1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Nữ Trinh Thám Và Sát Thủ - Mạc Nhan

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      NỮ TRINH THÁM VÀ SÁT THỦ

      Edit & Beta: Quảng Hằng & Quinn

      : **********************

      Chương 3.1

      Tặng Quinn…
      ***********
      Chương 3
      Mục Phong Cuồng vượt ngục !

      Bạch Thiệu Thàm từ ghế nhảy dựng lên, tin tức này làm khiếp sợ.

      " Chuyện xảy ra khi nào?"

      "Tối hôm qua, hôm nay cấp mới vừa tuyên bố lệnh truy nã toàn quốc."

      Bạch Thiệu Phàm tiếp nhận phong công văn từ tay của cấp dưới, lộ ra vẻ mặt khó coi rất dọa người, Mục Phong Cuồng vượt ngục, tin tức này làm khiếp sợ và vô cùng lo lắng.

      " Tại sao trốn thoát được?"

      " Giả vờ bệnh, thừa dịp đường tới bệnh viện trị liệu tẩu thoát, cảnh sát bảo vệ bị chết, vị bác sĩ thực tập chết lúc vào chẩn bệnh cho , bộ quần áo người của bác sĩ thấy , có thể thấy được là phạm nhân mặc quần áo của bác sĩ để dễ dàng lẩn trốn. Trước mắt cấp còn chưa tuyên bố tin tức với giới truyền thông."

      " Hạ lệnh xuống dưới, tập trung toàn bộ cảnh viên đến phòng họp tập hợp."

      " Dạ!"

      Ngồi trở lại ghế, Bạch Thiệu Phàm sắc mặt nghiêm túc, hiểu rất Mục Phong Cuồng đối với Nhược Băng căm thù đến tận xương tuỷ, loại người điên cuồng như biết dùng những thủ đoạn nào để trả thù Nhược Băng? Mục Phong Cuồng vượt ngục đối với tình thế nay của Nhược Băng càng thêm nguy hiểm, chuyện của Hắc Ưng còn chưa đối phó xong, tại còn thêm con chó điên Mục Phong Cuồng này.

      cầm lấy điện thoại quay số của Nhược Băng, phải cảnh cáo nàng cẩn thận Mục Phong Cuồng đến trả thù.

      Rốt cục rời khỏi chốn địa ngục đó ! Mục Phong Cuồng cố nén vui sướng trong lòng. Mỗi ngày lòng nôn nóng báo thù như lửa thiêu đốt tâm can của , rốt cuộc đợi được đến ngày này.
      Trầm Nhược Băng, ban đêm yên tĩnh, khi tất cả mọi người đều ngủ say, ba chữ này giống như những mũi dao khắc sâu vào đầu rỉ máu. Bởi vì nàng, khiến Thanh Long bang tan rã, các huynh đệ chia năm xẻ bảy, thậm chí còn phá đổ xí nghiệp là nguồn cung cấp tài nguyên dồi dào cho Thanh Long bang, làm cho các huynh đệ lâm vào cảnh khốn khó, phải cậy nhờ Cửu bang hội của Nhật Bản giúp đỡ, bây giờ còn bị bọn họ truy sát.

      Tất cả đều là do Trầm Nhược Băng hại đến nông nổi này!

      thề phải giết ả đàn bà này bằng bất cứ giá nào, nhưng mà trước tiên, phải tra tấn, đùa bỡn nàng chút, làm cho nàng sống bằng chết!

      Nôn! ói ra dịch vị lẫn máu tươi, liên tiếp mấy ngày trốn chui trốn nhủi, mỗi ngày đều lấy những thức ăn dư thừa hôi thối trong thùng rác ăn cho đỡ đói. Vừa trốn truy nã của cảnh sát, vừa trốn đuổi giết của sát thủ, mỗi ngày sống khốn khổ, so với thú vật cũng bằng.

      "Ai da! Đây phải là Mục Phong Cuồng uy danh lừng lẫy sao?" Có ba gã lưu manh dơ bẩn to lớn xuất trước mặt .

      " Tại sao lại trở nên khốn khổ đến mức này? Còn thua cả tên ăn mày vậy?"

      Mục Phong Cuồng giương đôi mắt đỏ ngầu trừng mắt nhìn bọn họ, đây là những tên lưu manh trước kia lúc còn uy quyền ra oai. ổn! xoay người còn muốn chạy.

      " Ê! Đừng nôn nóng bỏ như thế! Mục Phong Cuồng, ngươi biết chúng ta sao, lâu gặp đừng lạnh lùng như thế chứ! Chúng ta rất nhớ ngươi nha !" Bọn họ lượn xung quanh cản đường, ba người bao vây ở giữa, sắc mặt hề có ý tốt….

      Lúc này ở vị trí bất lợi , nên chống lại bọn chúng, Mục Phong Cuồng ăn khép nép cười nịnh : "Ba vị đại ca, ta vụ làm ăn rất ngon lành, lợi nhuận rất cao! Nhờ các vị nhường đường giúp cho, ngày sau nhất định hậu tạ.” Trước hết phải nghĩ biện pháp lừa gạt bọn họ.

      Ba người nhìn nhau liếc mắt cái, trong đó người : " à! Chúng ta giúp ngươi, cùng nhau phát tài."

      " ! Vậy tốt quá, ba vị đại ca giúp ta chuyện, mang ta đến chỗ của Viên nghị viên, kí cho các vị chi phiếu ít nhất mỗi người cũng được hai mươi vạn.”
      "Hai mươi vạn?" Bọn họ cười nhạo châm chọc."Ngay cả ăn cũng đủ để nhét kẽ răng, chúng ta mỗi người phải hai trăm vạn."

      "Hai, hai trăm vạn! Chỉ sợ nhiều như vậy."

      " được ư? sao, có người cho chúng ta."

      "Ai?" .

      " Người muốn lấy mạng ngươi."

      xong, ba người lấy ra cái dao sắc bén, từng bước tới gần .

      "Từ từ! Ai muốn giết ta? Bang hội của Nhật Bản?"

      Trong đó tên cười hiểm trả lời: " Được! Khiến cho ngươi chết cũng nhắm mắt. Nghe đây, người muốn giết ngươi chính là Viên nghị viên.”

      " thể nào!" Mục Phong điên cuồng hét lên.

      " Tại sao lại thể, ngươi bị bắt vào tù, để hàng mẫu bạch phiến rơi vào trong tay của bọn cảnh sát, làm cho bọn họ nghi ngờ Viên nghị viên, giờ chuyển hướng sang điều tra việc kinh doanh xí nghiệp của .”
      " Cái đó, cái đó, đó là ngoài ý muốn, ta có thể bù lại!" run rẩy giải thích.

      " còn kịp rồi, Viên tiên sinh muốn bị ngươi làm liên lụy, cho nên tung tin ra ngoài, ai lấy được đầu của ngươi được ngàn vạn tiền thưởng, Mục Phong Cuồng, thực xin lỗi nghe! em chúng tôi cần tiền đến điên rồi, trước sau gì ngươi cũng chết, hãy giúp em chúng ta !"

      Vì thế ba người đồng loạt tiến lên phía trước, đâm về hướng , Mục Phong Cuồng vội nhặt lấy mảnh gỗ mặt đất chống đỡ lại, nếu lấy võ công của mà đấu với ba tên này căn bản là có vấn đề gì, nhưng mấy ngày nay có cái gì để ăn, vừa đói vừa mệt, cho nên đối với đuổi giết ba con chó điên này hoàn toàn có năng lực chống đỡ.

      nóc nhà, có gã đàn ông đứng thầm lặng lẽ, bởi vì ngửi được mùi máu và thưởng thức cảnh những con chiến mã hăng máu quần nhau sống chết, môi nở nụ cười.

      Mục Phong Cuồng giống con thú bị dồn vào góc, toàn thân đầy những vết dao đâm, máu chảy đầm đìa, cố gắng chống đỡ, nếu chết như thế này vĩnh viễn báo được thù. Trong lúc nguy cấp rống lên oán hận. ."Trầm Nhược Băng! Ta thành quỷ cũng buông tha ngươi!"

      Trầm Nhược Băng ba chữ làm cho gã đàn ông đứng nóc nhà lâm vào chấn động, lúc ba tên lưu manh đồng loạt giơ dao lên định kết liễu mạng sống của , tiếng súng vang lên, ba người đồng thời bị mất mạng ngã xuống đất.
      Còn chưa kịp hiểu tại sao như thế này , Mục Phong Cuồng kinh ngạc nhìn gã đàn ông từ trời rơi xuống đứng trước mắt , là gã đàn ông mặc đồ đen, hơi xanh xao so với nam nhân khỏe mạnh bình thường, nhàng nhảy xuống đứng mặt đất.
      Sô Cô la Đắng thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      NỮ TRINH THÁM VÀ SÁT THỦ

      Edit & Beta: Quảng Hằng & Quinn

      : **********************

      Chương 3.2

      Tặng Quinn…


       ***********


       Còn chưa kịp hiểu tại sao như thế này , Mục Phong Cuồng kinh ngạc nhìn gã đàn ông từ trời rơi xuống đứng trước mắt , là gã đàn ông mặc đồ đen, hơi xanh xao so với nam nhân khỏe mạnh bình thường, nhàng nhảy xuống đứng mặt đất.

      Diện mạo của kỳ dị, màu da tái nhợt mỏng manh, giống người địa phương. Nhưng ánh mắt của làm cho Mục Phong Cuồng sợ, đó là đôi thâm trầm hình tam giác, so với vẻ bề ngoài tà ác của người đó thoạt nhìn càng trầm ngoan độc hơn, dù mỉm cười.

      "Cậu biết Trầm Nhược Băng?" Gã đàn ông mở miệng hỏi.

      "Phải . . . . ." kinh sợ trước khí thế của .

      " ta ở đâu?"

      "Tôi. . . . . . Tôi biết. . . . . ."

      " biết?" Mặt lộ ra sát khí.

      " Khoan , từ từ!" Mục Phong Cuồng nuốt nước miếng giải thích ." ai biết ta ở đâu! Bởi vì ta có thuật dịch dung, nhưng tôi biết mặt của ta, tôi có thể giúp tìm được ta! Hãy tin tôi!"

      Nhìn thấy ba cổ thi thể nằm mặt đất, cũng muốn có kết cục giống như bọn họ, người này toàn thân toát lên vẻ quỷ dị, võ nghệ rất cao, chừng có thể lợi dụng.

      " gạt tôi chứ?" Gã đàn ông uy hiếp .

      "Tôi thề! Tôi bao giờ ... Lừa ông." Mục Phong Cuồng quan sát thấy gương mặt gã đàn ông hơi dãn ra, lớn mật đề nghị." Ông muốn tìm Trầm Nhược Băng, còn tôi biết ta, có lẽ chúng ta có thể hợp tác."

      "Hợp tác?" nhíu mi, ánh mắt sắc bén.

      "Ý của tôi là . . . . . Tiểu đệ nguyện ý hỗ trợ, để tạ ơn cứu mạng đại ca vừa rồi."

      "Hắc hắc, cậu thức thời, biết dựa dẫm vào người mạnh hơn mình."

      "Đúng vậy, đại ca thân thủ tốt như vậy, tôi lăn lộn ở giang hồ nhiều năm, chưa từng thấy qua cao thủ lợi hại giống ngài như vậy, biết nên xưng hô đại danh như thế nào?"

      " Hỏi tên của tôi để làm gì?" Gã đàn ông móc súng ra để ngay trán uy hiếp.

      Mục Phong Cuồng sợ tới mức quỳ xuống đất, mồ hôi lạnh đầm đìa kêu lên: " dám! dám! Chính là cao thủ giống như ngài vậy, nhất định là giang hồ nổi danh lâu năm,tiểu đệ vốn ngu ngốc thể đoán được đành phải lớn mật thỉnh giáo, đắc tội ngài, mong ngài độ lượng bỏ qua cho.”

      Bỗng nhiên người đàn ông ngửa mặt lên trời cười điên cuồng, tính cách thất thường thể đoán trước của khiến cho Mục Phong Cuồng hiểu ra sao.

      " Được! Tha cho cậu lần này, nhưng mà cậu phải giúp tôi tìm Trầm Nhược Băng."

      " Dạ! Chỉ cần tìm được người phụ nữ này, tôi lập tức giao ả cho ngài."

      " cần! Ta cần người đàn bà đó, ta muốn tìm chính là gã đàn ông xuất bên cạnh ả kìa."

      Người nầy cái gì? Người phụ nữ này liên quan gì đến đàn ông?

      "Chuyện này. . . . . . Tôi hiểu lắm. . . . . ."

      "Cậu cần hiểu!" cảnh cáo."Chỉ cần giúp tôi tìm ra Trầm Nhược Băng là được."

      " Dạ dạ!" Mục Phong Cuồng chậm rãi đứng lên, lau mồ hôi lạnh đầu đích." Vậy tôi nên gọi ngài. . . . . ."

      Vẻ mặt của người đàn ông trầm, tái nhợt, hé miệng ra .

      "Cảnh Chấn."

      Ban đêm, trăng lên cao, lúc này vạn vật đều chìm trong giấc ngủ say, trong phòng hội nghị ở tầng thứ ba mươi của tòa cao ốc, Viên nghị viên đứng bên cạnh hai gã cận vệ, cùng năm tên đại ca của giới hắc đạo mở ra hội nghị bí mật.

      " Chưa có tin tức của Mục Phong Cuồng sao?" Viên nghị viên bất mãn nhìn năm tên đại ca bình thường ăn của , uống của , thậm chí còn nhờ cậy .

      Trong đó gã dáng người mập mạp, lão Đại trả lời: "Hầu Tiểu Thất cho ba người tìm được rồi, nhưng mà. . . . . ."

      "Nhưng mà cái gì?"

      " bị giết chết ."

      "Khốn kiếp! Nhiều người như vậy mà giết được nó? Các người làm ăn kiểu gì vậy? Bây giờ nó biết tôi muốn giết người diệt khẩu, chẳng phải càng nguy! Nó chắc chắn nghĩ mọi biện pháp phản công, cảnh sát truy nã gắt gao như vậy , nếu bị cảnh sát tìm được nó trước,các người mau giết nó cho tôi, nếu để cho nó tiết lộ những bí mật của tôi, tất cả các người cũng xong đâu, mau!"

      Sau khi liên tiếp nhận lấy những lời quở trách chửi rủa, sắc mặt các lão Đại trở nên nghiêm túc, bọn họ nhìn nhau, mắt chạm mắt, dường như có điều gì muốn nhưng dám , trong đó người ra nguyên nhân.

      "Viên tiên sinh, phải chúng ta hết sức, mà là bên cạnh Mục Phong Cuồng kia xuất nhân vật lợi hại bảo vệ nó, chúng tôi hoàn toàn thể ra tay."

      Lão Đại khác cũng hùa vào, cố gắng nén giận, người của chính mình bị tổn thất nghiêm trọng, đều là vì phải giúp Viên nghị viên giết Mục Phong Cuồng nên mới bi thảm như vậy.

      " Ý các người muốn là sai lầm của tôi sao?" Viên nghị viên tức giận hỏi.

      "Viên tiên sinh, tất cả an hem chúng tôi đều bán mạng kiếm cơm ăn, gần đây liên tục bị cảnh gát điều tra, chuyện buôn bán bạch phiến với Nhật Bản cũng bị đứt đoạn, mọi nguồn thu nhập đều bị giảm sút đáng kể, cuộc sống của mọi người lâm vào khó khăn. Dù sao, mượn sức Mục Phong Cuồng để nối lại buôn bán bạch phiến cũng là chủ ý của ông, lúc trước mọi người phải phản đối quá, tại xảy ra chuyện, lại muốn chúng tôi thay ông bán mạng giết nó, chẳng những giết chết còn mất mạng của rất nhiều em, bây giờ tất cả mọi người bận rộn lo trợ cấp cho vợ con của các em này, Viên tiên sinh, ông chẳng những đến giúp ngược lại còn quở trách chúng tôi.
      Viên nghị viên hừ lạnh." cần vòng vo, mau vào vấn đề chính , các người muốn như thế nào?"

      "Đương nhiên là tiền nha! Tiền của hai tháng trước ông còn chưa đưa cho chúng tôi, phải chúng tôi muốn so đo, nhưng chúng tôi làm lão Đại, cũng phải có trách nhiệm lo cho cuộc sống của các em.”

      "Tốt! Tháng sau tôi đưa." trả lời.

      ngờ, câu trả lời này làm mọi người vô cùng bất mãn, tất cả mọi người đều cùng nhau đứng bật dậy, mùi thuốc súng càng ngày càng đậm,tình thế vô cùng căng thẳng.

      gã thủ hạ tiến vào làm cắt ngang tranh luận của bọn họ, hướng Viên nghị viên báo cáo."Viên tiên sinh! Tiêu lão Đại của Hoàng Trúc bang có chuyện khẩn cấp tìm ông, có người ở ngoài cửa chờ ông."
      Những lời này làm những người trong phòng họp bỗng chốc hoang mang, Viên tiên sinh mắng: "Cậu là ngu ngốc! thấy được tiêu lão Đại ngồi ở đây cùng họp cùng chúng ta! Làm sao còn có thể có Tiêu lão Đại!"

      Người thông báo cũng ngơ ngác, người ngồi trong phòng họp đúng là Tiêu lão Đại, ngồi sờ sờ ra đó, nhưng Tiêu Lão Đại đứng chờ ngoài cửa nghe lời của Viên nghị viên lập tức xông tới.

      " Tại sao lại như thế? Viên tiên sinh, sao tôi lại ở trong này?"

      Thoáng chốc mọi người đều ngây ngốc nhìn nhau, mọi người kinh ngạc thay nhau trừng mắt nhìn Tiêu Lão Đại ngoài cửa và Tiêu Lão Đại ngồi ghế.

      Tiêu lão Đại có hai người?

      "Ông là ai?" Tiêu lão Đại đứng ngoài cửa quát, thể tin nổi trừng mắt nhìn đối phương.

      Mọi người kinh ngạc nhìn Tiêu lão Đại ngồi ghế, lại phát Tiêu lão Đại này từ nãy đến giờ hoàn toàn lời nào, từ đầu đến giờ là trầm mặc , vô cùng khả nghi!
      Viên nghị viên thét tiếng ra lệnh, đám bảo vệ ngoài cửa cùng với thủ hạ của các bang phái tức khắc vây quanh phòng họp.

      Thảm ! Nhược Băng thầm kêu than, Tiêu lão Đại tự dưng xuất làm cho nàng bại lộ chân tướng, chỉ cần vừa lên tiếng bọn họ lập tức biết nàng là giả mạo, mặc kệ dịch dung của nàng có cao siêu đến đâu, giọng của nam giới là nàng thể nào bắt chước được.
      Viên nghị viên hồ nghi hỏi: "Vị Tiêu lão Đại này, tại sao lời nào? Ông chứng minh ông là giả?"

      nghĩ ra biện pháp thoát khỏi vòng vây! Thừa dịp mọi người ngẫn ngơ là cơ hội tốt nhất, nàng nhanh chóng ném vào giữa phòng quả lựu đạn, nháy mắt trận khói mù mịt trắng sáng khắp gian phòng, tiếng kêu rên lập tức nổi lên bốn phía, mỗi người che mắt lại chịu nổi ánh sáng mạnh mẽ lóe lên kích thích ánh mắt, Nhược Băng thừa cơ trốn ra cửa.

      "Bắt lấy cái tên giả mạo kia!" Tiêu lão Đại rống to!

      Bên trong cánh cửa toàn bộ mọi người đều bị ánh sáng mạnh mẽ làm lóa mắt, nhưng ngoài cửa phải có bảo vệ, mười mấy người chồm tới muốn bắt được nàng, trong lúc đánh nhau loạn xạ, gương mặt giả của nàng bị rơi xuống.

      "Là phụ nữ!" gã cận vệ kinh ngạc kêu lên.

      "Bắt lấy ta, tiền thưởng là năm mươi vạn!" Viên nghị viên rống to.

      Nhược Băng chạy nhanh về hướng cửa, phía sau lưng đám cận vệ đuổi theo bán mạng, trong mắt của bọn họ bây giờ nàng chính là số tiền lớn chạy trốn.

      Vừa ra chỗ rẽ, số đông khác lại ào đến cản đường, Nhược Băng phóng ra hơn mười mũi kim gây mê, loạt người dẫn đầu năm rạp xuống, bọn cản đường phía sau tiến lên, nàng quẹo sang hướng khác để chạy tiếp.

      Những tên cận vệ của Viên nghị viên và những tên thủ hạ của các băng nhóm lúc này giống như trâu điên ngừng vọt tới, Nhược Băng căn bản đấu lại, những vũ khí giấu người sử dụng gần hết, nhưng bọn họ vẫn ào ạt tiến về phía nàng, chạy đến cuối đường, gương mặt nàng trở nên trắng bệch, góc chết đại diện cho đường cùng.
      Sô Cô la Đắng thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      NỮ TRINH THÁM VÀ SÁT THỦ

      Edit & Beta: Quảng Hằng & Quinn

      : **********************

      Chương 3.3

      Tặng Quinn…

      *********************

      Những tên cận vệ của Viên nghị viên và những tên thủ hạ của các băng nhóm lúc này giống như trâu điên ngừng vọt tới, Nhược Băng căn bản đấu lại, những vũ khí giấu người sử dụng gần hết, nhưng bọn họ vẫn ào ạt tiến về phía nàng, chạy đến cuối đường, gương mặt nàng trở nên trắng bệch, góc chết đại diện cho đường cùng.

      Nguy rồi! Phía trước có đường chạy, phía sau lại bị truy đuổi. Nếu bị bắt lại, nàng dám tưởng tượng mình có kết cục như thế nào, muốn chạy thoát thân, trừ phi nhảy xuống từ cửa sổ duy nhất này.

      Nhưng mà nơi này là tầng thứ ba mươi a! Đoạn dây kéo nàng mang theo trong người đủ sử dụng cho tầng cao ốc như thế này, chẳng lẽ số nàng tận.

      Những gã đàn ông đuổi tới, bước chậm rãi về phía nàng, ánh mắt của từng gã nhìn nàng giống như hổ rình con dê béo, ngoài mặt nở nụ cười tà ác, hưởng thụ lạc thú sắp làm thịt con sơn dương, vội tiến lên để bắt nàng, chỉ bao vây quanh nàng, dùng ánh mắt hạ lưu làn càn ở người nàng.
      .

      "Là người đàn bà, vừa giao cho lão Đại lĩnh tiền thưởng, cũng thuận tiện hưởng thụ chút."

      "Hay là giao cho ấy cho Tiêu lão Đại, để nghiên cứu này làm sao có thể cải trang thành ."

      "Nghiên cứu? Ở giường nghiên cứu được ?"

      Những tiếng cười bỉ ổi hạ lưu nổi lên, từ trong miệng thốt ra những lời tục tĩu chịu nổi, Nhược Băng cố gắng trấn tĩnh bản thân, đối với những lời đe dọa của bọn họ hề có phản ứng gì.
      " nhiều làm gì! Bắt ta vào lĩnh thưởng ." Trong đó gã to con giơ tay chộp lấy nàng.

      "Đừng tới đây! Nếu tôi nhảy xuống." Nàng bước đến cửa sổ uy hiếp.

      "Hắc hắc! bé, đừng dọa người chứ, nơi đây là tầng ba mươi, dám nhảy ?"

      " tin cứ thử xem." Vẻ mặt nàng kiên quyết, lời vô cùng bình tĩnh.

      Mọi người lại nhìn nhau, cười đến càng thêm tà ác, đột nhiên xông lên phía trước bắt nàng, Nhược Băng lập tức buông tay, tung mình rơi xuống, những gã kia thể tin nổi trừng lớn hai mắt, bọn họ thể nào tin này lại có thể được làm được!

      Nhược Băng cảm giác thân thể nhàng tựa như chim, nắm chặt trong tay đoạn dây co dãn, sinh mạng nàng tất cả phụ thuộc vào nó .

      Hành động kinh người của nàng làm những gã đàn ông kia sợ tới mức thất hồn, nhưng chuyện kế tiếp là chính nàng cũng bị gã đàn ông khác dọa cho thất sắc.
      Thân thể nàng rơi trong trung, vừa rời khởi cửa sổ khoảng vài mét bỗng dưng bị người nào đó từ phía sau ôm chặt lấy, bay vọt lên phía nóc nhà.

      Gã đàn ông ôm nàng , thở ở bên tai nàng " Những gã kia tin dám nhảy lầu, nhưng tôi tin chắc rằng nhảy."

      "Hắc Ưng! ?"

      Nhược Băng kinh ngạc bật thốt lên kêu ra tên , người ôm nàng ràng là Hắc Ưng!

      Hắc Ưng thu dây nối với nóc nhà lại, lúc hai người đứng ổn định nóc nhà, vẫn chưa buông nàng ra, cánh tay cứng như sắt vẫn ôm nàng dính sát vào trong ngực

      Nàng để mặc ôm nàng mạnh mẽ, nhìn thấy được mặt , khí vô cùng thân thiết quay chung quanh hai người bọn họ, nàng cách nào tránh được.

      "Buông!"

      " muốn ngã xuống?"

      Nàng dừng giãy dụa lại, nhìn hoàn cảnh chung quanh, phát vị trí bọn họ tại chỉ đủ người đứng, nếu Hắc Ưng buông nàng ra, nàng chắc chắn té tan xác, đành phải ngoan ngoãn đứng im, duy trì như thế .

      " Tại sao lại xuất ở trong này?" Nàng hỏi.

      " thử xem?"

      "Tới giết tôi?"

      Lực đạo tay truyền đến cơ thể, Nhược Băng biết mình hỏi câu ngốc nghếch làm cho Hắc Ưng bật cười, nếu Hắc Ưng giờ phút này muốn giết nàng, vừa rồi cứu nàng .

      "Nếu còn định giết tôi, vì sao lại xuất ở trong này? Và vì sao phải cứu tôi?"

      " là con mồi của tôi, mạng của là của tôi, sao có thể cho chết ở trong tay người khác."

      "À! ra là sát thủ tranh giành con mồi, để cho người khác có cơ hội đạt được."

      " tồi!"

      A, người này vô cùng kiêu ngạo! Trầm Nhược Băng trong lòng thầm nghĩ.

      Tiếng người la hét ồn ào, Viên nghị viên xuất nóc nhà, lâu sau bọn họ bị vây quanh.
      “Sát thủ tiên sinh, người muốn tranh giành con mồi mơ ước của đến rồi, xem ra giao ra cũng được.”

      Hừ! Nàng cũng tin đứng nóc tòa nhà di chuyển nữa bước cũng khó khăn này, có thể có nhiều cách xoay sở!

      Hắc Ưng nhìn thấu ý nghĩ của nàng, nở ra nụ cười lạnh lùng cao ngạo, giọng trầm ấm vang lên bên tai nàng."Chờ xem ."

      Lời này giống như thông điệp bình thường, tự tin trong giọng của làm cho Nhược Băng có cảm giác hề tốt.

      hề báo động trước, đột nhiên Hắc Ưng ôm nàng nhảy xuống, làm cho mọi người hốt hoảng thét lên.

      Chuyện xảy ra đầy bất ngờ làm nàng theo phản xạ ôm chầm lấy Hắc Ưng, còn cẩn thận "A" lên tiếng, nàng thể tin được, cư nhiên mang nàng nhảy xuống, từ tầng thứ ba mươi!

      Nhưng mà, câu đố lập tức có lời giải, lúc bọn họ rơi xuống khoảng mười thước liền dừng lại, Hắc Ưng lúc này nắm lấy cọng dây thép nối từ tòa cao ốc này sang tòa cao ốc khác, đem dây thừng cột vào lưng, nắm lấy cái ròng rọc, lợi dụng độ chênh lệch của nguyên lí từ cao xuống thấp, trượt tới tòa cao ốc đối diện.

      Do vào ban đêm, cái dây cáp được màn đêm che dấu nên bị phát .

      Sau khi tiến vào cửa sau của tòa cao ốc, vì giảm bớt va chạm do tốc độ cao, Hắc Ưng xoay ngược người tự mình ngã lên cái giường chuẩn bị trước đó, Nhược Băng ở phía sau được bảo hộ bình yên vô , nhưng tốc độ cũng còn rất lớn làm bọn họ lăn mấy vòng mới ngưng.

      ********************
      Hê hê,chap sau chị Băng bị ăn đậu hủ. Hắc Ưng đòi ơn cứu mạng í mà.
      Spoil: "Sát thủ tranh giành con mồi, thể để cho người khác có cơ hội đoạt được. Cũng giống như, sát thủ cứu người, cũng phải cần đền đáp."
      Sô Cô la Đắng thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      NỮ TRINH THÁM VÀ SÁT THỦ

      Edit & Beta: Quảng Hằng & Quinn

      : **********************

      Chương 3.4

      Tặng Quinn…

      *********************

      Sau khi tiến vào cửa sau của tòa cao ốc, vì giảm bớt va chạm do tốc độ cao, Hắc Ưng xoay ngược người tự mình ngã lên cái giường chuẩn bị trước đó, Nhược Băng ở phía sau được bảo hộ bình yên vô , nhưng tốc độ cũng còn rất lớn làm bọn họ lăn mấy vòng mới ngưng.

      Đợi tất cả yên lặng lúc sau, Nhược Băng lặng lẽ mở to mắt, an toàn ! Nàng biết

      “Có thể buông tôi ra ?” Nàng kháng nghị, Hắc Ưng ép nàng đến mức nàng thể nhúc nhích.

      “Đó là câu trả lời dành cho ân nhân cứu mạng của sao?

      “Muốn tôi cám ơn sao? Cám ơn người muốn lấy mạng của tôi?

      “Trông hình như hoảng sợ.” Vẫn giọng bình thản, cười đến thực khiêu khích.

      ” Buồn cười! Có cái gì để hoảng sợ?” Nàng sắc mặt tối sầm, hối hận vừa rồi mình kiềm chế được “A” lên tiếng, tuy rằng tiếng rất , nhưng làm cho nàng khó xử.


      Hắc Ưng nghiền ngẫm cùng nàng đấu võ mồm.” Từ nơi cao như vậy nhảy xuống, cho dù là người đàn ông to lớn gan dạ cũng sợ tới mức nước tiểu ra quần.”


      “Đó là gã đàn ông chết nhát!”


      có sợ chết ?” Cẩn thận vuốt ve sợi tóc mai của nàng.


      vẫn đè nặng nàng, hai tay để hai sườn, vây nàng ở bên trong, hai mắt bình tĩnh khóa trụ nàng, gian giữa hai người vô cùng mờ ám.


      có gì để sợ, cùng lắm chết.”


      Nàng thích như vậy, chính mình ở phía dưới, sát gần với thân thể như thế, ngay cả khí thế trong giọng cũng bắt đầu yếu dần, Nhược Băng dùng sức định đẩy thân thể ra nhưng vô ích, và dương như hoàn toàn có ý định muốn ngồi dậy.


      Mỗi lần nhìn thấy Hắc Ưng, đều là vào ban đêm, trong này tối đến mức giơ tay lên cũng thấy, nhưng mà hôm nay ngoài cửa sổ ánh trăng sáng mờ ảo, chừng nàng có thể nhân cơ hội này có thể nhìn thấy được bộ mặt của Hắc Ưng.

      Nhưng nàng cảm thấy bây giờ nên cách xa chút dường như an toàn hơn.

      “Nếu định giết tôi, xin mời buông tôi ra, sát thủ tiên sinh.”

      “Sát thủ tranh giành con mồi, thể để cho người khác có cơ hội đoạt được. Cũng giống như, sát thủ cứu người, cũng phải cần đền đáp.”

      “Có ý gì?” Nàng phản ứng nhanh, trừng mắt nhìn vào đôi mắt sáng quắc của .

      “Tôi cứu , cũng phải có giá của nó, mà , phải trả cho tôi .”


      ” Buồn cười! trả là trả à!”


      “Với tình trước mắt, thử xem có trả hay ?”


      Giong bình tĩnh nhưng đầy vẻ uy hiếp làm người ta cảm thấy sợ hãi, Nhược Băng có chút nhát gan, nàng cũng phải sợ , nhưng hành vi của như thế làm cho người ta khó có thể đoán, biết bước tiếp theo muốn làm cái gì, vẫn là nên chọc cho tức giận.


      “Muốn tiền đúng ? Bao nhiêu?”


      “Tiền? so với tiền có giá trị hơn nhiều.” Ánh mắt của thâm trầm bỗng nhiên lóe lên sáng ngời.


      “Đừng đùa.”


      phải vui đùa, tôi muốn thưởng thức hương vị của .” Ý tứ của ràng, muốn thân thể của nàng.


      “Tôi ——”


      Lời kháng nghị còn chưa hết biến mất vì Hắc Ưng thình lình đoạt lấy, bắt đầu công kích môi lưỡi của nàng.

      trận đau đớn làm cho Hắc Ưng nhanh chóng rời khỏi đôi môi của nàng, liếm tơ máu nơi khóe miệng, nở nụ cười tàn khốc, này vẫn ương ngạnh như thế, nhưng mà, thích, bởi vì như thế này mới có thể khơi mào dã tâm muốn chinh phục của .


      khách khí bắt đầu dùng đôi môi của cắn loạn cổ nàng, khi ôn nhu khi cuồng dã, mùi vị của nàng đặt biệt mê hoặc .


      Nhược Băng đương nhiên là dễ dàng chịu khuất phục như vậy , nàng rút từ tóc ra cây kim bạc, đó là vũ khí đặc biệt mà Kiều Mã Lỵ giúp nàng thiết kế —— để dùng khi nguy cấp, có thể khiến đối phương hôn mê trong vòng ba giây, đả thương người lại có thể khiến người ta trong nháy mắt ngã xuống đất.


      Đáng tiếc! Vẫn trốn thoát khỏi ánh mắt linh hoạt của Hắc Ưng, Hắc Ưng nắm lấy tay của Nhược Băng hướng tập kích, dùng lực ngân châm liền rơi xuống đất.


      “Vũ khí của đều thực đặc biệt, ở đâu có?” khen ngợi hỏi.


      ” Chỉ là mua ở ngoài cửa hàng.” Đáng chết! Tay nàng bị nắm đau quá.


      ” Những vũ khí phòng thân người của , tất cả đều là những công nghệ cao mà tôi chưa thấy qua, có chuyên gia giúp thiết kế?”


      “Nơi nơi đều có thôi, tùy tiện đặt làm là được , có gì mà ngạc nhiên!” Nàng cố ý quở trách, cố tình cho .


      Xa xa tiếng người mơ hồ truyền đến, dường như có người đến gần, xem ra hôm nay phải ngày thích hợp, Hắc Ưng thở vào bên tai nàng. .” ? Tốt, sao cả, hay dùng phương thức bồi thường khác.” Nàng bị xoay người ngược lại, đưa lưng về phía nằm úp mặt giường, như vậy càng vô sức phản kháng, đối với nàng càng thêm bất lợi.


      muốn làm gì?” Nàng lo lắng hỏi.



      “Lưu lại dấu ấn của tôi.”


      “Dấu ấn? A, làm cái gì? Dừng tay ——”


      xé quần áo làm tấm lưng trần của nàng lộ ra phần da thịt mềm mại, quan tâm đến Nhược Băng vừa đá vừa đánh, Hắc Ưng vừa ôn nhu và cuồng dã phủ lên lưng nàng những trận mưa hôn.


      Tên chết tiệt này! Nhược Băng giãy dụa quyết liệt, nhưng thoát được, cứ làm càn phủ những nụ hôn nóng bỏng cuồng nhiệt lên lưng nàng, , muốn xâm phạm nàng vài lần, nhưng nàng tránh được suồng sã của . Nhược Băng cảm thấy thất bại và nhục nhã, nàng hề giãy dụa, bởi vì làm vậy chỉ là uổng phí hơi sức, võ nghệ của Hắc Ưng cao cường hơn nàng rất nhiều.



      Nàng đè nén xấu hổ và giận dữ, muốn có phản ứng gì trước những nụ hôn đùa cợt của , nghĩ kũ thuật tán tỉnh của cao siêu lắm sao? Tuy hôn rất lão luyện, những nàng quyết chịu thui, dùng thái độc lạnh như băng đối với , tỏ vẻ hề quan tâm đến những nụ hôn của .



      Hắc Ưng cảm nhận được ương bướng của nàng, đôi mắt càng thâm trầm hơn, vòng tay ôm nàng chặt hơn, nụ hôn càng trở nên ngông cuồng và thô bạo. . . . . .

      HẾT CHƯƠNG 3

      *********************

      Chương 4

      " Trầm, cổ làm sao vậy?"

      Cả ngày hôm nay, mỗi người vừa thấy đến nàng, đều đồng loạt hỏi những lời này.

      cổ Nhược Băng đầy những vết xanh tím, mỉm cười trước những ánh mắt quan tâm tò mò , nhàng giải thích lý do nàng hôm qua " cẩn thận bị chạm vào cổ".

      Tuy rằng bề ngoài luôn duy trì nụ cười, nhưng trong lòng lại hận đến nghiến răng nghiến lợi.

      Hắc Ưng chết tiệt! Lưu lại vô số những dấu môi hôn cổ và lưng nàng, ra cái mà gọi là lưu lại ấn kí chính là như vầy

      Lưng xanh tím còn có thể mặc quần áo che lấp, còn dấu hôn cổ mới là phiền phức !

      Bây giờ lại thể mặc áo cổ cao, đành phải tạm thời trả lời cho qua chuyện, chờ đợi dấu hôn mất .

      "Nghe cổ của bị thương?"

      trầm tư Nhược Băng đột nhiên hoàn hồn, nhìn thấy trước mặt ra khuôn mặt tươi cười ấm áp khôi ngô, ra là Ân Thác.

      " Đúng vậy, ngủ sai tư thế nên mới bị." tự giác lên cổ, sợ bị nhìn ra cái gì.

      "Cần mát xa ? Tôi chính là cao thủ nha."

      ", cần." Nàng cũng muốn gây thù chuốc oán, Ân Thác trước mắt là đối tượng được toàn bộ những giáo độc thân thầm mến, nàng muốn có quan hệ gì với để nhận lấy thù hằn từ mọi phía.

      " Hình như trốn tránh tôi?"

      "Có sao?" Nàng muốn chính là" ràng như vậy sao?" , bởi vì nàng thực trốn tránh

      " rất chán ghét tôi phải ?" Khi những lời này, vẻ mặt của ảm đạm u buồn, nở ra nụ cười đầy chua sót, có vẻ như mất mác trầm trọng, làm cho Nhược Băng có cảm giác mình là xấu xa làm tổn thương người vô tội.

      Nàng vội vàng giải thích: " hiểu lầm ! Tôi làm sao có thể chán ghét !"

      " ư!" Ân Thác cầm lấy hai tay của nàng."Như vậy phản đối nếu tôi theo đuổi chứ?"

      Trong lúc Nhược Băng còn chưa kịp phản ứng lời của , bốn phía đột nhiên truyền đến thanh ủng hộ của các học trò!

      Tin tức Nhược Bằng bằng lòng Ân Thác! Chuyện này lập tức như gió thổi lửa, lửa cháy lan ra đồng cỏ truyền khắp mọi ngóc ngách trường trung học Minh Dương.

      Tất cả những giáo thầm mến Ân Thác đều dậm chân tức tối , thể tin được mình lại bại bởi Trầm Băng nhan sắc bình thường, hội những người ái mộ Ân Thác xầm xì bàn tán khắp nơi, thể hiểu nổi bạch mã vương tử tại sao lại coi trọng bình thường như thế?

      Phụ nữ ghen tỵ thực là đáng sợ, Nhược Băng bây giờ cảm thấy được hơn mười ánh mắt sắc bén ở khắp mọi nơi bắn về phía nàng, oán hận có, đau thương có, tò mò có, thậm chí là cả nguyền rủa.

      Nhờ phúc của tên Ân Thác làm nàng hoàn toàn trở thành nhân vật được bàn tán sôi nổi nhất ở trường học.

      Vì sao lúc ấy nàng mở miệng cự tuyệt a? Nhược Băng hao tổn tâm trí ôm lấy đầu, biết sao, nụ cười của dường như có ma lực làm cho người ta thể kháng cự được, luôn làm cho kẻ khác thể cự tuyệt .

      được! Hôm nay dù thế nào nàng cũng phải cho hiểu, nàng phải là bình thường, thể cùng thầy giáo ở trường kết giao, thể để cho người khác vì nàng mà lâm vào nguy hiểm, huống chi có rất nhiều người muốn giết nàng, nàng thể giống như bình thường có thể chuyện đương.

      Tâm ý quyết, thừa dịp trường học tan học có ai, nàng tìm kiếm bóng dáng của Ân Thác, biết luôn luôn về muộn.

      " Trầm, xin dừng bước."

      Ngô Kiện Khang đột nhiên xuất ở trước mặt nàng, vẻ mặt chăm chú nhìn nàng.

      "Có việc gì ?" Tại sao lại ở chỗ này? lẽ chờ nàng từ lâu ?

      "Nghe . . . . . . Ân Thác tỏ tình với , chuyện này có ?" Gương mặt , lời của có chút kiên nhẫn.

      "Đúng vậy." Nàng lạnh nhạt .

      "Như vậy. . . . . . tính sao?"

      "Thực xin lỗi, đây là vấn đề riêng tư."

      " Làm ơn cho tôi biết, chuyện này đối với tôi rất quan trọng!"

      Ngô Kiện Khang mặt đỏ tai hồng và dáng vẻ vô cùng khẩn trương, làm cho Nhược Băng lúc này mới phát bây giờ thực ương bướng, nếu nhận được câu trả lời, chắc chắn nhường đường.

      "Bất luận tôi có dự tính như thế nào, cũng đâu liên quan gì đến ?"

      "Đương nhiên là có liên quan! Bởi vì tôi đối với , đối với . . . . . ."

      Nhược Băng thở dài, quyết định dối để cho hoàn toàn hết hy vọng.

      "Tôi có người rồi!

      Ngô Kiện Khang giống như nghe thấy tiếng sét giữa trời xanh, lắc mạnh đầu : " gạt tôi!"
      Last edited by a moderator: 3/12/14
      Sô Cô la Đắng thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      NỮ TRINH THÁM VÀ SÁT THỦ

      Edit & Beta: Quảng Hằng & Quinn

      : **********************

      Chương 4.2

      Tặng Quinn…

      *********************

      "Tôi lừa , ấy là cảnh sát, tên là Bạch Thiệu Phàm, có phải hay hỏi thăm biết." Haiz! Thiệu Phàm nhất định tức chết!

                " Nhưng mà. . . . . . Cho tới bây giờ cũng chưa từng nghe qua!" vẫn bán tín bán nghi.

                "Cũng ai hỏi qua tôi a!"

                "Nhưng. . . . . . Tôi vẫn có thể theo đuổi , ít nhất ——"

                " có khả năng!" Nàng kiên quyết cự tuyệt ."Lòng tôi chỉ có ấy, ngoài ấy ra tôi chấp nhận ai!"

                Nàng nổi da gà khắp người, bắt buộc mình ra những lời muốn buồn nôn, Thiệu Phàm nghe được biết là nên khóc hay nên cười?

                " . . . . . . thương ta?"

                "Đúng vậy, tôi thương ấy." Má ơi! Đừng bắt tôi những chuyện đáng sợ như thế này nữa, nữa chắc bị thiên lôi đánh quá. Nhược Băng thầm kêu khổ.

                Ngô Kiện Khang nản lòng, vẻ mặt đầy mất mát, xẹp xuống giống như bong bóng cao su, làm cho người ta nhìn đành lòng. Nàng an ủi : "Tôi cũng thích hợp với , điếu kiện của tốt như vậy, nhất định tìm được tốt hơn tôi."

                "! vẫn luôn là đối tượng lý tưởng mà tôi tìm kiếm lâu, dịu dàng, hiền thục và vô cùng nữ tính."

                " cũng hiểu biết gì về tôi, sao biết tôi là đối tượng phù hợp với ?" Nàng hỏi lại.

                "Tôi vừa thấy biết được tương lai nhất định là người vợ hiền mẹ tốt, người phụ nữ hoàn mỹ."

                "Sai lầm rồi! Thành cho biết, đừng để bề ngoài của tôi lừa , tôi là người luôn tôn thờ chế độ nữ quyền, tôi , …… thích chuyện nhà, hai thuận theo chồng, ba chịu ngồi yên. Giặt quần áo nấu cơm và trong nom trẻ con tôi cũng thích, những lời dạy dỗ về tam tòng tứ đức tôi lại cười nhạt! Nếu có người nào muốn theo đuổi tôi, phải chấp nhận tôi như vậy, cũng tôi như vậy, mà phải thay đổi tôi, cưới tôi về nhà chỉ làm bà quản gia, có thể làm được như vậy ? nghĩ có chịu được hay ?"

                Nhược Băng hơi với , mệt đến trợn mắt há hốc mồm, khiến cho nhất thời được lời nào.

                " thể chấp nhận, đúng ? Điều này chứng minh rằng chỉ bóng dáng người phụ nữ khắc họa trong lòng , mà bề ngoài của tôi làm cho hiểu lầm tôi là đối tượng phù hợp với điều kiện của , như vậy tình này kéo dài được bao lâu?”

                vẫn cố thuyết phục."Chỉ cần chúng ta nhau, tất cả mọi chuyện đều có thể vượt qua!"

                " chưa từng nghe qua câu nhau dễ nhưng ở chung khó sao? Quan niệm cùng cá tính là hoàn toàn trái ngược nhau, khi hai người ở cùng chỗ, chung nhà sớm làm tình héo tàn, tôi phải là người như mong đợi đâu, bỏ ý định đó !"

                Ngô Kiện Khang hoàn toàn thể phản bác, giờ phút này phát Trầm Băng giống như trước, vẻ mặt vô cùng kiên nghị lạnh lùng, giống vẻ thanh tao lịch nhu nhược của trước kia, thay da đổi thịt toát ra khí chất trầm tĩnh kiên cường. Mà trong lời của nàng lại vô cùng hợp lí, làm cho cảm thấy hoang mang, lâu mà cũng được gì.

                khỏi tự hỏi, Trầm Băng là như thế nào? Cũng là gương mặt này, sao bây giờ lại cảm giác như đứng trước người khác, hoài nghi biết có phải là cùng người . Nhưng dù thế nào, nàng cũng vô cùng quyến rũ, nhưng quyến rũ này xa, làm người ta thể với tay tới được.

                "Tôi ." cười khổ mà .

                "Cám ơn , nhưng mà vẫn còn có lựa chọn khác, chỉ cần chú ý nét tiềm bên trong của khác."

                " có ai tốt như vậy ."

                " Cái đó cũng chắc ." Ánh mắt nàng hướng về bóng người ở cuối hành lang

      " đằng kia thầm mến lâu, mà luôn xem tồn tại của ấy."

                Ngô Kiện Khang nhìn theo ánh mắt của nàng, thấy Cao Oanh Yến.

                Bị người phát giác mình trốn ở chỗ này, Cao Oanh Yến cảm thấy vô cùng ngượng ngùng xấu hổ, hơn nữa nghe được những lời về mình, trong mắt thoáng ngấn lệ, mắc cỡ đỏ mặt quay .

                "Còn đuổi theo? chừng ấy đúng là người vợ mà trời định cho ở kiếp này, nếu nắm chắc, tôi dám khẳng định cho biết, đời này tìm được nào tốt hơn ấy đâu."

                Tim Ngô Kiện Khang đập trận mạnh và loạn nhịp, do dự  trong chốc lát mới giống như hạ quyết tâm, quay đầu về hướng Cao Oanh Yên chạy mà đuổi theo

                Haiz! Cuối cùng cũng giải quyết được tên, còn thuận tiện nối dây tơ hồng giúp người khác, Nhược Băng vui vẻ việc có thể thuận lợi đến như vậy, đó là dấu hiệu tốt, tin rằng chuyện của Ân Thác kia khó giải quyết lắm, mặt khỏi lên vẻ tươi cười, sung sướng tiếp tục hướng văn phòng đến, trong lòng thầm nghĩ cũng nên dùng cách như thế này để đối phó Ân Thác.

                Bởi vì chuyên tâm chìm trong suy nghĩ, hoàn toàn nhận thấy được Ân Thác phía sau lưng nàng, cuộc chuyện của nàng và Ngô Kiện Khang nghe được toàn bộ, Ân Thác tiến lên khom người vào tai nàng “ Tại sao lại vui như vậy ?"

                Dọa người nha! Nhược Băng cả kinh làm rớt quyển sách tay, Ân Thác nhanh nhẹn đón lấy, làm cho chồng sách vở nặng nề kia rơi trúng chân của nàng.

                "Ân, Thầy Ân?" xuất khi nào vậy?

                "Trông bộ dáng của hình như rất hoảng sợ, tôi dọa sao?" Vẫn là vẻ tươi cười mê hoặc lòng người kia.
      Sô Cô la Đắng thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :