1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Nữ phụ giả mang thai- Hòa Điền Nguyệt (Xuyên sách) [ 29/84]

Thảo luận trong 'Hiện Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Atmosphere.711

      Atmosphere.711 Well-Known Member

      Bài viết:
      141
      Được thích:
      926
      Mọi người xem mình có nên đổi cách gọi Lâm Thanh từ thành nhỉ? tự nhiên thấy cứ hơi ổn ý! mong góp ý của mọi người lắm!

    2. Hằng Lê

      Hằng Lê Năm tháng dễ tan, thỉnh người trân trọng Administrative

      Bài viết:
      3,881
      Được thích:
      67,042
      Mình thấy từ hay hơn, hơi ác =D
      Atmosphere.711 thích bài này.

    3. Atmosphere.711

      Atmosphere.711 Well-Known Member

      Bài viết:
      141
      Được thích:
      926
      @Hằngle em thấy nó giống teenfic :th_41:. Vậy từ chương sau đổi thành thành hihi tks chị góp ý.
      Hằng Lê thích bài này.

    4. Atmosphere.711

      Atmosphere.711 Well-Known Member

      Bài viết:
      141
      Được thích:
      926
      Chương 4 : Bị đuổi khỏi nhà

      Dựa theo kí ức của nguyên chủ, lúc ấy hung hăng nhục nhã sau đó đuổi ra khỏi cửa, sau đó Hàn ba tức giận, bắt xin lỗi Lâm Thanh , nhưng ngay lúc đó Hàn đại tiểu thư vô cùng có cốt khí chịu khuất phục, lựa chọn trốn ra khỏi nhà.

      trải qua đời, Hàn Thịnh Hạ cái gì “ Uy vũ thể khuất phục” cũng chưa nghe qua, Hàn ba tùy tiện lấy tiền sinh hoạt phí ra uy hiếp liền tung tăng xin lỗi , còn tưởng rằng tránh khỏi tình tiết rời nhà trốn , nhưng vận mệnh chính là quỹ đạo tươi đẹp mà ưu thương.

      Bây giờ, Hàn Thịnh Hạ bị Hàn ba đuổi khỏi nhà,cả người liền rơi vào trạng tháng ngốc nghếch phản ứng lại.

      ràng ngoan ngoãn nghe lời như vậy, ràng hôm qua Hàn ba còn xin lỗi , vì cái gì ngủ giấc dậy mọi thứ liền thay đổi?

      Dựa theo cách của Hàn ba ba , Hàn Thịnh Hạ tốt nghiệp đại học được 2 tháng , cả ngày đều làm việc đàng hoàng chỉ gây chuyện , những đứa con sinh ra trong nhà nghèo người ta 18 tuổi có thể tự mình nuôi cả nhà sống tạm, 23 tuổi còn ở nhà ăn bám.

      Vì thế Hàn ba phi thường sấm rền gió đông cuốn * đuổi Hàn Thịnh Hạ ra khỏi cửa. Hàn Thịnh Hạ từ ngày xuyên tới đây cũng chưa lần được sử dụng thẻ ngân hàng, thậm chí đến hành lí cũng được chuẩn bị sẵn để trực tiếp ra khỏi nhà.

      (Sấm rền gió đông cuốn: mạnh mẽ quyết liệt, làm việc cách nhanh chóng dứt khoát)

      Hàn Thịnh Hạ bày ra vẻ mặt đáng thương nhìn Hàn mẹ , Hàn mẹ chính là : "Hạ bảo bảo nhà chúng ta lợi hại như vậy, nhất định có thể tự nuôi sống bản thân! Cố lên!”

      Hạ bảo bảo nhà hai ngươi rất lợi hại sao? nhớ , nguyên chủ rời nhà trốn cũng tìm việc làm, trực tiếp tìm phú nhị đại thích kia để vay tiền, như cũ thoải mái sinh hoạt. Hàn ba vô cùng tức giận, còn chuẩn bị đem ném vào quân doanh để rèn luyện cho tốt, kết quả người trong quân doanh... cần .

      tại đổi thành có thể tìm được việc làm sao? Hiển nhiên cũng thực mơ hồ nha! Bản lĩnh có, cơ bản chỉ tìm được mấy việc như nhân viên phục vụ, bảo mẫu linh tinh cần kỹ thuật hay kinh nghiệm công tác. Nhưng người khác nhìn thấy thân hàng hiệu, bộ dáng nhu nhược yếu mềm căn bản thể nhận làm được.

      Cứ như vậy,Hàn Thịnh Hạ cả ngày tìm việc làm , mệt mỏi muốn chết mà việc làm cũng chưa tìm được. Sắc trời dần tối, Hàn Thịnh Hạ giữa trưa mới chỉ ăn 2 cái bánh bao , trong tay cũng chỉ còn 496 tệ, ngay cả chỗ ở cũng có.

      Cái này khỏi làm Hàn Thịnh Hạ hoài nghi về nhân sinh, trước khi xuyên qua , ít nhất còn có gian phòng tồi tàn để ở , ít nhất ngẫu nhiên còn tìm được công việc chuyển phát nhanh, phát tờ rơi linh tinh, tại chỗ ở cũng có, mà công việc phát tờ rơi cũng tìm được!

      Cho nên Hàn Thịnh Hạ xuyên ngược lại càng bi thảm hơn phải ?

      đúng còn có cái gọi là "Ngoại tinh khoa học kĩ thuật" .....

      “Tiểu Cầu Cầu , ngươi ở đâu?” Hàn Thịnh Hạ xuống ghế dài trong công viên, nhìn khắp nơi,sau đó giống như ăn trộm thấp giọng hỏi.

      “ Ma ma, con ở đây”. Giọng Tiểu Cầu Cầu vẫn chậm rì rì, “ tại chúng ta có thể giao lưu ở trong lòng Người”

      “ Ngươi có thể biến ra rmb* được ?” Hàn Thịnh Hạ thủ hỏi trong lòng.

      (rmb: tiền tệ)

      “ Hiển nhiên là thể, nhưng con có loại cây đổi ra được tinh tệ”

      “ Tinh tệ có tác dụng gì? Có thể mua được công nghệ cao sao?” Hàn Thịnh Hạ có chút hưng phấn.

      “ Có thể mua được hạt giống, mua được đất đai”

      Hàn Thịnh Hạ vẻ mặt cảm xúc tỏ vẻ muốn cùng nó tiếp tục chuyện, đột nhiên trong đầu lên ý niệm , vội vàng hỏi “ Ngươi có loại hoa quả nào ăn được ?”

      “Chính là...” Tiểu Cầu Cầu thưa dạ , “ Loại hạt giống của cây này cầu nhiều đồng vàng, con tạm thời chưa có đủ. Nhưng mà chúng ta có thể chậm rãi bắt đầu từ cấp thấp, chậm rãi tích lũy tinh tệ.”

      Hàn Thịnh Hạ ngẫm lại cũng cảm thấy việc này làm được,dù có muốn mở cửa hàng hoa quả ban đầu cũng cần phải có vốn. Cho nên vấn đề lại về lúc khỏi đầu, có tiền nha!

      biết từ nơi nào phát ra tiếng nhạc vô cùng cuốn hút, Hàn Thịnh Hạ bên nghe nhạc bên kiểm kê lại những người có thể vay tiền.

      Đầu tiên ,phú nhị đại thích kia chắc chắn được, sau khi có được toàn bộ kí ức của nguyên chú, tuyệt đối trêu trọc tên phú nhị đại kia.

      Tiếp theo bằng hữu có quan hệ tồi với nguyên chủ, Dương Lan, tuy nhiên người này chính là kí sinh trùng dựa vào nguyên chủ, trong nhà điều kiện chẳng ra gì, lại dựa vào việc theo bên người nguyên chủ để hưởng lợi. Hơn nữa người này chính là “ miệng nam mô bụng bồ dao găm”, theo bên cạnh nguyên chủ xấu nam chính hết lời, thực ra trong lòng lại trộm thích nam chính, tuy nhiên vẫn luôn có cơ hội tiếp cận ta.

      Còn có người bạn cùng phòng là Khâu Hiểu, quan hệ ban đầu tồi, kết quả lúc tốt nghiệp , nguyên chủ cùng ta cãi nhau trận , phương thức liên lạc đều bị xóa, thề cả đời qua lại với nhau nữa.

      Còn lại vài người bạn học đều là mặt ngoài hòa khí nhưng quan hệ cũng hề thân mật như bằng hữu

      Sau đó, nguyên chủ tham gia khóa học dương cầm phát tiểu sư đệ hình như thích thầm , tiểu đệ kia môi hồng răng trắng vừa vặn là hình mẫu Hàn Thịnh Hạ thích , nhưng hơn 4 tuổi, thu nhận có cảm giác tội ác vì dạy hư đóa hoa của tổ quốc.

      Hơn nữa, theo chỉ nhớ của nguyên chủ, tiểu sư đệ đại khái mấy ngày này liên lạc với .

      Cho nên Hàn Thịnh Hạ làm thế nào tìm người ta vay tiền? “ Sư tỷ, em thích chị” “ Chị thích em, nhưng em có thể cho chị mượn ít tiền được ?” đối thoại như vậy kì quái.

      Hàn Thịnh Hạ ngồi lâu , thậm chí có phần chờ mong đột nhiên tên lưu manh đột nhiên đến đùa giỡn , sau đó an tâm “làm tiền” chút, những cũng hề gặp lưu manh, mà lại nhận được điện thoại của lưu manh.

      “ Hạ Hạ , bữa cơm chia tay cuối cùng,em tới sao?” Trang Thần vẫn luôn bày ra hình tượng quý công tử, nhưng thanh mang theo cỗ tiện khí

      “cơm chia tay?” Hàn Thịnh Hạ sao lại nhớ còn có việc này?

      “ Biết ngay là em quên” giọng của đối phương mang theo sủng nịnh làm Hàn Thịnh Hạ nổi da gà , “ Tối nay 9h ở khách sạn Ngân Hà , xã đàn chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm”

      (Xã đàn: hình thức như kiểu câu lạc bộ ở các trường cấp ba, đại học)

      như vậy Hàn Thịnh Hạ liền nghĩ tới, tuy rằng dây dưa với Trang Thần nhưng nguyên lai Hàn đại tiểu thư lại thích nam nhân tính cách lạnh như băng ,độc miệng. Hình như lúc cao trung (cấp ba), nguyên chủ thổ lộ với người kia sau đó bị cự tuyệt nhưng vẫn thể buông tay.

      Vì thế nguyên chủ thi đậu vào trường đại học của ta, thuận tiện gia nhập vào xã đoàn của ta, sau bữa cơm chia tay lần này liền tung ta tung tăng chạy tìm ngược.

      Hàn Thịnh Hạ nhịn được đỡ trán, muốn cảm thấn con người giá trị nhan sắc cao kèm theo tiểu sử tình cảm phong phú, giống như kiếp trước lớn lên xấu, lại tương đối tùy ý , liền trải qua cảm giác bị thích hay thích người, cả ngày chỉ tỉnh toán tỉ mỉ làm sao để kiếm tiền

      “Tôi có thời gian nên được” Nguyên chủ có khuynh hướng tự tìm ngược nhưng Hàn Thịnh Hạ .

      “ Học trưởng Kỷ Uyên cũng ” Trang Thần cố ý nhắc nhở.

      “....” phú nhị đại kia có vẻ xem việc này, biết nguyên chủ thích Kỷ Uyên, chút cũng ghen tị, cam tâm tình nguyện nghe theo nguyên chủ mọi chuyện, khả năm ta căn bản thích nguyên chủ, chỉ coi trọng nhan sắc và gia thế của .

      “Tôi...” vừa định tiếp tục cự tuyệt, đôt nhiên nhớ ra bữa cơm chia tay này xuất tình tiết nam chính bị sỉ nhục, “ Tôi đến ngay”

      Hàn Thịnh Hạ nhớ , nam chính vứa tới đế đô có bằng cấp , thậm chí có hộ khẩu ở thành phố, trước đây tìm được việc làm ở khách sạn , sau đó trong bữa tiệc chia tay, vừa làm xong ba ca chuẩn bị về , còn bị nguyên chủ cùng phú nhị đại sỉ nhục.

      Đương nhiên, lúc trước chịu nhục nhã về sau vai chính chuyển mình lột xác mới sảng khoái, nhưng tại ta bị cướp mất bàn tay vàng* , thể nào làm vừa phải bỏ việc vừa bị làm nhục được.

      (bàn tay vàng: chỉ trợ giúp cách thần kì,phi thường ,là những thứ siêu thực)

      Vì thế, Hàn Thịnh Hạ kéo theo hành lí đuổi theo phương tiện công cộng, còn cách nào, tại tài chính khó khăn cho phép ngồi taxi.

      Mà giao thông công cộng có điểm xấu chính là...chậm! chờ đến lúc Hàn Thịnh Hạ thở hồng hộc tới khách sạn Ngân Hà là chín rưỡi!

      Hàn Thịnh Hạ xa xa liền nhìn thấy ở cửa khách sạn, nam tử ăn có việc gì làm ngồi nghịch chiếc bật lửa màu vàng thập phần tinh xảo.

      Nam tử kia tướng mạo tuấn, dáng người khỏe mạnh, thân tỏa ra tư triết nhàn hạ, ra khí chất của quý công tử hào môn, vẻ mặt lơ đãng toát ra nhàn nhạt ngạo mạn, làm cho người ta có cảm giác cao cao tại thượng.

      Người này hiển nhiên là cố tính đứng ở cửa chờ , Trang Thần.

      Vừa nhìn thấy Hàn Thịnh Hạ , Trang Thần mắt hề che giấu vui mừng xem lẫn kinh ngạc “ Sao em còn mang theo cả hành lí?”

      Hàn Thịnh Hạ nghĩ đến việc đáp lại ta, trực tiếp chuẩn bị vào khách sạn, vừa vặn nhìn thấy Lâm Thanh từ trong khách sạn ra.

      còn chưa kịp lên tiếng gọi Lâm Thanh , Trang Thần lên tiếng đầy trào phúng:

      “ Đây phải vị hôn phu của Hạ Hạ sao? Sao vậy. Bị đá rồi? đúng là tên vô dụng!”

      Nhìn tên phú nhị đại vèo vèo lộ ra tiện khí , Hàn Thịnh Hạ nhớ lúc trước vẫn luôn cảm thấy ta là tên não tàn , kết quả nhìn đến mặt sau mới phát ta chỉ là bề ngoài ăn chơi trác táng, ngốc nghếch mà thôi.

      Mà Lâm Thanh chỉ liếc mắt nhìn Hàn Thịnh Hạ cái , ánh mắt cũng thèm cho Trang Thần , giống như phải với ta.

      “ Sao lại lời nào? hẳn là đoán được Hạ Hạ muốn tiếp tục làm việc ở đây . Dù sao cũng từng là vị hôn phu của Hạ Hạ , nếu bị mọi người biết làm việc ở đây, ấy chẳng phải vô cùng mất mặt?”Trang Thần tiếp tục dùng ngữ khí khinh miệt , ngạo mạn kéo thêm cừu hận.

      Muốn kéo thêm cừu hận à? Chính tự tìm thôi sao còn kéo thêm tôi vào nữa?

      Hàn Thịnh Hạ cảm thấy bản thân cần cứu giúp chút , tránh cho người này hủy hoại thanh danh của : “ Tôi từ khi nào cho ta tiếp tục làm việc ở đây? cảm thấy mất mặt khi nào?” chính nghĩ bản thân có muốn vào khách sạn này làm nhân viên khách sạn này cũng cần tuyển .

      “ Sao người lại xem thường nhân viện phục vụ? Bồ Tát phải cũng tùng hóa thành nhân viên phục vụ độ chúng sinh sao?”

      Trang Thần nhìn đến phản ứng của Hàn Thịnh Hạ sửng sốt lúc lâu, trong mắt nhanh chóng lên tia hứng thú, sau đó cười lấy lòng “ Thực xin lỗi Hạ Hạ, là sai rồi! Chuyện xấu đều là làm, cùng Hạ Hạ đều liên quan được ?”

      Hàn Thịnh Hạ chỉ cảm thầy trong ngực bực tức, ta như vậy khác gì bảo làm chuyện xấu nhưng thừa nhận muốn nhận lỗi thay , định tiếp tục bực tức trở về , liền phát nam chính hoàn toàn làm lơ bọn họ, trực tiếp tránh .

      Hàn Thịnh Hạ theo bản năng liền đuổi theo. Trang Thần cũng đuổi theo, đứng tại chỗ nhìn bóng dáng của hai ngươi , như suy tư điều gì.

      “ Chủ nhân, nữ nhân ngốc này người cũng có hệ thống của tháp Địch Mộc” , thanh cao ngạo vang lên ở trong lòng của Lâm Thanh , có được cái "Ngoại tinh khoa học kĩ thuật" bị đặt tên là...Tiểu Lang.

      Lâm Thanh trong lòng kinh ngạc, nhưng mặt biểu ra, bước cũng hề ngừng lại, ở trong lòng mặc niệm “ ấy có thể cảm ứng được tồn tại của người?”

      thể, ấy là cấp thấp nhất hệ thống gieo trồng. có quyền hạn tra xét đến ta”. Tiểu Lang giải thích xong , tiếp tục “ Tuy rằng chỉ là cấp thấp nhất nhưng cũng có những loại thực vật chỉ có ở tháp Địch Mộc, ngươi tốt nhất cùng ta quan hệ tốt chút, về sau những thực vật trong tay ta khẳng định hữu dụng với chúng ta.”

      “Thanh a, chuyện lần trước và lần này , tôi đều rất xin lỗi” Hàn Thịnh Hạ kéo hành lí chạy chậm đuổi theo Lâm Thanh .

      Lâm Thanh vừa cảm thấy vị đại tiểu thư này kỳ cũng có đặc biệt chán ghét, nhưng câu tiếp theo của là “ Lần trước ở nhà , tôi vốn dĩ định chuẩn bị cho tiền boa , kết qua ba tôi đem thẻ ngân hàng khóa lại còn đuổi tôi ra khỏi nhà”

      Lâm Thanh mày kiếm nhíu chặt , tiền boa?

      ______________
      2 tuần nữa ta phải học đại học rồi có nhiều thứ phải làm quen nên có thể ra chương chậm ,nên trong 2 tuần còn được nghỉ này đăng lên nhiều chương nhất có thể cho mọi người
      :063::063::063:
      Last edited: 1/9/17
      HeimeiKL, Huyen_bui-july1998, Pe Mick25 others thích bài này.

    5. Atmosphere.711

      Atmosphere.711 Well-Known Member

      Bài viết:
      141
      Được thích:
      926
      Chương 5 : Mục tiêu

      Hàn Thịnh Hạ thấy sắc mặt của Lâm Thanh có chút khác thường , dường như tin , ngẫm lại cướp mất kỳ ngộ của ta lại thiếu ta phần tiền boa cảm thấy còn lời nào để “ Tôi là lần đầu tiên, nên có nhiều kinh nghiệm.”

      Lâm Thanh khóe miệng lên tia cười châm chọc , đây là buộc phụ trách? Nếu đoán nhầm, nữ nhân này sau khi có được "Ngoại tinh khoa học kĩ thuật" cũng mất lí trí , chuyện này cũng phải mình sai.

      “Cho nên muốn bao nhiêu tiền?” xong Hàn Thịnh Hạ lại vội vã bổ sung “ Phải trước, tôi tại chỉ còn đúng 200 tệ, nhiều hơn phân cũng được!”

      Kỳ Hàn Thịnh Hạ vẫn còn hơn 400 tệ , tuy nhiên kinh nghiệm trải qua nhiều năm ăn mặc,sinh hoạt cần kiệm cho biết thể đem đường sống của bản thân diệt mất.

      nghĩ tôi là trai bao à?” Lâm Thanh ánh mắt nặng nề,lạnh lùng nhìn Hàn Thịnh Hạ .

      Hàn Thịnh Hạ vừa định nếu tìm Hàn ba vay tiền,đột nhiên bị hỏi đến sửng sốt “ Chúng ta tính là tình đêm ? Vẫn tính là giao kèo? Giao kèo tất nhiên phải trả tiền ? Tuy tôi lần đầu tiên nên cái gì cũng hiểu, nhưng tôi cũng nhìn thấy hết của , dáng người thực tồi nha!”

      thực tế Hàn Thịnh Hạ căn bản nhớ dáng người của Lâm Thanh nhưng mà phải nam nhân đều thích nghe những lời như vậy sao.

      Kết quả, nam nhân này đối với câu khen ngợi của lại bày ra bộ mặt thờ ơ,đen mặt “ dì Hàn dạy những kiến thức tất yếu à?”

      Làm sao nữ nhân này lại biết nam và nữ có khác biệt? Lại còn thẹn thùng cùng nam nhân thảo luận chuyện đó? Hay là nữ nhân ở đế đô đều cởi mở như vậy? Nếu phải ngày đó sofa còn dính máu , cho rằng vô cùng thuần thục , vô cùng biết kiềm chế.

      “kiến thức gì cơ?” Hàn Thịnh Hạ chớp chớp mắt, từ bé có mẹ, cũng có ai là nữ nhân dạy mình những kiến thức cần thiết, còn nhớ lần đầu tiên có kinh nguyệt , còn tưởng rằng mình mắc bệnh sắp chết....

      Lâm Thanh liếc xéo cái , phát Hàn Thịnh Hạ hiểu, chút tức giận trong lòng cũng tiêu tan “ Về sau được cùng nam nhân bàn luận chuyện đó!”

      xong Lâm Thanh trong lòng lên tia kinh ngạc, khi nào lại có thói quen xen vào việc của người khác như vậy?

      chuyện đó? Tình đêm? Giao kèo? Thân thể nam nhân? Hàn Thịnh Hạ vừa định mở miệng hỏi, nam nhân tiếp tục :

      cùng tôi đến nhà tôi

      Đôi mắt Hàn Thịnh Hạ trong nháy mắt sáng lấp lánh,kinh hỉ hỏi “ muốn thu nhận tôi?”

      Nam nhân chỉ lo về phía trước trả lời ,Hàn Thịnh Hạ coi như thừa nhận lập tức khen ngợi

      “Vận đào hoa của tốt!” hổ là nam chính,chẳng sợ có bàn tay vàng giúp sức.vận mệnh vẫn vô cùng đào hoa,may mắn cùng -đại mỹ nữ ở chung.

      Nhưng chờ khi Hàn Thịnh Hạ đến nhà Lâm Thanh mới phát chính mình lí giải sai rồi

      “ chú Hàn nếu xin lỗi tôi liền đem cái này đưa cho ” Lâm Thanh đưa cho phong thư cùng chiếc chiếc chìa khóa, “ Căn phòng đối diện chú Hàn thanh toán 3 tháng tiền thuê nhà”

      “Ba tôi tới tìm ?” Hàn Thịnh Hạ đột nhiên nhớ tới theo như cốt truyện nguyên chủ chịu xin lỗi rời nhà trốn , Hàn ba phải tự mình tới xin lỗi Lâm Thanh sau đó giới thiệu cho ta công việc thích hợp, sau đó cũng đưa cho Lâm Thanh cái phong thư là nếu Hàn đại tiểu thư tới liền đưa cho ấy.

      có thể rồi!” Lâm Thanh trả lời , trực tiếp muốn đóng cửa.

      “Từ từ ” Hàn Thịnh Hạ cả người dựa vào cửa ngăn cho đóng cửa , “Bởi vì tôi hại mất việc” , rút ra hơn nửa số tiền trong phong thư “ cẩm lấy nửa

      Lâm Thanh nhìn lúc lâu mới chậm rãi mở miệng “ Công việc là tôi tự xin nghỉ”

      “ Hả?” hai chuyện này có vẻ giống nhau nha!

      “Chú Hàn giới thiệu giúp tôi công việc khác”

      Hàn Thịnh Hạ nhớ trong tiểu thuyết nam chính từ chối trợ giúp của Hàn ba mà,hơn nữa ta chưa bao giờ thích thiếu nợ ân tình của người khác, tại sao? Hẳn là bởi vì ta có bàn tay vàng trợ giúp .

      Nghĩ vậy tròng lòng Hàn Thịnh Hạ lại có vài phần ngượng ngùng “ Công việc còn lâu mới có lương, cầm trước , chờ có tiền lương trả lại cho tôi cũng chưa muộn. Coi như là ngân hàng , tiền để chỗ tôi khẳng định tháng này liền dùng hết, để giữ tháng sau còn có tiền sinh hoạt.”

      Hàn Thịnh Hạ đợi Lâm Thanh phản ứng trực tiếp nhét tiền vào tay , đóng cửa về phía căn nhà đối diện Hàn ba thuê cho .

      Hàn Thịnh Hạ cảm thấy Hàn ba khẳng định có chủ ý muốn và Lâm Thanh bồi dưỡng tình cảm mới nghĩ đến chuyện thuê cho căn nhà đối diện.

      “ Chủ nhân , ngốc này có phải thích người hay vậy?”thanh ghét bỏ của Tiểu Lang vang lên trong đầu Lâm Thanh .

      Lâm Thanh nhìn xấp tiền trông tay tâm tình phức tạp.

      từ trước đến nay ghét nhất là thiếu nợ ân tình của người khác, vốn dĩ tính toán sau khi giải trừ hôn ước cùng Hàn gia còn quan hệ gì nữa. Nhưng và Hàn đại tiểu thư ngoài ý muốn xảy ra quan hệ,lại vô tình biết được có thể thuê được căn nhà tiện nghi mà giá rẻ như vậy là bởi vì có chú Hàn trợ giúp, đáp ứng thỉnh cầu của chú Hàn,cũng tiếp nhận trợ giúp của chú Hàn nay lại còn nhân tiền của Hàn đại tiểu thư.

      cùng Hàn gia càng ngày càng có nhiều liên quan.

      Lại tới Hàn Thịnh Hạ ở trong căn nhà chung cư nghĩ ngợi, nhớ trong tiểu thuyết có ghi , nam chính lúc này nhìn bình tĩnh đạm mạc kỳ vô cùng khó khăn đến sơn cùng thủy tận *

      ( sơn cùng thủy tận: giống như câu của Việt Nam mình hết nước hết cái ý, nghĩa là cạn kiệt,tuyệt vọng)

      Vì sinh sống ở thị trấn , Lâm Thanh xem mức độ tốn kém khi sống ở đế đô, đồng thời bởi nhiều nguyên nhân khác nhau, thân tài hoa của ta được dùng đến, mà ở quê cha của ta còn nằm giường bệnh cần ta gửi tiền thuốc men hàng tháng.

      tại ngẫm lại, Tiểu Cầu Cầu loại người nào hợp với loại hệ thống đó cũng phải có đạo lý, nhớ kiếp trước khi ba mình qua đời , cũng chỉ biết ngồi khóc.

      Mà thời điểm ba của nam chính qua đời, ta nghĩ đến lại là muốn trở nên mạnh mẽ hơn , bao giờ muốn nhìn thấy người thân của mình ở giường bệnh giãy giụa trước cái chết mà mình lại chỉ trơ mắt ra nhìn, bao giờ hy vọng phải buông tay vì có biện pháp.

      Hàn Thịnh Hạ vừa xoa tóc vừa nghĩ, ta chắc hẳn là loại người dù có bàn tay vàng cũng có thể trở thành người mạnh mẽ.

      Nhưng mặc kệ chuyện gì, Hàn Thịnh Hạ cướp kỳ ngộ của Lâm Thanh là , từ phòng tắm ra, Hàn Thịnh Hạ gọi điện thoại cho Hàn ba, điện thoại rất mau liền được kết nối, người nghe điện thoại lại là Hàn mẹ :

      “ Hạ bảo bảo sao rồi? Có mệt ...”

      Hàn mẹ nửa thanh liền dần, Hàn Thịnh Hạ mơ hồ nghe được tiếng được chiều con bé” , “ Con bé có phải con ông vậy,sao ông nỡ nhẫn tâm như vậy?”, vài thanh cãi nhau nho .

      , con lại gây ra chuyện xấu gì rồi?” giọng của Hàn ba vang lên đầu bên kia.

      có, Lâm Thanh đem phong thư với chìa khóa cho con rồi, tại mọi thứ đều tốt.” Hàn Thịnh Hạ tuy rằng mới xuyên được hai ngày, nhưng thời thời khắc khắc đều cảm nhận được tình thương của Hàn ba Hàn mẹ với , tuy bị nguyên chủ mạnh mẽ kéo tới đây,nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có chút tội ác.

      “Con tìm ba có chuyện khác”

      Hàn ba nghe được nửa câu đầu của Hàn Thịnh Hạ có chút vui mừng, tại nghe có việc , cỗ bực bội lại nổi lên trong lòng , nhưng vẫn tự an ủi bản thân, con tiến bộ rất nhiều, vì thế nhẫn nại hỏi “ chuyện gì vậy?”

      “Ba của Lâm Thanh nằm ở bệnh viện, con hy vọng ba có thể hỗ trợ cho ba ba của ta có được trị liệu tốt nhất ở đế đô”. Tuy rằng Lâm Thanh cũng có thể kiếm được tiền mang ba đến đế đô trị liệu, nhưng có bàn tay vàng chắc chắn nhanh như vậy.

      Đầu bên kia điện thoại nửa ngày cũng có ai đáp lại, Hàn Thịnh Hạ nhịn được được hỏi “Ba!”

      “ Được, ba an bài bác sĩ tốt nhật lặng lẽ tìm hiểu về tình huống bệnh của Lâm ba, sau đó thầm giúp đỡ”. Hàn Thế trung nghe được những lời con , biết nên phản ứng thế nào , con ông từ khi nào lại hiểu chuyện như vậy? Trong lòng vừa vui mừng vừa cảm thấy con đối nhân xử thế vẫn chưa đủ thành thục.

      “ Hạ Hạ ,con phải đối với người khác bày tỏ thiện ý, nhớ được để người khác cảm thân mình là người có mục đích.”

      Hàn Thịnh Hạ ngẩn người, ra vẫn luôn biết bản thân rất nhiều khuyết điểm, bởi vì chưa ai với chuyện gì nên làm chuyện gì nên làm , cũng chưa có ai với làm thế nào để đối nhân xử thế. Thậm chí khi có người có gia giáo , cũng biết phải làm sao để phản bác lại,bởi vì nhà có gia giáo.

      Hàn Thịnh Hạ cảm thấy ngực ấm áp “ vâng,con biết rồi. Ba có thời gian bệnh viện kiểm tra ,mang theo cả mẹ cùng luôn.”

      Hàn Thịnh Hạ vẫn luôn muốn đưa Hàn ba bệnh viện kiểm tra nhưng vẫn luôn có cơ hội.

      Hàn ba cho rằng bởi vì ba của Lâm Thanh bị bệnh nên muốn bọn họ kiểm tra, trong lòng vui mừng ,con trưởng thành ,biết quan tâm tới ba mẹ rồi.

      Tắt điện thoại,Hàn Thịnh Hạ liền lên mạng tìm việc làm.

      Hàn ba để lại cho 5000 tệ,phòng thuê 3 tháng ,tạm thời cần phải lo lắng vấn đề tiện thuê nhà.

      Vừa rồi cho Lâm Thanh vay khoảng 2000 tệ bây giờ còn khoảng hơn 3000. Bây giờ Hàn Thịnh Hạ muốn giống như kiếp trước sống được chăng hay chớ, cho nên đặt cho bản thân mục tiêu : phải thay đổi mọi thứ.

      Đầu tiên,phải có được cửa hàng bán hoa quả của chính mình.

      Nguyên chủ học đại học ngành tài chính chuyên nghiệp, trước khi thi đại học kết quả học tâp cũng rất tốt thậm chí còn đỗ vào trường đại học danh tiếng nhất đất nước đại học Yến Kinh, nhưng sau đó liền sa đọa, cả ngày chỉ nghi làm sao để lấy lòng Kỷ Uyên, việc học bị bỏ bê đến rối tinh rối mù.

      Hàn Thịnh Hạ tại muốn tìm được công việc đòi hỏi chuyên nghiệp rất khó, hơn nữa tính tương đối tùy ý, lại muốn sau này mở cửa hàng trái cây, trong lòng cảm thấy đây là công việc lý tưởng lại có thể thoải mái,tự do.

      Lại tính tiếp, muốn mở được cửa hàng hoa quả ở đế đô, tài chính khởi đầu phải cần khoảng hai mươi,ba mươi vạn...

      Tính toán số tiền cần có để đạt được mục tiêu, Hàn Thịnh Hạ muốn tìm công việc tương đối tự do như làm gia sư để kiếm tiền,hơn nữa còn có bằng đại học Yến Kinh ,muốn tìm công việc như vậy hẳn khó.

      Mặt khác, đồng thời lên mạng kiếm công việc viết lách, lợi dụng thời gian dư thừa học trang trí, làm nhiệm vụ mạng,giao thư,làm poster,làm logo...

      Giống như kiếp trước mỗi tháng ăn mặc tiết kiệm chỉ trong 1000 tệ, đại khái khoảng hai,ba năm mở được cửa hàng hoa quả cho bản thân.

      Hàn Thịnh Hạ nằm giường khát khao về tương lai tốt đẹp, mơ mơ màng màng liền ngủ.

      Mà ở Hàn gia, hai vợ chồng cũng vì tương lai của con mà nhọc lòng.

      “Hạ bảo bảo tìm thấy công việc, ông chút cũng thèm để ý!” Hàn mẹ Hạ Khê lúc đó bà tin tưởng con có thể tìm được công việc nuôi sống bản thân, kỳ trong lòng chút cũng tin.

      “Bà gấp cái gì,mới có ngày thôi phải sao?” Hàn ba bởi vì biểu của Hạ bảo bảo hôm nay nên tâm tình tồi.

      “Hôm nay ,ông tìm Lâm Thanh thế nào rồi? Cậu ta có đáng tin ? Vạn nhất cậu ta đáng tin, hoặc cậu ta đối xử tốt với Hạ bảo bảo công ty giao cho ai?”

      “ Cậu ta nhìn đồ vật kia sắc mặt cũng biến đổi, tôi tin tưởng nhân phẩm của cậu ấy, tại chính là cậu ấy và Hạ bảo bảo chưa có cảm tình với đối phương” Hàn ba trầm ngâm lát “Cuối cùng nếu thành, tôi gọi Hàn Sùng từ quân ngũ trở về”

      “Nhưng Hàn Sùng....” Hàn mẹ muốn lại thôi.

      “Yên tâm, cậu ta hông thích Hạ Hạ ,nhưng cũng mặc kệ con bé, cậu ta cũng người có trách nhiệm” Hàn ba nhịn được có chút kiêu ngạo mà cười “Hơn nữa ,Hạ Hạ khẳng định ngày càng hiểu chuyện,ngày càng ưu tú!”
      Last edited: 3/9/17
      Pe Mick, buithuyngan, heoconchuayeu24 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :