1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Ngút trời - Phong Phiêu Tuyết (63.2/240)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,805
      Chương 63.1: Đều diễn trò
      Edit: RosemaryMN

      “Xứng?” Hạ Hinh Viêm nghiêng đầu nghĩ về ý trong câu của tiểu hồ ly, nhàng cười, “Đây xem như là cách sinh tồn .”

      Cho tới bây giờ nàng chưa bao giờ cho rằng mình phúc hắc, chỉ là đem lợi ích của mình tối đa hóa, và giảm thiểu tới thấp nhất thương tổn mà thôi.

      “Ta thích.” Đột nhiên giọng hưng phấn làm cho Hạ Hinh Viêm phải cúi đầu xuống nhìn, thấy tiểu động vật trong lòng nàng dùng ánh mắt sáng ngời nhìn nàng, móng vuốt bé hưng phấn cào cao thấp trong lòng nàng, thân thể xong xoay qua xoay lại, chỉ kém nước phác lên mặt tặng nàng nụ hôn hồ ly đầy thâm tình.

      “Ngươi làm sao vậy?” Hạ Hinh Viêm buồn cười vươn ngón trỏ chọc vào ót tiểu hổ ly, tốt lại tự dưng như bị trúng gió thế kia?

      “Ta thích Hinh Viêm!” Tiểu hồ ly kích động quên hết tất cả, cái miệng chúm chím hướng về phía hai má của Hạ Hinh Viêm, định hôn nàng.

      “À, chúng ta vẫn là nhanh nơi tổ chức đấu giá .” Hà Hy Nguyên nhanh tay nhanh mắt, tóm lấy tiểu hồ ly đặt trong lòng mình.

      “Được.” Đối với động tác bất ngờ của Hà Hy Nguyên, Hạ Hinh Viêm cũng có chút sửng sốt nhưng nhanh chóng khôi phục bình thường, cũng nghĩ gì thêm, nhanh chân về phía nơi tổ chức hội đấu giá đặc biệt.

      hành lang có thông báo rất ràng, chỉ có những người có đủ tư cách mới có thể hướng này.

      Hà Hy Nguyên nhàng vỗ lưng tiểu hồ ly, muốn sống nữa sao?

      Thế nhưng lại dám hôn Hạ Hinh Viêm, chẳng lẽ quên bên người nàng còn có kẻ rất phúc hắc – Dập Hoàng.

      Vừa đến trước cửa lớn, mặc đồng phục của phòng đấu giá đứng bên cạnh cửa, vội vàng ra tiếp đón Hạ Hinh Viêm.

      “Ghế lô của nương được chuẩn bị tốt, mời bên này.”

      Nhìn qua thần thái ràng là biết Hạ Hinh Viêm là ai, có địa vị như thế nào trong lần đấu giá này.

      Hạ Hinh Viêm thầm gật đầu trong lòng, xem ra phòng đấu giá này chuẩn bị toàn diện.

      Từ phòng giám bảo ra nàng hề gặp ai nhưng vừa đến nơi này cái được nhận ra.

      thể phòng đấu giá này rất biết cách buôn bán, làm cho khách có cảm giác bị theo đuôi làm cho ảnh hưởng tự do, nhưng lại xuất ở đúng thời điểm để phục vụ khách tốt nhất.

      phương pháp kinh doanh rất tốt.

      Hạ Hinh Viêm theo xuyên qua hành lang, đến ghế lô. Trang trí trong ghế lô rất đàng hoàng, thoải mái, mọi chi tiết đều được làm cẩn thận, để cho khách đến trong vô thức có thể thả lỏng thần kinh, cũng đoạt chú ý của khách đối với những mặt hàng đấu giá.

      Ngồi vào ghế mềm được đặt ở ngay trước cửa sổ của ghế lô để có thể nhìn đến bục bán đấu giá phía dưới.

      Bục đấu giá ở phía dưới cùng, từng tầng ghế lô hướng lên cao dần, tổng cộng có ba tầng.

      Tầng thứ nhất nhiều ghế lô nhất, có khoảng ba mươi cái, tầng thứ hai giảm xuống còn mười cái, còn tầng thứ ba Hạ Hinh Viêm ngồi chỉ có năm.

      Cẩn thận nhìn số lượng ghê lô, Hạ Hinh Viêm khỏi vừa lòng nở nụ cười, quả nhiên là hội bán đấu giá đặc biệt, những người có thể mua vẫn là số ít.

      Xem đến đây, Hạ Hinh Viêm liền tuyệt đối yên tâm về chất lượng của hội bán đấu giá này.

      bàn đặt hoa quả và điểm tâm, bình trà rất thơm, lùi đến bên, giải thích cho Hạ Hinh Viêm cách đấu giá: “Ấn nút màu đỏ này là tăng giá mức thấp nhất, ấn nút màu xanh ngài có thể viết ra con số ở giấy, đấu giá sư
      [​IMG]

    2. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,805

    3. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,783
      Chương 63.3: Đều diễn trò.
      Edit: Linh Vũ.

      nương khách khí, sau này có vật gì mời lại đến đây.” Quản phòng đấu giá khách khí đưa Hạ Hinh Viêm ra ngoài.

      Ra khỏi phòng đấu giá Hà Hy Nguyên thấy Hạ Hinh Viêm về quán trọ liền tò mò hỏi: “Hinh Viêm, chúng ta đâu vậy.”
      “Chúng ta đến Hiệp hội Dược tề sư xem chút.”
      Hạ Hinh Viêm tùy tiện đường hỏi người đường liền dễ dàng tìm được chỗ của hiệp hội dược tề sư.
      Dù sao Dược tề Sư cũng là nghề cao quý, nên đương nhiên địa vị của hiệp hội sư trong thành cũng là rất cao.
      Vừa đến cửa hiệp hội Dược tề Sư, Hạ Hình Viêm liền cảm thấy chỗ này giống những nơi khác.
      Bên ngoài cửa ra vào có ai canh, nhưng những người vào hiệp hội dược tề sư đều vô cùng thận trọng, sợ hành động bất nhã có thể mạo phạm đến dược tề sư cao quý.
      Bên trong cũng chỉ có Dược tề sư là tùy ý lại, mặt mỗi người bọn họ đều mang vẻ kiêu ngạo.
      Bên cạnh có cửa hàng bán những dược tề của học đồ Dược tề Sư, dù sao cũng luôn có những Dược sư học nghề luôn đến luyện chế dược, những người này dù luyện chế ra dược vật so ra kém với Dược tề Sư nhưng đối với dược ở bên ngoài tốt hơn chút.
      Buôn bán tốt a.
      Đằng trước có sân , thi thoảng cũng bán ra ít dược tề nhất phẩm, dù sao người vừa mới trở thành dược tề sư nhất phẩm muốn luyện chế nhiều dược hơn để mau chóng nâng cao kỹ thuật.
      Có thể thấy cửa của Hiệp hội Dược tề sư náo nhiệt, náo nhiệt nhưng cũng ồn ào, vì chẳng ai muốn ở chỗ này quấy rối,đắc tội Dược tề Sư.
      Hạ Hinh Viêm tiến thẳng vào Hiệp hội Dược tề sư, nhìn lượt nhất phẩm dược tề bán trong sân, dược tề đều được để trong các ngăn tủ bên , mỗi ngăn nghi tên từng loại. bàn bày ra các lọ dược tề, bên cạnh mỗi lọ là phiến đá để đơn đặt hàng. Mặc cho số lượng mua dược tề là có hạn, đơn đặt hàng muốn chất đầy.
      Xem ra, dược tề là cung đủ cầu, cũng khó trách địa vị Dược tề Sư cao như vậy.
      Hạ Hinh Viêm tùy ý nhìn lướt qua, mấy dược tề này nàng cũng cần, vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy bảng thông báo to, đấy lượt về đại hội so tài giữa các Dược tề Sư 2 tháng sau.
      là thông báo thực ra là giống chiếu cáo hơn, mang theo nồng đậm kiêu căng cùng xa cách, đại khái là muốn Dược tề Sư bọn họ muốn tổ chức kiện.
      Hạ Hinh Viêm vốn định để ý lắm nhìn lướt qua bảng về, nhưng đột nhiên ánh mắt đừng lại tại mục phần thưởng, liền đổi cước bộ hướng đằng sau hiệp hội tới.
      Vừa đến cửa phòng phía sau có Dược tề Sư trong Hiệp hội xuất ngăn Hạ Hinh Viêm lại.
      nương , đằng sau là nơi quan trọng của Hiệp hội, tiếp đãi khách lạ.”
      chuyện chút khách khí, căn bản có để Hạ Hinh Viêm vào mắt.
      “Ta muốn mua bài tử vào cổng đại hội so tài dược tề sư .” Hạ Hinh Viêm cũng có so đo thái độ, loại người tiểu nhân như vậy đáng để tức giận.
      “Hóa ra là muốn xem Dược tề Sư so tài a” Dược tề Sư tẻ tuổi đắc ý giương đầu lên, dùng cằm chỉ vào phòng ở bên trái cách mười thước.
      “Người vào trong đó xem còn có hay .”
      “Cảm ơn” Hạ Hinh Viêm khách khí , làm cho Dược tề Sư trẻ càng thêm kiêu căng, tiếng nào xoay người làm việc của .
      Theo chỉ đường,Hạ Hinh Viêm đến phòng , gõ khẽ cửa vài cái hỏi:
      “Xin hỏi có người bên trong .”
      “Chuyện gì?” bên trong truyền ra giọng lười biếng.
      Tiểu hồ ly bên cạnh Hà Hinh Viêm tức đến dựng lông, hai hắt hung tợn nhìn chằm chằm vào cái cửa khép hờ, hận thể đem người bên trong lôi ra cho vài móng vuốt.
      “Ta đến mua bài tử vào cổng đại hội so tài Dược tề Sư.” Hạ Hinh Viêm nhanh chậm , vô cùng khách khí, “ biết có còn hay .”
      “Ngươi vào ” Ngươi bên trong vô cùng hài lòng thái độ “khiêm tốn” của Hạ Hinh Viêm, hào phóng cho nàng vào.
      “Các ngươi ở ngoài chút.” Hạ Hinh Viêm nhìn Hà Hy Nguyên cùng ý bào coi chừng tiểu hồ ly , mình tiến vào. Nhìn bộ dáng tiểu hồ ly khéo vào biết làm thịt tên kia.
      “Được.” Hà Hy Nguyên tiến đến ôm tiểu hồ ly định vào, kêu đừng manh động.
      Hạ Hinh Viêm đẩy cửa bước vào, bên trong khá tối, chỉ có thể thấy người trẻ tuổi miễn cưỡng ngồi ghế lật xem sách thuốc.
      “Ngươi muốn mua bài tử vào cổng đại hội?”
      nhìn Hạ Hinh Viêm từ xuống dưới lượt rồi “nó rất đắt tiền”.
      “Xin ngài yên tâm, để xem Dược tề Sư luyện dược cao siêu, bao nhiêu tiền ta cũng nguyện ý.” Hạ Hinh Viêm bày ra bộ dáng si mê luyện dược .
      Cái ánh mắt khát vọng kia tiêu chuẩn trăm phần trăm là của người thành kính sùng bái Dược tề Sư.
      “Tốt.” hiển nhiên, thái độ của Hạ Hinh Viêm làm cho người trẻ tuổi tâm tình thực tốt, cực kỳ hưởng thụ cảm giác được người sùng bái.
      Trực tiếp kéo ngăn bàn lấy ra cái hộp, mở ra bên trong có ba loại bài tử :
      “Khán đài phân làm 3 phần: tam đẳng là sáu vạn kim tệ, nhị đẳng là chín vạn kim tệ, nhất đẳng là mười lăm vạn kim tệ, ngươi muốn loại nào?”
      Người trẻ tuổi lưu loát lượt giá, Hạ Hinh Viêm bên nghe bên trong lòng hung hăng mắng, Dược tề Sư bọn họ sao ăn cướp luôn .
      chỗ ngồi xem ở khán đài, có cần nhiều tiền như vậy .
      Hạ Hinh Viêm nhìn ba cái bài tử, do dự nửa ngày, mới quyết tâm hạ quyết định, ngượng ngùng : “Ta muốn bài tử tam đẳng”.
      “Được, giao tiền ” người trẻ tuổi cũng quá cười nhạo Hạ Hinh Viêm, dù sao giá bài tử vào cổng quả thất rất đắt.
      Hai bên giao tiền xong, Hạ Hinh Viêm cẩn thận cất bài tử vào trong vòng gian tinh thạch, lời cảm tạ, rồi rời .
      Người trẻ tuổi thấy hành động của Hạ Hinh Viêm vô cùng vừa lòng, liên tục gật đầu: “Như vậy mới đúng, Dược tề Sư luyện chế dược, đâu phải là người bình thường có thể tùy tiện xem đươc”.
      nào đâu biết rằng, Hạ Hinh Viêm coi trọng cái bài tử kia phải vì muốn nhìn Dược tề Sư luyện chế dược mà là đây là…đây đều là tiền của nàng a.
      Rời khỏi Hiệp hội Dược tề sư Hạ Hinh Viêm lẩm bẩm : “Dược tề Sư nghề phát tài a.”
      cái bài tử bình thường liền có thể bán được sáu vạn kim tệ, bọn họ kiếm được cũng nhiều .
      “Đều là đám tự cuồng, tự đại” Tiểu hồ ly trong lòng Hà Hy Nguyên ra sức giãy dụa, hận thể trở lại đem mấy tên hếch mũi lên trời bẻ gẫy cổ.
      cần cùng mấy người đấy so đo, hạ thấp thân phận ngươi” Hạ Hinh Viêm cười tủm tỉm sờ đầu tiểu hồ ly, hoàn toàn tức giận mấy người kia.
      Hà Hy Nguyên nghe nàng xong, đầu đầy hắc tuyến.
      Trong thiên hạ dám thân phận Dược tề Sư thấp, sợ cũng chỉ có mình Hạ Hinh Viêm ?
      May mắn đường người nghe đươc, nếu nhỡ Dược tề Sư mà nghe được phiền toái lớn.
      “Hinh Viêm, ngươi muốn xem Dược tề Sư so tài à?” Hà Hy Nguyên vội chuyển đề tài.
      Chương 63.4: Đều diễn trò.
      Edit: Linh Vũ.

      “Hinh Viêm, ngươi muốn xem Dược tề Sư so tài à?” Hà Hy Nguyên vội chuyển đề tài.

      “Ừm, xem.” Hạ Hinh Viêm tùy ý , cũng muốn giải thích nguyên nhân.
      Sau đó ba người dạo loanh quanh thành, rồi kiếm quán ăn, ngồi lầu hai ví trí gần cửa sổ, chậm rãi thưởng thức đồ ăn ngon.
      thể , nơi này đồ ăn so với ở học viện ngon hơn rất nhiều.
      Nghĩ đến học viện, Hạ Hinh Viêm bất giác nở nụ cười, thời điểm lúc Ngũ Dịch nghe nàng muốn rời khỏi, mắt trừng muốn rớt ra ngoài a.
      Cũng biết tại bọn họ như thế nào, đám Phương Linh chắc vẫn bị tiếp tục bị tra tấn tu luyện .
      Nếu phải nàng có chuyện làm học viện nơi tốt để tu luyện.
      suy nghĩ bỗng dưng nó tiếng chuyện cắt đứt mạch suy nghĩ của nàng.
      “Ha ha … Vương đại ca người lần này phát tài a!”
      “Phát tài gì, chỉ là kiếm được chỗ làm ăn tốt thôi.” Miệng dù khiếm tốn, nhưng thanh phát ra lại vô cùng đắc ý, khiến cả lầu hai đều có thể nghe thấy được bọn họ chuyện.
      “Ai… Vương đại ca thế đúng rồi, ai chẳng biết ngươi tại là nhận được cái giao dịch lớn cực tốt, nếu phải Vương đại ca có năng lực, sao có thể nhận được cái giao dịch tốt như này.”
      Bên cạnh lập tức có người bưng chén rượu lên khen tặng: “Vương đại ca, đến, các huynh đệ kính ngươi ly. Chúc ngươi có thể thắng lợi trở về.”
      “Hảo, hảo, chỉ cần ta phát tài tuyệt đối quên các huynh đệ. Nào, hôm nay ta mời, mọi người cứ thoải mái ăn uống, cần khách khí.”
      Bên trong đám người, có nam tử cường tráng cười lớn, vang khắp quán rượu, sắc mặt hồng hào, khắp nơi chúc rượu.
      Mặc dù chỗ đám người kia cách khá xa các bàn khác nhưng mọi người ai cũng nghe được lời bọn họ . Hạ Hinh Viêm khỏi nhíu mày, nếu biết trước chỗ này ồn ào như vậy, nàng tới.
      “Hai vi, có lỗi, bàn khách nhân bên kia có chút hơi ồn ào, mong hai vị bỏ qua cho, đây là chưởng quầy của chúng tôi đưa trà.” Tiểu nhị trong quán rượu rất thức thời dâng lên cực phẩm trà.
      Các bàn khác cũng rất nhanh được tiểu nhị chấn an, bỏ qua đám người kia, tiếp tục ăn cơm.
      “Đám người kia ồn ào gì vậy?” Hạ Hinh Viêm thuận miệng hỏi.
      “Gần đây ở trong khe sâu ngoài thành có bảo bối gì đó, bi các đại gia tộc trong thành phát , mọi người cũng nhau lấy bảo vật.” Tiểu nhị cố ý hạ thấp thanh giải thích với Hạ Hy Viêm.
      “Những người đó hình như là lính đánh thuê , nghe là được thuê.”
      Hạ Hinh Viêm khó hiểu hỏi tiếp:”Bị thuê có gì mà vui vậy?”
      nương, ngươi biết rồi, nơi đó hình như có rất nhiều đồ tốt, nhưng người đại gia tộc cũng thèm để ý đến mấy thứ đấy, những người khác mà muốn vào khe sâu, chỉ có thể là người được đại gia tộc thuê.”
      Tiểu nhị xong, Hà Hinh Viêm lập tức hiểu được, ra là muốn vào lấy những thứ đại gia tộc cần. Thứ mà đại gia tộc cần nhưng có nghĩa là người khác cũng cần.
      Đại gia tộc mà ăn thịt mấy người được thuê ăn hôi uống canh cũng tốt, huống chi còn có thêm tiền thuê, đúng là được cái làm ăn tốt mà.
      Đợi đám tiểu nhị lui hết xuống, Hà Hy Nguyên nhìn Hạ Hinh Viêm thấp giọng hỏi: “Chúng ta cũng xem?”
      “Ân” Hạ Hinh Viêm tự nhiên là có ý kiến gì, tìm bảo vật, ai có thể so sánh kinh nghiệm với nàng được.
      Chuyện tốt tự nhiên đến, sau khi xác định được vị trí, nàng liền chuẩn bị mấy đồ dùng cần thiết, rồi thẳng ra ngoài thành.
      hết ba ngày mới đuổi được tới bên ngoài khe sâu.
      Đứng ở phía xa có thể thấy được có người canh giữ tại lối vào khe sâu, quả nhiên là bị người của đại gia tộc phong tỏa.
      Xem ra là thể đường chính, Hạ Hinh Viêm định rời chỗ khác đằng sau có người gọi nàng lại: “ nương, xin dừng bước.”
      Hạ Hinh Viêm kỳ quái xoay người nhìn người tới, nàng cũng quen biết người này.
      “Ngươi gọi ta?”
      nương, xin theo ta, lão gia ta cho mời” người tới khách khí khom người .
      “Ta có quen biết lão gia nhà các ngươi sao” bỗng dưng được người mời, nàng thể thận trọng.
      nương, nếu là tới tìm bảo vật, mời cùng nhau.” Người tới cũng lão gia mình là ai, ngược lại, lại hướng Hạ Hinh Viêm đưa ra lời mời hấp dẫn.
      Hạ Hinh Viêm nhàng cười, gật đầu: “Thỉnh dẫn đường.”
      theo người kia dẫn đường, thời điểm vào cửa vào khe sâu, hàng loạt ánh mắt dò xét cùng tò mò đặt người nàng.
      nương mời vào” người tới đứng ở cửa lều trại, rồi khom người thối lui về bên.
      Hạ Hinh Viêm chút do dự vào.
      nương mời ngồi” bên trong lều có người đàn ông trung niên ngồi, làm cho người ta có cảm giác bình thản, có nửa phần khí thế sắc bén, nhưng tồn tại loại uy nghiêm thượng vị, khiến người khác phải chú ý.
      Hạ Hinh Viêm thoải mái ngồi đối diện với người đàn ông, có chút sợ hãi.
      Đối với hành động của Hạ Hinh Viêm, người đàn ông mỉm cười, làm như thực tán thưởng: “Tại hạ Dịch Cẩn Minh.”
      Nếu nhắc đến Dịch Cẩn Minh ở Khả Nhã thành ai mà biết, là gia chủ của Dịch gia, bốn mươi hai cấp linh tông.
      Thời điểm Dịch gia xuống dốc, Dịch Cẩn Minh dựa vào năng lực bản thân vực dậy Dịch gia, sau 10 năm cố gắng, Dịch gia những suy bại mà ngày càng phát triển cường đại.
      Người này bình thường đều có gia mặt nhiều, thế nhưng lần này lại xuất ở trong này là làm cho mọi người có điểm ngoài dự đoán.
      “Nguyên lai là Dịch gia chủ, thất lễ rồi” Hạ Hinh Viêm khách khí cười có nửa điểm ý tứ nịnh bợ.
      nương hẳn là mới đến Khả Nhã thành” Dịch Cẩn Minh dễ dàng ra lai lịch Hạ Hinh Viêm.
      “Đúng vậy” Hạ Hinh Viêm cũng có kinh ngạc, Dịch gia ở Khả Nhã thành là đại gia tộc, nếu muốn tra ra lai lịch của người tự nhiên là rất đơn giản, dù vậy.
      Nàng cũng Dịch Cẩn Minh khi nào lại chú ý đến tiểu nhân vật như nàng.
      nương chắc vẫn còn có Tử Kinh Linh?” câu của Dịch Cẩn Minh nhanh chóng giải đáp được nghi hoặc của nàng.
      Hạ Hinh Viêm cười, ra là thế, lúc bán đấu giá, người mua Tử Kinh Linh với giá trời chắc là Dịch Cẩn Minh .
      Với thế lực của Dịch gia muốn tra ra nàng ở phòng đấu giá cũng rất dễ dàng.
      “Có, nhưng cũng có ý địch lấy ra bán” Hạ Hinh Viêm tỏ thái độ của mình.
      nương, ngươi là tới kiếm bảo vật, vậy cùng ta giao dịch được ?” Dịch Cẩn Minh cũng tức giận, ngược lại chậm rãi thương lượng cùng Hạ Hinh Viêm.

      Chương 63.5: Đều diễn trò.
      Edit: Linh Vũ.

      nương, ngươi là tới kiếm bảo vật, vậy cùng ta giao dịch được ?” Dịch Cẩn Minh cũng tức giận, ngược lại chậm rãi thương lượng cùng Hạ Hinh Viêm.

      “Giao dịch như nào?” Hạ Hinh Viêm có chút lo lắng hỏi.
      “Năm cây Tử Kinh Linh đổi cùng nhau lấy bảo vật, dù là ai lấy được bảo vật ta tuyệt đối cũng tranh đoạt, nương thấy thế nào?” Dịch Cẩn Minh đưa ra điều kiện trao đổi, đợi Hạ Hinh Viêm trả lời.
      Hạ Hinh Viêm lẳng lặng suy nghĩ lúc mới cắn răng : “Năm cây hơi nhiều, ta có thể cho ngươi nhiều nhất ba cây”.
      “Bốn cây” Dịch Cẩn Minh thương lượng.
      Hạ Hinh Viêm mím môi suy nghĩ lúc, mang vẻ mặt đau lòng lấy ra bốn cây Tử Kinh Linh trong vòng gian tinh thạch đặt bàn.
      Dịch Cẩn Minh thấy Hạ Hinh Viêm Lấy hết bốn cây ra, kinh ngạc nhướng mày hỏi: “ nương người giao hết ra sợ ta quỵt nợ sao?”
      Hạ Hinh Viêm thoải mái cười : “Nếu dịch gia chủ có ý định xấu như vậy, sớm giết ta đoạt đồ rồi.”
      Dịch Cẩn Minh nhíu mắt, nở nụ cười: “Tốt, Dịch mỗ liền thích cũng người như Hạ nương kết giao bằng hữu.”
      Từ giao Dịch đến kết giao bằng hữu Dịch Cẩn Minh coi như nhận biết Hạ Hinh Viêm.
      Dịch Cẩn Minh bốn cây Tử Kinh Linh bàn cất xong, quay sang hỏi Hạ Hinh Viêm: “ nương tên là gì?”
      “Hạ Hinh Viêm”
      “Nếu Hạ nương hại, ta có thể gọi là Hinh Viêm, còn nương gọi ta là bá bá, nương thấy thế nào?” Dịch Cẩn Minh gần như hạ thấp thân phận, trực tiếp cùng Hạ Hinh Viêm kết giao.
      Nếu người trong Khả Nhã thành mà biết, chắc dọa biết bao nhiêu người rớt cằm.
      Dịch Cẩn Minh vốn là người lạnh lùng, sao có thể ngay trong lần gặp đầu tiên cùng Hạ Hinh Viêm kết thân được?
      “Dịch bá bá” Hạ Hinh Viêm ngọt ngào cười, thuận theo đổi xưng hô.
      “Hinh Viêm, người có biết lần này mọi người đến đây là vì cái gì?” Dịch Cẩn Minh cười thẳng.
      Hạ Hinh Viêm vội trả lời, dùng ánh mắt hỏi lại.
      “Là Linh thú hai nghìn năm trăm tuổi” Dịch Cẩn Minh nhắc đến linh thú, ánh mắt khỏi lộ ra tia tinh quang.
      Nếu có thể có được linh thú hai nghìn năm trăm năm, đối với linh sư mà tuyệt đối là cái trợ lực lớn a.
      “Linh thú” Hạ Hinh Viêm có chút thất vọng.
      Đối với làng mà , tựa hồ cũng cần linh thú gì đó lắm.
      Hiển nhiên là Dịch Cẩn Minh thấy được thất vọng trong mắt Hạ Hinh Viêm nghĩ rằng nàng tự biết bản thân lấy được linh thú.
      “Bên trong ngoài linh thú ra còn có nhiều dược liệu tốt” Dịch Cẩn Minh an ủi Hạ Hinh Viêm.
      “Vậy được rồi, xem” Hạ Hinh Viêm đương nhiên là cảm thấy hứng thú lắm với đề nghị của Dịch Cẩn Minh.
      “Yên tâm, lúc đến đó người của chúng ta đều toàn lực đối phó với linh thú, ngươi muốn lấy cái gì cứ việc, cần lo nguy hiểm” Dịch Cẩn Minh an ủi Hạ Hinh Viêm, đỡ cho nàng nghĩ đến việc vào đấy lấy được cái gì.
      “Vậy cũng tốt” Hạ Hinh Viêm nghĩ nghĩ thấy phương pháp cũng tệ, cùng ý nghĩ với nàng.
      Dù sao mục đích của nàng cũng phải là linh thú.
      “Ba ngày sau, mọi ngươi cùng nhau tiến vào khe sâu, Hinh viêm có thể nghỉ ngơi hai ngày, làm quen trước với hoàn cảnh nơi này.” Dịch Cẩn Minh giống như bá phụ từ ái, tinh tế dặn dò Hạ Hinh Viêm.
      “Người tới” Dịch Cẩn Minh đột nhiên cao giọng.
      “Lão gia” ngoài cửa có người tiến vào, cung kính hành lễ.
      “Mang Hạ nương dạo xung quanh, Hạ nương muốn làm gì đều phải đáp ứng.” thu lại vẻ mặt tươi cười với Hạ Hinh Viêm, Dịch Cẩn Minh bày ra bộ dáng lãnh đạm ra lệnh cho thủ hạ.
      “Vâng, lão gia.” Tùy tùng khom mình hành lễ, quay sang Hạ Hinh Viêm làm tư thế mời: “Hạ nương, thỉnh.”
      Xung quanh đều là người các gia tộc đóng quân, rất trật tự, thế lực nào rải rác.
      Hạ Hinh Viêm tinh tế nhìn ra lượt, nhận ra toàn bộ các đại gia tộc ở Khả Nhã thành đều ở đây.
      xong vòng, Hạ Hinh Viêm mệt mỏi, được bố trí nghỉ ngơi ở nơi sạch trong lều trại, đồ vật bên trong đều có, ngay cả đồ ăn cũng chuẩn bị tốt.
      Hạ Hinh Viêm cũng khách khí ngồi xuống ăn.
      Hà Hy Nguyên lo lắng hạ thấp giọng hỏi: “Dịch Cẩn Minh này có chỗ thích hợp.”
      là muốn Tử Kinh Linh, biết ta mang ra toàn bộ.” Hạ Hinh Viêm để ý lắm , tiếp tục ăn cơm.
      “Nhưng là Tử Kinh Linh của ngươi…”
      “Ta còn lại mười cây cuối cùng sao có thể tùy tiện mang ra, giao dịch cùng mất bốn cây, còn lại sáu cây về sau.” Hạ Hinh Viêm chậm rì rì đánh gẫy lời Hà Hy Nguyên.
      “Dịch Cẩn Minh còn chưa đến mức vì mấy cây Tử Kinh Linh mà lấy mạng ta”
      “Nếu lần này lấy được dược liệu tốt, ta cũng có thể cùng làm giao dịch, dù sao loại dược liệu cũng thể luyện chế thành dược tề đươc.”
      Hà Hy Nguyên có chút kỳ quái nhìn Hạ Hinh Viêm, có hỏi nữa, ngồi xuống cùng nàng ăn cơm.
      Bên cạnh tiểu hồ ly vẫn lười biếng nằm, nhìn ra so với mấy con hồ ly bình thường khác là bao.
      “Ca, ngươi yên tâm, ta nhất định tìm được đủ dược liệu, sau đó mời Dược tề Sư luyện dược khôi phục linh lực cho ngươi.”
      Hạ Hinh Viêm đặt mạnh bát cơm xuống, quyết tâm .
      Hà Hy Nguyên than tiếng: “Loại chuyện này cũng là kỳ ngộ thể cầu, để mặc cho số phận , ta muốn ngươi phải vất vả.”
      , ta nhất định có thể làm được.” Hạ Hinh Viêm giữ chặt tay Hà Hy Nguyên: “Lần này có lẽ có thể tìm được dược liệu ngươi cần, chỉ cần có đủ dược liệu, hai tháng sau diễn ra đại hội, có rất nhiều dược tề sư đến, lúc đó có thể thỉnh họ ra tay luyện dược tề.”
      “Hạ Hinh Viêm cắn môi, buồn bã : “Cho dù lần này tìm được dược liệu thích hợp, ta có thể dùng sáu cây Tử Kinh Linh còn lại đổi lấy dược liệu phù hợp.”
      “Tóm lại, ca ca nhất định khôi phục được linh lực.”
      “Ai…” Hà Hy Nguyên than tiếng đau lòng : “Nhiều năm như vậy, cực khổ ngươi, kỳ linh lực có khôi phục hay cũng quan trọng.”
      được, chỉ cần có tia hi vọng, chúng ta nhất định buông tha.” Hạ Hinh Viêm kiên định .
      Hà Hy Nguyên nữa, khí trong lều liền lâm vào trầm mặc.
      Cách lều Hạ Hinh Viêm xa, có hai người lấp trong bóng tối, trong đó có người đợi thấy trong lều lúc lâu có người tiếp liền ra dấu cho người bên cạnh, gây ra tiếng động rời .
      Sau đó còn người nào giám thị Hạ Hinh Viêm.
      Trong lều Hạ Hinh Viêm cùng Hà Hy Nguyên chuyện tiếng động.
      Hạ Hinh Viêm cùng Hà Hy Nguyên có ký khế ước với nhau, thể trao đổi với nhau bằng tâm linh được, nhưng đừng quên là có Dập Hoàng, vì thế mọi chuyện liền đơn giản.
      ~ Hết chương 63 ~
      linhdiep17 thích bài này.

    4. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,783
      Chương 64.1: Khe sâu bí mật.
      Edit: Linh Vũ.
      Từ trong lều nhảy ra quả bóng lông tơ đỏ như lửa kèm theo tiếng Hạ Hinh Viêm dặn dò: “Đừng chơi quá muộn.”

      Người nấp trong bóng tối gần lều nhìn bóng dáng tiểu hồ ly chạy xa kia lúc rồi rời mắt.
      Giám thị hai người bên trong mới là mấu chốt, chỉ là con hồ ly thôi, có gì đáng ngại.
      Trong ba ngày này, Dịch Cẩn Minh nắm toàn bộ nhất cử nhất động của Hạ Hinh viêm, có gì dị thường.
      Sáng sớm, tất cả mọi người đều chuẩn bị xong, Hạ Hinh Viêm đứng cạnh Dịch Cẩn Minh, chờ mọi người cùng nhau vào.
      Dịch Cẩn Minh cúi đầu, giao phó người bên cạnh làm việc, ngẩng đầu nhìn đến Hạ Hinh Viêm, cười vẫy tay gọi nàng lại: “Hinh Viêm, lại đây.”
      Đối với hành động này của Dịch Cẩn Minh người Dịch gia đều có phản ứng gì, nhưng đối với các gia tộc khác đến săn linh thú đều bất ngờ.
      Mọi người đều ở trong lòng đoán, nữ nhân có thể làm cho Dịch gia chủ đối đãi đặc biệt rốt cuộc là thần thánh phương nào.
      Hạ Hinh Viêm hoàn toàn để ý, mặc cho mọi người đánh giá , xuyên qua đám người, từng bước đến chỗ Dịch Cẩn Minh: “Dịch bá bá, có chuyện gì?”
      “Tí vào trong đấy nên cẩn thận, hành động có chừng mực, chuyện của ngươi, ta có thể giúp được bao nhiêu giúp” Dịch Cẩn Minh cười từ ái, bày ra bộ dáng lo lắng cho hậu bối.
      “Ân” Hạ Hinh Viêm cười gật đầu, hoàn toàn tin tưởng Dịch Cẩn Minh.
      “Tốt lắm, mọi người xuất phát .” Dịch Cẩn Minh dặn dò Hạ Hinh viêm xong rồi quay sang hạ lệnh cho thủ hạ, đoàn người chậm rãi tiến vào khe sâu.
      “Hinh Viêm, ngươi nên chú ý cẩn thận.” giọng tiểu hồ ly bỗng vang lên trong đầu Hạ Hinh Viêm, đem tin tức nghe ngóng được mấy ngày qua kể lại, ngoài mặt Hạ Hinh Viêm tỏ vẻ gì.
      Cũng biết nàng suy tính gì, chỉ cho bọn họ, nàng có chừng mực.
      “Yên tâm, chúng ta làm người yếu, tự nhiên là cần Dịch gia che chở.” Hạ Hinh Viêm ở trong lòng với tiểu hồ ly câu, căn bản là để ý lắm đến tình cảnh tại.
      Hà Hy Nguyên vẫn bên cạnh Hạ Hinh Viêm thấy hành động của nàng khỏi buồn cười.
      Hạ Hinh Viêm luôn cách Dịch Cẩn Minh quá mấy bước, nếu có nguy hiểm gì hộ vệ bên người Dịch Cẩn Minh Vì bảo hộ chủ bảo vệ luôn cả nàng. Nhưng nếu có công kích Dịch Cẩn Minh nàng bước xoay người bỏ chạy, bị thương lây.
      Vị trí như vậy mệt cho nàng nghĩ ra được, cái này thực làm cho người ta khỏi xấu hổ.
      Nếu phải tại tình huống cho phép, Hà Hy Nguyên thực muốn hỏi nàng làm như nào có thể nghĩ ra được. Cái này tuyệt đối phải là người bình thường có thể làm được.
      Đương nhiên cũng có mấy người có thể nhìn ra được vị trí đặc thù của nàng.
      Lực chú ý của bọn họ giờ chỉ tập trung vào linh thú trong khe sâu, cũng ai rảnh để ý Hạ Hinh Viêm.
      Khe sâu thăm thẳm, núi đá từng tầng quỷ dị, nhìn như miệng của con quái thú, đưới đáy từng tầng răng nhọn dựng lên.
      Đoàn người nâng cao cảnh giác, chậm rãi riến vào khe sâu.
      Ai mà biết được cái linh thú hai nghìn năm trăm năm kia đột nhiên tấn công họ lúc nào.
      Đương nhiên ngoài việc đề phòng linh thú tấn công bất ngờ ra địa hình của khe sâu cũng nguy hiểm kém.
      biết núi đá dưới khe sâu này hình thành như thế nào, thế nhưng lại sắc nhọn như dao.
      Chỉ cần vô ý tí là có thể bị thương, cũng may đám người linh lực cũng thấp, chưa đến mức bị núi đá làm bị thương.
      Nhưng dù sao mọi người vẫn chú ý những núi đá kia, ngộ nhỡ linh thú trong khe sâu mà tấn công họ cũng có thể bị ngộ thương.
      Hạ Hinh Viêm bên bên chú ý đến Dịch Cẩn Minh: “A Hy, nơi này chỉ có mỗi linh thú hai nghìn năm trăm năm thôi sao?”
      phải.” Hà Hy Nguyên khẳng định “Số lượng cụ thể ta .”
      Thân là linh thú, có thể cảm nhận trong khe sâu còn có linh thú khác, tuy rằng cấp bậc cao, nhưng tuyệt đối phải chỉ có linh thú.
      “Các vị hãy cẩn thận, phía trước chính là địa bàn của linh thú.” Dịch Cẩn Minh đột nhiên dừng lại . quay sang cười tủm tỉm liếc Hạ Hinh Viêm: “Hinh Viêm, ngươi chắc chuẩn bị tốt rồi.”
      Hành động đột ngột của Dịch Cẩn Minh khiến Hạ Hinh Viêm sửng sốt, hiểu được ý tứ của .
      Ở trước mặt nhiều người như vậy hỏi nàng, vẫn là…có mục đích gì?
      “Dịch bá bá như nào liền như vậy , Hinh Viêm làm sao biết được.” Hạ Hinh Viêm mỉm cười bình thản lại câu, thành công làm cho vẻ mặt Dịch Cẩn Minh biến đổi.
      Hiển nhiên là Dịch Cẩn Minh ngờ là nàng có thể chuyện với như thế.
      Dịch Cẩn Minh nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, làm cho người khác thấy gì bất thường, nhưng là sát khí chợt lóe qua mắt Hạ Hinh Viêm vẫn nhìn thấy được.
      Kiếp trước vẫn luôn sống cùng sinh tử, đối với sát khí, nàng vô cũng mẫn cảm.
      Cho dù Dịch Cẩn Minh có che dấu tốt cỡ nào cũng thể qua mắt được nàng.
      “Các vị cẩn thận.” Dịch Cẩn Minh nhắc lại rồi mang theo Dịch gia tiến vào nơi gọi là địa bàn linh thú.
      Người của các gia tộc khác cũng cẩn thận theo.
      Chỉ riêng mỗi Hạ Hinh viêm , nàng lẳng lặng nhìn đoàn người vào khe sâu, nàng muốn xác định vài phán đoán.
      Nhìn thấy người của mấy đại gia tộc đều vào hết, chỉ còn mỗi hai người Hạ Hinh Viêm và Hà Hy Nguyên . Mấy gia tộc phía trước đều ăn ý ngừng lại.
      biết là ai phái người đến chỗ nàng.
      Hạ Hinh Viêm nhìn đại linh sư cấp hai mươi bước tới.
      Người này có ý tứ thu liễm khí thế, thậm chí còn phóng cấp bậc linh lực của mình, nên Hạ Hinh Viêm có thể dễ dàng biết được cấp bậc của .
      “Vị nương này, ngươi ở trong này mình rất nguy hiểm. Vẫn là theo mọi người có vẻ tốt hơn.” Người chuyện vô cùng khách khí, thậm chí có thể coi là lễ độ.
      “A, Hinh Viêm cùng vào, cấp bậc linh lực nàng cao, vẫn nên là…” Dịch Cẩn Minh ra vẻ giống như giờ mới phát ra tình huống chỗ Hạ Hinh Viêm, vội vàng .
      “Dịch gia chủ, như vậy đúng, mọi người đều đến nơi này, chả nhẽ lại bảo vệ được hai người sao?” Bên cạnh gia chủ của gia tộc cười hơ hớ , đánh gãy lời Dịch Cẩn Minh.
      “Huynh trưởng của Hinh Viêm có linh lực, lúc đó làm mọi người thêm phiền toái.” Dịch Cẩn Minh nóng lòng từ chối.
      Chỉ là phản đối của có hiệu quả.
      nương, mời .” Người trước mặt Hạ Hinh Viêm xoay người làm tư thế mời.
      Tư thế là cung kính, nhưng thái độ lại cho người ta cự tuyệt.
      Hạ Hinh Viêm cười, giữ chặt tay Hà Hy Nguyên: “Vậy đa tạ các vị.”
      xong tiến về phía trước, đến chỗ đám người liếc mắt nhìn lượt, : “ biết là vị nào cam đoan an toàn của ta cùng huynh trưởng?”
      “Nếu nương là người theo Dịch gia chủ, chúng ta đương nhiên nhất định bảo hộ.”
      Trong đám người có người tựa tiếu phi tiếu , xong cả đám người cùng phụ họa, xem ra, ý kiến thực là nhất chí a.
      Hạ Hinh Viêm lôi kéo Hà Hy Nguyên bất đắc dĩ hướng đến Dịch Cẩn Minh: “Dịch bá bá, xem ra ta còn phải tiếp cùng mọi người vào trong dạo.”
      “Tốt lắm, thôi, như vậy vào trong nên cẩn thận chút.” Dịch Cẩn Minh mỉm cười , mặt chút lo lắng.
      Các đại gia tộc khác thấy Hạ Hinh Viêm theo, tất cả đều thở phào hơi, tiếp tục xuất phát.
      Nhưng mà lúc này tình huống có phần quỷ dị, đám người theo chỉ dẫn của đoàn người Dịch gia.
      Trong khe sâu có vô số lỗi rẽ, mỗi lẫn đến đoạn rẽ, Dịch Cẩn Minh đều lo lắng nhìn qua Hạ Hinh Viêm, nhưng biểu của rất kín đáo, hầu như nhìn ra được.
      Nhưng theo đằng sau toàn là gia chủ của các đại gia tộc, mấy lão già này sống thành tinh, sao có thể nhìn ra biểu của Dịch Cẩn Minh.
      Trong lúc mọi người bị dẫn lòng vòng đến mức choáng váng, Dịch Cẩn Minh bỗng cho dừng lại.
      Vài tùy tùng bên người Dịch Cẩn Minh nhanh chóng lấy ra vài cái bọc được chuẩn bị sẵn, rắc mạnh vài cái, mùi hương hoa mai thoang thoảng xuất hòa vào trong khí.
      Nháy mắt, đám người đều bị hương thơm kỳ lạ bao bọc, người đều bị nhiễm mùi.
      “Dịch Cẩn Minh, ngươi làm cái gì vậy?” có người ý thức được tình huống đúng, lập tức lớn tiếng quát.
      “Làm gì? Đương nhiên là dụ linh thú tới.” Dịch Cẩn Minh nhanh chậm .
      “Ngươi đem linh thú dụ tới đây, chẳng nhẽ ngươi có thể bắt sống được sao?” lập tức có người nghi ngờ hỏi.
      Kế hoạch ban đầu của họ vốn phải như vậy.
      Mọi người ban đầu bàn bạc, để Dịch Cẩn Minh dẫn đường vì thông thuộc nơi này, rồi cùng nhau lập bẫy bắt linh thú.
      “Dịch Cẩn Minh, ngươi đổi ý sao? Nguyên lai ngươi cũng muốn có được linh thú kia.” Có người khinh thường cười lạnh.
      “Ta biết mà, ra tin tức linh thú vốn có ý tốt.”
      “Ngươi chính là người phát ra tin tức linh thú
      Bên cạnh có người hướng Hạ Hinh Viêm , lời này truyền vào trong tai nàng, khiến nàng hiểu ra toàn bộ kế hoạch của Dịch Cẩn Minh.
      Chắc hẳn tin tức về linh thú là do Dịch Cẩn Minh truyền ra, về phần chân của tin tức hẳn là do Dịch Cẩn Minh bịa đặt.
      Chính là trùng hợp gặp nàng nên mới đặ nên người nàng, dự tính hẳn vốn có sẵn từ trước.
      “Các vị, bên trong tuyệt đối là có linh thú. Nhưng là…” Dịch Cẩn Minh đảo ánh mắt châm chọc qua mấy gia tộc, “Các ngươi có năng lực lấy hay thôi?”
      “Ngươi có ý gì?”
      “Cùng lời vô nghĩa làm gì, lừa chúng ta, mọi người trước đem bắt lại!”
      Trong lúc mọi người chửi bậy, định động thủ, trong khe sâu đột hiên truyền đến từng đợt tiếng bước chân hỗn độn.
      là tiếng bước chân nhưng là tiếng dã thú chạy đúng hơn.
      đám vừa rồi còn kêu gào, tạo toàn bộ đều ngây ngẩn, mặt trắng như tờ giấy, bất khả tư nghị nhìn chằm chằm vào mảng cát bụi nổi lên trong khe sâu.
      Cát bụi quay cuồng, như đợt sóng nhanh chóng hướng chỗ bọn họ ập đến.
      “Đàn linh thú!”
      biết là ai thê lương kêu thảm tiếng, giọng bởi vì hoảng sợ vô cùng chói tai, như mũi kim đâm vào tai mọi người đến phát đau.
      “Dịch Cẩn Minh, ngươi muốn giết hết người nơi này.” nhìn tình huống xảy ra bên kia, Hạ Hinh Viêm chấn định hỏi Dịch Cẩn Minh.
      “Đúng vây.” Dịch Cẩn Minh kinh ngạc nhìn Hạ Hinh Viêm, nàng thế nhưng lại sợ đàn linh thú sắp đến.
      “Dịch Cẩn Minh, lão tử giết ngươi!” Hạ Hinh Viêm bình tĩnh, nhưng mà người các gia tộc khác đều mất hết lý trí rồi.
      Dịch Cẩn Minh muốn lấy mạng bọn họ, giờ bọn họ mà còn cùng khách khí đúng là đầu bị nước vào.
      Có người phóng ra linh lực, phóng với chỗ Dịch Cẩn Minh.
      Tùy tùng bên người Dịch Cẩn Minh cũng phải kẻ đầu đường xó chợ, cần Dịch Cẩn Minh ra lệnh, trực tiếp ngăn cản người lao đến.
      “Cái gì mà bên trong có kỳ trân dị bảo, Dịch Cẩn Minh ngươi dám lừa lão tử!”
      lời vô nghĩa cùng làm gì, giết !”
      Có người thuộc trường phái hành động, cùng thèm , trực tiếp động thủ.
      Đương nhiên cũng có người bình tĩnh suy tính tình hình, tại cần phải đối phó với đàn linh thú trước, lo thoát thân trước, Dịch Cẩn Minh để sau.
      Còn mạng sau này báo thù vẫn chưa muộn.
      Nhanh chóng tìm đường lui, chính là bọn họ nhanh, linh thú còn nhanh hơn.
      “A!” Tiếng kêu thảm thiết vang lên, thậm chí cuối còn chưa phát ra đầu bị ngoạm mất.
      Đàn linh thú như phát điên tấn công đám người, động tác cự nhanh.
      Trong thời gian ngắn người cùng linh thú lao vào hỗn chiến, các loại màu sắc linh lực bất đồng cùng nhau lóe sáng.
      Linh thú cũng yếu thế, liên tiếp công kích.
      “Đám linh thú này điên rồi sao?” trưởng lão của gia tộc nào đó bên vừa công kích, bên mắng.
      Đám linh thú như muốn sống, liều chết công kích, thậm chí tránh lé linh lực công kích, trực tiếp dùng mạng đổi mạng liều chết đánh.
      Linh thú có thể liều mạng công kích, nhưng là mấy người trong gia tộc muốn cùng đám linh thú liều mạng.
      Đành phải dưới bảo vệ của tùy tùng, tránh trái, tránh phải, gắng gượng bảo toàn lực lượng.
      “Vì sao người của Dịch gia bị công kích?” biết là ai tại thời điểm sống chết còn rảnh rỗi quan tâm chuyện người khác.
      Chẳng qua là lời này có tác dụng.
      Mọi người bị câu này hấp dẫn, ánh mắt chuyển hướng tập trung lên đội ngũ đám người Dịch gia.
      Vừa nhìn đến thiếu chút nữa tức chết.
      Người của các gia tộc khác đều bị linh thú tấn công, riêng người của Dịch gia việc gì đứng trong hạp cốc.
      Linh thú cũng kỳ quái, ràng có thể tới chỗ đó được, nhưng là đến gần người của Dịch gia, như kiểu nhìn thấy họ, vòng qua.
      giống như là trước mặt đám linh thú, người Dịch gia tồn tại giống như núi đá mà phải người.
      “Chệt tiệt, là cạm bẫy của Dịch Cẩn Minh, tất cả chúng ta đều bị tính kế!”
      Người này là thông minh nha, cùng với đàn linh thú cuồng bạo giao chiến còn có thể rảnh rỗi nghĩ ra mấu chốt vấn đề.
      Chính là lời này làm cho đám người bên cạnh tức thiếu chút nữa hộc máu.
      Nếu phải cả đám còn bận giao thủ với linh thú, bọn họ muốn cùng với người rảnh rỗi kia cho vài cái xem thường.
      Chuyện tình ràng như vậy rồi, còn cần sao?
      Chỉ cần có chút đầu óc, đều có thể nhìn ra được.
      Dịch Cẩn Minh muốn toàn bộ bọn họ chết ở đây.
      “Bọn họ chết hay cùng ta quan hệ, nhưng vì sao lại lôi ta vào?” Hạ Hinh Viêm mở miệng, nhìn chằm chằm vào Dịch Cẩn Minh ở đối diện.
      Nàng cùng Dịch Cẩn Minh thù oán, vì sao lại muốn nàng dây vào?
      “Tử Kinh Linh.” Dịch Cẩn Minh cười, đem đáp án cho Hạ Hinh Viêm.
      “Chỉ vì vậy?” Hạ Hinh Viêm nhíu mày, chả lẽ lấy mạng nàng chỉ vì như vây?
      “Ngươi vừa vặn đến đây, nếu muốn tiến vào khe sâu, việc xảy ra trong này làm sao có thể để lộ ra cho người bên ngoài được.” Dịch Cẩn Minh như thường ôn nhã cười, phong thái cực kỳ phù hợp với địa vị tộc trưởng của .
      Lời phảng phất như cùng bạn bè nhiều năm gặp trò chuyện.
      Làm sao có thể nghĩ đến, vẻ mặt với phong thái tao nhã như thế, lại có tâm tư ngoan độc như vậy.
      “Mưu kế của Dịch bá bá tốt a.” Hạ Hinh Viêm cười khinh , căn bản là coi như nhìn thấy sát khí trong mắt Dịch Cẩn Minh, cùng với hoàn cảnh hỗn chiến xung quanh.
      Nàng đến nơi đây, bị Dịch Cẩn Minh nhìn đến, liền nhân cơ hội mời nàng theo.
      Trừ bỏ ý đồ bên ngoài, còn thuận tiện lừa lấy luôn mấy cây Tử Kinh Linh của nàng.
      Nếu là người bình thường chắc chỉ nghĩ mục đích của Dịch Cẩn Minh là mấy cây Tử Kinh Linh.
      Cũng may nàng trước nay đối với mọi việc đều luôn có loại bản năng cảnh giác, nhất là lúc ở lều, thái độ của Dịch Cẩn Minh được bình thường.
      Để cho tiểu hồ ly dò xét người xung quanh, cũng đại khái biết được Dịch Cẩn Minh tuyệt đối phải muốn giao dịch đơn giản như vậy.
      Ở trong khe sâu, xem ý tứ của , là muốn đổ cho nàng là người phát ra tin tức linh thú, cho dù nàng bị linh thú giết chết, cũng là bị người của mấy đại gia tộc khác giết chết.
      Chính là Dịch Cẩn Minh tính sai chuyện, là nàng cũng phải người sốt ruột cứu ca ca.
      Nàng hoàn toàn cần cầu Dịch Cẩn Minh, nhờ dùng quan hệ đổi lấy dược liệu.
      Đương nhiên là cần nghe lời .
      “Làm đại thể bại lộ.” Dịch Cẩn Minh căn bản để ý thái độ Hạ Hinh Viêm.
      ngươi sắp chết, đối với có chút gì uy hiếp.
      Hơn nữa cố ý điều tra lai lịch Hạ Hinh Viêm, chỉ là người ở bên ngoài, ở Khả Nhã thành có thế lực, người như vậy chết căn bản là cần cố kỵ.
      Đương nhiên cũng thể phái người xử lý Hạ Hinh Viêm ngay tại chỗ được, ai mà biết được mà giết nàng có hay gây chú ý đến người khác, làm hỏng kế hoạch của .
      Nếu trong tay nàng có Tử Kinh Linh, việc gì buông tha cho đồ tốt như vậy, dù sao đến khe sâu, Hạ Hinh Viêm chỉ có con đường chết.
      Đơn giản chỉ là cho nàng sống lâu thêm mấy ngày mà thôi.
      Hạ Hinh Viêm hơi hơi nheo lại mắt, cười lạnh nhìn Dịch Cẩn Minh: “ hổ là người làm cho Dịch gia quật khởi, quả nhiên hảo thủ đoạn!”
      Chuyện tình nơi này, sớm có kế hoạch.
      Dịch Cẩn Minh nếu muốn khuếch trương thế lực, tự nhiên là muốn thế lực của các gia tộc này.
      Các thế lực ngang bằng Dịch gia đương nhiên là thể khống chế được. Nếu thể khống chế được bên ngoài, hẳn là tìm cơ hội bên trong .
      Hạ Hinh Viêm nhàng cười, nhìn thấu ý đồ Dịch Cẩn Minh.
      Nhìn thấy đôi mắt trong suốt của Hạ Hinh Viêm như là nhìn thấu tất cả mọi chuyện, Dịch Cẩn Minh bất mãn nhíu mày: “Người tựa hồ biết nhiều chuyện cần biết.”
      phải biết, chính là đoán thôi.”
      “Nga? ta nghe xem?” Dịch Cẩn Minh cũng nóng nảy, dù sao đàn linh thú bên ngoài cũng ảnh hưởng tới , liền vui vẻ trong này nghe xem Hạ Hinh Viêm rốt cuộc có cái phán đoán gì.
      Hạ Hinh Viêm hơi nhếch môi, ngẩng đầu dùng cằm chỉ những người chật vật đánh với đám linh thú bên ngoài.
      “Bọn họ đều là bị người trong gia tộc của mình bán đứng .”
      câu long trời lở đất, tựa như đạo sấm sét nổ vang trong lòng mỗi người.
      Đám người cùng linh thú chém giết, vì câu này động tác trong tay dừng lại, để ý bị linh thú làm bị thương.
      Chính là vết thương này người bọn họ tính là gì so với đau đớn trong lòng, nháy mắt làm mọi người chết lặng.
      “Bán đứng?” Dịch Cẩn Minh nghĩ nghĩ, chậm rãi lắc đầu, đồng ý với từ ngữ Hạ Hinh Viêm sử dụng.
      Thấy Dịch Cẩn Minh lắc đầu có người thở phào cái, trách chính mình nghĩ nhiều.
      Gia tộc của mình làm sao có thể bán đứng mình được?
      Đều là do nữ nhân kia hươu vượn.
      Chỉ là bọn họ còn chưa kịp an ủi mình xong, câu tiếp theo của Dịch Cẩn Minh liền đưa bọn họ xuống đáy vực.
      “Chỉ có thể , bọn họ cản đường của mấy người trong gia tộc, hơn nữa còn thức thời. Nếu thức thời, tự nhiên là có người thức thời muốn cùng ta hợp tác. Ta chẳng qua là lấy giúp người làm niềm vui , đem rắc rối của gia tộc bọn họ loại bỏ, đỡ cho gia tộc bọn họ cái phiền phức.”
      Dịch Cẩn Minh bên đạo lý, thiếu chút nữa làm tức chết mấy người kia.
      “Dịch Cẩn Minh ngươi thúi lắm, gia tộc của lão tử làm như thế với lão tử, ngươi đừng có mà ở đây châm ngòi ly gián!”
      Có người cam lòng tức giận mắng, tin lời Dịch Cẩn Minh “ hươu vượn.”
      Dịch Cẩn Minh Minh cũng quan tâm đến mấy người kêu gào, sao có thể so đo cùng người sắp chết.
      Đương nhiên bọn họ vẫn còn lý trí, biết Dịch Cẩn Minh dối.
      Ngẫm lại, để dụ được bọn đến nơi này, người nhà dùng đủ mọi loại cách.
      Người nhà a! Nếu có thể đến chữ người nhà.
      Nguyên lai, trong gia tộc bọn họ cản trở người khác, phải bị trừ khử.
      “Dịch Cẩn Minh, ngươi cẩn vọng tưởng có thể lấy thúng úp voi ở Khả Nhã thành.”
      Có người cười lạnh, biết chính mình bị mất thế cục, nhưng là đến nơi này phải là những gia tộc có thế lực lớn. Trong đó những gia tộc để ý đến hành động lần này có tới.
      “Đương nhiên lấy thúng úp voi.” Dịch Cẩn Minh cũng để ý đến uy hiếp.
      muốn chậm rãi thâu tóm toàn bộ thế lực của Khả Nhã thành.
      vọng tưởng độc chiếm Khả Nhã thành, dù sao trong thành vẫn còn có thành chủ.
      Thành chủ thần bí kia tuy rằng có xuất , nhưng mà trong lòng mọi người là cấm kỵ.
      Trong thành, bọn họ có tranh đấu gì thành chủ cũng quản, nhưng chính là được mạo phạm uy nghiêm thành chủ.
      cách khác, hậu quả của việc này phải là thứ bọn họ có thể thừa nhận.
      Nhớ năm đó có đại gia tộc thâu tóm thế lực, thậm chí muốn lên làm thành chủ. Lần tranh đấu đấy, Dịch gia cũng phen lận đận.
      Ngay tại thời điểm mọi người trong thành nghĩ vị trí thành chủ sắp đổi chủ ngắn ngủi trong nửa canh giờ.

      Cả đại gia tộc kia toàn bộ bị tiêu diệt, biến mất hoàn toàn, toàn bộ người, nhà cửa đều thành đám phế tích.
      Ban đêm Khả Nhã thành sáng như ban ngày, chỉ có duy nhất bóng hình đứng giữa trung, từ đấy thành chủ trong lòng bọn họ trở thành cấm kỵ.
      Thậm chí bọn bọ còn nhìn thấy dung mạo thành chủ, trong lòng bọn họ chỉ khắc sâu được bóng hình thon dài cao ngất.
      Từ đó về sau trong thành có người dám làm cán, cho dù muốn thâu tóm thế lực, cũng dám vượt quá giới hạn.
      “Ta chỉ muốn thế lực gia tộc các ngươi là đủ rồi, Dịch gia dã tâm lớn.” Dịch Cẩn Minh xong, khiến đám người hận nhịn được nhổ ngụm nước bọt.
      có thể biết chút xấu hổ sao?
      Mấy người lộ vẻ tức giận, nhưng có thời gian rảnh cùng Dịch Cẩn Minh tranh luận, dù sao đám linh thú bên cạnh vẫn ngừng công kích.
      “Xem ra là ta vào nhầm cạn bẫy.” Hạ Hinh Viêm vỗ cái trán, bất đắc dĩ cười khổ.
      Nàng lần này đúng là oan a.
      Chính là nhầm vào chỗ tranh giành thế lực.
      “Đúng vây.” Dịch Cẩn Minh nhưng à thành thực, nghĩ nghĩ gật đầu: “Ta là rất muốn có Tử Kinh Linh, nếu là ở chỗ khác, ngươi cần mất mạng.”
      “Nhưng người này mà chết hết, ngươi định như nào với người trong Khả Nhã thành?” Hạ Hinh Viêm ảo não nhu nhu cái trán hỏi.
      “Là ta quên, trong đám người này chắc có người người mua chuộc .”
      xong Hạ Hinh Viêm chuyển mắt nhìn đám người giao chiến với linh thú.
      Nhìn lướt qua thấy thấy mọi người dốc sức chiến đấu, nhưng là quan sát kỹ thấy số ít người dốc toàn lực đánh.
      Thậm chí có thể , là diễn trò.
      Căn bản là đánh linh thú, nếu có cũng chỉ là linh thú cấp thấp nhất.
      Dịch Cẩn Minh cười ha ha, vỗ tay : “Tốt lắm, diễn cũng xong, có thể trở lại rồi.”
      Dịch Cẩn Minh vừa dứt lời vài người thoát ly vòng chiến, tiến về chỗ đám người Dịch gia.
      Tình hình này làm đám người chiến đấu nhịn được chửi ầm lên.
      Mặc cho đám người mắng, cũng lay động được tâm của mấy người, ai cũng muốn chết, huống chi sống lại có đường tốt ra, sao có thể vì mấy câu mà áy náy được?
      Hạ Hinh Viêm lẳng lặng đứng đó, động cũng động, căn bản là có ý thức đến việc nàng sắp mất mạng.
      Nhìn Hạ Hinh Viêm trấn định làm cho ý cười của Dịch Cẩn Minh càng đậm.
      “Kỳ , nếu phải kế hoạch của ta cho phép người khác phá hoại, ta còn muốn kết bạn với ngươi.” Dịch Cẩn Minh thích người thông minh, nhưng là thích người thông minh nghe lời.
      Người như vậy chỉ gây trở ngại, cũng thể giúp hoàn thành đại .
      “Ngươi hẳn biết kế hoạch của ta .” Dịch Cẩn Minh cũng vội giết Hạ Hinh Viêm cùng ca ca của nàng, dù sao kế hoạch cũng định sẵn, dành thắng lợi dễ dàng như vậy mà có ai tranh giành nhàm chán.
      vất vả mới có người nhìn thấu được kế hoạch của , có người chứng kiến thành công, sao có thể để cho chết sớm thế được.
      “Ân, biết được.” Hạ HinhViêm chậm rãi .
      “Ngươi tìm ít gia tộc có tranh giành quyền lực, liên hợp số người cùng hợp tác, ngươi giúp bọn loại trừ người gây cản trở trong gia tộc, bọn cho ngươi hợp tác quyền thế.”
      Hạ Hinh Viêm nhìn thoáng qua đám người càng ngày càng ít dần đánh nhau ngoài kia tiếp: “Mấy đại gia tộc kia đưa người đến, ngươi đem đàn linh thú bị đánh dược tới, bên trong đám gia tộc còn có vài người trung gian, đợi đám người kia chết hết người mang bọn họ ra ngoài để họ trở về gia tộc, như vậy là có thể dễ dàng chuyện với thiên hạ rằng may gặp phải đàn linh thú nên mấy người kia bị linh thú giết chết, cũng khiến người khác hoài nghi.”
      “Người ngươi mang đến chắc chia thành hai đoàn, đoàn vào trong khe sâu, đoàn nấp bên ngoài, thần biết quỷ hay quay về Dịch gia.”
      “Như thế đám người Dịch gia ngươi bị nghi ngờ, đám người quay về kia coi như là bị chết, người của Dịch gia cũng còn nhiều, ra ngoài với mọi người cũng hợp tình hợp lý.”
      “Đương nhiên…” Hạ Hinh Viêm nhìn thoáng qua đám lính đánh thuê bị chết hết, “Còn có ngoại nhân thuê về này, trở thành vật hi sinh. Đỡ cho lực chú ý của mọi người dồn lên các gia tộc, dù sao nhiệm vụ nguy hiểm như này mà có lính đánh thuê cũng hợp lý.”
      “Ha Ha… Phấn khích, phấn khích!” Dịch Cẩn Minh vỗ tay cười.
      “Đem kế hoạch của nó ra toàn bộ, sót phần, quả nhiên thông minh.”
      “Vậy ngươi biết tại sao đám linh thú này lại tấn công chúng ta ?” Dịch Cẩn Minh chính là muốn để cho người bên ngoài đến khen ngợi kế hoạch của , kế hoạch của hoàn mỹ như vậy, sao có thể có người xem được?
      “Hẳn là do dược tề .” Hạ Hinh Viêm lắc đầu cười: “Vừa rồi hương thơm kỳ lạ kia là để dụ đám linh thú tới, còn linh thú làm sao mà nhận biết được các ngươi hẳn cũng do loại dược tề thần kỳ nào đó, làm cho giác quan của linh thú bị lẫn lộn, nhìn thấy các ngươi.”
      “Đúng vậy, đúng vây. là quá thông minh. Loại dược tề này tên là dược tề hóa thạch, trong thời gian nhất định có thể khiến cho linh thú nhận người giống như núi đá.”
      Dịch Cẩn Minh đắc ý : “Tất cả người của ta mang đến đều dùng thứ này, đương nhiên là bị linh thú tấn công.”
      “Tất nhiên lúc trở về, chúng ta làm người mình bị thương chút, giống như bị linh thú tấn công.”
      Dịch Cẩn Minh bất đắc dĩ lắc đầu, vô cùng tiếc hận nhìn Hạ Hinh Viêm: “ là đáng tiếc, vất vả mãi mới gặp được người thông minh, nếu ngươi có thể nguyện trung thành theo ta, ta có thể tha cho ngươi mạng.”
      Nhìn Dịch Cẩn Minh bày ra vẻ mặt nỡ ra tay, làm cho Hạ Hinh Viêm nở nụ cười.
      “Ngươi cười cái gì?” Dịch Cẩn Minh chau mày, kể từ khi lên làm gia chủ, còn chưa có người nào dám có thái độ với như vậy.
      “Ta cười, ta cũng hợp tác với người ngu ngốc.” Hạ Hinh Viêm chút lưu tình , thành công nhìn sắc mặt Dịch Cẩn Minh trở nên trầm.
      “Ngươi cái gì?” Mắt Dịch Cẩn Minh ánh lên tia nguy hiểm.
      Thế nhưng có người dám ngu ngốc!
      Hà Hy Nguyên bất đắc dĩ cười nhìn Hạ Hinh Viêm.
      Nàng vẫn luôn rất biết cách đả kích người.
      Dịch Cẩn Minh vừa mới dương dương tự đắc đem kế hoạch hoàn mỹ của mình ra, vậy mà lại bị người khác là ngu ngốc, tức giận mới là lạ.
      “Ngươi ngốc sao?” Hạ Hinh Viêm thở dài mạnh tiếng, dang hai tay, dùng ánh mắt vô tội ngẩng đầu, hỏi Dịch Cẩn Minh, “Chẳng nghẽ ngươi còn phát ra điểm bất thường ư?”
      “Có cái gì bất thường?” Dịch Cẩn Minh hừ lạnh.
      hoàn hoàn tin tưởng kế hoạch của minh có sơ hở.
      Làm gì có cái gì bất thường, có cũng chính là Hạ Hinh Viêm đến giờ vẫn còn sống, vừa rồi là muốn lấy mạng nàng thôi.
      Chờ chút…
      Dịch Cẩn Minh bỗng dưng phát có chỗ thích hợp.
      Sao có linh thú đến tấn công đám Hạ Hinh Viêm, cũng cho Hạ Hinh Viêm dùng dược, sao linh thú lại vòng qua bọn họ có tấn công?
      Thậm chí bọn linh thú còn liếc mắt nhìn qua chỗ Hạ Hinh Viêm.
      “Vì sao?” Dịch Cẩn Minh trong lòng căng thẳng, hình như bỏ qua vấn đề quan trọng, rốt cuộc là sai chỗ nào cũng , nhưng nhìn biểu của Hạ Hinh Viêm làm có dự cảm tốt.
      “Giờ mới phát , phải chứng minh ngươi quá ngu xuẩn là gì?” Hạ Hinh Viêm nhàng cười ôn nhu.
      Tươi cười ôn nhu của nàng trong mắt Dịch Cẩn Minh hóa thành loạt dữ tợn khủng bố.
      Trong lòng bắt đầu nổi lên tầng khiếp sợ, nhưng vẫn tỏ vẻ trấn định nhìn chằm chằm Hạ Hinh Viêm: “Ngươi rốt cuộc là loại người nào?”
      “Tin tức ngươi điều tra được quả có sai. Ta mới đến Khả Nhã thành, cùng thế lực ở đây có quan hệ, nhưng mà ngươi mắc sai lầm ngu xuẩn, cực kỳ nghiêm trọng.”
      Hạ Hinh Viêm cười tủm tỉm chậm rãi .
      “Cái gì?” Dịch Cẩn Minh đưa tay ra sau lưng ra dấu cho thủ hạ, xử lý nhanh chóng Hạ Hinh Viêm.
      là dùng linh thú tới giết ta đó, đúng là ngu xuẩn đến cực điểm.” Hạ Hinh Viêm vừa xong, Dịch Cẩn Minh liền khoát tay ra lệnh, tùy tùy bên người lền xông đến giết Hạ Hinh Viêm.
      “Sát.” Đơn giản là giọng lớn mang theo mệnh lệnh dứt khoát truyền ra, nhưng lại làm cho trong lòng mọi người chấn động, do chữ này mang theo nồng đậm sát ý.
      Ngay cả Dịch Cẩn Minh vốn là người tay nhiễm đầy máu, đạp lên xác người mà có được địa vị bây giờ, trong lòng cũng khỏi run lên.
      kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn nơi phát ra giọng , là Hà Hy Nguyên!
      Người kia chút linh lực cũng có, dựa vào cái gì ra mệnh lệnh.
      Đợi chút… Hạ mệnh lệnh, hại mệnh lệnh với ai?
      cần Dịch Cẩn Minh đoán, bên cạnh lập tức vang lên tiếng kêu thảm thiết giải đáp nghi ngờ của .
      Đám tùy tùng vừa rồi muốn tấn công Hạ Hinh Viêm, còn chưa có tới gần nàng bị móng vuốt biết của linh thú nào chụp chết.
      “Này, đây là có chuyện gì?” Dịch Cẩn Minh hoảng sợ lùi sau hai bước, đám tùy tùng lập tức vây lại bảo hộ .
      Sao linh thú có thể tấn công thủ hạ của được, cho bọn họ dùng dược rồi mà?
      Vẫn chưa đến thời gian, dược tề vẫn chưa thể mất hiệu lực được.
      “Chính là như những gì ngươi nhìn thấy đấy.” Hạ Hinh Viêm nhàn nhã đứng chỗ cười nhìn Dịch Cẩn Minh.
      Vừa rồi những linh thú còn tránh xa Hạ Hinh Viêm giờ lại vây quanh nàng, nhe răng hung dữ nhìn chằm chằm đám người Dịch Cẩn Minh, chực tấn công, làm đám người Dịch gia sợ tới mức nhũn chân.
      Đùa gì chứ, bọn họ là biết linh thú tấn công mới dám đến.
      Nếu dược tề mà mất hiệu lực toàn bộ người hôm nay đều phải chết tại nơi này.
      “Ngươi rốt cuộc là loại người nào?” Dịch Cẩn Minh chuyển mắt nhìn về phía Hà Hy Nguyên, rốt cục bây giờ cũng hiểu được Hà Hy Nguyên ra lệnh cho ai.
      Cư nhiên lại là gia lệnh cho linh thú, linh thú trong hạp cốc!
      “Dịch Cẩn Minh, nơi này có linh thú hai nghìn năm trăm năm hay ta biết, nhưng ta có thể cho ngươi xem như nào gọi là linh thú hình người.” Hạ Hinh Viêm cười hớ hớ chỉ Hà Hy Nguyên.
      “Ca ca ta đương nhiên là có linh lực, là có lực!” Hạ Hinh Viêm phóng ánh mắt lạnh lùng tới chỗ Dịch Cẩn Minh.
      “Người, linh thú hình người?”
      Đám người Dịch Cẩn Minh lập tức hóa đá.
      Bọn họ sao có thể trêu chọc linh thú hình người?
      Này, phải là muốn chịu chết hay sao?
      nương, cứu chúng ta!Cứu chúng ta!” Mấy người đánh nhau với linh thú thấy tình huống bên này liền hướng Hạ Hinh Viêm cầu cứu.
      Hà Hy Nguyên hề hành động. Chờ Hạ Hinh Viêm ra mệnh lệnh.
      Nghe được tiếng kêu cứu, Hạ Hinh Viêm cười lạnh chậm rãi , thanh lớn nhưng mọi người đều nghe ràng: “Vừa rồi các ngươi có từng nghĩ đến cứu ta?”
      câu làm cho mấy người kêu cứu xấu hổ ngậm miệng, biết là cầu cứu được, đành phải ra sức chém giết.
      “A Hy, mau chóng giải quyết.” Hạ Hinh Viêm thản nhiên .
      “Được.” Hà Hy Nguyên gật đầu lạnh lùng mở miệng, thân là linh thú hình người bậc hai, căn bản cần ra tay, phóng ra đạo uy áp, lập tức có linh thú nghe lệnh làm việc.
      Uy áp cường đại trong cơ thể bạo phát ra, vây quanh đám linh thú bên người Hạ Hinh Viêm, lập tức công kích đám người Dịch Cẩn Minh.
      Bỗng dưng ở phía sau, từ sâu trong khe sâu truyền ra tiếng gầm giận dữ: “Là ai dám giương oai ở địa bàn của ta?”
      Đạo uy áp càn quét ra, làm cho toàn bộ linh thú đứng vững té ngã hết xuống đất.

      ~ Hết chương 64 ~

      linhdiep17 thích bài này.

    5. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :