1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Nếu Chỉ Là Thoáng Qua - Mai Tử Hoàng Thời Vũ

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Ngoại truyện 7
      Thầm nghĩ lâu gặp Sính Đình, Tử Mặc liền gọi điện thoại, hẹn thời gian và địa điểm gặp nhau. Sính Đình uyển chuyển đôi giày cao gót, người là chiếc áo khoác của hãng thời trang nổi tiếng nào đó. Tử Mặc nhìn thấy từ xa, thầm tán thưởng, Sính Đình bây giờ vẫn đẹp đến mức khiến phụ nữ đau lòng, đàn ông ngơ ngẩn. Sính Đình nhướn mi hỏi: “Sao thế?”

      cười: “Chẳng sao hết, thấy cậu quá đẹp!”

      Sính Đình cười nhạo: “Chơi với nhau ngần ấy năm mà bây giờ cậu mới nhận ra sao?”

      cười: “Đúng, đúng, là mình sơ suất, được chưa?”

      Hai người cùng cười.

      Sính Đình vẫn chưa kết hôn với Tôn Bình Hoa, ta chống đối bố mẹ nữa, nhưng cũng cưới người được bố me lựa chọn. Cùng câu chuyện, nếu dựng thành phim chắc rất lâm ly, lấy được ít nước mắt của thiên hạ, nhưng trong cuộc sống thực lại như vậy, có thể ngày nào đó họ kết hôn, có thể bao giờ. Cuộc đời dài như vậy, ai biết được điều gì xảy ra?

      chuyện lúc, Sính Đình nhìn khuôn mặt rạng rỡ của bạn, vừa ngưỡng mộ vừa buồn rầu: “Tử Mặc, mình định ra nước ngoài.”

      Tử Mặc ngạc nhiên: “Tại sao?”

      Lẽ nào quan hệ với Tôn Bình Hoa... Ánh mắt Sính Đình nhìn xa xăm: “Mình muốn thay đổi khí... cũng có thể muốn thay đổi cuộc tình!”

      Ánh mắt Sính Đình rất đơn, Tử Mặc biết phải an ủi bạn thế nào. Quan hệ của hai người đó, chỉ biết sơ sơ. Suy cho cùng, đó là chuyện của hai người, người ngoài dù có thân thiết cũng chẳng giúp được gì.

      Sính Đình cười đau khổ: “Bố mẹ Tôn Bình Hoa dùng quan hệ đẩy bố mình khỏi chức phó viện trưởng, bố mình cả đời làm học thuật, thích quyền lực, nhưng vì những lý do ngoài học thuật, người ta đối xử với ông như vậy, ông thể chấp nhận, nên buồn rầu mà sinh bệnh. Lần trước mình về nhà, cũng vì chuyện này... Mẹ Tôn Bình Hoa lại đến tìm mình, khẳng định lần nữa, tuyệt đối đồng ý mình làm con dâu bà ta.”

      vẫn nhớ y nguyên lời bà ta hôm đó: “Vu tiểu thư, ngoài ngoại hình, tự nhìn mình xem, có điểm nào xứng với Bình Hoa nhà chúng tôi? Nếu thông minh, nên sớm rút lui.”

      Mấy năm rồi, con trai Tử Mặc nhà trẻ. Còn ? Vẫn ở bên ta, danh phận... Trước đây từng khuyên Tử Mặc sớm rút lui, cũng từng nghĩ, từng thử, nhưng thể buộc mình rời bỏ ta. Tôn Bình Hoa , chỉ , vì câu đó, vẫn chờ đợi, chờ đến tận bây giờ...Trước đây cũng từng hy vọng, nhất định có ngày bố mẹ chấp nhận... Nhưng ngày tháng qua , thời gian thoắt cái mấy năm, bỗng phát số thứ dễ thay đổi. cũng mệt rồi, muốn yên tĩnh thời gian để suy nghĩ chặng sau của cuộc đời nên thế nào...

      Con người ta mỗi người đều có duyên phận riêng, con đường riêng. Tử Mặc có duyên phận và con đường của mình, cũng thế, nhưng tất cả như đến lúc lời tạm biệt... Có những điều biết là vĩnh viễn có kết quả, nhưng vẫn mải miết theo đuổi, bởi cam lòng. Có những người, ta biết , nhưng vẫn phải từ bỏ, bởi dù kéo dài bao lâu, cũng có kết quả...

      Sính Đình trở về ngôi biệt thự. Đứng ở trước cổng rất lâu mới mở khóa vào. Đẩy cửa vào nhà, bên trong trang trí theo phong cách châu Âu mà thích, tinh tế và ấm cúng. Mỗi góc đều do tự tay sắp đặt, rất nhiều đồ mua từ nước ngoài, mỗi thứ đều gắn với kỷ niệm ngọt ngào cùng .

      thẫn thờ ngồi góc bên cạnh lò sưởi sát tường, hai tay bó gối. Tôn Bình Hoa về, bật đèn nhìn thấy vậy, vội đến hỏi: “Sao thế?”

      Gần đây Sính Đình bỗng trở nên thất thường. Có lần, nửa đêm tỉnh giấc lại thấy nhìn mình, giật mình, hỏi tại sao nhưng .

      Sính Đình ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn , thở dài, : “Chúng ta chia tay thôi!”

      Giọng hoàn toàn bình thường, giống như nhiều lần. Tôn Bình Hoa đứng ngây lát, đặt tay lên trán , lo lắng: “Em ốm à? Sao lại nhảm thế?”

      nghiêng đầu tránh tay , từ từ đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt : “Mình chia tay thôi!”

      Tôn Bình Hoa đứng sững nhìn , mặt xám lại: “ được!”

      Sính Đình cười khẩy: “Vậy chúng ta kết hôn !”

      Tôn Bình Hoa cứng người, đứng im, biết phải sao.

      bỗng bật cười, tiếng cười càng lúc càng , như đóa hoa, chiếc lá bay trong gió: “ trả lời được chứ gì? Em biết, trước giờ em vẫn biết. em, nhan sắc của em, đúng ? Cảm thấy bên em rất hãnh diện, đúng ?”

      Tôn Bình Hoa chộp nắm tay , tức giận: “Em biết chuyện phải như thế.”

      cười nhạt: “Vậy là thế nào? thử xem!”

      Tôn Bình Hoa . giằng khỏi tay , lùi về sau, quay lưng lại: “Vậy được, em để lựa chọn. chọn em hay chọn bố mẹ?”

      Tôn Bình Hoa đứng sững ra đó. Sao có thể lựa chọn? Có thể lựa chọn cha mẹ ? Nhưng cũng .

      gì, cũng giữ lại. Sính Đình cảm thấy mình như sắp phải nhảy xuống vực, trong lòng bỗng cảm thấy lạnh cóng. Sao lạnh thế? ràng bên cạnh là lò sưởi ấm áp, nhưng vẫn lạnh, run lên từng cơn. vội vòng tay ôm ngực, co người lại, vẫn run...

      Hai người đứng như vậy rất lâu. buộc mình yên lặng, lát sau mới chậm rãi lên tiếng: “Vậy là đồng ý!”, rồi từ từ quay người, lên cầu thang.

      bước nhanh đuổi theo, chộp lấy cánh tay mảnh khảnh của , lạnh lùng : “ đồng ý. Tuyệt đối !”

      quay phắt người, vung tay hướng vào mặt , chỉ thấy tiếng “bốp” giòn giã, vang khắp căn phòng yên tĩnh. phẫn nộ, hét: “Bỏ tôi ra! Tôn Bình Hoa, tưởng có thể ung dung tận hưởng mọi thứ hay sao? Hai tay vơ cả, sung sướng, đủ đầy. Đáng tiếc, có người đồng ý cùng hưởng với , nhưng Vu Sính Đình tôi thèm. tưởng là ai? Nếu tôi muốn làm tình nhân, thành Bắc Kinh này có cả đống người xếp hàng.”

      Ánh mắt phẫn nộ của Tôn Bình Hoa tối sầm: “Em gì?”

      cười: “ muốn hẹn hò với ta nên quang minh chính đại, việc gì phải lén lút ngồi góc? ta chẳng phải là dâu được bố mẹ lựa chọn sao? Sao lại lén lút như vậy làm người ta tủi thân? Ngồi trong xó làm gì? Muốn người khác biết đừng làm!”

      Nếu hôm đó tận mắt nhìn thấy vẫn tiếp tục bị bưng bít, nhưng lần đó cũng làm tỉnh mộng, ra Tôn Bình Hoa vẫn giấu hẹn hò với người khác, đêm trước vẫn cuồng nhiệt giường với , ngày hôm sau ôm eo người ta nhảy, có lẽ đó phải lần đầu, cũng phải lần cuối...

      giải thích: “ việc như em nghĩ đâu...”

      cười khẩy: “ như tôi nghĩ là như thế nào? Nhưng thôi, tôi cũng hứng thú nữa, bây giờ tôi chỉ muốn biết, có kết hôn với ấy , có hay ?”

      Thực ra quyết định chia tay, nhưng vẫn còn tiếc nuối, vẫn hy vọng lựa chọn , muốn kết hôn với ... Nếu được nghe những lời như vậy, cũng uổng bao năm qua , và khiến ra cũng bớt phần đau khổ, sau này nếu gặp lại, hay thỉnh thoảng nhớ đến, cũng có thể được an ủi ít nhiều...

      Tôn Bình Hoa lặng lẽ nhìn : “Trước đây em coi trọng những thứ đó, em đó chỉ là hình thức...”

      cố nặn ra nụ cười: “Nhưng bây giờ tôi coi trọng rồi, được sao?”

      Trước đây, , cưng chiều, nâng niu , dường như là tất cả của . Bây giờ sao? hẹn hò với người kia về, thản nhiên hỏi ăn cơm chưa, ráo hoảnh như . Cuối cùng thay đổi hay thay đổi, cũng biết nữa. Trước đây, luôn cho rằng tình là tất cả, có thể cần gì khác, chỉ cần được là đủ. Bởi vì cũng , muốn, cũng thể mất .

      Nhưng Giang Tu Nhân và Tử Mặc khiến hiểu ra, cũng cần có trách nhiệm, sâu nặng người nghĩa là phải chịu trách nhiệm hoàn toàn với người đó. Dù ta bị cảm người đàn ông của ta cũng phải có trách nhiệm. Giang Tu Nhân chính là như thế. Hôm đó đến nhà họ, Tử Mặc làm vỡ chiếc cốc, định cúi xuống nhặt mảnh vụn, nhưng Giang Tu Nhân ngăn lại, trìu mến : “Đừng, nhỡ đứt tay sao? Để , những việc nguy hiểm em được động vào!”

      Lúc đó ngưỡng mộ họ đến thế, từ đáy lòng ngưỡng mộ Tử Mặc. đột nhiên nhận ra, ra Tôn Bình Hoa chưa đủ sâu, cho nên thể chịu trách nhiệm với . Vậy cuộc đời từ nay do chịu trách nhiệm.

      ngoái lại, rất : “Bình Hoa, có lẽ em già, thể tiếp tục lãng mạn như vậy. Chúng ta ở bên nhau mười năm, đời người phụ nữ có được mấy lần mười năm? Chúng ta... dễ hợp dễ tan.”

      Nhà ga của cuối cùng đến, hai người đường ai nấy . Thực ra ai cũng thế, trong cuộc đời còn có những người khác, đến và .

      Tử Mặc bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại, mơ màng đẩy người nằm bên cạnh, ý bảo tìm giúp điện thoại. Giang Tu Nhân bực mình, lẩm bẩm: “Ai mà kỳ vậy, nửa đêm rồi còn quấy rầy người ta!”, nhưng số khổ, vẫn phải bò dậy, tìm thấy di động của vợ vứt sofa, mắt nhắm mắt mở nhìn, là Sính Đình gọi. Yên tâm nhấn nút rồi mới đưa cho .

      Tử Mặc ngái ngủ, giọng khàn khàn: “A lô!”

      Lập tức có tiếng Sính Đình trả lời: “Mình đây, mình gọi để tạm biệt cậu!”

      giật mình, tỉnh ngủ, giọng lo lắng: “Sính Đình!”

      đợi hỏi, Sính Đình lại tiếp: “Mình đáp chuyến bay lúc ba giờ sáng Paris, nên gọi điện để tạm biệt cậu!”

      Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, tại sao Sính Đình lại làm thế? Tử Mặc hơi cuống, hỏi: “Vậy khi nào cậu quay về? Sao báo sớm để mình ra tiễn? Sính Đình, chờ nhé, mình đến ngay...”

      Sính Đình ngắt lời bạn, giọng buồn buồn: “Tử Mặc, mình cũng biết bao giờ quay về. Có lẽ khi nào quên được ấy, hoặc là bắt đầu tình cảm mới... nhưng mình nhất định quay về. Hôn Đa Đa cho mình, mình sắp phải lên máy bay rồi, tạm biệt!”

      Tử Mặc cuống quýt: “Sính Đình... Sính Đình...”, nhưng bên kia ngắt máy. tung chăn trở dậy, vội vàng mặc quần áo.

      Giang Tu Nhân quờ tay kéo lại: “Sao cuống lên thế!”

      Vòng tay có sức mạnh làm yên lòng người, Tử Mặc thẫn thờ ngồi giường: “Em phải ra sân bay tiễn Sính Đình, ba giờ ấy đáp máy bay Paris... Em phải tiễn ấy.”

      ôm , nhàng : “Bây giờ ba giờ rồi. Sính Đình muốn ai đưa tiễn nên lúc này mới báo cho em, đúng ? Vả lại bây giờ , cũng kịp.”

      Sính Đình như vậy, biết bao giờ mới quay về. Đau đớn và tổn thương trong lòng bao giờ mới nguôi ngoai? Thầm nhớ lại từ khi gặp Sính Đình hồi đại học và cả sau này, trong quan hệ của hai người, phần lớn là do Sính Đình chủ động, còn dường như rất thờ ơ. Bây giờ càng nghĩ càng thấy day dứt... Tại sao Sính Đình lại chơi với người xấu xa như mình? nằm co trong lòng , ứa nước mắt, nghẹn ngào: “Nhưng em nhớ Sính Đình...”

      cười, hôn lên trán an ủi: “Sau này em có thể sang đó thăm ấy. Hơn nữa, đâu phải Sính Đình trở về?”

      ra Tử Mặc lại đa cảm như vậy, nhìn bề ngoài có vẻ dửng dưng, nhưng thực ra tất cả đều giấu kín trong lòng.

      Sáng hôm sau, Tôn Bình Hoa lao đến nhà họ như kẻ điên. Mặt mày căng thẳng, quần áo nhàu nhĩ. Quen biết lâu, nhưng đây là lần đầu tiên thấy ta trong bộ dạng thảm hại như thế. Trong đám bạn của Giang Tu Nhân, Tôn Bình Hoa bao giờ cũng trang phục tề chỉnh, chải chuốt, thua bất cứ siêu sao nào khi xuất trước công chúng.

      Tôn Bình Hoa chộp tay , van nài: “Tử Mặc, xin cho tôi biết Sính Đình đâu?”

      Tử Mặc nhìn ta, vừa giận vừa thấy thương hại: “Nếu Sính Đình muốn cho biết, phải chạy đến tìm tôi!”

      Tôn Bình Hoa cuống lên: “Tử Mặc, tôi tìm ấy suốt ba ngày nay... nhưng ai biết ấy đâu, về nhà bố mẹ, về nhà riêng, mọi nơi Sính Đình có thể tôi đều tìm... ấy muốn chia tay với tôi... nhưng tôi đồng ý, sao tôi có thể đồng ý chứ? Tôi bao giờ đồng ý...”

      Hôm đó ngồi dưới nhà đêm. Ngày hôm sau, khi Sính Đình xuống, trông có vẻ gì khác, vẫn trang điểm như bình thường, với như bình thường, tưởng chỉ dỗi như vậy nên cũng để tâm. Sống với nhau lâu, đương nhiên biết tính , nếu còn giận, tuyệt đối Sính Đình bình thường như thế. Vậy nên yên tâm.

      Ai ngờ tối hôm đó về nhà, chờ mãi thấy về, điện thoại cũng tắt máy. Mãi đến sáng có tin nhắn gửi đến di động của , chỉ vẻn vẹn hai chữ: “Tạm biệt!” sững người, giờ mới phát lần này nghiêm túc. Vội gọi nhưng ai nghe máy, bao nhiêu cuộc điện thoại, di động vẫn trong tình trạng tắt máy. Nghĩ tới tất cả những nơi Sính Đình có thể , đầu tiên là nhà bố mẹ , vội đáp chuyến bay đầu tiên đến đó... nhưng có. Nhìn vẻ ngạc nhiên của cha mẹ hiểu ngay, Sính Đình về nhà... Cha mẹ cũng biết gì... Sau đó tìm mấy nơi khác, nhưng vẫn thấy đâu...

      Tử Mặc lặng lẽ nhìn ta, gì. Tôn Bình Hoa đáng thương, lẽ nào Sính Đình đáng thương? Nếu ta, liệu Sính Đình có phải xa như thế?

      Giang Tu Nhân lấy cốc nước quay ra, nhìn thấy cảnh đó, vội bước đến kéo tay ta: “Bình Hoa, ngồi xuống , đừng như thế!”

      Tôn Bình Hoa quay lại, ngây người nhìn , từ từ buông tay Tử Mặc. Nhìn thái độ của Tử Mặc, biết là chịu , cho nên cũng thể mở miệng, đành trêu ông bạn: “Việc gì phải thế, đời thiếu gì hoa thơm...”

      Tôn Bình Hoa tròn mắt nhìn , giận dữ: “Tôi cần hoa thơm nào hết, tôi chỉ cần Sính Đình...”, rồi đột nhiên quỳ trước mặt Tử Mặc: “Xin , Tử Mặc, hãy cho tôi biết ấy đâu?”

      Tử Mặc chắc chắn biết. Sính Đình chỉ có người bạn thân này, cũng quan tâm ấy nhất, Tử Mặc nhất định biết!

      Những ngày có Sính Đình, cảm thấy hình như mình chẳng có gì. sai, muốn từ bỏ những đặc quyền bố mẹ cho, muốn mất chút gì có, nhưng có Sính Đình, những thứ kia với trở nên vô nghĩa.

      Nhìn ánh mắt kinh ngạc của Giang Tu Nhân và vẻ đau khổ của Tôn Bình Hoa, mềm lòng: “Tôi chỉ biết Sính Đình Paris, nhưng cụ thể đến chỗ nào biết...”

      Xem ra ra của Sính Đình khiến Tôn Bình Hoa hiểu tình cảm của mình. ta loạn trí, nếu , với khả năng của mình, sao thể tra ra Sính Đình xuất cảnh Paris? Có nhiều chuyện, người trong cuộc thường thiếu tỉnh táo.

      Tôn Bình Hoa đáp máy bay Paris ngay tối hôm đó...

      Mỗi câu chuyện đều có kết cục, kết cục của mỗi người tốt hay xấu phụ thuộc vào quyết định và cố gắng của cá nhân họ, phải sao?
      Ngoại truyện 8
      Trong ảnh, Sính Đình nghiêng người, hai tay chống phía sau, mắt khép hờ, mặt hơi ngửa bốn mươi lăm độ, mái tóc dài lượn sóng như dòng thác sau lưng. Sương mù tràn ngập xung quanh, phía xa là hồ nước trong vắt thấp thoáng trong sương mù, sương khói lãng đãng như ảo mộng, như chốn bồng lai. Nhìn nụ cười thoáng môi có thể biết, hình như Sính Đình rất ổn.

      Có lẽ hẳn là hạnh phúc, nhưng ít nhất vui. Như vậy là tốt, Sính Đình có thể thoát ra khỏi nỗi buồn, tốt quá!

      Có lúc tình phải là tất cả. Khi Sính Đình chia tay và ra , biết Sính Đình quyết tâm, cho nên Tôn Bình Hoa thể tìm thấy. Dù tìm thấy cũng vô ích, lần này Sính Đình quyết chia tay.

      hiểu tâm tư của bạn. Rốt cuộc nhau mười năm, thể từ bỏ là có thể bỏ được ngay. Ngay đồ vật nếu có mười năm gắn bó cũng nảy sinh tình cảm, huống hồ là người ! Chẳng qua đến lúc thể từ bỏ mà thôi. ủng hộ bạn. Tôn Bình Hoa thể cho thứ bạn cần, vậy hãy để Sính Đình tìm cho mình con đường khác.

      Trong tất cả các email, Sính Đình nhắc nửa chữ tới Tôn Bình Hoa, dường như chưa từng quen, chưa từng . Có lẽ sau này cũng bao giờ nhắc tới.

      Những bức ảnh Sính Đình mới gửi gần đây, có thể cảm nhận rệt thay đổi của , nụ cười dù thoáng qua, nhưng chứa an tịnh và niềm vui từ tận đáy lòng.

      Tin là dù có nhắc tới hay Sính Đình vẫn quên ta. chỉ quên, mà còn luôn nhớ tới, nhưng chỉ vậy mà thôi, bởi Tôn Bình Hoa bước vào những năm tháng đẹp nhất trong cuộc đời .

      Hôm đó là sinh nhật Đa Đa. Mấy hôm trước, Tử Mặc nhận được quà của Sính Đình từ Thổ Nhĩ Kỳ gửi về. Giang Tu Nhân cũng nhìn thấy, chỉ liếc qua nhưng thể thái độ gì.

      Hơn năm nay, Tôn Bình Hoa vẫn từ bỏ, thỉnh thoảng lại đến. Vì sao ta đến, hai bên đều hiểu. Tử Mặc cũng chỉ thông báo đơn giản: “Sính Đình vẫn khỏe!”

      Còn Tôn Bình Hoa cũng hỏi nhiều, ngồi sofa, thần sắc bình thường, trầm ngâm . Có lúc vào thư phòng chuyện với Giang Tu Nhân, có lúc chỉ ngồi lát rồi .

      Còn nhớ hồi đầu, sau khi Sính Đình , ta đuổi theo đến Paris... nhưng ủ rũ quay về mình. Những lúc đến nhà , lần nào Tôn Bình Hoa trông cũng vô cùng thảm hại, con người vốn ngang tàng, tự tại là thế, giờ ngơ ngẩn như đánh mất vật gì quan trọng nhất trong đời, khiến Tử Mặc chịu nổi. Nhưng cũng giúp được gì, bởi Sính Đình cũng cho biết đâu, chỉ có thể đoán được phần nào qua những bức ảnh mà thôi.

      Mở vi tính, có bức thư. Hôm nay là sinh nhật Đa Đa, mẹ đỡ đầu Sính Đình nhất định gửi thư chúc mừng.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Ngoại truyện 9
      Hôn lễ được tổ chức cực kỳ long trọng, dâu ôm bó hoa to, mặt là vẻ bẽn lẽn vốn có ở các dâu, còn chú rể Tôn Bình Hoa lại hoàn toàn điềm tĩnh, đường hoàng, tự tại.

      Có tiếng xuýt xoa của ai đó trong đám tân khách: “Đúng là cháu nội của Tôn tướng quân, thừa hưởng phong độ của ông cụ. Trai tài sắc, quả là cặp trời sinh.”

      Tử Mặc bất giác cười đau khổ, ngoảnh sang bắt gặp ánh mắt Diêu thiếu đứng bên, hai người hiểu ý nhau, thực ra năm xưa ai nhìn thấy Sính Đình, mới biết Tôn Bình Hoa và Sính Đình đứng bên nhau mới cặp trời sinh.

      Nhưng đáng tiếc... Tuy nhiên cũng chẳng có gì đáng tiếc, bây giờ Sính Đình sống hạnh phúc, như vậy là đủ.

      hôm nào đó, hiểu sao Tôn Bình Hoa biết tin Sính Đình kết hôn, nửa đêm canh ba đến nhà họ nhấn chuông điên cuồng, muốn Tử Mặc xác nhận thực hư. Còn nhớ, lúc đó thở dài, cũng cần giấu giếm, nhìn ta gật đầu. Sớm muộn gì Tôn Bình Hoa cũng biết, hơn nữa, Sính Đình kết hôn, có lẽ có phần nguyên nhân là muốn đoạt tuyệt hẳn với ta.

      Đến giờ vẫn nhớ biểu của Tôn Bình Hoa lúc đó. ta đứng sững, bất động như bị niệm thần chú, biết bao lâu sau mới gượng cười, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, nhìn và Giang Tu Nhân rồi chầm chậm quay .

      Bên ngoài, đêm đen như mực, thưa thớt vài chấm sao mờ, chỉ có ánh đèn trong vườn hoa trùm lên người ta. Tôn Bình Hoa bước từng bước như đeo đá, để lại cái bóng đổ dài mặt đất, nhìn từ xa, trông ta như chìm trong nỗi sầu bi khôn tả.

      Chuyện tình cảm giống như con dao hai lưỡi, nó làm đau người khác, cũng làm đau chính mình.

      đầy mấy tháng sau, nhận được thiếp mời của Tôn Bình Hoa, dâu lại phải là người được bố mẹ lựa chọn. Cầm tấm thiệp hồng trong tay, bàng hoàng nhìn bức ảnh cưới có vẻ rất hạnh phúc in đó, trong đầu Tử Mặc lại lên cảnh Sính Đình trong bộ váy cưới... Hai người từng nhau như vậy, cuối cùng lại kết thúc như thế, có ai ngờ?

      Hồi còn trẻ, hầu như ai cũng tin tình là điều thiêng liêng, tốt đẹp nhất đời. Nhưng cùng với năm tháng, họ mới dần dần hiểu ra, cuộc sống có vô vàn điều như ý muốn.

      nhíu mày: “Tại sao Tôn Bình Hoa...”

      Giang Tu Nhân nắm tay , hình như hiểu muốn gì. cũng trầm tư: “Có lẽ đối với cậu ta bây giờ, lấy ai cũng thế, chi bằng lấy người có lợi cho mình nhất.”

      ngạc nhiên ngoảnh sang nhìn, Giang Tu Nhân thủng thẳng : “ ta là con của nhân vật rất tầm cỡ.” Nhân vật này xa lạ, thường được nhắc tới trong chương trình thời ti vi.

      Trái tim khẽ chùng xuống. Trong ảnh, Tôn Bình Hoa vẫn phong lưu mã thượng, ánh mắt đắm đuối nhìn dâu của mình, mặt vẫn nở nụ cười, còn mảy may bóng dáng của đau khổ.

      Hồi kết của số câu chuyện giống như pháo hoa, sau khi bùng nổ theo gió bay , còn mảy may dấu vết.

      Tôn Bình Hoa nắm tay dâu đến chào. Lần đầu tiên nhìn gần, dâu quá đẹp, nhưng dịu dàng, có phong cách riêng. và Giang Tu Nhân cùng mỉm cười, nâng ly với họ: “Chúc mừng!”

      dâu khẽ cúi đầu chào, còn Tôn Bình Hoa vẫn tươi cười, luôn miệng cảm ơn.

      phù dâu đến, cười hớn hở: “Chú rể đại nhân, cho mượn tạm dâu xinh đẹp lát, trả lại ngay!”

      Tôn Bình Hoa bật cười, bộ lễ phục cao cấp càng làm nổi bật vẻ quý phái, hào hoa của ta: “Được rồi, nhưng chỉ cho mượn lát, nếu trả về, tôi phạt đấy!”

      dâu nhìn mọi người, mỉm cười bẽn lẽn: “Xin lỗi!”, sau đó rời khỏi tay Tôn Bình Hoa, cùng phù dâu quay , trước lúc còn đưa mắt liếc chú rể của mình. Chiếc váy trắng muốt dài quét đất, sóng sánh theo từng bước chân, cực kỳ lộng lẫy và quyến rũ.

      Tôn Bình Hoa nhìn theo dâu của mình, chợt ngây người, : “Tử Mặc, tôi ngờ, ra ấy trở lại, có lẽ suốt đời!” Gần trong gang tấc để rồi ngàn trùng cách xa.

      Giọng Tôn Bình Hoa rất , tưởng như nghe thấy. Có lẽ ngoài và Giang Tu Nhân, người khác nhận ra môi ta mấp máy.

      Tử Mặc hơi ngẩn người, chưa bao giờ nghĩ Tôn Bình Hoa có thể ra câu đó trong hoàn cảnh này, vừa hé miệng định , lại biết gì.

      ràng Tôn Bình Hoa cần gì, chỉ thấy ta nhếch môi, ra nụ cười đau khổ, nhưng nụ cười ấy lập tức tan biến, nhanh đến mức tưởng chỉ là ảo giác. Vừa chớp mắt, ta trở lại vẻ ung dung như thường, quay người bước ...

      thầm thở phào, ngẩng đầu. Giang Tu Nhân cũng nhìn theo Tôn Bình Hoa, lông mày hơi nhướn có vẻ ngạc nhiên. Hai người nhìn nhau, nụ cười dần dần lên trong mắt, chìa tay về phía , hai bàn tay đan vào nhau, họ cần gì hết.

      Tử Mặc đột nhiên câu phá vỡ cảnh tượng trữ tình: “Đa Đa đâu?”

      vội nhìn quanh, thằng bé hiểu biến đằng nào... bật cười, lắc đầu, miệng “xùy xùy”, cũng cười theo.

      ra cu cậu chơi trốn tìm ở góc với cậu bé lớn hơn chút ít và cũng rất đáng . Nhìn thấy , nó cất giọng líu lô: “Mẹ!”

      nheo mắt: “Bây giờ làm nũng cũng vô ích. , có phải làm sai điều gì ? chơi phải với ba mẹ câu chứ!”

      Đa Đa mếu máo, nhưng vẫn gật đầu.

      Cậu bé đứng bên cạnh có khuôn mặt đẹp như tranh, trắng hồng rất đáng , vội : “ à, cháu là Tín Gia Hiên, năm nay sáu tuổi. Cháu đến tìm em trước, đừng phạt em!”

      ngẩng đầu, cười: “Gia Hiên, cháu ngoan lắm. Yên tâm, phạt em đâu, hai đứa cứ chơi , đứng cổ vũ.”

      Cậu bé sung sướng vỗ tay, kéo Đa Đa: “Lần này đến lượt trốn, em tìm.”

      Ngồi góc ghế, nhìn Đa Đa chạy tới chạy lui tìm bạn, thỉnh thoảng lại cười giòn tan. Đột nhiên lòng ngập tràn hạnh phúc.

      đưa mắt tìm . Như có dòng điện cảm ứng, ở giữa đám đông, đột nhiên ngoái lại, ánh mắt vượt qua đám người, nhìn thẳng vào .

      nở nụ cười rạng rỡ với , bấm di động, thầm vào máy: “Giang Tu Nhân, em muốn với ... Em !”

      Từ xa, thấy cầm điện thoại, đứng ngây, lát sau hình như mới hiểu ra, thẳng đến chỗ , lúc đầu bình thường, lát sau càng bước vội.

      Mỗi người trong cuộc sống hằng ngày đều ngừng mất , cũng ngừng đạt được. Ta vĩnh viễn biết ngày mai, rồi ngày mai nữa, cả cuộc đời còn lại thế nào... Duy nhất có thể nắm bắt được là thời khắc tại mà thôi.

      Trước đây, nếu Tôn Bình Hoa biết ngày nào đó thực mất Sính Đình, liệu có quyết tâm làm trái ý bố mẹ để kết hôn với ấy? biết, có lẽ Tôn Bình Hoa và cả Sính Đình đều biết.

      Khi ta đạt được, có lẽ chỉ cảm thấy bình thường, nhưng khi mất , vĩnh viễn còn nữa, lại vô cùng hối hận, vô cùng tiếc nuối!

      Nếu vậy, mỗi chúng ta hãy trân trọng tại, trân trọng những gì có...
      Ngoại truyện 10
      Chiều mùa đông, ánh nắng trầm mặc xuyên qua ô cửa kính rộng sát đất chiếu vào nhà, trong veo vẩn bụi.

      Cà phê đun xong, thơm phức và vô cùng hấp dẫn, Tử Mặc đổ ra cốc, đưa cho Sính Đình. Còn Giang Tu Nhân và Anderu, nửa kia của Sính Đình đứng tựa vào chiếc bàn cao, vừa uống rượu vừa chuyện.

      Đây có lẽ là điều mà tất cả bạn bè sau nhiều năm gặp lại mong đợi nhất, cuộc sống bình yên, ổn định, thấy dấu vết của những thăng trầm, phong ba.

      Lúc này, bỗng có tiếng rất quen từ ngoài cửa vọng vào, phá vỡ bầu khí bình yên trong phòng: “Xin lỗi, hình như tôi quấy rầy mọi người!”

      Tử Mặc và Giang Tu Nhân cùng ngoảnh ra, thấy Tôn Bình Hoa mặc chiếc áo khoác màu ghi, dáng cao, thẳng tắp đứng ở cửa. Do ngược sáng nên nhìn sắc mặt ta.

      Hai người đều sững sờ, may mà Giang Tu Nhân phản ứng nhanh, đứng lên, về phía ta, hỏi: “Nghe cậu có việc Mỹ cơ mà, sao về nhanh thế?”, rồi thấy Tôn Bình Hoa hồn nhiên cởi áo khoác vắt lên cánh tay, bước vào: “Về hai ngày rồi.”

      Giang Tu Nhân mặt thản nhiên, kéo tay ta, : “Ta vào thư phòng chuyện.”

      Tôn Bình Hoa ngoảnh sang, nhìn cười, chỉ thoáng qua nhưng ràng rất lạnh lùng: “Yên tâm. Tôi chỉ ghé qua thăm các bạn thôi.”

      Giật khỏi tay Giang Tu Nhân, ta ung dung, lịch lãm đến trước mặt Sính Đình, lịch nghiêng mình, môi hơi nhếch: “Mới chia tay năm xưa, ngờ ba năm. Sính Đình, mọi việc vẫn tốt chứ?”

      Thực ra trước khi Tôn Bình Hoa xuất , Tử Mặc phát sống lưng Sính Đình đột nhiên cứng đờ. Tình cảm mười năm, quen thuộc đến mức thấm vào xương tủy, mặc dù bây giờ... thể quên là có thể quên.

      Sính Đình lặng lẽ ngẩng đầu, cười nhạt, như gặp lại người bạn bình thường: “Rất tốt, còn ?”

      Mắt vẫn to tròn và trong sáng như có vì sao lọt vào, có thể nhìn bóng giữa đôi đồng tử ấy.

      Buổi tối trước hôm ra , nằm nghiêng bên cạnh , cũng nhìn như vậy, đôi mắt hạnh đào chớp chớp, ánh mắt hoang hoải chứa thứ gì mà lúc đó hiểu... Về sau, trong những ngày đau khổ dài dặc, mới biết, cái đó gọi là lưu luyến.

      Sính Đình hỏi sống có tốt . Tốt, đương nhiên là tốt, rất tốt...

      Nhưng ở bên. Trước đây tưởng là tốt, thực ra chẳng còn gì cả.

      Tôn Bình Hoa đứng lặng nhìn , phòng khách rộng như vậy, hình như chỉ có hai người. Sính Đình ở ngay trước mặt , giơ tay là có thể chạm vào.

      cười nhạt: “Như hoa thơm, như nước chảy! Em bảo có tốt ?”

      Gần như vậy, nhưng lại như xa tận chân trời. Chỉ vì thuộc về nữa!

      Giọng thanh thanh, rất của , giọng quen thuộc đến đau lòng, từng tiếng vang lên, như lưỡi dao đâm thẳng vào lòng : “Vâng! Đương nhiên là tốt! Nào, giới thiệu với , đây là Anderu, chồng em. Anderu, đây là Tôn Bình Hoa tiên sinh.”

      Máu trong lòng, từng giọt thấm ra, tràn vào phổi, khiến như còn khí để thở.

      Mười năm... thời gian lặng lẽ, năm tháng phôi pha, dồn lại thành năm chữ ngắn ngủi: “Tôn Bình Hoa tiên sinh.”

      Từ lúc nào, Sính Đình gọi là tiên sinh? Trước đây, khi vui đùa, âu yếm gọi là: “Tôn!”, khí tức giận, sẵng giọng gọi: “Tôn Bình Hoa!”, khi giận vui gọi: “Bình Hoa!”

      Anderu, người đàn ông nước ngoài mắt xanh, mũi cao, nở nụ cười thân thiện, chìa tay về phía . Tôn Bình Hoa nghĩ, nếu mang dao theo người, rút ra, đâm ta nhát.

      Nhưng lại ung dung giơ tay, lịch lãm nắm bàn tay đó: “Xin chào!”

      Tử Mặc liên tục đưa mắt ra hiệu cho Giang Tu Nhân, miệng cười nhưng bụng hơi lo, : “Bình Hoa, tìm Tu Nhân chắc là có việc, chúng tôi dám quấy rầy, hai người vào thư phòng chuyện .”

      Tôn Bình Hoa ngoái đầu nhìn , ánh mắt che dấu hối hận, bất lực, cay đắng, đau khổ... Tử Mặc hiểu, nhìn lắc đầu. Lát sau, Tôn Bình Hoa mới ngoảnh mặt , giọng chua chát: “Được, mọi người chuyện .”

      Rồi thẳng ra cửa, ngoái lại.

      Đến sát cửa, mới dừng bước, lạnh lùng cất tiếng: “Anderu phu nhân, lâu lắm mới gặp nhau, biết có vui lòng đến nhà tôi dùng bữa cơm ?”

      Dường như trải qua mấy năm, dường như dòng thời gian ù ù xoay chuyển, giọng vẫn êm vọng ra: “Cám ơn Tôn tiên sinh có lòng! Tôi và Anderu ngày kia phải bay về Thổ Nhĩ Kỳ, tiếc là có thời gian đến thăm quý gia, rất xin lỗi!”

      Hai năm hai tháng, quay về, cùng chàng Đông Âu, mắt xanh, mũi cao.

      Tôn Bình Hoa ngẩng phắt đầu, uống cạn thứ chất lỏng màu đỏ đầy ắp trong ly.

      Sính Đình, cái tên chôn sâu trong lòng, là lãnh địa thể xâm phạm. Bao nhiêu lần, trong đám đông, chỉ cần thoáng nghe có giọng hơi giống , cũng lập tức phát ra, sau đó điên cuồng chạy theo tìm kiếm.

      Về sau, Sính Đình kết hôn. Cuối cùng cần nữa, kết hôn với người đàn ông khác, ở miền đất khác.

      Nhưng cho dù là thế, cho dù biết cần tình cảm đó nữa, cần nữa, nhưng mỗi lần nghĩ tới, lòng vẫn nhức nhối, sao thở được.

      bàn trang điểm vẫn để lọ nước hoa Sính Đình ưa thích, thanh dịu, quyến rũ, giống mùi hương hôm nay ngửi thấy. Nó chỉ thuộc về , nhắm mắt cũng nhận ra.

      Từ từ ngẩng mặt nhìn căn nhà, mọi đồ đạc thay đổi, vẫn hệt như lúc ban đầu trang trí, nhưng người ngày xưa thề thốt bao giờ thay đổi, đẹp như nắng tháng Sáu còn ở đây nữa.

      từ từ so vai ngồi xuống, từ khóe mắt, thứ chất lỏng từ từ trào ra.

      Người đó quay về nữa. Còn , cũng thể quay về...

      Vu Sính Đình bàng hoàng ngồi sofa sát cửa sổ. Lần này trở về, ngờ lại gặp . Có những lúc ông trời đùa bỡn, càng muốn, lại càng bắt gặp.

      Trước đây tưởng cả đời có thể lấy chồng, nếu lấy, chỉ có thể lấy , Tôn Bình Hoa! Trong những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời, người đàn ông xuất sắc nhất, người đó cũng , tất cả đều đẹp như món trà thư giãn sau bữa trưa của người .

      Nhưng về sau mới phát , có lẽ , nhưng vĩnh viễn sâu nặng bằng ...

      Có lúc nghĩ, thà thẳng: “Sính Đình, chúng ta phải chia tay, quả thực bị mắc kẹt giữa em và bố mẹ.” Nếu vậy, tuy đau khổ nhưng vẫn thấy được an ủi phần nào, nỗi đau khổ cũng vơi chút ít.

      Nhưng , có thể đứng bên nhìn đau khổ, giằng xé, nhưng vẫn ích kỷ kéo lại, hoặc dứt khoát đẩy .

      luôn chờ đợi lựa chọn của , nhưng tàn nhẫn lựa chọn.

      Biết rất hận, hôm nay nhìn thấy điều đó từ ánh mắt che giấu của .

      hận vì ngày xưa ra từ biệt? Hận vì kết hôn trước ?

      Sính Đình lặng lẽ mỉm cười, như đóa hồng thắm sắc từ từ nở trong đêm.

      , sau cuộc tình như vậy, mỗi người còn lại những gì ngoài nỗi tuyệt vọng?

      Mở cửa, có người thẫn thờ đứng bên ngoài, hình như chờ rất lâu, nhìn thấy , liền ngẩng đầu: “Có thể cùng uống cốc cà phê ?”

      đứng chắn cửa vào, lạnh lùng trả lời: “, cần thiết.”

      nắm tay , kéo , bướng bỉnh như đứa trẻ bị mất chiếc kẹo, ấn vào xe, phóng thẳng.

      Cảnh vật bên đường mỗi lúc càng quen thuộc. Thậm chí có thể biết, chỗ rẽ tiếp theo là hiệu ăn, chỗ rẽ tiếp nữa là quán cà phê, nhưng dừng, vẫn lái mãi, vào thẳng vào khu biệt thự.

      dừng lại, ngây người nhìn phía trước.

      Khung cảnh này bao lần nhớ tới, bao lần mơ thấy, tưởng rằng cả đời được nhìn lần nữa. ra vẫn có cơ hội.

      ngoảnh thể nhìn tiếp, bởi vì mắt mũi cay sè: “Sao phải làm thế?”

      Bởi cả hai đều biết thể quay lại nữa.

      dừng xe, bước ra, nắm tay kéo xuống, đưa thẳng vào nhà.

      Tất cả vẫn y nguyên. Dường như chỉ là có việc ra ngoài, vừa mới trở về.

      Giọng lạnh lùng: “Cuối cùng biết, phụ nữ khi dứt tình, còn quyết liệt hơn đàn ông. Vu Sính Đình, em tuyệt tình hơn tưởng!”

      sững người, đứng đó, ngơ ngẩn nhìn , lát sau mới chậm rãi : “ nghĩ em thế nào? Cả đời bị nhốt trong lồng son? Cả đời trong bóng tối chờ ?”

      Cơ mặt Tôn Bình Hoa co giật, đường gân xanh hằn thái dương, trong mắt chứa rất nhiều điều muốn .

      “Việc gì phải thế? Bình Hoa, chúng ta dễ hợp dễ tan! Ai đường nấy!” Như vậy, cũng uổng từng nhau thời!

      có vợ, em có chồng, chúng ta còn liên quan đến nhau nữa.”

      đột nhiên giơ ngón tay trỏ chặn môi , cho , bất chợt ôm chặt vào lòng, cúi xuống!

      Thời gian như dừng lại, dường như hai người chưa bao giờ chia tay, hai đôi môi quấn quýt, thiêu đốt tất cả thành tro...

      Cuối cùng buông tay...

      Ánh nắng lan tràn trong phòng khách... nhìn thấy mắt , sáng rỡ như sắc hoa đào lúc xuân sang... Sính Đình vẫn đẹp như vậy, vẫn thanh tao như vậy.

      Nhưng lời lạnh lùng vang lên, giống như từng mảnh băng trôi đến: “Nếu cho rằng kết thúc bằng cách này là hay nhất, em cũng chấp nhận, hy vọng từ nay chúng ta bao giờ gặp lại! cần thiết gặp lại nữa!”

      Lê từng bước ra khỏi nhà ... Trong vườn, bãi cỏ đầy lá vàng rơi. Nhưng sang năm, sang năm nữa, cành vẫn nảy đầy lộc biếc, hoa vẫn nở như bức gấm thêu...

      Nhưng, cho dù hoa nở như gấm, lộc biếc như tơ, cũng có gì liên quan đến nữa...

      Nếu năm xưa nắm chặt tay , giữ tình trao, cùng nhau đến trọn đời, có phải bây giờ có cảnh này?

      biết, bởi bây giờ còn đường lui!

      Nước mắt từ từ lăn ra...

      Chuông điện thoại reo vang, nhìn màn hình nhấp nháy, hít hơi sâu, nhấn nút: “Anderu...”

      Người đàn ông có đôi mắt trong veo như bầu trời mùa hạ, dịu dàng : “Em , em ở đâu? Để đến đón.”

      ngẩng đầu nhìn ra, nắng mùa đông rất đẹp, sáng chan hòa, lóng lánh như rắc vụn vàng.

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :