1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Nữ tư tế - Dạ Tử Vũ (Full+eBook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,863
      Tác phẩm: Nữ tư tế
      Tên convert gốc: Imhotep Nữ tư tế

      Tên gốc: [木乃伊同人]伊莫顿的女祭司
      Tác giả: Dạ Tử Vũ

      Nguồn convert: Tangthuvien.vn

      Editor: Thập Tam Thoa

      Đôi lời:

      Đây là bộ truyện đầu tiên mình edit, mong các bạn ủng hộ nhé! hì hì.

      Giới thiệu:

      Imhotep đáng thương, vì đợi chờ ngàn năm cuối cùng bị người phản bội.

      Tác phẩm này rất đơn giản, chính là làm sao để vị soái ca này tìm được hạnh phúc.

      Nữ chủ phải Anck-Su-Namun, mà là người chậm rãi phấn đấu trở thành tư tế

      Mặt khác, có đoạn là nhân thú nha!

      Nội dung: Xuyên thời vào bộ phim xác ướp (the mummy)

      Nhân vật chính: Aisha
      Phối hợp diễn: Imhotep, Daoud, Seti
      Cái khác: Phù thủy, xác ướp, Imhotep, kẻ trộm mộ​

      Các file đính kèm:

      Last edited by a moderator: 1/5/16

    2. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,863
      Chương 1: Rắn hổ mang
      Rắn hổ mang là loài kịch độc có khổ hình lớn, là đại độc xà!

      Cổ Lệ Lệ chưa từng nghĩ chính mình lại gặp phải loại rắn này, hơn nữa còn là ở bên trong bể bơi trường học. Nó bò dậy dùng thân thể chính mình làm điểm tựa, đầu rắn tựa hồ ngang bẳng với nóc nhà.

      Cái này có hơi quá, vì sao bên trong bể bơi lại có con quái thú to lớn này, có phải hay chính mình nằm mơ?

      Cổ Lệ Lệ xoa xoa hai mắt, nhưng nó vẫn đứng ở trước mặt. Thân thể bắt đầu run run, chuyện cũng lắp bắp :”Ngươi ngươi…Ngươi là muốn ăn thịt ta sao?” rất muốn cho nó hiểu, thịt thể ăn.

      Rắn hổ mang thế mà lại chuyện, mở miệng chuyện.

      “Nữ thần Watoda, ta là thần bảo hộ của vua Pharaoh, muốn cho kẻ khác xúc phạm đến .”

      “Ngươi nhận lầm người , ta gọi là Cổ Lệ Lệ, là người Trung Quốc, phải Watoda…..” Kỳ lạ tại sao chính mình có thể nghe hiểu, thậm chí nó làm sao ngôn ngữ cũng hiểu được.

      Rắn hổ mang nháy đôi ánh mắt đáng sợ :” Xuyên qua ngàn năm thời gian cùng gian, ta cuối cùng tìm được ngươi, ta nhận lầm người, chỉ cần ngươi cứu vua Pharaoh, cho Imhotep cùng Anck-Su-Namun tổn hại , như vậy ngươi nhận được ban phúc của thần.”

      Cổ Lệ Lệ lui về sau chút, liên tục lắc lắc tay :”, cần, ta tình nguyện bao giờ gặp lại ngươi, a……..” Cổ Lệ Lệ hét to tiếng, sợ tới mức xoay người ra sức đạp nước, muốn trốn khỏi bể bơi.

      Nhưng là phần eo bị con rắn vòng chặt ở thắt lưng, dẫn theo Cổ Lệ Lệ đứng lên.
      Cổ Lệ Lệ lớn tiếng :”Buông ta ra, buông ta ra, ta rồi ngươi nhận sai người.” biết tại mình nỗ lực thế nào cũng là uổng phí, dù sao đối mặt là quái thú to lớn.
      Nhưng là ý thức sống cón khiến há mồm cắn xuống.

      Da rắn cực cứng, nó cơ bản chịu chút thương tổn.

      Cổ Lệ Lệ thấy hai hàm răng xanh tiến đến trước mặt mình, nhắm chặt mắt cho rằng cái này xong rồi. Thế nhưng rắn hổ mang lại :” Tính cách ngươi bưu hãn, nhất định có thể ngăn bi kịch phát sinh.”

      “Ta lại biết vua Pharaoh, Imhotep là ai……” Cảm thấy chính mình kêu cái tên này thuận như vậy, có chút quen thuộc. Trong đầu chợt lóe, nghĩ tới bộ phim điện ảnh, có cái tên Imhotep này.

      ta là đại tư tế của Pharaoh, cuối cùng vì cùng sủng thiếp nhau mà giết vua Pharaoh. Sủng thiếp đó tựa hồ chính là Anck-Su-Namum, vừa rồi rắn hổ mang có đề cập qua.

      khéo như vậy !

      Rắn hổ mang đọc được nội tâm dao động của Cổ Lệ Lệ, :”Ngươi rốt cuộc cũng hiểu, đây là nguyên nhân ta tìm ngươi.”

      Cổ Lệ Lệ tựa hồ có chút hiểu được, nhưng là vẫn la lên:”Thế giới này có vô số nam nữ xem qua bộ phim này sao kêu bọn ? Hơn nữa ta lớn lên ở Trung Quốc, đối với văn hóa của Ai Cập có chút nhận thức nào, cũng có ý nghĩa.”
      Rắn hổ mang : “Vì ngươi là Watoda, Watoda của ta…..con của ta…..”

      “A?”Cổ Lệ Lệ ý tứ trong lời của nó, đột nhiên rắn hổ mang mở miệng rộng : “ ngăn cản tai nạn này , ngươi nhận được thứ ngươi muốn nhất.”

      Cổ Lệ Lệ còn chưa kịp phản đối, người bị nhét vào xà khẩu (miệng rắn). Cổ Lệ Lệ thấy chính mình bị nuốt xuống, lớn tiếng : “ nhiều như vậy còn phải muốn ăn, vì sao động thủ sớm chút…..” Khi chuyện Cổ Lệ Lệ nuốt vào chất lỏng kỳ quái, cảm thấy cả người nóng lên,bất tỉnh

      Giấc mộng này rất kỳ quái, nhất định là do quá mệt nên thiếp , có phải ngủ quên trong hồ ? Hi vọng chính mình hồ đồ như vậy.
      Ngày mai còn có hai buổi thi đấu bơi lội, Cổ Lệ Lệ năm trước là quán quân, năm nay cũng muốn kém hơn. Đột nhiên cảm thấy mình bị cái gì cố định lại cơ thể, giãy dụa muốn đứng lên.

      cần chống đối Aisha, ngươi thua dưới tay ta.” dùng ngôn ngữ xa lạ với .

      Cổ Lệ Lệ mở to đôi mắt, liền thấy mình bị người đè áp đất, mà người kia lại mang mặt nạ kỳ quái, đôi mắt sáng ngời.

      Càng sáng ngời là tay ta cầm đoản đao, giơ cao muốn đâm xuống. Cổ Lệ Lệ sợ tới mức hét lớn: “Đây là đùa cái gì a…..” Vì sao chính mình lại dùng cùng ngôn ngữ với này, chẳng lẽ chính mình xuyên?

      kia lạnh lùng : “Còn nhận thua sao?”

      Cổ Lệ Lệ đối với cái đao này sợ hãi, lập tức : “Ta nhận, ta nhận còn được sao?” cần cầm cái chuôi đao chói lọi này đối với , nếu như đâm xuống sao bây giờ?

      khác có chút run run, tuyên bố: “Người thắng Anck-Su-Namum, Aisha bại trận bị trục xuất khỏi cung, trở thành nữ nô hạ Ai Cập.”

      Anck-Su-Namun? Chẳng lẽ đối diện này chính là người si tình nhưng rồi lại phản bội đại tư tế, cái kia Anck-Su-Namun?

      suy nghĩ, Anck-Su-Namun đem mặt nạ bỏ xuống, làn da màu tiểu mạch sắc, tóc đen nhánh xinh đẹp, vô luận thế nào đều thể trẻ trung, thanh lệ.

      ta giờ phút này hướng đến đám người xem, vung mặt nạ lên đầy kiêu ngạo, sau đó nhìn Aisha liếc mắt cái : “Ngươi xứng làm kẻ thù của ta, như vậy liền dễ dàng nhận thua.”

      Cổ Lệ Lệ gì, thế nào vừa đến trở thành kẻ thù của Anck-Su-Namun, như vậy chẳng phải muốn hai người đấu đá nhau sao? Nếu giết Anck-Su-Namun, đối tượng trả thù của Imhotep chẳng phải biến thành chính mình?

      Cổ Lệ Lệ tại câu cũng nên lời, mê mang bị người lôi ra khỏi sân, đồng thời cảm thấy có thứ gì từ mặt mình rơi xuống mặt đất, nguyên lai cũng là cái mặt nạ kỳ quái.

      Lúc này Cổ Lệ Lệ mới chú ý tới nơi này, kiến trúc nhìn giống sân thi đấu La Mã, giữa sân quyết đấu đúng là cùng Anck-Su-Namun.

      Sân thi đấu có rất nhiều người, trong hoàn cảnh lạ lẫm bị kéo xuống đồng thời đỉnh đầu như xoay tròn, biết là bị thương ở đâu, đầu phi thường choáng váng, tìm Imhotep nhưng lại thấy bóng dáng đâu.

      Sau khi bị kéo dài ra bên ngoài, bị người ném vào bên, miễn cưỡng đứng lên phát xung quanh có rất nhiều khác giống . Các nàng ôm nhau khóc rống, người hét lớn: “Nếu bị đưa hạ Ai Cập làm nữ nô, bằng chết cho rồi.” Người nọ xong liền chạy ra khỏi đội ngũ.

      Bên ngoài có binh lính Ai Cập trấn thủ, bọn họ thấy ta chạy ra liền trực tiếp xuất đao, giết.

      Cổ Lệ Lệ lắp bắp kinh hãi, này đến tột cùng là thế giới gì, vì sao giết liền giết? Nhìn thấy huyết tinh đầy đất cùng thi thể lúc nãy, ngồi phịch ở đất nghĩ, này chính là mộng du, mộng du!

      thầm cáu chính mình, rất đau.

      Như thế nào cũng phải là mơ, chính mình xuyên ? Còn xuyên đến Ai Cập cổ đại, địa bàn của Pharaoh!

      Bất quá tại làm sao bây giờ? Hay là kêu to: Ta phải người nơi này, thả ta ra? Sau đó giả làm con sông Nile trở thành mục tiêu bị nam nhân tranh đoạt. Đương nhiên cũng có khả năng bị trực tiếp giết chết.

      Hoặc là có thể xem trước tình huống rồi ?

      Hít mấy hơi ổn định lại khí quản, quyết định sau, đầu tiên xem xem chuyện gì xảy ra với nữ nô Ai Cập.

      Tác Giả có chuyện muốn : Chương 1 liền cùng Anck-Su-Namun đấu nhau, bi thương a, người ta dù gì cũng là nửa nữ nhân vật chính.


      Chương 2: Imhotep
      Nữ nhân Ai Cập đều ăn mặc thực đơn giản, quần áo bằng vải bố dài đồng màu trắng và căn dây lưng mà thôi. Hai cẳng chân để lộ, thập phần mê người.
      Cổ Lệ Lệ tại tên gọi Aisha, còn chưa có nhìn thấy tướng mạo của bản thân, cũng bị sợi dây thừng trói hai cổ tay. chỉ chú ý đến làn da cũng là tiểu mạch sắc, còn khá là tinh tế.

      Chính là biết bọn họ muốn bắt các nơi nào, vì sao liên tục trong sa mạc ngay cả miếng nước cũng cấp. bây giờ chịu đựng cái khát, nhưng còn tiếp tục như vậy cũng chết khát.

      thể kháng nghị nếu bị đánh chết, tận mắt thấy có người xin chút nước mà bị hung hăng đánh.

      nhịn!

      Thẳng đến ốc đảo bọn họ mới cho các uống nước, nhưng mỗi người cũng chỉ cho uống mấy hớp.

      gắng phấn đấu từ xa đội ngựa chạy tới, đội ngũ liền dừng lại, giữa đội ngựa có người tháo mũ áo choàng xuống : “Mang Aisha đến gặp ta.”

      Aisha quay đầu kỳ quái nhìn những người này, vừa khéo thấy tháo mũ trùm xuống, dĩ nhiên là cái đầu bóng lưỡng. Nhìn cái đầu trọc liền liên tưởng đến, kẻ bất lương, hòa thượng, đầu bếp…..

      Nếu là kẻ bất lương, cả người lại lộ ra vài phần dã man cùng văn nhã, nếu gió thổi bay áo choàng làm lộ ra da thịt màu đồng, nhận định là ngoại quốc thân sĩ.

      Nếu là hòa thượng, nhất định là rượu thịt hòa thượng. Khí sắc hồng nhuận, cớ bắp cùng góc cạnh thể ràng, vài phần dã man.

      Nếu là đầu bếp, Aisha khẳng định ý tưởng này đáng tin.

      Bất quá càng nhìn càng thấy quen mắt, đặc biệt làm có thể làm bị hai tên vệ binh cường ép đến trước mặt khẳng định, chính là nhân vật phản diện đại boss trong màn ảnh, Imhotep.

      trong những nhân vật phản diện làm người ta đau lòng nhất, vì tình mà đợi chờ ngàn năm, cuối cùng lại bị chính người mình phản bội.
      “Tìm ta…..Chuyện gì?” Nàng hoài nghi hỏi.

      Imhotep nhảy xuống ngựa đến bên người , theo góc độ nâng ánh mắt của vừa khéo nhìn đến phần eo trở xuống đùi hướng lên bộ vị này của .(@thoa: Tự suy nghĩ nha)
      囧, Aisha lựa chọn cúi đầu.

      Mà Imhotep đem đầu nâng lên, : “Trân châu của sông Nile Aisha, vì sao phải thấp kém cúi đầu? Chẳng lẽ ngươi cam chịu hạ Ai Cập làm nữ nô cũng nguyện giao ra thứ kia sao?”

      Xem ra thân phận của cơ thế này cũng bình thường, nhưng muốn cái gì từ mình?

      “Thứ gì?”

      Imhotep thần bí híp hai mắt lại đứng lên, mỉm cười mê người cười : “Chẳng lẽ ngài muốn trở thành đồ chơi của binh lính hạ Ai Cập sao, đó là nguyện vọng của ngài? Ta thực vì cha của ngài mà thương tâm, tuy rằng ngài ấy chết nhưng cũng là thân chiến sĩ bất khuất, mà con của ngài ấy chẳng những thua trận mất cơ hội ở bên cạnh vua Pharaoh, còn sa đọa đến mức muốn hạ Ai Cập, dù ngài ấy chết cũng phải khóc tỉnh.”

      Aisha rửa tai lắng nghe, những lời này làm đối với quan niệm của Imhotep cùng thẩm mỹ đều thưởng thức đến thú vị.

      Imhotep thấy gì, thẳng lưng : “Xem ra linh hồn ngươi mất rồi.” vung tay ý bảo vệ binh kéo xuống hướng đoàn nữ nô tiếp tục .

      “Chờ chút, ta muốn hạ Ai Cập.” Aisha lập tức tỏ vẻ chính mình muốn trở thành cái gì đồ chơi của binh lính, ít nhất phải ở lại đây để ngăn cản bọn họ giết vua Pharaoh a!

      mặt Imhotep lộ ra tia vui mừng, vội bảo vệ binh đem người trở về : “Được, chỉ cần ngươi giao ra vật kia, ta lấy danh nghĩa là đại tư tế Imhotep thả ngươi tự do.”

      Aisha cao hứng, bởi vì có thứ gì so sánh với tự do. Đáng tiếc từ khi đến nơi này bản thân tự do, vì thế mở miệng cười : “Kỳ ta muốn , ta còn biết thứ kia ở đâu?” tin rằng thế này bất kỳ kẻ nào cũng chịu nổi, huống chi tên này còn là đại tư tế cao cao tại thượng. có biện pháp, nhanh mồm nhanh miệng, xem ra cũng chỉ có thể bị đánh.

      Nhưng là đại tư tế Imhotep thế nhưng chỉ hạ khóe miệng, : “Aisha, ngươi là khiêu chiến tính nhẫn nại của ta?”

      Aisha lập tức dùng sức lắc đầu : “Kỳ là như vầy, a…..Chính là hôm nay ta cùng Anck-Su-Namun quyết đấu đầu bị thương, trong lúc nhất thời có chút nhớ được, cho nên chỉ cần ngài đem ta mang về ắt cũng từ từ nhớ ra, đến lúc đó ta nhất định cho ngài.”

      Imhotep lạnh lung : “ cần ở trước mặt ta dối, ngươi bị tử thần mang xuống địa ngục.”

      Aisha là người đại, sợ cái đó, nhưng nàng vẫn giả vờ rất sợ : “Đó là đại tư tế, ta dám dối.”

      (@thoa: Đoạn này là Imhotep tự thuật nên dùng ‘nàng’ nhé)

      Imhotep nhìn nửa quỳ mặt đất, trước kia nàng là vị tiểu thư quý tộc cao cao tại thượng, ngạo mạn tùy ý của Ai Cập. Nhưng là dung mạo của nàng hiếm thấy xinh đẹp, làm Pharaoh tâm động. Đáng tiếc tùy hứng quá mức, thanh danh cũng rất xấu, thể trở thành vương hậu Ai Cập.

      Gần đây cha nàng vì lấy cắp bảo vật của Pharaoh mà bị xử tử, mà nàng lại bị Pharaoh giữ lại trở thành nữ nô.

      Trận quyết đấu kia vì nàng mà chuẩn bị, chỉ cần nàng thắng trở thành nữ nhân của Pharaoh, đem chung thân trở thành đồ chơi của . Nhưng thân phận vẫn là tôn quý, ti tiện đến mức bị các nô lệ Ai Cập ô nhục. Nhưng là nàng lại thua, điều ấy làm tất cả mọi người cảm thấy ngoài ý muốn.

      Sauk hi bị đánh bại nàng như mất linh hồn cao ngạo, nàng bất chợt ngây ngô cười, si ngốc ngơ ngác bị kéo đến kéo . Càng đáng buồn là nàng ở trước mặt lại cúi đầu, thân là quý tộc nàng căn bản làm hành động đó.

      Có lẽ nàng sa đọa, như vậy khả năng khống chế tốt hơn chút. Nhìn bộ dáng tại của nàng, cao hứng nhất hẳn là Pharaoh, rốt cục có thể được trân châu.

      “Được rồi, ta đem ngươi trở lại Thebes, nhưng ngươi có quyền tiến vào hoàng cung.” Imhotep .

      biết.” Hoàng cung có thể , chỉ cần có ngươi trong phạm vi là được. Aisha đối Imhotep mỉm cười, đột nhiên cảm thấy có cái gì đó rất thâm sâu trong mắt , đó là cái gì cũng .

      “Đưa con ngựa cho nàng, chúng ta lập tức trở về.” Imhotep phân phó xong liền chính mình lên ngựa, nhưng Aisha vẫn đứng bên con ngựa kia.

      Có lẽ trước kia Aisha biết cưỡi ngựa, nhưng tại là Cổ Lệ Lệ, đánh chết cũng biết thế nào để trèo lên. Imhotep ở ngựa : “Sao thế?”

      Aisha thở dài : “Thưa đại tư tế, thân thể ta bị thương sợ là khống chết được con ngựa này……” Nhất là dã thú a.

      Imhotep nhìn binh lính, bọn họ đều bằng với thân phận con của đại thần, tuy rằng là từng nhưng vẫn cần tôn kính, chắc địa vị về sau như thế nào.
      vươn tay : “Cùng ta cưỡi con ngựa !”

      Aisha thập phần vui vẻ vươn tay, cùng đại tư tế này ôn hòa cưỡi con ngựa cao hứng. Chính là bị ôm vào trong ngực liền 囧, dám động cũng dám nhúc nhích.
      Ở Ai Cập, trang phục phái nam so phái nữ có phần mát mẻ, nửa người cái gì cũng mặc, chỉ có nửa người dưới mặc cái váy ngắn dạng gì đó.

      Mà Imhotep bên ngoài tuy khoác áo choàng, nhưng bên trong là…

      Trực tiếp bị nửa thân trần soái ca ôm vào trong ngực, hơn nữa bản thân ăn mặc cũng nhiều. Da thịt đụng chạm, làm cho người ta có chút nhĩ nhiệt tâm khiêu.(@thoa: Kiểu như tâm loạn ấy)

      Trọng yếu nhất là, lớn như vậy nhưng chưa từng bị ai ôm qua.
      Chương 3: Miếu thờ thần thánh.

      Kỳ Aisha xa, rất nhanh lại về tới Thebes.

      Tòa thành này có thể là giàu có nhất Ai Cập, Aisha ngồi cùng Imhotep từ xa có thể thấy người và vật. Chung quanh đều là những thứ mới mẻ, thứ gì giống với đại.

      Nếu giống xa xa có thể thấy được thánh điện xà to lớn, làm nàng có chút cảm thấy thân thiết?

      “Ngài để ý nơi đó sao? Bởi vì hạ Ai Cập có chiến loạn, cho nên thể đem thần điện Watoda về thượng Ai Cập. Kia chính là thánh điện thần xà, được đem lên lúc ngài còn bị giam.” Imhotep giải thích .

      Aisha :“Nữ thần Watoda?”

      “Đúng vậy, xà thần.”

      Aisha nhìn hình xà to lớn kia, quả nhiên thế giới này có nữ thần Watoda, xem ra lầm nơi.

      Bọn họ đến bên ngoài hoàng cung, Imhotep vào gặp Pharaoh, rất nhanh ra : “Pharaoh cho ngươi tạm cư ở thần điện Watoda, thể ra ngoài.”

      phải Pharaoh có ý với sao, thế nào đem người tiến cung ? Suy nghĩ lại có chút hiểu được, đây là ra oai đánh phủ đầu ?

      Bất quá nơi ở tốt, ngược lại chút thoải mái.

      Aisha được Imhotep đưa vào thần điện, người khác có tư cách vào, nhưng lại là người phát ngôn cho thần, là người trông coi nên mới có quyền lợi này.

      Nhóm nữ tư tế của thần điện Watoda cũng phân cấp bậc, tư tế cao nhất gọi là a mẫu, ta là người tiếp đón Imhotep cùng Aisha.

      A mẫu đại khái chừng ba mươi tuổi, dùng ánh mắt nâu nhìn Aisha : “ là Pharaoh phân phó như vậy liền để nàng ở. Đại tư tế đại nhân, Pharaoh còn có ý chỉ nào khác ?”

      Imhotep : “Pharaoh phân phó, những việc nặng nhọc nơi này cứ giao cho nàng làm, đến khi nàng cho ta biết tình mới thôi.”

      A mẫu : “Vâng.”

      Aisha nghe thế : “Nhưng mà các ngươi khiến cho ta làm….. Làm sống mệt chết, ta dậy nổi.” Thượng đế chứng minh, vốn muốn ‘Muốn chết’ may mà kịp thời phanh lại mất mặt trước đại tư tế tôn quý này rồi.

      Imhotep :“Ta mỗi ngày đều đến xem ngươi, đến lúc đó đem tình huống báo cáo vua Pharaoh .”

      Aisha có chút hưng phấn : “Ngươi mỗi ngày đều đến?”

      Imhotep ngẩn ra, phải rất hận mình sao, vì sao trong giọng có chút chờ mong? Nghĩ lại có thể hiểu được, kỳ nàng là tìm kiếm cơ hội báo thù !

      Nàng vẫn là kiêu ngạo, như vậy liền cho nàng cơ hội này. Imhotep tuy rằng rất thích làm cuộc sống phức tạp, nhưng ngẫu nhiên nhiều ít tiểu tình thú vị cũng xem như tiêu khiển. [ đây là báo thù a uy......]

      “Đúng .” Imhotep xong nhân tiện :“Chúc ngài hết thảy thuận lợi, gặp lại.” xong lễ phép cáo biệt rồi , để lại Aisha đáng thương bắt đầu giặt sạch số quần áo nhiều nhất trong đời này.

      Toàn bộ điện nữ thần Watoda có hơn mười nữ tư tế, ngày này có hơn mười kiện quần áo, nếu lại đem rồi lấy ra cũng đủ Aisha giặt hai giờ. May mắn thân phận cái thân thể này trước kia là tiểu thư quý tộc, nên các tư tế cũng bắt phải nhanh tay chút.

      Giặt sạch quần áo lại phải quét dọn thần điện, Aisha quét dọn thần điện chỉ vào con tượng rắn hổ mang lớn : “Ta tới nơi này vì làm cái này sao? Ngươi ít nhất cũng phải cho ta biết Imhotep tìm cái gì ở trong tay ta a?”

      Tảng đá hình rắn hổ mang để ý , đành phải tiếp tục dọn dẹp.

      Quét dọn qua chính điện được phép ăn cơm chiều nghỉ ngơi, liền ăn mâm đồ ăn, sau khi ăn xong liền nằm xuống ván gỗ giường vì mà chuẩn bị tốt.

      Kết quả là nằm xuống liền cảm thấy rất cứng rắn, đem mặt dưới lật lên vẫn cảm thấy dựng thẳng cứng như thiết. ràng rất mệt, nhưng là đụng phải chiếc giường như vậy cũng khó mà ngủ được.

      May mắn thay, lớn lên phía trước có bốn trai bị bắt nạt ít, đây cũng là chỉ là chuyện cỏn con so với bọn họ.

      Bình tỉnh lại suy nghĩ, đếm cừu ngủ.

      Kết quả là buổi tối những ngày sau đó đều đếm lông cừu ngủ phía sau thần điện. Bởi vì đối với người Ai Cập lông động vật là thứ ô ếu nhất, cho nên nhóm tư tế rất ít khi chạm vào chúng.

      Mà số lông đó do vị quý tộc đưa cho nhóm tư tế sử dụng, dù sao cũng cần người kiểm kê số lượng.

      Cứ như vậy Aisha được lựa chọn, dùng ngón tay đếm số lượng lông cừu: " hai ba bốn năm sáu bảy tám...."

      Phía sau đột nhiên có người nở nụ cười : "Tiểu thư Aisha xem ra quen với cuộc sống nơi này."

      Aisha quay đầu lại thấy nhiệm vụ của mình, đúng vậy, Imhotep. Nàng nhanh chóng chạy lại lấy lòng: "Đại tư tế, ngờ ngài tới sớm như vậy." Cũng chưa kịp trang điểm chút, đương nhiên cũng chưa đến bồn nước nhìn xem mình đến tột cùng mình trong thế nào.

      So với đấu đá với Anck-Su-Namun, quyết định đường tắt, tận lực hoàn thành nhiệm vụ rồi về nhà. Đường tắt là thế nào? Đơn giản thôi, chính là quyến rũ vị đại tư tế này để thích . Chỉ cần Anck-Su-Namun thuận lợi trở thành vương hậu, như vậy cho dù rời khỏi , cũng có lý do hạ sát Pharaoh để hả giận, nhiều nhất chính là biến thành đại tư tế đáng thương thất tình.

      Về phần Imhotep đáng thương, thương tâm này nọ còn chưa nghĩ đến, bởi vì so với về nhà với cảm nhận của người xa lạ vẫn chưa đủ để giữ trong lòng.

      là bị bắt đến đây thực thi nhiệm vụ, cũng phải xuyên qua ngoạn đương.
      Tuy nhiên điều kiện tiên quyết là Imhotep hay xem trọng , điểm này là điều quan trọng nhất.

      Imhotep tại có ấn tượng tốt với , vì còn chưa giao cái kia cái gì cho . Aisha cũng biết nó là thứ gì, chỉ biết nhất định phải giao nó ra, cho dù muốn trái tim cũng cho.

      "Vẫn chưa muốn cho ta biết thứ kia ở nơi nào sao?" Xem làn da tay nàng sưng đỏ, sắc mặt tái nhợt khẳng định là bị tra tấn ngày. Nhất định là thích ứng nổi cường độ lao động này, nhân cơ hội này phải buộc nàng ra vật kia ở nơi nào.
      Aisha cử chỉ uốn lượn : "Đại tư tế đại nhân, ta biết, nếu biết ta khẳng định là đưa nó cho ngài."

      Quá mức nịnh hót, Imhotep nghe mà co rúm, hạ khóe mắt, ngược lại càng thêm tin, : "Như vậy Aisha lại nghĩ thêm ngày, ngày mai gặp." xong vẫn là lễ phép lui ra phía sau bước muốn .

      Aisha thích cách sống này, nhanh tay giữ chặt Imhotep: "Đợi chút, có lẽ.....Có lẽ nếu ngài mang đến nơi trước kia, có lẽ ta nhớ ra."

      Imhotep nghe xong lời này trong lòng nghĩ: Quả nhiên.

      Những lời này dùng ngôn ngữ đại phiên dịch chính là: Này nương cuối cùng cũng hành động!

      Đương nhiên nhận định hành động của phải là vì muốn quyến rũ , mà là trả thù. Nhưng nương gia nhà ta là muốn tán tỉnh mà phải trả thù.

      Tác giả có chuyện muốn : Lúc này ta nghĩ đến câu, nữ chủ của chúng ta phải thánh mẫu nga!

      Chương 4: Daoud

      chứng minh phải ngươi quyến rũ người người mắc câu, người bình thường chỉ cần ngươi chủ động ắt cũng có chút động, nhưng vị tư tế này lại hờ hững với . Chẳng lẽ mình đủ đẹp?

      Aisha vội vàng tìm nơi có nước vụng trộm xem chính mình, kết quả phát phải là khuôn mặt đen bình thường.

      Mặc dù màu da vẫn thuộc màu da đặc trưng của người Ai Cập nhưng đây phải điều quan trọng, trọng yếu là làn da này thuộc loại trắng như trân châu.

      Vô luận thế nào đều ngũ quan xinh xắn, phi thường xinh đẹp!

      Khuôn mặt này so với Anck-Su-Namun có hơn chứ kém, nhưng mà vì sao xem lọt mắt?

      Chẳng lẽ đại tư tế nhìn người có xinh đẹp hay , mà là tâm ý tương thông? Làm sao để trở thành đố tượng thích đây?

      Người đại quan tâm là làm sao để tâm đầu ý hợp, tìm được nửa kia thích hợp nhất. Tất nhiên cũng có những cặp hôn nhân trước, sau.

      tại có tâm tư đó, mà là quyến rũ , tâm có người còn sợ Anck-Su-Namun sao?

      Aisha theo Imhotep, cùng vào sân hoang phế. Nơi này người vào người ra, nhưng phần lớn đồ nơi này chuyển .

      biết vì sao đối với nơi này lại có chút cảm giác quen thuộc, nghĩ thầm mình với văn hóa Ai Cập cổ thực biết gì cả, trừ phi là ký ức của cơ thể này.

      "Nơi đây là nhà của ngài, chắc ngài cũng quên !" Imhotep thấy mờ mịt đứng đó cho rằng nàng chìm giữa hồi ức hỏi.

      "Ừ, nhớ được ít." Aisha thấy con đường quen thuộc, theo con đường đó nàng đến căn phòng.

      Gian phòng này rất lớn, bên ngoài là hồ sen xinh đẹp. Imhotep cũng theo, thấy có người chung quanh liền quay lưng về phía , nghĩ cho cơ hội báo thù.

      Nhưng lại đợi nửa ngày quay đầu lại thấy kia ngẩn người với cái hồ sen. hiểu vì sao nàng lại bỏ qua cơ hội giết , chẳng lẽ nàng định tìm báo thù sao? suy nghĩ thấy thất thần nãy giờ đột nhiên nhảy xuống hồ sen, oành tiếng vào giữa hồ.

      Ao này thông ra sông Nile, chẳng lẽ nàng muốn chạy trốn sao?

      Imhotep nhíu mày cũng nhảy xuống theo, với dáng người duyên dáng ở giữa khe đá lấy cái gì đó, từ bên trong lấy ra cái hòm quý báu.

      Chẳng lẽ nàng muốn tìm này nọ, mà thứ này chính là thứ muốn sao? Imhotep nghĩ tới dễ dàng giao ra như vậy, ngược lại có chút kinh ngạc.

      Hai người cùng trồi lên mặt nước, Aisha hưng phấn : "Tìm được rồi." trong hồi ức của cơ thể này nhìn thấy bản thân nhảy vào ao, nhận định vật mà Imhotep muốn có liên quan nên nhảy vào tìm, quả nhiên bị được.

      Hai người đứng trước bàn, Aisha đắc ý nhìn thoáng qua Imhotep mở hòm.
      Mà Imhotep cảm thấy trước mắt Aisha có vẻ nghịch ngợm đáng , nàng trước kia rất keo kiệt tươi cười cùng người khác. tại lại bất đồng, chính là đáng tin sao?
      Lúc mở hòm ra, Imhotep quả nhiên nhàng thở ra, ý nghĩ của mình là chính xác, này thể tin được.

      Trong hòm là chuỗi trang sức răng thú, phải là đẹp, giống với vật mà đàn ông hay đeo. Aisha đem đồ đặt trong lòng bàn tay hỏi: “Đây là đồ ngươi muốn đó sao?”

      Khóe miệng Imhotep co rúm, : “Thực xin lỗi, thứ này phải thứ ta muốn. Tuy nhiên, ta biết đây là đồ của tướng quân Daoud, cả Thebes chỉ có có thể giết chết Khô Lâu Điểu.” (@thoa: Chả biết là con gì, mình chỉ có thể để y nguyên nguyên văn)
      囧 , vì sao Imhotep lại dùng ánh mắt kỳ quái nhìn mình? Chẳng lẽ là vì giấu đồ của người khác? Chờ chút, bí mật giấu đồ của tướng quân chỉ có khả năng, đó là đó có tình cảm với ?

      tại lại đem đồ của người mà thương giao cho người đàn ông khác, có phải rất ý nhị.

      “Ha ha……Nếu phải là vật ngài muốn, vậy ném ……..” dùng sức ném về phía sau, kết quả nghe có tiếng người kêu đau từ sau lưng.

      Sau đó nhìn thấy người trẻ tuổi có làn da ngâm đen cao lớn tay cầm vòng cổ từ răng Khô Lâu Điểu đến, lưng đeo thanh kiếm rất lớn, mặt biểu cảm cực kỳ nghiêm túc.

      “Đại tư tế ngài khỏe, biết vì sao ngài lại mang con của phản thần đến đây?” có vẻ rất tôn kính Imhotep, chỉ là từ đầu đến cuối đều chưa từng liếc mắt nhìn Aisha đến cái.

      Imhotep mỉm cười : “Ra là tướng quân Daoud, vì tiểu thư Aisha muốn trở về nhìn chút, cho nên ta liền mang nàng đến đây.”

      Daoud?

      Aisha cúi đầu, vừa làm chuyện rất rất mất mặt , đem đồ trước kia mình giấu ném chủ nhân của nó. Nếu là đưa cho sao, nhưng nếu phải……..

      Quả nhiên Daoud : “Đây là đồ năm trước ta đánh mất tại yến hội, vì sao lại ở đây?”
      Aisha cực hối hận chỉ thiếu cho mình bạt tai, tại chỉ có thể đổi trắng thay đen: “A, chắc là do ta nhặt được, chỉ là quên trả lại ngài, xin lỗi.”

      Daoud căn bản tin, mà Imhotep ở bên giải vây : “Đó là , tiểu thư Aisha vừa tìm thấy nó.”

      Daoud : “Nếu là như thế ta nhận lại.” Lại : “Theo lệnh của Pharaoh nơi này được thu vào ngân khố, nếu có việc gì mong ngài mang nàng rời !” là trung thần của Pharaoh, những thứ gây bất lợi hoặc phản đồ đối với Pharaoh đều câm ghét.

      Aisha thấy ghét mình quay mặt sang chỗ khác, chuyện này liên quan gì đến , mục tiêu của cũng phải là .

      vừa , Imhotep : “Giờ ngươi vẫn còn ôm ấp tình cảm đối với sao? Đừng quên là kẻ thù giết cha ngươi.”

      Aisha hạ khóe miệng, : “Ta mới có tình cảm gì với , chỉ là trí nhớ còn hỗn độn nên tìm nhằm đồ. Chỉ có, ta hứa giúp ngươi tìm vật mà ngươi muốn nhất định làm được.” trước hướng ra bên ngoài, Imhotep đành phải theo.

      ra khỏi sân, đại tư tế mang áo choàng mũ kéo lên ngựa.

      Lúc này nhìn thấy rượt theo chàng trai, lớn tiếng : “Chàng đứng lại cho ta, nếu chàng mà cưới ta chắc chắn hối hận.”
      Chàng trai quay đầu : “Ta còn lâu mới hối hận.”

      Oa!

      Mặc dù nghe rằng Ai Cập cổ theo quan hệ mẫu hệ mà hình thành, nơi này địa vị phụ nữ khá cao, thậm chí phụ nữ cũng có thể làm quan trong cung. Nhưng là nghĩ đến nhìn thấy kiểu rượt đuổi như thế này, ngay cả ở đại cũng chưa chắc gì bắt gặp được.

      là lợi hại.” Aisha trước kia cùng này khác biệt quá lớn, trước kia hẳn là loại người bên ngoài lạnh như băng bên trong lại tha thiết muốn được thương. Khi người ta lại dám mà phải bí mật giấu đồ của . Mà này gan lại rất lớn, quang minh chính đại đòi người a……..

      Tác giả có chuyện muốn : Theo quan niệm thẩm mỹ của người Trung Quốc, nữ chủ cũng phải thích thân thể này, nhưng đối với người Ai Cập lại rất xinh đẹp.
      p/s: Có những phần cách xưng hô mình thay đổi chút, như lúc Imhotep tự thuật, hoặc lúc xưng hô giữa các nhân vật.
      thuyt thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 5: Dám dám hận



      Imhotep thế nhưng lại dừng ngựa xem náo nhiệt, hẳn là thích kiểu náo nhiệt này , Aisha đoán có lẽ quen biết đôi nam nữ đó.

      Nhưng sai lầm rồi, : “Đúng là dũng cảm.” xong thúc ngựa về phía trước.

      thứ gì đó lóe lên, Aisha giờ khắc này hiểu được thực chất Imhotep là thích những dám dám hận . Ngẫm lại Anck-Su-Namun đúng là như vậy, đương nhiên còn có chút gợi cảm.

      Biết được điều này, Aisha quyết định phải đạt được hình mẫu này nhầm lấy được chú ý của . Aisha cảm thấy mình có thể trở thành người dám dám hận, nhưng còn về gợi cảm còn chưa được. Xem ra phải học tập thêm, thầm suy ngẫm làm như nào cho phải, cứ như vậy được Imhotep đưa về thần điện.

      Như trước vẫn tiếp tục làm những công việc khổ sai ở thần điện, thời điểm nhàn hạ tìm chỗ ngồi trước cửa thần điện nhìn ngắm những có phần quyến rũ, học cách làm thế nào để trở nên gợi cảm.

      Đầu tiên quần áo vải bố hoàn toàn thiếu thẫm mỹ, quần áo rộng thùng thình thể thấy được dáng người. Cho dù thân thể có đẹp đến đâu cũng khó mà ra. Cuối cùng, thấy chỉ có quần áo của nhóm nữ tư tế là nhìn khiêu gợi.

      Áo giống như kiểu áo ngực màu trắng, váy trắng tuyệt đẹp xoay quanh hạ thân, còn đính kèm theo những chuỗi hạt châu. Aisha càng nhìn càng thấy thích, vì thế tìm a mẫu chuyện, quần áo dơ muốn thay đổi.

      Nhưng a mẫu lại đưa cho kiểu quần áo vải bố, điều này làm Aisha cảm thấy rối rắm. Đành phải hỏi lại lần nữa, a mẫu thở dài: “Tiểu thư Aisha chẳng lẽ ngài quên rồi? Chỉ có tư tế mới có thể mặc loại quần áo này, nó tượng trưng cho thuần khiết cùng cao quý.”
      Aisha hạ khóe miệng, : “Thế làm sao để trở thành tư tế?”

      A mẫu : “Chỉ cần ngài được thần chỉ ra.”

      Aisha hiểu hỏi: “Cái gì là thần chỉ ra?”

      A mẫu : “Chỉ cần ngài được nữ thần Watoda xem trọng, ngài ấy truyền ý chỉ xuống.”

      Aisha nhíu nhíu mày, làm như thế nào được thần chỉ ra? Đề mục quá khó khăn, muốn có quần áo trước hết phải trở thành tư tế

      bằng trước học trang điểm , học chải đầu, rồi nhẫn nại làm số kiểu tóc cho chính mình. Mặc dù còn chưa đẹp lắm, nhưng vẫn tốt hơn nhiều.

      Phụ nữ Ai Cập rất xem trọng dung mạo chính mình, bằng lúc đánh nhau đeo mặt nạ, như vậy loại trừ khả năng khuôn mặt bị thương.

      Nếu cho mặc quần áo tư tế, thế liền làm kiểu áo tương tự. Sớm biết gặp hoàn cảnh này chăm chỉ học chút thủ công rồi, chứ đâu như bây giờ khâu khâu vá vá cũng xong.

      định làm bộ áo ngực bên ngoài viền chút trang sức. Nhưng là dây áo ngực cùng những phần cơ bản khó làm nên mãi mà chưa hoàn thành.
      Bỗng nhiên ý tưởng.

      Chẵng phải mình là người trông coi lông dê sao, lông dê khá mềm mại phải có thể làm thành mút đặt bên trong sao? những thế nó có thể giúp nâng ngực, lại mềm mại thoải mái. Nghĩ đến là làm, cười hắc hắc bắt đầu bí mật làm ‘Ai Cập chủ nghĩa lông dê’.

      Từ xa thấy Imhotep đến, Aisha biết đại tư tế thích những thứ sạch như lông từ động vật, vì thế đem giấu nó xuống tảng đá rồi chạy lại bên người , cười : “Đại tư tế hôm nay đúng giờ.”

      Imhotep hôm nay có chút ủ rũ, bởi vì Aisha hôm nay sắc mặt hồng nhuận, hai mắt cũng còn mê mang, có thần, tại chỉ sợ dễ dàng giao ra vật kia. Pharaoh quyết định nếu vẫn giao ra cho tiến cung bắt đầu xử phạt.

      “Aisha, hôm nay hi vọng ngươi nhớ ra nơi giấu bảo vật?”

      “Hôm nay đưa ta sông Nile , thần sông Nile có thể chỉ cho ta nơi của bảo vật.” Người Ai Cập cổ thực rất mê tín, cho nên cũng học theo miệng tín ngưỡng.

      Imhotep nhíu nhíu mày, mấy ngày nay mang nàng ra ngoài khá nhiều, ngoài nhà nàng, là những vùng lân cận, nhưng là vẫn có manh mối gì.

      Vừa bắt đầu cho rằng nàng là muốn trả thù , nhưng là sau mấy lần vô luận để lộ bao nhiêu sơ hở, thậm chí là ở trước mặt nàng ngủ say, nhưng này cũng chỉ biết yên lặng giúp đuổi muỗi, mà biết dùng đao đâm . Imhotep cảm thấy mê mang, nàng quên thù hận trước kia?

      Sông Nile lẳng lặng chảy qua Ai Cập ngàn năm, nó giúp Ai Cập giao thông tiện lợi, phát triển nông nghiệp, càng giúp Pharaoh trở nên giàu có.

      Bọn họ cưỡi ngựa ra bờ sông Nile, Aisha xuống ngựa đặt tay vào làn nước. Mặc dù đến nơi này cũng vài ngày, dần dần cũng quen với cuộc sống nơi đây nhưng vẫn nhớ nhà.

      Muốn về nhà phải nỗ lực, nhắm mắt lại hưởng thụ cảm giác này, sau đó mở mắt ra buồn buồn với Imhotep: “Xem ra thần sông Nile cũng cho ta gợi ý gì cả.”

      Imhotep nhíu nhíu mày : “Vậy trở về.”

      Aisha tuyệt đối bỏ qua cơ hội để hai người ở chung, : “Chờ chút, đại tư tế thấy nơi này rất đẹp sao, khí tốt, còn có chim bay bay, như vậy tự do…..”

      Imhotep nghĩ đến cùng vung đấp tình cảm gì, còn có nhiệm vụ phải trở về báo cáo với Pharaoh. Nhưng là này lại nắm chặt cánh tay , muốn trở về.

      Ở Ai Cập cổ, thân thể đại tư tế phải người nào cũng có thể đụng chạm, tại có phải hay quá lớn mật.

      Cũng may nơi này thiếu các như , cũng thấy có gì kỳ quái, : “Trong thần điện còn có việc, ta cần phải chạy trở về.” về phía trước, do dùng lực quá lớn nên trực tiếp kéo vào trong lòng.

      Aisha có chút tức giận, đứng thẳng lưng, đem từng từ từng chữ : “Imhotep mấy ngày nay ta làm nhiều thứ như vậy chàng vẫn chưa hiểu sao?”

      (@thoa: E hèm, từ đây cách xưng hô của Aisha với Imhotep đổi thành ‘chàng’ nhé, dù gì cũng nghe hợp hơn là ngươi, tỏ tình rồi mừ)

      Imhotep nhớ lại mấy ngày nay, này muốn làm gì? Trừ bỏ bắt phụng bồi cũng là nơi này nơi kia.

      gì, dù sao Aisha cũng chưa xong.

      Quả nhiên Aisha : “Imhotep, kỳ lúc ở ốc đảo ta suy nghĩ qua, nếu hạ Ai Cập bằng chết. Nhưng lúc đó chàng lại đến, từ khi chàng mang ta đem về tâm ta trao cho chàng.” Từ được bồi dưỡng từ những tiểu thuyết ngôn tình, mấy ngày nay lọc ra bó ý.

      Imhotep lại sợ run sau khi Aisha tỏ tình với , đặt tay trước ngực, cúi đầu : “Tha thứ cho ta, Aisha, ta nhìn ra.”

      Aisha 囧, vô luận thế nào cũng chưa từng nghĩ nam nhân vật chính biểu thế này. ho tiếng : “Nhưng là, đây là .”

      Imhotep mỉm cười : “Ngài đại khái lúc ở đấu trường bị thương ở đầu nên quên số việc, từ đại tư tế phải tịnh thân trước khi vào thần điện, lấy phụng bồi thần linh làm trọng, thể kết hôn, lại càng biết đến cái gì gọi là tình .”

      Tịnh thân, tịnh thân, tịnh thân……(@thoa: Hiểu hen?)

      Hai chữ này như khẩu súng bắn xuyên đầu Aisha, muốn thừa nhận là đại tư tế và Đông Phương Bất Bại giống nhau, tự cung vì đại nghiệp.

      Nhưng nếu là như vậy, cùng Anck-Su-Namun làm thế nào đương vụng trộm, làm sao có thể nha?





      Chương 6: Xà vũ


      kích này làm Aisha trầm mặc lúc lâu, Imhotep nghĩ chắc chắn buông tha cho ý nghĩ này, nghĩ thầm để Pharaoh cho nàng nghe, hi vọng nàng có thể nhìn lại tình hình thực tế.

      Đáng tiếc Aisha ngược lại càng tích cực hơn, : “Ngay cả như vậy, ta vẫn chàng.” Chỉ cần làm động tâm với mình là tốt rồi, cần biết có làm được việc giữa nam và nữ hay . Nghĩ thông suốt càng hưng phấn, ngay cả thái giám cũng biết chi là .

      Imhotep nhíu mày : “Ngài như thế là vô lễ, sợ bị thần định tội sao?”

      Aisha vươn tay hướng lên trời, thề: “Ta Aisha Imhotep, vì có thể được bên người ta cam nguyện bị thần trách phạt.” Ở Ai Cập cổ đại rất xem trọng lời thề, bọn họ rất tin tưởng vào thuyết thần linh, lời cũng có nửa điểm bất kính với thần, càng cam tâm tình nguyện bị thần trừng phạt.

      Imhotep sau khi nghe những lời này có chút dao động, nhìn mà mấy ngày nay phải trong chừng cũng có chút cảm xúc.

      Đồng thời bội phục nàng lớn mật, dù sao cũng chưa từng có ai vì mà chấp nhận bị thần phạt.

      Mà Aisha trong lòng nghĩ thầm, dù gì cũng là do thần phái đến đây, nếu có thần muốn phạt cũng có vị thần lúc trước che chở, dù sao chuyện này cũng liên quan gì đến .

      Nghĩ thế càng sao cả, thấy Imhotep liền tiến lên ôm …….Hai cánh tay .

      Còn chưa có làm gì Imhotep nhàng đẩy ra, cũng nhàn nhạt : “Aisha vô luận tình cảm của ngài như thế nào, giữa chúng ta là có khả năng.” Trừ phi phản bội thần.

      Mà Aisha biết nhất định phản bội thần, cho nên cố chấp né tránh ngửa đầu nhìn : “ có gì là có khả năng, vì chàng ta có thể làm bất cứ chuyện gì.”

      Imhotep xoay người tránh khỏi tầm mắt , nhưng là bước rời theo sau . cũng quay đầu lại : “Aisha ngài càng hẳn là biết, Pharaoh triệu ngài tiến cung. Đến lúc trở thành người của ngài ấy, ngài lại có khả năng giữ vật kia ở bên người.”

      Aisha có chút ngỡ ngàng với thông báo của , tình có chút rắc rối, lại thấy lần nữa rời , trời sinh tính tình Aisha ương bướng bắt đầu làm loạn, nhất định : “Imhotep, ta Aisha thề, ta an toàn rời khỏi Pharaoh, nhưng chàng phải đáp ứng sau này lo lắng cho ta.”

      Imhotep nghĩ đến Aisha như vậy, nàng lấy tự tin ở đâu mà nghĩ có thể làm việc này? cảm thấy như vậy kích thích, nhưng vẫn : “Ta chỉ hi vọng tiểu thư Aisha mọi chuyện thuận lợi.” xong liền tiếp tục .

      “Cho dù chàng có đáp ứng hay , ta cũng rời hoàng cung, tuyệt đối trở thành người của Pharaoh.” Aisha ở sau lưng lớn tiếng .

      Imhotep giật mình.

      Kỳ quái, nàng đến tột cùng là muốn trả thù hay thương ? Tâm tình lúc này thực phức tạp, nhưng vẫn đưa về thần điện.

      nghĩ đến là, ngày thứ hai vua Pharaoh lại cho người triệu nhập cung. Bi kịch là chỉ mạnh miệng thế thôi, về phần làm cách nào để đối phó với Pharaoh vẫn chưa nghĩ ra biện pháp.

      đường vừa nghĩ, làm sao để Pharaoh thích mình đây? Nếu lại được chỗ giấu bảo vật có khi lại lệnh giết , từ xa nhìn tượng thần rắn hổ mang, nghĩ đến thế giới này hữu lực nhất vẫn là lời của thần linh .

      Sau khi tiến vào hoàng cung, theo người dẫn đường đến cung điện của vua Pharaoh. Người dẫn đường bẩm báo vào bên trong: “Aisha đến.”

      giọng trầm thấp, từ bên trong vộng ra: “Cho nàng vào .”

      Aisha giờ phút này sợ hãi, còn chưa có nghĩ ra được biện pháp, ngẩn người nhưng là vệ binh cho ngẩn người, hai vệ binh trực tiếp lôi vào.

      Khóe miệng Aisha giật giật, từ lúc đến thế giới này dường như lúc nào cũng bị người lôi tới lôi lui.

      Thẳng vào bên trong cung điện, nhìn thấy Imhotep đứng bên cạnh Pharaoh, đương nhiên có ngẩng đầu nhìn bị dẫn tới.

      Vua Pharaoh là người đàn ông chừng bốn mươi tuổi, nhìn thế nào cũng uy nghiêm. Aisha bị vệ binh đặt ngã mặt đất, Pharaoh lúc này ngẩng đầu : “Aisha, ngươi đến tột cùng giấu cái vòng tay ở đâu?”

      Aisha được, vẫn còn nằm mặt đất, Pharaoh rốt cuộc mất kiên nhẫn vỗ mạnh lên tay vịn, run rẩy đứng lên.

      Tình cảnh này quá mức quen thuộc, cũng qua mức áp bức, chỉ có cách giả ý chỉ thần. Trong tình huống này có thể bảo toàn mình mạng để hoàn thành nhiệm vụ. Muốn như vậy nhất định phải làm cho giống, dù mất thể diện cũng phải cắn răng chịu.

      Aisha run run đứng lên, ánh mắt nhìn trời nhìn đất, rồi bắt đầu nhảy điệu xà vũ. Đây là vũ điệu mà trước kia Cổ Lệ Lệ học trong buổi ngoại khóa, chủ yếu là đăng ký sai khóa học. Lúc đó muốn đăng ký học võ thuật, thế nhưng cha lại báo danh nhầm vào vũ đạo.

      Do sơ ý đó mà phải theo học nửa năm vũ đạo, xà vũ là trong những điệu nhảy trong đó, lâu nhảy điệu này may mà vẫn nhớ được.

      Quần áo phụ nữ Ai Cập thực thích hợp để nhảy điệu múa này, nhảy lên cực kỳ đẹp mắt.

      Trong khí căng thẳng này, tự dưng Aisha lại nhảy như thế làm tất cả mọi người ở đây đều phải mạc danh kỳ diệu đứng lên, nhất là Pharaoh: “Aisha……”

      Aisha thầm cắn đầu lưỡi của mình, dù sao cũng bắt đầu liền có biện pháp dừng lại. Dùng giọng khàn khàn có phần hàm hồ : “Thưa bệ hạ, nữ thần Watoda chúc mừng ngài có thêm vị thiếp, nàng tương lai trở thành vương hậu của ngài.” Dù sao trong phim cũng như vậy, mình bất quả cũng là tường thuật lại thôi.

      Watoda là xà thần mà Aisha gần đây luôn ở trong thần điện, như vậy khiến cho Pharaoh bán tín bán nghi, chậm rãi đứng lên, : “Có ?” mấy ngày nay rất sủng ái Anck-Su-Namun, nhưng điều quan tâm phải thứ này.

      “Đúng vậy.” Aisha vừa vặn vẹo vòng eo vừa , trong lòng thấp thỏm yên, liệu có tin lời của mình.

      Pharaoh nhìn qua đại tư tế: “Imhotep, ngươi thấy lời của Aisha có thể tin tưởng?”
      Xem ra rất thành tín với thần linh, nếu suy xét chuyện này, tin Aisha.

      Aisha dám nhìn Imhotep, chuyên tâm nhảy múa.

      Imhotep biết việc này là hay giả, nhưng là nhớ đến chuyện ngày hôm qua có vài phần chuyện này có hai khả năng, là nàng biết hôm nay bị nữ thần Watoda nhập vào người, hai là nàng hoàn toàn giả vờ.

      do dự, quan sát kỹ điệu múa của nàng quả nhiên có phần phong tình, giảo hoạt, sâu sắc, quyến rũ của xà. Xà là tự do, nàng muốn được tự do?

      Imhotep cúi đầu : “Vâng thưa bệ hạ, quả là nữ thần Watoda.”

      Aisha nhàng thở ra, dù cho mục đích của Imhotep xuất phát từ đâu cũng có lợi cho .

      Pharaoh rất là cao hứng, tỏ vẻ chán nản, cung kính : “Xin hỏi nữ thần Watoda, Anck-Su-Namun vì ta mà sinh hạ người thừa kế sao?”

      Đến giờ Pharaoh vẫn còn chưa có con, Aisha nào biết ai sinh hạ người kế vị cho , dừng lại vũ điệu nhìn thẳng Pharaoh : “Ngài vừa rồi đối nữ thần vô lễ, ta cự tuyệt trả lời.” xong cạch oành tiếng té ngã mặt đất.

      Aisha nhắm mắt lại chờ thời gian trôi qua lúc, rồi ngồi quỳ mặt đất với Pharaoh: “Thưa Pharaoh tôn kính, dù biết vì sao nô tỳ lại ở đây, nhưng xin tha tội vô lễ cho nô tỳ.”

      Tác giả có chuyện muốn : Nữ nhân vật chính thực biết đóng kịch!
      thuyt thích bài này.

    4. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,863
      Chương 7: Nhiệm vụ của đại tư tế.

      Pharaoh thích vũ đạo vừa rồi của Aisha, nhưng lại càng quan tâm về người thừa kế. rất nhiều năm rồi mà cũng chưa có người nào sinh hạ con cho , rất mong thần linh có thể ban cho đứa con.

      cho ta biết, làm sao để nữ thần Watoda lần nữa xuất ?”

      Aisha cung kính : “Pharaoh tôn kính, chỉ cần để nô tỳ ở tại thần điện Watoda ngày ngày vì ngài và toàn thể Ai Cập cầu nguyện, như vậy nữ thần Watoda nghe được lời cầu khẩn của ngài mà xuất lần nữa.”

      Vua Pharaoh tất nhiên là cao hứng, nhưng lại có chút tin: “Aisha, ngươi có thể vì ta và Ai Cập mà cầu nguyện sao? Cha của ngươi là phản thần.”

      Aisha : “Cha nô tỳ là tội thần, chắc chắn phải chịu khổ tại địa ngục, nô tỳ muốn thay ông ngày ngày cầu nguyện cho bệ hạ để chuộc lỗi.”

      Pharaoh : “Nếu như ngươi trung thành với ta, vậy hãy mau đem vòng tay của tử thần đại đế bò cạp giao ra cho ta.”

      Aisha đến bây giờ mới biết được bọn họ là muốn giao ra vòng tay bọ cạp, trong phim nó là vật có sức mạnh to lớn, nó có thể cho chủ nhân của nó thần lực của tử thần. (@thoa: Cái này là trong the mummy return đấy)

      Thứ này thế mà bị người cha danh nghĩa của trộm mất, nhưng lại biết vì sao lại trong tay .

      “Pharaoh tôn kính, xin tha thứ cho Aisha, bởi lúc quyết đấu bị thương đến đầu, có số việc thực nhớ lắm. Bất quá khi nô tỳ nhớ ra, nhất định giao nó cho ngài.”

      Pharaoh nghe cách của cùng những gì Imhotep thuật lại giống nhau, chính là còn do dự chút: “Tốt lắm, ta liền tin tưởng ngươi lần, ta hi vọng vào đêm trăng tròn có thể nghe được ý chỉ của nữ thần Watoda. Đương nhiên, cũng hi vọng ngươi đem vòng tay giao ra cho ta. Đây là lần khoan dung cuối cùng của ta, mong rằng ngươi làm ta thất vọng.”

      “Vâng, thưa bệ hạ.” Aisha thở ra, điệu vũ này quả nhiên công hiệu.
      Imhotep lúc này đối với Aisha có vài phần kính trọng, này quả là thông minh. Lúc nàng rời , thấy nàng xoay đầu lại nhìn về phía mỉm cười, tươi cười kia giống như có phần hoạt bát, khiêu khích, như với : Ta làm được rồi.

      Sau khi Aisha rời khỏi đó, Pharaoh với Imhotep: “Nàng đúng là có sức hấp dẫn lớn đúng ? điệu vũ sống động tươi trẻ tuyệt vời, đáng tiếc ta thể giữ được tâm của nàng.”

      Imhotep : “Nàng nguyện trung thành với bệ hạ, hết thảy cũng cần lo lắng.” Tuy rằng biết đối với tình cảm của nàng thể đáp lại, thấy nàng vì mình mà cố gắng như thế, vẫn nhịn được mà vì nàng mấy câu.

      Pharaoh lại : “Hi vọng là vậy, bằng trừ phi trở thành nữ nhân của ta nàng phải chết.”

      “Bệ hạ minh, quyết định của ngài luôn luôn đúng.” Imhotep quay đầu liền thấy Anck-Su-Namun hướng bên này đến, dáng người của nàng rất tốt, tràn ngập sức sống.
      hướng nàng gật đầu cái, rời khỏi hoàng cung.

      Mà bên này, Aisha sau khi trở về lại phải tiếp tục với mớ lông dê, nhớ lại những tình tiết của bộ phim xác ướp, bộ phim thứ nhất và thứ hai cũng cái vòng tay kia được giấu ở đâu, khoảng hai mươi ngày nữa là đêm trăng rằm, xem tình hình này có khá nhiều việc phải làm.

      Ngẫm lại vài tình tiết lúc Imhotep cùng Anck-Su-Namun ở bên nhau, có thể giúp ít nhiều.

      Buổi tối, Aisha thấp sáng đèn trong điện, cố gắng làm cho xong cái áo ngực màu trắng. Mặc thử nó vào người, tương đối là tốt . Ngực lớn, , mặc chiếc áo ngực vào có phần mê người.

      Trách được gần đây lưu hành kiểu áo trễ ngực, nhưng mà cho người khác nhìn, như vậy, có phải hay rất gợi cảm?

      Đối với chuyện này Aisha cũng chỉ rối rắm chừng ba giây rồi quyết định, chỉ cần có thể khiến Imhotep để ý đến mình, hi sinh chút cũng sao. Chỉ cần còn là đàn ông, cho ôm vài cái cũng được, dù gì thân thể này cũng phải của mình.

      Được về nhà là quan trọng nhất, cứ thế Aisha quyết định. Nhiệm vụ này cũng khác gì bài tập cả, nếu như ngươi nghiêm túc xem nó là của ngươi, ngươi liền thua.

      Quyết định xong, ngày thứ hai liền bắt đầu mặc nó. Tất nhiên phía dưới vẫn mặc vải bố màu trắng nhưng gọn gàng từ thắt lưng, gắt gao ôm lấy mông. Toàn bộ đường cong xinh đẹp đều ra, ít nhất giờ phút này nhìn rất quyến rũ.

      Nhưng là mặc thế này làm việc, giặt quần áo, quét rác, đếm lông dê, nhưng vẫn thấy Imhotep đâu, điều này làm rất buốn bực. phải mỗi ngày đều tới sao, tại sao giờ lại thấy đâu?

      nhịn được nữa, tìm a mẫu, a mẫu liếc cái : “Tiểu thư, dù ngài có cái ý tưởng gì ngài phải hiểu rằng, đại tư tế là sứ giả của thần.” Nàng ấy nhìn ra được mục đích của Aisha.

      Aisha : “Ta tất nhiên biết.”

      A mẫu : “Trong thành có chuyện, ngài ấy bận rộn giải quyết chuyện đó.”

      Aisha có chút thất vọng, Imhotep đến ngày của phải là uổng phí? Nghĩ kĩ quyết định tìm , liền hỏi a mẫu: “Ta có thể ra ngoài ?”
      A mẫu : “Tuy rằng Pharaoh đem ngài ở tại thần điện, nhưng ngài nhận được ý chỉ nữ thần Watoda, tại có thể tự do ra ngoài.”

      Aisha cảm ơn nàng ta, a mẫu lại : “Đương nhiên là sau khi ngài làm xong công việc .”

      ho tiếng, xoay người vội vàng phơi quần áo. Sau khi xong việc, Aisha liền dùng cái khăn trùm đầu ra khỏi thần điện.

      Xem ra trong thành có chuyện xảy ra, chỉ có lẻ tẻ vài người đường, hơn nữa đều là đàn ông. Bọn họ thấy Aisha liền kêu lên: “ mau về nhà , đại tư tế có lệnh bất luận là ai cũng được ra ngoài.”

      Aisha gật đầu hỏi: “Xin hỏi đại tư tế ở nơi nào?”

      Người đàn ông đó : “Ở phía trước, ngài ấy bảo vệ toàn bộ thần dân Thebes.”

      Aisha giả vờ như về nhà, sau khi bọn họ rời khỏi hướng nơi người đàn ông vừa rồi chỉ. tại trong thành xảy ra vấn đề, lẽ ra là phải tìm chỗ nấp, nhưng càng muốn cùng Imhotep có cái chuyện xưa.

      có chuyện xưa làm sao có quen thuộc, mà quen thuộc làm sao có tình ?

      Đầu tiên, phải khiến cho thấy rằng rất quan tâm . Nghĩ thế càng nhanh hơn, từ xa nhìn thấy đại tư tế cùng đám đàn ông đầu trọc đứng ở giữa đường cái, người đầu trọc chạy đến báo với : “Đại tư tế, chúng ta đưa người rời .”

      Imhotep trong tay nâng quyển sách, là kim hoàng sắc, Aisha chỉ liếc mắt cái là nhận ra cuốn sách này khả năng là quyển sách linh hồn trong phim.(@thoa: Chả biết nên gọi là gì cho thích hợp nên gọi là quyển sách linh hồn nhé. Đây là quyển sách dùng để hồi sinh Anck-Su-Namun đó.)

      tại Imhotep phải là đại tư tế tà ác, vẫn là sứ giả bảo hộ của Pharaoh, cho nên quyển sách này trong tay cũng có gì kì lạ. Kì lạ là bọn họ chống lại cái gì, vì sao nó lại ở trong thành Thebes?

      Tác giả có chuyện muốn : Vòng tay là thứ nguy hiểm ở bộ phim thứ hai đó.




      Chương 8: Như thế nào cường đại.

      Tình huống có chút ngoài dự đoán của , chỉ thấy từ xa có cái gì đó chao đảo hướng này mà đến. Chờ đến lúc nó đụng ngã tấm ván gỗ thân hình Aisha kinh hãi run rẩy.

      đoàn cương thi a!

      đúng, thế giới này làm sao lại có cương thi, hơn nữa đoàn mười mấy người chúng nó đều cột băng vải màu trắng. Băng vải đó có chút rách, bên trong lộ ra khối thịt hồng hồng màu đen, những băng vải này đều gói gọn từ đầu đến chân.

      Đáng ghét, Aisha che mũi, cái mùi hương này là làm hỏng mất.

      Vào lúc này Imhotep cầm quyển sách linh hồn, : “Ma quỷ, mau trở lại bên người Anubis, bụi về với cát, cát về với đất….” (@thoa: ấy đọc chú văn đóa)

      Vốn là những xác ướp này thong thả , tìm kiếm đối thủ hoặc kẻ thù, nhưng lại bị quyển sách linh hồn của Imhotep công kích, nên tốc độ trở nên nhanh hơn, hướng Imhotep vọt tới.

      Chúng nó lực lượng rất lớn, cũng sợ bị chém, dù cho bị nhóm tăng lữ chém thành hai nửa nhưng vẫn hướng đến Imhotep.

      Hình ảnh này thực đáng sợ, càng đáng sợ là nhóm tăng lữ gần như làm gì được, bọn họ chặn các xác ướp theo hình vòng cung, đằng sau là Imhotep đọc chú ngữ. Tuy nhiên, xác ướp đánh lên, làm đội hình bị lộ ra khẽ hở hướng Imhotep.

      Cơ hội tới, nhưng Aisha sợ hãi. Nếu mình chạy lên làm lá chắn, có phải hay bị biến thành cương thi?

      Nhìn nửa ngày cũng có chút hiểu, xác ướp cũng biến người thành cương thi mà chỉ hút khô máu.

      Aisha ở đại ngoại trừ bơi lội kỹ năng võ thuật cũng kém, trình độ phải là cao, cho nên lúc rắn hổ mang bưu hãn, cũng phải bừa.

      Chính là muốn đối mặt với xác ướp vẫn còn do dự, nhưng lại nghĩ đến việc về nhà liền đứng thẳng lưng, nhìn bốn phía tìm vũ khí, tìm thấy cây giáo được để bên.

      chạy đến cầm lấy cây thương đó, rất nặng, vừa vặn có thể dùng để càn quét xác ướp.
      Kéo theo cây giáo chạy đến trước Imhotep, có chút run run bất ngờ nhưng vẫn như cũ tiếp tục đọc mặt chữ quyển sách. Mà Aisha nghĩ dù sao cũng đứng ra, vậy đánh .

      Thân thể này cũng thường xuyên tập luyện thể chất, đem cây giáo chém xác ướp, vừa vặn bổ sung chỗ hổng trong đội ngũ của nhóm tăng lữ.

      Nhưng là xác ướp khó đối phó hơn nghĩ, khiến ngã xuống hơn nữa còn dùng băng vải cuốn lấy cây giáo, kéo .

      Aisha sức lực lớn, như thế liền bị kéo qua. mượn lực hai tay mặt đất xoay vòng đá văng xác ướp.(@thoa: Ai có học qua karate, hay taekwondo là biết cách đá xoáy hen)

      Lúc này, Imhotep đọc: “Xuống địa ngục , ác ma.”

      Ánh sáng chói lóa đến chói mắt xuất , Aisha đem tay chặn lại ánh mắt. Xác ướp liền chậm rãi ngã xuống đất, biến thành cát đá theo gió bay .

      Imhotep nhìn Aisha đầy hoài nghi, chậm rãi đến bên , với bộ dạng này có thể gặp ? Aisha sờ sờ lên khăn trùm đầu của mình, thần bí chút có lẽ nổi lên hứng thú?

      Nghĩ thế Aisha liền nhìn Imhotep mà đứng lên bỏ chạy, Imhotep muốn biết vừa giúp mình là ai, đuổi theo sát hai bước chân thân thủ mau lẹ giữ chặt lấy : “Chờ chút……”

      Bắt được cổ tay của , kia dáng người hoàn mỹ xinh đẹp quay đầu, khăn trùm đầu của rớt xuống, khuôn mặt.

      “Là nàng?” Imhotep ngẩn ra.

      Lúc còn mê mang Aisha tránh tay chạy , nhưng là vừa chạy liền cảm thấy chân đau. Có thể là vừa rồi đá quá mạnh mà bị đau chút!

      Vội vàng chạy về thần điện, tin mình cứu trong trường hợp nguy hiểm như thế mà để trong lòng? Lần này tin đến.

      Dùng vải bố bó chân lại cho tốt, lại bắt đầu cuộc sống ở thần điện.

      Nhưng lại qua hai ngày cũng thấy bóng dáng Imhotep đâu, chẳng lẽ có chút cảm động sao? Xem ra phải dùng phương pháp khác, cần phải suy nghĩ kỹ bước tiếp theo mới được.

      Chính là cảm thấy thất vọng lúc này có thanh từ sau lưng Aisha vang lên: “Ta đến lời cảm ơn, ngươi cứu mạng ta và bảo hộ thần dân Thebes.”
      Là Imhotep, rốt cuộc cũng đến.

      Aisha mạnh mẽ đứng lên, kinh hỉ đan xem xoay, cười : “Ta cứu phải người dân Thebes, ta cứu chính là chàng mà thôi. Imhotep, ta biết chàng trốn tránh ta, cho nên chờ mãi mà thấy chàng đâu, nhưng là chàng thể nào ngăn chặn được trái tim ta.”

      Imhotep rất bội phục dũng khí của vào ngày hôm đó, khi đối mặt với quỷ dữ như thế mà lùi bước khiến rất bất ngờ, khi nghe nàng nàng là vì mình có chút tâm có chút dao động.

      Nàng rất xinh đẹp, gợi cảm, thẳng thắn, như đoàn nhiệt hỏa, làm cho người ta dù có xa cách mấy cũng có thể cảm nhận được nhiệt độ mà nàng mang lại.

      “Đối với đại tư tế tình là cấm kỵ, tiểu thư Aisha hãy nhớ xem vòng tay tử thần giấu nơi nào, nếu đến đêm trăng rằm bị Pharaoh trị tội.” cự tuyệt qua lần, nhưng lúc này lại có chút chần chờ.

      Mà Aisha lại cười : “Imhotep cảm ơn chàng quan tâm ta, tuy là biết vòng tay tử thần giấu ở nơi nào, nhưng là ta suy nghĩ nghiêm túc. Chính là suy nghĩ lại rất mệt, hay là chàng dẫn ta ra ngoài chút chắc có thể nghĩ ra được điều gì đó.”

      Imhotep có chút bất đắc dĩ, : “Aisha.”

      Aisha thở dài, : “Được rồi, được rồi, ta biết chàng muốn ở bên ta. Nhưng mà có thể ngồi ? Chỉ lát……” cúi đầu đáng thương hề hề .

      có biện pháp, đợi rất lâu rồi, phương pháp để quyến rũ đối phương cũng tập khá nhiều, tin tưởng biểu cảm này có thể lừa bất luận kẻ nào.

      ở lại.

      Quả nhiên là mềm lòng, ngồi xuống tảng đá, ánh mắt nhìn ra xa sông Nile lộ ra tươi cười. Như vậy cũng rất tốt, so với những nơi khác thần điện nơi yên tĩnh.

      Aisha đứng ở bên cạnh , cả ngày suy nghĩ thế nào để bày tỏ tình với , trong lòng cũng tránh khỏi biến thành người giả tưởng.

      Lúc này nhìn cũng thuận mắt hơn, đặc biệt lúc đầu thích cái đầu trọc của , tại lại phát giác đầu trọc cũng là kiểu soái khí.

      Mấy ngày hôm trước có nhớ đến, Anck-Su-Namun tựa hồ thường sờ đầu hoặc sờ khóe mắt , khi đó bộ dáng tỏ ra rất hưởng thụ. Chính là biết mình có nên thử lần?

      Aisha vươn tay, muốn sờ thử đầu , nhưng lại nghĩ như vậy phải phép nên chuyển tay ôn nhu hướng khóe mắt .

      Imhotep thân thủ tốt nhanh chống bắt lấy tay : “Nàng….”

      Aisha hoảng hốt, : “Mắt chàng rất đẹp.”

      Imhotep từ đến lớn đây là lần đầu tiên có người tiếp xúc thân thể khen đẹp, thần điện luôn luôn là nơi an bình cùng nghiêm túc, luôn ở vị trí cao được người tôn kính, chưa bao giờ cảm nhân được thâm tình.

      buông tay, Aisha liền chạm khóe mắt . nhàng lướt qua, liền buông tay thẹn thùng đứng bên.

      Mặc dù muốn quyến rũ , nhưng là như vậy bị người đàn ông nghiêm túc nhìn mình cũng thể thẹn thùng, khẩn trương.

      Gió sông Nile thổi qua man mát, từng làn sóng nhấp nhô, đôi nam nữ nhìn những gợn sóng chậm rãi an tĩnh, nhưng là trong lòng mỗi người lại có những gợn sóng lăn tăn nổi lên.

      Tác giả có chuyện muốn : Mục đích của nữ chủ ràng nha.
      thuytmimi28 thích bài này.

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 9: Cùng cầu nguyện
      Bỗng nhiên, từ giữa những bụi cỏ truyền đến thanh sàn sạt.

      Aisha cảm thấy có loại hơi thở rất quen thuộc, nó giống như lúc mới đầu gặp rắn hổ mang bị bắt đến nơi này, trong khí truyền đến loại nguy hiểm, khiến phải khẩn trương.

      Imhotep cảm nhận được thay đổi của , liền hỏi: “Sao thế?”

      Aisha trả lời mà hướng về phía phát ra tiếng động, thấy cái đầu đen đen lắc lư dò xét tìm kiếm mục tiêu, hướng về phía Imhotep. Nhất định là có người khống chế rắn hổ mang để giết chết Imhotep!

      Cũng đắc tội với ai, lúc này Aisha nhanh tay đẩy Imhotep ra: “Tránh ra, nguy hiểm.”

      Tê tê, nó đột nhiên nhảy lên vừa đúng lúc Aisha đẩy Imhotep ra, ngoặn trúng cổ tay của , chỉ biết đau xót cho chính mình, bi kịch.

      Imhotep cũng lắp bắp kinh hãi, nếu hỏi thứ nguy hiểm nhất Ai Cập là gì chắc chắn đó phải là rắn hổ mang, bị nó cắn cũng khó mà sống sót.

      “Aisha.” Imhotep vừa tức giận vừa sợ hãi, hét lớn tiếng niệm vu thuật, tay xuất những khí đen tuyền nhìn rất đáng sợ.

      Rắn hổ mang như bị khống chế, nhúc nhích.

      Lúc Aisha ngã xuống đất cũng là lúc chém rắn hổ mang ra làm hai đoạn, rồi ôm chặt lấy từ mặt đất : “Ta mang nàng vào đại thần điện, ta nhất định cứu sống nàng.”

      Aisha có thể cảm thấy được quan tâm của dành cho , xem ra thể để ý hai lần liều chết vì . Chính là hi sinh thế này có phải hơi quá ? Thân thể Aisha cứng ngắc, tựa vào người mỉm cười xinh đẹp: “Imhotep, có thể chết trong lòng chàng ta mãn nguyện.”

      biết là rất giả tạo, còn là giả tạo theo kiểu võ hiệp Trung Quốc, nhưng là như thế này phải khiến cho đối phương vô cùng cảm động?

      thực cảm động, trước lúc Aisha hoàn toàn ngất có thể cảm thấy tay run run.

      Hoàn mỹ, nếu như mình chết về sau dễ dàng hơn, còn nếu chết có lẽ quay về? Vừa mở mắt, thấy cái đầu to lớn của rắn hổ mang nhìn chầm chầm mình.

      Aisha run run khóe miệng : “Ta phải là bị con cháu của ngươi cắn chết ?”
      Rắn hổ mang hừ tiếng: “Ngươi chết, ngươi muốn thay đổi suy nghĩ của Imhotep bằng cách hi sinh chính mình sao?”

      Aisha lườm nó : “Cái gì mà hi sinh? Ta chính là quyến rũ mà thôi, nếu mình sao lại có tình, mà có tình sao gọi là hi sinh.”

      Rắn hổ mang muốn tranh cãi với , chỉ : “Trở về , hiến tế lưu lại tánh mạng của ngươi.”

      Aisha nhanh tay bắt lấy cái đuôi rắn: “Chờ chút, ta muốn hỏi cái vòng tay tử thần đến tột cùng là ở nơi nào? Ta cần nó để đưa cho Imhotep, như thế nhất định tín nhiệm ta hơn.”

      Rắn hổ mang thoát khỏi tay , dùng đuôi nhàng vỗ đầu : “Đứa trẻ ngốc, nếu ngươi đưa cho , còn quấn quit lấy ngươi sao? Theo lịch sử, tại phải cùng Anck-Su-Namun, ít nhất là có cảm tình với nhau, nhưng tại tâm hoàn toàn đặt người ngươi.”

      Aisha thực rất tốt, nhưng mà đêm trăng tròn kề cận, dù sao cũng cần phải biết vài chi tiết: “Ít nhất cũng phải với ta ai là người sinh hạ con cho Pharaoh, ai là mẹ của người kế vị?”

      Rắn hổ mang nở nụ cười, Aisha xác định nó là cười, nó xoay người vừa vừa : “Đêm trăng tròn, ta mượn thân thể ngươi cho Pharaoh lời giải thích đích đáng.”

      “Khoan, vòng tay ở đâu a……” Aisha muốn bắt lấy rắn hổ mang, nhưng là lại bắt được cái cánh tay. mở mắt, liền nhiền thấy mặt Imhotep gần trong gang tấc.

      “Nàng tỉnh rồi? Cảm tạ chư thần, để nàng rốt cuộc về với…..” Imhotep nửa câu, đứng lên, tay cầm con dao gâm hướng về nữ nô bị cột trụ.

      Cầm lấy dao gâm đưa lên, trong miệng ngừng niệm chú ngữ, dùng lực đâm vào thân thể nữ nô kia, nữ nô hét lớn rồi nghiêng đầu tắt thở.

      Aisha cơ hồ bị máu phun lên người, khóe miệng run run hỏi: “Chàng sao lại giết nàng?”

      Imhotep có rút dao ra, khoát tay hướng nhóm tăng lữ quỳ đất đứng lên kéo thi thể nữ nô kia mang ra ngoài.

      lại vươn tay với : “Đây là nghi thức thuần khiết nhất, lấy máu của xử nữ để đổi lấy sinh mệnh trong tay tử thần.”

      Aisha cắn cắn môi dưới, biết giá trị của con người của hai thế giới là khác nhau nhưng là như thế này cũng có phần làm người rét run. Nửa ngày, mới có thể mở miệng dùng bộ dáng cảm động : “Cảm ơn cứu sống ta.” Trong lòng khỏi nghĩ: kia chết rồi sao?

      Imhotep mỉm cười, tươi cười ngoài ý muốn này đáng xem.

      Aisha phải thừa nhận là mình có chút thất thần, sợ bộ dáng này bị người phát thẹn thùng nên đành cúi đầu. Nhưng là vừa nhìn thấy cái gì?

      Cơ thể nửa người thấy dù chỉ là mảnh vải , da thịt tiểu mạch sắc để lộ cùng những nét vẽ của chú phù. Trước ngực là hai cái bánh bao thịt hoàn toàn lộ ra, ít nhất cũng có chú phù che lại vài phần hoàn toàn lộ. Cũng may, dưới thân vẫn còn mặc chiếc váy Ai Cập.

      Nhìn thấy tình hình bản thân như thế, kẹp chặt hai chân lại, dùng toàn lực lấy tay ôm lấy ngực. Imhotep lúc này cởi áo choàng của ra choàng lên người , cũng lời nào, cũng giải thích những chú phù này là ai vẽ lên người .

      Aisha phiền não a, dù cho phải là cơ thể của mình nhưng là để nửa thân người trần như thế trước mặt tăng lữ, đây phải hố cha?

      “Chú ngữ…….” Aisha vẫn nhịn được hỏi.

      còn chưa có xong Imhotep quy củ đứng bên trả lời: “Là ta.” đột nhiên cảm thấy nên giải thích chút, ràng đối với các khác thèm quan tâm đến cảm giác của các nàng, nhưng là Aisha .

      “Đây là nghi thức thần thánh.” như xác định, ý bảo có nửa điểm tà niệm.

      Aisha gật gật đầu, lại hỏi: “Quần áo của ta đâu?”

      Imhotep đưa vào căn phòng bên cạnh: “Đây là phòng của ta, bởi vì đại thần điện thể để phụ nữ vào, cho nên lát nữa ta vụng trộm đem nàng ra ngoài.”

      Aisha tự nhiên biết điều đó, như thế là trái quy định. Tìm được quần áo, được đưa đến hồ hoa sen để tẩy rửa chính mình.

      Imhotep chờ mặc quần áo xong cũng đem áo choàng mũ đội lên cho , trong đêm tối giục ngựa mang .

      Imhotep : “Nàng là dũng cảm, thể cứ giao tâm cho người như ta.”

      Aisha thấy rốt cuộc đến vấn đề này, quay đầu với : “Tình cảm của ta giao cho ai cũng được, tình có khả năng muốn mà được.”

      Imhotep bị làm cảm động, hay cách khác là biết làm sao để cự tuyệt.
      “Lúc bị rắn cắn, nàng sợ sao?” nghĩ rằng nàng chết, trước cũng có sử dụng chi hồn thuật lên người bị cắn, nhưng cũng ai có thể trở về.

      Aisha lại nhíu mày : “Ta thầm nghĩ chàng gặp nguy hiểm, có phải hay có hiềm khích với kẻ nào?”

      Imhotep chỉ có thể dùng hai chữ cảm động để ra tâm trạng lúc này của mình, vươn tay ôm chặt lấy thắt lưng , nhưng là nghĩ đến điều gì đó liền buông lỏng.

      “Aisha, bằng bây giờ lo lắng cho chính mình , đêm trăng tròn sắp đến nếu như làm vừa lòng Pharaoh bị định tội.”

      Aisha cười khổ, biết rắn hổ mang như thế nào giúp mình. Imhotep lúc này đột nhiên đề nghị: “Để nữ thần Watoda nghe thấy cầu khẩn của nàng, ta dùng danh phận đại tư tế của mình cùng nàng cầu nguyện tại thần điện.”

      Aisha ngẩn ra, nghiêng đầu nhìn trời, có phải hay bánh bao thịt từ trời rơi xuống. Nếu ăn có phải hay có lỗi với người xem a!



      Tác giả có chuyện muốn : ăn có phải hay thực xin lỗi người xem a????????????????????



      Chương 10: Hôn
      Đàn ông và phụ nữ như nam cực cùng bắc cực, tuy rằng nhìn như cách nhau rất xa rất xa, nhưng thực tế lại có nhiều điểm chung.

      Chỉ cần tìm được điểm chung cũng khó mà ở cùng nhau.

      Aisha bên dùng cả ngày tìm giống nhau giữa hai người, kết quả là đại tư tế Imhotep ngoại trừ cả ngày ôn nhu cười cười cũng tìm được gì khác.

      Xem ra, cũng dễ dàng tìm được. ngồi quỳ mặt đất học theo Imhotep cầu nguyện, nhưng là khi híp mắt nhìn bóng dáng hai người mặt đất, giống như đôi nam nữ bái thiên địa, chỉ cần cúi đầu là có thể kết làm vợ chồng.

      Nghĩ thế Aisha liền mỉm cười, Ai Cập cổ cũng có dùng phương pháp này để kết hôn.

      cười cái gì?” Imhotep kỳ quái hỏi.

      Aisha vội vàng : “ có gì, chỉ là nghĩ làm sao nữ thần Watoda cảm nhận được cầu nguyện của chúng ta.”

      Imhotep chớp mắt cái, đột nhiên : “Có thể điệu vũ lúc trước của nàng có thể làm người cảm nhận được, múa điệu vũ được ?”

      là thử sao, ràng lúc trước là nữ thần Watoda nhập thân thể múa, cho nên bản thân làm sao có thể múa được.

      “Ta làm sao có thể?” Aisha cúi đầu bất an .

      Mà Imhotep mỉm cười, : “Ta nhìn ra được, lúc trước là nàng muốn thoát thân nên mới giả vờ, tuy rằng là đối với thần linh bất kính, nhưng là để lấy tín nhiệm của Pharaoh cũng phải dễ dàng.”

      Người ta như vậy còn có thể cái gì? Có gì chưa chắc người ta tin, có khi lại phản tác dụng làm dễ dàng nhận ra thực thương .

      Người với nhau nên dối, nửa quỳ mặt đất : “ ra chàng sớm nhận ra, ta có thể múa, nhưng cũng chỉ có thể vì mình chàng mà thôi.” đứng lên, múa xà vũ.

      Imhotep lẳng lặng ngồi bên, tâm tình bỗng bình tĩnh, tâm như bị vòng eo vặn vẹo trước mắt làm động.

      Mà Aisha khi thấy say mê nhìn mình múa càng múa nhập thần hơn, đánh giá nàng quả phong tình, kiêu sa, gợi cảm, biểu cảm của nàng làm choáng ngợp, hơi hơi tươi cười, càng nhìn càng cảm thấy nàng cùng xà thần như mà hai.

      Imhotep đứng lên, dù có tiếng nhạc nhưng cũng muốn cùng nàng khởi vũ. Aisha như xà trườn đến bên, đôi chân thon dài chân trước chân sau đều đều từng bước tiến đến bên người cho đến khi da thịt chạm vào nhau, như dán sát lên người .

      Như thế có phải rất lớn mật? Mặt Aisha có chút hồng, đợi cho đối phương có phản ứng gì thân mình lùi về phía sau. Nhưng là Imhotep như bị mê hoặc, ôm lấy thắt lưng , theo hướng lùi của cũng tiến lên bước .

      Aisha nghĩ đến thế nhưng lại chủ động, ngược lại có chút hoảng, vội lui về phía sau hơn. Imhotep giọng : “Bước nhảy của nàng rối loạn.”

      Aisha đỏ mặt : “Chàng ôm ta, đương nhiên ta loạn.”

      Imhotep thấy nàng di chuyển cũng di chuyển, : “Aisha nàng vẫn còn là nàng sao?”

      Aisha biết chính mình có thay đổi quá lớn, cười : “Bởi vì , nên ta thay đổi.” đúng là tại khác xưa, cái gì là ngượng ngùng nhát gan cứ thế vứt ra phía sau. Vì có thể trở lại thế giới của mình, tình nguyện trái với lương tâm lừa người dối mình.

      tại vẫn chưa , nếu , biết là phải như thế nào đối với ? Ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, tuy là lúc nào cũng nhìn thẳng nhưng chưa bao giờ quan sát tinh tế như lúc này.

      Mắt rất đẹp, cùng loại với nước biển. Nụ cười của có thể đoạt hồn, cho dù là trong phim là đại boss phản diện nhưng có ai nghĩ đến nụ cười của lại có sức hút như vậy? thực cho thấy ngoại trừ rất đẹp còn có tia ấm áp.

      Ở thế giới này, ngoại trừ ra cũng có ai đối với cười như thế, như gió xuân thổi qua vùng đất giá lạnh.

      Động tác hai người đồng thời dừng lại, Imhotep nâng cằm lên, tựa như bị cái gì đó thúc đẩy đặt môi hôn xuống.

      Aisha biết hôn , nhưng là biết trong lòng nghĩ thế nào mà né tránh. Hai người ôm nhau chặt chẽ chừa khe hở, từ nụ hôn nhè chậm rãi trở nên thập phần kịch liệt.

      Cho tới bây giờ Aisha mới hiểu được, chất Imhotep chỉ có bề ngoài ôn hòa mà thôi, chứ bên trong ngọn lửa chỉ cần châm là có thể đốt cháy người.

      Đầu óc hỗn độn, dù bình tĩnh lại cũng đẩy ra. Chỉ là cảm thấy hô hấp có chút khó khăn, mặt đỏ như gấc, nóng đến mức có thể nung sôi nước.

      Mà Imhotep lại cảm thấy đủ, trúc trắc đáp lại lại càng làm cảm giác trở nên mãnh liệt, ôm càng chặt vòng eo của càng tiến về phía trước như muốn khảm vào trong da thịt.

      Nhưng là tay chợt đụng đến bức tượng xà thần, lập tức thanh tỉnh. Buông lỏng Aisha ra, lập tức cung kính trước tượng xà cúi đầu, rồi liếc nhìn Aisha cái : “Thực xin lỗi, ta nên ở trước mặt nữ thần Watoda đối nàng vô lễ. Vì cầu giúp đỡ của ngài, khoảng thời gian này ta chỉ có thể vì nàng cầu nguyện.”

      Aisha run run, nghe thế có chút cảm động. Đàn ông nơi này cũng đại đúng là khác nhau trời vực. Bọn họ bình thường chỉ biết ra bên ngoài dụ dỗ phụ nữ, thử nghĩ xem bò ăn cỏ lại có ai có thể ép bò ăn?

      Mà Imhotep là người đàn ông thuộc tầng lớp thượng lưu, lại đem hết tất cả lỗi lầm lên bản thân , nhưng là còn ngay ở trước mặt tượng thần. Ở Ai Cập cổ, có ai dám đắc tội thần, huống chi còn là người bảo hộ của linh hồn địa ngục.
      Aisha lúng túng : “ phải, vừa rồi là ta……Lỗi.” Thiếu chút nữa là đem bốn chữ cố ý quyến rũ ra, may mà kịp thời dừng lại.

      Mà Imhotep hướng như tượng xà thần cúi đầu thi lễ, : “Đêm nay sợ là thể ở lại cùng nàng, tạm biệt.” xong vội vã ra cửa.

      trở lại đại thần điện, trước tượng thần nửa người nửa sói (Anubis) bắt đầu cầu nguyện, vừa rồi là chính mình khống chế được bản thân, cho nên hãy đem hết tất cả lỗi lầm lên người , cùng nàng có liên hệ gì, nàng chính là rất xinh đẹp mà thôi.

      lâu sau Aisha mới có thể lim dim ngủ, chợp mắt được lúc cảm thấy giường có cái gì đó tiến lại gần . nơi khác với thế giới của mình, sợ hãi xoay người xuống giường ngã dưới mặt đất, mà phem lóe sáng từ cây dao vừa vặn găm xuống nơi vừa nằm.

      Đối phương là , mặt nàng ta có cái khăn che mặt, lạnh lùng : “Aisha, vì sao ngăn cản ta giết Imhotep, có hắng xúi giục Pharaoh chém đầu đại nhân. Aisha, ngươi thay đổi rồi sao?”

      Aisha biết người này nhất định biết mình, nhưng là đại nhân từ miệng nàng ta có phải hay là người cha danh nghĩa của mình? Nếu là như vậy, này là ai?

      đó đứng lên, cổ tay nàng ta còn có con rắn hổ mang đáng sợ : “Aisha lần này chính là cảnh cáo, nếu ngươi còn giúp đỡ Imhotep, như vậy ngươi mất tôn kính của ta.” xong nàng ta nhảy xuống giường, để Aisha mình ngẩn ngơ giữa phòng.

      Aisha nhìn thấy nàng ta rồi ngồi ôm đầu, xem ra thân thể này có vấn đề, bối cảnh quá mức phức tạp, vòng tay tử thần vẫn còn chưa tìm được lại xuất thêm người, mà mục tiêu của nàng ta lại chính là Imhotep.
      linhdiep17thuyt thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :