1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

NẾU SỦNG THIẾP MUỐN CHẠY TRỐN

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Pana

      Pana Well-Known Member

      Bài viết:
      127
      Được thích:
      1,252
      Chương 75:

      Edit: Pana

      Ngày hôm sau lâm triều, hoàng thượng gọi số đại thần đến Ngự thư phòng, đề cập đến việc lập Thái tử, mọi người ngửi được ý vị bình thường.

      Hoàng thượng còn nhiều tinh lực xử lý chuyện triều chính, lại lớn tuổi, nhiều lần phát bệnh, năm sau chưa chắc có thể ngồi ở đại điện nghe chúng thần bẩm tấu như giờ.

      Mà hai vị hoàng tử lại có làm ra những việc gì quá đáng như Đại hoàng tử, vô luận lập người nào, ngồi lên ngôi vị cao nhất kia, khó phát sinh những biến cố khác.

      “ Thần cho rằng Nhị hoàng tử nghiêm túc ổn trọng, từ được bệ hạ dạy dỗ, càng có tư cách trở thành Thái tử.”

      Người đứng ra đầu tiên chính là gia thần Tưởng thị.

      đầu ra quan điểm của bản thân, các quan viên khác cũng lục đục lên quan điểm của mình.

      “ Tam hoàng tử siêng năng chính vụ, biểu xuất sắc làm người khác rất thưởng thức.”

      “ Nhị hoàng tử đối với chính vụ quá quen thuộc, huống hồ nhị hoàng tử lớn lên ở trong cung được dạy dỗ cẩn thận, tự nhiên kế thừa năng lực của thiên gia, Tam hoàng tử cần mẫn, nhưng rốt cuộc cũng là người lớn lên ở dân gian, cần chưa chắc có thể tinh.”

      “ Nhị hoàng tử hiếu kính bệ hạ…..”

      “ Vi thần cho rằng người nhất thiết sống ở thiên gia mới tốt, Tam hoàng tử làm việc rất có phong vị của hoàng thượng năm đó đoan chính cần mẫn, huống hồ sống ở dân gian càng hiểu được khó khăn của dân chúng, điều đó mới là điều bá tánh cần.”

      Lễ bộ thị lang bỗng nhiên mở miệng: “ Những kinh nghiệm được nuông chiều từ bé, có tác dụng gì, đúng ? Tưởng đại nhân.”

      Trong phòng bỗng nhiên an tĩnh.

      Lễ bộ thị lang này chính là ca ca của Trần hoàng hậu quá cố, ban đầu là ở bên đảng Thái tử, giờ đột nhiên giúp Tam hoàng tử.

      Nếu theo ý kiến của triều thần, người ủng hộ Nhị hoàng tử nhiều hơn, nhưng lúc trước người ủng hộ Thái tử cũng kém bây giờ đều thuận theo ủng hộ Tam hoàng tử.

      Cũng có vài người đứng trung lập lựa chọn ủng hộ bên nào.

      Trong khoảng thời gian ngắn, thế lực hai bên ngang bằng nhau.

      Hoàng đế chậm rãi bưng tách trà nhấp ngụm, rồi sau đó : “ Hai nhi tử của Trẫm đều rất ưu tú, mặc kệ ai được chọn làm Thái tử, sau này nhất định phải tuân thủ nghiêm ngặt triều cương, lòng suy nghĩ cho dân chúng.”

      Chúng thần nghe xong lời này liền cứng họng, thể phản bác được.

      Đợi chúng thần rời , phụ thân của Tưởng quý phi, lão Hộ bộ thương thư hai người liền đến bên cạnh Trần thị lang, trầm giọng hỏi : “ Trần đại nhân với ta đều là thần tử, ngươi hà tất muốn đối nghịch với ta với Tưởng gia?”

      Trần thị lang cười lạnh: “ Tưởng đại nhân cho rằng Trần gia xuống dốc đều là kẻ ngốc hết sao, Đại hoàng tử dùng ngũ thạch tán vì sao Trần gia lại tra ra, ta tuy có chứng cứ xác thực, nhưng cũng biết được việc này có quan hệ với Nhị hoàng tử cùng Tưởng quý phi.”

      “ Người làm trời nhìn, Tưởng gia các người làm ra việc ác độc nham hiểm như vậy, hãm hại Đại hoàng tử bất nghĩa, mượn chuyện này gắn lên cho cái ác danh bất trung bất hiếu, hành vi phóng đãng, thậm chí hại chết hoàng hậu, các ngươi sớm hay muộn gì cũng gặp báo ứng!”

      dứt lời liền phất tay áo rời .

      Còn lại hai người đối mặt nhìn nhau.

      Ba ngày sau, hoàng đế tuyên cáo với chúng thần đương triều, sắc phong Tam hoàng tử làm Thái tử, lệnh cho Lễ bộ chọn ra ngày lành, làm đại điển sắc phong.

      Tan triều, Dạ Cảnh Hành lạnh mặt nghe ngoại tổ phụ răn dạy đống.

      “ Các ngươi làm những chuyện này có người mù mới nhìn ra, hoàng thượng vì sao lại truy cứu, các ngươi tỉnh táo lại .”

      Hoàng đế tất nhiên vì muốn giữ thể diện cho Tưởng quý phi cùng Nhị hoàng tử, nếu Tưởng gia khăng khăng muốn tranh, Trần gia vì chuyện Trần hoàng hậu ngày đó thù mới nợ cũ đòi hết lần, mặc dù có chứng cứ, bọn họ cũng thoát khỏi hiềm nghi.

      Tưởng thượng thư chỉ biết nuốt bụng tức giận rời cung.

      Dạ Cảnh Hành càng nghĩ càng thấy ảo não, hướng tẩm cung của Tưởng quý phi đến.

      Đợi đến cửa, lại thấy lão ma ma kia ra ngăn trở, liền tức giận : “ Như thế nào, lúc nào ta đến mẫu phi cũng ngủ, chẳng lẽ lão nô ngươi lừa gạt ta?”

      Ma ma muốn giải thích, liền bị đẩy qua bên, xông vào phòng, ngờ lại nhìn thấy hoàng thượng ở bên trong.

      Hoàng đế chậm rãi ngước mắt, trong mắt lộ ra vài phần vui.

      Trong tay Tưởng quý phi cầm chung trà, nhìn thấy đột nhiên xông vào cũng có chút kinh ngạc.

      “ Con, đứa này sao lại như thế, cũng biết gọi người báo rồi hẳn tiến vào?” Tưởng quý phi quát lớn .

      Dạ Cảnh Hành vội hành lễ với hoàng đế, : “ Là nhi thần thất lễ.”

      Hoàng đế hơi hơi gật đầu, “ Con cũng lớn, nên hiếu thảo với mẫu phi nhiều hơn, gần đây thân thể mẫu phi con tốt, con lại chạy đâu thấy bóng người.”

      Trong lời của hoàng để chỉ trích Dạ Cảnh Hành bất hiếu, Dạ Cảnh Hành sợ hãi vội vã nhận sai: “ Việc này là nhi thần đúng…”

      May mà hoàng đễ vẫn trách phạt, chỉ vài câu, liền cho lui xuống.

      Đợi Dạ Cảnh Hành lui xuống, Tưởng quý phi rốt cuộc nhịn được .

      “ Người quả thực hề nhớ tới tình nghĩa phu thê nhiều năm của chúng ta?”

      Hoàng đế lãnh đạm : “ Ngươi là thiếp, Trẫm đối với thiếp thất như vậy có làm sao, nếu có tưởng nhớ tình nghĩa phu thê cũng chẳng tới lượt ngươi.”

      những lời này chừa cho bà ta chút mặt mũi nào, sắc mặt bà ta cứng đờ ngồi đó.

      “ Xuân đến thu , thế vô thường, trẫm cũng biết mình có thể sống được bao lâu nữa, trẫm thể để ngươi làm chướng ngại vật của hoàng nhi, ngươi hiểu ?”

      “ A…”

      Tưởng quý phi bỗng nhiên cười: “ Mệt cho thiếp từng ghen ghét Mộ quý phi, giờ nghĩ lại, nàng bất quá cũng là kẻ đáng thương, nàng chết sớm cũng tốt a.”

      Cái được gọi là tình của đế vương, cũng thể làm Mộ quý phi sống lâu trăm tuổi, trở thành nữ nhân tôn quý nhất thế gian này.

      Có thể thấy được tình của có bao nhiêu châm chọc.

      Hoàng đế : “ Ngươi xác định mình hề vì Hành Cảnh mà suy nghĩ.”

      Tiếng cười của Tưởng quý phi đột nhiên im bặt.

      “ Hoàng thượng muốn thế nào?” Trong mắt bà ta dần dần chết lặng.

      Hoàng đế chỉ vào chén thuốc được đặt bàn: “ Đây là thuốc mà hoàng hậu từng uống qua, ngươi uống , cũng như nhiễm bệnh thông thường, bệnh trạng cũng giống như hoàng hậu.”

      Thuốc này cùng thuốc của Trần hoàng hậu uống tất nhiên là bất đồng, thuốc mà Tưởng quý phi uống cho liều lượng độc được nhiều hơn.

      Trần hoàng hậu uống hai năm mới chết, mà Tưởng quý phi sống đến cuối năm.

      Kể từ đó, người trong cung đồn rằng Tưởng quý phi cẩn thận đụng vào vật nào đó của Trần hoàng hậu, nhiễm cùng loại bệnh với Trần hoàng hậu.

      Đúng như Hoàng đế dự liệu, thể hoàng đế làm việc rất chu toàn, để người khác bắt được nửa phần nhược điểm.

      “ Việc của Hành Cảnh, trẫm có thể bỏ qua.” Hoàng đế quét mắt liếc nhìn bà ta cái, : “ Ngươi sống lâu như vậy, hẳn là kiếm ít được chỗ tốt.”

      Sắc mặt Tưởng quý phi càng thêm khó coi.

      Tay bà ta đụng tới chén thuốc kia, rồi lại dừng lại.

      Giờ phút này hai mắt bà ta đẫm lệ.

      “ Thiếp hỏi người.”

      Thanh Tưởng quý phi lộ ra cổ thê lương: “ Người từ trước đến nay đều chưa từng thích thần thiếp sao?”

      Hoàng đế đánh giá bà ta, lát : “ Thù của Ngưng Yên trẫm biết nhưng thể báo, còn để kẻ thù ăn ngon mặc đẹp….

      Nữ nhân trẫm nhất chỉ có vậy, huống chi là ngươi?”

      Tưởng quý phi nghĩ rất nhiều đáp án, lại nghĩ tới trả lời như vậy.

      Lạnh nhạt tuyệt tình đến cực điểm.

      Trong lòng bà ta phát lạnh, bỗng dưng nhớ đến việc năm đó.

      Khi đó Tưởng gia đúng là xuân phong đắc ý.

      Bà ta ỷ vào có người nhà chống lưng, lúc này mới có can đảm hãm hại người mà bà ta ghen ghét bấy lâu Mộ quý phi.

      Bà ta tìm hiểu kĩ người có thể giúp bà ta làm chuyện này, người đó đúng là thị vệ- là thanh mai trúc mã của bà ta.

      Thời điểm bà ta cùng thị vệ kia lén lút thương nghị, bị Trần hoàng hậu phát .

      Sau đó hai người hiểu ý cùng nhau giữ bí mật này, nhằm vào Mộ quý phi.

      Mà điều kiện chính là, đem vị trí hoàng hậu nhường cho Trần thị.

      giờ hoàng thượng cước đá văng Trần gia cùng Tưởng gia, liền hư tình giả ý khôi phục lại sắc mặt tình thánh, sao bà ta có thể cam tâm.

      Nhưng việc đến nước này, bà ta cũng còn lựa chọn nào khác.

      Tưởng quý phi bưng chén thuốc lên, oán hận liếc mắt nhìn hoàng đế cái, sau đó uống hơi cạn sạch.

      Đêm đến Tưởng quý phi liền phát sốt, cả người nóng đến dọa người mơ mơ màng màng.

      , gọi Nhị hoàng tử đến cho ta.” Tưởng quý phi cố gắng giữ tia thanh tỉnh phân phó.

      Ma ma vội vàng lĩnh mệnh, lúc này lại có người nào ngăn cản.

      Chờ khi Dạ Cảnh Hành đến, thái y chỉ Tưởng quý phi bị trúng gió độc.

      Tưởng quý phi kéo Dạ Cảnh Hành tới trước mặt, gian nan từng chữ.

      Dạ Cảnh Hành thực nghe lắm, liền đem lỗ tai ghé sát vào, ngờ Tưởng quý phi bỗng nhiên cào mặt , miệng mắng to: “ Tiện nhân! Ngươi chết rồi còn hồn bất tán!”

      Dạ Cảnh Hành hoảng sợ, bụm mặt được cung nhân kéo ra.

      Cung nhân giữ chặt Tưởng quý phi, Tưởng quý phi giãy giụa thôi, miệng ngừng hồ ngôn loạn ngữ.

      “ Mấy ngày nay Quý phi cứ nhắc tới Hoàng hậu mãi, nô tỳ cũng biết vì sao....” Ma ma thầm câu.

      Ngực Dạ Cảnh Hành hơi nhảy dựng, đối với người chết cũng hơi kiêng kị.

      “ Mới vừa rồi thái y có , bệnh trạng này của nương nương, cùng.... cùng cố hoàng hậu có chút giống, chỉ là thể xác định.”

      Dạ Cảnh Hành nghe được người nổi tầng da gà, nhìn thấy hai tròng mắt đầy oán độc kia của Tưởng quý phi, cảm thấy lạnh hết sống lưng.

      “ Chờ…. Chờ ta cầu xin phụ hoàng, thỉnh pháp sư đến niệm kinh, các ngươi chăm sóc mẫu phi cho tốt vào.”

      xong vội vàng chạy .

      Bệnh này của Tưởng quý phi đến cũng quá kỳ quái.

      Nhưng bệnh trạng lại giống Trần hoàng hậu quá cố, có người là do oan hồn của Trần hoàng hậu trở về báo thù.

      Mọi người xôn xao bàn tán, ma ma bên người Tưởng quý phi phát bệnh giống vậy rồi qua đời.

      Thái y bệnh này có thể lây, nên thiêu những vật mà Trần hoàng hậu cùng Tưởng quý phi hay dùng thường ngày.

      Tưởng gia cho người vào cung thăm Tưởng quý phi, cũng chỉ có thể nhìn từ xa, hy vọng bệnh tình của Tưởng quý phi sớm ngày chuyển biến tốt đẹp.

      Đầu tháng sáu là ngày đại cát, hoàng đế vì Diệp Thanh Tuyển cử hành đại điển sắc phong, giao cho con dấu, chính thức trở thành Thái tử.

      Vân Đại bởi vì nước lên thuyền lên, trở thành Thái tử phi.

      Ban đêm Diệp Thanh Tuyển dựa vào đầu giường, con ngươi lúc sáng lúc tối làm người khác nhìn thấu.

      Hai trong ba kẻ thù chết, chỉ còn lại người, con đường sau này….

      Vân Đại dựa vào đầu giường đọc sách, nhàn nhạt quét mắt liếc nhìn nàng cái, nàng thấy vậy, đem sách gấp lại.

      vốn thèm để ý, chỉ là hành động mờ ám của nàng, cảm thấy có gì đó cổ quái.

      “ Nàng xem cái gì đó?” Diệp Thanh Tuyển hỏi nàng.

      Vân Đại thấp giọng : “ Thiếp xem tạp thư…”

      Diệp Thanh Tuyển : “ Đem lại đây ta xem thử.”

      Vân Đại lắc lắc đầu, dùng ánh mắt vô tội nhìn .

      thể cho chàng xem được.”

      Diệp Thanh Tuyển nhướng mi, duỗi tay qua.

      Vân Đại sợ tới mức vội ôm chặt cổ ngăn lại hành động của .

      “ Chàng đừng nhìn có được ?” Vân Đại kiều cầu khẩn.

      Diệp Thanh Tuyển nhìn nàng, nàng cũng nhìn Diệp Thanh Tuyển.

      “ Còn nhớ ta là ai?” Thanh nặng nề hỏi nàng.

      Vân Đại ngồi người , đáng thương rũ đầu xuống, vặn ngón tay ủy khuất : “Trong phủ này chàng là người lớn nhất.”

      Diệp Thanh Tuyển thập vừa lòng bộ dáng thức thời này của nàng, đem quyển sách nàng dấu dưới gối lấy lên, lại phát đó là xuân cung đồ.

      Biểu tình lập tức cứng đờ.

      ngờ tiểu kiều thê của lại thích xem mấy thứ này….

      Nếu chuyện này truyền ra ngoài, người khác nghĩ thể thõa mãn nàng, mặt mũi biết để vào đâu?

      “ Thiếp… thiếp có thể giải thích.” Vân Đại thấy sắc mặt của ngày càng lạnh, vội cầm chặt tay .

      “ Chàng… chàng để thiếp xem được , xem xong, thiếp phải cả ngày nhớ thương nữa.”

      “ Cả ngày nhớ thương….”

      Sắc mặt Diệp Thanh Tuyển lời khó mà hết.

      “ Vâng…”

      Ánh mắt Vân Đại lơ mơ, cũng biết chuyện này ra mất mặt.

      Diệp Thanh Tuyển cảm thấy đau hết cả đầu, đem tách trà ở đầu giường uống cạn, lại nghe Vân Đại giọng lẩm bẩm câu cái gì tới.

      Diệp Thanh Tuyển vừa uống nước trà lập tức bị sặc.

      Vân Đại thấy thế vội tiếp nhận cái ly trong tay , lại săn sóc vỗ lưng vuốt ngực, vất vả mới thuận khí được.

      Diệp Thanh Tuyển nghĩ đến lời vừa rồi của nàng, trầm mặt xuống : “ Sau này đừng để người khác thấy nàng xem loại sách này…”

      Vân Đại nghe được ngữ khí hung dữ của , càng thêm ủy khuất, hóc mắt tích tụ hơi nước.

      Từ sau đêm động phòng, mỗi lẫn bên cạnh , đều áo mũ chỉnh tề phòng nàng như phòng cướp, dường như sợ nàng trộm bảo bối gì của vậy.

      Nàng cũng nghĩ nếu có cơ hội nàng chỉ muốn xem cái, nhưng tắt đèn, nàng bị hành hạ đến chết sống lại, nào có cơ hội.

      Diệp Thanh Tuyển quét mắt liếc nhìn nàng cái, thấy đầu vai nàng khẽ run, nước mắt cũng rơi xuống, ướt cả vạt áo.

      Nước mắt mỹ nhân rơi khuôn mắt oánh nộn như hoa lê dính mưa, phản phất giống như chịu khi dễ cực lớn.

      thở dài, cũng biết đây phải là kế lâu dài.

      Thanh cứng đờ, “ Nàng quả thực muốn xem?”

      Vân Đại giật mình, ngừng khóc, lại nhàng gật đầu.

      lát sau, biểu tình Vân Đại lập tức trở nên mờ mịt.

      Nàng nhìn về phía Diệp Thanh Tuyển ngữ khí bỗng nhiên mềm mại hơn rất nhiều.

      “ Là thiếp đúng…”

      Diệp Thanh Tuyển vừa nghe thấy nàng nhận sai, liền cảm giác tốt.

      “ Bộ dáng xác được như mong muốn….”

      Trong lòng Vân Đại cảm thấy nó xấu, rồi lại muốn tổn thương lòng tự trọng của , càng thêm đồng tình nhìn .

      “ Cũng khó trách lúc trước chàng muốn cho thiếp nhìn thấy.”

      Biểu tình ghét bỏ đó của nàng sao nhìn ra sau đó lại tiếc nuối phản phất cùng thái giảm căn bản khác gì mấy.

      lúc trước dự liệu được nàng là người thích cái đẹp, nên vẫn luôn muốn nàng nhìn thấy.

      giờ nàng thấy, đúng như suy nghĩ, lớn lên xấu dù có tài cán cỡ nào cũng ít được trọng dụng, mà người lớn lên đẹp cái gì cũng tốt, làm càng thêm ức chế.

      Chẳng lẽ ngày ngày hàng đêm vất vả nàng nhìn ra?

      Bàn tay nắm chặt thành quyền, ánh mắt nhìn nàng cũng trầm thấp áp bách.

      Vân Đại nhịn được chột dạ đem chăn khéo lên người mình, lúng ta lúng túng : “ Thiếp… thiếp ghét bỏ chàng.”

      Thanh Diệp Thanh Tuyển có nửa điểm gợn sóng : “ ?”

      Vân Đại sợ tin, vội vàng dùng sức gật đầu.

      Diệp Thanh Tuyển : “ Lại gần đây chút ta cho nàng chuyện này.”

      Vân Đại khó xử lắc lắc đầu.

      Thần sắc Diệp Thanh Tuyển bình tĩnh, “ Nàng lại gần đây, ta cho nàng nghe bí mật này.”

      Vân Đại lập tức nghi hoặc.

      Vẫn còn có bí mật?

      Nàng chỉ là con thỏ ham tò mò, đối với những thứ như bí mật lại cảm thấy rất hứng thú.

      Chờ đến khi nàng nửa tin nửa ngờ qua, kết quả chính là rơi vào trong bẫy của sói xám.

      Sau đó Vân Đại mới biết “ bí mật” mà muốn là gì.

      Sau nửa đêm Vân Đại lại mơ thấy giấc mộng.

      Trong mơ nàng thấy con rắn lớn, con rắn kia khi phẩn nộ biến thành rồng bay lên trời, khi ngụy trang thành con giun chui xuống lòng đất.

      Vân Đại khóc hai mắt sưng húp cả lên, lần giáo huấn này đổi lấy càng nhiều bí mật.

      Lúc trước nàng còn nghĩ, vẫn luôn có tinh thần như vậy, ngày thường nhìn ra được.

      Nguyên lai chỉ đại nhân hành tùy theo hoàn cảnh, sắc mặt người khác, những cái đó tiểu nhân cũng làm được.

    2. Pana

      Pana Well-Known Member

      Bài viết:
      127
      Được thích:
      1,252
      Chương 76:

      Edit: Pana

      Sau khi bãi triều, Huyền diệu hầu cố ý đến bái kiến Mộ phi.

      “ Phu nhân nhà thần giờ vẫn luôn ầm ĩ thôi, nghĩ… thần muốn là, thần cũng phải nghĩ như vậy.”

      dừng chút, nhìn nữ tử sau tấm màng mỏng : “ Chỉ là lúc trước nương nương đưa ra điều kiện liên hôn, giờ điện hạ lại đáp ứng…”

      Mộ phi điềm tĩnh : “ Ta hiểu, ngươi lúc trước vì liên hôn nên mới cùng ta hợp tác, giờ ngươi giúp đỡ ta ít, nhưng ta lại chưa hồi báo.”

      Kỉ Niên Quan vội : “ Nương nương xin người ngàn vạn lần đừng như vậy.”

      Mộ phi : “ Ngươi yên tâm , chuyện này ta giúp ngươi nghĩ cách.”

      Kỷ Niên Quan thở dài, liền chậm rãi đứng dậy, lại nghe Mộ phi hỏi : “ Chân ngươi tốt lên chút nào chưa?”

      nghe được lời này, ánh mắt hơi lộ vẻ ôn nhu.

      “ Khá hơn nhiều rồi, đa tạ… nương nương quan tâm.”

      “ Ân, ngươi phải đối xử với Lưu Tô tốt chút, ruốt cuộc, Lưu Tô cũng là nữ nhi của A Liên.”

      Kỷ Niên Quan đáp vâng tiếng, ngay sau đó rời .

      đường rời cung, vẫn luôn thất thần.

      A Liên chính là Dư thị, là thị thiếp sinh cho hai nữ nhi Thanh Phỉ và Lưu Tô, cũng là tỳ nữ từng hầu hạ Mộ phi.

      Lúc trước say rượu loạn tính, Mộ phi cầu phụ trách, mặc kệ Vân thị phản đối đưa Dư thị hồi phủ.

      Thoáng cái, thế nhưng nhiều năm như vậy.

      ****

      Gần đến trưa, hôm nay Diệp Thanh Tuyển muốn về sớm chút, bồi tiểu kiều thê dùng cơm trưa.

      ngờ vừa vào phòng, Vân Đại vẫn còn ôm chăn gáy khò khò.

      cánh tay Vân Đại trượt ra bên ngoài, tay áo cuốn lên, lộ ra cánh tay trắng nõn mịn màng như ngó sen, ánh nắng bên ngoài chiếu vào liền trong suốt giống như dương chi bạch ngọc.

      Buổi tối dưới ánh nến mờ ảo nhìn nàng lắm.

      Hôm nay vô tình nhìn ngắm nàng hơn, liền cảm thấy nàng quả thực trời sinh là khối đậu hủ.

      nghĩ đến việc nàng ghét bỏ cái đó của , nghiến răng, cắn ngụm lên cần cổ phấn nộn mảnh khảnh của nàng, cắn đến khi nàng tỉnh mới thôi.

      Vân Đại lúc này còn buồn ngủ mơ mơ màng màng, theo bản năng cầu xin tha thứ.

      cần ăn ta, cần ăn ta...”

      Khi nàng mở mắt ra, điều chỉnh hơi thở, liền nhìn thấy Diệp Thanh Tuyển ngồi ở mép giường.

      Vân Đại xoa khóe mắt còn ướt cuộn mình lại trong chăn lăn vòng, cố ý cách xa chút.

      Nàng nhăn mày đẹp, cái miệng hơi nhấp, có quên hôm qua khi dễ nàng như thế nào.

      Mọi người đều người thế nào vật đó dạng nấy, nàng luôn cảm thấy cùng hung khí của chính là khuôn đúc ra, đều giống hun tàn đáng giận.

      “ Chàng thể cắn thiếp.” Vân Đại sợ hãi nhìn .

      Diệp Thanh Tuyển nhìn bộ dáng sinh động của nàng giờ, hỏi: “ Sao ta thể cắn nàng, lúc trước ta cũng cắn, sao nhớ nàng còn có lá gan dám tranh luận?”

      Ánh mắt Vân Đại lóe lóe, lại : “ Lúc trước thiếp tựa con mồi, chàng cắn thiếp, thiếp chỉ có thể xin tha, bằng bị chàng ăn sạch sao.”

      tại sao?” bàn tay Diệp Thanh Tuyển xoa nắn bên hông nàng, ngón cái nhàng vuốt ve vòng eo nàng.

      Vân Đại bị gãi đúng chỗ ngứa, vội đè tay lại, nhấp môi cười : “ tại thiếp là thê tử của chàng, sau này sinh nhiều thỏ con chàng, chàng giờ cắn thiếp, thiếp liền làm thê tử của chàng nữa.”

      Diệp Thanh Tuyển nhướng mày.

      Vân Đại thấy bộ dáng dường như biết được mối quan hệ lợi hại trong đó, liền : “ Chàng dọa thiếp chạy mất, chàng khóc đến mù mắt cũng kịp nữa.”

      Diệp Thanh Tuyển nghe vậy nhịn được cười lạnh, “ Nếu đúng như lời nàng , ta chỉ cần cưới thê tử khác là được?”

      Vân Đại trở mình, nghiên đầu nhìn , “ Chàng tìm thể tử khác ngoan ngoãn nghe lời giống thỏ con như thiếp, nàng ta có thể là con cọp mẹ, về sau sinh cho chàng đám sâu con.”

      “ Chàng muốn thỏ con hay là sâu con?”

      Nàng cố ý như vậy, muốn hiểu nàng là thê tử tốt.

      Diệp Thanh Tuyển nghiêm trang : “ Tất nhiên là muốn thỏ con.”

      Vân Đại vui vẻ, rồi lại nghe : “ Chờ đến mùa đông tìm được gì ăn, ăn thịt thỏ cũng tồi.”

      Vân Đại nghe như vậy, vươn bàn tay nhắn béo mập đánh cái.

      Diệp Thanh Tuyển lập tức xụ mặt.

      Vân Đại thấy cố làm ra dáng vẻ đó, sợ , chui vào trong ngực buồn buồn : “ Chàng xấu như vậy thiếp chê chàng thôi, thiếp đánh chàng có hai cái cũng có làm chàng bị thương...”

      Diệp Thanh Tuyển đương nhiên đau, chỉ là có thời điểm thể buông tha được, tất nhiên nàng cũng buông.

      “ Nàng làm sao biết ta có bị thương hay ?” trầm mặt hỏi nàng.

      Lòng Vân Đại nghi ngờ mà nhìn , ngón tay chọc chọc ngực : “ Thiếp vừa đấm nơi này, chàng cởi quần áo ra để thiếp xem có bị thương hay là biết.”

      Diệp Thanh Tuyển như suy tư gì đó : “ Ý kiến tồi, ta nên cởi quần áo ra xem thử...”

      Lời ra phản phất như đoạn đối thoại này có chút mờ ám.

      Vân Đại nghe ra được điều mờ ám trong đó sợ tới mức vội giọng : “ Ban ngày ban mặt, chàng thể cởi quần áo.”

      Diệp Thanh Tuyển thầm nghĩ nếu phải nhớ thương nàng, bỏ đống chính về sớm như vậy để làm gì.

      Vân Đại phát giác tuy rằng làm bộ đường hoàn như có việc gì, nhưng nhìn xuống dưới chút hung khí kia của hưng phấn lên rồi.

      “ Đừng...”

      Nàng vội muốn giãy giụa đứng lên, liền nghe thấy Trường Túc ma ma ho tiếng.

      Diệp Thanh Tuyển cứng đờ, thể buông lỏng tay ra.

      Vân Đại tránh dưới chăn cười trộm.

      Diệp Thanh Tuyển áo mũ chỉnh tề ngồi ở đầu giường, người Vân Đại quần áo hỗn độn, mà quần áo của chút cũng loạn.

      Có thể thấy được đúng là mặt người dạ thú, trước mặt người khác giả bộ đứng đắn.

      Trường Túc cũng phải vào phòng nhìn thấy gì đó mới ho khan, mà là nghe được thanh vui đùa ầm ĩ bên trong mới cố ý phát ra thanh.

      Chờ bà vào trong, lại : “ Điện hạ, bên ngoài có người tìm.”

      Chân trước vừa , những vụ đó như cũng mọc chân mà theo trở về phủ, hai bắt làm xong mới được.

      Diệp Thanh Tuyển bất động thanh sắc mà quét mắt liếc nhìn Vân Đại cái, liền đứng dậy rời .

      Chờ sau khi , Trường Túc liền đánh giá vẻ mặt hồng hào xuân tâm phơi phới của Vân Đại, trong lòng thầm mắng Diệp Thanh Tuyển là cầm thú, chút cũng biết thương hoa tiếc ngọc.

      Đêm hôm qua khi nào chủ tử mới ngủ trong lòng bà rất , kiều diễm ướt át như vậy, người già như bà khó tránh khỏi buồn bực.

      ngờ ban ngày ban mặt còn có thể nhớ thương Vân Đại.

      biết thèm để ý cái danh Thái tử , hay do tiểu thư nhà bà quá mức ngon miệng, làm cho thần hồn điên đảo.

      Vị Thái tử này lớn lên cũng coi như là lòng lang dạ sói, đến mức lần ăn mặn cũng chưa từng ăn chứ....

      Trường Túc ma ma trong lòng thầm tính toán, mặt lại đánh giá Vân Đại, hình như có lời muốn .

      “ Ma ma muốn cùng ta cái gì?’

      Vân Đại ít nhiều gì cũng hiểu được thói quen của Trường Túc ma ma.

      Trường Túc : “ Thân thể người mảnh mai, thân phận điện hạ còn như lúc trước, người giờ là Thái tử phi, nên vì điện hạ tìm hiểu gia thế của vài người giúp điện hạ nạp thêm vài phòng thê thiếp, vì người chia sẻ chút.”

      lời này là hoàn toàn vì nghĩ cho Vân Đại.

      Vân Đại là Thái tử phi, Diệp Thanh Tuyển cũng phải là loại người sủng thiếp diệt thê.

      Nạp thiếp cho điện hạ, gấn nhất có thể giảm bớt gánh nặng cho Vân Đại, bồi dưỡng ít tì thiếp đắc lực, thứ hai cũng có thể tránh cho nam nhân dục cầu bất mãn, sau đó lại thông đồng với những nữ nhân đứng đắn ở bên ngoài.

      Trường Túc nhưng có nghĩ tới phương diện Thái tử cùng Thái tử phi là “ Chân ái” của nhau.

      Mặc dù Vân Đại là nữ nhi của công chúa, nhìn như thế nào cũng cảm thấy quốc công gia bị công chúa áp chế có sức phản kháng.

      giờ Vân Đại gả cho người, nàng cùng mẫu thân nàng bất đồng, người nắm quyền trong phủ là Diệp Thanh Tuyển, Trường Túc tất nhiên dùng phương thức truyền thống mà vì Vân Đại suy xét.

      Vân Đại nghe xong lời Trường Túc ma ma , cũng đồng ý hay cự tuyệt.

      Chỉ là nàng nghĩ đến Diệp Thanh Tuyển bởi vì nàng biết ghen tuông, mà tức muốn hộc máu, có chút khó xử.

      Bộ dáng ghen tuông mà muốn nhìn thấy là như thế nào?

      Nàng có phải hay nên học tập bộ dáng tức giận ngày ấy của , miệng muốn nhưng thân thể lại rất thành ?

    3. Khủng Long

      Khủng Long Active Member

      Bài viết:
      178
      Được thích:
      204
      Vân Đại điển hình cho đầu gỗ nhưng dễ làm người khác tức chết mà :v Nam chính tính tình cũng muộn tao quá, nhiều khi làm khổ chị, hazzzz cặp đôi ngốc nghếch
      Pana thích bài này.

    4. Pana

      Pana Well-Known Member

      Bài viết:
      127
      Được thích:
      1,252
      Chương 77:

      Edit: Pana

      Diệp Thanh Tuyển thành Thái tử, hậu viện giờ chỉ có Thái tử phi có trắc phi, điều này hiển nhiên hợp với thường lệ của hoàng thất xưa nay.

      Hôm nay Mộ phi truyền Vân Đại vào cung.

      Vân Đại tới, phát cung điện to lớn quạnh quẽ cũng chỉ có mình nàng.

      Người này cũng phải ai xa lại, chính là người từng làm khách phủ Tễ quốc công- Vân thị, Huyền diệu hầu phu nhân.

      “ Vân thị cùng ta xưa này chuyện rất hòa hợp, nghe hai nhà cũng có chút thân thích, các ngươi nên qua lại nhiều hơn.” Mộ phi lãnh đạm cười .

      Vân Đại đồng ý, lại nghe Vân thị cùng Mộ phi tán gẫu lát.

      “ Tỷ tỷ ăn quýt ?”

      Bên tai Vân Đại truyền đến thanh , là Kỷ Nhạn Châu đưa cho nàng quả quýt.

      Vân Đại tiện từ chối, liền nhận lấy, Vân thị thấy thế lại : “ Ngày ấy sau khi hồi phủ, Nhạn Châu cùng Lưu Tô tỷ muội các nàng hết lời khen ngợi Thái tử phi, đối với người tỷ tỷ này rất thích.”

      “ Nàng là người có phúc khí, nàng vừa gả qua, Cẩn Nguyệt liền sắc phong làm Thái tử, có thể thấy được nàng có mệnh vượng phu.” Mộ phi chẫm rãi .

      Vân Đại bị các nàng khen mặt có chút nóng lên.

      Mộ phi lại : “ Trong phủ Thái tử ít người, hậu viện quạnh quẽ, Thái tử ngày thường bề bộn chính , bằng ta làm chủ để hai nương của Huyền diệu hầu phủ đến phủ Thái tử bồi Thái tử phi mấy ngày.”

      Vân thị lập tức vui vẻ: “ Kia là phúc khí của hai nha đầu này.”

      Bà ta xong cảm thấy hơi quá, ngượng ngùng nhìn về phía Vân Đại : “ Bất quá như thế có làm phiền Thái tử phi ....”

      Vân Đại suy nghĩ chậm nhịp, lướt qua Vân thị, nghe ý tứ trong lời của Mộ phi, hình như hy vọng hai muội muội thân này dọn vào phủ Thái tử ở luôn.

      Lần trước nghe ít lời chỉ điểm của Trường Túc ma ma, lần này Vân Đại tiến cung lại nghe Mộ phi chuyện, ít nhiều cũng nghe ra được ý đồ trong đó.

      Tựa hồ mỗi người đều hy vọng bên người Thái tử có thêm người để hầu hạ.

      Trong đó có ý tốt vì nàng nhiều hơn.

      Nhìn kĩ hai tỷ muội này, Vân Đại thấy những phân tích của Trường Túc ma ma rất có đạo lý.

      Các nàng tuy phải là tiểu thư chính thống của Vân gia, nhưng cũng có phần huyết mạch trong đó.

      Nếu lúc trước Mục Ngu nguyện ý, tất nhiên cũng có thể trong Vân gia nhất tộc tuyển ra hai ba nương làm của hồi môn theo Vân Đại, giúp Vân Đại củng cố hậu viện.

      Nhưng Mục Ngu muốn, Vân gia tất nhiên ai dám đề cập tới.

      Đương nhiên, khi đó Diệp Thanh Tuyển cũng chưa phải là Thái tử, bằng đúng là được tốt lắm.

      Mộ phi thời gian trước đáp ứng Kỷ Niên Quan giúp nghĩ cách, hôm nay đưa ra kiến nghị này cũng để cho Vân Đại có cơ hội cự tuyệt.

      giờ Diệp Thanh Tuyển là Thái tử, hai nương của Kỷ gia, nhất định phải chọn người.

      Các nàng thương thảo xong, ngày hôm sau, xe ngựa Kỷ gia liền đưa hai tiểu thư tới.

      Hôm nay vừa lúc Diệp Thanh Tuyển cũng ở trong phủ, hai tiểu thư Kỷ gia liền qua hành lễ với Diệp Thanh Tuyển cùng với Vân Đại.

      Đợi Vân Đại lệnh cho hạ nhân dẫn hai người đến chỗ sắp xếp từ trước để nghỉ ngơi, trong phòng chỉ còn lại Diệp Thanh Tuyển và Vân Đại.

      Diệp Thanh Tuyển nhấp ngụm trà, bất động thanh sắc nhìn nàng.

      Vân Đại có phản ứng.

      Sắc mặt điềm tĩnh, nhưng ánh mắt lại lộ ra vài phần bất mãn, ngón trỏ lại gõ gõ lên mặt bàn, hiển nhiên lộ ra động tác quen thuộc khi tâm tình bực bội.

      Vân Đại bị nhìn chằm chằm sửng sốt lát, sau lúc lâu liền nhéo khăn chận rì rì dịch người đến trước mặt .

      “ Nàng có phải hay có chuyện nên với ta?” Diệp Thanh Tuyển hỏi nàng.

      Vân Đại Vân Đại lại gần người , hai tay khoanh lại nhìn .

      Mắt nàng lạnh nhạt lộ ra biểu tình nghiêm túc như ăn giấm : “ Sao chàng liếc mắt nhìn các nàng cái.”

      Diệp Thanh Tuyển thầm nghĩ như thế có là gì, nếu muốn cần gì phải liếc mắt nhìn hai cái.

      “ Nếu ta nhìn như thế nào?”

      “ Chàng nếu mà nhìn, thiếp liền lấy châm đâm hỏng hai mắt chàng…” Ngón tay vân đại chạm vào giữa hai mày , nhàng di chuyển xuống, ngón tay mềm mại giống như lông chim, làm có chút ngứa.

      “ Sau này chàng muốn nhìn cũng nhìn được, quanh mắt chàng toàn là lỗ kim châm.”

      Lời nghe có chút quen tai.

      Hình như lúc ở Mộ Châu từng những lời này để dọa nàng.

      Bất quá khi đó chính là muốn dùm kim châm khâu cái miệng đầy lời giả dối của nàng.

      ngờ rằng nàng thù dai như vậy, ngược lại dùng những lời này người .

      “ Nàng những lời này có đạo lý, nàng đuổi những nữ tử kia , cớ gì muốn tìm ta trút giận?”

      Lúc trước nhìn thấy nàng ở bên nam tử khác cũng nghĩ muốn đâm mù mắt nàng.

      Nàng đối xử độc ác với như vậy, đúng khách khí mà.

      “ Những ong bướm bên người chàng nhiều như vậy, nếu thiếp thu thập được sao còn để các nàng đến đây.”

      Vân Đại nhấp môi , hai mắt to tròn động lòng người, lời đúng nàng cũng thành đúng.

      Cẩn thận suy nghĩ chút, muốn nàng thu thập những ong bướm đó, chẳng phải là việc tốn công tốn sức cực kỳ mệt mỏi sao.

      Nàng lười như vậy, ngủ còn thấy đủ, nơi nào có thời gian quan tâm những ong bướm đó.

      Diệp Thanh Tuyển bị nàng cho á khẩu còn lời nào để .

      “ Tóm lại ta tùy nàng muốn làm gì làm, đem các nàng đuổi là được.” chơi đùa ngón tay phấn nộn của nàng, cùng nàng .

      Vân Đại ngẩn đầu cọ cọ cằm , chậm rì rì hỏi : “ Chàng xem, chàng thích ai nhất?”

      Diệp Thanh Tuyển thấy dáng vẻ kiểu diễm đáng này của nàng, nhịn được hôn má nàng, cùng nàng : “ Ta tất nhiên thích nhất là tiểu ngốc tử.”

      Đáp án này của làm Vân Đại ngẩn ra.

      lát sau Vân Đại mới bất mãn : “ Được a, thiếp đây làm tiểu ngốc tử là được chứ gì.”

      Diệp Thanh Tuyển nghe nàng cười phá lên.

      đúng là nhặt được cục cưng bảo bối mà.

      Lúc chọc tức giận máu muốn chảy ngược, thời điểm cố tình dỗ ngọt , hận thể lập tức kéo nàng vào phỏng ngủ hảo hảo khi dễ phen.

      Nhưng lúc này ở nhà được bao lâu, chỉ có thể cùng tiểu kiều thê quấn quýt trong chốc lát, nếu còn nán lại tình bên ngoài nhịn được lại đuổi tới trong phủ nữa.

      Chờ sau khi Diệp Thanh Tuyển , Vân Đại ngồi lại chỗ vừa ngồi, sâu kín thở dài.

      Trường Túc ma ma nhìn nàng cái, lại nghe tự nàng thổn thức : “ Ta giờ biết làm tức phụ hoàng thất dễ dàng.”

      Trường Túc ma ma nghe được thịt mặt run rẩy hồi.

      tò mò, nếu vị điện hạ kia biết được Thái tử phi ở mình đều xấu , biết biểu tình có bao nhiêu xuất sắc.

      Nhạn Châu cùng Lưu Tô ở lại đêm thứ nhất, Nhạn Châu cùng Lưu Tô : “ Muội xem, Thái tử điện hạ lớn lên tuấn mỹ như vậy, bên người lại có nữ tử nào hầu hạ ngoài Thái tử phi, tất nhiên cùng những kẻ ăn chơi tráng táng bất đồng, có phải hay ?”

      Lưu Tô để ý đến nàng ta, nha hoàn Tú Vân là người các nàng mang từ Kỷ gia đến lại : “ Các nương mỹ mạo hơn người, lại là họ hàng của Thái tử phi, việc như vậy thể có lý do gì mà được.”

      Nhạn Châu nghe vậy cảm thấy rất hài lòng, liền sai Thúy Vân chọn cho mình bộ y phục đẹp mặc cho ngày mai.

      Đến ngày thứ hai, tỷ muội Kỷ gia đến thỉnh an Vân Đại.

      Vân Đại ngồi giường la hán phía dưới lót thảm đệm dày thêu chỉ vàng cạnh cửa sổ, để hai muội muội ngồi ghế hải đường bên cạnh.

      Vân Đại ôn tồn hỏi: “ biết hai muội muội thích làm cái gì?”

      Mấy vấn đề này Nhạn Châu nghe vào tai thể nghi ngờ chính là Thái tử phi dò xét nhân phẩm cho vị trí Trắc phi.

      Nàng ta thanh giọng , ánh mắt nhu mì nhìn về phía Vân Đại : “ Nhạn Châu thường ngày thích đánh đàn chơi cờ, vẽ tranh còn thi phú cũng có học qua ít, có thể làm vài bài thơ đơn giản.”

      Vân Đại tán thưởng nàng ta hai câu, nàng ta càng thêm nhu thuận rụt rè.

      chuyện lúc, Vân Đại nhìn về phía Kỷ Lưu Tô, lại thấy Kỷ Lưu Tô vẫn chưa muốn chuyện.

      Vân Đại đối mặt với Kỷ Lưu Tô luôn có cảm giác là quái dị.

      Nàng tất nhiên quên những chuyện trong mộng kia.

      Cho nên cũng nhớ tâm tình của mình lúc còn ở Mộ Châu khi nghe được tin Kỷ Lưu Tô đến Diệp phủ.

      Nàng lúc ấy cho rằng Kỷ Lưu Tô là nữ tử mỹ lệ gì sánh được, cho nên mới có thể trở thành người trong lòng của Diệp Thanh Tuyển.

      giờ nhìn đối phương, thể nàng ta có đẹp hay , nhưng đối phương ràng tuổi lớn, tính tình cũng trầm.

      Vân Đại nghĩ đến bộ dáng trầm của Diệp Thanh Tuyển, nghĩ đến khả năng hai người ở bên nhau, nghĩ tới nghĩ lui cảm thấy chẳng lẽ tính tình hai người hợp nhau?

      giờ hết thảy đều giống như trong mộng, nàng cũng biết người trong lòng phu quân nhà nàng ruốt cuộc là người nào.

      Bất quá nhìn những biểu của , là nàng .

      Thỏ con bị sói xám sủng trong lòng bàn tay ngày càng tự tin, chỉ xem chuyện này là chuyện đáng nhắc tới.

      Cuối cùng Nhạn Châu ngượng ngùng đưa ra thỉnh cầu.

      Vân Đại cổ vũ nàng ta ra, nàng ta mới thấp giọng : “ Nhạn Châu… cùng muội muội Lưu Tô kỳ còn biết nấu ăn, biết tỷ tỷ có thể cho Nhạn Châu cơ hội, vì tỷ tỷ chuẩn bị bữa tối.”

      Vân Đại thấy vẻ mặt đầy chờ mong của nàng ta, liền đáp ứng.

      là làm cho Vân Đại ăn, kỳ là muốn thể tài nghệ trước mặt Diệp Thanh Tuyển.

      Chờ tới thời điểm dùng bữa tối, các nàng cũng dám ngồi cùng bàn dùng bữa với Diệp Thanh Tuyển và Vân Đại.

      Nhạn Châu cử chỉ hào phóng, thu xếp đâu vào đấy còn đặt biệt cho nha hoàn lui xuống tự mình đứng chia thức ăn.

      Vân Đại nhìn thấy, trong lòng nhịn được lại tưởng tượng, nếu Diệp Thanh Tuyển muốn nạp thiếp, người như Nhạn Châu tay chân cần mẫn có thể giúp nàng làm việc, thích hợp.

      Chờ đến khi Diệp Thanh Tuyển động đũa, còn có mỹ nhân đứng bên hầu hạ.

      Nhạn Châu khách khí dùng đũa gắp lát thịt mỏng bỏ vào chén men sứ màu xanh của Thái tử cùng Thái tử phi, ôn nhu : “ Đây là món Nhạn Châu tự tay làm.”

      Diệp Thanh Tuyển thần sắc đạm nhiên, cũng quan tâm đến nàng ta.

      Nhạn Châu ngượng ngùng để đũa xuống, cảm giác có chút xấu hổ.

      Nàng ta nhìn lướt qua Kỷ Lưu Tô, lại : “ Muội muội cũng nên đem món ăn của mình làm lên thỉnh điện hạ cùng tỷ tỷ nếm thử mới đúng.”

      Ban ngày nàng ta có nàng ta cùng Kỷ Lưu Tô nấu ăn, có lý do gì chỉ có mình món ăn của mình được trình lên.

      Kỷ Lưu Tô liền xào đĩa rau xanh làm nền cho có.

      Tay nghề của Kỷ Lưu Tô tốt đến mức để chạy khoe khoan, rau xanh tươi ngon bị nàng ta làm ra còn màu sắc ban đầu, đen đen nâu nâu nùi,còn đâu tươi xanh mơn mởn nữa.

      Kỷ Lưu Tô bị thúc giục, liền gắp đũa được gọi là rau xào bỏ vào trong đĩa bên cạnh của Diệp Thanh Tuyển cùng Vân Đại.

      Nhạn Châu thấy thế trong lòng liền hòa hoãn rất nhiều.

      ngờ Diệp Thanh Tuyển ăn lát thịt nhưng lại ăn mớ rau xào kia.

      vất vả kết thúc bữa tối, Vân Đại trở về phòng ngủ uống ngụm trà sơn tra, Diệp Thanh Tuyển lại hỏi nàng: “ Nàng đêm nay tốt vậy như thế nào ăn giấm?”

      mới vừa rồi ràng ăn thức ăn của Kỷ Lưu Tô gắp cho.

      Vân Đại quét mắt liếc cái, ngoài miệng , trong lòng nhịn được chửi thầm vài câu.

      Suốt ngày bắt nàng ghen tới ghen lui, đến tối cũng để nàng nghỉ ngơi chút mới đúng chứ.

      “ Chàng thích Kỷ Lưu Tô sao?” Vân Đại hỏi .

      Diệp Thanh Tuyển kéo kéo khóe môi, : “ Nếu thích lúc ở Mộ Châu ta cưới nàng ta rồi, hà tất gì còn cưới nàng?”

      Huống hồ cũng phải là người biến thái, thế nhưng thích tiểu nương còn chưa phát dục.

      Nếu muốn đói bụng ăn quàng, cũng lý do gì ăn khối đậu hủ thủy nộn trắng nõn trước mắt đây chứ.

      Vân Đại biết nghĩ tới cái gì, cảm thấy ánh mắt nhìn nàng làm lông tơ nàng dựng hết cả lên.

      Nàng nghi ngờ tâm tư của mình bị nhìn thấu, thấp giọng : “ Thiếp ghen như thế nào, chờ lát nữa chàng biết.”

      Chờ lát nữa…

      Diệp Thanh Tuyển hơi ngẩn ra, lại biết chuyện ghen này có thể gác lại trong chốc lát, khi nào nàng rảnh nàng mới ghen tiếp.

      ngồi lát, liền sai người chuẩn bị quần áo đến tịnh thất.

      Vân Đại liền trộm gọi nha hoàn khi xưa hầu hạ , hỏi: “ Ngươi hầu hạ điện hạ bao lâu rồi?”

      Nha hoàn kia nghe thấy nàng bỗng nhiên hỏi cái này lập tức run bần bật.

      Nha hoàn vội : “ Cũng… cũng bao lâu, hơn nữa hầu hạ Thái tử tắm rửa chỉ có mình nô tỳ, con có những người khác nữa.”

      Thái tử phi nếu muốn hỏi tội, cũng thể để mình nàng ghánh a.

      Nàng ta cũng dám mơ ước Thái tử điện hạ mà.

      Diệp Thanh Tuyển ngâm nước nóng ở bên trong, chờ hạ nhân đem quần áo tới.

      Nha hoàn tuy chậm chạp chút, nhưng vẫn quy cũ đem quần áo đặt bên cạnh.

      Diệp Thanh Tuyển phát giác nàng thế nhưng vẫn đứng im tại chỗ chậm chạp , quay đầu liếc mắt nhìn đối phương cái, liền nhìn thấy nha hoàn kia bối rối đứng đó biết nên làm gì.

      Diệp Thanh Tuyển phân phó : “ Lại đây chà lưng cho ta.”

      xoay người sang chỗ khác, lát sau nha hoàn có chút e lệ cầm cái khắn nhàng chà lưng cho .

      Diệp Thanh Tuyển đột nhiên hỏi nàng: “ Ngươi tên gì?”

      Vân Đại chà lưng cho ở phía sau đáp: “ Nô tỳ gọi là Thúy Hoa.”

      Diệp Thanh Tuyển ừ tiếng, lại hỏi: “ Hôm nay buổi tối có ăn cơm chưa?”

      Vân Đại ngẩn người, thầm nghĩ thường ngày cùng nha hoàn những thứ này sao?

      Hạ nhân ăn cơm hay cũng quan tâm….

      “ Ăn… ăn rồi.” Vân Đại đáp lại .

      Diệp Thanh Tuyển cười lạnh : “ Ăn rồi sao sức lại yếu như vậy, ngươi sợ cái khăn bị đau hay sao?”

      Vân Đại nghe vậy khuôn mặt lập tức đỏ lên.

      Nàng cuốn tay áo lên dùng sức, chà đến khi phía sau lưng đỏ hết lên, mới kêu nàng dừng tay.

      “ Điện hạ đứng lên cao chút, để nô tỳ tiện lau người cho điện hạ?” Vân Đại hảo tâm đề nghị .

      Diệp Thanh Tuyển híp mắt lười biếng : “ Trước nay chỉ có chủ nhân sai bảo nha hoàn, chưa từng thấy nha hoàn nào cả gan sai khiến chủ nhân cả.”

      Vân Đại càng thêm túng quẫn, vò nát cái khăn trong tay muốn thử chút cũng được.

      “ Kia… vậy lau…” Nàng còn thêm.

      Diệp Thanh Tuyển : “ lau sao sạch được?”

      Vân Đại nghi ngờ, ý là muốn tự lau?

      chậm rãi : “ Ta tuy thể đứng dậy, nhưng ngươi có thể xuống nước giúp ta.”

      Khi chuyện, liền quay đầu nhìn thấy mặt Vân Đại.

      Vân Đại vội ném khăn nhăn mày : “ Chàng… chàng phát khi nào?”

      Diệp Thanh Tuyển bóp mặt nàng : “ Dáng vẻ nàng, dù có giả trang thành khất cái ta cũng nhận ra được.”

      Còn chưa tính đến giọng tinh tế của nàng, dù nàng cất công giả dạng cũng nhận ra.

      Muốn nghe thanh của nàng mềm mại cỡ nào, thời điểm nghe ở giường là thích hợp nhất.

      Vân Đại thầm nghĩ ngờ hiểu nàng đến vậy, lúng ta lúng túng : “ Như thế cũng liền thôi, thiếp đổi nha hoàn khác đến hầu hạ chàng.”

      phải mới đây nàng muốn làm cái gì sao?” Diệp Thanh Tuyển nhướng mày nhìn nàng.

      Vân Đại buồn buồn : “ phải thành sao?”

      Diệp Thanh Tuyển nhàng vuốt ve gương mặt mềm mại của nàng, hỏi lại nàng: “ Nàng thấy sao?”

      Vân Đại đỏ mặt : “ Thiếp chỉ muốn nhìn chút, chàng cho thiếp nhìn lại để nha hoàn nhìn thấy…”

      Nàng dùng từ đủ hàm súc, nhưng Diệp Thanh Tuyển sao có thể nghe .

      cười lạnh : “ Nàng phải chê ta xấu sao?”

      Vân Đại lúng túng : “ Việc xấu trong nhà, nên để người ngoài biết, vạn nhất sau này có người ra ngoài, thiếp cũng bị mất mặt vậy.”

      Diệp Thanh Tuyển quả thực bị nàng chọc cười đến đau tim.

      cũng biết câu “ Việc xấu trong nhà nên để người ngoài biết” còn có thể sử dụng được như vậy.

      Vân Đại sợ đem mình túm xuống nước, sợ hãi : “ Chàng tức giận sao?”

      Diệp Thanh Tuyển thu lại biểu tình, lãnh đạm hỏi nàng: “ Ở trong mắt nàng ta là người hẹp hòi vậy sao?”

      Vân Đại thấy khuôn mặt bình tĩnh, chân mày cũng nhíu lại, trong mắt cũng có tức giận, liền thầm nhàng thở ra.

      Diệp Thanh Tuyển chủ động buông lỏng tay, nàng lui về sau cảm thấy vươn tay cũng bắt được nàng lúc này mới tin .

      rốt cuộc vẫn là gia chủ của phủ Thái tử, mọi chuyện như thế nào lại tính toán chi li như vậy được.

      “ Nàng lại gần đây chút.” tay Diệp Thanh Tuyển chống bên thành hồ kêu nàng.

      Vân Đại lắc lắc đầu, : “ Thiếp sợ nước, rất sợ.”

      Diệp Thanh Tuyển lại : “ Nàng sợ nước như vậy, đụng phải nước là sống nổi?”

      Vân Đại vội gật gật đầu.

      Diệp Thanh Tuyển : “ bằng ta dạy nàng bơi, sau này nàng học được rồi, cần sợ nữa.”

      Vân Đại chần chờ.

      “ Chàng khi dễ thiếp, đem thiếp ấn vào trong nước chứ?”

      Nàng sợ, sợ cố ý trêu cợt nàng.

      Diệp Thanh Tuyển lập tức nghiêm mặt : “ Ta tốt xấu gì cũng là phu quân của nàng, há có thể hại nàng, huống hồ dạy nàng học bơi, nửa tháng nàng có thể học xong.”

      Vân Đại nghe vậy có chút tâm động.

      Đợi nàng học xong, nếu cẩn thận rơi vào trong nước, cũng cần phải sợ hãi chết nữa.

      Nàng chậm rãi tới gần bờ hồ, đến gần để bắt nàng.

      Vân Đại cẩn thận xuống nước, Diệp Thanh Tuyển lại cùng nàng : “ Nàng sợ chết như vậy, phải nên học nhiều hơn….”

      Vân Đại nghi hoặc: “ Trong nước trừ bỏ học bơi còn có thể học cái gì?”

      Trong lòng Diệp Thanh Tuyển u ám, trong nước có thể làm rất nhiều chuyện.

      Quả , phải là kẻ tiểu nhân, cũng phải là người thích mang thù.

      tại chỉ dạy nàng thế nào là việc xấu trong nhà để người ngoài biết là gì thôi.

    5. Pana

      Pana Well-Known Member

      Bài viết:
      127
      Được thích:
      1,252
      Chương 78:

      Edit: Pana

      Lúc sau Vân Đại chỉ biết cái gì gọi là chuyện xấu trong nhà nên để người ngoài biết, còn biết có số chuyện chỉ làm ở chỗ.

      Nếu ngày đó nàng cẩn thận xem hết quyển sách kia, phát chuyện như thế có thể làm trong nước, tựa vào tủ, cây…

      Sáng sớm hôm sau nàng còn muốn ngủ nướng, nhưng Trường Túc ma ma lại thúc giục nàng ngồi dậy, nhắc nhở nàng trong phủ còn có hai muội muội muốn tới thỉnh an nàng.

      Nàng lúc này mới tình nguyện hai mắt vẫn nhắm để nha hoàn hầu hạ nàng rửa mặt.

      Chờ đến khi nàng ăn mặc đoan trang chỉnh tề, Kỷ Nhạn Châu tới đây từ sớm để thỉnh an nàng.

      Vân Đại hơi gật đầu, lại hỏi: “ Sao thấy Lưu Tô muội muội?”

      Kỷ Nhạn Châu thấp giọng : “ Muội muội hôm nay có chút khỏe….”

      Vân Đại thầm nghĩ mới đến ngày thứ hai thôi sao lại khỏe rồi?

      là khách nhân, nếu khỏe nàng cũng nên qua thăm hỏi chút.

      Kỷ Nhạn Châu thấy nàng quan tâm Kỷ Lưu Tô cũng theo chân nàng qua.

      Chỉ là Vân Đại mới đến cửa viện nơi hai tỷ muội ở, liền nhìn thấy nha hoàn khóc lóc chạy ra.

      Nha hoàn kia chạy nhanh suýt chút nữa va vào Vân Đại, nha hoàn vội hành lễ với Vân Đại, thút tha thút thít : “ Thái tử phi thứ tội….”

      có quy củ, vô lễ trước mặt khách nhân, xém va chạm Thái tử phi tội này ngươi ghánh nổi sao?” Trường Túc ma ma quát lớn.

      Nha hoàn kia rụt rụt đầu vai, trong lòng càng thêm ủy khuất.

      “ Mới vừa rồi nô tỳ vô ý làm đổ ly trà nóng lên người Lưu Tô tiểu thư, tiểu thư lại đem bình trà nóng đổ lên người nô tỳ…”

      Nha hoàn kia vừa khóc vừa cuộn tay áo lên, cánh tay bị bỏng có chút đỏ hồng.

      Kỷ Nhạn Châu thấy thế liền giọng : “ Muội muội thích uống trà nóng….”

      Vân Đại cho người dìu nha hoàn kia xuống bôi thuốc, rảo bước tiến vào phòng, thấy Kỷ Lưu Tô ngồi ghế, sắc mặt u.

      Kỷ Nhạn Châu tựa cảm thấy ngượng ngùng, liền tiến lên lôi kéo cánh tay Kỷ Lưu Tô : “ Muội muốn ở lại phủ Thái tử với tỷ tiếng là được, hà tất gì làm khó hạ nhân…”

      Kỷ Lưu Tô buồn hé răng, Vân Đại liền ôn nhu : “ Dù sao phủ Thái tử phải là nhà các muội, hai người các muội ở đây có điều gì ủy khuất lại chịu đều giấu trong lòng, nếu thấy thoải mái, có thể chủ động tới cáo biệt, cũng có gì quan trọng.”

      Kỷ Nhạn Châu lập tức cứng đờ.

      Nàng ta muốn mượn chuyện này đuổi Kỷ Lưu Tô về phủ, lại nghĩ rằng Vân Đại cho rằng hai tỷ muội đều thoải mái, muốn đưa cả hai cùng nhau trở về.

      Nàng ta sợ Vân Đại làm , liền : “ Muội rất thích ở đây, có thể ở lại bồi tỷ tỷ đó là phúc khí của muội.”

      Vân Đại lãnh đạm : “ Cần chú ý cái gì, có thể với hạ nhân tất nhiên bọn họ chú ý hầu hạ các muội chu đáo, chuyện hôm nay, thôi đừng nhắc đến nữa.”

      Kỷ Nhạn Châu nghe ý tứ trong lời của nàng, cảm thấy từ “ thôi” kia chỉ so đo với nha hoàn, mà đối với Kỷ Lưu Tô cũng vậy.

      Dù sao đánh chó cũng ngó mặt chủ.

      Đến tột cùng lỗi là do nha hoàn nhưng người ngoài nhìn vào lại chủ tử quản lý nghiêm, tóm lại khó mà phân nguyên do.

      Kỷ Nhạn Châu ngẫm nghĩ, càng nghĩ càng cảm thấy hối hận.

      Tuy rằng Kỷ Lưu Tô làm ra chuyện sai lầm nàng ta thấy vậy rất vui mừng, nhưng xét tổng thể lại liên lụy đến thanh danh của mình…

      Kỷ Nhạn Châu làm thế nào cũng thoát khỏi miếng keo dán chó này, trong lòng càng thêm kiên nhẫn.

      Vân Đại có nghĩ nhiều như vậy, chỉ là thấy Kỷ Lưu Tô có việc gì, liền dẫn hai tỷ muội tìm việc gì để tiêu khiển.

      Nàng suy nghĩ dạo gần đây cũng có chuyện gì quan trọng, liền bảo Trường Túc ma ma bày bàn cờ, nhìn hai tỷ muội : “ Gần đây tỷ có học đánh cờ, hai vị muội muội đều biết đánh cờ, bằng giúp tỷ luyện tập chút.”

      Kỷ Nhạn Châu tất nhiên vui mừng đồng ý.

      Vân Đại cùng nàng ta hạ mấy quân cờ ngươi tới ta nhưng ra có thắng có thua.

      Vân Đại có cảm giác mình tiến bộ rất nhiều, lòng tràn đầy tự tin đổi người đánh với Kỷ Lưu Tô.

      ngờ Kỷ Lưu Tô thắng ba ván liên tiếp , sau đó ván Vân Đại cũng thắng nổi.

      Vân Đại lúc này mới phát giác là Kỷ Nhạn Châu cố ý lấy lòng nhường mình, còn Kỷ Lưu Tô chút tình cảm cũng lưu lại cho nàng, đuổi tận giết tiệt chừa đường sống.

      Vân Đại thua quang minh chính đại, ngượng ngùng ném quân cờ xuống, cười làm lành để hai muội muội chơi cờ với nhau, còn mình trở về phòng nghỉ ngơi lát.

      Nào biết nàng vừa các nàng cũng thèm diễn nữa, Kỷ Nhạn Châu tức giận đẩy bàn cờ chạy ra ngoài.

      Nàng ta mới vừa rồi trước mặt Vân Đại giả vờ có thắng có thua, tới lượt Kỷ Lưu Tô lại làm Vân Đại thua đến rối tinh rối mù, mất hết thể diện.

      Kỷ Lưu Tô thấy nàng ta chạy, cũng theo ra ngoài.

      Đợi Vân Đại nghe thấy được động tĩnh ở bên ngoài từ trong ra, vẻ mặt có chút bất đắt dĩ.

      “ Các nàng muốn đến ở trong phủ mấy ngày cũng có gì là thể, chỉ là ngày cũng thể an bình là làm người khác khó xử.”

      Nàng vốn nghĩ để hai muội muội làm khách trong phủ mấy ngày, sau đó khách khí tiễn các nàng về phủ liền thôi .

      Nhưng theo cái tình hình này, nơi nào có đơn giản như vậy.

      Trường Túc ma ma phái hai nha hoàn theo hai tiểu thư.

      Sau lúc lâu nha hoàn liền thở hồng hộc chạy về báo: “ Nhạn Châu tiểu thư bị rơi xuống nước ạ.”

      Vân Đại nghe được lời này lập tức kinh ngạc, vội qua xem như thế nào.

      Kỷ Nhạn Châu cởi xiêm y bị ướt, tóc ướt còn giọt ngồi ở giường, bọc mình trong chăn trông rất chật vật.

      Thời điểm Vân Đại vào phòng nhìn thấy Kỷ Lưu Tô lấy thêm chăn phủ lên người Kỷ Nhạn Châu.

      Kỷ Nhạn Châu lập tức khóc lớn.

      Vân Đại phân phó nha hoàn mau chuẩn nước nóng và xiêm y sạch cho Kỷ Nhạn Châu.

      Nàng đến trước giường, Kỷ Lưu Tô trong tay cầm cái chén , ánh mắt lộ vài phần hung ác, như muốn cầm cái chén đập lên đầu Kỷ Nhạn Châu.

      Vân Đại liếc mắt nhìn nàng ta cái: “ Thu thập gian phòng khác cho Lưu Tô muội muội .”

      Nàng hiển nhiên muốn đem hai tỷ muội này tách ra.

      Kỷ Lưu Tô xoay người rời .

      Kỷ Nhạn Châu kéo lấy góc áo Vân Đại thập phần ủy khuất.

      Vân Đại nhìn Kỷ Nhạn Châu : “ Ủy khuất cho muội rồi, hôm nay nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai tỷ cho người đưa hai muội hồi phủ.”

      Kỷ Nhạn Châu rơi nước mắt, mặc dù chuyện xảy ra trong phủ Thái tử, Vân Đại cũng thể gạt Kỷ gia xem như có chuyện gì được.

      Kỷ Nhạn Châu vốn có chút thương tâm, nghe được lời này, liền ngây ngẩn cả người.

      Chờ Vân Đại rời , Kỷ Nhạn Châu càng thêm thể tin được.

      Nàng ta gọi Tú Vân nha hoàn mình mang từ Kỷ gia đến hỏi: “ Thái tử phi quả thực muốn ngày mai đưa chúng ta về?”

      Tú Vân : “ Hẳn là vậy.”

      Kỷ Nhạn Châu lập tức bất mãn: “ Kỷ Lưu Tô khi dễ ta như vậy, Thái tử phi thế nhưng mặc kệ?”

      Tú Vân : “ Nàng tuy là Thái tử phi, nhưng nhị tiểu thư rốt cuộc cũng phải tiểu thiếp trong phủ, đều là nữ nhi của Huyền diệu hầu phủ, Thái tử phi nếu muốn làm Lưu Tô tiểu thư khó xử, phải đánh vào thể diện của hầu phủ sao?”

      Người tới là khách, nào có đạo lý gia chủ lại quản giáo khách nhân.

      “ Kỷ Lưu Tô kia tính là cái gì, ta xem như nhìn thấu, Thái tử phi ràng chính là chịu được khi điện hạ có nữ tử mỹ mạo khác bên người.” Kỷ Nhạn Châu căm giận bất bình .

      “ Tiểu thư muốn làm thế nào?” Tú Vân hỏi nàng ta.

      Kỷ Nhạn Châu : “ Ta tự có chủ ý, dễ dàng để các nàng toại nguyện.”

      Buổi chiều giờ thân, mặt trời ngả về tây.

      Kỷ Nhạn Châu ăn mặc xinh đẹp bồi hồi đứng nơi mà Diệp Thanh Tuyển khi hồi phủ nhất định qua.

      Đợi đến khi Diệp Thanh Tuyển qua, nàng ta liền kiều kiều nhược nhược ra đón.”

      “ Điện hạ.”

      Kỷ Nhạn Châu nhàng phúc thân, tư thái kiều nhu nhược.

      Diệp Thanh Tuyển bị nàng ta chặn đường, hơi hơi gật đầu với nàng ta, chờ nàng ta ngẩn mặt lên, mới phát giác khóe mắt nàng ta ánh lên nước mắt trong suốt.

      “ Điện hạ, hai ngày nay có phải muội biểu chưa đủ tốt?” Kỷ Nhạn Châu bỗng nhiên yếu ớt hỏi.

      Sắc mặt Diệp Thanh Tuyển bình tĩnh nhìn nàng ta, lại nghe nàng ta : “ biết vì cái gì, ràng muội biểu cực kỳ thích tỷ tỷ, nhưng vẫn làm tỷ tỷ được vui.

      Muội tận tâm tận lực chiếu cố muội muội, lại bị muội ấy nhẫn tâm đẩy xuống hồ.”

      Diệp Thanh Tuyển mới nghe qua tên của Kỷ Lưu Tô, vội vàng mở miệng: “ Muội muội ngươi, đẩy ngươi xuống nước?”

      Kỷ Nhạn Châu ủy khuất gật đầu, “ vậy, muội muội còn đem thuốc đổ hết lên người nhục nhã muội, nhưng Thái tử phi vẫn quát lớn hay trách mắng muội ấy câu…”

      Nàng ta đến đây liền vì nghẹn ngào mà dừng lại.

      Diệp Thanh Tuyển : “ Ta biết rồi.”

      Kỷ Nhạn Châu sợ hãi tiến thêm bước, thấp giọng hỏi Diệp Thanh Tuyển: “ Điện hạ, muội đánh mất vật cực kỳ quan trọng, điện hạ có thể cùng muội tìm được ?”

      Nàng ta xong liền nhàng kéo lấy tay áo Diệp Thanh Tuyển, ra vẻ mất mát : “ Những người khác trong phủ đều thích muội, chỉ có điện hạ là giống những người đó.”

      Diệp Thanh Tuyển rũ mắt nhìn nàng ta: “ Những người khác thích ngươi?”

      Kỷ Nhạn Châu gật gật đầu, tràn đầy chờ mong nhìn .

      Diệp Thanh Tuyển mặt chút cảm xúc đem cánh tay nàng bỏ ra, lãnh đạm : “ Vậy Nhạn Châu tiểu thư hiểu lầm rồi, ta cùng người khác giống nhau.”

      Kỷ Nhạn Châu sửng sốt.

      “ Bởi vì ta cũng thích Nhạn Châu tiểu thư.”

      Diệp Thanh Tuyển cùng nàng : “ Ban đầu cảm thấy tuổi ngươi còn xem ngươi như muội muội trong nhà, tại nghĩ lại, muội muội ngươi còn tuổi hơn ngươi, tính tình an tĩnh hơn ngươi nhiều càng hợp tâm ý của ta.”

      xong liền rời .

      Kỷ Nhạn Châu phản phất bị người khác đánh cho cái tát vang dội, nước mắt ban đầu giả bộ khóc cũng chậm rãi thu về.

      Mắt thấy chỗ Diệp Thanh Tuyển được, đến ngày hôm sau, Kỷ Nhạn Châu lại đến chỗ Vân Đại khóc lóc than thở: “ Tỷ tỷ tha thứ cho Lưu Tô được , nếu tỷ muội bọn muội đến phủ Thái tử ở được quá ba ngày, người bên ngoài tất nhiên cho rằng Lưu Tô phẩm hạnh tốt, cái này làm sao muội ấy có thể gả cho người khác được?”

      Vân Đại thấy nàng ta thực đáng thương, xoa xao mu bàn tay nàng ta, ôn nhu trấn an : “ Tỷ hiểu, hôm qua mặc kệ ai sai, nhưng chuyện lại xảy ra ở trong phủ của tỷ, tỷ tất nhiên cho muội cái công đạo.”

      Kỷ Nhạn Châu lập tức nhàng thở ra, lại giả mù mưa sa : “ cần đâu, chỉ cần muội muội vui là tốt rồi.”

      Vân Đại hơi hơi gật đầu, lại gọi Trường Túc ma ma tới, cầm khối ngọc bội giao cho đối phương: “ Ma ma cho gọi mấy hạ nhân hôm qua ở hoa viên tới đây.”

      Trường Túc ma ma liền lĩnh mệnh xuống.

      Kỷ Nhạn Châu hiểu ra làm sao, Vân Đại cho người đem bình phong tới, để cho Kỷ Nhạn Châu cùng Kỷ Lưu Tô ngồi sau bình phong.

      Đợi Trường Túc ma ma dẫn hai gia đinh kia tới, hai người hành lễ với Vân Đại.

      Trong phủ đều có ám vệ, điểm này Diệp Thanh Tuyển với Vân Đại.

      Vân Đại nhấp ngụm trà hoa, ánh mắt dừng người bọn họ, lãnh đạm hỏi: “ Hôm qua ở bên hồ xảy ra chuyện gì, các ngươi cẩn thận cho ta nghe chút.”

      Kỷ Nhạn Châu ở sau bình phong, trong lòng lập tức lộp bộp.

      Ám vệ đều là người có trí nhớ rất tốt, liền đem tình ôm qua hết lần.

      Hôm qua Kỷ Nhạn Châu cùng Kỷ Lưu Tô tới hồ sen, đúng lúc có ai, Kỷ Nhạn Châu càng nghĩ càng giận, nhìn Kỷ Lưu Tô : “ Ngươi tài nghệ có bằng đó mà cũng đòi thắng ta, mẫu thân ngươi bất quá chỉ là nô tỳ hạ tiện, dùng tính mạng của mình đổi cho ngươi cái danh đích nữ, nhưng trong xương máu ngươi vẫn là tiện tì.

      Ngươi nếu còn dám tranh với ta, đợi ta trở về với mẫu thân, tất nhiên tìm đại nha đình nào đó gả ngươi .”

      Kỷ Lưu Tô sắc mặt trầm, trào phúng : “ Mẫu thân ta đối xử với ngươi cũng tệ, lúc trước ngươi thích ăn bánh trôi, chính tay nương ta ngụm lại ngụm đút ngươi ăn, ngươi ngàn vạn lần cần vong ân phụ nghĩa….”

      xong nàng ta xoay người bước , Kỷ Lưu Tô ở phía sau nàng ta đạp nàng ta cái, đem nàng ta đạp vào trong hồ.

      tình sau đó ở trong phòng Kỷ Nhạn Châu như thế nào, bọn họ biết.

      Vân Đại nghe xong, mới cho bọn họ lui xuống.

      Nha hoàn đem bình phong dời , cả người Kỷ Nhạn Châu cứng đờ dám nhúc nhích.

      Ánh mắt Vân Đại chẫm rãi lướt qua người nàng ta, nàng ta càng thêm cảm thấy sợ hãi.

      Vân Đại ôn nhu gọi nàng ta tiếng: “ Nhạn Châu.”

      “ Tỷ tỷ…” Kỷ Nhạn Châu bất an lập tức đứng lên.

      Vân Đại cùng nàng ôn nhu : “ Lần sau được những lời như thế với muội muội nữa, hiểu chưa?”

      Kỷ Nhạn Châu dám tin nhìn nàng, Vân Đại lại : “ Bằng người tỷ tỷ như ta học theo, học thái độ của Nhạn Châu muội mà đối xử với hai muội.”

      Kỷ Nhạn Châu xấu hổ biết dấu mặt vô đâu, giả bộ khóc lóc chạy ra ngoài.

      Vân Đại thầm nghĩ còn có chuyện nàng còn chưa so đo với nàng ta, Kỷ Nhạn Châu này chạy nhanh .

      Ngày ấy Kỷ Nhạn Châu thân thể Kỷ Lưu Tô khỏe, Vân Đại qua thăm liền thấy nha hoàn khóc sướt mướt chạy ra.

      Lúc sau Trường Túc ma ma nghi ngờ điều tra chút, mới biết được thế nhưng nha hoàn đó bị Kỷ Nhạn Châu mua chuộc, cố ý rót trà nóng làm bỏng Kỷ Lưu Tô, cố ý để Kỷ Lưu Tô làm khó dễ.

      Trong phòng chỉ còn lại Kỷ Lưu Tô, Vân Đại nhìn về phía đối phương.

      “ Ngươi còn nhớ chuyện ở Mộ Châu?” Vân Đại hỏi nàng.

      Kỷ Lưu Tô sắc mặt lạnh lùng, nghi ngờ nàng muốn tính lại thù cũ.

      Vân Đại lại cùng nàng : “ Khi còn ở Mộ Châu, ngươi cùng nha hoàn của mình dùng rượu độc hãm hại ta cùng di nương khác, giờ ta có thể hiểu được.”

      Chuyện của Kỷ Lưu Tô, Diệp Thanh Tuyển có qua cho Vân Đại biết.

      “ Tỷ tỷ ngươi Thanh Phỉ vì ngươi, ngươi cũng nên vì tỷ tỷ ngươi…”

      Nàng bắt lấy cánh tay của Kỷ Lưu Tô, nhìn thấy đó có chỗ bị bỏng.

      Vân Đại đem cái hộp bàn mở ra, lấy ít thuốc mỡ muốn bôi lên chỗ bị bỏng nhưng bị đối phương giật cánh tay về.

      Hai mắt Kỷ Lưu Tô càng thêm lạnh lẽo, hôm nay nàng mặt bộ y phục màu xanh, càng giống như con rắn giương răng nanh ra.

      Vân Đại bôi lên cánh tay mình, nhìn nàng ta : “ Bên trong có hạ độc.”

      Kỷ Lưu Tô nghe nàng lời này trong mắt xẹt qua tia kinh ngạc.

      Vân Đại lại bắt được cánh tay nàng, giúp nàng bôi thuốc xong, mới buông ra.

      Đến tối, Vân Đại với Diệp Thanh Tuyển chuyện xảy ra ban ngày, Diệp Thanh Tuyển lại : “ Nàng ta là muội muội của Thanh Phỉ, Thanh Phỉ từng nhờ ta chiếu cố nàng ta.”

      Chỉ là nhờ cậy vậy thôi, Thanh Phỉ cũng nghĩ tới Diệp Thanh Tuyển lại vô duyên vô cớ đem Kỷ Lưu Tô đến phủ Thái tử.

      Nàng ta nghĩ bất quá nếu Kỷ Lưu Tô xảy ra chuyện gì đó, hy vọng Diệp Thanh Tuyển có thể nghĩ đến tình cảm nàng ta hầu hạ Diệp Thanh Tuyển nhiều năm mà giúp đỡ phen.

      Vân Đại nghe vậy : “ Nhưng lúc chàng vào kinh, thiếp có nhìn thấy Thanh Phỉ.”

      Nàng khó hiểu, nếu Thanh Phỉ là nữ nhi của hầu phủ, lại là tỷ tỷ của Kỷ Lưu Tô, cớ gì lại thành nha hoàn bên người Diệp Thanh Tuyển.

      Diệp Thanh Tuyển : “ Sau này nàng biết.”

      Vân Đại hơi hơi gật đầu, Diệp Thanh Tuyển lại nghiêm trang hỏi nàng: “ Hôm nay còn chưa học bơi?”

      Vân Đại lập tức cảm thấy hai chân mềm nhũn, vội phất phất tay : “ Chàng nghỉ ngơi trước, thiếp rửa mặt rồi quay lại.”

      Nàng sợ lại có ý xấu, vội gọi Trường Túc ma ma tới.

      Diệp Thanh Tuyển kéo kéo khóe miệng, cũng ngăn cản nàng.

      Đợi Vân Đại , liền hướng giường đến, ngờ dư quang vừa lóe liền nhìn thấy quyển sách được Vân Đại dấu dưới gối.

      Cái này làm cho nhịn được nghĩ tới quyển sách Vân Đại giấu lén đọc, chân mày theo bản năng giật giật hai cái.

      đem gối đầu dịch ra chút, nhìn thấy dưới gối nàng là quyển sách làm bằng da màu xanh.

      Bề ngoài thoạt nhìn giống với quyển sách ngày ấý, những quyển sách có tựa như < phong lưu thư sinh tiếu tiểu thư> <hồ ly tinh cùng tú tài nghèo> < từ ngốc manh thôn đến tà mị lãnh tiểu thư> từng chữ từng chữ chút cũng giống loại sách đứng đắn.

      tất nhiên biết nàng thích xem tạp thư...

      nghĩ đến sở thích đó của nàng, trong lòng bất mãn nhưng khó tránh khỏi cũng sinh ra vài phần tò mò.

      tùy ý cầm lấy quyển < phong lưu thư sinh tiếu tiểu thư>, nhìn những ân oán tình thù trong đó cảm thấy trận ê răng.

      Chỉ là vẫn nhẫn nại tiếp tục lướt qua đọc nhanh xong quyển.

      Quyển này đại ý tên thư sinh nhà nghèo miệng lưỡi trơn tru làm thế nào để lừa tiểu thư con nhà giàu, cuối cùng thành công làm rể nhà hào môn...

      Diệp Thanh Tuyển giật giật khóe miệng, rồi lại nhìn thấy quyển < thư sinh công lược hạ điêu hoa tiểu thư> phía bị người khác vẽ cái vòng tròn.

      Chờ Vân Đại rửa mặt xong trở lại, nhìn thấy Diệp Thanh Tuyển nghỉ ngơi ở giường, ngược lại ngồi ở ghế xem sách.

      Diệp Thanh Tuyển nghe thấy tiếng bước chân nàng, chậm rãi khép quyển sách lại, mặt ít vài phần ấm áp.

      “ Lại đây.”

      Vân Đại nghe lời này của , cảm thấy có chỗ nào đó đúng, đợi đến khi ánh mắt nàng nhìn đến quyển sách kia, cả người liền cứng đờ.

      “ Cái kia, thiếp....”

      “ Đừng để ta lần thứ hai.” Ánh mắt Diệp Thanh Tuyển trầm xuống vài phần.

      Vân Đại ăn mặt đơn bạc, gió lạnh thổi hồi, nhịn được run bần bật.

      Chỉ là sắc mặt của tốt, nàng vẫn chậm chạp đến trước mặt .

      Diệp Thanh Tuyển cầm chặt quyển sách, cười lạnh tiếng: “ Phong lưu thư sinh tiếu tiểu thư?”

      Vân Đại nhấp môi, lộ ra vẻ mặt đáng thương.

      “ Nàng giờ đúng học tập vất vả, khó trách gần đây thông minh lên rất nhiều.”

      Cái gì mà sợ sét đánh, cái gì mà thích , tại đây có thể đọc nguyên văn lời trong tạp thư cho nàng nghe.

      Vân Đại biết, lời vẫn ôn tồn nhưng trong lòng Diệp Thanh Tuyển tức giận đến mức tim gan run rẩy.

      Nàng mà trở lại sớm chút nữa, có thể bóp chết nàng ngay tại chỗ cũng chừng.

      Đáng giận nhất là phải điểm này.

      Mà là thế nhưng phải thư sinh trong tạp thư, mà là vị tiểu thư điêu ngoa cả ngày chỉ biết những lời khẩu thị tâm phi.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :