


      Ngô ma ma cung kính đứng bên gì, sau khi các tiểu nha hoàn sắp xếp mọi chuyện trong phòng xong, bà mới mỉm cười : "Nhị thiếu phu nhân, giường trải xong rồi, người lên nằm nghỉ chút ạ."


      Ngày hôm nay Tô Nhược Tuyết thức dậy từ canh năm, lúc này nàng hơi mệt mỏi, nàng đưa mắt nhìn xuyên qua cửa sổ khép hờ, bên tai mơ hồ nghe được tiếng nam nhân mời rượu nhau ngoài tiền viện, xem ra nửa khắc cũng thể xong, Tô Nhược Tuyết bèn gật đầu, "Vậy làm phiền ma ma rồi."


      Lúc nàng thức dậy trời tối đen, có điều khi nhìn thấy khuôn mặt mỉm cười ngồi bên cạnh giường, Tô Nhược Tuyết cảm thấy chỉ mới đó mà tim vọt đến cổ họng.


      Khẽ liếm môi cái, Tô Nhược Tuyết hỏi: "Chàng... Chàng trở về lúc nào?"


      Bởi vì tâm trạng rất tốt nên hôm nay ai đến mời rượu Lý Dụ cũng từ chối, song cũng bởi vì tình hình chiến mà những người có mặt hôm nay chỉ là các văn thần yếu ớt, nào được giống như lúc Bùi Hạo thành thân, tầm mười bàn đều là các tướng sĩ mạnh mẽ trong quân doanh, lúc uống rượu cần mạng nữa. Hơn nữa trong phủ huynh đệ nhiều, lúc này dùng đợi lúc nào? Ngoại trừ thất đệ Lý Hàm và bát đệ Lý Nhiên còn tuổi, đương nhiên người nào đó đáng nhắc đến lướt qua , còn lại đại ca Lý Nguyên, tứ đệ Lý An, ngũ đệ Lý Hiên và lục đệ Lý Thái mười bốn tuổi, tất cả đều phải ra mặt rước rượu cho , là tân lang nên thể quá chén, cho nên khách nhân đến chung vui bị hạ gục ít.


      Tuy vậy nhưng Lý Dụ vẫn uống ít, há miệng mùi rượu phả ra lượn lờ quanh chóp mũi Tô Nhược Tuyết, Lý Dụ cười cười, "Nàng là heo lười, ta về canh giờ rồi, hỏi thừa à, ngủ còn mớ nữa, sao ta lại lấy nương tử như thế về nhỉ...."


      Mới đầu Tô Nhược Tuyết còn có chút tin tưởng, nàng còn nghĩ ngồi đây nhìn mình canh giờ, mặt nhanh chóng đỏ lên, thế nhưng càng càng hợp lẽ thường, cái gì hỏi thừa, cái gì mớ, nàng mà tin mới choáng váng đấy!


      "Ta như thế đâu...."


      "A a a," Bởi vì phản ứng của nàng, giọng của Lý Dụ càng lộ ra hưng phấn, "Tiểu nương tử nhà ai thế này, vừa vào cửa học thói trả treo rồi, ngược lại ta muốn xem chút, cái miệng nhắn này có bao nhiêu lợi hại!"


      Lời còn chưa dứt, Tô Nhược Tuyết cảm thấy trước mặt tối đen, điều nàng muốn bao giờ thốt ra thành câu được nữa.


      Nụ hôn của , trước đây chưa từng nóng bỏng như thế, mang theo cái gì đó bất chấp mọi thứ còn áp lực, mãnh mẽ lao tới kiêng nể gì cả, nhanh chóng kéo nàng vào cơn lốc xoáy thấy đáy, phỏng chừng nếu nàng kịp tỉnh táo lại tự ngã vào trong mộng cảnh lần nữa.


      "Chết tiệt, " Rốt cuộc Lý Dụ hơi dời môi ra, trán đối trán, giọng của mang theo mấy phần ảo não nhưng vẫn giấu nổi hưng phấn, "Tuyết Nhi, ta chịu nổi, trước hết nàng chiều ta lát, chỉ lần này thôi..."


      xong, bỗng nhiên đứng bật dậy, xé tan bộ y phục thêu uyên ương đỏ thẳm người Tô Nhược Tuyết rồi tiện tay ném xuống đất, sau đó ánh mắt lưu chuyển bộ trung y mày đỏ thêu hải đường của nàng phen, đốm lửa trong đáy mắt ngày càng bùng phát ràng, gần như chỉ trong thời gian chớp mắt, Tô Nhược Tuyết chỉ nghe thấy tiếng vải vóc bị xé tan truyền đến bên tai.


      chút do dự, Lý Dụ hung hăng ném hai mảnh vải trong tay xuống đất, trong mắt ngoại trừ thân thể trắng như tuyết nổi bật chăn màn đỏ tươi còn gì khác nữa.


      Vội vã cúi người xuống, tay Lý Dụ bắt lấy cái, bờ môi cũng cam chịu rớt lại phía sau nhanh chống hôn xuống, vật này sao lại mềm mại, no đủ trơn mịn như thế? Lý Dụ có cảm giác mình đọc sách nhiều năm nhưng hoàn toàn tìm ra được bất luận từ nào để hình dung cảm khái và kích động trong lòng, chỉ cảm thấy, có lẽ phải gần gũi chút, rồi lại gần gũi chút, hiểu từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài nàng sót thứ gì mới được.


      Tô Nhược Tuyết cắn chặt môi, cho thanh xuất phát từ tận đáy lòng bật ra khỏi cổ họng, có điều càng kiềm chế càng khó khăn, môi của , tay của đều mang theo hơi thở nóng hổi rơi xuống từng điểm từng điểm từ từ dời xuống dưới, cuối cùng Tô Nhược Tuyết khống chế nổi nữa.


      Tiếng rên kia kiều cỡ nào, mê hoặc cỡ nào? Lý Dụ nghe vào tai chỉ cảm thấy dòng nhiệt lao thẳng xuống thân dưới, nếu như phóng thích, sợ rằng mình có thể nổ tung bất cứ lúc nào.


      Tuy nhiên, đáng chết, lại nhớ đây là lần đầu tiên của nàng, giả sử quan tâm xông vào nàng nhất định bị thương....


      Tựa như để cho hả giận, Lý Dụ ngậm lấy phần thịt mềm nơi bụng của Tô Nhược Tuyết, ác độc dùng răng cắn cái, song đến khi nghe thấy bên truyền đến tiếng hút khí, lại ngượng ngùng vội vàng trấn an, đầu lười xoay tròn hôn mút, thanh đứt quãng vang lên, "Tuyết Nhi, xin lỗi nàng, ta hứa cắn nữa..."


      Đợi khi người dưới thân dịu lại chút, lúc này Lý Dụ mới phóng túng môi và tay mình, tiếp tục hôn lần xuống phía dưới.


      Hai tay bưng lấy cặp mông tròng lẳng đầy đặn mọng nước như trái đào mật, đôi mắt xinh đẹp của Lý Dụ nhìn chằm chằm vào đồng cỏ um tùm cất giấu phong cảnh đào nguyên bí mật.


      Là màu hồng nhạt, phía còn treo chất lỏng hình giọt óng ánh sáng long lanh, theo hơi thở của Tô Nhược Tuyết mà khẽ run lên, thậm chí phía dưới còn khe cực , nếu phải nó liên tục mấp máy, vả lại còn ngừng tiết ra nước quả nghĩ mình bỏ qua mất.


      biết tại sao, Lý Dụ cảm thấy cổ họng khát khô, chờ kịp phản ứng đầu chôn vào dòng suối kia, đầu lưỡi thè ra liếm liếm mút mút, uổng phí giọt nào...


      Rốt cuộc làm gì thế này...


      Tô Nhược Tuyết vừa xấu hổ vừa giận dữ gần chết, nàng thể chờ đợi được đưa tay muốn kéo lên, có điều khi bàn tay vừa chạm vào gia thịt giống như bị phỏng, chẳng biết tại sao, chỉ mới chớp mắt mà nàng còn chút sức lực, hai tay khoát lên bờ vai , nàng biết là kéo hay là dùng sức để xâm nhập vào sâu chút...


      Rối loạn, hoàn toàn rối loạn....


      Từ sâu trong cơ thể truyền đến cảm giác co rúm mãnh liệt, Tô Nhược Tuyết nhận ra tất cả sức lực của mình đều bị rút hết, thần trí mơ hồ, biết mình thuộc về nơi nào.


      Rốt cuộc Lý Dụ cũng ngẩng đầu lên, đưa tay vuốt ve bờ môi ướt át của nàng, đôi con ngươi chăm chú nhìn Tô Nhược Tuyết dưới thân, bỗng nhiên kéo đôi chân dài thẳng tấp của nàng ra vòng quanh eo mình, sau đó sét đánh kịp trở tay hung hăng nhấn eo xông về phía trước.


      Ngọc trâm chọc phá hải đường hồng....


      Tô Nhược Tuyết còn biết mình ở đâu nữa, nàng chỉ biết đầu óc mình bồng bềnh phiêu lãng, có điểm tựa, chỉ có thể gắt gao bát chặt con thuyền lớn là người phía , thuyền lay động nàng lắc lư theo, thuyền quay về nàng chìm xuống, kéo dài ngừng nghỉ, có kết thúc.


      *****


      "Thiếu gia, thiếu phu nhân, là giờ mẹo rồi, nên rời giường ạ."


      giọng quá mức quen thuộc truyền tới, cả người Tô Nhược Tuyết còn chưa thanh tỉnh, nhưng lỗ tai hoạt động, đột nhiên nàng mở mắt ra, trước mắt mảnh lờ mờ, đầu giường ngọn nến màu đỏ vẫn chiếu sáng chập chờn leo lắt.


      Sau khi thần trí quay về, Tô Nhược Tuyết lại càng hận bản thân mình giờ khắc này còn ở trong mộng.


      và nàng, thậm chí ngay cả y phục cũng mặc, da thịt kề sát nhau, thân mật ôm nhau ngủ!


      Cảm giác này quá mức kích thích, gương mặt Tô Nhược Tuyết đỏ bừng, nhanh chóng tìm cách thoát khỏi vòng ôm của , thế nhưng nàng còn chưa kịp tạo ra khe hở cánh tay dài vốn vòng quanh eo nàng bỗng xiết chặt, hai người bọn họ khôi phục tư thế giống như lúc ban đầu.


      "Tuyết Nhi, chào buổi sáng." Lý Dụ híp mắt, khóe môi cong lên thành nụ cười thỏa mãn ấm áp, đương nhiên, nếu như hai bàn tau to kia bắt đầu sờ loạn lên người nàng, Tô Nhược Tuyết chắc chắn mỉm cười đáp lại .


      Nàng duỗi tay chống lên vai , cuối cùng tạo ra được khe hở giữa hai người, Tô Nhược Tuyết cố gắng bình tĩnh lên tiếng, "Trời còn sớm, chúng ta mau dậy thôi."


      Lý Dụ bất đắc dĩ cười cười, Tuyết Nhi của , sao ngay cả khi vờ ngớ ngẩn cũng đáng như thế chứ?


      Bởi vì nàng chống người lên nên ánh mắt Lý Dụ nhìn nơi cao cao kia sót thứ gì, thế là bàn tay to vuốt ve sau lưng nàng nữa mà nhanh chóng chuyển tới phía trước, tay phải duỗi ra nắm trọn bên trong lòng bàn tay, cảm xúc quá mức tuyệt vời đó khiến hai mắt Lý Dụ tối hơn mấy phần.


      Nháy mắt, ý thức bị cảm xúc tuyệt vời trong tay cuốn mất, nhất là khi da thịt thân mật kề sát, lúc này người có bất cứ biến hóa nào, dù nàng hề chuẩn bị cũng phát ra được.


      Hoàn toàn giật mình, Tô Nhược Tuyết vội vã đẩy ra, "Chàng đừng.... Như vậy mà, canh giờ còn sớm, chúng ta nên rời giường..."


      Hơi thở lặng yên gợn sóng của Lý Dụ cũng có chút rối loạn, nhưng mà tối qua muốn nàng liên tục hai lần, sáng nay khi thức dậy kiểm tra qua, phía dưới của nàng sưng đỏ, thể tùy tiện làm bậy được nữa...


      Mang theo chút ngoan cố, Lý Dụ khóa chặt người vào lòng, miệng liên tục : "Nàng đừng nhúc nhích, cứ để ta ôm thế này lát, ta hứa làm gì cả..."


      Tô Nhược Tuyết giống như chú nai con hoảng sợ, phải nàng thích gần gũi, chẳng qua là tối qua giống như lên cơn điên, khi làm loại chuyện này bất chấp, bây giờ chỉ cần cử động thôi là nàng cảm thấy giữa hai chân đau đớn, nàng chịu nổi làm bậy lần nữa.


      Nhưng mà hình như nàng quá tin tưởng vào tự chủ của người này rồi!


      Cảm giác được vật kia ngừng đưa đẩy giữa hai chân mình, Tô Nhược Tuyết tức giận thôi, "Chàng là tên lừa gạt...."


      Đố mặt với chỉ trích chút lưu tình của Tô Nhược Tuyết, Lý Dụ có chút buồn rầu, nàng nằm ngay trong lòng , dù cho có nhắm mắt lại quanh chóp mũi toàn là mùi hương chỉ thuộc về nàng, nếu có thể kiềm chế được hoàn toàn phải nam nhân!


      Nếu là như thế, Lý Dụ dứt khoát mặt dày mày dạn cầm lấy tay bé của Tô Nhược Tuyết kéo xuống phía dưới, Tuyết Nhi, Tuyết Nhi ngoan ngoãn của ta, ta đồng ý với nàng vào, nhưng nàng giúp ta chút , nàng chỉ cần giúp ta chút thôi..."


      Sau nửa canh giờ, Tô Nhược Tuyết và Lý Dụ đồng thời xuất trước mặt người hầu, người ăn mặc chỉnh tề, trong lúc nha hoàn hồi môn chuẩn bị y phục cho Tô Nhược Tuyết thay, mặt Lý Dụ mang theo nụ cười sáng lạn, tựa như chó phạm sai lầm dốc sức liều mạng lấy lòng chủ nhân, lực vòng quanh bên cạnh Tô Nhược Tuyết.


      "Nếu chàng chuẩn bị xong rồi ra ngoài trước , ta chuẩn bị xong ra ngay." Tô Nhược Tuyết ngồi ngay ngắn trước gương đồng bàn trang điểm, gương mặt lạnh lùng thèm liếc nhìn Lý Dụ cái.


      Y phục nàng có thể tự chuẩn bị nhưng mà trang điểm búi tóc phải nhờ nha hoàn làm mới được.


      Lý Dụ khoát tay ngăn lại, hoàn toàn nghe vào mấy lời mang theo ý đuổi người của Tô Nhược Tuyết, vui vẻ lên tiếng, " sao, ta chờ nàng ở đây là được rồi."


      Thấy cách ăn mặc và trang điểm của Tô Nhược Tuyết, giờ khắc này Lý Dụ mới hiểu tại sao trong sách hay đề cập đến "Họa mi chi nhạc*" rồi, hôm nay thời gian gấp gáp, tân nương tử của còn chưa thả lỏng, ngay cả thầm nghĩ muốn thể chút cũng thể, có điều, bọn họ còn cả đời ở cùng nhau, gấp, chuyện thú vui khuê phòng này, tóm lại muốn cùng Tô nhị tiểu thư nhà mình trải qua từng cái .


      "Họa mi chi nhạc: thú vui kẻ chân mày cho thê tử.


      Đây là lần đầu tiên Tử Oanh và Tử Yên nhìn thấy Lý Dụ bám người như thế, tựa như người này hề liên quan đến Lý nhị công tử trầm độc ác mà các nàng biết lúc trước, trong khoảng thời gian ngắn, cảm giác quái dị và được tự nhiên bắt đầu nảy sinh, chân tay các nàng lóng nga lóng ngóng biết làm gì cho phải.


      Vất vả lắm mới búi xong búi tóc phu nhân cho Tô Nhược Tuyết, dưới bàn tay khéo léo của Tử Yên, đánh phấn chút là che giấu được vẻ mệt mỏi của đêm qua, hai gò má tân nương tử chỉ còn lại thẹn thùng, dù là xấu như Vô Diệm cũng có thể đẹp hơn ba phần, huống chi Tô Nhược Tuyết vốn đẹp sẵn. Lý Dụ để ý mọi người trong phòng, vội vàng tiến lên đón người, nắm chặt tay Tô Nhược Tuyết chịu buông rồi ngừng tán dương, "Tuyết Nhi là đẹp."


      Tô Nhược Tuyết giãy tay mấy lần cũng rút ra được, nàng cũng dám nhìn vẻ mặt của mọi người xung quanh, thời điểm này nàng thấy vô cùng may mắn khi trời sinh khuôn mặt nàng lạnh lùng, nháy mắt mấy lần, Tô Nhược Tuyết khẽ thở dài hơi, "Đừng để trưởng bối sốt ruột chờ lâu, chúng ta mau thôi."

      ~~~
      Khuyến mãi chương cực dài post text. Đợi cung hết lỗi ta vẫn post pic nhá :th_76:

    3. Linh Truc

      Linh Truc Well-Known Member

      Bài viết:
      235
      Được thích:
      267
      Cuối cùng cũng ăn đc miếng thịt vào miệng. Dụ ca thê nô khởi động rồi
      Tồn Tồn thích bài này.

    4. Hiểu Mộng Hồ Điệp

      Hiểu Mộng Hồ Điệp Active Member

      Bài viết:
      117
      Được thích:
      109
      Thịt tươi ngon thơm ngào ngạt, mặc dù hơi ít ~~~~~~~~
      Tồn Tồn thích bài này.

    5. Heoiues

      Heoiues Member

      Bài viết:
      60
      Được thích:
      56
      Dụ thê nô đáng thế ta biết phải làm sao đây :037:
      Tồn Tồn thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :