NGÓN TAY QUỶ - Lăng My thiếu 33-35(45)

Thảo luận trong 'Các Thể Loại Khác (Kinh Dị, Trinh Thám..)'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953

      Chương XXXXII: RỐI BÓNG
       

      Con đường trải nhựa tại thôn Thanh Tuyền hoàn thành, tôi dựng xe ở đầu đường rồi với Nhu Phong : “Chúng ta bộ vào trong thôn , e là khói xe máy ô nhiễm làm ảnh hưởng đến thanh tịnh của khung cảnh nơi đây, thế nên mỗi lần đến thường bộ vào !”.

      Nhu Phong đưa mắt nhìn tôi, cười : “ nhận ra nữa, bình thường Chủ tịch mạnh mẽ, quyết đoán là thế ngờ cũng có lúc lại tinh tế nhạy cảm nhường này. Chủ tịch để khói xe máy làm ô nhiễm môi trường nơi đây, em rất tán đồng. , chúng ta cùng bộ vào thôn Thanh Tuyền nào”.

      Tôi nhìn đôi guốc cao gót mà ấy mang, cười : “ về trước khoảng ba mươi mét chính là nơi làm việc của chính quyền thôn, em muốn biết thứ gì đến đó hết”.

      Nhu Phong liếc xéo tôi, : “Thực ra...”, thấy tôi nhìn, khuôn mặt ấy thoáng phớt hồng, ngờ Nhu Phong phóng khoáng vui vẻ như thế cũng có lúc thẹn thùng nhưng tôi gì. Chỉ nghe thấy giọng Nhu Phong như thầm bên tai : “Biết thông qua cũng như vậy thôi. Em cũng nhất thiết phải hiểu quá mà”.

      Tôi cười cười : “Nhưng đâu biết em muốn biết thứ gì ? Đối với xã Tú Phong, chỉ biết những thứ ở bàn giấy thôi, còn những thứ thuộc về văn hóa phong tục, dân tình gì gì đó sao có thể bằng được dân bản địa chứ”.

      Nhu Phong trở lại bình thường, khuôn mặt phớt hồng hồi này cũng còn nữa : “ cũng đúng, nhất định chẳng thể đoán được em muốn biết nhất điều gì đâu !”.

      “Vậy sao ? Em muốn biết điều gì, nếu phải là chuyện phong thế nhân tình hay những tích thần phà còn có thứ gì khác sao ?”, tôi cười vẻ chẳng lưu tâm cho lắm.

      Nhu Phong vì thế cũng có vài phần đắc ý : “Về cơ bản là như thế nhưng cụ thể”.

      “Vậy còn có điều gì khác sao ?”

      Nhu Phong : “Em thấy trong huyện chí xã Tú Phong có điều rất đặc biệt mà em thấy khá hứng thú cho nên lần này mới đến đây xem xem thế nào”.

      điều rất đặc biệt ? Còn ở trong huyện chí nữa ? Ôi dào, thôi được, em đừng những lời liên quan, xã Tú Phong có điều rất đặc biệt mà lại phải đến tận thôn Thanh Tuyền để thu thập tư liệu, điều này làm sao biết được ? Mà cũng chưa từng nghe thấy tên tiểu tử Lý Lãng Minh nhắc gì đến.”

      Nhu Phong cười : “Đương nhiên là biết rồi, vì đó là việc của trước đây, còn bây giờ mai rồi”.

      “Có vẻ thần bí vậy, là gì thế ?”

      Nhu Phong đổi tư thế ngồi, trong làn gió thổi nhè lướt qua, ấy ôm lấy vòng eo tôi, cười : “ từng nghe đến rối bóng chưa ?”.

      Rối bóng ? Trong đầu tôi xuất những hình ảnh mà mình xem được ti vi, phía sau bức màn rất lớn, có hai bóng người dưới điều khiển của những sợi dây qua lại. Tôi cười ha ha : “Tất nhiên là nghe rồi. Nhưng chưa từng nghe ai là xã Tú Phong lại có trò như thế bao giờ”.

      Nhu Phong : “Cho nên em mới đến đây để tìm hiểu chứ”.

      Chúng tôi vừa về hướng trụ sở chính quyền thôn vừa chuyện về rối bóng.

      Trưởng thôn thôn Thanh Tuyền tên là Hồ Cách Tài, khi chúng tôi đến, ông ta rất nhiệt tình, vừa mới nhìn thấy Nhu Phong và tôi, ông ta cứ như là gặp được đôi tình nhân đu lịch vậy cho nên lúc nào cũng mang nụ cười tươi roi rói mặt cơ hồ hiểu mọi chuyện, mà cũng chẳng biết ông ta hiểu cái gì nữa.

      Vì Nhu Phong guốc cao nên tiện bộ đường dài, vả lại những thứ mà ấy muốn biết cũng chẳng nhiều lắm, cho nên ấy vào trụ sở chính quyền thôn ngồi đợi, còn tôi xung quanh để hỏi thăm.

      Lúc trở về, nghe thấy Nhu Phong hỏi Hồ Cách Tài về chuyện có liên quan đến rối bóng.

      Hồ Cách Tài : “Trước đây, rối bóng ở vùng này rất nổi tiếng, có bài bản hẳn hoi nhưng ba mươi năm trước, vì có hai diễn viên diễn rối bóng diễn trò châm biếm mấy cán bộ nắm quyền, vì thế họ bị bức hại, sau này ai dám diễn nữa, bây giờ người biết trò này cũng nhiều đâu”.

      Nhu Phong nghe vậy càng thêm hứng thứ : “ là văn hóa của địa phương, tại sao lại được lưu truyền đến bây giờ ạ ?”.

      Hồ Cách Tài cười : “Cũng phải là biến mất hẳn, chỉ là ở đâu có người biết. Lại về chuyện năm đó, sau khi mấy người diễn trò đó bị bức hại chính quyền cũng đề xướng trò này nữa. Vì thế, nếu giờ có ai biết trò này cũng chỉ để tiêu khiển thư giản của bản thân mà thôi. Mà đến rối bóng, còn có chuyện nữa”.

      “Vâng, chuyện gì thế ạ ?”, Nhu Phong hào hứng hỏi, tay vẫn ngừng ghi chép lên cuốn sổ của mình, xem ra dù chỉ câu chuyện thôi cũng có thể khiến Nhu Phong ham học hỏi thấy hứng khởi đến vậy.

      Hồ Cách Tài : “Mười mấy năm trước, có vị trưởng thôn nắm quyền tại thôn Thanh Tuyền, khi ấy ta là bá chủ ở vùng này lại rất ngang ngược. Vào ngày ta kết hôn, chẳng biết là người nào thấy ngứa mắt trước việc ta làm nên đêm đến mới lên đến trước cửa sổ nhà ta. Đặt mấy con rối bóng ở trước bệ cửa sổ rồi đứng ở xa điều khiển những con rối đó. Mà đúng đêm đó lại có ánh trăng mờ ảo, vị trưởng thôn ấy tâm trạng sung sướng chuẩn bị động phòng hoa chúc, bỗng nghe thấy tiếng tân nương hét lớn, ngẩng đầu nhìn thấy mấy bóng người lại lại bên ngoài, dáng điệu cầm dao cầm rìu bổ bổ. Mớ cửa ra nhìn thấy bóng người nào cả, bởi con rối đó sớm theo sợi dây bị đưa ra ngoài rồi. ta vừa trở lại phòng, sợi dây lại đong đong đưa đưa và rối bóng lại quay lại. Vì chẳng thấy người, nên ta cho rằng mình bị oan hồn của những chết tìm đến để đoạt mạng, lúc đó hoảng sợ hét lớn : “Có ma”. Bị dọa cho chân tay mềm nhũn như bún, sau vụ đó cơ thể kiệt quệ mắc trọng bệnh và lâu sau qua đời”.

      Nhu Phong cười : “ ngờ rối bóng này còn đảm nhiệm cả vai trò là đại hiệp nữa, chẳng hay đó là dấu tích của vị đại sư nào vậy ạ ?”.

      Hồ Cách Tài cười chân thành : “Chẳng phải đại sư nào đâu, thời đó rối bóng vẫn được lưu hành cho nên ai cũng có thể làm được việc đó mà”.

      Nhu Phong cười tiếp lời luôn : “Cháu bái phục họ, chỉ dùng sợi dây mà có thể đứng từ xa điều khiển được, muốn con rối trong tay làm gì làm”.

      Hồ Cách Tài cười : “Đúng vậy”.

      Nhu Phong : “Bác trưởng thôn, cảm ơn bác, những tư liệu này đúng là độc nhất vô nhi, sau khi cháu về biên tập lại chút, chừng sau này loại hình nghệ thuật rối bóng của xã Tú Phong được rất nhiều người thích cũng nên”.

      Lúc chuẩn bị tan ca, tôi và Nhu Phong mới trở về. Khi ngồi xe về, thấy Nhu Phong vui vẻ tôi mới cười :

      “Nguồn tư liệu sống này chắc cũng chiếm khoảng bốn phần tổng số bài viết của em rồi đấy nhỉ”.

      Nhu Phong vẻ dương dương đắc ý, cười đùa : “Em còn muốn mỗi ngày viết bài về phong tục của vùng thuộc thành phố X cơ, bài này mới được có phần thôi, còn cách xa mục tiêu mà em đề ra lắm”,

      Tôi cười : “Mục tiêu lớn quá !”.

      Về đến trụ sở ủy ban cũng quá giờ tan ca, chỉ còn Trường Hà và Tiểu Diệp là ở lại phòng làm việc.

      Trường Hà thấy tôi và Nhu Phong cùng nhau bước vào cười tươi như hoa : “ chơi có vui ?”.

      Nhu Thong mắng : “ rể, bọn em có phải chơi đâu, em định số báo tiếp theo lại viết về xã Tú Phong, cho nên muốn đến vài nơi thôi”.

      Trường Hà thoáng sững người, : “Viết về xã Tú Phong ?”, rồi lại cười, “Cách này cũng được đấy, đầu tiên là nhờ vào con mắt nhìn xa trông rộng của Nam Bính, sau là đến ngòi bút sắc sảo của Nhu Phong, khéo sau này xã Tú Phong chúng ta lại nổi như cồn ấy chứ”.

      Nhu Phong đưa ánh mắt sang nhìn cậu ta, nửa đùa nửa mắng : “Còn thiếu người ba hoa ở trước mặt em nữa, công phu của sắp bằng chị em rồi đấy. Em thích nghe như thế đâu. Ơ, chẳng phải hết giờ làm rồi mà, sao vẫn chưa về ?”.

      Trường Hà về tủi thân : “Chị em nghe em đến, nên bảo lúc nào hết giờ làm đưa em về, chị em đợi cơm ở nhà. Cho nên giờ này vẫn ở đây đợi em, đây em xem xem, hai người cùng với nhau vui thế mà”.

      Nhu Phong cười : “Hôm nay, em định để Nam Bính mời cơm và cũng muốn bảo cùng luôn, nhưng, chị lại đợi cơm thế về trước ”.

      “Em đúng là chẳng biết khách sáo gì cả, lại còn lo vui hả, ha ha. Vậy trước đây. Nếu muộn đến đón em nhé ?”

      Tôi cười : “Tôi đưa ấy về cho, cậu đỡ phải lại lại”.

      “Vậy cũng được”, Trường Hà cười, “Em cũng đừng lo lắng cho chị em quá, chị ấy cũng đỡ nhiều rồi. Chơi về muộn chút cũng sao đâu”.

      Tên Trường Hà này, đúng là ba hoa nên toàn ra mấy thứ linh tinh. Nhu Phong chợt hiểu ý nên mặt thoáng đỏ bừng, : “ mau về với chị , đừng lắm lời nữa”.

      Trường Hà rồi, tôi mới vẫy tay với Tiểu Diệp , sắp xếp tài liệu ở phía sau : “Tiểu Diệp, cùng ăn nhé !”.

      Tiểu Diệp ngẩng đầu, cười với chúng tôi, : “ cần đâu, em sắp xếp xong đống tài liệu này về ngay”. Tiểu Diệp nhìn tôi, ánh mắt như chất chứa điều gì đó. Tôi biết là Tiểu Diệp hiểu lầm, tôi cười : “Vậy bọn trước đây”.

      được đoạn, Nhu Phong quay sang nhìn tôi rồi nở nụ cười rất lạ, tôi đưa tay xoa xoa mũi hỏi : “ mặt có gì sao ?”.

      Nhu Phong mỉm cười : “Giống như móc câu vậy, ánh nhìn của thư ký của bị móc câu mặt câu mất rồi ?”.

      Tôi cười : “Trường Hà ba hoa lại đến lượt em. Lại chế giễu rồi !”, tôi đưa Nhu Phong về phòng tôi. Vừa để ấy bước vào tôi vừa : “Phòng hơi bừa bộn, thơm tho sạch như phòng em đâu. Ngồi đợi lát, sau đó chúng ta cùng đến chỗ Tử Nguyệt ăn cơm”,

      Nhu Phong ngồi xuống, quan sát xung quanh rồi : “ khắt khe với bản thân mình thế này sao ?”.

      Tôi rót trà, khi nước vừa rót ra khỏi ấm, luồng khí nóng tỏa ra trước mặt, đưa cốc trà cho Nhu Phong tôi : “Em thử loại trà này , trà xuân đấy, rất thơm”.

      Nhu Phong vui vẻ nhận tách trà uống.

      Ánh mắt tôi chợt dừng khuôn mặt ấy, mỉm cười hỏi : “Thế nào ?”.

      Nhu Phong chép miệng tiếng, lông mày hơi nhíu lại, : “Vâng, rất ngon !”.

      Tôi bảo : “Rất thơm đúng ?''.

      Nhu Phong liền đáp : “Vâng !”, ấy ngước mắt nhìn tôi hỏi, “ hay uống loại trà này sao ?”.

      “Ừ ! Khi nào làm việc mệt, pha tách trà, uống xong thấy đầu óc sảng khoái hơn nhiều.”

      có còn ? Cho em xin ít nhé ?”.

      Tôi cầm túi trà còn chưa uống hết ra : “Cho em !”.

      Nhu Phong : “Đây là ít sao ?”.

      Tôi bảo : “Còn lại bằng đây, tất cả đều ở dây”. Nhu Phong khách sáo, cầm túi trà đó cho vào trong túi. Chúng tôi tiếp tục chuyện, nhưng Nhu Phong còn hào hứng như lúc đầu nữa. Tôi cười : “ ăn cơm , nên về muộn quá, nếu lại phải hứng chịu cái mồm của Trường Hà đấy”.

      Nhu Phong cười phá lên, hai chúng tôi rời khỏi phòng, cốc trà nóng vẫn còn tỏa hơi nghi ngút, Nhu Phong cũng nhấp đến ngụm thứ hai.

      Tôi cùng Nhu Phong chầm chậm bước đến quán ăn của Trương Vọng. Nhu Phong nhìn thấy tôi, trong mắt có chút thất vọng và kinh ngạc, tôi quan tâm hỏi : “Sao thế? khỏe sao ?”.

      Nhu Phong nở nụ cười, đáp : “ Nam Bính, ấm áp, dịu dàng lên trong mắt quá ư ràng, đáng tiếc, phải với em”, ấy như hiểu thấu ánh nhìn của tôi, tiếp, “Em nhớ lần trước, khi đến đây, đối diện với nơi này, mặt có vẻ hờ hững để tâm, vậy mà chỉ chưa đầy tháng, điều gì thay đổi nhanh đến vậy ?”.

      Tôi nhớ lại cái đêm mê đắm cùng Tử Nguyệt, trong lòng thấy ấm áp vô cùng khuôn mặt bất giác phớt hồng, cố gắng che giấu cười : “Em lại trêu rồi !''.

      Nhu Phong cười , nụ cười như quét bay cảm giác buồn bã vừa rồi, sảng khoái : “Em đùa đấy. Tử Nguyệt đến rồi kìa !”.



      Tôi ngẩng đầu nhìn, quả nhiên thấy Tử Nguyệt đứng trước cửa, mỉm cười với tôi. Nhu Phong nhanh chân bước đến, hai con biết nên với nhau câu gì, chỉ cười hi hi rồi cùng vào trong, còn tôi phía sau, định hỏi điều gì đó nhưng nhớ đến lời của Tiểu Diệp “chuyện của con ”, nên đành cười xòa.







      Chương XXXXIII: CỎ TIÊN


      Sau khi ăn cơm xong, tôi đưa Nhu Phong về. Lúc đó trời vẫn chưa tối hẳn nên tôi từ chối ở lại chỗ Trường Hà. Lần này, tôi hề do dự, trực tiếp xe máy qua thôn Viễn Vọng.

      Tôi tin mình tìm được nguyên nhân những chuyện xảy ra gần đây, tôi tin là bóng hình trong giấc mộng kia lúc nào cũng bám theo tôi “như hình với bóng”.

      Tôi đứng mình trong gió thu lúc chiếu tà, lặng yên nhìn đám cỏ tranh khô vàng trước mặt, nhìn về con đường chạy dài mãi phía xa kia, thấy cây cối rung mình đón gió, cảm giác vô cùng thư thái, rất nhiều chuyện cứ thế dâng trào rồi lại biến mất, rồi lại dâng trào. Trong lúc mọi suy tư cứ bồng bềnh kéo ra lại tôi vào như thế, nhưng dường như tôi có thể điều khiển được mạch tư duy của mình.

      Và dù những đường nổi đó yếu ớt nhưng lại đứt đoạn, tôi tin mình có thể men theo con đường đó để kéo những thứ mình cần ra.

      Nụ cười tự tin thấp thoáng lên khuôn mặt, nét cười đó, kể từ sau đêm mùng Mười tháng Bảy cơ hồ như rất ít xuất môi tôi, hôm nay, cuối cùng nó cũng trở lại.

      Tôi quay người, xe máy thẳng về phía xa kia.

      Đám cỏ tranh phía sau tôi, đột nhiên vang lên tiếng “xào xạc”, thanh tinh tế mà giòn tan.

      Tôi ngoái đầu lại, vẫn chạy thẳng xe về phía trước, lúc qua rồi, tôi mới đưa mắt nhìn vào gương chiếu hậu thấy chiếc đuôi rất đẹp của con gà đồng thấp thoáng trong đám cỏ tranh.

      Tôi lại nhớ đến lời của chú thím Trương, sau khi Tiểu Nghiên qua đời, hai người họ phải sống trong cảnh đơn lẻ loi như thế nào, có thời gian tôi cũng nên đến thăm nom, chăm sóc họ. Tiếng động cơ xe như xé tan bầu khí tĩnh lặng lúc chiều tối, luồng khói bay ra từ ống xả cũng dần biến mất trong làn gió giữa thu.

      Chiếc xe được đoạn bỗng bên đường có người gọi lớn : “Này, dừng xe dừng xe”.

      Tôi nhìn về phía đó, thấy người mắt to mày rậm, khuôn mặt nở nụ cười, đây chẳng phải là chành thanh niên Lâm Tử hôm bác Lưu dưa tôi đến thăm nhà chú Trương sao ? Chú Lưu cậu ta là chàng trai rất thông minh chăm chỉ, đối với người nỗ lực thay đổi bản thân để thể mình, tôi luôn tán đồng ủng hộ. Tôi cười cười rồi dừng xe lại.

      Lâm Tử xách chiếc túi bằng da rắn đến, cười tươi : “ là người nhà của chú Trương phải , hôm đó em gặp !”, xem ra cậu ta biết tôi là ai.

      Tôi đáp lời : “Đúng vậy, cậu đâu thế ?”.

      “Về nhà ! xem trời tối rồi, vừa hay gặp , cho nên em gọi lại, tiện đường cho em nhờ được ?”.

      Tôi cười : “Vậy lên xe !”.

      “Vâng”, Lâm Tử rồi khoác chiếc túi da rắn lên vai, miệng túi buộc, trong đó là mấy nhánh cây. Tôi nhìn rồi cười : “Cậu xách cái gì vậy ?”.

      Lâm Tử nở nụ cười đắc ý : “Em xách bảo bối đấy”.

      Tôi tỏ vẻ tin hỏi : “Đó chẳng phải là mấy nhánh cây chè sao ? Nhiều lắm làm được hai lạng, bảo bối gì chứ ?”.

      Lâm Tử cười : “Vậy là biết rồi”. Cậu ấy lấy ra cành rồi ngắt mấy lá ra đưa cho tôi : “Cây này gọi là cỏ tiên ! phải lá trà”.

      “Cỏ tiên ? ràng đây là cành cây mà, sao lại gọi là cỏ ? Mà cái tên nghe cũng rất thú vị !”, tôi cười đáp, “Cậu ngồi vững chưa, tôi đây”.

      Lâm Tử ổn định chỗ ngồi, : “ nổ máy . Liên quan đến lai lịch cỏ tiên, có hẳn câu chuyện đấy. Loài cỏ này vốn có tên, trước giải phóng, có đám thổ phỉ đến làm loạn ở mấy ngọn núi gần đây, chính quyền mới sai quân bao vây sào huyệt của chúng, khiến chúng phải trốn sâu trong núi dám ra ngoài. Lúc đó có tên thổ phỉ rời khỏi nhóm, bị bao vây trong năm, sáu ngày, ăn uống, khát quá chịu được liền liếm những giọt sương lá cây. phát ra loại lá cây này, nhìn giống lá trà, đưa vào miệng nhai thấy ăn được, có thể thay cơm. Vì thế mấy tên thổ phỉ khác cũng đều ăn, sau khi đám thổ phỉ ngoan cố này ăn lá cây, cứ như là người người hoán đổi cho nhau vậy, tiếng cười tiếng gọi vang vọng từ trong rừng phát ra, vì thế bị quân chính quyền dễ dàng bắt giữ. Đám quân có vắt óc suy nghĩ thế nào cũng thể lý giải được, sau này chính quyền thấy trong tay của tên thổ phỉ có cầm lá cây này, rồi đem xét nghiệm, mới phát loại lá cây này khiến trong đầu người ta xuất ảo giác. Mấy tên thổ phỉ kia tự đưa mình đến thế giới cực lạc nhưng những gì mà chúng thấy chỉ càng làm mọi thứ trở nên tồi tệ, chúng đâu biết đó đều là những thứ mà chúng tham lam muốn có được, ha ha ! Sau này chính quyền trêu đùa gọi đó là cỏ tiên, cái tên bắt đầu có từ đó”.

      “Ồ ?”, hóa ra còn có chuyện này, từ trước đến nay chưa từng nghe qua, tôi phá lên cười lớn.

      Lâm Tử : “ xem này, loại lá này nhìn thoáng qua giống như lá trà, nhưng lại phải là lá trà, thấy , ở giữa lá có đường gân vô cùng mà tinh tế.

      Tôi có cách nào quay đầu lại được, nên đành phải nhìn qua gương chiếu hậu, nhưng cũng chẳng thể nhìn , dù sao cũng quá hứng thú với chuyện này, thuận miệng tôi tiếp : “Đúng là rất giống lá trà mà”.

      “Dược tính của cỏ tiên này cũng rất mạnh, hôm nay em tìm loại cỏ này, mất cả buổi chiều mới tìm được từng này thôi đấy. Loại cỏ này mọc ở mấy ngọn núi trong xã mình.”

      “Tìm loại cỏ này để làm gì ?”

      “Em lấy cỏ này về, sau khi chế biến làm thức ăn cho lươn, rất nhanh béo đấy !”, Lâm Tử .

      “Nhà cậu còn nuôi lươn nữa hả ?”

      “Kết cấu cơ thể của người và cá giống nhau !'', Lâm Tử như phát ra châu lục mới nên rất say sưa : “À, mà em thấy với Chủ tịch của xã hơi giống nhau”.

      Tôi cười : “Vậy sao ?”.

      Lâm Tử vui vẻ khẳng định : “Đúng vậy, hằng ngày em đều đọc báo, sao có thể biết được. Mấy ngày trước, trang của thành phố có viết bài báo về Chủ tịch xã chúng ta, Tấm gương điển hình trong việc phát triển kinh tế nông thôn, đọc chưa ?”.

      Tôi đáp : “Đọc qua rồi !”.

      Lâm Tử vội tiếp lời : “Bài báo đó viết hay . Nhưng Chủ tịch xã chúng ta còn là người tốt hơn thế! Nếu phải ấy lòng dạ nỗ lực hết mình để phát triển kinh tế của xã chí ít xã chúng ta phải chục năm sau mới có thể đạt đến mức thu nhập bình quân đầu người như nay”.

      Tôi thuận miệng đáp : “Cũng đến mức như thế đâu !”.

      Lâm Tử : “Đó là do biết đấy thôi, ở xã chúng em ai ai cũng ủng hộ Chủ tịch cả, ngày trước có người rằng người dân ở các thôn trong xã bọn em đều là dạng chân đất mắt toét, thành thị và nông thôn khác xa nhau, nhưng bây giờ chân đất cũng rất nhanh chóng tạm biệt với bùn nhơ rồi. Đến lúc nào đó, chừng người thành phố lại muốn về xã Tú Phong để định cư cũng nên. Nghe như thế, chắc là người xã khác rồi ? Nếu phải biết là người nhà của chú Trương, nhân tiện gặp đường em còn tưởng đúng là Chủ tịch của xã cơ đấy”.

      Tôi cố nhịn để phì cười, : “Nếu có thời gian nhất định tôi phải gặp mặt làm quen với Chủ tịch xã của các cậu mới được”.

      Lâm Tử rất hoạt bát, vừa cười vừa , đường dừng lúc nào. Đưa Lâm Tử về đến nơi, rồi tôi lại thăm chú Trương và thím, lúc trở về cũng hơn chín giờ tối.

      Đêm đó, tôi có giấc ngủ yên bình.

      gặp ác mộng, cũng mơ thấy Tiểu Nghiên và chẳng nhìn thấy Tiểu Vương.

      Hôm sau làm, tinh thần tôi khá tốt. Lúc bước vào phòng làm việc, Trường Hà, Trương Viễn Dương, Lê Quốc Lập vẫn chuyện với Tiểu Diệp. Tiểu Diệp vốn là rất nhanh nhẹn lại vui vẻ hòa đồng, nhưng có cách suy nghĩ khá cổ quái, chuyện với ấy có thể phát ra được rất nhiều thứ thú vị.

      Trước mặt Lý Lãng Minh là đống giấy tờ khổng lồ, ta cắm cúi đọc.

      Lúc tôi bước đến, Trương Viễn Dương cười đầu tiên : “Ai da, Chủ tịch đến rồi”.

      Tiểu Diệp quay đầu nhìn tôi, ấy vừa quay lại, luồng sáng nơi khung cửa sổ như chiếu thẳng vào mắt, khiến đôi mắt Tiểu Diệp như tỏa ra ánh hào quang vậy. Tôi cười : “ chuyện gì mà vui vẻ thế ?”, tôi nghĩ cậu ta lại tìm câu chuyện cười râu ông nọ cắm cằm bà kia để kể cho mọi người đây mà.

      Trương Viễn Dương cười : “ về bạn của !”.

      Bạn tôi ? Họ về Tử Nguyệt ?

      Tiểu Diệp : “Bạn của Chủ tịch xinh đẹp, lại viết báo cực hay nữa, còn là bác sĩ, đúng là người quá tuyệt vời !”.

      Hóa ra người họ phải là Từ Nguyệt mà là Nhu Phong. Tôi nhìn Trường Hà, cậu ta cười hì hì, vẻ mặt vô can nhìn tôi, đáy mắt còn như hiển nụ cười xấu xa. Tôi cười : “Tiểu Diệp, sao lại linh tinh thế, tôi và Nhu Phong chỉ là bạn thôi, tôi có bạn rồi, hai tháng nữa chúng tôi kết hôn”.

      “Vậy sao ? Vậy sao ?”, Tiểu Diệp ngước lên nhìn tôi, ánh mắt mang vẻ thất vọng nhưng thần sắc lại vô cùng hưng phấn, hiếu kỳ hôi : “ phải Nhu Phong, nhưng em cũng thấy đưa bạn đến đây, vậy ấy là ai ?”.

      Tôi cười : “Em đúng là sơ ý mà, ai thấy ấy đến ? Ngày nào em chả gặp đấy thôi !”.

      Trường Hà kinh ngạc : “Tử Nguyệt ? Nam Bính, nghiêm túc đấy chứ ?”.

      Tôi : “Đúng vậy, hai tháng nữa, tôi và ấy kết hôn”. Lời vừa ra khỏi cửa miệng thấy mặt họ ai nấy đều kinh ngạc miệng chữ o mắt chữ A. Nếu so sánh với Nhu Phong Tử Nguyệt còn kém xa. ấy có công việc khiến người ta ngưỡng mộ như Nhu Phong, phải là người thành phố thậm chí cũng xinh đẹp bằng, ấy cũng được học hành tử tế như Nhu Phong, giỏi viết lách như Nhu Phong. Nhưng, đó chính là tình của tôi.

      Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Trường Hà vẻ kỳ quái : “Nam Bính, biết điều gì cả, đánh cắp trái tim của em vợ tôi rồi lại kết hôn với người con khác !”.

      Tôi liếc mắt nhìn cậu ta : “Trường Hà, cậu linh tinh rồi sợ vợ cậu đến xách tai sao ?”.

      Tiểu Diệp cười : “À, té ra Lý chủ nhiệm rất sợ vợ”.

      “Thảo nào, bà xã mới ho tiếng, Trường Hà run như cầy sấy rồi !”, Lê Quốc Lập cười ha ha bắt chước bộ dạng của Lưu Hoan, rồi lại cười theo tràng.

      Trường Hà xua tay : “ phải là tôi sợ vợ, mà là tôi rất vợ, có người , kẻ đánh vợ là phường hạ đẳng, kẻ vợ là phường trung đẳng, còn người sợ vợ là phường thượng đằng. nay tôi nâng cao tố chất của chính bản thân, hướng đến bậc thượng đẳng đấy”, Trường Hà vừa nhắc đến Nhu Vân, ánh mắt trở nên hiền hòa, dịu dàng vô cùng. Tôi nhìn nụ cười khuôn mặt của cậu ấy nhưng trong lòng lại có suy nghĩ khác. Tình thứ tốt đẹp như thế, vậy mọi thứ thế gian này đều do tình mà được sinh ra sao ? Vì mà trở nên ấu trĩ, vì mà sinh lòng hận thù, vì mà mang niềm oán hận, vì mà trở nên ích kỷ và cũng chính vì mà con người trở nên tham lam sao...

      Tôi bước về phía Lý Lãng Minh, Lý Lãng Minh là người thích trêu đùa, những lúc trong phòng làm việc mọi người đùa nhau như thế, cậu ấy chí chăm chú lắng nghe. Tôi bước đến vỗ vỗ vai cậu ấy : “Có thời gian cũng nên thư giãn chút, đừng để bản thân mình mệt mỏi quá !”.

      Lý Lãng Minh gật đầu cười nhưng tôi lại nhận thấy trong ánh mắt đó mang niềm hoan hỉ.

      Tôi : “Lãng Minh này, thôn Thanh Tuyền cũng sắp phải mở rộng đến nơi rồi, tôi nghĩ, ngoài môi trường tự nhiên của thôn, chúng ta cũng cần phải xây dựng vài công trình mang nét riêng biệt của vùng này và tạo nên bầu khí mang đậm phong vị quê hương, vậy thôn Thanh Tuyền có tích hay câu chuyện nào đặc sắc, hoặc giá trị nào đó của vùng có thể đề xướng phát triển được, phiền cậu tốn công suy nghĩ chút, trong số chúng ta ở đây, chỉ có cậu là người ở thôn Thanh Tuyền, quen thuộc và nắm về thôn nhất. Sau khi suy nghĩ xong cậu và Trương Viễn Dương cùng nhau bàn bạc chút, buổi sáng mai hãy trình phương án cho tôi nhé”.

      Lý Lãng Minh : “Đặc sắc ?”.

      Trương Viễn Dương ngồi bên cạnh cười : “Giống như những loại hình văn hóa của địa phương như ở Hồ Nam có Dự Kịch, Hồ Bắc có tuồng Hoàng Mai, An Huy có kịch Hoa Cổ, Đông Bắc có hát kịch Nhị Nhân Chuyển”.

      Tôi đưa mắt nhìn Trương Viễn Dương tỏ ý khen ngợi, rốt cuộc cậu ta vẫn là làm tuyên truyền, đầu óc linh hoạt nhạy bén, tôi vừa mới ra cậu ta biết tôi nghĩ gì rồi. Thực ra, tôi đề xuất vấn đề này cũng là do hôm qua nghe được Nhu Phong chuyện. Tôi bảo : “Đúng thế, tốt nhất là mang nét đặc sắc riêng có của quê hương !”.

      Lý Lãng Minh nghĩ lát rồi : “Được !”.



      Tôi bước vào phòng làm việc của mình.







      Chương XXXXIV: QUAN TÂM CỦA PHƯƠNG MINH




      Báo cáo đặt bàn là do Tiểu Diệp mang đến, tôi giở từng trang, môi từ từ nhếch lên thành đường cong, liền nhấc điện thoại bàn gọi : “Tiểu Diệp”.

      Tiểu Diệp gõ cửa bước vào, ánh mắt sáng ngời của ấy đổ dồn lên người tôi, vô tình tôi chạm phải ánh nhìn đó và cảm nhận được nụ cười ấm áp ấy. Tôi : “Tiểu Diệp, hãy giúp kiểm tra đống tư liệu này”.

      Tiểu Diệp nhìn tôi, tôi thấy mình trong mắt của ấy, sắc mặt tôi bình tĩnh trở lại, đôi mắt tươi sáng, đây mới là tôi. Trong khoảnh khắc đó, nơi đáy mắt của Tiểu Diệp tôi nhìn thấy lòng mến mộ chẳng thể nào che giấu. Hay là chưa kịp che giấu, rồi khuôn mặt Tiểu Diệp thoáng đỏ, ấy : “Chủ tịch, muốn kiểm tra tài liệu nào ?”.

      Tôi rành rọt : “Thôn Thanh Tuyền, tất cả những tài liệu liên quan đến tài chính trong kế hoạch phát triển và mở rộng thôn. Chiều nay giao lại cho !”. Tôi đưa mắt nhìn ấy, ánh mắt thăm thẳm tựa nước hồ sâu đêm xuân. Tiểu Diệp là thông minh, tâm trạng mê đắm vừa rồi cũng chỉ là trong khoảnh khắc nhất thời nên rất nhanh chóng trở lại với dáng vẻ thông minh nhanh nhẹn hoạt bát vốn có của mình, ấy gật gật đầu, nhìn lại tôi lần nữa, thấy ánh mắt của ấy, tôi khẽ thở dài, ý của tôi có lẽ ấy cũng hiểu.

      Tiểu Diệp bước ra ngoài, tôi rút đống báo cáo về thôn Thanh Tuyền ra xem lần nữa, đặt sang bên rồi lại lấy chồng báo cáo đọc dở ra phê duyệt tiếp.

      Tôi mở bản vẽ mặt phẳng của thôn Viễn Vọng ra xem, khi dùng bút chì vạch đường lên đó, có điện thoại của Phương Minh gọi đến. Phương Minh : “Nam Bính à, cảm thấy thế nào ?”.

      “Cảm thấy thế nào là sao ?”

      Phương Minh cười : “Nhu Phong có với Lâm Yến chuyện, liên quan đến cậu !”.

      “Chuyện gì ?”

      “Nam Bính à, cậu đừng có quá hết mình vì công việc mà quan tâm đến sức khỏe của bản thân như thế, cậu muốn làm Dụ Lộc thứ hai hả. Cậu phải để ý đến sức khỏe của bản thân chứ, nên nhớ sức khỏe là vốn quý của cách mạng đấy”.

      Câu này tôi nghe đến hai lần rồi, hóa ra điều mà cậu ta vừa hỏi tôi là cảm thấy thế nào là chuyện này, tôi đặt bản vẽ thôn Viễn Vọng xuống, : “Sức khỏe của tớ vẫn tốt mà, đừng nghe Nhu Phong , họ thể dùng cặp mắt của bác sĩ để khám bệnh được, bản thân tớ cảm thấy khỏe là được rồi. Với lại, sao cậu có vẻ nghiêm trọng thế ?”.

      Phương Minh cười : “Tớ cũng chẳng , chỉ là Nhu Phong lo lắng cho cậu, con nhà người ta có tình cảm lại quan tâm đặc biệt đến cậu như thế, chắc nhìn gà hóa cuốc rồi cũng nên !”.

      “Cậu đừng có mà hiểu lầm Nhu Phong, cảm tình với cảm tình gì chứ, đừng bảo là hai vợ chồng cậu tâng bốc tớ trước mặt Nhu Phong, khiến tình bạn trong sáng của tớ và ấy bị lung lay đấy nhé”, tôi cười ha hả trêu đùa Phương Minh.

      Phương Minh : “Đó chỉ là cậu thôi, chứ Nhu Phong có chủ kiến, đâu thể nghe thấy gì là làm theo đó đâu, người ta là luôn tin tưởng vào mắt nhìn người của bản thân đấy ! Hai người quen nhau cũng khá lâu rồi, vậy mà cậu vẫn chưa hiểu ấy sao ?”, dừng lại giây lát, Phương Minh tiếp : “NThu Phong cũng giống như đùa đâu, Nam Bính, tớ đề nghị cậu phải kiểm tra sức khỏe tổng thể ”.

      “Cho tớ xin, tớ chỉ cần ngửi thấy mùi bệnh viện là thấy thoải mái rồi, vả lại, chẳng đau ốm bệnh tật gì sao phải tự làm khổ mình chứ !”

      “Đây chẳng phải là bạn cũ quan tâm cậu sao ? Bệnh viện thành phố cũng chẳng xa lắm, để Lâm Yến cùng với Nhu Phong sắp xếp mọi thứ là được, cậu đến kiểm tra chút, mười mấy phút nữa luôn nhé”, Phương Minh , “Bây giờ là cuối tuần, thế cậu và Nhu Phong rốt cuộc phát triển đến mức độ nào rồi ? Sao chẳng nghe thấy thông tin gì từ tên tiểu tử nhà cậu chứ ?”

      “Cái gì mà tôi cùng với Nhu Phong chứ, chúng tôi chỉ là bạn thôi. Hai tháng nữa tôi kết hôn rồi, cậu đừng có năng linh tinh nữa, bạn tôi mà biến mất cậu xong với tôi đâu.”

      “Ơ, cậu có bạn rồi hả ? Bạn của cậu có xuất sắc hơn Nhu Phong ? Lần này tôi nhất định phải gặp mặt mới được. Hay cuối tuần cậu đưa bạn cùng luôn ? Nếu lúc nào cậu đưa đến , nhân tiện chúng ta tụ tập chút. Cậu thấy thế nào... À mà, tớ cũng có chút chuyện, nhưng muốn trước với cậu, cuối tuần gặp nhé !”

      Trong dòng suy tư của tôi đột nhiên lại xuất hình bóng của Nhu Phong, Phương Minh cuối tuần gặp, vậy cuối tuần tôi cũng nên tìm Nhu Phong.

      Tôi gọi điện thoại đến bệnh viện nơi Nhu Phong làm việc, cũng may là Nhu Phong nghe máy, nghe thấy giọng của tôi, ấy có hơi bất ngờ, cười : “Ôi, đại Chủ tịch à, sao trong giờ làm việc lại gọi điện thoại đến cho em thế này ?”.

      Tôi cười : “Nhớ đến bạn đâu cần phân biệt thời gian gì chứ”.

      Nhu Phong đùa : “ sợ lời ngon ngọt như thế khiến em hiểu lầm sao ?”.

      Tôi vội xin tha : “Em đừng cười , em là người thông minh như thế, sao có thể hiểu lầm được chứ. Bây giờ bận ?”.

      “Hôm nay , chiều em có ca phẫu thuật. Sao ? phải đến thành phố hả ?”

      , hai ngày nay có nhiều việc, cuối tuần mới đến được.”

      “Vậy khi đó đến chỗ em chơi, Lâm Yến cũng được phân công công tác đến bệnh viện của em khá lâu rồi, kết thúc cuộc sống ở riêng của hai vợ chồng họ, vậy mà vẫn chưa đến chúc mừng họ, cuối tuần nhất định chúng ta phải đến gõ cửa nhà họ chuyến.”

      “Được, vậy quyết định thế nhé, cuối tuần gặp lại.”

      Buổi chiều, Tiểu Diệp bê chồng tài liệu dày cộp vào phòng, tôi biết đây là tài liệu mà tôi tìm, Tiểu Diệp để lên bàn, xem đến nửa tiếng mà chồng tài liệu này vẫn chẳng bớt chút nào. Tôi bảo : “Tiểu Diệp, em có thể giúp được , sợ chiều nay mình thể xem xong được chồng tài liệu này !”.

      Tiểu Diệp cười : “Đây cũng là công việc em phải làm mà, Chủ tịch cứ giao phó là được, cần phải khách sáo như vậy !”.

      Tôi cười cười : “Vậy chúng ta bắt đầu nhé”.

      Tôi định sau khi tan ca đến thăm bố mẹ Tiểu Nghiên.

      Tử Nguyệt lại gọi điện thoại bảo tôi đến ăn cơm, tôi nghĩ ăn cơm xong vẫn chưa muộn nên liền nhận lời.

      Quán ăn của Trương Vọng buôn bán rất thuận lợi, ông chủ thấy tình hình tôi như thế nên nửa tháng trước thuê thêm hai người phục vụ. Vì thế mà Tử Nguyệt cũng còn bận rộn như trước nữa, bây giờ đúng là trở thành người “quản lý tài chính” đích thực của quán ăn.

      Lúc tôi đến, vẫn còn rất đông khách, Trương Vọng vừa nhìn thấy tôi, nở nụ cười tươi rói, nụ cười đó mang hàm nghĩa nịnh bợ mà đa phần là thân thiết. Mối quan hệ của tôi và Tử Nguyệt, ông sớm biết. Hai ngày trước tôi có đưa ra ngày kết hôn với Tử Nguyệt, ông rất tán đồng. Trước đây tôi luôn cảm giác ông là người làm ăn buôn bán nên gian giảo và hoạt bát nhưng tiếp xúc nhiều với Tử Nguyệt, tôi nhận ra ông ấy rất thương con mình, tưởng tượng xem người đàn ông sống mình phải vất vả thế nào để nuôi con , nghĩ như vậy trong lòng tôi càng thêm kính trọng ông hơn. Tôi gọi : “Chú ạ !”.

      Trương Vọng cười : “Vẫn chưa ăn cơm phải Tử Nguyệt ở kia kìa !”, tôi nhìn theo hướng tay ông chỉ, thấy Tử Nguyệt bước đến, mỉm cười với tôi : “Cha, chúng ta cùng ăn thôi ?”.

      Trương Vọng cười : “Bây giờ vẫn còn khách, hai con cứ ăn trước !”.

      Tử Nguyệt nắm lấy tay tôi, chúng tôi đến phòng phía sau. Tôi cười : “Hôm nay lại là ngày gì mà em làm nhiều món ngon thế này ?”.

      Tử Nguyệt nhướn mắt nhìn tôi : “Chẳng là ngày gì cả, em tẩm bổ cho thôi !”, tôi nắm lấy cánh tay Tử Nguyệt, giọng : “Tử Nguyệt, em đối với tốt. Chuyện của chúng mình, cha mẹ đồng ý rồi”.

      Tử Nguyệt dịu dàng : “ đừng để mình gầy đấy, dạo này em thấy sắc mặt của được tốt !”.

      Chúng tôi cùng nhau dùng bữa, trong bầu khí ấm áp. Tôi : “Tử Nguyệt, cha em đồng ý hôn của chúng ta, cảm thấy em cũng nên chuyện này với mẹ mình. Hôm nay muốn đến thăm cha mẹ của Tiểu Nghiên !”.

      Tử Nguyệt hững hờ đáp tiếng : “Vâng”.

      Tôi biết tâm trạng của ấy như vậy là vì sao, xem ra việc bị chính mẹ ruột bỏ rơi, cho đến tận bây giờ vẫn là vết thương lòng gì xóa nổi của Tử Nguyệt. Thấy sắc mặt ấy, tôi giọng : “Em có muốn đến thăm mẹ em ?”.

      Tử Nguyệt ngập ngừng giây lát rồi : “ !”.

      Tôi hiểu từ đến giờ Tử Nguyệt nhận được tình thương của người mẹ, tuy việc cha mẹ ly hôn trở thành vết thương lòng nhưng ấy vẫn luôn mang trong mình thứ tình cảm vừa vừa hận đối với mẹ mình. Trong sâu thẳm trái tim ấy vẫn luôn khao khát nhận được tình của mẹ. Tiểu Nghiên qua đời, mẹ ấy mỗi khi đêm xuống lại nhớ con đến cồn cào ruột gan, trong lòng vô cùng chua xót. Nếu Tử Nguyệt có thể đến thăm có thể an ủi được phần nào nỗi đau trong lòng bà.

      Tôi : “Tử Nguyệt, con người khó lòng bỏ được tình thân, còn tình mà cha mẹ dành cho con cái luôn sâu đậm. phải vì chia ly mà giảm , lần trước khi đến thăm thím, thím có hỏi về em...”.

      Sắc mặt Tử Nguyệt bỗng trầm xuống, đôi mắt đỏ hoe, hơi nước nhanh chóng bao trùm đôi mắt , Tử Nguyệt thấp giọng : “Em hận bà ta, vì hạnh phúc của chính mình mà quan tâm đến hạnh phúc của em. Mấy năm gần đây, bà ta cũng đến thăm em !”.

      “Tử Nguyệt, em nên nghĩ như thế. Nếu mẹ em mà vì em, ly hôn với cha em, nhưng cuộc sống lại luôn chịu giày vò như thế em hận bà ấy phải ? Em cảm thấy như vậy đối với mẹ em cũng rất công bằng sao, vả lại chẳng phải em hận ích kỷ đó sao ? Tuy rằng mẹ rời bỏ em nhưng nhất định bà ấy cũng có nỗi khổ của riêng mình, em nên tha thứ cho bà. Quan hệ của em và Tiểu Nghiên rất tốt, tại sao giữa em và mẹ còn tồn tại bức tường ngăn cách như thế ? Lẽ nào em muốn biết nhiều chuyện hơn liên quan đến em mình, lẽ nào em muốn gặp mẹ của em sao ?”

      phải, em... em... chỉ là em biết phải đối diện thế nào...”, Tử Nguyệt như đấu tranh với chính mình.



      Tôi đưa tay ra ôm Tử Nguyệt vào lòng, nhàng : “Đừng sợ, chúng ta cùng mà !”.






    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953

      Chương XXXXV: THÂM HỤT TÀI CHÍNH
       

      Ngày hôm sau làm, tôi uống trà mà Tiểu Diệp pha cho, ngồi trước bàn làm việc, lặng yên chờ đợi. Lát sau Lý Lãng Minh gõ cửa bước vào. Tôi nhìn tập tài liệu trong tay Lý Lãng Minh, cười : “Nhanh vậy sao, đến đây, để tôi xem, cậu ngồi đó ”, Lý Lãng Minh giao tập tài liệu cho tôi, rồi ngồi xuống.

      Tôi giở tập tài liệu ra, đó có vài phương án khá khả thi liên quan đến thôn Thanh Tuyền. Cuối cùng, ánh mắt tôi tập trung lên hai chữ : “Rối bóng”. Tôi nhìn Lý Lãng Minh rồi : “Những tư liệu này, tìm vất vả lắm phải ?”.

      Lý Lãng Minh : “Cũng hẳn, tôi chỉ sắp xếp chỉnh sửa chút mà thôi”.

      Tôi : “Báo cáo này rất khả thi, còn phương án phát triển văn hóa đặc trưng cũng rất tốt. Lãng Minh, ngờ cậu học chuyên về quản lý tài chính, vậy mà lại nhạy cảm đối với những điều này như thế.

      Lý Lãng Minh cười cười : “ quá khen rồi, đều là việc thuộc phận của tôi cả”.

      Tôi lòng : “Lãng Minh này, cùng nhau làm việc cũng khá lâu rồi, năng lực của cậu luôn khiến tôi rất an lòng. Xã Tú Phong muốn phát triển được, đều phải dựa vào công sức của tất cả mọi người, nếu thiếu bất cứ ai đều được”.

      Lý Lãng Minh : “Đúng vậy, tôi cũng luôn nỗ lực, luôn ủng hộ Chủ tịch”.

      Tôi hỏi : “Đúng vậy sao ?”, tôi đứng lên, chầm chậm bước đến trước mặt, nhìn cậu ta, từ từ : “Vậy khi nào rảnh, cho tôi xem rối bóng do chính cậu biểu diễn nhé ?”.

      Lý Lãng Minh chợt sững người, ngẩng đầu lên nhìn tôi, đúng lúc ánh đèn chiếu xuống, dưới luồng sáng đó sắc mặt cậu ta trở nên trắng bệch, cậu ta cười : “Nếu muốn xem hiệu quả của nó, tôi có thể tìm mấy người dân thôn Thanh Tuyền. Họ đều có kinh nghiệm cả, nếu kế hoạch này có thể thực chúng tôi có thể đề xướng, sau đó tập hợp lại thành đội rối bóng, theo phỏng đoán của tôi có thể thu hút rất nhiều du khách”.

      Tôi cười : “Kế hoạch của cậu rất tốt, thực lòng, tôi rất bái phục cậu. Từ khi tôi được sinh ra đến nay hề quan tâm đến môn số học, mỗi lần nhìn thấy những con số là đầu óc tôi cứ ong hết cả lên. Vậy mà từ sáng đến tối đối diện với các con số, có lúc nào cậu cảm thấy chán ngán ?”.

      Lý Lãng Minh : “Lâu rồi nên cũng chẳng thấy gì”.

      Tôi : “Hả ? Vậy được rồi, nếu lúc nào đó cẩn thận, viết nhầm chữ số, như thể mười mấy hai mươi vạn tệ...”.

      Lý Lãng Minh chợt cứng người, tôi cúi xuống quan sát đôi mắt cậu ta, cậu ta cũng di chuyển ánh nhìn, sau đó, tôi thấy từng giọt mồ hôi từ trán cậu ta chảy xuống. Cậu ta cười vẻ miễn cưỡng, : “Đúng vậy, nên cẩn thận, may mà từ trước đến nay tôi cũng chưa phạm phải lỗi kiểu này !”.

      Tôi cười vỗ vai cậu ta, : “Việc phát triển thôn Thanh Tuyền, mỗi thành viên trong xã đều đảm nhiệm phần cụ thể, áp lực hề . Có bất cứ chuyện gì, đều giải thích được”, tôi đến trước bàn, cầm tập tài liệu lên rồi : “Trong đây tôi có vài số liệu, cậu có thể xem qua !”.

      Hôm qua tôi và Tiểu Diệp bận đến tối mắt tối mũi cả buổi chiều để sắp xếp chỉnh lý đống số liệu ở trước mặt cậu ta.

      Lý Lãng Minh lướt nhìn, thoáng chốc sắc mặt trở nên nhợt nhạt. Bàn tay run lên, tập tài liệu trong tay bị rơi mấy tờ xuống đất, cậu ta luống cuống vội cúi người nhặt lên nhưng tập tài liệu tay kia lại rơi xuống.

      Tôi : “Sao vậy ? Cậu thấy khỏe sao ?”.

      Trán Lý Lãng Minh đầy mồ hôi, cậu ta nhìn tôi, sắc mặt xám ngoét như tro, tựa như trong lòng vật lộn, đấu tranh tư tưởng vô cùng mạnh mẽ, lại giống như cân nhắc suy tính gì đó. Cuối cùng, chầm chậm cúi đầu.

      Tôi thấy người của cậu ta thoáng run rẫy điềm nhiên : “Trong khi xây dựng mở rộng thôn Thanh Tuyền, tài chính bị thâm hụt hơn năm vạn tệ, vậy mà sau đó, con số thâm hụt càng ngày càng lớn. Hơn bốn mươi vạn tệ mà thành phố hỗ trợ, được dùng để mở rộng thôn Thanh Tuyền, thế mà thực tế lại dùng chưa đến hai mươi vạn, cậu có thể cho tôi lời giải thích ?”.

      Toàn thân Lý Lãng Minh chấn động, sắc mặt càng trở nên nhợt nhạt, môi ngừng mấp máy, giọng vô cùng thê thảm, cậu ta : “Xin lỗi”.

      Tôi bỗng cảm giác như có ngọn lửa bốc thẳng lên não, lạnh lùng : “Xin lỗi ? Cậu cần phải xin lỗi tôi, mà cậu nên xin lỗi hơn bốn ngàn hộ dân ở thôn Thanh Tuyền, xin lỗi xã Tú Phong, xin lỗi tín nhiệm của đồng nghiệp dành cho mình”.

      Đầu Lý Lãng Minh càng cúi thấp hơn.

      Tôi lạnh nhạt : “Bóng người đầu đêm hôm đó, chính là rối bóng của cậu phải ?”.

      Trước ánh nhìn như mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim của tôi, thần sắc Lý Lãng Minh càng thêm hoảng loạn, cậu ta liếm môi, vẻ uể oải : “Xin lỗi”.

      “Lại xin lỗi, nếu tất cả những việc từng làm chỉ cần tiếng xin lỗi là có thể xóa được tôi để cậu xin lỗi. Nhưng việc lâu như thế, nhiều chuyện xảy ra như vậy, cậu chỉ cần câu xin lỗi giải quyết được sao ?”

      Lý Lãng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng loạn, : “Tôi biết mình nên tham ô nhưng bệnh của mẹ tôi cần rất nhiều tiền, tôi... tôi còn cách nào khác !”.

      “Thím có bệnh cậu có thể với chúng tôi, chúng ta cùng nhau nghĩ cách giải quyết. Còn tốt hơn là việc cậu tham ô số tiền đầu tư mở rộng thôn Thanh Tuyền, vả lại còn trắng trợn như thế nữa. Cậu cho rằng chỉ con rối bóng có thể dọa chúng tôi ngày nào cũng hoảng loạn, được yên ổn dù chỉ ngày dù có thể che giấu được hành vi bỉ ổi đó của mình sao ?”, tôi càng càng thấy tim minh đau nhói, hét lớn ; “Tại sao cậu phải hại chết Tiểu Vương ?”.

      Lý Lãng Minh kinh hãi trước tiếng hét của tôi, rất lâu sau mới định thần trở lại được, vội : “Tôi có, tôi hại Tiểu Vương, Tiểu Vương bị tai nạn xe”.

      Tôi túm lấy cổ áo cậu ta, nhìn thẳng vào mắt cậu ta, nghiến răng hỏi : “Cậu dám là phanh xe đó bị hỏng phải là do cậu làm sao ? Cậu đừng cho rằng vì có chúng có nên có thể quanh co lấp liếm được mọi chuyện”.

      Trong ánh nhìn của Lý Lãng Minh cơ hồ xuất hiệp nỗi kinh hoàng, cậu ta bị tôi bức ép như thế, đảo mắt tứ phía miệng lầm bầm : “, phải tôi, phải tôi...”.

      Tôi buông tay, cậu ta ngã vật ra đất, miệng vẫn lầm rầm : “ phải tôi, phải...”.

      Tan ca, tâm trạng của tôi vô cùng nặng nề, ngay cả Tiểu Diệp chào hỏi tôi cũng đáp lại. Tiểu Diệp nhìn tôi, ánh mắt lo lắng, tôi và ấy cùng nhau kiểm tra tập báo cáo tài chính đó nên biết được việc này, ấy cũng tận mắt nhìn thấy xe cảnh sát đến, hiểu được tâm trạng của tôi nhưng vẫn im lặng, gì.

      Trở về phòng nghỉ của ủy ban, tôi bỗng thấy toàn thân uể oải còn chút sức lực nào.

      Tôi luôn nghĩ rằng tập thể ủy ban xã chúng tôi là tập thể vô cùng vững chắc, viết ra từng chương, từng kế hoạch để xây dựng đại hóa nông thôn. Nhưng, Lý Lãng Minh khiến tôi thất vọng.

      “Tham”, có biết bao nhiêu người bị hủy hoại bởi chữ này.

      Tuy Lý Lãng Minh tham ô là để chữa bệnh cho mẹ nhưng hành vi như thế, cũng khiến tôi vô cùng đau lòng.

      Lúc đóng cửa, tôi chợt nghe thấy “rầm” tiềng, hóa ra thanh từ phòng Tiểu Vương vọng lại.

      Tôi bỗng sững người, Tiểu Vương, cậu quay trở về sao ? Cậu có điều gì muốn với tôi sao ? Tôi mở cửa phòng Tiểu Vương. luồng khí băng lạnh táp vào mặt, mấy con chuột hoảng loạn chui vội vào góc. thanh vừa rồi là do lũ chuột làm rơi thứ gì đó sao ?

      Tôi đứng lặng trong căn phòng trống này, cơ hồ như nhìn thấy nụ cười ấm áp của Tiểu Vương, cậu ấy xem ti vi, ti vi chiếu bộ phim tình cảm, đúng vậy, chính là cảnh này : Nữ diễn viên chính khóc sầm trời tối đất, còn nam diễn viên chính mặt mày đờ đẫn đứng bên cạnh, muốn đưa tay ra vỗ vai an ủi nữ diễn viên chính, nhưng đưa ra được nữa chừng lại dừng lại. Sau đó, tựa như có tiếng Tiểu Vương thầm bên tai : “Nam diễn viên chính có kỹ thuật diễn xuất tuyệt, thể tâm trạng, cử chỉ động tác, vẻ mặt, tư thế đúng là hết sảy”.

      Tiểu Vương, cậu ở bên kia, cũng thường xem ti vi phải ?

      Cuốn sách bàn, bị lũ chuột gặm mất ít, có cuốn bị rơi sàn, tôi bước đến nhặt lên, vẻ thương tiếc khẽ lau đám bụi bám bìa sách chợt mảnh giấy từ trong sách khẽ rơi ra.

      Tôi cúi người xuống nhặt, định kẹp vào trong phát hóa ra đó là phiếu xét nghiệm của bệnh viện. Là những dòng chữ chuyên môn, tôi hiểu gì cả, mặt sau còn có bút tích nguệch ngoạc của Tiểu Vương. Trong đám ký tự dày đặc lộn xộn đó, tôi nhìn thấy hai chữ :

      “Thôi miên”, “ảo giác”.

      Ý Tiểu Vương là gì ?

      Từ này có gì là lạ, mấy lần tôi có nghe thấy từ chính miệng Nhu Phong ra, Tiểu Vương viết chữ này lên đây, là ngẫu nhiên ? Hay cố ý ?

      Tôi nhét tờ giấy đó vào trong túi, rồi đặt quyển sách lại vị trí cũ. Tiểu Vương chết lâu rồi nhưng mỗi lần bước vào căn phòng này, tôi vẫn cảm nhận được luồng khí quen thuộc. Từ đầu đến cuối tôi vẫn mơ hồ thể nào hiểu được, đối với chuyện này, Tiểu Vương luôn tích cực cố gắng tìm lời giải đáp, vậy tại sao người bị hại đầu tiên lại là cậu ấy ? Có phải cậu ấy phát ra chuyện gì đó cho nên hung thủ phải gấp rút che giấu, vì thế cuộc sống tràn ngập hạnh phúc của Tiểu Vương phải kết thúc và rời xa chúng tôi mãi mãi ?

      Lý Lãng Minh giống người dối, vậy còn có người khác ư ?

      Cuối tuần, Phương Minh gọi điện đến ba lần, tôi quyết định đến thành phố. Tôi vốn cũng muốn thỉnh giáo Lâm Yến và Nhu Phong chút, họ đều là bác sĩ, hiểu nhất về cơ thể con người. Có thể họ cho tôi đáp án.

      Lúc đến nhà Phương Minh trưa, Nhu Phong ở đó, nhìn thấy tôi, ấy liền : “Đại Chủ tịch, sao sắc mặt trắng bệch thế kia, phải vì dân mà ngày đêm nghỉ đấy chứ ?”.

      Lâm Yến cũng nhếch môi cười, : “Nhu Phong, sao lại thế...”.

      Nhu Phong bĩu môi : “Đúng vậy mà, Lâm Yến cậu xem, chẳng phải lần trước ấy đến đây sắc mặt tốt hơn sao ?”.

      Phương Minh cười ha ha : “Nhu Phong, em nhiệt tình như thế, khéo lại làm Nam Bính hoảng hốt mà chạy mất đấy”.

      Tôi cười : “Tôi được mọi người quan tâm mà vừa mừng vừa lo, phải tận hưởng chứ, sao có thể chạy được ?”.

      Sau khi ăn cơm xong, tôi và Nhu Phong chuyện sân thượng. Nhớ đến tờ giấy xét nghiệm của Tiểu Vương, tôi lấy ra đưa cho Nhu Phong, hỏi : “Cái đám nòng nọc này có trật tự hàng lối gì cả, hiểu, nên muốn thỉnh giáo em chút”.

      Nhu Phong tiện tay nhận lấy, : “Giấy xét nghiêm”.

      “Tất nhiên, ba chữ đó biết !”, tôi cười, “Chỉ là biết ở trong đấy viết cái gì thôi !”.

      Nhu Phong xem, lông mày nhíu lại, nụ cười dần tắt, rồi đưa ánh mắt kỳ quái nhìn tôi, rằng.

      Tôi thấy ấy kỳ lạ như vậy hỏi : “Sao thế ? Sao sắc mặt em lại nặng nề vậy, lẽ nào là ung thư giai đoạn đầu ?”.

      Nhu Phong lắc đầu : “ sao !”, quay sang nhìn tôi, “ vẫn lao tâm thế sao ? Phải chú ý giữ gìn sức khỏe !”.

      Tôi đờ đẫn hiểu, : “ sao, bây giờ bận đến thế đâu !”.

      “Bây giờ có cảm thấy bỗng nhiên mình bị choáng váng, đau đầu , có nhận nhầm người ?”

      Tôi chợt sững sốt, nhận nhầm người ? Nhu Phong ám chỉ cái gì ? Nhu Phong cười : “Sắc mặt càng ngày càng xấu, thời gian kiểm tra sức khỏe hai năm lần cũng đến rồi. Chi bằng chiều nay đến bệnh viện em tham quan, nhân tiện khám tổng thể luôn ?”.

      Nghĩ lại tôi cũng muốn hiểu những chuyện liên quan đến cơn ác mộng trước đây, thuận miệng đáp : “Ừ !”, Nhu Phong ngập ngừng giây lát, rồi khéo léo : “ Nam Bính, con người ta khi quá mệt, trong đầu sinh ra ảo giác...”.

      Ảo giác ?

      Đây chính là những thứ Nhu Phong luôn , tôi nhìn vào mắt Nhu Phong, : “ sao, cảm ơn em quan tâm !”.

      Nhu Phong im lặng thoáng, tiếp : “ Nam Bính, có thể với em, là cái gì quấy nhiễu ? Hôm đó, ở thôn Viễn Vọng, em thấy như là người xa lạ”, Nhu Phong là rất tinh tế, có thể là ấy quá nhạy cảm với chuyên môn bác sĩ của mình. Đầu tiên ấy nghĩ đến ảo giác, chỉ là trước tất cả những thứ xảy ra tại sao trong suy nghĩ của tôi lại xuất những ảo giác này ?

      Nhu Phong nhàng : “Nếu là người khác, có thể nghĩ rằng nhất thời chú ý. Nhưng, em là bác sĩ, em biết phải như thế nhìn thấy cái gì ?”.

      Ảo giác, tôi vẫn suy nghĩ về từ này, nếu tất cả đều là ảo giác, vậy tại sao tôi lại bị mắc những thứ ảo giác này ? Nếu phải là ảo giác tôi giải thích tất cả những thứ tôi nhìn thấy như thế nào đây ? Hay, đúng là tôi nên ra, nhờ Nhu Phong phân tích xem như thế nào. Qua chuyện Tử Nguyệt suýt chút nữa bị tôi giết chết, tôi thể xác định được khoảnh khắc đó chuyện gì xảy ra nữa. Tại sao tôi lại có thể tiêu cực như thế ?

      Tôi nhìn Nhu Phong, rồi xoay ngược tờ giấy xét nghiệm lại, hai từ mà Tiểu Vương viết như bao trùm toàn bộ đôi mắt tôi, trái tim tôi cơ hồ nhu bị chấn động, mọi suy nghĩ tán loạn trong đầu dần dần tập trung lại, tạo thành đường nét, tôi với Nhu Phong : “Cảm ơn em !”, chỉ là, tôi chẳng thể nào vui lên được, tuy tôi thể xác định được nhưng tâm trạng vẫn thấy vô cùng năng nề.

      Nhu Phong nhìn tôi, ánh mắt đó chẳng thể nào che giấu được nỗi ưu tư và lo lắng, ấy : “ Nam Bính, xem niềm hạnh phúc nhất của người con là gì ?”.

      Tôi nhìn đôi mắt đen sâu thẳm như nước đầm đêm xuân của Nhu Phong, nó vốn rạng rỡ, trong sáng là thế nhưng nơi đáy mắt dường như mang nỗi buồn xa xăm, tôi cẩn thận trả lời : “Là có được người mình phải ?”.

      Nhu Phong cười, ánh nhìn bỗng rơi vào khoảng vô định, : “Sai rồi, là nhìn thấy người mình được bình an hạnh phúc !”.

      “Vì sao đột nhiên em lại đa cảm thế ?”

      Nhu Phong di chuyển ánh nhìn, : “ Nam Bính, từng , chúng ta là bạn ! Lẽ nào tin em ?”.

      Tôi chợt sững người, trầm lặng giây lát, : “ biết, hiểu ý của em. Vậy chuyện mà người thấy đau khổ nhất, theo em nghĩ là gì ?”.

      Nhu Phong nhìn tôi, ánh mắt mang vẻ bối rối, lại như tài nào nổi câu hỏi của tôi, thuận miệng hỏi : “Là gì ạ ?”

      Tôi cười : “Thôi, đến chủ đề này nữa, cảm thấy chuyện này mà nhắc đến quá nhiều chúng ta biến thành nhà triết học hết nhưng bây giờ vẫn chưa nghĩ đến phương án phát triển tiếp thế nào cả”.

       

      Nhu Phong cũng cười, rồi cả hai cùng chuyển chủ đề.

       





      Chương XXXXVI: CHỨNG THỰC


      Vẫn là làm rồi lại tan ca, vẫn tiếp tục bàn bạc kế hoạch phát triển thôn ở Viễn Vọng.

      Ba ngày trước, tôi bảo Tiểu Diệp thông báo thời gian buổi họp cho tất cả mọi người, trong cuộc họp, tôi mở tập tài liệu ra. Lý Lãng Minh làm ảnh hưởng đến xã nên bị ngồi tù năm bảy tháng. Truy thu lại tiền tham ô được hơn mười vạn, còn hơn mười vạn nữa biết tung tích.

      Ủy ban xã vì vụ việc này mà tiếng cười cũng ít hẳn .

      Ngày ngày cứ thầm lặng trôi qua như thế, công việc vẫn lặng lẽ được triển khai như vậy, còn tôi thỉnh thoảng lại mơ những giấc mơ như cũ.

      Tôi đứng trước cửa trụ sở ủy ban xã, nhìn về phía chân trời xa xôi, Tiểu Diệp gọi : “Chủ tịch, có điện thoại !”.

      Là điện thoại của đội cảnh sát gọi đến.

      Thời gian tan ca cũng đến, trước đây mỗi lần tan ca Tiểu Diệp luôn là người về cuối cùng, Trương Viễn Dương cười : “Bạn trai của Diệp Tử đến thăm ấy kìa, xem ấy hạnh phúc kia”. Tôi biết cậu ấy muốn xoa dịu bầu khí trầm lặng này, cười cười, tôi : “Diệp Tử là tốt”.

      Trương Viễn Dương cười : “Đúng vậy, là em vô cùng đáng ”.

      Trường Hà cười : “Cậu chả lớn hơn ấy bao nhiêu tuổi đâu, còn gọi là em !”.

      Rồi ai nấy thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan ca, tôi gọi Trường Hà lại. Trường Hà cười : “ vội hẹn hò cùng Tử Nguyệt sao ?''.

      Tôi cười hỏi : “Trường Hà, dạo này cậu có còn mơ thấy ác mộng nữa ?”.

      Trường Hà đưa tay ra, rồi từ cổ kéo ra tấm bùa hộ thân, : “ có, sao vậy ? vẫn còn gặp ác mộng sao ? đeo bùa hộ thân ư ?”.

      Tôi lắc đầu : “Tôi cảm thấy phải là chuyện đeo bùa hay , nếu dùng y học mà chỉ chữa được phần ngọn mà trị được tận gốc. Tôi nghĩ, tất cả mọi việc đều có nguyên nhân của nó, chỉ có tìm ra căn nguyên, mới có thể mãi kê cao gối mà ngủ được”.

      Trường Hà nghi hoặc : “ muốn làm gì ?”.

      Tôi : “Đến thôn Viễn Vọng”.

      Trường Hà chợt sững người, : “Thôi bỏ , hà tất phải tích cực như thế ?”.

      Tôi cười cười : “Đêm nay, tôi muốn chuyến, dạo này tôi cứ bị ác mộng giày vò. Cậu xem rốt cuộc ở thôn Viễn Vọng xảy ra chuyện gì ? Có đúng là những linh hồn chết oan , có cần phải mời mấy pháp sư đến để siêu độ cho họ, để họ được đầu thai, đến làm phiền chúng ta nữa ?”.

      Trường Hà cười : “Lần trước trong đống sách mà tôi cho xem, có dạy cách vẽ bùa, hay là vẽ mầy lá bùa đó rồi dán lên cửa, như thế chắc những thứ sạch , ô uế cũng chẳng dám đến làm phiền quấy nhiễu nữa đâu”.

      “Bùa ?”, là những tờ giấy bay bay trong phòng của Tiểu Vương ? tôi lắc đầu cười : “Qua đêm nay rồi hãy !”.

      Vội vàng ăn xong bữa tối, tôi đến phòng của Tiểu Vương.

      Trong phòng lạnh lẽo vắng vẻ, vì chẳng có đồ đạc gì nên càng khiến căn phòng trở nên u hoang lạnh. Những thứ mà Tiểu Vương để lại có nhiều, vả lại khi người nhà cậu ấy đến thu dọn, rất nhiều thứ bị xếp lộn xộn. Tôi biết mình chẳng có cách nào tìm được thứ gì, đến đây chỉ là để tưởng nhớ lại mà thôi.

      Tiểu Vương, đêm nay, tôi cho cậu đáp án.

      Tôi đứng giữa gian phòng trống , nhìn từng góc nhà vẫn như cũ gì thay đổi, tâm trạng rất thoải mái bình tĩnh. Từng khoảnh khắc ngắn ngủi khi sống cùng Tiểu Vương như đều ào về trong trí óc, trong lòng như mang nỗi đau, giống như đường chỉ mong manh, chầm chậm rời xa trái tim tôi, từng chút từng chút, nỗi đau ràng và tinh tế.

      Trở lại phòng mình, tôi rót cốc nước, là nước nóng, vì toàn bộ trà đưa cho Nhu Phong. Tôi uống nước đun sôi, nhìn thấy khói trắng ngừng bốc lên, tạo thành khoảnh mờ mờ, uống từng hợp từng hợp, chờ đợi.

      Dân gian lưu truyền rằng, mười hai giờ đêm là lúc khí thịnh nhất, chỉ có đến đúng mười hai giờ, hồn ma dưới tào địa phủ nơi nương tựa, ai quan tâm mới bay ra, bắt những linh hồn sống của người đường mà thế thân, sau đó tự mình đầu thai chuyển thế.

      Câu chuyện này tôi được nghe từ khi còn , bây giờ lại trở về, hôm nay, tôi có thể tìm ra được điều gì đây ?

      Mười giờ, tôi vào lán xe dắt xe máy ra ngoài, đội mũ bảo hiểm, tôi thích cái cảm giác được gió lạnh táp vào mặt, bởi khi từng trận gió ngừng thổi tới khiến đầu óc tôi càng thêm tỉnh táo, suy nghĩ theo đó cũng chính xác hơn. Ánh đèn xe giống như mũi tên sắc nhọn xuyên thẳng màn đêm vắng lặng, lại giống như thanh gào thét phê người được trấn áp lâu ngày nay bỗng nhiên bột phát.

      Tôi rất chậm, thực ra đêm nay, tôi muốn đến thôn Viễn Vọng.

      đường tôi nghĩ ngợi rất nhiều chuyện, lòng tham của Lý Lãng Minh khiến tôi đột nhiên bừng tỉnh, hiểu nhiều thất, cũng vì thế có thêm nhiều ưu tư. Ánh mặt trời của Tiểu Vương, ấm áp của Tử Nguyệt, vẻ hoạt bát của Tiểu Diệp, nét trang nhã của Nhu Phong, tài khéo của Trương Viễn Dương, bình tĩnh của Trường Hà...

      Trong đầu tôi đột nhiên xuất rất nhiều những, lát cắt đứt gãy, Nhu Phong : “ Nam Bính, xem niềm hạnh phúc nhất của người con là gì ?”.

      Tôi : “Như thế chuyện mà người thấy đau khổ nhất, theo em nghĩ là gì ?”.

      Là gì ? Cũng có thể là thất tình, cũng có thể là mất người thân, cũng có thể là có cách nào trao hạnh phúc cho người mình thương nhất, cũng có thể là... có rất nhiều đáp án, hôm nay, tôi hiểu được thêm điều gì đây ?

      Thôn Viễn Vọng, nơi luôn khiến giấc ngủ của tôi được bình yên, khiến tôi chẳng được ngon miệng, màn đêm bao phủ khắp nơi, giống như loài vật say ngủ, loài động vật nào ?

      Trăng chầm chậm nhô cao, tuy có mây nhưng hôm nay ánh trăng cũng sáng vằng vặc, giống như người con thức giấc lúc sáng sớm ánh mắt vẫn còn hoen nhèm, mọi thứ chập chờn, ràng, nên dưới luồng sáng phản chiếu của đèn xe lại càng trở nên mông lung mờ ảo.

      Tôi tắt đèn xe, dừng xe ở nơi rất xa, sau đó, từng bước từng bước tiến về vị trí mà ba người chúng tôi gặp “quỷ”. Cái bóng đầu, ngón tay duỗi dài ra, luồng khí sợ hãi, áp lực năng nề, rồi cả luồng gió u lạnh lẽo đó, phải chăng lại xuất ?

      Bây giờ gần mười giờ rồi, tôi bình tĩnh đứng trước đám cỏ tranh, làn gió u lạnh lẽo thổi tới, như muốn cuốn vạt áo tôi , vấn vít xung quanh tôi. Trước mặt xa, gió như cuộn xoáy, đám cỏ tranh vang lên tiếng xào xạc nhè .

      Nhớ lại hồi học đại học khi xem phim cùng Tiểu Nghiên, Tiểu Nghiên muốn xem phim kinh dị, tôi cũng điềm nhiên xem cùng, ấy cười : “Xem phim kinh dị thích hợp nhất là vào đêm mùa đông, tắt hết đèn, gió lùa qua khe cửa vào trong phòng, xung quanh vang lên tiếng vèo vèo vi vu, kết hợp với thanh và khí độc nhất riêng có trong phim kinh dị. Sau đó, nhìn thấy màn hình là cành rừng cây u hoang lạnh, kết hợp với bầu khí lạnh lẽo u ám như khiến bản thân thể điều khiển được nhịp thở của mình. Sau đó, trừng mắt, chợt nhìn thấy đứng bên cạnh gốc cây là ma nữ mặc áo trắng toát, tóc dài xõa xuống, áo quần bay bay, đợi đến khi nhìn thấy ràng mọi thứ lại biến mất. Gió bên ngoài lùa qua khe cửa sổ như quấn chặt lấy , bao vây , khiến ngừng run lên. Lúc đưa mắt kiếm tìm mọi thứ xung quanh cái bóng đó lại xuất , mà còn càng lúc càng gần, rồi đột nhiên có cái đầu xuất , thấy người con xinh đẹp vô ngần nhưng mặt lại nụ cười hiểm độc mà ai oán thê lương, ở trước mặt , khi ấy, toàn bộ cơ thể trở nên lạnh băng, mồ hôi lạnh cứ thế túa ra ngừng, hiệu quả đạt được rất tốt...”.

      Tôi còn nhớ những lời mà Tiểu Nghiên từng , chẳng biết tại sao đột nhiên bây giờ tôi lại nghĩ đến đó, có thể chính là do bầu khí, luồng gió băng lạnh, cảnh đêm thê lương u này và cả luồng khí mơ hồ bủa vây xung quanh nữa...

      Tiểu Nghiên, lại cùng em xem lại phim kinh dị này !

      Đám cỏ tranh lại bắt đầu vang lên những tiếng xào xạc, gió lớn hơn, thổi mây bay tới, hóa ra ánh trăng mông lung mờ ảo sau từng đám mây, trời đêm càng trầm lắng. Trong bãi cỏ tranh, thanh xì xì nho kỳ lạ cứ vang lên ngừng, ánh nhìn của tôi như đóng đinh về phía đó.

      Tất cả cảnh tượng của mấy ngày nay như được trình diễn lại, xung quanh vị trí này khoảng mười trượng, có bóng ảnh mơ hồ, rồi càng lúc càng ràng, duỗi ngón tay ra... gió thổi đến, ống tay áo phiêu bồng rung động, có đầu, vẫn là bóng hình đầu ! Sau đó, trước ánh mắt như dính chặt vào nó của tôi, tôi nhìn ràng, nó lại chầm chậm giơ cánh tay lên, rồi cứ từ từ duỗi thẳng ngón tay lên. Bàn tay của nó rất mơ hồ, mơ hồ đến mức chân thực nhưng dưới ánh trăng ảm đạm, ngón tay đó lại dựng đứng lên như cây bút viết.

      Tôi trân trân nhìn chớp mắt.

      Gió vẫn tiếp tục vấn vít xung quanh, luồng khí lạnh băng thê lương u ám như dưới tào địa phủ vụt ra từ ống tay áo ngừng chui vào cơ thể. Áo quần tôi bị gió thổi lay động ngừng, tôi vẫn đứng bất động tại đó. Bóng hình kia cũng lặng im, giống với cái ngày mà chúng tôi gặp. Điểm khác chỉ có, ngày ấy tôi bị dọa cho ba hồn bảy vía bay biến mất nhưng lúc này tôi lại nhìn thẳng vào nó chẳng rời mắt.

      Sau khoảnh khắc đó, tôi nghe thấy tràng cười mơ hồ, lúc có lúc , dường như như đó là đàn ông, lại tựa như là tiếng cười của phụ nữ, thanh đó vang lên từng hồi giống như luồng khí buốt giá u trong đêm hoang vắng từ khắp xung quanh bao chặt lấy tôi, đó là thanh mà tôi nghe thấy trong điện thoại lúc nửa đêm.

      Tôi thấy ngón tay lúc này nâng cao lên lại từ từ hạ thấp xuống, sau đó, tôi bước lên mấy bước, nhìn “ngón tay” hạ xuống kia, khẽ nhếch môi cười lạnh lùng, tôi lớn giọng : “Tôi cứ nghĩ răng chỉ có Lý Lãng Minh là biết điều khiển rối bóng, hóa ra cậu cũng biết !”.

      Chỉ câu được thốt ra vậy mà bóng hình trước mắt tôi biến mất nhưng tôi thấy ràng, nó phải biến mất cách vô cớ mà giống như tấm màn bị rách, đột ngột bị mất cột chống, rơi xuống đất. Hôm ấy do tâm trạng lo lắng, sợ hãi nên tôi thể nhìn ra được những chi tiết nhặt như thế.

      bóng người từ trong đám cỏ tranh chầm chậm đứng lên, trong tay là chiếc máy ghi , chiếc máy ghi tắt. Nhưng tôi biết, trong đó có đĩa nhạc, khi diễn rối bóng, để tạo bầu khí cần có kết hợp của nhạc. Chiếc đĩa kia chính là nhạc, tràng cười khi có khi kia chính là từ nút điều chỉnh thanh mà ra để trong đêm khuya hoang lạnh thanh vắng thế này tạo ra được cảm giác kinh hãi dồn nén.

      ta : “Nam Bính, rất thông minh”.

      Tôi nắm chặt tay, nghiến răng lại nhưng cuối cùng đành nhẫn nhịn, thả lỏng tay ra, xoay người bước thèm ngoảnh lại nhìn lấy cái, sau đó trèo lên xe máy quay trở về ủy ban.

      Ngày hôm sau, tôi đến đội cảnh sát, rồi lại đến thôn Thanh Tuyền. Tất cả mọi việc trong đầu tôi đần dần được kết nối, chuyện xảy ra từ trước đến nay tạo thành sợi dây hoàn chỉnh. Càng nghĩ càng thấy thể nào tưởng tượng được, tôi lòng tin tưởng là những bóng hình kỳ quái kia gây ra, luôn tin tất cả mọi chuyện đều có cách nào giải thích được nhưng tình hình lại trở nên như thế này.

      Tôi dựa lưng vào ghế lấy tay vỗ vỗ trán, cảm giác vô cùng mệt mỏi, cả tinh thần và thể chất đều uể oải, nỗi đau bao trùm, giận giữ, đơn giản chỉ là muốn quên tất cả.

      Nhu Phong đến thăm tôi, ấy : “Sắc mặt tốt !”.

      Tôi đáp : “Đúng vậy, chuyện vừa rồi khiến quá mệt mỏi”.

      Nhu Phong nhìn tôi vẻ kinh ngạc lên khuôn mặt, vừa như hiểu mọi chuyện lại vẻ bất lực, hồi lâu sau, ấy hỏi : “Đúng là quyết định rồi sao ?”.

      Tôi nặng nề gật đầu, thở hơi dài, : “ thể quyết định, nếu quyết định, vẫn phải xin lỗi toàn bộ nhân dân xã Tú Phong tín nhiệm mình”.

      Nhu Phong cười, nụ cười lạnh lùng biểu cảm : “ đúng là người đàn ông tốt hiếm gặp nhưng cũng kể từ giây phút này, em thể gặp lại nữa. Chính em chôn vùi hạnh phúc của chị mình”.

      “Hạnh phúc của chị em phải do em chôn vùi, mà chính là kẻ làm ra chuyện này.”

      Nhu Phong cười buồn : “Có gì khác nhau đâu, dù sao hạnh phúc của chị em cũng tiêu tan rồi”.

      Tôi lặng im.

      Nhu Phong đứng dậy, sắc mặt buồn vô hạn : “Trong chuyện này hóa ra em là nhân vật thể thiếu, tuy em làm sai, em cũng hối hận nhưng em lại có cách nào đối diện với vẻ mặt đau buồn của chị, em chỉ có thể lựa chọn cách rời xa nơi này, rời xa chị em và cũng rời xa ”. ấy ngước lên nhìn tôi, ánh mắt u buồn, giọng yếu ớt : “ Nam Bính, có thể ôm em ?”.

      Thấy tôi vẫn lặng thinh động đậy, ấy tự giễu bản thân : “Hóa ra đây cũng là thứ quá xa xỉ rồi, em chỉ muốn khi rời khỏi nơi này, được cảm nhận vòng tay ấm áp, xem ra mong ước của em quá cao”.

      Tôi chợt nhớ những tháng ngày bên cạnh Nhu Phong, nhớ về Nhu Phong thông minh phóng khoáng, bây giờ thấy ánh mắt buồn thương của ấy, trong tim tôi vô cùng đau xót, tôi đưa tay ra kéo Nhu Phong vào lòng.

      Đôi môi, giống như viên nam châm hút chặt lại với nhau, chút báo trước, có mục đích. Khoảnh khắc này trong tim tôi chẳng còn Trường Hà, có xã Tú Phong, chẳng có Nhu Vân, cũng nào có Tử Nguyệt, giữa khoảng trời đất này chỉ còn lại hai chúng tôi.

      Thoáng chốc, mạch suy tư như trở về trong suy nghĩ, chúng tôi rời nhau. Nhu Phong đứng ở cửa nhìn tôi, nở nụ cười thê lương, ấy : “Cảm ơn !”, sau đó, xoay người rời , cũng ngoái đầu lại.

      Năm ngày sau, tôi chuyện với Trường Hà, chúng tôi đứng cách nhau khung cửa sổ, cậu ta ở trong, còn tôi ở ngoài. Trường Hà cười vẻ điềm nhiên : “Tôi biết nhất dịnh phát ra, chỉ là ngờ lại nhanh như thế!”.

      Tôi nhìn người mà lúc nào mình cũng tín nhiệm, thực tài nào hiểu nổi tại sao cậu ta lại làm như thế, vả lại mặt vẫn còn nở nụ cười điềm nhiên đến vậy.

      Trường Hà bình tĩnh : “ có thể cho tôi biết, tại sao lại phát ra ?”.

      Đúng vậy, tại sao tôi lại phát ra ?

      Trường Hà : “Cảm giác toàn thân bị gió thổi vi vu lạnh băng, ngước mắt lên nhìn thấy trước mặt là bóng người, là bóng người đầu, nếu phải thấy đầu của nó, tôi nhất định tin nó là quỷ...”.

      Trường Hà : “Nam Bính, biết đâu, hôm đó, ngày mà Tiểu Vương chết, tôi nhìn thấy, cái đó, cái bóng đầu, ngón tay nhợt nhạt trắng bệch đó... Nam Bính, tôi thể nào chịu đựng nổi, những ngày như thế...”.

      Những điều này tôi hoàn toàn tin tưởng mảy may nghi ngờ. Tôi cũng cho rằng thế giới này đúng là có ma. Nhưng sau này, trong lần suýt bị tai nạn có rất nhiều chuyện dần dần ra.

      Ở nhà của Nhu Phong, tôi nghe ấy đến từ thôi miên ! Rồi ở trong phòng của Tiểu Vương thấy được những chữ nghiêng lệch ở sau tờ giấy xét nghiệm.

      ti vi nghe thấy thông tin : y tá của bệnh viên bị sa thải vì dùng nhầm atropine, khiến bệnh nhân bị ảo giác, luôn có ảo giác lên trước mắt. Vì bị tổn hại nghiêm trọng đến hệ thần kinh của bệnh nhân, nên bệnh viện bị gia đình bệnh nhân kiện ra tòa.

      Trong đêm Trường Hà đến thăm, Nhu Phong : “Có thể xảy ra chuyện gì chứ, chắc lại xin ít thuốc đấy mà”.

      Trường Hà : “Gà mà cha tôi nuôi ở trang trại đột nhiên bị bệnh, may mà tôi có chút kinh nghiệm, cho chúng uống atropine nên giờ sao rồi. Thuốc đó khá khó mua, nên đành phải tìm Nhu Phong nhờ mua giúp, Nhu Phong cùng gặp phiền phức khá nhiều, đúng lúc nhờ có mà tôi lấy được thuốc về đấy”.


    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :