1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Ngút trời - Phong Phiêu Tuyết (63.2/240)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 57: Đột nhiên chuyển biến
      Edit: Rosemarymn

      Ngày hôm sau, Hạ Hinh Viêm ăn chút điểm tâm, cảm ứng chút thấy Dập Hoàng vẫn ở trong ngân trâm tu luyện như cũ, có gì dị thường, nàng liền yên tâm cùng Hà Hy Nguyên rời trấn học viện.

      Dọc theo đường ít người, đương nhiên, bộ giống như bọn họ cũng chỉ có hai người, những người khác phải cưỡi ngựa lớn cũng ngồi xe ngựa, có hộ vệ trong nhà theo hầu hạ.

      Đội hình càng xem càng hoa lệ, làm cho Hạ Hinh Viêm thấy khó hiểu.

      Học viện này nổi tiếng sao?

      Nếu nổi tiếng, tại sao học viện hoàng gia cũng biết học viện này, nếu nổi tiếng tại sao lại có nhiều người muốn nhập học như vậy?

      Chẳng lẽ thời gian ngắn ngủi mấy tháng, học viện này đột nhiên nổi tiếng?

      Lại tiến về phía trước đột nhiên phát tất cả mọi người đều xuống xe, xuống ngựa, bất kể là những người tôn quý, quần áo sang trọng đẹp đẽ đều lựa chọn xuống xe bộ.

      Hạ Hinh Viêm liếc mắt nhìn Hà Hy Nguyên cái, trong mắt lộ vẻ nghi hoặc, nàng có phải đến nhầm địa phương, đến nhầm học viện hoàng gia rồi sao?

      “Hẳn là nhầm.” Hà Hy Nguyên cười khổ lắc đầu, đến mức tất cả bọn họ đều nhìn nhầm bản đồ .

      Hạ Hinh Viêm gật đầu, mặc kệ thế nào cũng nên nhanh chân đến xem sao.

      được lúc, mới phát ra những người kia thế nhưng tự giác xếp thành hàng dài, nhìn mãi đến cuối, Hạ Hinh Viêm nhìn thấy khỏi nhíu mày.

      Những người này vừa nhìn biết là con nhà giàu, ngày thường sống an nhàn sung sướng, muốn gì được nấy, chỉ cần ánh mắt liền có người mang đồ đến trước mặt họ, tại lại làm theo quy định, quy củ xếp hàng, Hạ Hinh Viêm hiểu, học viện chưa nổi danh có thể làm được như thế sao?

      Đội ngũ rất dài nhưng chân chính muốn báo danh có mấy người, vì thị vệ tùy tùng theo rất nhiều, tất cả đều đứng thành hàng, đội ngũ dài được.

      Hạ Hinh Viêm cau mày, nàng có tính nhẫn nại để chờ xếp hàng như vậy, trực tiếp vòng qua hàng dài, nhanh về phía trước.

      “Sư phụ, là hai người kia.” Phương Linh Dụ - hôm qua lặng lẽ .

      Hồ Mặc Nghị nhìn thoáng qua về hướng Hạ Hinh Viêm, cùng mục tiêu với Phương Linh Dụ, chủ yếu chỉ muốn nhìn về phía Hạ Hinh Viêm, ngày hôm qua liền biết nam tử kia phải con người.

      “Sư phụ, bọn họ tại sao cần xếp hàng?” Đệ đệ Phương Vĩnh Thần đè thấp giọng hỏi, bọn họ đều phải xếp hàng vì sao hai người kia cần?

      “Chờ các người có thực lực như nàng cũng cần xếp hàng.” Hồ Mặc Nghị nhìn Hạ Hinh Viêm kĩ, linh sư cấp mười hai thế nhưng có được linh thú hình người.

      Nàng là đệ tử của đại gia tộc nào?

      Dám bỏ ra bút tích lớn như vậy, tùy tiện ra tay là linh thú hình người.

      “Có cái gì mà đắc ý, phải chỉ là linh sư sao?” Phía sau Hồ Mặc Nghị truyền đến tiếng khinh thường hừ lạnh, làm cho khẽ nhíu mày.

      “Linh sư rất lợi hại.” Phương Vĩnh Thần quay đầu, vẻ mặt sùng bái hỏi.

      Xem bộ dáng vừa rồi của nàng chắc tuổi cùng sai biệt lắm, thế nhưng là linh sư, điều này làm cho người si mê tu luyện linh lực như làm sao có thể sùng bái?

      “Linh sư có gì đặc biệt hơn người, ta cũng là linh sư.” Người phía sau kiêu căng ngẩng đầu lên, đắc ý báo ra cấp bậc linh lực của bản thân, “Linh sư cấp mười ba, năm nay mười chín tuổi.”

      Vương Lỗi cũng hề làm cho giọng , thậm chí còn sợ người khác nghe được còn cố ý cao giọng hô to lên, nghe được tiếng nghị luận vang lên trong đội ngũ, rất đắc ý ưỡn cao ngực.

      “Tiểu thư, thiếu gia, nhanh tới, chuẩn bị đến hai người.” Hồ Mặc Nghị cũng thèm để ý đến kẻ ngu ngốc phía sau, muốn vào học viện này thế nhưng biết thu liễm, nghĩ rằng nơi này giống những học viện khác sao, ai muốn cũng có thể tiến vào?

      Đội ngũ rất dài, nhưng tốc độ tiến lên cũng chậm.

      Hạ Hinh Viêm cần xếp hàng nên tự nhiên là nhanh hơn, nhưng nàng cũng có lập tức báo danh mà ngược lại, dừng lại, phải nàng muốn thế nhưng cảnh tượng trước mắt này làm cho nàng thể thận trọng.

      Ở trước lối vào chân núi có tấm biển, mặt viết hai chữ rồng bay phượng múa lớn – Học viện.
      Hạ Hinh Viêm đứng ở trước tấm biển gỗ, hết nhìn trái lại nhìn phải, xem rồi xem dưới cũng nhìn thấy gì khác ngoài hai chữ này.

      Xoay chuyển ánh mắt, nhìn thấy vị lão nhân ngồi sau bàn gỗ , lười biếng phiêu mắt liếc qua người báo danh, sau đó, người được qua được nhận thẻ bài.

      Từng người được nhận thẻ bài đều có biểu tình kỳ quái, giống như trong hưng phấn có lẫn khẩn trương, gắt gao nắm chặt tấm thẻ của mình, về phía núi bên cạnh.

      “Lão nhân gia, ta đến báo danh.” Hạ Hinh Viêm qua, cho dù học viện nàng muốn có rất nhiều quỷ dị nhưng nàng chẳng lẽ còn có thể quay đầu rời .

      “Báo danh, đùa giỡn cái gì!” Vương Lỗi đứng ở trong đội ngũ lớn tiếng cười nhạo, lúc này vừa vặn đến vị trí của , vừa mới nhận được tấm thẻ.

      Đắc ý quơ quơ ở trước mặt Hạ Hinh Viêm: “Hai người các ngươi nhớ kỹ, học viện này chưa bao giờ có đến báo danh, đều phải trải qua khảo nghiệm bằng bản .”

      Vương Lỗi vừa rồi thấy khó chịu, chỉ bằng thân phận của , dựa vào cái gì còn phải xếp hàng?

      Nếu phải người bên cạnh cẩn thận khuyên , mới chịu đựng nén giận đứng xếp cái hàng này làm gì. Càng đừng
      hai kẽ ngang nhiên chen chân này, còn dõng dạc cái gì báo danh.

      Phàm là người đến học viện này đều là kẻ có bối cảnh, có năng lực, cách khác ngoài họ ai có thể biết học viện bí này?

      Học viện từ lâu có quy định bất thành văn, muốn nhập học có thể, hãy dùng khả năng của chính mình, mọi nhân tình đều dùng được, cho dù là con ruột của viện trưởng, có bản lĩnh cũng đừng nghĩ nhập học.

      Vương Lỗi vừa xong, trong đội ngũ lập tức có người bật cười, ngày thường đều là chủ nhân cao cao tại thượng, thấy quần áo Hạ Hinh Viêm bình thường đến cực điểm, bọn họ liền khinh thường, xem hai người nàng như những kẻ biết lượng sức.

      “Tiếp theo.” Lão nhân ở sau cái bàn kiên nhẫn khoát tay, ý bảo người kế tiếp nhanh tới.

      Lão nhân mí mắt khẽ nâng, xem xét liếc mắt người trước bàn: “Kế tiếp.”

      đứng ở trước bàn bị câu này của lão nhân làm cho ngây ngẩn cả người, biết làm gì chỉ nhìn về phía người trung niên đứng bên mình.

      “Vị lão sư này, tư chất của tiểu thư nhà ta tốt lắm. Mười tám tuổi là linh sĩ cấp tám.” Người bên cạnh lập tức nở nụ cười .

      Nào biết lão nhân ngay cả mí mắt cũng nâng chút, lười biếng : “Kế tiếp.”

      Người xếp hàng phía sau bọn họ nghĩ tới lượt mình nhưng lại bị cản đường, có cách nào tới gần.

      “Tư chất của tiểu thư nhà ta rất tốt, ngài có thể xem lại chút ?” xong đem tiểu thư nhà mình đẩy về phía trước.
      Lão nhân rốt cuộc nâng mí mắt lên, ngay lúc người kia nghĩ có đường cứu vãn, lão nhân kiên nhẫn nhìn đội ngũ còn dài phía sau:
      “Đừng chặn đường!”

      “Ngươi….” Người đứng bên cạnh vị tiểu thư kia lập tức tức giận đến xanh mặt, đại linh sư cấp hai mươi bảy bao giờ phải chịu nhục như thế?

      cái học viện mà thôi, có gì tốt mà đùa giỡn uy phong.

      Linh lực nháy mắt tăng vọt, nghĩ muốn ra mặt vì tiểu thư nhà mình.

      Áp lực của linh lực cường đại làm cho những người trẻ tuổi trong đội ngũ đều vội vàng lui về phía sau mấy bước, những người theo bên cạnh lập tức sử dụng linh lực, ngăn trở áp lực cường đại kia cho tiểu thư, thiếu gia nhà mình.

      Lão nhân hoàn toàn thèm nhìn đến uy áp làm đáy lòng mọi người sợ hãi kia, chậm rãi giơ tay lên, khẽ vung, “ba” cái tát giống như đập ruồi ngay lập tức làm cho người kia bay xa mười thước, tất cả linh lực vừa tuôn ra đều bị cái tát này đánh tan.

      “Cũng nhìn cho kĩ nơi này là chỗ nào, có thể để cho ngươi đến giương oai!” Lão nhân rốt cuộc đứng lên, cười lạnh tiếng, bỗng dưng đem linh lực che giấu của mình tuôn ra.

      Trong nháy mắt cỗ uy áp linh lực bao trùm khắp trời đất, giống như đá lớn núi lăn xuống, nện mạnh vào lòng mỗi người.

      Nếu phải có đám tùy tùng thực lực tầm thường che chở cho tiểu thư, thiếu gia nhà mình, chỉ sợ khác biệt to lớn về cấp bậc linh lực này cũng làm cho bọn họ tức hộc máu, bị thương.

      “Lệnh, lệnh tôn…” biết là ai, lắp ba lắp bắp .

      Cư nhiên là lệnh tôn cấp năm mươi!

      Đường đường lệnh tôn thế nhưng ở đây, như vậy người ở bên trong học viện này… rốt cuộc là cấp bậc như thế nào?

      Mọi người càng nghĩ càng cảm thấy khủng bố, rốt cuộc mới ý thức được người giới thiệu học viện này cho bọn họ láo – trong học viện này người cũng thể đắc tội, đắc tội chết.

      Hai mắt sáng ngời hữu thần của lão nhân quét qua mọi người cái, lập tức làm cho mọi người rụt cổ, giống như bị tên nhọn vô hình xẹt qua, xuyên lạnh tim.

      “Tiếp tục.” Khí thế của lão nhân vừa thu, lại lười biếng ngồi xuống, lại biến thành lão nhân bình thường.

      Chỉ là còn ai dám làm càn, quy củ xếp hàng, hoàn toàn nghe lão nhân an bài, đối với lời của lão nhân dám dị nghị.

      “Ruồi bọ” vừa nãy bị tát bay vội vàng lên, lôi kéo tiểu thư nhà mình xám xịt rời .

      lợi hại.” Vương Lỗi kích động nắm chặt tay, hai mắt tỏa sáng .

      Xoay người nhìn thấy Hạ Hinh Viêm cùng Hà Hy Nguyên vẫn còn đứng bên cạnh, từ trong mũi phát ra tiếng hừ lạnh đầy khinh thường: “Còn muốn lừa dối qua cửa, biết lượng sức.”

      Hạ Hinh Viêm giơ tay mò mẫm chút trong tinh thạch gian, đem tín vật của học viện lấy ra, đưa tới trước mặt lão nhân.

      Lão nhân chút để ý nâng mắt, sau giây lại giống như bị người đâm vào, từ ghế nhảy dựng lên, cầm lấy tay mềm của Hạ Hinh Viêm, nhiệt tình vẫy lên xuống: “Ngươi tới.”

      Vừa rồi còn là cường giả đầy uy nghiêm bỗng chốc hóa thân thành sói ác tham lam, hai mắt nhấp nháy tỏa sáng nhìn Hạ Hinh Viêm giống như nhìn thấy thịt béo.

      Làm cho mọi người chung quanh nghẹn lại, thể gì, lệnh tôn cấp năm mươi vừa rồi bọn họ nhìn thấy là ảo giác sao?
      Tôm Thỏ thích bài này.

    2. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 58: Cùng nhau khảo hạch.
      Edit: Rosemarymn

      “Ngươi làm cái gì vậy?” Hà Hy Nguyên qua vỗ mạnh, “ba” tiếng, gạt tay lão nhân ra, kéo Hạ Hinh Viêm ra phía sau mình, bất mãn trừng mắt

      Lão gia hỏa này muốn làm gì mà cứ lôi kéo tay Hạ Hinh Viêm?

      Muốn chiếm tiện nghi sao?

      “Ngươi…” Lão nhân nhướn mày, nóng rực trong mắt ngay lập tức bị cỗ sát khí lạnh lẽo thay thế, nhìn chằm chằm vào Hà Hy Nguyên.

      Dám đánh ?

      Cũng nhìn xem là ai!

      chán sống sao?

      Hà Hy Nguyên lạnh lùng “hừ” tiếng, chút yếu thế nghênh đón ánh mắt của lão nhân, hề có nửa phần lui bước.

      Tất cả mọi người xếp hàng theo bản năng lui lại mấy bước, là khí tức lúc này của Hà Hy Nguyên và lão nhân kia quá mức cường đại, làm cho bọn họ chịu nổi.

      “Có ý tứ.” Trong mắt lão nhân chợt loé lên ánh sáng, lập tức thu hổi sát khí lạnh lẽo vừa rồi, lại trở về với bộ dạng lười biếng lúc nãy, “Ngươi tiến thẳng vào con đường thứ ba.”

      Ngón tay của lão nhân chỉ đường núi phía sau , ý bảo Hạ Hinh Viêm qua.

      “Được.” Hạ Hinh Viêm gật đầu, định bước , nhưng ngay lập tức lại bị thanh bất mãn gọi lại, “Chờ chút, thế này công bằng!”

      Vương Lỗi thờ phì phì về phía trước hai bước, đứng đối diện Hạ Hinh Viêm, ngón tay chỉ thẳng vào mặt nàng: “Dựa vào cái gì mà nàng có thể tiến thẳng vào con đường thứ ba?”

      đưa mắt nhìn lão nhân, liên tục châm biếm: “Ta nghe sư phụ qua, học viện chưa bao giờ thiên vị ai, càng có chủ động tuyển học viên vào học, bất luận kẻ nào muốn vào học viện đều phải thông qua khảo hạch. Nàng có cái gì đặc biệt?”

      câu của Vương Lỗi khiến tất cả những người xếp hàng đều đưa ánh mắt tò mò nhìn về đây, trong lòng bọn họ cũng rất tò mò, chỉ là phải ai cũng đều sợ chết giống như Vương Lỗi.

      Đại linh sư vừa nãy bị cái tát chụp bay, cho bọn họ ấn tượng sâu sắc.

      Đương nhiên, có người “dũng cảm” hỏi ra, bọn họ tự nhiên muốn biết đáp án.

      “Ngươi cảm thấy ta thiên vị nàng?” Đôi mắt lão nhân nheo lại, nhìn về phía Vương Lỗi.

      “Đúng!” Vương Lỗi phục kêu lên, “Nàng dựa vào cái gì mà có thể cần trải qua cửa ai thứ nhất cùng thứ hai?”

      “ Dựa vào cái gì sao?” Lão nhân cười lạnh tiếng, liếc mắt nhìn Vương Lỗi như nhìn kẻ ngốc, “Ngươi tại là linh sư cấp mười ba.”

      “Đúng vậy.” Vương Lỗi ưỡn ngực, bộ dáng khinh thường tà nghễ nhìn Hạ Hinh Viêm, “Giống như nhân tài nào kia chỉ là linh sư cấp mười hai.”

      Nếu nàng có thể trực tiếp tiến vào con đường thứ ba, như vậy cũng có thể, dựa vào cái gì mà chỉ đối với người đặc biệt?

      “Ngươi năm nay bao nhiêu?” Lão cũng tức giận, cười như cười hỏi.

      “Mười chín tuổi!” Vương Lỗi lại cảm thấy lo lắng mười phần khi ra tuổi của mình.

      “Kia… Ngươi biết nàng bao nhiêu ?” Lão nhân nghiêng đầu, dùng cằm hướng về phía Hạ Hinh Viêm.

      “Khoảng mười bảy, mười tám tuổi?” Vương Lỗi cao thấp đánh giá Hạ Hinh Viêm chút, phán đoán tuổi của nàng.

      “Là mười sáu tuổi.” Lão nhân thẳng ra tuổi của Hạ Hinh Viêm, thanh mang theo tia tán thưởng.

      “Mười sáu tuổi, linh sư cấp mười hai?” Vương Lỗi kinh ngạc nhìn chằm chằm Hạ Hinh Viêm, thực ngờ Hạ Hinh Viêm còn như vậy.

      Nếu đúng như lão nhân , Hạ Hinh Viêm thực làm cho phải nhìn với cặp mắt khác, bất quá…

      “Cho dù là mười sáu tuổi, linh sư cấp mười hai sao?” Vương Lỗi rất nhanh từ trong khiếp sợ khôi phục lại, khinh thường châm biếm, “Chỉ cần là đại gia tộc, mời vài vị sư phụ có thực lực, dùng nhiều dược tề tốt là có thể.”

      “Xem ra người đưa ngươi đến có cẩn thận cho ngươi biết tiêu chuẩn nhập học của học viện.” Lão nhân hừ tiếng, giương mắt nhìn lướt qua mọi người.

      tại ta liền lặp lại lần nữa, tiêu chuẩn của đệ tử học viện.” Thanh của lão nhân liền to lên, làm cho mọi người đều có thể nghe rành mạch lời của .

      “Người từ học viện hoàng gia ra là quý tộc, là thành chủ, hoặc là người có địa vị cao, nhưng người từ học viện chúng ta ra chỉ có loại, chính là cường giả!”

      “Con đường thứ nhất khảo hạch cách các ngươi vận dụng linh lực, con đường thứ hai khảo hạch tiềm lực của các ngươi, còn con đường thứ ba khảo nghiệm xem các ngươi có tư chất trở thành cường giả hay .”

      “Vốn dĩ, nàng căn bản là cần nhận khảo hạch ở con đường thứ ba này, nhưng là, từ khi thành lập học viện tới nay, nàng là người đầu tiên nhận được tín vật nhập học. Lão phu có chút tò mò, muốn biết thực lực của người đứng đầu học viện.”

      Ánh mắt lão nhân sáng quắc chuyển hướng Hạ Hinh Viêm, trong mắt lấp lánh ánh sáng nóng rực,mãnh liệt.

      “Người đứng đầu?” Hồ Mặc Nghị vuốt cằm mình đánh giá Hạ Hinh Viêm. là nhìn ra Hạ Hinh Viêm có gì đặc biệt, trừ bỏ bên cạnh nàng có linh thú hình người.

      thầm nghĩ đến Hạ Hinh Viêm là đệ tử của đại gia tộc, nhưng những lão sư học viện đều gọi nàng là người đứng đầu học viện, liền thể lần nữa đánh giá Hạ Hinh Viêm.

      “Sư phụ, nàng mạnh như thể sao?” Phương Linh Dụ khó hiểu hỏi.

      Đừng nàng nghi hoặc, chính những người khác đầu óc cũng đầy mờ mịt.

      “Ngươi cũng biết ở đại hội dự thi ba tháng trước, nàng mới chỉ là linh sĩ cấp bốn.” Lão nhân chậm rãi từng chữ ra, chút ngoài ý muốn, bên tai liền nghe được thanh hít vào liên tiếp.

      Đừng những người này kinh ngạc, lúc trước chính nhìn tư liệu của Hạ Hinh Viêm, cũng bị dọa choáng váng.

      “Đợi đến thời điểm dự thi đại hội, cấp bậc của nàng là linh sư cấp mười.” Thanh của lão nhân thong thả, thế nhưng lại làm đám người xếp hàng lập tức hóa đá.

      Ba tháng thời gian vượt qua sáu cấp, còn tiến vào cấp mười. Này, này… Đây là thần thoại sao?

      Làm sao có thể?

      Người này là thiên tài?

      , đúng, ba tháng thời gian cho dù là thiên tài cũng có khả năng đột phá cấp bậc như vậy, nàng quả thực là nghiệt!

      Khoan, chờ chút… cấp bậc tại của nàng là…

      Nhìn ánh mắt biến hóa của mọi người, lão nhân cười khổ tiếng: “ như vậy Các vị cũng biết vì sao lão phu còn cho nàng tiến hành lần khảo hạch dù nàng cầm tín vật của học viện đến ?”

      “Từ đại hội dự thi tới nay đến hai tháng, thế nhưng nàng lại tăng lên hai cấp.”

      Thanh lão nhân đầy chua sót, trong lòng mọi người ở đây có ai mà chua sót?

      Nếu lão nhân đều là , như vậy hai từ nghiệt này đủ để hình dung trước mắt này rồi.

      “Tốt lắm, ngươi .” Lão nhân trầm giọng với Hạ Hinh Viêm, chờ mong xem biểu của Hạ Hinh Viêm.

      “Xin chờ chút.” Hồ Mặc Nghị đột nhiên lên tiếng ngăn Hạ Hinh Viêm lại, sau đó nhìn về phía lão nhân, “ biết ngài có thể đợi cho tiểu thư nhà ta cùng thiếu gia thông qua khảo hạch ở hai con đường trước rồi cùng vị nương này tiến vào khảo hạch thứ ba?

      Lão nhân hơi nhíu mày, do dự. cũng muốn xem Hạ Hinh Viêm biểu như thế nào, nhưng nơi này thực còn nhiều người xếp hàng chờ báo danh.

      “Đúng vậy, lão sư, cho phép nhà chúng ta cùng thiếu gia (tiểu thư) cùng nhau .” Hồ Mặc Nghị vừa dứt lời, người bên cạnh lập tức hoàn hồn, đều cầu.

      Đây là cơ hội tốt cho thiếu gia nhà bọn họ có thể học tập, bọn có làm sao có thể buông tha?

      Lão nhân gì, nhìn về phía Hạ Hinh Viêm, hiển nhiên là hơi động tâm.

      “Ta sao cả.” Hạ Hinh Viêm nhún vai, nàng thèm để ý khi thực khảo hạch có người ở bên cạnh hay .

      “Tốt lắm, canh giờ sau, gặp ngươi ở con đường thứ ba.” Lão nhân hưng phấn gật đầu, cũng thực muốn nhìn chút, xem người được người kia lựa chọn có thực đặc biệt hay .

      Hạ Hinh Viêm cái gì cũng , về phía đường núi thứ ba.

      Dáng người cao ngất được ánh mặt trời thêm tầng ánh sáng màu vàng, nhanh chậm, cảm xúc của nàng cũng vì những rung động của mọi người mà bị dao động.

      Giống như hết thảy vừa rồi, người khiến cho mọi người rung động sâu là người khác.

      “Con đường thứ ba a…” lão nhân nhìn bóng dáng Hạ Hinh Viêm, ánh mắt thâm trầm. thực biết Hạ Hinh Viêm có thể thuận lợi thông qua hay , dù sao nơi đó nhưng là…
      Tôm Thỏ thích bài này.

    3. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 59.1: Ngoài ý muốn
      Edit: Rosemarymn

      Dãy núi uốn lượn kéo dài, giống như lưng quái thú ngủ đông, liếc mắt cái có thể nhìn thấy ràng đỉnh núi, tạo cho người ta cảm giác mông lung.

      có sương mù, có mây khói, lại giống như cách tầng lụa mỏng, làm cho người ta nhìn ra hình dáng của dãy núi.

      Ở lối vào con đường thứ ba, Hạ Hinh Viêm đứng tầm nửa canh giờ, chỉ vì đồng ý với lão nhân, mà còn có cảm giác kỳ quái làm cho nàng dừng lại tiến tới.

      Áp lực.

      Áp lực từ chỗ sâu con đường.

      “Đây là sắc vệ.” Hà Hy Nguyên ở bên mở miệng.

      “Sắc vệ là nơi được số ít các học viện có thực lực dùng số lượng lớn tài lực và linh lực tạo ra làm nơi cho các đệ tử tu luyện linh lực nhanh hơn.”

      Hà Hy Nguyên nghĩ rồi thêm câu: “Giống như ảo cảnh của Thiên địa dị bảo.”

      “Hẳn nguy hiểm như vậy.” Hà Hy Nguyên hiểu được học viện như thế này luôn xem huấn luyện đệ tử làm trọng, tuyệt đối giống như ảo cảnh của thiên địa dị bảo muốn đưa người xâm nhập vào con đường chết.

      Hạ Hinh Viêm đồng ý lắc đầu: “Người vừa rồi cũng nghe được, người tốt nghiệp học viện này chỉ có thể là cường giả.”

      Thế nào là cường giả?

      Cường giả cũng phải chỉ trông vào thực lực.

      Luôn ở trong ngân trâm tu luyện, Dập Hoàng ánh mắt vẫn mở, chỉ thản nhiên dặn dò hai chữ: “Cẩn thận.”

      Hạ Hinh Viêm hơi sửng sốt, nàng nhìn thấy tình huống bên trong ngân trâm, lại bị hai chữ này của Dập Hoàng làm cho khó hiểu, vì sao muốn cố ý nhắc nhở nàng như vậy?

      Trong lòng nghi hoặc nhưng cũng muốn làm chậm trễ chuyện tu luyện của Dập Hoàng, Hạ Hinh Viêm ở trong lòng lên tiếng xem như trả lời, nàng biết.

      Quả nhiên, canh giờ sau, lão nhân mang theo người lại đây.

      Hạ Hinh Viêm nhìn nhìn, những người này đều còn trẻ như nàng, thế nhưng chỉ chưa đến mười người.

      Chẳng lẽ hai cửa trước khắc nghiệt như vậy, loại bỏ hầu hết mọi người?

      “Các người có thể vào.” Lão nhân đứng ở lối vào, nhìn vài người trẻ tuổi trước mắt, “Sau khi tiến vào nếu cảm thấy thể tiếp tục kiên trì liền lập tức rời khỏi, cách khác có phát sinh điều gì ngoài ý muốn đều có quan hệ gì với học viện, ai có ý kiến gì ?”

      Người bên cạnh đều lắc đầu, quy củ này bọn họ trước khi đến đều biết.

      Dù sao mọi người tùy sức mình mà , ai cũng định vì cố gắng vào học viện mà muốn sống.

      Lão nhân đứng tránh sang bên, nhường đường để cho Hạ Hinh Viêm bọn họ qua.

      Những người có mặt đều cẩn thận dặn dò tiểu chủ nhân nhà mình phen, đương nhiên nội dung đại khái đều là làm theo khả năng, cần miễn cưỡng.

      Hạ Hinh Viêm nhìn về phía trước, cầm thẻ bài trong tay đặt vào tảng đá xanh bên cạnh, cảnh tượng trước mắt khẽ rung động, giống như trận vặn vẹo gian.

      Hạ Hinh Viêm biết nàng có thể vào.

      chút do dự, nhấc chân vào con đường thứ ba.

      Vừa thấy Hạ Hinh Viêm vào, những người khác muốn nhận khảo hạch cũng vội vàng tiến vào theo.

      Lão nhân nhìn thấy người cuối cùng vào liền nhấc chân , có người bên cạnh lập tức hỏi: “Chúng ta thể vào sao?”

      Lão nhân hừ lạnh tiếng, kiên nhẫn quay đầu ném ra hai chữ cứng rắn: “Vô nghĩa.”

      Người vừa hỏi nghẹn lại, mắt trợn trắng, nhưng biết mình thực lực đủ, cho dù tức giận như thế nào cũng dám phản bác, chỉ thể phản bác mà mặt còn phải nở nụ cười.

      “Ý ta là vừa nãy cũng có người phải đệ tử tham gia khảo hạch cũng vào đấy thôi.”

      “Chúng ta có thể vào cùng hay ?”

      Có người đầu lập tức có người phụ họa, dù sao ai cũng biết chuyện gì xảy ra bên trong.

      Nếu có gì ngoài ý muốn xảy ra, bọn họ cũng ở bên trong yên tâm hơn chút.

      phải người đến đề khảo hạch vào làm gì?” Lão nhân điểm mặt mũi cũng cấp những người này, thèm để ý bối cảnh phía sau của những người này, đến học viện này tất cả đều do định đoạt.

      “Nhưng là, người kia…” Vẫn còn có thanh nho biện bạch.

      Bọn họ vừa nãy nhìn thấy nam tử cùng Hạ Hinh Viêm cũng theo nàng tiến vào, người kia phải đến để tham gia khảo hạch .

      Dựa vào cái gì người kia có thể vào?

      “Lão sư người cũng thể thiên vị như thế a.” Có người giả vờ giỡn.

      Vừa dám đắc tội với học viện, lại muốn nhắc nhở lão nhân có người tuân thủ quy cũ.

      “Ta thiên vị?” Lão nhân cười lạnh, ánh mắt như băng nhìn làm cho tươi cười của người kia cương cứng, biết làm như thế nào cho phải.

      “Cho dù ta thiên vị thế nào? Cũng nhìn xem các người đứng đất của ai?” Giọng của lão nhân chợt lạnh lùng, đóng băng tất cả mọi người, ai nấy đều run run, rụt cổ, hận thể tìm cái lỗ chui vào, lạnh.

      thích cút, lão tử mời các người tới đây!” Lão nhân đĩnh đạc mắng, cũng thèm liếc mắt nhìn mấy người đó cái, ở trong mắt , những người này muốn là con kiến cũng chưa đủ tư cách.

      câu mắng này làm mấy đại linh sư cấp hai mươi bảy, hai mươi tám dám thêm tiếng.

      Tất cả đều giống như trẻ , thành thành nghe.

      Người giới thiệu bọn họ tới nơi này dặn dặn lại bọn họ học viện này rất “bưu hãn”, lại thấy được thực lực của lão nhân rồi, bọn họ tự biết chừng mực, sáng suốt phản kháng lại.

      Cấp hai mươi mấy chống lại cấp năm mươi, đầu óc bọn họ còn có bị gì mà tự mình chịu chết.

      Lão nhân xem xét những người này, than tiếng, chuyển hướng nhìn về người duy nhất có nghi vấn – Hồ Mặc Nghị, gật đầu: “Xem ra còn có người hiểu chuyện.”

      Hồ Mặc Nghị nhàng cười, gì thêm.

      Dù sao cũng từng gặp qua linh thú hình người, đại khái hiểu được đặc thù của linh thú hình người.

      Về phần những người chưa từng gặp qua linh thú hình người hơn nữa đủ thực lực làm sao có thể nhìn ra được nam tử bên người Hạ Hinh Viêm phải con người đây?

      đám người thú cũng chẳng phân biệt được.” Lão nhân vung tay áo, tiến vào con đường thứ ba, thân hình nhanh chóng biến mất.

      Để lại đám người hai mặt nhìn nhau cẩn thận cân nhắc lời cuối cùng của lão nhân.

      “Người thú chẳng phân biệt được…”

      Có người thấp giọng lặp lại lời cuối cùng của lão nhân, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía người bên cạnh.

      Mọi người nơi này phải kẻ ngốc, lão nhân đều đến nước này bọn họ nếu còn , vậy cần lăn lộn nữa, nên tìm đậu hũ đâm đầu chết .

      “Cái kia là linh thú hình người!”

      phải nghi vấn mà là tiếng thét chói tai đầy khẳng định.

      Hét toáng lên như thế thực phù hợp với thân phận bọn họ, nhưng đáp án quá mức kinh ngạc khiến cho bọn họ nhất thời xúc động, tránh được luống cuống.

      Sau tiếng thét chói tai, đám người tất cả đều trở nên yên tĩnh.

      còn ai dám gì, nhưng trong đầu đều nghĩ cùng vấn đề, Hạ Hinh Viêm rốt cuộc là loại người nào.

      Có tốc độ tăng lên linh lực khủng bố, còn có linh thú hình người cực kì hiếm thấy theo bên cạnh, tựa hồ có điểm thần bí.

      Lão nhân cũng mặc kệ người bên ngoài nghĩ thế nào, suy nghĩ của những người đó còn chưa đáng phải làm băn khoăn.

      Tiến vào trong sắc vệ, lão nhân cẩn thận cảm thụ hơi thở bên trong, kì quái “di” tiếng.

      Những người trẻ tuổi này thế nhưng ở cùng nhau mà là phân tán khắp nơi.

      Hơi chút suy nghĩ, lão nhân nở nụ người, hiểu được những người kia chịu theo bên người Hạ Hinh Viêm, phỏng chừng là muốn chứng mình thực lực của mình cũng kém nàng.

      Thích biểu sai, cũng rất đồng ý, chẳng qua, có mấy kẻ có thể bằng thực lực của bản thân qua được cửa này?

      Từ khi học viện thành lập cho đến bây giờ, mới chỉ có hai người có thể làm vậy thôi.
      Hai người kia về sau thành tựu phi phàm.

      Chính là hai người sau này được mọi người ngưỡng mộ nhìn lên, lúc trước ra từ con đường thứ ba cũng mang thân chật vật, hấp hối.

      thực chờ mong vị thứ ba hôm nay có thể ra từ con đường này.

      Đương nhiên, thuốc trị thương, dược tề chữa thương tốt nhất sớm để người trong học viện chuẩn bị đầy đủ, chỉ cần Hạ Hinh Viêm còn hơi thở tuyệt đối có thể cứu trở về.

      Hạ Hinh Viêm vừa vào con đường, cảnh vật trước mắt liền thay đổi, vừa rồi còn trùng trùng dãy núi lập tức biến thành vùng đất bằng phẳng.

      khí ẩm ướt nơi vùng núi bị sóng nhiệt khô ráo cuốn , núi đá cứng rắn hóa thành biển cát vàng.

      Hạ Hinh Viêm cẩn thận nhìn trái phải, đập vào mắt là mảnh mênh mông vô bờ vàng óng ánh.

      Xúc cảm dưới chân, nhiệt độ nơi da thịt cùng với khí khô ráo cho nàng, nàng tại đứng ở giữa sa mạc!

      Trước mắt có phương hướng, phía sau có đường lui, mảnh vàng óng ánh, ngẩng đầu là ánh mặt trời chói mắt làm cho người ta choáng váng.

      hoàn cảnh sắc vệ lợi hại.” Hạ Hinh Viêm tán thưởng tiếng, chỉ khảo hạch thôi mà học viện bỏ cả bút lớn a.

      Mấy tháng nay nàng ngoại trừ tu luyện cũng hỏi thăm chút về học viện, hoàn cảnh giống như thế này tựa hồ phải dễ dàng tạo ra.

      Nàng chỉ biết ở trong nhưng học viện lớn có hoàn cảnh sắc vệ cho đệ tử tu luyện, nhưng cũng chỉ dành cho đệ tử có tư chất vô cùng tốt dùng.

      Hoàn cảnh sắc vệ cực kỳ quý trọng, chỉ phải bỏ ra số lượng lớn tiền tài, chỉ riêng tiêu hao linh lực, tuyệt đối thể dùng hai chữ kinh người đến để hình dung.

      Giống như học viện hoàng gia cũng có người chuyên môn giới thiệu bọn họ có ba hoàn cảnh sắc vệ như vậy.

      Cái gì được lấy để khoe ra? Tất nhiên là thứ trọng yếu nhất!

      Nàng còn cân nhắc hoàn cảnh sắc vệ là gì cho nên vẫn đứng ở nơi vào có phản ứng gì, học viện này cửa khảo hạch cư nhiên dùng hoàn cảnh sắc vệ để tiến hành.

      Càng như thế nàng càng cảm thấy học viện này thực bất bình thường.

      Ngay cả nơi bao nhiêu người đổ xô muốn tới – học viện hoàng gia cũng chỉ có được ba hoàn cảnh sắc vệ, học viện này lại tùy ý đem hoàn cảnh sắc vệ ra để làm nơi khảo hạch người nhập học.

      Là viện trưởng học viện này ngu ngốc, biết hoàn cảnh sắc vệ trân quý xa xỉ, hay là vì hoàn cảnh sắc vệ trong học viện quá phong phú, phong phú đến mức chỉ có thể dùng để “lãng phí” ở khảo hạch.

      Người trong học viện này ngu ngốc sao?

      Nhìn cái mà xem, lão nhân ở cửa cũng là lệnh tôn cấp năm mươi, như vậy đáp án chỉ có thể là ý sau.

      thú vị.” Hạ Hinh Viêm chậm rãi gợi lên khóe môi, nở nụ cười.

      Tươi cười kia so với ánh mặt trời sa mạc còn muốn rực rỡ hơn, ánh sáng chói lòa làm cho Hà Hy Nguyên và Đoạn Hằng Nghê dám nhìn thẳng.

      Hai người liếc mắt nhìn nhau cái, trong lòng than tiếng, ý chí chiến đấu của Hạ Hinh Viêm lại nổi lên rồi.

      Nàng là kẻ ham khiêu chiến, càng là nguy hiểm, càng là cầu cao, nàng càng hưng phấn.

      Cũng may chỉ là khảo hạch, hẳn có vấn đề gì lớn.

      Hai người nghĩ đến đây, hơi thoáng thả lỏng.

      Chính là khi thở dài nhõm hơi bọn họ hoàn toàn quên việc, đó là tiêu chuẩn chiêu sinh của học viện này – cường giả, chân chính ý nghĩa của hai chữ này.
      Tôm Thỏ thích bài này.

    4. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 59.2: Ngoài ý muốn
      Edit: Rosemarymn

      Lão nhân đứng ở trong hoàn cảnh sắc vệ nhìn kĩ, chân mày cau lại, tại sao tìm thấy vị trí cụ thể của những đệ tử kia.

      Hoàn cảnh sắc vệ này có gì đó đúng.

      Lão nhân vội vàng nhanh về phía trước.

      Dù hoàn cảnh sắc vệ có biến động nhưng vẫn tìm được đường ra, tại sao nơi này giống trạng thái ngày thường?

      Chẳng lẽ có người động tay chân?

      Lão nhân bước nhanh rời khỏi hoàn cảnh sắc vệ liền nhìn thấy lão nhân gầy như sào trúc, mệt mỏi đứng ở cửa ra.

      “Tiết lão đầu, người làm gì vậy?” Lão nhân vừa ra đến nơi, hung hăng trừng mắt liếc nhìn lão nhân gầy gò cái, “Hoàn cảnh sắc vệ là do người động tay động chân.”

      phải nghi vấn mà là khẳng định.

      Tiết Mạch nở nụ cười , mặt khô gầy bởi vì nở ra nụ cười làm cho làn da nhíu lại, cả người giống như bộ xương khô.

      Nhìn như vậy cũng đủ trầm, lại thêm cái tươi cười, khủng bố thể tả nổi.

      “Lão gia hỏa này, người có thể đừng cười như vậy được ?” Lão nhân chà xát cánh tay mình, tay nổi lên tầng da gà.

      Cùng lão gia hỏa Tiết Mạch này ở chung nhiều năm như vậy vẫn thể thích ứng được mỗi khi ngẫu nhiên tươi cười.

      Người khác cười cái mang lại cảnh đẹp ý vui ít nhất cũng có cảm giác gì khác.

      Cố tình mỗi khi Tiết Mạch cười rộ lên lại giống như cương thi xác chết vùng dậy, còn trầm hơn cả ở bãi tha ma, phỏng chừng nếu có quỷ xuất ở trước mặt Tiết Mạch, chỉ cần cười cái trăm quỷ cũng lui.

      “Cho phép người để cho người vốn trúng tuyển rồi còn phải tiến hành khảo hạch, lại cho phép ta làm thêm chút khảo nghiệm sao?” Tiết Mạch đối với người bạn lâu năm cũng tức giận, đôi môi khô quắt giật giật, thanh phát ra đầy khàn khàn, nghe qua có chút chói tai.

      “Chẳng qua ta chỉ muốn nhìn chút ai có thể đặc biệt như vậy để trúng tuyển.” Ngũ Dịch chút cũng đuối lý, dù sao ở trong mắt bọn họ quy cũ này nọ đều chưa từng tồn tại.

      “Ai biết lão gia hỏa nhà người lại muốn đối nghịch cùng ta, nếu ta mà nhìn được toàn bộ hành trình ngươi cũng đừng hòng nhìn được.” Ngũ Dịch vừa mới nghĩ đến Tiết Mạch làm chậm trễ xem biểu của Hạ Hinh Viêm liền giận có chỗ xả.

      “Người ở bên cạnh nhìn ảnh hưởng đến quá trình, bằng chờ bọn họ khảo hạch xong rồi nhìn lại tốt hơn sao?” Tiết Mạch nhìn về cửa vào hoàn cảnh sắc vệ vặn vẹo phía trước, chẳng lẽ biết cũng rất hiếu kỳ về Hạ Hinh Viêm sao?

      Nếu hiếu kỳ cũng tới nơi này.

      “Ý của người là…” Ngũ Dịch sửng sốt, lập tức nghĩ tới cái gì, đột nhiên cười ha hả, dùng sức vỗ bả vai Tiết Mạch, “Lão già này, có đầu óc!”

      Thế nhưng lại dám lấy ra thủy tinh trân quý của viện trưởng.

      Cũng đúng, nếu ở bên trong quan sát, có thể ảnh hưởng đến biểu của Hạ Hinh Viêm, còn bằng để cho thủy tinh ghi lại tất cả rồi sau đó bọn họ có thể từ từ xem.

      Tiết Mạch gật đầu, thêm gì, ngồi ở chỗ kia chờ khảo hạch lần này chấm dứt.

      Trong hoàn cảnh sắc vệ, cát vàng đầy trời.

      Hạ Hinh Viêm cũng vội vã bước , mà là đứng lẳng lặng tại chỗ.

      “Hinh Viêm, làm sao vậy?” Hà Hy Nguyên hiểu hỏi, nàng đứng như vậy khắc rồi, còn định đứng đến khi nào đây?

      Hạ Hinh Viêm sờ cằm, đột nhiên ngẩng đầu chống lại đôi mắt Hạ Hinh Viêm: “Người bọn họ rốt cuộc muốn khảo hạch cái gì?”

      “A?” Hà Hy Nguyên bị câu hỏi đột nhiên của Hạ Hinh Viêm làm cho ngây người, căn bản chưa kịp phản ứng lại, Hạ Hinh Viêm bắt đầu về phía trước.

      Hà Hy Nguyên cúi đầu nhìn Đoạn Hằng Nghê đứng bên chân mình, ra sức rũ xuống cát vàng người mình, hi vọng có thể đưa ra đáp án.

      Nhưng Đoạn Hằng Nghê chỉ chú ý đến cát vàng bám người làm thấy thoải mái, làm sao còn có thể chú ý Hà Hy Nguyên lòng đầy nghi vấn.

      “Hinh Viêm, người biết phải làm như thế nào sao?” Hà Hy Nguyên đá về phía cái, vội vàng đuổi theo Hạ Hinh Viêm, hỏi.

      Đoạn Hằng Nghê vừa mới rũ xuống hết cát vàng bám người xuống, ai biết lại nện xuống đống cát vàng, thiếu chút nữa chôn sống .

      “A Hy, người làm gì vậy?” Đoạn Hằng Nghê tức giận, điên cuồng hét lên trong lòng, cái này động đến bản năng của động vật, cái gì cũng cần, trực tiếp dùng lực lượng của bản thân cố gắng rũ hết cát ở người.

      “Người cáu cái gì? biết Hạ Hinh Viêm tại phải khảo hạch sao?” Hà Hy Nguyên ở trong lòng bất mãn trả lời lại câu, tên biết phân biệt nặng .

      Tiểu hồ ly tao nhã vẫy cái đuôi của mình, cước bộ nhàng tiêu sái qua, trong lòng nhanh chậm : “Có chúng ta ở đây, người còn sợ Hạ Hinh Viêm thông qua khảo hạch?”

      Đôi mắt hẹp dài chậm rãi híp lại, trêu tức nhìn Hà Hy Nguyên.

      ngu ngốc, vấn đề khảo hạch căn bản có vấn đề gì, có cái gì phải khẩn trương?

      Hà Hy Nguyên mím môi, vẫn chưa bớt lo lắng, khẽ cười tiếng: “Ừ, người có lý.”

      vừa rồi quan tâm quá nên bị loạn, có điểm mất bình tĩnh.

      Đoạn đối thoại này của Hà Hy Nguyên và Đoạn Hằng Nghê Hạ Hinh Viêm tự nhiên biết, chỉ để ý trả lời vấn đề vừa nãy của Hà Hy Nguyên, đương nhiên, câu trả lời của nàng cực kỳ đơn giản, chỉ hai chữ: “ biết.”

      “Hả?” Hà Hy Nguyên dừng bước chân, nhìn về người vừa mới ra câu như lẽ đương nhiên – Hạ Hinh Viêm.

      Giống như, tựa hồ, đại khái, hình như người tham gia khảo hạch là Hạ Hinh Viêm .

      Vì sao nàng còn có thể đúng lý hợp tình biết như vậy?

      Hà Hy Nguyên thừa nhận, đầu óc chính mình có khả năng quá nhanh nhạy, cho nên hướng ánh mắt xin giúp đỡ về phía Đoạn Hằng Nghê, hi vọng có thể giải đáp chút.

      Nhưng vừa cúi đầu nhìn xuống, liền nhìn thấy cái đuôi mới vẫy được nửa bị dừng đơ ra của tiểu hồ ly, tiểu hồ ly cũng ngốc lăng xuất thần, giống như trong thời gian ngắn cũng chưa thể thừa nhận nổi đáp án của Hạ Hinh Viêm.

      Được rồi.

      Hà Hy Nguyên trong lòng thấy cân bằng, phải là vấn đề của riêng , xem ra đầu óc của Đoạn Hằng Nghê và đều dùng được.

      biết phải làm sao bây giờ?” Vừa ra miệng, Hà Hy Nguyên hận thể tự tát mình cái, câu hỏi này ngốc.

      Hạ Hinh Viêm có nửa điểm cười nhạo, chỉ quay lại cười cái xinh đẹp đối với Hà Hy Nguyên: “Đương nhiên là phải tìm hiểu thôi.”

      xong, nghịch ngợm nháy mắt mấy cái: “ thôi. Cứ ngốc mãi chỗ cũng nhàm chán.”

      được nửa canh giờ, cát vàng như trước vẫn là cát vàng, ngay cả chút nhan sắc khác đều thấy, ngẩng đầu chỉ có mặt trời chói lọi lơ lửng giữa trung, giống như dư thừa sức lực cố gắng phát huy nhiệt độ của nó, chút mây cũng đều thấy.

      Hạ Hinh Viêm chậm rãi phía trước, bước chân trầm ổn, bước dẫm xuống hơi lún vào chút xíu, lại vội vàng nâng lên bước tiếp.

      Đột nhiên, phía trước xuất người.

      Tuyệt đối là bất ngờ, có chút dấu hiệu trước.

      Giống như gian bị xé rách, người kia giống như tự nhiên ra.

      Hạ Hinh Viêm nhìn liếc mắt cái về phía so với nàng có chút lớn hơn hai tuổi, cũng gì, mà như cũ bước theo con đường tiến về phía trước của mình.

      “Này… có thể mang ta cùng ?” cắn môi, yên lòng nhìn Hạ Hinh Viêm, người có chút chật vật, ràng là trải qua phen chém giết, thậm chí người còn dính đầy máu khô.

      Hạ Hinh Viêm có quay đầu lại, chữ cũng luyến tiếc lãng phí mở miệng, lựa chọn nhìn tới.

      “Ngươi…” Nữ tử kinh ngạc nhìn chằm chằm bóng lưng của Hạ Hinh Viêm, nàng hoàn toàn ngờ Hạ Hinh Viêm lạnh lùng như thế, hoàn toàn thèm để ý đến lời cầu cứu của nàng.

      “Người làm sao có thể làm như thế?” dẫm lên cát, thất tha thất thểu chạy tới, muốn bắt lấy Hạ Hinh Viêm để hỏi ràng.

      Hạ Hinh Viêm đợi kia tới gần, giơ tay ném ra đạo linh lực vào chính giữa ngực , trực tiếp đem nàng đánh bay, ngã mạnh xuống giữa cát vàng.

      Cánh tay cũng thu lại, biến đổi linh lực trong tay thành lực đẩy, đẩy mạnh vào cồn cát cách đó xa.

      Oành tiếng, toàn bộ cồn cát nổ tung, hình dáng từ bên trong vọt ra, trong lúc vội vàng cũng kịp đem toàn bộ công kích của Hạ Hinh Viêm hóa giải hết, nên cũng bị ảnh hưởng chút.

      Hạ Hinh Viêm mắt lạnh nhìn người nọ rơi xuống đất, biểu ra chút gì, ngay cả chút kinh ngạc cũng có.

      “Ngươi cũng cảnh giác!” Vương Lỗi phủi hạt cát người mình, cười lạnh.

      mặt chỉ có kinh ngạc vì bị Hạ Hinh Viêm phát , chứ có chút áy náy nào.

      “Học viện chẳng lẽ khảo hạch mai phục ám sát sao?” Hai tròng mắt của Hạ Hinh Viêm bình tĩnh gợn sóng, chỉ có điều châm chọc trong lời giống như kim nhọn, đâm cho Vương Lỗi toàn thân đều thoải mái.

      “Hừ, khảo hạch của học viện là gì sớm , học viện muốn là cường giả.” Vương Lỗi tự động xem châm chọc của Hạ Hinh Viêm, ngửa đầu, bộ giống như dạy dỗ kẻ dưới.

      “Biết cái gì là cường giả sao?”

      Đối với câu hỏi như vậy, Hạ Hinh Viêm chỉ dùng nụ cười lạnh nhạt đáp lại.

      Có kẻ ngu ngốc, nàng cũng cần đánh mất chỉ số thông minh của chính mình để phối hợp với .

      “Cường giả là người đứng ở đỉnh của thế giới, diệt trừ tất cả những kẻ có thể gây trở ngại đến mình.” Vương Lỗi từng chữ từng chữ nhấn mạnh ra, chút nào che giấu Hạ Hinh Viêm chính là người cản trở .

      Hạ Hinh Viêm hiểu gật đầu, khóe mắt liếc qua vừa nãy bị nàng đánh bay, giơ cằm lên: “Nàng là kẻ chết thay của ngươi, ngươi sợ người nhà của nàng tìm ngươi gây phiền toái sao?”

      “Lão sư sớm qua, tiến vào nơi này nếu thể đối phó được liền chủ động rời . Nếu như rời tự chịu trách nhiệm về chuyện sống chết của mình.” Vương Lỗi nhớ rành mạch những gì Ngũ Dịch .

      Cho nên sau khi tiến vào nơi này, mới có thể tìm người đến để hấp dẫn chú ý của Hạ Hinh Viêm.

      Đương nhiên, Vương Lỗi cũng phải kẻ ngốc.

      Trước khi tiến vào hoàn cảnh sắc vệ, cẩn thận quan sát, tùy tùng của này có chút yếu hơn so với những kẻ khác, cho dù chết cũng nhấc lên sóng gió lớn gì.

      Vốn nghĩ rằng núp dưới cồn cát có thể dùng kích vật ngã Hạ Hinh Viêm nhưng ngờ bị nàng phát .

      Nhưng điều này cũng làm cho kết quả khác .

      Hạ Hinh Viêm nhất định phải chết.

      Cho dù là người đứng đầu học viện như thế nào?

      Người đứng đầu cũng phải còn sống mới có giá trị, chết có ích lợi gì?

      là linh sư cấp mười ba sợ Hạ Hinh Viêm mới là linh sư cấp mười hai thôi sao?

      tìm chết !” Vương Lỗi hét lớn tiếng, trong tay bí mật ngưng tụ linh lực, xé gió đánh úp về phía Hạ Hinh Viêm.

      Đối mặt với linh lực gào thét mà đến, Hạ Hinh Viêm nhàng nở nụ cười.

      Tiểu hồ ly cùng Hà Hy Nguyên vừa thấy nụ cười của Hạ Hinh Viêm, cần với nhau câu gì đều đồng loạt tránh sang bên cạnh vài thước, để lại đủ gian cho Hạ Hinh Viêm “thể ”.

      Hạ Hinh Viêm nhìn Vương Lỗi vội vàng tiến tới, vẻ mặt còn tràn đầy hưng phấn tươi cười, tiếc hận lắc đầu.

      Tiểu hồ ly lại càng trực tiếp hơn, xoay khuôn mặt nhắn sang bên thèm nhìn, có người ngốc tới cực điểm, là thần tiên cũng cứu được.

      Hạ Hinh Viêm thân thể xoay, chân khẽ nhún, nhanh chóng nhảy ra ngoài.

      Cả quá trình tiến lên, thân mình ngừng chuyển đổi vài góc độ, nhìn như tùy ý, nhưng mỗi lần đều tránh linh lực công kích của Vương Lỗi.

      Động tác quỷ dị của Hạ Hinh Viêm làm cho Vương Lỗi choáng váng.

      phải chưa từng trải qua luyện tập đối chiến, nhưng chưa từng gặp người có thể quyết đấu như vậy.

      phải là nên dùng đến linh lực chống lại sao?

      Khi quyết đấu linh lực, cực ít có người tránh né như thế.

      Nếu cấp bậc linh lực của mình cao hơn đối thủ, như vậy tuyệt đối chỉ cần dùng đến chênh lệch cấp bậc để áp chế đối phương.

      Nếu cấp bậc linh lực của mình thấp hơn đối thủ, có tránh né cũng hiệu quả gì vẫn bị thương mà thôi.

      Đương nhiên, cũng phải nên tránh né nhưng cho dù muốn tránh né cũng nên dùng linh lực bảo vệ tốt mặt sau rồi mới tránh.

      Giống như Hạ Hinh Viêm lại tiết ra nửa điểm linh lực, chỉ dùng thân thể để tránh né là lần đầu tiên thấy.

      Chẳng lẽ nàng sợ chỉ chút vô ý bị linh lực đánh trúng sao?

      Ngay lúc Vương Lỗi vẫn suy nghĩ, Hạ Hinh Viêm đến trước mặt , vươn hai ngón tay bắn lên cánh tay .

      Vương Lỗi cười lạnh tiếng, tuôn ra linh lực, muốn đánh lên đầu Hạ Hinh Viêm.

      muốn giết Hạ Hinh Viêm ngay lập tức.

      Bỗng nhiên, cánh tay truyền đến trận đau đớn, đau đớn kịch liệt như băng châm, nhanh chóng chui vào trái tim làm cho trái tim co rút kịch liệt.

      Linh lực sắp tuôn ra bị đứt, tiêu tan trong nháy mắt.

      Che ngực, lảo đảo lui về phía sau.

      Dẫm lên cát, Vương Lỗi lảo đảo bước chân lui về sau vài bước, nhưng vẫn đứng vững, té ngã cát.

      Dừng sức nắm chặt vị trí trái tim, Vương Lỗi dám hô hấp mạnh, sắc mặt tái nhợt nhìn chằm chằm Hạ Hinh Viêm, trong mắt có chút sợ hãi lóe lên.

      Hằn hề biết Hạ Hinh Viêm dùng phương pháp gì.

      nhìn được nàng làm cái gì khiến chật vật như thế.

      “Muốn giết người, chờ người học được cách giết người rồi hẵng . là dọa người.” Hạ Hinh Viêm lạnh lùng nhìn chằm chằm Vương Lỗi, khóe môi lộ ra ý cười thản nhiên, trong mắt cũng hề có chút sát khí nào, lại làm cho Vương Lỗi kinh hãi thôi.

      Tại sao lại cảm thấy Hạ Hinh Viêm giống trước.

      Lúc ở bên ngoài, nàng là người rất lạnh nhạt, lạnh lùng đến mức thậm chí làm cho người ta xem tồn tại của nàng.

      Giờ cũng lạnh đạm như vậy, giống như tùy lúc đều có thể bị người ta bỏ qua.

      Nhưng lại làm cho cảm giác kỳ quái, giống như nếu có người bỏ qua Hạ Hinh Viêm, như vậy người này cách cái chết xa.

    5. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 59.3: Ngoài ý muốn
      Edit: RosemaryMN

      Vương Lỗi cố gắng thử điều động linh lực trong cơ thể muốn giảm bớt đau đớn nơi trái tim, cũng tin có thể bị linh sư cấp mười hai đả bại.

      thể , ý nghĩ của Vương Lỗi tốt nhưng Hạ Hinh Viêm có cho cơ hội này mới là vấn đề.

      Hạ Hinh Viêm thả người nhảy lên, phát ra linh lực, đánh mạnh từ xuống.

      Vốn linh lực phát ra rất nhanh và tàn nhẫn, hơn nữa Hạ Hinh Viêm lại đánh từ xuống, linh lực lại kèm thêm trọng lực nên so với phương pháp bình thường lại càng nhanh và mạnh hơn.

      Vương Lỗi gặp tình thế tốt cũng kịp để ý đến trái tim đau đớn của mình, mạnh mẽ phát ra linh lực, đón đầu mà lên, muốn cứng đối cứng cùng với linh lực của Hạ Hinh Viêm.

      Ầm tiếng nổ vang, hai cổ linh lực chạm vào nhau phát ra tiếng nổ mạnh.

      Hạ Hinh Viêm cúi mặt xuống, lui về sau hai bước mới đứng vững.

      Vương Lỗi lại càng tốt hơn chút nào, toàn bộ thân mình bị đánh mạnh, vùi vào trong cát.

      Ngay phía sau, lượng cát lớn hơn lại đổ ụp vào bụng và đầu, Vương Lỗi muốn nhảy lên, nhưng thân thể nằm trong cát nên tốc độ thể nhanh như ngày thường.

      Chậm lại vài cái hô hấp.

      Nhưng chỉ cần vài cái hô hấp này là quá đủ đối với Hạ Hinh Viêm.

      dòng ánh sáng linh lực từ dưới đất phá cát mà ra, đem Vương Lỗi đánh bay, ngụm máu tươi theo quỹ tích di động của rơi xuống đất.

      Phù tiếng, Vương Lỗi ngã xuống, nửa người nằm trong cát.

      Sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, hai mắt vô thần nhìn cát vàng trước mắt.

      Đừng muốn đánh tiếp, chính là muốn tập trung vào điểm cũng có sức, Vương Lỗi chỉ nhìn đến bóng người mơ hồ bay tới, mang theo hào quang linh lực chói mắt.

      Sát khí bén nhọn làm cho theo bản năng sợ hãi.

      Ngón tay tự chủ được chạm với gian giới chỉ, từ bên trong lấy ra cái bình tinh xảo.

      Nhìn ra được bình làm từ vật liệu gì, chỉ có thể cảm giác được trong bình tràn đầy lực lượng.

      Đó là lực lượng khủng bố làm người ta phải sợ hãi, giống như là con dã thú bị trói, chỉ cần được thả ra phá hủy long trời lở đất.

      Cố gắng điều động linh lực còn lại trong cơ thể, đem bình ném .

      Lúc Hạ Hinh Viêm phát ra tránh kịp, vội vàng điều động linh lực, ngưng tụ lại thành màn bảo hộ đơn sơ xung quanh mình.

      “Bình” tiếng vang , bình đụng tới màn bảo vệ của Hạ Hinh Viêm liền vỡ tan.

      Cũng có như trong dự đoán của Hạ Hinh Viêm phát ra lực lượng khủng bố, mà giống như cái bình bình thường chỉ vỡ vụn.

      Đây là…

      đợi Hạ Hinh Viêm có phản ứng, đột nhiên cảm giác linh lực trong cơ thể giống như bị con đập bị tháo nước, nhanh chóng cạn kiệt.

      Màn bảo vệ mỏng manh nhanh chóng sụp đổ.

      Trong mắt Hạ Hinh Viêm lên chút kinh ngạc, nàng ngờ người Vương Lỗi có loại dược tề tốt như vậy.

      “Hinh Viêm.” Hà Hy Nguyên vội vàng chạy qua, tay đỡ lấy Hạ Hinh Viêm, nhìn sắc mặt trầm của nàng vội vàng hỏi, “Làm sao vậy?”

      “Người nên cảm thấy vinh hạnh vì dược tề được tam phẩm dược tề sư luyện chế ra lại dùng người ngươi, ngươi kiếm được tiện nghi lớn.” Vương Lỗi lắc lắc đầu để bớt mê man, chậm rì rì đứng lên từ trong cát, trong trầm Vương Lỗi nhe răng cười đối với Hạ Hinh Viêm.

      “Cảm giác mất linh lực như thế nào?” Vương Lỗi đắc ý nhìn chằm chằm Hạ Hinh Viêm, trong lòng vui sướng nên lời.

      Nàng trải qua rất đắc ý a.

      Cái gì là người đứng đầu học viện?

      Nếu muốn đến người đứng đầu học viện như vậy nhất định phải là , tuyệt đối thể là người khác!

      phải thành công, phải trở thành cường giả đứng ở đỉnh cao nhất của thế giới.

      Tuyệt đối cho phép người nào trở thành chướng ngại của .

      “Người đánh ta vui vẻ ?” Vương Lỗi vươn đầu lưỡi, liếm vết máu bên môi mình, mùi máu tươi lan tràn trong miệng làm cho cảm xúc thô bạo trong lòng tràn ra.

      “Hôm nay ta để cho ngươi biết kết cục của kẻ đắc tội ta.” Vương Lỗi lộ ra vẻ mặt dữ tợn bước tới gần Hạ Hinh Viêm.

      vừa rồi bị Hạ Hinh Viêm đánh bay vẫn luôn cẩn thận quan sát tình huống bên này, trong lòng nàng vẫn tính toán làm sao mới thoát thân được.

      Nàng hi vọng Vương Lỗi có thể thắng, dù sao nếu Hạ Hinh Viêm thắng, lúc nãy nàng vừa giúp đỡ Vương Lỗi, Hạ Hinh Viêm cũng tha cho nàng.

      Nhìn thấy Vương Lỗi chiếm thế thượng phong, nàng rốt cuộc thở dài nhõm hơi.

      Chỉ cần thừa lúc bọn họ chú ý tới, nàng lặng lẽ trốn là được rồi.

      Lúc Vương Lỗi tiến lại gần Hạ Hinh Viêm vừa vặn quay lưng lại phía nàng.

      Cơ hội tốt!

      Nàng ngồi mặt cát chậm rãi từng chút từng chút cẩn thận di chuyển, muốn chuyển đến khoảng cách an toàn xong tăng nhanh tốc độ chạy trốn.

      Nhưng nguyện vọng của nàng ngay lập tức thất bại.

      Nàng vừa mới lui ra được thước liền nghe giọng trầm của Vương Lỗi vang lên: “Ngươi muốn đâu?”

      “Ta, ta…” khiếp đảm cắn môi, linh lực của nàng cách nào so được với Vương Lỗi, sống chết của nàng đều nằm trong tay , nàng sao có thể sợ hãi.

      “Ta cam đoan ra với người khác, người cho ta rời .”

      vội vàng cam đoan, tại có gì quan trọng hơn mạng sống.

      “Rời ?” Vương Lỗi giống như suy nghĩ cái gì, gật đầu, cũng có quay đầu, hai mắt của luôn hung tợn nhìn chằm chằm Hạ Hinh Viêm.

      Từng chữ chậm rãi : “Người có thể rời .”

      vui sướng, kinh ngạc nhìn bóng dáng Vương Lỗi, bối rối gật đầu, liên tục cảm ơn: “Cảm ơn! Cảm ơn!”

      Vội vàng đứng dậy, xoay người nhặt lại áo ngoài.

      Nhưng vừa mới được hai bước, phía sau lực mạnh đánh lại, đau xót từ phía sau truyền tới, cúi đầu, nhìn thấy ánh sáng linh lực nhiều màu sắc xuyên qua ngực nàng phóng ra.

      “Ngươi…” kinh ngạc xoay người, cam lòng nhìn chằm chằm bóng dáng như trước của Vương Lỗi, “Ngươi …”

      sao có thể giữ lời như thế?

      sao có thể lật lọng như thế?

      “Người quả có thể rời , nhưng là rời nhân thế!” Theo giọng lạnh như băng của Vương Lỗi, điểm sinh lực cuối cùng của cũng rời thân thể, nàng ta mềm oặt đổ xuống mặt cát.

      Máu tươi rất nhanh nhuộm đỏ cát vàng dưới thân nàng, giống như sinh mệnh của nàng trôi nhanh chóng.

      “Đây là kết cục khi đối nghịch với ta.” Vương Lỗi hai mắt đỏ đậm, giống như dã thú tàn nhẫn trong rừng rậm, hung tợn nhìn vào Hạ Hinh Viêm muốn bầm thây nàng thành vạn đoạn.

      Còn chưa ai có thể làm cho chật vật như thế, đến mức khiến phải sử dụng đến tam phẩm dược tề trân quý người.

      Bất kể như thế nào, Hạ Hinh Viêm đều phải chết.

      Vương Lỗi vừa xong, bỗng dưng hoa mắt, còn chưa kịp hiểu tại sao, hai má liền thấy đau xót, đầu lập tức lệch về bên, nóng rát.

      Máu tươi trong miệng trào ra, tự chủ há mồm phun ra ngụm máu tươi, bên trong thế nhưng còn kèm theo ba cái răng trắng hếu.

      “Ngươi dám đánh ta!” Vương Lỗi ngẩng đầu, kinh sợ quát lớn.

      Hà Hy Nguyên bình tĩnh ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm Vương Lỗi, bàn tay to duỗi ra: “Lấy giải dược ra.”

      Vừa rồi hỏi qua, linh lực của Hạ Hinh Viêm chỉ là bị tác dụng của dược tề nên sử dụng được chứ có trở ngại gì khác.

      “Ngu ngốc.” Vương Lỗi hung hăng dùng tay áo lau vết máu ở khóe môi, “Dám đánh ta, ta cho người chết phấn khích.”

      Tiểu hồ ly đứng bên cạnh nhìn, bất đắc dĩ nhìn trời lộ vẻ xem thường.

      Vương Lỗi này là kẻ ngốc sao?

      Thế nhưng còn dám như vậy với Hà Hy Nguyên.

      Chẳng lẽ chút cũng có kỳ quái vì sao lại bị tát?

      Bấy nhiêu đó hẳn cũng phải cho có chút giác ngộ chứ.

      Hiển nhiên, Đoạn Hằng Nghê đánh giá cao chỉ số thông minh của Vương Lỗi, hoặc Vương Lỗi bị làm cho tức điên kịp nghĩ ngợi, vội vàng đánh về phía Hà Hy Nguyên.

      Hà Hy Nguyên làm sao đối xử khách khí với , hơn nữa linh lực của Hạ Hinh Viêm cũng vì người này mà thể sử dụng.

      Đầu ngón tay khẽ nhúc nhích, có giọt nước trong suốt lên ở đầu ngón tay.

      Ngón tay khẽ bắn, giọt nước vụt bay, ở trung hóa thành hơn mười giọt, đồng loạt bắn về phía Vương Lỗi.

      “Linh, linh thú?” Vừa thấy động tác của Hà Hy Nguyên, Vương Lỗi cả người đều choáng váng.

      Giống như bị ai đó đóng đinh lại, cả người cứng ngắc.

      Trơ mắt nhìn hơn mười giọt nước trong suốt bay tới, hoàn toàn quên ngăn cản.

      Thậm chí căn bản là ngờ tới làm cách nào có thể ngăn cản.

      Đó nhưng là linh thú hình người a.

      muốn dùng cái gì đến chắn bây giờ?

      Có chắn như thế nào cũng đều chết, căn bản có ý nghĩa gì.

      Ngay lúc giọt nước sắp đánh vào người , đột nhiên ánh mắt của Vương Lỗi có chút biến đổi giống như làm ra quyết định trọng đại.

      Dùng sức cắn răng cái, biết cắn cái gì, vội vàng nuốt xuống, trong hai mắt nhanh chóng lên điên cuồng làm cho người ta sợ hãi.

      “Cho dù ta chết, người cũng sống được.” Điên cuồng hét to, vang vọng khắp trong trời đất, cơ bắp người Vương Lỗi giống như bị cái gì thổi phồng bắt đầu trướng lên.

      Hà Hy Nguyên nhìn bộ dáng của Vương Lỗi, vội vàng nắm chặt bàn tay, giọt nước vừa rồi bay vụt đột nhiên biến mất.

      “Hinh Viêm, muốn tự bạo.” Hà Hy Nguyên từng gặp qua linh sư ở thời điểm cuối cùng, sử dụng linh lực toàn thân để tự bạo nhằm làm cho đối phương đồng quy vu tận.

      “Haha…Các người chết .” Vương Lỗi căn bản cho Hạ Hinh Viêm có cơ hội phản ứng lại, oành tiếng, cả người hóa thành vũng máu tươi, ở trước mặt bọn họ nổ tung.

      Hà Hy Nguyên nhanh chóng làm ra động tác, dùng vòng tròn nước bảo vệ lấy Hạ Hinh Viêm, ngay cả có bao nhiêu máu loãng như thế cũng có cách nào dây đến nàng.

      Tự nhiên, Vương Lỗi tự bạo cũng gây ra thương tổn gì cho Hạ Hinh Viêm.

      đây là làm gì?” Tiểu hồ ly khó hiểu vẫy vẫy đuôi mình.

      Tự sát có ý nghĩa gì như vậy, đầu óc Vương Lỗi có hay bị choáng váng?

      Hạ Hinh Viêm nhíu mày, thấp giọng cấp tốc : “ mau.”

      nơi nào?” Hà Hy Nguyên cũng hiểu ra sao, hiểu được Vương Lỗi làm như thế để làm gì.

      mau, nơi này rất nguy hiểm.” Hạ Hinh Viêm lo lắng , nàng tin tưởng có ai nhàm chán đến mức lấy tính mạng của mình ra làm trò đùa.

      Vương Lỗi tự sát tuyệt đối có khả năng có ý gì, cuối cùng là nuốt vào cái gì?

      Vẻ mặt của Hạ Hinh Viêm như vậy Hà Hy Nguyên chưa từng thấy qua, lập tức hiểu được tình tuyệt đối ổn, nàng hẳn là cảm giác được cái gì.

      Lập tức nghe theo lời của Hạ Hinh Viêm, lôi kéo nàng bước nhanh rời , dù sao cho tới bây giờ nàng chưa bao giờ có phán đoán nào sai lầm.

      Ở ngoài con đường, ngồi an tĩnh Ngũ Dịch và Tiết Mạch cùng lúc mở to hai mắt, kinh ngạc nhìn cửa vào của hoàn cảnh sắc vệ.

      “Tiết lão đầu, đây là…” Ngũ Dịch xác định được tình xảy ra bên trong, nhưng tại sao tình huống vớ vẩn thế này lại có thể phát sinh?

      Ngón tay khô héo của Tiết Mạch đặt mặt đất, cảm thụ từng đợt lực lượng dao động từ dưới đất truyền đến, trầm trọng gật đầu:
      “Đúng vậy, là cái kia bạo phát.”

      “Xem ra trong số những đệ tử vào có kẻ phát rồ.” Tiết Mạch giọng vốn rất trầm lại vì đề tài nghiêm trọng nên càng khó nghe.

      Làm cho sắc mặt Ngũ Dịch thay đổi mấy lần, si ngốc nhìn chằm chằm cửa vào hoàn cảnh sắc vệ, thấp giọng lẩm bẩm: “Chẳng lẽ liền trơ mắt nhìn những người trong đó đều chết?”

      Nơi đó còn có người cần khảo hạch có thể tiến vào học viện, lần đầu tiên, Ngũ Dịch vì quyết định của mình mà hối hận.

      “Yên lặng xem xét .” Tiết Mạch nhăn mày cúi đầy, tựa hồ khôi phục bình tĩnh, chỉ có điều con mắt ngừng chuyển động, tiết lộ lo âu của .
      Tôm Thỏ thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :