1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Nộ bảo chủ - Mạc Nhan

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Nộ Bảo Chủ – Chương 9.4

      Tác Giả: Mạc Nhan

      Nguồn : cungquanghang.wordpress.com

      Edit : Quảng Hằng

      Chương 9.4

      Quái! phải trúng vu độc sao? Sinh mệnh bị đe dọa nghiêm trọng, ràng thần trí , cư nhiên nhớ như vậy ràng!

      “ Ngươi nhất định là trúng độc quá sâu, xuất ảo giác .”

      lắc đầu. “ Ta thực khẳng định, người những lời này, chính là ở trước mặt ta đến chết vẫn còn mạnh miệng.”

      Nàng hy vọng nơi này có cái hang lớn có thể chui xuống, nhưng hai gò má ửng hồng sớm bán đứng chính mình, lại cố tình ôm nhanh như vậy, làm cho nàng ngay cả cơ hội né tránh cũng có.

      Trời ơi, gương mặt ửng hồng của nàng chết mất. Có thể làm cho nàng mất bình tĩnh tốt, điều này làm cho lại chắc chắn, mình diện ở trong lòng của nàng là chân .

      gỡ ra đôi tay cứng như sắt của , nàng đành phải giận dỗi chất vấn: “ Ngươi rốt cuộc muốn như thế nào?”

      “ Lời thốt ra có làm được , ngươi có muốn đổi ý ?”

      sợ hãi mặt nàng, giống như nàng có ý định đổi ý.

      thở dài. “ Ai nha, ta biết, ngươi chuyện giữ lời......”

      “ Ai ? Ta đương nhiên giữ lời mà.”  Nàng ngước cằm lên, mất hứng khi thấy như vậy nàng.

      như vậy, mặc kệ ta đưa ra cầu gì, ngươi đều đáp ứng?”

      Nàng do dự chút, có chút yên bất an, cuối cùng cũng gật đầu kiên quyết. “ Được, lời thốt ra, thể thu hồi, có cầu gì, ngươi .”

      bàn tay, nhàng nâng cằm của nàng lên, khàn khàn : “ Ta muốn cái gì? Ngươi biết từ lâu.”

      Đôi mắt mang đầy khát vọng, làm nàng bên tai nóng bỏng, mười ngón tay cơ bản hiểu sao cứ nắm chéo áo, ánh mắt cũng biết nên nên nhìn vào chổ nào cho phải.

      Phân vân im lặng lúc lâu, dường như hạ quyết tâm ── Được rồi, lời ra, tứ mã nan truy, gắt gao nhắm mắt lại, bộ dạng tùy xử trí.

      Trời biết muốn nàng nhiều đến như thế nào, nhưng nếu làm như vậy, giống với hành vi của đại trượng phu quang minh lỗi lạc, huống chi nhìn thấy vẻ mặt đầy vẻ hy sinh vì nghĩa lớn như nàng, làm sao có thể đành tâm, liền quyết định.

      “ Quên , cứng rắn buộc người khác làm chuyện người ta muốn, phải là hành động của đại trượng phu.”   Long Khiếu Thiên cũng phải là loại người tiểu nhân thừa cơ hội chiếm tiện nghi người ta.

      Có đôi khi, thực hận chính mình sao quá chính trực! Tốt tiện nghi chiếm, cứng rắn phải làm quân tử, làm khổ chính mình thân dục hỏa sôi sục, sớm hay muộn cũng hậm hực mà chết.

      “ Ta...... Đâu muốn......”

      kinh ngạc quay đầu lại, kinh ngạc nhìn thẳng nàng, mà nàng sớm e lệ biết như thế nào cho phải, người này lại chính là mở to hai mắt, chậm chạp có hành động, xấu hổ nàng nhịn được sẳng giọng: “ Ngươi rốt cuộc muốn hay , cần thôi .” xong xoay người muốn rời khỏi. ( Quảng Hằng: Sax, em chết với hai chị này mất thôi.)

      Nhưng chưa bước được bước, bị đôi cánh tay cứng như sắt kéo lại, ngã vào vòng ôm ấp nóng bỏng kia,  khẽ nhếch cánh môi, ngay cả kinh hô đều kịp, bị cúi xuống hôn mãnh liệt.

      Giai nhân trong lòng, là nóng , là e lệ , cũng là cam tâm tình nguyện , kinh hỉ này làm cho rốt cuộc thể ức chế dục vọng tích tụ lâu ngày.

      hôn nồng nhiệt đầy chiếm hữu khiêu gợi, cơ hồ muốn bao trùm lấy nàng, bàn tay to lớn của sờ loạn ở người nàng, cách quần áo, thăm dò đường cong mềm mại của nàng.

       hôn vừa ôn nhu vừa kích tình, mang theo khát vọng cùng xâm lược, bàn tay dò dẫm từng bước từng bước lên phía , cuối cùng dừng lại trước bộ ngực mềm mại tròn trịa của nàng.

      Trái tim của nàng cơ hồ muốn nhảy ra ngoài, sợ hãi muốn chạy trốn, lại vừa thích làm càn, những nơi bị chạm đến đều dấy lên ngọn lửa nóng, kiềm chế nổi.

      Bạc môi dọc theo cái gáy trắng mịn màng của nàng, tấc tấc vừa hôn vừa cắn , làm nàng tự chủ được run rẩy, mười ngón nắm bắt vạt áo , hảo nhanh hảo nhanh......

      làn da trắng hồng như tuyết, có rất nhiều dấu ấn đỏ hồng đều là kiệt tác của , nam nhân này rốt cuộc là hôn nàng, hay là ăn nàng? Mê ly suy nghĩ còn phân biệt ràng lắm, chỉ nghe hơi thở dồn dập cũng nhịp đạp mạnh mẽ của hai trái tim.

      Hôn sâu sâu, mãi cho đến khi nàng ý thức được, người nằm trong vòng tay của , còn nằm đè lên thân thể nàng thân thể nóng bỏng cuồng nhiệt của như muốn thiêu cháy nàng, đột nhiên nàng cảm thấy trận gió mát ùa tới, nhìn xuống áo của nàng tuột xuống đến eo, lộ ra hơn phân nửa bộ ngực sữa, mà ôn nhu hôn lên, làm nàng cả người tự chủ được run lên.

      Giống như có cái gì đó nghẹn ngay tại cổ, muốn thốt lên thành tiếng, nhưng nàng ráng kềm chế lại, lí trí cực lực bảo nên, nhưng khi dùng đầu lưỡi ấm nóng của , liếm lên nụ hoa mẫn cảm ở ngực nàng chơi đùa, nàng nhịn được hít sâu hơi, nơi yết hầu liều rên lên tiếng ưm, càng như tăng thêm sức mạnh cho .

      Khi thoát luôn lớp quần áo gây trở ngại, khố cứng ngắc lạnh lẽo từ người nàng rơi xuống đất.

      Long Khiếu Thiên giật mình dừng lại, nhìn kỹ, bắt gặp khối ngọc bội, đúng là đưa phượng ngọc cho nàng, nhịn được kinh ngạc.

      “ Ta nghĩ ngươi bỏ nó lại tại biệt viện Vương gia rồi.”

      “ Ta vẫn luôn mang theo nó.” Nàng xấu hổ .

      Chuyện này chứng tỏ nàng để ý đến từ lâu, những châu báu trang sức mang theo, chỉ mang theo duy nhất khối phượng ngọc này, bởi vì đây là vật đính ước tặng cho nàng, ý nghĩa phi phàm.

      cảm thấy cả người nhiệt huyết sôi trào, nguyên khí tăng nhiều, cần dùng đan dược, bởi vì nàng, là loại thuốc tốt nhất dành cho .

      “ Dược Nhi......”

      lúc khó kìm lòng nổi, như muốn hòa tan cùng vẻ xinh đẹp mỹ miều của nàng, nhưng vẫn còn tồn tại tia cảnh giác cuối cùng, lắng tai nghe dù chỉ tiếng động rất nhưng vẫn phát được có điều bất thường. ( Quảng Hằng: Ta hựn mấy người phá đám nhe…)

      Mạnh, dừng lại động tác, kéo quần áo của nàng lên che khuất da thịt trắng noãn nà của nàng lại, bảo hộ ở sau người, toàn bộ tinh thần cảnh giới nhìn bốn phía.

      “ Khiếu Thiên?”  vẫn còn chìm đắm trong cơn mê say, nàng khó hiểu khi nhìn thấy vẻ mặt lạnh thấu xương của .

      “Có người.”

      Nàng sửng sốt, vội vã kéo vạt áo chủa mình lại, cũng lấy lại tinh thần, khẩn trương : “ Bọn họ đuổi tới?”

      phải.”   cảm giác được sát khí, cho nên chắc chắn phải là người của Lam Điệp Cốc, nhưng thực xác định, có người rình xem bọn họ.

      người? đúng, là hai người.

      Long Khiếu Thiên lặng lẽ cầm đại đao, để phòng ngừa bất trắc, cho dù phải hy sinh tính mạng, cũng muốn bảo hộ Dược Nhi.

      “ Các hạ là người nào, thỉnh thân.”   trầm giọng với người giấu mặt.

      Chỉ chốc lát sau, nóc nhà truyền những giọng rất .

      “ Xem, đều là ngươi, hít thở quá mạnh, mới có thể bị phát .”

      “ Là tại ngươi nuốt nước miếng bị nghe được, còn dám trách ta?”

      sớm với ngươi cần đến gần như vậy.”

      “ Ngươi chính mình cũng quá xa thấy lắm a.”

      Vừa nghe đến thanh quen thuộc này, Thi Dược Nhi cần đoán cũng biết là ai .

      Nàng mặt đỏ bừng buồn bực ra lệnh: “ Hai người các ngươi mau xuống đây cho ta.”

      Long Khiếu Thiên vẻ mặt ngoài ý muốn nhìn nàng. “ Ngươi biết họ?”

      “ Ta hy vọng biết.”

      nóc nhà truyền đến cười khẽ đối đáp.

      “ Đúng vậy, chúng tôi biết.”

      “ Đúng, đúng, coi như chúng tôi tồn tại, mời hai vị tiếp tục.”

      hưu vượn, nếu xuống dưới này, ta cả đời thèm để ý tới hai ngươi!”  Thi Dược Nhi vừa giận vừa thẹn .

      “ Ai nha, được.”

      “ Đừng nóng giận, chúng ta xuống liền mà .”

      Chỉ trong nháy mắt, hai bóng người lắc mình tới, đứng ở trước mặt bọn họ, là hai nương xinh đẹp hơn người, người thè lưỡi, người cười hì hì, đôi mắt đẹp nhanh nhạy trong suốt, toàn tò mò nhìn chằm chằm Long Khiếu Thiên, nhiệt tình chào hỏi.

      “ Xin chào a.”

      Long Khiếu Thiên quay đầu nghi hoặc hỏi Dược Nhi. “ Các nàng là......”

      đợi Dược Nhi trả lời, hai người thực tự động xưng tên.

      “ Ta gọi là Tô Dung Nhi, là sư tỉ của Dược Nhi.”

      “ Ta là Thủy Linh Nhi, sư muội của Dược Nhi.”

      ra Dược Nhi có sư tỷ muội a! Long Khiếu Thiên mày giương lên.

      Đối với thân thế của Dược Nhi, vẫn rất ngạc nhiên, nhưng Dược Nhi trời sanh tính lặng yên ít lời, chưa bao giờ về chuyện của mình, nay xuất hai sư tỷ muội, vừa mới mẻ lại tò mò, hơn nữa từ ánh nhìn đầu tiên, liền đối hai nha đầu buồn cười này có hảo cảm, cảm giác sảng khoái.

      chắp tay : “ Tại hạ là Long Môn bảo bảo chủ Long Khiếu Thiên.”

      “ Long đại ca!” Hai người ăn ý nhất trí kêu to, hề xấu hổ, dễ gọi quả thực giống quen biết từ tám trăm năm trước vậy.

      Long Khiếu Thiên thoáng chốc cảm thấy thực vui vẻ. “ Hai vị nương kêu ta tiếng đại ca, về sau chính là muội tử của ta.”   trời sanh tính hào sảng câu nệ, cũng thích nhất là quen biết những người câu nệ tiểu tiết giống . ( chấp nhất chuyện nhặt)

      “ Dạ, đại ca!”

      nhịn được cười ha ha. “ muốn được nha, Dược Nhi cư nhiên sao lại có hai sư tỷ muội sảng khoái khôi hài như thế này nhỉ?”

      Dược Nhi hừ lạnh. “ Khôi hài? Mới là lạ, hai nàng là hai tiểu tinh quỷ quái bướng bỉnh, thích nhất là tìm phiền toái, làm đại ca các nàng, về sau ngươi hiểu.”  Nàng mười sáu năm làm nhị sư tỉ, hiểu nhất Dung Nhi cùng Linh nhi có bao nhiêu hoạt bát bướng bỉnh, cùng mạo hiểm của các nàng, cũng phải là lên trời xuống biển đơn giản như vậy có thể thỏa mãn các nàng, muốn cùng các nàng ở cùng chỗ, phải có trái tim mạnh mẽ chút mới được.

      Nhưng mà nghĩ lại có chuyện mà nàng vẫn chưa .

      “ Hai ngươi sao lại ở đây?”

      “ Chúng ta đến tìm ngươi nha, hắc, ngươi cũng khó tìm nha, chúng ta đường hỏi thăm, trèo non lội suối, thể tưởng được ngươi cư nhiên chạy đến TâyNamnày.”

      “ Đúng vậy, chúng ta vốn hiểu được, bằng sức lực của ngươi, làm sao có thể đến nơi khó khăn thâm sơn cùng cốc như thế này, ra là có cao nhân bảo hộ nha.” xong, vừa cười hì hì nhìn về phía vị Long đại ca tướng mạo đường đường, nghĩ rằng nhị sư tỉ ánh mắt tốt, nhìn cái liền chọn trúng Long Môn bảo bảo chủ, Long Môn bảo uy danh hiển hách, các nàng được nghe danh.

      Thi Dược Nhi vẫn cảm thấy hiểu như cũ. “ Ta có với sư phụ, cho ta thời gian năm tìm Hùng Thất, năm còn chưa tới, tai sao hai ngươi lại đến tìm ta ?”

      Dung Nhi cùng Linh nhi liếc mắt nhìn nhau, mới : “ Kỳ là chúng ta tự mình muốn xuống núi tìm đến ngươi .”

      “ Tìm ta? Hai ngươi ở bên cạnh hầu hạ phu quân, lại xuống núi tới tìm ta, lại phát sinh chuyện gì nữa đây?”

      Quả nhiên vẫn là Dược Nhi hiểu biết các nàng nhất, cái gì đều thể gạt được nàng, cho nên , nữ nhân tri kỷ vẫn là nữ nhân, vì thế các nàng đem những chuyện oan ức mấy ngày nay tích lũy trong bụng, toàn bộ cho hảo tỷ muội nghe......

      “ Đừng nhắc đến hai tên hỗn đản đó nữa , chúng ta bao giờ để ý đến bọn nữa.”

      “ Đúng vật chúng ta là vì giận bọn họ,nên bỏ trốn đến đây.”

      “ Sao lại thế này?”

      “ Hừ, lại, còn phải là vì ──”

      Vì Sở Ân cùng Đoàn Ngự Thạch như nước với thể ở gần nhau , vì bọn họ thể sống hòa bình cùng nhau, vì bọn họ ba ngày đánh trận , năm ngày đánh trận lớn, mỗi ngày quyền cước so chiêu là chuyện bình thường, cứ ba ngày đấu trận, cho dù sư phụ có thể áp chế bọn họ, nhưng cách nào dập được chiến hỏa hừng hực.

      Lúc này sư phụ Nam Hải, có người áp chế được bọn họ, toàn bộ Tiên Sơn bị bọn họ đánh muốn tan tác, mỗi ngày sống trong phập phồng lo sợ, hại hai nữ nhân rốt cục chịu nổi, tức giận đến trốn , đơn giản nhắm mắt làm ngơ, hơn nữa chạy trốn thấy bóng người.

      Thi Dược Nhi mặt toát mồ hôi : “ Tức giận đến trốn ? Theo ta thấy, chỉ có cách duy nhất này hai người mới có thể giải quyết chuyện kia, dùng mất tích phân tán lực chú ý của bọn họ, để bọn họ lo mà tìm kiếm các ngươi, mà còn thời gian chém giết lẫn nhau.”

      Tô Dung Nhi cùng Thủy Linh Nhi nhịn được dùng ánh mắt kính nể, chăm chú nhìn nàng.

      “ Dược Nhi ~~ vẫn là ngươi hiểu chúng ta nhất ~~”

      “ A! chuyện đước rồi, nên động tí là chạy đến hôn ta!” Thi Dược Nhi vội vàng trốn sau lưng Long Khiếu Thiên, miễn cho hai nữ nhân lại muốn dùng nước miếng làm dơ mặt của nàng, ghê tởm muốn chết.

      Thủy Linh Nhi khoa trương thở dài, đối Tô Dung Nhi : “ Nàng cần chúng ta hôn đâu.”

      Tô Dung Nhi cũng rất ăn ý ra vẻ cảm khái. “ Người ta tại chỉ người có thể hôn thôi, đương nhiên ghét bỏ chúng ta .”

      “ Hai người các ngươi, nếu ta dùng độc thuốc các ngươi mới là lạ!”

      “ Cứu mạng nha!”  Hai người thét tiếng chói tai , tự động dạt ra hai bên, cười to trốn vòng quanh phòng, mà Dược Nhi đuổi theo phía sau vui cười tức giận mắng.

      Long Khiếu Thiên bật cười ôm giai nhân, cảm thấy có thể hiểu được, cảm tình của ba người là rất tốt, mới có thể như thế vui vẻ náo loạn như thế, mà cũng nhìn thấy được mặt khác của Dược Nhi, kinh hỉ phát , ra nàng cũng nghịch ngợm, cũng giống tiểu nương náo loạn như vậy.

      trận cười đùa sau đó, Long Khiếu Thiên uống vào chén thuốc mà Thi Dược Nhi hầm chế, bao lâu buồn ngủ, tĩnh dưỡng được ngày, hôm sau, bốn người liền ra .

      Tô Dung Nhi cùng Thủy Linh Nhi mới rời Tiên Sơn, còn chưa muốn trở về.còn Thi Dược Nhi vì lấy được Hùng Thất liền muốn trở về Tiên Sơn, Thi Dược Nhi bởi vì hai vị sư tỷ muội cầu quá từ chối được, đành phải đáp ứng Long Môn bảo trước.

      Như vậy cũng tốt, đợi Khiếu Thiên khôi phục nguyên khí, có Dung Nhi cùng Linh nhi làm bạn, ở đường cũng có thể chiếu cố lẫn nhau, vì thế bốn người, bước đường hướng về phía Long Môn bảo.

      ****************************

      Quảng Hằng: Bù phần hôm qua cắt mất đoạn

         HẾT CHƯƠNG 9

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Nộ Bảo Chủ – Chương 10.1

      Tác Giả: Mạc Nhan

      Nguồn : cungquanghang.wordpress.com

      Edit : Quảng Hằng

      Chương 10.1

      Trở lại Long Môn bảo, phải mất hết nửa tháng .

      Long Môn bảo vừa nghe đến đại bảo chủ trở về, nhị bảo chủ lập tức dẫn theo người, đến trước cửa nghênh đón.

      Bởi vì lúc trước Triệu Kiệt cùng Dương Trung trở về thông báo qua, cho nên nhị bảo chủ hiểu được chuyện Thi nương chỉ do hiểu lầm.

      Nhưng mà khi nhìn thấy đai ca mang theo nương kia trở về, hai người cùng cưỡi chung con ngựa trong lòng biết Long Môn bảo sắp có tin vui.

      “ Cái gì!” Lí Thu Sương vẻ mặt khiếp sợ trừng mắt nhìn nha hoàn. “ Đại biểu ca muốn kết hôn cùng nữ kia? Ngươi có nghe lầm chứ?”

      “ Tiểu thư, nô tỳ có nghe lầm, xác thực quả nghe được đại bảo chủ cùng nhị bảo chủ , muốn cưới Thi nương kia vào nhà, chờ vết thương lành, nhà cầu hôn.”

      Lí Thu Sương giống như sấm nổ bên tai, nàng từ thuở ái mộ đại biểu ca, thế nhưng lại muốn cưới nữ nhân khác, hơn nữa, lại là nữ kia?!

      “ Đại biểu ca điên rồi sao!

       Làm sao có thể cưới nàng! , ta đồng ý!”

      Lí Thu Sương tức giận bóp cái chén, sôi sục. Đến Long Môn bảo từ năm mười hai tuổi, nàng liền tin tưởng ngày, nàng gả cho đại biểu ca, trở thành thiên hạ đệ nhất bảo, đại bảo chủ phu nhân, vì thế, cho nên nàng ngừng học tập những việc của bảo, thầm tự cho mình là bảo chủ phu nhân tương lai.

      Ai ngờ đường nhảy ra tên Trình Giảo Kim, vọng tưởng chiếm địa vị của nàng, nàng chuẩn bị kế hoạch từ lâu làm sao có thể để người khác đoạt tay nàng được!

      “ Tiểu thư, vậy phải làm sao bây giờ mới tốt?”

      ! Chúng ta tìm ả nữ kia!”

      Lí Thu Sương mang theo nha hoàn, quyết định tìm nữ kia lý luận, nàng cũng tin, chính mình đấu lại nàng ta.

      Đoàn người vào Hoa đào viện, quả nhiên thấy nữ kia.

      nữ, đứng lại!”

      Thi Dược Nhi quay đầu lại, tò mò nhìn sao lại ra đám nương tử quân ào ạt đến gần, sau đó lại nhìn đông, nhìn sang tây, còn trước nhìn sau, vẻ mặt hoang mang.

      “ Ta gọi là ngươi!” Lí Thu Sương chỉ vào mũi của nàng phẫn nộ , chỉ chốc lát sau, nhóm nha hoàn vây quanh mình nàng.

      “ Ngươi bảo ta nữ?”

      “ Hừ! Ngươi dùng sắc đẹp mê hoặc đại biểu ca của ta, phải nữ là cái gì!”

      Thi Dược Nhi tò mò đánh giá nàng. “ Ngươi là......”

      “ Tiểu thư của chúng ta là biểu muội của đại bảo chủ, xuất thân danh môn thế gia, giống ngươi lai lịch , nha đầu sơn dã hiểu quy tắc!”  Nha hoàn bên cạnh .

      “ Nha? ra ngươi là biểu muội của đại bảo chủ a, xin hỏi ta có chọc tới ngươi sao?”

      Lí Thu Sương hừ lạnh. “ Ta cũng quanh co lòng vòng cùng ngươi trắng ra, tại Long Môn bảo này, chỉ có ta mới có tư cách làm bảo chủ phu nhân, ngươi tốt nhất thức thời rời khỏi .”

      Thi Dược Nhi tỉnh ngộ gật gật đầu. “ ra là thế a, ngươi thích đại bảo chủ.”

      “ Ta cùng đại biểu ca thuở thanh mai trúc mã, cũng quyết ý gả cho , nếu muốn cưới vợ, phải cưới là ta, ngươi tốt nhất nên thông minh chút, đừng cản đường ta.”

      “ Nếu ?”

      “ Nếu có xảy ra chuyện gì, đừng trách ta cảnh cáo ngươi trước!”

      Nhìn thấy đối phương lộ ra kinh hoàng thần sắc, Lí Thu Sương rất đắc ý mình uy hiếp thu được hiệu quả, nhưng mà, đối phương cư nhiên hảo ý khuyên nàng.

      “ Ngươi trăm ngàn lần cũng đừng đắc tội Dược...... Ách, đừng đắc tội ta, bằng ngươi hối hận kịp.”

      “ Ngươi to gan, trái lại dám uy hiếp ta?!”

      “ Suỵt, đừng lớn tiếng như vậy, ta là là suy nghĩ vì ngươi.” “ Thi Dược Nhi”  Tận tình khuyên bảo .

      “ Tốt! Ngươi lớn mật lắm, chúng ta chờ xem!”   xong, Lí Thu Sương đem người, đoàn người nối đuôi nhau rời .

      Đợi cho đám người kia khuất, “ Thi Dược Nhi” hết nhìn đông tới nhìn tây, xác định mọi nơi có người, liền nhấc tay nhàng vung lên, gương mặt tuyệt mỹ lạnh lùng kia, nháy mắt biến thành khuôn mặt tươi cười thanh tú động lòng người.

      Tô Dung Nhi muốn đùa vui chút, giả dạng Dược Nhi dạo xung quanh, tự dưng bị người ta đến ra oai phủ đầu?! May mắn là gặp được nàng, nếu là gặp phải Dược Nhi, nữ nhân này nhất định hối hận chính mình từng sống đời, bởi vì Dược Nhi là thể trêu vào a!

      Nàng nhanh cho Linh nhi biết, hảo cùng nàng thương lượng cách đối phó mới được.

      Bóng dáng xinh đẹp nhàng lướt , hướng vườn trúc chạy nhanh đến.

      Lí Thu Sương thở phì phì tới, nha hoàn bên lo lắng hỏi:  “ Tiểu Thư người thấy sao, nàng ta có chịu nhượng bộ ?”

      “ Nàng ta nếu chịu, ta có biện pháp.”

      “ Tiểu thư là muốn......”

      “ Nếu tình thế bắt buộc, đành phải nhờ nữ nhân kia giúp tay.”

      “ Tiểu thư muốn tìm nương mà ba tháng trước tìm đến tự xưng là cháu mẫu thân của tiểu thư?”

      “ Sao vậy? ổn sao?”

      biết tại sao, nô tỳ mỗi lần gặp nàng ta , liền cảm thấy lạnh sống lưng, trong lòng sợ hãi, tiểu thư tin tưởng nàng là cháu của lão phu nhân?”

      “ Nàng ấy có tín vật của nương ta, hơn nữa những chuyện ta với nương của ta trước kia, nàng đều biết rành mạch, kể đầu đuôi, nếu phải cháu của nương, làm sao biết được di chúc của nương lúc lâm chung, muốn ta dù bằng cách nào cũng phải trở thành Long Môn bảo, bảo chủ phu nhân?”

      như vậy cũng đúng , nhưng...... Nô tỳ vẫn cảm thấy......”

      “ Được rồi, được rồi, xem ngươi nhát gan , nếu ngươi sợ như vậy, đừng theo ta, tự ta tìm nàng ấy .”

      “ Nô tỳ phải ý tứ này, nô tỳ theo tiểu thư là được.”

      Lí Thu Sương lúc đầu định dùng tình cảm chân của mình để biểu ca động lòng, cho nên chần chờ đồng ý lời đề nghị của nữ nhân kia, nhưng tình thế trước mắt bất lợi, cùng quá hóa liều, đành phải tìm nương kia nhờ giúp đỡ.

       

      Trải qua hành lang dài, nàng vừa quẹo vào hành lang, lại chạm mặt với Thi Dược Nhi.

      “ Nha!”  Nàng thở hốc vì kinh ngạc, trừng lớn ánh mắt nhìn thẳng người trước mắt.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Nộ Bảo Chủ – Chương 10.2

      Tác Giả: Mạc Nhan

      Nguồn : cungquanghang.wordpress.com

      Edit : Quảng Hằng

      Chương 10.2

      Trải qua hành lang dài, nàng vừa quẹo vào hành lang, lại chạm mặt với Thi Dược Nhi.

      “ Nha!”  Nàng thở hốc vì kinh ngạc, trừng lớn ánh mắt nhìn thẳng người trước mắt.

      Thi Dược Nhi mím môi cười cười. “ Thực xin lỗi, làm ngươi sợ.”

      Lí Thu Sương nhìn nàng từ xuống dưới, mới ngạc nhiên :  “ Ngươi tại sao đến nơi này ?”

      Thi Dược Nhi nháy mắt mấy cái, trả lời: “ Ta? Dùng chân tới a.”

      ràng vừa mới chạm mặt ở Hà đình, hai người vừa mới gặp nhau, nhưng mà trong chớp mắt, lại ở trong này gặp được nàng, đây là có chuyện gì?

      Lí Thu Sương nghĩ đến đối phương là cố ý trêu cợt nàng, biết dùng phương pháp gì, vụng trộm chạy đến phía trước để dọa nàng. Hừ! Nàng mới dễ dàng bị dọa đến như vậy.chạm vào được đối phương ràng đứng ngay trước mắt.

      “ Giả thần giả quỷ, ta cảnh cáo ngươi, đừng tưởng rằng đại biểu ca thích ngươi, là có thể muốn làm gì làm, ta cũng phải dễ chọc , cút ngay!” nàng mới dùng tay muốn đẩy đối phương ra, nhưng ngay cả góc áo đối phương cũng chưa đụng tới, ngược lại thiếu chút nữa bị té nhào về phía trước.

      Nàng run sợ, tưởng mình nhắm chính xác, lại ra tay lần nữa, nhưng mà cho dù nàng làm như thế nào vẫn chạm vào được đối phương.

      Nàng tin, kêu tất cả  nha hoàn vây quanh đối phương, nàng dạy dỗ nữ nhân này tốt là thể! Nhưng biết cho dù dùng cách nào, nàng ra tay như thế nào, nữ nhân kia vẫn thấy, biết bằng cách nào nương kia đứng ở ngoài vòng tròn, cười hì hì nhìn các nàng.

      Lí Thu Sương nhất thời toàn thân sợ hãi...... Chẳng lẽ ta quả nữ?

      “ Ngươi, ngươi nhớ kỹ cho ta! !”  rất tà môn ! Nàng nhất thời co rúm lại, dám lại lưu lại.

      “ Di? chơi a?”  Thủy Linh Nhi nhìn đám kia nữ nhân vội vàng tránh ra, vẻ mặt tiếc nuối, bởi vì nàng chơi có đủ đâu!

      Nàng đội mặt nạ do Dung Nhi dịch dung thành Dược Nhi, ở Long Môn bảo dạo chung quanh, muốn biết người ở Long Môn bảo có đối xử với Dược Nhi có tốt hay ? thể tưởng được vừa rồi nữ nhân kia cư nhiên biết sống chết dám khi dễ nhị sư tỉ?! May mắn là gặp được nàng, nếu giờ phút này nữ nhân kia biết bị nhị sư tỉ chỉnh thê thảm như thế nào.

      biết Dung Nhi chạy tới chỗ nào chơi? Tìm khắp nơi thấy .

      Long Môn bảo này cũng lớn a, nàng đành phải tiếp tục dạo, tin tưởng sớm hay muộn tìm được đại sư tỷ.

      Phương ảnh chợt lóe, nhanh như chớp liền thấy bóng người.

       

      Long Khiếu Thiên cảm thấy, mình là nam nhân hạnh phúc nhất thế giới!

      Nằm ở giường tĩnh dưỡng nhiều ngày, Dược Nhi cẩn thận chiếu cố . Có giai nhân y thuật cao minh hầu hạ ở bên, sức khỏe phục hồi rất nhanh, khí sắc cũng tốt hơn, giống vài ngày trước đó nửa mê nửa tỉnh, cần nhờ hai vị tiểu muội ở đường bảo hộ .

      Mỗi ngày vào buổi trưa, phải uống chén thuốc, cho dù đắng như uống phải mười cân Hoàng Liên, nhưng có Dược Nhi đút uống, dù đắng như thế nào khi uống vào cũng ngọt như đường.

      Thi Dược Nhi nhàng thổi chén thuốc bốc hơi nóng, thấy nguội bớt , mới đưa thìa giơ lên trước mặt . “ Đây, uống ngụm.”」

      Long Khiếu Thiên vâng lời y như mãnh hổ hóa thành con mèo ngoan ngoãn, uống từng chút chén thuốc nàng đưa đến. Kỳ có thể hơi uống sạch, nhưng sau đó có cơ hội được mỹ nhân chăm sóc.

      Bị trúng loại vu độc này thực đáng giá, chẳng những được lòng của mỹ nhân , còn được nàng tận tình chăm sóc.

      “ Cười cái gì?” Nàng hờn dỗi hỏi, tự nhiên toát ra nét quyến rũ của thiếu nữ, làm tâm thần rung động.

      “ Ta hận thể lập tức cưới ngươi nhập môn”

      “ Gấp cái gì, dưỡng thương cho tốt rồi sau.”

      “ Gấp, phi thường gấp.” Trong lời của đầy ý, nàng lập tức hiểu, gương mặt biết tại sao đỏ ửng lên.

      “ Dù sao ta sớm hay muộn cũng là người của ngươi, chỉ cần ngươi dưỡng cho thân thể thực khỏe, đến lúc đó ta......”

      “ Như thế nào?” Ánh mắt rạng rỡ, vẻ mặt chờ mong.

      Nàng thấp mặt, ngượng ngập : “ Tùy ngươi xử trí.”

      Lời này, có thiệu quả tương đương thuốc bổ, làm cho tinh thần phấn khởi, khó kìm lòng nổi, cầm lấy bát thuốc, uống hơi cạn sạch.

      “ Ai nha, cẩn thận nóng nha.” Nàng vội vã giơ tay ngăn cản, nhưng ngược lại lại rơi vào bàn tay thô to của .

      “ Ta tốt hơn nhiều.” kéo nàng đến gần, ý tứ chính là, bây giờ chờ kịp muốn nếm thử hương vị của nàng.

      “ Ngươi là......” Môi nàng cong lên, nhưng gương mặt lại đầy ắp dịu dàng.

      Mấy ngày nay, hai người đều cơ hội nào, lúc trước là vì có Dung Nhi cùng Linh nhi, sau khi trở lại Long Môn bảo, bí mật khó giữ nếu nhiều người biết, liền càng cơ hội , cho nên tùy ý ôm vào trong lòng, hôn lên cái cổ trắng làm càn, liền...... Ân, khiến cho ăn  mấycái, giải khát đỡ thèm chút.

      “ Nha!”

      Đột nhiên vang tới tiếng thét chói tai, làm cho hai người vội vàng tách ra, đồng thời kinh ngạc nhìn phía người xông tới.

      Lí Thu Sương chỉ vào Thi Dược Nhi, vẻ mặt kinh hoàng mấp máy môi.  “ Ngươi ngươi ── Ngươi làm sao có thể ở trong này?”

      Vừa rồi nàng ràng cùng nữ nhân này ở phía trước viện chuyện, nhưng mà mới xoay người rời , lại ở trong này gặp gỡ nàng, sợ tới mức nàng kinh hoảng thét chói tai, hoàn toàn quên ở trước mặt đại biểu ca , phải bảo trì ôn nhu uyển chuyển hàm xúc.

      nữ! Ngươi quả nhiên là nữ!”

      “ Thu Sương, thể vô lễ!” Long Khiếu Thiên khiển trách.

      “ Đại biểu ca, nàng nữ, vừa rồi muội mới ở phía trước viện gặp nàng, hiểu được nàng dùng pháp gì, cư nhiên lại chạy đến đây!”

      Thi Dược Nhi chậm rãi thu ánh nhìn đầy mị hoặc, vẻ mặt chuyển sang lạnh như băng. Nàng hận nhất người ta kêu nàng nữ, biểu muội này, từ ngày đầu tiên nàng vào Long Môn bảo, hề có thái độ hòa nhã với nàng, bây giờ lại mắng nàng nữ?!

      “ Câm mồm! Thu sương, cho dù muội là biểu muội ta, nếu đối với Dược Nhi bất kính, ta cũng tha cho muội!”

      Đại biểu ca chưa bao giờ đối nàng dùng lời lẽ nghiêm khắc tàn khốc, thế nhưng vì người ngoài, lại đối biểu muội thuở cùng nhau trưởng thành phát giận?!

      Lí Thu Sương tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, hốc mắt phiếm hồng, dậm chân :  “ Vì nàng, huynh la muội!”

      “ Nàng là bảo chủ phu nhân tương lai, bất luận kẻ nào cũng được vô lễ với nàng, bao gồm cả muội, mau xin lỗi!”

      ! Muội xin lỗi! Muội vẫn , nàng là nữ!”

      “ Câm mồm, muội dám mắng câu nữa, ta buông tha muội!”

      Lí Thu Sương khỏi lui về phía sau từng bước, bởi vì nàng chưa từng gặp qua đại biểu ca dùng ánh mắt lạnh lẽo như thế trừng nàng, giống như nàng chỉ cần lại mắng câu, được làm được, tuyệt khoan thứ.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Nộ Bảo Chủ – Chương 10.2

      Tác Giả: Mạc Nhan

      Nguồn : cungquanghang.wordpress.com

      Edit : Quảng Hằng

      Chương 10.3

      ******************************

      Nàng cắn cánh môi, hai hàng nước mắt lập tức rơi xuống.   “ Đại biểu ca thối, ta bao giờ để ý
      ngươi nữa!”  xong liền khóc chạy ,
      nàng thể chịu đựng được, đại biểu ca cư nhiên với nàng như vậy,
      buông tha nàng, buông tha nàng!

      Hảo, nếu vô tình, cũng đừng trách nàng vô
      nghĩa! Nàng là bị bức , là thân bất do kỷ , vị trí bảo chủ phu nhân này, nàng
      tuyệt tặng cho người khác, cho dù từ thủ đoạn, nàng cũng muốn đạt tới
      mục đích ! Lí Thu Sương trong lòng oán hận thề.

      “ Thuốc này hiệu nghiệm như vậy?”

      “ Đây là Miêu Cương Thất Hiệp Lan, mặc dù là người
      bách độc bất xâm, cũng khó mà khống chế tác dụng của nó, chỉ cần cho nó vào bát
      canh, Long Khiếu Thiên kia chính là người ngươi.”

      Lí Thu Sương nhìn bình sứ trong tay, bất an hỏi:  “ hiệu quả như vậy? gạt ta?”

      “ Ta rồi, ta được ủy thác của nương ngươi ,
      đến giúp ngươi ; Cho ngươi trở thành bảo chủ phu nhân, là tâm nguyện lớn nhất của
      bà lúc còn sông.”  Hắc y nữ tử
      chuyện, có miếng vải đen sa che khuất nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra đôi mắt, lóe
      quỷ quang tà mị, dễ dàng thuyết phục nữ nhân ngu ngốc trước mắt này.

      Lí Thu Sương hạ quyết tâm, chỉ cần có thể gả cho đại
      biểu ca, cùng viên phòng, cho dù sau đại biểu ca có tức giận, cũng về
      phần đúng sao này nàng phụ trách, bởi vì nàng hiểu biết đại biểu ca.

      Cẩn thận nhận lấy bình sứ, Lí Thu Sương trước khi rời
      , nhìn mặc áo đen :   “ Tối
      nay ta đưa hàng hóa lại đây, nhưng ngươi đừng ra ngoài, để cho người ta
      phát tốt lắm.”

      “ Yên tâm, trước khi giúp ngươi được thành công, ta
      vẫn im lặng đợi ở trong này, chỗ nào cũng .”

      Lí Thu Sương gật gật đầu, liền ra ngoài, đóng
      cửa lại.

      Hắc y nữ tử sau khi nàng rời , mắt lộ hung quang,
      phát ra tà ác cười.

      Lãnh Vô Sương vào trong Long Môn bảo nấp lâu
      , quan phủ cùng nhân sĩ giang hồ đều đều truy sát nàng, thương nơi nguy
      hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, ai mà lường trước được, nhện độc “ Góa phụ
      đen” như nàng lại trốn ở trong khuê phòng biểu tiểu thư Long Môn bảo.

      Chỉ cần nữ nhân nữ nhân ngu ngốc kia thành công khi
      hạ Thất Hiệp Lan vào canh của Long Khiếu Thiên, như vậy nàng liền lợi dụng lúc
      đối phương thần trí giết , cho dù giết được, đối phương nếu
      đúng lúc cùng nữ nhân ái ân, cũng thất khổng đổ máu mà chết. ( Thất khổng:
      Hai tai, hai mũi, hai mắt, và miệng.)

      Nàng hận Long Khiếu Thiên, hận nam nhân này hủy Ngọc
      Linh Cung của nàng, hủy tâm huyết của nàng, lại hủy luôn dung nhan của nàng!
      Đứng ở trước gương đồng, nàng kéo sa màn đen xuống, gương đồng ra gương
      mặt dữ tợn, có cái mũi.

      tiếng hít khí truyền đến, truyền
      vào trong tai Lãnh Vô Sương.

      “ Ai!” Lãnh Vô Sương lập tức bắn ra độc phiêu, chỉ
      nghe ngoài cửa sổ thét lớn tiếng, có thân ảnh lắc mình mà chạy, nàng lập tức
      phá cửa sổ phi thân đuổi theo.

      Tô Dung Nhi chạy trối chết! Nàng nghe được đại
      bí mật, nhanh chút cho Long đại ca cùng Dược Nhi mới được, nhưng là mới
      chạy bao lâu, liền thấy toàn thân ứa ra mồ hôi lạnh......

      phi tiêu kia khẳng định có độc, nàng lo
      lắng, bởi vì nàng uống giải độc hoàn của Dược Nhi, chết được, nhưng
      hai loại dược tính ở trong cơ thể cùng nhau chống lại, liên quan đến hành động
      bị ảnh hưởng.

      Nếu bị dung nhan đáng sợ của nữ nhân kia dọa
      đến, nàng cũng tiết lộ hành tung, hơn nữa vết máu ven đường cẩn
      thận bại lộ hành tung, rất nhanh , liền bị nữ nhân đáng sợ kia đuổi theo.

      “ Xem ngươi chạy đâu!”

      Nàng quay đầu lại, trái tim cơ hồ muốn ngừng đập, mắt
      thấy chính mình sắp trốn khỏi mũi kiếm đối phương đâm tới, mạng này
      của nàng khó giữ được.

      Cơ hồ lúc mũi kiếm cách ngực nàng khoảng ba tấc,
      luồng kình khí mạnh mẽ đánh úp lại, đem mũi kiếm gãy làm hai, đồng thời ôm nàng
      vào lòng.

      Tô Dung Nhi cảm thấy loại hơi thở quen thuộc, khi
      nàng hoàn hồn, phát chính mình bị ôm vào trong khuỷu tay khỏe mạnh, người
      ôm nàng, xanh mặt, giống như là lửa cháy đến tận mông, chỉ cần  chậm bước là ngàn thu vĩnh biệt.

      “ Đoàn Lang!” 
      Nàng vui vẻ ôm chặt phu quân.

      Đoàn Ngự Thạch xanh mặt.  “ Ngươi bị thương!”  May mắn đúng lúc tìm được tiểu thê tử, nếu
      kiếm kia chắc chắn lấy mạng của nàng, vừa nghĩ đến toàn thân
      lại đổ mồ hôi lạnh.

      “ Chỉ vết thương thôi ta sao, ngươi lại
      cứu ta, đây là lần thứ ba, tốt quá, kiếp nạn của ta rốt cục xong!” Tô
      Dung Nhi vui vẻ cười , hoàn toàn sợ hãi chạy trốn trối chết nữa, ngược
      lại cảm thấy chính mình vận khí là quá tốt, bởi vì sư phụ từng nàng
      có ba lượt kiếp nạn nguy hiểm đến tánh mạng, chỉ cần tránh được, liền từ nay về
      sau thái bình vô .

      Mệt nàng còn cười được, bị dọa đến mất nửa cái
      mạng đôi ánh mắt sắc bén nhìn thấy hắc y nữ tử vọt tới, cả người phát ra ra sát
      khí.

      Nhện góa phụ đen Lãnh Vô Sương dự đoán được
      đường lại xuất người, làm hỏng chuyện tốt của nàng.

      Nàng biết được người tới người nào, nhưng đối
      phương lại có thể lấy khí kình cắt đứt kiếm của nàng, có thể thấy được võ công
      cao cường, nếu tích bại lộ, nơi đây nên ở lâu, liền phi thân rời ──

      “  A, đừng
      cho ả chạy thoát! Mau ngăn ả lại!”

      “ Ngươi theo ta trở về!”  Gầm mệnh lệnh, ở bên tai nàng cắn răng
      phun khí.

      “ Làm gì !” Nàng nhíu mày trừng mắt nhìn phu quân, cánh
      tay giữ chặt lấy thắt lưng so với thiết liên còn vững chắc hơn, làm nàng
      thể giãy dụa.

      Từ khi tiểu thê tử bỏ lời từ giã, rời nhà
      trốn , liền ngày đêm ngừng tìm kiếm, vất vả mới tìm được nàng,
      đúng là nhìn thấy hình ảnh nàng bị người ta đuổi giết kinh tâm động phách, cho
      dù trái tim có mạnh mẽ đến mức nào, cũng sớm hay muộn bị nàng dọa ngừng đập!

      ràng vừa mới tìm được đường sống trong chỗ chết,
      phải nên là sợ tới mức trốn ở trong lòng trượng phu, khóc kể chính mình
      có bao nhiêu sợ hãi sao? Nàng cư nhiên còn tính đuổi theo, nàng đánh lại
      người ta, là muốn nuốt sống nàng.

      “ Ngươi giải thích cho ta đây là có chuyện gì? Nữ
      nhân kia vì sao phải giết ngươi?”

      “ Ả là người xấu, ả muốn hại Dược Nhi cùng Long đại
      ca, bị ta nghe được kế hoạch của ả, cho nên muốn giết ta diệt khẩu. Ngươi mau
      thả ta ra, ta phải lập tức cho Long đại ca, nếu muộn liền thảm
      !” Nàng càng ngừng giãy dụa .

      Đoàn Ngự Thạch vốn có rất nhiều lời định giáo
      huấn nàng, nhưng tình huống tựa hồ có chút cấp bách, quyết định trước nên làm
      ràng sau.

      “ Ta cùng ngươi .”

      ****************************

      Quảng Hằng: Hic, sắp hoàn rồi, nỡ chia tay Khiếu Thiên ca.....

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      NỘ BẢO CHỦ

      Tác Giả: Mạc Nhan

      Nguồn : cungquanghang.wordpress.com

      Edit : Quảng Hằng

      Nộ Bảo Chủ – Chương 10.4

      center; display: inline!important;']****************


      ràng nghe Thi Dược Nhi này có võ công, tại sao khinh công lại rất cao như thế? Mặc kệ ả đuổi như thế nào cũng kịp.

      “ Xú nha đầu, đừng trách ta ra tay độc ác!” Hai mũi phi tiêu hề báo động trước bắn về phía Thủy Linh Nhi.

      “ A, thối lão thái bà! Đuổi kịp dùng phi tiêu, rất gian trá !” Nàng vừa trốn vừa mắng, kết quả phi tiêu phóng tới ngày càng nhiều, càng dày đặc, làm hại nàng bên muốn tránh phi tiêu, bên vừa muốn nghĩ biện pháp đem nữ nhân này dẫn vào Long Môn bảo.

      Nàng vội vàng chạy trốn, chú ý tới thân ảnh thon dài màu trắng, chờ nàng chui đầu vô lưới.

      Thủy Linh Nhi vừa thấy đến gương mặt tuấn mỹ kia, lập tức ngây ngốc sửng sốt ── bởi vì rất ngoài ý muốn, làm hại tay chân vốn nhanh nhẹn của nàng nhất thời chậm chạp, ngược lại bị đối phương chộp lấy.

      Nàng ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt hé ra trầm tĩnh lãnh lùng, phát ra tức giận tà mị, bởi vậy có thể thấy được, nàng rời lời giã biệt, dường như làm cho người nào đó rất giận dữ.

      Nàng chột dạ mở miệng: “ Hắc...... lâu thấy a Sở đại ca, ngươi muốn tìm Linh nhi đúng hay ? Ta cái này ──”

      Sở Ân đợi nàng xong, liền vung tay hướng ra phía sau nàng, bắn ra hai luồng bóng đen, chỉ nghe nhện “ Góa phụ đen” hét thảm tiếng, bởi vì hai con rắn màu đen chui vào trong quần áo ả, sợ tới mức ả nhảy dựng lên.

      Sở Ân nhìn như thấy, đôi mắt lạnh lùng từ đầu đến cuối nhìn chằm chằm vào Thủy Linh Nhi, trầm thanh : “ Ngươi còn muốn cải trang tới khi nào? Nghĩ là đội mặt nạ, ta nhận ra ngươi sao?”

      Thủy Linh Nhi chột dạ thè lưỡi, xấu hổ cười theo, thầm mắng chính mình ngốc, Dược Nhi làm sao bay lên nóc nhà? Phu quân tất là nhận ra khinh công của nàng mà biết được. Ai, thực đáng tiếc, diễn cũng giống.

      “ Ngươi rất tức giận?” Nàng sợ hãi hỏi.

      Theo gương mặt tuấn tú lạnh lùng kia, đáp án ràng.

      “ Làm sao lại gặp nữ nhân kia?” Tiểu thê tử , gấp đến độ chung quanh tìm người, nhưng giận nhất là, nàng lại tự đặt mình vào tình cảnh nguy hiểm.

      Thủy Linh Nhi tò mò hỏi: “ Ngươi biết nàng ta?”

      Đôi mát tuấn mỹ đầy tà khí, lạnh lùng ngạo nghễ nhìn nữ nhân sắc mặt biến thành xanh tím, thống khổ giãy giụa.

      “ Ả ta là nhện độc “ Góa phụ đen” Ngọc Linh Cung cung chủ Lãnh Vô Sương, đời này độc nhất nữ nhân, nhờ ngươi may mắn mới bị trúng độc tiêu của nàng ta, theo ta thấy, dường như ả ta bị trọng thương chưa lành, nếu dễ dàng như vậy bị độc xà của ta cắn được.”

      Thủy Linh Nhi vừa nghe, rất là hưng phấn. “ Ả chính là nhện “ Góa phụ đen”? tốt quá, phu quân, ngươi giết chết nàng, từ nay Long Môn bảo có thể thái bình, Dược Nhi nếu biết nhất định cao hứng.”

      Sở Ân tiểu thê tử vì sao đột nhiên trở nên phấn khởi như thế, nhưng mà khi thấy nàng gắt gao ôm vui vẻ, khuôn mặt lạnh lùng kia cũng tự giác trở nên nhu hòa.

      “ Ngươi tốt nhất nên giải thích với ta, rốt cuộc lại làm cái trò gì?”

      Long Môn bảo đột nhiên xuất hai vị khách quý, nếu là bằng hữu của tiểu thư Dược Nhi, tự nhiên tôn sùng là thượng khách khoản đãi.

      Mọi người chỉ biết hai vị này là phu quân của Dung Nhi cùng Linh nhi, cũng hiểu được, hai nam nhân này nổi danh bốn phương Đoàn tướng quân, cùng với Miêu Cương Tà Vương Sở Ân, bởi vì bọn họ đều mang mặt nạ.

      mặt của Đoàn Ngự Thạch sớm bị dịch dung che khuất do ra tay khéo léo của Dung Nhi, hoàn toàn có khí thế hung mãnh của võ tướng, còn thập phần thân thiết tươi cười khả cúc...... Đương nhiên phải cười, mà là mặt nạ cười.

      Về phần Sở Ân

      gương mặt giả thành nam tử bình thường, gương mặt tuấn mỹ bị da giả tục tằng che dấu phong độ nho nhã kia, nhìn qua giống như là tiêu sư ở phương bắc. ( Tiêu sư: người trong bo tiêu, bo v các món hàng mà người ta cu.)

      Vì sao phải hoảng sợ mà dùng thuật dịch dung? Lý do rất đơn giản, cả hai bọn họ đều bị triều đình truy nã, người là cãi lại mệnh lệnh của hoàng thượng, chịu cưới công chúa, người còn lại là mọi người ở Trung Nguyên đều muốn chặt thủ cấp , bởi vì thực đáng giá, chỉ có Long Khiếu Thiên biết được thân phận của bọn họ.

      Nếu bọn họ là phu quân của hai vị tiểu muội, lại vì Long Môn bảo cùng võ lâm trừ hại, Long Khiếu Thiên tự nhiên xem bọn là người nhà, khí khái sảng khoái, đối với bọn họ hết lòng khoản đãi.

      Ba tháng sau, Long Khiếu Thiên rốt cục hoàn toàn bình phục, có thể như ý nguyện mang theo Dược Nhi trở về Tiên Sơn, chính thức hướng sư phụ nàng cầu hôn.

      ( Sáu người đồng hành trở về, vậy này dọc theo đường tịch mịch, nhất định thực náo nhiệt.)

      ( Tất nhiên rồi.)

      Long Khiếu Thiên cúi đầu nhìn về phía giai nhân, chỉ thấy nàng mở to mắt, ánh mắt lúc nào cũng nhìn chằm chằm về phía hai người cưỡi ngựa ở phía sau.

      “ Ngươi lo lắng cái gì?”

      “ Ta sợ kia hai người lại đấu tiếp.”

      Long Khiếu Thiên nghe xong cười ha ha, lơ đễnh.

      “ Ngươi lo lắng nhiều rồi, ta thấy Sở huynh cùng Đoàn huynh hai người trong mấy tháng nay vẫn bình yên vô mà, như thế nào tự dưng đấu đá nhau?” Chuyện Đoàn huynh cùng Sở huynh hợp nhau, Long Khiếu Thiên sớm nghe hai vị tiểu muội , nhưng chỉ cho là các nàng hơi khoa trương tí.

      “ Bọn họ cùng nhau, sinh ra chuyện phiền phức.”

      “ Ta thấy hai người bọn họ có điểm nào giống như các ngươi thủy hỏa bất dung? Ở Long Môn bảo ba tháng, lần cũng chưa thấy qua trường hợp hai người chém giết nha.” chỉ cho là quá .

      “ Đó là bởi vì bọn họ nể mặt ngươi, muốn đem Long Môn bảo hủy , khi ra khỏi Long Môn bảo, đâu còn gì để ngại nữa.”

      Long Khiếu Thiên dừng lại, như là đột nhiên tỉnh ngộ. “ Ngươi cần ta dẫn đại đội xe ngựa, chở sính lễ Tiên Sơn trước, chỉ cần vài người cùng nhau thế này, là muốn mau chút?”

      “ Ừm.” Nàng gật đầu. “ Đây chỉ là nguyên nhân thứ nhất.”

      “ Còn nguyên nhân khác đâu?”

      “ Tiên Sơn của chúng tôi thích những lễ nghi phiền phức của thế tục, chỉ cần ngươi theo ta cùng trở về bái kiến sư phụ là được rồi.”

      “ Nhưng nếu làm như vậy, làm cho ta cảm thấy cấp bậc lễ nghĩa chu toàn, cũng có vẻ Long Khiếu Thiên ta keo kiệt.” Đối với việc này, vẫn canh cánh trong lòng, thầm nghĩ làm cho nàng hiểu được, có thể cưới nàng làm vợ, đối với là việc quan trọng đến như thế nào.

      Dược Nhi nhàng tựa vào trong lòng , ôn nhu : “ Tâm ý này của ngươi, sư phụ hiểu mà, ta vốn đem tiền của tài bảo để vào mắt, ngươi luôn hiểu, phải ?”

      Nụ cười của nàng làm cho kiếp này quyến luyến, nhịn được siết chặt cánh tay, che chở vật đáng này.

      “ Dược Nhi......” cúi đầu, lướt qua cánh môi ngọt ngào kia, đem lạc nóng lưỡi, tiến sâu vào trong miệng của nàng, dẫn tới nàng khinh ngâm tiếng.

      “ A! Ngươi, các ngươi đừng đấu nửa mà!”

      Long Khiếu Thiên sửng sốt, hướng phía sau nhìn lại ── Khi nhìn lên, đúng là, sát khí cuồn cuộn, hai thân ảnh ở giữa cánh đồng bát ngát cuồn cuộn nổi lên trận gió xoáy, chỉ trong nháy mắt xuất ra hơn trăm chiêu.

      “ Tay ngươi ngứa ngáy sao?” Đoàn Ngự Thạch hắc hắc cười lạnh.

      “ Ta sợ tứ chi ngươi tê liệt, hảo tâm giúp ngươi thư giãn gân cốt.” Sở Ân lạnh nhạt , đàm tiếu nhân gian, hai người ngừng tay, đánh đến hừng hực khí thế, từ dưới đất đánh lên đến , lại từ đánh dần về phía rừng cây.

      Long Khiếu Thiên ngây ngốc ngạc nhiên nhìn, thể tin được hai người kia vừa ra khỏi Long Môn bảo, tựa như thay đổi tính tình, đúng đấu đá nhau . ( Hem phải đâu huynh… huynh hỉu lầm họ rồi… Né…)

      “ Thấy , ta lừa ngươi, hai người bọn họ nhịn ba tháng, lần này nhất định đấu đến ngươi chết ta sống, ngươi nhanh ngăn cản bọn họ.” Dược Nhi khỏi hết hồn lo lắng thúc giục, còn Dung Nhi và Linh nhi gấp đến mức hoa tay múa chân, cũng thúc ngựa chạy đến, hướng xin giúp đỡ.

      “ Long đại ca, ngươi nhanh ngăn cản bọn họ!”

      “ Đúng vậy, đúng vậy, nếu muộn kịp !”

      Các nàng gấp đến độ hốc mắt đều đỏ, sợ phu quân mình gặp chuyện may.

      Long Khiếu Thiên lại chậm chạp lạng yên nhúc nhích, chính là lẳng lặng quan sát hai người kia hồi lâu, đột nhiên nở ra chút hiểu ý tươi cười.

      “ Ngươi còn trì hoãn cái gì, nhanh nha!” Ngay cả trầm tĩnh như Thi Dược Nhi cũng nhịn nổi.

      Long Khiếu Thiên tự dưng cất tiếng cười to, làm cho ba nữ nhân há hốc mồm, là làm sao vậy, vào lúc này còn cười được!

      “ Yên tâm, bọn họ có việc gì.”

      “ Như thế nào có việc gì? Ngươi thấy bọn họ đánh nhau kịch liệt sao? Quả thực xảo biện mà!”

      Long Khiếu Thiên lắc đầu. “ Tin tưởng ta, bọn họ căn bản phải là quyết đấu, ta lấy tánh mạng ra đảm bảo.”

      “ Ngươi làm sao biết?”

      “ Bởi vì ta căn bản cảm giác được bọn họ trong đấu nhau có sát khí, mà bọn họ ra mỗi chiêu, đều là thi đấu võ công.”

      Ba nữ nhân lại nhìn nhau, vẫn như cũ bán tín bán nghi.

      “ Nhưng...... Bọn họ vì sao muốn đánh?”

      “ Các nàng chưa từng nghe qua, hòa thuận sao? Đây là bọn họ chỉ là so chiêu thức, đợi đánh đến mệt mỏi, bọn họ tự nhiên nghỉ ngơi, thôi.”

      Thúc ngựa, Long Khiếu Thiên chở vị hôn thê chưa cưới tiếp tục về phía trước, để các nàng ở lại phía sau.

      là quá tốt, hai người ở trời đánh, hai người dưới mặt đất chờ, tạm thời có người đến quấy rầy bọn họ, rốt cục có thể ở riêng cùng giai nhân chỗ! Nhưng mà, có người lại cố tình chịu im lặng.

      “ Bọn họ có việc gì?” Dược Nhi vẫn yên tâm, liên tiếp quay về phía sau nhìn.

      .”

      “ Ngươi thề?”

      “ Ta thề.”

      “ Nếu lỡ xảy ra chuyện gì?”

      .”

      “ Ngươi có nắm chắc?”

      “ Có.”

      “ Vạn nhất ngươi nghĩ sai sao?”

      bao giờ.”

      “ Nhưng bọn họ đánh nhau dữ dội…”

      đột nhiên bắt đầu nhớ lại lúc giai nhân lặng yên ít lời, có đôi khi nữ nhân im lặng, có vẻ đáng hơn, mà cách nhanh nhất làm cho giai nhân an tĩnh lại, đương nhiên là trực tiếp che miệng nàng lại.

      rất thích ý làm như vậy, hơn nữa, chỉ dùng môi của .

      [ toàn thư hoàn ]

      Quảng Hằng: *chấm chấm nước mắt* Hic, rốt cuộc cũng hoàn thêm tác phẩm của Mạc Nhan. Hy vọng mọi người tiếp tục ủng hộ ta lê lết thêm tác phẩm mới. *tung tăng chạy qua Cổ Vương*

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :