1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Nữ diễn viên xuất sắc - Zero Mộng Bàn (DROP)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. huongntd

      huongntd Well-Known Member

      Bài viết:
      6,968
      Được thích:
      13,962
      Chương 8.2

      Trong phòng tất cả cùng hóa trang, Thường Thụy Mạt ngồi cạnh Tiết Trí Nhàn, vừa cười vừa chuyện phiếm, chỉ kém bình phẩm thơ ca với triết lý sống, có thể thấy Tiết Trí Nhàn là người rất thân thiện.

      "Chị Trí Nhàn, chị đúng là nữ thần trong lòng em, bất kể lúc nào, chị cũng xinh đẹp gì sánh được." Thường Thụy Mạt mấy lời này đúng là nịnh nọt, mặc dù Tiết Trí Nhàn tại bốn mươi lăm tuổi, khóe mắt có nếp nhăn nhưng khuôn mặt Đông Phương giữ được nét hàm súc tao nhã, có chút khí chất năm tháng từng trải khuôn mặt trang điểm của ấy.

      Tiết Trí Nhàn cười : "Tôi già rồi, làm sao tranh luận xinh đẹp với các trẻ như hai người, rất nhiều nghệ sĩ lớn tuổi như tôi đều thích hoài niệm tuổi trẻ của chính mình, tôi thích vậy, nhưng đến khi nhìn thấy Thụy Nhu, tôi đột nhiên nhìn thấy lại chính mình, bản thân lúc trẻ cũng từng xinh đẹp như vậy." Tiết Trí Nhàn quay đầu nhìn về phía gương Thường Thụy Nhu trang điểm, chuyên viên trang điểm hóa trang cho , càng thêm vẻ tinh tế.

      Thường Thụy Nhu thấy Tiết Trí nhắc đến mình, hơi thất thần chút rồi lập tức lên tinh thần, khiêm nhường với ấy: "Tiết tiền bối đùa, tôi sao có thể so được với người."

      "Làn da Thường tiểu thư trắng sáng tỳ vết giống gốm sứ, cần dùng quá nhiều phấn, ngũ quan hài hòa, cần trang điểm quá tỉ mỉ cũng đặc biệt rồi." Chuyên viên hóa trang bên cạnh cũng tán thưởng.

      "Vậy cho nên, trời sinh ra làm minh tinh rồi." Tiết Trí Nhàn tâm thưởng thức .

      "Mọi người quá khen rồi." Thường Thụy Nhu khách sáo đáp lại, trong lòng biểu lộ cảm xúc gì, từ đến lớn đều được khen xinh đẹp, nghe thành quen.

      Lát sau, có người gõ cửa vào, là Thẩm Kiều Vũ, hẳn là ta mới tới, còn chưa kịp thay đồ, ta ăn mặc đơn giản, áo phông trắng phối với quần bò, mang kính áp tròng, sống mũi cao đeo cặp kính mát đen, vẻ đẹp trai bình thường theo chút phong độ của người tri thức.

      " Kiều Vũ." Thường Thụy Mạt thấy ta đến, tươi cười rạng rỡ chào . Thẩm Kiều Vũ mỉm cười đáp lại , quay ra nghiêm túc bắt tay với Tiết Trí Nhàn: "Chị Trí Nhàn, ngờ tôi lại có cơ hội hợp tác với chị trong năm nay, nếu sau này có chỗ nào chưa được tốt, mong chị tận tình chỉ dạy." Thái độ của Thẩm Kiều Vũ với ảnh hậu giống như Thường Thụy Nhu, cũng quá nhiệt tình như Thường Thụy Mạt, nho nhã lễ độ vừa đủ.

      "Có thể hợp tác với người đẹp trai như cậu, tôi cũng rất may mắn." Tiết Trí Nhàn bắt tay trêu đùa ta.

      Thẩm Kiều Vũ cười cười: " xin lỗi, tôi có chút việc tiếp được." Thẩm Kiều Vũ hướng phía Thường Thụy Nhu, gọi: "Tiểu Nhu."

      Thường Thụy Nhu nhìn thấy có chút đau đầu xoa huyệt thái dương : "Có chuyện gì ?"

      "Gần đây thời tiết nóng nực, em lại chụp hình quay phim càng thấy nóng, chỗ naỳ của có thuốc Đông y đặc biệt, tiêu nhiệt tránh cảm nắng, khi quay thường uống, rất hữu dụng, biết em sợ đắng, nên nhờ người điều chế thuốc Đông y thành viên nén, em có thể uống cùng nước, lần năm viên, thấy đắng." Thẩm Kiều Vũ đặt hộp thuốc chứa những viên thuốc màu đen trước mặt Thường Thụy Nhu.

      Thường Thụy Nhu khó hiểu nhìn ta. ta làm gì thế? Lấy lòng sao? để ta tự do với Thường Thụy Mạt. giờ ta vẫn định quấn lấy ?

      " cần, An Vĩ chuẩn bị thuốc giúp tôi rồi." Thường Thụy Nhu nhìn , tiếp tục tự đeo khuyên tai.

      " mang đến, em hãy cứ cầm , biết đâu thuốc này có ích, đặt ở đây." Giọng Thẩm Kiều Vũ dần biết làm thế nào.

      "Tùy ." Thường Thụy Nhu hỏi chuyên viên hóa trang, "Hóa trang như vậy được chưa, tôi thay trang phục bây giờ." đoạn, đứng dậy bước qua Thẩm Kiều Vũ. Thẩm Kiều Vũ nhìn hộp thuốc bị bỏ mặc nằm bàn trang điểm, trong lòng có chút trống rỗng mất mát. ta xoay người , chợt bắt gặp ánh nhìn khó chịu của Thường Thụy Mạt dõi theo .

      Thường Thụy Nhu tới phía để trang phục va phải người mặc áo gấm long bào màu tím cũng đúng lúc tới, nhìn lần đầu tiên thấy người này vẫn phong nhã, nhìn lại lần thứ hai, Thường Thụy Nhu hơi lúng túng đứng tại chỗ, kêu lên: "Ứng tiền bối."


      "Oh" Ứng Cầm nhìn .

      "Ứng tiền bối, sao ngài lại ở đây?" Vấn đề này, Thường Thụy Nhu cảm thấy nên quan tâm chút, dù sao lần trước hai người bọn họ có chút bất đồng trong thang máy, nếu cũng nhận lời mời diễn bộ phim này...

      "À, tôi đến chỉ đạo võ thuật bộ phim." Ứng Cầm .

      "Chỉ đạo võ thuật!" Thường Thụy Nhu nhớ ra vai diễn của mình có nhiều cảnh đánh võ. " Nhưng chỉ đạo võ thuật bây giờ đều mặc như thế này sao?" Thường Thụy Nhu nhìn bộ long bào mặc, cười gượng.

      "Ta đến diễn vai Cao Tân."

      Gì cơ!!! nhớ ràng, kiếp trước, phải là Ứng Cầm nhận vai đó. Suy nghĩ lát, sống lại, thay đổi cuộc đời bản thân, có lẽ tạo ra hiệu ứng hồ điệp, thay đổi cả cuộc đời của người khác. Giờ thấy hối hận chuyện ngày đó trong thang máy sao lại dùng khẩu khí ác liệt với , tự trách mình sao thể nhịn chút nghe mắng?

      Ứng Cầm xong, qua người , Thường Thụy Nhu ảo não với An Vĩ: " An Vĩ, em hình như đắc tội với người nên đắc tội rồi."

    2. M è o Q u ê n T h ở

      M è o Q u ê n T h ở New Member

      Bài viết:
      19
      Được thích:
      18

    3. mysunshine19981998

      mysunshine19981998 New Member

      Bài viết:
      2
      Được thích:
      0
      Nàng ơi sao nàng làm tiếp vậy

    4. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :