1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Nếu ta ngoảnh lại nhìn nhau - Lục Xu (Full - Đã có eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 34

      Ngày hôm sau, Giang Dực lại đến bệnh viện, mua ít đồ, sau khi ông Tô nhìn thấy , liền lấy cớ có chút đói, bảo Tô Tử Duyệt mua, cho nên phải .

      Tô Tử Duyệt biết ông nội chỉ là muốn mình rời , cũng có cách nào cự tuyệt.

      Sau khi Tô Tử Duyệt rời , ông Tô ho vài tiếng, vất vả mới ổn lại. Trong khoảng thời gian này ông Tô nhận thức ràng, sức khỏe của mình càng ngày càng tốt, ông cũng có bao nhiêu thời gian cứu vãn nguy cơ tràn ngập của công ty. Biết được thực tế như vậy, cũng tiếp nhận thực tế như vậy, loại cảm giác này cũng tốt hơn.

      Sau khi nhận trạng, ông Tô thở tiếng dài, nhìn người trẻ tuổi trầm ổn trước mắt này, vừa mới chuẩn bị ngồi dậy, Giang Dực đến, chỉnh giường nâng lên, để ông Tô nửa nằm. Khi làm động tác này ông Tô vẫn nhìn chằm chằm rời, trong ánh mắt kiên định lại có điểm xem xét, "Thu mua công ty Tô thị, biến công ty Tô thị thành cơ sở gia công nguyên vật liệu, đây chính là nguyên nhân cậu hợp tác với nhà họ Hạ?"

      Mấy người đời sau của nhà họ Hạ, vốn chuyện cũng phải là có, lại cũng chỉ có thể để cho nhà họ Hạ ổn định, mà phải phát triển như bây giờ, trong việc này Giang Dực có bao nhiêu ảnh hưởng, tự ông Tô biết trong lòng. Thôi, thôi, tranh đấu nhiều năm với nhà họ Hạ như vậy, sớm thèm nghĩ tới nguyên nhân lúc đầu, chỉ biết là đời này tuyệt đối thể bại bởi người của nhà họ Hạ. Hạ Tông Vân nghĩ gì, tự ông Tô cũng , Hạ Tông Vân muốn khi ông còn sống, bỏ công ty Tô thị vào túi, chỉ có như vậy, nhà họ Tô mới thực xong đời, mới có thể hóa giải mối hận trong lòng bọn họ. Mà đó cũng là cục diện ông muốn thấy nhất.

      Giang Dực trầm mặc hai giây, " phải."

      Ông Tô cười cười, đối với câu trả lời này ông từ chối cho ý kiến. Giang Dực cũng giải thích thêm, thu mua công ty Tô thị có lợi lại có hại, nếu như biến thành cơ sở gia công nguyên vật liệu, tệ, như vậy khi đưa tất cả sản phẩm của nhà họ Giang đưa vào hoạt động có thể từ gia công nguyên vật liệu đến đưa thành phẩm ra thị trường, tạo thành dây xích hoàn chỉnh, giảm bớt khâu trung gian, chỉ có thể tiết kiệm lượng lớn tiền bạc, mà còn có thể tránh khỏi những phiền toái cần thiết. Chỉ là những thiết bị đạt được của công ty Tô thị, còn nuôi nhóm nhân viên kỳ cựu, những thứ này đều là tai hại, chỉ là đổi nhóm thiết bị và ứng đối quan hệ nhân đều là phiền toái lớn…

      "Ta nguyện ý cho cậu tất cả cổ phiếu trong tay ta." Ông Tô ra quyết định của mình.

      Chỉ cần công ty Tô thị rơi vào tay người nhà họ Hạ, như vậy tất cả đều quan trọng nữa, bây giờ công ty Tô thị phải là sức lực của mình ông có thể vãn hồi rồi, mà ông cũng nguyện ý lúc còn sống thấy nó tan biến.

      Giang Dực chỉ nhìn ông Tô.

      Ông Tô cười cười, " phải phần đứng tên Tiểu Duyệt, phần khác trong tay ta..."

      Hình như Giang Dực hiểu ra cái gì, rất lâu trước kia ông Tô cũng bắt đầu đề phòng Hạ Tông Vân rồi, vì phòng ngừa có người lén lút thu mua cổ phần, vì vậy để phần cổ phần danh, cho dù Hạ Tông Vân mua cổ phần Tô thị với giá cao, cũng thể vượt qua số cổ phiếu của ông Tô và Tô Tử Duyệt.

      Đây là ông lão cẩn thận.

      "Có thể." Giang Dực tạm ngừng, "Nhưng trước hết cắt đứt mạng lưới quan hệ phức tạp trong công ty, cháu muốn sau này có phiền toái gì."

      Ánh mắt của ông Tô khẽ thay đổi.

      Vẻ mặt Giang Dực cung kính, chỉ là lời ra cũng dễ nghe, "Bây giờ căn bản công ty Tô thị là củ khoai lang nóng phỏng tay, ngoài mặt có vẻ như cháu chiếm tiện nghi, ra chẳng qua là tốt xấu nửa nọ nửa kia, xử lý ràng những thứ sổ sách nợ khó đòi kia cũng đủ làm cho người ta phiền lòng rồi, cho nên phiền toái khác, vẫn là xử lý tương đối tốt."

      Ông Tô nghĩ tới, lúc này Giang Dực cũng lui lại bước, sắc mặt có chút thê lương, người thắng làm vua kẻ thua làm giặc, muốn thua quá thảm, nhất định phải cúi đầu.

      "Chuyện này đừng cho Tiểu Duyệt."

      Ông Tô nhắm hai mắt lại.

      " ấy cũng biết." Giang Dực vẫn quyết định giải thích, "Cháu đưa ra quyết định này, liên quan tới ấy lắm, chuyện tốt xấu nửa nọ nửa kia kia, căn bản chính là vì ấy nhưng cũng phải là vì ấy. Sau khi ấy kết hôn với cháu, tất cả của cháu đều là của ấy, đến lúc đó ấy có ý kiến gì, cháu đều tôn trọng."

      "Được, ta tin cậu lần, giao Tiểu Duyệt cho cậu."

      Khi bàn luận cái đề tài nghiêm túc đó nữa vẻ mặt Giang Dực cũng buông lỏng ít, mặt mày mang theo vài phần nụ cười, "Cám ơn ông chịu cho cháu cơ hội."

      là người công và tư ràng, hợp tác với ông Tô, là chuyện đàn ông, vậy phải theo trình tự bình thường.

      ************************************************

      Tô Tử Duyệt xách túi to thức ăn trở về, trong chốc lát vừa mới vào phòng bệnh, ông Tô liền mở miệng, bảo cùng Giang Dực ra ngoài ăn cơm, cái này ràng là để cho và Giang Dực đơn độc ở chung chỗ, điều này làm cho có chút buồn bực nhìn ông, chỉ là hình như ông cảm thấy tương đối hứng thú đối với thức ăn mua về.

      do dự hai giây, vẫn là cùng Giang Dực ra ngoài.

      Vừa mới ra, liền nở nụ cười, đổi lấy ánh mắt khó hiểu của Giang Dực, "Cười cái gì?"

      Bọn họ sóng vai đứng chờ ở cửa thang máy, Tô Tử Duyệt nghiêng mặt sang bên nhìn , " em vẫn muốn biết ông nội gọi là gì… tổng giám đốc Giang? Giang tiên sinh? Tiểu Dực… nghĩ tới ông lại gọi thẳng tên .”

      Vừa đúng lúc thang máy mở cửa, Giang Dực đưa tay liền ôm lấy hông , sau khi ôm vào ngực mình, kéo vào trong thang máy, “Buồn cười như vậy?”

      cảm thấy?”

      cúi đầu hung hăng hôn nhẹ môi , để cho giãy dụa, trong thang máy hôn tiếp, nếu như vừa lúc có người tới, thì sẽ lúng túng lắm. Mặc dù thấy trong phim truyền hình xảy ra loại tình tiết này, cảm giác rất lãng mạn, rất kích thích, đổi lại trong cuộc sống, trừ khẩn trương chỉ có khẩn trương.

      “Sợ?” Mặc dù mặt cách một chút, nhưng tay lại có nửa điểm buông ra, “Còn cười hay .”

      ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút kiêu ngạo, “Em cứ cười, cứ cười…”

      Vẻ mặt kia giống như hỏi ngược lại , em cứ cười, có thể làm gì em?

      Con số mày đỏ bên trong thang máy biến thành “1”, trong nháy mắt cửa mở ra, nhanh chóng buông tay eo ra, giống như mới vừa rồi bọn họ làm gì, mà người đứng ngoài chuẩn bị vào thang máy, cũng cảm thấy có gì kỳ lạ. Bọn họ cùng nhau ra khỏi thang máy, mới vừa rồi trong nháy mắt cửa đột nhiên mở ra, quả thật có chút bị giật mình, ngờ phản ứng nhanh như vậy, bộ dạng mới vừa rồi của bọn họ, dù là hề làm gì cả, người khác dựa vào trí tưởng tượng cũng có thể liên tưởng ra rất nhiều.

      “Tốc độ phản ứng thật là nhanh.” khỏi liền nói suy nghĩ trong lòng mình ra miệng.

      “Đây chính là khích lệ trong truyền thuyết?”

      làm bộ than thở “Thì ra là chính cũng biết ưu điểm của mình rất ít.”

      Lời này khiến lực tay Giang Dực đặt ở vai mạnh hơn, để cho dựa sát vào người , ́ gắng duỗi thẳng thân thể của mình ra, nhưng sức lực làm sao bằng , vẫn là để cho được như ý, hơn nữa muốn ngẩng đầu lên căm tức nhìn cũng làm được, bởi vì tay gắt gao ngăn chặn đầu , để cho như chim nhỏ nép vào người .

      Mọi người qua bọn họ thì đều ́ ý nhìn bọn họ một cái. Tô Tử Duyệt cảm thấy cảm giác này cực kỳ thoải mái, nhưng rõ ràng cảm thấy thú vị, người khác cảm thấy dáng vẻ này của bọn họ hơn phân nửa là tình nồng, biết bất mãn, thực tế cùng mặt ngoài kinh ngạc quá mức, ngược lại làm ra một dạng tình thú đặc biệt.

      “Lấy tay ra.” nhỏ giọng trách cứ .

      cứ , cứ …”

      lại vẫn học câu thức mới vừa rồi của , làm cho thật sự buồn bực. “ mà em sẽ…”

      Lời uy hiếp của còn chưa nói ra miệng, liền ghé vào bên tai mở miệng nói nhỏ: “ cho phép tức giận, cũng được buồn bực, con của chúng ta biết, còn tưởng rằng chúng ta gây gổ, nó sẽ vui.”

      …”

      Trong khi có xu hướng buồn bực thật sự, nhanh chóng buông tay ra, để cho vốn là buồn bực lại phát tiết được, mở to hai mắt nhìn chằm chằm hồi lâu, cũng biết nên nói cái gì cho phải, tại sao người này lại như vậy! thấy nhìn mình chằm chằm, lại vẫn người xấu cáo trạng trước “Đây là thế nào đây? biết còn tưởng rằng bắt nạt em.”

      “Căn bản là bắt nạt em.”

      “Nói dối trước mặt đứa bé cũng tốt.” Giang Dực bắt đầu giáo dục .

      Lần này thật sự là Tô Tử Duyệt nhịn được, liếc một cái, rốt cuộc là ai nói láo đây.

      chưa từng nói dối.” Nói xong lại cảm thấy đúng, như này hình như là thừa nhận cái gì, “Em mới nói dối!”

      Giang Dực chỉ mang nụ cười mặt, ánh mắt sáng quắc nhìn , giờ phút này tính khí có chút ồn ào, đôi mắt chợt lóe, một mái tóc dài xõa ra sau lưng, trong ôn nhu có quật cường, nếu như đây phải là chỗ người đến người , cảm thấy trong thang máy có thể hành động nhiều hơn một chút nữa.

      Có lúc câu người thực ra phải là chảy máu mũi cái gì đó, mà là loại cảm giác, trong nháy mắt bị đánh trúng, giống như trong lòng có lửa thiêu đốt, rồi lại khống chế thế lửa theo bản năng, thể cháy quá mạnh, nhưng cũng muốn bị một chậu nước lạnh dập tắt, loại mâu thuẫn trong lòng này, hỗn tạp, bất đắc dĩ và kích động.

      lấy lại tinh thần, lúc này mới lại tiến lên, lần này kéo tay , “Được, em có nói láo. Muốn ăn cái gì?”

      suy nghĩ một chút, “ tiệm ăn của người bạn học kia của , đột nhiên em muốn ăn chút đồ ăn thanh đạm.”

      Cửa hàng vẫn là cái cửa hàng trước kia, đối với khách, nhân viên phục vụ nhiệt tình, cũng lãnh đạm, sau khi nhìn thấy bọn họ, tự nhiên bảo bọn họ lên lầu. Bởi vì lần trước đã tới, vẫn khắc sâu ấn tượng đối với nơi này, lần đầu tiên cảm thấy, cây trúc còn có thể sử dụng như vậy, làm cho người ta có một loại cảm giác kỳ lạ giống như tản ra mùi trúc nồng đậm, mặc dù rõ ràng là có múi. Vậy có lẽ là thuộc về khí rồi!

      Mỗi ngày là đồ ăn thanh đạm khác nhau, nhưng trong một ngày đồ ăn thanh đạm chỉ có mấy loại như vậy, rất ́ ̣nh.

      “Loại cảm giác chờ đợi này cũng rất tốt, biết có thể được ăn món gì, vì vậy giá trị mong đợi liền tăng cao.” vừa cười hì hì vừa nói chuyện, “Hơn nữa thức ăn ở đây cũng được, so với mùi vị trong tưởng tượng là hoàn toàn khác nhau, vì vậy vui mừng lại tăng lên, đây xem như là hai tầng kích thích?”

      “Nào có phức tạp như thế.” lắc đầu một cái, nhìn hồi lâu, lại nhướng mày, “Sao thân hình em có một chút thay đổi nào? Nguyên nhân có phải là em ăn đặc biệt ít .”

      “Ít xử oan cho em, em ăn cũng ít.” Nói xong tự mình cũng sờ sờ cái bụng vẫn phẳng lì như cũ, “Có phải em thuộc về kiểu người có nhiều thịt ?”

      Vấn đề là trước kia cũng gầy mà, cũng phải loại trời sinh thuộc loại hình gầy, thật buồn bực.

      “Vậy thì ăn nhiều một chút.” nhìn chằm chằm bụng , giống như nhìn lâu mấy giây, thì nơi đó có thể nhô ra.

      “Vốn là ăn nhiều.” bất mãn, vì vậy để ý tới , quay đầu nhìn xung quanh.

      đã nhìn một hồi lâu, mới xác ̣nh phải ́ ý để ý tới , “ tìm cái gì?”

      “Hình như vị bạn học kia có ở đây.”

      “Em tìm cậu ấy làm gì?”

      “Nếu như ta ở đây, đợi lát nữa phải chúng ta có thể được giảm giá sao?”

      “Sao nhìn ra em lại tiết kiệm như vậy?”

      “Ưu điểm của em luôn luôn là ưu điểm lộ ra ngoài.”

      Giang Dực nhịn được bật cười, “Ừ, xác thực là lộ ra ngoài… Chỉ là, thật sự em cần tìm ông chủ, có cậu ta cũng có thể giảm giá, là khách VIP ở đây.”

      Tô Tử Duyệt bĩu môi, thì ra là nghĩ vớ vẩn rồi, người ta là VIP trong VIP đấy.

      Lúc này phục vụ bàn đã bưng món ăn lên, Tô Tử Duyệt nhìn những ̃a thức ăn này đã cảm thấy muốn ăn, hơn nữa vẫn thể xem thường những thức ăn này, nhìn món ăn thanh thanh đạm đạm nói chừng lại cay, nhìn món ăn cay đến tê dại nói chừng là một món ăn thanh đạm, món ăn ở đây hoàn toàn phải gọi là – bạn đoán ra mùi vị món ăn, chỉ có miệng của bạn mới có thể cho bạn biết rõ chân tướng, mắt cũng sẽ lừa gạt bạn.
      Last edited by a moderator: 1/6/15
      Hà Hoàngbellchuong thích bài này.

    2. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 35

      Mấy ngày kế tiếp, Giang Dực phải công tác ở tỉnh khác, lúc , Tô Tử Duyệt đưa đến sân bay. Từ lúc sau khi ra nước ngoài học, đây là lần đầu tiên có người đưa đến sân bay như vậy, làm cũng nhớ nổi cảm nhận lần trước cha mẹ đưa mình đến sân bay là như thế nào, đột nhiên nghĩ đến cái loại quan điểm đó rất thần kì, nam nữ, giữa hai người xa lạ, có thể đến cùng chỗ, kết hôn sinh con, tạo thành gia đình. Mà ràng hai người có huyết thống, lại có thể thâm nhập vào cuộc đời của đối phương, vì vậy ngay cả chia ly, cũng có vẻ khó có thể chịu đựng.

      Mà hình như cũng chưa từng có cảm giác như thế, lần đầu tiên coi công tác như lần xa, lần chia ra.

      Tô Tử Duyệt yên lặng ngồi bên cạnh , thời điểm im lặng, rất giống bức tranh, mặt có cảm xúc gì, cứ yên lặng như vậy, khí chất nhã nhặn đạm mạc, ôn hòa thoải mái. buồn cười nhìn , đối với việc xa, hình như cũng hài lòng lắm.

      " lâu đâu." cười cười.

      " phải nửa tháng sao?" lập tức hỏi ngược lại .

      "Em cảm thấy nửa tháng rất dài?" hơi kinh ngạc nhìn .

      dùng sức gật đầu.

      Tay vuốt tóc , cười đến có chút có ý tốt, "Em cảm thấy nửa tháng rất dài, vậy vì sao còn muốn thời gian hai tháng giảm xóc? Thời gian hai tháng này dài?"

      Tô Tử Duyệt bị thế buồn bực hoảng hốt, chẳng qua là nhìn , "Cái đó giống."

      Có thể có cái gì giống? Trong lòng nghĩ như vậy nhưng cũng tranh cãi với , "Kể cả giống nhau, cũng sao, chờ lúc trở về, kỳ hạn hai tháng của em cũng gần như hết rồi." chỉ chỉ mũi, "Đến lúc đó chuẩn bị làm dâu của !"

      dâu, lần đầu tiên cảm thấy nghe cái từ này cảm động vô cùng.

      "Ai muốn gả cho ?" Mặt vui, "Hừ."

      "Vậy em ôm đứa bé của , chuẩn bị gả cho người nào?"

      "Ai cần lo…." được tự nhiên xoay đầu , trong lòng cũng tính toán thời gian, cũng đúng, công tác về, cũng đến kỳ hạn hai tháng lúc trước, thế mà thời gian lại trôi qua nhanh như vậy, nếu như phải là nhắc nhở , quên mất rồi.

      "Được rồi, hiểu." quay đầu lại, đối mặt với mình, "Phụ nữ luôn ăn ở hai lòng."

      " mới ăn ở hai lòng!"

      "Đó là quyền lợi của phụ nữ, dám tùy tiện sử dụng linh tinh."

      "Hừ, ai biết là nam hay nữ." Nhìn bộ dạng được tự nhiên này của , chỉ cảm thấy buồn cười, tiến tới bên tai , mở miệng cười, " là nam hay nữ, người khác biết, em nhất định biết…. " xong lấy tay sờ bụng , đứa bé của bọn họ, chính là minh chứng lớn nhất.

      Tô Tử Duyệt sững sờ lúc lâu, rất nhanh mặt có chút nóng lên, sau đó lập tức đỏ lên. Xem như là hiểu triệt để, đàn ông đều là động vật háo sắc, chỉ là có biểu ra hay thôi, hoặc là có thể khống chế mình hay , xét đến cùng, bản chất cũng khác nhau lắm.

      phản ứng lại mới lấy tay bấm xuống hông .

      Giang Dực xoa chỗ bị bấm, vẻ mặt vẫn rất vô tội, " sai?"

      " lại , lại .... " sử dụng ánh mắt để uy hiếp.

      "Ừhm, trong bụng em.… "

      vẫn chưa hết, vừa chuẩn bị bấm , lần này tay mắt lanh lẹ bắt được tay của , "Đừng dã man như vậy, chỉ muốn , trong bụng em có đứa bé của chúng ta, sau khi rời khỏi, chăm sóc cho mình tốt, ừhm, cũng thuận tiện chăm sóc con của chúng ta."

      "Em ngốc, dĩ nhiên biết phải chăm sóc tốt cho mình." được tự nhiên rút tay mình về, nhìn như thế.

      Giang Dực cười cười, chuẩn bị gì, thời gian đến, phải kiểm an rồi. Lúc này Tô Tử Duyệt cũng đứng lên, Giang Dực quay đầu lại nhìn , thấy lúc này lông mày nhíu lại, cầm tay , cũng để ý ánh mắt người khác, kéo vào trong ngực mình, hôn , những buông ra, mà càng thêm nồng nhiệt. thể thừa nhận, cảm giác khi ôm lấy , giống như là có cả thế giới.

      "Chăm sóc mình tốt, ăn cơm đúng giờ, bình thường bộ nhiều chút…. cho mang giày cao gót." nhất nhất dặn dò.

      cũng gật đầu ngừng.

      Cuối cùng sờ mặt chút, lúc này mới xoay người tới cửa kiểm an. Tô Tử Duyệt cũng nhìn , rất muốn nửa tháng này trôi qua nhanh lên chút, lập tức liền từ tại trực tiếp xuyên qua cho đến lúc này. Giống như là ghét nhất phải đối mặt với kỳ thi, trước khi thi luôn muốn nhanh lên chút xuyên qua đến sau kỳ thi…. Chỉ là đó là loại né tránh, mà bây giờ còn là loại hướng tới và mong đợi.

      Lúc Tô Tử Duyệt nhìn bóng dáng xa xa của Giang Dực thì nhìn thấy, một chỗ khác, Hạ Ngữ ̀nh chuyên chú nhìn . Nói chính xác hơn là ngay lúc Tô Tử Duyệt và Giang Dực xuất hiện, Hạ Ngữ ̀nh đã đứng ở đó, nhúc nhích một bước, nhìn thấy mới vừa rồi Tô Tử Duyệt và Giang Dực mập mờ, cũng nhìn thấy Giang Dực nhịn được hôn Tô Tử Duyệt. Từng màn này, cũng bị ghi lại trong trí nhớ Hạ Ngữ ̀nh.

      Hạ Ngữ ̀nh nhìn Tô Tử Duyệt cắn môi dưới, khóe miệng khẽ giơ lên, Tô Tử Duyệt, đây là lại động tình? Rối rắm như vậy, đến che giấu cũng che giấu được, nếu như là Tô Tử Duyệt nhiều năm trước, có lẽ lúc nãy đã xông lên phía trước rồi, sau đó lôi kéo tay Giang Dực, để cho đừng rời , Tô Tử Duyệt bây giờ, ngờ có điểm tiến bộ như vậy.

      Hạ Ngữ ̀nh khỏi nghĩ đến ngày ấy, tới bên cạnh Tô Tử Duyệt, nói với , “Tô Tử Duyệt, có tin , tôi chỉ cần một tháng là có thể cướp bạn trai 3 năm của ?”

      nhớ rõ, vẻ mặt của Tô Tử Duyệt nhìn về phía mình khi đó, tựa như nhìn một người điên. Nhưng một tháng trôi qua, dùng thời gian chứng minh mình phải là người điên, hơn nữa cũng chứng minh Tô Tử Duyệt là một kẻ đần.

      Hiện tại, cũng có thể nói cho Tô Tử Duyệt, chỉ cần trong vòng một tháng, là có thể khiến Tô Tử Duyệt và Giang Dực chia tay. Lại sẽ là nói câu giống như kẻ điên , nhưng biết, chính có thể làm được.

      Hạ Ngữ ̀nh cười nhẹ một tiếng, “Tô Tử Duyệt, cẩn thận hưởng thụ chút thời gian tốt đẹp cuối cùng của , đến lúc đó dáng vẻ chia tay, ngàn vạn lần đừng khó coi quá.”

      Làm sao bây giờ, hiện tại cũng bắt đầu mong đợi bộ dạng khóc thầm của Tô Tử Duyệt, lúc đó nhất ̣nh có thể làm cho mình hưng phấn vui vẻ.

      ***

      Lại một lần nữa Tô Tử Duyệt thấy Phương Văn Thành, là ngày ông nội xuất viện, tình cờ gặp phải ở bệnh viện. Sau nhiều năm bọn họ gặp lại nhau lần nữa, lần đầu tiên là ở bệnh viện, bây giờ lại là ở bệnh viện. Sau khi nhìn thấy Phương Văn Thành, lại vẫn hướng vế phía cười cười.

      “Ngồi cùng nhau một chút?” Phương Văn Thành nói đến đề nghị ăn cơm chung, chỉ thuận miệng nói qua như vậy.

      Tô Tử Duyệt suy nghĩ một chút, vẫn gật đầu một cái.

      Bọn họ cùng nhau đến ghế dài bên dưới một thân cây ngồi xuống, Tô Tử Duyệt phát hiện, lần này nhìn thấy , ngay cả một chút cảm giác tức giận cũng có, đã có thể bình tĩnh nhắc tới chuyện quá khứ rồi, nhưng phải nói thật là có oán hận đối với , vậy thật là chuyện bây giờ.

      Phương Văn Thành quan sát , coi như một loại động vật nào đó nghiêm túc nghiên cứu một lần, rốt cuộc có kết luận, “Sắc mặt em tệ.” biết mấy thói quen của , chỉ có tâm tình tốt, tình trạng mới có thể tốt, sắc mặt mới có thể tốt.

      “Ừ, cũng như thôi, cũng tồi.” nhìn đối phương một cái, nhanh chóng dời tầm mắt của mình chỗ khác.

      Phương Văn Thành cười cười, “Em thật sự tệ… Mà , chẳng qua là được chăng hay chớ.”

      Tô Tử Duyệt cũng lại biết nên nói cái gì cho phải, “Đừng khiêm tốn như vậy.”

      Phương Văn Thành lắc đầu một cái, “Em hẳn là muốn kết hôn rồi?”

      “Hả?”

      “Em và tổng giám đốc Giang… ngày đó chỉ là trong lúc vô tình nhìn thấy bọn em ở chung một chỗ.” Chính xác mà nói, là Giang Dực ôm , bọn họ ở chung một chỗ vừa nói vừa cười, coi ai ra gì. Hình ảnh đó làm cho rất lâu sau vẫn thể quên được, bao lâu trước đó, cũng ở trong ngực như thế, hôm nay lại ở trong ngực một người khác, hết lần này đến lần khác đến lý do oán trách cũng tìm được, tất cả đều là lỗi của chính bản thân .

      “Ách… Yên tâm, nếu như mà em kết hôn, nhất ̣nh sẽ quên tìm đòi bao tiền lì xì, đừng lo lắng là thông báo cho biết.”

      Phương Văn Thành than nhẹ một tiếng, “Ừ, đến lúc đó nhất ̣nh đến sớm.”

      Mặc dù Tô Tử Duyệt có thể oán giận , cũng nói chuyện phiếm một cách bình thường với , nhưng dù sao vẫn là người đã lâu liên lạc, dễ dàng trở nên nhạt nhẽo, suy nghĩ rất lâu, mới nghĩ ra được đề tài, “ tới bệnh viện làm gì?”

      “Hôm qua đưa mẹ tới kiểm tra lại, hôm nay tới lấy kết quả.”

      “A, như vậy… tình trạng của mẹ thế nào rồi?”

      “Bác sĩ nói tình trạng tệ.”

      “Vậy thì tốt.”

      ….

      Tiếp tục nói nữa, thật sự sẽ bởi vì nhạt nhẽo mà cảm thấy lúng túng, Tô Tử Duyệt đứng dậy, “Ông nội còn chờ em… em …”

      “Tô Tử Duyệt.” Lúc này Phương Văn Thành cũng đứng lên, nghiêm túc gọi tên .

      “Hả?”

      “Năm đó ở chung một chỗ với Hạ Ngữ ̀nh.”

      “A… Em biết rõ, Tiêu Tiêu nói cho em biết.”

      “Em có muốn biết tại sao ?” Phương Văn Thành nhìn thẳng vào hai mắt , “Lúc đầu chia tay với em, Hạ Ngữ ̀nh chỉ chiếm một phần nguyên nhân rất nhỏ, khi đó cực kỳ mơ màng, vẫn nhận ̣nh mình ưu tú thì nhất ̣nh có thể thành người rất nhanh, lại gặp phải mấy đả kích liên tiếp, vì vậy liền trở nên mềm yếu, mỗi lần đối mặt với em, đều nhớ tới cam kết của bản thân, nên vì em mà trở thành người ở , nhưng lúc đó cực kỳ hoài nghi chính mình, mình còn có thể trở thành người ưu tú như vậy sao? Mỗi lần đối mặt với em, đều tựa như nhắc nhở mình, mình đủ ưu tú, mình tới thất bại…”

      Tô Tử Duyệt chỉ im lặng nhìn , cắt đứt lời , dù là lần đầu tiên nghe được nói những lời như vậy. Chỉ là nghĩ, Diệp Tiêu Tiêu nói rất đúng, bất kể là người nào, đều cần được người khác hiểu, khi đó, thực sự rất ít tìm hiểu tâm lý này của Phương Văn Thành, nhưng đều đã qua, bây giờ những cái này, vốn cũng có ý nghĩa.

      Phương Văn Thành cười đến có chút vô lực, “Khi đó Hạ Ngữ ̀nh xuất hiện, ấy và em hoàn toàn khác nhau, ở bên ấy, sẽ quên hết tất cả áp lực… Khi đó thật sự cho là, có lẽ đây chính là tình . Cho đến khi và em chia tay, sau khi nói lời chia tay, nhìn bóng lưng em rời , trong nháy mắt đó, dường như đã biết, em rồi thì sẽ trở về, trong lúc nhất thời lòng đau như bị dao cắt… Tô Tử Duyệt, chuyện hối hận nhất của đời chính là chia tay với em.”

      Tô Tử Duyệt nghe xong lời nói, cũng nhẹ nhàng thở ra một hơi, “Ừ, dùng một câu nói thô tục, vậy thì thế nào đây, chúng ta cũng quay lại được.”

      biết rõ, chỉ muốn, em nên biết những cái này.” Sau đó Hạ Ngữ ̀nh hỏi , vì sao chấp nhận , có thể trả lời thế nào đây, sau khi chia tay mới biết ý nghĩa của người phụ nữ kia đối với , sự thật cỡ nào bi ai.

      “Ừ, bây giờ em biết rồi, tạm biệt.”

      từng bước một rồi, cách Phương Văn Thành cũng càng ngày càng xa, nhưng quay đầu lại, cũng nghĩ đến sẽ quay đầu lại.

      đã từng vì người đàn ông này mà hút thuốc lá uống rượu, thậm chí lập tức gầy nhiều như vậy, đều đã qua. Bây giờ nghe nói như vậy, cảm thấy mình thoải mái hơn rồi, đoạn thời gian kia dễ chịu, cũng dễ dàng giống như có sự công bằng nào đó.

      Những thứ đã trải qua kia, cũng chủ động nhớ lại, cần thiết.
      Last edited by a moderator: 1/6/15
      Hà Hoàng thích bài này.

    3. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 36

      Những ngày Giang Dực rời này, trôi qua vô cùng dễ dàng với Tô Tử Duyệt, sau khi ông nội từ bệnh viện trở về, vẫn cứ công ty theo lẽ thường, chỉ là hề bận rộn giống như quá khứ , sau khi đến lúc nghỉ việc, đều ngoan ngoãn về đến nhà, điều này làm cho tâm tình căng thẳng của Tô Tử Duyệt tỉnh táo lại, biết đây là ông nghĩ thông suốt, cũng hỏi chuyện ông, thỉnh thoảng trò chuyện cùng với ông, thời điểm cảm thấy nhàm chán chỗ Diệp Tiêu Tiêu ở mấy ngày, tâm huyết dâng trào mình cũng trở về "Bán Nguyệt Loan" đợi cả ngày nửa ngày, dễ chịu nên lời.

      Dĩ nhiên, mỗi ngày Giang Dực cũng gọi điện thoại tới cho , hỏi ấy ngày làm những gì, cuộc sống tẻ nhạt với ấy là chuyện , nghe cũng phiền, mỗi ngày cứ theo lẽ thường hỏi thăm.

      Tô Tử Duyệt cảm thấy câu hỏi của mình tương đối thú vị hơn nhiều, "Có nhìn lén mỹ nữ hay ?"

      Giang Dực trả lời, " có nhìn lén, quang minh chính đại nhìn."

      "Hả?" Giọng mang điềm báo tức giận. Giang Dực ho khan tiếng, làm bộ nghe thấy giọng biến hóa của , than thở tiếng, "Chỉ là tướng mạo vóc người mọi thứ cũng bằng em, nhìn giây có tâm tư."

      "Hừm hừ, trở lại chuẩn bị tiếp nhận trừng phạt ! Nhìn mỹ nữ sau lưng em." "Trừng phạt dạng gì?"

      " ra có hiệu quả uy hiếp."

      "Vậy . . . . . . Ừ, chờ mong."

      ". . . . . ."

      Bọn họ cứ trò chuyện những thứ đề tài dinh dưỡng vừa nhàm chán lại vui vẻ như vậy, mỗi lần cúp điện thoại Giang Dực nắm điện thoại hơi có chút nóng lên, lúc này sau khi tỉnh táo lại, lý trí cũng khôi phục, đều bày tỏ có thể hiểu được với hành động vừa rồi, tựa như lúc học đại vậy, hoàn toàn hiểu tại sao bạn cùng phòng có thể cùng bạn chuyện lâu như vậy, làm sao lại có nhiều chuyện mà đấy. Khi đó nghĩ, bạn mình sau này, thể thương nhiệt tình nấu cháo điện thoại với nữ sinh, sau này rốt cuộc tìm được, cũng cảm thấy hài lòng, cuối cùng cũng trở thành cá trong điện thoại để cho cúp điện thoại, mơ hồ có chút bất mãn với lần này.

      thủy chung đều cho rằng mình thích nhiều trong điện thoại với người khác, trợ lý đều hiểu tính cách của , cho tới bây giờ chuyện chỉ trọng điểm, mà từ trước đến giờ chỉ phát ra mệnh lệnh.

      Đối thoại nhàm chán như vậy, làm sao trở thành thói quen của như vậy, thuận theo tự nhiên hỏi ấy làm chuyện chuyện, ăn những thứ gì, có xem phim hay , lại hỏi điện ảnh gì. . . . . . Các loại đề tài, trực tiếp liền vào trong đầu.

      Đến tột cùng thay đổi, hay vẫn chính là người thay đổi?

      cười cái, sau khi bỏ qua điện thoại di động, cũng suy nghĩ những chuyện nhàm chán này rồi.

      ************************************************

      Vào cuối tuần Diệp Tiêu Tiêu và Tô Tử Duyệt cùng bệnh viện, bác sĩ Hoàng làm kiểm tra cho Tô Tử Duyệt. Sau khi ra, Diệp Tiêu Tiêu nhìn chằm chằm đám đàn ông theo vợ của mình kia, lại nhìn Tô Tử Duyệt cái, "Cậu nhìn xem, cậu đáng thương, ưỡn bụng tới bệnh viện kiểm tra, ba đứa bé căn bản cũng xuất ."

      Tô Tử Duyệt rất nhanh nhìn eo, "Tớ ưỡn bụng nơi nào hả ?"

      nghi ngờ bộ dáng của mình, nếu như , có ai biết mang thai.

      "Cậu cứ giả vờ , đống tuổi, còn giả bộ thiếu nữ."

      "Giả bộ thiếu nữ phải bản lĩnh, giống như được trang bị, lại có người tin, đây mới là bản lĩnh. Diệp Tiêu Tiêu, cậu thừa nhận , cái này là cậu ghen tỵ, ghen tỵ trắng trợn."

      "Thôi , tớ ghen tỵ cậu cái gì?"

      "Cậu ghen tỵ tớ có người lớn lên đẹp trai, tính tình được, phẩm chất tốt đẹp đáng làm chồng tốt."

      Diệp Tiêu Tiêu hung hăng vỗ chút, "Cậu khen , tận tình khen . . . . . ."

      " mà thôi." Mặt Tô Tử Duyệt có ý cười, nhưng cố tình

      chút để ý.

      “Như qua, chừng nào cậu đem ấy biến thành chồng cậu?”

      “Cậu nghĩ làm gì?”

      “Tớ suy nghĩ tớ phải chuẩn bị bao nhiêu tiền lì xì, cậu cho rằng tớ suy nghĩ gì?”

      “…”

      Từ bệnh viện ra ngoài bao lâu, họ cùng ăn cơm, Diệp Tiêu Tiêu cảm giác mình bị Tô Tử Duyệt nô dịch nhiều năm, tìm nơi tâm lú cân bằng, vì vậy cưỡng chế cầu Tô Tử Duyệt tự cho chính mình ăn bữa tiệc lớn, về phần ăn cái gì, do bản thân Diệp Tiêu Tiêu lựa chọn. Tâm tình Tô Tử Duyệt rất tốt, phản bác đề nghị Diệp Tiêu Tiêu chút.

      Họ ngồi ở bàn ăn gần cửa sổ, Diệp Tiêu Tiêu nhìn hoàn cảnh như vậy, cảm thấy có thể thỏa mãn tư tưởng của mình rồi.

      Ăn cơm lát, Diệp Tiêu Tiêu nhìn chằm chằm Tô Tử Duyệt, giống như nghĩ tới điều gì, nhíu mày. “Thế nào vừa nghĩ tới cậu phải kết hôn sinh con, trong lòng tớ mơ hồ có chút khổ sở?”

      Tô Tử Duyệt khoa trương nở nụ cười. “Cậu tớ chứ?”

      “Ánh mắt của tớ kém như vậy sao?” Diệp Tiêu Tiêu khó được liếc mắt, “Có lẽ sợ về sau cậu có chồng và con , thấy chúng ta thể giống như bây giờ, cú điện thoại, lập tức ra ngoài, dạo phố xem phim, cùng nhau náo…”

      “Yên tâm, tớ nhất định .”

      “Đứa bé của cậu khóc muốn mẹ cần cậu chăm sóc, chẳng lẽ cậu có thể bỏ lại ra ngoài theo tớ?”

      Tô Tử Duyệt nghĩ đến hình ảnh đó, đứa bé khóc ở trước mặt mình, cảm thấy hốt hoảng, “Vậy cậu có thể tới nhà tớ, theo tớ chăm sóc đứa trẻ…”

      Diệp Tiêu Tiêu: “…”

      “Quyết định như vậy, rốt cuộc tìm được chỗ tốt của người độc thân như cậu rồi, ngàn vạn lần đừng lãng phí.”

      “Mặt cậu có thể dày như vậy sao?”

      Tô Tử Duyệt hất cằm lên, “Mặt của tớ luôn luôn như vậy.”

      Tô Tử Duyệt và Diệp Tiêu Tiêu làm ầm ĩ lâu, rốt cuộc mới kết thúc lần ăn cơm này, họ tương đối hài lòng với thức ăn của quán này. Diệp Tiêu Tiêu , lần sau còn tới nơi này ăn cơm, hơn nữa nhìn Tô Tử Duyệt quẹt thẻ tâm tình vô cùng tốt lành.

      Họ lại cùng nhau, lúc này mới chia ra.


      *****************************


      Tô Tử Duyệt vừa mới chuẩn bị gọi taxi, điện thoại di động liền vang lên, là số xa lạ. vốn cho là có người gọi điện thoại quấy rầy, đợi lát sau, phát chuông điện thoại di động vang lên ngừng như cũ, lúc này mới nhận điện thoại.

      thế giới này, đại khái có thể nhớ kỹ hai người, loại là người rất đáng , loại còn lại là kẻ rất đáng ghét, cảm xúc hoàn toàn khác biệt, lại trăm sông đổ về biển. Chỉ nghe câu đầu tiên, xác định của liền thêm khẳng định, điện thoại Hạ Ngữ Đình gọi tới. Lập tức cảm thấy buồn cười, và người này quen thuộc, thế nào cố tình ỷ lại vào !

      “Tô Tử Duyệt, tôi có chút chuyện muốn cùng chút, chúng ta chuyện chút !”

      Cảm giác bị người khác gây sụ áp bức, cho dù với di động cũng khiến Tô Tử Duyệt theo ý thức nhếch khóe miệng, “Xin lỗi, tôi có hứng thú cùng tán gẫu, cũng cảm thấy chúng ta có gì để chuyện.”

      “Vậy cũng nhất định.” Hạ Ngữ Đình cười ra tiếng về phía điện thoại di động, “Tô Tử Duyệt, cái này là sợ sao?”

      “Kích thích tôi… chẳng qua tôi cảm thấy, cần lãng phí thời gian cùng người liên quan.”

      “Có phải lãng phí thời gian hay , và tôi gặp mặt chẳng phải biết?”

      Tô Tử Duyệt nhếch môi, “Tôi , tôi cùng với gặp mặt, có hứng thú.”

      “Tô Tử Duyệt, xin quẹo trái, nhìn về phía đối diện.”

      Theo bản năng, làm như vậy, vì vậy thấy Hạ Ngữ Đình ở đường cái đối diện, Hạ Ngữ Đình giơ điện thoại ở trong tay, lại vẫn lắc lắc về phía , giống như kêu. Lông mày Tô Tử Duyệt chau lại càng sâu, phải lộ ra vẻ u sầu, mà là vẻ chán ghét. khỏi nghĩ đến, đến tột cùng mới vừa rồi Hạ Ngữ Đình nhìn đến mình, hay vẫn đều theo mình?

      người vẫn theo mình, điều này khiến người ta khỏi thoải mái.

      Tô Tử Duyệt đứng tại chỗ nhúc nhích, lát sau, Hạ Ngữ Đình đứng ở trước mặt , “ ra số việc vốn có ý định cho biết, chỉ là nếu chúng ta trùng hợp gặp nhau như thế, tôi cảm thấy vẫn có nghĩa vụ cho biết, nếu tôi băn khoăn trong lòng.”

      Tô Tử Duyệt đáp lại nụ cười lạnh của mình. Này Hạ Ngữ Đình, thể buộc mình nghe những thứ chuyện cho mình vui vẻ kia, nhất định là chuyện vui, nếu Hạ Ngữ Đình vui vẻ như vậy.

      Họ giống nhau đều có tìm địa chỉ, chỉ là tùy tiện ngồi ở bên bồn hoa, nhìn lẫn nhau.

      .” Tô Tử Duyệt dừng chút, “Thời gian của tôi có thể có hạn.”

      Hạ Ngữ Đình cười quyến rũ đến cực điểm, “Trong khoảng thời gian này giám đốc Tô rất nhàn nhã chứ?”

      Tô Tử Duyệt nhíu mày, nhưng chỉ nhìn Hạ Ngữ Đình, cũng mở miệng.

      “Là nên nhàn nhã.” Hạ Ngữ Đình khẽ mỉm cười, “Dù sao cũng chuẩn bị muốn bán công ty, có thể nhàn nhã sao?”

      Tô Tử Duyệt mở to hai mắt nhìn Hạ Ngữ Đình, động tác này ràng khiến Hạ Ngữ Đình cảm thấy hài lòng, “Thế nào, biết phải ?”

      Tô Tử Duyệt vui biết Hạ Ngữ Đình tới tìm mình, nhưng có nghĩ đến ném ra quả bom tấn như vậy, chưa bao giờ nghĩ tới, ông nội bỏ được đem bán công ty , điều này sao có thể, đầu tiên cảm thấy kinh ngạc, ngay sau đó lại cảm thấy hoài nghi, lời từ trong miệng Hạ Ngữ Đình ra ngoài, thế nào cũng phải giảm giá chút.

      Vẻ mặt Tô Tử Duyệt bị Hạ Ngữ Đình để ở trong mắt, nụ cười của Hạ Ngữ Đình giảm, “ hiếu kỳ là ai muốn thu mua sao?”

      ngưng mi, “Là ai?”

      “Thân phận của người này thôi, tin tưởng cũng rất ràng, người duy nhất nối nghiệp nhà họ Giang - Giang Dực, cảm thấy xa lạ chứ?”

      Tô Tử Duyệt khẽ cứng đờ, “ thể nào.”

      “Làm sao lại thể nào? Nhà họ Giang cái gì cũng kém, còn kém cái căn cứ nguyên vật liệu gia công giống như nhà họ Tô các người vậy, kể từ đó, dây chuyền sản nghiệp nhà họ Giang có thể chân chính có tạo thành thể rồi, lấy tài lực nhà họ Giang, kiêu ngạo đầu tư cơ sở trụ cột ở tại nhà của , tự nhiên làm ít công to.”

      Tô Tử Duyệt hé mắt, “Đừng tưởng rằng như vậy, tôi tin tưởng .”

      “Có tin hay là chuyện của , chỉ là lời của tôi đều là thôi.”

      tốt bụng cho tôi biết!”

      “Tô Tử Duyệt, đừng đùa như vậy, rất ràng, tôi cho biết như vậy, là để cho vui. Biết người mình kia, tính toán thu mua công ty nhà mình, tâm tình như vậy, chỉ là suy nghĩ chút, đủ làm cho người ta hưng phấn.”

      Tô Tử Duyệt nhắm hai mắt lại, khống chế được tâm tình của mình bị lời này làm khó chịu, “Cám ơn báo cho, tôi biết, theo cùng nữa.”

      Hạ Ngữ Đình nhún nhún vai, tùy ý làm động tác. Sau khi Tô Tử Duyệt rời , Hạ Ngữ Đình mới lắc đầu cười: lúc này mới chỉ là bắt đầu, cảm thấy đau khổ sao?

      Chuyện xấu lần thể xong, có lo lắng nhiều như vậy, được lần chút, kích thích lòng của người ta, cuối cùng áp đảo đối phương, lúc này mới chơi tốt.
      Last edited by a moderator: 2/6/15
      bellchuongHà Hoàng thích bài này.

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 37


      Tô Tử Duyệt ngồi lên xe taxi điện thoại di động lại vang lên, nghĩ tuyệt đối nghe điện thoại, bất cứ là ai gọi tới. Khi tài xế xe taxi dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn lần thứ ba rốt cuộc nhịn nổi nữa, đưa tay vào trong túi. Người tài xế kia cũng nhìn thấy động tác của , than thở mở miệng, "Tức giận tức giận, thể nghe điện thoại, nghe điện thoại, người khác lo lắng nhiều lắm."



      Vẻ mặt biểu cảm gì giương mắt nhìn tài xế kia cái, khiến vị tài xế này theo bản năng nhếch miệng, bản thân cũng cảm giác mình xen vào việc của người khác.



      Tô Tử Duyệt lấy điện thoại di động ra, sau khi thấy điện báo thị là Giang Dực, cau mày do dự, có muốn nghe điện thoại hay . Cố tình lúc này, vị tài xế này có lòng hiếu kỳ, lại nghiêng đầu nhìn , "Cùng bạn trai cãi nhau thôi? Gọi điện thoại vội vã như vậy, nhất định lo lắng cho , nếu như nhận, ta nhiều lắm. . . . . ."



      đợi tài xế xong, Tô Tử Duyệt nhấn phím call. Cùng lúc đó, tài xế mím môi thà nở nụ cười, tuổi trẻ bây giờ, khó chịu làm sao có thể so với niên đại của mình.



      "Tại sao nhận điện thoại?" Trong nháy mắt điện thoại nơi tay Giang Dực lập tức phát ra tiếng, có chút bội phục mình, lần đầu tiên nhận lại nhấn lần đầu tiên, sau đó vẫn kéo dài, giống như so tài, nhất định phải gọi tới khi nghe điện thoại mới bằng lòng bỏ qua.



      "À. . . . . ." cố ý lười biếng mở miệng, "Ừ, mới vừa rồi ngủ, đều đánh thức em, vất vả em mới ngủ ."



      hơi nũng nịu mở miệng, khiến tài xế bên cạnh lại nhìn , sau khi phát trừng mình cái, tài xế lập tức đem miệng ngậm đến sít sao, bộ dáng " yên tâm, tôi nhất định cùng chiến tuyến với , tuyệt đối bán đứng ".



      Lúc này Giang Dực mới yên lòng lại, nghe điện thoại khỏi lo lắng, nghe được như thế, lại cảm thấy chính mình quá lo lắng rồi, nhìn lại thời gian cái, vì vậy bất mãn cau mày lên, "Thời gian này còn ngủ, có phải lại ăn trưa hay ? Bây giờ còn đói bụng?"



      "Lát nữa em ăn. . . . . . Vừa rồi làm gì?"



      "Mới vừa mở cuộc họp." Ở bên kia Giang Dực tay cầm điện thoại di động, tay xoa cổ của mình, ngồi liên tục nhiều giờ, ngồi đến cổ bị thương.



      "Rất nhàm chán! Cùng gọi điện thoại với , có phải càng nhàm chán hay ?"



      "Đúng vậy, em có nhiều thú vị, lát liên tưởng nhìn mỹ nữ phải , lát liên tưởng ở sau lưng em ra ngoài du lịch phải . . . . . . Trí tưởng tượng phong phú."



      "Đó là đương nhiên, đừng quên bản chất công việc của em."



      "Ừ, nghệ thuật, nghệ thuật cao nhã."



      ". . . . . ."



      lời nào, ngược lại nở nụ cười, "Có nhớ hay ?"



      " có."



      Này trả lời cũng rất nhanh, "Vậy con có nhớ hay ?"



      "Nó nó cũng có."



      "Vậy nhanh lên chút để cho con cùng điện thoại ."



      Tô Tử Duyệt cắn cắn xuống môi, thế nhưng liếc mắt nhìn bụng của mình, "Nó nên cùng điện thoại rồi, ừ, chính là dùng giọng điệu ghét bỏ."



      "Em bịa chuyện !"



      . . . . . . . . . . . .



      Bọn họ lấy đề tài đứa bé, lại chuyện lúc lâu, chờ Giang Dực chuẩn bị cúp điện thoại lên tiếng ngăn lại, " hãy thành cho em biết, có chuyện gì gạt em hay ?"



      " bảo đảm, tuyệt đối có ở sau lưng em nhìn mỹ nữ, ừ, trai đẹp cũng có. . . . . ."



      Lòng Tô Tử Duyệt buồn bực, vì vậy cúp trò chuyện.



      Nắm điện thoại di động Giang Dực chỉ cảm thấy buồn cười, lúc này có người từ trong phòng họp ra ngoài, nhìn đứng ở bên ngoài, nhất thời ngây ngẩn cả người. Giang Dực cũng nhìn đối phương cái , đối phương vốn chuẩn bị phòng vệ sinh, giờ phút này lại ảo não tiến vào phòng họp. Lúc này Giang Dực mới hạ chân mày cau lại, hội nghị còn chưa kết thúc, mới vừa rồi quả bị những số liệu khô khan làm cho rất phiền, ma xui quỷ khiến liền muốn gọi điện thoại cho , lại có nhận, vì vậy ngừng gọi.



      Cộng thêm thời gian chuyện, chính xác có chút lâu. phục hồi tinh thần lại, cầm điện thoại ở trong tay, lại vào phòng họp.



      *******************************************



      Tô Tử Duyệt xuống xe taxi, lại nghĩ tới theo như lời của Hạ Ngữ Đình , rất ràng, Hạ Ngữ Đình cố ý những lời kia để cho mình suy nghĩ lung tung, hơn nữa Hạ Ngữ Đình cũng thừa nhận mục đích vì để cho vui, lại có cách nào bỏ qua những lời đó của Hạ Ngữ Đình. Gần đây nhìn qua ông nội đích thực rất nhàn nhã, sau khi tan việc liền trực tiếp trở về, này vốn là để cho cảm thấy vui mừng, chỉ là liên tưởng đến lời Hạ Ngữ Đình, để cho suy nghĩ với hướng phương diện khác. Còn có giữa ông nội và Giang Dực, nguyên bản là có chuyện gạt , có phải chính là chuyện này hay ?



      Nếu như vậy, đến tột cùng ông nội nghĩ như thế nào? Ông biết và Giang Dực ở chung chỗ nhẫn tâm tát cái, còn kích thích quá độ đến té xỉu, ông chưa bao giờ vô duyên vô cớ tức giận như vậy. . . . . . Chẳng lẽ ông biết Giang Dực có kế hoạch thu mua công ty Tô thị, sau đó biết và Giang Dực qua lại, mới có thể tức giận như vậy. Cuối cùng ông đón nhận, vì mà thỏa hiệp.



      Đầu óc của hỗn loạn tưng bừng, lý trí cho biết thể tiếp tục suy nghĩ rồi, tuyệt đối thể, cái này làm cho cảm thấy lo lắng, nhưng cố tình cách nào khống chế mình, thể tiếp tục suy nghĩ.

      Mục đích của Giang Dực vì thu mua?

      Cái này thể nào, con người có giá trị lớn để cho làm như vậy, đồng thời và Giang Dực qua lại trước, là ai cũng biết, như vậy cái kế hoạch này của Giang Dực nguyên bản có quan hệ gì với , như thế này?

      Tốt nhất đều phải, những thứ này toàn bộ đều là giả.

      đứng ở bờ sông thổi gió lạnh, vốn nghĩ trực tiếp về nhà, lại tạm thời sửa lại chú ý tới nơi này. rất thích đứng ở bờ sông, nhất là thời điểm ban đêm, ngọn đèn dầu sáng lạng, nước gợn nhàng, ban ngày nước sông nhìn qua bị thiếu chút cảm giác thần bí.

      sâu kín thở dài, hy vọng xu hướng tiến triển của tình hình về phương hướng xấu nhất.

      đứng có chút lâu, cảm thấy cỗ lạnh lẽo, sợ lạnh, có thể chống đỡ lâu, chỉ là thể chú ý đứa trong bụng, cúi đầu nhìn bụng của mình, chuẩn bị xoay người rời .

      Chỉ là vừa giật giật, có người ở bên người lên tiếng, “Hình như tâm tình của tốt lắm.”

      Tô Tử Duyệt quay đầu, nhìn đến người đàn ông tuấn, giữa hai hàng lông mày có chút kiên cường, ngũ quan thâm thúy, đây là người đàn ông đẹp mắt, hơn nữa ánh mắt của ta biết cười. Hình như gặp qua ta, có mấy phần quen thuộc, chỉ là hoàn toàn nghĩ ra.

      Hình như người đàn ông biết hoang mang. “Trần Mậu Thanh, tiệc rượu nhà họ Hạ.”

      Tô Tử Duyệt cười cười, rốt cuộc biết vì sao thể nhớ ta, khí chất của ta biến hóa quá lớn, khi đó người có mấy phần vô câu vô thức vô lại, dù cũng làm cho người ta chán ghét, tại bộ dáng áo mũ chỉnh tề này, cùng khi đó tưởng như hai người.

      “Nhớ tới?” Trần Mậu Thanh cười cười, “Cũng may, còn đến mức đại chúng hóa để cho nhớ nổi.”

      “Cái này quá nghiêm trọng.” Tô Tử Duyệt nhún nhún vai, “Chỉ là trí nhớ tôi tốt lắm.”

      “Cái này tốt cũng có chút phiền toái, dù sao theo tuổi tác tăng, trí nhớ nguyên bản giảm bớt, phải tốc độ giảm bớt rất nhanh sao?”

      trợn to hai mắt, chỉ là thuận miệng , nhưng có nghĩ đến ta so đo như thế.

      Trần Mậu Thanh nhướng mày, “Tôi giúp huấn luyện chút, tăng cường trí nhớ, ngày đó tôi mặc quần áo màu sắc gì?”

      “...”

      Trần Mậu Thanh lắc đầu cái, “ làm cho người đau lòng, nhưng tôi nhớ ngày đó Tô tiểu thư mặc dạ phục màu xanh nhạt.”

      “Tôi vừa mới , trí nhớ tôi tốt lắm.” có chút xấu hổ.

      Trần Mậu Thanh nhàng cười tiếng, có ý định trêu chọc , “Thế nào người ở chỗ này, nhìn qua bộ dạng tâm nặng nề?”

      “Làm sao ở chỗ này?” Chẳng những trả lời, ngược lại ném cái vấn đề này cho ta.

      “Tôi ở nơi này còn phải bởi vì ở chỗ này.” nhìn dáng vẻ cau mày bất mãn, cười đến có ý tốt, “ nghị gì đây! Chỉ là tôi nhìn thấy đứng ở chỗ này, sợ nghĩ ra, lúc này mới tới, tôi là người trời sinh tương đối thiện lương...”

      “Đó chính là suy nghĩ nhiều.”

      “Tôi thấy chưa chắc, tôi thấy sắc mặt tốt lắm, ánh mắt lóe lên, hình như tràn đầy tâm , ừ, người trẻ tuổi phải có dáng vẻ người tuổi trẻ, thể sống phải đè nén như vậy.”

      nhìn lầm rồi, sắc mặt tôi tốt lắm bởi vì tại tôi có chút lạnh, ánh mắt của tôi lóe lên là bị gió thổi.”

      sao?”

      “Dĩ nhiên.” cười cái. “Trần thiếu phải bồi khách dùng cơm chứ? Tôi quấy rầy, hẹn gặp lại.”

      Trần Mậu Thanh cười gật đầu, chỉ là mặc dù tươi cười, lông mày cũng cau lên , ràng nhìn qua dáng vẻ nhu nhược chịu nổi, tại sao lại làm cho người ta cảm thấy dẻo dai mãnh liệt, kỳ quái.

      Khi còn bé học qua bài khóa ngày đó, quân làm thành bàn thạch, thiếp làm thành bồ vi, tại rốt cuộc có ấn tượng với bồ vi, ra là loại cảm giác này.

      ****************

      Lúc Tô Tử Duyệt về đến nhà, ông nội còn chưa có trở về, nằm ở giường mình, nghĩ ngủ ngon giấc, lại thể nào ngủ được, vì vậy thôi, lấy điện thoại di động ra xem tiểu thuyết.

      xem tiểu thuyết có đặc điểm, trừ hành văn đặc biệt tốt hoặc khúc dạo đầu đặc biệt có cảm giác, thích xem ngay từ đầu nam nữ chính tranh cãi hoặc cuộc sống như ý. Trước kia Diệp Tiêu Tiêu hết sức xem thường , nhận định tâm lý là loại rất bình thường. Sau khi suy nghĩ chút, cho nên thích như vậy, hy vọng thấy chuyện xấu nhất từ từ thay đổi, mà phải từ mặt tốt từ từ trở nên xấu.

      Cũng biết nhìn bao lâu, nghe được tiếng vang động cơ, biết ông nội trở về, vì vậy để điện thoại di động xuống, chuẩn bị xuống lầu.

      Ông Tô xuống xe nhìn thấy cháu bảo bối của ông, trong nháy mắt tâm tình thay đổi tốt hơn.

      Tô Tử Duyệt kéo cánh tay của ông. “Gần đây ông đều trở về sớm.”

      có cách nào, Tiểu Duyệt nhà chúng ta lớn nhất, Tiểu Duyệt khiến ông nội thể mệt nhọc, ông nội dám nghe sao?”

      Tô Tử Duyệt nhướng mày, lời này nghe thế nào lòng có mấy phần chua xót!

      “Đây là ông nội kể khổ với con.”

      Ông Tô lắc đầu, “Tuyệt đối .... có.”

      Tô Tử Duyệt và ông cùng nhau vào nhà, suy nghĩ chút, nếu như chính mình thử dò xét, ông nhất định biết, bằng trực tiếp hỏi ông.

      “Bây giờ ông nội trở về tới sớm như vậy, có phải trong công ty chuyện cần giải quyết hay ?”

      Ông Tô kinh ngạc liếc mắt nhìn , biết tại sao lại đột nhiên hỏi như vậy, “ tại hoàn hảo, kém nữa.”

      “Ông nội, có phải người gạt con chuyện gì hay ?”

      “Tiểu Duyệt muốn biết cái gì?”

      Người giúp việc bưng trà lên, ông Tô để vào khóe miệng thổi lát, uống hớp , đem ly trà để xuống. Tô Tử Duyệt thấy ly trà bị để lại khay trà, lúc này mới mở miệng, “Con nghe ông muốn đem công ty cho bán ... , chính xác mà , có người muốn thu cấu công ty, là như vậy ư, ông nội.”

      chuyên chú nhìn ông.

      Ánh mắt ông Tô nhìn vào hơi nóng bốc lên ly trà, lát sau gật đầu cái, “Ừ, ông nội lớn tuổi, vẫy vùng nổi rồi.”

      Tô Tử Duyệt cắn môi dưới, trong lúc nhất thời vô cùng khó chịu.

      “Ừ, Giang Dục nguyện ý thu mua công ty, chỉ là phương án cụ thể vẫn còn ở trong thảo luận...”

      Đột nhiên Tô Tử Duyệt trở nên kích động, những thứ này đều cùng lời Hạ Ngữ Đình hoàn toàn đúng.

      “Tiểu Duyệt.” Đột nhiên giọng ông Tô nặng nề, “ nên suy nghĩ bậy bạ, ra quyết định như vậy, ông nội tâm tư thục lự, đây cũng là an bài tốt nhất với công ty.”

      “Nhưng...” Đó là tâm huyết nhiều năm của ông nội, hơn nữa đối phương còn là Giang Dực.

      “Con cũng cần trách Giang Dực, có quan hệ gì với nó, là ông chủ động tìm nó, suy nghĩ của ông rất đơn giản, bán cho nó, dù sao cũng tốt hơn bị Hạ Tông Vân thu mua.”

      Tô Tử Duyệt sững sờ nhìn ông nội, đột nhiên có chút hiểu, ông đều là , Hạ Ngữ Đình cũng là .

      Nếu như ông nội chủ động tìm Giang Dực, thở dài, loại cục diện này, vẫn còn ở trong phạm vi có thể tiếp nhận.
      Last edited by a moderator: 5/6/15
      Hà Hoàng thích bài này.

    5. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 38

      Tối hôm đó, ông Tô kể lại rất nhiều thứ với Tô Tử Duyệt, về các khốn cảnh tại của công ty, vì sao cuối cùng ông lựa chọn buông bỏ, ra cái quyết định này, chính xác là phương thức tốt nhất với công ty rồi. Hơn nữa ông cũng ám chỉ, vào thời điểm này Giang Dực tiếp nhận quá khứ, quyết định đặc biệt sáng suốt cũng tính , thậm chí mỉm cười , có lẽ là do cháu bảo bối này của ông, mới bằng lòng nhận lấy cục diện rối rắm này.

      Những lời này, khiến Tô Tử Duyệt vừa nhõm lại khó chịu.

      Thoải mái ở chỗ, cũng may, giữa Giang Dực và ông nội, có xung đột khác, cũng tồn tại mưu dương mưu đối lập quan hệ. Khó chịu ở chỗ, thế nhưng công ty hỏng bét đến mức này, khoảng thời gian trước ông nội nóng nảy và khốn khổ đều là vì thế, mà cái gì cũng đều làm xong, thể trợ giúp ông nội bài ưu giải nan.

      Cuối cùng ông Tô nắm tay của , "Ông nội nghĩ thông suốt, chỉ cần con tốt , thứ khác đều quan trọng. Mặc dù công ty là tay ông sáng lập, tự nhiên ông cũng có cảm tình sâu đậm với nó, nhưng bất cứ thứ gì đều có thể hư, hư chỉ có thể lựa chọn buông bỏ."

      Tô Tử Duyệt nhắm mắt lại, " Con biết rồi."

      "Con cũng đừng tìm Giang Dực để phát cáu, đây coi là hành động buôn bán thuần túy, đàn ông làm việc, tối kỵ đàn bà suy nghĩ lung tung hỏi xanh đỏ trắng đen hơn nữa định tội."

      Lời này khiến Tô Tử Duyệt có chút đỏ mặt, có hướng suy nghĩ xấu nhất với Giang Dực rồi.

      Ông Tô nhìn thấu suy nghĩ của , có chút bất đắc dĩ, " tại nên suy nghĩ bậy bạ, dưỡng tốt thân thể, chăm sóc tốt cục cưng trong bụng, nếu như bảo bối có chuyện, ông nội là người thứ nhất buông tha con."

      "Biết rồi." Tô Tử Duyệt đô dưới miệng, "Còn chưa có ra đời, liền đoạt sủng ái của ông với con, xem ra khi ra đời, con liền mất cưng chìu."

      Nhắc tới cái này, hình như ông Tô nghĩ tới khác, "Con và Giang Dực cũng nên suy nghĩ chuyện kết hôn chút, thừa dịp tại bụng còn lộ , kết hôn nhanh lên." Mang danh tiếng chưa kết hôn mà có con, tóm lại nghe vào tốt, "Còn có phải thương lượng chút, lúc nào gặp mặt cha mẹ nó. . . . . ."

      "Biết, ấy công tác trở lại, chúng con liền thương lượng với nhau những chuyện này."

      Ông Tô gật đầu cái, "Về sau phải hiểu chuyện chút, thể có tính khí đùa giỡn của đứa bé."

      "Dạ dạ dạ. . . . . ."

      Ông Tô vẫn ngừng dặn dò, mà Tô Tử Duyệt gật đầu ngừng.

      chuyện phen này, tốn thời gian tương đối lâu. Chờ Tô Tử Duyệt trở về phòng của mình, cầm điện thoại di động lên giật mình, thậm chí có nhiều cuộc gọi nhỡ như vậy, Diệp Tiêu Tiêu và Giang Dực cũng gọi điện thoại tới mấy lần, gọi trước cho Diệp Tiêu Tiêu trở về, bịa chuyện trong chốc lát, mới gọi điện thoại cho Giang Dực. Gần đây điện thoại của càng ngày càng chuyên cần, làm cho cảm thấy giống tác phong của , lúc ban đầu bọn họ qua lại mặc dù cũng chủ động gọi điện thoại, nhưng mà thường cố định, giống như khuôn mẫu làm việc, lúc nào nên gọi gọi điện thoại, vài ngày rỗi mới thấy hẹn được lần, ngày lễ gì đến, cho thư ký đưa quà tặng và hoa tươi tới, đa dạng tuy nhiều, nhưng cảm nhận được chút tình cảm, ít nhất so sánh với mấy cuộc gọi nhỡ tại, người trước có vẻ vô tình.

      Đồng nhất đối lập, mới biết có bao nhiêu khác biệt.

      " đâu?" Giang Dực mở miệng trực tiếp hỏi.

      "Cùng ông nội chuyện hồi." Cônghĩ đến lời ông nội , cảm thấy nên hỏi chút chuyện kia, dù sao hỏi cũng thể làm gì, hơn nữa có lẽ có xu thế đem chuyện càng làm càng phức tạp, coi như cũng biết , "Chúng ta còn tới nha."

      "Hả?"

      "Ông nội rất bất mãn với ." cố ý nhấn mạnh.

      "Hả?" tiếng này tựa hồ mang theo điểm vội vàng.

      "Ông nội muốn hỏi, rốt cuộc tính toán lúc nào lấy em? muốn bụng của em lớn đến được, mới tính toán lấy em qua cửa?"

      Sau khi Giang Dực nghe xong, cười ra tiếng, "Ai ai, giọng chút, làm cho em gấp gáp như vậy sao? Phải dè dặt, chờ chủ động mở miệng." xong lại cảm thấy có chút buồn bực, "Em cho ông nội em biết, hai tháng giảm xóc là em giở trò quỷ ?"

      "Tại sao em có thể chủ động nghiêm khắc với bản thân em !"

      "Cho nên em liền lựa chọn nghiêm khắc với ?" "Bộ ngực đàn ông hẳn rất lớn, cho nên em hiểu biết , nhất định trách em."

      Giang Dực cười đến có chút độc, " khó được, rốt cuộc thừa nhận là đàn ông."

      Tô Tử Duyệt hơi nhắc tới, người này, trí nhớ cũng tốt quá ? Lúc trước chỉ vừa xằng bậy vừa thông suốt, hơn nữa lần đó cũng là bị thua thiệt, còn nhớ ràng tới như vậy, " đáng ghét."

      Khóe miệng Giang Dực cười càng đậm, có người từng với , con chuyện nghĩ đằng lẽo, thời điểm ghét, có lẽ ý chính là —— em thích .

      "Ghét bao nhiêu?"

      "Rất đáng ghét rất đáng ghét." Sau khi nội tâm phiên dịch, bày tỏ hết sức hài lòng.

      nhìn thời gian, dám cùng trò chuyện nhiều, sợ làm trễ nãi thời gian ngủ của , đồng thời cũng sợ chuyện lâu quá hưng phấn, đợi lát nữa ngủ được, vì vậy dặn dò ngủ sớm chút, dĩ nhiên có quên nhắc nhở phải ăn điểm tâm.

      Tô Tử Duyệt cúp điện thoại nằm ở giường, tâm tình nhõm lại vui vẻ, ngủ được, vì vậy dùng di động tìm kiếm hình ảnh áo cưới chút, tại có chút muốn biết bản thân nếu như mặc áo cưới vào có bộ dạng gì, vẫn cảm thấy áo cưới đại biểu cho lãng mạn cùng thần bí, rốt cuộc có thể cảm thụ chân .

      Nhìn áo cưới lát, lại nghĩ tới vấn đề mẹ chống nàng dâu sau này, biết cha mẹ có ở chung được hay , lần đầu tiên gặp mặt nên làm như thế nào đậy, muốn mua những thứ gì đây? lại an ủi mình, cha mẹ rất ân asic, laoij ân ái người già, tính tình tương đối đều được, chắc cũng thích , dù sao cũng là do lựa chọn nàng dâu.

      cứ lung tung nghĩ như vậy, từ từ tiến vào mộng đẹp.

      ************

      Tô Tử Duyệt ngủ tệ, thời gian ngày này, dều tiêu vào bức tranh chữ thập tự thêu, hơn nữa còn thêu chỉ chút như vậy, ông nội ủng hộ dùng thời gian dài như vậy thêu vật này, làm bị thương mắt. Chính chọn lựa đồ án, là bức tranh mỹ nữ, nhìn gần nhìn ra cảm giác, phóng xa chút, mới có thể nhìn thấy phái nữ hấp dẫn. Sau khi thêu xong, nhất định phải cầm phiếu đứng lên, sau đó đặt trong phòng ngủ . Chỉ là ông nội ủng hộ vẫn thêu, mỗi ngày tốn chút thời gian ít , chờ bụng càng lúc càng lớn, đường bất tiện có thể thêu, số ít nhiều lần, cái này có vấn đề.

      Mà buổi tối, muốn làm chuyện đặc biệt khác, khi biết Giang Dực trở lại khách sạn lại muốn xin Giang Dực xem cùng bộ phim truyền hình với , hai người ở hai chỗ, cầm điện thoại di động, cùng xem bộ phim truyền hình, hơn nữa bình luận kịch tình cùng nhân vật.

      “Nữ chính nhìn qua là cao.” Ở đầu điện thoại này đánh giá, chỉ là bộ dáng nhìn qua quen thuộc, mà hai vị nam chính đều là đại minh tinh nổi tiếng.

      Ở bên kia Giang Dực mắt liếc cái, “Chừng 175cm.”

      “Nhưng ta còn mang giày cao gót.” Vì vậy nhìn qua rất cao, may chiều cao hai vị nam chính cũng tệ, phải áp lực bao nhiêu, “Nhìn qua có phong cách tốt, phải là người mẫu…. Bên kia chỉ thích chọn người mẫu vào làng giải trí, hai vị nam chính đều ra đời từ người mẫu.”

      “Cái này em cũng biết?”

      “Tất nhiên, xem nếu vai nam chính này, trước kia ta diễn qua bộ phim thần tượng cực kỳ nóng, phổ biến thời, chỉ là sau này ta diễn bất cứ cái gì, đều thể vượt qua, vì vậy giống như ta vẫn luôn diễn bộ phim truyền hình vậy. kỳ quái, ràng đẹp trai như vậy, tại sao đứng lên lúc nóng? Còn bằng nam phụ…. Phải là nam phụ , chỉ là tại sao phần diễn hai người nam giống nhau nhiều….”

      Giang Dực cầm điện thoại di động nghe chuyện, cũng lười lên tiếng, hoàn toàn có hứng thú với phim thần tượng này.

      Tô Tử Duyệt cũng cảm thấy rất hứng thú, “Rốt cuộc em nghĩ đến vai nam phụ so vai nam chính còn nóng chút ít, mặc dù em cảm thấy được vai nam chính đẹp trai rất nhiều…… Phong cách, hoàn toàn dựa vào phong cách thủ thắng.”

      “Tô Tử Duyệt, em cứ trước mặt khen hai người đàn ông khác như vậy?”

      “Nào có?”

      “Em khen đẹp trai, khen người khác có khí chất, còn thừa nhận?”

      “Ý của em là, em nào có ở trước mặt ….”

      “…………..”

      Giang Dực đây mới là bị đánh bại, nằm mơ cũng nghĩ đến thế nhưng mình làm chuyện như vậy, cầm điện thoại lâu như vậy, vậy mà chỉ vì để bàn về bộ phim thần tượng, hơn nữa kịch tình hợp cùng xem nghiêm trọng, cố tình còn chưa có cảm giác mình có phần đúng, tâm tư nghĩ cúp điện thoại cũng có.

      đoán nữ chính chọn người nào?” Tô Tử Duyệt lại bắt đầu đặt câu hỏi.

      “Làm sao biết?”

      “Cho nên để cho đoán.”

      “Cái người em cảm thấy đẹp trai !”

      “Tại sao?” Bởi vì đoán đúng

      phải em ta là vai nam chính sao? Hai người đàn ông này phần diễn sai biệt lắm, em chỉ cố tình ta là vai nam chính…..”

      Tô Tử Duyệt buồn bực, hết sức buồn bực, vốn muốn thảo luận, rốt cuộc chọn người mình, hay lựa chọn người mình . Đẹp trai là để nữ chính , hay có khí chất là để nhân vật nữ chính , nhưng nhìn bộ phim thần tượng này hơn phân nửa người xem đều thích có khí chất kia, dù vị trí ràng có thể là vai nhân vật phản diện, quả là nam phụ để lại cho người xem , vai nam chính để lại cho nữ chính người tốt !”

      với , ghét.”

      Lại lát sau, Tô Tử Duyệt lại mở miệng, “ cảm thấy thông minh giống như nữ chính vậy được hay ?”

      có gì tốt.”

      “Hả?”

      là người có chủ, có thể đừng làm cho đánh giá khác? Vị kia nhà tức giận.”

      “………………”

      **************

      Hai ngày nay cũng trôi qua vô cùng dễ dàng với Tô Tử Duyệt, dĩ nhiên, nếu như có cú điện thoại của Hạ Ngữ Đình này, càng thêm dễ dàng và thoải mái.

      “Tô Tử Duyệt, hai ngày nay trôi qua như thế nào?”

      “Rất tốt.” Tô Tử Duyệt nằm ở giường thoải mái thở ra hơi, “Tốt vô cùng.”

      Lúc trước chỉ thích phương thức chuyện tao nhã lịch nhưng cố tình ý tứ trong lời có thể để cho đối phương cực kỳ tức giận, chỉ là vẫn có học được, nhưng hiểu được, làm cho đối phương như ý, chính là mình như ý lớn nhất, điều kiện tiên quyết là người này bạn rất đáng ghét.

      Hạ Ngữ Đình phải hy vọng khó chịu khổ sở phiền muộn sao? liền , hết lần này tới lần khác có.

      kiên cường.” Hạ Ngữ Đình lên tiếng khen ngợi phen, “ hy vọng tôi mà …., đến nỗi đem kiên cường ép suy sụp như vậy.”

      “Hạ Ngữ Đình, người sáng mắt tiếng lóng, cũng đừng thần bí như vậy. cần cố ý chọc tôi vui nhiều lần, tôi cho biết, thu hồi tâm tư của , tôi để như ý.”

      sao? cũng muốn biết chuyện xí nghiệp Tô thị? còn có thể nhàng như vậy, xem ra chủ tịch Tô có giải thích cho cháu duy nhất.”

      “Hả? lại muốn gì? Muốn Giang Dực muốn thu cấu lại công ty Tô thị, vẫn suy nghĩ muốn Giang Dực hao tổn tâm cơ lấy được công ty Tô thị.”

      “Đều phải.” Hạ Ngữ Đình đều phủ nhận tất cả, “Giang Dực muốn thu cấu công ty Tô thị, có lẽ còn có sớm tính toán, có lẽ phải….”

      “Hừ.” Bản thân Hạ Ngữ Đình cũng thừa nhận, lời trước kia, chỉ vì để cho mình dễ chịu hơn.

      “Tôi muốn , tuyệt đối rung động hơn so với cái này. Tô Tử Duyệt, chúng ta gặp mặt , trong điện thoại tiện.”

      “Tôi cảm thấy rất dễ dàng.”

      “Chúng ta ở trường học cũ gặp mặt !” Hạ Ngữ Đình thẳng ra địa điểm, “Tô Tử Duyệt, chẳng lẽ muốn vì người đàn ông liền hy sinh ông nội ?”

      có ý gì?”

      đến rồi biết.”
      Last edited by a moderator: 5/6/15
      Hà Hoàng thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :