1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Nữ Trinh Thám Và Sát Thủ - Mạc Nhan

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,907
         NỮ TRINH THÁM VÀ SÁT THỦ

                        

                        Tình trạng bản gốc: Hoàn

                        Tình trạng edit: Tùy Đồng Hồ Ca Ca

                        Số Chương: Hoàn mười chương + 1 tiết tử + 1 chương kết

                        Edit: Quảng Hằng

                        Beta : Quinn  

                   

       

                    Truyện này riêng dành tặng cho Quinn – Tình của ta

       

                                   ***********************

       

       
      <ul>
      Chỉ Định:
      Nếu bạn thích nam chính đeo đuổi nữ chính từ thủ đoạn, xin mời đọc
      Nếu bạn thích phiêu lưu,mạo hiểm, xin mời đọc
      </ul>
      <ul>
      Chống Chỉ Định:
      </ul>
       

            -Nếu bạn thích nam chính ôn nhu, nhàng, xin mời nhấn back

            -Nếu bạn thích nữ chính hiền thục đoan trang, xin mời nhấn back

            -Vì đây là truyện trinh thám nên có những cảnh đuổi giết bạo lực

            -Có những đoạn hot dành cho trẻ em

              Quảng Hằng đăng chống chỉ định

           Xin đọc kĩ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng!

                        ****************************

      ']                           VĂN ÁN


      Hắc Ưng ── cái tên mà làm cho hai giới hắc bạch lưỡng đạo khi nghe thấy đều kinh hoàng.

      . nhận lệnh muốn giết nàng, nhưng khi gặp đôi mắt to tròn hề biết sợ của nàng, giống như bị trúng tiếng sét, thương nàng…….

      Mà nàng lại dám trốn thoát ở trước mắt . Xem ra, đành phải bắt nàng cả đời đến trừng phạt nàng !

      Chưa từng có người nào dám đối với nàng như vậy! Chẳng những tiếp cận nàng vô thanh vô tức, dùng thương thế uy hiếp nàng, cưỡng bức, còn ăn nàng sạch ! khoan ! Nàng khi nào đồng ý làm nữ nhân của ? Đừng tưởng có bộ dáng đẹp trai có thể tự tiện quyết định! Hừ! Thù mới cùng hận cũ, nàng thề tuyệt đối làm cho sống bằng chết, hối hận cả đời! 

       
      nhạc lamSô Cô la Đắng thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,907

      NỮ TRINH THÁM VÀ SÁT THỦ

       





                             Edit: Quảng Hằng

      Beta: Quinn

      **********************

       Chương  1.1

      Chương 1
      <img class="alignnone size-full wp-image-918" title="Art_paintings_of_girls_bi41135s" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/04/art_paintings_of_girls_bi41135s.jpg" alt="" width="192" height="144" />


        Ánh nắng mùa hè chói chang rực rỡ cũng làm giảm sôi nổi và nhiệt tình bãi biển Nam Đài Loan.

       Những mặc những bộ bikini hai mảnh đủ mọi dáng vẻ, tròn trịa, mảnh khảnh, tụ tập đông đủ nằm dài bờ cát, dưới bầu trời xanh, và nước biển xanh mát, làm các thanh niên mở rộng tầm mắt, nước dãi chảy ròng ròng.

       Nằm ở bên cạnh bờ biển này là khách sạn Bích Tinh, ngoài vẻ đẹp lộng lẫy có thể nhìn thấy được từ bờ cát, bên trong còn có những thiết kế sang trọng đại, có bể bơi cạnh bờ biển, làm cho du khách có thể hưởng thụ được cảm giác như vẫn tắm biển, lại vừa có thể ăn uống thoải mái, ngắm phong cảnh của biển và thưởng thức bờ biển “Phong cảnh đẹp”

       " thể tin nổi dáng vẻ của những mỹ nữ ở đây, so với mỹ nữ Nhật Bản của chúng ta còn gợi cảm hơn gấp trăm lần.” Cung Bản Kiện nằm ghế mát lạnh mơ màng nhìn ngắm.

       "Nếu ngài đồng ý đêm nay ở khách sạn còn có rất nhiều mỹ nữ, chờ ngài đến ‘bình luận, giám định và thưởng thức’ đấy!" Mục Phong Cuồng gian tà gợi ý.

       "A! Vậy ta được tự do tuyển chọn mỹ nhân ?"



                "Có thể mời được Cung Bản tiên sinh đến Thanh Long bang của chúng tôi giúp tay, là phước phần chúng tôi tu luyện ba đời mới có được.”

                Hai người nhìn nhau cười to, Cung Bản Kiện vỗ vỗ cánh tay của Mục Phong Cuồng :

       "Tiểu lão đệ, ánh mắt của ta đòi hỏi hơi cao đấy."



                Vẻ mặt Mục Phong Cuồng hơi buồn : " biết minh tinh xinh đẹp nổi danh tại Tinh Sa Lị Nhã có làm ngài vừa lòng .” sớm dò hỏi và biết được Cung Bản Kiện gần đây ái mộ nữ minh tinh gợi cảm đắt giá Tinh Sa Lị Nhã, vì muốn được lòng của Cung Bản Kiện, tiếc bỏ ra số tiền lớn để mời mỹ nhân đến hầu hạ ta.



           Đôi mắt Cung Bản Kiện vốn mí nhưng khi nghe được những lời này đột nhiên trợn trừng, tiếp theo hai người ôm nhau cười to, Cung Bản Kiện vui đến quên cả trời đất : “ Tiểu lão đệ, cậu so với lão đại tiền nhiệm của cậu quả là sảng khoái hào phóng hơn nhiều! Thanh Long bang giao vào tay cậu càng thêm phát triển lớn mạnh.”

       “ Đâu có, đâu có! Chuyện này còn phải nhờ Cung Bản tiên sinh chiếu cố nhiều hơn mới được.”

      "Đừng khiêm nhường , tiểu lão đệ! Ta thấy so với lão Đại tiền nhiệm cậu thông minh hơn nhiều, thể tin nổi lão Đại các ngươi lại thua trong tay phụ nữ, nghe đó xinh đẹp vô cùng lại thông minh tuyệt đỉnh, đập nát hết ba phần tư bang phái của các ngươi. Còn phá đổ luôn cái xí nghiệp luôn cung ứng nguồn vốn cho các ngươi. Chuyện này trở thành câu chuyện cười truyền miệng ở Nhật Bản. Mục Phong Cuồng cậu đừng bao giờ vào vết xe đổ đó, bị bại dưới tay người phụ nữ.”

      Đối với lời châm biếm của Cung Bản Kiện, Mục Phong Cuồng ngoài mặt tươi cười nhưng trong lòng cười, vẫn ăn khép nép lễ độ: “ Cảm ơn dạy bảo của Cung Bản tiên sinh, Mục Phong Cuồng nhất định ghi nhớ trong lòng, nhưng mà tất cả đều phải nhờ Cung Bản tiên sinh khi về vui lòng giúp giùm chúng tôi tiếng trước mặt Thần Điền bang chủ, là công việc ‘buôn bán bạch phiến’ ở Đài Loan nếu do tôi phụ trách, bảo đảm ông ấy nhất định hài lòng.”



                "Chuyện này —— phải xem biểu của cậu ra sao." Cung Bản Kiện đốt điếu xì gà, dáng vẻ tự cao tự đại ngửa mặt lên trời phun khói.



                Mục Phong Cuồng vội vàng từ trong đám khói thuốc mù mịt dâng lên rượu và trái cây, dùng hết tâm sức để lấy lòng như con chó Nhật, đem đôi mắt ngoan giấu dưới vẻ mặt xu nịnh tươi cười.

                  Nữ nhân viên phục vụ của khách sạn bước đến thu dọn chén dĩa bàn, lại bị Cung Bản Kiện ăn đậu hủ, hốt hoảng kêu to, trợn to đôi mắt sợ hãi nhìn Cung Bản Kiện.

                    “ Nhìn ra nhan sắc bình thường như thế này lại có dáng người đẹp đến thế.’ Cung Bản Kiện nhìn nàng cười dâm đãng, giống gã đàn ông háo sắc điển hình của Nhật Bản.



                Mục Phong Cuồng móc ra tờ giấy trăm đô la đưa cho phục vụ bàn.

                " Cái này là tiền boa cho , vì vị khách quý của ta hơi cao hứng chút."



                phục vụ bàn cầm lấy tiền, rót thêm rượu cho hai người, sau đó liếc Cung Bản Kiện cái, xoay người bước , làm cho Cung Bản Kiện đắc ý cười ha hả.

               Hai người cười đùa được bao lâu, hai bên khách sạn đột nhiên xuất đám cảnh sát vây quanh bọn họ, cầm đầu là thanh niên tuấn tú xuất ra thẻ nghiệp vụ : "Chúng tôi là cảnh sát, cấp nghi ngờ  hai vị có liên quan đến việc buôn lậu thuốc phiện, mời hai vị theo tôi về sở để hợp tác điều tra.”

                Cung Bản Kiện và Mục Phong Cuồng nhìn nhau, trong lòng thầm kinh ngạc, là ai tiết lộ tin tức? người của Cung Bản Kiện vốn có giấu ‘ hàng mẫu ’, thể để bị dẫn , nếu chính là có chắp cánh cũng thể bay.



                Mục Phong Cuồng đứng lên làm như có việc gì trả lời: "Cảnh sát Bạch Thiệu Phàm, tôi chiêu đãi vị bằng hữu Nhật Bản này đến bờ biển để tắm nắng, thay chính phủ làm tốt công tác ngoại giao, tại sao lại vô duyên vô cớ phạm tội danh buôn lậu, ngài đừng nên vu oan cho người tốt.”

                Bạch Thiệu Phàm tươi cười : "Có phải oan uổng hay tôi cho câu trả lời vừa ý, hai vị xin mời theo tôi, thôi." xong tiến lên giữ chặt Cung Bản Kiện.

                Nếu để Cung Bản Kiện bị bắt, Mục Phong Cuồng tuyệt đối khó sống, chín bang phái của Nhật Bản nhất định xuyên đại dương phái người đến để giết . Cho nên… Thừa dịp Bạch Thiệu Phàm để ý, Mục Phong Cuồng chạy nhanh đến tấn công các nhân viên cảnh sát, mở đường cho Cung Bản Kiện chạy thoát thân.  



                "Đừng để cho chạy thoát!" Võ thuật của Bạch Thiệu Phàm dù có cao, nhưng cũng chỉ kịp khống chế con chó điên Mục Phong Cuồng, vì thế hét lên ra lệnh cho cấp dưới mau truy bắt Cung Bản Kiện chạy trốn.

               Nhưng Cung Bản Kiện phải tên du đãng tầm thường, nhanh như chớp  xoay ngược chân đá ngã bốn người cảnh sát chắn trước mặt.

           Cầm đầu chín bang hội của Nhật Bản – Thần Điền Cơ, dưới tay có chín tên tướng lĩnh tâm đắc, cầm đầu chín bang, mỗi người đều có võ nghệ cao thâm, mà Cung Bản Kiện đứng hàng thứ năm trong số chín tên thủ lĩnh. Karate lục đẳng, Taekwondo thất đẳng, đương nhiên có thể thoát trong vòng vây của mười mấy vị cảnh sát rồi. mặt cười nhạo, dùng hết sức chạy ra khỏi khách sạn, đột nhiên hai chân mềm nhũn quỳ rạp xuống đất, toàn thân mất hết sức lực, từ ngực rớt ra bọc hàng mẫu.



                "Cung Bản tiên sinh!" Mục Phong Cuồng thể tin được khi nhìn Cung Bản Kiện đột nhiên té ngã mặt đất, xảy ra chuyện gì?



                Cung Bản Kiện giãy dụa mặt đất trợn mắt nhìn .



                "Ly rượu vừa rồi. . . . . ."



                Rượu? Mục Phong Cuồng suy nghĩ , lập tức hiểu! nhân viên phục vụ kia? Lại là Trầm Nhược Băng! Ả đàn bà chết tiệt!



                Bạch Thiệu Phàm còng hai tay của Mục Phong Cuồng lại giao cho nhân viên, bước đến nhặt lên gói hàng mẫu. Nhược Băng chính xác, nếu lần này ra tay nhất định bắt được quả tang! Trong lòng đối với nàng vô cùng khâm phục và ái mộ.



                "Đưa bọn họ !" hạ lệnh.

      Thay bộ quần áo của nhân viên phục vụ, Trầm Nhược Băng tẩy lớp phấn hóa trang dày, hồi phục lại gương mặt xinh đẹp động lòng người, ngồi sau tay lái, nhìn qua kính râm, hài lòng khi nhìn thấy bộ dạng bị bắt chật vật của Cung Bản Kiện và Mục Phong Cuồng.



                Nàng thoải mái bắt tay vào ghi , những cuộc đối thoại của Cung Bản Kiện và Mục Phong Cuồng nàng thu thập đầy đủ, đáng tiếc là phần tin tức cấu kết của Nghị viên và Thanh Long Bang  vẫn chưa thu thập được, nhưng thu hoạch lần này ngoài ý muốn! Ngoài việc càn quét dư đảng của Thanh Long Bang, còn bắt được trong những thành viên của Cửu Bang hội Nhật Bản -- Cung Bản Kiện.

                 nghĩ tới Mục Phong Cuồng cùng giới hắc đạo của Nhật Bản thiết lập lại mối quan hệ, xem ra nàng cần phải điều tra kĩ càng mới được. Lần phạm tội này đủ để ngồi bóc lịch mười mấy năm.

                Trở về đến khu nhà trọ mà nàng thuê ở Đài Bắc đêm khuya lắm rồi, người bảo vệ đứng ở cửa thân thiết chào đón. ."Trầm tiểu thư, trường học mới vừa tan học nha!"

      Thân phận của nàng giờ là đóng vai giáo viên tiếng trường tư thục, vì để cho hợp với vai diễn, nàng đeo kiếng che khuất dung nhan tuyệt mỹ của mình. Nàng ăn mặc mộc mạc bảo thủ, giống như những bình thường khác. Vì tránh cho những kẻ muốn trả thù, cũng sử dụng tên giả—— Trầm Băng, đây là điều kiện cơ bản mà trinh thám cần phải biết.

                Trao đổi với bác bảo vệ vài câu sau đó nàng lên lầu, vừa vào cửa theo thói quen thông thường,nàng kiểm tra tất cả các cửa sổ, trần nhà, đến khi xác định có dấu vết của đột nhập nàng mới ngừng tay.



                Mệt mỏi cả ngày, cách thức để thư giãn tốt nhất là tắm cái cho mát mẻ.

                Để túi xách xuống sô pha, dây cột tóc, áo, váy ngắn, quần áo lót… Nhất nhất cởi xuống tất cả cho đến khi trần như nhộng. vào  phòng tắm, để cho nước lạnh chảy từ đầu đến chân, thấm ướt da thịt hoàn mỹ , băng thanh ngọc khiết của nàng.

                Tắm rửa thoải mái xong, nàng ngáp cái, lúc định thả lỏng mình chìm vào giấc ngủ sâu cảnh giác nhạy bén của nàng cảm thấy có gì đó khác thường, theo phản xạ nhảy vội đến chỗ để quần áo,định bắt lây.



                Nàng tin tưởng tốc độ của mình rất là nhanh , nhưng đối phương so với nàng càng nhanh hơn.



                "Đừng nhúc nhích."

      Giọng của nam giới, nàng khỏi kinh ngạc, người tới là người nào?



                         Tuy rằng trong bóng đêm nàng nhìn thấy đối phương, nhưng cũng hiểu được đối phương chắc chắn biết vị trí chính xác của mình, và họng súng của cũng chĩa thẳng vào trái tim .

               ****************************


      Sô Cô la Đắng thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,907

      NỮ TRINH THÁM VÀ SÁT THỦ

       

                             Edit: Quảng Hằng

      Beta: Quinn

      **********************

       Chương  1.2

      Tặng Quinn...

                         Tuy rằng trong bóng đêm nàng nhìn thấy đối phương, nhưng cũng hiểu được đối phương chắc chắn biết vị trí chính xác của mình, và họng súng của cũng chĩa thẳng vào trái tim .

                Đáng chết! Đối phương vào lúc nào? Tại sao nàng hay biết, phòng này có gắn hệ thống cảnh báo sao lại hoàn toàn hề báo động, vào đây bằng cách nào?



                " là ai?"



                "Người đến lấy mạng ."



                "Chúng ta có cừu oán?"



                " có."



                "Vậy tại sao giết tôi?"



                "Có người bỏ tiền, muốn biến mất."



                Lại sát thủ! Trong ba tháng nay là bảy người, nhưng mà người trước mặt hình như rất khó đối phó, nàng bắt đầu nghĩ phương pháp thoát thân



                Đối phương dường như cũng có ý định giết nàng ngay lập tức, chỉ là lẳng lặng quan sát, dường như muốn cho nàng cơ hội để thoát.



                "Có thể cho tôi mặc quần áo trước được ?" Nàng cố tình cầu xin, để làm đối phương xao lãng cảnh giác.

            Đối phương im lặng lên tiếng, dường như biết ý định của nàng muốn nghe giọng để xác định vị trí của .

                "Ít nhất cũng cho tôi choàng cái khăn?" xong tay liền đưa về ngăn kéo tủ áo.

                Trong bóng đêm vang lên tiếng kéo cò súng làm nàng hoảng hốt, vội vã ngừng tay.

                Giọng nam trầm thấp lại vang lên: “ Trong phòng này có bảy khẩu aka, ba khẩu súng tự động, mười quả lựu đạn , cùng với năm lựu đạn khói, tất cả tay tôi, cần tìm kiếm.”

            Chết tiệt, Trầm Nhược Băng cảm thấy sống lưng lạnh dần đến đỉnh đầu, đối phương chắc chắn là cao thủ bậc nhất? Biết rang rành mạch những cái bẫy trong phòng cũng như lấy tất cả những vũ khí của nàng.

                Đối phương có thể đoán trước mọi hành động của nàng, còn nàng ngay cả hình dáng của đối phương như thế nào cũng còn chưa biết.

                Chẳng lẽ đêm nay kiếp số của nàng tới rồi?



                " Bước lùi về phía ban công." trầm thấp ra lệnh, trong giọng cứng rắn để cho đối phương phản kháng.

             Nhược Băng nhàng bước, từng từng bước lui ra phía sau, ánh trăng sáng soi xuống da thịt trong suốt của nàng, thân mình khêu gợi, làm cho gã đàn ông đứng trong bóng đêm có thể nhìn sót thứ gì—— từ đầu đến chân.



                Ý định của đối phương đẩy nàng vào tình thế khó khăn!







                Nàng cố đè nén tức giận trong lòng, thề tuyệt đối giống thiếu nữ bình thường bất lực đuối, sợ hãi trốn tránh, hay khóc lóc cầu xin tha thứ. Trời sinh cá tính nàng vốn ngông nghênh nên lúc này tâm của nàng càng thêm trầm tĩnh lạnh lùng, nếu đối phương tiến thêm bước hoặc động tác, nàng thề tuyệt đối làm cho sống bằng chết.



                Hắc Ưng chậm rãi dời bước tới, tháo đôi kính râm xuống làm lộ ra đôi mắt thâm thúy, trong bóng đêm càng thêm sáng ngời, như có nguồn năng lượng bắn thẳng về phía nàng

                Ánh mắt của nàng lạnh như băng đối chọi với ánh mắt của , nàng ở ngoài sáng, ở trong tối, cách khoảng năm bước, Nhược Băng vận khí vào lòng bàn tay, chỉ cần đối phương đến gần nàng thêm chút nữa, nàng lập tức ra tay công kích , trong lòng nàng thực tình muốn giết chết .



                Hắc Ưng nở nụ cười ngạo mạn, bất thình lình bước lên, làm lộ ra sơ hở của bản thân, nàng liền lập tức ra tay công kích, nhanh tay hơn chế trụ tay nàng kéo nàng vào bóng tối, bất thình lình hôn nhanh lên đôi môi của nàng.



                Nàng thề nàng hận thể cắn đứt lưỡi của đối phương, nhưng sớm bị gã này nhìn ra, trận tê dại truyền đến làm nàng thể sử dụng lực, đối phương lại ngăn chặn cho nàng lên tiếng, bừa bãi nhấm nháp hương thơm đôi môi cánh hoa của nàng. Cánh tay mạnh mẽ đầy sức sống ôm chặt lấy thân thể thanh mảnh của nàng làm cho nàng thể nhúc nhích.



                Đây là sỉ nhục rất lớn! Cư nhiên ngay cả giãy dụa cũng thể mà còn sắp thất thân. Chuyện kế tiếp như nàng dự đoán.




      Sô Cô la Đắng thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,907
      NỮ TRINH THÁM VÀ SÁT THỦ



      Edit: Quảng Hằng

      Beta: Quinn

      **********************

      Chương 1.3

      Tặng Quinn…
      *****************
      Hắc Ưng chuyển qua thở bên tai nàng thầm ." Đây chỉ là nụ hôn, bây giờ tôi giết , nhưng lần sau gặp mặt cũng chắc chắn."

      xong lập tức như trận khói biến mất thấy bóng dáng, tình huống biến hóa cực nhanh ngay cả nàng cũng kịp phản ứng, toàn thân vô lực ngã ngồi mặt đất, khi hoàn hồn lại phát người nàng biết khi nào choàng cái khăn tắm, chẳng lẽ là gã kia trước lúc khoát lên người nàng.

      Làm sao như thế được! Nàng cảm thấy suy nghĩ này vô căn cứ, rất nhanh kiểm tra tất cả những cánh cửa sổ khóa, phát tia báo động bằng hồng ngoại bị phương pháp cao siêu phá hủy.

      Đáng chết! Nàng lại phải đặt thêm cái nữa. Ai! Dù sao nhất định cũng phải cẩn thận, biết có còn tên cao thủ nào tìm đến nữa hay .
      Đặt tay lên ngực đè nén hồi hộp, nàng biết mình gặp cao thủ, cũng hiểu vì sao gã kia chỉ hôn nàng mà cưỡng bức nàng, ràng có thể giết nàng nhưng lại buông tha nàng.
      vừa rồi chỉ là nụ hôn, tên khốn! Nàng tự nhiên lại bị đoạt mất nụ hôn đầu như vậy, muốn làm thịt !

      Mặc xong quần áo, nàng nhìn vào trong gương, vuốt ve đôi môi cánh hoa vừa bị hôn, là chật vật! Nàng oán hận mắng chính mình, tên đàn ông bí này rốt cuộc muốn gì đây?

      Đột nhiên tiếng chuông cửa vang lên làm gián đoạn suy nghĩ của nàng, Nhược Băng theo phản xạ cầm súng tay, bước đến phía sau cánh cửa để xem thử.

      Là Bạch Thiệu Phàm, nàng thả lỏng tâm tư thở ra hơi.

      " biết em vẫn chưa ngủ." Bạch Thiệu Phàm đứng dựa vào cửa thoải mái, dáng dấp phong độ trong chiếc áo khoác.

      "Mời vào."
      Nàng bình thản tiếp đón, dù sao quen biết nhiều năm, cần câu nệ tiểu tiết, huống chi chuyện vừa rồi nàng vẫn còn hoảng hốt chưa bình tâm.

      Bạch Thiệu Phàm ngồi ghế sô pha thưởng thức thân thể mỹ nhân như hoa sen mới nở, dù chưa tô son điểm phấn, nhưng vẫn mất vẻ diễm lệ, thậm chí còn mang hương vị thanh nhã thuần khiết.

      "Có biết bao người đàn ông nghe danh ngưỡng mộ em nhưng đều chưa từng nhìn thấy được mặt của em, may mắn mới có thể được chiêm ngưỡng dung nhan tuyệt đẹp của nữ trinh thám lừng danh -- Trầm Nhược Băng.”

      "Đừng làm em xấu hổ !"

      Nàng đưa cho chai Whiskey.

      "Trước khi ngủ mà uống nhiều rượu như vậy? tốt đâu!"

      " sao cả, em muốn uống."

      " Em có tâm ?" Bạch Thiệu Phàm nhận thấy được của nàng vẻ mặt có chút nghiêm túc.

      " có gì, chỉ là có chút phiền muộn thôi."

      Nàng ngồi xuống, đưa tay vuốt tóc, cố gắng trấn tĩnh. Nàng cho biết vừa rồi mới đấu cùng gã đàn ông, hơn nữa còn thất bại thảm hại!

      "Đúng rồi, hôm nay lập công lớn ." Nàng sang chuyện khác.

      " Nhờ phúc của em, mới có thể thuận lợi bắt được Mục Phong Cuồng và Cung Bản Kiện. Cấp có liên lạc phía Nhật Bản, bọn họ phái người đến áp giải Cung Bản Kiện quay về Nhật Bản thẩm tra và phán quyết. Chuyện này đơn thuần là vụ án ở trong nước nữa rồi. À, lúc chúng tôi bắt Cung Bản Kiện, bị trúng thuốc mê, có phải là do em làm ?”

      Nàng nhún vai cười cười, hề phủ nhận.

      " Tai sao em lại nghĩ đến việc hạ thuốc? Thực ra lần hành động này nắm chắc phần thắng, mặc dù ngờ có thêm Cung Bản Kiện, Nhưng mà tại sao em có thể nghĩ đến chuyện hạ thuốc mê?”

      "Cung Bản Kiện là trong chín tên tướng lĩnh dưới tay của Bang chủ Nhật Bản Thần Điền Cơ, giữ ở vị trí bang chủ thứ năm trong hội, nếu hạ thuốc mê, bằng võ nghệ của người như thể chế ngự được hai người.”
      Bạch Thiệu Phàm khỏi bội phục : " biết em làm việc luôn tính toán cẩn thận, luôn biết làm thế nào để giải quyết tình huống cấp bách có thể xảy ra. Nhưng mà, lần này em ra tay quả thực hơi nặng, bác sĩ phải ngủ ít nhất năm ngày, dù có tỉnh lại đầu của đau đến mức muốn vỡ tung. Em……… Em phải là cố ý chứ?”

      Nàng cười vừa thần bí vừa quyến rũ, thay đổi sang tư thế thoải mái hơn, ngượng ngùng : " có gì, chỉ là chút ân oán cá nhân thôi."


      Bạch Thiệu Phàm nhìn nàng bằng ánh mắt si mê, toàn thân nàng luôn tản ra vẻ phong tình mị lực (gợi cảm, quyến rũ) , nâng cằm của nàng lên với vẻ vô cùng ái mộ : “ Nhược Băng, khi nào em mới đáp ứng lời cầu hôn của , theo đuổi em nhiều năm như vậy mà em chút cảm động cũng có sao?”

      "Em bảo chờ em!" Nàng trả lời trực tiếp với vẻ vô tội.

      "Này! Cho chút mặt mũi có được ? Lần nào cũng lảng sang chuyện khác."

      "Muốn em đóng kịch sao? Lúc em phá án mới cần diễn trò, bây giờ là thời gian nghỉ ngơi phía sau hậu trường."

      " có biện pháp với em!" hít hơi : ."Trở lại chuyện chính, việc điều tra vụ Viên nghị sĩ đầu tư vào trường ‘trung học Minh Dương’, em làm giáo viên nằm vùng lâu, có điều tra ra có gì phạm pháp trong đó ?”
      "Trước mắt có, nhưng ra thu hoạch được thành quả lớn."

      "Ừm!" chăm chú lắng nghe, dáng vẻ hết sức chăm chú.
      “ Học kì này em được bầu làm giáo viên dạy xuất sắc nhất.”
      Bạch Thiệu Phàm té ngã mặt đất, chỉ còn thiếu sùi bọt mép.
      ***********************
      HẾT CHƯƠNG 1
      Sô Cô la Đắng thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,907

      NỮ TRINH THÁM VÀ SÁT THỦ

      Edit: Quảng Hằng

      Beta: Quinn

      **********************

      Chương 2.1

      Tặng Quinn…
      *****************
      <img class="alignnone size-full wp-image-1057" title="[wallcoo]_cover_girl_painting_b656" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/04/wallcoo_cover_girl_painting_b6561.jpg" alt="" width="590" height="442" />


       

       

      Chương 2.1

                     Phòng nghiên cứu của Kiều Mã Lỵ nằm ở nơi hẻo lánh trong vùng ngoại ô, nơi nàytuy rằng hẻo lánh nhưng xem ra phong cảnh cũng rất hợp lòng người. Phòng nghiên cứu của sơn màu trắng ngói hồng, rộng khoảng trăm mét vuông, theo phong cách của Bắc Âu.

               Chủ nhân căn phòng này là con lai tên là Kiều Mã Lỵ, năm nay hai mươi lăm tuổi, nhưng trông giống bé mười bảy tuổi hơn.

               

                "Chị chỉ trong vòng nửa giờ mà ta phá hủy tất cả những báo động bằng tia hồng ngoại trong phòng của chị?” Kiều Mã Lỵ trừng lớn ánh mắt nhìn nàng.

       

                " Trước lúc chị vào tắm vẫn chưa phát gì khác thường, thời gian tắm rửa hơn nửa giờ đồng hồ, bởi vậy theo chị đoán ta ra tay trong khoảng thời gian này.” Nàng trả lời cách chắc chắn.

       

               “ ta cũng tài giỏi, chỉ trong khoảng thời gian ngắn như vậy phá hủy tia báo động mà em phải mất nửa năm để nghiên cứu.” Kiều Mã Lỵ khó nén tức giận lên án, giống như món đồ chơi thích bị người ta phá tan tành.

       

               

       

                "Uy! Em lo lắng an nguy của chị, ngược lại chỉ tiếc giận phát minh của em!" Trầm Nhược Băng dở khóc dở cười kháng nghị.

       

                " Chị phải là vẫn bình an đứng ở đây sao?"

       

                "Ít nhất sắc mặt cũng nên biểu chút lo lắng chứ!"

       

                "Thân là nhà khoa học em làm những chuyện vô dụng, chị đứng đây bình an vô , biết chị có việc gì, nếu có việc gì, em cần gì phải hỏi, bằng nhanh chóng lao vào nghiên cứu đổi mới lại phương pháp khoa học kĩ thuật, đó mới là vấn đề chính.”

       

                Nhược Băng thở dài, nàng sớm hiểu biết cá tính của Kiều Mã Lỵ, trăm phần trăm các nhà khoa học đều làm việc theo tư duy logic, tức là chỉ lấy hiệu quả là chính.

       

       

                Thân thế của Kiều Mã Lỵ cũng là , Nhược Băng chỉ biết là nàng xuất thân Đông Âu, những phát minh thiên phú của nàng làm cho chính phủ Đông Âu thèm dãi, muốn bắt nàng về phục vụ cho những nghiên cứu khoa học kĩ thuật bí mật của quốc gia mình, để nghiên cứu phát triển những vũ khí lợi hại hơn.

       

       

       

                Kiều Mã Lỵ lại cự tuyệt tất cả những người trả thù lao rất cao cùng với những lời dọa dẫm, trong lòng chỉ muốn tự mình thành lập trung tâm nghiên cứu của mình để nghiên cứu, phát minh ra những thành quả khoa học của chính mình, nhưng hề nghĩ đến hậu quả của lời cự tuyệt lại liên tiếp mang đến những nguy hiểm chết người. Các quốc gia mời được nàng, lại sợ nàng đầu quân những quốc gia khác, muốn giết nàng để trừ mối nguy hiểm về sau.

      .

       

               Thời điểm nàng chạy trốn chối chết, quen được Nhược Băng lúc này ở Đông Âu tra án. Nhược Băng vốn thông minh cơ trí lại giỏi về dịch dung, mang nàng chạy trốn sang nước Mỹ, cuối cùng định cư tại Đài Loan, học lưu loát tiếng Trung. Bởi vậy giao tình của họ vô cùng thân thiết, có thể là bạn sinh tử có nhau.

                     Toàn bộ vũ khí của Nhược Băng đều do tay Kiều Mã Lỵ chế tạo, nàng có thể nhiều lần phá án thành công, hoặc dễ dàng đào thoát trong lúc bị kẻ địch đuổi giết, cũng là do những phát minh khoa học kĩ thuật tiên tiến mà Kiều Mã Lỵ dày công khổ cực nghiên cứu, giúp nàng vượt qua cửa ải khó khăn.

       

       

               

                Kiều Mã Lỵ ở bên, vừa vùi đầu vào nghiên cứu, vừa hỏi vấn đề cũ rích.         " Tên Bạch Thiệu Phàm có còn hy vọng gì với chị ?"

       

                "Chúng tôi là bạn tốt."

       

                "Bạn tốt? Người ta cho là như vậy đâu!"

       

                "Đừng luôn về chị, em mới cần lo lắng cho mình, năm này tháng nọ cứ ở mãi trong nơi hoang dã hẻo lánh này, vùi đầu vào nghiên cứu, nếu chị đến tìm em, chỉ sợ sau vài tháng em biến thành Kiều Mã Lỵ mốc meo rồi!” Nàng lòng quở trách, nhắc nhở người bạn tốt cũng nên chú ý tới việc chung thân đại của chính mình.

       

       

       

                "Đừng cố ý chuyển hướng đề tài!" Kiều Mã Lỵ mới mắc mưu của nàng, quen biết nàng nhiều năm nên sớm biết cách thức nàng cố tình dời chú ý.  ."Kỳ Bạch Thiệu Phàm có thể người đàn ông đẹp trai, lại còn hết lòng chị, nhưng mà…. ấy nắm giữ , chị chỉ thích hợp với người đàn ông bình tĩnh mà cuồng dã, trí tuệ cùng với năng lực phải hơn chị bậc, nếu là chị để vào mắt.”

       

               “ Dạ, chuyên gia cố vấn tình sâu sắc và chính xác.” Trầm Nhược Băng với tay lấy túi xách và kính râm.

                "

                "Phải à ?"

       

                "Có hẹn."

       

                "Cùng Bạch Thiệu Phàm?"

       

                Nhược Băng gật đầu cười khẽ trả lời: "Nghe theo ý kiến của chuyên gia, cho ấy thêm cơ hội a!"

       

                "Em thấy Bạch Thiệu Phàm muốn theo đuổi chị phải tốn ít nhất là mười năm nữa." Nàng lắc đầu thở dài, lại vùi đầu vào nghiên cứu.

       

       
      Sô Cô la Đắng thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :