NGÓN TAY QUỶ - Lăng My thiếu 33-35(45)

Thảo luận trong 'Các Thể Loại Khác (Kinh Dị, Trinh Thám..)'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953
      NGÓN TAY QUỶ

      [​IMG]

      Tác giả: Lăng My

      Dịch giả : Nguyễn Mạnh Sơn

      Ngày xuất bản :20-04-2012

      Công ty phát hành :Bách Việt

      Nhà xuất bản : NXB Văn Học



      Giới thiệu


      Do có cuộc khảo sát thực tế của cấp , nên người phụ trách việc sắp xếp, vạch ra kế hoạch cho lần này là chủ nhiệm Lý Trường Hà ngay trong đêm phải vội vàng đến trụ sở Ủy ban xã để họp bàn. đường đến Ủy ban xã, Trường Hà phải qua bãi đất hoang, khi ấy cậu ta nhìn thấy bóng người đầu.

      Câu chuyện này nhận được quan tâm của chủ tịch xã Tô Nam Bính và thư ký Tiểu Vương. Vì thế ba người họ trong đêm trăng khuyết, mượn chén rượu thêm can đảm để tìm hiểu rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

      ngờ kể từ đó, họ bị cuốn mình trong cơn ác mộng, cuộc sống của cả ba người ngày nào được yên ổn. Tiểu Vương gặp tai nạn xe mà mất mạng, Tô Nam Bính vì quyết tâm tìm căn nguyên việc nên từ chối giúp đỡ của bạn bè, cũng như từ bỏ cơ hội bước chân vào chính quyền thành phố. Trải qua bao khó khăn vất vả, cuối cùng chân tướng cũng được ràng…
      Last edited by a moderator: 1/8/14

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953

      Chương I: HOANG MANG CỦA TRƯỜNG HÀ


                #993366;']   Ha ha, lại rủa tôi rồi, làm sao gặp tai nạn được chứ!", Tiểu Vương như quở trách, chằm chằm nhìn tôi, đúng là đôi mắt đen ngày thường của cậu ấy đây mà, mang chút bướng bỉnh tinh nghịch, lại chút trách móc hờn dỗi.  

      #993366;']            Đúng là Tiểu Vương, tôi vô cùng phấn chấn nắm lấy tay cậu ấy, Tiểu Vương trước mặt bất chợt biến mất, tôi kinh hãi hét lên: "Tiểu Vương, Tiểu Vương, cậu lại đâu rồi?"  

      #993366;']            Đột nhiên sau lưng có cảm giác lạnh lẽo, tôi quay đầu lại, nhìn thấy Tiểu Vương ở đó, khuôn mặt của cậu ấy vừa rồi chẳng phải còn rất rạng rỡ tươi sáng sao, bây giờ hai con mắt như lồi ra bên ngoài, khuôn mặt bê bết máu, máu trào ra từ hốc mắt, lỗ tai, máu cứ ứa ra, thấm đẫm cả mặt... đâu là Tiểu Vương, đâu mới là Tiểu Vương, tôi hoảng hốt sực nhớ, Tiểu Vương bị tai nạn xe, đó phải là giấc mơ của tôi. Bóng người kia ngày càng lại gần, bóng người mang cặp mắt lồi, máu chảy ròng ròng đó, chính là Tiểu Vương sao? Cậu ta định làm gì? Cậu ta làm gì tôi?  

      #993366;']            * * * * *

      #993366;'] 

      #993366;']             

      #993366;'] 

      #993366;']            “Rầm”, cánh cửa phòng làm việc tại trụ sở Ủy ban xã bật mở, sắc mặt Trường Hà tái mét, đôi mắt hoảng loạn vô hồn, hơi thở gấp gấp dồn dập, mặt vẫn còn bám ít bùn đất bẩn, có vẻ như vừa này mới bị ngã nên bộ dạng cậu ta lúc này trông rất thảm hại.

      #993366;']            Thấy thế tôi mới gõ gõ ngón tay lên bàn mà trêu rằng: “Đồng chí Lý Trường Hà này, tuy rằng công việc của chúng ta khá gấp nhưng cũng cần phải chạy mạch đến đây như vậy đâu, hay là phía sau có ai đó đuổi theo đồng chí?”.

      #993366;']            Thư ký Tiểu Vương cũng cười theo và : “ Trường Hà nhất định là bị lôi khỏi giường trong lúc vẫn còn mơ màng nên bây giờ vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra rồi, ha ha, lẽ nào là vợ cầm chổi lông gà đuổi theo?”.

      #993366;']            Tôi là Chủ tịch xã Tú Phong huyện X thành phố X. Xã Tú Phong do tôi quản lý có sáu thôn, nơi này hoang vu hẻo lánh, có núi cao sông dài, phong cảnh tĩnh mịch, thanh u. Gần đây xã Tú Phong có nhận được vốn đầu tư của nước ngoài, nên cố gắng đẩy mạnh đầu tư phát triển ngành du lịch, lương lai đầy hứa hẹn. Tôi cảm thấy mọi càng thuận lợi, càng muốn dứt khoát làm lớn, khai phát vùng núi thanh tĩnh này. Vì vậy trước mắt xã cũng thực nhiều kế hoạch, chính sách để thay đổi, nhưng ngặt nỗi tiền đầu tư đủ. Trước tình hình đó, xã gửi báo cáo lên cấp xin thêm khoản tiền để đầu tư vào dự án. Và ngày mai, Chủ tịch thành phố Tương Nhẩm Lâm đến khảo sát tại xã, tìm hiểu trường để có hướng chỉ đạo cụ thể. Nếu như mọi việc đều thuận lợi có khoản tiền đầu tư thêm cho dự án của xã, biến xã Tú Phong thành điểm du tịch quan trọng; kinh tế theo đó có những bước tăng trưởng nhảy vọt. Để đón tiếp Chủ tịch thành phố cũng như cố gắng giành được khoản tiền đầu tư từ cấp , cả ngày hôm nay chúng tôi phải ngồi lại với nhau để thảo luận và vạch ra phương án.

      #993366;']            Nhà của Lý Trường Hà cách trụ sở ủy ban xã khá xa, muốn đến đây phải qua thôn . như chúng tôi hoặc là ăn qua loa đối phó ở nhà ăn của xã, hoặc là rủ nhau nhậu ở quán nào đó, rồi trở về nghỉ trong nhà nghỉ của xã. Vốn là trong xã có nhà nghỉ riêng dành cho cán bộ, nhưng do vợ của Trường Hà dạy tại trường tiểu học ở thôn Hoa Nam, về về tiện, cho nên hàng ngày sau khi tan ca Trường Hà đều phải trở về nhà. Chúng tôi thường cười trêu là vừa mới lấy vợ mà bị trói chặt chân tay rồi. Bình thường dù có muộn như thế nào cũng đều về nhà, đúng là hình mẫu tiêu chuẩn của ông chồng.

      #993366;']            Chúng tôi rất coi trọng cuộc viếng thăm của Chủ tịch thành phố dành cho xã Tú Phong, nếu mọi thứ trong cuộc khảo sát lần này đều khiến Chủ tịch thành phố hài lòng việc chi ngân sách dễ dàng như đóng đinh lên bàn vậy. Tối hôm đó tôi ở lại trụ sở ủy ban xã để làm thêm. Tôi cùng với Tiểu Vương cố gắng hoàn tất những bước chuẩn bị chi tiết nhất cho cuộc khảo sát này, xem xem lại thấy có chỗ cần phải sửa, thay đổi lại đôi chút. Tôi bèn dùng điện thoại tại văn phòng ủy ban gọi cho Chủ nhiệm Trường Hà, người phụ trách việc sắp xếp, vạch ra kế hoạch cho lần này.

      #993366;']            Trường Hà có biết chúng tôi trêu cậu ta hay mà vẫn cố gắng lao về phía bàn rồi tóm chặt cánh tay tôi bộ dạng lảo đảo như sắp ngã, lắp bắp : “Chủ tịch xã, Tô... Nam Bính... tôi... nhìn thấy quỷ”.

      #993366;']            Tôi vừa cười vừa mắng: “Cái gì mà tôi nhìn thấy quỷ? Thằng nhóc cậu làm sao thế?”. Tuy miệng như thế, nhưng trong lòng tôi cũng có chút lo lắng, bởi từ trước đại nay Trường Hà làm việc khá chắc chắn, cậu ta là người dù trời có sập xuống vẫn điềm tĩnh, bình thản như có chuyện gì xảy ra, lại là người hành xử có chừng mực nữa.

      #993366;']            Nhưng thấy tay áo của mình bị cậu ta nắm chặt như thế, rồi nhìn đôi mắt hoảng loạn của cậu ta, tôi mới đưa mắt nhìn Tiểu Vương vẻ ngờ vực.

      #993366;']            Tiểu Vương mang cốc nước đến rồi đặt tay lên vai của Trường Hà, sau đó nhàng đưa cốc nước vào tay trái cậu ta. Trường Hà ừng ực ừng ực mấy hơi uống hết sạch, tâm trạng có vẻ cũng ổn định hơn chút rồi mới từ từ thả lỏng tay áo của tôi, đầu cúi thấp, về mặt ngẩn ngơ, thẫn thờ ngồi ghế.

      #993366;']            “Trường Hà, rốt cuộc là cậu bị làm sao?”

      #993366;']            Lý Trường Hà đưa mắt lên nhìn tôi, hai mắt đầy những tia máu đỏ tươi đan chằng chịt, vẫn trong trạng thái hoảng hốt sợ hãi vô cùng, cậu ta cố gắng liền hơi: “Tôi nhìn thấy quỷ!”.

      #993366;']            Tiểu Vương ngay lập tức “khúc khích” cười tiếng, thấy vậy tôi mới đưa mắt lườm Tiểu Vương cảnh cáo, tôi biết, lúc này nếu thể xóa bỏ được những thứ còn ám ảnh trong đầu của Trường Hà việc bàn kế hoạch thích hợp cho cuộc khảo sát của Chủ tịch thành phố vào ngày mai cơ bản cách nào tiến hành được. Nhưng việc này quả là hoang đường. thế gian này lấy đâu ra quỷ? Tôi an ủi cậu ta và : “Cậu nhìn thấy quỷ có hình dạng như thế nào? Cậu chắc chắn mình nhìn nhầm chứ?”.

      #993366;']            Lý Trường Hà đột nhiên đứng thẳng dậy, tức giận nhìn tôi rồi lớn tiếng : “ cho rằng tôi đùa sao?”

      #993366;']            “Tôi...”, giọng của cậu ta bỗng trùng xuống: “Tôi phải là người năng tùy tiện!”.

      #993366;']             

      #993366;']            Trường Hà rốt cuộc vẫn là Trường Hà, cậu ta biết rằng dùng giọng điệu đó để chuyện với tôi là nên, nhưng lần này cậu ta bị kích động như thế tôi cũng có thể hiểu được phần nào, bởi cậu ta phải là người thích tranh cãi. Tôi đứng dậy vòng xung quanh rồi đến ngồi phía trước bàn, nhàng uống hớp trà: “Vậy cậu hãy cho tôi biết cậu nhìn thấy quỷ ở đâu, có hình dạng, dáng vẻ ra sao?”.

      #993366;']            “Khi nghe điện thoại của , tôi biết là liên quan đến việc ngày mai Chủ tịch thành phố đến đây để khảo sát tình hình, tôi vội ngay nhưng ngặt nỗi xe máy của tôi bị em trai tôi mang rồi, nên đành phải xe đạp. cũng biết, muốn đến đây tôi phải quãng đường khá xa, nên tôi muốn đường tắt gần hơn, vì vậy mới đường phía cổng thôn Viễn Vọng...”

      #993366;']             

      #993366;']            “A...”, Tiểu Vương kêu lên, bởi Tiểu Vương biết từ nhà Trường Hà đến trụ sở ủy ban xã phải qua hai thôn mà cổng thôn Viễn Vọng là sườn dốc hoang vắng, có người sinh sống. Ở đó chỉ có mấy cây cỏ dại , mỗi khi đêm đến cây cối in bóng đen mờ ảo lên mặt đất, cảnh tượng đó thực khiến người ta có cảm giác lạnh sống lưng. Đoạn đường hoang vu ấy dài khoảng gần cây số, mà bây giờ là mùa thu, gió đêm mang theo chút hơi lạnh thổi vào đám cỏ tranh, tạo ra thứ thanh “ào ào” vang vọng. Lúc bình thường ở đây chẳng xảy ra việc gì nhưng mỗi khi bắt đầu bước vào thu, người ta lại bị ám ảnh bởi truyền thuyết kể rằng, tháng Bảy là tháng của quỷ, các loại tin đồn quái lạ liên quan đến quỷ cứ thế được lưu truyền, người dân trong thôn truyền tai nhau nghe giống như có quỷ thần vậy. Trường Hà gần đoạn đường đó, mà từ cửa thôn Viễn Vọng đến đây ít nhất cũng phải mất hơn nữa tiếng đồng hồ mới đến được sân sau của trụ sở ủy ban xã.

      #993366;']            Trường Hà để ý đến tiếng xuýt xoa của Tiểu Vương, tiếp tục : “Khi qua chỗ đó, xe của tôi bỗng bị tuột xích nên tôi phải xuống xe để lắp lại, nhưng lắp thế nào cũng được, cho nên đành phải dắt xe bộ. chưa được chục bước, có cảm giác gió thổi vi vu lạnh lẽo, ngẩng mặt lên nhìn, bỗng thấy phía trước có bóng người, tôi nghĩ đó chắc cũng chỉ là người dân trong xã thôi nên cũng để ý lắm. Nhưng cũng trong khoảnh khắc đó tôi bỗng phát ra điều kỳ lạ, đó là bóng người đầu, nhưng nếu phải là nhìn thấy đầu của nó nhất định tôi cũng biết nó là quỷ...”.

      #993366;']             

      #993366;']            Lời kể của Trường Hà bắt đầu có thứ tự đầu đuôi ràng, còn tôi và Tiểu Vương cố tình để ánh đèn điện sáng rực bên trong trụ sở ủy ban rộng rãi, để Trường Hà thêm phần bình tĩnh.

      #993366;']            Trường Hà vì nhìn bóng người đó nên cậu ta mới vội vã chạy về đây, chẳng trách thở hổn hển, mặt mũi tái mét như thế.

      #993366;']            Dù tôi vẫn còn hoài nghi, nhưng vì biết tường tận nên cũng dám khẳng định hay phủ định bất cứ điều gì. Tôi bèn vỗ vỗ vào vai Trường Hà, an ủi cậu ta mấy câu để cậu ta cố gắng bình tĩnh trở lại, sau đó bắt đầu bàn bạc cụ thể những vấn đề lúc trước bàn với Tiểu Vương. Trường Hà rốt cuộc vẫn là Trường Hà, mặc dù vừa bị phen hú vía nhưng đến khi làm việc vẫn nhanh chóng tập trung.

      #993366;']            Bận rộn gần hai tiếng đồng hồ, xem xét kĩ càng lượt tất cả, từng vấn đề cụ thể đều được đưa ra cân nhắc, bàn bạc, để sót bất kỳ nội dung nào. Bất chợt tôi thở dài tiếng rồi nhìn đồng hồ đeo tay, mới có hơn mười giờ, vì thế tôi với Trường Hà và Tiểu Vương: “, ăn đêm thôi. Tôi mời!”.

      #993366;']            Ngay phía trước trụ sở ủy ban xã có quán ăn, mà đặc điểm của quán ăn này là khi ánh đèn bên trong ủy ban xã chưa tắt đèn của quán này cũng chưa tắt. Ở xã có bất kỳ hoạt động hay liên hoan gì hầu hết đều tổ chức ở quán ăn này cả. Ông chủ quán ăn đó tên là Trương Vọng, hơn bốn mươi tuổi, mặt ông ta ngoài lớp mỡ rất dày ra còn có nụ cười đầy vẻ nịnh bợ.

      #993366;']            Chính nhờ nụ cười đầy vẻ nịnh bợ luôn diện mặt ấy nên ông ta làm ăn ngày càng phát đạt.

      #993366;']            Nụ cười đó thực ra cũng bình thường nhưng dù sao nhìn cũng thấy sướng mắt. Huống hồ ở đây còn có người mà nhìn cũng mắt kém. Đó là con của Trương Vọng tên là Tử Nguyệt nàng rạng rỡ tựa như ánh trăng vậy! Mỗi lần Tử Nguyệt bước ra, dáng điệu mỹ lệ ấy biết thu hút biết bao ánh mắt hoặc là ngưỡng mộ, hoặc là thô tục, hoặc là tán thưởng, hoặc là đố kị của mọi người. Bình thường chúng tôi hay đến đây để dùng bữa, nhưng nguyên nhân chủ yếu chẳng qua cũng chỉ là yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu mà thôi.

      #993366;']            Vừa bước vào quán ăn, Trương Vọng ngay tức khắc chạy ra nghênh đón: “Ôi, Chủ tịch Tô vẫn chưa nghỉ sao?'', sau đó lại chào hỏi đến Trường Hà và Tiểu Vương. Lão Trương Vọng đúng là người làm ăn buôn bán, lúc nào cũng thể quan tâm đầy đủ đến từng người như thế, khiến ai ai cũng cảm nhận được nhiệt tình của ông ta.

      #993366;']            Sau khi ngồi xuống bàn, tôi đưa mắt nhìn khắp xung quanh lượt nhưng thấy Tử Nguyệt đâu, chắc là ấy ngủ rồi.

      #993366;']            Lát sau rượu cùng đồ nhắm được mang lên, tôi rót đầy chén rồi với Trường Hà: “Chén rượu này là để loại bỏ nỗi sợ hãi của cậu nhé!”.

      #993366;']             

      #993366;']            Trường Hà và tôi chạm cốc rồi hai người uống hơi cạn hết. Khi ấy tôi và Tiểu Vương mới đưa mắt nhìn nhau bởi chúng tôi đều biết, Trường Hà rất hiếm khi uống rượu, bình thường cậu ta chỉ ăn cơm mà thôi, những ai mời rượu Trường Hà đều từ chối hoặc cự tuyệt, mà nếu có nâng cốc cũng chỉ nhấp môi, cậu ta còn luôn dành thời gian để trở về nhà nữa, đúng là mẫu hình lí tưởng của người chồng. Nhưng hôm nay, Trường Hà khác lạ.

      #993366;']            Vừa mới uống được chén, sắc mặt của Trường Hà đỏ ửng cả lên và cảm hứng dường như cũng dâng trào, dù sao đây là lần đầu Trường Hà nâng chén cạn ly với chúng tôi.

      #993366;']            chén rồi lại hai chén, tuy vẫn chưa đến mức say nhưng ai cũng đều choáng váng. Tửu lượng của tôi khá tốt, nhớ hồi còn học đại học tôi có uống với đám bạn, uống tận ba cân rượu mà vẫn chưa say. Lúc đó, những thứ tôi nghĩ trong đầu thực ra cũng phải đều dành cho chén rượu trước mặt, mà điều trước tiên tôi nghĩ là làm cách nào để chuyến khảo sát của Chủ tịch thành phố lần này có bất kỳ sơ suất nào. Còn bây giờ, tôi lại chỉ nghĩ đến Tử Nguyệt xinh đẹp như mơ kia mà thôi. Bình thường dù có muộn thế nào, Tử Nguyệt đều phụ giúp Trương Vọng bán hàng. Nhưng hôm nay, biết vì nguyên nhân gì mà vẫn chưa thấy ấy xuất ?

      #993366;']            Tôi nhìn sang Tiểu Vương, Tiểu Vương rót rượu vào chén của Trường Hà, có vẻ hai người họ càng uống càng hăng, trong cuộc rượu nào cũng có phân cao thấp mà. Mắt của Tiểu Vương đỏ lên nhưng vẫn chưa thấy cậu ta có vẻ gì là say xỉn, tửu lượng của thằng nhóc này hóa ra cũng chẳng kém tôi, xem ra hôm nay Trường Hà phải say bí tỉ trận rồi.

      #993366;']            Tiểu Vương cười cười, hứng khởi : “ Trường Hà này, tối nay có định về với chị dâu nữa đây, ha ha!”.

      #993366;']            Trường Hà nghe vậy, mắt vốn hóa đỏ lại có chút mờ ảo, lấp loá tựa như có vệt sáng sợ hãi vừa mới lướt qua, lắc lắc đầu, lớn tiếng rằng: “Thằng nhóc này nhân hậu chút nào, tối hôm nay về, muốn về phải đến sáng, sáng mai...”.

      #993366;']            Tiểu Vương : “Chủ nhiệm Lý bị bóng người dọa cho chết khiếp rồi, ha ha, tôi còn cho rằng là người to gan lắm cơ đấy, xem ra đàn ông mới kết hôn, gan đều biến thành gan chuột cả rồi!”.

      #993366;']            Trường Hà đập mạnh lên mặt bàn “bốp” tiếng: “Thằng nhóc to gan kia, bây giờ cậu dám... có dám đến đoạn đường đó ?”.

      #993366;']            “Có gì mà dám chứ, đừng bóng người, nếu gặp người đầu cũng thể dọa được Vương Quan Thành tôi đâu!” Tôi vốn cho rằng Tiểu Vương say, nhưng nhìn cu cậu bây giờ có lẽ cũng say rồi. Lại còn mặt đỏ tai tía, gân cổ huênh hoang với Trường Hà nữa.

      #993366;']             

      #993366;']            “Hi lú...”, nghe thấy tiếng cười nhàng, quen thuộc vang lên bên tai, tôi mới thầm nghĩ, ngoài Tử Nguyệt ra còn ai có được giọng mềm mại như thế chứ? Huống hồ bây giờ là nữa đêm, ngoài Tử Nguyệt ra cũng làm gì có người con nào khác ở đây đâu. Quả nhiên, bóng dáng Tử Nguyệt xinh đẹp xuất trước mặt chúng tôi, dưới ánh đèn, môi nở nụ cười ý, hai mắt tựa như hai viên ngọc, thâm trầm mà trong trẻo, tay xách chai rượu đến.

      #993366;']            Tử Nguyệt thi đại học, cũng tìm việc làm, chỉ suốt ngày ở trong cửa hàng để giúp Trương Vọng, dùng lời của mình để mời khách, bán hàng. Trương Vọng là chủ quán còn là nhân viên tài vụ, quản lý toàn bộ tài chính của quán. Tử Nguyệt đặt chai rượu lên bàn chúng tôi, cười hi hi rồi : “Ba , hôm nay phải uống hết mình đấy nhé!”.

      #993366;']             

      #993366;']            Nụ cười của tuy có chút chế nhạo Trường Hà và Tiểu Vương, nhưng hai người họ đều để ý mà vẫn gân cổ, vênh mặt lên để tranh luận. Bất chợt thấy Tiểu Vương “hử” tiếng rồi đứng thẳng dậy, lớn tiếng : “ , ha ha, tôi giống đâu, lớn bằng chừng này mà còn bị dọa thảm hại như thế. Tiểu Vương vừa tốt nghiệp đại học, sức lực rất dồi dào. Cậu ta vốn tin vào chuyện quỷ thần, thế mà giờ lại bị Trường Hà coi thường, nên liền muốn chứng minh bản thân mình phải là tên nhát gan, Trường Hà cũng theo đó mà lớn tiếng : “... hay , cậu cũng là... cũng là thằng nhóc thôi!”.

      #993366;']             

      #993366;']            Hai người họ lảo đảo đứng dậy, bộ dạng họ như thế mà vẫn muốn đến cổng thôn Viễn Vọng.

      #993366;']            Tử Nguyệt ngăn họ lại: “Nào hai cái này, đêm khuya lắm rồi còn muốn đâu nữa?”.

      #993366;']            Tiểu Vương bèn đưa tay ra nhàng gạt Tử Nguyệt sang bên. Cậu ấy tuy uống say rồi nhưng xử vẫn rất đúng mực. Tôi nghĩ Tiểu Vương vội vội vàng vàng như thế nhất định là muốn chứng minh mình là người can đảm. Có lẽ phần vì ngà ngà say, phần vì có Tử Nguyệt ở bên cạnh, lại muốn để Tử Nguyệt nghĩ mình nhát gan. Chàng trai trẻ này còn chưa lấy vợ, đâu muốn Tử Nguyệt đánh giá sai về mình? Hơn nữa điều này cũng đâu có phạm pháp gì.

      #993366;']            Hai người kẻ xô người đẩy bước ra đến cửa, thấy thế tôi mới quát: “Trường Hà, Tiểu Vương, các cậu định làm cái gì vậy? Ngày mai còn có chuyện phải làm đấy các cậu có biết hả?”.

      #993366;']            Họ nghe thấy vậy mới ngớ người ra, sau đó cúi đầu ỉu xìu tựa như đóa hoa héo úa dưới ánh nắng chói chang, đứng ngẩn ra đó, trở lại cũng được, bước cũng xong.

      #993366;']             

      #993366;']            Tử Nguyệt liếc tôi cái, sâu trong đấy mắt ánh lên nụ cười hài lòng, tôi cũng cười với rồi đứng lên : “Thôi được, giờ cũng muộn rồi, chúng ta nên về nghỉ. Trường Hà này, đêm nay cậu đừng về nhà nữa, đường cũng khá xa, ngày mai chúng ta dậy sớm”.

      #993366;']             

      #993366;']            Tử Nguyệt lời nào mà tiễn chúng tôi ra cửa. Tôi sau cùng, ngoái đầu nhìn lại thấy Tử Nguyệt nở nụ cười. 

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953

      Chương II: NGÓN TAY
        Đoàn khảo sát của thành phố cũng đến. Do mọi việc được chuẩn bị khá cẩn thận, kĩ càng nên Chủ tịch thành phố quyết định chắc chắn là đầu tư thêm cho xã Tứ Phong, mặc dù chưa có văn bản chính thức nhưng Chủ tịch cũng đồng ý đầu tư thêm khoảng bốn mươi vạn. Việc này khiến tôi thấy tràn trề cảm xúc, trong lòng dây lên cảm giác vui mừng khôn xiết, khó diễn tả nên lời.

                   

                  Cuối cùng cũng tiễn đoàn khảo sát do Chủ tịch dẫn đầu trở về, tối hôm đó đương nhiên có bữa tiệc chúc mừng thành công, nhưng là do tôi mời. Địa điểm tất nhiên vẫn là quán ăn của Trương Vọng.

                   

                  Trường Hà vốn định về, nhưng bị tôi và Tiểu Vương giữ lại, bởi bữa tiệc mừng công này làm sao có thể thiếu Trường Hà được. Tham dự bữa tiệc tổng cộng có tám người, ngoài chúng tôi ra còn năm người khác đều là cán bộ trong xã cả, có Trương Viễn Dương phụ trách công tác tuyên truyền, Lưu Dung Thành phụ trách công tác thuế khóa, Lý Lãng Minh phụ trách công tác tài vụ, Trịnh Minh Kiến phụ trách công tác đoàn thể, chính trị, Lê Kiên Quốc phụ trách công tác thủy lợi. Chúng tôi ngồi chật cả gian phòng, mọi người ai nấy đều rất vui mừng. Việc Trường Hà có thể uống được rượu bị Tiểu Vương phát . Những lúc bình thường mọi người có thể giúp đỡ nhau chén nọ chén kia được, nhưng tại buổi tiệc mừng công vui vẻ như thế này mỗi người chén ai nấy đều phải tự động uống hết.

                   

                  Chuyện hôm qua Trường Hà gặp “quỷ” bị Tiểu Vương mang ra làm chuyện cười bàn rượu, Tiểu Vương còn bắt chước lại dáng vẻ cửa Trường Hà nữa, thần sắc sợ hãi vô cùng, khiến mọi người được trận cười no nê. Còn Trường Hà chẳng có cách nào bịt được cái mồm oang oang của Tiểu Vương, vẻ mặt hậm hà hậm hực biết nên làm như thế nào. Mọi người cứ liếc nhìn Trường Hà là ai nấy đều phá lên cười, làm đổ cả mấy chén rượu ở bàn. Lý Lãng Minh và Trường Hà lúc bình thường vốn có vài việc bất đồng quan điểm với nhau, tuy tất cả đều vì công việc nhưng hai người cũng có hiềm khích nhất định, cho nên sau khi nghe xong lời của Tiểu Vương, vẻ mặt của Lý Lãng Minh nữa cười nữa , thờ ơ răng: “Con đường đó tôi cũng từng qua vào ban đêm khá nhiều lần, nhưng rốt cuộc có gặp quỷ nào đâu!”.

                  Lời đó phát ra khiến vẻ mặt Trường Hà bỗng thay đổi, cậu ta đưa ánh mắt hung ác nhìn Lý Lãng Minh, nhưng Lý Lãng Minh lại thèm để ý mà vẫn tươi cười. Chúng tôi cũng có cảm giác Lý Lãng Minh đùa hơi quá đáng, nên vội đánh trống lãng mà chuyển sang chủ đề khác. Mọi người bắt đầu kể vài chuyện thú vị liên quan đến công việc, nhưng xen giữa khoảng thời gian đó khí thoải mái vẫn bao trùm và tiếng chạm cốc vì thế cũng dần mất .

                  Hơn mười giờ đêm, bữa tiệc cũng đến hồi tàn cuộc, Tiểu Vương và Trường Hà khoác vai nhau chẳng biết là thầm chuyện gì. Những người còn lại do nhà ở gần nên sau khi kết thúc bữa tiệc ai nấy đều trở về nhà mình.

                  Tiểu Vương lẩm bẩm : “ Trường Hà này, hôm nay về nhà ngủ, cái chân thối của có thể hun chết người đấy, lại còn ngáy cứ như sấm nữa chứ, biết vợ làm cách nào mà chịu nổi, tối nay tôi ngủ cùng đâu”. Tôi nhịn được cười. Tiểu Vương vốn ưa sạch , phòng ốc cứ gọi là ngăn nắp, dính hạt bụi giống như khuê phòng của thiếu nữ vậy.

                   

                  Trường Hà mới gọi với theo : “Thằng nhóc này, có mỗi việc ngủ thôi mà lý thế nhỉ, cứ lèo nhà lèo nhèo, tôi mới là người muốn ngủ cùng thằng nhóc như cậu đấy, về về! Hôm nay tôi về nhà ngủ!”. Nhưng khi Trường Hà ra những lời này ràng khí thế cũng đuối lắm.

                   

                  “, có dám về nhà ?”, Tiểu Vương hỏi vặn vẻ chế giễu, hỏi xong cậu ta trừng trừng mở to cặp mắt say lờ đờ của mình, rồi lại nở nụ cười xảo quyệt nữa chứ. Tất nhiên chuyện ngày hôm qua lại bị cậu ta tôi ra nhai nhai lại.

                   

                  “Được, có gì mà dám chứ? Đương nhiên là tôi dám rồi, thằng nhóc này hôm qua lớn tiếng to mồm như thế, hôm nay xem có đám cùng tôi đến đoạn đường đó ? Để xem ai sợ vãi đái ra quần trước nhé!”, Trường Hà vốn là công chức tại địa phương vậy mà đột nhiên ra những lời thiếu lịch như vậy đấy.

                  “Được, luôn bây giờ, tôi tin đời này lại có quỷ, tôi cũng muốn đánh cho con quỷ đó khóc thét mới dược!” cậu ta vừa vừa xắn tay áo lên, ra vẻ như bỗng nhiên trước mặt xuất vật thể lạ mờ mờ ảo ảo, còn chuẩn bị tư thế như sẵn sàng xông vào đại chiến ba trăm hiệp nữa chứ.

                  Tôi biết rốt cuộc Trường Hà nhìn thấy cái gì, nhưng thực lúc đó uống cũng khá say rồi, nên cảm thấy cực kỳ hưng phấn, vì thế mới quyết định đưa Trường Hà về nhà, nhân tiện cũng muốn xem thôn Viễn Vọng rốt cuộc có thứ gì huyền bí, mê hoặc như thế. Tôi khoác vai Trường Hà, : “ thôi, ba em ta cùng chuyến, dù có gặp phải chuyện gì cả ba người có thể đối phó được!”.

                   

                  Hôm đó là ngày mùng Mười tháng Bảy, thời tiết tốt lắm, nhưng đến khoảng mười giờ, ánh trăng xuyên qua tầng mây, chiếu tỏ khuôn mặt của từng người, lát sau đám mây trời cũng biến mất, ánh trăng nhờ đó cũng trải khắp mặt đất, dù ở xa cũng có thể nhìn thấy rất ràng, bất kể là người hay là quỷ, ở dưới ánh trăng sáng như thế này lại thêm có ba người đồng hành cùng nên cũng có nguy hiểm gì đáng lo ngại lắm.

                  Chúng tôi cùng nhau bước đường, Tiểu Vương vừa vừa hát ầm ĩ. Thực ra nghe qua lời kể của Trường Hà, lại thấy được bộ dạng hoảng hốt của cậu ta khi ấy chúng tôi đều cảm thấy nơm nớp lo sợ, biết lát nữa đây nhìn thấy thứ gì nữa, tôi tin chắc rằng Tiểu Vương cũng chỉ mượn lời hát để che đậy nỗi bất an trong lòng mà thôi. Còn Trương Hà lại khá trầm lặng chẳng năng gì, cũng còn cãi nhau với Tiểu Vương nữa, nếu phải vì mệt mỏi cũng là trong lòng sợ hãi, nhưng vì cùng với chúng tôi nên cũng tiện thể thái độ cho lắm, huống hồ cậu ta còn đánh cược với Tiểu Vương nữa. Tôi để ý thấy cây cỏ khẽ lay động, tiếng gió thổi nhè . Ngày Mười lăm tháng Bảy là ngày của Quỷ , trước sau ngày đó mười ngày trăng đêm sáng lại càng sáng hơn, cũng chẳng ai có gan lại ngoài đường từ sau tám giờ tối cả, tôi tin rằng nếu phải là uống rượu cả ba chúng tôi cũng chẳng dám xuất ở nơi này đâu.

                  Đêm tháng Bảy vẫn còn mang chút khí nóng oi bức, nhưng chúng tôi đường lại cảm thấy có chút lành lạnh. Lúc nào cũng cảm giác có điều gì đó bất ổn nhưng lại biết là điều gì bất ổn nữa. Tôi đưa mắt nhìn Trường Hà và Tiểu Vương, biết liệu họ có cảm giác giống tôi ?

                  Càng lúc càng đến gần cổng thôn Viễn Vọng, cảm giác bất an lại càng tăng thêm, chỉ là tại, tôi, Tiểu Vương, Trường Hà người nào đưa ra ý kiến lút lui, quay trở lại cả. Trường Hà và Tiểu Vương ai muốn tỏ ra mình yếu thế hơn đối phương, còn tôi, tuy cũng phải to gan lớn mật gì nhưng lại là người vô cùng tò mò, hiếu kỳ, thêm nữa, dù sao tôi cũng là cấp , nếu bây giờ đưa ra ý kiến rút lui sau này chắc chắn uy thế của tôi cũng bị tổn hại. Tôi đề nghị quay trở lại nên tự nhiên chẳng có thứ gì ngăn cản được bước chân chúng tôi.

                  Đến bãi đất hoang mà Trường Hà , Tiểu Vương cũng hát nữa, khóe môi mím chặt, tôi mới quay đầu lại nhìn thấy miệng Trường Hà cũng run lên bần bật, ánh mắt vô cùng hoảng loạn, sợ hãi. Dù sao cậu ta cũng bị dọa lần rồi. Tiểu Vương cười chế giễu Trường Hà nữa, mà chỉ nắm chặt cánh tay của cậu ta. Đây là cái nắm tay của đồng cảm, của động viên, cũng là để an ủi. Trường Hà đưa mắt nhìn Tiểu Vương, trong ánh mắt thoáng vẻ cảm ơn. Lúc đó, cần dùng đến lời nữa.

                   

                  Chợt có cơn gió thổi đám cỏ tranh lay động, phát ra thanh “xào xạc xào xạc” mơ hồ. Trong đêm khuya tĩnh lặng, thanh đó khiến người ta có chút kinh hãi, bởi trong lòng ai cũng đều có hình ảnh về thứ mà Trường Hà miêu tả. Nêu rằng những thứ trước đây từng nhìn thấy chiếm cứ phần tâm linh, lúc này trong sâu thẳm trí óc cả ba người chúng tôi đều xuất bóng hình có đầu, nhưng hình dạng cụ thể của nó như thế nào đây? Liệu nó có giống như ma quỷ mà lúc bình thường ta đọc trong truyện , con quỷ máu me be bét đẩy người chăng? Hoặc cũng có thể là bộ xương trắng muốt? Hay có dòng máu chảy ra từ cổ đây? Trong suy nghĩ của Trướng Hà hình ảnh này nhất định càng trở nên ràng bởi dù gì cậu ta cũng từng tận mắt nhìn thấy nó.

                  Tôi lắc lắc đầu thầm nghĩ, có lẽ do Trường Hà mình trong đêm, lại hay tưởng tượng đến mấy câu chuyện liên quan đến ma quỷ cho nên mới có những ám ảnh như thế, nhưng nếu phải từ tưởng tượng đó mà con quỷ thoát ra bên ngoài chừng bản thân tôi cũng xuất những ảo tưởng như vậy đó. Tôi hiểu mình nghĩ gì cho nên cố găng loại bỏ hình ảnh mà Trường Hà miêu tả ra khỏi đầu, sau đó bắt đầu nghĩ đến Tử Nguyệt.

                  Tôi tin, nếu trước đây tôi có tình cảm với Tử Nguyệt là vì yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu nó chẳng qua cũng giống như con quỷ ở trong suy nghĩ của Trường Hà, chỉ là bóng hình mà thôi. Nhưng tại, bóng hình đó lại lên rất nét trong suy nghĩ của tôi. Tôi cố gắng nghĩ lại tỉ mỉ những khoảnh khắc đáng nhớ kể từ khi tôi biết Tử Nguyệt đến nay, nào là mỗi lúc chau mày, mỗi khi cười duyên, mỗi cái ngoái đầu nhìn lại, mỗi cái xoay người của ấy, tôi nghĩ... Tử Nguyệt bước vào trong trái tim tôi rồi, thậm chí sớm ở trong trái tim tôi. Nhưng đêm nay thứ bước vào trong trái tim tôi là gì, tôi vẫn chưa hề nghĩ đến.

                   

                  Đương nhiên, trong hoàn cảnh lúc này tôi cũng có thời gian để mà tìm hiểu nữa.

                  Chúng tôi bước chầm chậm, chẳng mấy chốc được nữa quãng đường. Trong gian hoang vắng đó, ngoài tiếng gió thổi cây cỏ xào xạc ra thấy bất kỳ thứ gì khác.

                   

                  “Ha... ha... ha... ha...”

                  Tiểu Vương bỗng cười phá lên. Giữa đêm khuya thanh vắng, bất chợt có tiếng cười the the chói tai như thế, khiến tôi và Trường Hà giật mình hoảng hốt vội nhìn về phía Tiểu Vương. Chỉ thấy cậu ta ôm bụng cười nắc cười nẻ, lại còn vừa cười vừa vỗ bụng nữa, cười đến mức thở ra hơi, nước mắt nước mũi giàn giụa. Tôi mới quát : “Tiểu Vương, cậu điên sao?”.

                   

                  Tiểu Vương vừa cười vừa chỉ vào Trường Hà, đứt quãng: “Tôi gan của Trường Hà đúng là mà, ha ha ha, quỷ gì chứ, ha ha, cái gì mà quỷ đầu chứ, ha ha ha, thằng cha này trong bụng chỉ được cái giỏi tưởng tượng, báo hại chúng ta phải mất công toi chuyến, ha ha ha...”.

                   

                  Tôi cũng kiềm chế được nụ cười lộ ra ngoài.

                   

                  Vốn là lúc đầu, ai nấy đều giống như sợi dây đàn được kéo căng cứng vậy, trong lòng chúng tôi đều rất căng thẳng, lo lắng. Nhưng thực ra cũng chẳng có gì, bây giờ chỉ có Tiểu Vương mà chính tôi cũng cho rằng Trường Hà tự dọa bản thân mình mà thôi. Nhờ có tràng cười vừa rồi của Tiểu Vương khiến tâm trạng chúng tôi cũng thấy thoải mái hơn chút, duy có sắc mặt của Trường Hà vẫn rất gượng gạo, vẻ mặt mơ hồ khó hiểu, miệng lầm bầm điều gì đó: “Chắc là hôm nay nó xuất ...”.

                   

                  Tiểu Vương chế nhạo: “Hừ, hóa ra nó chỉ đến gặp người thân thôi sao, ha ha!”.

                   

                  nhịn nổi nữa, tôi cũng cười lớn. Trường Hà thấy tôi cười nên cũng tiện gì với Tiểu Vương, rồi cậu ta lại đeo vẻ mặt phục, sắc mặt cũng trở nên khó coi. Tôi vừa cười vừa bám vào vai cậu ta trêu đùa: “Thôi được rồi, Trường Hà, qua cửa thôn này thi tôi và Tiểu Vương cũng về đây, cậu cũng về chăm sóc vợ cho tốt nhé, ha ha!”.

                   

                  Trường Hà chẳng năng gì. Dù sao cậu ta cũng phải là người giỏi năng cho lắm, tính cách cũng hơi cố chấp, cậu ta mà cho bản thân nhìn thấy nhất định chịu khuất phục nhanh chóng như vậy đâu, chỉ là đêm nay bỗng nhiên chẳng nhìn thấy gì nên cậu ta thể được câu nào thôi. Nhưng ràng nghe thấy tôi đến câu về nhà chăm sóc vợ thi cậu ta cũng hứng khởi hẳn lên. Dù gì Trường Hà cũng mới lấy vợ chưa lâu, tình cảm vợ chồng rất thân thiết, lúc này lòng hướng về nhà nên cũng chẳng thèm để ý đến Tiểu Vương.

                   

                  Trong lòng tôi đột nhiên thấy xúc động, thầm nghĩ, lẽ nào người đàn ông sau khi lập gia đình, vì có người để quan tâm chăm sóc, có người để bận lòng, cuộc sống nhờ đó cũng trở nên có dư vị hơn chăng?

                   

                  Tốt nghiệp mấy năm được điều về công tác ở xã này, phải xa bố mẹ, còn nhớ hồi còn học đại học, bạn từng thề non hẹn biển với tôi nhưng sau này cũng vì vấn đề điều chuyển công tác của cấp ấy thề non hẹn biển với người đàn ông khác, đời sống tình ái của tôi lại rơi vào cảnh vườn nhà trống. Tử Nguyệt là đẹp, dù là diện mạo bề ngoài hay cách đứng năng, ở trong xã này mà đều đứng hàng đầu. Có vẻ như tình cảm của tôi cũng có hướng ràng, nếu phải xác định mục tiêu chắc chắn phải là Tử Nguyệt. Mà Tử Nguyệt trong lòng tôi mờ ảo giống như hoa trong gương, trăng nơi đáy nước vậy, hay là ngày mai tôi đến bày tỏ tình cảm của mình với ấy nhỉ?

                   

                  Tiểu Vương vẫn cười rất to tựa như con đập bít kín lâu ngày nay bất ngờ có lỗ hổng khiến nước cứ thế tràn ra cách nào giữ lại được.

                   

                  Tôi vỗ vai cậu ấy, : “Được rồi, Tiểu Vương...”.

                   

                  Bỗng nhiên nghe thấy tiếng gọi hoang mang của Trường Hà, trong tiếng gọi đó có chất chứa nỗi sợ hãi thể diễn tả bằng lời, có rùng mình chẳng thể thốt ra thành tiếng. Tiếng cười của Tiểu Vương và câu dở dang của tôi trong khoảnh khắc đó bỗng bị cắt đứt, tôi kinh ngạc ngoái đầu lại nhìn, dưới ánh trăng mờ ảo, tôi thấy đồng tử của Trường Hà đảo loạn điên dại, hai chân run bần bật, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể khuỵu xuống, ánh mắt trừng trừng nhìn về phía bên phải.

                   

                  Tiểu Vương : “Trướng Hà, ha ha, tên nhát như cáy này vẫn chưa tâm phục khẩu phục nên cố tình mê hoặc chúng tôi phải ? Tôi...”, vừa câu ấy vừa ngoái đầu sang liếc nhìn Trường Hà, chợt những lời chuẩn bị ngay sau đó bị nét mặt của Trường Hà dọa cho chết khiếp mà nuốt ngược trở lại.

                   

                  Ánh mắt của tôi và Tiểu Vương giao nhau, rồi cùng quay đầu nhìn theo ánh mắt của Trường Hà... 

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953

      Chương III: TỬ NGUYỆT
                 Cách khoảng mười trượng về phía bên phải có bóng hình mờ nhạt, sau đó từng chút từng chút dần trở nên ràng, có thể nhìn thấy tay, thấy chân, thấy cơ thể, rồi quần áo bay bồng bềnh, nhưng có đầu, đúng là có đầu!

                   

                  Tiểu Vương sợ hãi hét lớn rồi quay đầu ba chân bốn cẳng bỏ chạy, Trường Hà cũng ở ngay phía sau vội vã tháo chạy theo bản năng, riêng tôi cũng rất muốn chạy, nhưng lại có cách nào nhấc chân nổi, có lẽ trong giây phút đó, trong đầu tôi còn có khái niệm “chạy” nữa. Tôi cố gắng lùi bước, lại lùi thêm bước nữa, nhưng bóng hình đó tiến lên mà chỉ yên tĩnh đứng im ở chỗ ấy.

                   

                  Ánh mắt tôi đờ đẫn dán vào bóng hình đó, biết là ý nghĩ nào bám chất lấy trí óc tôi. Tôi thầm nghĩ nếu nó đuổi theo mình mình có thể chạy thoát khỏi nó được ? Nhưng nếu như thế tôi có chạy cũng chẳng có ý nghĩa gì, hóa ra Trường Hà lừa chúng tôi, hóa ra mọi thứ phải do Trường Hà tưởng tượng, hóa ra tất cả là , là có quỷ . Nhưng liệu có phải là tôi cũng tưởng tượng ? Tôi véo mạnh cánh tay mình, rồi cảm giác đau đớn lan ra toàn bộ cơ thể, tôi lại dụi dụi mắt, nhưng dù tôi có dụi bao nhiêu lần khi đưa mắt lên nhìn nó vẫn đứng tĩnh lặng ở đó, cách tôi khoản mười trượng, đầu của nó ở đâu? Nhất định là nó nụ cười khinh miệt trước vẻ sợ hãi, lo lắng của chúng tôi.

                   

                  L.úc này đầu óc tôi trở nên trống rỗng, bao gồm tất cả những thứ trước đó tôi nghĩ về Tử Nguyệt cũng đọng lại chút nào, cảm giác tê tê nhức nhối dần dần lan khắp toàn thân. Tôi vẫn đứng yên tại chỗ, trái tim tôi như đập loạn “thinh thịch thình thịch”, đứng song song với bóng hình đó tôi thể biết được hành động tiếp theo của nó là gì và cũng chẳng tôi nên làm gì tiếp sau đây.

                   

                  Đêm khuya vắng vẻ liêu, ánh tráng thê lương ảm đạm, tiếng gió thổi đám cỏ tranh nghe “xào xạc xào xạc” và bóng hình đầu đó vẫn đứng ở trước mặt...

                   

                  Hoang mang, choáng ngợp chiếm giữ toàn bộ suy nghĩ của tôi.

                   

                  Thời tiết tháng Bây rất oi bức nóng nực, nhưng giờ đây cả người tôi lạnh toát, mồ hôi lạnh băng len lỏi vào từng chân tơ kẻ tóc, trong giây lát quần áo ướt sũng hết cả.

                   

                  Đứng sóng đôi với nhau gần năm phút, trong cảm giác của tôi lúc này, năm phút đó lại dài tựa năm năm. Khi ấy, tôi nhìn thấy ràng, bóng hình đó từ từ đưa tay lên rồi lại chầm chậm duỗi thẳng ngón tay, là ngón trỏ. Dưới ánh trăng u ám, ngón tay đó trắng bệch, lên ràng, nó dừng lại khoảng mười giây giữa gian hoang lạnh, sau đó, khi tôi cố gắng chăm chú nhìn kỹ hơn mọi thứ còn gì nữa. Tôi kiếm tìm khắp nơi, nhưng dưới ánh trăng chỉ còn lại thanh của tiếng gió thổi xào xạc, thấy bóng hình, thấy quần áo bồng bềnh và ngón tay đâu nữa...

                   

                  Mọi thứ diễn ra giống như giấc mộng nhưng áo quần sũng ướt lại là thực. Tiểu Vương và Trường Hà ba chân bốn cẳng bỏ chạy rất xa, còn chân của tôi lúc này lại mềm tựa bún, thực những chuyện mà tôi nhìn thấy trước mắt mình phải là hư ảo. Khi ấy, tôi nặng nề nhấc chân, từng bước từng bước tiến về phía trước, tôi biết trước mặt mình là đâu nữa, tôi cũng chẳng biết mình bước về phía trước để làm gì và càng biết ngoài hành động bước lên phía trước tôi còn có thể làm gì khác đây. được chừng hơn mười bước, mạch suy nghĩ của tôi dần quay trở lại, tôi bắt đầu có cảm giác, nhưng hai chân vẫn nhũn ra, còn chút sức lực nào để đứng vững nữa tôi mới đặt mông đánh “phịch” cái, ngồi lên bãi cỏ.

                   

                  Khi ấy, mặt trăng bị che mất nữa, lấp ló phía sau tầng mây, đêm khuya, lạnh lẽo và u ám.

                   

                  Tôi biết mình trở về bằng cách nào, cũng chẳng biết Trường Hà và Tiểu Vương tại sao lại bỏ chạy về nhà. Mọi suy nghĩ trong đầu tôi lúc này đều ngập tràn bóng hình đó, tôi thể nào quên được, chẳng những thế bóng hình đó còn càng ngày càng lên nét, đó là bộ quần áo bồng bềnh lay động, là ngón tay chầm chậm nâng cao, là ánh trăng thê lương ảm đạm, là ngọn gió u ám lạnh lẽo, là tiếng “xào xạc” của cỏ tranh, còn có cả tiếng cười khinh miệt lạnh lẽo tồn tại trong trí tưởng tượng của tôi...

                   

                  Hôm sau làm, thần sắc của Trường Hà và Tiểu Vương cũng kém hơn nhiều so với thường ngày, vẻ mặt ai nấy đều trắng bệch trông rất đáng sợ, nhìn vào đâu là hút hồn vào đó, phải gọi đến mấy câu mới có phản ứng. Tôi cũng chẳng đến đâu, lúc ba người gặp nhau, chẳng chẳng rằng gì. Nhưng mọi nỗi sợ hãi ai cũng đều cảm nhận được trong cơ thể mình, cần phải dùng đến lời .

                   

                  Trương Viễn Dương đến để phổ biến vài công việc có liên quan, đó là những phương án mà trong cuộc họp hôm qua thống nhất. Khi ấy tôi cũng tài nào tập trung tư tưởng được, phải cố gắng gom mạch suy nghĩ trong đấu để xem lại và quyết định những khâu nhất. Sau đó Trương Viễn Dương thu dọn tài liệu rồi bước ra ngoài, được mấy bước, ta quay đầu lại cười ha ha rồi : “Chủ tịch xã hôm nay tinh thần được ổn định lắm, phải chăng là tơ tưởng đến em xinh đẹp nào thế?”.

                   

                  Thằng này chuyên ba hoa khoác lác, tôi cười cười, xua tay rằng: “ cái gì đây hả, , làm việc của cậu !”.

                   

                  Trương Viễn Dương vừa cười vừa bước ra cửa, khi đến cửa quay ngoắt lại rằng: “Đồng chí Chủ tịch xã này, tối mai đến nhà tôi ăn cơm nhé? Để tôi gọi mọi người cùng đến luôn thể”.

                  “Có chuyện vui gì sao?”

                  Trương Viễn Dương cười lớn ; “Chả là nhà tôi có làm mâm cơm cúng các cụ nên muốn mời mấy em đến ấy mà”.

                   

                  À, khi ấy tôi liền nhớ ra, truyền thuyết có kể rằng vào ngày của Quỷ, tức là rằm tháng Bảy hằng năm những người thân qua đời trở về gia đình để thăm nom, cho nên nhà nào nhà nấy đều sắm sửa mâm cổ thịnh soạn, thường là vào ngày bất kỳ trong khoảng sau ngày mùng Mười và trước ngày Mười lăm lịch, có mời thêm vài người bạn đến hầu ông bà tổ tiên qua đời của họ uống rượu. là hầu rượu, chẳng qua là dùng bữa nhiệt tình, ăn uống no say mà cũng cần phải khách khí với chủ nhân vì khi ấy mình cùng ăn uống với tổ tiên của họ mà.

                   

                  Phong tục là vậy, hề có chuyện lén mượn cơ hội mà mời mọc riêng, tóm lại là nó cũng chẳng có mâu thuẫn gì với nguyên tắc của tôi cả. Cán bộ hành chính xã chúng tôi trước giờ quan hệ với nhau rất hòa hợp, việc mời nhau là chuyện thường tình. Vả lại tôi vốn là người ngoài, cho nên để kết thành khối thống nhất với người dân địa phương nơi đây, đối với lời mời đến “giúp đỡ” như thế này tôi chưa bao giờ từ chối cả, với lại như thế vừa là để tăng thêm tình cảm đồng nghiệp vừa là để bản thân có thể nhanh chóng hiểu và hòa nhập được với phong tục riêng của xã, cũng là để những công việc sau này được triển khai thuận lợi hơn. Vì vậy tôi liền gật đầu đồng ý.

                   

                  Dù tâm trạng vẫn chưa thể ổn định lại nhưng tôi vẫn cố gắng kìm nén cảm xúc, tập trung vào công việc, nhưng tôi phát ra rằng sức lực của bản thân đủ để làm được việc đó. thể ngờ tất cả những thứ nhìn thấy đêm qua lại ảnh hưởng mạnh đến tư duy thông thường của tôi đến thế. Nhưng tôi cũng biết mình có nên ân hận hay bởi dù sao tôi cũng phải là người thường hối hận về những việc mình làm.

                   

                  Tôi từng nghĩ, nếu thời gian có thể quay trở lại nhất định lúc đó tôi bỏ chạy. Còn bây giờ mặc kệ là bị tính tò mò nó hại cho thê thảm hay là do sĩ diện sau khi uống rượu say chăng nữa, việc đó giờ cũng chẳng cần tìm hiểu làm gì cho mệt.

                   

                  Nhưng tôi vẫn tài nào hiểu nổi, bóng hình mà tôi gặp đêm qua giơ ngón ra trước mặt nghĩa là gì nữa, cứ nhắm mắt lại là ngón tay giương cao vẻ thê lương ảm đạm đó lại về trước mặt tôi. Dù nghĩ nát óc nữa tôi vẫn thể nào hiểu được, hay là nó cũng bình thường thôi nhưng do tôi nghĩ quá nhiều khiến nó trở nên đặc biệt? Giờ tôi cũng chỉ mong cơn ác mộng đó dần biến mất theo thời gian giống như nó chưa bao giờ tồn tại vậy.

                   

                  Buổi tối tôi ngồi trong nhà nghỉ của ủy ban, chẳng muốn đến nhà ăn ăn tối bởi các món ăn ở đây từ trước đến nay đều chán vô cùng. Vì thế từ sau khi quán ăn của Trương Vọng được mở chúng tôi lại càng ít dùng bữa tại nhà ăn của ủy ban hơn. Tôi bèn gọi điện thoại cho Trương Vọng, nhưng ngờ người nghe máy lại là Tử Nguyệt giọng trong trẻo và mềm mại vang lên. Nếu đêm qua tôi nhìn thấy cảnh tượng đó chắc chắn bấy giờ tôi cực kỳ sung sướng khi nghe thấy giọng êm ái ấy. Thực bây giờ tôi cảm thấy thờ ơ với mọi thứ, nhưng dù sao vẫn phải ăn để lấy sức nên tôi bèn gọi cơm ở quán Trương Vọng và nhờ Tử Nguyệt mang đến giùm. Trước đây mỗi lần có việc bận hoặc là khi mải làm việc gì đó mà quên dùng bữa, tôi cũng đều gọi Trương Vọng mang cơm đến nhà nghỉ của Ủy ban, chỉ là ngày hôm nay hoàn cảnh, tâm trạng đều giống những lần trước chút nào.

                   

                  Sau khoảng mười lăm phút, Tử Nguyệt xách hộp cơm đến gõ cửa phòng tôi, ấy nhanh nhẹn dọn hộp cơm ra, bày lên bàn giúp tôi. Sau đó liếc nhìn căn phòng bừa bộn của tôi mà nở nụ cười mỉm, tiếp đó lại giúp tôi sắp xếp lại mọi thứ trong phòng. Phải chăng con đều là phù thủy, tại sao tôi lại như thế, bởi căn phòng bừa bộn của tôi vừa qua tay ấy là mọi thứ trở nên ngăn nắp lạ thường. Dáng vẻ của lướt qua lướt lại tựa như cánh bướm cứ rập rờn trước mắt, loáng cái đứng trước mặt tôi, rồi lại mỉm cười mà rằng: “Đồ ắn đều sắp nguội đến nơi rồi, Chủ tịch Tô, trong lúc vẫn còn nóng tranh thủ ăn , em vẫn lấy tiền như bình thường đấy”.

                   

                  Đột nhiên tôi đưa tay ra nắm lấy tay Tử Nguyệt rồi kéo về phía mình, khi ấy vẫn còn bất ngờ ngồi tọt vào lòng tôi rồi. Tử Nguyệt sợ hãi miệng nên lời còn tôi cũng áp sát đôi môi đỏ mọng của . Được ôm ấp cơ thể ấm áp của , được ngửi mùi hương cơ thể tôi mới cảm nhận được chân thực của thế giới này. Nếu tối hôm qua tôi thực muốn bày tỏ tình cảm của mình cho Tử Nguyệt biết bao nhiêu thi tại trong lòng tôi dù chút ý nghĩ như thế cũng chẳng hề tồn tại, lúc này trong tôi chỉ là còn là khoảng trống rỗng, chẳng có điểm tựa, giống như rơi vô định vậy, tôi chỉ mong tâm trạng của mình ổn định hơn chút.

                   

                  Tôi chăm chú nhìn Tử Nguyệt, ràng tôi nhìn thấy nét sợ hãi pha chút giận dữ và e thẹn của .

                   

                  Tôi biết tại sao Tử Nguyệt lại có thần sắc như thế, mặc dù Chủ tịch xã là tôi đây vẫn còn trẻ tuổi nhưng cùng là người khá chín chắn, vững vàng, dù có uống hơi quá chén cũng làm ra chuyện gì khiến cho người khác phải kinh ngạc như thế. Nhưng lúc này, ràng tôi thể cử chỉ khác thường.

                   

                  Tử Nguyệt gắng sức vẫy vùng trong lòng tôi, cũng cố tình né tránh đôi môi tôi tiến sát lại, nhưng rốt cuộc sức lực của con cũng rất yếu, phải mất rất nhiều sức mới có thể thoát khỏi vòng tay tôi, vừa mới ra thoát ra nàng vung tay “bốp”, cái bạt tai như trời giáng lên khuôn mặt tôi. Sắc mặt Tử Nguyệt đỏ tía, ánh mắt long lanh phát ra những tia sáng sắc lạnh, biết là e thẹn hay tức giận hay là cả hai mà ánh mắt của dữ tợn và nghiêm khắc đến vậy, cả ngữ khí cũng trở nên lạnh tanh: “Chủ tịch Tô này, nếu là uống rượu hành động này của có thể hiểu được nhưng hôm nay đâu có uống rượu, là quan to thèm để ý đến hành vi như thế, nhưng Tử Nguyệt tôi tuyệt đối phải là loại người như tưởng đâu”.

                   

                  Tôi năng gì, chỉ thấy mặt mình nóng phừng phừng, cảm giác nhói đau dâng trào. Nếu lúc này mà ra những lời kiểu như thầm em lâu rồi dù là với tôi hay với Tử Nguyệt cũng đều là nỗi nhục. Tôi cũng phải là người bị ổi đê hèn như thế, dù tối qua từng hạ quyết tâm và cũng rất muốn cùng với Tử Nguyệt viết lên câu chuyện tình . Nhưng trống trải và nỗi đơn của tôi có thể trở thành lý do để tôi mạo phạm ấy được chăng? Tôi chợt nhận ra rằng mình có gì để nữa, chỉ còn cách cúi đầu xuống, dù đó phải là cúi đầu sám hối.

                   

                  Tử Nguyệt nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ, bởi suốt mấy năm làm Chủ tịch xã, có ai là biết bản lĩnh của Tô Nam Bình đâu, là có duyên, hai là giỏi viết lách, ba là có tài ăn , dù phải là người thao thao bất tuyệt liên mồm nhưng mỗi khi tranh luận cũng lưu toát, rành mạch có bất kỳ trở ngại nào. Dù có xảy ra chuyện gì tôi cũng có thể giải thích được cách thấu tình đạt lý. Vì thế bộ dạng mất tập trung, mơ mơ màng màng lần này của tôi làm sao khiến người khác thấy lạ được.

                   

                  “Chủ tịch Tô, bị sao thế?”, Tử Nguyệt quả thực rất tốt bụng, trong phút chốc mà quên ngay việc tôi vừa mạo phạm ấy, ngược lợi còn ân cần, quan tâm hỏi thăm tôi, tựa như chưa có chuyện gì xảy ra vậy.

                  quan tâm của Tử Nguyệt càng khiến tôi cảm thấy xấu hổ vô cùng, uể oải xua tay tôi mệt mỏi : “Tôi xin lỗi!”. Tuy làm chủ tịch xã nhiều năm như thế, cũng từng trải qua biết bao nhiêu chuyện lọc lừa chốn quan trường, nhưng khi đối mặt với Tử Nguyệt xinh đẹp trong sáng như thế này tôi lại muốn lừa dối ấy, huống hồ chuyện xảy ra đêm qua khiến mọi suy nghĩ của tôi sao trở về bình thường được, tôi muốn nghĩ đến bất kỳ người nào và cũng chẳng muốn làm bất cứ việc gì lúc này cả.

                   

                  Tử Nguyệt hỏi thêm nữa. Vốn là người thông minh thấy tình huống như vậy chọn cách rời , nhàng khép cửa lại, Còn tôi lúc ấy thầm cảm ơn chăm sóc của Tử Nguyệt và nghĩ mình cần phải trấn tĩnh lại. 

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953

      Chương IV: GIẤC MỘNG KINH HOÀNG
                 Ăn qua loa mấy miếng cho xong, rồi nhanh chóng lên giường nằm, nếu bình thường, chắc tôi chạy sang phòng nghỉ của Tiểu Vương cùng cậu ta chuyện phiếm trời dưới đất. Bởi dù sao trong đám người làm công việc hành chính ở xã, quan hệ giữa tôi và Tiểu Vương là thân thiết nhất, cậu ta cũng là người ở vùng khác với lại năng lực làm việc của Tiểu Vương cũng rất tốt, làm việc gì ra việc nấy, lại rất giỏi trong việc đoán suy nghĩ của người khác, do vậy cậu ta luôn khiến người khác ưa thích, dù trong công việc hay trong cuộc sống, đều là người bạn tốt.

      Nhưng hôm nay, tôi có chút hứng thú nào.

      Má vẫn còn tê tê, nhất định là năm đầu ngón tay in ở đấy, trong phòng vẫn tràn ngập mùi hương của Tử Nguyệt . Sau khi nhớ lại bờ môi mềm mại , ngọt ngào , ấm áp của Tử Nguyệt cảm giác thân thể thơm ngát đó ở trong lòng khiến người ta cảm thấy hưng phấn . Nhưng nghĩ trước nghĩ sau hành động xâm phạm lúc ấy khiến tôi khỏi thầm tự trách mình , tôi bị sao đây? Từ trước tới nay tôi luôn khống chế được tình cảm của bản thân , rốt cuộc tại sao tôi lại có hành động đường đột với giai nhân như thế?

      Tôi bước xuống giường , giày , chầm chậm đến bàn điện thoại rồi quay số . Là Trương Vọng nghe máy , công việc của Trương Vọng là bất cứ thời điểm nào , bất cứ nơi nào và trong hoàn cảnh nào , lão đều thể thái độ rất niềm nở và tỏ vẻ quen thân với bất kỳ ai , nhưng đó cũng chỉ là tính cách của những người làm kinh doanh cả thôi . Tôi muốn tìm Tử Nguyệt , nhưng vì người nghe điện thoại phải là , nên cũng đành tìm bừa lý do để lãng tránh Trương Vọng , muốn để Trương Vọng biết người mình muốn tìm là Tử Nguyệt , cho cùng bây giờ tôi cũng chẳng biết phân trần như thế nào với Tử Nguyệt nữa , vả lại tôi cũng giờ này tôi tìm Tử Nguyệt liệu có nghe điện thoại nữa hay . Gác điện thoại rồi trở lại nằm vật lên giường , cảm giác vô cùng mệt mỏi rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ lúc nào chẳng hay .

      Cảm giác như ngủ rất lâu , rồi bỗng nghe thấy có người bên tai , tôi mơ mơ màng màng mở mắt ra chỉ thấy bàn tay đen sì treo lơ lửng cách mặt tôi khoảng mét , nó cứ thế từ từ hạ thấp , ngày càng to dần . Tôi còn chưa kịp có bất kỳ phản ứng nào bàn tay đó chạm xuống đúng cổ họng , ngay tức khắc tôi có cảm giác nghẹt thở , hoang mang lo sợ liếc nhìn , phát cửa sổ bị mở toang, gió lạnh thổi lên chiếc rèm cửa bay phần phật , yết hầu chịu áp lực càng ngày càng lớn , khí cũng ngày càng thiếu , tôi liều mình vùng vẫy , đưa tay lên cổ , muốn tóm lấy bàn tay kia nhưng kỳ lạ là ở đó chẳng có gì cả .

      Tôi giật mình sợ hãi , từ trong yết hầu phát ra tiếng thất thanh: “A. . . .”.

      Thình linh tôi bật dậy , áp lực đè nặng tên cổ họng cũng nhanh chóng biến mất , tôi buông tay ra khỏi cổ , há hốc miệng hít lấy hít để chút khí vào , rồi mạch suy nghĩ dần trở nên ràng , tôi liền nhớ lại cánh tay và bàn tay đen sì đó .

      Hóa ra là nằm mơ .

      Cổ họng có cảm giác nóng bỏng , ran rát , vẫn còn thấy đau , đúng là nằm mơ sao?

      Tôi đưa tay bật đèn “tách” , phát chăn bị rơi xuống đất , cửa sổ cũng mở toang , gió đêm lạnh lẽo thổi ào vào phòng .

      Ngày hôm sau tôi thức dậy khá muộn , đến trụ sở ủy ban nhìn thấy Trường Hà ngồi trước bàn làm việc của cậu ta , bộ dạng vô cùng mệt mỏi , uể oải . Tôi liền bước đến bên cạnh , chả là hôm qua có buổi họp bàn , thảo luận và đưa ra kế hoạch về việc tiến hành mở mang vùng núi Thanh Tuyền , cũng bởi suy nghĩ của tôi có cách nào trở lại bình thường được , nên cả ngày hôm qua chả làm được việc gì ra hồn , chỉ có Trương Viễn Dương đưa ra phương án cho công tác tuyên truyền , nhưng vẫn còn bàn của tôi , đợi hôm nay dành thời gian xem xét lại .

      “Trường Hà!”

      Trường Hà có bất kỳ phản ứng nào , vẫn chìm đắm trong mạch suy nghĩ của bản thân như chẳng muốn dứt ra , Trường Hà trước nay vốn là người cứng rắn điềm tĩnh , giàu kinh nghiệm , có thể dễ dàng nhận thấy cậu ấy chưa trở lại trạng thái bình thường sau hai lần bị dọa cho chết khiếp như thế được . Tôi gõ gõ mấy cái lên bàn , lại gọi: “Trường Hà!” .

      Cậu ta ngẩng đầu nhìn tôi , ánh mắt vô hồn , mệt mỏi : “ Nam Bính à , có chuyện gì ?” . Bình thường mỗi khi gặp nhau ở cơ quan , cậu ta luôn gọi tôi là Chủ tịch , vậy mà hôm nay giống mọi khi , lại gọi thẳng tên , tôi hơi ngạc nhiên nhưng cũng chẳng để bụng mà chỉ : “Mười giờ hôm nay bắt đầu họp , chúng ta bàn bạc về công tác mở rộng thôn Thanh Tuyền , bốn mươi vạn mà cấp hứa hỗ trợ trong vòng tuần tới , sau khi nhận được khoản tiền đó chúng ta cần lập tức bắt tay vào làm , càng nhanh càng tốt nhưng trước tiên cậu nên bình tâm lại cái ” .

      Trường Hà vẫn thờ ơ , đếm xỉa gì đến , : “Vâng” , rồi lại cúi đầu .

      Tôi bất mãn lại tiếp tục gõ lên bàn , Trường Hà ngẩng đầu nhìn tôi , mắt cậu ta đỏ vằn những tia máu , tâm trạng có vẻ ảm đạm , tôi vốn muốn đôi câu , nhưng lời vừa đến cổ họng , bất thình lình lại nhớ đến bàn tay đen sì trong giấc mơ và cảm giác đau đớn khổ sở nơi cổ họng khi ấy , chẳng thể thốt ra được lời nào . Tôi cũng muốn trách móc đay nghiến gì Trường Hà , bởi sau khi trải qua những chuyện vừa rồi , tinh thần mấy ngày qua tốt cũng có thể thông cảm được , ngay đến bản thân tôi còn như thế sao lại cầu người khác bình tĩnh nữa chứ .

      Lúc đó , Tiểu Vương từ bên ngoài bước vào , tâm trạng của Tiểu Vương có vẻ tốt hơn chút chí ít cậu ấy uể oải , thờ ơ lãnh đạm , nhưng thẳm sâu nơi đáy mắt cậu ta cũng giăng đầy những sợi tơ máu đỏ tươi , chắc chắn nỗi sợ hãi của đêm hôm trước hoặc ít hoặc nhiều cũng vẫn còn lưu lại những ám ảnh ghê người trong lòng . Tôi : “Tiểu Vương , mười giờ bắt đầu họp , cậu nhớ thông báo nhé”

      .

      Dù nỗi sợ hãi của đêm hôm trước cứ quẩn quanh , bủa vây mang đến hậu quả như thế nào cho chúng tôi chăng nữa việc sắp xếp công việc thường ngày vẫn phải được tiến hành như bình thường , vả lại chỉ có bận rộn ngập đầu chúng tôi mới hy vọng có thể quên được cảnh tượng lên lúc đó .

      Lại bàn đến chuyện mê tín , tôi và Tiểu Vương vốn chẳng tin gì mấy chuyện ấy , chúng tôi đều nhận được giáo dục đàng hoàng chính quy , đâu thể tin mấy chuyện vu vơ , căn cứ đó chứ . Nếu bình thường , chúng tôi lại chẳng cười cợt đám thầy bói , thầy phù thủy cố làm ra vẻ thần bí cho mà coi , thế nhưng những chuyện xảy ra vào đêm hôm trước lại quá kỳ lạ , tựa hồ chỉ có thể dựa vào cách giải thích mê tín đó mà thôi .

      Cuộc họp kéo dài đến tận mười hai giờ , Tiểu Vương trước nay đầu óc mau lẹ , nhạy bén là thế nhưng hôm nay lại vô cùng trầm tư , Trường Hà cũng vậy . Bình thường mỗi khi có cuộc họp , Trường Hà và Trưởng ban Lý Lãng Minh mà bất đồng ý kiến tranh luận đến cùng , thế mà Trường Hà bây giờ lại chẳng tỏ thái độ , chẳng có tinh thần gì cả , Lý Lãng Minh ngồi bên cạnh cũng im lặng , năng gì . Cuộc họp mang khí trầm mặc u uất . Kết quả là mãi đến mười hai giờ mới đưa ra được phương án , tôi cảm thấy phương án vẫn có gì đó chưa được chặt chẽ , vốn muốn thảo luận bàn bạc thêm chút nhưng hết giờ làm việc nên đành phải để lúc khác họp tiếp vậy . Phương án tuyên truyền của Trương Viễn Dương có được thông qua hay , xem ra ngày mai lại phải thảo luận thêm buổi nữa . Tôi có chút chán nản , cuộc họp có hiệu quả như thế từ trước đến nay rất ít bởi tôi cho phép tồn tại cuộc họp bàn công việc mà mang lại hiệu quả nào , mọi lần đều là họp và bàn bạc , bàn bạc rồi đưa ra nghị quyết , nghị quyết rồi thi hành . Nhưng tôi biết vì tâm trạng của mọi người đều tốt , trong đó có cả tôi , cũng chẳng thể trách ai được .

      Trở về nhà nghỉ của trụ sở , tôi tiếp tục gọi điện thoại bảo Trương Vọng mang bữa trưa đến .

      Vừa gác điện thoại , tôi giở tập tài liệu ở bàn , rồi lấy bản đồ của thôn Thanh Tuyền ra , đầu tiên cần sửa sang qua phương án . Trong kế hoạch , trước hết cần sửa con đường cát sỏi ở đầu thôn thành đường bê tông . Muốn phát triển kinh tế việc sửa lại đường sá là điều quan trọng nhất , chỉ khi có tuyến đường cụ thể mới xác định đến các kế hoạch tiếp theo . Tôi gọi điện thoại bảo Tiểu Vương đến bàn chuyện , đáng lẽ nên tranh thủ thời gian nghĩ trưa của cậu ta như thế nhưng tính tôi làm việc thích dây dưa dông dài , cái gì ra cái nấy phải dứt khoát , với lại tôi cũng muốn bàn bạc thêm với cậu ta chút . Chúng tôi đều là người xã khác đến , bị ảnh hưởng của phong tục tập quán nơi đây , thêm nữa nỗi sợ hãi hoang mang mà Tiểu Vương gặp phải cũng hề , tôi nghĩ cần an ủi cậu ta chút , muốn cậu ta vì hình bóng mờ ảo vô danh đó mà làm ảnh hưởng đến công việc .

      Tiếng gõ cửa vang lên , tôi ngẩng đầu lên : “Vào !” .

      Lấy bút chì vẽ con đường bản đồ xem như là con đường bê tông sắp tới , tôi : “Tiểu Vương này , cậu xem con đường bê tông của thôn Thanh Tuyền được thi công theo hướng như thế này có được nhỉ?” .

      “Ừm!” , tiếng cười dịu dàng , tôi ngạc nhiên quay đầu lại thấy người đứng sau tôi là Tử Nguyệt . Tử Nguyệt cười gian giảo : “Em muốn tham gia vào chuyện cơ mật của chính quyền đâu , Chủ tịch Tô đừng làm khó em” .

      Tôi vui vẻ buông bút xuống , quay người về phía , cười tủm tỉm , : “ ngờ lại là em!” .

      “Tại sao lại ngờ? Cha em tại bận bán hàng , đương nhiên chỉ có thể là em đến rồi” , khẽ nhếch môi , liếc mắt nhìn tôi , đôi mắt trong sáng ràng lên nét cười .

      như thế là em giận nữa rồi?”

      Tử Nguyệt cúi đầu , sắc mặt thoáng đỏ ửng . Cử chỉ đó của đẹp mê hồn , giống như trong thơ của Từ Chí Ma có câu: “Dịu dàng nhất là khi em cúi đầu , Nỗi thẹn thùng tựa hoa sen trong nước khẽ lay mình trước làn gió”. Tôi học ngành Văn nên mấy thể loại thơ ca thi phú cũng hiểu lắm , nhưng lúc này , chẳng hiểu sao câu thơ đó lại cứ bồng bềnh về trong đầu tôi , tựa hồ chỉ có câu thơ đó mới có thể hình dung được dịu dàng và mỹ lệ của Tử Nguyệt lúc này . Tôi đưa mắt nhìn về mặt của ấy , mạch suy nghĩ bất chợt dừng đúng năm giây . Nhưng Tử Nguyệt ngay lập tức nhướn mày lên: “Thực ra là rất giận , nhưng nhìn thấy bộ dạng hôm qua có vẻ được bình tĩnh , đúng là bị ma ám rồi . Cho nên em so đo tính toán với nữa!” .

      “Ma” , bỗng nhiên Tử Nguyệt nhắc đến từ này , tuy là giữa trưa nhưng cũng khiến khuôn mặt của tôi chợt trở nên cứng đờ , tựa như có luồng khí lạnh từ đâu đó đâm thẳng đến , tôi chầm chậm : “Hay đúng là bị ma ám rồi!” .

      Tử Nguyệt trừng trừng nhìn tôi , mặt càng đỏ , xinh đẹp tuyệt vời tựa cầu vồng chốn Tây Thiên vậy . Tôi nghĩ hiểu lầm ý của tôi . Những việc xảy ra đêm hôm trước , giờ có ra cũng chả ai tin , cho dù Tử Nguyệt có là người thông minh đến thế nào chăng nữa . thản nhiên : “Được rồi , Chủ tịch à , đồ ăn em mang đến rồi , chiếm hết cả bàn thế này , em nên để đồ ăn ở đâu bây giờ?” .

      Tôi vội đứng lên thu dọn tài liệu và mấy tấm bản đồ , chiếc bàn giờ trở nên trống , đưa mắt nhìn bóng dáng Tử Nguyệt , trong lòng bỗng cảm thấy nhõm , thư thái . Tôi như có cảm giác ấm áp mang hương vị của gia đình . Ý nghĩ ấy khiến sâu thẳm trong lòng như có từng dòng hơi ấm chảy vào , cảm giác hương thơm ấm áp khiến người ta muốn ngây ngất . Nhưng tôi cũng gì . Nhìn thấy bóng dáng đó , bỗng nhiên khiến tôi thay đổi mọi tư duy . Tử Nguyệt nở nụ cười với tôi: “ làm phiền dùng bữa nữa , em phải về nhà phụ giúp cha đây” .

      Buổi chiều , lúc xem xét bản đồ về thôn Thanh Tuyền , tiếng gõ cửa nhè vang lên . Tôi ngẩng đầu lên nhìn , đứng ngoài cửa , Tiểu Vương : “Chủ tịch à , đây là người dân của thôn Thanh Thủy , đến gặp muốn phê duyệt cho ông ấy mảnh đất để xây nhà” , người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi mặc chiếc quần màu xám và áo sơ mi màu trắng từ cửa tiến vào .

      Tôi ừ tiếng tiếp: “Vào !” , rồi ánh mắt lại di chuyển lên tấm bản đồ .

      “Xin chào Chủ tịch , tôi là Trương Thanh Dương , người thôn Thanh Thủy , tôi muốn xây nhà nên mong Chủ tịch phê duyệt cấp đất cho tôi!” , người đàn ông đó vừa vừa đưa tờ đơn xin xây nhà và sổ hộ khẩu đến. Thực ra , thông qua Tiểu Vương , đến chỗ tôi cũng chỉ đợi con dấu mà thôi , tôi ngẩng đầu lên nhìn , đúng lúc gặp ánh mắt của người đàn ông đó . Là khuôn mặt thà phúc hậu , nhưng trong ánh mắt lại có luồng sáng kinh ngạc . Người đàn ông đó ngạc nhiên điều gì? thể ngờ được tại sao vị Chủ tịch của xã mình lại trẻ như thế? Hay là sắc mặt được tốt lắm của Chủ tịch xã bị người ngoài vừa đến nhìn thấu chăng?

      Cũng có thể sắc mặt của tôi lúc này vô cùng khó coi , đó nhất định là hậu quả của việc thiếu ngủ .

      Tôi xem xem lại tờ đơn của người đàn ông đó , tất cả trình tự , thủ tục đều phù hợp , là tờ đơn theo đúng quy phạm , tôi liên cầm con dấu đóng lên tờ đơn , sau đó giao cho ông ta . Khi ngẩng đầu lên , chỉ thấy người đó trừng trừng nhìn tôi mà hề có bất kỳ phản ứng nào .

      Tôi liền gọi: “Chú Trương Thanh Dương!” .

      Ông ta giật mình rồi mới phản ứng trở lại , khuôn mặt đờ đẫn , đưa tay ra nhận lấy tờ đơn , mặt cũng tỏ vẻ vui mừng , chỉ thấy bối rối hoang mang vô cùng , cơ hồ như nghĩ đến chuyện lâu lắm rồi , lại tựa như mạch suy tư lãng du còn tồn tại ở gian này nữa , giống như lạc vào gian khác vậy . Tôi kinh ngạc nhìn người đàn ông đó : “Này chú , chú sao vậy? được khỏe sao?” . Ông ta chợt sững người , định thần trở lại , vội vàng lắc đầu : “ có , có gì . Cảm ơn Chủ tịch! Cảm ơn Chủ tịch!!” .

      Tôi mỉm cười . Người dân trong xã ai nấy đều rất thuần phác , chân , thấy chúng tôi làm việc vì họ nên trong lòng họ cũng vô cùng cảm kích . Thực lòng mà , đây là công việc của chúng tôi , “Làm quan mà lo việc cho dân , chẳng bằng về nhà mà bán khoai lang” . Tôi lại cúi đầu xem đống công văn giấy tờ của mình , nghe thấy ông ta vừa ra ngoài cửa vừa : “Chủ tịch bận , tôi trước đây!”

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :