1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Nữ Trinh Thám Và Sát Thủ - Mạc Nhan

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Edit & Beta: Quinn & Quảng Hằng

      Tặng Quinn

      +cảnh báo: Có Hot aaaaa!!!

      Nhược Băng chỉ nghe sau vài tiếng bắn nhau, mọi chuyện lại trở về yên lặng, nàng hiểu được Cảnh Chấn chết, cuối cùng lý trí cũng thắng được ý thức mơ hồ, nàng nhắm mắt lại chìm trong mê man. . . . . .

      Khi tỉnh lại, Trầm Nhược Băng phát mình nằm chiếc giường lớn, dường như rời xa khu rừng và Cảnh Chấn vừa bắn nhau. Mà Hắc Ưng nằm nhàn nhã ở bên cạnh thưởng thức gương mặt ngủ của nàng.

      "Đây là nơi nào? 

      " Phòng của tôi."

      ra nàng lại bị đưa đến chỗ ở , nàng nghĩ muốn cách xa chút, nhưng toàn thân vẫn mềm yếu vô lực.

      "Có thể giúp tôi giải trừ hiệu lực của Nhuyễn cốt tán ?"

      "."

      Nàng mím miệng, ánh mắt lộ vẻ tức giận.

      "Muốn giết tôi giết , nếu thả tôi ra! rắp tâm muốn đem tôi nhốt ở chỗ này sao?"

      cười như gió mát mùa thu, thể kìm chế được, miễn cưỡng trả lời. . ."Tôi có giải dược, làm sao giúp em giải trừ dược hiệu?"

      Nàng tin, cho rằng Hắc Ưng muốn xem bộ dạng thống khổ của nàng, muốn đả kích lòng tự tôn của nàng, nàng tuyệt đối cúi đầu cầu xin người khác, nhất là đối với .

      Hắc Ưng say đắm thưởng thức vẻ kiên cường  lên trong đôi mắt của nàng, chính đôi mắt này hấp dẫn , làm cho thề dù bất cứ giá nào cũng phải bắt bằng được nàng. khỏi khẽ vuốt hai gò má nàng non mềm như nước, hôn lên đôi môi cánh hoa của nàng, bừa bãi nhấm nháp.

      Nàng vô lực chống cự, chỉ có thể lấy phản ứng lạnh lùng để kháng nghị, vô luận khiêu khích như thế nào, nàng chỉ lấy thái độ lạnh như băng đáp lại.

      "Em cho là làm như vậy tôi buông tha cho em sao?

      cởi bỏ nút áo, ý tứ ràng.

      Mặt Nhược Băng trong thoáng chốc trở nên xanh mét , vẻ mặt bình tĩnh hề tự nhiên, ánh mắt của chưa từng sâu như vậy, trầm ấm mãnh liệt như vậy, trời ơi! muốn chiếm lấy nàng sao?

      Hô hấp của nàng gấp gáp, cố gắng che dấu sợ hãi cùng bất an trong lòng, bởi vì như vậy dẫn dắt ham muốn  của người đàn ông càng thêm nóng cháy.

      " nghĩ muốn bá vương ngạnh thượng cung? (Nghĩa rộng của cụm từ "Bá vương ngạnh thượng cung" rất đơn giản, chính là... R.A.P.E. "bá vương" chỉ những người siêu mạnh mẽ, "ngạnh thượng cung" tạm hiểu là "xuất ra uy lực còn mạnh hơn cung nỏ" ; mà "cường cung" hiển nhiên bắn ra "cường tiễn". Từ "cường tiễn" [đọc là "qiang jian"] hài hoàn toàn với "cưỡng gian" [aka "rape"] ; mà "cưỡng gian" thời xưa là từ đại kỵ, nên cổ nhân vốn tao nhã vô biên lịch lãm vô vàn, dùng năm từ "bá vương ngạnh thượng cung" đặng thay thế cho hai từ "cưỡng gian", có vậy thôi... ^0^) Hắc Ưng oai phong cõi lại là người thừa nước đục thả câu sao?

      Nàng muốn dùng từ ngữ châm biếm để đánh mất ý niệm muốn ăn nàng trong đầu của Hắc Ưng, hy vọng có thể khơi dậy kiêu ngạo, dập tắt dục vọng của , cho dù lòng của nàng nóng như lửa đốt và cực kỳ rối loạn.

      "Có gì thể? Khi nào em thấy tôi nhất định phải tuân thủ nguyên tắc làm việc theo đúng trình tự?”

      Phản ứng của Hắc Ưng là ngoài dự kiến nàng, khi cởi bỏ áo. Lộ ra thân thể tráng kiện cứng rắn, nàng luống cuống, giọng tiết lộ bất an của nàng.

      " sợ làm cho người đời cười nhạo, ra Hắc Ưng cũng là người háo sắc như thế sao."

      "Người đời nghĩ như thế nào mặc họ, liên quan đến chuyện của tôi."Tayhắn bắt đầu đưa đến trước ngực của nàng, bắt đầu gỡ dần quần áo người nàng xưống.

      "Đừng." Nàng đưa hai bàn tay yếu ớt lên che lấy ngực.

      "Tùy vào em sao?"

      "Nếu dám ——" nàng chỉ có thể mấy chữ, Hắc Ưng mãnh liệt che kín đôi môi của nàng, sau đó di chuyển từ cái cổ trắng nõn mềm mại xuống phía dưới.

      "Dừng tay!" Nàng lấy tay đánh , nhưng hoàn toàn có chút sức lực.

      hề lên tiếng, vẫn tiếp tục thực hành động, bày tỏ quyết tâm phải có được nàng.

      Kéo hai tay che trước ngực của nàng ra, sau đó cởi quần áo lót, cảnh xuân xinh đẹp xuất trước mắt làm huyết mạch muốn dâng trào. thừa nhận từ khi nhìn thấy thân thể băng thanh ngọc khiết của nàng đêm hôm đó, nổi lên dã tâm đối với nàng.

      Nàng là người đầu tiên có thân hình hấp dẫn ánh mắt , nhưng tại sao lại làm cho trở nên điên cuồng như thế? rất mong đợi.   

      Giống như nâng niu báu vật quý giá, tỉ mỉ rải những nụ hôn khắp mỗi tấc da thịt của nàng, vừa khiêu khích lại vừa dịu dàng.

      Mỗi nơi hôn đến, đều như châm lửa da thịt nàng, nổi lên khoái cảm kì lạ mà nàng kiềm chế được, nàng cố nén nhịn, tự tôn cùng cao ngạo cho nàng rên lên thành tiếng, cho dù bị bắt, nàng cũng muốn giữ gìn chút tôn nghiêm cuối cùng của mình, nếu nàng hận mình cho đến chết.

      Người đàn bà cố chấp!

      cười thân thiết, vốn dĩ hôn hít dịu dàng thâm tình, đột nhiên trở nên cuồng dã cắn mút nàng.

      Nàng kêu sợ hãi ra tiếng, lại giãy dụa, Hắc Ưng vừa cười vừa đàn áp nàng.

      " phải để em cảm nhận được đụng chạm của , tất cả những gì của em đều thuộc về , em được coi thường.”

      Nàng nhắm chặt hai mắt, quật cường kháng cự lại những hành động khơi gợi nhen nhóm lên cơ thể nàng, nàng tuyệt đối khuất phục, cho dù thất thân cũng thể mất cả tâm.

      giống đánh chiếm thành trì, bàn tay to mạnh mẽ sờ loạn khắp thân thể nàng, hưởng thụ cảm giác kì ảo mỗi tấc lãnh địa huyền bí của nàng, cứ mỗi khi chiếm lĩnh tấc, lại làm cho sợ hãi thôi, thân thể nàng quả nhiên khơi gợi nơi sung sướng vô hạn!

      Nhược Băng từ đầu đến cuối vẫn giữ thái độ lạnh như băng, khuôn mặt quật cường của nàng càng trêu chọc dục vọng nam tính nơi , khiến chúng càng thêm thâm trầm mà cuồng dã.                 

      "Hãy nhìn !" đưa mặt áp sát vào mặt nàng."Nhớ kỹ vuốt ve của , đụng chạm của , đời này em nhất định là người đàn bà của Ân Thác,!”
      Sô Cô la Đắng thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Edit & Beta: Quinn & Quảng Hằng

      Tặng Quinn

      Chương 7.1

      Trong lúc Bạch Thiệu Phàm dẫn dắt em cấp tốc truy tìm tung tích của Nhược Băng, nàng trở về nhà. Rất nhiều cảnh sát lùng sục khắp các khu vực rừng núi, phát ra thi thể của Cảnh Chấn. Thông qua lời nhắn lại của Kiều Mã Lỵ, Bạch Thiệu Phàm mới biết được tin Nhược Băng bình yên vô trở về nhà. Ra lệnh cho cấp dưới phong tỏa trường và báo với pháp y đến khám nghiệm tử thi, vội vã chạy đến nhà của Nhược Băng.

      “ Lúc nhận được điện thoại của Kiều Mã Lỵ, lo lắng muốn chết! May mắn là em bình an vô , rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

      "Em bị Cảnh Chấn bất ngờ phục kích, lốp xe bị phá hủy mất thăng bằng đụng vào tảng đá lớn ven đường, sau đó em chạy vào khu rừng cây để trốn, vào lúc đó tình thế nghiêm trọng, cho nên em kịp báo cho hay.”

      Nàng giải thích ."Sau đó sao?"

      "Như thấy đó, em giải quyết  ."

      Nàng ra dáng như mệt mỏi, người vẫn còn choàng khăn vừa mới tắm, mái tóc rối bù, giọng thực có tình thần.

      "Em sao chứ? Nhược Băng!" nắm lấy hai vai của nàng, khó nén được lo lắng.

      "Em sao, chỉ là mệt chết được, nếu phải làm báo cáo, có thể để ngày mai sau được ? Em muốn được nghỉ ngơi."

      "Yên tâm, xử lý, chúc em ngủ ngon, ngày mai đến tìm em?"

      Nàng gật đầu.

      Sau khi Bạch Thiệu Phàm vừa rời khỏi được lúc, Nhược Băng lẳng lặng ngồi mình ở trước gương, mở rộng áo tắm để lộ da thịt. làn da trắng như tuyết bây giờ có vô số vết xanh tím, tất cả đều là"Ấn ký" của Hắc Ưng ."Em là người phụ nữ của tôi!" Lời tuyên bố của vẫn còn văng vẳng bên tai.

      Nhược Băng lấy chăn gắt gao bao chặt lấy mình, những cảm xúc của Hắc Ưng cơ thể nàng vẫn còn hữu, vừa chân lại khắc sâu, làm cho nàng nghĩ muốn quên cũng quên được. Hận! Nàng hận ! nhưng mà ý nghĩ hận . dám tìm tòi nghiên cứu chính nội tâm mình, nàng cảm thấy bản thân cần thời gian để bình ổn lại tâm tình của mình, để cho lần sau nếu nàng có gặp lại , sợ khi nhìn thẳng vào ánh mắt của . Thất thân sao! Từ ngày đầu tiên nàng tham gia công việc trinh thám nguy hiểm này, sớm để ý, phải làm nhiệm vụ bắt hết bọn tội phạm, nhất định hy sinh nào đó. Chính là nàng thể tha thứ chính mình, cuối cùng cũng bị rơi vào vòng hoan ái của nam nữ, lại để mặc cho xâm nhập mà thể tự kềm chế. Nàng biết thân thể nàng có phản ứng đối với , cũng bởi vì vậy nàng thể tha thứ chính mình. Qua hôm nay, nàng tự cho chính mình, vào ngày mai, khi ánh sáng mặt trời bắt đầu ló dạng, nàng nhất định hồi phục lại là Trầm Nhược Băng lạnh lùng tự tin, nhất định như vậy! Cứ như vậy, nàng cứ mãi chìm trong những suy nghĩ hỗn loạn và bất an, chìm sâu vào giấc ngủ đầy mộng mị….

      Trưa ngày hôm sau, ngủ say Nhược Băng bị tiếng chuông cửa làm bừng tỉnh.

      "Ai?" Nàng nhảy xuống giường vào bên cạnh cửa, cẩn thận hỏi.

      "Là , Thiệu Phàm."

      Nàng nhàng thở ra, mở cửa để cho tiến vào.

      "Bây giờ là mấy giờ rồi ?" Nàng ngã vào sô pha.

      " gần giữa trưa , ngủ ngon ?"

      "Ngon lắm."

      Thiệu Phàm ngồi xuống ở đối diện nàng, có chút đăm chiêu nhìn chằm chằm nàng.

      Nhược Băng phát vẻ mặt trầm tự của , liền hỏi: "Làm sao vậy?"

      "Vụ án giết người ngày hôm qua, chúng tôi phát nguyên nhân cái chết của Cảnh Chấn là do viên đạn bắn xuyên qua thái dương của , trải qua nhiều cuộc kiểm tra của , xác định là viên đạn kia phải của em.”
      Sô Cô la Đắng thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Edit & Beta: Quinn & Quảng Hằng

      Tặng Quinn

      Quảng Hằng: Truyện Sát Thủ chỉ có 9 chương + 1 Tiết Tử, nên cũng sắp vào giai đoạn kết thúc rồi, vì truyện này mình làm tặng cho Quinn nên các bạn đừng xin bản CV nhé, mình cốe dit nhanh để hoàn bộ  này. *cười tươi như hoa*

      ***********************



      “ Vậy sao?” Lời đáp lại của nàng như chút để ý.

      " muốn nghe lời giải thích của em."

      "Em điều tra, có thể có kẻ thù khác đuổi giết ."

      "Nhược Băng! Tại sao lại gạt ."

      "Đâu có? Em tại sao phải gạt ?" Nàng cố tình tỏ vẻ hiểu.

      "Biết tin em gặp chuyện may, ngoài và Kiều Mã Lỵ, còn có Hắc ưng! Mà viên đạn trong đầu của Cảnh Chấn đúng là của Hắc Ưng, là giết Cảnh Chấn, em tại sao cho biết?"

      Nghe được hai chữ Hắc Ưng, trong lòng của Nhược Băng cảm thấy rùng mình, cố nén trấn tĩnh hỏi: "Cảnh Chấn là Hắc Ưng giết, sao? Em nghĩ chết lúc lựu đạn phát nổ, hai người này tại sao lại tự giết lẫn nhau?" Bạch Thiệu Phàm rốt cuộc nhịn được, nắm lấy hai vai của Nhược Băng ra sức lay mạnh, vội vàng hỏi han: "Em là làm sao vậy? Nhược Băng! Chúng ta cùng vào sinh ra tử nhiều năm như vậy, chẳng lẽ còn hiểu tính cách của em sao! Đừng đóng kịch nữa, cho biết rốt cuộc ——" ngậm chặt miệng lại, thể tin nổi nhìn chằm chằm vào cổ của Nhược Băng, vì bị lay động nên làm cho cổ áo tắm (áo tắm ở đây là áo choàng dài được mặc sau khi tắm) của nàng bị xốc lên, phát ra nhiều dấu vết xanh tím. Sắc mặt Nhược Băng thay đổi, vội vàng che cổ áo lại,cảm thấy hốt hoảng khi để lộ dấu vết.

      "Sao lại thế này?" biết, đó là dấu hôn.

      Nàng liên tục vuốt tóc.

      "Nhược Băng! Sao lại thế này?" quát.

      " liên quan đến , đừng chạm vào em!"

      "Tại sao lại liên quan đến ! cho biết! Nhược Băng! Chẳng lẽ là Hắc Ưng. . . . . ."

      " phải! Đây là vết thương lúc đánh nhau, đừng đoán bậy." Nàng đưa lưng về phía .

      Giống như có mũi dao nhọn đâm xuyên qua trái tim Bạch Thiệu Phàm , thể tin được Hắc Ưng cư nhiên dám chạm vào người phụ nữ mà thương nhất! Thoáng chốc cơn giận như dâng lên đến tận ngực, cơn giận điên cuồng bỗng dưng bộc phát ra, ôm lấy Nhược Băng."Thiệu Phàm?"

      " muốn giết !"

      Đau lòng và ghen tị làm cho như mất lý trí, vòng tay siết chặt lấy nàng.

      " làm đau em, Thiệu Phàm!"

      Phút chốc! làm càn hôn nàng, người bảo vệ và say đắm nhiều năm, lúc nào cũng xem nàng như báu vật lúc nào cũng tôn trọng, bao giờ muốn tạo áp lực cho nàng. Đối với hành động bất thình lình của Thiệu Phàm, Nhược Băng sửng sốt ba giây, lập tức như vừa chợt tỉnh cơn mơ vội vã nắm lấy cánh tay của ."Đừng như vậy, Thiệu Phàm!"

      Hành vi điên cuồng của làm cho nàng sợ hãi, như thế này giống , giống cử chỉ nho nhã ngày thường, còn là Bạch Thiệu Phàm hài hước khôi hài, giờ phút này trở nên xúc động cuồng dã."Thiệu Phàm!" Trời ơi! Nàng có sức lực bằng

      "Buông ấy ra!"

      họng súng lạnh lẽo để ngay thái dương của Bạch Thiệu Phàm, thoáng chốc chặn đứng ngay hành động của .

      Mặt Nhược Băng tái nhợt nhìn về phía chủ nhân của họng súng—— Hắc Ưng,ánh mắt lạnh lẽo của tràn ngập sát ý, giống như ánh mắt hôm qua trước khi giết Cảnh Chấn. đem Nhược Băng kéo vào trong lòng ngực, họng súng hằn sâu thái dương của Thiệu Phàm, lưu lại dấu đỏ chói Bạch Thiệu Phàm giơ hai tay chậm rãi quay sang hướng ." dám giết cảnh sát?"

      "Chỉ cần kẻ nào chạm đến người của tôi, tôi tuyệt đối tha! Cho dù là cảnh sát cũng giống nhau." chuyển động khấu cò súng.

      "Đừng giết ấy!" Nhược Băng kinh hoàng cầu xin .

      "Em giúp cầu xin? Là bởi vì em thương ?" Gương mặt của Hắc Ưng trong nháy mắt đông lạnh như được tạc từ băng, hung hăng nhìn chằm chằm Bạch Thiệu Phàm.

      " phải!" Nàng vội vàng phủ nhận." ấy là người bạn thân nhất của tôi, nếu ấy chết, tôi tha thứ cho mình  Hắc Ưng vẫn là để  họng súng ngay mi tâm (điểm giữa hai đầu lông mày) của Bạch Thiệu Phàm, ánh mắt lạnh lẽo sắc bén như ngàn mũi dao nhọn bắn về hướng Bạch Thiệu Phàm.

       "Xin . . . . . ." Nàng thể bộ dáng yếu đuối van xin chưa từng có , gương mặt Hắc Ưng thoáng chút động lòng.

      Vì nàng, có thể ngoại lệ.

      "Xoay người lại." ra lệnh.

      Bạch Thiệu Phàm nghe theo lệnh, khí phách của Hắc Ưng làm cho kinh sợ, hoàn toàn cảm nhận được người đàn ông này có thể được làm được,chỉ cần có chút sai sót lập tức mất mạng. Hắc Ưng bất thình lình đánh mạnh vào sau gáy của , Bạch Thiệu Phàm lập tức bất tỉnh, ngã xuống đất.

       "Thiệu Phàm!" Nàng sợ hãi kêu lên.

      " theo tôi!"

      cho nàng có cơ hội phản kháng, Hắc Ưng ép buộc nàng bươc .
      Sô Cô la Đắng thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Edit & Beta: Quinn & Quảng Hằng

      Tặng Quinn

      lát sau đến chỗ ở của , Nhược Băng lập tức giãy khỏi vòng  ôm ấp của , tức giận hỏi: "Vì sao lại làm ấy bị thương?"

      "Mạng lớn, nên giết , nếu phải em ‘ xin ’, giờ này gặp Diêm Vương rồi." tới gần nàng, ôm nàng xoay nàng lại đối diện với , hai mắt sáng ngời nhìn chăm chú  nàng, giọng đầy vẻ ghen tị ." cho phép bất cứ người đàn ông nào chạm vào em, chứ đừng đến người đàn ông nào muốn hôn em!" Bị bao quanh bởi hơi thở mãnh liệt của , Nhược Băng cảm thấy khó nhìn thẳng vào ánh mắt , mà người nàng vẫn còn mặc nguyện bộ áo tắm, nàng lại càng cảm thấy áp lực hơn. Nhìn đến dấu môi hôn da thịt trắng noãn nà của nàng, đôi mắt của Hắc Ưng chuyển sang thâm trầm, lại xúc động muốn có nàng. Ánh mắt để lộ ra ý đồ của , Nhược Băng kinh hoàng nắm chặt áo.

      cho nàng có cơ hội né tránh, Hắc Ưng ôm lấy nàng hướng phòng ngủ, môi lưỡi lập tức tấn công.

      " —— muốn!" hôn làm cho kháng nghị của nàng đứt quãng.

      "Em ‘muốn’ hay ? thành vấn đề!"

      Nhược Băng xấu hổ và giận dữ đánh , đá , nhưng chỉ là uổng phí sức lực. Chỉ cần muốn, tuyệt đối cho phép nàng cự tuyệt. Lưu loát gỡ xuống áo tắm của nàng, da thịt xinh đẹp lại bày ra trong đáy mắt, dùng đôi tay mạnh mẽ của đem nàng khóa chặt vào trong lòng ngực cứng rắn. Cho dù nàng có né tránh như thế nào, vẫn trốn tránh được chiếm đoạt ngang ngược của . Lúc này Nhược Băng còn cách nào để giữ được bình tĩnh trước đối đãi của ,xấu hổ và giận dữ làm hai gò má nàng đỏ ửng, cố gắng bảo vệ thân mình trần trụi, trốn sang góc giường bên kia, nàng muốn bị thua trước lần nữa chứ.Nhưng dù sao thân thể của nàng cũng nhanh nhẹn bằng Hắc Ưng, Hắc Ưng ôm eo nàng từ phía sau, cảm giác điên cuồng bỗng dưng chiếm lấy thân thể , ngọn lửa nóng cháy thiêu đốt , làm dấy bừng lên dục hỏa của , lại hoàn toàn có được nàng, dùng khí phách cuồng dã mà chiếm giữ, bao phủ lấy nàng.

      lúc sau,  Nhược Băng bị vây ở khuỷu tay của , dư vị hoan ái sau cơn mây mưa vẫn vây quanh nàng,chỉ có thể vô lực mặc tiếp tục ở chính thân thể mình hạ xuống những nụ hôn tinh tế trân quý. Nàng hiểu được Hắc Ưng chiếm lấy hoàn toàn cuộc sống của nàng,mặc kệ nàng "Muốn" hay" muốn" , cả đời này, người đàn ông này cũng bao giờ buông tha nàng. Mà nàng, nên giải quyết thế nào đây?

      "Suy nghĩ cái gì?" hỏi, ánh mắt sắc bén.

      Nàng xoay người , im lặng .

      Hắc Ưng nắm lấy nàng xoay lại đối diện với đôi mắt .

      "Đừng nghĩ trốn khỏi , đời này em chỉ có thể theo . Thiếu chút nữa quên em là nữ trinh thám thông minh, ít sát thủ đều thất bại dưới tay em, nhưng đừng bao giờ thử tìm cách trốn thoát khỏi , cho dù chân trời góc biển nhất định tìm được em.”

      “ Nếu biết em là trinh thám, cũng nên biết, trinh thám là nguời đại diện cho chính nghĩa, thể giao du kết thân với sát thủ hai tay dính dầy máu tanh.”

       "Dính đầy máu tanh, chính nghĩa như em cảm thấy là tà ác?"

      " sai."

      cười vô cùng ngông cuồng, khinh thường : "Chính nghĩa cùng tà ác thế giới này là khó có thể phân biệt được, rất nhiều người nhìn như chính nghĩa lại thường hay làm ra những chuyện tà ác , chẳng qua bọn họ ngụy trang, phải là ngụy trang rất tốt, lừa bịp ánh mắt của người đời. Muốn duy trì chính nghĩa đôi khi cũng phải sử dụng những thủ đoạn tà ác." " thể như vậy! Tà ác làm hại những người  lương thiện thể có cuộc sống bình yên, phạm tội phá hoại trật tự xã hội, nếu phải có rất nhiều người xả thân giữ gìn chính nghĩa, thế giới chẳng phải rối loạn sao? Đừng nên tôn vinh những điều xấu xa tà ác đó, tất cả đều là ngụy biện!" " có tà ác nào có thể trợ giúp cho chính nghĩa sao? Cho dù duy trì chính nghĩa, cũng đôi khi phải mượn dùng thủ đoạn đặc biệt , nếu thể làm nên việc lớn."

      Nàng phản đối: "Chẳng lẽ giết người cũng có thể được coi là chính nghĩa?"

      "Cảnh sát bắt được tội phạm, nếu ở sau lưng người đó có thế lực lớn mạnh làm chỗ dựa, cho dù quan tòa duy trì chính nghĩa đến mấy cũng thể định được tội của , chỉ phải dựa vào lấy ác chế ác, cũng từ đó mà sinh ra  những giao dịch giết người, những chuyện đại loại như vầy nhiều đến thể đếm hết,chỉ là người bình thường biết thôi."

      "Chuyện này hoàn toàn là hai chuyện khác nhau, nhiều như vậy, cũng có thể đem trắng và đen để gộp chung. Tóm lại, tôi với là chính tà bất lưỡng lập (chính ta thể cùng tồn tại)!" cười điên cuồng! Cười cực kỳ thoải mái.

      Nhược Băng giật mình trước phản ứng của , cười to, cười đến cuồng vọng mà kềm chế được, nhưng cũng vô cùng mê người trí mạng đến như vậy . cười đẹp, ra từ trước đến nay nàng vẫn luôn nghĩ thế, cho dù là chỉ tươi cười hay tà cười, tất cả đều như có sức hấp dẫn vô hình làm say đắm lòng người. Nụ cười của làm cho nàng xem đến mê mẩn.

      Mãi đến khi ánh mắt sáng ngời của Hắc Ưng nhìn chăm chú nàng, Nhược Băng mới phát mình tự giác để lộ ra tâm tư, nàng xấu hổ nhắm mắt lại. Cố né tránh đôi tay bá đạo của ôm lấy gương mặt nàng, để cho nàng đối diện với ánh mắt của .
      Sô Cô la Đắng thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Edit & Beta : Quinn & Quảng Hằng

      Tặng Quinn



      Mãi đến khi ánh mắt sáng ngời của Hắc Ưng nhìn chăm chú nàng, Nhược Băng mới phát mình tự giác để lộ ra tâm tư, nàng xấu hổ nhắm mắt lại. Cố né tránh đôi tay bá đạo của ôm lấy gương mặt nàng, để cho nàng đối diện với ánh mắt của .

      "Em thẹn thùng?"

      " có!"

      "Thế tại sao lại quay mặt chỗ khác?"

      "Tôi thích thế."

      " dối!"

      "Tôi có!"

      "Vẻ mặt của khi cười có phải rất đẹp trai hay ?" tà ác hỏi.

      "Phách lối!"

      lại ôm nàng cười to, giọng trầm thấp của nỉ non bên tai nàng: “ ngày nào đó, em nhất định thương ."

      Buổi tối khi quay trở về nhà, Nhược Băng đứng trước tòa cao ốc nhìn vào hàng cây bên đường, nhìn thấy vẻ mặt tiều tụy của Bạch Thiệu Phàm. Có vẻ như vẫn canh giữ ở nơi đó chưa từng rời ."Vẫn còn đứng đây đợi em?"

      gật đầu, ánh mắt u buồn si ngốc nhìn nàng, vẻ tiều tụy mệt mỏi làm cho nàng nhìn thấy  đành lòng.

      "Sao quay về nghỉ ngơi?"

      "Lo lắng cho em."

      "Yên tâm, em sao."

      Hai người lại lặng im , ai cũng nhắc tới chuyện của Hắc Ưng .

      "Muốn lên nhà ngồi chút ?" Nàng hỏi.

      lắc đầu." trễ rồi, quấy rầy em nghỉ ngơi."

      "Vậy . . . . . . Ngủ ngon."

      "Ngủ ngon."

      Nhược Băng lướt qua về hướng tòa cao ốc, trước khi bước vào cửa là lúc Thiệu Phàm nhịn được gọi nàng lại .

      "Nhược Băng!"

      "Chuyện gì?" Nàng quay đầu lại.

      " xin lỗi, tha thứ cho quá đáng của . . . . . ."

      "Người nên xin lỗi phải là em."

      "! Là nhất thời xúc động, mất lý trí, chính cũng hiểu được tại sao bản thân lại làm như vậy. . . . . ."

      "Em trách , quên chuyện này ."

      "Nhược Băng, cho biết, Hắc Ưng đối với em mà là cái gì?" vẫn là nhịn được thốt nên lời, nếu đêm nay Nhược Băng cho đáp án, tuyệt đối thể nào ngủ được.

      " là cái gì cả." Nàng bình tĩnh trả lời.

      "Đừng gạt ! nhìn thấy được, giữa hai người thể nào có chuyện bình thường được, có phải là em đúng ?”

      "Em có!"

      Bạch Thiệu Phàm lộ ra nụ cười khổ, giọng tràn ngập chua sót.

      "Nhược Băng, chúng ta quen biết nhau bảy năm, chưa bao giờ gặp em tỏ thái độ nhút nhát với bất cứ người đàn ông nào, nhưng hôm nay trước mặt Hắc Ưng em lại tỏ ra nhu nhược, điều mà chưa bao giờ gặp qua.”

      “Em vì nên mới cầu xin , tình thế bắt buột mà.” Nàng cực lực phủ nhận.

      "Nhưng thái độ và biểu của em lại giống như biểu của ."

      "Đừng nữa! Thiệu Phàm, hôm nay tâm trạng của được tốt, em muốn tiếp chuyện này nữa."

      Nàng vào cửa, muốn đóng cánh cửa bằng thủy tinh lại, định chấm dứt cuộc đối thoại này.

      "Nhược Băng!" đưa tay chặn lại, nhìn thẳng vào nàng.

      "Còn có chuyện gì?"

      "Chúng ta vẫn còn là bạn bè chứ?"

      "Đương nhiên." Nàng mỉm cười. " trễ rồi, trở về nghỉ ngơi .”
      Hết Chương 7 ^^
      Sô Cô la Đắng thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :