1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Nữ nhân hữu độc - Lục Xu (63c)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nhộng Béo

      Nhộng Béo Well-Known Member

      Bài viết:
      1,285
      Được thích:
      825
      [​IMG]

      [​IMG]
      Nguồn: https://www.facebook.com/fanlucxu

      Tác giả: Lục Xu

      Tên editor: Hội những người thích của tác giải Lục Xu

      Số chương: 63 chương
      [​IMG]
      Giới thiệu:

      nhất định là độc của

      Nhiều năm trước, tính kế , hại cùng với bạn chia tay.

      tại lại quyến rũ bạn tốt của , muốn gả vào nhà giàu có.

      Cuối cùng, lại trèo lên giường của , làm cho thanh danh "Bé ngoan" của thối nhất nghìn dặm.

      Đây là phá hư chuyện cũ, cũng muốn chút chuyện cũ, cho dù cũng phải bé lọ lem.

      Nội dung: đô thị tình duyên, hào môn thế gia, ngược luyến tình thâm.

      Nhân vật chính: Lộ Thiểu Hành, Lê Họa

      Nhân vật phụ: Tô Nhứ, Lộ Diệc Cảnh, Trác Dực Đình

      Khác: kém dương sai, tình đêm (419).
      [​IMG]

      Last edited by a moderator: 22/9/14
      trthuytrangtrongnuoc thích bài này.

    2. Chilly09

      Chilly09 Active Member

      Bài viết:
      516
      Được thích:
      31
      minh thich truyen nay nha

    3. Nhộng Béo

      Nhộng Béo Well-Known Member

      Bài viết:
      1,285
      Được thích:
      825
      Chương 1

      Thành phố Yên Xuyên có truyện xưa tích cũ, truyền rằng xưa kia thành phố này từng bị vị tướng quân chiếm lĩnh, vị tướng quân này cả đời chiến tích hiển hách lại chưa lập gia đình, sau khi chiếm được thành phố, chàng đặt tên thành phố này theo tên người con mà mình nhất, nàng ta người đẹp nhất thành phố này. Hơn nữa điều này còn biểu thị chàng đối với nữ tử này đời đời kiếp kiếp thương, là nàng chàng cả đời lấy, kiếp sau cũng phải cùng nàng ở cùng chỗ. Vì lẽ đó, cái tên Yên Xuyên này luôn được sử dụng cho đến ngày nay. Vô luận truyện xưa là hay giả, điều biến thành phố này nhiễm lên tầng mê ly mộng ảo, muôn hồng nghìn tía, ít người đều mộ danh (1) mà đến, họ tin rằng thành phố này là thành phố của tình .

      Những người nhau rất thích đến thành phố này, dưới tàng cây trăm năm tuổi cùng nhau tâm nguyện, hẹn ước tương lai tất cả như được gửi gắm vào sợi dây đỏ treo cành cây cao, hay còn gọi là cây hẹn ước.

      Tại thành phố này, đâu đâu cũng có thể thấy nam nữ si tình thể tình . Có thể là đường lớn vô tình gặp được nhau, người vội cúi đầu, người vội vội vàng vàng tới. Cũng có thể là người đứng ở nhà ga chờ xe, vừa đúng người kia vội đuổi theo tới, cùng nhau ngồi chung chuyến xe. Lại có thể là trong lúc ngắm nhìn phong cảnh, người ấy ngắm nhìn chính ngươi.

      Mà chuyện cũ của , xảy ra ngay tại thành phố này.

      cây hẹn ước cùng vô số sợi dây màu đỏ đón gió tung bay, mờ ảo như sương làm ta lạc lối.

      Tại khu biệt thự xa hoa. Bên ngoài có ít xe số lượng sản xuất có hạn thế giới, được sắp xếp cách thẳng hàng có quy củ như dòng người đường ai dám chen lấn. Bên trong biệt thự, như nơi ở của thần tiên, kiến trúc như thế ngoại đào nguyên, phòng ở cũng tính là xa hoa, với thiết kế đặc biệt đơn giản từ cây trúc, cây mây tinh xảo mà tao nhã, cửa sổ khi mở ra liền thấy thảm cỏ lớn, pha đủ nét đặc sắc từ thiên nhiên. Giờ phút này, thảm cỏ tiệc rượu ngoài trời diễn ra, nam tử vận tây trang giày da, nữ tử tao nhã bên bộ lễ phục dạ hội, khéo léo mĩm cười. Rượu đỏ sóng sánh trong sáng thuần khiết, ví như kính lúp đem mỗi động tác cử chỉ nơi này cùng với ý cười giống nhau phóng đại.

      Bữa tiệc này là mừng nhị thiếu gia nhà họ Lộ trở về, đơn giản cũng phô trương, phàm là người nhận được thiệp mời đến đây dự tiệc cũng là người có ít danh tiếng.

      Hôm nay Lộ Thiểu Hành là nhân vật chính, sau khi mỉm cười chào hỏi qua lại cùng với mấy vị thúc bá, liền tránh góc khuất, cho dù có ít phụ nữ lại gần bắt chuyện, cũng bị hai ba câu đuổi . Chỉ thấy đứng ở nơi đó, trong tay cầm ly rượu đỏ, ngừng đong đưa. Cuối cùng đợi chất lỏng trong ly tĩnh lặng, xuyên qua ly rượu nhìn người ở chỗ này. Khóe miệng lên ý cười, thủy chung nhợt nhạt, quá sâu sắc, cũng đơn giản.

      Đột nhiên sau lưng bị giấy ném trúng. cần quay đầu lại, cũng biết ai làm.

      Thấy quay đầu lại, người đứng ở ban công đại khái cũng cảm thấy vô vị, tựa tiếu phi tiếu nhìn người đứng dưới. Nếu nhìn kỹ, ánh mắt và Lộ Thiểu Hành rất giống nhau, nhưng đáng tiếc cách thức biểu ra ngoài bất đồng, Lộ Thiểu Hành tương đối hòa nhã hơn.

      Lộ Thiểu Hành đặt xuống ly rượu, quay đầu lại, bộ dạng như xem kịch vui hướng em họ Lộ Diệc Cảnh vẫy tay, ý bảo xuống. Lộ Diệc Cảnh hơi sửng sốt, tuy rằng ngày thường đối với người hai này cảm giác được tốt lắm.

      Nhưng chỉ có thể nghe lời, thuận tay bóp rụng đóa hoa nở, chậm rì rì xuống dưới lầu.

      Lộ Diệc Cảnh rất nghiêm túc, tiêu sái đến bên cạnh Lộ Thiểu Hành: " hai, cuối cùng trở lại tổ quốc thân , em đại diện nhân dân cả nước hoan nghênh ." Lộ Diệc Cảnh cười đến có ý tốt, thân thể cũng xiêu vẹo, dù sao cũng vòng vo, ai cũng biết vị thiếu gia nhà họ Lộ này tầm thường, phản động lại cực đoan, ngoại trừ hứng thú đối với rượu đỏ mỹ nữ, cái khác đều thấy thú vị.

      “Đều là người kết hôn, như thế nào còn bày ra bộ dạng này?”

      Lộ Thiểu Hành đem Lộ Diệc Cảnh từ xuống dưới đánh giá phen, “ mình cậu đến?”

      Lộ Diệc Cảnh tự nhiên hiểu người hai này trách cứ cái gì, dưới tình huống như vậy, người nhà họ Giang điều nhìn thấy, tốt xấu gì hai nhà Lộ - Giang cũng tính đến chuyện đám hỏi. Giang lão gia đem con duy nhất gả cho , hiển nhiên thể quá nghiêm khắc với đối phương, " ấy ở chỗ chụp ảnh, em điện thoại, chính ấy đến." Đánh giá chút nét mặt của Lộ Thiểu Hành, " tin, có thể chính mình gọi điện thoại cho ấy." xong liền đưa điện thoại.

      Lộ Thiểu Hành nhàn nhạt liếc cái, làm Lộ Diệc Cảnh cảm thấy đặc biệt được tự nhiên. Cuộc đời Lộ Diệc Cảnh như Lộ Thiểu Hành và Lộ Ôn Thịnh, làm việc gì đều phải nghe theo cầu của cha mẹ, Lộ Ôn Thịnh khá hơn chút, ít nhất người ta cũng có dũng khí, có can đảm cùng cha mẹ tranh luận chuyện đương, dù cho kết quả là thất bại, cũng coi như có khí phách. Nguời hai này lại như vậy, như Lộ Ôn Thịnh, em trong gia đình bọn họ khi làm bất cứ chuyện gì, câu đầu tiên cha mẹ nhất định chính là: "Làm sao học tập hai của ngươi?", người hai này đối với cha mẹ là đứa trẻ hiếu thuận, còn với thầy là học trò ngoan, cuộc sống như thế chút cũng thú vị. Người hai này có thể hay làm ra việc kinh thiên động địa, như cả Lộ Ôn Thịnh hai người đều như nhau.

      lúc trầm mặc, tiếng vang lên " chuyện gì đó? Làm sao gọi tôi?"

      Nguời vừa lên tiếng chính là Lộ Ôn Diên, người vừa tiếp nhận "Hoàn Quang" lâu, đấu đá thương trường đạt được nhiều thành tựu.

      Nhà họ Lộ là đại gia tộc lớn ở Yên Xuyên, chỉ cần nhắc tới Yên Xuyên, ai cũng nghĩ tới nhà họ Lộ. Nhà họ Lộ phát triển rất nhanh, mọi người đều sớm tham gia thương trường. Lộ Nghiêm Chấn theo Mao chủ tịch cùng bộ đội tranh đấu giành độc lập, lòng muốn truyền lại tinh thần này, thế nhưng ba người con trai đều có lựa chọn riêng của mình.

      Con trai lớn nhất tham gia chính trị mà lòng dốc sức ở thương trường dốc sức làm ăn, ở thương trường thuận buồm xuôi gió thành lập “Hoàng Quang” ai biết. Sau đó lập gia đình có hai cậu con trai và con , con trai lớn là Lộ Ôn Thịnh, con trai thứ Lộ Ôn Diên, con út là Lộ Tiết Thần.Còn người con thứ hai của Lộ Nghiêm Chấn là Lộ Chính Nhiên kiên quyết theo đuổi con đường chính trị, trước kia khi bước vào quân đội, đường thăng chức, tới nay ở giới chính trị tiếng tăm hiển hách, Lộ Chính Nhiên chỉ có người con trai là Lộ Thiểu Hành. Còn lại là con út Lộ Diệc Cảnh, tuy nhiên Lộ Nghiêm Chấn lại sớm qua đời nên chịu cảnh mồ côi từ trong bụng mẹ.

      Lộ Diệc Cảnh đối với người thứ này lại rất kính trọng, vì người này học ở trường học nghèo, thiếu thốn đủ thứ, vậy mà mạch hoàn thành xong chương trình tiểu học trung học rồi đến đại học, bây giờ trở thành tổng giám đốc "Hoàn Quang", đem công ty trong ngoài điều xử lý rất tốt, ai dám Lộ Ôn Diên bằng cấp, xem thường bằng cấp cao, dùng hành động hung hăng tặng bọn họ bạt tai, xem còn dám hay tiếp tục coi thường người khác.

      " ba đến đây lúc nào?" Sắc mặt Lộ Diệc Cảnh tốt hơn ít.

      Lộ Ôn Diên đem ánh mắt từ Lộ Thiểu Hành chuyển qua người Lộ Diệc Cảnh, "Còn làm bộ mình là quý tộc độc thân?"

      Liếc mắt cái vô cùng thân thiết, làm cho Lộ Diệc Cảnh được tự nhiên, hôn của cùng Giang gia đại tiểu thư rất bề bộn, chỉ có người thân biết được, cầm giấy kết hôn mà bữa cơm đoàn viên gia đình còn chưa có, người vợ kia chuyện tốt duy nhất từng làm cho là người bên ngoài vẫn cho rằng còn độc thân, có thể tự nhiên vui đùa giống như trước vậy.

      "Xem ra em giả bộ còn chưa đủ giống." Lộ Diệc Cảnh giả vờ lắc đầu, thấy Lộ Ôn Diên nhìn mình, biết được ba có chuyện muốn với hai, rất biết điều lựa chọn rời .

      Lộ Thiểu Hành thấy Lộ Diệc Cảnh uống hết ly rượu sau đó liền xoay người rời , lại thấy Giang lão gia vừa bước vào, khỏi lắc đầu "Cũng chỉ có lúc này tích cực chút ít."

      Lộ Thiểu Hành ở nước ngoài cũng hơn hai năm, hai em lâu gặp, Lộ Thiểu Hành cũng có chút cảm thán, " ngờ tôi mới hai năm xảy ra nhiều chuyện như vậy."

      "Hoàn Quang" đổi chủ, Lộ Diệc Cảnh cưới vợ, đây đều là chuyện lớn của nhà họ Lộ.

      "Tôi cũng ngờ." Lộ Ôn Diên ngồi chiếc ghế mây màu trắng thiết kế tinh xảo, nhàn nhã ý cười, " có biết, tôi cũng muốn tiếp nhận." Bằng cũng chạy về trốn ở quê ngoại, cầu cái gì thanh danh tốt, lựa chọn ngôi nhà ba người để sống qua ngày, chính là muốn thoát khỏi trách nhiệm của gia tộc, huống chi còn có người cả mọi chuyện đều nghe theo an bài của cha mẹ, vốn tưởng rằng mình rất an toàn, kết quả vẫn là chạy có thoát.

      Đối với chuyện đó, Lộ Thiểu Hành cũng có nghe , "Nghe là vì ' bé lọ lem'?"

      Lộ Ôn Thịnh bị đưa ra nước ngoài, danh nghĩa phải học tập nâng cao bản thân, nhưng lại làm cho mọi người có ý nghĩ, đại công tử nhà họ Lộ thất thế.

      Lộ Ôn Thịnh là người đầu tiên, rất nhanh kiếm cho mình đứa con, tiện thể làm cho bọn họ bị canh gác, việc khác bọn họ có thể làm càn nhưng đối với việc hôn nhân đại ai cũng thể làm chủ.

      Lộ Ôn Diên gật gật đầu, "Cha mẹ ta cũng nhẫn tâm, người phụ nữ kia mang thai vẫn có thể xuống tay được." tay mang cái nhẫn vô danh, tháo ra rồi lại đeo vào cứ làm như vậy nhiều lần, "Nhưng mà cũng xem như công bằng, ít nhất ta cũng nhận được tiền."

      Lộ Thiểu Hành mang theo ý cười, "Cậu phải cảm ơn nhóc Diệc Cảnh kia."

      Lộ Ôn Diên nhíu mày, điểm này thể nghi ngờ. Nếu Lộ Diệc Cảnh chủ động lấy đại tiểu thư Giang gia, hôn của Giang gia cùng nhà họ Lộ chắc chắn rơi xuống người Lộ Ôn Diên. Tô lão gia thực vừa ý với Lộ Ôn Diên hoặc Lộ Thiểu Hành, lúc đó Lộ Thiểu Hành lại ở nước ngoài, người còn lại chỉ có Lộ Ôn Diên. Nếu phải Lộ Diệc Cảnh đồng ý kết hôn với Đại tiểu thư Giang gia, nhất định là Lộ Ôn Diên. Đây việc khó, sau vết xe đổ mà Lộ Ôn Thịnh để lại, biết cha mẹ bày ra bộ dạng gì để đối phó với việc bọn họ nghe lời .

      Lộ Thiểu Hành hiếm thấy vẻ mặt này của Lộ Ôn Diên, khỏi có chút vui sướng khi thấy người gặp họa, từ Lộ Ôn Diên điều đóng vai cọp, bày ra tư thế người đứng xem chuyện vui, "Nghe cậu nuôi dưỡng tiểu tình nhân."

      Lộ Thiểu Hành cẩn thận quan sát biểu tình của Lộ Ôn Diên.

      "Sao lại vậy. Em tại lòng vì 'Hoàn Quang', làm sao có thời gian đến chuyện phong hoa tuyết nguyệt này, em cũng phải tên nhóc Lộ Diệc Cảnh kia. Lộ Ôn Diên hơi quay đầu, nhìn về phía khách mời vừa xa lạ lại vừa quen thuộc.

      Lộ Thiểu Hành cười ra tiếng, "Cậu kích động như vậy làm cái gì? Được rồi, có, hi vọng cậu luôn làm cho cha mẹ nghĩ rằng ' có'."

      Lộ Thiểu Hành vỗ bả vai Lộ Ôn Diên, tiếp tục đón tiếp khách mời, dù sao hôm nay cũng là nhân vật chính, lười biếng cũng tốt.

      Lộ Ôn Diên vẫn ngồi như trước, giương mắt cẩn thận đánh giá Lộ Thiểu Hành. Mặc dù trong mắt người ngoài, hậu bối nhà họ Lộ ngoại trừ cuộc sống phóng túng, chơi bời của Lộ Diệc Cảnh, thanh danh mọi người còn lại đều tệ lắm. Đặc biệt là cả Lộ Ôn Thịnh cùng hai Lộ Thiểu Hành, quả thực là ác mộng, mỗi khi làm sai chuyện gì, bề dạy bảo nhất định là "Vì cái gì cũng thể học tập em nhà họ Lộ chút, nhìn xem người ta chịu thua kém." Lộ Ôn Diên đối với Lộ Ôn Thịnh ngoan ngoãn có ý kiến, quả tệ, thành tựu đường xuất sắc, thương trường cũng cùng học tập gần giống nhau. Nhưng mà nhiều năm như vậy, Lộ Ôn Diên có nhìn thấu nguời hai này là hạng người gì, bên ngoài nhìn cùng Lộ Ôn Thịnh dường như rất giống, cha mẹ thầy , tất cả trưởng bối đều khen ngợi, thực chất lại có đơn giản như vậy, khi chú hai hi vọng nhập ngũ, vừa đúng lúc bị té gãy chân, hơn nữa lại bày ra bộ dạng tự trách đối với cha của mình, khi thím hai hi vọng tiếp nhận xí nghiệp gia đình, lại dễ dàng tránh né, chính mình bay ra nuớc ngoài.

      Từ lâu, Lộ Ôn Diên cảm thấy trong gia đình này, Lộ Thiểu Hành cùng mình rất giống nhau, làm cho người ta đoán ra.

      Lộ Thiểu Hành trở về mục đích là tiếp nhận sản nghiệp lớn nhất phương, ông ngoại trước lúc lâm chung giao "Liên Thịnh" do tay ông gầy dựng giao cho . Đường gia đương nhiên cũng có chút phục, tại mâu thuẫn nội bộ dần dần lên cao, đến tình trạng thể vãn hồi. Lộ Thiểu Hành cũng thể quay về xử lý.

      Lộ Thiểu Hành cùng mấy người cậu cùng nhau chuyện, nếu ông ngoại đem "Liên Thịnh" giao cho , đương nhiên để phụ lòng tín nhiệm của ông.

      Lúc còn học đại học, có giáo sư từng oán thán ngôn ngữ của Trung Quốc được tốt, lúc đó ít sinh viên vừa cười vừa trêu chọc, cười vị giáo sư kia bị ngôn ngữ nước ngoài làm cho mê hoặc. Tại thời điểm này lại cảm thấy lời của vị giáo sư kia vài phần rất có đạo lý, như giờ chán ghét ngôn ngữ, quanh co lòng vòng của mấy cậu. ràng đơn giản đến học sinh tiểu học cũng biết ý tứ, còn nhiều như thế, xem thường tế bào não của mà, vậy còn làm thêm hậm hực . Mấy cậu của nhiều như vậy ý tứ đơn giản cũng chỉ là "Liên Thịnh" có phần của , là người nhà họ Lộ dựa vào cái gì tranh giành quyền lợi của xí nghiệp Đường gia.

      "Liên Thịnh" xác định là muốn, tuyệt đối buông tay, mềm mại hay cứng rắn đều có biện pháp đối phó.

      Lộ Thiểu Hành cười, có nghĩa là tâm tình tốt.

      Xem ra, phải để cho người khác biết tính tình của thực ra cũng tốt chút nào.

      vừa xoa bóp trán mình vừa liếc mắt cái liền dứt khoát chấm dứt tính toán của cậu cả, "Cậu, đầu cháu có chút choáng váng, có cái gì cậu có thể cùng luật sư của cháu chuyện ràng. Trong tay luật sư có di chúc của ông ngoại cùng tất cả giấy tờ bí của 'Liên Thịnh' nhiều năm, còn có vấn đề gì cần hiểu cũng có thể hỏi ta. Bất quá đối với bản ghi chép trong hồ sơ gì đó, chỉ sợ cậu phải để chút thời gian nghĩ lại cho tốt như thế nào sắp xếp lời giải thích. Cháu trước."

      Mấy năm nay, mấy người cậu trăm phương nghìn kế muốn khoét rỗng Liên Thịnh nghĩ rằng có thể giấu diếm được ông ngoại sao?

      xoay người rời , nếu muốn tính sổ, tuyệt đối để ý tới tình nghĩa cậu cháu mà làm cho ràng, chỉ cần đối phương đưa ra giá. Cùng mấy người trưởng bối chuyện chút, sau chuẩn bị đến khu nghỉ ngơi. "Thiểu Hành, rất lâu gặp, lại càng tuấn." Hai người đứng bên Lộ Thiểu Hành, mặt mày mang theo ý cười hiền lành.

      Trong đầu Lộ Thiểu Hành nhanh chóng suy nghĩ về hai người trung niên này, ôn hòa cười , "Bác trai bác , lâu gặp, thân thể hai người vẫn rất khỏe mạnh. biết Dực Đình gần đây thế nào, rất lâu rồi chưa liên lạc, có cơ hội nhất định phải gặp mặt tâm ."

      Hai người họ nhìn nhau, lo lắng trong mắt bán đứng bọn họ.

      Lộ Thiểu Hành, biết bọn họ muốn tìm mình chuyện, "Lúc trở về, cháu có mang về loại hoa lan kỳ lạ, biết bác trai bác có hứng thú hay cùng cháu thưởng thức chút.

      "Hiếm thấy Thiểu Hành có nhã hứng này."

      Lộ Thiểu Hành đoán sai, bọn họ quả thực có việc muốn nhờ, cũng có dự định từ chối, Trác Dực Đình cũng coi như bạn tốt của , bọn họ là bạn học thời trung học, bạn bè từ lúc đó cho tới bây giờ, đó cũng là nguyên nhân lớn nhất đồng ý cùng cha mẹ của Trác Dực Đình trò chuyện.

      Bất quá, khi chuyện cùng bọn họ, làm cho Lộ Thiểu Hành có chút giật mình.

      Cha mẹ Trác Dực Đình vốn cho rằng con trai mình chẳng qua là vui đùa chút, ngờ lại say mê người con tiếp rượu, càng biết đối phương sử dụng thủ đoạn gì, làm Trác Dực Đình say mê đến chết mê chết mệt. Lúc đầu bọn họ chỉ nghĩ Trác Dực Đình chỉ vui chơi qua đường. Bây giờ, người trẻ tuổi mấy ai thích cùng con đẹp vui đùa. Ai ngờ Trác Dực Đình mấy ngày hôm trước trở về, lại cho bọn họ biết muốn kết hôn với người con tiếp rượu đó. Nhìn con trai như vậy, hai vợ chồng tự nhiên hiểu, con trai là chân thành, bất kể bọn họ có đồng ý hay , ý của Trác Dực Đình quyết bất vi sở động, hơn nữa mong muốn cha mẹ tác thành cho tình của bọn họ.

      Lộ Thiểu Hành cùng Trác Dực Đình quen biết lâu, chuyện như vậy giống với tác phong của Trác Dực Đình thường làm.

      "Bác trai bác , hai người yên tâm, để cháu thử chuyến."

      Về phần kết quả, cũng dám chắc, đơn giản chỉ là muốn biết kia có dung mạo thế nào có thể khiến Trác Dực Đình say mê thành bộ dạng như thế.

      (Tác giả ra suy nghĩ của mình: mở đầu văn, từ nay về sau nhất định là truyện cũ của thành phố Yên Xuyên, có lẽ có bốn bộ biết đâu có năm bộ, tòa thành phố, xảy ra chút chuyện cũ về tình , mới có thể được tốt đẹp.)

      * * *

    4. Nhộng Béo

      Nhộng Béo Well-Known Member

      Bài viết:
      1,285
      Được thích:
      825
      Chương 2

      Lộ Thiểu Hành tiếp nhận "Liên Thịnh", đúng vào thời điểm tốt, đầu tiên là nội bộ công ty đoàn kết, dưới công ty lòng người đều hoang mang, còn chia bè kéo phái. Đương nhiên đối với khó khăn trước mắt này Lộ Thiểu Hành chưa bao giờ để trong lòng, bởi vì cũng quá tin tưởng vào lòng người. Nhất là xã hội bây giờ, mọi người đều có xu hướng lựa chọn những chỗ tốt, chỗ có lợi để làm. thích xem thế giới động vật nhất là trò chơi sinh tồn, vừa kích thích lại có tính khiêu chiến.

      thời gian trước, vô tình xem qua quyển sách, lúc ấy cũng biết là đọc phải quyển ngôn tình, diễn biến nội dung kể về rừng rậm nguyên thủy, trong đó nam chính nữ chính lại vô tình gặp được nhau, miêu tả hay nhất là lòng người, trải qua nhiều chuyện đáng sợ, hai người đều phải đoàn kết lòng, giữa hoàn cảnh nguy hiểm đó chàng trai chỉ nghĩ muốn kiếm nhiều đồ ăn cùng trải qua mọi chuyện khó khăn, còn vì sinh tồn phải lựa chọn hoặc mình đối mặt với sợ hãi hoặc dựa vào chàng trai này.

      Lộ Thiểu Hành rất thích việc phân tích tính cách tâm lý con người, đặc biệt trong việc phân tích ham muốn sinh tồn. Khi ham muốn vẫn còn tồn tại, những người này tuyệt đối điều mong muốn trở lại thành phố. Chẳng sợ người nữ ăn chơi đàn đúm với bạn trai, hay người nam tùy hứng nổi giận, tùy hứng phát tiết. Khi đến giới hạn của việc sinh tồn đứng giữa sống và chết, đạo đức hay pháp luật cái gì cũng quan trọng.

      tại văn kiện cần xử lý như đống hỗn độn, vậy lúc trước mớ văn kiện này còn bị người khác chỉnh sửa qua, liếc mắt nhìn sơ qua cũng biết nó rối loạn đến mức nào. lại tiếp tục mở máy tính lên ngồi phân tích cổ phiếu công ty trong thời gian gần đây, sau khi ông ngoại qua đời cổ phiếu công ty liền bắt đầu có nhiều biến động, hoài nghi có người ngầm ra tay thao túng, ở điểm này mấy cậu trong nhà làm lo lắng.

      "Gần đây thế nào rồi?" điện thoại truyền đến giọng của Lộ Ôn Diên, trong lời lại hàm chứa ý cười, đại khái Lộ Ôn Diên cũng biết Lộ Thiểu Hành tại gặp phải loại tình huống gì, đối với hoàn cảnh khó khăn của , đả kích chút e rằng hứng thú mà tiếp, ở điểm này Lộ Ôn Diên lại cảm thấy có chút vui sướng khi nhìn “ai kia” gặp họa.

      "Cũng tệ lắm!" Lộ Thiểu Hành vừa xem xét tài liệu vừa trả lời.

      Thái độ nhàn nhã của làm Lộ Ôn Diên có chút sững sờ, liền cười lớn tiếng "Cần hỗ trợ?"

      "Cần." Lộ Thiểu Hành rất bình tĩnh trả lời.

      Lộ Ôn Diên khẽ nhíu mày, chính tự mình nộp mạng .

      Việc Lộ Thiểu Hành nhờ Lộ Ôn Diên giúp đỡ, rất nhanh được truyền ra ngoài làm đả kích vài người cậu còn tính kế với , đồng thời cũng nhanh chóng giải quyết mấy chuyện khác thường trước kia, tuy nhiên cũng còn vài văn kiện bí mật nằm trong tay mấy người cậu đó, làm hai người bọn họ cũng dễ dàng ra tay. Chớp mắt, qua hai tháng.

      Cho đến lúc cha mẹ Trác Dực Đình gọi điện thoại đến "quan tâm" cuộc sống gần đây của . Lộ Thiểu Hành mới nhớ tới việc từng trước kia, việc hứa chắc chắn thực . Vừa vặn, lâu rồi cũng có ra ngoài thả lỏng chút, sẵn có cơ hội này cùng vài người bạn cũ gặp mặt chút.

      Chỉ với cú điện thoại, rất nhanh liền tập hợp được đông đủ mọi người, cũng dễ dàng đáp ứng việc dẫn bạn theo, đàn ông gặp gỡ nhau phải chỉ lo chuyện trời dưới đất, liền sau đó chỉ lo uống rượu. Dù gì cuộc họp mặt lần này cũng do khởi xướng, ít nhiều cũng phải biết giữ thể diện cho bản thân, nên chủ động hẹn đại tiểu thư Thái gia cùng.

      Đến khi ngồi xe, Thái Di Dao còn cảm thấy bản thân như nằm mơ. Khoảng thời gian trước, trong bữa tiệc rượu mừng Lộ Thiểu Hành trở về, cũng có tham gia lúc đó thái độ Lộ Thiểu Hành đối với lãnh đạm mặn nhạt, làm cũng biết nên phản ứng lại thế nào, mặc cho cha mẹ luôn khuyên bảo nên chủ động chút.

      Trong lúc Lộ Thiểu Hành lái xe, đôi bàn tay thon dài nắm tay lái mạnh , động tác vô cùng tùy ý lại làm cho Thái Di Dao nhìn có chút mê mẩn. Phụ nữ đôi khi chịu thừa nhận với lối suy nghĩ, đối với vẻ bề ngoài khi thuận mắt với ai rồi, người đó dù làm bất kì việc gì điều trở nên rất ưu tú, vừa khéo lại là người rất tài giỏi, thích là vì tài giỏi chứ vì vẻ ngoài của thu hút, như vậy khác nào là tự lừa mình dối người.

      “Đừng khẩn trương” Lộ Thiểu Hành thản nhiên lên tiếng, “Chỉ là gặp gỡ vài người bạn”.

      Thái Di Dao kinh ngạc nhìn , muốn biết vì sao chỉ là gặp gỡ bạn cũ lại dẫn theo cùng.

      “Tôi nghĩ chúng ta là bạn bè.” Lộ Thiểu Hành như có như theo gương chiếu hậu quan sát lên tiếng.

      Thái Di Dao cả người cứng nhắc, xem ra tự mình nghĩ nhiều, muốn qua chuyện này chứng minh vài thứ, “Đương nhiên”.

      Đương nhiên là bạn bè.

      Chỉ là tại thời điểm kia tựa hồ quên ra từ “Chỉ”.

      Sau khi vào “Vũ Mỹ”, Lộ Thiểu Hành chủ động bắt chuyện cùng Thái Di Dao, ví như tại ở nơi như thế này có chút quen. Thái Di Dao cũng câu trả lời câu, hiểu đối với người ở nước ngoài lâu như , việc cảm thấy xa lạ đối với địa phương thế này là lẽ dĩ nhiên. Thoạt nhìn hai người cũng đến mức lãnh đạm.

      Đẩy cửa bước vào phòng, mọi người có mặt cũng đầy đủ. Thái Di Dao thoáng sửng sốt, cứng nhắc theo Lộ Thiểu Hành ngồi vào chỗ trống bên cạnh .

      “Lộ Thiểu Hành, hiếm thấy cậu còn nhớ bọn tôi, chúng tôi còn tưởng cậu quên hết bạn cũ, ra nước ngoài ở luôn rồi chứ”. Trang Chu lâu rồi gặp , vừa thấy người đến nhiệt huyết sôi trào liền buông lời châm chọc.

      “Gần đây công việc rất bận”. Lộ Thiểu Hành tựa tiếu phi tiếu mà trả lời, tuy nhiên cũng giới thiệu Thái Di Dao với bọn họ, lên tiếng mọi người còn hiểu được, ngược lại càng giải thích lại càng làm con người ta suy nghĩ sâu xa.

      Cũng cần nhiều lời, mọi người ở đây điều biết Lộ Thiểu Hoành gần đây bận việc gì.

      “Tôi còn nghĩ gần đây cậu nhiều việc như vậy đều do bận đối phó với phụ nữ”. Tương Dược thản nhiên lên tiếng, trong giọng còn có chút thở dài.

      “Tôi đâu phải Trác Dực Đình.” Lộ Thiểu Hành cầm ly rượu, ánh mắt thản nhiên đảo qua.

      Lời này vừa ra, ánh mắt mọi người liền nhảy dựng, như có chung tâm trạng.

      Có người ở trong góc cười, “Tôi đánh cược lần này Trác Dực Đình là nghiêm túc.”

      người khác, “Cược cái gì?”

      Đối phương đưa ra ngón trỏ lập tức thành giao.

      Hai người kia còn e sợ bên này có nghe thấy lớn tiếng : “Mọi người ở đây làm chứng."

      lúc mọi người bàn tán hăng say cửa phòng lập tức bị mở ra, mọi người đều tập trung vào đó, chỉ thấy Trác Dực Đình tựa tiếu phi tiếu bước vào, theo sau là vị mỹ nữ ăn mặc tùy ý. Quần áo tuy rằng bình thường, cũng cố ý phối hợp, nhưng khi kết hợp với mái tóc dài, cũng thực là cảnh đẹp vui mắt, càng nhìn càng thấy thoải mái.

      Trác Dực Đình đến bên cạnh Lộ Thiểu Hành, vươn tay vỗ vỗ bả vai , “Còn biết đường về?”

      Ánh mắt Lộ Thiểu Hành lướt qua người Trác Dực Đình thầm đánh giá đứng sau, “Đương nhiên quay về, để xem ánh mắt của cậu chút hay có tiến bộ.”

      Trác Dực Đình hướng phía sau chính thức giới thiệu với Lộ Thiểu Hành “Lê Họa”. Lại hướng Lộ Thiểu Hành lên tiếng “Bạn thời trung học với , nhị công tử Lộ gia – Lộ Thiểu Hành”

      Lê Họa hướng lên phía trước “Nhị thiếu đại danh như sấm bên tai, hôm nay rất hân hạnh được gặp mặt.”

      “Lê tiểu thư mới là trăm nghe bằng thấy.”

      Đơn giản chỉ là tùy ý giới thiệu hai bên, nhưng Lộ Thiểu Hành cũng hơn ai hết qua lần giới thiệu này là Trác Dực Đình ngầm cho biết – ta nghiêm túc, ai có thể ngăn cản. Lộ Thiểu Hành nhìn Lệ Họa chăm chú, cằm hơi nâng lên, lại vươn tay ra muốn cùng bắt tay chào hỏi nhưng ánh mắt đối diện với Lê Họa có chút khiêu khích.

      Lê Họa cũng muốn làm Trác Dực Đình khó xử, chủ động vươn tay ra bắt lấy, mỉm cười liền buông tay.

      Trác Dực Đình đem đỡ lấy, ra chỉ có mình biết, tay bị nắm đỏ vòng, sức của đàn ông dù là động tác rất tuyệt đối cũng mạnh hơn so với phụ nữ.

      Thời gian còn lại đề tài chủ yếu là xoay quanh Lộ Thiểu Hành, dù sao cũng mới về nước bao lâu, lại là lần đầu tiên gặp lại mọi người, có rất nhiều chuyện để .

      Còn về phần chị em phụ nữ, vây quanh cùng chỗ cũng chỉ nhắc đến đề tài trang điểm, ai đem Lê Họa ra bàn tán, Trác Dực Đình được vài câu liền đem lực chú ý dời lên người Lê Họa, xác nhận xem có hay thích ứng.

      Trang Chu ngồi bên cạnh Lộ Thiểu Hành, ánh mắt mang theo ý cười đánh giá Lê Họa “ muốn quản!”

      Lời này vừa đúng chỉ Lộ Thiểu Hành nghe thấy, Lộ Thiểu Hành liền híp mắt “Cậu cảm thấy ta có thể quản được sao?”

      “Nghe cha mẹ Dực Đình tìm cậu.” Trang Chu mờ ám cười.

      “Cha mẹ còn được, chẳng lẽ ta được sao?” Lộ Thiểu Hành chút cảm giác có gì khác thường, liền cầm ly uống rượu, “Hơn nữa, cậu nhìn thấy cậu ta xem đó như bảo bối sao?”

      "Chính là thấy như vậy nên mới khó ."

      "Khó, vậy đừng ." Lộ Thiểu Hành nằm ghế salon.

      Tại thời điểm Lộ Thiểu Hành theo mọi người cùng nhau đùa giỡn, Trang Chu rời chỗ khác, Trác Dực Đình nhanh chóng ngồi sang đây.

      “Rắc rối xử lý khó khăn chứ?" Trác Dực Đình mang theo ý cười, “Dù sao nhìn ra bộ dạng cậu cam chịu."

      “Như cậu thấy, đáng tiếc?" Lộ Thiểu Hành cầm ly rượu đặt vào trong tay Trác Dực Đình, bản thân cũng cầm lấy ly, ý bảo cùng nhau hơi uống sạch, “Cũng đáng tiếc , lần này để cậu vui sướng khi nhìn người khác gặp hoạ rồi .”

      Trác Dực Đình cười thành tiếng, cũng quên lấy tay dùng sức vỗ vào tay Lộ Thiểu Hành, “Đúng là nghĩ muốn vui sướng khi thấy người khác gặp họa, tiếc là cậu chịu cho chúng ta cơ hội để thưởng thức.”

      chừng ngày nào đó cơ hội đến, dù sao làm người ai cũng có lúc xui xẻo mà, kế tiếp có thể là ta.” Lộ Thiểu Hành lơ đễnh trả lời, trong ánh mắt lộ vẻ bất cần.”

      Trác Dực Đình đánh giá hồi lâu, “ muốn nhìn thấy thời điểm cậu nghiêm túc là bộ dạng thế nào.”

      Lộ Thiểu Hành kinh ngạc liếc cái, “Cậu cảm thấy, tôi vẫn luôn nghiên túc sao?”

      Hai người xong lại nở nụ cười.

      Trác Dực Đình ngồi lại đây vì biết trong lòng Lộ Thiểu Hành có chuyện muốn với mình.

      Cũng tính sẵn cách đối phó, nhưng thế nào Lộ Thiểu Hành tuyệt nhiên cũng mở miệng nhắc đến nửa chữ về chuyện đó, điều này làm có chút ngoài ý muốn, đồng thời cũng xem như may mắn. nhìn Lê Họa, liền nở ra nụ cười.

      Lộ Thiểu Hành chút để ý đảo qua ánh mắt trao đổi giữa hai người, sắc mặt u ám .

      Cùng thời điểm Lê Họa lên tiếng “ thất lễ, tôi toa-let chút”, những người phụ nữ ngay từ đầu đối với chỉ có ý tò mò, cũng dự định muốn làm khó dễ , liền cười gật đầu.

      Lê Họa cũng thích loại hoàn cảnh này, nhưng Trác Dực Đình lại muốn đưa đến, hiển nhiên cũng có nguyên nhân của , vì thế cũng hỏi nhiều. Hơn nữa nguyện ý đưa giới thiệu bạn bè của , theo góc độ nào đó đối với rất quan trọng, trước mắt đối với như vậy chưa biết là tốt hay xấu.

      vào toilet quan sát sắc mặt mình chút, lấy ra đồ trang điểm, dậm lại chút phấn. Lấy ra bao thuốc lá, nghĩ nghĩ lại, lại cất gói thuốc vào. Hút thuốc, mùi thuốc lá ám vào người rất lâu mới phai . Nhìn lại mình trong gương, trang điểm khéo léo, quần áo tinh xảo, cũng giống con nhà xuất thân từ hào môn, nghĩ vậy khỏi chế nhạo chính mình. Xem bản thân trong gương, cảm thấy cứ như là thể xác có linh hồn, rất khó chịu.

      Tô lại chút son, rồi bước ra ngoài.

      Nhưng mới được vài bước, liền bị màn trước mặt dọa đến, dừng bước chân.

      Cách đó xa Lộ Thiểu Hành hai tay ôm ngực, gương mặt mang theo ý cười, hoàn cảnh này cứ như là là bạn tốt nhiều năm lâu rồi gặp.

      qua, Lộ Thiểu Hành đưa tay ngăn lại, đem kẹp ở giữa và bức tường, cúi đầu nhìn cười.

      ngẩng đầu liền liền nhìn thấy gương mặt phóng đại của , tim đập mạnh, nhất thời cái gì cũng ra.

      Lộ Thiểu Hành nhìn hồi lâu “Xin lỗi, nhận lầm người.”

      buông ra, lập tức xoay người rời , giống như chưa hề xuất .

      Lê Họa nhìn theo bóng lưng , hai tay siết chặt thành nắm, quên cả đau đớn.

      người lợi hại là người trong mọi hoàn cảnh bao giờ biểu thị cảm xúc ra bên ngoài, ngược lại càng làm cho đối thủ khẩn trương hoản loạn trong lòng, có lẽ ngay từ đầu thua.

      * * *

    5. Nhộng Béo

      Nhộng Béo Well-Known Member

      Bài viết:
      1,285
      Được thích:
      825
      Chương 3



      Lê Họa ngồi xe Trác Dực Đình, mời uống cà phê, từ chối , sau đó đều nghe rõ, đầu óc có chút hỗn loạn. Sau khi xuống xe, Trác Dực Đình đứng yên tại chỗ, cũng đứng yên ở đó, suy nghĩ lát, vẫy tay với "Lái xe cẩn thận." cũng để ý xem sắc mặt Trác Dực Đình lúc này như thế nào, chỉ nhìn rời , dần dần biến mất trong tầm mắt. làm sao biết, đợi câu "Có muốn lên nghỉ ngơi chút hay ?", chỉ cần câu đó của quan hệ tại giữa hai người bị đánh vỡ. Thời điểm này mời lên, tiến lùi, ngay cả bản thân cũng cảm thấy chính mình rất khó coi.



      Sải bước vào trong thang máy, bây giờ việc ghét làm nhất là soi gương, mỗi lần nhìn đến bộ dạng ma quỷ kia của mình, đều hoài nghi mình đúng là đầu thai chuyển thế của ma quỷ, bằng như thế nào lại tựa như cương thi, gương mặt bất kỳ sắc thái hỉ nộ ái ố đều có. Đáng tiếc, trốn tránh thế nào đều được, bốn phía thang máy, đều có thể nhìn thấy chính mình. Nghe , lúc mình soi gương so với thực tế diện mạo xinh đẹp hơn 30%, buồn bực hừ tiếng, bộ dạng chính mình xấu đến cỡ nào. là nghĩ cũng muốn nghĩ nhìn chính bản thân mình thành cái dạng gì, xoay người ra thang máy, cũng biết ở đâu. Tùy ý về phía trước, tiếng giày cao gót lách cách lách cách vang lên, làm khí xung quanh có phần quỷ dị.



      Lúc còn rất , khi nhìn những ngõ vắng u vắng vẻ đều cảm thấy sợ hãi, buổi tối đèn dám tắt cũng dám nằm ngủ mình, nhiều năm như vậy, ngoài trời tối cũng dám mình, giờ nhớ lại cảm giác sợ hãi biết bao, cái loại kinh hãi này thấu tận tâm can, nhưng tại khác, nghĩ lại chuyện xưa cũng còn chút cảm giác gì.



      Cuối cùng cũng đến lầu chín, nhưng bản thân lại biết mình lâu, lấy ra chìa khoá, phát trước cửa phòng thấp thoáng bóng đen. đong đưa chiếc chìa khóa trong tay chút, bóng đen kia vẫn có động tĩnh gì, có chút biết làm sao dùng chân hung hăng đạp cái xuống đất, trong nháy mắt đèn sáng lên.



      qua, mở cửa ra, sau đó liền dùng chân đá vào bóng đen kia, "Vào nhà."



      Lúc này Tô Nhứ mới ngẩng đầu nhìn cái, cười hì hì vươn tay ra.



      Lê Họa thầm thở dài, Tô Nhứ bộ dạng đáng thương như vậy, nếu là con trai nhất định nhịn được đem ấy ôm chặt vào lòng mà bảo vệ, để này phải chịu bất kì thương tổn nào. Nhìn xem, ngay cả phụ nữ bản thân yếu đuối cũng bỏ ý muốn bảo hộ người khác, huống chi là đàn ông. Lê Họa thấu hiểu điều này, đàn ông là vì chính cái mềm yếu nhu nhược này của phụ nữ mà bị mê hoặc, quả là vũ khí lợi hại nhất, lấy nhu thắng cương, chính là như vậy sao?



      Lê Họa cầm tay của Tô Nhứ, kéo vào nhà.



      Tô Nhứ lập tức ôm lấy Lê Họa, "Người cậu rất ấm."



      Lê Họa mặc kệ , tự mình bật đèn. Gian phòng sáng lên, cũng tỉnh táo hơn chút, lúc này nhìn về phía Tô Nhứ, phát đối phương cũng tựa tiếu phi tiếu nhìn mình, tóc gáy lập tức dựng lên.



      "Sao lại nhìn tớ bằng ánh mắt này?" nhẫn nại mà mở miệng hỏi.



      Tô Nhứ tùy ý ngã vào ghế salon, chân vểnh lên, động tác cùng vẻ ngoài nhu nhược của phù hợp, nhưng Lê Họa sớm thành thói quen cũng để ý, phụ nữ giả dối chút cũng tốt, miễn sao hại tới bản thân mình.



      "Người đàn ông kia đưa cậu về?" Miệng Tô Nhứ lải nhải, mặt ý cười giảm, " là cậu tính lập gia đình?"



      Lê Họa cầm điều khiển từ xa mở tiếng lớn hơn, "Luyến tiếc tớ à?"



      "Tất nhiên" Tô Nhứ đứng lên ngữ khí mạnh mẽ, "Cậu tại là tớ bao dưỡng, làm sao có thể tùy tiện chạy lấy chồng."



      Lê Họa cũng lên tiếng, nằm nghiêng ghế salon, trong mắt là mảnh mê ly.



      Tô Nhứ đợi nửa ngày, thấy Lê Họa đáp lại, có chút sốt ruột, "Cậu thể cùng người khác kết hôn." Tô Nhứ bổ nhào qua, đè lên Lê Họa, lấy tay để lên cổ , còn đem quần áo của , "Hai người chúng ta cùng chỗ được sao, cần đàn ông thối."



      Lê Họa cũng có phản ứng, liếc Tô Nhứ cái, "Chơi đùa đủ chưa?"



      "Nếu chúng ta thử xem?" Tô Nhứ rất là nghiêm túc nhìn chằm chằm Lê Họa, "Hai người chúng ta sống nương tựa lẫn nhau, giống như trước kia."



      Lê Họa trầm mặc.



      "Tôi nuôi cậu." Tô Nhứ xong, bàn tay tiến vào trong quần áo làm loạn. Thận chí có nặng có .



      Lê Họa nhìn động tác của Tô Nhứ có chút quen thuộc, phen giữ chặt tay "Các ngươi ...?"



      Tô Nhứ dừng lại động tác, sắc mặt lạnh , rút tay ra, "Cậu thực mất hứng."






      Lê Họa để ý tới Tô Nhứ, mặc chơi đùa, tự mình thay quần áo, chuẩn bị nấu cơm, tâm tình tốt, người lại thoải mái, cũng phải ăn cơm, nếu lựa chọn tiếp tục sống, cần phải mỗi ngày đều dối. Chỉ là khi Lê Họa bên xào đồ ăn, Tô Nhứ lo thiên hạ đủ loạn lại nhào tới, ôm lấy từ phía sau, " ta có đối với cậu như vậy hay ?"



      Lê Họa dùng đũa lật đồ ăn, nghe hơi thở của Tô Nhứ, "Tạm thời có."



      xoay người tắt bếp, Tô Nhứ lại dùng miệng hướng về phía cổ Lê Họa hôn, "Thế này, ta có hôn cậu như vậy ?"



      Lê Họa xoay người nhìn Tô Nhứ, "Cậu còn như vậy, ra chỗ khác ăn cơm, đừng đến ăn tớ."



      Tô Nhứ le lưỡi, "Cậu có gì đặc biệt hơn người", chống nạnh, "Lê Họa, cậu khó chọc ghẹo."



      "Cậu cảm thấy chọc ghẹo người khác như vậy là quá đáng sao?" chỉ riêng tại, còn có quá khứ.



      "Có sao? Sao tớ biết." Tô Nhứ cười thành tiếng, có vài phần trầm, nhưng cho dù là như vậy, gương mặt vẫn động lòng làm cho người ta kinh diễm.



      "Đừng cười như vậy." Lê Họa khẽ mắng.



      lấy đồ ăn, lại sai Tô Nhứ đem nồi cơm điện ra, "Bộ dạng thế này cậu muốn cùng tớ đánh nhau!!." Lê Họa chút cũng có khoa trương, nhìn qua Tô Nhứ, đánh người tuyệt đối , rất tin tưởng này mạnh mẽ như thế, cầm bình rượu liền hướng đầu người khác ném tới cũng biết học được từ ai, nhìn qua cũng giống là đánh nhau, người kia chỉ kịp kêu tiếng kinh khủng, lúc đó Lê Họa bị khiếp sợ đứng yên tại chỗ.



      "Cậu? xứng để tớ ra tay." Tô Nhứ khinh thường nhìn Lê Họa, nhưng vẫn nghe lời lấy cơm.



      Hai ba đĩa đồ ăn bày bàn trà, ngay cả cái bàn ăn đàng hoàng cũng có nhưng mà các cũng chưa bao giờ để ý tới, ít nhất ở chỗ này có thể vừa ăn cơm vừa xem ti-vi, cảm giác rất thoải mái. Tô Nhứ có thói quen qua đây ăn ké, tự nhiên đến nỗi chút tự giác của người làm khách, thẳng thắn nhận xét phê bình tài nấu nướng của , mặt gắp đồ ăn, nào là món ít muối, nào là món kia thêm chút gia vị, cứ như đồ ăn Lê Họa làm thể ăn, thực tế ăn rất ngon lành.



      Ăn cơm xong Lê Họa thu dọn bát đũa, Tô Nhứ chịu nổi bộ dạng này của Lê Họa, "Cậu muốn kết hôn cùng người đàn ông này?"



      Lê Họa đem bát đĩa để cùng chỗ, cầm đũa trong tay, "Nếu xảy ra việc gì ngoài ý muốn."



      Lê Họa đem bát đũa đặt vào bồn rửa chén, đổ chút nước rửa chén, ngửi thấy mùi chanh thơm mát, tâm tình hình như tốt hơn chút. Mà cũng sai, đối với Trác Dực Đình cảm giác cũng tệ, cho dù tim đến mức đập nhanh. Bộ dạng của tồi, quan trọng nhất chính là đối với rất tốt, năng lực cũng tốt, gia thế càng tệ . Phù hợp làm đối tượng kết hôn của , có việc ngoài ý muốn liền kết hôn, đâu phải chuyện gì cũng như ý của mình. Lúc còn trẻ đương nhiên nghĩ nhất định phải kết hôn cùng người đàn ông mà mình nhất, đến bây giờ tuy rằng cũng già, nhưng tóm lại phải thừa dịp nhan sắc mình đẹp nhất, đem bản thân gả ra ngoài, vì như vậy mới có thể có điều kiện lựa chọn người đàn ông tệ, hơn nữa đàn ông đều thích phụ nữ trẻ trung xinh đẹp.



      Nếu bản thân thể tự thay đổi vận mệnh chính mình, cũng chỉ có thể mang hi vọng gửi gắm lên người khác, lúc mình còn có cơ hội.



      Bên ngoài có tiếng động, hiếm thấy Tô Nhứ tự giác như vậy, còn chủ động đem đồ ăn thừa để vào trong tủ lạnh.



      Lê Họa ngờ, Tô Nhứ đối với luôn là tồn tại đặc biệt, đến nỗi vượt qua tình thân. như vậy, có lẽ đối với cha mẹ mà công bằng, còn có thể bị rất nhiều người bên ngoài có hiếu đạo. Đương nhiên nhiều người chịu tin tưởng, khi chúng ta từ từ lớn lên, lần lại lần dối cha mẹ, lần lại lần muốn đem tâm bản thân cho cha mẹ nghe, tình thân như vậy liền trở nên còn thân thiết, chỉ là thân tình ấm áp kia còn mang theo trách nhiệm bản thân cùng nhau tồn tại. Mà Tô Nhứ đối với thể chia cắt. Lê Họa khó tưởng tượng, nếu như có Tô Nhứ, trở thành bộ dạng gì. tại ngay cả vẻ mặt kiểu cương thi này của cũng bằng.



      Khi tối tăm, thống khổ nhất của cuộc đời, ai cũng muốn có được người cứu vớt, xem người đó là duy nhất.



      Trong sinh mệnh Lê Họa, người oán trách vươn tay ra giữ chặt lại là Tô Nhứ.



      Khi Lê Họa dọn dẹp xong ra, Tô Nhứ nhàm chán xem qua ít tạp chí cũ.



      " nghĩ cậu kết hôn sớm như vậy." Tô Nhứ giống như đầu có mắt, ràng cần ngẩng đầu dậy, lại có thể cảm giác được chính xác Lê Họa bước tới gần.



      "Tôi muốn nhìn cậu sớm như vậy kết hôn." Lê Họa trực tiếp đem những lời này trả lại cho Tô Nhứ, ý tại ngôn ngoại "Chính cậu còn phải cũng sớm kết thúc cuộc sống tự do."



      Tô Nhứ thản nhiên như biết ý của "Tớ biết mình làm cái gì."



      Điển hình cho kiểu “quan phóng hỏa, dân chúng được đốt đèn”, Lê Họa sớm cũng quen với thái độ này của Tô Nhứ.



      Bất quá Tô Nhứ lại hiểu lầm là ngốc nghếch, Lê Họa thực muốn thừa nhận, người lớn hơn hai tuổi là , phải Tô Nhứ.



      "Tớ cũng biết mình làm cái gì."



      "Cậu bắt chước tớ chuyện, học cũng nghiện rồi?" Tô Nhứ bất mãn, làm vậy tôn trọng bản gốc là .



      "Trở về làm cái gì? Nghĩ nhớ tớ? Nhớ chồng cậu?"



      "Phá thai." Tô Nhứ bình tĩnh phun ra hai chữ, sau mới quan sát sắc mặt của Lê Họa, "Ha ha, tôi biết biểu tình này của cậu, có cái gì lớn lao."



      Lê Họa muốn mắng chửi Tô Nhứ, mắng cho chết con người vô pháp vô thiên này. Nhưng những gì muốn ra đến tới yết hầu như bị chặn lại nên lời, có tư cách Tô Nhứ, vì chính cũng khá hơn Tô Nhứ chút nào.



      Chương 3.2



      Lê Họa để ý tới Tô Nhứ, mặc chơi đùa, tự mình thay quần áo, chuẩn bị nấu cơm, tâm tình tốt, người lại thoải mái, cũng phải ăn cơm, nếu lựa chọn tiếp tục sống, cần phải mỗi ngày đều dối. Chỉ là khi Lê Họa bên xào đồ ăn, Tô Nhứ lo thiên hạ đủ loạn lại nhào tới, ôm lấy từ phía sau, " ta có đối với cậu như vậy hay ?"



      Lê Họa dùng đũa lật đồ ăn, nghe hơi thở của Tô Nhứ, "Tạm thời có."



      xoay người tắt bếp, Tô Nhứ lại dùng miệng hướng về phía cổ Lê Họa hôn, "Thế này, ta có hôn cậu như vậy ?"



      Lê Họa xoay người nhìn Tô Nhứ, "Cậu còn như vậy, ra chỗ khác ăn cơm, đừng đến ăn tớ."



      Tô Nhứ le lưỡi, "Cậu có gì đặc biệt hơn người", chống nạnh, "Lê Họa, cậu khó chọc ghẹo."



      "Cậu cảm thấy chọc ghẹo người khác như vậy là quá đáng sao?" chỉ riêng tại, còn có quá khứ.



      "Có sao? Sao tớ biết." Tô Nhứ cười thành tiếng, có vài phần trầm, nhưng cho dù là như vậy, gương mặt vẫn động lòng làm cho người ta kinh diễm.



      "Đừng cười như vậy." Lê Họa khẽ mắng.



      lấy đồ ăn, lại sai Tô Nhứ đem nồi cơm điện ra, "Bộ dạng thế này cậu muốn cùng tớ đánh nhau!!." Lê Họa chút cũng có khoa trương, nhìn qua Tô Nhứ, đánh người tuyệt đối , rất tin tưởng này mạnh mẽ như thế, cầm bình rượu liền hướng đầu người khác ném tới cũng biết học được từ ai, nhìn qua cũng giống là đánh nhau, người kia chỉ kịp kêu tiếng kinh khủng, lúc đó Lê Họa bị khiếp sợ đứng yên tại chỗ.



      "Cậu? xứng để tớ ra tay." Tô Nhứ khinh thường nhìn Lê Họa, nhưng vẫn nghe lời lấy cơm.



      Hai ba đĩa đồ ăn bày bàn trà, ngay cả cái bàn ăn đàng hoàng cũng có nhưng mà các cũng chưa bao giờ để ý tới, ít nhất ở chỗ này có thể vừa ăn cơm vừa xem ti-vi, cảm giác rất thoải mái. Tô Nhứ có thói quen qua đây ăn ké, tự nhiên đến nỗi chút tự giác của người làm khách, thẳng thắn nhận xét phê bình tài nấu nướng của , mặt gắp đồ ăn, nào là món ít muối, nào là món kia thêm chút gia vị, cứ như đồ ăn Lê Họa làm thể ăn, thực tế ăn rất ngon lành.



      Ăn cơm xong Lê Họa thu dọn bát đũa, Tô Nhứ chịu nổi bộ dạng này của Lê Họa, "Cậu muốn kết hôn cùng người đàn ông này?"



      Lê Họa đem bát đĩa để cùng chỗ, cầm đũa trong tay, "Nếu xảy ra việc gì ngoài ý muốn."



      Lê Họa đem bát đũa đặt vào bồn rửa chén, đổ chút nước rửa chén, ngửi thấy mùi chanh thơm mát, tâm tình hình như tốt hơn chút. Mà cũng sai, đối với Trác Dực Đình cảm giác cũng tệ, cho dù tim đến mức đập nhanh. Bộ dạng của tồi, quan trọng nhất chính là đối với rất tốt, năng lực cũng tốt, gia thế càng tệ . Phù hợp làm đối tượng kết hôn của , có việc ngoài ý muốn liền kết hôn, đâu phải chuyện gì cũng như ý của mình. Lúc còn trẻ đương nhiên nghĩ nhất định phải kết hôn cùng người đàn ông mà mình nhất, đến bây giờ tuy rằng cũng già, nhưng tóm lại phải thừa dịp nhan sắc mình đẹp nhất, đem bản thân gả ra ngoài, vì như vậy mới có thể có điều kiện lựa chọn người đàn ông tệ, hơn nữa đàn ông đều thích phụ nữ trẻ trung xinh đẹp.



      Nếu bản thân thể tự thay đổi vận mệnh chính mình, cũng chỉ có thể mang hi vọng gửi gắm lên người khác, lúc mình còn có cơ hội.



      Bên ngoài có tiếng động, hiếm thấy Tô Nhứ tự giác như vậy, còn chủ động đem đồ ăn thừa để vào trong tủ lạnh.



      Lê Họa ngờ, Tô Nhứ đối với luôn là tồn tại đặc biệt, đến nỗi vượt qua tình thân. như vậy, có lẽ đối với cha mẹ mà công bằng, còn có thể bị rất nhiều người bên ngoài có hiếu đạo. Đương nhiên nhiều người chịu tin tưởng, khi chúng ta từ từ lớn lên, lần lại lần dối cha mẹ, lần lại lần muốn đem tâm bản thân cho cha mẹ nghe, tình thân như vậy liền trở nên còn thân thiết, chỉ là thân tình ấm áp kia còn mang theo trách nhiệm bản thân cùng nhau tồn tại. Mà Tô Nhứ đối với thể chia cắt. Lê Họa khó tưởng tượng, nếu như có Tô Nhứ, trở thành bộ dạng gì. tại ngay cả vẻ mặt kiểu cương thi này của cũng bằng.



      Khi tối tăm, thống khổ nhất của cuộc đời, ai cũng muốn có được người cứu vớt, xem người đó là duy nhất.



      Trong sinh mệnh Lê Họa, người oán trách vươn tay ra giữ chặt lại là Tô Nhứ.



      Khi Lê Họa dọn dẹp xong ra, Tô Nhứ nhàm chán xem qua ít tạp chí cũ.



      " nghĩ cậu kết hôn sớm như vậy." Tô Nhứ giống như đầu có mắt, ràng cần ngẩng đầu dậy, lại có thể cảm giác được chính xác Lê Họa bước tới gần.



      "Tôi muốn nhìn cậu sớm như vậy kết hôn." Lê Họa trực tiếp đem những lời này trả lại cho Tô Nhứ, ý tại ngôn ngoại "Chính cậu còn phải cũng sớm kết thúc cuộc sống tự do."



      Tô Nhứ thản nhiên như biết ý của "Tớ biết mình làm cái gì."



      Điển hình cho kiểu “quan phóng hỏa, dân chúng được đốt đèn”, Lê Họa sớm cũng quen với thái độ này của Tô Nhứ.



      Bất quá Tô Nhứ lại hiểu lầm là ngốc nghếch, Lê Họa thực muốn thừa nhận, người lớn hơn hai tuổi là , phải Tô Nhứ.



      "Tớ cũng biết mình làm cái gì."



      "Cậu bắt chước tớ chuyện, học cũng nghiện rồi?" Tô Nhứ bất mãn, làm vậy tôn trọng bản gốc là .



      "Trở về làm cái gì? Nghĩ nhớ tớ? Nhớ chồng cậu?"



      "Phá thai." Tô Nhứ bình tĩnh phun ra hai chữ, sau mới quan sát sắc mặt của Lê Họa, "Ha ha, tôi biết biểu tình này của cậu, có cái gì lớn lao."



      Lê Họa muốn mắng chửi Tô Nhứ, mắng cho chết con người vô pháp vô thiên này. Nhưng những gì muốn ra đến tới yết hầu như bị chặn lại nên lời, có tư cách Tô Nhứ, vì chính cũng khá hơn Tô Nhứ chút nào.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :