1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

NẾU SỦNG THIẾP MUỐN CHẠY TRỐN

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Pana

      Pana Well-Known Member

      Bài viết:
      90
      Được thích:
      752
      Chương 71:

      Edit: Pana

      Vân Đại cho rằng mình dùng từ rất uyển chuyển rồi.

      Nàng là “ bao nhiêu xấu” mà phải là “ đẹp hay ”.

      Nếu nàng đẹp, nhìn thấy lại thất vọng, chẳng phải mất hứng lắm sao.

      Nhưng nếu nàng xấu, đến lúc đó quả thực xấu, nàng cũng có thể cho cả hai cái bậc thang để leo xuống.

      Nàng nghĩ được như vậy, thấy mình cực kỳ săn sóc rồi.

      Diệp Thanh Tuyển được nàng săn sóc gần như buồn bực.

      Những đồ vậy quý giá khác có thể lấy ra so sánh với người khác, nhưng thứ này muốn so như thế nào?

      Đối với , rất nhiều đồ vật, thể nhìn vào bề ngoài mà đánh giá chúng.

      lúc trước lựa chọn thị vệ cũng vậy, chưa bao giờ nghĩ tới muốn chọn những người có bộ dáng xuất chúng làm thị vệ.

      từng chọn thị vệ, thị vệ đó dung mạo cực kỳ bình thường, nhưng đối phương lập biết bao nhiêu công lao, còn lợi hại hơn gấp mấy lần so với mấy tên tiểu bạch kiểm khác.

      Cho nên thị vệ có thể làm được việc, hoàn thành tốt nhiệm vụ, xem như đủ tư cách.

      Thị vệ có thân hình cường tráng, diện mạo dữ tợn chút, có sao đâu.

      Nếu thị vệ mà giống như những tên tiểu bạch kiểm kia, có hoa có quả, đánh được hai cái liền hộc máu ngã xuống đất, gượng dậy nổi, chẳng phải chỉ là phế vật sao.

      Nhưng hôm nay xem ra, chuyện đáng sợ này cùng với tuyển thị vệ ra có can hệ gì với nhau.

      sợ là sợ nàng ngày sau phải thích khuôn mặt người khác, mà biến thành thích vật bên trong của người khác.

      Đến lúc đó, bất quá chỉ có khuôn mặt tuấn mỹ này, sợ là giữ chân được nàng mất.

      Nếu nàng nàng tìm được người nàng chân chính thích rồi, chỉ sợ đến lúc đó toàn thân giống như trúng kịch độc, phun ra toàn là máu xanh.

      Vân Đại đánh giá , trong lòng nghi ngờ, xấu đến vậy sao? Nên muốn lấy ra.

      Diệp Thanh Tuyển suy nghĩ lát, dưới ánh mắt tràn đầy mong đợi của Vân Đại đưa ra quyết định….

      Chỉ cần giả vờ như chưa nghe thấy nàng cái gì, những giả thiết làm người khác phiền lòng kia của làm sao có thể xảy ra được.

      Vân Đại muốn thêm gì đó, lại bị khí thế của đánh lui trở về.

      Chờ đến chuyện chính bắt đầu, Vân Đại có muốn nhìn thêm cũng chỉ có thể nhìn thấy cổ của .

      Chỉ là mới bắt đầu bao lâu, nàng lại nức nở nỉ non với : “ Chàng chút, thiếp chết mất.”

      Diệp Thanh Tuyển giờ mới biết niếm được mỹ vị nhân gian, mồ hôi ướt đẫm, nghe thanh nỉ non của nàng, quân lính lập tức tan rã, thất bại thảm hại.

      Vân Đại phát giác lời này có thể dùng được, lặng lẽ nhàng thở ra hơi.

      trán Diệp Thanh Tuyển nổi đầy gân xanh, nhịn xuống xúc động.

      xoa xoa tóc nàng, ôn nhu : “ Mệt lắm sao?”

      Vân Đại vội gật gật đầu.

      “ Kia, vẫn chưa xong…”

      Diệp Thanh Tuyển nghiêm túc : “ Việc này đối với hôm nay rất quan trọng, mới vừa rồi ta hơi lơ là, tận lực, phải làm lại lần nữa.”

      Sắc mặt Vân Đại hơi sợ.

      Diệp Thanh Tuyển ôn nhu : “ Vạn khởi đầu nan, chúng ta cần có mở đầu tốt đẹp, nàng đúng ?”

      Vân Đại tái nhợt gật gật đầu.

      Nàng tuy rằng quá tình nguyện, nhưng nếu đó là lễ tiết phải làm, nàng nên phối hợp làm cho xong.

      Đến sau nửa đêm, Vân Đại cắn chăn nước mắt tích góp cũng được hộp phấn .

      giờ nàng cảm thấy con rùa của có xấu hay , còn quan trọng nữa, chỉ mong có thể chút.

      Ngày thường là bộ dáng quân tử như ngọc, khi chọc tức giận, nàng đừng hòng có quả ngọt để ăn, chút cũng có.

      đêm cuồng phong càng quét qua cành hoa hải đường, cánh hoa rụng rơi đầy đất.

      Sáng sớm hôm sau Vân Đại bị nha hoàn từ trong chăn đào ra, mắt mở ra được.

      Diệp Thanh Tuyển áo mũ chỉnh tề, biểu tình lãnh đạm ngồi ở gian ngoài chờ nàng.

      Trường Túc ma ma đỡ nàng vào thùng tắm sau bình phong, tẩy thân mồ hôi dính nhớp người, lại thấy khắp nơi thân thể nàng đầy vết tích.

      Thân thể Vân Đại giống như vườn rau xanh mơn mởn bị người tàn phá, phải chỗ này xanh, chỗ kia tím, phía sau lưng cũng khá hơn bao nhiêu.

      Đêm qua nàng như cái bánh nướng lớn, bị lăn qua lộn lại, làm sao có thể ngủ đủ giấc cơ chứ.

      “ Hoàng tử phi người thấy khỏe ?” Trường Túc ma ma quan tâm hỏi nàng câu.

      Gương mặt Vân Đại ửng đỏ, lắc lắc đầu.

      Nàng mới trải qua lần đầu, nơi nào cũng đau, chỉ là xấu hổ nên lời mà thôi.

      Trường Túc ma ma cũng nhiều lời, đỡ nàng thay quần áo trang điểm.

      Qua nửa canh giờ, Vân Đại mặc bộ váy áo thêu hoa hải đường ra.

      mặt nàng phủ thêm lớp phấn, mày đẹp môi đỏ, che quần thâm nơi đáy mắt, mắt hạnh khẽ chuyển như mang theo sương sớm mùa xuân nhàng thanh mát, giống như hoa hải đường nở rộ xinh đẹp kiều diễm.

      Lúc trước nàng là tiểu nương hồn nhiên xinh đẹp, bây giờ tỉ mỉ trang điểm chút, liền biến thành hoàng tử phi đoan trang quý khí.

      Váy dài vừa qua mắt cá chân, che phủ đôi hài thêu của nàng, vừa nhìn thấy nàng đúng là minh diễm động lòng người, hào phóng đoan trang.

      Nhưng thực tế hai chân nàng run rẩy như nhũn ra.

      Diệp Thanh Tuyển nhìn lướt qua, thấy nàng đường có chút gian nan, bỗng nhiên đem nàng bế lên, vượt qua ngưỡng cửa ra ngoài.

      Vân Đại hoảng sợ, vội vàng che chở đống trang sức đầu, sợ nhanh lắc lư làm rơi hết.

      Buổi sáng hai người cùng nhau tiến cung, Vân Đại cùng Diệp Thanh Tuyển trước tiên bái kiến hoàng đế.

      Hoàng đế liếc mắt đánh giá Vân Đại, thấy nàng mặc lên cung trang hoàng tử phi đoan trang xinh đẹp đứng đó, càng thêm vừa lòng.

      Hoàng đế dặn dò chút chuyện nhà, chuyện phiếm lát, dặn dò thêm Diệp Thanh Tuyển : “ giờ con thành gia, việc triều chính cũng nên quan tâm nhiều hơn chút.”

      Lời này của hoàng đế dường như ám chỉ điều gì đó, dường như .

      đến việc triều chính đó là chức trách bổn phận của từng người, nhưng hoàng đế lại lệnh cho Diệp Thanh Tuyển quan tâm nhiều hơn việc chút, liền có ý vị khác.

      Đợi rời khỏi thiên điện của hoàng đế, Diệp Thanh Tuyển đưa Vân Đại đến biệt cung.

      Tường quý phi gần đây sinh bệnh, ai cũng muốn gặp, bọn họ liền đến cung của Mộ phi.

      Chỗ Mộ phi ở cực kì hẻo lánh, trước kia từng là lãnh cung.

      Năm đó Mộ quý phi chết ở đây, người khác kiêng kị chỗ này, chỉ có Mộ phi là quan tâm, ngược lại muốn dọn vào đây ở, có thể thấy được tình cảm của Mộ phi cùng Mộ quý phi cực kỳ tốt.

      Vân Đại lần thứ hai được nhìn thấy Mộ phi, phát Mộ phi cùng những cung phi khác, khác biệt rất lớn.

      Mộ phi tựa như cây tuyết mai, thanh lệ cao ngạo, muốn tham dự vào những lục đục tranh đấu nơi hậu cung.

      Sau đó dưỡng phụ Diệp Lưu Xuyên của Diệp Thanh Tuyển cố ý tới tìm bà, bà mới biết được tỷ tỷ sau khi chết vẫn lưu lại vị hoàng tử đời.

      Mộ phi cũng biết tại sao mình lại nghĩ đến những chuyện này, khóe miệng cười nhạt ánh mắt ôn nhu, ôn hòa cùng Vân Đại : “ Phu thê hai người phải thương, chăm sóc lẫn nhau, hiểu ?”

      Vân Đại bỗng nhiên được bà cầm tay, lại bị bàn tay cực lạnh có độ ấm của bà làm cho gật mình.

      Cũng may nàng cũng chưa lộ ra biểu tình thất lễ, chỉ là hơi hơi ngạc nhiên, cũng nghĩ nhiều.

      Thành thân nhiều ngày nhưng Vân Đại cũng nhàn nhã.

      Trừ việc ngày đầu tiên thành thân phải vào cung bái kiến phen, sau đó phủ Tam hoàng tử quạnh quẽ thời gian khó có dịp được người lui tới.

      Người tới nhiều nhất đó là thân thích tôn thất, có vài người có danh hào, còn lại có quăng tám sào cũng tới.

      Vào ngày thứ hai Vân Đại vội vã chào hỏi khách khứa, thời gian còn lại nàng phải học quản lý sổ sách gia nhân trong phủ.

      Buổi tối Vân Đại mệt mỏi, liền ngủ sớm.

      Diệp Thanh Tuyển sau khi vào phòng, liền nghe thấy tiếng ngáy phát ra từ giường.

      Vân Đại giống như con mèo , cuộn người giường, trong lúc ngủ biết mơ thấy gì mày hơi nhíu lại.

      Diệp Thanh Tuyển lẵng lặng nhìn nàng trong chốc lát, biết suy nghĩ gì.

      nhàng nằm nghiêng bên ngoài, nghĩ đến ngày mai còn muốn bồi nàng lại mặt, liền tắt đèn, để nàng ngủ được thoải mái hơn.

      Sáng sớm hôm sau.

      Hôm trước Vân Đại được đêm ngủ sớm, lại được về nhà thăm phụ mẫu, tinh thần phấn chấn hơn nhiều.

      Sáng sớm Tễ Quốc công phủ bận rộn chuẩn bị nghênh đón phu thê Tam hoàng tử.

      Mục Ngu cẩn thận đánh giá Vân Đại, lúc này mới nhàng : “ Tam hoàng tử đối với con có tốt ?”

      Vân Đại cười : “ Đều tốt ạ, nữ nhi còn ở trong phủ, mẫu thân người có nhớ nữ nhi ?”

      Mục Ngu cười : “ Trừ bỏ lo lắng con bị người khác khi dễ, còn nhớ hay cái gì, phủ Tam hoàng tử cách phủ chúng ta cũng xa, mẫu thân nhớ con đến thăm là được.”

      Vân Đại biết mẫu thân tất nhiên nhớ nàng, lại : “ Nữ nhi gả cho người khác trở lại, biết mẫu thân có nhớ thương gì nữa.”

      Mục Ngu hừ lạnh tiếng : “ Nếu con gả ra ngoài chịu trở về, ta giả bệnh, gọi con về, lúc đó con còn chịu về, ta gáng cho con cái tội danh bất hiếu.”

      Vân Đại cười bổ nhào vào lòng ngực của Mục Ngu, “ Mẫu thân, người xấu.”

      Mục Ngu thấy nàng vẫn thích bổ nhào vào người mình, dù sao nữ nhi cũng gả cho người còn được gặp mặt thường xuyên nữa.

      Nữ nhi tâm tính thuần lương, như chú thỏ con ngốc nghếch ham ăn, bà sao lại thương đau lòng cho nàng sao được.

      muốn mở miệng thêm đôi ba câu, lúc này Trường Cốc ma ma tiến vào : “ Phu nhân, Huyền Diệu hầu phu nhân cầu kiến.”

      Biểu tình Mục Ngu hơi kinh ngạc, : “ Mời Hầu phu nhân đến đây.”

      Vân Đại nghi ngờ hỏi: “ Mẫu thân, người này là người nào?”

      Mục Ngu : “ Bà ấy là nữ nhi trong dòng tộc của Vân gia, đến quan hệ, bà ấy hẳn là đường muội của phụ thân con.”

      Chỉ là quan hệ cách quá xa, cũng xem như là thân thích thân cận quan trọng gì.

      Nhưng đều là họ Vân, đôi khi lui tới, tất nhiên cũng nên khách khí chiêu đãi.

      Hôm đại hôn của Vân Đại, Vân thị đến phủ tham gia tiệc rượu cẩn thận bị nước nóng văng vào chân, Mục Ngu nhìn thấy đưa bà ấy đến sương phòng dành cho khách bôi thuốc mỡ, bà ấy lời cảm tạ hồi, lại qua vài hôm lại đến phủ chính thức lời cảm tạ, thuận tiện muốn xem bộ dáng của tân nương tử.

      Dù sao cũng có tầng thân thích, Mục Ngu tất nhiên vui vẻ đáp ứng.

      Đợi Vân thị dẫn theo hai nữ nhi tiến vào, Mục Ngu sai nha hoàn rót trà mang điểm tâm lên, nhìn Vân thị ngồi xuống.

      Vân thị cười : “ Ngày xưa chúng ta cũng thường xuyên qua lại nhiều, hôm nay đến thăm thấy trong phủ vui vẻ náo nhiệt, muội cố ý dẫn theo hai nữ nhi của mình đến đây thăm hỏi phen.”

      Bà ta nhìn Mục Ngu : “ Mong phu nhân đừng chê cười muội là người hiểu quy củ.”

      Mục Ngu nhấp ngụm trà, lãnh đạm cười : “ Sao có thể, Đại Đại, đây là đường của con.”

      Vân Đại nghe vậy liền cấp cho Vận thị cái lễ.

      Vân thị cười : “ Hoàng tử phi là xinh đẹp gì sánh được, hai nữ nhi của muội đáng để nhắc tới.”

      Vân thị vừa xong liền dắt tay nương mặt váy màu hồng phấn qua, nương này dung mạo kiều mỹ, đôi mắt có vài phần giống với Vân thị.

      “ Đây là nữ nhi Nhạn Châu của muội.”

      Bà ta chỉ tay vào nương còn lại : “ Đó là tiểu nữ nhi Lưu Tô.”

      “ Các con mau qua hành lễ.”

      Kỷ Nhạn Châu nghe vậy, liền khéo léo ngoan ngoãn phúc thân hành lễ, : “ Nhạn Châu gặp qua công chúa, gặp qua Tam hoàng tử phi.”

      Kỷ Lưu Tô cũng đến đứng cạnh nàng ta hành lễ.

      Chỉ là so với Kỷ Nhạn Châu, cảm giác tồn tại của nàng ta cực kỳ thấp.

      Từ khi ở bên ngoài tiến vào, nàng ta giống như khúc gỗ phát ra thanh nào, thân hình gầy gò khoác lên mình bộ váy áo màu xanh lá, khuôn mặt tái nhợt mặt chỉ có đôi mắt đen nhánh kia nhìn có sức sống hơn chút.

      Thời điểm Vân Đại đánh giá nàng ta, ánh mắt nàng ta e ngại nhìn thẳng đối diện với Vân Đại.

      Vân Đại hơi kinh ngạc, quay đầu nhìn chỗ khác, thần sắc Mục Ngu như thường sai Trường Cốc ma ma chuẩn bị lễ vật tặng cho các nương.

      “ Nhạn Châu cảm tạ công chúa.” Kỷ Nhạn Châu .

      Vân thị cười, ôn nhu nhìn về phía tiểu nữ nhi, : “ Lưu Tô, mau cảm tạ công chúa.”

      Khóe môi Kỷ Lưu Tô hơi nhếch, phát ra chút thanh như muỗi kêu: “ Lưu Tô cảm tạ công chúa.”

      Trong lòng Vân Đại hơi nhảy dựng.

      Huyền Diệu hầu phủ, họ Kỷ... hơn nữa nương này lại gọi là Lưu Tô.

      Nàng vốn cảm thấy có chút giống, nhưng lúc này có thể khẳng định.

      Người này ràng là người ở Mộ Châu, Kỷ Lưu Tô mang mạng che mặt.

      Là người mà hạ nhân Diệp phủ hoài nghi là vị hôn thê của Diệp Thanh Tuyển.

      Chẳng qua lúc đó nàng ta ăn vận kín mít, mặt cũng lộ ra, làm cho người khác đoán ra, ra nàng ta có dáng vẻ này.

      Vân Đại khi đó nhìn thấy nàng ta, tất nhiên biết năm đó nàng ta chỉ mới mười hai tuổi, giờ là mười ba, như gầy yếu đến mức làm người khác nhìn ra tuổi của nàng ta.

      Vân Đại nghi hoặc nhiều hơn.

      Khi đó nàng vẫn luôn sợ hãi, có ngày ác mộng thành thực.

      Nàng vốn cho rằng Kỷ Lưu Tô là nử tử treo đầu quả tim của Diệp Thanh Tuyển.

      Nhưng hôm nay xem ra lại quá phù hợp.

      đến có phải hay , nhưng nàng ta như vậy, là người có thể mang thai được sao.

      Khi Vân Đại rời khỏi Mộ Châu, Diệp Thanh Tuyển cũng rời , cho nên những việc phát sinh trong mộng kia thay đổi sao?

      Đến gần trưa, Mục Ngu muốn Vân thị lưu lại dùng cơm trưa, nhưng Vân thị vẫn mực từ chối.

      Đợi đám người rồi, Vân Đại mới chậm rãi đem tâm thu lại, cùng Mục Ngu ít chuyện nhà.

      Vân thị cùng Kỷ Nhạn Châu, Kỷ Lưu Tô lên xe ngựa, bà ta lộ ra nhàn nhạt tươi cười : “ Phụ thân các con cùng với Tam hoàng tử có quan hệ cực tốt, trong cung Mộ phi nương nương đối với chúng ta cũng rất chiếu cố, ân đức đó các con nên nhớ kỹ, hiểu chưa?”

      Kỷ Nhạn Châu nhàng đồng ý, khuôn mặt xinh đẹp tươi trẻ sáng chói rực rỡ.

      Kỷ Lưu Tô ngồi trong xe ngựa, vẫn buồn mở miệng.

      “ Lưu Tô, mẹ đẻ con tuy chỉ là thiếp thất, bất quá mẫu thân cũng đem con ghi dưới danh nghĩa đích mẫu xem con như đích nữ mà thương, nơi nào cũng mang con theo...”

      Vân thị cười : “ Con cũng đừng làm mẫu thân thất vọng.”

      Kỷ Lưu Tô lạnh lùng quét mắt liếc nhìn bà ta cái, vẫn đáp lại bà ta.

      Vân thị làm ra dáng vẻ tính tình cực tốt, so đo với nàng ta.

      Chỉ là trong lòng Vân thị lại nhớ đến vài lời đồn gần đây nghe được.

      , hoàng thượng rất có khả năng lập Tam hoàng tử làm Thái tử.

      Nếu là như vậy, bà việc gì phải gả Kỷ Lưu Tô vào phủ Tam hoàng tử.

      Nếu có Kỷ gia của bà, Tam hoàng tử sao có thuận lợi trở lại kinh thành, như thế nào có được ngày hôm nay?

      Nếu có ý muốn vị trí kia, nên gả người xứng đôi mới tốt.

      ****

      Lúc này Dạ Cảnh Hành đến chính cung để vấn an Tưởng quý phi.

      Chỉ là đến cửa cung Tưởng quý phi, ma ma bên người Tưởng quý phi : “ Quý phi lúc này ngủ, điện hạ có muốn vào nhìn chút ?”

      Khuôn mặt Dạ Cảnh Hành lộ vẻ kiên nhẫn, trong lòng bực bội, tất nhiên thèm để ý đến ma ma kia, xoay người rời cung.

      vừa lên xe ngựa, liền hỏi tùy tùng bên người: “ Gần đây có an bài gì ?”

      Tùy tùng : “ Ngày mai là sinh thần của công tử Trần gia, có mời điện hạ.”

      Dạ Cảnh Hành : “ tên ngốc cũng bày đặt khoa trương làm yến tiệc.... !”

      Trần hoàng hậu còn, Đại hoàng tử bị phế bị giam lỏng.

      Người được lợi nhất phải là Tưởng quý phi cùng Dạ Cảnh Hành sao, tuy thừa nhận nhưng ai cũng biết trong chuyện đó bọn họ nhất định có liên quan.

      Trần Tiêu Trị còn dám mời , sợ đến lúc đó lại mời được ly rượu độc khổ.

      ****

      Trời dần tối, Vân Đại rửa mặt liền lên giường đợi Diệp Thanh Tuyển.

      Nhưng đợi lúc lâu cũng thấy được người đâu.

      Đêm khuya Diệp Thanh Tuyển mới trở về, Vân Đại ngủ từ lâu.

      Sau khi đại hôn dường như cực kỳ bận rộn.

      Hoàng đế cố ý bồi dưỡng làm Thái tử, tất nhiên sớm về trễ.

      Vân Đại trong lúc mơ màng cảm giác bên cạnh có người, nhưng buồn ngủ đến mức mắt mở lên.

      Nàng giãy giụa lát, thầm nghĩ sáng mai dậy sớm với cũng được, ngờ buổi sáng hôm sau mở mắt ra, bên cạnh chăn đệm đều lạnh như băng.

      Vân Đại có chút mất mát.

      Trường Túc ma ma hầu hạ nàng đánh răng rửa mặt : “ Mới có việc ấy mà hoàng tử phi chịu được, ngày sau phải làm thế nào mới tốt?”

      Vân Đại khó hiểu: “ Ma ma lời này là có ý gì?”

      Trường Túc ma ma quyết định để cho nàng sớm ngày đối diện với thực tốt hơn.

      “ Điện hạ giờ mỗi ngày đều ngủ ở đây, nhưng điện hạ cũng ở nơi này, điện hạ sau này ở chính viện, có lẽ hôm nay đến đây với người, ngày sau có thể ở bên người khác, có lẽ là trắc phi hoặc thị thiếp khác nữa.”

      “ Điện hạ ở chỗ này?” Vân Đại nghi hoặc hỏi.

      “ Ân.” Trường Túc ma ma còn có chút chuyện tiện cho chủ tử mình biết.

      Nếu sau này Diệp Thanh Tuyển quả thực trở thành Thái tử kế thừa ngôi vị hoàng đế, cảnh tượng hậu cung ba nghìn giai lệ lại là quang cảnh khác.

      Sau khi bãi triều, Diệp Thanh Tuyển hướng ngoài điện đến, phía trước lại nghe thấy Trần Tiêu Trị lớn tiếng ồn ào.

      “ Đêm nay các vị đồng liêu nhất định phải đến phủ uống rượu chung vui với Trần mỗ, Trần mỗ truyền thụ kinh nghiệm dạy dỗ thê thiếp của mình cho các vị lĩnh giáo...”

      “ Trần đại nhân, ngươi lời này là buồn cười, như thế nào là dạy dỗ thê tử, lời này mà ngươi cũng được.”

      Trần Tiêu Trị : “ Cười cái gì chứ, ta khi nào lừa gạt các người, lần trước bất quá ta chỉ truyền thụ cho tiểu tử Lý gia kia hai chiêu, liền đem thê tử của mình mới thành thân được nửa năm ồn ào muốn hòa ly thành con mèo ngoan ngoãn nghe lời sao.”

      “ Ha ha ha, bất quá nhìn trúng quyền thế nhà thê tử của thôi, bằng ngươi cho rằng vì sao dám hưu thê.”

      Mấy người bọn họ cười , Trần Tiêu Trị hết lòng mời người này đến người kia.

      Thẳng đến khi đến cạnh bên người Diệp Thanh Tuyển.

      Trần Tiêu Trị xoa xoa tay cười : “ Điện hạ, hôm nay tiểu nhân có được vinh hạnh mời điện hạ đến phủ uống ly rượu nhạt ?”

      Nhớ đến trước đây, thời điểm Diệp Thanh Tuyển còn ở dịch quán, còn từng mời Diệp Thanh Tuyển dạo qua kỹ viện nha.

      Bất quá mở miệng mời cũng chỉ là câu khách sáo qua loa, vẫn ôm quá nhiều hi vọng, ngờ Diệp Thanh Tuyển lại đồng ý: “ Có thể.”

      Trần Tiêu Trị lập tức ngây ngẩn cả người.

      Chờ đến tối Trần Tiêu Trị nghênh đoán xe ngựa của Tam hoàng tử, trong lòng kích động muốn hỏng rồi.

      vội vàng cho người chuẩn bị rượu và thức ăn.

      Chờ đến khi buổi tiệc bắt đầu, rượu quá ba tuần, Trần Tiêu Trị vỗ bàn cái : “ tại nhà ai mà nuôi con cọp mẹ! Cọp mẹ nhà ta gia thế bối cảnh so với ta hơn biết bao nhiêu lần, nhưng hôm nay trước mặt ta phải ngoan ngoãn như con cừu non sao, các ngươi có biết vì sao ?”

      Diệp Thanh Tuyển nhìn lời.

      “ Muốn cho thê tử ngoan ngoãn nghe lời, nhất định thể chiều theo nàng quá mức, ta ngồi, tức phụ phải đứng, ta đứng, tức phụ phải khom lưng cúi đầu, tóm lại tuyệt đối thể để tức phụ bò lên đầu mình diễu võ dương oai, bằng các ngươi là thảm hại.”

      “ Ngươi thành vào vấn đề chính , chúng ta phải ở đây nghe ngươi luyên thuyên.” Có người kiên nhân thúc giục .

      “ Chính là chính là....”

      Trần Tiêu Trị cười hắc hắc : “ Điểu thứ nhất chính là, thê tử có làm sai, ngàn vạn lần được đánh thê tử, nam nhân bao giờ được đánh nữ nhân, người nào đánh là người đó có bản lĩnh.”

      Chén rượu trong tay Diệp Thanh Tuyển hơi run lên chút.

      Đánh nàng?

      hình như có đánh qua, chỉ đánh lần? còn đánh lòng bàn tay, đánh mông nàng.

      “ .... Cũng thể phạt nàng, phạt nàng chép sách, đóng cửa nhặt hạt châu những cái đó đều vô nghĩa để lại bóng ma trong lòng nàng, làm sao nàng có thể biết được mình sai ở đâu?”

      Diệp Thanh Tuyển cứng người ngồi thẳng.

      “ Ngươi phải vô nghĩa lắm sao? Người có đầu óc làm như vậy, ngươi nếu ít lời hữu dụng, ngày mai ngươi nên sửa tên mình thành Trần khoác lát .”

      Diệp Thanh Tuyển uống thêm ly rượu lạnh, sắc mặt càng thêm trầm.

      Trần Tiêu Trị thấy mọi người đều thúc giục liền : “ Tất nhiên là nên lạnh nhạt với nàng, ngàn vạn cần lý với nàng, phải để nàng tự mình hiểu lấy, đó là điều trượng phu nên làm.”

      đặt mạnh ly rượu xuống bàn, tiếp tục : “ có trượng phu, nàng có thể dựa vào ai, thời điểm người khác làm nàng khó xử, nàng mới biết được tầm quan trọng của trượng phu mình, càng thêm ỷ lại, e sợ mất , cái ngươi hiểu a?”

      “ Xí...”

      “ Lãng phí thời gian, đây đều là lời thừa.”

      Mọi người khịt mũi coi thường.

      Sau khi yến hội tan, Diệp Thanh Tuyển rời khỏi Trần phủ, bỗng dưng bị người khác gọi lại.

      “ Điện hạ.”

      Trình Vi Cảnh lên trước, Diệp Thanh Tuyển ngờ thế nhưng cũng có mặt ở đây.

      thực tế, Trình Vi Cảnh nghe Diệp Thanh Tuyển đến, mới cố ý đến dự tiệc này.

      Trước kia còn tưởng Diệp Thanh Tuyển có phải hay cùng Trần Tiêu Trị có việc gì đó, mới cố ý đến đây.

      ngờ đối phương đến đây chỉ đơn giản ăn bữa cơm, uống vài ly rượu, trì hoãn đến bây giờ mới về.

      giờ tân hôn, lại vắng vẻ thê tử mình ở nhà, nhiêu đây có thể thấy được căn bản thèm để ý đến Vân Đại.

      Trình Vi Cảnh lúc này điều chỉnh tốt trạng thái, chỉ là khi nghĩ đến Vân Đại, ngực vẫn trướng lên đau ỉ.

      “ Chuyện gì?” Diệp Thanh Tuyển .

      Trình Vi Cảnh lạnh mặt nhìn chằm chằm : “ Khi xưa phải do điện hạ ở giữa làm khó dễ, nghĩ đến Đại Đại giờ gả vào Trình gia rồi.”

      Diệp Thanh Tuyển hơi nhếch khóe môi: “ Đúng ? Nhưng nàng lại thập phần cao hứng khi gả cho ta, có thể thấy tâm tư của nàng dành cho ngươi.”

      nhìn về phía Trần Vi Cảnh : “ Ngươi nên hiểu, nếu nàng có nửa điểm thích ngươi, khi nghe được tin ngươi thể đến cầu hôn lại hề có nửa điểm thương tâm nào.”

      Lời này giống như cái tát đánh thẳng vào mặt Trình Vi Cảnh, làm á khẩu trả lời được.

      Diệp Thanh Tuyển nhìn cười cười, nhấc chân lên xe ngựa rời .

      Chỉ là khi mành xe buông xuống, ý cười mặt biến mất còn.

      Trình Vi Cảnh thể cưới được Vân Đại là bởi vì ở giữa làm khó dễ.

      So với Trình Vi Cảnh, Vân Đại còn cự tuyệt đến hai lần.

      Nếu phải do hoàng thượng tứ hôn, so với Trình Vi Cảnh càng thảm bại hơn.
      mattroiden2810, baongocbthoakun thích bài này.

    2. Pana

      Pana Well-Known Member

      Bài viết:
      90
      Được thích:
      752
      Chương 72:

      Edit: Pana

      Đợi trở về phủ, Thanh Y thấy chủ tử của mình đối với hoàng tử phi dám cách quá xa, cũng dám thân cận quá mức, làm người ta khó chịu ngứa ngáy chân tay mà.

      Chủ tử còn chưa biết được chuyện, để ôm được mỹ nhân về, hạ nhân như phải khua môi múa mép kéo đống đồng tình của Vân Đại cho chủ tử chứ.

      Đem tiểu nương cảm động lệ nóng quanh tròng, lúc này chủ tử mới có cơ hội.

      Chủ tử liền thôi , còn chạy tới đây nghe người khác hưu vượn.

      Thanh Y khỏi hảo tâm nhắc nhở: “ Điện hạ, mấy ngày nay người đều sớm về trễ, điện hạ ở cùng hoàng tử phi, tất nhiên hoàng tử phi cao hứng, bất quá hoàng tử phi cao hứng cũng là vì thích điện hạ, điện hạ chỉ cần quan tâm dỗ dành thêm là tốt rồi.”

      Nhưng ngàn vạn lần nên nghe mấy lời xàm ngôn của tên Trần Tiêu Trị kia.

      Diệp Thanh Tuyển liếc mắt nhìn cái, nhàn nhạt mà “ Ân” tiếng.

      Chờ vào phòng Vân Đại, lại thấy hôm nay Vân Đại còn chưa ngủ, nghiên người nằm giường la hán xem tạp thư.

      nhìn lướt qua tựa sách, cũng phát ra chút sở thích của nàng.

      Vân Đại thấy bóng người đổ xuống người mình, quay đầu nhìn lại, bỗng dưng nhìn thấy , buông tạp thư trong tay, cười : “ Chàng cuối cùng về rồi.”

      Diệp Thanh Tuyển nghĩ đến mấy ngày nay mình có ở cạnh nàng, châm chước chút, cùng nàng : “ Ta nhiều ngày về trễ...”

      muốn sau này đẩy bớt việc cho người dưới làm sớm trở về bồi nàng.

      ngờ Vân Đại lại nắm tay dắt vào phòng trong, “ sao, nếu chàng bận rộn công vụ quá, muộn quá cần hồi phủ đâu, ngủ ở bên ngoài cũng sao.”

      Nàng có lòng tốt suy nghĩ cho , ngước mắt liền nhìn thấy khuôn mặt biểu tình của Diệp Thanh Tuyển.

      Nàng thế nhưng chút cũng thèm để ý có về trễ hay ....

      : “ Nàng tức giận?”

      Vân Đại lắc đầu, “ tức giận nha.”

      “ Cũng trách ta?”

      Vân Đại nhìn , mờ mịt lắc lắc đầu, “ trách chàng.”

      Hai người lập tức mắt to trừng mắt , giằng co trong chốc lát.

      Vân Đại cảm thấy thể hiểu được.

      Qua lát hai người đến bên giường, Vân Đại chui vào trong lòng ngực , hai cánh tay nhắn ôm lấy eo , đem chính mình nhét vào lòng .

      Đêm đầu tiên làm nàng bị thương, mấy ngày nay nàng vẫn luôn chịu thân cận với .

      Đêm nay đột nhiên ôm ấp âu yếm, liền nhịn được duỗi tay thâm nhập vào trong áo nàng.

      Trong lòng Vân Đại đối với buổi tối hôm đó vẫn còn tồn tại bóng ma, vội thấp giọng : “ Chàng.... lần trước chàng có đáp ứng thiếp, xong việc cho thiếp nhìn cái đó có hình dáng như thế nào nha?”

      Đồ vật làm người khác sinh ra bóng ma, làm nàng chết sống lại, nàng thế nhưng chưa từng nhìn thấy diện mạo kẻ thù của mình.

      Mất công nàng còn nhớ chuyện này.

      Diệp Thanh Tuyển chậm rãi thu hồi bàn tay mình lại, làm như cái gì cũng chưa từng phát sinh, nhìn nàng : “ Ngủ .”

      Thái độ này của ngược lại làm cho Vân Đại càng thêm nghi hoặc.

      Hôm sau Diệp Thanh Tuyển dậy sớm vào triều.

      Vân Đại ra có thói quen dậy trễ.

      Hôm nay rãnh rỗi, nàng liền đến hiệu sách chọn mấy quyển tạp thư trở về xem.

      hổ là hiệu sách lớn nhất ở kinh thành, bên trong sách gì cũng có đầy đủ hết.

      Vân Đại chọn lựa hồi thấy sai biệt lắm, liền muốn tính tiền, nào biết vừa ra lại gặp người quen.

      Trình Vi Cảnh đột nhiên nhìn thấy nàng, mới phát giác nàng giờ thay đổi rất nhiều.

      Hôm nay Vân Đại mặc bộ váy áo màu tím nhạt thêu ngọc đường phú quý nơi vạt áo, bên tai đeo đôi hoa tai phỉ thúy hình giọt nước, tôn lên màu da trắng nõn mịn màng của nàng.

      Nàng sinh ra đẹp, y phục bình thường người thấy người thương, cẩm y bích ngọc làm nàng thêm kiều diễm động lòng người, giờ nhìn nàng, có loại cảm giác làm người khác dám nhìn thẳng vào khuôn mặt mỹ lệ của nàng.

      Mặc dù ánh mắt của nàng vẫn ôn nhu dễ gần như vậy, nhưng nàng phải là nương lúc trước mặc tùy ý nhìn ngắm.

      “ Trình ca ca.” Vân Đại ôn nhu gọi .

      là bằng hữu của Vân Thất, nàng mặc dù thành thân, kêu tiếng ca ca cũng có gì là đúng.

      “ Đại Đại.” Trình Vi Cảnh nghe thấy thanh của nàng, ngực trào lên cổ chua xót.

      Nàng giờ lại gả cho nam tử biết quý trọng nàng, cái này làm cho càng thêm tiếc hận.

      “ Muội giờ sống tốt ?” Trình Vi Cảnh gợi lên chút tươi cười nhìn nàng hỏi.

      Vân Đại hơi hơi gật đầu, : “ Muội sống rất tốt, Trình ca ca cần lo lắng.”

      chần chờ chút, nghĩ đến đủ loại hành vi của Diệp Thanh Tuyển, lại : “ Huynh những lời này có lẽ hơi quá phận, chỉ là huynh muốn muội hiểu con người của Tam điện hạ hơn, điện hạ… có lẽ đối với muội còn có mưu đồ khác, mọi chuyện giống như thể .”

      lời này có lẽ hơi quá, nhưng hy vọng nàng nhìn con người của Tam điện hạ hơn.

      Vân Đại cười : “ Muội gả cho điện hạ là do muội can tâm tình nguyện.”

      Nàng nghĩ nghĩ : “ Trình ca ca cũng nên nghĩ thoáng hơn, ngày sau huynh gặp được tri kỉ chân chính của đời mình.”

      Lúc nàng chuyện thanh luôn mềm mại dễ nghe, Trình Vi Cảnh nghe nàng , trong lòng mỗi khi nhớ đến chuyện kia đều cực kỳ uất hận.

      Người trong nhà cứ nghĩ muốn tìm thê tử môn đăng hộ đối, nhưng Vân Đại tính tình đơn thuần thiện lương, mới đúng là người muốn lấy.

      Chỉ là nghĩ mà thôi, tất cả còn ý nghĩa nữa.

      cùng Vân Đại có thể bình an thi thoảng gặp nhau hỏi thăm nhau vài câu như thế này, còn gì tốt hơn.

      Hai người bọn họ chuyện.

      Diệp Thanh Tuyển đứng ở ngoài cửa hơi dừng chân lát, liền lạnh mặt xoay người trở về.

      Hôm nay đúng là trùng hợp, cố ý đẩy công việc qua bên muốn về sớm chút.

      Khi trở về ngang qua hiệu sách, muốn mua vài quyển tạp thư cho nàng tiêu khiển, ngờ lại bắt gặp hình ảnh hai người cười cười với nhau.

      “ Hồi phủ.” Diệp Thanh Tuyển phân phó .

      Thanh Y : “ Kia hoàng tử phi….”

      Diệp Thanh Tuyển : “ cần quản nàng.”

      Thanh Y đành phải im lặng.

      Chờ Vân Đại hồi phủ, nghĩ chắc đêm nay Diệp Thanh Tuyển vẫn về muộn, cũng chờ nữa.

      Đến ngày hôm sau nha hoàn mới cùng nàng : “ Điện hạ buổi tối chưa từng ghé qua….”

      “ Chưa từng tới?” Vân Đại lộ vẻ nghi hoặc.

      Nha hoàn : “ Điện hạ buổi chiều hôm qua hồi phủ.”

      Vân Đại khó hiểu.

      Cho nên ngày hôm qua có mặt ở trong phủ, nếu có chuyện cần xử lý, ban ngày bận rộn nên đến gặp nàng, nhưng buổi tối vì sao tới.

      Chẵng lẽ Trường Túc ma ma trúng rồi?

      “ Hôm nay điện hạ rời phủ chưa?” Vân Đại hỏi.

      có, điện hạ ở thư phòng xử lý vụ, chỗ nào cũng .” Nha hoàn hồi báo.

      Vân Đại vẫn còn mù mờ trong chốc lát, sau đó sai nha hoàn hầm nồi canh gà.

      Đợi đến chiều, Vân Đại liền mang canh gà đến thư phòng.

      Khi nàng vào, Diệp Thanh Tuyển quả thực rất bận rộn.

      “ Thiếp nghe buổi chiều ngày hôm qua chàng hồi phủ vẫn luôn bận rộn đến hôm nay.” Vân Đại giọng

      Nàng đem canh gà đặt bàn, múc ra chén mang đến, đưa đến trước mặt , : “ Chàng nghỉ lát rồi lại làm….”

      Diệp Thanh Tuyển lãnh đạm : “ Đặt cạnh bàn là được rồi.”

      Vân Đại lại khuyên nhủ: “ Nghỉ lát thôi, vụ chàng có làm hoài cũng hết mà …”

      Nàng nâng cánh tay oán nộn như ngọc của mình đặt lên cánh tay , muốn cùng gì đó, lại thấy bỗng dưng dừng bút, tránh bàn tay của nàng.

      Từ khi nàng vào phòng, liếc cũng chẳng thèm liếc nàng cái, nghe nàng bảo uống canh gà, đem chén canh gà hơi uống hết, đem chén đặt lại bàn.

      “ Được chưa?”

      Vân Đại ngơ ngẩn.

      Diệp Thanh Tuyển bỗng dưng thấy nàng gì, ngước mắt lên nhìn nàng thấy hai mắt nàng phiếm hồng.

      Vân Đại nắm chặt tay áo xoay người ra ngoài.

      Bàn tay nắm chặt thành quyền, Diệp Thanh Tuyển gọi nàng lại, nhưng nàng cũng thèm để ý tới.

      Đợi đến khi nàng chạm đến cánh cửa, bỗng dưng phía sau có người vọt lên trước bắt được cánh tay nàng.

      Diệp Thanh Tuyển ngăn nàng lại, hai mắt Vân Đại phiếm hồng rên tiếng nhìn .

      Sắc mặt Diệp Thanh Tuyển hơi trầm xuống, thầm nghĩ thể đem nàng cầm tù trong phủ, ngăn nàng được mặt những nam nhân khác, cũng thể phạt nàng, càng thể nhăn mặt khó chịu cho nàng xem.

      Chẳng lẽ muốn trốn tránh nàng tự mình hờn dỗi hai ngày thôi cũng được?

      nghẹn đến muốn hỏng rồi, đáy mắt lãnh đạm lội vẻ trào phúng: “ Ngày đó nàng có mặc dù ta thích nàng, nàng cũng tình nguyện gả cho ta, giờ chẳng qua gả đến có mấy ngày, liền nhịn được?”

      Vân Đại ngước mắt, hai mắt long lanh mờ mịt nhìn , ủy khuất : “ Chỉ là lời ngoài miệng mà thôi….”

      Nàng nghĩ nghĩ lại thấp giọng : “ Huống hồ lúc đó thiếp hôn chàng cái, chàng liền có phản ứng, chàng cũng thích thiếp mà?”

      Diệp Thanh Tuyển bỗng dưng cứng đờ.

      Nàng giờ đúng là miệng lưỡi trơn tru hơn ít…

      Vân Đại khi đó thấy nghiêm trang ra câu kia, phản bác , bất quá muốn giữ mặt mũi cho mà thôi.

      Bằng nàng đối với nửa thân dưới của này nọ, thẹn quá hóa giận biết làm thế nào.

      nghĩ rằng nếu nàng thích , nàng có thể để ý đến sao?

      Vân Đại lại : “ Thiếp cũng là người, nếu chàng chịu ràng, thiếp cũng biết tức giận chứ.”

      Nàng sợ xem thường nàng, liền đứng thẳng người nhìn : “ Thiếp mà tức giận, chàng khó mà sống tốt được.”

      Tuy rằng lúc này nàng còn khóc nữa, nhưng thân hình kiều diễm run run đứng đó, nửa điểm uy hiếp cũng có.

      Nhưng Diệp Thanh Tuyển vẫn đứng giằng co với nàng trong chốc lát, cứng người : “ Ta hôm nay có ngang qua hiệu sách, nhìn thấy nàng vừa vừa cười rất vui vẻ với Trình Vi Cảnh….”

      Vân Đại nghe vậy, có chút hiểu , hỏi : “ Kia là chàng ăn giấm?”

      Diệp Thanh Tuyển bỗng dưng cười lạnh: “ Ta tất nhiên ghen.”

      Vân Đại chần chờ, “ Kia….Chàng thấy thiếp cùng Trình ca ca vừa cười vừa , trong lòng thấy thoải mái?”

      Diệp Thanh Tuyển thấy nàng nhìn chằm chằm mình, hơi mất tự nhiên “ Ân” tiếng.

      Vân Đại thầm nghĩ cái này so với ghen có gì khác nhau sao?

      Chỉ là đổi gốc độ ngẫm lại, nàng nếu có lòng tốt hầm canh gà mang tới cho , tới thư phòng thấy vừa cười vừa với nha hoàn nào đó, tất nhiên nàng cũng ăn giấm.

      Vân Đại cầm lấy góc áo của , thấp giọng : “ Thiếp sai rồi, chàng vui là phải.”

      Diệp Thanh Tuyển trừng mắt nhìn nàng: “ Nàng tiến bộ hơn rồi nhỉ, còn biết nhận sai.”

      Vân Đại vôi gật đầu, : “ Tất nhiên việc này là do thiếp sai.”

      Nàng nghĩ nghĩ, lại bổ sung : “ Việc này là thiếp sai nhưng chàng cũng được như vậy.”

      Nàng nhìn , hổ thẹn : “ Thiếp biết chàng bận rộn, thế nhưng chàng cũng phải để ý đến thiếp, ở bên thiếp nhiều hơn chút chứ.

      Nhiều ngày nay trong lòng luôn nhớ đến chàng, nhớ đến ngủ cũng yên, nhưng làm sao thiếp ra được, nghẹn bụng đây này.

      Nhưng loại chuyện này thiếp , sao chàng có thể biết được chứ?

      Cho dù vậy chàng cũng nên cho thiếp cơ hội quan tâm chàng nhiều hơn, chàng biết được tâm ý của thiếp, cố ý về sớm để ở bên thiếp, có phải ?”

      Vân Đại xong lại cực hiểu chuyện tổng kết lại câu: “ Thiếp hiểu chuyện mà.”

      Sắc mặt Diệp Thanh Tuyển ràng hòa hoãn hơn rất nhiều.

      Có thể thấy được mỗi câu nàng đều rất đúng tâm ý của .

      Vân Đại đem cửa thư phòng mở ra, lại : “ Thiếp liền trở về đóng cửa suy ngẫm, mấy ngày nay chàng nhất định phải giận thiếp tốt, bày đủ loại sắc mặt cho thiếp xem, bằng trong lòng thiếp thoải mái được.”

      Bộ dáng ngoan ngoãn hiểu chuyện của nàng chọc người thích, hối lỗi hồi liền rời khỏi thư phòng của .

      Diệp Thanh Tuyển nhìn thư phòng trống rỗng, trong lòng có chút hoảng hốt….

      Đây chẳng phải là kết quả muốn sao….

      Nàng biết sai rồi, là lưu lại cho nàng ấn tượng tốt, cao hứng sao được?
      hoakunbaongocbt thích bài này.

    3. Khủng Long

      Khủng Long Active Member

      Bài viết:
      157
      Được thích:
      188
      Đọc chương này cười ói :)))) Chị ngốc nhưng đáng iu quớ
      Pana thích bài này.

    4. Pana

      Pana Well-Known Member

      Bài viết:
      90
      Được thích:
      752
      Chương 73:

      Edit: Pana

      Vân Đại trở về phòng, lại thấy Trường Túc ma ma ngồi bên thêu thùa.

      Vân Đại đến nhìn lướt qua, thấy ngờ bà lại làm túi thơm.

      Túi thơm là thứ luôn mang theo bên người nên dễ bị hư hỏng, hơn nữa kiểu dáng phải làm theo mùa đồ án thêu lên đó cũng phải tinh xảo độc đáo, cho nên trước làm nhiều hơn chút cũng tốt.

      Trường Túc thấy nàng đứng bên cạnh, liền hỏi nàng: “ Hoàng tử phi gặp điện hạ?”

      Vân Đại hơi hơi gật đầu, ngồi xuống bên người bà cùng bà : “ Cũng trách lúc trước ta hiểu tình cảm của , giờ có cảm giác an toàn, nên giờ ta cố gắng nhiều hơn chút cũng là chuyện nên làm.”

      Trường Túc nghe lời này của nàng khóe môi nhịn được nhếch lên chút.

      Sau đó mấy ngày liên tiếp, Vân Đại cũng có ra khỏi phòng.

      Diệp Thanh Tuyển mỗi ngày phải ở chính viện của mình cũng là nhốt mình trong thư phòng, mặc dù có bận rộn cỡ nào cũng muốn hồi phủ.

      Mặc dù Vân Đại biết nhưng cũng chưa từng qua nhìn cái.

      vốn định làm tới mức này, nhưng đều tại nàng hôm đó đến thư phòng hối lỗi, hối lỗi xong đừng cái thang, bậc thang cũng cho liền bỏ chạy, kêu làm sao xuống đài được.

      Nhiều ngày nay vùi đầu vào vụ, việc trong triều chuyển biến tốt ít, còn được các vị đại thần cùng hoàng thượng khen ngợi ít.

      Chỉ là lúc hồi phủ liền có chút bực dọc, làm người dưới càng thêm hoảng hốt lo sợ.

      Hôm nay hồi phủ, theo thói quen bước đến viện của Vân Đại.

      Thanh Y nhịn được nhắc nhở : “ Người mấy ngày nay đều chưa từng đến thăm hoàng tử phi.”

      Diệp Thanh Tuyển chậm rãi đem bước chân thu về.

      quát lớn : “ Lắm lời.”

      Dứt lời liền trầm mặt đến thư phòng.

      Thanh Y cảm thấy thể hiểu được.

      mặt điện hạ ràng viết hai chữ “ Muốn ”, cũng biết vì cái gì, sau khi được nhắc nhở ngược lại .

      Đợi đến tối, khi Diệp Thanh Tuyển muốn nghỉ, đại nha hoàn trong viện tiến vào đổi nước trà cho .

      Diệp Thanh Tuyển bỗng nhiên gọi nha hoàn đó đến gần giường.

      Lúc này mặc trung y, trút trang phục nghiêm trang hoa lệ, nửa nằm nửa ngồi dưới ánh nến bớt vài phần quý khí lạnh lùng, dung mạo tựa như ngọc kia làm say lòng người, đại nha hoàn cũng dám nhìn thẳng.

      “ Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?” Diệp Thanh Tuyển nhàng hỏi nha hoàn.

      Nha hoàn đỏ mặt tựa như say rượu, thấp giọng đáp lại.

      Diệp Thanh Tuyển vuốt con thỏ trong tay, nghĩ đến tuổi của nha hoàn này so với Vân Đại tương đương nhau.

      suy nghĩ lát, lại hỏi: “ Ngươi cảm thấy ta như thế nào?”

      Nha hoàn kích động hai bàn tay run run, ngượng ngùng : “ Điện hạ cao lớn vĩ ngạn, tuấn mỹ, thân phận tôn quý, tóm lại…. Nô tỳ chưa từng gặp qua nam nhân nào nhìn tốt hơn điện hạ.”

      Thực tốt, tuy rằng bên trong hiểu là người như thế nào, như bề ngoài vẫn lừa được khối nương nhà người ta.

      Trong lòng Diệp Thanh Tuyển hơi hơi tự tin, khuôn mặt tuấn mỹ lộ ra biểu tình ôn nhu, hỏi nàng ta: “ Thích ta sao?”

      Mặt nha hoàn nóng lên, hai mắt e lệ nhìn như đáp lại câu hỏi của .

      Diệp Thanh Tuyển nhìn nàng ta : “ Ngươi nha hoàn tinh mắt, ngày mai đến chỗ hoàng tử phi hầu hạ .”

      Đợi nha hoàn này đến chỗ Vân Đại ít lời hay về , tóm lại sau đó có thể xuống đài được rồi.

      Nha hoàn chỉ lo che ngực gật gật đầu.

      Chờ đến khi Diệp Thanh Tuyển nghỉ ngơi, nha hoàn mới trở lại phòng nghỉ dành cho hạ nhân ngây ngốc ngồi xuống.

      Nàng ta đem chuyện này cho tỷ muội tốt của mình nghe, tiểu tỷ muội chọc chọc đầu nàng ta : “ Tỷ ngốc nha, điện hạ của chúng ta ràng coi trọng tỷ, chẳng qua là ngại lúc tân hôn, hoàng tử phi lại có vị mẫu thân hung ác chống lưng, điện hạ tất nhiên dám làm ra việc gì đắc tội với hoàng tử phi nha.”

      “ Cho nên…” Nha hoàn lộ ra biểu tình mong chờ.

      “ Cho nên kêu tỷ đến chỗ hoàng tử phi hầu hạ chính là muốn tỷ trước mặt hoàng tử phi cầu cái ân huệ, đợi đến khi hoàng tử phi đem tỷ đưa cho điện hạ làm di nương, điện hạ cũng khó xử.” Tiểu tỷ muội .

      Tiếp theo hai người mặc sức tưởng tượng tương lai tốt đẹp, kích động đến ngủ được.

      Ngày hôm sau nha hoàn đó theo lời Diệp Thanh Tuyển phân phó đến viện của Vân Đại.

      Trường Túc ma ma liếc mắt đánh giá nha hoàn mới tới cái, thấy nha hoàn này có vài phần tư sắc, có thể lý giải được.

      Hai vợ chồng son cãi nhau chính là như vậy, lời hợp, nam nhân liền nạp thêm thiếp thất mới để ra oai phủ đầu.

      Thực tốt, cuộc sống trạch đấu rốt cuộc muốn bắt đầu rồi.

      Trường Túc ma ma muốn mượn chuyện này dạy cho Vân Đại khóa học nhìn thấu lòng người, đem nha hoàn dẫn vào trong.

      Đợi Vân Đại nghe xong ý đồ nha hoàn này đến đây, có vài phần bất ngờ.

      “ Ma ma…” Vẻ mặt Vân Đại xin giúp đỡ nhìn về phía Trường Túc ma ma.

      Trường Túc ma ma hắng giọng muốn chuyện, lại nghe Vân Đại hỏi: “ Ta thế nhưng quên mất chuyện nạp thiếp nên xử lý thế nào, ta tự mình bố trí cho nàng ta, hay để ma ma làm?”

      Nàng cẩn thận ngẫm nghĩ lại, nhưng chút cũng có ấn tượng.

      Nàng tự mình làm có thể làm mất thân phận hoàng tử phi này ? Kêu Trường Túc ma ma phụ trách..... nhưng Trường Túc ma ma cũng là người đại diện cho thể diện của nàng mà?

      Trường Túc ma ma trầm mặc lát, sắc mặt cương cứng : “ Giao cho Diệp quản xử lý cũng giống nhau.”

      Vân Đại hơi hơi gật đầu, cực kỳ thống khoái cho người đưa nha hoàn kia .

      Nha hoàn kia rồi, trong viện Vân Đại an tĩnh xuống.

      Trường Túc ngẩn ngơ nhìn nơi xa.

      Bà nhớ trước kia khi cùng Trường Cốc theo Mục Ngu công chúa ở Khải quốc, đều là những cao thủ trong cung đấu, trạch đấu.

      Lúc trước Mục Ngu công chúa thả chó cắn chết muội muội phản quốc Mục Yên, những con chó đó là do bà tìm được.

      Sau đó công chúa gả cho tên tiểu bạch kiểm, người mà chỉ cần công chúa dùng đầu ngón tay cũng áp chế đối phương gắt gao, Trường Túc cùng Trường Cốc có nơi để phát huy, thời gian sau đó sống kiếp sống an nhàn dưỡng lão.

      Bà theo Vân Đại bồi giá, Trường Cốc còn từng hâm mộ với bà, cảm thấy bà có thể như cá gặp nước giống như năm đó.

      ngờ giờ, hoàng tử phi đến cái thị thiếp cũng lười phản ứng, thiếu chút nữa còn tích cực tự tay thu xếp cho nha hoàn kia.

      Trong lòng bà hoài nghi theo số tuổi của mình giờ cứ tiếp tục như vậy theo Vân Đại, chỉ sợ cũng chẳng có cơ hội phát huy.

      Chờ nha hoàn kia tung tăng tìm Diệp Vinh Xương, bộ mặt Diệp Vinh Xương hơi hơi run rẩy chút.

      “ Ngươi , hoàng tử phi muốn đem ngươi nâng lên làm tiểu thiếp, hầu hạ điện hạ?”

      Diệp Vinh Xương hỏi tên nàng ta là gì, muốn ghi tên nàng để nhớ , chính là bút nâng lên hạ xuống vài lần, cũng có lá gan viết xuống.

      Cuối cùng quyết định hỏi điện hạ trước chút rồi mới quyết định.

      Sau đó cảm thấy đây quả là quyết định đúng đắn.

      qua chuyện này với Diệp Thanh Tuyển, liền thấy sắc mặt của Tam hoàng tử trầm xuống độ cách nhanh chóng mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.

      Diệp Vinh Xương thấy thế nhịn được xoa xoa mồ hôi lạnh, cố hỏi: “ Kia…. Điện hạ cần hay cần?”

      Diệp Thanh Tuyển siết chặt ly sứ trong tay, lời.

      Lát sau, ánh mắt Diệp Thanh Tuyển chậm rãi chuyển đến người Diệp Vinh Xương.

      Diệp Vinh Xương cảm thấy từng thớ mỡ người mình cũng run rẩy theo.

      Diệp Thanh Tuyển nhàng cười, hỏi : “ Ngươi cảm thấy thế nào?”

      Diệp Vinh Xương nơm nớp lo sợ : “ Điện hạ cùng hoàng tử phi vừa mới thành thân, hình như có chút quá thích hợp.”

      Diệp Thanh Tuyển nhàng : “ Nguyên lai Diệp quản cũng là người có chút đầu óc, ta thiếu chút nữa cho rằng khí hậu kinh thành ô nhiễm quá làm đầu óc của Diệp quản càng ngày càng dùng được, sống lâu quá nên lú lẫn hết rồi….”

      dương quái khí : “ Ta cho ngươi tới kinh thành làm quản , cũng phải để ngươi đến đây có việc gì làm làm tú ông”

      Diệp Vinh Xương vô tội nằm cũng trúng đạn, bên vâng vâng dạ dạ, trong lòng lại thầm mắn câu lý.

      ràng nghe thấy do hoàng tử phi phân phó sau đó lại lật mặt, còn làm bộ nghe thấy đưa ra làm bia đỡ đạn.

      Đợi sau khi Diệp Vinh Xương rời khỏi, Diệp Thanh Tuyển bỗng dưng đem cái ly trong tay ném mặt đất, trong lòng tức giận mắng câu thô tục.

      Mẹ nó, nàng căn bản chút cũng ….
      baongocbt, hoakunNgọc Ngốc Nghếch thích bài này.

    5. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :