1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Ngút trời - Phong Phiêu Tuyết (63.2/240)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 36: Ai hiểm hơn.
      Edit: Rosemrymn

      “Được.” Hạ Hinh Viêm ngoan ngoãn ngồi xuống, ăn gì cũng được, nàng vừa rồi chỉ muốn cùng hồ ly ở chung, biết vì sao nhưng nàng cảm thấy thoải mái khi ở cùng chỗ với tiểu hồ ly kia.

      Nếu xa, nàng nghỉ ngơi nhiều chút cũng tốt.

      Ngồi xuống, Dập Hoàng châm lửa, để cho nàng sưởi ấm.

      Vừa ngồi xuống ăn chút, bên tai đột nhiên có thanh khác lạ truyền đến, Hạ Hinh Viêm theo bản năng ngẩng đầu lên, nhìn đến hồ ly đỏ xinh đẹp đứng cách đó xa.

      Đuôi to được xõa tung, ánh mắt hẹp dài, đáng thương hề hề nhìn nàng.

      Thấy nàng nhìn , thân thể hơi rụt về phía sau chút, định quay đầu chạy, lại cố gắng lấy dũng khí đứng lại, đuôi to vẫy vẫy dường như phe phẩy lấy lòng.

      Sau đó cúi đầu kêu tiếng, mềm mại quỳ rạp mặt đất, cái đầu bé nằm lên đôi chân trước bé đầy lông xù, chớp mắt nhìn Hạ Hinh Viêm.

      Bộ dáng đáng làm cho người ta thương tiếc.

      Hạ Hinh Viêm cười ra tiếng, quay đầu nhìn , vỗ vỗ tay: “Tiểu hồ ly, ngươi làm sao vậy?”

      Tiều hồ ly đưa cằm đè lên móng vuốt, rầm rì lời nào, chỉ chớp chớp mắt nhìn Hạ Hinh Viêm.

      “Lại đây .” Hạ Hinh Viêm đối với các loại động vật bé cầm được lòng, buồn cười vẫy tay với tiểu hồ ly.

      Tiểu hồ ly chần chờ đứng dậy, chậm rãi về phía trước, cọ cọ vào Hạ Hinh Viêm, cẩn thận.

      “Ta thực phải cố ý tới phiền ngươi, nhưng A Hy đáng thương.” Tiểu hồ ly cúi đầu lầu bầu.

      ? Làm sao vậy?” Trong giọng của Hạ Hinh Viêm có gì khác thường, hỏi.

      Tiểu hồ lỳ cọ cọ vào lòng bàn tay của Hạ Hinh Viêm: “A Hy thích ngươi, hơn nữa, lợi dụng ngươi, thu từ ngươi lễ vật lớn như vậy, nhưng lại vì chuyện khế ước làm ngươi bị thương. thực áy náy đến chết.”

      Hạ Hinh Viêm gì, chỉ cười nhìn tiểu hồ ly.

      Hạ Hinh Viêm trầm mặc làm cho Đoạn Hằng Nghê trong lòng yên, rốt cuộc nàng nghĩ gì vậy?

      cố gắng hy sinh hình tượng ở đây giả đáng , đáng thương, phải con đều thích những thứ đáng sao?

      Chẳng lẽ chút hiệu quả cũng có?

      Hơn nữa, bên nhìn , Hạ Hinh Viêm là người lòng mềm đến cực điểm.

      Nếu mềm lòng làm sao có thể cùng A Hy giải trừ khế ước?

      Nếu mềm lòng làm sao có thể xả thân bảo hộ Dập Hoàng?

      Giờ A Hy thực áy náy, nàng chắc chẳng thể thơ ơ.

      tại chính là đánh cuộc.

      Cuộc nhìn có đúng , Hạ Hinh Viêm là người mặt lạnh tim nóng.

      Hạ Hinh Viêm mím môi, quay đầu nhìn về phía Dập Hoàng, gì, chính là dùng ánh mắt tiếng động hỏi .

      Dập Hoàng nhìn thoáng qua tiểu hồ ly, chỉ liếc mắt cái, lại giống như thanh kiếm băng trực tiếp đâm vào trái tim, làm cho toàn thân lạnh.

      Đoạn Hằng Nghê trong lòng run lên, nghĩ đến chính mình đánh giá Dập Hoàng cao lắm rồi, ngờ vẫn là xem .

      Chỉ mới ánh mắt mà chịu nổi.

      có lực lượng gì khác, chỉ hoàn toàn nhờ vào uy áp chênh lệch cấp bậc giữa các linh thú.

      Là thực lực chênh lệch thể vượt qua.

      Tuy rằng biết đó là , cũng tránh khỏi làm cho người ta thực uể oải.

      “Ngươi nếu là thích lưu lại bên mình cũng phải thể.” Dập Hoàng gật đầu, nhàng nâng khóe môi, “Liền xem bọn biểu .”

      Vừa nghe Dập Hoàng thế, Hạ Hinh Viêm vui vẻ nở nụ cười, xoay người mở ra hai tay đối với tiểu hồ ly.

      Tươi cười vui vẻ làm cho Đoạn Hằng Nghê sửng sốt, chưa từng thấy ai có thể cười sang lạn như thế, giống như ánh mặt trời giữa mùa xuân, ấm áp lại chói mắt.

      Hành động so với tư duy nhanh hơn bước, trực tiếp nhảy lên, nhảy vào trong lòng Hạ Hinh Viêm, thoải mái cọ cọ, cảm nhận ấm áp người Hạ Hinh Viêm.

      Hít sâu hơi, mùi tự nhiên tươi mát, phấn son tầm thường, ngửi thấy thoải mái.

      Chỉ là Đoạn Hằng Nghê còn chưa kịp cảm nhận xong, sau gáy đau xót, bị cười thô lỗ kéo lên.

      Cảnh vật trước mắt thay đổi, bị ném ra xa, cũng may nhanh chóng ở giữa trung ổn định thân mình, thế này mới an toàn tiếp đất.

      Buồn bực trừng mắt Dập Hoàng bên ghé ra bộ mặt sát thủ, trong lòng Đoạn Hằng Nghê thực tức giận.

      “Dập Hoàng, làm sao thế?” Hạ Hinh Viêm khó hiểu hỏi.

      người ngươi còn vết thương, nên tùy tiện tiếp xúc với các loại lông gì đó.” Dập Hoàng liếc trắng Đoạn Hằng Nghê cái, chán ghét trong mắt thèm che dấu.

      “Ta yếu ớt như vậy?” Hạ Hinh Viêm buồn cười lắc đầu.

      Đoạn Hằng Nghê đảo mắt qua lại giữa Hạ Hinh Viêm và Dập Hoàng, đôi mắt nheo nheo, đây là ghen mà con người thường nhắc đến sao?

      Trong lòng hừ thầm tiếng, ngẩng khuôn mặt nhắn, đáng thương hề hề giọng lẩm bẩm: “Hạ Hinh Viêm, người ta sạch .”

      “Ta biết, Dập Hoàng phải người.” Hạ Hinh Viêm cười tủm tỉm an ủi Đoạn Hằng Nghê, đồng thời đối với vẫy vẫy tay, ý bảo lại gần.

      Đoạn Hằng Nghê lập tức vui vẻ chạy qua, lúc lướt qua Dập Hoàng còn quên giấu Hạ Hinh Viêm, nhìn Dập Hoàng khiêu khích.

      Dù thực lực cường đại so với lại thế nào?

      Dập Hoàng căn bản hiểu tâm tư phụ nữ, chẳng lẽ biết phụ nữ đối với động vật đáng có sức miễn dịch sao.

      Nhất là phụ nữ trời sinh mẫu tính, thường có thói quen đồng cảm với kẻ yếu.

      yếu hơn cũng tương đương với ở trước mặt Hạ Hinh Viêm so với Dập Hoàng càng chiếm được thế thượng phong.

      cú nhảy, trực tiếp nhảy qua, mục tiêu – vòng ôm ấm áp của Hạ Hinh Viêm.

      đánh được Dập Hoàng, chẳng lẽ còn thể tức chết sao?

      Lập tức nhào vào trong lòng Hạ Hinh Viêm, khuôn mặt đắc ý tươi cười còn chưa kịp giương lên, thân thể Đoạn Hằng Nghê mất tự nhiên bắt đầu co rút.

      “Làm sao thế?” Hạ Hinh Viêm quan tâm hỏi.

      “Ta, ta nghĩ nhanh báo tin tốt này cho A Hy.” Đoạn Hằng Nghê rất nhanh nhảy xuống, so với vừa rồi nhảy lên còn nhanh hơn.

      “Vậy người , cẩn thận đường.” Dập Hoàng ở bên cạnh thản nhiên cười, dặn dò.

      “Ta .” Đoạn Hằng Nghê nghiến răng nghiến lợi gật đầu, xoay người bỏ chạy.

      Chỉ có lát, thế nhưng Dập Hoàng động tay động chân người Hạ Hinh Viêm, làm cho vừa nhảy lên đau như bị kiếm đâm thủng.

      Khó trách Dập Hoàng ngăn cản , đủ hiểm!

      “Người thích như vậy, chỉ cần ảnh hưởng đến miệng vết thương, muốn ôm liền ôm lát .” câu của Dập Hoàng làm cho vội vã chạy Đoạn Hằng Nghê lảo đảo suýt ngã.

      Ôm?

      Còn ôm lát?

      Chỉ ôm chút đau chịu nổi.

      Dập Hoàng chết tiệt, quá hiểm!

      “Vẫn là Dập Hoàng tốt nhất!” Giọng vui vẻ của Hạ Hinh Viêm rơi vào trong tai Đoạn Hằng Nghê làm vừa chạy vừa rơi lệ a.

      Dập Hoàng chiêu này đủ ác!

      Dập Hoàng tự nhiên chú ý tới Đoạn Hằng Nghê trong khi chạy động tác mất tự nhiên, đáy lòng lạnh lùng cười.

      phải ở trước mặt Hạ Hinh Viêm vờ đáng sao?

      phải tưởng nằm ở trong lòng Hạ Hinh Viêm làm cho tức giận sao?

      (Dập Hoàng) tại thành toàn cho (Đoạn Hằng Nghê), làm cho nằm ở trong lòng Hạ Hinh Viêm đủ lâu, chỉ cần đủ can đảm, có năng lực chịu đựng!

      Dập Hoàng thu hồi ánh mắt, muốn ràng với Hạ Hinh Viêm về chuyện của Hà Hy Nguyên bọn họ, làm sao có thể tùy ý giữ người khác ở bên mình.

      Bọn họ uy hiếp đến an nguy của Hạ Hinh Viêm nhưng lỡ ngày sau có tình huống gì xảy ra phải làm sao?

      hi vọng Hạ Hinh Viêm trở thành người dễ dàng mềm lòng.

      Dù sao thế giới bên ngoài nguy cơ bốn phía, nơi này góc băng sơn cũng bằng, xem ra phải cùng Hạ Hinh Viêm kĩ càng phen.



      Chương 37: Tâm tư của mọi người
      Edit: Rosemarymn


      “A Hy, Hạ Hinh Viêm đồng ý rồi, người mau theo ta .” Chạy đến nơi Hà Hy Nguyên đứng chờ, Đoạn Hằng Nghê vội vàng .

      muốn nhanh chóng chạy trở về, tin, còn phải tiếp tục chịu thiệt dưới tay của Dập Hoàng, món nợ này kiểu gì cũng phải trả.

      phải chỉ có chút thực lực cao hơn thôi sao?

      Nhưng Hạ Hinh Viêm sủng ái ai cũng phải chỉ dựa vào thực lực.

      Đối với sức quyến rũ của chính mình, Đoạn Hằng Nghê có trăm phần trăm tự tin, tuyệt đối nữ nhân nào có thể kháng cự.

      “Hằng, người suy nghĩ cái gì thế?” Hà Hy Nguyên cẩn thận nhìn vẻ mặt đầy tính kế của Đoạn Hằng Nghê, lại đánh chủ ý gì?

      “Người có phải sử dụng thủ đoạn gì mới làm Hạ Hinh Viêm đồng ý phải ?” Nghĩ đến khả năng như thế, trong lòng Hà Hy Nguyên khỏi cảm thấy căng thẳng, vội vàng ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm Đoàn Hằng Nghê.

      Đoạn Hằng Nghê chớp chớp đôi mắt hẹp dài, đầu bé hướng sang bên: “A Hy, người có ý gì?”

      “Hằng, người đừng hiểu lầm, ta chỉ cảm thấy Hạ Hinh Viêm là người rất tốt, dễ mềm lòng, người đừng quá…” Hà Hy Nguyên chưa kịp xong bị ánh mắt lợi hại của Đoạn Hằng Nghê cắt đứt, theo bản năng ngậm miệng, thêm gì nữa.

      “Ý của ngươi là ta hiểm, giả dối, tâm ngoan thủ lạt?” Đoạn Hằng Nghê nhanh chậm hỏi lại, giọng cao thấp nhưng làm Hà Hy Nguyên đứng vững chân, lảo đảo, chật vật ngã ngồi xuống.

      biết, Đoạn Hằng Nghê tức giận, tức giận.

      “Hằng, ta có ý gì khác. Ta chỉ cảm thấy Hạ Hinh Viêm là người rất tốt, khác hẳn những người khác, ta muốn theo nàng, người đừng khi dễ nàng là được.” Hà Hy Nguyên ngồi dưới đất, ngập ngừng .

      “Yên tâm, ta làm gì nàng.” Đoạn Hằng Nghê , nhưng, Dập Hoàng, tuyệt đối bỏ qua.

      Dựa vào thực lực mạnh hơn là có thể tính kế sao?

      Mối thù này hai người bọn họ xem như định rồi.

      thôi.” Đoạn Hằng Nghê xoay chuyển ánh mắt, cũng nghĩ rời thời gian quá lâu, nhất là nghĩ đến vừa rồi bị Dập Hoàng chơi xỏ lần, trong lòng khó chịu.

      nơi khác, Hạ Hinh Viêm hay mềm lòng bị Dập Hoàng “dạy dỗ”.

      “Ngươi biết bọn là loại người nào sao?” Dập Hoàng hé mặt nhìn chằm chằm Hạ Hinh Viêm, làm ra cái tư thế như là cha dạy con.

      “Là linh thú.” Hạ Hinh Viêm nghĩ nghĩ, cũng quá hỏi lại Dập Hoàng, “Đúng ?”

      “Là linh thú, ta là hỏi người hiểu biết bọn sao?” Dập Hoàng chau mày, phát Hạ Hinh Viêm có chút biến ngốc, như thế nào hiểu trọng điểm chuyện của ?

      biết.” Hạ Hinh Viêm buồn cười lắc đầu, nhún nhún vai, “Ta với bọn mới gặp qua vài lần thôi.”

      “Vậy tại sao người có thể khinh địch để cho bọn tới gần ngươi như thế?” Dập Hoàng càng nghĩ càng tức giận, có tính toán của , nhưng Hạ Hinh Viêm cứ hề cảnh giác, tùy ý để con hồ ly kia tới gần như vậy, có phải hay thực quá đáng?

      “Dập Hoàng, có người ở đây a.” Hạ Hinh Viêm đô đô môi đỏ mọng, buồn bực , tại sao lại giáo huấn nàng rồi?

      Dập Hoàng nhìn chằm chằm đôi mắt đầy vô tội của Hạ Hinh Viêm, gân xanh nổi đầy trán, hận thể tát chụp chết cái nữ nhân thiếu đầu óc này.

      ở bên nàng, nàng có vấn đề gì, lỡ ngày nào đó, còn đâu?

      Nàng cứ cảnh giác như vậy, đặt mình vào nguy hiểm làm sao?

      “Người rốt cuộc có hiểu được lòng người hiểm ác? Lỡ đâu bọn họ tính kế gì đâu?” Dập Hoàng tức giận đến thể khống chế tính tình, trực tiếp rống lên.

      “Ta để họ ở bên cạnh là vì bọn họ có chỗ hữu dụng, nhưng có nghĩa là người có thể thả lỏng cảnh giác!”

      Tâm cơ của nàng lúc ở Y Lạc thành đâu rồi?

      Phần trí tuệ thiết kế thành thủ và Hạ gia đâu rồi?

      “Dập Hoàng, cảm xúc của người quá kích động.” So với Dập Hoàng táo bạo, Hạ Hinh Viêm ngược lại nhàng ngồi ở chỗ kia, dựa vào tảng đá, thêm củi vào lửa, chậm chậm .

      “Ta quá kích động?” Dập Hoàng đột nhiên cảm giác đầu nóng lên, giống như máu toàn thân đều vọt lên não, mạch máu muốn vỡ tung.

      Lúc này lo lắng, tức giận mà nổi trận lôi đình, nàng khen ngược, giống như người có việc gì.

      “Có thể lập tức giết chết hai linh sư cấp mười sáu, thực lực của tiểu hồ ly cũng khá tốt a.” Hạ Hinh Viêm chậm rì rì trả lời, cảm xúc kích động của Dập Hoàng cũng dần bình tĩnh lại.

      Tựa hồ nàng có chút ý gì đó a.

      “Người có ý gì?” Trong đầu Dập Hoàng linh quang chợt lóe, chỉ là ý nghĩ này quá mức kinh khủng, làm cho dám tin tưởng.

      “Ta mạnh mẽ giải trừ khế ước, bị thương như thế nào, người nghĩ ta biết sao?” Hạ Hinh Viêm trả lời, hỏi lại, nhìn như vấn đề liên quan nhau nhưng lại làm cho Dập Hoàng cảm thấy ấm áp.

      “Cho nên…” Dập Hoàng nhíu mày, hỏi tiếp.

      “Cho nên, có thêm hai cái bảo tiêu cũng rất tốt.” Hạ Hinh Viêm sờ chính mình cằm cười cười, “Ngươi có thể nghỉ ngơi, mấy vấn đề cứ giao cho bọn là được rồi.”

      Dập Hoàng nở nụ cười, Hạ Hinh Viêm biểu như vậy mới làm yên tâm.

      “Nữ nhân, người rất độc!” Dập Hoàng cười như cười đánh giá câu, khóe mắt đảo qua cây cối ở phía xa.

      “Độc?” Hạ Hinh Viêm nở nụ cười, ánh mắt lưu chuyển, thần thái rạng rỡ, tay đặt lên đầu vai của Dập Hoàng: “Ta chỉ đối với bạn bè của mình tốt, người làm cho bạn của ta bị thương, ta có thương xót gì bọn họ!”

      Nếu như lúc bắt đầu nàng xem Hà Hy Nguyên như người xa lạ bây giờ nàng xem là đối tượng muốn lợi dụng.

      Lúc đầu nàng có thể để ý Hà Hy Nguyên muốn giết nàng, dù sao ở đây chuyện lấy mạnh hiếp yếu quen thuộc, nàng tức giận.

      Nhưng cuối cùng, sau loạt chuyện xảy ra, làm cho người nàng để ý – Dập Hoàng bị thương tổn, nàng phải người có tính tình tốt.

      Nếu phải vì ngay từ đầu Hà Hy Nguyên tính kế, làm sao có những chuyển xảy ra phía sau?

      Sau cây, Hà Hy Nguyên hơi hơi nắm chặt tay.

      Tiểu hồ ly đứng bên cạnh chân , nhìn chằm chằm Hạ Hinh Viêm ở phía sau.

      “A Hy, người tính sao bây giờ?” Tiểu hồ ly ngẩng đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm Hạ Hinh Viêm chớp mắt.

      “Ta thay đổi ý định.” Hà Hy Nguyên cũng phải kẻ yếu đuối, khác thường hai ngày trước chỉ vì hành động của Hạ Hinh Viêm làm cho quá mức rung động.

      Mà hôm nay, biết, những lời này là Dập Hoàng cố ý làm cho bọn nghe thấy.

      Bằng thực lực của Dập Hoàng làm sao phát được bọn họ, có thể nhanh chóng nhắc nhở Hạ Hinh Viêm.

      “Vậy thôi.” Tiểu hồ ly vẫy vây đuôi to xù, ánh mắt lộ ra ý cười khó hiểu.

      Xem ra nghĩ sai rồi, nữ nhân này kì lạ, thậm chí còn khó đối phó hơn Dập Hoàng.

      Nhưng cũng nghĩ đối phó nàng.

      muốn trở thành người có vị trí còn hơn cả Dập Hoàng trong suy nghĩ của nàng, chỉ là bạn của nàng.

      “Hinh Viêm.” Tiểu hồ ly vui mừng kêu tiếng, vọt qua.

      Hà Hy Nguyên chậm rãi theo sau đến, tươi cười thản nhiên mặt, giống như chưa nghe thấy gì.

      Dập Hoàng hơi hơi nhíu mày, hai người này…

      cố ý làm cho bọn hộ nghe được, chính là muốn cho bọn quá phận tiến tới gần gũi với Hạ Hinh Viêm, sao lại giống như chút ảnh hưởng cũng có?

      Chẳng lẽ là… Nghĩ qua lát, Dập Hoàng hiểu , hai kẻ này nhưng biết khó mà vẫn vào a.

      “Các người đến.” Ở khoảng cách xa nên Hạ Hinh Viêm biết những lời vừa rồi bị họ nghe được, chỉ gật đầu như thường, khách khách khí khí, khác hoàn toàn thái độ với Dập Hoàng.

      “Ừ, đến.” Tiểu hồ ly đầy lực đứng trước mặt Hạ Hinh Viêm, tựa như quả cầu nhung đỏ rât đáng , “Hinh Viêm, có thứ gì tốt a, ta cũng muốn ăn.”

      Tiểu hồ ly vẫy vẫy đuôi to, đầy trông mong nhìn lương khô Hạ Hinh Viêm mang đến, bộ dáng đáng kia làm cho người ta thể từ chối.

      Hạ Hinh Viêm từ trong vòng tay tinh thạch, lấy ra lương khô, ngay lúc nàng cúi đầu, ba người còn lại mắt nhìn vào nhau, bắn đầy ánh lửa.

      Ai cũng đều hiểu được tính toán của người còn lại, ba nam nhân biết bao nhiêu tuổi, lại giống như trẻ con giành kẹo ăn, ai cũng chịu nhường.
      Last edited by a moderator: 24/5/15

    2. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 38: Tranh giành ánh mặt trời

      Edit: Rosemarymn

      có việc gì bớt tươi cười , khó coi.” Dập Hoàng tay đoạt lấy lương khô trong tay Hạ Hinh Viêm, tùy tiện ném cho Đoạn Hằng Nghê, nhíu mày phân phó, “ bắt hai con cá đến đây.”

      Đoạn Hằng Nghê sắc mặt lập tức biến đen, ở trong núi sai bắt cá?

      Dập Hoàng muốn làm khó dễ cũng đến mức dùng thủ đoạn ràng như vậy ?

      Căn bản chính là thèm kiêng nể gì a.

      Nhưng Đoạn Hằng Nghê là loại người nào, chỉ vì chút chuyện này mà bị đánh bại suy sụp sao?

      Khuôn mặt nhắn cười tủm tỉm gật đầu: “Tốt, Hinh Viêm, người chờ lát nhé.” xong, rất nhanh xoay người chạy .

      Dập Hoàng quay đầu nhìn về phía Hà Hy Nguyên, Hà Hy Nguyên hoàn toàn tự hiểu lấy, căn bản cần Dập Hoàng phân phó: “Ta kiếm ít củi.”

      Hai tên chướng mắt rồi, tâm tình Dập Hoàng lập tức tốt, quay đầu ngồi xổm xuống, cười với Hạ Hinh Viêm: “Đến, lại cười cái cho ta xem.”

      Mặt Hạ Hinh Viêm lập tức biến đen, giơ tay chụp phát ở đầu Dập Hoàng, lập tức rống lên chữ: “Cút!”

      Xem nàng là cái gì?

      Vừa nãy nàng cười khó coi, tại lại bảo nàng cười cho xem, nàng là người bán rẻ nụ cười sao?

      Buồn bực quay đầu chỗ khác, vừa rồi động tác quá mạnh, đụng tới vết thương người, làm cho nàng hơi nhíu mày.

      Trong giây lát, cổ tay được đôi bàn tay ấm áp nắm lấy, cẩn thận cầm, động tác mềm tựa như đối đãi với đứa bé, làm cho Hạ Hinh Viêm tự nhiên thấy ngượng ngùng, hai má nóng lên, nàng có yếu ớt như vậy sao?

      bị thương đừng có lộn xộn, nghe lời.” câu của Dập Hoàng làm cho tất cả những cảm xúc êm đẹp của Hạ Hinh Viêm bị đánh vỡ, mạnh mẽ rút tay về, trừng mắt nhìn .

      Ánh mắt hung tợn nhìn qua, gặp trong ánh mắt đầy lo lắng, trong lòng nàng rung động, mọi tức giận đều tự nhiên biến mất.

      Lời kiên nhẫn lại gặp ánh mắt của Dập Hoàng trở nên nhu hòa, ở chỗ sâu trong đáy lòng bỗng dưng xuất vết rách, thành lũy bảo vệ nhiều năm dựng lên theo thói quen thế nhưng buông lỏng.

      để ý gợi lên chút tươi cười làm cho Dập Hoàng ngồi đối diện trong ánh mắt đột nhiên thâm trầm, thanh khan khan vang lên: “Người về sau… vẫn là cười nhiều chút.”

      Dập Hoàng chần chờ mở miệng, muốn nàng đối với người ngoài tươi cười, nhưng khi Hạ Hinh Viêm cười rộ lên ấm áp, chỉ sợ rằng chính nàng cũng biết điều đó.
      Khi nàng lơ đãng cười, phải là khuynh quốc khuynh thành, nhưng lại như ánh mặt trời ấm áp.

      Làm cho hắn muốn nhìn thấy, muốn gần gũi nàng.

      Hắn sống thời gian dài như vạy, cái gì cũng đều đã gặp qua, nhưng ́ tình lại bị nụ cười của nàng hấp dẫn.

      Hai vị kia cũng thế , thể cự tuyệt nụ cười của Hạ Hinh Viêm.

      Hắn thật muốn để cho bọn họ nhìn thấy nụ cười của Hạ Hinh Viêm, nhưng vì lý do như vậy để nàng tươi cười, hắn muốn.

      Hạ Hinh Viêm cau mày liếc nhìn Dập Hoàng một cái, hắn có bị cái gì chứ?

      “Hinh Viêm.” Nàng suy nghĩ, một thanh hàm hò truyền đế, Đoạn Hằng Nghê nhảy đến trước mặt Hạ Hinh Viêm, miệng cắn một nhánh cây, nhánh cây xuyên hai con cá to béo tươi sống.

      Hạ Hinh Viêm ngẩng đầu, vừa vặn nhìn đế tiểu hồ ly nhảy lại dường như tranh công, hai cái đuôi cá ở trung vẽ lên một đường cong xinh đẹp, chứng tỏ khả năng của Đoạn Hằng Nghê.

      Hạ Hinh Viêm nở nụ cười, từ lúc rất nhỏ nàng đã rất khát khao có một sủng vật nho nhỏ như vậy, nhưng nguyện vọng xa xỉ này cho đến tận bây giờ vẫn chưa từng thực hiện được.

      Bởi vì, đối với sát thủ mà nói, thể có nhược điểm gì, cho dù là một chút dao động cảm xúc, cũng thể biểu lộ ra. Sở dĩ các sát thủ khác cùng căn cứ thể cùng cấp bậc với nàng ngoại trừ chênh lệch thực lực, càng nhiều là bọn họ thể kiểm soát nổi cảm xúc, để cảm xúc lộ ra ngoài.

      Đối mặt với tiểu hồ ly, thực sự nàng thật lòng thích, nhưng kể cả có thích, nàng cũng sẽ để ý đến an toàn của bản thân và Dập Hoàng hơn.

      Tuyệt đối sẽ bởi vì hắn khiến cho Dập Hoàng có một chút tổn thương nào.

      đợi nàng ra tay, Dập Hoàng đã nhanh chóng đưa tay ra, một tay cầm lấy cá, khinh bỉ liếc Đoạn Hằng Nghê một cái: “ biết xử lý sạch trước sao?”

      Đoạn Hằng Nghê tức giận đến lông hồ ly thiếu chút nữa đều dựng đứng lên.

      Hắn là một con hồ ly làm cách nào mà xử lý được cá?

      Thực quá mức làm khó người, đúng, là làm khó hồ ly ?

      Dập Hoàng cũng thèm để ý Đoạn Hằng Nghê, trực tiếp vứt con cá từ trong tay sang bên cạnh, vừa vặn Hà Hy Nguyên tiếp được: “Các người chuẩn bị tốt, làm thức ăn cho nàng.”

      Tính tình Hà Hy Nguyên so với Đoạn Hằng Nghê tốt hơn nhiều, nói gì, ngoan ngoãn sang một bên làm cá.

      Nhìn thấy Đoạn Hằng Nghê muốn nổi bão, tay dưỡi ra, trực tiếp cầm lấy đuôi to của hắn xách .

      Đến nơi mà Dập Hoàng thể nhìn đến, Hà Hy Nguyên chậm rãi làm cá, Đoạn Hằng Nghê ở bên cạnh bất mãn giơ chân lên: “A Hy, người sao có thể dễ dàng làm theo như thế?”

      Bọn họ bị Dập Hoàng gắt gao khi dễ, làm cách gì cũng phải trả miếng chứ.

      Hà Hy Nguyên vừa làm cá vừa nói: “Hằng, thể cứng đối cứng. Chúng ta đến phải để đấu với Dập Hoàng, mà là…”

      Thanh của Hà Hy Nguyên chợt dừng lại, nghĩ tới lúc bọn họ nghe lén, nhìn thấy tay Hạ Hinh Viêm đặt người Dập Hoàng, thần thái vui vẻ, tràn đầy tươi cười, cùng với những lời nói đánh thật sâu vào tâm của hắn, nàng chỉ đối với bạn bè của mình tốt.

      “Chúng ta muốn trở thành bạn của nàng.”

      Hà Hy Nguyên chậm rãi đem những lời còn lại nói tiếp, cũng giải thích gì thêm.

      Đoạn Hằng Nghê gật gật đầu, đôi mắt hẹp dài chớp chớp, nở nụ cười: “Ta đã biết, còn nhiều thời gian, vội.”

      Rất nhanh, Hà Hy Nguyên làm xong cá trở về, chậm rãi đặt lên dống lửa nướng cá.

      “Hinh Viêm, ngươi cũng tới nơi này vì thứ trong khe núi sao?” Đợi cho mọi người ăn cơm, Hà Hy Nguyên tò mò hỏi.

      “Thứ trong khe núi?” Hạ Hinh Viêm hơi kinh ngạc nhìn về phía Hà Hy Nguyên, chậm rãi lắc đầu, “ phải, ta chỉ qua khe núi để đến học viện.”

      Đoạn Hằng Nghê thấy Hạ Hinh Viêm cũng có hỏi lại, liền tự mình nói ra: “Nghe nói trong khe núi có thứ tốt, gần đây nhiều người tụ tập tiến tới. Nếu như ngươi có hứng thú, chúng ta có thể vòng đường khác, chỉ là so với thẳng qua khe núi sẽ chậm thêm khoảng nửa tháng.”

      “Tốt lắm, vậy đường vòng .” Hạ Hinh Viêm một điểm chần chờ đều có, nhanh chóng gật đầu.

      Hạ Hinh Viêm nói ra vô cùng thoải mái làm cho Hà Hy Nguyên và Đoạn Hằng Nghê kinh ngạc, tựa hồ có rất ít con người có lòng tham ?

      Đừng nói trường hợp nghe được rằng có thứ tốt, cho dù là một đầu linh thú, con người đều sẽ bỏ qua. Dù sao linh thạch trong cơ thể linh thú dùng để tu luyện hay luyện dược, đều là vật phẩm tốt vô cùng.

      Dập Hoàng nhìn sắc mặt Hà Hy Nguyên và Đoạn Hằng Nghê, liền biết suy nghĩ trong đầu bọn họ, trong lòng thầm hừ lạnh một tiếng.

      Hắn hiện tại thật biết để cho hai người này ở lại bên cạnh Hạ Hinh Viêm là đúng hay sai nữa.

      Nhưng tổn thất máu linh thú làm cho hắn bị thương nhẹ, có hai người kia ở bên cạnh ít nhất sẽ làm cho Hạ Hinh Viêm gặp được nguy hiểm quá lớn.

      Chặn lại những suy nghĩ vui trong lòng, Dập Hoàng nhìn từ góc độ của Hạ Hinh Viêm mà nói, quyết ̣nh này của hắn là đúng. Về phần hành động của hai người kia ngẫu nhiên làm cho hắn thoải mái, hắn sẽ nhìn chằm chằm hai người kia, có chút đúng trong lời nói, hắn sẽ lập tức giúp bọn họ “sửa chưa”.

      “Về sau các người liền theo bên cạnh Hạ Hinh Viêm, ta muốn nghỉ ngơi.” Dập Hoàng đơn giản giao lại trách nhiệm, thân hình nhanh chóng biến mất.

      Hà Hy Nguyên gật đầu lên tiếng: “Được.”

      Còn Đoạn Hằng Nghê thì đôi mắt lóe lên ý cười, hắn chờ mãi giờ phút này, hắn muốn theo sát bên cạnh Hạ Hinh Viêm để bồi dưỡng tình cảm, dựa vào cái gì mà ánh mặt trởi ấm áp này chỉ để cho Dập Hoàng một mình độc chiếm?

      Hắn cũng rất lạnh, cũng cần ánh mặt trời.

      Đối với sự biến mất của Dập Hoàng, Hạ Hinh Viêm cũng cảm thấy có gì ngoài ý muốn, dù sao nàng cũng mơ hồ cảm thấy Dập Hoàng vì giúp nàng chữa thương mà phải trả một cái giá thật lớn.

      “Chúng ta tránh cái khe núi kia là tốt rồi.” Hạ Hinh Viêm nói xong nhìn về phía Hà Hy Nguyên, “Các người có quen thuộc với ̣a hình ở đây?”

      “Đó là tất nhiên, Hinh Viêm yên tâm .” Đoạn Hằng Nghê nhanh chóng đáp lời trước Hà Hy Nguyên, vẫy vẫy đuôi to, “Tuyệt đối xuất hiện vấn đề gì.”

      Chỉ là, Đoạn Hằng Nghê kiên trì cam đoan một buổi tối, ngay sáng sớm hôm sau lập tức tan biến.
      Last edited by a moderator: 3/6/15

    3. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 39: Ánh mặt trời có độc
      Edit: Rosemarymn

      Đây là tình huống gì?

      Sáng sớm, Hạ Hinh Viêm còn chưa tỉnh ngủ, bị thanh khác thường làm thức giấc, đứng dậy đề phòng nhìn chằm chằm bảy tám người rất nhanh vây xung quanh nàng.

      đám hung thần nhìn nàng như hổ rình mồi, Hạ Hinh Viêm hiểu gì cả nhìn lại bọn họ.

      Chẳng lẽ bây giờ ngủ trong rừng cũng phạm pháp?

      “Người này là đồng lõa của tiểu tử kia phải ?”

      “Cần gì quan tâm nàng có phải hay , giết nàng.”

      Những lời đối thoại kia làm cho Hạ Hinh Viêm hơi nhíu mày, những người này phải chăng hơi quá đáng?

      Hà Hy Nguyên chậm rãi đứng ở bên cạnh Hạ Hinh Viêm, giọng : “ có việc gì.”

      Hạ Hinh Viêm xoay người nhìn về phía Hà Hy Nguyên, đợi bọn họ kịp chuyện, những người vây xung quanh bọn họ triển khai tấn công, giờ phút này nàng mới chính thức cảm nhận được nguy hiểm khi ở trong Lâm sơn.

      Mấy kẻ kia đều là linh sư hơn cấp mười hai.

      Ngay lúc Hà Hy Nguyên muốn ra tay đánh trả, giọng lạnh lùng theo gió núi truyền đến, đông lạnh cả thể xác và tinh thần: “Những kẻ bắt nạt người yếu!”

      Còn chưa dứt lời, linh lực màu vàng đất ở ngoài đám người mạnh mẽ dâng lên, liền tiếng kêu thảm đều kịp phát ra, có hai người chết thảm dưới linh lực của người tới.

      Hạ Hinh Viêm đưa tay kéo Hà Hy Nguyên lùi về phía sau đứng vững, miễn cho trở thành cá trong chậu bị giết hại.

      Hà Hy Nguyên cúi đầu nhìn chằm chằm vào cánh tay cầm tay , mặt lộ ra chút tươi cười, ngẩng đầu, vừa định cái gì lại bị vẻ mặt của Hạ Hinh Viêm làm cho rung động.

      Chỉ thấy toàn bộ lực chú ý của nàng đều tập trung đến những người so đấu, hai mắt mãi nhìn theo phương hướng công kích của linh lực, trong đôi mắt sang ngời đầy cảm xúc.

      Hà Hy Nguyên lên tiếng quấy nhiễu đến Hạ Hinh Viêm hết sức chăm chú, nhìn người khác quyết đấu để học tập là phương pháp tốt, cũng là phương pháp thích hợp với nàng, dù sao linh lực lúc này của Hạ Hinh Viêm cũng cao, gì tốt bằng có người tự tay chỉ dạy.

      Nhưng Hạ Hinh Viêm cũng có nhiều cơ hội quan sát học hỏi, vì bảy, tám người kia căn bản phải là đối thủ của người thanh niên vừa tới, rất nhanh liền biến thành người chết.

      “Người có linh thú, cái kia với ngươi cũng vô dụng, muốn mất tính mạng cách uổng phí, liền nhanh .” Thanh niên quay đầu nhìn Hạ Hinh Viêm, vẻ mặt đầy khinh thường.

      Linh thú?

      Vốn dĩ Hạ Hinh Viêm đối với cái thứ gì kia có hứng thú, nhưng nghe thanh niên này nhắc đến, rốt cuộc dời bước được.

      nhàng nở nụ cười hỏi lại người thanh niên: “Người làm sao biết ta có linh thú?”

      Đứng bên chân nàng bỏ qua con hồ ly cũng thôi, nhưng là Hà Hy Nguyên – linh thú hình người này ở đây, chẳng lẽ người thanh niên này có mắt?

      “Người đừng với ta con hồ ly bên cạnh người là linh thú nhé.” Thanh niên khinh thường liếc mắt nhìn thân thể bé của Đoạn Hằng Nghê cái, “Được hai trăm năm sao? Có thể xưng là linh thú sao?”

      Nghe được câu hỏi của người thanh niên, Hạ Hinh Viêm có điểm mơ hồ, đừng , nàng cũng chưa biết tiểu hồ ly là linh thú bao nhiêu năm.

      “Tốt lắm, đừng vì lòng tham mà đến mạng cũng cần. .” Thanh niên cho rằng Hạ Hinh Viêm chần chờ vì sợ hãi, kiên nhẫn vẫy vẫy tay.

      Hạ Hinh Viêm nhìn chằm chằm người thanh niên, nhàng cười, ràng là nụ cười ôn hòa, nhưng làm cho người thanh niên toàn thân nổi da gà, đột nhiên cảm giác được gió lạnh từng đợt thổi tới: “Ngươi, ngươi làm gì?”

      “A, có gì. Chính là cảm thấy ngươi đối với vùng xung quanh đây rất quen thuộc nha.” Hạ Hinh Viêm cười tủm tỉm hỏi, nghe lời của mấy kẻ vừa rồi, người thanh niên trước mắt cũng là kẻ có tiếng ở đây, dù sao cũng so với mấy người bọn họ cái gì đều quen thuộc cũng tốt hơn nhiều.

      “A, làm sao vậy?” Thanh niên nghi ngờ hỏi lại.

      “Đưa ta bình an ra ngoài .” Hạ Hinh Viêm chút khách khí .

      “A?” Người thanh niên trừng mắt, nhất thời kịp phản ứng lại lời của Hạ Hinh Viêm.

      “Ta bị ngươi liên lụy, chẳng lẽ người chịu trách nhiệm chút sao?”

      “Chịu trách nhiệm?” Thanh niên trố mắt nhìn chằm chằm Hạ Hinh Viêm, trong đầu hoàn toàn thể lý giải vấn đề này.

      “Những kẻ kia căn bản hề hỏi ràng liền muốn giết ta, ta đáng thương, ta - người con yếu ớt được ca ca mang theo chạy nạn, thế nhưng chết ràng như thế.” Hạ Hinh Viêm hai mắt chợt đỏ, có chút nước mắt chuyển động ở giữa đôi mắt trắng đen ràng.

      Chưa hề khóc nhưng bộ điềm đạm đáng làm người chua xót thôi.

      “Chúng ta cái gì đều cần chỉ muốn giữ lại mạng sống đều được sao? Vì sao chúng ta làm gì lại bị ngươi liên lụy?”

      Hà Hy Nguyên hoàn toàn ngây ngẩn cả người, tình huống này so với sét đánh còn thảm hơn, cơ bắp toàn thân cứng ngắc như hóa đá, đừng là cơ bắp, ngay cả mí mắt đều động đậy, hoàn toàn hóa đá.

      Hạ Hinh Viêm làm sao vậy? Sao có thể như vậy?

      nương, ngươi nên theo ta vào chỗ kia, ngươi vừa mới lên đến linh sư cấp mười, ca ca ngươi lại có linh lực, các ngươi vốn nên đến nơi này…” Người thanh niên gấp gáp đến mức mặt đỏ tai hồng, chân tay luống cuống giải thích.

      Chưa khi nào gặp phải con khóc,làm cho tay chân luống cuống biết nên cái gì.

      “Người nghĩ ta muốn theo ngươi tiến vào khe núi sao? Nhưng tiến vào chẳng lẽ muốn ta ở bên ngoài bị người đuổi giết sao? Chúng ta nghĩ tìm chỗ hẻo lánh tránh nạn, tham sống sợ chết, đều thể được sao? Nào biết lại bị người liên lụy cuốn vào giữa tranh cãi như thế này.”

      Hạ Hinh Viêm mím môi, ràng đau khổ, nhưng cố tình nước mắt rơi xuống, chỉ đọng lại giữa hốc mắt, bộ dáng đáng thương, làm cho người thanh niên nhìn thấy lo lắng thôi.

      Nhất là khi nhìn nàng đau khổ đến như thế, nhưng là vẫn cắn môi quật cường, ở giữa đau khổ vẫn kiên cường chống đỡ.

      “Được rồi, được rồi, ta đưa các ngươi rời .” Thanh niên đau đầu, xua tay liên tục, bị Hạ Hinh Viêm câu tiếp câu ra làm cho đầu choáng váng, căn bản biết mình gì, thầm nghĩ làm sao nhanh chóng thoát khỏi tình huống trước mắt.

      “Được, tại người đưa chúng ta .” Hạ Hinh Viêm bám riết tha, nhanh chóng ép tới, cho người thanh niên cơ hội thở dốc.

      tại?” Người thanh niên hơi sửng sốt, lúc này mới kịp nghĩ tới mình vừa đáp ứng cái gì.

      Mày nhíu lại, khó xử mím môi, chần chờ trong chốc lát mới khó khăn ra: “ tại ta có cách gì đưa người cả…”

      “Ta biết mà. Vốn ta biết người đưa chúng ta ra, cho dù người làm liên lụy chúng ta, nhưng ai mà chẳng vì bản thân mình thôi.” Hạ Hinh Viêm cười lạnh tiếng, trong mắt lên thất vọng nhưng lại kiên cường chống đỡ.

      phải ta đưa các người , chỉ là tại ta có việc quan trọng hơn phải làm.” Thanh niên chau mày nhìn chằm chằm Hạ Hinh Viêm, nhìn đến người nàng loáng thoáng lên vết máu, biết nàng bị thương.

      “Như thế này , các người theo bên cạnh ta, đợi ta làm xong việc kia, sau đó đưa các người ra ngoài.” Thanh niên than tiếng, biết chính mình đụng phải cái phiền toái lớn, nhưng nếu thực bỏ mặc hai huynh muội trước mặt, làm được.

      cần.” Hạ Hinh Viêm lui về phía sau mấy bước, đầu được tự nhiên xoay về bên, “Chúng ta tự ra ngoài.”

      “Đừng vô nghĩa nữa, bản thiếu gia đưa các người ra ngoài đưa các người ra ngoài.” Thanh niên tiến tới giữ chặt cổ tay Hạ Hinh Viêm, “ theo ta.”

      “Hằng…” Hà Hy Nguyên dùng đặc thù trao đổi của linh thú để với tiểu hồ ly, “Người vừa rồi thực là Hạ Hinh Viêm sao?”

      giống người mà nhận thức a.

      “Đương nhiên.” Tiểu hồ ly cảm thấy mỹ mãn, vươn đầu lưỡi liếm liếm miệng mình. “Ánh mặt trời ấm áp còn có độc, ta thích.”

      xong, Đoạn Hằng Nghê nhanh chóng nhảy lên theo, làm hại Hà Hy Nguyên vội vàng ở trong lòng kêu lên: “Ngươi làm gì vậy?”

      “Cái tên kia dựa vào cái gì dám cầm tay nàng?” Đoạn Hằng Nghê bất mãn gầm trong lòng, còn chưa được cầm, cái tên giữa đường nhảy ra kia sao dám như vậy?

      “Chuyện này để ta, dù sao danh nghĩa ta là ca ca của nàng.” Hà Hy Nguyên nhíu mắt lại, nhanh chóng vọt qua.

      Chuyện ở bên ngoài, Dập Hoàng ở trong ngân trâm biết từng chi tiết, chỉ sờ cằm mình kỳ quái nghĩ, biết Hạ Hinh Viêm rốt cuộc suy nghĩ cái gì?
      Last edited by a moderator: 7/6/15
      linhdiep17 thích bài này.

    4. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 40: Gặp phải phiền toái.
      Edit: Rosemarymn

      “Buông ra.” Hà Hy Nguyên qua lập tức ngăn lại cánh tay của người thanh niên, nổi giận đùng đùng trừng mắt nhìn .

      Người thanh niên hơi hơi sửng sốt, lập tức mới nghĩ tới vừa rồi hình như mình có điểm thất lễ, gãi gãi tóc: “Các người theo ta , ta xử lý việc xong, chắc chắn đưa các người .”

      Hà Hy Nguyên khó xử nhìn Hạ Hinh Viêm, chờ quyết định của nàng.

      “Thôi được.” Suy nghĩ lâu, Hạ Hinh Viêm mới miễn cưỡng đồng ý.

      Câu đồng ý đầy tình nguyện kia nếu để cho người quen của người thanh niên nhìn thấy, lập tức có thể ngất xỉu.

      Từ khi nào cầu của cũng có người dám từ chối?

      theo ta.” Thanh niên liếc nhìn Hạ Hinh Viêm cái, vừa vừa , “Tên ta là Thạch Án Dụ, còn biết xưng hô với hai vị như thế nào?”

      “Hạ Hinh Viêm.”

      “Hà Hy Nguyên.”

      Hai người tên ra làm cho Thạch Án Dụ thấy kỳ lạ nhìn Hạ Hinh Viêm cái, phải em sao? Chẳng lẽ phải là em ruột?

      Kỳ quái kỳ quái, Thạch Án Dụ cũng tiếp tục tìm tòi nghiên cứu, chỉ trước dẫn đường, ngừng sâu vào trong Lâm sơn.

      Tiểu hồ ly tiếng động theo bên cạnh Hạ Hinh Viêm, ở trong lòng cùng Hà Hy Nguyên thương lượng: “A Hy, tiếp là đến nơi kia, có thể gặp nguy hiểm hay ?”

      “Có chúng ta ở đây Hinh Viêm có việc gì, chỉ là nếu quá hỗn loạn…” Hà Hy Nguyên vẫn có lo lắng nếu lỡ Hạ Hinh Viêm bị thương cũng tốt.

      sao.” Đoạn Hằng Nghê lại tràn đầy tự tin, ngoại trừ nắm chắc thực lực của bọn họ quan trọng nhất là, viên thuốc an thần, chính là Dập Hoàng còn thân.

      Dập Hoàng để cho Hạ Hinh Viêm gặp chuyện may sao?

      Đáp án tuyệt đối là .

      Lúc trước nếu phải ra tay quá nhanh, hai cái linh sư cấp mười sáu kia tuyệt đối chết toàn thây.

      Tuy rằng biết Dập Hoàng dùng phương pháp gì nhưng là linh thú cảm giác được nếu để Dập Hoàng bạo động lực lượng có bao nhiêu khủng bố.

      Dập Hoàng như vậy làm sao có thể để Hạ Hinh Viêm bước vào bên trong nguy hiểm.

      suốt hai ngày, đợi đến khi hoàng hôn mặt trời lặn xuống, Hạ Hinh Viêm nghe tiếng người ồn ào từ phía xa xa truyền lại, tại bên trong Lâm sơn còn có thể gặp được nhiều người như vậy, là kỳ lạ.

      Vừa đến gần, nhìn xung quanh trong lòng Hạ Hinh Viêm lần nữa cân nhắc lại hiểu biết của nàng về thế giới này xem ra còn quá ít.

      Ở nơi này thế nhưng lại hình thành cái chợ , là chợ có chút đơn giản, nơi này có thể xem như cái trấn .

      Các đỉnh lều trại đầy màu sắc phân bố khắp nơi, có thể nhìn thấy là có những người cùng với bạn bè tụ tập cùng chỗ, có những người mình tới.

      Còn có những lều trại ngoài việc để cho người ở, còn bày ra các loại hang hóa, tiến hành giao dịch.

      Ở địa phương có người ở tự nhiên có mua bán, trừ bỏ bán thuốc trị thương ra, ngay cả quán rượu đều có.

      “Thiếu gia, ngài trở lại.” Thạch Án Dụ vừa xuất , lập tức có người tới, mặc quần áo giống nhau, ở ống tay áo đều cùng thêu loại hình vẽ.

      “Tình huống thế nào?” Thạch Án Dụ hơi gật đầu, vội vàng hỏi chuyện quan tâm.

      “Ngay tối nay mở ra.” Thủ hạ vừa nhìn thấy Thạch Án Dụ lập tức thở dài nhõm hơi.

      Nếu là đêm nay thiếu gia còn kịp trở lại, bọn họ ở chỗ này bám trụ gần tháng coi như uổng phí.

      “Thiếu gia, những người kia…”

      “Tất nhiên là giải quyết.” Thạch Án Dụ cười đầy tự tin, còn đem mấy kẻ kia để vào mắt.

      Đám người náo nhiệt bên cạnh nhìn thấy Thạch Án Dụ đột nhiên đều lên tiếng, ngay cả những người vừa rồi còn lớn tiếng cò kè mặc cả, giao dịch cũng ngừng chuyện với nhau, ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Thạch Án Dụ, trong ánh mắt đầy phức tạp.

      “Thạch Án Dụ trở lại.”

      “Tất nhiên, chính là sát thủ ở Lâm sơn, chuyện lần này làm sao có thể tham gia?”

      “Ai, đến đây thứ kia với chúng ta còn có quan hệ gì?”

      xem cũng tốt.”

      Thạch Án Dụ xuyên qua đám người, đám người đông đúc chật chội lập tức tự động tách ra con đường để qua, hiển nhiên, ở trong này uy vọng của cực cao.

      Hạ Hinh Viêm cũng gì, chỉ yên tĩnh theo.

      “Nơi này là chỗ trú chân của linh đánh thuê và những người ưa mạo hiểm.” Thạch Án Dụ cũng quên bên cạnh còn có đám người Hạ Hinh Viêm, quay lại giải thích với nàng, “Lần này ở trong khe núi có bảo vật xuất , rất nhiều người đều tụ tập đến đây, chờ con đường vào mở ra.”

      “Rất trật tự.” Hạ Hinh Viêm nhìn xung quanh, đánh giá, nơi đây cũng giống như chỗ nghỉ chân tạm thời.

      ngừng có người ở nơi đây lưu lại hàng năm, dù sao ở bên trong Lâm sơn là nơi tốt để rèn luyện.” Thạch Án Dụ giải thích cho Hạ Hinh Viêm, “Ở trong Lâm sơn trừ bỏ có linh thú còn có thể tìm được nhiều thứ tốt khác.”

      Hạ Hinh Viêm gật đầu, quả nhiên là nơi nào có lợi ích, nơi đó có người ở.

      Thạch Án Dụ dừng lại ở lều trại, ông chủ ở bên trong lập tức tiếp đón: “Thạch thiếu gia, ngài cần gì ạ?” Từ thái độ cung kinh đó có thể thấy địa vị của Thạch Án Dụ trong lòng những người này cao đến như thế nào.

      “Còn có bao nhiêu thuốc trị thương tốt nhất?” Thạch Án Dụ hề nhìn đến những bình bình, lọ lọ đặt ở bên ngoài, trực tiếp hỏi ông chủ.

      “Loại Thạch thiếu gia muốn còn có năm bình.” Ông chủ lập tức từ trong tinh thạch gian lấy ra cái bình , mở nắp lọ đưa ra trước mặt Thạch Án Dụ.
      Thạch Án Dụ gật đầu, trực tiếp trả tiền: “Tất cả đều mua.”

      Nhìn Thạch Án Dụ giao ra số lớn tiền, Hạ Hinh Viêm hơi nhíu mày, thuốc trị thương ở nơi này hình như quý giá?

      Nếu ở bên ngoài, cùng số tiền đó, có thể mua nhiều gấp ba số lượng đó.

      “Nơi này các loại hàng hóa rất ít, cho nên mọi thứ đắt hơn chút.” Thạch Án Dụ quay đầu lại đợi Hạ Hinh Viêm hỏi, liền tự giải thích.

      Đồng thời, tay đưa năm bình ra trước mặt Hạ Hinh Viêm: “Cho người, ngươi lều trại nghỉ chút, đợi đến buổi tối còn có việc.”

      “Cảm ơn.” Hạ Hinh Viêm có từ chối, nhận lấy. tại, người nàng cũng có thuốc trị thương, lúc ở Y Lạc thành mua rất nhiều thứ, nhưng lúc này cũng còn bao nhiêu.

      Hơn nữa ở Y Lạc thành vẫn trôi qua êm đềm, thuốc trị thương cũng được tốt như ở đây.

      Thạch Án Dụ tự mình đưa Hạ Hinh Viêm đến trong lều trại của bọn họ, cẩn thận dặn dò vài câu, rồi ra ngoài.

      Hà Hy Nguyên đợi còn người ở xung quanh, mới đè thấp giọng : “Hinh Viêm, cẩn thận với người này chút.”

      Làm sao có thể đối tốt như vậy với người mới lần đầu gặp mặt, phải quá kì quái sao?

      Hạ Hinh Viêm cười , bình thường có người đối với ai cùng đều cẩn thận, đương nhiên cũng có những người luôn tự giác bảo vệ kẻ yếu.

      Rất ràng, Thạch Án Dụ chính là người sau.

      Hơn nữa vừa rồi nghe mọi người chuyện biết được thường xuyên sinh hoạt ở Lâm sơn, tất nhiên trải qua vô số sống chết, nhưng vẫn đều thuận lợi.

      Thực lực mạnh, lại chưa từng thua, người như thế càng dễ hình thành thói quen bảo vệ kẻ yếu, mà chẳng mấy khi nghĩ đến những chuyện người lừa ta gạt.

      “A Hy, cần phải suy nghĩ nhiều về loại người này.” Tiểu hồ ly tìm vị trí thoải mái, xõa tung đuôi to ôm lấy thân thể, nằm xuống nghỉ ngơi.

      đúng là coi thường Hạ Hinh Viêm.

      Xem ra ngay từ đầu nàng liền biết được tính cách của Thạch Án Dụ rồi.

      Bằng chỉ với những lí do thoái thác như thế làm sao có thể làm cho Thạch Án Dụ mang theo bọn họ đâu?

      Tiểu hồ ly cười cười, đôi mắt hẹp dài hơi cong lên, càng ngày càng thích này.

      “Hạ tiểu thư.” Ngoài lều trại có người giọng gọi.

      Hạ Hinh Viêm đứng dậy ra ngoài, nhìn thấy người đến là người bên cạnh Thạch Án Dụ lúc nãy: “Ngươi là…”

      “Hạ tiểu thư, buổi tối muốn xuất phát đầu tiên, thiếu gia mời ngài qua.” Người tới hơi xoay người, khách khí .

      “Được.” Hạ Hinh Viêm gật đầu, có nghi ngờ liền theo .

      qua đám người náo nhiệt, đến chỗ yên lặng, Hạ Hinh Viêm đứng lại.

      Người dẫn đường phía trước kinh ngạc quay đầu lại: “Hạ tiểu thư, còn chưa đến nơi…”

      cần.” Hạ Hinh Viêm mỉm cười, “Nơi này hợp để làm nơi chôn cất ngươi.”
      Last edited by a moderator: 11/6/15
      linhdiep17 thích bài này.

    5. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 41: đường sống
      Edit: Rosemarymn

      “Tại hạ hiểu ý của Hạ tiểu thư.” Người nọ liền trố mắt nhìn, chớp mắt, chỉ lắc đầu cười khổ.

      “Người cần hiểu, chỉ cần ta biết, người đến là định giết ta là được rồi.” Hạ Hinh Viêm cười, những thứ khác có thể nàng biết, nhưng đối với sát khí nàng chưa bao giờ cảm nhận sai.

      thể tưởng tưởng được, người lại nhạy cảm như thế.” tiếng châm biếm vang lên, thân hình gầy từ sau thân cây phía trước bước ra.

      Hạ Hinh Viêm nhìn thoáng qua người con kia, ràng là nàng chưa bao giờ gặp này.

      “Loại nữ nhân chỉ biết quyến rũ thiếu gia nhà chúng ta, đáng sống.” chậm rãi bước tới, cho người bên cạnh ánh mắt, ý bảo nhanh ra tay.

      “Hồng Y, từ bao giờ người lại dám ở đây ra lệnh?” Thạch Án Dụ từ phía sau bước nhanh tới, là vừa mới nhận được tin tức vội vàng chạy tới.

      “Thiếu gia.” Người đàn ông dẫn Hạ Hinh Viêm tới mặt bắt đầu biến sắc, gục đầu xuống đầy bối rối.

      Thạch Án Dụ thèm liếc mắt nhìn cái, chỉ nhìn về phía Hạ Hinh Viêm, hỏi: “Người có sao ?”

      sao.” Hạ Hinh Viêm mỉm cười, hào phóng làm cho Thạch Án Dụ kinh ngạc.
      ràng liên quan đến vấn đề sống chết của nàng, nhưng Hạ Hinh Viêm dường như chút để ý?

      Tất nhiên cũng thể hỏi thêm cái gì, đành quay lại nhìn kia: “Hồng Y, từ bao giờ người lại có thể ra lệnh cho người của ta?”

      Hồng Y có chút sợ hãi, khuôn mặt lên chút bối rối, chốc lát bị nét kiêu căng quen thuộc thay thế: “Tiểu thư ở đây, cho nên Hồng Y tất nhiên phải chịu trách nhiệm an toàn của thiếu gia, để cho những kẻ lai lịch bám lấy thiếu gia.”

      “Xin phép thiếu gia cho Hồng Y nhắc nhở câu, thiếu gia có hôn ước với tiểu thư nhà ta. Đối với những kẻ đứng đắn, thiếu gia nên tránh càng xa càng tốt.” Ánh mắt chán ghét của Hồng Y đánh giá Hạ Hinh Viêm từ xuống dưới, ở trong mắt nàng, Hạ Hinh Viêm còn chẳng bằng mấy thứ đồ bỏ ven đường.

      kẻ chỉ mới đạt linh sư cấp mười.” tiếng hừ đầy khinh thường thèm che giấu.

      Hạ Hinh Viêm còn bày tỏ ra điều gì Thạch Án Dụ nhướng mày, sắc mặt xanh mét, quát : “Hồng Y, người nghĩ ta dám làm gì ngươi sao?”

      “Hồng Y dám.” Hồng Y hơi hành lễ, nhưng nét mặt hoàn toàn phải “ dám”.

      “Thiếu gia, chuẩn bị đến giờ rồi, hay là chúng ta trước .” Có kẻ dưới ở bên cạnh lại gần giọng , xua bớt khí xấu hổ.

      “Được.” Thạch Án Dụ gật đầu, xoay người lại, sắc mặt dịu cười : “Hạ tiểu thư chê cười.”

      Hạ Hinh Viêm mỉm cười: “Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, nam nhân tốt cần gì để ý tranh chấp chút khí phách nhất thời.”

      Thạch Án Dụ có chút sửng sốt, bình tĩnh nhìn vào khuôn mặt Hạ Hinh Viêm, nhìn vào đôi mắt trắng đen ràng hề chứa chút cười nhạo, chỉ có ôn hòa.

      “Thiếu gia.” Người bên cạnh gọi tiếng, mới làm cho Thạch Án Dụ hoàn hồn.
      Giả vờ ho tiếng để che giấu luống cuống của mình, Thạch Án Dụ cười: “Hạ tiểu thư, chỉ sợ giờ có thời gian để nghỉ ngơi, cùng nhau nhé.”

      “Ở tại đây an toàn, sau khi mọi người rời khỏi dễ có linh thú nhân cơ hội tấn công.” Thạch Án Dụ giải thích với Hạ Hinh Viêm.

      Linh thú ở Lâm sơn cũng phải kẻ ngốc, lúc xung quanh toàn đối thủ mạnh, tránh xa, đợi khi ít người, mới tấn công đến.

      Hạ Hinh Viêm gật đầu: “Thạch công tử, mời trước.”

      theo Thạch Án Dụ vòng qua chỗ đóng trại, tiến vào sâu trong Lâm sơn, Hạ Hinh Viêm vừa vừa nghĩ, Hà Hy Nguyên bọn họ thứ kia ở trong khe núi, nhưng nhìn trước mắt làm gì có chút nào giống khe núi.

      Chẳng lẽ thứ Thạch Án Dụ phải là thứ mà Hà Hy Nguyên nhắc tới?

      “Thiếu gia, tình huống lần này nguy hiểm như thế, tại sao lại còn phải mang theo những kẻ vướng tay vướng chân này?” Hồng Y biết theo sau từ lúc nào, đầy khó chịu trừng mắt liếc Hạ Hinh Viêm cái, vẻ mặt đồng ý.

      Thạch Án Dụ dừng lại, nghiêm túc nhìn Hồng Y: “Ta vẫn nghĩ chủ nhân nơi này là ta.”

      câu làm cho Hồng Y mặt đỏ tai hồng, há miệng ra thở dốc, sau đó dám thêm gì nữa, chỉ đành quay lại dùng ánh mắt hung tợn liếc xéo Hạ Hinh Viêm, nhìn biểu tình của nàng ta dường như nếu có Thạch Án Dụ ở bên, chắc nàng ta giết Hạ Hinh Viêm.

      Đối với những ánh mắt đâu vào đâu như thế, Hạ Hinh Viêm chẳng thèm để trong lòng, Hà Hy Nguyên đứng ở bên cạnh nàng, vẫn duy trì khuôn mặt như cũ, dù gì ở cùng chỗ, để lộ ra cảm xúc gì cũng dẫn đến chú ý của những người xung quanh.

      Về phần đoàn lửa đỏ nho mấy ai chú ý, đôi mắt hẹp dài có ý tốt liếc cái nhìn Hồng Y.

      Ánh sáng nhanh chóng bị đêm tối cắn nuốt, dựa vào ánh trăng, nhóm khá đông người và ngựa nhanh chóng hướng về phía hành động.

      Xem hành động của những người vừa rồi, dù về cùng phía nhưng trong động tác đều chứa đầy phòng bị lẫn nhau.

      Hạ Hinh Viêm trong đáy lòng cười lạnh, quả nhiên, nguy hiểm ở khắp mọi nơi.

      Cho dù tất cả đều là tìm bảo bối, nhưng đề phòng tấn công bên ngoài còn chẳng nguy hiểm bằng những người bên cạnh mình, những kẻ mà tùy lúc đều có thể trở thành kẻ giết mình.

      Thạch Án Dụ đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn về phía Hạ Hinh Viêm cùng Hà Hy Nguyên: “Nơi này rất gần chỗ cửa vào, bên trong số trở ngại, các người cố gắng gần ta.”

      Hạ Hinh Viêm gật đầu, về cái bĩu môi khinh thường của Hồng Y ai thèm để ý.

      Ngay lúc Thạch Án Dụ dừng lại, có những người khác nhanh về phía trước, hình ảnh núi rừng tựa hồ vẫn giống như trước, nhưng sau khi vượt qua, lại giống như bước chân vào địa ngục.

      “Aaaa” Tiếng kêu thê lương thảm thiết theo trung truyền đến, có người bị nhánh cây quấn lấy, đưa đến trước đóa hoa to bám vào đá ở giữa trung. Đóa hoa như cái miệng đầy máu của thú hoang, trực tiếp đưa người nọ cắn nuốt.

      “Đây là…” Hạ Hinh Viêm nhướng mày, dường như mảnh đất kia bắt đầu bị tà ma hóa.

      “Có trân bảo xuất tự nhiên mang đến những tượng khác lạ trong trời đất.” Thạch Án Dụ giọng , “Chỉ cần gần ta có chuyện gì xảy ra, chúng ta có thể đối phó với những thứ kia.”

      “Thiếu gia, thôi, nếu bị những người khác nhanh chân đến trước.” Hồng Y ở bên chút kiên nhẫn thúc giục, nàng , cái kẻ có linh lực cấp thấp này có chỗ gì tốt, làm sao có thể so sánh được với tiểu thư xinh đẹp lại lợi hai của nhà nàng?

      “Cẩn thận.” Thạch Án Dụ lo lắng dặn dò tiếng, rồi mới đặt chân tiến về phía trước.

      chưa được mấy bước, Hạ Hinh Viêm lập tức cảm nhận được biến đổi của khí chung quanh, ràng lúc nãy vừa bước vào mảnh đất khô ráo, nhưng chỉ trong chốc lát trong khí có lớp hơi nước dày đặc nổi lơ lửng, phải sương mù, mà càng giống như loại mưa phùn.

      Đoàn người Thạch Án Dụ nhanh chóng tiến vào trạng thái phòng bị, chỉ có Hà Hy Nguyên nhìn như có gì cả, lơ đãng nhìn tình huống bên ngoài, trình độ tấn công tầm này, còn chưa để vào mắt.

      Những người Thạch Án Dụ mang đến lập tức tạo thành vòng tròn, chuyên tâm đối phó với những cây ăn thịt người biết từ nơi nào đột nhiên xuất .

      Hạ Hinh Viêm lúc này mới nhìn cấp bậc linh lực của Thạch Án Dụ bọn họ, cấp bậc của Thạch Án Dụ là đại linh sư cấp hai mươi mốt, Hồng Y kiêu căng kia cũng lên đến linh sư cấp mười bảy, khó trách nàng ta lại kiêu ngạo như thế.

      Xem hình dáng của nàng ta chắc mới chỉ mười bảy, mười tám tuổi, có thể có linh lực cấp bậc như thế, bảo sao lại khinh thường nàng chỉ mới linh sư cấp mười.

      Lúc đầu, những người phía trước coi như thuận lợi, chưa được mười lăm phút, bắt đầu có tiếng người kêu đau đớn, có người bị thương. Nếu phải người bên cạnh kịp thời hỗ trợ, chỉ sợ bị cây ăn thịt người tha .

      “Thiếu gia, tình huống có chút đúng.”

      “Đúng, dường như mạnh hơn so với điều tra của chúng ta.” Thạch Án Dụ sắc mặt tốt lắm, nhìn xem trái phải, mất phần năm số người cùng tiến vào chỗ này.

      Nhất là càng vào sâu bên trong, số người còn lại càng ít.

      “Nhìn kìa, linh sư cấp mười lăm!” biết là tiếng kêu của ai, làm tất cả mọi người đều chú ý về phía bên này.

      Tất cả mọi người đều hoảng sợ nhìn linh sư cấp mười lăm bị dây mây cuốn lấy, chỉ chốc lát toàn bộ bị cây mây bao trùm, sau vài lần hô hấp, dây mây mở ra chỉ còn vài miếng vải tàn nát bay xuống, ngay cả chút bột xương cốt cũng còn.

      “Này…” Hồng Y dù sao cũng là con , dù có mạnh mẽ thế nào cũng tránh được bị tình huống trước mắt dọa sợ.

      Những cây ăn thịt người vừa nãy chỉ có thể đối phó với linh sư cấp mười , mười hai, nhưng cũng phải tha , bây giờ dây mây lại có thể ngay lập tức đem linh sư cấp mười lăm nuốt hết.

      “Mọi người cẩn thận, tình huống nơi này đúng như dự kiến.” Thạch Án Dụ lớn tiếng , “Xem xét thời cơ cẩn thận, chúng ta rút lui!”

      Mặc dù phải chờ đợi bảo vật này tháng nhưng Thạch Án Dụ vẫn có thể buông tha, thể quyết đoán, chỉ là…

      chậm.” Giọng đạm mạc của Hạ Hinh Viêm vang lên, tay chỉ về phía sau, “Đường biến mất.”

      “Cái gì?” Hồng Y kinh hoảng quay đầu lại nhìn, quả nhiên con đường vừa rồi bọn họ tới biến mất.

      “Thiếu gia, làm sao bây giờ?”

      Thạch Án Dụ trầm mặc, tại còn đường phía trước biết dẫn đến đâu, đường lui lại có. Ngẩng đầu nhìn những người ở phía trước khó khăn đối phó, tiếng kêu thảm thiết, làm người ta nỡ nhìn.

      “Thuyền đến đầu cầu ắt có đường, thôi.” Ai cũng ngờ Hạ Hinh Viêm đứng ở phía sau lại chuyện, có chút chần chờ, cực kỳ bình tĩnh.

      “Chê cười, chỉ như thế vào, chẳng lẽ muốn chịu chết sao?” Hồng Y là người thứ nhất đồng ý, ràng phía trước chính là đường chết, nàng mới cần lên để chịu chết.

      “Được, tiếp tục tới.” Thạch Án Dụ nghĩ ngợi chút rồi lập tức gật đầu.

      Những người dưới trướng Thạch Án Dụ có ý kiến gì, hoàn toàn nghe theo mệnh lệnh của .

      “Thiếu gia nếu người nghe lời của kẻ ngu ngốc kia chính là chịu chết!” Hồng Y lớn tiếng hét lên, “ tại tìm đường lui vẫn kịp.”

      Thạch Án Dụ thèm liếc mắt nhìn Hồng Y, căn bản lười giải thích cùng nàng.

      Nhưng có người theo bên cạnh tốt bụng câu: “Nếu vì bảo vật xuất làm sinh ra tượng khác lạ cùng chỉ có thể dùng bảo vật để phá vỡ tượng đó, đường lui còn, chỉ có thể tiến về phía trước.”

      Nơi đó mới có đường sống.

      Lúc giải thích, người này tò mò nhìn về phía Hạ Hinh Viêm, linh sư cấp mười lại có thể quyết định được còn nhanh hơn so với thiếu gia của bọn họ, người thường xuyên rèn luyện ở những nơi hiểm ác, nàng là linh sư cấp mười sao?
      Last edited by a moderator: 11/6/15
      linhdiep17 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :