1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Nếu ta ngoảnh lại nhìn nhau - Lục Xu (Full - Đã có eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 4:

      Edit: Tuệ Như



      Sau khi ăn xong, từ biệt ông chủ thú vị ấy, Tô Tử Duyệt và Giang Dực cùng nhau ra về, Tô Tử Duyệt chú ý khi Giang Dực muốn trả tiền, vị ông chủ kia làm thế nào cũng nhận thẻ thanh toán, mà nhìn với vẻ sâu xa, hiếm khi Giang Dực dẫn người đến chỗ này, nên bữa cơm này tuyệt đối thể nhận tiền, huống hồ, làm cho Giang Dực mang phụ nữ đến còn khó hơn là vượt đầm rồng hang hổ, đương nhiên phải chiêu đãi bữa rồi.

      Mặc dù Tô Tử Duyệt hiểu bọn họ gì, nhưng bữa cơm vừa rồi giá trời cũng quá đáng, mà ông chủ ấy cố tình như vậy trước mặt , chỉ sợ ám chỉ , địa vị ở trong lòng Giang Dực giống như người bình thường, dù sao cũng là người phụ nữ duy nhất mà Giang Dực mang đến. Ai chỉ có phụ nữ mới thích lời thâm ý, đàn ông mới là cao thủ trong phương diện này, nhưng mà bên cạnh đó cũng chứng minh trong những người bạn của Giang Dực, những người thường ra ngoài tụ họp với khác với những người này, bởi vì những người này mới lòng quan tâm Giang Dực, hơn nữa mang theo bất kì lợi ích gì

      Lúc trở về, Tô Tử Duyệt dồn hết tâm trí muốn nhớ kĩ đường , để có ngày cũng mang Diệp Tiêu Tiêu đến đây ăn bữa, tin rằng Tiêu Tiêu nhất định rất vui vẻ. Nhưng mà khi đó và Giang Dực như thế nào đây?. Nghĩ như vậy cũng rất tiếc nuối, dù sao cũng là đối tượng kết giao tệ, nhưng chỉ giới hạn ở đối tượng kết giao mà thôi.

      Xe băng qua đường rộng rãi, phồn hoa, vào con đường dẫn đến tiểu khu “Nguyệt Bán Loan” rất thích con đường này, cũng thích bố cục ở chỗ này, giống những nơi khác, cố tình treo tên tiểu khu ở tít cao, rất xa rất xa thể nhìn thấy được, tên tiểu khu ở đây rất thấp rất thấp, men theo kiến trúc hình bán nguyệt, nếu như nhìn kĩ, có lẽ cũng phát . cực thích cái tên này, giống như bộ phim “Viên Nguyệt Loan Đao” năm đó, nhưng chợt phát , ra kết cục của phim là sad ending, ràng thích những chuyện có kết thúc buồn, nhưng kết cục của phim có thể chấp nhận được, đại khái là sau nhiều năm, cũng thản nhiên hơn nhiều

      Xe tiến vào đường riêng, quay mặt nhìn vị trí lái xe, thần sắc của bình tĩnh, lộ ra chút xa cách: “Chúng ta xuống tản bộ lát

      ít khi đưa ra cầu gì, vì thế cũng có lý do cự tuyệt. Hơn nữa nghĩ, vừa rất nhiều, giờ phút này tản bộ cũng tốt. có thể giúp tiêu hóa tốt hơn. Đồng thời có thanh nhanh chóng chui vào đầu của : Bảo ca ca đối với Đại Ngọc là tốt, chuyện với Đại Ngọc lát chỉ vì Đại Ngọc ngủ được, sợ Đại Ngọc vừa mới ăn cơm xong, trong bụng khó tiêu, tốt cho sức khỏe, quan tâm đơn giản như vậy mới làm cho người ta cảm động

      câu khó hiểu, nhưng nhanh chóng dừng xe lại

      Hoa lan vàng 2 bên đường vào mùa nở hoa, mùi hương như có như từ trong gió truyền đến, tự nhiên, thoải mái, phảng phất như quét những khó chịu trong khí, chỉ còn lại tâm tình bình yên. Giang Dực biết hai bên đường nở hoa, hơn nữa mùi thơm cũng vừa đủ, nồng, cũng nhạt như gió, chỉ nhàn nhạt vấn vương quanh chóp mũi

      “Giang Dực” Giọng của nhàng: “Chúng ta có thể bàn bạc tiếp câu chuyện lúc ban ngày”

      Hôm nay đưa đến 2 nơi, lúc trước cũng chưa từng đến những nơi ấy, hơn nữa sau đó suy nghĩ chút, trước khi trở lại, hẳn là ăn cơm xong, quan hệ của và người nhà cũng tệ. Chủ nhật hàng tuần, đều dành ra ngày để về nhà chơi với bố mẹ, mọi người cùng nhau ăn bữa cơm, sau đó vẫn trở về với . phải là người đàn ông có trách nhiệm, có lẽ lựa chọn đích thân đưa đến bệnh viện

      Nghe được lời của , thân thể cứng đờ: “Em tính như thế nào?”

      Tô Tử Duyệt chợt nở nụ cười, người đàn ông này thông minh, : “Bây giờ vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để có con” hay là những lời tương tự như thế, mà hỏi dự định của , chỉ cần muốn đứa bé này, mượn nước đẩy thuyền tôn trong ý kiến của . Vì thế, phải là có trách nhiệm, cũng phải đồng ý chịu trách nhiệm, mà là muốn giữ lại đứa này

      rất muốn trêu chọc , nếu ra lời muốn , như thế nào, nhưng mà nghĩ tới nghĩ lui, cần gì phải như vậy chứ?. muốn giữ lại đứa bé, sau đó lại bị cự tuyệt, cảm giác đó nhất định dễ chịu

      “Vài ngày nữa đến bệnh viện làm phẫu thuật” vốn muốn uống thuốc phá thai, bởi vì muốn nằm ở trong phòng mổ, để mặc tùy những bác sĩ đó động đao động kéo thân thể của mình, nhưng nghe dùng thuốc phá thai, xác xuất thành công rất thấp, thành công mà còn ảnh hưởng đến sức khỏe, vì thế suy nghĩ, vẫn nên phẫu thuật cho an toàn hơn.

      vừa dứt lời, phát di chuyển nữa, nên cũng dừng lại, nhìn , sắc mặt của vẫn bình tĩnh như cũ, chỉ là đưa lưng về phía đèn đường, nên giờ phút này biết trong mắt có cảm xúc gì, mặc dù ko nhìn thấy, nhưng có thể cảm nhận được, vì người tỏ ra ưu thương nhàn nhạt

      Loại ưu thương này rất nhanh truyền đến người , nghĩ có lẽ đầu của mình bị hỏng rồi, dù sao đứa bé cũng có huyết thống của , có muốn hay chuyện, nhưng khi nghe cần đứa bé, có lẽ cũng cảm thấy khó chịu!. nhịn được khe khẽ thở dài:

      “Chúng ta chia tay, nên vì đứa mà tiếp tục liên lụy lẫn nhau, sau khi chia tay, cũng thấy lưu luyến với em chút nào, cho nên em muốn…”

      được nữa, nhưng biết hiểu ý của :

      “Kỳ em còn tiếc nuối, lần trước chúng ta chia tay cũng hơi qua loa, câu đơn giản kết thúc quan hệ của chúng ta, như vậy quá đơn giản cũng đủ chính thức. Nhưng bữa cơm hôm nay cũng tệ, bầu khí hôm nay cũng tệ, còn có thể cùng nhau tản bộ…”

      ngừng , nhưng biết có nghe mình hay , chỉ có thể nhìn , lời trong miệng cách nào tiếp tục được nữa

      Giang Dực lại chặn ngang kéo tay , ánh mắt chống lại ánh mắt của : “Em chưa chuẩn bị sẵn sàng để làm người mẹ tốt sao?”

      lớn hơn 6 tuổi, 30 tuổi, mà chỉ mới 24 tuổi, tuổi này đúng là thời gian đẹp nhất của người con , nhất là linh động, có thể vẫn chưa sẵn sàng kết hôn, sinh con, tuy rằng biết tình hình gia đình của , nhưng có thể từ cách ăn và ăn mặc của để mà suy đoán, điều kiện gia đình của nhất định tệ, những người con có điều kiện, mong muốn bị trẻ con ràng buộc

      nhìn , biết lời vừa có ý gì, nhưng mà có thể cảm thấy bàn tay nắm lấy tay ngày càng siết chặt: “…”

      chưa bao giờ nghĩ dáng vẻ khi mình làm mẹ như thế nào, điều đó quá xa xôi, hơn nữa sợ sinh em bé, vì như thế rất đau, còn nghĩ cả đời này mình có con, bởi vì tính cách của hoàn toàn thể chịu trách nhiệm với cuộc đời của người khác

      “Chuyện này từ từ có thể thích ứng, có ai lần đầu tiên lại biết cách làm cha làm mẹ…”

      Tô Tử Duyệt nhìn về phía ánh mắt của , ý của là gì?. có nghe lầm ?. muốn thu hồi tay mình lại nhưng lại nắm rời

      thở hơi dài: “ chưa từng nghĩ em mang thai”

      dừng lại chút, bọn họ vẫn luôn sử dụng biện pháp tránh thai, vì vậy ngờ xảy ra chuyện ngoài ý muốn như thế này : “Nhưng nếu như đứa bé ngoài ý muốn đến với thế giới này, cứ xem như ông trời sắp đặt muốn đứa bé này”

      Tô Tử Duyệt cong khóe miệng, hồi lâu sau mới được: “ cần vì đứa bé mà ủy khuất bản thân mình”

      Nếu như dễ dàng như vậy, nghĩ nhất định có vô số phụ nữ ngã vào lòng .

      cảm thấy uất ức, em có thể cẩn thận suy nghĩ…”

      Lúc này, mới giãy tay ra khỏi tay : “Sau khi chia tay, chúng ta còn liên lạc, điều này cho thấy tình cảm của chúng ta sâu, khẳng định vì đứa bé mà bắt đầu lại với em sao?”

      vốn còn muốn ra suy đoán khác, định cần đứa bé mà cần , loại tiết mục này của kẻ có tiền, phải có, chẳng qua là muốn , như vậy quá sỉ nhục , hơn nữa từ sâu thẳm trong lòng , cũng phủ định suy đoán này, đối với nhân phẩm của , vẫn có tín nhiệm nhất định

      chia tay”

      Mày nhíu chặt lại, thực tế bọn họ quen nhau hơn 1 năm, nhưng 3 tháng cuối là sống chung hòa hợp nhất, hài hòa đến mức khi mẹ nghi ngờ hỏi có phải có người rồi hay , tuy rằng chỉ mấy câu có lệ, nhưng có ý muốn hỏi , nếu có ý kiến, muốn đưa về nhà, chỉ có điều, khi chưa kịp ra suy nghĩ của mình, đề nghị chia tay, lúc ấy mặc dù tôn trọng ý kiến của , nhưng lại có cảm giác chênh lệch mãnh liệt.

      Khi muốn quan hệ của bọn họ tiến thêm bước lại đòi chia tay, giờ phút này nghĩ như vậy dường như là muốn trốn tránh trách nhiệm: “ nghĩ là do em muốn…”

      Thái độ lúc đó của , cho biết rất kiên quyết, ở trong thương trường nhiều năm, hình như có phần coi trọng kết quả, vì thế nếu quyết định chia tay, hơn nữa còn kiên định như thế, như vậy còn gặn hỏi nguyên nhân chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Thế là dứt khoát gật đầu

      Tô Tử Duyệt nháy mắt mấy cái, lại cắn môi

      Giang Dực thấy khuôn mặt nhắn của lộ ra vẻ buồn phiền nên ép trả lời nữa, thực tế cũng hiểu lòng mình, bọn họ đều chia tay, đứa bé này tựa hồ là ngoài ý muốn, cho dù có biến mất ngoài ý muốn cũng là chuyện đương nhiên, nhưng có cách nào bình tĩnh được. Thậm chí khi nhìn thấy dáng vẻ đáng của cháu mình, nghĩ tới, nếu như là con của và Tô Tử Duyệt, dựa vào diện mạo của bọn họ, đứa bé nhất định rất đáng , nếu là bé trai khôi ngô tuấn tú, là bé xinh đẹp, dịu dàng, suy nghĩ như vậy làm mơ hồ có chút mong đợi

      “Em có thể suy nghĩ”

      muốn đứa bé này, nhưng vẫn tôn trọng ý kiến của , chỉ là phải lập trường của mình, nếu như bằng lòng sinh đứa bé và muốn có bất kì quan hệ gì với , cũng chỉ có thể tôn trọng, nhưng mà như vậy e rằng rất tiếc nuối

      Tô Tử Duyệt nhìn , mà tự mình ở phía trước, tay trái vuốt bụng mình, dường như là muốn cảm nhận điều gì đó. Giang Dực nhìn như vậy, cũng im lặng , chỉ theo phía sau

      *

      Tô Tử Duyệt còn nhớ, mình mơ mơ hồ hồ ngủ thiếp , cho rằng mình ngủ được, hỗn loạn trong mớ suy nghĩ rối rắm, biết mình có muốn sinh ra đứa bé này ?. Nhưng rất nhanh sau đó ngủ thiếp , và mơ thấy giấc mơ

      hoàn toàn có ấn tượng gì về cha của mình, trước khi sinh ra, cha qua đời. Hơn nữa khi tròn 7 tuổi, mẹ cũng mất. Ấn tượng của về mẹ sâu, chỉ là nhiều hơn cha chút. Ấn tượng của về cha, chỉ dừng lại những tấm hình của ông, trong ảnh, ông là người đàn ông có tác phong nhanh nhẹn, phong độ giống như những vai diễn thư sinh văn nhược TV, nhưng mà vẫn có bất kì cảm giác gì. Trong trí nhớ của , mẹ là người phụ nữ có ngũ quan xinh đẹp, dịu dàng, rất gầy, hơn nữa gầy đến mức bình thường.

      Khi 7 tuổi, mẹ qua đời, nguyên nhân là sau khi chồng mất, bà luôn buồn bực, vui. Khi đó tất cả mọi người đều khen ngợi tình cảm giữa cha mẹ sâu nặng, vô cùng ân ái, mà nguyên nhân cha của mất, nghe đồn là do tai nạn giao thông, vì ông dùng thân mình để bảo vệ người phụ nữ có thai

      Nghe cha mẹ quen nhau là nhờ chậu nước muối đậu phộng, bọn họ là bạn học, bạn học ở nông thôn, mẹ nấu nồi đậu phộng nước muối làm cha cảm động, vì thế hai người thuận lợi đương rồi kết hôn, sau khi kết hôn sinh ra

      Ấn tượng của Tô Tử Duyệt về mẹ phai nhạt, chỉ nhớ hương vị đậu phộng nước muối của mẹ rất ngon, ăn quá khô, mùi vị vừa đủ, nhất là khi mới vừa nóng xong, hương vị cực kì thơm ngon, còn nhớ mẹ thường nấu đậu phộng nước muối, mỗi lần như vậy đều ăn rất nhiều, rất nhiều

      Khi Tô Tử Duyệt tỉnh lại, sắc trời sáng trưng từ lâu, ánh mặt trời chui vào từ cửa sổ, dừng lại ở giường, thời gian hẳn là còn sớm, nhưng hoàn toàn muốn rời giường, nghĩ đến giấc mơ của mình, trong mơ cha mẹ rất ân ái, giống như những lời người khác kể, lòng của trầm, càng trầm hơn

      Giả, tất cả đều là giả.

      Người cha căn bản phải là mẹ , cha và mẹ lúc đó có ân ái, thậm chí người đàn ông đó muốn mẹ sinh ra, từ đầu đến cuối ông ấy mẹ, đương nhiên cũng thương . Cha phải vì cứu mẹ mà chết, mà là tự sát, những tiết mục ân ái đó tất cả đều là biểu giả dối

      tồn tại của Tô Tử Duyệt , chẳng qua chỉ là kết quả ngoài ý muốn, có bất luận chờ mong gì

      Nghĩ đến ông nội, hiểu sao lại thở dài, sau đó lại chọn xuống giường. rửa mặt, thậm chí cũng chải đầu, chỉ như vậy ra khỏi phòng ngủ, mặc váy ngủ dài tới đầu gối, thờ ơ đứng ở trước cửa phòng ngủ, nghiêng người tựa vào ở tường, dáng vẻ hơi tùy ý lại hỡ hững

      Giang Dực ngồi ở chỗ cách đó xa, sau khi nghe thấy động tĩnh ngước đầu lên nhìn

      Bốn mắt nhìn nhau, vẫn chưa dời tầm mắt của mình mà cười cười với : “ muốn đứa con này?”

      nhìn , ánh mắt hề dao động: “Ừ”

      “Như vậy, giữ nó lại

      cười, phải nụ cười , mà mang theo chua sót, cũng muốn đánh cược lần, đánh cược rằng bọn họ có thể làm được hay

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 5:

      Edit: Tuệ Như


      Giang Dực tham gia hôn lễ, sau khi hôn lễ kết thúc, lấy xe từ trong gara, có người gõ cửa sổ xe, bèn hạ kính thủy tinh xuống, nhìn thấy Diêm Đình Đào khom người cười tủm tỉm nhìn về phía :

      ngại cho tớ nhờ xe chứ?”

      Giang Dực còn nhớ nhìn thấy Diêm Đình Đào lái xe đến đây, nhưng lại tới hỏi cho nhờ xe?. cũng hỏi nhiều, gật đầu cái, bảo Diêm Đình Đào trực tiếp lên xe. đoán, ta có chuyện gì đó muốn bàn bạc với mình, vì thế cũng dự định mở miệng trước, cho dù là vạch trần lời dối của đối phương.

      Quả nhiên, lúc xe chạy ra ngoài bao lâu, Diêm Đình Đào nhìn Giang Dực nhiều lần, sau khi xác định Giang Dực có ý mở miệng trước, mới thể lên tiếng: “Cậu hòa…Cậu với vị kia nhà cậu hòa hợp lại rồi hả?”

      Diêm Đình Đào còn nhớ, Giang Dực thích tham dự hôn lễ như thế này, lúc nào cũng bỏ về sớm khiến người ta trở tay kịp, nhưng lần này Diêm Đình Đào nghĩ cậu ta cũng tham dự lát là bỏ về, nhưng ngờ Giang Dực lại ngồi đến khi kết thúc toàn bộ quá trình, làm hại cũng phải ngồi chờ đến khi buổi lễ kết thúc.

      Trước đây, Giang Dực từng , dâu chú rể bị chỉnh đến như vậy, nhưng thể giả vờ vui vẻ được, bởi vì nếu bọn họ tỏ ra bực bội, người xem cũng cảm thấy khó chịu, người luôn cảm thấy khó chịu khi tham dự đám cưới, hôm nay dường như cảm thấy rất hứng thú với hôn lễ này

      Các thường như vầy: người phụ nữ khi , bị ảnh hưởng rất nhiều từ người đàn ông mình , nhưng trái lại, thay đổi của người đàn ông dù ít hay nhiều cũng có liên quan đến người phụ nữ của họ

      Ban đầu, lúc Giang Dực và Tô Tư Duyệt mới quen, hai người còn cùng nhau tham dự các buổi tụ tập cố định, nhưng sau đó Giang Dực hoàn toàn xuất nữa, ngày thường ngay cả bóng dáng cũng nhìn thấy

      Giang Dực vẫn lái xe như cũ, khi nghe câu của Diêm Đình Đào, cũng thấy có gì khó trả lời: “Ừm…Có thể xem là vậy”

      Hình như Diêm Đình Đào thở dài hơi: “Như thế mới đúng, các cậu xứng đôi như vậy, ở bên nhau đáng tiếc”

      Tay trái của Giang Dực nắm chặt vô-lăng, tay phải lại gõ vài cái ở tay lái: “Dường như cậu rất quan tâm đến quan hệ của bọn tớ, chính xác mà , là quan tâm Tô Tử Duyệt quá mức”

      Lúc đầu, nghe như thế, Diêm Đình Đào cũng có vài phần lúng túng, nhưng rất nhanh bình tĩnh trở lại, cũng tiếp tục giấu diếm Giang Dực:

      “Là có chút lòng riêng. Giang Dực, cậu có từng trải qua cảm giác, khi cậu quan tâm đến thứ gì đó, nhưng lại phát , thứ đó là thứ cậu thích nhất…Phảng phất giống như ông trời cố tình sắp đặt…”

      Diêm Đình Đào phải thừa nhận, tướng mạo của Tô Tử Duyệt hoàn toàn phù hợp với hình mẫu lý tưởng của . Lúc đầu, bị những bức họa của hấp dẫn, sau đó tò mò, người như thế nào mới có thể vẽ ra những bức tranh như vậy. Khi biết tác giả của những bức họa này là nữ, giật mình, nếu bạn nhìn phong thái toát ra từ bức tranh, bạn cho rằng người vẽ nó là . Điều này càng làm cho Diêm Đình Đào cảm thấy kì lạ, vì thế dồn hết tâm tư muốn tìm ra vị họa sĩ đó.

      Sau này rốt cuộc cũng tìm được, cho rằng hành động như vậy làm cho nổi giận, nhưng phát , rộng lượng hơn trong tưởng tượng của rất nhiều. Lần đầu tiên gặp mặt Tô Tử Duyệt, Diêm Đình Đào theo bản năng cảm thấy có lẽ mình tìm nhầm người, dáng vẻ của dịu dàng và yếu đuối như thế, làm sao có thể vẽ ra những bức tranh như vậy?.

      Cách vẽ đặc sắc ở chỗ, phong cảnh ràng rất yên tĩnh, nhưng dưới ngòi vẽ của lại lên vẻ sống động. vẽ biển, ràng là trời yên biển lặng, nhưng người xem tranh, lập tức có thể nghĩ đến sau đó sắp có trận cuồng phong, bão táp, sóng lớn mãnh liệt, thế nước rung trời.

      vẽ cỏ, ràng cỏ đứng thẳng, lại làm người ta cho rằng, nếu có trận gió mạnh thổi qua, những ngọn cỏ bị gió thổi bay mất. Cách vẽ như vậy khiến người ta thể tin được, vì vậy có người đánh giá, bên cạnh việc giải phóng những đè nén trong lòng, còn tinh tế duy trì được cân bằng

      Trước đây, vốn bị những bức tranh thu hút, sau đó lại bị Tô Tử Duyệt thu hút, thậm chí đưa đến tham dự vài lần tụ tập bạn bè, trừ khi có việc, ngoài ra đều từ chối, nhưng với thái độ tự nhiên thanh thản của , làm cho Diêm Đình Đào cảm thấy giống với những bình thường, chưa từng nghĩ tới cùng phát triển thêm quan hệ gì

      Nghe ta xong, trong lòng Giang Dực có cảm giác thay đổi kì lạ, phải bị thái độ thẳng thắn của ta hù dọa, mà chính căn bản cũng biết làm nghề gì, chỉ biết nghề nghiệp của rất tự do, lại chưa từng nghĩ đến là họa sĩ. Dường như vẫn chưa đủ quan tâm đến .

      “Vậy cậu còn giới thiệu ấy cho tôi?” Giang Dực nhịn được lắc đầu, khe khẽ nở nụ cười

      “Cậu cũng biết tình hình của tôi…” Diêm Đình Đào suy nghĩ chút, cảm thấy hợp: “Tôi cũng có ý gì khác, nếu có, đến phiên cậu sao?”

      Giang Dực cũng thêm nữa: “Cậu xuống xe ở đâu?”

      Sauk hi Diêm Đình Đào địa điểm cụ thể, Giang Dực lái xe đến rồi dừng xe lại, ta tự mình xuống xe

      Qua kính chiếu hậu, nhìn thấy ta xa, lúc này khóe miệng thoáng lên ý cười. và Tô Tử Duyệt có thể ở bên nhau, Diêm Đình Đào tốn ít công sức để làm mối. Ban đầu, Diêm Đình Đào mang đến buổi tụ họp, bọn họ thường tụ hop ở rất nhiều chỗ, thỉnh thoảng là phòng được bao trong hội sở, phần lớn là ở khu vực ngoại thành ngoài thành phố, cảnh vật chung quanh rất đẹp, thích hợp để thả lỏng. Khi Diêm Đình Đào mang Tô Tử Duyệt đến, đương nhiên ánh mắt của mọi người thay đổi rất nhiều, nhưng Diêm Đình Đào cũng giải thích gì, mà Tô Tử Duyệt cũng ôn nhu, dịu dàng, chủ động thân thiết với bất kì ai, cũng tách khỏi đám đông

      Trong lần leo núi, Diêm Đình Đào cố ý dừng ở ven đường, sau đó chỉ vào nơi để Tô Tử Duyệt nhìn thấy, Tô Tử Duyệt ngửa đầu nhìn ngọn cây đó

      Diêm Đình Đào: “Em nhìn thấy chưa?”

      “Cái gì?” Tô Tử Duyệt dường như bị câu của gợi lên hứng thú, cây có tổ ong, cũng có tổ chim:

      “Rắn sao?”

      “Cuối cùng em cũng nhìn thấy…”

      Tô Tử Duyệt nhìn thấy, hơn nữa đầu rắn còn đối diện với (:)) ) theo bản năng hét lên tiếng, sau đó lập tức lùi về phía sau, đường núi dĩ nhiên có độ cong, được bằng phẳng, Giang Dực đứng ở phía sau Tô Tử Duyệt chỉ có thể đỡ , khi ổn định lại, vô ý thức nắm lấy tay của Giang Dực. nghĩ nhất định bị dọa sợ, nên gắt gao nắm chặt lấy tay . Làm hơi cảm thấy đau đớn

      Sau đó, khi Giang Dực ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ mặt của Diêm Đình Đào

      Ngày hôm đó, vì thuận theo tự nhiên để cho Giang Dực đưa Tô Tử Duyệt về nhà, khi bọn họ tụ họp, rất kiêng kị có phụ nữ cùng, nhưng cũng vì thế, mà có ai đắc tội với người kia. Nhưng, là do Diêm Đình Đào cố ý làm mai, mọi người lập tức hiểu ra quan hệ của và Diêm Đình Đào. Vì thế, có người còn cười mắng Diêm Đình Đào, chỉ nghĩ đến Giang Dực

      Cười, chỉ cười, cũng có thâm ý gì khác

      Ngày đó đưa Tô Tử Duyệt về nhà, ở xe, bọn họ cũng lời, biết được là đưa về, cũng tỏ ra thất vọng hay kinh ngạc, vẫn bình thản tiếp nhận này. Lúc dừng xe lại, đẩy cửa x era, sau đó nhìn : “Cảm ơn đưa tôi về”

      cần khách sáo như vậy”

      phát khi rời ngay cả đầu cũng ngoảnh lại, trong lòng cũng hơi tán thành cách của Diêm Đình Đào, giống những người phụ nữ khác, chuẩn bị lái xe ra ngoài, lúc vô ý quét qua kính chiếu hậu, lại nhìn thấy dường như chân bị đau. dừng xe lại, nghĩ có nên xuống xe đưa về nhà hay , nhưng hành vi như vậy khỏi khiến người ta hiểu lầm.

      Thời điểm do dự, nhìn thấy phải tìm chỗ nghỉ ngơi, mà giẫm mạnh cái chân đau xuống đất vài cái, dường như muốn làm giảm cơn đau, đây là thú vị, nghĩ vậy, sau đó nhìn thấy đứng ở ven đường, gọi chiếc taxi

      Lần này, phải cảm thán, người biết bảo vệ mình, ngay cả chỗ ở cũng cho bọn họ biết

      Vì thế, ngày hôm đó, trở thành ấn tượng duy nhất của về

      *

      Giang Dực trở lại Nguyệt Bán Loan, ánh sáng trong phòng yếu ớt, vào, phát Tô Tử Duyệt ngồi ở trước máy tính, hẳn là vừa mới tắm xong, tóc ướt sũng, khăn choàng ở sau lưng, chỉ mặc chiếc váy dây, bờ vai cũng dính vài giọt nước, bộ dạng này của làm khỏi nhíu mày

      còn chưa đến gần quay đầu lại, điều này làm cho Giang Dực thể tin vào , cho dù mặc thành như vậy, cũng tự cảm thấy mình gợi cảm, hơn nữa khi nhìn về phía vẻ mặt của cũng có gì ổn, nếu giờ phút này có thể liên tưởng đến cái gì gọi là kiều diễm, chỉ có thể là bản thân có vấn đề, phải mẫu người quyến rũ, mà thiên về tươi mát, trong lành, mang theo hơi hướm gợi cảm của nữ sinh

      về rồi” Giọng vẫ nhàng như trước

      nhớ, trước đây cũng từng như vậy, nhưng hiểu sao phút vừa rồi, lại cảm thấy ấm áp, giống như có cảm giác “gia đình”

      đến bên cạnh , tay chạm vào mái tóc ướt sũng của , có lẽ là hơi bất mãn : “Sao lau tóc chút?”

      suy nghĩ chút, để tìm ra lý do nào đó: “Dùng máy sấy tóc làm tổn thương tóc, hơn nữa gió nóng thổi tới làm em khó chịu”

      phải có gió lạnh sao?”

      Tô Tử Duyệt nhìn thẳng vào trong chớp mắt: “Có sao?”

      N năm rồi chưa từng dùng máy sấy tóc, cho nên biết a!

      Lần này, Giang Dực hết chỗ rồi, lắc đầu lấy khăn, dùng khăn lau khô tóc cho . Tô Tử Duyệt mặc kệ động tác của , cũng có ngăn cản, muốn như vậy cũng làm tổn thương tóc, cho nên sau khi gội đầu, dùng tay vắt khô tóc, sau đó để mặc tóc khô tự nhiên

      lau khô tóc rồi liếc mắt nhìn màn hình vi tính cái, vừa thu hồi khăn vừa hỏi: “Đây là cái gì?”

      “Vẽ màu a!. Là bìa sách của tác giả nào đấy, có thể bàn luận đến trình độ vẽ màu của em, nhưng em cảm thấy hợp” Trong giọng của còn có vài phần tiếc nuối

      biết em vẽ tranh”

      “Em cũng chưa cho biết, nhưng cũng phải là nghề nghiệp vinh quang gì, cho nên có chủ động mở miệng” hời hợt nhắc đến đề tài này, thậm chí còn đổ trách nhiệm cho mình, vì chủ động cho biết, chứ trách đủ quan tâm đến :

      phải bây giờ biết rồi sao?”

      Tay đặt vai , độ ấm tay rất thấp, nhưng làm cho cảm thấy hơi có chút được tự nhiên, nhưng lại thích độ ấm như vậy, rất thích nhiệt độ ấm áp tay đàn ông, bởi vì thích nhiệt độ thấp, cho dù có vào mùa đông giá rét, vẫn thích ấm áp, là nhân vật điển hình sợ nóng sợ lạnh

      hít vào hơi đối với : “khéo léo hiểu lòng người” của tựa hồ có dâng lên vài phần thiện cảm, mà ngược lại còn cảm thấy bất lực

      “Còn muốn tiếp tục chuẩn bị ?”

      gật đầu: “Ngày mai phải nộp rồi”

      Giang Dực gật đầu, cũng thêm gì nữa

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 6:

      Edit: Tuệ Như

      Tô Tử Duyệt nhìn bóng lưng Giang Dực ra, hiểu sao trong lòng siết chặt, lại xoay người nhìn về phía máy tính, tiếp tục xử lý họa tác của , phần lớn những bức họa tại, đều do vẽ lâu trước đây. vẽ tranh rất tùy hứng, có khi tự nhốt mình trong phòng vẻ tranh cả ngày, sau đó lại liên tục chơi. Sở dĩ chọn nghề này, phải vì thích hội họa, đơn giản vì cảm thấy cuộc sống như vậy rất tự do, cần sáng chín chiều năm *, hơn nữa bản thân cũng có chút thiên phú, vì thế còn có thể miễn cưỡng qua ngày.

      Cuối cùng, sau khi hoàn thành tác phẩm, gửi bản gốc của tranh đến hộp thư của đối phương, nhìn thoáng qua thời gian dưới góc phải màn hình, rạng sáng rồi, cũng muốn ngủ, ngược lại rất có tinh thần mở ra trang web khác, nhìn thứ gì đó, mới cảm thấy quả thực quá muộn, lúc này mới tắt vi tính và ra khỏi thư phòng

      Khi đến phòng khách, bước chân của dừng lại. Giang Dực nửa nằm sofa, hình như ngủ thiếp . Làm khuôn mặt của lộ vẻ nhu thuận. Kì thực, thường ngày cũng lộ ra vẻ lạnh lùng và nghiêm túc, nhưng thời thời khắc khắc luôn mang theo cảm giác xa cách khó mà tới gần, cho dù là khi ấy cười với bạn.Giờ phút này, ngược lại rất nhu thuận và dễ gần hơn,

      Tô Tử Duyệt chỉ nhìn như vậy, nghĩ muốn phá vỡ hình ảnh đó, nghĩ nếu như có ngày bọn họ rời xa nhau, nhất định vẽ , sau đó đem bức tranh đặt ở nơi chỉ có mới tìm được, khi nhớ đến , mang bức tranh ra ngắm.

      Nghĩ đến chuyện sau này mình làm, lại khe khẽ nở nụ cười. cười rất , nhưng lại phát ra tiếng động trong đêm yên tĩnh, làm cho Giang Dưc mở mắt ra, cũng nhìn về phía , vừa khéo nhìn thấy nụ cười nhạt nơi khóe miệng của Tô Tử Duyệt

      theo bản năng nhìn thoáng qua đồng hồ tay: “Xong việc chưa?”

      gật đầu: “Xong rồi, sắp tới cũng có việc gì bận, nên quyết định nghỉ ngơi cho tốt”

      Ánh mắt tối sầm lại, cho rằng thức đêm chuyện với , nên còn chưa chủ động mở miệng sắp xếp sau này thức đêm, và trong khoảng thời gian ngắn vẽ tranh nữa. Người thông minh vui vẻ lý giải như thế nhưng vẫn làm cho thoải mái, cho dù ghét nhất bị phụ nữ cố tình gây .

      Mặc dù muốn đứa con này, nhưng cũng lo lắng và cấm đoán quá đáng. Trong công ty bạn , có nhiều nữ viên chức có thai, nhưng vẫn tăng ca làm việc như thường, sau khi sinh đứa bé cũng khỏe mạnh, bụ bẫm, vì thế trong phương diện này cũng cầu quá cao, cũng từng tìm hiểu, bức xạ của máy vi tính làm tổn hại đáng kể đến phụ nữ có thai.

      “Chúng ta chuyện ” Giọng của mệt mỏi nhàn nhạt

      Tô Tử Duyệt hơi sửng sờ, nhưng vẫn về phía : “ chuyện gì?”

      “Gần đây em có việc gì bận phải ?” cũng cảm thấy đề tài này hơi nặng nề:

      “Nếu bận, vậy chủ nhật tới, theo về gặp mặt bố mẹ

      nhìn , mặt cũng vì lời của mà kinh ngạc hay vui mừng. muốn kết hôn với sao?.

      cũng nhìn , tựa hồ nhận ra vấn đề giữa bọn họ, dường như cố gắng thuận theo , nhưng biểu như vậy nhu thuận quá mức, tựa như từ đầu đến cuối cách nào tiếp xúc với con người của . Cách thức đối xử với người khác, là từ ở sâu trong nội tâm có cảm giác an toàn, định cùng tương kính như tân* vì thế muốn cho cảm giác an toàn. Đại đa số phụ nữ đều theo đuổi hôn nhân, nhưng chuyện này đối với , hẳn là thể chịu được.

      nhàn nhạt cười: “Em chưa từng nghĩ tới chuyện này, chuyện này cũng quá bất ngờ rồi”

      “Bây giờ em có thể suy nghĩ rồi”

      Hình như nhất định phải bắt cho đáp án chính xác: “Cho em thời gian 2 tháng, có thể chứ?”

      Mặc dù hiểu, nhưng vẫn gật đầu, sau khi nhìn thấy gật đầu, như trút được gánh nặng, thở ra hơi. Tuy rằng như vậy nên cảm thấy vui vẻ, người đàn ông như , quyết định như vậy, bởi vì tính cách của cho phép, phải vì Tô Tử Duyệt .

      Tuy là đồng ý, nhưng tại sao sắc mặt lại kém như vậy?. cảm thấy việc này ràng mình cũng có trách nhiệm. vì vậy càng tới gần , chân quỳ sofa, hai tay ôm lấy cổ , cúi đầu hôn lên trán cái, thậm chí có cảm giác an ủi

      Giang Dực đỡ lấy eo , khi môi rời khỏi trán của , chủ động hôn lên môi , cánh môi quấn quýt, động tác nặng , cảm giác ái muội lưu chuyển nhàn nhạt trong khí.
      rất ít khi chủ động, vì thế chút chủ động cũng có thể trêu chọc đốt cháy ngọn lửa sâu trong nội tâm của . ôm lấy mà hai tay của ôm chặt lấy cổ , cho dù trong giờ phút này ánh vắt của vẫn trong vắt như bầu trời đêm. Có người từng đánh giá ánh mắt của , hai mắt phân chia thành 2 cực rệt, hoặc hờ hững, lạnh lùng, hoặc linh động như vũng nước sâu, bây giờ ánh mắt ấy đen tuyền chứa hình ảnh của

      Lúc đặt giường, chuẩn bị làm bước tiếp theo, lại đột nhiên ngừng lại, vẫn nhìn , thậm chí tư thế của bọn họ cực kì ràng, nửa người của nằm người , nhưng có bất kì động tác nào khác, phảng phất như động tác lập tức bị gián đoán. ràng có thể nhìn thấy biểu cảm mặt , có tiếc nuối quá lớn, ngay cả trong mắt cũng có ảm đạm, nghĩ đây là người đàn ông có lực tự chủ tệ.

      Vì thế 2 tay ôm lấy cổ chẳng những lỏng lẻo, ngược lại càng ôm chặt hơn, cười, tiến đến bên lỗ tai :

      có vấn đề gì, ừm, chút”

      Lời mời vô cùng lộ liễu, thần sắc trong mắt rốt cuộc cũng xảy ra biến hóa, nhưng vẫn có động tác tiếp theo, dường như là cân nhắc, mà chủ động hôn lên môi .

      Giang Dực phải thừa nhận, này vô cùng kì diệu. Bình thường tạo cho người ta cảm giác, giống như hoa cúc, nhưng đó chỉ là khí chất của mà thôi, khi người ta đến gần bước mới phát phải vậy, mà là đóa mẫu đơn xinh đẹp, quyến rũ hồn người.

      Khi trở nên chủ động, hoàn toàn giống của ngày thường, cho dù giờ phút này chút ôn hòa. Hơn nữa dáng vẻ mời mọc của chút ngượng ngùng chút làm người ta liên tưởng đến phương diện dơ bẩn, mà tự nhiên như vậy

      mặc thiếu vải, vì thế khi dùng chân ôm lấy quần áo người , chân ngừng ma sát vị trí phần eo trở xuống của . Động tác của vội vàng, lại giống như liên tục thêm củi vào ngọn lửa trong lòng , ngọn lửa vốn , nhưng bị khiêu khích cũng trở nên bốc cháy

      cũng rất hài lòng, mình mang đến cảnh tượng này, hưởng thụ tư vị tuyệt vời kết hợp thân thể chặt chẽ giữa 2 người. Động tác của rất , làm thấy khó chịu, loại cảm giác triền miên mãnh liệt này, khiến hơi mơ hồ nhìn về phía người đàn ông người mình, có phải là chỗ dựa duy nhất để nương tựa suốt cuộc đời này ?.

      Loại cảm giác chặt chẽ này, khiến nảy sinh ảo giác, bọn họ chính là thể, đơn trong lòng dường như cũng vì mà được lấp đầy

      Tô Tử Duyệt và Diêm Đình Đào quen biết cũng phải chuyện thần bí gì, thậm chí có nhiều sắc màu đồng thoại. dùng rất nhiều tên, khi vẽ tranh bằng tay dùng tên này, vẽ tranh truyền thống để bán dùng tên khác. Hoặc vẽ tranh minh họa cho các tạp chí dùng tên khác. Có người vẽ để kiếm tiền, có người học vẽ tranh phải vì mục đích kiếm tiền, cho nên có vài họa sĩ ghét , cũng để ý.

      Từ từ những bức tranh của cũng khá hơn, dĩ nhiên cũng có người ra giá để mua, có đôi khi được mấy trăm đồng, cũng có khi được mấy nghìn, từ từ cũng có chút tên tuổi

      Hai chữ họa sĩ đối với có phần thiêng liêng, muốn người khác gọi mình như vậy, nhưng số lần giải thích càng nhiều, càng có khuynh hướng muốn mọi người gọi là họa tay, từ đầu đến cuối, họ gọi như thế, sửa nữa, nếu như chữa quá đáng, ở trong mắt người khác phải là khiêm tốn mà là dối trá

      Diêm Đình Đào muốn mua tất cả bức họa của , ra giá rất cao, vì thế chuyện này dẫn tới chú ý. Sau đó bên phòng đấu giá thông báo, đối phương muốn gặp , thích người khác dùng cách này để gặp mặt , cho dù bên phòng đấu giá từng khéo léo ám chỉ với , nếu như dùng hình tượng họa sĩ xinh đẹp để tuyên truyền, những bức tranh của nhất định bán rất chạy, nhưng chỉ cười cười cho có lệ, bỏ qua gợi ý như thế này

      Diêm Đình Đào cũng kiên nhẫn, thậm chí ra giá cao để mua gần 10 bức tranh của , vì thế thể thân, dù là chỉ vì cảm ơn. Nhờ phúc của ta, những bức tranh của được bán rất tốt, hơn nữa giá cũng có xu hướng tăng lên. cảm thấy mình nhất định là phần tử biến chất của giới nghệ thuật, cho rằng giá trị của bức họa, phụ thuộc ở chỗ người mua với giá cao hay giá thấp, mà có người bằng lòng muốn mua nó hay , nếu có người mua đó là tác phẩm nghệ thuật.

      có người mua, trưng bày ở trong nhà cũng chỉ là mớ giấy lộn mà thôi. Thế là muốn gặp người mua tranh của mình, cũng như xem những bức tranh ấy như tác phẩm nghệ thuật.

      Lần đầu tiên gặp mặt, ở xa xa có người lớn hơn thưởng thức diện mạo của . Dường như thể nào lý giải được, vì sao lại vẽ ra được những bức tranh như vậy. Sau lần đầu tiên gặp nhau, nhiều lần mời ăn cơm, mời 5 lần, đồng ý khoảng 1 lần, mà cũng để bụng, dần dà tựa hồ cũng hiểu tâm của , thẳng thắn mở lòng, cực kì thưởng thức .

      Tiếp đó, Diêm Đình Đào làm mai cho và Giang Dực

      Tô Tử Duyệt mơ hồ hiểu được vì sao lại tác hợp cho và Giang Dực, bởi vì trong nhóm bạn của họ, Giang Dực nhìn qua phải là người thích vui đùa tình cảm, thỉnh thoảng cũng có bạn , mình, ngược lại đối với bạn hết sức tôn trọng. trong mắt có nửa phần khinh thường, lúc đó nghĩ Giang Dực là người đàn ông tốt.

      Khi Diêm Đình Đào cố ý dọa có rắn, quả thực bị hù dọa, ra rất ít khi bị dọa, sợ hãi của cơ hồ bị giấu sâu trong nội tâm, chỉ cần những trò hù dọa như thế diễn ra trước mặt , vẫn có thể tỏ ra thản nhiên như vẻ bề ngoài. Tiếc là, ngày hôm đó phá vỡ hình tượng bình tĩnh và lạnh nhạt của .

      Nhất là tay nắm lấy tay của Giang Dực, khi nhớ lại cũng cảm thấy xấu hổ, vì mình hành động như vậy. Sau đó Giang Dực đưa về nhà, vẫn chưa địa chỉ của mình, phải vì sợ người khác quấy rầy, thói quen cho phép, muốn cho người khác biết chỗ ở của mình

      Sau hôm ấy, thái độ của Giang Dực đối với cũng có thay đổi gì, hình như có hứng thú với , nhưng mà vài lần Diêm Đình Đào mời , đều do Giang Dực đưa về, hơn nữa cũng từ chối


      Bọn họ lại gặp nhau lần nữa ở Li Giang

      ngờ gặp được Giang Dực ở đó, phải là người thích du lịch, là sợ đông người, hai là lười, vì thế vất vả khi quyết định đến Li Giang chuyến vậy mà đụng phải Giang Dực, cho nên thể thừa nhận trời xanh an bày duyên phận cho bọn họ. Sau đó bọn họ tiếp tục quen nhau, mối quan hệ nóng lạnh

      Bước ngoặt chính thức là gặp nhau Tịch U đảo, đó là lần đầu tiên phát ánh mắt thay đổi khi nhìn về phía . Sau đó mình hẹn ra gặp mặt, tuy rằng lúc bắt đầu ra miệng, nhưng trong lòng lại biết rằng họ muốn qua lại với nhau

      Lúc đó biết, khi ở Li Giang, tò mò, giữa bọn họ rốt cuộc có bao nhiêu duyên phận, khi ở Tịch U đảo còn là hiếu kì, mà cảm thấy thoải mái, giống như duyên phận giữa bọn họ được định trước

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 7:

      Biên tập: Tuệ Như

      Nguồn: ***************.com

      Chuyến đến Ly Giang, quả thực để lại cho Giang Dực ấn tượng sâu sắc, ra có phần giống với phim truyền hình cẩu huyết lúc 8 giờ, ví tiền của Tô Tử Duyệt bị người ta giật mất, Giang Dực tìm về giúp , nhưng mà thực tế lại khác hoàn toàn với trong kịch bản, Tô Tử Duyệt sốt ruột chút nào, ngược lại còn trơ mắt đứng nhìn ví của mình bị giật mất, có đuổi theo cũng có la lên. Mà lúc Giang Dực tìm ví về cho , chỉ hỏi có bị thương hay , nhìn mồ hôi nhễ nhại trán của , còn có ý tốt cần phải đuổi theo, nếu như có bị thương hay gì đó là xui xẻo

      Trong giây phút đó, quả thực Giang Dực rất kinh ngạc, lúc này cho rằng trong túi xách của có gì đáng giá, vì thế lúc đưa chứng minh thư và các loại giấy tờ ra trước mặt , hoàn toàn còn cách nào lý giải được thản nhiên của . Mà sau khi nhìn ra nghi ngờ của , cũng chỉ bâng quơ giải thích, chứng minh thư mất rồi có thể làm lại, chi phiếu mất rồi càng đơn giản, báo mất giấy tờ là được

      Người hờ hững như vậy, Giang Dực biết làm sao

      Có lẽ hiểu, theo bản năng có chút bài xích , muốn đến gần , nhưng tận tâm quá mức cũng phải tính cách của , vì thế đành phải tỏ ra thản nhiên, khi đó ngờ, duyên phận của bọn họ lại sâu sắc như vậy, lại gặp mặt ở Tịch U Đảo, Tịch U đảo giống như tên của , là hòn đảo an tĩnh, núi sông tươi đẹp, bình yên, u tĩnh, nhưng có hoạt động giải trí gì, vì thế cũng được hoan nghênh lắm

      Khi nhìn thấy , ngồi tảng đá, giày cởi ra, 2 chân luồn vào trong nước, hơn nữa ngừng đong đưa. Có người diện mạo bên ngoài của , đẹp có đẹp, nhưng có linh hồn, vẻ đẹp của được xem là vẻ đẹp . Những người đánh giá, nhất định biết, vẻ đẹp của tuy rằng rất tĩnh nhưng vô cùng linh động, có thể hòa hợp với thiên nhiên rông lớn. dường như cũng là phong cảnh của thiên nhiên.

      Loại cảm giác này tinh tế, có sở thích chụp ảnh, nhưng chỉ thích chụp phong cảnh, luôn cho rằng nếu như chụp con người, ảnh hưởng đến mỹ cảm. Bởi vì bất luận là người hay động vật, sau khi xuất trong hình ảnh thu hút ánh mắt, còn phong cảnh nhanh chóng biến thành nền mà thôi. Vì vậy cảnh đẹp lập tức bị giảm giá, nên nguyên tắc chụp ảnh của chụp con người

      Mà khi ở giữa phong cảnh, lại phá hoại mỹ cảm, cảnh tượng này thần kì

      Chỗ ngồi có phần gập ghềnh, khi đứng dậy, chân dẫm rêu xanh, thân thể mạnh mẽ nghiêng về phía trước, nhanh chóng tiến lên đỡ , ổn định thân thể mới chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn . Khi bốn mắt nhìn nhau, thời gian dường như ngừng lại vào giây phút ấy, có ngoài ý muốn, cũng có bối rối, đơn giản chỉ nhìn đối phương thôi, giống như tự nhiên là vậy

      *

      Tô Tử Duyệt ngủ thiếp trong lòng , hô hấp cũng đều đều, hẳn là ngủ rất say, nhưng làm thế nào cũng ngủ được, thậm chí khóe miệng còn cong lên nụ cười trào phúng, lúc nãy, tại sao lại bị mê hoặc. Vài năm gần đây, tựa hồ thích những dịu dàng, hiểu chuyện, ngoại trừ có thể tiếp nhận việc làm nũng của em , đều có bài xích với người ngoài.

      Mà khi người con trong lòng tỏ ra dịu dàng hiểu chuyện, hiền lành, thông minh, thế nhưng mơ hồ hy vọng cần tỏ ra như thế, con người quả nhiên là loài động vật mâu thuẫn

      Trước khi ngủ, thích đóng cửa sổ chặt, rèm cửa cũng kéo lại hết, vì thế trong phòng tối đen như mực, đưa tay thấy được 5 ngón

      Đời người làm cho người ta thể tưởng tượng nổi, ví dụ như ở trong lòng , chưa từng nghĩ rằng mình phát sinh bất kì quan hệ nào với , dù cho lúc trước Diêm Đình Đào cố gắng tác hợp cho 2 người họ, mặc dù ghét , nhưng cũng thêm tên vào danh sách đối tượng thích hợp để đương. Hơn nữa vẫn cố gắng duy trì khoảng cách, tính toán như vậy, nhưng vẫn dây dưa với , thậm chí còn mang thai con của , cảm giác này kì diệu

      Càng bài xích, mọi chuyện càng phát triển theo tỉ lệ ngược lại

      Đầu óc của hồi tưởng lại rất nhiều chuyện, từ trung học cho đến khi tốt nghiệp đại học, phải là người thích hoài niệm, nhưng vào hôm nay lại có suy nghĩ muốn nhớ lại, ra, cũng phải hồi tưởng lại chuyện gì đó, mà đưa ra kết luận cuối cùng, nếunhư lựa chọn , nên để quá khứ ảnh hưởng đến mình nữa

      mơ mơ hồ hồ ngủ thiếp , hơn nữa theo bản năng ôm người trong lòng chặt hơn, muốn chịu trách nhiệm với người con trong lòng, khi quyết định như thế, dường như cũng khó khăn lắm. cầu cho 2 tháng, vậy cho 2 tháng

      Khi Tô Tử Duyệt tỉnh lại, giường chỉ còn lại mình , ánh mắt ôn nhu, rèm cửa sổ bị kéo ra, với mức độ ánh nắng chói mắt chiếu vào trong phòng, có thể suy đoán, giờ phút này còn sớm.
      vẫn mặc gì, nằm hồi lâu, mới ngồi dậy, tùy ý mặc chiếc váy, chân ra ngoài, phát có tiếng động phát ra từ trong nhà bếp, vì thế bước nhanh đến, nhìn thấy làm bữa sáng, nếu còn làm bữa sáng, vậy dậy cũng muộn lắm,

      Giang Dực quay đầu, ánh mắt do dự quét người vòng, sau đó dừng lại ở chân , nhưng cũng dừng tay. Tô Tử Duyệt mím môi, nhưng vẫn thành thành mang dép, sau khi mang dép, mới phát , lần đầu tiên nhìn thấy Giang Dực vào bếp, vì vậy lại lần thứ hai đến nhà bếp

      lười biếng tiêu sái qua, nhìn thấy chiên trứng, hơn nữa còn rất ngon, còn bảo trì hết sức nguyên vẹn hình dạng ban đầu, làm tốt hơn so với . thích vào nhà bếp, có ý nghĩ ăn sâu bén rễ trong lòng , phụ nữ chỉ cần xinh đẹp là được, cần phải khiến bản thân mình trở thành thiếu phụ luống tuổi có chồng

      Vì thế đến phía sau , vươn tay ôm , phát rất thích làm những động tác thân mật như thế này, chẳng những bài xích, mà khi làm xong còn dịu dàng hơn vài phần.

      Lúc này Giang Dực tắt lửa, cảm nhận được ôm chặt lấy mình, thể bật cười: “Làm cái gì vậy?”

      Cảm động a, cảm nhận được sao?” Giọng của hết sức thoải mái, nghe ra được tâm tình cũng tệ: “Đường đường là đại thiếu của Giang gia, lại ở đây làm bữa sáng cho em, chỉ suy nghĩ thôi cũng cảm thấy tâm trạng tốt”

      Giang Dực lắc đầu: “Vậy em cũng phải để bỏ trứng vào trong dĩa …”

      Lúc này mới thu hồi tay của mình, bĩu môi: “Hừ… cho em chạm vào như thế, nếu như có đứa bé trong bụng, làm sao em có thể ăn được bữa sáng do chuẩn bị”

      Bộ dạng giả vờ tức giận rất yếu ớt phù hợp với lứa tuổi của , khiến nhịn được muốn trêu chọc , vì thế nhìn : “Em khẳng định chạm qua ?”

      Ánh mắt của hết sức ái muội, dường như muốn nhắc nhở điều gì đó, khiến mặt hơi đỏ lên, lập tức liên tưởng đến hành vi tối hôm qua của bọn họ, ánh mắt cũng lóe lên: “Em cầm bát đũa…”

      Khi ngồi vào bàn ăn, vẫn cảm thấy tò mò về tài nấu ăn của , với hiểu biết của về , dù sao bọn họ cũng từng sống chung, nhưng mà thời gian dài, ba tháng, nhưng từ trước đến nay nhìn giống người biết nấu ăn, trái lại từng hỏi có biết nấu cơm hay , sau khi quả quyết lắc đầu có chút thất vọng. vì thế bọn họ ăn cơm, hoặc là ăn ở ngoài, những nơi ăn cơm, cầu cao về mùi vị , nhưng nhất định phải sạch và hợp vệ sinh, vì thế theo bản năng cho rằng biết nấu cơm, hơn nữa cũng có thể lý giải là đại thiếu gia của Giang gia, biết nấu cơm cũng có gì đáng ngại!

      ăn vài miếng trứng làm, cảm thấy mùi vị tệ: “Vì sao biết nấu ăn?”

      “Em ăn xong rồi, cho em biết” quét mắt nhìn bát cháo ở trước mặt ,với hiểu biết của về , mỗi bữa ăn nhiều, thậm chí còn miễn ăn bữa sáng

      cầm thìa múc muỗng cháo, phát hương vị cũng tệ: “ mọn”

      làm bộ như nghe thấy lời : “Ăn nhiều chút…”

      nhìn xương quai xanh ràng của , mặc dù rất xinh đẹp nhưng dáng người lại hơi gầy, khiến cho mày nhíu lại: “Gầy đẹp”

      Nét mặt của trở nên quỷ dị: “Trước đây cũng chê em gầy, hơn nữa em cũng gầy bất thường nha, có nhìn thấy những người gầy …”

      suy nghĩ chút, lại cảm thấy hợp: “ có muốn như vậy hay , tất cả đều lấy con làm trọng…”

      Rốt cuộc hiểu, ý gầy quá thích hợp để sinh con.

      ho khan chút: “Béo lên chút có vẻ khỏe mạnh hơn, em nghĩ ngợi lung tung cái gì đó?”

      “Vậy tại sao trước đây như vậy?”

      “Ngày trước chú ý đến vấn đề này, bây giờ chú ý rồi, được sao?”

      hoài nghi liếc mắt nhìn cái, im lặng húp cháo, chỉ là chén cháo bình thường, cháo cải, trong cháo bỏ thêm chút muối, phương pháp làm rất đơn giản, nhưng mùi vị tệ. chỉ ăn chén, hiển nhiên hài lòng lắm với sức ăn của

      ăn uống xong xuôi, khi Giang Dực thu thập bát đũa, cũng theo sau, đứng ở cửa phòng bếp, vẻ mặt đặc biệt kinh hỉ:

      “Nếu như sớm biết rằng thích con nít như vậy, chắc chắn có vô số phụ nữ ngã vào lòng , sau đó dùng đứa bé để tiến vào cửa của Giang gia”

      quay đầu nhìn cái, nét mặt tràn ngập kì lạ

      Nếu như là người tùy tiện như vậy, còn có thể bình an vô đến bây giờ sao?. Đừng là phụ nữ ngã vào lòng , cho dù ta có mang thai con của , chỉ cần cam tâm tình nguyện, có ai dám sinh con cho . Đương nhiên, cũng cho phép tình huống ngoài ý muốn này phát sinh. thực tế, trước khi Tô Tử Duyệt xuất , lời đồn đãi bình luận của người ngoài về hết sức kì lạ, dù sao nhiều năm rồi cũng gần nữ sắc, cho nên cũng gần nam sắc

      Có thể cũng biết mình sai rồi, kì thực ý của là, nếu như biết vì đứa bé mà trở nên ôn nhu như vậy, có lẽ dùng trăm phương nghìn kế để mang thai con của , nhưng mà, đó chỉ là suy nghĩ sau khi ngẫm lại mà thôi

      lập tức sang chuyện khác: “ với em là làm sao biết nấu cơm?”

      học lúc ở nước ngoài?”

      “Nước ngoài còn dạy nấu ăn?”

      Sau khi dọn dẹp xong nhà bếp, lau tay sạch , lúc này mới ra khỏi nhà bếp, nhân tiện kéo ra ngoài : “ kén ăn, cũng ăn được bánh mì hamburger, nhưng lúc và bạn cùng phòng ở chung chỗ, lại hết sức kén chọn, rất xa mới mua được nguyên liệu nấu cơm, theo cũng được thơm lây. Sau này mình, cho nên quen ăn những đồ ăn nước ngoài, vì thế chỉ có thể tự mình mua đồ ăn, từ từ nghiên cứu nên làm như thế nào”

      Đây chính là từ tiết kiệm mà vào xa xỉ dễ, nhưng từ xa xỉ mà vào tằn tiện khó

      mở to 2 mắt nhìn hồi lâu: “ nghĩ thuê người giúp việc nấu cơm sao?”

      “Đúng nha, tại sao lại nghĩ tới?” tỏ vẻ như rất ngạc nhiên

      suy nghĩ lát cảm thấy cố ý, hẳn là giống như , thích trong nhà xuất thêm người lạ, cho dù chỉ là người giúp việc, thà tự mình học, cũng muốn thuê người giúp việc

      “May là lúc đó đủ thông minh” cười : “Cho nên em mới có thể được hưởng thụ a”

      Lời này quả thực sai

      là biết hưởng thụ, cha mẹ cũng biết biết nấu cơm, càng đừng đến nếm đồ ăn làm

      vươn tay nhéo mặt : “Em đúng là may mắn”


      nhìn vào phòng, có thể cần thay quần áo, vì phải đến công ty, vì vậy bèn vào. khó hiểu nhìn , lại trưng ra bộ mặt kì quái, ý bảo nên làm gì làm

      thay đồ” rốt cuộc mở miệng

      “Em biết a, cho nên đến xem giống như nhìn sắc đẹp thay cơm”

      “Ngày hôm qua em vẫn chưa ăn no sao?.”

      Có lẽ ngờ, lập tức đáp lại mình, khẽ cắn môi, sau đó xoay người ra ngoài. Nhưng lại cảm thấy hành động của mình giống như chạy trốn….

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 8:

      Edit: Tuệ Như

      Diệp Tiêu Tiêu nhìn thấy vỏ đậu phộng đầy đất, rốt cuộc nhịn được nữa bắt đầu cầm lấy chổi quét dọn, nhưng cho dù bắt đầu quét dọn người nào đó vẫn tự giác ném vỏ xuống đất. Diệp Tiêu Tiêu nhìn dáng vẻ Tô Tử Duyệt ngồi ở sofa, chân đặt bàn trà, cầm đậu phộng bỏ vào trong miệng sau đó tùy ý vứt mặt đất chọc cho nổi giận:

      “Tô Tử Duyệt, thùng rác ở bên tay phải của cậu”

      Tô Tử Duyệt liếc mắt nhìn bạn tốt của mình cái, vẻ mặt:

      “Cậu hiểu rồi, ăn cái gì cũng phải tùy theo sở thích mới thoải mái, cậu đừng có tùy tiện cầu tớ, ngay cả ăn cũng được yên”

      Diệp Tiêu Tiêu tức giận đến 2 má cũng phồng lên, sau đó giận quá thành quen, cuối cùng cũng buông chổi xuống, dù sao có quét dọn sạch , lát cũng bị xả rác bừa bãi tiếp, vì thế dứt khoát ngồi xuống bên cạnh , cùng ăn đậu phộng luộc, ra Tô Tử Duyệt cũng thích ăn đậu phộng luộc, nhưng hết lần này đến lần khác chỉ đòi ăn có món, nếu phải là đậu phộng luộc, ấy đụng vào dù chỉ chút

      Diệp Tiêu Tiêu là bạn học từ sơ trung, cao trung, đại học của Tô Tử Duyệt, vì vậy đương nhiên trở thành bạn thân của , trong 20 mấy năm cuộc đời của mình, Diệp Tiêu Tiêu có nhận định, thất bại nhất trong cuộc đời của mình chính là quen biết Tô Tử Duyệt, có ai hiểu được bộ mặt của Tô Tử Duyệt hơn , con người này vô cùng lười biếng, trước đây, Diệp Tiêu Tiêu từng cảm thán vô hạn, sau này Tô Tử Duyệt nhất định chết vì lười


      Hồi còn học trung học, bàn của người khác đều ngăn nắp, chỉnh tề, chỉ có bàn của Tô Tử Duyệt đều bừa bãi, sách vở và bài kiểm tra đều nhét chung chỗ, nhìn vô cùng thê thảm, với tư cách là bạn cùng bạn với Tô Tử Duyệt. Diệp Tiêu Tiêu quả thực nhìn được, vì thế giúp sắp xếp lại. Đến cao trung, Diệp Tiêu Tiêu vẫn chưa nghĩ thông suốt được, ràng bọn họ cùng ban, nhưng vì sao mỗi tuần đều dọn bàn cho Tô Tử Duyệt, sau đó dọn phòng ngủ cho ….

      Mà có ngày, Diệp Tiêu Tiêu nhắc đến việc này, Tô Tử Duyệt trả lời như thế này: “Vậy cậu nên biết ơn tớ, bởi tớ giúp cậu trở nên cần mẫn hơn, thảo nào sau đó cậu cũng nhận được nhiều thư tình hơn, quen biết tớ là may mắn của cậu”

      Sau khi Diệp Tiêu Tiêu nghe xong, ngoại trừ cảm thấy muốn hộc máu có cảm giác gì khác, với lại Diệp Tiêu Tiêu cảm thấy mình là người thích bị ngược, hôm qua, Tô Tử Duyệt gọi điện cho muốn ăn đậu phộng luộc, Diệp Tiêu Tiêu mua đậu phộng mới nhất về luộc cho ăn

      “Mấy ngày nay cậu rất bận sao?”

      Diệp Tiêu Tiêu đoán, nếu tính thời gian lâu rồi Tô Tử Duyệt đến quấy rầy mình, nên cảm thấy quen lắm



      Tô Tử Duyệt lại phun ra xác đậu phộng

      Diệp Tiêu Tiêu lại nhìn thoáng qua bụng :

      “Thân thể có khỏe ?”

      Lúc này Tô Tử Duyệt mới nhớ đến gì đó, hình như lần trước với Diệp Tiêu Tiêu muốn đến bệnh viện để phá thai, ấy muốn với , còn chịu: “Chuyện đó, tớ với Giang Dực làm lành lại rồi”

      Diệp Tiêu Tiêu nhìn hồi lâu, mới do dự mở miệng:

      “Cậu cho ấy biết về chuyện đứa bé?”

      Tô Tử Duyệt dừng 2 giây: “ có”

      Diệp Tiêu Tiêu lập tức kích động lên: “Tô Tử Duyệt, cậu nghĩ vì đứa bé này mà Giang Dực tiếp nhận cậu chứ?”

      “Làm sao có thể?. Là ấy giữ tớ lại, đươc chưa?”
      Diệp Tiêu Tiêu nhìn bộ dạng lôi thôi tại của Tô Tử Duyệt: “Chỉ bằng cậu?”

      Tô Tử Duyệt thu hồi đùi của mình, cất kĩ : “Đương nhiên phải như vậy, Giang Dực ở trước mặt người nhà lúc nào cũng ôn hòa, dịu dàng, muốn bao nhiêu ôn hòa có bấy nhiêu, làm sao có thể như thế?”

      chỉ cố tính nháy mắt, mà còn cố ý để thanh của mình trở nên nũng nịu hơn, khiến cho Diệp Tiêu Tiêu cảm thấy nổi da gà khắp người. Diệp Tiêu Tiêu quả muốn trợn trắng hai mắt, nhưng mà , cho dù Tô Tử Duyệt bày ra dáng vẻ này ở trước mặt đàn ông, ta cũng có cách nào nổi giận được, Tô Tử Duyệt là người duy nhất làm Diệp Tiêu Tiêu cảm thấy, khi khóc lên điềm đạm đáng , nhưng khi cười lên, lại hết sức hồn nhiên, lười nhác nhưng cũng mang theo nét quyến rũ, khi chật vật lại khiến người ta đau lòng

      Diệp Tiêu Tiêu lại nhịn được thở dài: “Cậu nghiêm túc với Giang Dực sao?”

      “Cậu hy vọng là giả?”

      Tô Tử Duyệt vốn muốn đùa nhưng phát vẻ mặt của Diệp Tiêu Tiêu lộ ra vài phần kì quái, khỏi lập tức trở nên nghiêm túc: “ , cậu muốn chuyện gì?”

      Diệp Tiêu Tiêu do dự vài giây: “Phương Văn Thành, về rồi…”

      Sắc mặt Tô Tử Duyệt đột nhiên trở nên khó coi, nhưng mà chỉ nhìn Diệp Tiêu Tiêu, môi khẽ cong lên

      Diệp Tiêu Tiêu chợt cảm thấy bầu khí trở nên áp lực: “ ta còn hỏi tớ về cậu, hỏi làm thế nào để liên lạc với cậu, nhưng mà tớ cho…”

      Diệp Tiêu Tiêu nhìn vẻ mặt của Tô Tử Duyệt, nhưng vẫn đoán được suy nghĩ của , biết lúc này thái độ của dành cho Phương Văn Thành thế nào. Diệp Tiêu Tiêu biết chuyện năm đó, cũng biết Tô Tử Duyệt phải chịu đựng như thế nào. Cho nên sau khi Tô Tử Duyệt chia tay Giang Dực, Diệp Tiêu Tiêu cảm thấy và Phương Văn Thành có cơ hội tái hợp lại, mặc dù mọi chuyện qua nhiều năm rồi, nhưng Diệp Tiêu Tiêu tin, Tô Tử Duyệt vẫn còn tình cảm đặc biệt với Phương Văn Thành

      Sau khi Tô Tử Duyệt và Phương Văn Thành chia tay, mấy tháng ngắn ngủi mà Tô Tử Duyệt từ 103 cân sụt còn 73 cân, gầy 30 cân, khiến Diệp Tiêu Tiêu nhìn thấy cũng cảm thấy sợ hãi

      Đều mối tình đầu khó quên, những lời này đơn giản, nhưng người nằm trong hoàn cảnh đó, khó chịu biết bao

      “Cậu rất đúng, giữa tớ và ta có gì cần liên lạc” khôi phục lại thần sắc rất nhanh, lời cũng trở nên qua loa: “Kỹ thuật cậu nấu canh đậu phộng ngày càng tiến bộ, ăn ngon hơn lần trước…”

      Diệp Tiêu Tiêu biết cố ý chuyển đề tài: “Vậy ăn nhiều chút, lần sau cậu đến dây, tớ nấu cho cậu ăn”

      “Tại sao cậu lại tốt như vậy?”

      còn cách nào khác, ai bảo tớ xui xẻo như vậy, hết lần này đến lần khác lại gặp phải cậu, chỉ có thể cam chịu số phận thôi”

      Tính cách của Diệp Tiêu Tiêu và Tô Tử Duyệt quả thực như trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, lúc Tô Tử Duyệt đối nghịch với ông nội của , Diệp Tiêu Tiêu giống như trưởng bối với , Tô Tử Duyệt là người lười nhác nhưng lại thích ăn ngon, Diệp Tiêu Tiêu cần mẫn lại hiểu chuyện, hai người có thể trở thành bạn tốt, có lẽ là chuyện kì diệu nhất

      Tô Tử Duyệt rời khỏi nhà của Diệp Tiêu Tiêu, suy nghĩ đến lâu trước đây. Diệp Tiêu Tiêu từng vô ý : “Tô Tử Duyệt, cậu cậu dùng mặt nạ để đối mặt với Giang Dực, nhưng nếu có ngày ấy biết được bộ mặt của cậu, có khi nào ném cậu ?”

      hiểu sao, bây giờ nhớ lại những lời này, tại Giang Dực đối xử với rất tốt, nhưng mà tốt đẹp đó được xây dựng dựa cơ bản là vì đứa bé trong bụng . Hơn nữa tính cách của vẫn luôn ngụy trang theo mẫu người mà thích, nếu biết người vô cùng lười nhác, có lẽ cảm thấy chán ghét !. Lúc lười nhất,cặp lồng cơm ăn xong vẫn để ở đó, đến khi đồ ăn bên trong mốc meo hết mới ném nó . Về phần quần áo, giày, tất càng đơn giản, nếu thích giặt ném , cái bàn còn muốn dọn, cho oai chút càng loạn càng cảm thấy thoải mái. Càng ngăn nắp càng có khoảng cách

      Nghĩ như vậy, đúng là người thất bại, Tô Tử Duyệt ở trước mặt Giang Dực chỉ là kẻ xảo trá, mà chân của nhiều năm trước, cùng lắm chỉ đổi lấy thất bại trong mối tính đầu mà thôi

      Kỳ , ít khi nhớ đến Phương Văn Thành, sau khi chia tay cũng rất ít nghĩ đến, nhưng mỗi lần nghĩ đến đều cảm thấy khó chịu như cũ, hơn nữa còn cam lòng. Có lẽ từ đó trở , tế bào dối trá trong cơ thể bắt đầu rục rịch. Khi Phương Văn Thành đề nghị chia tay, ràng cảm thấy rất đau, lục phủ ngũ tạng hình như lệch khỏi vị trí, cơ thể cũng thuộc về mình, đau như vậy, nhưng bởi vì quá đau vì thế trở nên chết lặng

      Khi Phương Văn Thành và chia tay là ở trong quán cà phê, chính xác mà là ở tiệm cà phê cách trường học xa, tiệm này chủ yếu bán cho học sinh, vì thế giá cũng hợp lý, nhưng hương vị cũng ngon, điều bọn học sinh cầu là bầu khí, ngược lại chúng cầu quá cao về hương vị. Tô Tử Duyệt và Phương Văn Thành thích hẹn hò ở chỗ này, sau đó im lặng nghe chuyện, thích những lúc yên lặng, nghiêm túc lắng nghe

      Chỉ là, ngày hôm đó, nơi bọn họ thường hẹn hò, còn im lặng lắng nghe nữa, mà với : “Tô Tử Duyệt, chúng ta chia tay

      chuẩn bị ra nước ngoài, để phấn đấu cho tương lai, cũng cố gắng hết sức để giành được cơ hội đó, lúc khó khăn nhất, hiểu , ủng hộ , nhưng việc làm cả ngày chỉ là ăn với , sau đó hỏi ý kiến của . Bỗng nhiên, trong lúc đó, cảm thấy phải là người cùng thế giới. Dường như mãi mãi cũng thể hiểu , mà lúc này chợt phát , bọn họ bên nhau nhiều năm như vậy, thế nhưng là luôn thuận theo ý .

      Càng ngày càng có nhiều suy nghĩ phản đối loay hoay trong đầu , tựa hồ để chứng minh và Tô Tử Duyệt phải là người của thế giới, bọn họ ko thích hợp, và bọn họ ở bên nhau lâu như vậy là sai lầm

      Phương Văn Thành nghĩ thông suốt, vì thế ta với Tô Tử Duyệt: Tô Tử Duyệt chúng ta chia tay !

      cho rằng khi mình gặp phải tình huống như vậy, nhất định khóc lớn, sau đó ngừng hỏi ta vì sao, cầu ta đưa ra lời giải thích hợp lý

      Nhưng hề, cho dù rất khó chịu, chỉ cười với ta: “Được”

      Đó là câu trả lời của dành cho Phương Văn Thành

      Tình cảm 3 năm kết thúc đơn giản với chữ : “Được”

      chưa ý thức được và Phương Văn Thành chính thức chia tay

      Sau này Diệp Tiêu Tiêu hỏi tại sao lúc đó lại có phản ứng, cười —Tớ chưa kịp phản ứng

      Mãi đến 1 tháng sau Phương Văn Thành xuất ngoại, người đồng hành dĩ nhiên là bạn đương nhiệm- Hạ Ngữ Đình

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :