1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Người đàn ông của tôi - Dung Quang (Full 82c Đã Có eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 17

      Gần kết thúc học kỳ, theo thường lệ, khoa tổ chức cuộc thi lần.

      Trong hội trường tiếng người ồn ào, Dư Trì Sâm ngồi bên làm công việc của cán bộ hội sinh viên, sắp xếp thứ tự cho người thi, bất chợt có người chạy đến hỏi xem ngồi chỗ nào.

      Đáng ra Thư Tình cũng thoát khỏi cái chân đó nhưng vì là trong những người tham gia cuộc thi diễn thuyết nên may mắn thoát nạn.

      Tần Khả Vi ngồi dưới sân khấu vẫy vẫy tay với , câu “Cố lên”.

      Sau khi Dư Trì Sâm sắp xếp chỗ ngồi, khuôn mặt đen xì đến trước hàng thí sinh đầu tiên, đưa tay qua giật chai nước khoáng tay Thư Tình, có hình tượng ngửa cổ tu vài ngụm.

      “Coi như tớ cầu xin cậu, cậu giả vờ như biết tớ sau đó cầm chai nước và cút ”.

      Dư Trì Sâm đậy nắp lại, chen lên hàng ghế của ngồi xuống bên cạnh, “Bạn , hay là thôi , cả khoa ai chẳng biết chúng
      ta là đôi”.

      “Tớ để ý đến việc ra tính chất của cậu trong tình……”.

      Lời còn chưa dứt, Dư Trì Sâm che miệng của , đồng thời nhìn xung quanh, hạ giọng, hung dữ : “Coi như cậu lợi hại!”.

      Thư Tình cười cười nhìn cậu ta rời , giây sau lại thấy Cố Chi cửa hông vào hội trường, phát ánh mắt Cố Chi nhìn thoáng qua về phía Dư Trì Sâm vừa rời khỏi, sau đó nhìn vào mắt ràng là vừa nãy bọn họ làm ầm ĩ thấy hết.

      Thư Tình chuẩn bị chào hỏi bỗng nhiên chủ nhiệm bộ môn cũng là giám khảo ra đón : “Thầy Cố đến rồi sao?”.

      nhìn Thư Tình nữa mà chuyện với chủ nhiệm bộ môn, theo đội nữ sinh tiếp đón vào bàn giám khảo.

      Có lẽ bề bộn nhiều việc, lúc qua cũng rảnh quay đầu lại để nhận lời chào của , cho nên Thư Tình rất tự giác nuốt câu “Xin chào thầy Cố” vào trong bụng.

      Cố Chi ngồi ghế giám khảo, chủ nhiệm bộ môn bắt đầu cười cảm ơn , nhờ hỗ trợ của mà cháu của bà có thể khỏe mạnh xuất viện.

      “Tôi cũng chỉ vài câu, chỉ là nhấc tay chi lao mà thôi, tất cả đều là công lao của bác sĩ Lưu”.

      Chủ nhiệm bộ môn nhanh chóng : “Ai mà chẳng biết bác sĩ Trương là chuyên gia lĩnh vực này? Nếu phải thầy Cố giúp biết nhà tôi phải xếp hàng chờ đến bao giờ, tất nhiên phải cảm ơn thầy”.

      Vẻ mặt Cố Chi khách khí, thấy phiền chán nhưng biểu thích những trường hợp như vậy.

      Trước nay vui khi người khác cửa sau, cho dù là bác sĩ hay là giáo sư, cháu của chủ nhiệm bộ môn từng đến trường học, lúc đó có ở văn phòng, tận mắt nhìn thấy bệnh tình của bé ấy nghiêm trọng như thế nào.

      Khi chủ nhiệm bộ môn còn cảm ơn , cuộc thi cũng bắt đầu.

      vẫn luôn duy trì vẻ mặt lễ độ, nhưng lại tập trung với đoạn đối thoại, cho đến khi Thư Tình lên sân khấu hoàn toàn nghe được chủ nhiệm bộ môn cái gì.

      Thư Tình là người thứ ba lên thi, trang phục hiếm thấy: tiểu lễ phục màu đen và váy ngắn, áo trong màu trắng cổ lá sen, thậm chí còn mượn đôi giày cao gót màu đen của Tần Khả Vi, chỉ tiếc là giày hơi so với chân khiến hơi khó chịu.

      Cũng may phải đứng lâu, năm phút đồng hồ lo.

      Ba phút trước khi lên sân khấu, Thư Tình rút được đề mục: Is there any boundary in love? (Tình có giới hạn ?)

      So với đề mục cụ thể của hai thí sinh trước đề mục trừu tượng thế này tất nhiên khó hơn chút, mặc dù phải lần đầu tiên tham gia cuộc thi này nhưng vẫn cảm thấy khẩn trương.

      Thư Tình thong dong tới bục chuyện, cố gắng trấn tĩnh để nhìn mình có vẻ tự nhiên mà hào phóng, sau đó nhìn những người ngồi xem dưới sân khấu, cuối cùng mở miệng .

      “Good afternoon, my dear friends. It’s my great hoo stao talk about something I have been longing to say for a long time, but somehow haven’t got a ce”.

      (Xin chào các bạn. vinh hạnh cho tôi được đứng ở đây cho mọi người biết những điều tôi muốn từ lâu nhưng chưa có cơ hội)



      , đến tình , tất cả mọi người đều có định nghĩa riêng của bản thân, có lẽ có người nghĩ đến tình của cha tình của mẹ, nghĩ tới tình nam nữ, nghĩ tới tình và hôn nhân, cùng với rất nhiều những điều khác. Nhưng vừa nhắc tới suy nghĩ của đại đa số mọi người, nếu như bây giờ muốn đến quần thể người số ít, mọi người nghĩ tới cái gì?

      Ở trong hội trường lớn như vậy, dưới mỗi ánh mắt nhìn chăm chú, vẫn có thể nhìn thấy Dư Trì Sâm đứng thứ bảy, sau đó mỉm cười.

      “OK, after the warming-up, I have a strong reason to believe you’ve already got my topic, that is homosexuality. Or we give it a more beautiful name, no boundary to love”.

      (OK, sau thời gian khởi động ngắn, chắc mọi người cũng hiểu được chủ đề mà tôi muốn , đó là tình đồng tính - hoặc chúng ta có thể cho nó cái tên tốt hơn, tình giới hạn)

      Đề tài này nghe qua có vẻ là đề tài nghiêm túc mang tính tranh luận cao nhưng Thư Tình định biện luận, cũng định dùng quan điểm chính trị, đứng góc độ của bản thân dùng cách chuyện hài hước để chỉ ra chỗ ổn khi mọi người đối xử với người đồng tính luyến ái.

      chính trị gia người Mỹ từng : Đồng tính luyến ái là điểm mấu chốt khiêu khích với đạo đức quốc gia, làm lung lay nền móng cơ sở của quốc gia. Nhưng tôi chỉ muốn câu, chẳng lẽ hai người đồng tính sau khi trải qua buổi đêm tốt đẹp, sáng sớm hôm sau tỉnh dậy chào buổi sáng lời đầu tiên là ‘Hi em , tối hôm qua chúng ta làm lung lay nền móng cơ sở quốc gia’ sao?”.
      Last edited by a moderator: 21/2/15
      Phong nguyetmiu901 thích bài này.

    2. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,863
      Chương 17.2

      “Hoặc là người đồng tính luyến ái chôn giấu tình cảm lâu rốt cuộc quyết định công khai giới tính của bản thân, có phải khi đó nhắc nhở bản thân: Phải chú ý tới an toàn nền móng quốc gia hả?”.

      Tiếng cười ngừng vang lên, sau đó là những cái vỗ tay nhiệt liệt, thậm chí còn có người đứng lên huýt sao ủng hộ .

      Bàn giám khảo có cả giáo sư tiếng , giáo sư tiếng Pháp, đa số mọi người đều còn khá trẻ, đầu tiên đều bị lớn mật của
      Thư Tình làm gật mình, sau đó lại cười rộ lên vì tài ăn hài hước và biểu xuất sắc của .

      Chủ nhiệm của bộ môn Pháp tuổi cũng khá lớn, sau khi nghe đến chủ đề này của cau mày : “Thư Tình này, lá gan cũng quá lớn!”

      Nhưng sau năm phút dồng hồ diễn thuyết ngắn ngủi, toàn bộ người nghe đề đứng dậy vỗ tay cho , nửa phút sau, chủ nhiệm bộ môn Pháp nghe thấy tiếng người đàn ông bên cạnh cúi đầu cười : “Merveileux!” (Rất đặc sắc)

      Bà ngạc nhiên nghiêng đầu nhìn thấy người đàn ông trước giờ luôn ôn hòa xa cách, vẻ mặt vui buồn, vậy mà bây giờ nhìn thẳng người sân khấu, mặt nở nụ cười mỉm, sóng mắt chuyển động.

      Phần kết Thư Tình như vậy:

      Tôi nhớ khi tôi còn bắt đầu đọc sách giáo khoa, thầy giáo và cha mẹ ngừng giáo dục chúng ta, là vượt qua chủng tộc, biên giới, tuổi tác, giai cấp và địa vị xã hội, vì giàu nghèo mà thay đổi, vì điều kiện bên ngoài mà dao động. Vì thế tôi tự hỏi mình, khi bỏ qua mọi nhân tố râu ria, vậy giới tính đại biểu cho điều gì?

      Chúng ta đều từng học khóa văn hóa phương Tây, mọi người đều rất ràng, trong thánh kinh chúa Jesus từng câu: người bên cạnh bạn, giống như bạn chính mình.

      Tôi thấy lời này rất đúng, vì người bên cạnh bạn là người đồng tính mà thay đổi cái gì.

      Bởi vì mỗi người đều có quyền được , bởi vì tình giới hạn.

      Trong tiếng reo hò và vỗ tay lớn, Thư Tình thấy nam sinh có vóc người cao lớn đứng trong đám người xung quanh, nhìn chớp mắt.

      Nhưng chỉ khi đứng ở vị trí như vậy, mới có thể nhận ra trong đôi mắt đó có nước mắt.

      rất muốn xuống đài ôm lấy cậu nam sinh vất vả đó, nhưng cuối cùng nhịn xuống, cúi người chào sâu, sau đó xuống đài.

      Cố Chi như để ý nghiêng đầu nhìn về phía cửa hông, lại thấy Thư Tình và Dư Trì Sâm trước sau ra ngoài.

      Trong lòng xẹt qua chút gì đó, hiểu ra và quay đầu lại.

      ra là thế.

      Đây là lần đầu tiên thấy được ánh hào quang của .

      tự tin đứng sân khấu, vẻ mặt sáng rở khó thành lời, trong đôi mắt có nghiêm túc lại có chút trẻ con.

      nghe thấy có rất nhiều giáo sư đều khen , khẩu ngữ rất tốt, quan điểm độc đáo, dùng từ ngữ chuẩn xác, luận cứ chê vào đâu được…Nhưng chỉ cúi đầu xuống mỉm cười, vì tìm được từ đặc biệt để hình dung .

      Dũng cảm.

      Giống như bộ phim mà rất thích, Braveheart.

      Kết quả cuộc thi có chút bất ngờ, bên trong thành phần ban giám khảo phải đều là những người trẻ, tránh được có vài người hơi bảo thủ.

      Thư Tình được giải ba, nhưng có thể ra những lời muốn với Dư Trì Sâm cũng cảm thấy mỹ mãn rồi.

      Sau khi mọi người rời khỏi hội trường, chỉ còn các thấy giám khảo và thí sinh dự thi ở lại tiến hành trao đổi.

      Cố Chi là thầy giáo tiếng Pháp, tất nhiên phải ở lại chỉ cho các học sinh chuyên ngành tiếng Pháp. Khóe mắt thấy Thư Tình chuyện xong với giáo viên rời khỏi hội trường, dừng chút, cũng kết thúc cuộc chuyện, ra khỏi cửa.

      Giày Thư Tình vì quá , muốn cởi nó ra từ sớm nhưng vì phải chuyện với các giáo viên nên thể vội, đau đến nỗi phải dùng sức rất lớn mới nhe răng trợn mắt.

      Khi xuống cầu thang hơi vội, được chết tử tế, cái giày cao gót lại đảo chút, suýt nữa lảo đảo ngã.

      Đúng lúc này có người vội lên hai bước, dùng cánh tay hữu lực đở lấy , giúp ổn định cơ thể.

      Thư Tình ngẩn đầu lên, nhìn thấy đôi mắt yên tĩnh sáng ngời, “…Thầy Cố”

      Cố Chi cuối đầu nhìn chân , gót bị dép mài đỏ, ràng là đôi giày này vừa chân .

      Hội trường chỉ cách kí túc xá khoảng mười phút , dừng chút mới mở miệng : “ thôi, tôi đưa em .”

      “Dùng mô tô sao?” Thư Tình cả kinh, nếu như hai người họ ngồi mô tô trong trường học…. cần nghi ngờ, tuần sau đứa của bọn họ nhất định biết .

      Cố Chi bình tĩnh liếc nhìn cái, nhiều về lo lắng của , chỉ buông tay nắm tay , “Tôi lái xe tới.”

      Thư Tình thở , chân rất đau, có cách nào từ chối hấp dẫn này, nhưng được hai bước, mới phát Cố Chi nhúc nhích, vì thế quay đầu lại hỏi, “Thầy à?”.

      Chỉ thấy người đàn ông đứng ở cao bình tĩnh đưa tay về phía , lời nào.

      Bỗng nhiên Thư Tình bật cười, hiểu ý của , vì thế đưa tay vịn lấy cánh tay .

      Cố Chi chậm lại mang theo xuống cầu thang, cúi đầu nhìn bàn tay đặt lên bộ tây trang màu đen của mình, thản nhiên câu, “Mượt mà trắng nõn, da mỏng thịt dày, Thư Tình, đôi tay em quá nhiều thịt.”

      “…………….”
      Last edited by a moderator: 23/2/15
      Phong nguyetmiu901 thích bài này.

    3. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,863
      Chương 18

      Cố Chi khởi động ô tô, từ từ về phía kí túc xá trường học.

      Vì có nhiều người vừa từ hội trường ra nên ô tô phải chậm, muốn nhanh cũng được.

      Ánh mắt Thư Tình rất tốt, cách mười mét nhận ra đám người phía trước là học sinh của lớp chuyên ngành tiếng Pháp, mau chóng cúi người xuống ghế, cả người biến mất trong phạm vi thị lực của đối phương.

      Quả nhiên, Cố Chi ấn còi, mấy người đó quay đầu lại,
      Nhường đường cho , cười hì hì vẫy tay với người trong xe, “Chào thầy Cố.”

      Cố Chi gật đầu.

      Thư Tình biết mấy người này có nhìn chằm chằm vào chiếc xe hay , chỉ có thể tiếp tục sấp người xuống, cho đến khi Cố Chi bình tĩnh hỏi câu: “Em định nằm sấp như vậy đến ký túc xá sao?”

      Thư Tình ho hai tiếng, “Các bạn ấy còn nhìn sao?”

      Cố Chi nhìn vào kính chiếu hậu, “

      Lúc này mới thở ra, gian nan ngồi thẳng người lên, “Nguy hiểm .”

      Bên trong xe nhất thời yên tĩnh.

      Thư Tình giống như nửa oán trách, nửa đùa : “Nếu phải nhân khí của thầy Cố rất cao em cũng đâu cần vất vả như vậy. Từ ngày bị người thấy em và thầy ra khỏi khu chung cư, em trở thành địch của lớp chuyện ngành tiếng Pháp, trong vòng ngày toàn bộ khoa đều biết chúng ta léng phéng, ba ngày sau em thành người tình bí mật của thầy, nếu như lần này bị nhìn thấy, tuần sau chúng ta nhận giấy chứng nhận, tuần trăng mật trở về rồi.”

      đên đây, đột nhiên Thư Tình nhớ tới cái gì, vỗ mạnh tay cái, “A, có rồi, hay là thầy làm sáng tỏ lời đồn ở tiết của lớp tiếng Pháp.’

      “Làm sáng tỏ thế nào?”

      “Ví dụ như thầy có thể nguyên nhân kết quả của việc lần, sau đó với mọi người ra thầy có bạn , hai chúng ta hề thân quen. Đương nhiên, thầy có thể bỏ bớt chi tiết cần , thầy thầy tốt bụng thu nhận thiếu nữ nhà để về.

      Thư Tình cười này nọ, ô tô bỗng nhiên ngừng lại.

      Giọng Cố Chi trầm thấp mà bình tĩnh: “Em luôn để ý cái nhìn của người khác như vậy sao?”

      sửng sốt.

      “Thói quen sửa cái nhìn của mỗi người với em, làm sáng tỏ những hiểu lầm cần thiết, dù là đối Phương thân thiết với em, hiểu lầm cũng chẳng ảnh hưởng gì đến em cả?”

      “Ai ảnh hưởng hà? Điều này ảnh hưởng rất lớn đến thanh danh của em.” Thư Tình đỏ mặt .

      “Vậy tôi hỏi em, những quan tâm đến em có vì những lời đồn này mà nghi ngờ em hả?’

      có.

      Dư Trì Sâm , Tần Khả Vi , ngay cả những bạn cùng phòng ngủ hỏi tiếng, hề do dự tin tưởng .

      Cố Chi lại hỏi: “Đối với em, việc hoài nghi em và người khác thân mật là việc thể tồn tại?”

      hẳn.

      thậm chí còn biết người nọ, chỉ có vài lần gặp gỡ mà thôi.

      “Lời đồn đại ngăn được người thông minh.” Cố Chi lặp lại lời lúc trước từng qua, nghiêng đầu nhìn , “ơem biết những người quan tâm đến em đều bị ảnh hưởng, em còn phải để ý cái gì? Để nó tự vỡ là được rồi.”

      Thư Tình có phần lờ mờ .

      “Hơn nữa, với những lời đồn này ràng tôi mới là người chịu thiệt, tôi còn chưa so đo, em quan tâm làm cái gì?”

      “…” Thầy à, thầy còn có thể biết xấu hổ hơn sao?

      Thư Tình lúng túng, thể thừa nhận đây là .

      Ô tô lại khởi động lần nữa, thẳng tới kí túc xá, Cố Chi nghiêng đầu về phía Thư tình vừa bước xuống xe, nở nụ cười, “Còn chưa chúc mừng em, bài diễn thuyết hôm nay rất xuất sắc, thể thừa nhận, có lẽ tôi gặp nhân tài song ngữ Pháp trong truyền thuyết.”

      Đề tài được chuyển quá nhanh, và nụ cười của khiến người khác rất vui vẻ, mặt Thư Tình nóng lên.

      suy nghĩ xem phải trả lời lại thế nào Cố Chi lại khởi động ô tô, chỉ để lại câu trầm thấp dễ nghe: “Thư Tình, gặp lại sau.”

      ngây người đứng ở ven đường vẫy tay với ô tô xa, vài giây sau rốt cuộc cũng nhận ra hành vi của mình rất ngốc, xấu hổ rụt tay trở về.

      biết người trong xe nhìn được mọi cử động của từ kính chiếu hậu, cười khẽ.

      tuần sau, sau tiết học của lớp chuyên ngành tiếng Pháp, bỗng nhiên Cố Chi gọi Dư Trì Sâm lại.

      “Đây là tài liệu của lớp song ngữ lần trước Thư Tình đưa tới nhà tôi, lúc về quên mang theo, nhờ em giúp tôi trả lại cho em ấy.” đưa quyển sách tiếng Pháp cho Dư Trì Sâm.

      Mọi người còn ở trong lớp thu dọn đồ, nghe thấy vậy sửng sốt.

      Khóe môi Cố Chi khẽ nhếch lên, “Lớp song ngữ ngày mai mới có, tôi lại có số di động của em ấy, làm phiền em, cán bộ trường.”

      Mọi người đều biết, cán bộ trường có danh sách liên lạc của cả năm lớp.

      Sau khi Thư Tình nhận được quyển sách thuộc về mình từ tay Dư Trì Sâm, chỉ kinh ngạc.

      Ngày hôm đó Cố Chi như vậy khiến nghĩ rằng cho dù thế nào cũng thể hỗ trợ làm sáng tỏ lời đồn đó, ngờ hôm nay lại nhàng hóa giải hiểu lầm của mọi người bằng cách này.

      phải đưa tài liệu.

      Xuất phát từ lễ phép nên mới đưa về.

      Bọn họ tuyệt đối có quan hệ gì, thậm chí cả số di động của cũng biết.

      ….

      Chỉ vài câu ngắn ngủi kéo dài khoảng cách giữa hai người, quả nhiên là cao tay.
      Last edited by a moderator: 24/2/15
      Phong nguyetmiu901 thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,808
      Chương 18.2

      Nhưng khi ánh mắt Thư Tình nhìn vào bìa quyển sách, Thư Tình kích động hồi tỉnh.

      Bel ami —— “Bạn bè xinh đẹp”.

      phải biết đây là quyển sách nổi tiếng thế giới, là câu chuyện kể về người miệng luôn mỉa mai trảo phúng lại thích giảng đạo lý,

      người ái mộ hư vinh lại truy danh trục lợi sống như thế nào trong xã hội thượng lưu.

      Chẳng lẽ thầy Cố dùng quyển sách này để châm chọc ?

      Ái mộ hư vinh… Truy danh trục lợi… nhớ ngày đó thầy , Thư Tình yên lặng lấy di động ra, nhắn tin nhắn.

      “Em biết ý của thầy khi tặng quyển sách này cho em, về sau em cố gắng vượt qua tật xấu ham hư vinh và nông cạn, cuối cùng, cúi đầu cảm tạ thầy với 120% thành kính”.

      Ba phút sau, màn hình sáng lên.

      “Nếu như em ám chỉ tôi dùng “Bel ami” chọc em, có chuyện này”.

      Thư Tình quẫn bách, trong trạng thái “Chẳng lẽ tự mình đa tình rồi?”, sau đó tin nhắn nhanh chóng được gửi tới.

      “Tôi chỉ tùy tiện rút quyển sách giá mà thôi, bạn học em nhầm rồi”.

      Tới gần cuối học kỳ, theo thường lệ trường cho mọi người nghỉ học hai tuần, để mọi người có đầy đủ thời gian ôn tập.

      Đối với Thư Tình và Tần Khả Vi mà , những môn phụ chắc chắn thường trốn học, những môn bắt buộc trốn và nhờ người điểm danh. Nếu muốn đạt được thành tích tốt, phải xem hai người này mất ăn mất ngủ như thế nào, làm bạn với cà phê và trọng tâm môn học, tình cảm mãnh liệt tới sáng.

      Dư Trì Sâm : “Hai người các cậu như vậy mà cũng có thể lấy được học bổng, tớ muốn phun mạnh cứt chó vào mặt hai cậu”.

      Thư Tình cười tủm tỉm nhìn cậu ta: “Good dog, đến đây, phun cho bọn tớ xem nào”.

      Ba hoa vẫn ba hoa, còn phải làm vẫn phải làm.

      Ban ngày ở thư viện, buổi tối mở đèn cả đêm, do thể chất kém nên Tần Khả Vi là người đầu tiên bị cảm, hai ngày sau vinh quang truyền nhiễm cho Thư Tình cùng thức đêm.

      Hai người cùng nhau dùng giấy nhét vào mũi, tiếp tục hăng hái chiến đấu, cuối cùng sau vài ngày ho khan, Thư Tình ho ra cả máu, nhìn quá mức thế này, Tần Khả Vi vội vàng kéo đến trạm y tế của trường học.

      Sau khi kiểm tra, bác sĩ nghiêm khắc : “Bạn học, em phải là bị cảm, nó phát triển thành viêm phổi rồi”.

      Vì thế, 2 ngày trước khi kỳ thi diễn ra, Thư Tình phải vào trạm y tế của trường.

      Tần Khả Vi áy náy giúp chạy lên chạy xuống xin hoãn thi, lại nhàn nhã bắt chéo chân ngồi giường bệnh, cười tủm tỉm gọt lê, “Như vậy cũng tốt, hoãn thi đủ điều kiện nhận học bổng, cho dù nỗ lực mẹ tớ cũng có cách gì để tớ”.

      Tần Khả Vi đen mặt, vội vàng ngày để tìm trợ lý sinh viên giúp Thư Tình lấy dấu, áy náy khắc trước biến mất còn thấy tăm hơi.

      Mấy ngày liên tiếp Cố Chi nhận được tin nhắn của Thư Tình muốn trọng tâm môn học, hai ngày nay lại nhận được cảm thấy kỳ quái, cuối cùng, ngày thi hôm đó thấy bàn của Thư Tình trống .

      đứng bục giảng, hỏi lớp trưởng: “Có bạn bỏ thi à?”.

      thưa thầy, Thư Tình bị bệnh, xin hoãn thi”.

      Buổi tối, khi ngồi vào bàn chấm thi, nhìn màn hình di động tối đen thất thần lát mới cầm lấy gửi tin nhắn.

      “Về kỳ thi lại dùng cuốn B, khó hơn so với cuốn A, các học sinh ôn tập chú ý”.

      Ký tên Cố Chi.

      Nhưng mà nhìn nghiễm nhiên giống như “Mọi người nhớ tôi nhắn tin cho tất cả”, nhưng người nhận được chỉ có người: Thư Tình.

      ngoài dự liệu, còn chưa tới nửa phút, tin nhắn tới.

      “Mẹ nó, thầy giáo có nhân tính! Thầy lại đối xử với người bệnh như vậy! Giao trọng tâm cho em! Bằng ngày mai đầu bài báo có tiêu đề: Nữ sinh đại học C chết thảm trong bệnh viện, vì thầy bức bách!

      Thư Tình còn chờ trả lời tiếng di động vang lên, màn hình lên ba chữ to: Thầy Cố.

      luống cuống tay chân bỏ quả lê còn chưa gặm xong đặt bên lồng cơm, thận trọng nghe điện thoại: “Alo.”

      Người đàn ông ở đầu bên kia vẫn dùng giọng trầm thấp dễ nghe hỏi : “Sao lại bị như thế?”.

      Thư Tình giải thích cho nghe: “Mỗi ngày em đều dưỡng bệnh ở bệnh viện, cơ bản là có thời gian ôn tập, nếu thầy đưa trọng tâm cho em, nhất định em qua môn. Người sĩ có thể chết nhưng thể bị nhục, hôm nay em mổ bụng, ngày mai báo --”.

      “Thư Tình”. Người đàn ông cúi đầu cười rộ lên, đành phải cắt đứt lời , “Tôi hỏi em bị bệnh gì?”.

      “Hả? A…… Viêm phổi”.

      “Em ở trạm y tế của trường sao?”.

      “Vâng”.

      “Ừ, vậy nhé”.

      Thư Tình nghe thấy di động cụp tiếng, bỗng nhiên tỉnh lại, mẹ nó, phải mục đích của là muốn xin trọng tâm sao?

      Bỗng dưng sang chuyện khác rồi cúp máy là chuyện gì vậy?

      kích động lại bắt đầu ho khan, mỗi lần ho là cảm giác đau đớn đến tê tâm liệt “phổi”.

      Oán niệm đối với Cố Chi lên tới đỉnh điểm.

      Nửa tiếng sau, khi ho mệt, ngả đầu ra sau ngủ, bỗng nhiên nghe thấy có người gọi tên .

      Mơ mơ màng màng mở mắt ra, dưới ánh đèn nhạt ở đầu giường, nhìn thấy có người đứng cửa, dáng người cao ráo, ánh mắt sáng ngời.

      Thư Tình cả kinh, còn buồn ngủ.

      “Thầy Cố?”.
      Last edited: 27/2/15
      Phong nguyetmiu901 thích bài này.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,808
      Chương 19

      Trong phòng bệnh mở điều hòa, Cố Chi cởi áo khoác ra treo giá áo, sau đó đến bên cạnh giường.

      Người giường còn được truyền dịch, chỉ vài ngày ngắn ngủi mà gầy vòng, sắc mặt hơi tái nhợt, dưới mắt cũng thâm tím.

      Cố Chi cao nhìn , nhàng hỏi câu: “Em xác định là viêm phổi chứ phải ung thư phổi?”.

      “... ....”.

      Thư Tình kích động muốn ho, vừa ôm ngực nhịn lại, vừa muốn ngồi dậy.

      Cố Chi cúi người giúp đặt gối đầu sau lưng, sau đó cho phép cự tuyệt kéo tay ra khỏi ngực.

      được nhịn, ho ra ”.

      Vì thế lại ho trận tê tâm liệt phế gần nửa phút.

      Thư Tình nhận chén nước đưa tới, hứu khí vô lực hỏi: “Sao thầy lại tới đây?”.

      Dựa theo quy luật phát triển khách quan, Thư Tình đoán câu trả lời của đối phương có hai khả năng:

      Thứ nhất: “Nghe em bị ốm, tôi đến thăm em”.

      Thứ hai: “Trình độ của bác sĩ trong trường giỏi hơn tôi, tự mình đến xem yên tâm hơn”.

      Nhưng lại nghe được câu trả lời thuộc loại thứ ba từ trong miệng Cố Chi.

      “Là bác sĩ ngoại khoa, nghe em muốn mổ bụng nên tôi đến để quan sát”.

      Thư Tình uống nước, phụt cái, bị sặc nước, vội vàng đặt cốc nước lên bàn, lại ho trận kinh thiên động địa.

      Người bệnh bị viêm phổi có đờm vương tơ máu, xoay người lại định lấy cái chậu đất nhưng có bàn tay nhanh hơn bước nâng chậu

      lên, đưa tới trước mặt .

      Bàn tay đó thon dài đẹp mắt, đốt ngón tay rang, giống như là bàn tay của nhà nghệ thuật, đột nhiên Thư Tình dám nhổ đờm ra.

      Vẫn là Cố Chi phải tự mình giục : “Nhổ ra.”

      Lúc đó Thư Tình mới cố nhổ hết ra.

      Vì xấu hổ nên hai gò má tái nhợt của ra hai đóa hoa đỏ ửng, rang là nhận được việc nam thần cao cao tại thượng giúp nhổ đờm.

      Đúng lúc này Cố Chi đưa túi văn kiện cho , mở ra, hỏi: “Cái gì vậy?”.

      Cố Chi gì, để cho chính nhìn, vì thế sau lát, thanh Thư Tình hoan hô vang dội: “Trọng tâm?!”.

      khí trầm mặc trong phòng bị được sức sống khôi phục lại, lúc ngẩng đầu lên nhìn trong đôi mắt đó sáng lấp lánh, rất giống động vật , xúc động tha thiết nhìn .

      Cố Chi : “Con người tôi luôn khiêm tốn, thích lên báo, vì tính đến khả năng tuyệt vọng trong tin nhắn của em, tôi miễn cưỡng từ bi lần”.

      nhìn nhìn bộ tài liệu mấy chục trang, bổ sung câu: “5000 từ đơn, 500 cụm từ, bốn mươi văn hóa bối cảnh, mười đề diễn thuyết. Đề thi chọn lựa trong những cái này, em chuẩn bị kĩ chút, sang kỳ sau tổ chức thi lại”.

      Đầu Thư Tình “bùm” cái: “Đợi chút, phải là thầy đến đưa trọng tâm sao?”.

      “Có vấn đề gì sao?”.

      “Trọng tâm phải là tất cả nội dung thi vào sao?”. Thư Tình kích động, lại có triệu chứng ho khan, “Nội dung này còn nhiều hơn những gì mà bọn em học trong học kỳ”.

      Trong lúc đó Cố Chi chuyện, sóng mắt chuyển động, lát sau, khóe môi khẽ giương lên, “Thư Tình, phải em nghĩ là tôi trực tiếp đưa nội dung đề thi cho em, cho em điểm cao qua cửa?”.

      “…..”. Chẳng lẽ phải như vậy sao?

      làm mà được hưởng cao đều vô nghĩa, nếu em thích, có lẽ có thể trực tiếp cầu tôi bài kiểm tra cho em điểm cao nhất!”.

      Thư Tình hỏi câu: “ vậy chăng?”.

      Xoẹt, ánh mắt sắc bén đâm thẳng về phía , vội vàng thẳng lưng, “Em đùa, đùa,…..”.

      Theo lý thuyết sau khi Cố Chi đưa tài liệu xong, có thể rồi. Nhưng mà kỳ quái, lại ngồi xuống ghế, bắt đầu gọt lê.

      Đương nhiên Thư Tình thể hỏi , “Thầy Cố, sao thầy còn chưa ?”. Vì thế, chỉ cười hiền , “Thầy Cố, thầy cần gọt giúp em, em có thể tự gọt’’.

      Vẻ mặt Cố Chi chăm chú, tư thái tao nhã, ngón tay linh hoạt, việc gọt quả như vậy cũng như công việc quý tộc.

      Sa khi hoàn thành, rất tự nhiên cắn miếng, sau đó nhàng câu: “Ai là tôi gọt quả giúp em?”.

      “…..”.

      “Tôi gọt cho tôi ăn được sao?”.

      “…..Được, nếu thầy thích, thầy có thể cầm cả túi lê này”. Em tin đỡ được thầy.

      Nhìn vẻ mặt tức giận của , Cố Chi cúi đầu cười tiếng, vừa lắc đầu vừa hỏi : “Cha mẹ có biết em bị bệnh ?”.

      biết, nếu mẹ em biết xin nghĩ phép, sau đó ngồi 2 lần xe đến với em, em muốn bà phải bận tâm đến em”.

      “Làm mẹ nên thường yên tâm về con ”.

      “Tất nhiên, bà vừa làm cha lại vừa làm mẹ, đương nhiên --”.

      Thư Tình thuận miệng , mở miệng ra mới phát đúng, trước mặt phải là Tần Khả Vi hay Dư Trì Sâm, phải là người có thể kiêng nể cái gì cũng ra.

      Cố Chi bắt được những từ mấu chốt nhất, nhàng hỏi: “Gia đình đơn thân?”.

      Thư Tình chỉ “Vâng” tiếng, cũng hỏi nhiều.

      Ngồi lát, thời gian còn sớm, Cố Chi đứng dậy, “Tôi trước, em nghĩ ngơi tốt”.

      Thư Tình thở hơi, “Hẹn gặp lại, thầy Cố”.

      tới cửa, khoác áo vào người, trước khi quay đầu lại dặn dò : “Độ viêm phổi mặc dù quan trọng nhưng nếu như tịnh dưỡng tốt, có khả năng phát tác những bệnh khác”.

      Ánh mắt xẹt qua chai dịch chảy được nửa, “Còn nữa, đừng ngủ như chết, truyền dịch xong gọi y tá đến, đừng để cho nó rút máu lên”.

      Bóng dáng thon dài thẳng tắp biến mất sa cửa, căn phòng lại yên tĩnh.

      Ánh mắt Thư Tình nhìn vào cái cửa rất lâu dời , nhìn cánh của đó hiểu sao có chút buồn bã.

      Gió mùa đông thổi vào mặt lạnh thấu xương.

      Cố Chi đoạn ngắn từ cửa bênh viện, xuyên qua cái lạnh của ban đêm lại lên xe.

      ngẩn đầu nhìn cửa số tản ra ánh sang màu vàng, cúi đầu cười hai tiếng rồi mới khởi động ôtô rời .

      Ở dưới khu nhà Lý Tuyên Nhiên ra từ McDonald, “A, buổi tối khuya, giáo sư nhân dân tăng ca trở về hay là hẹn hò trở về? Tớ đoán là tăng ca, vị giáo sư nhân dân vĩ đại lấy đâu ra thời gian để đương?”.

      Cố Chi liếc ta cái, nhếch môi cười: “Đương nhiên giáo sư nhân dân thể bằng bác sĩ thú y được, mỗi ngày đều hẹn hò với đám cầm thú, nhìn cậu rạng rỡ như vậy, lại còn bộ dạng uống say --”. hơi ngừng lại, “Dù sao tục ngữ cũng đúng, rượu phùng tư kỉ ngàn chén thiếu”.

      “……….”.
      Last edited: 25/2/15
      Phong nguyet thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :